“Vết nhơ không thể tẩy sạch”: Đảng Cộng hòa theo Trump cố tình lật đổ trụ cột dân chủ ở Mỹ như thế nào

 

“Vết nhơ không thể tẩy sạch”: Đảng Cộng hòa theo Trump cố tình lật đổ trụ cột dân chủ ở Mỹ như thế nào

Tác giả: Jim Rutenberg và Nick Corasaniti

Genie Nguyễn Thị Ngọc Giao lược dịch

“Việc Tối Cao Pháp Viện từ chối Tổng thống Trump cũng là một lời quở trách thẳng thừng đối với các nhà lãnh đạo đảng Cộng Hòa, những người đã đặt lợi ích của họ lên trên quyền lợi đất nước”.

Việc Tối Cao Pháp Viện từ chối nỗ lực tuyệt vọng của Tổng thống Donald Trump cho nhiệm kỳ thứ hai không chỉ phá hủy nỗ lực của ông trong việc lật ngược ý chí của cử tri: Nó còn là một lời mắng thẳng thừng đối với các nhà lãnh đạo Đảng Cộng hòa trong Quốc hội và các tiểu bang sẵn sàng làm tổn hại nền dân chủ Mỹ bằng cách thúc đẩy sự tiếm quyền của đảng mình hơn là chấp nhận kết quả của một cuộc bầu cử tự do và công bằng.

Quyết định của tòa án vào tối thứ Sáu, một thời điểm sau nhiều tuần phe Trump vùng vẫy với trên 50 vụ thua kiện, và trước cuộc bỏ phiếu của Đại cử tri đoàn cho Tổng thống đắc cử Joe Biden vào thứ Hai, khiến đảng của tổng thống ở một vị trí vô cùng bất bình thường. Qua sự tán thành rõ ràng hoặc sự im lặng đồng loã, phần lớn lãnh đạo đảng Cộng hòa hiện chia sẻ trách nhiệm về nỗ lực không thực tế, nhằm phớt lờ các nguyên tắc thành lập của quốc gia và đưa ra một phán quyết khác với phán quyết mà cử tri đã đưa ra vào tháng 11 qua lá phiếu trong ngày bầu cử.

Nhiều đảng viên Cộng hòa cũng ủng hộ nỗ lực này – một dấu hiệu cho thấy Trump không chỉ bẻ cong đảng theo ý mình, mà còn ép một trụ cột chính của nền chính trị Mỹ trong gần hai thế kỷ vào việc lật ngược kết quả bầu cử và tấn công niềm tin của công chúng vào hệ thống bầu cử. Đảng Cộng hòa đã tìm cách hủy bỏ cuộc bầu cử bằng những phương tiện giả mạo như vậy nên Tối Cao Pháp Viện đã nhanh chóng bác bỏ lập luận của họ.

Thậm chí, một số nhà lãnh đạo Đảng Cộng hòa đã đưa ra nhận định đáng xấu hổ, với 126 thành viên Hạ viện đảng Cộng hòa và 18 tổng chưởng lý, những người đã chọn đứng về phía Trump để chống lại tiến trình dân chủ, bằng cách ủng hộ một vụ kiện yêu cầu Tối Cao Pháp Viện bỏ đi khoảng 20 triệu phiếu bầu ở bốn bang quan trọng. số phiếu đóng đinh sự thất cử của Trump.

Michael Steele, cựu chủ tịch Đảng Cộng Hòa Toàn Quốc cho biết: “Chính hành động của 126 thành viên Hạ viện Hoa Kỳ, là một sự sỉ nhục đối với đất nước. Đó là một hành vi xúc phạm Hiến pháp và nó để lại một vết nhơ không thể tẩy sạch mà 126 thành viên này sẽ khó có thể gột khỏi bộ mặt chính trị của họ trong một thời gian dài sau này”.

Phát biểu trên CNN vào thứ Sáu, Thống đốc Chris Sununu của New Hampshire, một đảng viên Đảng Cộng hòa, cho biết, “Cách họ đem vụ kiện đến Tối Cao Pháp Viện, cho thấy họ đã thua và cạn kiệt tất cả các con đường thách thức pháp lý; chúng ta phải vượt lên và đi tới”. Ông nói, đã đến lúc Quốc hội phải “thực sự làm điều gì đó cho người dân Mỹ, quan tâm đến việc chủng ngừa và đại dịch COVID”.

Trong một cuộc bầu cử với nhiều thách thức của đại dịch, tất cả các nhân viên phòng phiếu, các Tổng Thư Ký Tiểu Bang có trách nhiệm về bầu cử, ngay cả vị Giám Đốc an ninh mạng của bộ Nội An có trách nhiệm bảo vệ an toàn bầu cử đều cho biết là tiến trình bầu cử đã diễn ra hết sức xuông sẻ và không hề có gian lận. Nhưng Trump đã cố gắng đưa ra thông tin hoàn toàn sai lạc với thuyết âm mưu vô căn cứ, các lời nói dối hoàn toàn không bằng cớ, là có “gian lận trên diện rộng”. Nỗ lực này của Trump đòi hỏi toàn đảng Cộng Hoà phải quảng bá các thông tin sai lạc. Điều này được tiếp tay phổ biến bởi những lãnh đạo cao cấp trong Đảng Cộng Hoà như TNS Lindsay Graham (R-SC), lãnh đạo khối thiểu số tại Hạ Viện – Dân Biểu Kevin McCarthy (R-CA).

Và điều đó có nghĩa là các nhà lãnh đạo Đảng Cộng hòa giờ đây đã ủng hộ một quan niệm mới: rằng các quyết định cuối cùng của cử tri có thể bị thách thức mà không có cơ sở trên thực tế nếu kết quả không theo ý muốn của bên thua cuộc, đi ngược lại hàng chục năm làm việc của Hoa Kỳ nhằm thuyết phục các quốc gia đang phát triển rằng chuyển giao quyền lực một cách hòa bình là chìa khóa cho sự tín nhiệm của bất kỳ chính phủ được bầu cử tự do nào.

Michael Abramowitz, chủ tịch của Freedom House có trụ sở tại Washington và được lưỡng đảng hỗ trợ để ủng hộ nền dân chủ ở nước ngoài, cho biết: “Từ quan điểm toàn cầu, điều này chắc chắn giống như nhiều trường hợp mà chúng tôi đã thấy trên khắp thế giới, nơi một người đương nhiệm cố gắng nắm giữ quyền lực”.

Mặc dù quyết định của Tối Cao Pháp Viện và các tòa án khác có nghĩa là cuối cùng thì “các định chế của Mỹ rất vững mạnh”, ông nói thêm, “rõ ràng là mọi người trên khắp thế giới đang hướng về Mỹ và điều đó thực sự quan trọng, đòi hỏi người Mỹ thuộc tất cả các đảng phải đứng lên đồng lòng bảo vệ luật pháp và nền dân chủ”.

Các đảng viên Cộng hòa chống lại chiến dịch của Trump đã đồng ý, dự đoán rằng đảng Cộng Hoà đang mạo hiểm với sự hủy diệt của chính mình.

“Tôi tiếp tục so sánh nó với Jonestown,” cựu Thống đốc Christine Todd Whitman của New Jersey nói, đề cập đến giáo phái đã kết thúc bằng một vụ tự sát hàng loạt bi thảm. “Tất cả họ đều đã uống Kool Aid. Nó chỉ chưa giết họ”.

Sau quyết định của tòa án, một trong số 126 thành viên Đảng Cộng hòa tại Hạ viện ủng hộ vụ kiện, Dân Biểu Bruce Westerman của Arkansas, nói rằng quyết định của tòa án có nghĩa là kết thúc nỗ lực của Trump và “đóng lại những thách thức đối với kết quả bầu cử năm 2020”.

Thượng nghị sĩ Amy Klobuchar, D-Minn., Thành viên Cao Cấp của Ủy ban Quy tắc Thượng viện, cơ quan giám sát luật bầu cử, cho biết: “Nền dân chủ của chúng ta đã chống chọi với Donald Trump trong bốn năm. Nó có thể chịu đựng những vụ kiện vô căn cứ này trong bốn tuần nữa”.

Các đảng viên Đảng Dân chủ đã công tâm trước quyết định của tòa án trong vụ kiện do Tổng chưởng lý Đảng Cộng hòa Texas đệ trình, một trong số hàng chục thẩm phán đã bác bỏ một cách rõ ràng dựa trên cơ sở pháp lý hoặc thực tế, ngay cả khi nhiều vụ kiện hơn nữa chắc chắn sẽ xảy ra trước lễ nhậm chức của Biden vào ngày 20 tháng 1.

Nhưng các luật sư về dân quyền đã nhìn thấy khả năng gây thiệt hại lâu dài bên ngoài lĩnh vực pháp lý nơi các nỗ lực của Đảng Cộng hòa – và lời nói dối rằng chiến thắng của Biden là kết quả của gian lận khắp nơi – đã thất bại rõ ràng.

Các nhà lập pháp của đảng Cộng hòa trên khắp đất nước đã dự tính các luật mới để khiến việc bỏ phiếu trở nên khó khăn hơn, vì họ tiếp tục miêu tả sai sự thật về sự mở rộng và dễ dàng của việc bỏ phiếu bằng thư trong đại dịch là bất chính. Nhiều người trong số họ cho rằng nâng cao sự bỏ phiếu mở rộng năm nay là không tốt cho đảng của họ, bất chấp những thành công của Đảng Cộng hòa lan xuống các chức vụ dân cử trong cuộc bỏ phiếu. Việc họ xem xét các hạn chế bỏ phiếu mới dẫn đến một cuộc tấn công liên tục vào tính toàn vẹn của hệ thống bỏ phiếu, liên quan đến các tuyên bố sai lầm đã bị lật tẩy.

