Tuần tin Người Bảo vệ Nhân quyền, tuần thứ 47

Vũ Quốc Ngữ

Tuần tin Người Bảo vệ Nhân quyền, tuần thứ 47 từ ngày 23/11 đến ngày 29/11/2020: Blogger Phạm Thành bị đưa vào bệnh viện tâm thần sau sáu tháng bị giam giữ

Người Bảo vệ Nhân quyền | ngày 29/11/2020

Vào ngày 25/11, sau nửa năm bị giam giữ để điều tra về cáo buộc “tuyên truyền chống nhà nước” vì các bài viết của ông, nhà cầm quyền Hà Nội đã chuyển blogger Phạm Chí Thành (bút danh Phạm Thành) đến Viện Tâm thần Trung ương để kiểm tra sức khỏe tâm thần. Hai ngày sau, vợ ông đến để thăm chồng nhưng bà không được phép gặp ông. Bà rất lo ngại rằng ông có thể bị giam giữ tại cơ sở này để điều trị bắt buộc như một số trường hợp khác như blogger Lê Anh Hùng và nhà hoạt động dân chủ Nguyễn Trung Lĩnh, những người đã bị bắt vì các cáo buộc trong quy định về An ninh Quốc gia của Bộ luật Hình sự nhưng sau đó bị đưa vào bệnh viện tâm thần, nơi họ bị đánh đập và tiêm thuốc không rõ nguồn gốc và gia đình họ không được phép gặp họ.

Nhà báo độc lập Nguyễn Văn Hóa đã tuyệt thực trong trại giam An Điềm (tỉnh Quảng Nam) hơn một tuần trong khi các tù nhân lương tâm khác trong cùng trại giam như Nguyễn Bắc Truyển và Phạm Văn Điệp cũng tham gia sau đó. Lý do họ nhịn ăn là để phản đối sự đối xử vô nhân đạo của nhà tù. Cũng tại nhà tù này, nhà hoạt động công đoàn Hoàng Đức Bình không được phép gặp anh trai trong một chuyến thăm thường xuyên sau khi ông Bình từ chối mặc đồng phục nhà tù có in chữ Phạm Nhân.

Vào ngày 25/11, tổ chức Theo dõi Nhân quyền có trụ sở tại New York đã ra thông cáo báo chí kêu gọi chế độ cộng sản Việt Nam hủy bỏ mọi cáo buộc chống lại cựu tù nhân lương tâm Trần Đức Thạch và trả tự do cho ông ngay lập tức và vô điều kiện. Ông Thạch, người đã bị bắt vào tháng Tư, sẽ bị đưa ra tòa với tội danh lật đổ vào ngày 30/11. Ông có thể bị kết án với án tù dài hạn căn cứ vào các bản án nặng nề gần đây đối với nhiều nhà hoạt động.

Quý vị đọc chi tiết tại đây: https://www.vietnamhumanrightsdefenders.net/…/tuan-tin…/

Bản tin tiếng Anh: https://www.vietnamhumanrightsdefenders.net/…/vietnam…/

Báo cáo các tuần trước: https://www.vietnamhumanrightsdefenders.net/defenders…/

 CHUYỆN CẢM ĐỘNG VÀ ĐÁNG SUY NGẪM

 CHUYỆN CẢM ĐỘNG VÀ ĐÁNG SUY NGẪM

Một vụ nổ xảy ra tại Donetsk, Ukraine, ngày 20/10/2014

Căn nhà bốc cháy, người chủ trước lúc chạy thoát thân đã nhớ và tháo bỏ dây xích của chú chó trong nhà, hy vọng nó cũng mau theo chủ bỏ chạy ra ngoài. Nhưng không …. con chó này đã không làm như thế mà quay đầu xông vào căn nhà đang cháy.

Đây là điều người chủ không ngờ tới, nhưng lửa mỗi lúc một lớn, họ không tài nào quay trở lại để cứu con chó của mình. Khi người chủ còn đang lo âu nôn nóng, thì con chó từ trong biển lửa xông ra, miệng đang ngậm một chú mèo con.

Con mèo này cũng là thú nuôi của gia đình, cả hai vẫn đùa giỡn với nhau, vậy nên khi ngọn lửa bùng cháy, phản ứng đầu tiên của chú chó chính là đi cứu bạn.

Hành động dũng cảm của chú chó này đã khiến người chung quanh cảm động. Con mèo con thân thể gầy yếu, bị mắc kẹt trong biển lửa, không biết lối nao mà chạy; nếu chú chó không quay lại cứu, mèo con chắc hẳn sẽ chết trong biển lửa.

Trong lúc nguy cấp đó, chú chó không một chút do dự, lao vào biển lửa để cứu người bạn thân. Tình bạn có hậu của nó rất đáng cho chúng ta thán phục.

Chính chúng ta đây, ngay tại thời khắc giữa sự sống và sự chết, sẽ có người chỉ lo cho mạng sống của riêng mình, nhưng chú chó này hoàn toàn ngược lại. Chú không ngại tình huống sống hay chết.

Câu chuyện cho chúng ta thấy rằng hãy trân quý cuộc sống, ngay cả của những con vật, và tất cả mọi thứ xung quanh bạn, bởi chúng đều có linh tính và tình cảm.

Xin chuyển cho mọi người để càng nhiều người hơn nữa biết được câu chuyện cảm động này.

St.

Image may contain: outdoor

Ðầu Ðường Xó Chợ – 1934 – Nhất Linh

Ðầu Ðường Xó Chợ – 1934

Nhất Linh

Từ năm thầy tôi mất, anh chị tôi rời bỏ chốn quê nhà đi tha phương cầu thực, đến ở một túp nhà tranh ở ngay đầu chợ C… Bắt đầu từ đó, tôi bỏ cái đời cũ là cái đời một cậu con quan ăn sung mặc sướng, bước chân vào một cuộc đời riêng mới cho tôi: tôi gọi là cái đời đầu đường xó chợ.

Năm ấy tôi mới mười ba tuổi.

Cái xã hội xó chợ ấy khác hẳn với cái xã hội quí phái của tôi ngày trước: này gia đình bác Tèo bán bánh đúc, vợ chồng bác xã Tắc kéo xe, mẹ con nhà hai Lộc bán nồi đất.

Từng gia đình nho nhỏ lúc nhúc trong những gian nhà xiêu vẹo, tối tăm, bẩn thỉu. Trước nhà một cái rãnh nước dài, đầy những vỏ dưa, lá chuối, giẻ rách.

Thật là một xã hội xấu xa, mà xấu xa vì nghèo khổ quá. Tự nhiên tôi đem lòng mến những đứa trẻ cùng trạc tuổi tôi của những gia đình hèn hạ ấy: cái Nhớn, thằng Cu, con Tẹo là bạn tôi cả. Tôi đã trông thấy chúng ăn cả bữa cơm có dúm muối, vài quả cà thâm hay đĩa rau sam luộc, tôi đã thấy chúng nhặt những gốc mía người ta vứt đi mà chia nhau hít cho đỡ thèm, nên tôi thương; chiều mát tôi đi với chúng ra đồng, xem chúng đặt những cái lờ vào các lạch con để bắt tôm cá. Chúng được nhiều tôm cá, tôi cũng mừng hộ và tôi đợi đến bữa cơm của chúng để xem trong mâm có được thêm đĩa cá rô kho hay mấy con tôm đỏ nào không.

Người mà tôi quí nhất hồi đó là chị Hiên, vợ một người phu xe ở xế cửa nhà tôi.

Nguyên anh chị tôi được lĩnh một cái ty bán thuốc phiện, nên chị Hiên thường lui tới mua thuốc cho chồng. Lần đầu tôi trông thấy chị ta, tôi đem lòng thương hại ngay. Bây giờ tôi mới rõ rằng tôi có cái cảm tình đó vì chị Hiên còn trẻ, xinh và có duyên, lại lấy phải chồng nghiện ngập, xấu xí. Nhưng chị Hiên thì không nghĩ như tôi. Cả ngày chị cặm cụi ngồi đan lờ trong khi chồng đi kéo xe vắng. Hôm nào chị bán lờ được một hào, chị mua cho chồng một hào thuốc thì chị lấy làm vui vẻ, sung sướng lắm.

