3 năm nằm trên mộ cậu chủ đã mất, chú chó đã đợi được điều diệu kỳ

3 năm nằm trên mộ cậu chủ đã mất, chú chó đã đợi được điều diệu kỳ

 – Xúc động trước tình yêu thương của chú chó đen dành cho cậu chủ nhỏ của mình, nhiều người đã góp tiền lại xây một mái che trên mộ cho chú có chỗ trú mưa nắng.

 Cách đây không lâu, câu chuyện về chú chó đen nằm trên mộ chủ ròng rã 3 năm trời không rời đi nửa bước do một tài khoản facebook chia sẻ đã làm xôn xao mạng xã hội. Bài viết có chủ đề “Giống chó đen tuyền và đốm lưỡi thật sự rất khôn và trung thành” đã thu hút nhiều sự chú ý.

Theo chia sẻ của người này, suốt 3 năm qua, kể từ khi cậu chủ nhỏ tên Kiệt qua đời do đuối nước, chú chú đen tuyền tên Mino lúc nào cũng túc trực nằm trên mộ của chủ. Dù ngày nắng hay mưa, dù bị đuổi, bị cấm cản, Mino cũng không rời khỏi ngôi mộ.

gtV3sDYteBJWcnayWzlYS9yW3YDFtJnLPgZP1l1H

Được biết, chú chó được gia đình cậu bé xấu số xin về nuôi từ khi cậu bé mới 2 tuổi. Từ khi được mang về, Mino lúc nào cũng quấn quýt bên cậu chủ không rời. Mặc dù nhà bà Út (bà của Kiệt) nhiều cháu thế nhưng chú chó chỉ tỏ ra thân thiết và thường xuyên chơi đùa với mỗi bé Kiệt. 

Kể từ khi Kiệt mất do đuối nước, chú chó Mino lúc nào cũng túc trực bên mộ của cậu, dù làm cách nào nó cũng không chịu vào nhà. Có hôm trời nắng gay gắt hoặc mưa to thật to chú chó mới lánh tạm nhưng sau đó lại trở ra và nằm suốt ở mộ. Đặc biệt, hễ nhà cho đồ ăn hoặc bánh trái gì chú chó cũng tha ra mộ.

LMRtZsrDfTFGZXDXWIAkXgzbv3c1ooWT20kFszds

Sau khi câu chuyện về chú chó trung thành được chia sẻ trên mạng xã hội, rất nhiều người đã bày tỏ sự nể phục với tấm lòng trung thành tuyệt đối của Mino. Cảm thương cho chú chó phải đội mưa nắng, nhiều mạnh thường quân đã gom góp tiền dựng mái che cho phần mộ của cháu bà Út để chú chó nằm được thoải mái. 

Từ khi có mái che, Mino lại càng gắn bó hơn với mộ cậu chủ. Chú chó chỉ vào nhà lúc ăn cơm còn lại mưa hay nắng cũng chỉ nằm ngoài mộ và duy trì thói quen tha bánh trái ra mộ như muốn chia sẻ với cậu chủ nhỏ của mình.

H5OJEqDO726D6l2PBg9e0DWDOFZynKVqhy5Y8ZVu (1)

 From: TU-PHUNG

Người Thua Cuộc Hay Bản Lãnh Một Người Đàn Bà…

 

BẠN SẼ XỬ SỰ RA SAO, NẾU LÀ BẠN?

******

Người Thua Cuộc Hay Bản Lãnh Một Người Đàn Bà…

Một năm trước, tôi và Kiệt làm chung hãng. Tuy biết nhau qua nhiều lần gặp gỡ trong những giờ cơm trưa nhưng chưa có dịp để trò chuyện.

Một hôm, thấy Kiệt ngồi ăn trưa với gói xôi, hơi ngạc nhiên tôi hỏi:

– Bà xã đâu mà phải ăn xôi thay cơm vậy anh Kiệt?

Kiệt cười:

– Bả về Việt Nam rồi, phải chay tịnh kiểu này tới hai tháng lận, cô ơi!

Ngày hôm sau, khi chuẩn bị thức ăn trưa, tôi bỗng nảy ra ý nghĩ mang thêm một phần cơm cho Kiệt. Không chút khách sáo, Kiệt vui vẻ nhận lấy với lời cám ơn nồng nhiệt. Vậy là từ đó, chúng tôi có những bữa cơm trưa thân mật. Một vài tiếng xầm xì bắt đầu nổi lên, nhưng tôi lờ đi như không biết gì. Kiệt là một người thật thà, dễ tính, nên anh cũng chẳng quan tâm đến lời gièm pha của thiên hạ. Anh bảo tôi:

– Ai nói gì thì nói, mình không có thì thôi.

Tôi nhìn Kiệt đẩy đưa:

– Mà nếu có gì thì “đây” cũng chẳng ngán ai.

Kiệt cười phá lên một cách vô tư. Nụ cười thoải mái nhưng đầy hấp lực của Kiệt, làm khơi dậy trong tôi một ý tưởng táo bạo “hai tháng cũng đủ cho một cuộc tình manh nha”.

Tôi vốn là người đàn bà bất cần đời sau hai lần dang dở. Tôi đủ khôn ngoan để không “mắc cạn” như thuở đôi mươi. Và tôi cũng muốn thử sức chinh phục của mình với độ tuổi bốn mươi. Vì thế, tôi bắt đầu tấn công Kiệt. Một cuối tuần tôi hỏi Kiệt:

-Ði biển chơi không?

Kiệt trầm ngâm do dự. Tôi gõ nhẹ vào tay anh:

-Coi vậy… anh cũng thuộc loại “thờ bà” há? Vợ vắng nhà mà cũng giữ kỷ luật nghiêm minh. Phục anh thiệt!

Kiệt nhướng mày, bặm môi với tôi:

– Ðừng có xuyên tạc. Tôi đang nghĩ xem có bận gì không?

Tôi cười nắc nẻ:

– Xin lỗi, tôi đánh giá anh quá thấp… Anh Kiệt chứ đâu phải đồ bỏ.

Kiệt đứng lên, nói vài câu đùa cợt trước khi bỏ đi, nhưng không đá động gì đến lời đề nghị của tôi.

Quyết không chịu thua, tôi nghĩ đến việc mời Kiệt đến nhà, dự sinh nhật của tôi. Buổi tối sinh nhật, khi bước vào nhà chẳng thấy một người khách nào, Kiệt có vẻ bối rối. Tôi vội vàng lên tiếng:

– Lâu lắm rồi tôi không tổ chức sinh nhật. Hôm nay, bỗng nhiên thấy hứng thú nên muốn mời bạn bè đến chung vui, nhưng vì bất ngờ quá, nên không ai sắp xếp để đến dự được, may còn có anh, để tôi cảm thấy ngày sinh nhật của mình ấm áp đôi chút.

Kiệt ngồi vào bàn với nụ cười quen thuộc. Bữa tiệc trong một khung cảnh lãng mạn với nến hồng, hoa tươi, với tiếng nhạc dìu dặt và rượu nồng, đã làm Kiệt quên giữ gìn ý tứ mà thường ngày anh vẫn có. Tôi cố ý. Kiệt vô tình. Vậy là anh lọt vào cái bẫy êm ái của tôi.

Buổi sáng, khi mở mắt dậy và nhận biết mình đang nằm trên giường của tôi, mặt Kiệt tái xanh. Cái vẻ lúng túng ngượng ngập như con trai vừa mới lớn của Kiệt làm tôi phì cười:

– Anh hối hận à?

Kiệt ấp úng:

– Tôi … tôi…

Thương hại Kiệt, nên tôi níu tay anh trấn tĩnh:

– Có gì đâu … Tôi và anh, không ai dụ dỗ ai hết, mình đồng ý cuộc chơi này mà.

Kiệt nhìn tôi bằng cái nhìn kinh ngạc. Nét hiền lành và thật thà trên khuôn mặt bảnh trai của Kiệt làm tôi xao động. Dù sao, Kiệt cũng là một người đàn ông, khi tôi đã quyết chí quăng mẻ lưới tình, thì làm sao anh có thể thoát được. Thế là tôi và Kiệt trở thành đôi tình nhân.

Thời gian vợ Kiệt vắng nhà quả là thời gian trăng mật tuyệt vời của chúng tôi. Với những kinh nghiệm trên tình trường của một người đàn bà “dám chơi, dám chịu” như tôi, Kiệt chỉ có nước xuôi tay, dấn thân vào cuộc chơi mà không cần biết đến hậu quả.

Rồi cũng đến ngày vợ Kiệt trở về, anh như ngồi trên lò lửa vì không biết phải làm thế nào để chuyện “lăng nhăng” của anh đừng đến tai vợ và làm thế nào để anh có thể đến với tôi thường xuyên.

Tôi hỏi Kiệt:

– Em muốn hỏi, anh yêu em thật sự hay chỉ vì một lý do nào khác?