Dale Ho, giám đốc Dự án Quyền Bầu cử tại ACLU, cho biết: “Có một loại vi-rút chống dân chủ đã lan truyền trong chủ nghĩa Cộng hòa chính thống, trong số các quan chức được bầu của Đảng

Cộng hòa. “Và sự mất niềm tin vào guồng máy dân chủ là một vấn đề lớn hơn nhiều so với bất kỳ vụ kiện cá nhân nào”.

Thực tế, sau phán quyết của Tối Cao Pháp Viện, Đảng Cộng hòa Texas đã kêu gọi một cách hiệu quả sự ly khai của các tiểu bang thiên Cộng Hoà có tổng chưởng lý tham gia vụ kiện Texas.

Có lẽ “các tiểu bang tuân thủ luật pháp nên liên kết với nhau và tạo thành một Liên minh các tiểu bang tuân theo Hiến pháp”, một tuyên bố từ chủ tịch của nó, Allen West, đọc. Nó theo sau một quan sát mà Rush Limbaugh đưa ra vào đầu tuần, khi ông nói, “Tôi thực sự nghĩ rằng chúng ta đang có xu hướng ly khai”.

Cuộc thảo luận về sự ly khai diễn ra trong một tuần, trong đó các quan chức bầu cử trên khắp đất nước, từ cả hai đảng chính trị, cho biết họ đã trở thành đối tượng bị đe dọa bởi bạo lực, bao gồm cả các thành viên trong gia đình, vì đã tôn trọng chiến thắng của Biden.

Một trang web không rõ nguồn gốc đã thu hút sự chú ý của cơ quan thực thi pháp luật khi xuất hiện để quảng bá một danh sách nổi tiếng gồm hầu hết các quan chức Đảng Cộng hòa, những người đã chống lại yêu cầu của Trump về việc lật ngược cuộc bầu cử mà ông đã thua, liệt kê thông tin cá nhân của họ và dán chữ thập đỏ lên ảnh của họ.

Trump đã nói rõ rằng quyết định của Tối Cao Pháp Viện sẽ không làm chậm chiến dịch hậu bầu cử, sự vô ích của nó không làm giảm đi sự dữ dội cũng như tính kiên trì của cuộc vận động sau này. Trên Twitter, Trump hôm thứ Bảy đã gọi đó là “sự sai lầm đáng xấu hổ về công lý” và viết “CHÚNG TÔI CHỈ MỚI BẮT ĐẦU ĐỂ CHỐNG LẠI!!!”

Vài giờ trước khi tòa án đưa ra quyết định công khai, chiến dịch tranh cử của Trump đã phát hành hai quảng cáo lặp lại những cáo buộc đã được tiết lộ, cho thấy nó sẽ tiếp tục gây áp lực với các quan chức Đảng Cộng hòa được bầu bằng cách nào đó đảo ngược số phận chính trị của Trump. “Yêu cầu một cuộc bầu cử trung thực và một số đếm trung thực, hãy liên hệ với các nhà lập pháp của bạn ngay hôm nay”, một quảng cáo khuyến khích. (Chiến dịch tuyên bố rằng quảng cáo sẽ bắt đầu được phát sóng trên truyền hình cáp vào sáng thứ Bảy, nhưng ít nhất một công ty theo dõi quảng cáo cho biết họ chưa thấy bất kỳ đặt chỗ nào được thực hiện kể từ tối thứ Sáu.)

Có một thực tế không thể tránh khỏi đang khiến nhiều nhà lãnh đạo đảng buộc phải theo tổng thống, trái ngược với chế độ dân chủ. Christopher Ruddy, Giám đốc điều hành của mạng lưới bảo thủ Newsmax cho biết: “Donald Trump vẫn là con đười ươi nặng 800 pounds trong phòng họp của Đảng Cộng hòa – ông ấy là lực hấp dẫn lớn nhất có lẽ từng tồn tại trong đảng”.

Tổng số phiếu bầu phổ thông của Trump là 74 triệu sẽ là lớn nhất trong lịch sử nước Mỹ nếu Biden không vượt qua ông ta 7 triệu phiếu. Và, Ruddy lưu ý, “Các cử tri Đảng Cộng hòa đang ủng hộ, họ cảm thấy cuộc bầu cử này không được tính toán một cách công bằng”.

Mạng lưới làm việc của Ruddy có liên quan đến điều đó; nó đã đạt được thành công trên kênh truyền hình bảo thủ, Fox News, bằng cách quảng bá mạnh mẽ các cáo buộc gian lận cử tri của Trump. Khi làm như vậy Newsmax đã giúp đặt ra một cuộc cạnh tranh với những người dẫn chương trình cứng rắn hơn của Fox News, cũng như những người dẫn chương trình bảo thủ nhỏ hơn One America News, để cung cấp cho Trump và các cử tri của ông những gì họ muốn: Một ảo tưởng trái ngược với thực tế rằng Trump sẽ sớm sắp rời văn phòng.

Bất kể nguồn thông tin chính của họ là gì, đa số đảng viên Cộng hòa xem cuộc bầu cử là có nhiều lầm lỗi nghiêm trọng; Một cuộc thăm dò ý kiến ​​của Đại học Quinnipiac được công bố hôm thứ Năm cho thấy chỉ 23% cử tri Đảng Cộng hòa đã đăng ký – và ít hơn một nửa tổng số đàn ông da trắng ghi danh bỏ phiếu – cho biết họ tin rằng chiến thắng của Biden là chính đáng.

Những người nghi ngờ đó không đại diện cho đa số người Mỹ; 60% cử tri đã ghi danh nói chung cho biết họ chấp nhận kết quả. Nhưng họ tạo thành cốt lõi của cơ sở đảng Cộng hòa và các nhà lãnh đạo của đảng đã liên tục tỏ ra không muốn chống lại họ – đặc biệt là với cuộc bầu cử quan trọng sắp tới ở Georgia sẽ quyết định sự kiểm soát Thượng viện của đảng nào có đa số.

Ngay cả sau khi Trump thua, việc đáp ứng mong muốn của các cử tri Đảng Cộng hòa có nghĩa là áp dụng phong cách chính trị hoang tưởng của tổng thống bằng cách bám vào các ví dụ được cho là gian lận ngay cả sau khi chúng đã bị lật tẩy trước tòa.

Ví dụ, vào tháng trước, Graham cho biết trong một cuộc phỏng vấn trên “Fox & Friends” rằng một máy xác minh chữ ký ở Hạt Clark, Nevada, bao gồm Las Vegas, đã được sử dụng một cách không phù hợp để chấp nhận “mọi chữ ký dù là gian lận hay không”. Trong cùng một cuộc phỏng vấn, ông đã chia sẻ một cáo buộc rằng người dân trong quận đã bị phát hiện điền vào các lá phiếu gian lận trên “một chiếc xe tải Biden / Harris”.

Những cáo buộc đó đã được đưa ra trong một đơn kiện của Đảng Cộng hòa được đệ trình lên tiểu bang. Tuần trước, một thẩm phán đã phát hiện ra rằng máy chữ ký được đề cập trên thực tế đã gửi 70% chữ ký mà nó đã quét lại cho các nhân viên bầu cử để xác minh con người. Thẩm phán James Russell viết: “Hồ sơ không hỗ trợ” cáo buộc rằng cỗ máy “chấp nhận chữ ký mà lẽ ra đã bị từ chối”. Tương tự, ông phán quyết, lời kể của nhân chứng về những lá phiếu sai được điền trên xe Biden / Harris là “không đáng tin cậy”.

Vào thứ Sáu, một phát ngôn viên của Graham đã từ chối giải quyết những phát hiện đó và nói rằng thượng nghị sĩ “tiếp tục có những lo ngại nghiêm trọng về việc mở rộng bỏ phiếu bằng thư”.

Trong một cuộc điều trần về cuộc bầu cử năm 2020 ở Wisconsin do các đảng viên Cộng hòa ở tiểu bang dẫn đầu vào thứ Sáu, các nhân chứng cho rằng tiểu bang phải đối mặt với sự can thiệp bầu cử từ các nhà độc tài đã chết Hugo Chávez và Josef Stalin, giám đốc điều hành Facebook Mark Zuckerberg và Kanye Wes.

Một số tuyên bố tương tự như các thuyết âm mưu có trong đơn kiện của một luật sư bảo thủ, Sidney Powell, người mà những nỗ lực nhằm lật ngược kết quả bầu cử thường xuyên bị các thẩm phán bác bỏ. Một người viết rằng một vụ án mà cô ấy thay mặt cho các nguyên đơn của Đảng Cộng hòa đưa ra dường như “nhiều hơn về tác động của các cáo buộc của họ đối với niềm tin của người dân vào tiến trình dân chủ” cũng như “sự tin tưởng vào chính phủ của chúng tôi”.

Tom Rath, cựu tổng chưởng lý của Đảng Cộng hòa ở New Hampshire, người ủng hộ Biden và phản đối nỗ lực của đảng ông tại Tòa án tối cao, đã than thở về những gì dường như là động lực chính trị trong đảng của ông để làm lung lay lòng tin đó. “Thật không may,” ông nói, “một số người đã cố gắng sống với sự hỗn loạn đó, kéo dài nó và khiến người dân bình thường càng khó tin tưởng những gì chính phủ đang làm”.

Rath, người đã cố vấn cho các chiến dịch tranh cử tổng thống của George W. Bush và Mitt Romney, nói thêm, “Đảng (Cộng Hoà) của chúng ta đang ở trong tình trạng rất tồi tệ”.

– Những người ủng hộ Trump biểu tình trước Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ, đa số lập lại lời vu khống của Trump rằng “bầu cử gian lận” và đòi loại bỏ 20 triệu phiếu bầu từ 4 tiểu bang quan trọng.