Chị không nghĩ gì đến thân chị, có cái áo nâu đã bạc, đã vá tay, vá vai, vá lưng mà chị không chịu để dành tiền may cái áo mới.

Trí non nớt của tôi không sao hiểu được cách hành động của chị đối với một người chồng nghiện ngập, hèn hạ như thế.

Một hôm, tôi sang bên nhà chị, thấy chị ngồi gục đầu vào cánh tay, bên cạnh mấy chiếc lờ đan dở. Tôi vào, chị ngẩng lên nhìn, hai con mắt như có ngấn lệ. Tôi vừa định quay ra thì chị ta vẫy tôi lại gần hỏi khẽ:

– Này cậu, cậu có một hào, cậu cho tôi vay, vài hôm tôi giả.

– Tôi làm gì có tiền cho bác vay! Bác vay làm gì?

Chị Hiên lẳng lặng chỉ vào trong buồng. Tôi hỏi:

– Bác giai đau phải không? ốm hay sao mà rên dữ thế?

– Cậu ạ, hai ngày hôm nay, nó lên hai cơn sốt rét, không đi kéo xe được. Nhà không có tiền, tôi phải nhịn cơm từ hôm qua, nhưng nguy nhất là hết tiền mua thuốc. Đã ốm mà cơn nghiện lên thì chết mất. Hay cậu về ăn cắp ở nhà một hào chỉ cho tôi vay.

Tôi mỉm cười, lắc đầu:

– Chiều tối, bác mang tiền lại mua thuốc, tôi thêm cho ít nhiều thì họa may… còn tiền thì tôi không thể nào có được.

Vừa lúc ấy con gà trống to của anh chị tôi nuôi lởn vởn đến bên cạnh mẹt vừng của chị Hiên phơi trước cửa. Chị Hiên tay xua con gà, miệng nói đùa:

– Giá được con gà này mà bán thì chồng tôi tha hồ hút.

Đã khuya, nhà tôi đóng cửa đi ngủ, bỗng có người gọi mua thuốc.

Tôi nhanh nhẹn cầm cây đèn hoa kỳ ra vì tôi biết chắc đấy là chị Hiên mua thuốc cho chồng. Qua khung cửa bán thuốc, một cái bàn tay thò vào cầm một cái vỏ hến trong có một hào chỉ đã nhẵn mặt. Chị tôi cầm lấy đồng hào, nhìn đi nhìn lại rồi nói:

– Đưa hào khác thì bán, hào này nhẵn mặt lắm không tiêu được.

Tôi lo lắm, và tôi chắc chị Hiên đứng ngoài cửa còn lo gấp mấy. Tôi vội bảo chị tôi:

– Thôi, chị cứ nhận cho người ta, mai giả nhà đoan cũng được.

Tôi không dám nói rõ vì tôi biết chị tôi ghét vợ chồng nhà này lắm.

Khi chị tôi cân thuốc xong, quay lưng đi, tôi vội cầm cái que thuốc rỏ thêm vào trong hến một giọt. Lúc đưa cho chị Hiên, tôi bảo khẽ:

– Thêm cho rồi đấy nhé.

Tôi vừa đóng xong cái cửa bán thuốc thì ở ngoài bỗng có tiếng kêu:

– Chết tôi rồi, cậu cho tôi mượn cái đèn, đổ cả rồi!

Tôi đưa đèn ra xong rồi nhìn qua khe cửa, thấy một cảnh tượng không bao giờ tôi quên được; hến thuốc đổ sấp xuống đất, thuốc bắn tung ra thành từng chấm đen nhánh. Chị Hiên cúi xuống lật cái hến lên, cái hến chỉ còn rây một ít thuốc; trong lúc hấp tấp chị lấy ngón tay quệt thuốc dưới đất cho vào hến, nhưng thuốc lẫn cả với đất còn hút gì!

Không làm sao được, chị nhặt cả những hòn đất có dây thuốc để vào bàn tay – Rồi chị cứ ngồi đấy khóc thút thít. Sau thấy chị tôi giục đem đèn vào, tôi phải để mặc chị Hiên ngồi khóc trong bóng tối. Tôi vừa đặt mình xuống giường nằm thì vẳng có tiếng người cãi nhau, tôi chắc là ở nhà chị Hiên, chồng chị đương đánh mắng chị ta.

Sáng hôm sau, tôi sang nhà chị Hiên sớm, thấy chị ta ngồi dựa vào góc, đầu tóc bù xù, vẻ người mệt mỏi, trên trán có một chỗ sưng tím lên. Tôi không thấy mấy cái lờ nan đan dở để đấy, liền hỏi:

– Bác bán lờ đi rồi phải không?

– Không, tôi cất ở dưới bếp.

– Thế hào chỉ hôm qua?

Chị ta thấy tôi hỏi đường đột, nhìn tôi có vẻ sợ hãi, nói một cách hoảng hốt:

– Tôi vay của…. Không! Người ta trả nợ tôi.

– Bác mà có người nợ tiền.

– ấy nợ cũ… đã lâu.

Vừa nói đến đấy thì nghe bên nhà tôi có tiếng người nói to, con đỏ nhà tôi chạy ra ngơ ngác như tìm một vật gì. Tôi hỏi thì nó trả lời:

– Nhà mất con gà, con gà sống thiến to nhất…

Chị Hiên hỏi tôi:

– Con gà nào thế cậu nhỉ!

– Ấy con gà hôm qua nó sang đây mổ vừng của bác ấy.

Chị Hiên thốt nhiên nói:

– Chết tôi rồi! Gà nhà cậu!

Tôi hỏi:

– Làm sao mà chết?

Chị Hiên luống cuống như định nói lại thôi, nhưng cái trí non nớt của tôi đã hiểu rõ, đã đoán ra hết. Tôi ngắm lại chị ta thấy vẻ mặt tái mét, nửa vì đói, nửa vì lo mà tôi đem lòng thương hại vô cùng. Vì hết lòng với chồng phải đi ăn trộm gà lại bị chồng mắng. Tự nhiên tôi muốn tìm cách chống chế cho người đã ăn cắp gà nhà tôi.

Tôi ngẫm nghĩ một lúc rồi bảo chị ta:

– Được! Bác đừng lo, bác để mặc tôi!

Rồi tôi về nhà chạy thẳng ra cổng sau nhìn xuống sông, bảo chị tôi rằng:

– Nhà mất gà phải không, thôi đừng tìm nữa vô ích, hôm qua tôi thấy con gà giống con gà nhà ta đậu ở dưới thuyền buôn nồi đất. Bây giờ họ đi họ cuỗm đi rồi. Còn biết thuyền ai mà hỏi.

Tôi lấy làm tự đắc rằng đã tìm được một kế hay và rất mừng rằng cái kế đó hiệu nghiệm, vì chị tôi coi như mất hẳn con gà rồi, không cho người đi tìm nữa.

Tôi còn bé không hiểu rằng giúp đỡ một người ăn cắp thế là tốt hay xấu, tôi chỉ biết rằng trong lòng tôi lúc bấy giờ vui vẻ lắm, vui vẻ vì cứu thoát được một người khổ sở, đáng thương.

Về sau, tôi càng ngày càng cách biệt với cái xã hội đầu đường xó chợ ấy. Đến nay đã gần hai mươi năm, cái cảnh đời cũ đã lờ mờ trong trí nhớ, nhưng câu chuyện của chị Hiên thì không bao giờ tôi quên được.

Cái đời đầu đường xó chợ ấy ngay từ thủa còn nhỏ đã dạy cho tôi hiểu rằng: muốn cho người ta dễ có lòng thiện thì phải làm thế nào cho người ta khỏi nghèo khổ, mà một xã hội nghèo khổ thì bao giờ cũng dễ thành một xã hội xấu xa.

