KHI XÃ HỘI THIẾU VẮNG LÒNG TRUNG THỰC

Đỗ Ngà

KHI XÃ HỘI THIẾU VẮNG LÒNG TRUNG THỰC

Đỗ Ngà

Trung thực sinh ra lòng tin. Một xã hội mà con người trung thực với nhau ắt ở xã hội đó, con người tin tưởng lẫn nhau. Không phải ngẫu nhiên mà Thái Lan có một xã hội yên bình hơn Việt Nam gấp bội, nạn cướp giật, mất cắp vắng bóng dù rằng họ đi trước ta về kinh tế không xa lắm, nhưng về con người họ hơn ta một khoảng cách xa vời vợi.

Trung thực thì tất sinh ra những doanh nghiệp chân chính, có trung thực tất nhiên doanh nghiệp xây dựng thương hiệu và phát triển bền vững. Từ sự bền vững của nhiều doanh nghiệp, tất nó xây nên sự bền vững cho một nền kinh tế. Đó là cái cách mà người Nhật đã xây dựng nên xã hội và nền kinh tế cho đất nước họ.

Trung thực khác với thật thà, trung thực là không được dùng giả dối đánh lừa kẻ khác hay che đậy bản bản thân, nhưng có quyền im lặng không nói điều không nên nói. Tức trong người trung thực có chữ “trí” bên trong họ. Còn thật thà là cũng chỉ nói thật không nói dối, nhưng là nói thật không biết chọn lọc nên nói “tuốt tuồn tuột”. Vậy nên trong thật thà nó có sự vô minh. Một xã hội văn minh, giáo dục luôn hướng con người đến lòng trung thực chứ không ai nhắm tới sự thật thà cả.

Trong điều thứ 5 của “5 Điều Bác Hồ Dạy”, ông Hồ Chí Minh đã dạy lớp trẻ là phải “thật thà, dũng cảm”. Vâng! Con người thật thà tự trong nó chứa sự vô minh, mà lòng dũng cảm được xây dựng dựa trên nền tảng vô minh thì sinh ra phá hoại. Phá hoại cho bản thân và phá hoại cho xã hội.

Ngày nay, xã hội Việt Nam tồn tại 3 mẫu người cơ bản: Mẫu thứ nhất là những con người thật thà, những người này chịu đủ thứ thiệt thòi trong xã hội. Họ là những người chân chất, nghèo khổ và thường ở dưới đáy xã hội; Mẫu thứ nhì là giả đối, sự giả dối đẩy lên cấp độ cao hơn là gian manh. Đây là thành phần chiếm một tỷ lệ lớn trong xã hội, chính nó xây dựng nên nét đặc thù của xã hội Việt Nam hiện nay. Từ đó nó tạo nên một xã hội bất an cho mọi người, lòng tin xã hội biến mất và con người sống phải dè chừng nhau rất mệt mỏi; Mẫu thứ ba là trung thực, thành phần này chiếm tỷ lệ rất ít và so với thành phần thứ nhì, có thể ví như muối bỏ biển. Những con người này không thể làm cho xã hội Việt Nam nó trở nên nhân bản như Thái Lan đang có được. Đặc tính xã hội là đặc tính của mẫu người chiếm số đông trong xã hội đó.

Nền giáo dục XHCN chỉ tạo ra 2 mẫu người, đó là hoặc thật thà hoặc giả dối chứ không tạo ra con người trung thực. Hầu hết những con người trung thực, tự họ thoát khỏi cái vỏ ốc giáo dục XHCN và tự đi tìm những giá trị khác để xây dựng nên con người họ.

Đối với xã hội Việt Nam, thì có thể nói người trung thực bị buộc phải đứng ngoài cuộc chơi vì họ là số ít. Trong cuộc, người gian manh ra tay hãm hại người thật thà nó tạo nên một xã hội oan khuất ngất trời mà không cách nào vãn hồi được. Khi người thật thà bị kẻ gian manh đẩy đến đường cùng thì có thể họ sẽ phải đổi màu thành gian manh để tồn tại. Vậy nên ở Việt Nam, rất nhiều người trước đó là thật thà sau đó trở thành kẻ gian manh. Xã hội sẽ dạy nên nhân cách con người họ, và khi người thật thà cứ biến thành kẻ gian chứ không có chiều ngược lại thì đạo đức xã hội ngày càng xuống cấp.

Vì sao con người Việt Nam không đoàn kết? Vì họ thiếu tính trung thực. Khi lòng trung thực biến mất, tất con người sinh nghi kị. Mà sinh nghi kị thì chỉ có thể dùng sức mạnh chèn ép bắt buộc người khác nghe theo chứ không thể dựa trên lòng tin để kết hợp với nhau được. Như vậy, đã không có lòng trung thực thì tất độc tài nảy nở và phát triển. Với người Việt những kẻ ngang hàng thường không đứng chung trong một tổ chức được, vì thiếu lòng tin mà không điều khiển được nhau nên họ quay qua chỉ trích nhau, đấu tố nhau vì không ai chịu nhường nhịn ai và từ đó tổ chức hoặc rã đám, hoặc không lớn mạnh.

Hôm nay, ngày 08/12/2020 trên báo CafeF có bài viết “Vì sao doanh nghiệp Việt thường yếu thế, khó cạnh tranh với các “cá mập” ngoại ngay trên sân nhà?” đã đưa ra một thực tế phũ phàng, các doanh nghiệp Việt không ai chịu thua ai vì khi đứng trong cùng group ai cũng muốn mình làm vua rồi cuối cùng, sự hợp tác đi đến tan rã. Vì sao thế? Họ có lòng trung thực đâu?! Lòng trung thực đòi hỏi phải có từ 2 bên, nên nếu A trung thực mà B thì không thì làm sao họ kết nối nhau để tìm đến kết quả win-win?

Trong hoạt động chính trị của người Việt cũng vậy, tổ chức chính trị hoặc không lớn nổi hoặc tự rã đám vì thiếu lòng tin. Mà lòng tin nó được sinh ra trên nền tảng lòng trung thực. Đó là cái yếu điểm cố hữu của người Việt, nó chính là di chứng từ nền giáo dục XHCN mà ông Hồ và ĐCS đã dựng nên mà ngay cả khi người ta nhận thức được tự do dân chủ vẫn không thoát được nó.

-Đỗ Ngà-

Tham khảo:

https://cafef.vn/chu-tich-pham-nhat-vuong-cai-toi-cua-cac…

Image may contain: 2 people

Fake news, fan cuồng: Thảm họa mới của người Việt!

Fake news, fan cuồng: Thảm họa mới của người Việt!

Bởi   AdminTD

09/12/2020

Hướng Thiện

Sau cuộc chia cắt Nam – Bắc triều Trịnh Nguyễn, 80 năm Bắc – Trung – Nam Pháp thuôc, Hồ Chí Minh đem về cho dân tộc sự chia cắt mới giữa giai cấp lãnh đạo chuyên chế và người dân bị trị.

Cơn bão Fake News (tin vịt) và những fan cuồng nổi lên. Cộng đồng người Việt có thêm sự chia cắt mới giữa những fan cuồng và những người còn lại. Thảm họa này là vũ khí lợi hại trong tay chính quyền cộng sản, phá nát niềm tin, lý tưởng, lương tri của phần lớn lớp trẻ, di hại còn kinh hoàng hơn chủ nghĩa Mác – Lê.

Thành tựu lớn của Tổng thống Trump và dàn đồng ca cuồng nộ trong bốn năm qua đã gieo rắc một ấn tượng sai lệch về hệ thống truyền thông Mỹ là truyền thông “thổ tả” và tất cả những thông tin nào không có lợi cho Trump là Fake News.

Nền dân chủ Mỹ, hệ thống truyền thông mạnh mẽ của Mỹ sẽ phải mất nhiều thời gian khắc phục cơn dịch này, như dập tắt dịch Covid-19. Nhưng căn bệnh này vô cùng tai hại với người Việt trong nước, qua hệ thống truyền thông “lề phải” một chiều, áp đặt thông tin theo đường lối của đảng mà hầu hết nội dung, mục tiêu của nó nhằm ngu dân, tiêu diệt các giá trị dân chủ và duy trì chế độ độc tài toàn trị.