Kiệt cầm tay tôi, hôn nhẹ:

– Anh không biết nói những câu văn hoa, bóng bẩy, nhưng anh biết rằng anh không thể nào xa em và quên em được.

Sau nhiều ngày suy nghĩ, tôi nhận rõ được những cảm tình tha thiết mà tôi đã dành cho Kiệt, nên quyết định phải làm những việc tôi nên làm, để giành lấy tình yêu này.

*****

Tôi gửi vợ Kiệt tấm ảnh tôi và Kiệt chụp chung trên bãi biển. Tôi tin chắc rằng, không một người vợ nào có thể ngăn được sự ghen hờn, tức giận, khi nhìn thấy chứng tích ngoại tình của chồng mình. Vợ Kiệt sẽ giày xéo, đay nghiến, hành hạ anh cho thỏa cơn tức giận. Có thể, bà sẽ tìm đến tôi để đánh ghen, để chửi bới. Có hình ảnh nào thê thảm, xấu xí hơn hình ảnh người đàn bà đỏ mặt, tía tai, la hét, khóc lóc trong cơn ghen tuông lồng lộn. ..

Còn tôi. Tôi sẽ kiêu sa, quyến rũ trong căn phòng xinh xắn, ấm cúng của tôi để chờ đợi Kiệt đến tạm trú trong cơn hoạn nạn. Tôi sẽ ngọt ngào an ủi, chiều chuộng Kiệt hết lòng.

Và ai… Ai sẽ là người thắng thế?

Tôi nghe lòng rộn rã với niềm mơ ước sắp thành tựu.

Mấy ngày sau, Kiệt hớt hải tìm tôi. Anh ôm đầu khổ sở:

– Không biết ai cho tin mà vợ anh có vẻ nghi ngờ!

Tôi thăm dò:

– Bà ấy có gặng hỏi, có đưa ra bằng chứng gì không?

– Không… nhưng anh biết, vợ anh là người rất bản lãnh.

Tôi cười mỉa mai:

– Vậy thì bà ta sẽ làm gì được mình?

Kiệt ra về với nét mặt âu lo.

Hai tuần sau, vợ Kiệt gọi điện thoại cho tôi, hẹn gặp ở một nhà hàng Mỹ. Với lòng tự tin, tôi hân hoan đi đến điểm hẹn sau khi trang điểm thật kỹ lưỡng với bộ quần áo thời trang rất “sexy”. Tôi quyết phải để cho người đàn bà này thấy rõ sự thua kém của mình, mà đừng lấy danh nghĩa là vợ của Kiệt để lấn át tôi.

Tôi đến nhà hàng khoảng năm phút sau thì vợ Kiệt xuất hiện. Người đàn bà trước mặt tôi thật xinh đẹp, tươi tắn và quý phái. Với nụ cười rạng rỡ, tự nhiên, bà chìa tay để bắt tay tôi và tự giới thiệu:

– Tôi tên Kiều Loan, bạn bè thường gọi tôi là chị Kiệt. Hân hạnh được biết chị.

Giọng nói dịu dàng, ngọt ngào và điềm tĩnh của vợ Kiệt làm tôi thoáng bối rối. Tôi đã có chuẩn bị. Nhưng chỉ chuẩn bị đối phó với một người đàn bà buồn thảm, hốc hác vì ghen tuông, bà sẽ khóc lóc, van xin tôi trả Kiệt lại cho bà, chứ không phải người đàn bà rất thong dong, tươi tỉnh, đang nhìn tôi bằng cái nhìn rất kẻ cả.

Ngay lúc tôi chưa biết phải nói gì thì Kiệt bước vào. Mặt Kiệt biến sắc khi nhìn thấy tôi và vợ anh.

Ðến lúc này thì tôi chợt hiểu. Vợ Kiệt đã sắp đặt cuộc gặp gỡ ngày hôm nay, để xem Kiệt sẽ xử sự ra sao trước mặt tôi, và cũng để xác định rõ vị trí của bà trong tình cảm của Kiệt.

Bà nhìn Kiệt nhỏ nhẹ nói:

– Ngồi đây anh, có cần em giới thiệu người khách quý này không?

Kiệt vừa lắc đầu, vừa cười. Nụ cười của anh hôm nay trông thảm hại làm sao. Tôi nhìn Kiệt tức tối. Kể từ khi bước chân vào đây, anh không một lần liếc mắt đến tôi. Mới hôm qua anh còn nồng nàn, tình tứ. Mới hôm qua anh còn chất ngất đam mê, sao bây giờ phũ phàng đến thế?

Tôi phóng một nụ cười chua chát về hướng Kiệt, nói rõ từng tiếng một, khi vợ Kiệt yêu cầu tôi chọn món ăn:

– Anh Kiệt có thể chọn món ăn cho tôi. Anh ấy biết rõ tôi thích gì.

Vợ Kiệt nghiêng đầu nhìn sâu vào mắt chồng:

-Em thích món nào anh cũng biết, phải không?

Rồi vợ Kiệt nheo mắt với tôi, thân mật đề nghị:

– Vậy thì tôi và chị cũng nên làm khó anh Kiệt một chút nha.

Quay sang Kiệt, bằng giọng nói thật mềm mỏng, nhưng ánh mắt của bà sâu thẳm, đầy cương quyết:

– Anh chỉ được chọn một món trong những món em và … khách thích.

Kiệt cười không thành tiếng. Thái độ lúng túng của Kiệt đêm nào trên giường ngủ của tôi dễ thương bao nhiêu, thì cái lúng túng của anh ngày hôm nay đáng ghét bấy nhiêu.

Kiệt đã nói rằng anh không thể xa tôi, không thể quên tôi, nhưng món ăn anh lựa chọn ngày hôm nay đã làm đau buốt trái tim tôi.

Vợ Kiệt âu yếm gắp từng món ăn cho Kiệt và luôn miệng khen:

– Món ăn anh chọn cho em ngày hôm nay ngon thật. Cám ơn anh vẫn còn nhớ vợ anh thích gì, dù em không ở cạnh anh mấy tháng nay.

Gắp một ít thức ăn đặt vào bát tôi, vợ Kiệt nói:

– Chị ăn thử món tôi thích xem có hợp với khẩu vị của chị không?

Chưa bao giờ môi miệng tôi lại bị khóa cứng như hôm nay. Tôi ngồi yên không cử động, quên cả lời cám ơn để chứng tỏ sự lịch sự của mình.

Giọng vợ Kiệt như sắc lại:

– Nếu không hợp khẩu vị của chị, là vì nó không phải là món ăn của chị. Chị nên gọi món khác, tôi sẵn sàng mời chị.

Tôi nhìn vợ Kiệt không chớp mắt. Cảm tưởng như mình đang tham gia một vở kịch trên sân khấu mà tôi là một diễn viên không diễn trọn vai trò, làm tôi bối rối, sượng sùng.

Tôi ra về trong nỗi đau và sự thán phục. Giá như vợ Kiệt mắng nhiếc, sỉ vả tôi, có thể tôi sẽ dễ đối phó hơn là thái độ nhẹ nhàng, lịch sự nhưng không kém phần cứng cỏi của bà.

Tôi thua cuộc vì tôi đã khinh địch, đã xem thường câu nhắc nhở của Kiệt “vợ anh là một người đàn bà bản lãnh”, đồng thời tôi cũng nhận ra một điều,

Thượng đế đã dành cho mỗi người một chỗ đứng. Và tôi. Tôi không thể giành lấy những gì không thuộc về tôi…/.

Image may contain: one or more people, tree, outdoor and nature

 Tuổi Già Trống Vắng…

 Tuổi Già Trống Vắng…

Nghỉ hưu, tuổi hạc cao và sự ra đi của người phối ngẫu là những giai đoạn trong cuộc đời mà phần đông mọi người trước sau gì ai ai cũng đều phải trải qua hết.

Những giai đoạn vừa kể thúc đẩy chúng ta dần dần tách rời ra khỏi cuộc sống và sinh hoạt xã hội bình thường mà chúng ta hằng quen thuộc từ trước tới giờ. Sự thay đổi trong hoàn cảnh sống có thể dẫn đến tâm trạng buồn chán khiến chúng ta cảm thấy rất lẻ loi, trống vắng và cô đơn. Các nhà tâm lý học Tây phương đều khuyên chúng ta nên cố gắng đừng để các sự thay đổi làm giới hạn và ngăn trở mình trong mọi sinh hoạt gia đình cũng như xã hội.

Sau đây là những lời khuyên. (Không nhứt thiết là mọi người đều đồng ý tất cả…)

1- Nên duy trì một cuộc sống linh động (Be active)

Để giúp cho thân và tâm được quân bình. Việc duy trì một nếp sinh hoạt vừa thể xác và vừa trí tuệ được xem như là một phương pháp dưỡng sinh rất tốt và rất hữu hiệu để làm chậm lại tiến trình lão hóa. Bắt trí não làm việc thường xuyên, rèn luyện trí nhớ, giao tiếp xã hội, đọc sách, viết lách lăng nhăn, chơi cờ…đều là những phương cách tốt để phòng ngừa bệnh lú lẫn Alzheimer.