Nhất Linh – 1934

Image may contain: one or more people and outdoor

Nhân bầu cử Mỹ nghĩ về chia rẽ và đồng thuận cho VN

Van Pham   is with Tú-Minh Hoàng Phạm

Van Pham  is with Tú-Minh Hoàng Phạm

 Nhân bầu cử Mỹ nghĩ về chia rẽ và đồng thuận cho VN

Song Chi

Ngày 23/11/2020, bà Emily Murphy, người đứng đầu Văn phòng Quản trị Dịch Vụ Công (General Services Administration – GSA) của Mỹ, đã gửi thư cho tổng thống đắc cử Joe Biden, thông báo rằng chính quyền tổng thống Trump đã sẵn sàng để bắt đầu tiến trình chuyển giao quyền lực chính thức.

Ngày 24/11, Tổng Thống đắc cử Joe Biden đã giới thiệu với người dân Mỹ một số khuôn mặt trong nội các, phụ trách về ngoại giao và an ninh, bao gồm Anthony Blinken, giữ chức vụ Ngoại trưởng, Alejandro Majorkas-Bộ trưởng An ninh nội địa, Avril Hayne-Giám đốc Tình báo quốc gia, Linda Thomas-Greenfield, đại sứ Mỹ tại Liên Hiệp Quốc, Jake Sullivan, Cố vấn An ninh quốc gia và john Kerry, đặc phái viên của Tổng thống về khí hậu.

Ngoài ra còn có Janet Yellen, Bộ trưởng Tài Chính. Một dàn nhân sự được nhiều người nhận xét là đa dạng, giàu kinh nghiệm, có đầy đủ uy tín và năng lực để sẵn sàng bắt tay vào công việc.

Đã kết thúc hay còn chưa xong?

Dù Tổng thống đương nhiệm Donald Trump vẫn chưa nhận thua và vẫn đang tiếp tục những cáo buộc, kiện cáo về “cuộc bầu cử gian lận”, nhưng với những người Mỹ tỉnh táo, mọi chuyện xem như đã kết thúc. Nước Mỹ sẽ bước vào một chương mới kể từ ngày 20/01/2021 sắp tới, với một đường lối chính sách hoàn toàn khác, đặc biệt là về đối ngoại, dưới thời Joe Biden. Đường lối chính sách đó có thể được tóm gọn trong thông điệp của Tổng thống tân cử Joe Biden “America is back, ready to lead the world, not retreat from it” (Nước Mỹ đã trở lại, sẵn sàng lãnh đạo thế giới chứ không rút lui”.

Nhưng với những người ủng hộ Tổng thống Trump, mọi chuyện vẫn chưa xong, ít nhất là cho tới ngày 20/01. Thậm chí sau đó. Sự chia rẽ gay gắt giữa những người ủng hộ-phản đối Tổng thống Trump trong suốt 4 năm qua quá lớn để có thể nhanh chóng hàn gắn. Hơn nữa, đó không đơn thuần chỉ là sự chia rẽ gây ra bởi cá nhân Tổng thống Trump, mà cả đường lối chính sách của chính phủ Trump, chủ nghĩa Trump (Trumpism), cộng thêm bao nhiêu mâu thuẫn, xung đột âm ỷ lâu nay trong xã hội Mỹ, những bất cập trong hệ thống chính trị, luật pháp, và cả Hiến pháp Mỹ, sự xuất hiện của những nhóm cực đoan cánh tả, cực đoan cánh hữu… Dù Tổng thống Trump có ra đi thì những điều này vẫn còn và người ta không rõ chính phủ của ông Biden liệu sẽ hàn gắn, giải quyết được bao nhiêu phần trăm.

Chuyện của nước Mỹ vàchuyện của người Việt?

Dù sao đó là chuyện của người Mỹ, nước Mỹ. Còn với người Việt trong và ngoài nước, 4 năm qua chúng ta cũng chứng kiến một sự chia rẽ không kém, chỉ vì yêu, ủng hộ hay ghét, phản đối Tổng thống Trump.

Khác với người Mỹ có vô vàn lý do khác nhau để ủng hộ và bỏ phiếu cho Tổng thống Trump, lý do chính khiến người Việt, nhất là người Việt trong nước, ủng hộ Tổng thống Trump cuồng nhiệt, là vì tin rằng Trump chống Trung Cộng, rằng chính sách của Trump sẽ dẫn tới việc nước Trung Quốc cộng sản bị lao đao, suy thoái mạnh về kinh tế, từ đó có khả năng bị sụp đổ. Và một khi nước này sụp đổ thì Việt Nam cộng sản cũng sẽ sụp đổ theo.

Trong số những người Việt ủng hộ Tổng thống Trump vì lý do này, không hiếm những khuôn mặt trí thức, luật sư, nhà hoạt động đấu tranh dân chủ nổi bật ở Việt Nam.

Vì quá yêu mến, ủng hộ Tổng thống Trump, nhiều người đã chỉ trích thậm tệ đảng Dân chủ, những chính khách thuộc đảng Dân chủ-từ cựu Tổng thống Bill Clinton, bà Hillary Clinton-cựu Ngoại trưởng, cựu Tổng thống Barack Obama…cho tới ứng cử viên Tổng thống và bây giờ là Tổng thống mới đắc cử Joe Biden; chỉ trích toàn bộ báo chí truyền thông đưa tin bất lợi về Trump, là “thổ tả”, fake news (tin giả tin vịt), và dứt khoát không đọc, không tin. Vì ủng hộ Tổng thống Trump, nhiều người cũng đã tin lời ông Trump rằng cuộc bầu cử 2020 là gian lận “ở tầm mức quy mô”, như đã tin và bênh vực mọi điều ông Trump nói, mọi chính sách đối nội, đối ngoại của Tổng thống Trump, trong đó có việc chỉ trích những tổ chức quốc tế mà Việt Nam đã và vẫn sẽ cần tới như Liên Hiệp Quốc, WHO, hay chê bai, chỉ trích các nước châu Âu “đã lợi dụng nước Mỹ” v.v…

Đến lúc nhìn lại và suy ngẫm

Tôi đặt ra câu hỏi liệu đã đến lúc người Việt chúng ta nhìn lại những phản ứng có phần cực đoan của mình và rút ra được điều gì từ đó?

Sự thay đổi số phận của mỗi dân tộc, mỗi quốc gia phải do dân tộc ấy là chính.

Với nước Mỹ, thực tế là dù Tổng thống nào lên, Dân chủ hay Cộng hòa, thì cũng sẽ vì quyền lợi của nước Mỹ, dân Mỹ là trên hết.

Việt Nam dù là một quốc gia trung bình về diện tích và dân số, nhưng là một nước “nhỏ” về nhiều mặt khác, hiện tại VN cũng không phải là đồng minh của Mỹ để có thể trông chờ vào sự hỗ trợ của Mỹ khi phải đối đầu với Trung Quốc cộng sản. Trong ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương này, Mỹ còn có bao nhiêu đồng minh lâu đời như Nhật Bản, Úc, Hàn Quốc, Philippines… và Mỹ sẽ giúp các nước này trước, khi cần, chứ không phải Việt Nam.

Tổng thống Mỹ dù quyền hạn lớn đến đâu, cũng chỉ tại vị 4 năm, hay 8 năm. Chính vì vậy người Việt nói chung và những người đấu tranh dân chủ cho Việt Nam nói riêng, rất không nên đặt tất cả niềm tin, sự hy vọng vào một Tổng thống Mỹ mà phải tranh thủ sự ủng hộ của lưỡng đảng, không chỉ vào một nước Mỹ mà cả châu Âu, cả thế giới tự do.

Đừng quên những năm qua không chỉ riêng Mỹ lên tiếng trước sự vi phạm nhân quyền trắng trợn của nhà cầm quyền Việt Nam, không chỉ Hoa Kỳ mà nhiều quốc gia tự do, dân chủ khác là nơi nương náu của hàng trăm ngàn người Việt bỏ nước ra đi vì nhiều lý do khác nhau, cho tới những người bất đồng chính kiến phải xin tỵ nạn nước này nước khác. Có được sự ủng hộ của cả Mỹ, châu Âu và thế giới tự do, phong trào đấu tranh dân chủ của Việt Nam mới càng mạnh mẽ.