Hệ thống truyền thông này được vỗ béo bằng nguồn ngân sách, bằng sự độc quyền xuất bản, từ đó, độc quyền khai thác nguồn thu quảng cáo cũng như các dịch vụ thông tin đa dạng của người dân, từ bố cáo, tìm trẻ lạc, đến mất chứng minh nhân dân, báo tang, báo hỉ…

Guồng máy ấy được quản lý chặt chẽ từ trung ương đến địa phương và trơ trẽn nhất là: Biết người dân chán ngán.

Làn sóng Fake News từ cuộc bầu cử ở Mỹ như cơn bão dữ tràn vào công đồng người Việt, từ nước ngoài đến trong nước. Với cộng đồng người Việt ở Mỹ, số fan cuồng Tổng thống Trump chủ yếu là người già, ít thông tin, không hội nhập sâu vào văn hóa và nền dân chủ Mỹ.

Ở trong nước, số tiếp cận mạng internet đa số là giới trẻ, phần đông không biết tiếng Anh, chỉ tiếp nhận thông tin qua các kênh tiếng Việt trên YouTube, Facebook, nên tín đồ cuồng đa số từ trẻ đến trung niên.

Nhà hoạt động Vũ Quốc Ngữ từng cảnh báo: “Những người hoạt động ở Việt Nam nên thận trọng trong việc đưa tin: Nếu quý vị đưa nhiều tin giả, tin kích động bạo lực (đặc biệt liên quan đến cuộc bầu cử tổng thống Hoa Kỳ) thì quý vị tự làm công chúng và cộng đồng quốc tế mất niềm tin vào chính quý vị. Sau này, không ai dám tin vào các thông tin về người đấu tranh bị nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam bức hại mà quý vị cung cấp, cho dù việc đó có xảy ra thật.

Nếu đọc tin từ người khác mà quý vị không có khả năng kiểm chứng thì tốt nhất là không nên chia sẻ. Hãy thận trọng vì cái giá phải trả cho những tin thất thiệt mà quý vị tạo ra hoặc chia sẻ sẽ rất lớn. Không chỉ quý vị bị mất, mà phong trào dân chủ-nhân quyền ở Việt Nam, vốn đã lẹt đẹt, sẽ bị kéo lùi thêm nữa!

Để kết thúc bài viết, xin mượn lời của nhà hoạt động nhân quyền Ngô Văn Hiếu: “Người ta không thể thành công khi lấy bất chính để phụng sự chính nghĩa. Phong trào dân chủ Việt Nam, nói chung, không tàn tạ vì bị chế độ độc tài đàn áp mà vì dùng những thủ đoạn ma giáo trong suy nghĩ và sinh hoạt.

Cuồng Trump là hiện tượng ma giáo hắc đạo. Lưu ý rằng một khi người ta dùng một điều bất chính này để chống một điều bất chính khác là chính họ đã thối nát rồi. Khi đã thối nát thì chính mình là một phần của vấn đề thì làm sao mình có thể thành một phần tích cực của giải pháp được?

Danh hài Chí Tài bất ngờ qua đời ở tuổi 62

 

Một quản lý của nghệ sĩ Chí Tài vừa xác nhận với VOA rằng danh hài nổi tiếng được đưa vào bệnh viện vào khoảng 11 giờ sáng ngày 9/12 và đã qua đời sau đó. Người quản lý này nói hiện nguyên nhân tử vong của nghệ sĩ Chí Tài vẫn chưa được xác định, mặc dù báo chí Việt Nam đưa tin ông qua đời vì bị đột quỵ.

“Anh bị xỉu ở cầu thang. Chưa biết nguyên nhân là do đột quỵ, mất sức hay nguyên nhân gì khác”, ông Huy, quản lý mới của nghệ sĩ Chí Tài, nói với VOA vào tối 9/12.

Theo lời người quản lý này, hiện danh hài Hoài Linh và Việt Hương đang lo việc tang lễ cho Chí Tài vì thân nhân, gia đình ông đều đang ở Mỹ.

Trong suốt gần 20 năm Chí Tài trở về Việt Nam hoạt động nghệ thuật, vợ ông, ca sĩ Phương Loan, vẫn chọn sống tại Mỹ nên ông thường đi đi về về giữa Việt Nam và Mỹ để có thời gian bên gia đình.

“Chị Loan uỷ quyền cho anh Hoài Linh để lo (tang lễ) cho anh Tài ở đây. Có thể là đang làm thủ tục để đưa anh Tài về Mỹ lại”, ông Huy cho biết thêm.

Nghệ sĩ Chí Tài tên thật là Nguyễn Chí Tài, sinh năm 1958. Ông được xem là một trong những danh hài nổi tiếng nhất Việt Nam hiện nay, cả trong nước lẫn ở hải ngoại.

Ông cũng là danh hài duy nhất vừa có thể diễn hài vừa chơi nhạc cụ, mà cả hai đều rất chuyên nghiệp, nhờ nền tảng từng là một cây guitar có tiếng trong các phong trào văn nghệ và ban nhạc tại Sài Gòn và Mỹ sau đó.

Chí Tài đến với nghệ thuật từ năm 1976 khi tham gia vào đội múa và đánh guitar cho các chương trình văn nghệ của quận Phú Nhuận, Sài Gòn.

Năm 1981, ông sang Mỹ định cư cùng với gia đình. Sau đó, ông thành lập ban nhạc “Chi Tai’s Brothers”, với các thành viên: Chí Thiện, Quang Mỹ, ca sĩ Phương Loan, Kiều Linh, Chí Thái, Trịnh Nam Sơn… Bản thân ông giữ vai trò guitar chính và hát nền. Ban nhạc của dần được biết tiếng và đi biểu diễn nhiều nơi cho các đám cưới, đám tiệc và sinh hoạt cộng đồng tại Mỹ. Ngoài ra, Chí Tài còn mở studio để hòa âm, thu âm cho nhiều ca sĩ nổi tiếng khác vào thời điểm đó.

Chí Tài được phát hiện năng khiếu diễn hài một cách tình cờ vào năm 1990, trong một sô diễn mà Hoài Linh thiếu bạn diễn. “Biết tôi có máu hài hước, (Hoài Linh) đã nhờ tôi tung hứng trong một tiểu phẩm hài. Thế là từ đó tôi gắn với nghề diễn viên chọc cười”, Chí Tài cho biết trong một cuộc phỏng vấn với báo Người Lao Động.

Sau khi tham gia vào nhóm kịch của Thuý Nga, Chí Tài đã cùng với Hoài Linh trở thành bộ đôi diễn hài ăn ý và nổi tiếng tại hải ngoại và cả trong nước.

Trở về Việt Nam hoạt động nghệ thuật từ khoảng đầu những năm 2000, Chí Tài chiếm tiếp tục được khán giả yêu mến và thường xuyên xuất hiện trong các chương trình truyền hình và biểu diễn nghệ thuật ăn khách tại Việt Nam.

Sự ra đi bất ngờ của danh hài Chí Tài khiến giới nghệ sĩ và người hâm mộ hụt hẫng và tiếc nuối. Ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng chia buồn với gia đình ông và viết trên trang Facebook rằng anh bị “shock”, “bàng hoàng và không muốn tin vào tai mình”.

Trong khi đó, MC Kỳ Duyên, người đã đồng hành trên sân khấu Thuý Nga cùng với Chí Tài trong suốt thời gian ông hoạt động tại Mỹ, chia sẻ rằng: “Anh luôn mang lại tiếng cười cho mọi người. Anh dễ thương, hiền hoà, lành tính. Anh đa tài… đàn hay, hát giỏi, tấu hài, diễn xuất, sáng tác… cái gì anh cũng làm được và làm rất tới!”

Theo lời quản lý Huy, linh cữu của nghệ sĩ Chí Tài sẽ được đặt tại nhà tang lễ ở Sài Gòn trong khoảng 2 – 3 ngày để bạn bè, người hâm mộ đến viếng. Sau đó, ông sẽ được đưa về Mỹ theo nguyện vọng của gia đình.

Danh hài Chí Tài bất ngờ qua đời ở tuổi 62
VOATIENGVIET.COM

Danh hài Chí Tài bất ngờ qua đời ở tuổi 62

Linh cữu của danh hài sẽ được đưa về Mỹ sau khi đặt tại nhà tang lễ 

LÒNG THÙ HẬN HAY LÒNG KHOAN THỨ?

 Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ đã ngược đãi anh em (Mt 5 câu 44)

Image may contain: one or more people, people standing and outdoor

  Ls  Luân Lê

LÒNG THÙ HẬN HAY LÒNG KHOAN THỨ?

Lòng căm thù dễ dạy dỗ và thực hành hơn tình yêu thương. Lòng khoan thứ khó nuôi dưỡng hơn là nỗi oán hận.

Mà khi ta đã dạy dỗ những đứa trẻ về lòng căm thù, ta sẽ không có cơ hội để nhận được sự tha thứ từ chính chúng một khi chúng trở thành kẻ thực hiện nó.

Đừng biến những đứa trẻ trong sáng với trái tim và tâm hồn lương thiện trở thành những kẻ chất chứa lòng thù hận với những điều mà nó vốn đã là lịch sử, nó cũng vốn không phải là bất cứ lẽ sống nào cần phải đạt được.

Như luật sư Mandela đã nói rất hay rằng: tình yêu hay lòng thù hận đều có thể giáo dục được, nhưng như Luther King có nhắc rằng, thù hận là một gánh nặng quá lớn vì thế mà ông chọn đứng về phía tình yêu.

Đến khi nào ta không khắc bia vào trong tâm hồn những đứa trẻ về lòng căm thù nữa? Vì như thế ta sẽ đánh mất tương lai của chính mình.

THÔNG CÁO của TÒA GIÁM MỤC ĐÀ LẠT ngày 06.12.2020

TÒA GIÁM MỤC ĐÀ LẠT

9, Nguyễn Thái Học, P.1, Đà Lạt – Lâm Đồng – Việt Nam
Điện thoại: 84.263.3822415 – Email: vptgmdl@gmail.com

Đà Lạt, ngày 06 tháng 12 năm 2020

THÔNG CÁO

Kính gửi: Quý Cha trong gia đình Giáo phận,

Kính thưa Quý Cha,

  1. Văn Phòng Tòa Giám mục Đà Lạt xin kính báo Quý Cha về việc Đức Giám mục Giáo phận đã ra quyết định áp dụng vạ huyền chức (quen gọi là “treo chén”) đối với cha Đaminh Nguyễn Chu Truyền, sau khi cha Đaminh đã tự ý rời đan viện Châu Sơn vào ngày 30/10/2020, đến ở nhà mà Nhóm trừ quỷ Bảo Lộc gọi là “nhà Chúa Cha” do anh chị Quảng – Thương xây dựng, và qua hai thư gửi Đức Giám mục Giáo phận và Ban Tư Vấn (đề ngày 24/10 và 29/10/2020)cũng như qua video clip 109 ngay hôm cha Đaminh đi, tức ngày 30/10/2020 (mặc dù trong thư cha viết “để tránh những ồn ào trên trang mạng”), cha đã công khai tuyên bố dứt khoát vâng theo ý Chúa Cha qua chị Thương chứ không tuân phục Giám mục Bản quyền.
  2. Cha Đaminh cho biết Chúa Cha muốn ngài từ nay đặt tay chữa lành và trừ quỷ mà không phải xin phép Giám mục nữa, và coi đó là ơn đặc biệt Chúa ban riêng cho cha Đaminh, không nằm trong chức thánh linh mục.

 

  1.  Từ ngày đó cha Đaminh cùng với Nhóm trừ quỷ Bảo Lộc không ngừng đưa lên mạng những video clipmệnh danh “Tiếng nói sự thật”, qua đó càng chứng tỏ tự lún sâu hơn nữa trong những sai lạc về giáo lý đức tin và càng thể hiện rõ ràng hơn nữa thái độ bất tuân phục đối với Bản quyền.

 

  1. Làm như vậy, cha Đaminh đã tự đặt mình ra khỏi sự hiệp thông Hội Thánh với linh mục đoàn giáo phận có Đức Giám mục đứng đầu mà cha Đaminh đã hứa vâng phục từ khi chịu chức linh mục cho đến nay.

 

  1. Ngoài ra, chính cha Đaminh trong những ngày này (mồng 03 và mồng 04/12/2020) qua liên lạc điện thoại đã thỉnh nguyện muốn được “huyền chức linh mục” để có thể “đăng ký tạm trú ở nhà anh chị Quảng Thương làm việc giúp các bệnh nhân”.

 

  1. Chính vì vậy, Đức Cha Đaminh, Giám mục Giáo phận, sau khi đã suy nghĩ, cầu nguyện, đắn đo lâu dài về thiện ích của dân Chúa và cả của cha Đaminh, cũng như đã tham khảo ý kiến Ban Tư vấn ngày 30/10/2020, đã quyết định áp dụng vạ huyền chức đối với cha Đaminh như được quy định trong Giáo luật điều 1333 § 1, nghĩa là đương sự bị cấm:

– Không được cử hành Thánh lễ và bất cứ nghi lễ phụng vụ nào khác với tư cách thừa tác viên. Nếu vi phạm, thì phải bị loại ra.

– Không được cử hành các bí tích hay các á bí tích.

– Vạ huyền chức này chỉ được tha khi đương sự đã từ bỏ sự ngoan cố theo quy định của Giáo luật điều 1734 § 2 (x. đ. 1358 § 1) bao gồm việc gặp Bản quyền, bày tỏ sự thật lòng hối hận về tội đã phạm, đã sửa chữa các thiệt hại và gương xấu cách xứng hợp, hoặc ít là đã nghiêm chỉnh hứa sẽ làm điều ấy.

 

  1. Chắc chắn đây là điều đau đớn không ai mong muốn, chỉ buộc phải dùng đến khi không còn cách nào khác và vì những lý do rất nghiêm trọng liên quan đến thiện ích của dân Chúa, như để bảo vệ đức tin của tín hữu trước những lệch lạc gây hoang mang và bảo vệ sự hiệp nhất của tín hữu trước những gương mù chống đối, đặc biệt trong việc trừ quỷ có thể gây chia rẽ trầm trọng.

Chúng ta cầu nguyện cho cha Đaminh bằng lời cầu nguyện tha thiết Giáo Hội vẫn hằng dâng lên Chúa trong Thánh lễ mỗi ngày và ngay chính lúc rước lễ: “Xin đoái thương ban cho Hội Thánh được bình an và hiệp nhất theo thánh ý Chúa”.

(đã ký và đóng dấu)

Lm. Gioan Bosco Hoàng Văn Chính
Tổng Đại diện, kiêm Chưởng ấn

Nguồn: https://hdgmvietnam.com/chi-tiet/toa-giam-muc-da-lat-thong-cao-ap-dung-va-huyen-chuc-doi-voi-cha-daminh-nguyen-chu-truyen-41065

Bệnh trầm cảm

Bệnh trầm cảm

Trầm cảm là một bệnh thuộc tâm thần học đặc trưng bởi sự rối loạn khí sắc. Bệnh do hoạt động của não bộ bị rối loạn gây nên do một yếu tố tâm lý nào nào tạo thành những biến đổi bất thường trong suy nghĩ hành vi tác phong.

Số lượng phụ nữ thường gặp bệnh trầm cảm nhiều gấp đôi nam giới (2 nữ/ 1 nam) xảy ra ở nhiều lứa tuổi, đặc biệt là độ tuổi trưởng thành. Tỉ lệ mắc bệnh trầm cảm ngày một gia tăng, theo tổ chức Y tế Thế giới ước tính mỗi năm có khoảng 850000 chết do hành vi tự sát do bệnh trầm cảm, là một bệnh phổ biến ở trên toàn cầu. Tuy nhiên trong số đó những người được chẩn đoán và điều trị kịp thời còn rất thấp chiếm khoảng 25%.

Trầm cảm do các nguyên nhân sau gây nên:

– Trầm cảm chưa rõ nguyên nhân: có nhiều giả thuyết cho rằng do di truyền, yếu tố tự miễn, môi trường sống, xã hội nhưng chưa thực sự rõ ràng.