Nguồn: Anna Moneymaker/ NYT

Image may contain: one or more people, people standing, sky and outdoor

  BA CÁI THIẾU KINH NIÊN CỦA NGƯỜI GIÀ

 

BA CÁI THIẾU KINH NIÊN CỦA NGƯỜI GIÀ

Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

Già thì khổ, ai cũng biết. Sanh lão bệnh tử! Nhưng già vẫn có thể sướng. Muốn sống lâu thì phải già chớ sao! Già có cái đẹp của già. Trái chín cây bao giờ cũng ngon hơn trái giú ép. Cái sướng đầu tiên của già là biết mình… già, thấy mình già, như trái chín cây thấy mình đang chín trên cây. Nhiều người chối từ già, chối từ cái sự thật đó và tìm cách giấu cái già đi, như trái chín cây ửng đỏ, mềm mại, thơm tho mà ráng căng cứng, xanh lè thì coi hổng được.

Mỗi ngày nhìn vào gương, người già có thể phát hiện những vẻ đẹp bất ngờ như những nếp nhăn mới xòe trên khóe mắt, bên vành môi, những món tóc lén lút bạc chỗ này chỗ nọ, cứng đơ, xơ xác… mà không ngờ nhanh vậy!

Thực tế con người ta có cái khuynh hướng dễ thấy khổ hơn. Khổ dễ nhận ra còn sướng thì khó biết! Một người luôn thấy mình sướng thì không khéo người ta nghi ngờ là có vấn đề về tâm thần!

Nói chung, người già có ba nỗi khổ thường gặp nhất, nếu giải quyết đựơc sẽ giúp họ sống “trăm năm hạnh phúc”:

*Một là thiếu bạn!

Nhìn qua nhìn lại, bạn cũ rơi rụng dần… Thiếu bạn, dễ hụt hẫng, cô đơn và dĩ nhiên… cô độc. Từ đó dễ thấy mình bị bỏ rơi, thấy không ai hiểu mình!.

Người già chỉ sảng khoái khi được rôm rả với ai đó, nhất là những ai “cùng một lứa bên trời lận đận”… Gặp đựơc bạn tâm giao thì quả là một liều thuốc bổ mà không bác sĩ nào có thể biên toa cho họ mua được!

Để giải quyết chuyện này, ở một số nước tiên tiến, người ta mở các phòng tư vấn, giới thiệu cho những người già cùng sở thích, cùng tánh khí, có dịp làm quen với nhau. Người già tự giới thiệu mình và nêu “tiêu chuẩn” người bạn mình muốn làm quen.

Rồi họ dạy người già học vi tính để có thể “chat”, “meo” với nhau chia sẻ tâm tình, giải tỏa stress… Thỉnh thỏang tổ chức cho các cụ họp mặt đâu đó để được trực tiếp gặp gỡ, trao đổi, dòm ngó, khen ngợi hoặc… chê bai lẫn nhau. Khen ngợi chê bai gì đều có lợi cho sức khỏe! Có dịp tương tác, có dịp cãi nhau là sướng rồi. Các tế bào não sẽ đựơc kích thích, đựơc hoạt hóa, sẽ tiết ra nhiều kích thích tố. Tuyến thượng thận sẽ hăng lên, làm việc năng nổ, tạo ra cortisol và epinephrine làm cho máu huyết lưu thông, hơi thở trở nên sảng khóai, rồi tuyến sinh dục tạo ra DHEA (dehydroepiandoster one), một kích thích tố làm cho người ta trẻ lại, trẻ không ngờ!…

Dĩ nhiên phải chọn một nơi có không khí trong lành. Hoa cỏ thiên nhiên. Thức ăn theo yêu cầu. Gợi nhớ những kỷ niệm xưa… Rồi dạy các cụ vẽ tranh, làm thơ, nắn tượng… Tổ chức triển lãm cho các cụ. Rồi trình diễn văn nghệ cây nhà lá vườn. Các cụ dư sức viết kịch bản và đạo diễn. Coi văn nghệ không sướng bằng làm văn nghệ!

*Cái thiếu thứ hai là thiếu ăn!

Thực vậy. Ăn không phải là tọng là nuốt là xực là ngấu nghiến… cho nhiều thức ăn! Ăn không phải là nhồi nhét cho đầy bao tử! Trong cuộc sống hằng ngày có nhiều thứ nuốt không trôi lắm! Chẳng hạn ăn trong nỗi sợ hãi, lo âu, bực tức; ăn trong nỗi chờ đợi, giận hờn thì nuốt sao trôi? Nuốt là một phản xạ đặc biệt của thực quản dưới sự điều khiển của hệ thần kinh. Một người trồng chuối ngược vẫn có thể nuốt được dễ dàng! Nhưng khi buồn lo thì phản xạ nuốt bị cắt đứt!

Nhưng các cụ thiếu ăn, thiếu năng lựơng phần lớn là do sợ bệnh, kiêng khem quá đáng. Bác sĩ lại hay hù, làm cho họ sợ thêm! Nói chung, chuyện ăn uống nên nghe theo mệnh lệnh của… bao tử.

“Listen to your body”. Hãy lắng nghe sự mách bảo của cơ thể mình! Cơ thể nói… thèm ăn cái gì thì nó đang cần cái đó, thiếu cái đó! Nhưng nhớ ăn là chuyện của văn hóa! Chuyện của ngàn năm, đâu phải một ngày một buổi. Món ăn gắn với kỷ niệm, gắn với thói quen, gắn với mùi vị từ thuở còn thơ! Người già có thể thích những món ăn… kỳ cục, không sao. Đừng ép! Miễn đủ bốn nhóm: bột, đạm, dầu, rau… Mắm nêm, mắm ruốc, mắm sặc, mắm bồ hóc, tương chao… đều tốt cả. Miễn đừng quá mặn, quá ngọt…là đựơc. Cách ăn cũng vậy. Hãy để các cụ tự do tự tại đến mức có thể đựơc. Đừng ép ăn, đừng đút ăn, đừng làm “hư” các cụ!

Cũng cần có sự hào hứng, sảng khoái, vui vẻ trong bữa ăn.. Con cháu hiếu thảo phải biết… giành ăn với các cụ. Men tiêu hoá được tiết ra từ tâm hồn chớ không chỉ từ bao tử.

*Cái thiếu thứ ba là thiếu vận động!

Già thì hai chân trở nên nặng nề, như mọc dài ra, biểu không chịu nghe lời ta nữa! Các khớp cứng lại, sưng lên, xương thì mỏng ra, dòn tan, dễ vỡ, dễ gãy!

Bác sĩ thường khuyên vận động mà không hướng dẫn kỹ dễ làm các cụ ráng quá sức chịu đựng, lâm bệnh thêm. Phải làm sao cho nhẹ nhàng mà hiệu quả, phù hợp với tuổi tác, với sức khỏe. Phải từ từ và đều đều. Ngày xưa người ta săn bắn, hái lượm, đánh cá, làm ruộng, làm rẫy… lao động suốt ngày. Bây giờ chỉ ngồi quanh quẩn trong bốn bức tường trước TV!. Có một nguyên tắc “Use it or lose it!” Cái gì không xài thì teo! Thời đại bây giờ người ta xài cái đầu nhiều quá, nên “đầu thì to mà đít thì teo”. Thật đáng tiếc!

Không cần đi đâu xa. Có thể tập trong nhà. Nếu nhà có cầu thang thì đi cầu thang ngày mươi bận rất tốt. Đi vòng vòng trong phòng cũng được. Đừng có ráng lập “thành tích” làm gì! Tập cho mình thôi.. Từ từ và đều đều… Đến lúc nào thấy ghiền, bỏ tập một buổi… chịu hổng nổi là được!

Nguyên tắc chung là kết hợp hơi thở với vận động. Chậm rãi, nhịp nhàng. Lạy Phật cũng phải đúng… kỹ thuật để khỏi đau lưng, vẹo cột sống. Đúng kỹ thuật là giữ tư thế và kết hợp với hơi thở. Đó cũng chính là thiền, là yoga, dưỡng sinh…! Vận động thể lực đúng cách thì già sẽ chậm lại. Giảm trầm cảm, buồn lo. Phấn chấn, tự tin. Dễ ăn, dễ ngủ…

Tóm lại, giải quyết được “ba cái lăng nhăng” đó thì có thể già mà… sướng!

Đ.H.N.

Image may contain: tree, sky, plant, outdoor and nature

Khảo sát: Gần hai phần ba người Mỹ tin Biden thắng cử chính đáng

 

 Gần hai phần ba cử tri ở Mỹ nói kết quả của cuộc bầu cử tổng thống năm 2020 là chính xác và tin tưởng ứng cử viên Đảng Dân chủ Joe Biden giành chiến thắng một cách chính đáng trong khi đại đa số những người theo Đảng Cộng hòa tin rằng có gian lận cử tri tràn lan, theo hai cuộc khảo sát ý kiến công bố trong những ngày gần đây.

Các cuộc thăm dò cũng cho thấy tỉ lệ ủng hộ thấp hơn 45% dành cho Tổng thống Donald Trump trong khi ông tiếp tục từ chối chấp nhận thất bại và cùng những đồng minh tìm cách lật ngược kết quả bầu cử tại các bang chiến địa thông qua những vụ kiện tụng, phần nhiều đã bị các tòa án bác bỏ.

Khoảng một tháng sau cuộc bầu cử Tổng thống, 60% cử tri có đăng kí nói rằng họ nghĩ chiến thắng của Tổng thống đắc cử Biden là hợp lệ, 34% cho rằng chiến thắng của ông là không hợp lệ, theo một cuộc khảo sát toàn quốc của Đại học Quinnipiac công bố ngày 10 tháng 12.

Có cách biệt lớn về đảng phái trong nhận thức về kết quả bầu cử. 98% những người theo Đảng Dân chủ tin ông Biden chiến thắng một cách chính đáng và tỉ lệ này là 62% trong số những cử tri độc lập. Tuy nhiên, những người theo Đảng Cộng hòa với tỉ lệ 70 – 23% nói rằng chiến thắng của ông là bất chính đáng.