Tôn trọng và nhất quán với các giá trị dân chủ, tiến bộ

Nếu là một người dân bình thường, chúng ta có thể không quan tâm lắm các giá trị dân chủ, nhưng nếu là người đang hoặc sẽ lên tiếng đấu tranh đòi dân chủ cho Việt Nam, theo tôi rất cần tôn trọng và đi theo những tiêu chuẩn giá trị về dân chủ, nhân quyền, tiến bộ chung của nhân loại, như tôn trọng tự do ngôn luận, tôn trọng phụ nữ, tôn trọng sự khác biệt về chủng tộc, màu da, tôn giáo, giới tính, xu hướng tình dục…, tôn trọng sự bình đẳng, thượng tôn pháp luật v.v…

Và phải có quan điểm, thái độ rõ ràng trước mọi cá nhân, tổ chức, quốc gia có những lời nói, hành vi, chính sách đi ngược lại những giá trị phổ quát đó.

Nếu không sẽ là “tiêu chuẩn kép”, khi lên án những hành vi, chính sách nào đó của nhà cầm quyền Việt Nam, nhưng lại bỏ qua những hành vi, chính sách tương tự của một Tổng thống Mỹ hay Nga, hoặc chống nhà cầm quyền Trung Quốc cộng sản độc tài, bành trướng, nhưng lại bỏ lơ người Duy Ngô Nhĩ (Uighur) hay phong trào dân chủ của người Hong Kong, chẳng hạn.

Dân chủ phải bắt đầu từ mỗi cá nhân

Một điểm dễ thấy là sự thiếu khoan dung, độ lượng, hoặc là một dạng thiếu dân chủ trong tư duy, quan điểm của nhiều người Việt, thể hiện qua những cuộc tranh cãi về chính trị nói chung và nước Mỹ nói riêng.

Điều đáng nói là sự thiếu vắng tinh thần dân chủ, không có thói quen tôn trọng sự khác biệt đó không chỉ ở nhiều người Việt trong nước, vốn thiệt thòi khi phải sống trong một chế độ độc tài tệ hại do đảng Cộng sản cầm quyền suốt bao nhiêu năm nên không thể không ảnh hưởng, mà có thể bắt gặp ngay trong nhiều người đã sống nhiều năm ở một quốc gia tự do, dân chủ, văn minh.

Chúng ta sẵn sàng miệt thị nhau bằng những từ ngữ nặng nề, block nhau trên facebook, từ mặt nhau ngoài đời… chỉ vì ủng hộ hay phản đối một Tổng thống Mỹ, một chính đảng của Mỹ.

Nếu không bắt đầu từ việc xây dựng một ý thức, quan điểm, cách nhìn, cách nghĩ, cách sống dân chủ trong mỗi cá nhân, thì khó lòng nghĩ đến việc xây dựng một quốc gia dân chủ sau này, khi cộng sản sụp đổ.

Cuối cùng, suốt mấy năm qua, phong trào đấu tranh dân chủ của Việt Nam dường như chìm lắng nhiều vì sự chia rẽ của người Việt từ những quan điểm khác nhau về chính trị của nước Mỹ.

Mải chỉ trích nhau, lắm khi chúng ta quên đi sự thối nát, hà khắc của nhà cầm quyền Việt Nam, số phận của những người bất đồng chính kiến, tù nhân lương tâm ở Việt Nam và bao nhiêu vấn đề ngổn ngang khác.

Vậy liệu đã đến lúc chúng ta trở lại với những vấn đề của Việt Nam?

HÌNH:

– Tổng thống đắc cử Joe Biden giới thiệu các nhân sự đề cử và chính sách chính về đối ngoại và an ninh quốc gia hôm 24/11/2020 ở Wilmington, Delaware

– Người Việt đang có nhiều cách thức hơn để bày tỏ thái độ và cung bực quan tâm của mình trong thời đại điện thoại thông minh và mạng xã hội

– Người Việt trẻ có nhiều sự quan tâm trong đời sống thường nhật

– Người dân đạp xe trong một cuộc diễu hành ủng hộ quyền của người đồng tính tại Hà Nội

– Một người Việt trưng bức hình gia đình của một người Mỹ gốc Việt, ông Michael Nguyễn, người đã bị giam tại Việt Nam từ năm 2018, trong thời gian ông chưa được trả tự do

Những hiện tượng lạ lùng xẩy ra sau khi Tôi tớ Chúa Luisa Picarretta chết

 Phép lạ

Những hiện tượng lạ lùng xẩy ra sau khi Tôi tớ Chúa Luisa Picarretta chết

Xác chết của bà chết trong tư thế ngồi trên giường, giống như lúc bà còn sống. Người ta cố gắng kéo xác bà cho thẳng ra để cho bà nằm xuống cho dễ nằm vào quan tài nhưng họ không thể làm được.

Vì bà chết ngồi nên người ta phải làm một quan tài đặc biệt cho bà. Xác bà không có mùi thối như những xác người khác. Tất cả những ai đi viếng xác bà ở Corato đều công nhận như thế. Có rất nhiều người ở xa tới Corato với mục đích được nhìn và đụng chạm đến xác bà với tay của họ.

Ai cũng đều ngạc nhiên vì lúc đó, ai cũng có thể rờ đầu bà cách dễ dàng. Họ cũng có thể kéo cánh tay bà lên phía này phía kia, cầm bàn tay bà để lác qua lắc lại. Họ có thể làm cho những ngón tay của bà chuyển động theo ý họ. Ngay cả mí mắt bà cũng được vạch ra. Đôi mắt bà vẫn tinh anh như người còn sống. Bà chết cách thanh thản giống như ngủ.

Có một nhóm bác sĩ đến xét nghiệm thể xác bà và tuyên bố rằng bà đã chết thật. Bởi vì nhóm người đến viếng xác bà quá đông nên người ta phải sắp hàng dài để viếng xác ”một vị thánh”. Chính quyền phải giữ xác bà trong 4 ngày. Điều kinh ngạc là xác không hư hoại, không hôi thối, không xình trương.

Chuyện lạ là trong lúc chết, bà Luisa cứ ngồi giống như lúc bà còn sống. Quan tài cũng để cho bà ngồi và chung quanh làm bằng kiếng nên ai ai cũng có thể nhìn thấy bà, trông bà giống như một hoàng hậu ngồi trên ngai vàng. Bà mặc áo trắng, với chữ Vâng Lời ở trên ngực.

Bà chính là Ngưòi Con Gái Nhỏ của Thánh Ý Chúa và chính Chúa muốn bà sống thinh lặng và khiêm nhường cho đến chết.

Có hơn 40 linh mục của Dòng Capitolo và hàng giáo phẩm địa phương hiện diện trong Thánh lễ. Có rất nhiều các nữ tu khiêng bà trên vai họ và rước đi, cùng với một số lượng khổng lồ dân chúng đến tiễn đưa bà dọc theo những con đường phố.

Đám tang của bà trở nên một cảnh tượng nhộn nhịp, huyên náo vì dân cư leo lên các mái nhà, ban công và cửa sổ của các tầng lầu để chiêm ngắm.

Thánh lễ an táng được cử hành ở nhà thờ Matrice Church. Cha Benedetto mô tả đám tang bà là một “chiến thắng đánh kính”.

Sau tang lễ, tất cả mọi người ở vùng Corato đi theo xác của bà Luisa đến nghĩa địa và ai ai cũng cố gắng đem về nhà một vật kỷ niệm gì đó của bà, chẳng hạn như một đóa hoa tang đã được đụng đến xác của bà. Vàì năm sau, xác của bà Luisa được đưa về nha thờ giáo xứ Santa Maria Greca và đặt trong một ngôi mộ chính giữa nhà thờ, và khiêm nhường chờ đợi ngày vinh quang của giáo hội.

Lúc sống, Vị Tôi Tớ Chúa là Bà Luisa Piccarreta chịu mọi sỉ nhục, bịnh tật, thống khổ và bách hại để trở nên một dụng cụ nhỏ bé trong tay Chúa, một linh hồn nạn nhân để đền tội cho những kẻ tội lỗi. Lúc chết, bà vẫn còn bị bách hại bởi những cá nhân lấy cớ điều tra vụ án phong thánh của bà.