– Trầm cảm do căng thẳng: do áp lực từ nhiều phía như công việc, gia đình, con cái, phá sản hay do những điều đột ngột xảy đến như mất đi người thân, mất tiền của…

– Trầm cảm có thể xuất hiện các bệnh lý hay chấn thương tác động trực tiếp đến não bộ

Triệu chứng trầm cảm khá đa dạng và khác nhau ở mỗi người, chẳng hạn như khi bị trầm cảm, có người sẽ ngủ nhiều hơn, có người lại rất khó ngủ hoặc có người thi ăn nhiều hơn, trong khi một số người lại mất cảm giác ngon miệng khi ăn. Tuy nhiên, vẫn có những dấu hiệu trầm cảm nhẹ thường xuất hiện như:

– Không thể tập trung

– Cảm thấy vô cùng mệt mỏi

– Cảm thấy buồn hoặc trống rỗng

– Cảm thấy vô vọng, dễ bị kích động, lo lắng hoặc cảm thấy có lỗi

– Mất hứng thú với việc quan hệ tình dục

– Nhức đầu, đau bụng hoặc gặp các vấn đề về tiêu hóa

– Trầm cảm nghiêm trọng có thể dẫn đến ý định tự tử, hoặc cố tìm cách tự tử

Những thói quen sinh hoạt dưới đây sẽ giúp bạn hạn chế diễn tiến của bệnh trầm cảm:

– Đừng tự cô lập mình

– Đơn giản hóa cuộc sống

– Tập thể dục thường xuyên

– Ăn uống đầy đủ dinh dưỡng

– Học cách thư giãn và kiểm soát căng thẳng

– Không nên đưa ra các quyết định quan trọng khi đang cảm thấy chán nản

Nếu bạn cảm thấy bị trầm cảm với các dấu hiệu và triệu chứng kể trên, hãy đặt lịch hẹn với bác sĩ càng sớm càng tốt. Bạn có thể bị trầm cảm nặng nếu không được chữa trị. Trầm cảm không được chữa dẫn đến các vấn đề về thần kinh và thể chất, hay các rắc rối trong các mặt khác của cuộc sống, thậm chí dẫn đến tự tử.

An An (Dịch từ Naver, tổng hợp)

From: TU PHUNG

Vui để đợi chết.

Vui để đợi chết.

Theo giai thoại của người Trung Hoa thì ngày xưa có một người tên là Vinh Khải Kỳ tỏ ra là một bậc tiên ông đạo cốt, mình mặc áo lông cừu, lưng thắt dây, ngày ngày giao du ở sơn thủy, vui thú cầm ca, chậm rãi rảo bước, tay đánh đàn, miệng ca hát không ngừng.

Một hôm Đức Khổng Tử đi dạo gặp Vinh Khải Kỳ, Ngài mới hỏi ông: “Tiên sinh làm thế nào mà thường vui vẻ, ca hát như thế?”

 Khải Kỳ thưa: “Trời sanh muôn vật, loài người cao quý nhất. Ta đã được làm người, đó là điều đáng vui. Người ta sinh ra có người đui què, có người non yếu… mà ta thì khỏe mạnh sống lâu, thế là hai điều đáng vui. Còn cái nghèo là sự thường của thế gian, cái chết là hết sự đời.

Ta nay biết vui với cảnh đời để đợi cái chết thì còn gì lo buồn nữa?”

Lạc quan, vui sống là đức tính cơ bản nhất của người Kitô. Người Kitô nhận ra phẩm giá cao cả của mình và tiếp nhận mọi sự xảy đến như một hồng ân của Chúa. Cây cỏ đồng nội, muôn thú trên rừng không nhọc công tích trữ mà còn được Chúa che chở nuôi nấng, huống chi con người là hình ảnh của Người…

Mỗi ngày có niềm vui, nỗi khổ của nó.

 Hãy quẳng gánh lo đi và vui sống từng phút giây như một ân ban của Chúa, đó là bí quyết để giúp ta được hạnh phúc ở đời này.

 Đức Ông Phêrô Nguyễn Văn Tài.

(VietCatholic News Nov 2004)

SỨC MẠNH CỦA NGUYỆN CẦU

 

SỨC MẠNH CỦA NGUYỆN CẦU

Một phụ nữ bước vào cửa tiệm tạp hóa lớn, cô ngó quanh dáo dát rồi đến bên quầy tính tiền nói với ông chủ.

“Thưa ông, tôi cần mua một ít thức ăn, nhưng tôi không có tiền ngày hôm nay. Ông có thể cho tôi mua chịu được không? Tôi hứa sẽ đem tiền đến trả ngay khi sớm nhất có thể.”, cô cuối đầu ngượng ngùng nói.

“Oh, không được đâu. Tôi đâu biết cô là ai? Làm sao tôi có thể bán chịu cho cô khi cô chưa từng là khách quen ở cửa tiệm tôi?”, ông chủ lắc đầu.

Nước mắt lưng tròng, người phụ nữ van xin: “Chồng tôi bị bệnh nặng, không thể đi làm được. Chúng tôi có 5 đứa con, và chúng đang rất đói. Xin ông hãy rủ lòng thuơng giúp đỡ cho một lần này thôi. Tôi hứa khi có tiền sẽ đem đến trả ông ngay!”.

Ông chủ tiệm chỉ tay ra phía cửa nói: “Cô vui lòng ra khỏi đây ngay. Đừng cản trở tôi mua bán chứ. Khách đang xếp hàng sau lưng cô kia kìa …”.

Từ phía sau người phụ nữ, một người đàn ông nãy giờ đã nghe 2 người đối thoại bước lên. Ông nói: “Hãy để tôi ứng tiền cho cô ấy, ông cứ để cô ấy lấy những gì cô ấy cần.”

Người chủ tiệm nhìn 2 người, lưỡng lự một chút, rồi ông ta chợt nảy ra ý tưởng hay. Ông hỏi người phụ nữ: “Cô có biết cô cần mua gì không? Nếu biết thì hãy viết ra giấy đưa cho tôi.”.

Người phụ nữ mừng rỡ nói: “Vâng, thưa ông. Tôi sẽ viết ngay đây.”

Nhưng ông chủ tiệm lại tiếp: “Viết xong đưa tờ giấy đó cho tôi, tôi sẽ bỏ lên bàn cân này. Nó nặng bao nhiêu thì cô cứ lấy những gì cô cần cho đến khi đủ. Tôi sẽ không tính tiền những gì cô lấy!”. Ông chủ tiệm cúi xuống gầm lôi lên bàn một cái cân to tướng, và chỉ vào một phía.

Người phụ nữ và ông khách phía sau ngạc nhiên trước thái độ ông chủ, nhưng cô không còn lựa chọn nào khác. Người phụ nữ lục trong túi xách một mảnh giấy nhàu nát, cô run run viết lên tờ giấy đó .. Rồi cô gấp đôi tờ giấy lại đưa cho ông ta.

Ông chủ tiệm nhếch mép cười, rồi bỏ tờ giấy lên một bên cân. Nhưng lạ thay, mảnh giấy từ từ chìm xuống cho đến đụng đáy trước sự ngạc nhiên của 3 người. Người phụ nữ vội đi gom thức ăn bỏ vào bên thau bên kia, nhưng dù cô có bỏ lên bao nhiêu, phía bên tờ giấy vẫn không nhúc nhích. Ông chủ tiệm nhìn kỹ 2 bên cân, nhưng rõ ràng nó không có gì khác thường …

Cho đến khi thau đồ đã đầy, ông chủ tiệm đành để người phụ nữ ôm túi đầy thức ăn bước ra tiệm mà không thể tính tiền trước sự ngạc nhiên của người khách lạ.

Ông chủ tiệm lật hẳn cái cân lên coi, thì ra phía dưới một bên cân đã gãy. Ông tức tối nhặt tờ giấy người phụ nữ gấp lại mở ra để xem cô đã lấy đi những gì của ông, thì ra cô chẳng hề viết list đồ cô cần mua, mà chỉ vỏn vẹn có giòng chữ:

“Lạy Chúa, Người biết chúng con đang cần gì, con xin phó thác tất cả trong tay người.”

Ông chủ tiệm nhắm mắt ngước lên Trời, giờ thì ông đã hiểu …

Bạn, xin hãy đừng đánh giá thấp một lời cầu nguyện. Chỉ có Chúa mới biết được lời nguyện cầu nặng bao nhiêu.

Thằng Bờm

No photo description available.

Tôi Đi Mổ Tim – Lý Trung Tín

Kimtrong Lam

Tôi Đi Mổ Tim – Lý Trung Tín

Lời phi lộ: Đoản văn này do yêu cầu của các bạn hữu khắp nơi sau khi nghe tin tôi phải mổ tim và còn sống, viết lại để anh chị em gần xa chung vui với gia đình tôi.