Nghỉ hưu là thời gian để quân bình lại cuộc sống, để chúng ta có thể quan tâm hơn về sức khỏe của chính mình. Đây cũng là dịp thuận tiện để mình có thể thực hiện những gì mình hằng mong ước và ưa thích từ trước nhưng chưa có thời gian và cơ hội thực hiện được. Thiết lập một thời khóa biểu nhất định trong ngày để luyện tập thân thể như: đi bộ, tập thể dục, tập tài chi, tập khí công vv…

2- Giữ một chỗ cho gia đình

Nếu con cái ở gần, ta nên đề nghị với chúng để chúng ta có thể giữ hộ các cháu mỗi tuần một ngày hoặc giữ cháu trong thời gian cha mẹ cháu bận hay cần phải đi đây đi đó…

Chúng ta lợi dụng các dịp nầy để truyền đạt kiến thức, dạy dỗ lễ nghi, phong tục Việt Nam…Đây cũng là dịp để thắt chặt thêm tình yêu thương giữa ông bà và các cháu. Về điểm nầy, có người đã góp ý là mình không nên dính vào vì sợ con cái mình trách móc nầy nọ nếu lỡ làm không đúng ý của chúng. Riêng tác giả thì mình hoàn toàn không nghĩ như thế. Chung quy cũng do mối quan hệ và tình cảm giữa cha mẹ và con cái mà thôi.

3- Giao tiếp xã hội: Nên thường ra khỏi nhà để tiếp xúc với người khác.

Duy trì năng lực và sự linh động đồng nghĩa với sự học hỏi. Giao tiếp xã hội sẽ giúp chúng ta biết thêm nhiều tin tức và có thêm bạn mới. Đối với người Việt Nam mình thì các hội đoàn, hội cao niên, chùa chiền, thiền viện, nhà thờ là những nơi các bạn già chúng ta có thể đến sinh hoạt để trau đổi, chia sẻ tâm sự, hàn huyên với bạn bè và đồng hương, đồng cảnh… Như vậy mình sẽ cảm thấy bớt lẻ loi cô đơn hơn. Tuy nói thế nhưng cũng có người né tránh các sinh hoạt nầy vì nhiều lý do rất cá nhân…

Chúng ta cũng có thể ghi tên tham gia vào các câu lạc bộ thể thao như bóng bàn, quần vợt, badminton, golf, pétanque, quille, bowling… Chúng ta cũng có thể gia nhập vào những club sinh hoạt nghệ thuật, văn nghệ, văn học, viết văn, làm thơ, gõ báo chùa, tùy theo sở thích, trình độ và điều kiện của mỗi người.

Nếu có máu văn nghệ, chúng ta có thể tham gia vào những nhóm văn nghệ nghiệp dư để vừa hát hò cho nhau nghe, vừa ăn nhậu no nê, rồi sau đó ôm nhau nhảy nhót (của ai nấy ôm nhé!) để được giãn gân giãn cốt. Cam đoan vui lắm. Trong những giây phút nầy, mình sẽ quên mình già, quên những buồn bực về con cái và về chuyện nầy chuyện nọ trong gia đình.

4- Giữ cho mình phải bận rộn (Keep busy)Viết thơ, E mail thăm hỏi bạn bè, xem internet, đọc sách báo, thăm viếng bạn bè, đi đó đi đây, sửa chữa lặt vặt những đồ đạc hư hỏng, sắp xếp lại nhà cửa, sưu tập tài liệu, đồ vật mà mình ưa thích, làm vườn, trồng hoa trồng kiểng, cắt cỏ, rửa xe, làm tài xế cho bà chủ… đó chỉ là một vài thí dụ nho nhỏ mà thôi.Riêng nội cái vụ sắp xếp, sửa chữa lại đồ đạc trong nhà, rửa xe… các bạn đừng có sợ thiếu việc làm vì bà chị sẽ tìm cho bạn làm trối chết hổng hết đâu, đừng có lo mà thêm già.

Để thoát ra khỏi cảm giác cô đơn chúng ta phải tự tạo cho mình một sự bận rộn (hoặc do người khác tạo cho mình!) để khỏi nghĩ quẩn và nhờ vậy chúng ta sẽ bớt cảm thấy trống vắng trong tâm hồn. Thông thường thì cảm giác cô đơn chỉ xuất hiện vào những thời điểm nhất định nào đó chẳng hạn như vào những dịp lễ lộc, ngày giổ, ngày sinh nhật, hay trong thời gian mùa lễ Giáng Sinh, Tết Tây và Tết Ta mà thôi.

5- Dấn thân, tham gia vào các sinh hoạt xã hội. (Involve yourself, joint social group)

Điểm nầy cũng hơi tương tợ điểm ba ở trên. Tham gia vào các sinh hoạt nhóm, xã hội, đoàn thể, cộng đồng, hoặc làm thiện nguyện cũng là một cách giúp chúng ta bớt cảm thấy cô đơn, lẻ loi đồng thời chúng ta cũng cảm thấy mình còn có ích cho xã hội.

Nếu suốt ngày chỉ ngồi xem tv, xem phim truyện, nhìn ra cửa sổ, thở vắng thở dài thì rất dễ cảm thấy cô đơn và buồn chán.

6- Giúp đỡ người khác (Help others)

Sự kiện giúp đỡ người khác sẽ làm cho mình cảm thấy hữu ích trong cuộc sống và quên đi nỗi niềm hiu quạnh cô đơn. Cuộc đời mình sẽ có ý nghĩa hơn.

7- Tránh cảnh thoát ly giả tạo (avoid escape)

Chẳng hạn như xem tv quá nhiều hoặc ngủ quá nhiều trong ngày.

Nếu cảm thấy cô đơn buồn chán thì nên tránh ngủ quá nhiều để quên đời cũng như tránh việc đốt thời gian bằng cách ngồi xem Tv suốt ngày.

Không nên để những giấc mơ giả tạo dẫn dắt chúng ta.

8- Tạo hoàn cảnh để có được hạnh phúc (choose to be happy)

Nếu bạn cảm thấy cô đơn thì chắc chắn bạn cũng cảm thấy buồn chán, khổ sở vô cùng. Hoàn cảnh này dễ đưa bạn đến tình trạng trầm cảm không mấy hồi. Hãy tự hỏi liệu những sự dày vò về tinh thần có thể nào giúp mình làm thay đổi được hoàn cảnh của mình hay không? Câu trả lời chắc chắn là không rồi.

Bởi vậy, bạn nên gia nhập và tham gia vào những nhóm sinh hoạt để chia sẻ, nói ra bớt những sầu muộn của mình với bạn bè thân thích, với các thầy trong chùa hoặc với các cha trong nhà thờ, hoặc với những người nào thật tình muốn nghe mình nói.

9- Nuôi thú vật trong nhà

Chúng ta có thể nuôi một con vật nào đó (chó, mèo, chim, cá…) để giúp chúng ta bớt căng thẳng tinh thần, tạo thư giãn và bớt cô đơn trong cuộc sống. Đây là phương pháp thú vật trị liệu (Zootherapy) rất hữu ích đối với những người sống lẻ loi, già nua, gáo bụa đơn chiếc.

10– Lo phần tâm linh (spirituality)

Đi chùa, đi thiền viện, đi nhà thờ, đọc kinh, sách tìm hiểu về tôn giáo và tín ngưỡng đều là những cách giúp những người cao tuổi tìm được sự thanh tịnh trong tâm hồn nhờ đó mà thân tâm được nhiều an lạc.

Sau đây là một bài thơ rất Thiền của Ghyslaine Delisle giúp chúng ta bớt lo nghĩ về tuổi già.

Già an lạc là già trong hy vọng,

Vieillir en beauté, cest vieillir avec espoir,

Lòng sung mãn trong giấc mộng bình an.

Être content de soi en couchant le soir.

Khi số tận kêu ta dừng bước tiến,

Et lorsque viendra le point de non recevoir,

Chỉ là tạm biệt, vô thường sắc không.

Se dire quau fond, ce nest quun au revoir.

Nguyễn Thựơng Chánh,

KẾT LUẬN

Sự cô đơn thường xãy ra khi chúng ta muốn nhờ cậy người khác làm một công việc gì đó giùm mình. Trường hợp ngược lại, mình sẽ không bao giờ cảm thấy cô đơn nếu chính mình giúp họ và chính mình làm được những gì có ích cho người khác.

Nhưng còn một thứ cô đơn khác cũng rất tác hại cho hạnh phúc gia đình. Đây là nỗi cô đơn đồng sàng dị mộng, Tây họ gọi là solitude à deux thường xảy ra trong những cặp vợ chồng già, tuy sống với nhau trong cùng chung một mái nhà nhưng hai tâm hồn lại bay di theo hai hướng khác nhau.