Đa số cử tri (58%) không tin rằng có gian lận cử tri tràn lan trong cuộc bầu cử Tổng thống năm 2020, trong khi 38% nói rằng họ tin là có gian lận tràn lan. Những người theo Đảng Dân chủ với tỉ lệ 97 – 3% nói họ tin không có gian lận cử tri tràn lan trong khi tỉ lệ này với những người có quan điểm độc lập là 62 – 35%. Những người theo Đảng Cộng hòa với tỉ lệ 77 – 19% nói họ tin rằng có gian lận cử tri trên diện rộng.

Trong khi đó, một cuộc khảo sát của NPR/PBS NewsHour/Marist cho thấy 61% những người được hỏi nói họ tin tưởng kết quả bầu cử, bao gồm hai phần ba những người có quan điểm độc lập, nhưng chỉ 24% những người theo Đảng Cộng hòa nói họ chấp nhận kết quả bầu cử.

34% những người được khảo sát nói họ không tin kết quả bầu cử, bao gồm 72 phần trăm những người theo Đảng Cộng hòa.

Hầu kết những người trả lời, 65 phần trăm, nghĩ rằng ông Trump nên chính thức thừa nhận thất cử trước ông Biden, bao gồm 93% những người theo Đảng Dân chủ và 75% những người có quan điểm độc lập. Nhưng trong số những người theo Đảng Cộng hòa, 62 phần trăm nói họ không nghĩ rằng ông Trump nên thừa nhận thất bại.

Ông Võ Văn Loan, một cử tri gốc Việt ủng hộ Tổng thống Trump ở bang chiến địa Pennsylvania, tỏ ra hoài nghi trước những luồng thông tin trái chiều về kết quả bầu cử mà ông đã nghe thấy trong những tuần qua. Ông nói ông không biết có gian lận cử tri tràn lan làm thay đổi kết quả bầu cử hay không và giờ ông chỉ chờ đợi một sự xác nhận chính thức từ Quốc hội.

“Cá nhân tôi thì tôi thấy không tin ai được nữa hết, ngay cả với đài CNN hay những đài khác. Tất cả họ đều giấu một cái sự thật ở trong đó và có một điều bí ẩn mà từ xưa đến nay tôi mới thấy trên chính trường Mỹ là vấn đề bầu cử,” ông nói.

“Bây giờ thấy đang thưa kiện nhau đó. Nhưng mà cái chuyện người này nói thế này người kia nói thế nọ, cũng không biết là cái nào nó đúng cái nào nó sai. Bây giờ mình chờ họ công bố kết quả thì mới biết được mà thôi.”

Tổng thống Trump đến nay vẫn chưa thừa nhận thất cử. Thay vào đó, ông Trump và ban vận động tranh cử của ông đã thúc đẩy những tuyên bố vô căn cứ về gian lận cử tri tràn lan, đệ đơn kiện ở nhiều bang để cố gắng lật ngược tình thế.

Một thống kê của hãng tin AP cho thấy trong khoảng 50 đơn kiện do ban vận động của ông Trump và các đồng minh của ông đệ trình, hơn 30 đơn kiện đã bị bác bỏ hoặc được rút lại. Khoảng 12 đơn kiện đang chờ phán quyết. Ông Trump chỉ ghi được một chiến thắng nhỏ, một vụ kiện thách thức quyết định lùi hạn chót để cung cấp bằng chứng nhận dạng còn thiếu cho một số phiếu bầu khiếm diện và phiếu bầu qua đường bưu điện nhất định ở Pennsylvania.

Đánh giá thành tích lãnh đạo của ông Trump, cuộc khảo sát của Quinnipiac cho thấy 44% tán thành cách thức ông điều hành đất nước, trong khi 51% không tán đồng. Tỉ lệ này là 43 – 52% trong cuộc khảo sát của NPR/PBS NewsHour/Marist.

Nhìn về phía trước trong bốn năm tới, 56% nói trong cuộc khảo sát của Quinnipiac rằng họ nhìn chung là lạc quan, trong khi 37% nhìn chung là bi quan. Tương tự, 56% tin rằng ông Biden “sẽ làm nhiều hơn nữa để thống nhất đất nước,” và 39% nói ông có nhiều khả năng sẽ chia rẽ đất nước.

Khảo sát: Gần hai phần ba người Mỹ tin Biden thắng cử chính đáng
VOATIENGVIET.COM
Khảo sát: Gần hai phần ba người Mỹ tin Biden thắng cử chính đáng
Gần hai phần ba cử tri ở Mỹ nói kết quả của cuộc bầu cử t

“QUAN ĐIỂM: TAM QUYỀN PHÂN LẬP KHÔNG PHẢI LÀ LÝ DO NỀN CỘNG HÒA MỸ THOÁT KHỎI TAY TRUMP

 

Bài phân tích hay.

Giá trị thật sự của nền dân chủ, nền cộng hoà chính là đây.

“QUAN ĐIỂM: TAM QUYỀN PHÂN LẬP KHÔNG PHẢI LÀ LÝ DO NỀN CỘNG HÒA MỸ THOÁT KHỎI TAY TRUMP

Vậy lý do thực sự là gì?

Người Mỹ được dạy rằng chức năng chính của bản Hiến Pháp là kiểm soát quyền hành pháp: ngăn chặn những tổng thống có thể tìm cách trở thành bạo chúa. Những nền dân chủ khác đã rơi vào chế độ độc tài (Cộng hoà La Mã, Cộng hoà Đức sau Thế chiến thứ I, Trung Hoa Dân Quốc và còn nữa), nhưng hệ thống tam quyền phân lập tinh vi trong Hiến Pháp, được thiết kế chủ yếu bởi James Madison, đã luôn bảo vệ chúng ta khỏi đi vào vết xe đổ đó.

Hoặc là chúng ta cứ tưởng như vậy. Tuy nhiên, nhiệm kỳ tổng thống của Donald Trump, một người quyết liệt tìm cách hiện thực hoá ham muốn toàn trị của mình nhưng bị ngăn chặn hầu hết, cho thấy chúng ta nên xem xét lại quan điểm đó. Bởi vì hệ thống tam quyền phân lập của chúng ta, trong đó ba nhánh của chính quyền có quyền hạn để kiểm soát và tác động lẫn nhau, đã đóng vai trò nhỏ bé đến mức đáng thất vọng trong việc ngăn chặn ông Trump có được quyền lực vô hạn mà ông ta muốn.

Thứ thực sự cứu được nền Cộng hoà khỏi ông Trump là những quy củ hệ thống phi chính thức được các công tố viên liên bang, sĩ quan quân đội và quan chức bầu cử tiểu bang giữ vững. Có thể gọi những giá trị này là “bản Hiến Pháp bất thành văn”, mà dù gọi đó là gì thì những yếu tố này đã đóng vai trò quyết định trong việc giới hạn quyền lực hành pháp, chứ không phải hệ thống tam quyền phân lập.

Đúng là toà án các cấp, ở những thời điểm khác nhau, đã chế ngự xu hướng bạo ngược của ông Trump, như khi họ bác bỏ những cáo buộc vô căn cứ của ông ta nhắm vào cuộc bầu cử và ngăn chặn nỗ lực nhằm huỷ bỏ chương trình DACA (1) không qua quy trình chuẩn mực. Nhưng trong những vụ án khác, như lệnh cấm du khách từ các quốc gia Hồi giáo, toà án các cấp đã cho thấy họ không muốn phán quyết vượt khỏi khuôn khổ để tìm ra động cơ vi hiến đằng sau. Nói đại khái hơn thì ông Trump thường hành động rất nhanh, trong khi các toà án lại vận hành chậm chạp, và điều này khiến toà án không thể phán xử được.

Một yếu tố thất bại lớn và quan trọng hơn nữa chính là Quốc hội. Ý đồ của Madison là Quốc hội phải đóng vai trò chủ đạo trong việc kiểm soát tổng thống. Tuy nhiên, thiết kế đó có một nhược điểm then chốt (như chính Madison đã nhận ra): dễ bị vô hiệu hoá bởi chính trị đảng phái. Hoá ra là, nếu đa số thành viên của ít nhất một trong lưỡng viện cho thấy sự trung thành với đảng của họ hơn với Quốc hội, Quốc hội sẽ không thể hoạt động như một chốt chặn đáng tin cậy với tổng thống cùng đảng. Đó là điều đã xảy ra với ông Trump và Thượng viện do đảng Cộng Hoà kiểm soát.

Đây là một vấn đề thâm căn cố đế, nhưng trong 4 năm qua nó đã bùng phát lan rộng dữ dội. Đối mặt với một tổng thống bất chấp luật lệ, các Thượng nghị sĩ đảng Cộng Hoà đã dung túng cho ông ta làm gì thì làm, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ. Họ cho phép ông ta bổ nhiệm quan chức lâm thời để vận hành chính quyền (mà không cần Thượng viện phê chuẩn). Họ cho phép ông ta tiếm quyền tấn công Iran mà không cần Quốc hội cho phép. Quy trình luận tội tổng thống chỉ còn là cuộc đấu giữa hai đảng phái. Thượng viện đã mặc nhiên chấp nhận sự vượt quá thẩm quyền của nhánh hành pháp.

Thay vào đó, những ham muốn tồi tệ nhất của ông Trump đã bị vô hiệu hoá bởi ba trụ cột của “bản Hiến Pháp bất thành văn”. Thứ nhất là sự độc lập giữa tổng thống và bộ phận công tố hình sự liên bang (ngay cả khi Bộ Tư Pháp là một phần của hành pháp). Thứ hai là sự trung lập chính trị truyền thống của quân đội (ngay cả khi tổng thống là tổng tư lệnh tối cao của quân đội). Thứ ba là sự trung thực cá nhân của các quan chức quản lý bầu cử ở các tiểu bang.