Lạy Vị Tôi Tớ Chúa Luisa Piccarreta, xin cầu bầu cho gia đình chúng con được ơn hoán cải và biết đặt Thiên Chúa trên hết mọi sự. Amen.

Gx. Cần Giờ DCCT

CANH THỨC CHỜ CHÚA ĐẾN

CANH THỨC CHỜ CHÚA ĐẾN

 Lm Bùi Thượng Lưu

Bắt đầu từ Chúa Nhật 1 Mùa Vọng hôm nay, toàn thể giáo hội chính thức bước vào Năm Phụng Vụ mới, cùng với lời mời gọi của Chúa Giêsu trong Tin Mừng theo thánh Marcô: “Anh em phải coi chừng, phải tỉnh thức, vì anh em không biết khi nào thời ấy đến.  Vậy anh em phải canh thức, vì anh em không biết khi nào chủ nhà đến: lúc chập tối hay nửa đêm, lúc gà gáy hay tảng sáng, kẻo lỡ ra ông chủ đến bất thần, bắt gặp anh em đang ngủ” (Mc 13, 33, 35-36).

Tại các nhà thờ Đức có một tục lệ rất ý nghĩa là mỗi nhà thờ đều trang điểm vòng hoa Mùa Vọng với những cành thông tươi xanh và bốn cây nến, tượng trưng cho 4 Chúa nhật Mùa Vọng.  Khởi đầu thánh lễ mỗi Chúa nhật, đang khi cộng đoàn hát bài Mùa Vọng, cây nến được thắp sáng.  Chúa nhật thứ nhất thắp sáng một cây.  Chúa nhật thứ hai thắp sáng hai cây.  Khi cả bốn cây được thắp sáng, thì đại lễ giáng sinh cũng đã gần kề.  Tục lệ này cũng được lan rộng trong nhân gian, tới hầu hết các công sở, các gia đình.  Nơi nào cũng bầy vòng thông Mùa Vọng với đủ loại nến mầu đỏ, tím…

Như vậy ý nghĩa thứ nhất trong Mùa Vọng là mùa canh thức chuẩn bị tâm hồn để đón mừng Chúa Giáng Sinh.  Trọng tâm của lịch sử và Tin Mừng cứu độ chính là biến cố: Thiên Chúa xuống thế làm người để cứu nhân độ thế.

Ngày giáng trần của Chúa Giêsu phải được đón mừng vì đây là Biến Cố có một không hai trong lịch sử cứu độ: nhờ Ngôi Lời nhập thể làm người thì vũ trụ vạn vật lại được đổi mới (TNKB, s. 3).  Kể từ Biến Cố này, Trời giao hòa với Đất, nhân loại được Thiên Chúa yêu thương và toàn thể vũ trụ được đón nhận TIN Mừng cứu độ.  Chính vì thế, Biến cố Giáng Sinh của Chúa Giêsu đã trở nên Trung Tâm điểm của lịch sử nhân loại, mốc điểm thời gian.

Theo Kinh Thánh, canh thức là thái độ của một người “đang tỉnh thức chờ đợi”, không ngủ mê, không thụ động, nhưng canh chừng, luôn phòng bị để kịp đối phó với kẻ địch tấn công bất ngờ (Tv 127, 1t), lòng nhiệt tâm chu toàn trách nhiệm hiện tại, biết nhận ra những dấu chỉ thời đại, khám phá ra thánh ý Thiên Chúa, kiên tâm phục vụ trong yêu thương, đang khi ngóng chờ một biến cố sắp xẩy đến… sẵn sàng đón tiếp Chúa, khi Ngày của Ngài điểm.

Đây là lời khuyên nhủ, dặn dò chính yếu của Chúa Giêsu dậy các môn đệ của Ngài.  Vì Chúa đến bất chợt như kẻ trộm ban đêm (Mt 24,43t), như ông chủ trở về mà không báo cho các đầy tớ biết (Mt 13,35t), như chàng rể đến lúc canh khuya, và chỉ năm cô trinh nữ khôn ngoan đang canh thức với đèn đầy dầu, mới kịp ra đón rước chàng rể vào dự tiệc cưới (Mt 25, 1-13).

Vậy canh thức là đặc tính căn bản, là thái độ sắp sẵn của người môn đệ Chúa, để chỗi dậy khỏi giấc ngủ đam mê, nghĩa là dứt khoát với tội lỗi, dứt bỏ trần thế và những đam mê dục vọng (Lc 21, 34tt).  Canh thức là hoán cải và trở về với Chúa, không nằm lì trong tội ác, không cứng lòng và khinh thường tiếng mời gọi thống hối của Chúa.  Canh thức trong cầu nguyện, tiết độ, không chè chén say sưa, không cờ bạc, không say đắm nhục dục… quyết không để “ba cái lăng nhăng” nó quấy ta!

Canh thức để nhận diện ra kẻ thù và chiến đấu với thần dữ.  Trong giờ kinh tối, các linh mục và tu sĩ thường đọc: “Anh em hãy sống tiết độ và tỉnh thức, vì ma quỷ, thù địch của anh em, như sư tử gầm thét, rảo quanh tìm mồi cắn xé” (1P 5,8).  Ma quỷ có thể ẩn hiện trong những phim ảnh xấu, những sách báo đồi trụy, ma túy… những dịp tội gần xa đưa chúng ta xa Chúa, lạc đường về Quê Trời.

Canh thức để phân biệt phải trái: đừng bị ru ngủ, bị đầu độc, bị tuyên truyền bởi óc hưởng thụ, bởi tinh thần vị kỷ cá nhân, bởi các học thuyết vật chất vô thần, bởi những ông đạo buôn thần bán thánh, bởi những mê tín dị đoan, bởi những quảng cáo quyến rũ, những truyền đơn loan tin thất thiệt ngày tận thế…

Canh thức để khỏi bị chán nản, ngã lòng nản chí, bỏ cuộc.  Có những tín hữu gặp thử thách trong đời sống gia đình, gặp những khó khăn về vật chất, bị đau ốm lâu dài… đã nản lòng, kêu trách Chúa, và nhiều khi bỏ nhà thờ, bỏ cầu nguyện, bỏ Giáo hội!

Canh thức trong cầu nguyện theo gương Chúa trong vườn cây dầu.  Cầu nguyện ở đây được hiểu là cầu kinh sớm tối.  Cầu nguyện là đọc và suy gẫm Lời Chúa trong Thánh Kinh.  Cầu nguyện có thể là lần chuỗi Mân Côi, miệng đọc lòng suy.  Cầu nguyện cao đẹp nhất là tham dự thánh lễ Chúa nhật…  Tất cả những hình thức cầu nguyện trên đây, giúp người tín hữu luôn hiệp thông với Chúa, tâm hồn luôn lắng nghe những “thánh chỉ” của Chúa.

Canh thức để trung tín giữ luật Chúa: luật yêu thương, luật công bằng.  Trong mọi hoàn cảnh của cuộc sống, người tín hữu hằng để luật Chúa như đèn soi, như kim chỉ nam cho mọi ước muốn, mọi tư tưởng, mọi lời nói và việc làm của mình.

Canh thức để phục vụ anh em: người tín hữu luôn được Chúa mời gọi để sống đời phục vụ trong bác ái và trong yêu thương.  Đời sống gia đình là môi trường phục vụ lý tưởng nhất.  Vợ chồng Kitô hữu hiến thân cho nhau, tha thứ cho nhau, biết tận tâm giáo dục con cái, biết dùng của cải Chúa ban để mưu sống gia đình, nhưng đồng thời cũng biết chia cơm sẻ bánh cho anh em nghèo đói kém may mắn hơn trên khắp thế giới.  Mỗi tín hữu còn được Chúa mời gọi để phục vụ cộng đồng, các giáo xứ, Hội Thánh, tùy theo khả năng và hoàn cảnh.