Bài viết chỉ nhằm chia sẻ một kinh nghiệm để đời khó quên, và thân tặng những ai cùng hoàn cảnh, các cụ thường nói “đồng bệnh tương lân”, nên được ghi lại để những ai có “vấn đề” về trái tim cùng đọc.

————————–

Ngày đi mổ 24.10.2012, giờ hẹn là 7 giờ sáng. Bác sĩ (BS) mổ tim của bệnh viện Bergmannsheil, Tỉnh Bochum, Germany, đã nói rõ việc giải phẫu, kể cả những việc xấu có thể xảy ra, dặn dò cẩn thận mọi chuyện với vợ và con gái tôi, người nhà an tâm trong ca mổ, cũng như hiểu rõ mọi giai đoạn từ các chứng bệnh về tim, việc chữa trị, thời gian bình phục, thực đơn nên theo sau khi mổ, xác suất khỏi bệnh, xác suất tử vong, v.v… Tôi thì không biết gì cả vì lúc BS nói chuyện, thì tôi nằm ở phòng khác, có lẽ BS cũng không muốn bệnh nhân nghe chăng?

Bệnh viện yêu cầu có ít nhất một thân nhân đi theo để nếu có gì còn quyết định thay cho bệnh nhân. Phần tôi có vợ và cô con gái thứ 2, chồng là BS Giám Đốc Bệnh Viện Alfried Krupp Krankenhaus, tỉnh Essen, đi theo. Tôi không lo lắng với kết quả vụ mổ vì đã chấp nhận, vợ tôi chắc chắn là lo đến mất ăn mất ngủ cả tháng qua, vì tôi từ chối không chịu đi mổ sau 3 lần thông tim đến lần thứ tư, BS thông tim cho biết, lại nghẹt lại, nên các con gái, con rể tôi cùng họp lại đưa ra lời khuyên, bây giờ tôi còn sức khoẻ nên mổ để làm Bypass thì 10 năm sau cũng không sợ bị nghẹt lại. Đến đây tôi kể rõ, tháng 9.2010, tôi thấy đau ran lồng ngực khi vừa ra bưu điện gởi xong số báo Tạp Chí Dân Văn cho các độc giả khắp thế giới nên tôi vội lái xe về phòng mạch BS gia đình, cách bưu điện chừng 1 cây số. Bà BS liền tiến hành khám và bảo tôi ngồi chờ xe cứu cấp đưa vào nhà thương, tôi xin vào nhà thương do con rể làm GĐ, cách phòng mạch hơn 6 cây số, trong lúc chờ xe tôi gọi về nhà báo cho vợ tôi biết tình trạng của tôi, con gái tôi gọi cho chồng đang trong bệnh viện kể sơ qua bệnh trạng, khi xe chở tôi đến, thì các BS chuyên về tim đã túc trực để xét nghiệm ngay, tôi được cho ngủ và thông tim ngay. Nằm nghỉ trong bệnh viện (BV) sáng hôm sau thì được cho về nhà, từ đó đến ngày mổ là hơn 2 năm, vào ra BV để thông tim 4 lần.

Khi tôi đồng ý theo lời khuyên của vợ con, thì con rể tôi đã nhờ Prof. Dr. med. Jutus Strauch, Direktor Klinik für Herz- und Thoraxchirurgie của BV Bergmannsheil, khám và lên chương trình mổ. Ngày khám là 21.09.2012 lúc 9:00 giờ. Ông Prof. Dr. med. Jutus Strauch khám rất kỹ, xong, bảo về nhà chờ.

Sau khi làm các thủ tục giấy tờ xác định tôi đúng là bệnh nhân của ca mổ tim, tôi được cho vào ngồi trong phòng chờ để y tá cân đo và hỏi đủ mọi chuyện liên quan đến sức khỏe. Các bác sĩ, y tá trong nhóm mổ lần lượt xuất hiện và đến bắt tay cùng tự giới thiệu. Bác sĩ trưởng nhóm mổ thông báo cho biết là với các hình chụp quang tuyến mới nhất, cho thấy hai mạch máu bị nghẹt.

Tôi chỉ nhớ đến đây với câu chuyện chờ đợi mổ vào buổi sáng. Khi mở mắt ra thì thấy vợ, con gái đang đứng trước mặt và quơ tay qua lại hỏi tôi có biết ai đây không. Tôi tức cười quá bảo là “người đẹp” chứ ai. Như vậy là mình còn sống, đây là một ân thưởng của Trời Đất dành cho tôi. Sau đó y tá xuất hiện cho biết là ca mổ của tôi đã xong với kết quả rất tốt, cho biết là tôi đang ở phòng hồi sinh (ICU), rồi hỏi tên tôi với ngày sinh, và có biết là tôi đang ở đâu không. Đây là họ muốn kiểm lại là trí nhớ của tôi có bị ảnh hưởng chi không với thuốc mê trong vụ mổ. Thấy tôi trả lời rõ ràng mọi câu hỏi, họ an tâm cho tôi nước uống, đắp thêm mền ấm như tôi yêu cầu. Họ cho biết là nếu tình trạng tiến triển khả quan, tôi sẽ được chuyển ra phòng bình thường nhưng rộng hơn vào tối nay. Phòng ICU thì một y tá trông nom cho một bệnh nhân 24/24, ngoài phòng thường thì một y tá trung bình trông 6 bệnh nhân hay hơn. Để theo dõi tình trạng bệnh nhân mới mổ, tôi sẽ phải nhịn ăn cho đến sáng mai, uống nước thì được. Tôi bị bệnh Diabetiker từ năm 1986, đến năm 1989 là phải chích Insulin đến bây giờ. Nếu còn ở VN, có lẽ tôi đã theo “ông bà” từ lâu lắm rồi. Vì thấy tôi đã tỉnh, không có quờ quạng chi, nên hai bàn tay của tôi được tự do, không bị buộc chặt xuống giường như vài bệnh nhân khác. Họ chỉ yêu cầu tôi nằm yên tại chổ, cần chi thì bấm nút gọi y tá, ngay cả chuyện tiêu tiểu.

Cô y tá cho biết là tôi được đưa vào phòng mổ lúc 8 giờ hơn chút, và đến 15 giờ 00 thì cô y tá trong phòng mổ gọi ra cho biết là ca mổ thành công, tổng cộng hơn bảy tiếng đồng hồ, đây là ca “đại giải phẫu”. Họ sẽ đưa tôi ra phòng ICU (hồi sức), sau khi đóng lại vết mổ và lau chùi sạch sẽ. Hỏi tôi cảm thấy thế nào, tôi cho biết là ngực thì hơi đau nhưng không đến nỗi phải la làng, chỉ có hơi khó chịu vì thấy ống cắm đầy người cùng các vết băng. Cô y tá cười và cho biết là tôi phải chịu như vậy trong những ngày ở bệnh viện chờ hồi phục. Nhưng sẽ được tháo bỏ ra từ từ trong vài ngày sắp tới. BS cắt 3 đoạn gân chân làm 3 cái Bypass cho quả tim của tôi. Có lẽ cũng nhờ BS làm sạch trái tim nên bây giờ tôi thấy yêu “bà xã” nhiều hơn, không còn “bóng hình” nào trong quả tim yêu đời nữa. Trong cuộc chiến xâm lăng tại VN, tôi đã 2 lần phải vào Tổng Y Viện Cộng Hoà, để giải phẫu vì bị thương ngoài chiến trường, nên rất quen thuộc với “tiếng động” của “dao kéo” trong phòng mổ.

Nhân dịp cô y tá rảnh rang và trông cô vui vẻ trả lời các câu hỏi, tôi bèn hỏi thăm về từng vết băng trên người cùng những giây ống hiện đang nối đầy người. Nhờ vậy tôi mới liên kết được việc mổ tim của tôi. Khi một mạch máu của tim bị nghẹt, nếu chỉ nghẹt từ 40 đến 60% thì bác sĩ sẽ cho bệnh nhân uống thuốc loảng máu và trợ tim, cùng khuyến cáo cải thiện việc ăn uống như ăn ít đi, bớt lượng thịt đỏ, dầu mở, v.v… Nếu nghẹt từ 60% đến 80%, thì khi làm soi tim thử nghiệm, bác sĩ sẽ bơm bong bóng làm thông nơi bị nghẹt và sau đó đật vào một vòng xoắn (stent) hầu giúp mạch máu nơi đó vững chắc hơn. Còn nếu mạch máu bị nghẹt từ 80% đến 100% thì phương pháp chữa trị duy nhất hiện nay được hiệp hội y khoa chấp nhận là dùng 1 tĩnh mạch khác trong người để câu dẫn cho máu đi vòng qua chổ bị nghẹt (by-pass surgery).