Vướng nhầm loại cô đơn nào thì cũng đều khổ hết nhưng nếu mình còn có bà xã bên cạnh là có phước lắm đó, tuy đôi khi phải chịu nhức đầu, nhức lỗ tai một chút cũng hổng sao vì đã quá quen rồi, đã miễn nhiễm rồi, còn hơn là phải sống cu ki có một thân một mình./.

ĐỘC TỐ GIẾT ĐÀN ÔNG!

ĐỘC TỐ GIẾT ĐÀN ÔNG!

Ngày xưa, một cô gái xinh đẹp cảm thấy mệt mỏi với cuộc sống hôn nhân và muốn giết người bạn đời của mình.

Một buổi sáng, cô ấy chạy đến bên mẹ và nói với mẹ “mẹ ơi, con mệt mỏi với chồng con lắm rồi, con không còn muốn chung sống với anh ấy nữa. Con muốn giết anh ấy nhưng sợ luật pháp bắt con phải chịu trách nhiệm, mẹ có thể giúp được không? “.

Người mẹ trả lời:

– Được, con gái của mẹ, mẹ có thể giúp con, nhưng có một nhiệm vụ nhỏ kèm theo.

Cô con gái hỏi “nhiệm vụ gì”? Con sẵn sàng và sẵn sàng đảm nhận bất kỳ nhiệm vụ nào kèm theo để đưa anh ta biến mất”.

OK, người mẹ nói:

  1. Con sẽ phải làm hòa với chồng con, để không ai nghi ngờ con khi anh ta chết.
  2. Con sẽ phải làm đẹp bản thân để trông trẻ trung và hấp dẫn hơn với chồng con.
  3. Con phải chăm sóc chồng con thật tốt và trân trọng anh ấy.
  4. Con phải kiên nhẫn, yêu thương và ít ghen tuông hơn, có thái độ lắng nghe hơn, tôn trọng và vâng lời hơn.
  5. Tiêu tiền của con cho anh ấy và đừng tức giận ngay cả khi anh ấy từ chối đưa tiền cho con bất cứ điều gì.
  6. Đừng lên tiếng phản đối, hãy khuyến khích hòa bình và dành tình yêu thương để con không bao giờ bị nghi ngờ khi chồng con chết.

Người mẹ hỏi: Con có thể làm tất cả những điều đó?

Cô ấy đã trả lời: Vâng con có thể.

OK! Bà mẹ nói.

Con hãy lấy bột này và đổ một chút vào bữa ăn hàng ngày của nó, nó sẽ từ từ giết chết nó.

Sau 30 ngày cô gái về với mẹ và nói:

Mẹ ơi, con không có ý định giết chồng nữa. Đến bây giờ con càng yêu chồng con hơn vì anh ấy đã hoàn toàn thay đổi, chồng con

giờ là một người chồng vô cùng ngọt ngào so với những gì con tưởng tượng.

Con có thể làm gì để ngăn chất độc giết chết anh ấy? Mẹ ơi giúp con với!

Cô ấy cầu xin với một giọng điệu buồn bã.

Người mẹ trả lời: Đừng lo lắng con gái của mẹ. Những gì mẹ đưa cho con hôm trước chỉ là Tinh bột nghệ. Nó sẽ không bao giờ giết anh ta.

Trên thực tế, con là liều thuốc độc đang dần giết chết chồng con trong sự căng thẳng và chán nản.

Đó là khi con bắt đầu yêu, tôn trọng và trân trọng chồng con, con mới thấy anh ấy thay đổi thành một người chồng tốt và ngọt ngào.

Đàn ông không thực sự xấu xa, nhưng cách chúng ta phán xét họ sẽ quyết định phản ứng và cảm xúc của họ đối với chúng ta.

Là phụ nữ nếu con biết thể hiện sự tôn trọng, tận tâm, yêu thương, chăm sóc thì anh ấy sẽ 100% ở bên con.

Nguồn: S.T.

“Đòn roi” bây giờ khác hẳn rồi chăng?

Image may contain: 2 people, people standing, ocean, outdoor, water and nature

 Tôi thường tự hỏi không hiểu vì sao ngày xưa trẻ con thường bị đòn roi mà nên người, còn bây giờ cha mẹ… sợ con, lúc nào cũng ngọt ngào, tử tế với con mà con dễ bị hư? Dĩ nhiên là không vơ đũa cả nắm!

Câu trả lời có thể là vì ngày xưa con người còn được thong dong, có nhiều thì giờ để gần gũi nhau, tình mẫu tử, tình phụ tử nhờ đó mà nẩy nở, phát triển toàn vẹn. Cha mẹ theo dõi con từng cử chỉ, lời ăn tiếng nói, để kịp thời uốn nắn. Nói cách khác là có sự quan tâm, dạy dỗ con từng li từng tí theo lứa tuổi.

Dĩ nhiên, dạy con không thể không có những lúc nổi nóng, đánh vài roi. Có khi đánh thiệt, có khi chỉ dọa. Con biết ngay là cha mẹ thương mình. Đánh xong, cha mẹ còn bật khóc, vì hối hận, vì đau lòng. Lúc đó, có khi chính con là người ôm lấy cha mẹ, vỗ về, an ủi, hứa từ nay “không dám vậy nữa”! Tình cha mẹ con cái sau đó càng trở nên khắng khít, đằm thắm, như hiểu nhau hơn, như quý nhau hơn.

Cha biết rằng con đang mang trong mình hạt giống của cha mẹ, giống dòng, đánh con vài roi là đánh vào chính mình, đánh vào tương lai mình. Mẹ ít đánh con hơn mà tình thương thì trải rộng, chan hòa trong từng cử chỉ, lời nói. Đau xót khi con bị đánh, nhưng mẹ thường bình tĩnh, dịu dàng giải thích cho con thấy rõ lỗi, có khi mẹ còn bảo đánh thêm cho nó chừa – tức là không bênh con – nhưng nếu biết con bị oan thì can ngăn lằn roi của cha, đem thân mình ra mà đỡ, ôm chặt con vào lòng, bày tỏ với con sự trìu mến, dịu ngọt, dỗ dành.

Dạy và dỗ như vậy luôn đi đôi với nhau. Cha dạy. Mẹ dỗ. Cha nghiêm đường. Mẹ từ mẫu. Cũng có khi ngược lại. Như là có một sự phân công của tự nhiên.

Chuyện xưa kể có người con đã lớn bị cha đánh đòn đã bưng mặt khóc nức nở, người cha kinh ngạc hỏi, tại sao ngày xưa tao quất mày túi bụi, mày không khóc, bây giờ quất mấy roi mà mày lại khóc nức nở vậy hở con? Con nói rằng cha đánh con ngày càng yếu đi chứng tỏ cha đã ngày một già thêm… nên con khóc! Những chuyện như vậy bây giờ ít được nghe kể nữa, chỉ nghe người ta kể nhiều về chuyện con cái gọi cảnh sát đến bắt cha mẹ… bỏ “bót”!

Đòn roi ngày xưa rõ ràng chỉ là một trong những cách dạy dỗ con – “Có người như mẹ Mạnh Tử đã phải dời nhà ba lần để con có môi trường tốt mà học tập”.

Mỗi lần đánh con thì người đau là cha mẹ. Con ý thức rõ điều này hơn ai hết. Cha thường lựa chỗ mông thịt của con mà đánh, chỉ làm nó biết lỗi mà sửa. Mẹ luôn hợp tác cùng cha, dặn dò cặn kẽ, chỉ dạy thêm cho.

Không có chuyện cha mẹ đấu với nhau… để “ngư ông đắc lợi”! Không hề có chuyện đòn roi vì thù hằn, vì trút giận. Cha mà giận, lạnh lùng không nói một tiếng mới thật là đáng sợ! Cha mà giận, mở tung cửa, bỏ nhà ra đi mới thật là đáng sợ! Con hoảng hốt chỉ mong cha đánh mình mấy roi, nói rõ lỗi của mình để sau đó cha con cùng nhẹ lòng, cùng vui vẻ, gia đình đầm ấm như xưa.

“Đòn roi” bây giờ khác hẳn rồi chăng?

– BS Đỗ Hồng Ngọc

 HIỂU LẦM

 
Image may contain: car and outdoor

 HIỂU LẦM …

Gia đình hai vợ chồng họ ở chung một đoạn đường với tôi, cách nhau khoảng 5, 6 căn, có đưá con gái kháu khỉnh dễ thương, sống cùng cha mẹ già. Cả hai cùng đi làm nên cuộc sống có vẻ thoải mái, gia đình hạnh phúc. Chúng tôi quen biết qua tình đồng hương hàng xóm.

Một điều hơi lạ là tuy gia đình có vẻ khá giả, nhưng cách đôi ngày lại thấy ông cụ, có khi cả bà, đẩy một cái xe đi..lục thùng rác !