Canh thức để đón chờ Chúa đến.  Tín hữu Chúa Kitô biết rõ ràng rằng: cuộc sống trần gian, tất cả của cải đều mau qua chóng hết, không ai sống mãi, nhưng đi về vĩnh cửu.  Điều chắc chắn là mỗi người chúng ta sẽ có một ngày phải từ giã cõi đời tạm này.  Nhưng chết vào ngày giờ nào, chết cách nào, chết ở đâu?  Chẳng có ai biết được.  Do đó, tín hữu Chúa phải tỉnh thức để đón chờ Chúa đến.

Từ ngày lãnh nhận phép Thánh Tẩy, người tín hữu là con cái của ánh sáng, nên phải luôn tỉnh thức để mình khỏi rơi vào đêm tối của sự chết, không mất mục tiêu, không quên ngày Chúa đến cuối đời của mình…

Lm Bùi Thượng Lưu

From: Langthangchieutim

30 - Vong - Nen 13.jpg

Hãy tạ ơn trong mọi hoàn cảnh

  Hãy tạ ơn trong mọi hoàn cảnh

Mừng Lễ Tạ Ơn đến Bạn và gia đình nhé! Thành thật cám ơn Bạn đã cầu nguyện, nâng đỡ, và khích lệ mình trong thời gian qua, sự quý mến của Bạn đã và đang dành cho mình thật là hạnh phúc trong hành trình ơn gọi. Mình sẽ hiệp với Bạn dâng lời tạ ơn Chúa trong Thánh Lễ sáng hôm nay nhé!

Cha Vương

***

TIN MỪNG: Hãy tạ ơn trong mọi hoàn cảnh. Anh em hãy làm như vậy, đó là điều Thiên Chúa muốn trong Đức Ki-tô Giê-su. (1 Thêxalônica 5:18)

SUY NIỆM: Hàng năm, vào ngày thứ năm trong tuần thứ tư của tháng 11, người Mỹ lại mừng lễ Thanksgiving, lễ Tạ ơn. Đó là ngày lễ nghỉ và các gia đình Mỹ và bạn bè thường tụ họp để mừng lễ với nhau. Đó là ngày người ta tạ ơn về những gì mình có. Ngày nay ý nghĩa tạ ơn của ngày lễ dường như bị quên lãng và người ta chú ý hơn đến vui chơi, xem những môn thể thao ưa thích, ăn uống, đặc biệt là mua sắm, với những quảng cáo giảm giá không tin nổi trong ngày thứ sáu Black Friday sau đó. Nếu ngày Lễ Tạ Ơn năm nay không đưa Bạn đến gần với Chúa với nhau hơn thì thật đang buồn cho 46 triệu con gà Tây  (Theo thống kê 2018) phải bỏ mạng vào dịp lễ này, chưa kể đến nhiều người bị cháy túi vì shopping. Vậy tạ ơn là gì? Có phải là phải là hoàn lại ân huệ đã nhận hay dâng một điều gì đó để đền đáp, theo kiểu thế gian “Hòn đất ném đi hòn chì ném lại”? Không! Tạ ơn là phản ứng căn bản của con người, rung cảm, vui mừng, kính phục khi khám phá ra hành động của Thiên Chúa, khi nhận biết ân sủng của Thiên Chúa đang hoạt động một cách tích cực trong đời Bạn. Nói tóm tắt là sự nhìn nhận mình là người chịu ơn, là kẻ tuỳ thuộc, để cho Thiên Chúa là Thiên Chúa. Nếu Bạn nhận thức được như vậy thì Bạn sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn trong mọi hoàn cảnh. “Lòng biết ơn có thể làm các tất cả ngày thường thành lễ tạ ơn, làm các công việc thường ngày thành niềm vui và thay đổi cơ hội bình thường thành phước lành.” (William Arthur Ward) Ước mong Bạn có một ngày Lễ Tạ Ơn thật ý nghĩa!

CẦU NGUYỆN: Lạy  Chúa, món quà quý giá nhất mà Chúa đã ban cho con chính là Đức Giêsu Kitô, Đấng đã chết và sống lại để cho con được sống, xin cho con luôn biết sống tâm tình tạ ơn Chúa mọi nơi, mọi lúc, và mọi hoàn cảnh.

LẮNG NGHE: Thế mà Đức Ki-tô đã chết vì chúng ta, ngay khi chúng ta còn là những người tội lỗi; đó là bằng chứng Thiên Chúa yêu thương chúng ta. (Roma 5:8)

THỰC HÀNH: Hãy gởi đi một lời nhắn tin/email để thể hiện lòng biết ơn tới một người nào đó, nhất người mà Bạn chưa bao giờ nói lời cảm ơn với họ trước đó. Hãy chân thành nói với họ Bạn đã biết ơn những gì mà họ đã làm cho Bạn nhiều như thế nào và nó có ý nghĩa nhiều ra sao?

8 CÂU NÓI NỔI TIẾNG NHẤT THẾ GIỚI.

 8 CÂU NÓI NỔI TIẾNG NHẤT THẾ GIỚI.

Mời anh chị em cùng đọc.

  1. “Đừng bao giờ đùa giỡn với cảm xúc của người khác, bởi vì bạn có thể giành chiến thắng, nhưng hậu quả là bạn chắc chắn sẽ mất đi người đó trong suốt cuộc đời của bạn.” – (Shakespeare).
  2. “Thế giới phải chìm đắm trong đau khổ không phải vì tội ác của những kẻ xấu, mà là vì sự im lặng của những người tốt”. – (Napoleon).
  3. “Tôi rất biết ơn tất cả những người đã nói KHÔNG với tôi. Nhờ vậy mà tôi biết cách tự mình giải quyết sự việc.” – (Einstein).
  4. “Nếu tình bạn là điểm yếu lớn nhất của bạn, thì bạn chính là người mạnh mẽ nhất trên thế giới.” – (Abraham Lincoln).
  5. “Một người tươi cười không có nghĩa là họ không có nỗi buồn. Điều đó có nghĩa là họ có khả năng đối phó với nỗi buồn đó.” – (Shakespeare).
  6. “Cơ hội giống như bình minh, nếu bạn chờ đợi quá lâu, bạn có thể bỏ lỡ nó”. – (William Arthur).
  7. “Khi bạn ở ngoài sáng, tất cả mọi thứ đều theo bạn, nhưng khi bạn bước vào bóng tối, ngay cả cái bóng của bạn cũng không đi theo bạn nữa.” – (Hitler).
  8. “Đồng tiền luôn phát ra âm thanh. Nhưng tờ tiền thì luôn im lặng. Vì vậy, khi giá trị của bạn tăng lên, thì hãy luôn luôn giữ yên lặng.” – (Shakespeare).

Nguyễn Minh Quý sưu tầm.

Image may contain: nature and outdoor

Đi! Vì sao phải ra đi?

Đi! Vì sao phải ra đi?

Tác giả Huy Phương

Hồ Chí Minh đã khẳng định: “Muốn kháng chiến kiến quốc thành công, muốn độc lập thống nhất thật sự ắt phải dựa vào lực lượng của nông dân. Ðồng bào nông dân sẵn có lực lượng to lớn, sẵn có lòng nồng nàn yêu nước, sẵn có chí khí kiên quyết đấu tranh và hy sinh. Nông dân vừa là động lực, vừa là lực lượng đông đảo, nòng cốt, và cũng là đối tượng vận động của cách mạng.”

Ðiều đó trước kia chưa chắc đã đúng mà bây giờ hóa ra sai bét!

Nông dân bỏ ruộng vì đói. Ngày trước, người ta tranh đấu để được chia ruộng để được cày bừa, giờ thì nông dân đua nhau trả ruộng để bỏ xứ đi làm mướn. Ði làm thợ hồ, mỗi ngày, một người kiếm được 180,000 đồng, mỗi tháng có chừng 5 triệu bạc. Làm ruộng bây giờ  thu nhập vài triệu một tháng, không đủ đong gạo ăn cả năm và nông dân mang nợ vì giống má, phân bón, thuốc trừ sâu, xăng dầu… trăm thứ tốn kém, nếu lỡ chẳng may mất mùa thì mang nợ suốt đời, tơi nón đi ăn xin.