Nếu như một trong những “bức tường lửa” này sụp đổ, Tổng thống Trump đã có thêm một nhiệm kỳ thứ hai và trở nên còn độc tài hơn nữa. Nhưng chúng đã đứng vững, và nền Cộng hoà nên cảm thấy biết ơn vì điều đó.

Hãy xem xét yếu tố tường chắn đầu tiên: sự độc lập công tố. Chức năng công tố của nhánh hành pháp không được đề cập trong Hiến Pháp, và nếu chỉ dựa vào chữ nghĩa được ghi trong đó – “Quyền hành pháp sẽ được giao phó cho một Tổng thống của Hợp Chúng Quốc” – một số người sẽ nghĩ (và một số khác thậm chí khăng khăng) rằng tổng thống có toàn quyền ra lệnh công tố viên liên bang làm theo ý ông ta. Ông Trump đã khẳng định ông có quyền này vào năm 2017 khi nói rằng “Tôi có quyền hành tuyệt đối để làm bất kỳ điều gì tôi muốn với Bộ Tư pháp.”

Nhưng từ lâu đã có một thông lệ bất thành văn rằng tổng thống không nên chi phối quyết định của các cơ quan thực thi pháp luật nói chung, và công tố hình sự nói riêng. Đó là lý do tại sao trong suốt mùa thu vừa qua các quan chức Bộ Tư pháp do ông Trump bổ nhiệm đã không công khai tuyên bố mở cuộc điều tra hình sự gia đình ông Biden như ông Trump đã thúc giục. Không người nào mà ông Trump bổ nhiệm muốn công khai điều tra ông Biden hay thành viên gia đình của ông ta, chứ đừng nói là ra quyết định truy tố hình sự hay kiện cáo dân sự.

Hãy tưởng tượng nếu Bộ Tư pháp tuân theo mệnh lệnh của Trump. Tưởng tượng nếu như họ truy tố hình sự ông Biden với tội danh lừa đảo như luật sư của ông Trump, Rudolph Giuliani, đòi hỏi. Cho dù ông Biden cuối cùng có thắng kiện đi chăng nữa, việc đương đầu với những cáo buộc đó trước công chúng, giữa một cuộc bầu cử, sẽ là một thảm hoạ cả về mặt chính trị lẫn tổ chức. “Bản Hiến Pháp bất thành văn” đã ngăn chặn đòn tấn công vào quy trình bầu cử này.

Sự độc lập công tố không chỉ giới hạn ở việc cự tuyệt truy tố đối lập chính trị của ông Trump, mà còn mở rộng đến mức truy tố cả đồng minh của ông ta. Trong 4 năm vừa qua, đã có sáu nhân vật thân cận của ông Trump bị kết án và bảy người bị truy tố, trong đó có cố vấn Steve Bannon, trưởng ban tranh cử Paul Manafort và luật sư riêng Michael Cohen. Hoàn toàn không thể tưởng tượng những cáo trạng đó có thể xảy ra trong một nhà nước độc tài.

Điều này không có nghĩa là Bộ trưởng Bộ Tư pháp William Barr đã hành xử phi đảng phái một cách gương mẫu, hay là Bộ Tư pháp chí công vô tư trong mọi trường hợp. Cái mà chúng ta thấy ở đây là sức mạnh của những quy củ bất thành văn, ngay cả trong một cơ quan được điều hành bởi một trung thần của tổng thống.

Bức tường lửa thứ hai của “bản Hiến Pháp bất thành văn” là truyền thống lâu đời của quân đội Mỹ tránh nhúng tay vào chính trị quốc nội. Giá trị này là vô cùng hệ trọng trong việc kiểm soát bản năng quân phiệt của ông Trump.

Ngày 1 tháng 6, khi các cuộc biểu tình và phản biểu tình nhân vụ sát hại George Floyd dẫn đến bạo lực và phá hoại tài sản, ông Trump xuất hiện trong Vườn Hồng của Nhà Trắng và lên án điều mà ông ta gọi là “hành vi khủng bố quốc nội.” Ông nói rằng sẽ “triển khai quân đội Mỹ” nếu cần thiết để “bảo vệ mạng sống và tài sản” của công dân Mỹ. Trong một buổi chụp ảnh sau đó, ông đứng giữa những quan chức cao cấp như ông Barr, Bộ trưởng Quốc Phòng Esper và tướng Mark Milley, Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân Hoa Kỳ, trong bộ quân phục. Không lâu sau đó, lực lượng chính quy từ Sư đoàn Không quân thứ 82 đã được điều động đến bên ngoài thủ đô Washington.

Kế hoạch của ông Trump nằm trong khuôn khổ luật thành văn. Không có điều khoản Hiến Pháp hay đạo luật Quốc Hội nào có thể ngăn chặn tổng thống trực tiếp ra lệnh cho quân đội chính quy đàn áp biểu tình. Hiến Pháp quy định rằng tổng thống là tổng tư lệnh quân đội; và Đạo luật Chống Nổi Loạn năm 1807 cho phép tổng thống sử dụng quân đội hoặc Cảnh vệ Quốc gia để đàn áp bất ổn dân sự, tạo ra một ngoại lệ lớn cho quy tắc chung không được sử dụng quân đội trong nội địa.

Đó là một khoảnh khắc nguy khốn một cách vô cùng bất thường cho đất nước. Như lịch sử những nhà nước cộng hoà trở nên vô hiệu dụng cho thấy, khi quân đội can thiệp vào chính trị nội địa, họ thường sẽ tiếp tục duy trì sự can thiệp. Nhưng hai ngày sau bài phát biểu của ông Trump, ông Esper đã công khai phản đối tổng thống, nhấn mạnh rằng quân đội chính quy chỉ nên được dùng trong những trường hợp nội chính “như một giải pháp tối hậu, và chỉ trong những tình huống khẩn cấp và ngặt nghèo nhất.” Ông kết luận rằng “tôi không ủng hộ kích hoạt Đạo luật Chống Nổi Loạn.”

Tướng Milley sau đó cũng đã xin lỗi trước công chúng vì đã tham gia vào buổi chụp ảnh của ông Trump. Ông nói “Sự hiện diện của tôi lúc đó đã tạo ra ấn tượng rằng quân đội đang nhúng tay vào nội chính”. Ông nói thêm “Lẽ ra tôi không nên có mặt ở đó.”

Kế hoạch của ông Trump không phải vi phạm pháp luật, nhưng đi ngược lại một quy tắc bất thành văn. Chỉ trong vài ngày, các binh lính chính quy tập trung quanh Washington được cho về nhà. Dù bị thử thách trong thời gian ngắn, quy củ này đã đứng vững.

Bức tường lửa cuối cùng của “bản Hiến Pháp bất thành văn” là sự trung thực của các quan chức quản lý bầu cử ở tiểu bang. Sự hủ bại của những cá nhân và định chế ban hành luật bầu cử cũng như đếm phiếu là một mối đe doạ hiển nhiên đến tiến trình dân chủ. Ví dụ như ở Nga, tính trung lập của Uỷ ban Bầu cử Trung ương dưới thời Tổng thống Vladimir Putin đã liên tục bị nghi vấn, nhất là khi xét đến việc chính cơ quan này lại tước bỏ tư cách tranh cử của các ứng viên và đảng phái đối lập hàng đầu.

Câu chuyện của Brad Raffensperger, bộ trưởng nội vụ tiểu bang Georgia và là quan chức đứng đầu về quản lý bầu cử, là minh chứng cho những mối đe doạ tiềm tàng đến sự trung thực của một cuộc bầu cử nóng hực. Ông Raffensperger, một đảng viên Cộng Hoà, là người chịu trách nhiệm việc kiểm phiếu ở một tiểu bang mà ông Biden thắng sát nút. Ở cương vị đó, ông Raffensperger đã bị công kích và mạt sát bởi các thành viên cao hơn trong đảng của ông, trong đó có những nhân vật sừng sỏ trong chính trường như hai Thượng nghị sĩ của bang Georgia, David Perdue và Kelly Loeffler. Hai vị này đòi ông Raffensperger phải từ chức không vì lý do nào khác hơn việc ông ta đã thất bại trong việc ngăn chặn ông Biden thắng cử ở tiểu bang này.

Bất chấp áp lực, ông Raffensperger và thống đốc tiểu bang Brian Kemp vẫn đứng vững, cùng với tuyệt đại đa số viên chức phụ trách bầu cử ở các tiểu bang trên toàn quốc. Họ từ chối “phát hiện” gian lận bầu cử mà không có bằng chứng đáng kể. Lòng trung thành với đảng phái – cho đến giờ phút này – dường như vẫn chưa suy đồi đến mức chết người để có thể làm hỏng quá trình kiểm phiếu đến mức tận cùng.

Liệu kết quả đáng mừng này có thể được tính đến cho bản thiết kế hiến định được không? Không hẳn. Các tiểu bang là một phần quan trọng trong thiết kế Hiến Pháp, và văn bản Hiến Pháp đúng là trao cho họ vai trò trung tâm trong các cuộc bầu cử liên bang. Nhưng có vẻ điều có ý nghĩa quan trọng nhất, trên khía cạnh bảo đảm sự minh bạch của quy trình bầu cử, là sự trung thực cá nhân của các quan chức quản lý bầu cử ở tiểu bang hơn là cấu trúc hiến định. Sự cam kết chức nghiệp trước việc bảo đảm tính công bằng của lá phiếu của những người này có lẽ đã cứu nền Cộng hoà thoát khỏi một cuộc khủng hoảng sống còn. Madison từng viết một câu nổi tiếng, “Nếu con người đều thánh thiện thì chẳng cần đến chính quyền làm gì.” Những bộ óc đa nghi có thể hiểu câu này theo nghĩa rằng chúng ta không bao giờ nên tin vào con người, mà chỉ có thể dựa vào những cơ chế kiểm soát có hệ thống trên quyền lực chính quyền.