Mỗi tuần đúng ngày đổ rác, sáng sớm tôi ra đi làm là thấy ông bà cụ đẩy xe tới mấy thùng re-cycle trong xóm bới kiếm những chai nước plastic, hoặc lon nhôm…những loại có thể bán recycle lấy tiền. Tôi để ý vậy nên mỗi tuần bao giờ cũng đặt những thứ đó riêng bên cạnh để ông bà lấy cho dễ. Ngày khác, tôi lại thấy ông đẩy xe sang khu xóm lân cận, hoặc có khi ra cả công viên gần nhà lang thang đi lượm chai lọ.

Thật khó hiểu tại sao hai vợ chồng có vẻ rất gương mẫu đó lại để cho cha mẹ phải đi kiếm tiền lẽ cực nhọc như vậy!

Một hôm anh đến nhờ tôi dùng xe van chở những chai lọ ông bà cụ kiếm được ra chỗ recycle bán. Xe anh bị hư. Tôi đi cùng anh, và thấy số tiền bán hôm đó dưới $50. Ôi công trình ông bà cụ sáng sáng đi lục thùng rác hai tháng trời chỉ được $50? Chưa kể công bao bì đóng gói sạch sẽ và công đứng chờ đong đếm để bán mất cả tiếng đồng hồ của con cái.

Trên đường về, như đoán được những gì tôi đang nghĩ trong đầu, anh tâm sự:

Số tiền này khi về đưa cho bố mẹ sẽ tăng lên …gấp đôi.

Tại sao? Tôi ngạc nhiên.

Anh nói ông bà cụ tự nguyện làm việc này để kiếm thêm tiền góp công quả giúp cho một ngôi chùa nào đó ở Việt Nam đang nuôi dưỡng một số đông trẻ mồ côi, hoặc những trẻ sơ sinh mà cha mẹ không đủ điều kiện nuôi dưỡng, đem đến bỏ lại cho chùa nuôi. Những ngôi chùa từ thiện đó không được chính phủ trợ cấp đồng nào cả. Tất cả chi phí hoàn toàn do từ bá tánh.

Anh muốn công khai đóng góp tiền cho cha mẹ giúp đỡ cũng được, nhưng chọn cách này để ông bà cụ tiếp tục đi lục thùng rác kiếm chai lọ.

Tôi càng ngạc nhiên

Dễ hiểu lắm, anh giải thích: Sức khoẻ, đường, máu, huyết áp… cả ông lẫn bà đều rất tốt đến nỗi bác sĩ gia đình phải ngạc nhiên. Sau khi hỏi qua sinh hoạt của ông bà, bác sĩ nói chính nhờ sự đi bộ thường xuyên đó, nhất là đối với ông cụ, đã khiến sức khoẻ trở nên tốt hơn rất nhiều.

Một điều nữa là yếu tố tâm lý. Anh thấy cha mẹ từ ngày làm việc này, tinh thần của họ cũng trở nên vui vẻ, lạc quan hẳn lên vì cảm thấy mình vẫn còn khả năng kiếm tiền để làm việc hữu ích cho xã hội mà không cần phải nhờ đến con cái.

Cho nên, anh tiếp, tuy biết hình ảnh ông bà cụ già đẩy xe đi kiếm chai lọ có vẻ…kỳ cục, nhưng thực ra đang mang lại sức khoẻ, niềm hạnh phúc cho cả hai ông bà, vậy tại sao phải ngăn?

Nghe anh nói, tôi cảm thấy xấu hổ vì lỡ có ý nghĩ không tốt cho anh mấy tháng nay!

ThaiNC.

Tuyệt thực có phải là giải pháp?

 

“Hôm nay 10 tháng 12 là ngày Quốc tế Nhân quyền. Đối với Việt Nam cái ngày có vẻ cao trọng này thật ra không làm cho bất cứ tù nhân lương tâm nào mong đợi vì họ biết rõ thái độ của chế độ Hà Nội. Mặc dù Tổ chức nhân quyền Frontlines Defenders ra kháng cáo khẩn cấp về việc Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Bắc Truyển, và một số tù nhân lương tâm khác tuyệt thực nhưng nhìn chung không có bất cứ động thái nào tỏ ra Hà Nội quan tâm.

Bởi không phải một mình Trần Huỳnh Duy Thức đang bị bạc đãi và sách nhiễu trong tù, hằng trăm tù nhân lương tâm khác đang âm thầm chịu đựng. Tệ hơn tù tội là trở thành bệnh nhân tâm thần như nhà báo Phạm Thành và Lê Anh Hùng.

Phạm Chí Dũng, Nguyễn Tường Thuỵ, Lê Hữu Minh Tuấn đang đối diện với bản án nặng nề vì dám làm nhà báo độc lập.

Rồi Vũ Quang Thuận, Nguyễn Văn Điển, Lưu Vịnh, Đức Độ, Phan Trung, Nguyễn Ngọc Ánh, Biển Mặn, Bản Lĩnh, Phương Trần,Vũ Chi…Nguyễn Vượng, Trần Đức Thạch, Đào Quang Thực, Nguyễn Văn Túc, Nguyễn Ngọc Ánh…

Hoàng Đức Bình, Nguyễn Thái Bình, Lê Đức Động, Hồ Đức Hòa, Trương Duy Nhất, Nguyễn Bắc Truyển, Cấn Thị Thêu, Nguyễn Thị Tâm, Trịnh Bá Tư, Trịnh Bá Phương, Phạm Văn Điệp, Đinh Thị Thu Thủy, Bùi Văn Thâm, Bùi Văn Chung, Trương Minh Đức, Nguyễn Năng Tĩnh, Lê Đình Lượng…

Sinh viên Phan Kim Khánh, sinh viên Trần Hoàng Phúc, Huỳnh Đức Thanh Bình…

Rồi Phạm Đoan Trang nữa…chị bị bắt, bị trấn áp không thương tiếc chỉ vì viết sách, những cuốn sách trình bày hiện trạng Việt Nam mà nhà cầm quyền muốn giấu.

Nếu có cơ hội đấu tranh như Trần Huỳnh Duy Thức thì tại sao một tù nhân lương tâm nổi tiếng như anh lại không làm?

Và quan trọng hơn hết anh đang tuyệt thực không những cho anh mà còn cho những tù nhân lương tâm khác không có cơ hội lên tiếng như anh đang có.”

Cánh Cò/RFA

https://www.rfavietnam.com/node/6608

CÔNG & TỘI

 

CÔNG & TỘI

Cùng một sự việc như nhau, cùng một bản chất giống nhau. Nhưng kẻ thì có công, người thì có tội!!

Nó đây:

– Người có nhiều đất đai ngày xưa = Địa chủ (có tội)

Người nhiều đất ngày nay = Đại gia BĐS (Có công)

– Người có công ty, nhà máy ngày xưa = Tư sản mại bản (có tội)

Người có công ty, nhà máy ngày nay = Doanh Nhân (có công)

– Mỹ đem quân qua Miền Nam VN = xâm lược (Có tội)

Nga, TQ đem quân qua Miền Bắc = Giúp đỡ khối XHCN trên tinh thần Quốc Tế vô sản (Có công)

VN đem quân qua Campuchia = làm nhiệm vụ Quốc Tế (có công)

– Nã pháo vào hang ổ VC = khủng bố (có tội)

Đặt mìn nơi công sở, ném lựu đạn vô chợ, trường học = Biêt Động Thành hoạt động Kách Mệnh (có công)

– Cầm súng Mỹ = chống lại Nhân Dân (Có tội)

Cầm súng Nga, Tàu = Giải phóng Nhân Dân (Có công)

– Biểu tình chống Mỹ trước 1975 = yêu nước (Có công)

Biểu tình chống Tàu sau 1975 = phởn động (Có tội)

– Nhảy đầm trước 75 = Đồi truỵ, lai căng (Có tội)

– Nhảy đầm sau 75 = Bước nhảy hoàn vũ (có công)

– Vượt biên ra nước ngoài = Đu càng, phản quốc (có tội)

– Vượt biên gởi tiền về = khúc ruột ngàn dặm (có công)

– Quan chức ngày xưa = cường hào, ác bá (có tội)

– Quan chức ngày nay = lãnh đạo đảng, nhà nước (có công)

* Hình Nguyễn Hương năm 2015

Fb Ngô Trường An

Image may contain: 1 person, outdoor and text

Không gì đảo ngược thắng lợi của Biden, dù Trump tức tối hăm dọa

 

Ông Joe Biden đang trên đường trở thành tổng thống vào ngày 20/1/2021. Bộ máy của chính quyền và nền dân chủ đang vững bước tiến tới điểm đích ấy, bất chấp những nỗ lực của ông Trump nhằm làm suy yếu ý chí của cử tri.

Hôm thứ Tư 9/12, ông Trump đăng một loạt ý kiến trên Twitter, yêu cầu “LẬT NGƯỢC” kết quả bầu cử, với lập luận chỉ có thể là cuộc bầu cử đã bị “DÀN XẾP” ông mới bị thua.