Chuyện “những cánh đồng 5 tấn” chỉ là chuyện xưa, tích cũ. Một năm hai vụ lúa, ruộng chỉ cấy một vụ, rồi bỏ hoang. Nông dân sống nhờ ruộng bây giờ lại có phong trào trả ruộng. Dọc sông Hồng, có những ngôi làng bị bỏ hoang vì nông dân đã bỏ làng ra đi.

Lớp thanh niên nông thôn, sau mười mấy năm, xong trung học phổ thông, đã tìm mọi cách đi khỏi làng. May mắn có khả năng thì vào đại học, không thì đi học nghề, lái xe taxi, hoặc theo nhóm bạn làng đi buôn ve chai, đồng nát, chạy xe ôm, đi làm công nhân… Miễn là chạy khỏi xóm làng, khi ruộng đồng không cho đủ hạt cơm bỏ vào miệng.

Thái Bình, Nam Ðịnh, phong trào “lên Hà Nội khai hoang” bộc phát, nghĩa là thoát ly ruộng đồng, không bao giờ quay lại quê hương.

Nhưng rồi cuộc sống ở quê nhà cũng không lấy gì làm tốt đẹp, lương 3 triệu không đủ ăn, chỉ có một con đường “xuất khẩu” đi lao động. Hết hợp đồng lao động rồi, về nước cũng khổ, đành trốn ra ngoài làm việc lậu, bị bắt và trục xuất về nước vì vi phạm pháp luật tại nước sở tại. Ở Nhật không xong, về nước không yên, lại tính đường du lịch Nam Hàn trốn ở lại để đi làm chui. Có cả một khu xóm, anh em, bà con đùm bọc che chở cho nhau mà sống tha phương như vậy!

 Cùng đường về nước rồi thì câu trả lời “làm gì sau khi về nước” là lại ra đi. Không đi lao động tiếp ở Nam Hàn được thì trở qua Ðài Loan theo diện du lịch 6 tháng. Làm hết 6 tháng về nước, sau đó lại quay lại vòng vòng như vậy, không biết bao nhiêu lần cho một cuộc đời vô định, nghĩa là phải đi. Ai đó trả lời giùm tôi: “Vì sao phải ra đi?”

Miền Trung không có phương tiện thì sang Lào, Kampuchea, cả Trung Quốc, những quốc gia chẳng giàu có gì hơn mình để kiếm miếng ăn.

Con người vốn quý? Nay con người như con tôm, con cá, con heo, củ khoai, nải chuối, con người cũng là loại “xuất khẩu”. Ðược “xuất khẩu,” mà lại phải lo lót, bán nhà vay nợ, mỉa mai tột cùng mà lại háo hức vui mừng, hãnh diện được đi làm “culi” xứ người.

Việt Nam ít ra tự vấn, phải đặt câu hỏi, sao công dân nước mình lại phải “tha phương cầu thực,” không giống một ai trên thế giới, rồi vì chuyện đi, chuyện trốn ở lại, mang tiếng xấu cho người Việt Nam.

Ra đi từ các tỉnh miền Bắc, công nhân phải trả một số tiền khoảng 300 triệu đồng để đổi lấy một công việc chân tay vất vả ở xứ người. Ðã vậy con người Việt Nam lại lừa đối, lường gạt nhau sang Nhật, Ðài Loan… rồi bỏ nhau giữa đường, không ngôn ngữ, không tiền bạc, không thân thích.

Người Việt ở Nhật lại giả danh kỹ sư để lừa gạt những sinh viên tu nghiệp mới tới Nhật, vì kỹ sư thì được ký visa dài hạn, nếu cưới vợ thì vợ cũng có quyền ở lại Nhật.

Ở quê hương mình, bây giờ nếu ai hỏi: “Em ước mơ mơ gì, tuổi mười hai, tuổi mười ba? “

Một đứa trẻ ở Hải Phòng hay Nam Ðịnh có thể lớn lên với không khí ô nhiễm đầy những mưu toan, dự liệu, ấp ủ chuyện “đi,” dù đó là đi lao động, đi ở đợ, hay đi lấy chồng. Ở Hải Phòng có thành ngữ “làm hôn thê” ai cũng hiểu – thậm chí kể cả đi… bán thân. Còn như với chuyện tìm được những con đường mới để đi Tây Âu, Úc, Canada, Bắc Âu… là cả những chuyện xa vời, hơn cả một cõi thiên đường trong trí tưởng.

Một người trong nước đã viết những dòng khá đau xót: “Bạn bè tôi đã đi không phải vì hết sinh kế, cũng không phải vì nuôi ảo tưởng rằng ở nước ngoài sung sướng (tất cả đều ý thức rất rõ về sự vất vả của xã hội tư bản, và hiểu xã hội nào cũng có vấn đề riêng). Chỉ đơn giản là đi thì tốt hơn. Buồn bã, bặm môi mà đi, nhưng vẫn tốt hơn. Ðiều gì đã tạo ra thôi thúc này, và nếu không thể thực hiện trong đời mình, bao người đã truyền lại sự ước muốn đó cho đời con?”

Và ở một đoạn khác: “Lấy chồng Ðài Loan cũng đã trở thành con đường thoát. Chỉ còn đâu vài đứa trai làng buồn bã nhìn người bạn gái từ thời thơ ấu leo lên chiếc xe hơi với gã đàn ông Trung Hoa già nua, để lại đằng sau một đám bụi mù. Vài đứa may mắn, được nhà chồng cho ra ngoài đi làm, dành dụm một khoản tiền riêng gởi về, cha mẹ thay nhà mái tranh thành nhà ngói đỏ. Những bà mẹ nhà mái tranh khác, thúc giục đứa con gái vừa đủ tuổi đi ra khách sạn đứng xếp hàng!”.

Ði và trốn ở lại quả là một điều nhục nhã cho hai chữ Việt Nam. Người ta mới tiết lộ ra, chín người trong đoàn Quốc Hội CSVN do bà Nguyễn Thị Kim Ngân, chủ tịch Quốc hội dẫn đầu, đã bỏ trốn bất hợp pháp tại Nam Hàn. Sự việc xảy ra hồi tháng 12-2018 nhưng nay truyền thông Nam Hàn mới loan tin.

Phái đoàn của Quốc Hội VN sau khi làm việc tại Bunsan và Seoul để gặp mặt với Quốc hội Nam Hàn, hội kiến Tổng Thống Moon Jae In và tham gia diễn đàn Thương mại Ðầu tư Hàn-Việt, sau đó quay trở về Việt Nam từ sân bay Incheon, nhưng 9 thành viên trong đoàn đã vắng mặt trong chuyến bay hồi hương.

Chín người Việt trong phái đoàn này trốn ở lại là ai? Dân biểu, Bộ Trưởng hay một ai đó đã chạy tiền lo lót cho Chủ Tịch Quốc Hội “Kim Ngân phá luật lệ” để có một chỗ trong phái đoàn với âm mưu trốn ở lại?

Cả một phái đoàn Quốc Hội Việt Nam còn như vậy, ai còn dám ngẩng mặt nhìn thiên hạ nữa? Còn gì là quốc thể?

Tôi nhắc lại câu viết của Vũ Ðông Hà trong “Dân Làm Báo,” khi nói về hoàn cảnh của những thiếu nữ bán thân ở Ðài Loan: “Tôi rời Ðài Loan mang theo lời của Trang: ‘Anh nói tụi em khổ còn hơn nô lệ. Em thì thấy ở nhà còn khổ hơn.’ Lời nói ấy đã dẫn đến một bước ngoặt của một đời….” 

Và lời văn ông, như một câu thơ buồn:

“Những người đàn ông đã rời khỏi mảnh đất không còn gì để mà sống.

Những đứa con gái tới tuổi mười bảy, mười tám là bỏ cái làng không còn gì mơ ước để mà đi.”

Huy Phương

THAM NHŨNG CHÍNH SÁCH VÀ CƠ CHẾ BẢO VỆ NHÓM LỢI ÍCH

 

THAM NHŨNG CHÍNH SÁCH VÀ CƠ CHẾ BẢO VỆ NHÓM LỢI ÍCH

Đỗ Ngà

Tham nhũng chính sách là dùng quyền lực nhà nước làm chính sách để cho nhóm lợi ích trục lợi. Sai phạm Thủ Thiêm là một dạng tham nhũng chính sách, nó đã kéo dài hơn 20 năm và cho đến nay nhóm lợi ích đó cứ nhởn nhơ, có kẻ thì về hưu hưởng thụ đống vàng cướp được, có kẻ còn tại vị và tiếp tục bảo vệ nhóm. Còn về phần thiệt hại của người dân thì mãi giải quyết không xong.