Xin mở ngoặc ở đây để nói về một phương pháp mới làm thông mạch tim dù đã bị nghẹt 100%. Phương pháp mới này do trường đại học y khoa Boston đề xướng. Họ chuyền vào máu một loại thuốc làm mềm phần bị nghẹt, kế tiếp dùng các dụng cụ thông tim đi đến nơi bị nghẹt và dùng một mũi khoan xuyên qua, rồi rút các chất dơ làm nghẹt ra khỏi mạch máu. Sau đó chỉ việc đặt vòng xoắn (stent) vào đó là xong. Một bệnh viện vùng Florida đã thử nghiệm và thành công với 6 bệnh nhân, nhưng khổ cái là phương pháp này vẫn chưa được chuẩn nhận với hội y khoa Hoa Kỳ. Khi có sự chuẩn nhận của hội y khoa Hoa Kỳ, thì các nước mới theo đó áp dụng được. Từ Đức mà bay qua Mỹ xin được làm vật thí nghiệm với phương pháp này cũng quá khó khăn cho một người ở xa, nên tôi chào thua.

Nếu nơi bị nghẹt nằm ở trên một mạch không quan trọng, ví dụ như chỉ một hoặc hai nơi ở mạch bên phải, bác sĩ giải phẩu có thế áp dụng phương pháp giải phẩu vi tiểu để câu thông mạch máu bằng những dụng cụ thật nhỏ đi kèm với thâu hình. Trong trường hợp này, bác sĩ không cần cắt mở lồng ngực bệnh nhân, không cần cho tim phổi ngừng đập, mà chỉ cần soi ba hay bốn lổ nhỏ chung quanh khu vực tim bị nghẹt mà thôi. Như vậy thời gian vết mổ được lành và sức khỏe phục hồi sẽ thật nhanh.

Trường hợp của tôi vì hai nơi bị nghẹt đều nằm trên mạch chính, một bên phải và một bên trái, bác sĩ cho biết là không thể nào áp dụng giải phẩu vi tiểu được mà phải áp dụng phương pháp thông thường là họ sẽ cưa xương giữa hai lồng ngực, rồi banh ra (giống như chúng ta đội chiếc xe lên lúc thay bánh xe vậy), để có thể thấy quả tim rõ ràng. Sau đó, máu sẽ được rút hết ra cho vào một bình chứa, cùng lúc các mạch máu trong người sẽ được nối vào một cái máy “Tim-Phổi”, máy này sẽ bơm một dung dịch thay thế máu và khí oxy nuôi dưỡng các bộ phận khác trong người như bộ óc, thận, gan, v.v… Còn quả tim và phổi thì được cho nằm yên để bác sĩ dùng một tĩnh mạch cắt dưới chân đem lên để câu thông qua nơi bị kẹt. Nhờ có cái máy “Herz-Lungen-Maschine” này, cùng việc để quả tim và phổi bất động, việc câu thông mạch máu của quả tim trở nên dễ dàng, ít có tai nạn xảy ra bất ngờ đưa đến chuyện xuất huyết, kích tim, đứt mạch máu não, v.v… và đưa đến tử vong. Đó là chưa kể việc gây mê đã được dùng một liều nhẹ hơn và liên tục thẳng vào máu, thay vì một lần thật nhiều khi bắt đâu mổ rôi thôi, đã khiến nhiều bệnh nhân yếu trong người đã ngủ luôn không dậy nữa. Mặc dù bác sĩ mổ cho biết xác suất tử vong là 1%, nhưng theo thống kê thì con số đó thấp hơn nhiều. Có thể còn thấp hơn một phần ngàn.

Sau khi đã làm xong việc câu dẫn mạch máu, dung dịch nước biển cùng các ống nối trên người bệnh nhân sẽ được rút ra. Máu sẽ cho chạy vào trở lại. Tim và phổi sẽ được kích thích cho đập trở lại từ từ như bình thường. Khung xương lồng ngực được cho về lại vị trí cũ, bác sĩ sẽ dùng một sợi dây kim loại để nối sát hai khung xương lại với nhau, cùng dùng một loại keo đặc biệt giữ chặt hai khung xương và kích thích xương tăng trưởng cho mau lành. Sợi dây kim loại này không có phản ứng với máy báo động nơi kiểm soát an ninh ở phi trường, vậy các bạn đừng lo nha. Đúng như thế, BS đã cho phép tôi bay đường xa, tháng 01.2014, bay cùng gia đình cô con gái lớn về Thái Lan để đi tour bằng tàu thuỷ, đúng y chang con đường vượt biển tìm tự do mà tôi đã mua thuyền tổ chức đem được 45 người đi từ sông Saigon ra cửa biển Vũng Tàu, được Cap Anamur vớt trên biển Đông hồi 10 giờ 47 phút ngày quốc tế lao động 01.05.1980. Tháng 07.2014, bay cùng gia đình cô con gái thứ hai qua Florida, nghỉ hè 2 tuần lễ, thăm gia đình người bạn thân cùng khoá SQ Thủ Đức tại Orlando. Cả 2 lần bay, qua các trạm kiểm soát, máy báo động không “kêu”, đi đứng như người bình thường.

Nhìn vết mổ nơi ngực dài chừng 20cm, tôi thấy cũng hơi ớn, nhưng lạ là không thấy vết may hay băng lại gì hết. Cô y tá cho biết vết may nằm ở bên trong nên không tạo thành vết sẹo lớn như trước. Ngoài ra, nhờ môi trường trong bệnh viện trong sạch, vết thương không cần băng lại và như vậy sẽ mau lành hơn. Bên dưới vết mổ, tôi thấy có ba cái ống đường kính chừng 15mm đi vào trong người, cô y tá cho biết đó là ba ống hút giúp đưa ra ngoài những huyết dịch, huyết tương chảy ra từ các vết mổ, cắt vá bên trong người. Ba cái ống này thật làm phiền tôi, vì vướng chúng bệnh nhân không thể nào hít vào cho đầy phổi, hoặc thở bụng nếu muốn. Nhìn thấy ống câu thông nước tiểu, cô y tá cho biết đó là thủ tục bình thường để tránh bệnh nhân đái văng tung tóe trong phòng mổ, trong lúc ai nấy đều bận không có thời giờ lau chùi. Ống thông nước tiểu này sẽ được rút ra vào hôm sau, bệnh nhân cần uống nước cho thật nhiều để có thể đi tiểu trở lại như bình thường trong vòng 6 tiếng, vì nếu không họ sẽ gắn trở lại và uống thuốc thông tiểu thêm vài ngày nữa.

Ngày thứ nhất sau khi mổ, tôi chỉ nằm trên giường và không được ăn gì. Qua ngày thứ hai, họ bắt đầu cho ăn nhẹ, và bắt tôi phải ra ghế ngồi, cùng khuyến khích đi bộ chung quanh tầng lầu. Ngày thứ ba, họ chỉ cách leo thang lầu sao cho an toàn, và gia tăng số vòng đi bộ, cùng lúc ăn uống nhiều hơn. Chiều tối ngày thứ tư, y tá làm thủ tục cho tôi về lại nhà, nhưng cậu con rể cho đón qua bệnh viện của cháu, nằm dưỡng bệnh tại một phòng đặc biệt, và được ông Giáo Sư Bác Sĩ săn sóc tận tình chu đáo, nên sau 2 tuần tôi thấy sức khỏe hồi phục mau chóng. Tôi phải tắm và lau chùi các vết thương mỗi ngày một lần. Các khăn lau và quần áo đều phải thay mới hàng ngày. Hôm cuối, có nhân viên thể dục (physical therapist) vào chỉ dẫn tôi cách tập thể dục giới hạn khi phải nằm trên giường.

Xin viết tóm tắt để chia sẻ kinh nghiệm qua thời gian hồi phục.