Ông cố biện minh cho trường hợp của mình bằng cách nói rằng các chuyên gia cá cược, hay “nhà cái”, vào đêm bầu cử đã nghiêng nhiều về phía ông tái đắc cử, cứ như thể là chuyện đặt cược của một con bạc là yếu tố rất quan trọng. Nhưng chuyện đó không có giá trị gì.

Những người Mỹ nào không muốn bận tâm vào những nỗ lực của ông Trump đả phá cuộc bầu cử có thể tham khảo ý kiến của một trong số các thẩm phán đã bác bỏ các khiếu nại của ông Trump và phe của ông ấy cho rằng có gian lận trong việc bỏ phiếu hoặc kiểm phiếu.

“Con tàu này đã ra khơi”, Thẩm phán Liên bang Hoa Kỳ Linda Parker phát biểu khi bác bỏ một đơn kiện chống lại chiến thắng của ông Biden ở Michigan trong tuần này.

Con tàu không những đã ra khơi mà còn cập cảng an toàn và thả neo.

Chiến thắng của ông Biden về cơ bản đã được chốt lại hôm thứ Ba 8/12, đó là thời điểm được gọi nôm na là “bến cảng an toàn”. Theo luật liên bang, đó là lúc các bang phải hoàn thành việc chứng nhận kết quả và giải quyết xong các tranh chấp pháp lý. Việc này đóng vai trò là hợp đồng bảo hiểm nhằm chống việc Quốc hội cố thao túng số phiếu đại cử tri sẽ được bỏ vào tuần tới và được gửi tới Điện Capitol để kiểm phiếu vào ngày 6/1/2021.

Các bước này – gồm thời hạn 8/12, việc triệu tập Cử tri đoàn ở thủ phủ các bang, việc kiểm phiếu đại cử tri ở Quốc hội vào đầu tháng 1 – là những công đoạn mang tính thủ tục, thường không được công chúng quan tâm. Nhưng những việc đó được chú ý đến nhiều hơn khi ông Trump bắt đầu sục sạo mọi ngõ ngách hòng tiếp tục nắm quyền.

Nhưng cuộc bầu cử đã kết thúc được nhiều tuần rồi. Đây là các lý do vì sao như vậy:

—Ông Biden giành được đa số phiếu đại cử tri có tính quyết định ở các tiểu bang đã chứng nhận kết quả ở đó.

—Đảng Dân chủ chắc chắn đem lại kết quả chung cuộc với số phiếu đại cử tri là 306. Đây là con số mà ông Trump gọi là “chiến thắng long trời lở đất” khi ông giành thắng lợi tương tự vào năm 2016.

—Không có gian lận mang tính hệ thống, thậm chí là không có các lỗi do quy trình làm việc trong một cuộc bầu cử mà các giám sát viên cấp bang và các tòa án nhiều lần xác định là đã được tiến hành một cách công bằng. Hơn thế nữa, cuộc bầu cử diễn ra cực kỳ hiệu quả vì nó được tổ chức giữa lúc có đại dịch chết chóc.

—Những nỗ lực của ông Trump nhằm lôi kéo các quan chức đảng Cộng hòa ở Georgia và Michigan nhằm ngăn chặn chiến thắng của ông Biden ở hai bang đó đã không thành công.

—Các lập luận pháp lý của ông Trump muốn lật ngược kết quả đã bị các thẩm phán trên toàn nước Mỹ bác bỏ; họ bao gồm cả một số người do ông bổ nhiệm và hy vọng sẽ đứng về phía ông.

Tính chung, chiến dịch của ông Trump hoặc của các đồng minh đã chứng kiến hơn 35 vụ kiện của họ ra tòa bị thất bại. Ông Trump thắng một vụ về thời hạn chứng minh danh tính liên quan đến một lượng phiếu bầu vắng mặt và các lá phiếu gửi qua đường bưu điện ở Pennsylvania, và vụ đó không thay đổi kết quả.

Tuần này, Tối cao Pháp viên gạt sang bên một nỗ lực nhằm lật ngược kết quả chứng nhận của bang Pennsylvania cho chiến thắng của ông Biden. Ông Trump giờ đây nói rằng ban vận động bầu cử của ông sẽ tham gia một vụ kiện tại Tối cao Pháp viện do tổng chưởng lý Texas đứng đầu, ông này cũng đâm đơn kiện dựa trên những cáo buộc sai trái và không có cơ sở đã từng bị bác tại các tòa án khác.

— Ngay cả khi ông Trump phản đối việc ông Biden chọn lựa nhân sự cho nội các mới và các nhân sự cấp cao khác, chính quyền của ông Trump vẫn đang làm việc với chính quyền sắp tới của ông Biden về việc chuyển giao. Các nhà lập pháp đảng Cộng hòa cũng đang điều chỉnh để thích nghi với việc chuyển giao quyền lực, cho dù phần lớn số họ vẫn chưa chịu công khai công nhận chiến thắng của ông Biden.

(AP)

VOATIENGVIET.COM

Không gì đảo ngược thắng lợi của Biden, dù Trump tức tối hăm dọa

 

Không gì đảo ngược thắng lợi của Biden, dù Trump tức tối hăm dọa
VOATIENGVIET.COM
Không gì đảo ngược thắng lợi của Biden, dù Trump tức tối hăm dọa
Ông Biden trên đường trở thành tổng thống vào ngày 20/1. Bộ má

Con Thi Đại Học Xong Sẽ Ly Hôn

Con Thi Đại Học Xong Sẽ Ly Hôn

grafik.png

CHÍNH TÔI ĐỌC XONG TÔI CHẢY NƯỚC MẮT “Con thi đại học xong sẽ ly hôn”, tôi tưởng đây chỉ là lời vợ nói lúc tức giận, ngờ đâu cô ấy đã chuẩn bị 10 năm!

Có một vài người phụ nữ, ly hôn cũng thật tao nhã.

Một người đàn ông vừa ly hôn nói về vợ cũ của mình, anh ấy nói, khi chúng tôi bước ra từ cục dân chính, tôi thì khóc, cô ấy lại cười. Cô ấy nói, tôi chờ ngày này đã mười năm, mười năm chăm chỉ học hành của con, là mười năm cô ấy nếm mật nằm gai.

Cô ấy đã nói với anh rất nhiều lần, đợi con thi đại học xong sẽ ly hôn, anh cứ tưởng chỉ là lời nói dỗi của vợ, không ngờ cô ấy nói thật. Hơn nữa, từ ngày đó cô ấy đã bắt đầu chuẩn bị cho việc ly hôn.

Anh nhớ đến những năm đó vợ rất độc lập, dịu dàng, đột nhiên phát hiện những lúc anh cho là hai vợ chồng chung sống rất hòa thuận, thực chất là bởi vợ không còn muốn tính toán với anh nữa.

Lúc trước anh rất ghét bị vợ sai làm việc nhà, sau đó không biết bắt đầu từ khi nào, vợ đã không còn kêu anh làm nữa, lúc đó anh rất vui, cho rằng phụ nữ đều như thế cả thôi, không chiều cô ấy, thì cô ấy biết điều tự làm thôi.

Bây giờ nghĩ lại, có lẽ lúc đó vợ đã muốn buông bỏ anh rồi. Cô ấy không cần anh, vậy nên việc gì cũng đều tự mình làm.

Trong mấy năm ấy, vợ không hề đòi anh một đồng nào. Lúc trước khi con còn nhỏ, vợ không đi làm được, mỗi tháng đều kêu anh đưa mình tiền. Anh nhớ lại lúc ấy, anh vô cùng phiền chán mỗi khi nghe vợ nhắc đến tiền bạc, mỗi tháng làm được vài đồng ít ỏi thì đã tiêu hết cho cái nhà này rồi.

Mỗi khi vợ kêu đưa tiền, anh đều nói: “Em có thể xài tiết kiệm chút không, mua máy lạnh trong phòng khách làm gì, khóa hư rồi thì ráng ráng xài tạm cũng được mà. Ngày nào em cũng mua đồ mới cho con, rồi còn đồ trang điểm, có ích gì không. Em không biết thương tôi chút nào hả? Đàn ông kiếm tiền cũng đâu dễ dàng!”

Tôi nhớ khi vừa bắt đầu, vợ sẽ phản bác lại, càng về sau thì ngậm bồ hòn làm ngọt.

Đợi con đi học, vợ bắt đầu đi làm lại, sau đó, vợ không hề đòi anh thêm một cắc nào nữa. Vấn đề tiền nong của hai người từ khi ấy bắt đầu phân chia rạch ròi.

Vợ muốn mua cái gì liền mua, anh muốn món gì cũng tự mình trả tiền. Anh không biết mỗi tháng vợ kiếm được bao nhiêu, vợ cũng không quan tâm mỗi tháng anh kiếm được bao nhiêu tiền.

Anh nhớ có một đoạn thời gian, vợ tiêu rất nhiều tiền. Mua cho mình rất nhiều quần áo đẹp và mỹ phẩm tốt, anh oán trách vợ: “Em không thể tiêu tiết kiệm lại chút hả, sau này còn phải lo cho con học hành nữa!”