Để mở rộng thành phố sang hướng Đông Nam, ngày 4 tháng 6 năm 1996 ông Võ Văn Kiệt ký Quyết định số 367/TTg phê duyệt quy hoạch xây dựng Khu đô thị mới Thủ Thiêm. Đây là phát súng lệnh của Trung Ương, dựa vào đây nhóm cá mập Sài Gòn bỗng nhìn thấy miếng mồi ngon hơn bao giờ hết. Tuy nhiên nếu căn theo quyết định của thủ tướng thì sẽ không thỏa được lòng tham nhóm này, và thế là nhóm đã tìm cách thay thế bản quy hoạch gốc từ quyết định của thủ tướng. Phải tự thiết kế chính sách để trục lợi thì bao giờ cũng tốt hơn là kiếm ăn dựa vào chính sách của kẻ khác ban cho.

Được sự trợ lực của bố già Lê Thanh Hải, ngày 27 tháng 12 năm 2005, Nguyễn Văn Đua đã ký Quyết Định 6565 thay thế Quyết Định 367 của Thủ tướng phê duyệt điều chỉnh quy hoạch chung xây dựng khu trung tâm đô thị mới Thủ Thiêm. Theo đó, quy hoạch chung của khu đô thị mới Thủ Thiêm được thay đổi khá nhiều so với quyết định phê duyệt ban đầu của Thủ tướng. Kết quả là những đầu nậu đất lấy giá của dân rẻ bèo chỉ với 18 triệu đồng/m2 và bán lại với giá 350 triệu đồng/m2 tạo nên nỗi bức xúc cho người dân Thủ Thiêm. Tất nhiên những khoản lợi nhuận béo bở đó không thể thiếu phần cho nhóm lợi ích Lê Thanh Hải.

Nhờ vào quyết định của Nguyễn Văn Đua ấy mà tháng 11/2013, Tất Thành Cang với tư cách là giám đốc sở GTVT đã kí tắt với công ty Cổ phần Đại Quang Minh hợp đồng thi công 4 tuyến đường ở khu đô thị Thủ Thiêm tổng cộng dài gần 12km với giá 12000 tỷ đồng, tức giá 1 tỷ đồng/m. Kinh khủng! Với giá này thì báo chí đã phải buộc miệng gọi nó là “đường dát vàng”. Thế nhưng rất tiếc là, 12km đường ấy vẫn chỉ là đường rải nhựa như mọi con đường khác, phần “vàng” dùng để “dát đường” ấy sẽ trao vào tay ai thì mọi người tự hiểu.

Khi nhóm lợi ích Sài Gòn bị tấn công qua sai phạm Thủ Thiêm thì ngày 2/5/2018, Võ Văn Hoan với tư cách là chánh Văn phòng kiêm người phát ngôn của UBND Thành phố đã xác nhận bản đồ quy hoạch khu đô thị mới Thủ Thiêm tỷ lệ 1/5.000 kèm theo Quyết định số 367/QĐ-TTg ngày 4/6/1996 của Thủ tướng Chính phủ “đã bị thất lạc”. Vâng! Họ đã phi tang chứng cứ như thế đấy. Đứng đằng sau chỉ đạo phi tang hồ sơ chính là những cái tên cộm cán trong nhóm lợi ích như Lê Thanh Hải, Nguyễn Văn Đua, Tất Thành Cang, Lê Hoàng Quân chứ không ai khác. Hơn 20 năm, người dân Thủ Thiêm kêu oan và có người phải tự vẫn vì nó, ấy vậy mà nhóm lợi ích này vẫn cứ trơ trơ. Họ vô tư đạp lên sự đau khổ của người dân Thủ Thiêm mà hưởng lợi trên đống vàng cướp được.

Để giải quyết rốt ráo vấn đề Thủ Thiêm, chính quyền CS phải cho đám Lê Thanh Hải, Nguyễn Văn Đua, Tất Thành Cang, Lê Hoàng Quân tống vào tù và sau đó giải quyết những bức xúc của người dân hiện nay, chứ không còn cách nào khác. Thế nhưng cái khó của chính quyền CS là họ xử lý tham nhũng bằng cách dùng quyền lực lớn đánh bại quyền lực yếu hơn chứ hoàn toàn không dựa vào pháp quyền. Vậy nên với sức mạnh của nhóm Hải – Quân – Cang – Đua thì gần như ông Nguyễn Phú Trọng chẳng làm gì được, nó như một cái boong ke vững chắc bất khả xâm phạm. Lúc ông Trọng tóm Lê Tấn Hùng em trai của bố già Lê Thanh Hải làm người ta cứ nghĩ ông ta phá được Boong ke, thế nhưng không phải thế. Đến nay hơn 1 năm, vụ án Lê Tấn Hùng cũng dậm chân tại chỗ mà chẳng moi được gì hơn. Siêu quyền lực trong tay ông Trọng vẫn chưa đủ để phá được những nhóm lợi ích lớn nhất như nhóm Nguyễn Tấn Dũng ở Kiên Giang và nhóm Lê Thanh Hải ở Sài Gòn. Chống tham nhũng bằng quyền lực nó chỉ đạt tới ngưỡng đó. Chống tham nhũng kiểu Nguyễn Phú Trọng sẽ không bao giờ có thể truy tố được những con người ở đỉnh cao quyền lực như nhà nước pháp quyền Hàn Quốc đã làm với bà Park Geun – hye.

Không dẹp nổi nhóm lợi ích Lê Thanh Hải nên cuối cùng các quan chức CS đời sau lại đi đổ vỏ cho nhóm Hải – Quân – Cang – Đua. Hết Nguyễn Thiện Nhân, Nguyễn Thị Quyết Tâm cứ gặp dân rồi hứa lèo chứ không giải quyết gì được. Những kẻ ăn cướp đang ngủ trên đống vàng thì không dám động đến mà lại dùng ba tấc lưỡi thuyết phục nạn nhân chấp nhận, vậy làm sao người ta chấp nhận được? Bế tắc là phải.

Hôm nay ngày 27/11/2020 trên báo Tuổi Trẻ có bài “Chiều nay Thanh tra Chính phủ đối thoại với 50 hộ dân Thủ Thiêm” đã cho biết, chính quyền CS cũng lại đưa thanh tra chính phủ và quan chức thành phố dùng ba tấc lưỡi để thuyết phục dân y hệt như bài cũ mà Nguyễn Thiện Nhân và Nguyễn Thị Quyết Tâm đã làm. Điều đáng nói là phía chính quyền CS Sài Gòn lại cử Võ Văn Hoan xuống gặp dân Thủ Thiêm để nói chuyện. Võ Văn Hoan là ai vậy? Xin thưa, đó chính là kẻ mà năm 2018 đã thủ tiêu Bản Đồ quy hoạch 1/5000 và quyết định thủ tướng để phi tang chứng cứ. Nói thẳng, ông Võ Văn Hoan là một phần tử trong nhóm lợi ích Hải – Quân – Cang – Đua thì ông ta mang lại được quyền lợi gì cho người dân? Ông ta đang ngồi trên đống vàng cướp được từ bà con Thủ Thiêm thì ông ta hòa giải thế nào được? Chắc đợi đến… tết Công Gô thì bà con Thủ Thiêm mới có được công bằng. Đấy! Lại một trò mị dân bảo vệ nhóm lợi ích của CS. Đâu cũng vào đấy, quân ăn cướp vẫn được bảo vệ, thiệt hại vẫn là về phía dân, mãi mãi không khác được.

-Đỗ Ngà-

Tham khảo:

https://www.nguoiduatin.vn/can-canh-4-tuyen-duong-dat…

https://tuoitre.vn/chieu-nay-thanh-tra-chinh-phu-doi…

Image may contain: text