Bốn năm qua cho thấy một điều khác: các cấu trúc kiểm soát quyền lực có thể bị đánh giá quá cao. Sự sinh tồn nền Cộng hoà của chúng ta phụ thuộc, nếu không muốn nói là nhiều hơn, vào đức hạnh của những người trong chính quyền, đặc biệt qua việc giữ vững các quy củ bởi các viên chức dân sự, công tố viên và sĩ quan quân đội. Chúng ta chán ngấy những thứ như sự chuyên nghiệp hóa và các định chế, và quan niệm về những người thực hiện nghĩa vụ của họ một cách nghiêm túc. Nhưng, như mọi truyền thống đạo đức chủ lưu giảng dạy, không có sự ràng buộc bên ngoài nào có thể thay thế trọn vẹn cho sự thôi thúc bên trong bản thân để làm điều chính trực.

Nghe có thể ngây thơ khi hy vọng con người sẽ quan tâm đến luân lý và trách nhiệm nghề nghiệp trong thời đại bất tín mà chúng ta đang sống này. Nhưng Madison cũng đã thấy được sự cần thiết của niềm tin này. “Có một sự suy đồi ở mức nào đó bên trong loài người,” ông viết, “nhưng cũng có những phẩm chất trong nhân tính giúp đánh giá được phẩm hạnh và sự tín cẩn ở một mức độ nhất định nào đó.” Một chính quyền cộng hoà làm việc hiệu quả, theo ông, “đòi hỏi sự tồn tại những phẩm chất này ở một mức độ cao hơn bất kỳ dạng thức nào khác.”

Nó được gọi là đức hạnh công dân, và sau tất cả, không gì khác có thể thật sự thay thế điều đó.

Người dịch:

Khoa Le

Đường link bài viết trên NYT: https://www.nytimes.com/…/trump-constitution-norms.html…

THE-INTERPRETER.ORG

Quan điểm: Tam quyền phân lập không phải là lý do nền cộng hoà Mỹ thoát khỏi tay Trump.

Đường link bài viết trên NYT: https://www.nytimes.com/…/trump-constitution-norms.html…

Quan điểm: Tam quyền phân lập không phải là lý do nền cộng hoà Mỹ thoát khỏi tay Trump.

THE-INTERPRETER.ORG

Quan điểm: Tam quyền phân lập không phải là lý do nền cộng hoà Mỹ thoát khỏi tay Trump.

Translated from New York Times article Opinion | What Really Saved the Republic from Trump? Tim Wu, ngày 10 tháng 12, 2020 Ông Wu là giáo sư luật tại Đại học Columbia. Vậy lý do thực sự là gì? Annie Jen Người Mỹ được dạy rằng chức năng chính của bản Hiế…

Jocelyn Yow, nữ thị trưởng gốc Việt trẻ nhất California

Jocelyn Yow, nữ thị trưởng gốc Việt trẻ nhất California

EASTVALE, California (NV) – Cô Jocelyn Yow, 25 tuổi, vừa tuyên thệ nhậm chức thị trưởng thành phố Eastvale ở Riverside County tuần này, trở thành thị trưởng gốc Việt – và gốc thiểu số – trẻ nhất California, theo CBSLA hôm Thứ Năm, 10 Tháng Mười Hai.

Cô Yow có mẹ là một người tị nạn gốc Việt và cha là một di dân người Malaysia.

Tân Thị Trưởng Jocelyn Yow và đứa con 6 tháng tuổi. (Hình: Charles Lin)

“Là một người mẹ có con mới sinh 6 tháng càng làm cho tôi muốn phục vụ cộng đồng hơn nữa,” Tân Thị Trưởng Joycelyn Yow cho biết qua một tuyên bố. “Chính quyền địa phương đưa ra các quyết định ảnh hưởng đến cuộc sống hàng ngày của chúng ta và là nơi chúng ta chứng kiến dân chủ hoạt động như thế nào.”

Cô Yow đắc cử nghị viên Eastvale năm 2018 và từng được các đồng viện chọn làm phó thị trưởng năm 2019.

Hội Đồng Thành Phố Eastvale có năm nghị viên, do dân trực tiếp bầu, với nhiệm kỳ bốn năm. Thị trưởng và phó thị trưởng do các đồng viện chọn, với nhiệm kỳ một năm.

Tân Thị Trưởng Jocelyn Yow tốt nghiệp đại học cộng đồng Norco College và đại học UC Berkeley.

Hiện cô đang theo học cao học ngành chính quyền qua chương trình Harvard Extension của đại học Harvard University, theo trang web của thành phố.

Theo tiểu sử đăng trên Linkedin, cô Yow từng làm đại diện địa phương cho một số thượng nghị sĩ tiểu bang và dân biểu liên bang.

Cô cũng là thành viên trong ủy ban vận động cho ông Dave Min, giáo sư luật đại học UC Irvine và là người vừa thắng cử chức thượng nghị sĩ tiểu bang California, Địa Hạt 37, trong cuộc bầu cử vào ngày 3 Tháng Mười Một.

Tân Thị Trưởng Jocelyn Yow hiện là quản lý của IGNITE National, một tổ chức chính trị có mục tiêu thăng tiến phụ nữ trong xã hội.

“Điều quan trọng nhất là chúng ta bao gồm quan điểm của phụ nữ trẻ và các bà mẹ trẻ trong lúc đưa ra các quyết định ảnh hưởng đến các gia đình mà chúng ta phục vụ,” vị nữ thị trưởng trẻ cho biết. “Trong khi tôi là phụ nữ gốc thiểu số trẻ nhất và là một trong số ít người mẹ trẻ nắm giữ vai trò thị trưởng ở tiểu bang California, tôi cũng hy vọng ngày càng có nhiều người như tôi thành công trong chính trị.”

Theo đài truyền hình KCET, cha mẹ của tân Thị Trưởng Jocelyn Yow có nguồn gốc người Hoa.

Cha cô từ Malaysia đến Mỹ học trung học. Mẹ cô từ Việt Nam đến tị nạn tại Hoa Kỳ.

Hai người gặp nhau ở San Jose, nơi cô Yow ra đời.

Năm 1996, khi cô Yow mới 1 tuổi, cha mẹ cô chuyển đến Malaysia sinh sống để chăm sóc bà nội cô.

Năm 2011, khi được 16 tuổi, cô và người em trai trở về Mỹ để đi học. Hai năm sau, cha mẹ cô từ quê nội trở về Hoa Kỳ.

Eastvale là một thành phố tương đối trẻ, tọa lạc gần giao lộ của xa lộ 60 và xa lộ 10, thuộc Riverside County, miền Nam California, và mới được chính thức thành lập năm 2010.

Tính đến năm 2019, thành phố có gần 65,000 cư dân. (Đ.D.)

Nước Mỹ thật vĩ đại!

Nước Mỹ thật vĩ đại!

Bởi  AdminTD

Nguyễn Quang A

12-12-2020

Rất nhiều người chê hệ thống Mỹ quá lộn xộn, để cho Covid phá toang, bầu cử thì chửi nhau chẳng ra gì nữa, “không có kỷ cương phép nước gì cả”…

Đúng là rất bùi tai bọn độc tài. Nghĩ thế là sai! Đúng là hệ thống Mỹ bị lâm nguy, nhưng rốt cuộc nó đã đứng vững và từ từ sửa các lỗi đã tích tụ nhiều năm (mà chủ yếu vẫn là những bất bình đẳng kinh tế và xã hội, sự thích ứng với phát triển công nghệ). Mỹ sẽ vẫn là tấm gương cho thế giới.

Covid là tai hoạ, nhưng rủi ro chính trị, sự tồn vong của nền dân chủ Mỹ bị đe doạ còn là mối nguy to lớn hơn đối với nước Mỹ và nhân loại. Tổng thống đương nhiệm suốt 4 năm qua đã dùng mọi cách để làm xói mòn các định chế cốt lõi của nền dân chủ Mỹ:

1) Gieo rắc sự hoài nghi của nhân dân vào các định chế đó bằng cách tấn công chúng một cách liên tục và khi tinh vi, khi thô bạo (chỉ nêu 5 định chế căn bản):

1.1) Tấn công, làm mất uy tín của báo chí độc lập, vu cho báo chí là “Kẻ thù của nhân dân“, là tung Fake news,…

1.2) Tấn công các cơ quan tư pháp và các thẩm phán nào không làm ông ta vừa ý, làm xói mòn niềm tin của dân chúng vào một trong ba trụ cột chính của hệ thống, can thiệp thô bạo vào hoạt động tư pháp mà điển hình nhất là vai trò của ông trong vụ kiện của bang Texas.

1.3) Tấn công nhánh hành pháp của các bang không vừa ý ông ta.

1.4) Làm xói mòn lòng tin của nhân dân vào nhánh lập pháp.

1.5) Chiếm hữu Đảng Cộng hoà để làm công cụ cho mình và đã biến một Đảng Cộng hoà đáng kính thành một đảng không còn giống mấy với Đảng Cộng hoà trước kia (các lãnh đạo của Đảng Cộng hòa ai cũng sợ Trump mà điển hình nhất là số đông các dân biểu và thượng nghị sĩ cộng hoà; mỉa mai nhất là 106 dân biểu Cộng hoà ủng hộ vụ kiện của Texas, trong đó có nhiều dân biểu Cộng hoà mới được bầu ở chính 4-5 bang bị cho là có bầu cử gian lận đó [hoá ra chính họ được bầu bởi các cuộc bầu cử gian lận!?])

Và như thế, nền tảng của nền dân chủ Mỹ bị ông ta và những người theo ông ta tấn công dữ dội.