Kết quả vợ liền trách lại:” Tôi tự mình kiếm tự mình tiêu, không lấy của anh một cắc. Con có đi học, anh bỏ bao nhiêu tôi cũng bỏ bấy nhiêu, có khi còn bỏ ra nhiều hơn anh, chứ không có việc ít hơn anh!”

Khi ấy anh liền đứng hình, thế nhưng cũng không để trong lòng, không cho quản thì anh không quản, miễn sao đừng đòi tiền anh là được.

Bấy giờ anh mới hiểu, khi đó vợ đã không còn cần anh chống đỡ về mặt kinh tế nữa rồi.

Không, trong những năm đó, vợ anh không chỉ độc lập về kinh tế, mà còn cả về tinh thần.

Vợ bắt đầu rất ít khi cãi nhau với anh. Anh nói gì, cũng chỉ nghe, không muốn nghe, cô ấy liền trốn vào phòng khác. Khi ấy anh còn nghĩ vợ mình biết hiền lương thục đức rồi, thế nhưng không hề nghĩ rằng vợ anh ngay đến cãi nhau với anh cũng thấy không cần thiết.

Nghĩ lại những năm đó, anh mới thấy mình muốn làm gì thì làm đấy, bất kể làm gì, vợ anh cũng không hề quan tâm. Có một buổi tối anh không về nhà, vợ cũng không hề gọi một cuộc. Khi ấy anh còn cao ngạo cười những tên bị vợ gọi giục, cảm thấy những người ấy thật không có bản lĩnh, bị vợ chỉnh đến mất cả tôn nghiêm.

Bây giờ nghĩ lại. vợ người ta là còn yêu, vợ anh khi ấy đã không còn yêu anh rồi. Khi ấy anh còn vô cùng cao ngạo, cảm thấy người phụ nữ này cũng biết im lặng rồi.

Anh lại nghĩ, những năm ấy vợ vì con cái mà không cãi nhau với anh, ôm đồm hết mọi việc cho con, còn anh thì vui vẻ một chút cũng không hề quan tâm.

Mười năm, vợ lo kiếm tiền, chăm con cái, lo hết việc nhà. Thậm chí ba mẹ vợ có việc gì, cũng không hề mở miệng nhờ anh giúp đỡ. Anh từng vì việc này mà dương dương tự đắc, cảm thấy vợ nên thế này mới phải.

Mỗi lần vợ nhờ việc nhỏ gì, anh liền cảm thấy phiền. Anh không muốn quan tâm đến bất cứ việc gì của vợ, chỉ muốn được phục vụ như hồi giờ, chỉ cần vợ không đòi tiền, vợ thích làm gì cũng được.

Có một lần vợ bệnh, liền gọi điện thoại cho anh. Anh nhớ rất rõ khi ấy đã nói những gì: “Nhà mẹ cô không có ai hả, không phải cô có tiền trong người sao, tìm tôi làm gì?”

Vợ anh không nói một lời liền cúp máy, sau đó vợ khỏi bệnh, anh cảm thấy có chút tội lỗi, tưởng rằng vợ sẽ khóc nháo, thế nhưng vợ lại vờ như chưa có gì xảy ra. Anh liền cảm thấy vợ cũng chỉ đến thế thôi, anh không quan tâm, cô ấy cũng có làm gì được anh đâu.

Anh chưa từng nghĩ đến, người vợ an phận thế này, khi ly hôn với anh lại vô cùng kiên định.

Loại kiên định này phải chăng được tích góp từ cuộc hôn nhân lạnh lẽo này?

Giống như có một lần cô ấy nói: “Anh sớm đã không còn là chồng tôi nữa, mà chỉ là bố của con tôi”.

Vậy nên, cô ấy đợi 10 năm, chuẩn bị 10 năm, đợi khi con thi xong đại học, trở thành người lớn rồi, liền dứt khoát ly hôn.

Nghĩ lại, anh thật không có điểm nào để vợ phải lưu luyến. Bởi vì trong cuộc hôn nhân này, đến bản thân cũng không hề nhớ ra được anh đã cho cô ấy những gì. Chỉ có duy nhất một đứa con, cũng chính là nỗi lưu luyến duy nhất của cô ấy.

Từ cục dân chính bước ra, anh khóc, bởi anh không thể tưởng tượng được trong tương lai, anh phải một mình giặt đồ nấu cơm, tự mình làm việc nhà, một mình đảm đương hết mọi việc. Cả đời sau anh cũng không thể uống được canh vợ nấu.

Còn vợ thì cười, vì hôn nhân đối với cô ấy, không có chút gì tốt đẹp. Ly hôn rồi, cô ấy chỉ bớt việc chăm sóc một kẻ tính tình không tốt mà thôi.

Đàn ông không nên chờ con cái lớn rồi, mới biết trân trọng vợ mình.

Khi con còn nhỏ, bạn tưởng rằng cô ấy sẽ không bao giờ rời bỏ mình. Khi bạn có lỗi lớn đến đâu, cô ấy cũng sẽ nhường nhịn bạn, bao dung bạn vì con cái.

Thậm chí bạn còn ngây thơ nghĩ rằng, vợ thì nên được răn dạy. Đối với cô ấy quá tốt, sẽ thành hư, đối với cô ấy không tốt, cô ấy mới biết ngoan ngoãn.

Bạn ỷ vào sau khi sinh, cô ấy không còn mạnh mẽ như trước, mà ức hiếp, ghét bỏ, nhìn không vừa mắt, chưa từng cho cô ấy chút quan tâm yêu thương.

Bạn ỷ vào tấm lòng yêu con của cô ấy, không muốn con phải sống trong gia đình không trọn vẹn, miệt thị, lạnh nhạt, thậm chí chỉ xem cô ấy như một bảo mẫu miễn phí.

Bạn nghĩ cô ấy cứ yếu đuối dễ ức hiếp như thế mãi sao?

Sao không nghĩ đến, khi đó cô ấy chỉ là không còn lựa chọn nào khác. Khi cô ấy tích góp đủ sức lực, khi cô ấy đủ mạnh mẽ, khi con cái đã trưởng thành, cô ấy sẽ không hề do dự rời bỏ bạn.

Bởi vì, một tên đàn ông chỉ yêu bản thân mình, nếu không vì con cái thì chẳng có gì đáng lưu luyến cả.

Cả phần đời còn lại với anh, thật sự mệt mỏi!

Cả phần đời còn lại không có anh, hạnh phúc làm sao!

P/S: nguồn copy

grafik.png

MỘT THẾ HỆ SẮP VÀ ĐÃ DẦN BIẾN MẤT!

Xin ai có khả năng và thời gian dịch dùm bài MỘT THẾ HỆ SẮP VÀ ĐÃ DẦN BIẾN MẤT sang tiếng Anh, tiếng Pháp và phổ biến rộng rãi…

MỘT THẾ HỆ SẮP VÀ ĐÃ DẦN BIẾN MẤT!

Một hôm, cậu con trai hỏi bố:

“Bố ơi, con không hiểu ngày xưa bố và mọi người sống như thế nào khi không có Internet. không có máy tính, không có tivi, không có điều hòa, không có điện thoại di động? “

Người bố trả lời:

“Thì cũng giống như thế hệ ngày nay thôi con: sống mà không biết đến xã hội bên ngoài, không có lòng trắc ẩn, không có danh dự, không có sự tôn trọng, không biết xấu hổ, không khiêm tốn và không thích đọc sách…”.

“Thế hệ bố, và thế hệ trước, sinh ra trong khoảng thời gian từ năm 1945-1975 thật là may mắn, khi:

– Ai cũng không ngại đi học một mình từ sau ngày đầu tiên đến trường.

– Sau giờ học, ai cũng được chơi đến tận tối mịt.

– Không ai ôm tivi, điện thoại, iPad từ giờ này qua giờ khác. Và ai cũng có những người bạn thực sự chứ không phải với những người bạn từ Internet.

– Nếu như khát, bọn bố uống luôn nước ở bất cứ đâu được cho là sạch, chứ không phải nước đóng chai.

– Bọn bố ít bị ốm, dù rằng hay ăn chung uống chung, như 4 đứa cùng uống chung 1 gáo nước. Nếu có ốm thì ông bà chữa bệnh cho bằng các loại thuốc rẻ tiền từ thầy lang hoặc trong nước sản xuất, hay là bằng các bài thuốc dân gian.

– Bọn bố không bị béo phì, dù rằng ngày nào cũng chén căng cơm, rau và bất cứ thứ gì có thể ăn được…

– Bọn bố chơi bằng các đồ chơi tự làm lấy như đất sét, lá cây, que củi thậm chí là mảnh vỏ chai… và chia sẻ đồ chơi, sách truyện với nhau.

– Ngày xưa, các gia đình hầu hết là không giàu có. Nhưng các ông bố bà mẹ đã tặng cho con cái tình yêu của mình, dạy cho con biết trân trọng những giá trị tinh thần chứ không phải là vật chất, dạy cho con biết thế nào là giá trị thực sự của con người:

Sự trung thực, Lòng trung thành, Sự tôn trọng và Tình yêu lao động.