Sau khi mổ tim, chắc chắn là ai cũng được khuyến cáo là cần phải theo cách ăn uống cho một quả tim tốt lành (Healthy Heart Diet), và phải uống kèm vài thứ thuốc như thuốc loãng máu (Aspirin ASS 100 1A Phama TAH chẳng hạn), thuốc điều hòa máu, thuốc tan mỡ, v.v… Cá nhân tôi mỗi sáng uống 6 thứ thuốc, buổi tối 2 loại do BS qui định. Sau một thời gian, tùy theo tình trạng tiến triển của bệnh nhân, các loại thuốc này được giảm hoặc bỏ hẳn.

Tuân lễ đâu tiên về nhà, chắc chắn rất là khó khăn cho bệnh nhân vì cử động gì cũng đều làm đau ngực, mặc quần áo cũng khó, làm bếp cũng không xong, khiêng vật gì nặng hơn 3 pounds cũng không cho, v.v… Cho nên việc cần người thân, hay thuê người phụ giúp, hay vào ở trong Reha Center là điều cần thiết. Tôi đã được hãng bảo hiểm cho vào tập trong Reha 3 tuần lễ, sáng Taxi đưa đi, chiều đón về.

Từ tuần thứ hai trở đi là đỡ hơn vì đã quen dần, nhưng bệnh nhân cũng cần tránh việc khiêng nặng, các hoạt động nặng nề như cắt cỏ, làm vườn, v.v… Vợ con tôi không cho làm các việc hơi nặng một tí và bắt phải đi dạo mỗi ngày.

Sau khi mổ tim, việc tập thể dục cũng bị giới hạn, các bác sĩ tim cũng như các chuyên viên thể dục đều khuyến cáo bệnh nhân nên đi bộ càng nhiều càng tốt. Dĩ nhiên đi dưới trời nắng ấm thì càng tốt hơn nữa.

Đối với cá nhân tôi, việc ăn uống kiêng khem, làm việc và tập thể dục bị giới hạn cũng không có chi khó khăn vì từ ngày bị bệnh Diabetiker từ năm 1986, việc ăn uống của tôi đã do BS hướng dẫn việc kiêng khem rất kỹ càng. Việc duy nhất làm tôi mệt và khó chịu nhất là chuyện chỉ được nằm ngửa mà ngủ để chờ xương ngực lành hẳn. Bác sĩ khuyến cáo là không nên nằm nghiêng, lý do là cần chờ cho hai khung xương sườn lành lặn trở lại. Việc trở mình, khiêng nặng có thể sẽ làm cho hai khung xương bị lệch, cần phai điều chỉnh, và làm thời gian phục hồi lâu hơn. Mà thời gian cần thiết cho hai khung xương nối liền trở lại là từ 6 đến 12 tuần. Mỗi tối nhiều khi tôi chỉ ngủ được hai hay ba tiếng rồi thức luôn, vì nằm nhiều quá nóng lưng còn khổ hơn. Để qua thời giờ, tôi quay ra tập xoa mặt theo chỉ dẫn do tôi sưu tầm, cũng như tôi đã tìm tòi tài liệu nói về bệnh Diabetiker nên mới biết được triệu chứng của bệnh tim do hậu quả của Diabetiker mà ra. Thật khổ cho ai phải ngủ cùng phòng, may là vợ tôi dễ ngủ, sống với nhau tính đến ngày mổ tim là hơn 34 năm, tôi ngáy to thế nào, thì nàng vẫn say giấc điệp. Ngoài ra, thuốc gây mê Anesthesia đôi khi làm cho bệnh nhân cảm thấy lạnh hay nóng bất thường, ngược lại với thời tiết, và việc này có thế kéo dài từ một đến hai tháng. Tôi đã không bị phản ứng phụ về thuốc gây mê.

Do việc khung xương sườn cần ít nhất là từ 6 đến 12 tuần mới lành lặn, bác sĩ mổ tìm khuyên bệnh nhân không nên lái xe trong vòng 6 tuần. Mỗi khi đi đâu thì chỉ nên ngồi ở băng ghế sau. Lý do là khung xương ngực còn yếu, mà lỡ có tai nạn xe cộ xảy ra cái túi hơi (airbag) bung ra có thể đập mạnh vào ngực làm cho khung xương bị lệch dễ dàng, cũng vì lời khuyên của BS mà nay tôi trở thành “Đại Gia” đi đâu cũng có tài xế lái xe, mà là nữ tài xế còn trẻ đẹp nữa chứ, bạn bè thân thiết có ai “bằng” tôi chưa?

Việc xuống cân chắc chắn là không tránh khỏi đối với những người hơi nặng cân. Nhất là khi áp dụng cách ăn theo đề nghị Healthy Heart Diet, cùng lúc uống thuốc tiêu mỡ. Tôi đã cảm thấy khỏe hơn thật nhiều không còn đau tức ngực nữa, yêu đời hơn, nhất là nhìn con cháu thành đạt đúng theo ý mình khi tôi đã “liều chết” mua ghe đem cả gia đình “ra đi” ngay trên sông Saigon, cộng thêm 40 người đi chung, trong khi tôi không có một chút kinh nghiệm gì về “biển cả”, tôi chỉ là một Sĩ Quan Bộ Binh thuần túy, nếu bị bọn vẹm “vồ” thì cũng không có ngày ra khỏi tù, tóc tôi bạc trắng từ lúc quyết định mua ghe để tìm đường sống, lúc nào “đầu óc” cũng phải “tính toán” làm sao qua mặt được tụi công an Phường, Khóm, khoảng thời gian này, đầu năm 1980, bọn chúng còn kiểm soát rất gắt gao, công an khu vực luôn luôn dòm ngó theo dõi nhà dân. Nhiều người đã yêu cầu tôi viết lại câu chuyện vượt biển tìm tự do ngay tại Thủ Đô Saigon, lúc đầu mới đến Đức tôi không nói với bất cứ ai, dù là bạn bè thân thiết, vì viết và kể lại sợ ảnh hưởng đến những người cũng định làm như tôi, phỉ quyền biết được sẽ dễ dàng “tóm” trọn ổ, nay “phong trào” vượt biển không còn nữa, có dịp tôi sẽ kể chi tiết, nhất là cách qua mặt bọn công an cú vọ từ lúc mua chiếc ghe, ráp máy, cho đến lúc rời Saigon, Đặc biệt, như đã nói ở trên, tôi chẳng có một chút “kinh nghiệm” gì về “biển cả” nên đã ra khỏi Vũng Tàu lại phải quay về 2 lần vì “sóng to gió lớn”.

Đến bây giờ đã 36 năm, tôi nằm chiêm nghiệm, việc tôi đưa được 45 người đến bến bờ tự do là do hồng phúc mà tôi được thừa hưởng từ người mẹ hiền hậu, đạo đức, nhất là có phép lạ trong 2 lần quay về, trời đã sáng trưng khi từ Vũng Tàu chạy về Saigon, 7 giờ sáng, trên ghe còn đầy đủ lương thực vì chưa ăn uống gì cả, khẩu K54 và 2 băng đạn cùng 3 trái Xi-nhan cũng để kín đáo trên ghe, cả 2 lần không một ai bị làm “khó dễ” khi đổ người xuống để chờ đi lần thứ 3, phải có người “che mắt” bọn công an mới không thấy chiếc ghe chở đầy người tắp vào chân cầu Calmet cho người xuống, có lẽ tôi làm chuyện “bất ngờ” nên không ai nghĩ rằng đó là ghe vượt biên quay về. Tôi tin tưởng một sự huyền bí đã xảy ra mà khoa học không thể nào giải thích được, quay về lần thứ 2, ngày 08.02.1980, đúng ngày giỗ đầu Mẹ tôi, trở về lần thứ nhật, tôi đã quyết định “bỏ” căn nhà trong khu cư xá Công Ty Cấp Nước (tên cũ là Saigon Thủy Cục) sợ công an khu vực “để ý”, cả gia đình qua bên mẹ vợ tôi “ở nhờ” vì nhà này nằm ngay mặt đường Xa Lộ Biên Hoà, ít ai “để ý”, lúc quay về lần thứ 2, vì quá mệt mỏi, tôi đã ngủ thiếp đi, rồi như có tiếng gọi bên tai, dậy đi, hôm nay là giỗ đầu Từ Mẫu, tôi choàng tỉnh dậy và lấy Honda chở hết vợ con về bên Hoà Hưng, nhà của Bố tôi, đường Tô Hiến Thành, Q10, chỉ cách BCH/BĐQTƯ/QLVNCH không tới 100 mét. Tôi cũng nói rõ, trong tâm thức tôi, hoàn toàn không nhớ ngày giỗ của mẹ tôi, mới đây mà đã đúng một năm, người mẹ mà tôi yêu qúy nhất trở về với cát bụi, tôi đã quỳ trước di ảnh của từ mẫu, khấn nguyện mẹ hiền phù hộ cho gia đình nhỏ của tôi đến được bến bờ tự do. Con gái lớn của tôi có một bút ký ghi lại tổng thể cuộc vượt biển tìm tự do của gia đình tôi, vì cháu không biết gì về việc tổ chức ra đi do tôi thực hiện. Quý bạn nào muốn có bút ký này, tôi sẽ gởi đến các bạn tường.