2) Dùng mọi thủ tục pháp lý được phép để kiện về kết quả bầu cử. Đây là một việc làm hợp pháp nhưng không hợp đạo lý và các chuẩn mực [lưu ý xã hội được quản lý bởi cả 3 thứ: Pháp luật, các chuẩn mực và các tập quán văn hoá trong đó các chuẩn mực đạo đức là quan trọng nhất] và làm xói mòn niềm tin của nhân dân vào định chế quan trọng nhất của dân chủ, các cuộc bầu cử (với những vu cáo gian lận, bị đánh cắp,…).

Trong 4 năm, ông đã bổ nhiệm 3 thẩm phán vào Tối cao Pháp Viện Hoa Kỳ (khiến cho tương quan bảo thủ/ khai phóng là 6/3 áp đảo có lợi cho phe ông). Có tính toán cả! Ngay đầu tháng 11 ông đã nói, sẽ yêu cầu Tối cao Pháp Viện can thiệp. Khoảng 50 vụ kiện đã được các toà án bang và liên bang xử với sự thất bại thảm hại. Một vụ được đưa lên Tối cao Pháp Viện bị bác bỏ thẳng thừng với 9/9 phiếu.

Cú cuối cùng là Tổng chưởng lý bang Texas kiện các bang chiến trường lên Tối cao Pháp Viện vừa qua (được 18 tổng chưởng lý của 18 bang do Cộng hoà chi phối, và 106 dân biểu Cộng hoà ủng hộ). Đấy là đòn pháp lý cuối cùng.

Sáng nay 12-12, (tức là chiều tối 11-12 giờ miền Đông nước Mỹ) Tối cao Pháp Viện lại bác bỏ thẳng thừng (9/9) vụ đó 3 ngày trước khi các đại cử tri bỏ phiếu chính thức, quyết định ai là tổng thống mới của Hoa Kỳ vào ngày 14-12.

Nền dân chủ Mỹ bị suy yếu nhiều nhưng vẫn qua được cuộc tấn công nguy hiểm nhất trong mấy trăm năm lịch sử của nó.

May thay: Hoa Kỳ không phải là Cộng hòa Weimar!

CHÚA NHẬT HỒNG – NIỀM VUI CỨU ĐỘ

CHÚA NHẬT HỒNG – NIỀM VUI CỨU ĐỘ

Chúa Nhật hôm nay được gọi là: “Chúa Nhật Hồng, Chúa Nhật Vui.”  Đây là một niềm vui rất to lớn và tràn đầy hy vọng của những người tin vào Đấng Cứu Thế và đang hân hoan chờ đón Ngài.  Niềm vui này chúng ta được nghe trong Lời Chúa hôm nay: “Anh chị em hãy vui lên trong Chúa!  Tôi nhắc lại một lần nữa: Anh chị em hãy vui lên vì Chúa đã đến gần!”  Niềm vui này là một niềm vui được ơn Chúa cứu độ, niềm vui được an bình, niềm vui được hạnh phúc!  Vậy thì chúng ta phải sống như thế nào trong Mùa Vọng này, để hưởng được trọn vẹn hạnh phúc Chúa ban?

Chuyện kể rằng: Có một Ông Vua kia lúc nào cũng lo âu, mặc dù sống trong quyền lực và nhung lụa sung sướng nhưng ông không có hạnh phúc, không biết cách nào để có được hạnh phúc.  Nhà Vua gọi các nhà khôn ngoan lại bàn hỏi xem làm thế nào trút bỏ những âu lo đang đè nặng tâm trí Vua đến nỗi Vua không thể nào có được một cuộc sống hạnh phúc?  Nhà thông thái trả lời: “Chỉ có một cách duy nhất để giúp nhà Vua.  Đó là Vua phải mặc chiếc áo của người có hạnh phúc thật sự!”  Thế là các sứ giả được sai đi khắp nơi để tìm kiếm một người đang mặc chiếc áo hạnh phúc.  Nhưng bất kỳ người nào được hỏi đến cũng có lý do để đau khổ, buồn sầu… một điều gì đó đã cướp mất hạnh phúc của họ.  Sau cùng thì họ cũng tìm một người, đúng hơn là một người ăn xin.  Người ăn xin này ngồi mỉm cười ở giữa chợ và tự xưng mình là người hạnh phúc nhất, không có một điều gì buồn rầu, lo âu.  Sứ giả của Nhà Vua nói với người ăn xin về điều Nhà Vua cần mặc chiếc áo hạnh phúc ấy, và hứa trả cho người ăn xin một món tiền thật lớn để mua chiếc áo hạnh phúc ấy.  Chúng ta nghĩ sao?  Anh chàng ăn xin này có đồng ý bán chiếc áo hạnh phúc của mình không?  Chúng ta có biết phản ứng của người ăn xin ra sao không?  Không nín được cười, người ăn xin bật cười to lên và nói rằng: Thật đáng tiếc!  Tôi không thể nào làm hài lòng Nhà Vua được.  Vì tôi chẳng có chiếc áo nào cả!”  Vâng người hạnh phúc nhất trên đời lại là người không có một chiếc áo nào cả!

 Bài Tin mừng hôm nay Ga 1, 6-8, 19-28 cho chúng ta thấy nhiều người kéo đến với Gioan Tiền Hô để tìm kiếm hạnh phúc.  Và ông cũng đã vạch ra cho họ những con đường trong chính cách sống của ông để họ thực sự hạnh phúc khi họ biết tin vào Đấng Cứu Thế đang đến gần.  Đó là những con đường như:

Con đường sống khổ hạnh: Gioan sống ẩn dật trong sa mạc.  Sống trong sa mạc đồng nghĩa với sống khổ hạnh: sống trong sự khắc nghiệt của thời tiết, trong sự hoang vu cô tịch, sự đe dọa của thú dữ.  Sống khó nghèo, đơn sơ đạm bạc: mặc áo bằng da thú, ăn châu chấu và mật ong rừng.

Con đường sống khiêm nhường: Gioan từ chối vinh quang mà người ta ban tặng cho mình. Ông thành thật nhận mình không phải là Đấng Cứu Thế.  Ông chỉ là “tiếng kêu trong sa mạc”, không đáng cởi giây giày cho Đấng Cứu Thế.

Con đường sống trung thực: Gioan đến để làm chứng về ánh sáng.  Trung thực với sứ mạng của mình, một mặc ông chỉ cho chúng ta thấy ánh sáng thật là ai, mặt khác khi có người lầm tưởng ông là ánh sáng ấy thì ông thẳng thắn phủ nhận.  Trung thực về những lời nói về mình nên ông không nhận vinh quang mà người ta lầm tưởng ban tặng.  Trung thực với lòng mình nên Ông sống khổ hạnh, không phô trương, không giả dối… Trung thực trong phán đoán nên ông thẳng thắn khuyên Vua Hêrôđê không được lấy chị dâu.

Con đường sống quên mình: nhìn nhận là người đưa tin nên ông quên mình để cho Đức Giêsu nổi bật lên.  Ông tự hủy mình để Đấng Cứu Thế được nhận biết.

Tóm lại Gioan Tiền Hô là một chứng nhân tuyệt hảo, Ông là chứng nhân của ánh sáng, chứng nhân của hy vọng, của hạnh phúc.  Ông là làm chứng cho sự sáng thật là Đức Kitô.

Mùa Vọng này, mọi người đang chờ Chúa đến, Chúa muốn chúng ta giới thiệu Chúa cho người khác, Chúa muốn chúng ta làm chứng cho Chúa.  Thế nhưng rất nhiều khi thay vì mở đường cho Chúa, chúng ta chỉ lo mở đường cho chúng ta.  Hay thay vì làm chứng cho Chúa thì chúng ta làm chứng cho ta….

Hôm nay Chúa mời gọi chúng ta hãy nhìn vào tấm gương của Gioan Tiền Hô để biết cách dọn đường cho Chúa ngự đến bằng đời sống chứng tá là “để Chúa lớn lên” và để cho chúng ta biết đường tìm đến hạnh phúc đích thực.

Xin Thánh Gioan giúp chúng ta sống trong ánh sáng của Chúa Cứu Thế để chúng ta được hưởng trọn vẹn hạnh phúc Chúa ban.

Sưu tầm

30 - John the Baptist 2.jpg

CON TÀU CHỈ CÓ MỘT NGƯỜI

 

CON TÀU CHỈ CÓ MỘT NGƯỜI

Anh cũng như bao nhiêu người sĩ quan khác ở Miền Nam. Sau 75, đều bị tập trung cải tạo. Những tháng đầu anh được vợ gửi cho một hai lần đồ ăn, sau đó thì biệt tăm. Anh được phép viết thư về cho gia đình nhiều lần. Nhưng không thấy vợ trả lời. Như thế kể như anh bị vợ bỏ. Sống trong trại cải tạo mà không có người thăm nuôi, không được tiếp tế đồ ăn, người đó kể như chết. Anh biết mình nằm trong số người bất hạnh đó. Nên anh phải tự lực cánh sinh. Nói chơi cho vui vậy chứ tự lực gì nổi. Có được thăm nuôi hay không, người tù nào cũng co cúm lại. Thức ăn dành dụm từng chút. Ra ngoài lao động, con mắt của họ dáo dác tìm bất cứ thứ gì có thể bỏ vào bụng cho đở đói. Cho nên người có quà thăm nuôi cũng như dân mồ côi, khi ra ngoài lao động cũng xục xạo tìm kiếm đào bới như nhau. Ai tìm được nấy ăn.

Chuyển ra ngoài Bắc anh lại càng tơi tả hơn. Không quen với cái lạnh thấu xương, bụng thì đói meo. Trông anh như một ông cụ già hom hem. Công việc nặng nhọc làm cho anh còm lưng. Ngày trở về thì không thấy hy vọng. Anh cứ nghĩ mình kéo dài tình trạng đói khát, nặng nhọc nầy mãi, thì thế nào cũng bỏ xương tại cái xứ đèo heo hút gió nầy. Trốn trại thì không can đảm. Mà cũng chẳng biết trốn đi đâu, giữa núi rừng trùng trùng điệp điệp. Đành phải bó tay chịu trận.