– Ngày xưa bọn bố đã có thể tự chăm sóc bản thân mình từ bé, không ỷ lại ông bà hay người lớn, 10 tuổi đã biết làm hết những công việc trong nhà để đỡ đần ông bà và những người lớn, thậm chí nấu cơm, giặt đồ, chăn trâu, cắt cỏ, lấy rau ngoài đồng về cho lợn ăn…

– Ngày xưa, bọn bố chưa bao giờ có điện thoại di động, đầu DVD, trò chơi điện tử Play Station, máy tính, không biết thế nào là Internet, chat…

Nhưng bọn bố có những người bạn thực sự, là khi:

– Thường đến chơi nhà nhau mà chả cần phải có lời mời, đến nhà ai gặp gì ăn nấy.

– Ký ức của thế hệ ngày đó chỉ là những tấm ảnh đen trắng, nhưng đầy ánh sáng và rực rỡ, ai cũng trân trọng lật mở cuốn album gia đình với sự thích thú, tôn kính, trong cuốn album đó luôn lưu giữ chân dung của ông bà cụ kỵ các con…

– Thế hệ bố không bao giờ ném sách vào thùng rác, mà đứng chôn chân trong hàng để mua sách, rồi sau đó đọc chúng suốt ngày đêm.

– Bọn bố không bao giờ đưa cuộc sống riêng tư của thiên hạ ra để đàm tiếu, cũng như biết giữ bí mật cuộc sống của gia đình mình, không phải như những gì bây giờ đang xảy trên Facebook và Instagram….

– Thế hệ bố, có lẽ, là thế hệ cuối cùng mà con cái biết nghe lời cha mẹ.

– Thế hệ bố, có lẽ, là thế hệ đầu tiên biết lắng nghe con cái.

– Thế hệ bố là như thế đó, là “phiên bản giới hạn”, vậy nên các con hãy biết tận hưởng những ngày bên bố mẹ, hãy biết học hỏi và trân quý…

Hãy tranh thủ thời gian quý giá thay vì smart phone, ipad, máy tính… để có thời gian chất lượng bên cha mẹ…Trước khi thế hệ này biến mất, nhé con.”

(Nguồn: NSRD)

From: Do Tan Hung & KimBang Nguyen

HÃY CAN ĐẢM TỪ BỎ ĐỂ ĐẾN VỚI CHÚA!

HÃY CAN ĐẢM TỪ BỎ ĐỂ ĐẾN VỚI CHÚA!

Tuyết Mai

Mùa Vọng là mùa Gì? Vọng có phải là trông đợi hay không? Thế chúng ta chuẩn bị để đón và trông đợi ai? Có phải Người mà ta trông đợi ấy rất dấu yêu hay không? Thưa đúng là như vậy! Vì cả toàn thể nhân loại con người dưới trần gian, ai ai cũng đang trông chờ và đón đợi một Đấng rất ư là nhỏ bé và thấp hèn; từ trời cao Ngài sẽ sinh hạ xuống dương trần và làm người.

**

Muốn đến và tôn thờ Ngài cho đúng nghĩa thì loài người chúng ta cần phải biết bỏ bớt và lột bớt tất cả những gì không phải là của mình, mới đến gần Chúa Hài Đồng Giêsu được. Chúng ta hãy dành nhiều thời giờ để suy nghĩ kỹ thử xem từ tấm thân thật trần cho đến mọi thứ chúng ta khoác trên người và mọi thứ chúng ta có được, có phải thật sự là của mình hay không?

**

Thế thì tại sao chúng ta không thể bỏ bớt để đem đến làm quà ý nghĩa mà Dâng cho Ngôi Hai Thiên Chúa? Cố gắng tìm mọi cách thức để làm quà cho Chúa và để làm vui lòng Ngài nhất không gì bằng là chúng ta biết chia sẻ. Nhịn bớt tiền để giúp đỡ cho các gia đình có những con em sống nghèo trên khắp mọi nơi? Nhịn bớt thời giờ để đến xoa dịu, an ủi những anh chị em đang đau khổ vì tật nguyền, già nua và rất cô đơn sầu khổ vì bị con cái chúng không ngó ngàng gì tới.

–*–

Bớt tham lam và tích lũy để san sẻ cho những anh chị em sống trên những núi rác chung với những sinh vật cũng nhờ núi rác đó để được sống còn. Cùng những anh chị em bất hạnh trên khắp mọi nẻo đường mà chúng ta gặp hằng ngày mà cố tình giả lơ, giả điếc, giả đui; hất hủi và cố tình xa tránh họ.

**

Đến với Chúa bằng tâm tình sẻ chia là món quà quý giá nhất mà Chúa Hài Nhi muốn nhận và đến với Chúa thì chúng ta cần phải giống Chúa. Là cởi bỏ những vật chất có tính cách phô trương thì mới xứng đáng mà quỳ thấp xuống để sưởi ấm cho một Chúa Giêsu Hài Đồng, đã sinh hạ trong đêm đông giá lạnh tại Bêlem. Có ai trong chúng ta có chút thời giờ đứng ngắm nhìn kỹ Ngôi Hai Giêsu Con Thiên Chúa bao giờ chưa? Có phải mùa này bắt đầu cho chúng ta cái lạnh cóng người khi ra ngoài đường nếu không có chiếc áo ấm dầy để khoác vào?

–*–

Ngay cả trong nhà mùa này, không ai có thể sống khoẻ mạnh được nếu chúng ta thiếu máy sưởi. Tùy theo khả năng của mỗi gia đình, từ máy sưởi ấm cho cả một căn nhà to lớn cho đến một chiếc máy sưởi nhỏ cá nhân hoặc mua củi về chất đống để đốt trong lò sưởi nguyên suốt mùa đông giá lạnh này; Xuống cấp nữa thì chúng ta có thể dùng một nồi nấu soup thật lớn đổ đầy nước và để riu riu sôi cho ấm nhà. Tối đến thì chúng ta cần mặc thật nhiều lớp quần áo để giữ thân thể chúng ta được ấm.

–*–

Nhưng thương cảm hơn hết là những anh chị em có hoàn cảnh gần giống Chúa nhất đó là những con người không nhà không cửa, không nơi nương tựa. Nhà của họ là nơi cầu, cống, hiên nhà, ngay trước cửa tiệm, hay bất cứ nơi nào có thể tựa được cái lưng để cố gắng có một giấc ngủ không dễ có qua đêm. Bởi cái lạnh cóng cả người chưa kể nếu có gió kèm theo thì không có gì hứa hẹn là anh chị em này có thể bình an mà thức dậy được nữa ở buổi sáng hôm sau.

**

So với tình cảnh của Chúa Hài Đồng Giêsu thì chúng ta đang là những người nào trong xã hội? Từ giống Chúa là không có gì ngoài tấm vải để che tấm thân ngọc ngà châu báu của Ngài, cho đến ít nhất là có nơi chốn để che tấm thân? Hay có nhà cửa? Nhà có đến mấy tầng lầu? Thì chúng ta thử nghĩ mà xem, có phải nếu chúng ta đến với Chúa mà sang trọng quá thì không xứng đáng để được lại gần Chúa đâu. Mọi người hãy nhìn kỹ lại mình và nhìn kỹ Chúa Giêsu nằm trong máng cỏ mà xem sự khác biệt giữa một Thiên Chúa Tối Cao của cả khắp vũ trụ mà đến trong thế gian trong một thân phận chẳng là gì cả – trong Ngài còn hơn vua thế gian gấp bội lần, có phải? Còn chúng ta là gì và là ai trước Con Thiên Chúa chứ?

**

Trong tâm tình trông đợi đó, chúng ta có thể bắt chước Đấng sẽ xuống trần vì tình yêu thương mà Ngài dành cho toàn thể nhân loại chúng ta. Để thờ phượng Ngài một cách xứng đáng hơn mà không gì bằng là chúng ta thể hiện qua các công việc bác ái rất cụ thể và rất thiết thực nhất mà Chúa Giêsu trông đợi nơi từng người chúng ta.

**

Mùa Giáng Sinh là mùa của yêu thương, của chia sẻ, của sưởi ấm tình đồng loại, của bắt chước Chúa luôn sống trong yêu thương qua sự đoàn kết, hiệp nhất và cầu nguyện luôn – Cho một nguyện vọng duy nhất mà Ngài muốn chứng tỏ cho mọi người thấy rằng hạnh phúc là chỉ cần sống trong yêu thương, chia sẻ cho nhau thì tất cả sẽ được sống muôn đời trong hạnh phúc ngay tại đời này và cả ở đời sau. Amen.

Y tá con của Chúa,

Tuyết Mai

9 tháng 12, 2020

***

Xin bấm vào mã số dưới đây để cùng hát:

https://www.youtube.com/watch?v=5phRUPH8nek

Bêlem Đêm Đông