Chắc các bạn cũng hiếu kỳ muốn biết phí tổn của việc mổ tim này là bao nhiêu? Tôi sống ở Đức, mọi chi phí về dịch vụ y tế đều do hãng bảo hiểm sức khỏe trả hết, bệnh nhân không phải bỏ ra một cent nào, tôi chỉ biết 4 lần thông tim, nhà thương cậu con rể nhận của hãng bảo hiểm khoảng mấy chục ngàn Euro. So với vài người quen cũng mổ tim ở Cali, phí tổn đã gần gấp ba và bệnh nhân phải tự trả. Dĩ nhiên phí tổn cho việc cấp cứu một người bị kích tim (heart attack) cần xe cứu cấp chở vào bệnh viện, rồi phải làm soi tim, rồi tìm một nhóm bác sĩ tim làm ca mổ khẩn cấp, tổng số tiền chắc chắn là vượt qua con số $100,000 dễ dàng và bảo hiểm sức khỏe có nhiệm vụ thanh toán tổng số tiền chi phí này, không một bệnh nhân nào phải chi trả một cent cho cuộc phẫu thuật dù „tiểu hay đại giải phẫu“ như trường hợp mổ tim của tôi.

Vài dòng chia sẻ tin tức về vụ mổ tim cùng các bạn, cầu mong mọi người đều dồi dào sức khỏe, không phải trải qua một cuộc giải phấu tim như tôi. Mà nếu có, thì cũng không có chi quá lo vì y khoa đã tiến bộ vượt bực.

LÊ THANH TÙNG, Khoá 25 SQTĐ.

Bút Hiệu: LÝ TRUNG TÍN,

– Điều Hợp Viên Diễn Đàn Ngôn Ngữ Việt,

– Chủ Nhiệm Tạp Chí Dân Văn.

Bochum, Germany.

Email: danvanmagazin@gmail.com

Image may contain: one or more people

 Người Việt làm ròng rã gần 6 tháng mới mua được iPhone 12 Pro, Mỹ chỉ cần 6 ngày

 
Image may contain: text that says 'só NGÀY LÀM VIEC ĐE MUA DUợC IPHONE 12 PRO 128GB THUYSY 4.4 ngày 6.1 ngày SINGAPORE 8.1 ngày 9.8 ngày NHATBAN HONGKONG ĐAILOAN 10.7 ngày 16.9 ngày TRUNGQUOC RFA MALAYSIA 26.7 ngày NGA 29.1 ngày 47.5 ngày VIETNAM 123 ngày *dựa theo so liệu của trang Picodi.com'

 

 Người Việt làm ròng rã gần 6 tháng mới mua được iPhone 12 Pro, Mỹ chỉ cần 6 ngày

Theo Thống kê iPhone Index 2020 của trang Picodi.com dựa theo mức lương trung bình thì người lao động Thụy Sĩ chỉ mất 4.4 ngày để mua được iPhone 12 Pro bản 128 GB, với người lao động Mỹ là 6.1 ngày.

Trong khi đó, nền tảng chuyên tổng hợp và cung cấp mã giảm giá sản phẩm với quy mô toàn cầu Picodi không cung cấp số liệu về số ngày làm việc của người Việt cần để mua sản phẩm này (2019 là 74.8 ngày).

Tuy nhiên, Chính phủ của ông Nguyễn Xuân Phúc hồi tháng 10 công bố mức Thu nhập bình quân đầu người của người dân Việt Nam trong năm 2020 là 2,750 USD (1 USD ~ 23,015 đồng).

Hiện nay, chiếc iPhone 12 Pro phiên bản 128 GB đang có giá bán lẻ khởi điểm 30,99 triệu đồng thì người lao động Việt phải làm ròng rã 123 ngày (gần 6 tháng) không tiêu xài, ăn uống… mới mua được chiếc điện thoại flagship của Apple này.

Thông tin về mức lương trung bình của các nước được Picodi lấy từ các trang web của Bộ hoặc Cục Thống kê quốc gia và có liên quan tại thời điểm công bố giá iPhone ở từng quốc gia cụ thể.

Số tiền lương sau khi trừ thuế được Picodi tính toán bằng cách lấy thu nhập trung bình của cả năm chia cho 12 tháng, rồi chia tiếp cho 21 ngày công (số ngày làm việc trung bình mỗi tháng tại các quốc gia).

Còn bạn, bạn phải làm bao lâu mới mua được chiếc điện thoại mới ra mắt của Apple này?

#RFAVietnamese #Picodi #Iphone12pro #Vietnam

“Huyền Diệu Đêm Noel & Bài Ca Ru Đêm Thánh”

Trong tâm tình mừng đón Chúa Giáng Sinh.

Xin mời cùng hát Karaoke “Huyền Diệu Đêm Noel & Bài Ca Ru Đêm Thánh”

“Có đêm nào huyền diệu như đêm Noel

Ánh sao trời nhịp nhàng lung linh trên cao

Tiếng chuông vọng gần xa dồn dập réo rắt mừng Chúa ra đời”

httpv://www.youtube.com/watch?v=4Yzx_pguwkY

KARAOKE – Huyền Diệu Đêm Noel – Diệu Hiền – Phạm Trung (Song/Lyrics)

httpv://www.youtube.com/watch?v=zpSfyggTdLE

KARAOKE Bài Ca Ru Đêm Thánh – CS Thùy Dương – Phạm Trung (Song/Lyrics)

Kính Chúc Một Mùa Giáng Sinh An Bình

Phạm Trung

Đức Maria vô nhiễm nguyên tội…

 

Đức Maria vô nhiễm nguyên tội là một tín điều (nội dung bắt buộc của niềm tin) dạy rằng Đức Maria, Mẹ Thiên Chúa không hề bị nhiễm tội tổ tông. Tự bản tính, Mẹ Maria đã được giữ sạch khỏi tội nguyên tổ nhưng cũng như Đức Yêsu (khi làm người), Đức Maria vẫn có những giới hạn của mình, nhưng những giới hạn này không hẳn là sự bất toàn về mặt luân lý.

Đức Maria không mắc tội, có thể được suy ra từ tước hiệu được đề cập trong tin mừng: “đầy ân phúc” (Lc 1,28), các tác giả Công giáo cho rằng nếu đã tràn đầy tình thân với Thiên Chúa thì không thể nào phạm lỗi về mặt luân lý. Thánh Augustinô nói rằng: ta phải loại trừ mọi tội cá nhân ra khỏi Đức Maria vì chính danh dự của Thiên Chúa”.

Ðức Trinh Nữ Diễm Phúc Maria, đã được gìn giữ khỏi mọi tỳ ố nguyên tội ngay từ lúc thụ thai, do ân sủng và tình thương đặc biệt của Thiên Chúa toàn năng, nhờ công nghiệp của Chúa Yêsu Kitô, Ðấng Cứu Ðộ loài người (DS 2803).

Ðức Maria được cứu chuộc ngay từ lúc thụ thai. Ðó là nội dung tín điều Vô Nhiễm Nguyên Tội do Đức giáo hoàng Piô IX công bố năm 1854.

100 năm sau, người Việt Nam muốn thoát tội nạn của cộng sản, nên đã từ Bắc di cư vào Nam.

Image may contain: 1 person, sky
You, Trần Thị Hường, John Hoa Tran and 226 others
14 Comments
26 Shares