Bỗng nhiên một hôm anh nhận được gói đồ ăn gửi bằng đường bưu điện. Anh nghĩ chắc vợ anh gửi cho. Nhưng khi cầm gói quà trên tay nhìn tên người gửi lạ hoắc, anh phân vân, đắn đo. Chắc chắn đây là một sự nhầm lẫn. Tuy nhiên vì đói quá anh không có can đảm hoàn trả lại cho cán bộ, khi mà sự thèm khát đã lên tới tột đỉnh. Mà chắc gì gói quà được trả về cho khổ chủ của nó! Cán bộ trại đời sống cũng chẳng hơn tù bao nhiêu, thế nào họ cũng chia nhau. Trong lúc mình đang cần, anh an ủi mình như vậy. Anh về trại. Bạn bè tới chúc mừng anh. Như vậy, kể từ nay anh thuộc thành phần có thăm nuôi. Không còn mồ côi như trước. Gói quà đã được mở ra kiểm soát, cột lại sơ sài trước khi giao cho anh nhận lãnh.

Ai nhận quà về đến chỗ nằm của mình, đều bóc ngay ra. Còn anh thì không dám đụng đến. Lúc đầu cái đói, cái thèm khát lâu ngày làm cho anh bấn loạn. Anh nghĩ nhận quà về bóc ra ngay ăn một bữa cho đã. Nhưng khi cầm gói quà trên tay, không phải tên vợ mình gửi, anh đâm ra đắn đo. Anh nằm gác tay lên trán nghĩ ngợi về tên người gửi. Anh đào bới hết trí nhớ, vẫn không tìm ra tên người đàn bà nầy, được viết trên góc của gói quà. Bạn bè tù cùng phòng với anh thì nghĩ khác. Họ cho rằng lâu quá không được nhận quà, không nghe tin tức vợ, nên anh muốn kéo dài cảm giác sung sướng. Không bóc vội gói quà. Thế nhưng rồi cũng đến lúc gói quà được mở. Sau khi ăn cơm chiều xong, anh leo lên chỗ nằm, ngồi quay mặt vào vách. Anh trịnh trọng mở gói quà. Quan trọng với anh bây giờ không phải là trong gói quà có những gì để ăn. Giữa lúc nầy, sự thèm khát bỗng nhiên trốn mất. Mà là lá thư trong gói quà nói gì.

” Anh yêu quý,

Anh đã mất tích từ lâu, tưởng rằng anh đã chết. Em và các con lập bàn thờ mấy năm nay. Không ngờ, cách đây mấy hôm, vô tình đến thăm một người bạn, có người anh được thả ra từ trại cải tạo Miền Bắc. Em hỏi thăm là có bao giờ anh nghe tên người nào là Nguyễn Hữu trong trại của anh không? Anh đó trả lời là có một người cùng đội sản xuất với anh mang tên ấy, trước là đại úy thuộc Sư Đoàn 2, người Bắc Kỳ. Từ bao nhiêu năm nay không được ai thăm nuôi. Em nghe xong muốn quỵ xuống, đúng là anh rồi. Thế là từ nay em phải hạ bàn thờ xuống. Các con có bố chứ không còn mồ côi cha nữa. Em mừng quá, mang tên anh, tên đội, tên trại đến Ủy Ban Quân Quản Thành Phố để xin giấy phép gửi quà thăm nuôi. Lý do vì loạn lạc, di chuyển nhiều lần, địa chỉ không còn chỗ cũ, nên không nhận được giấy gửi quà thăm nuôi.

Anh đừng để vi phạm nội quy, ráng học tập tốt, sẽ được nhà nước khoan hồng để sớm về đoàn tụ với gia đình. Có dịp được trại cho phép viết thư, anh viết thư về cho em biết sức khỏe của anh. Anh cần những gì lần sau có giấp phép em sẽ gửi ra cho anh. Em và các con bao giờ cũng mong chờ anh về.

Thư nầy không viết dài được, em ngưng đây. Chúc anh luôn luôn khỏe mạnh.

Vợ anh

Lê Thị Hồng”

Anh không dám đọc lại lần thứ hai. Một sự trùng hợp lạ ky, anh và ông Hữu kia cùng thuộc Sư Đoàn 2, cùng là người Bắc. Chỉ khác nhau là ông ta mất tích trong chiến tranh, còn anh thì trình diện đi cải tạo. Người đàn bà nầy vì quá thương chồng không điều tra cặn kẽ, chứ trong một sư đoàn, chuyện trùng tên, trùng họ là chuyện bình thường. Mà cán bộ kiểm duyệt thư từ cũng lơ đễnh, không thấy chữ mất tích từ đầu lá thư. Anh nhìn gói đồ ăn mà lòng trĩu nặng. Một bên vợ người ta, chồng mất tích bao năm mà vẫn chờ đợi. Còn mình sống sờ sờ vợ chẳng thèm ngó ngàng tới.

Đọc thư xong, anh bỏ thư lại trong gói đồ rồi cột lại như cũ. Anh nằm gác tay lên trán suy nghĩ miên man. Các bạn chung phòng đến hỏi thăm tin tức gia đình anh ra sao, anh trả lời nhát gừng cho qua chuyện. Họ nghĩ, có lẽ gia đình anh đang gặp rắc rối gì đó, nên anh buồn ít nói.

Sáng hôm sau ra lao động, anh không mang thêm cái gì để ra ăn buổi trưa. Anh không biết phải làm sao với gói quà mà anh đã nhận. Anh cảm thấy mình giống như một thằng ăn trộm, oa trữ đồ gian. Không biết phải giải quyết thế nào cho ổn thỏa đây. Mấy năm trời đói khát, thèm ăn. Chụp được một con dế, con cóc thì xem như được một bữa tiệc lớn. Thế mà khi nhận quà có thịt chà bông, cá khô, muối sả ớt v.v… anh lại sờ sợ. Lương tâm ư? Làm gì có thứ nầy ở đây. Anh không biết phải diễn tả thế nào tâm trạng của anh lúc ấy. Vì đụng vào đó, anh thấy mình như bị phạm tội. Buổi trưa, anh ra nhận cơm với vài cọng rau muống, nước muối. Anh lại thèm các thứ mà mình đang giữ. Sự thèm khát lại bắt đầu dằn vặt, hành hạ anh. Anh không thể nào chống lại nổi sự đòi hỏi hợp lý nầy. Thôi thì tới đâu hay tới đó.

Ngày hôm sau anh mang tí ti đồ ăn theo, chia cho một số bạn cùng cảnh ngộ với anh, nghĩa là thuộc dạng mồ côi, không có ai thăm viếng hay gửi quà. Họ ăn một cách ngon lành. Anh ăn cũng ngon miệng nhưng khi ăn xong, anh thấy nghèn nghẹn. Mấy ngày đầu anh mang tâm trạng nầy, nhưng dần dần về sau nguôi ngoai. Hình như sự phạm tội thường xuyên, ít bị lương tâm cắn rứt hơn là phạm tội một đôi lần.

Vài ba tháng sau đó, anh được trại cho phép viết thư về gia đình. Đây là một điều khó khăn cho anh. Gửi thư cho vợ hay gửi cho chị Lê Thị Hồng? Gửi cho vợ thì bao nhiêu cái vẫn biệt vô âm tín, còn gửi cho chị Lê Thị Hồng, thì biết nói sao cho chị hiểu là anh không phải là chồng chị ta. Nếu thư không bị kiểm duyệt thì chuyện nầy dễ nói. Còn thư tù như anh thì qua biết bao nhiêu cửa ải. Biết đâu khi cán bộ kiểm duyệt phát giác chuyện nầy sẽ tống cổ anh vô cùm. Cái tội mạo nhận ẩu để lãnh đồ thăm nuôi. Một lần cũng là mang tội, mà cái tội nầy bạn bè biết được thì khinh khi lắm. Nhưng mọi chuyện đã lỡ rồi, đành phải theo lao vậy. Anh đánh liều viết theo cái kiểu người chồng viết cho vợ.

“Hồng em,

Cám ơn em rất nhiều về gói quà vừa rồi em gửi cho. Em đừng lo gì cho anh nữa, ở đây anh được nhà nước cách mạng lo cho đầy đủ, ăn uống không thiếu. Em yên tâm để dành lo cho các con. Em ở nhà cố gắng dạy dỗ các con nên người, cố gắng chấp hành chính sách và pháp luật của nhà nước cách mạng.

Nhờ ơn cách mạng, nhờ ánh sáng soi đường, nhờ chính sách khoan hồng của nhà nước ta. Anh học tập đã hiểu thế nào con đường lầm lẫn của mình trước đây. Anh đã ăn năn hối cải và mong sao sau khi được khoan hồng trở về với gia đình, anh sẽ làm lại cuộc đời tốt hơn. Đừng lầm lẫn đi theo con đường cũ nữa, phải sống hòa đồng với nhân dân và tuân thủ pháp luật nhà nước.

Nhắc lại cho em rõ, đừng gửi quà cho anh nữa. Ở đây anh ăn uống rất đầy đủ, hãy dành dụm cho con, lo cho tương lai các con.

Cầu chúc em và các con khỏe mạnh.

Chồng em

Nguyễn Hữu”

Anh nhắc lại hai lần chữ “lầm lẫn”, để chị Hồng biết đoán ra mọi sự, không dám viết đi viết lại nhiều lần, sợ cán bộ trại nghi ngờ. Hai ngày sau, văn phòng trại gọi anh lên làm việc. Anh điếng hồn, không biết chuyện gì xẩy ra. Có lẽ vì mấy chữ lầm lẫn đó sao? Người kiểm duyệt sao thông minh quá vậy. Anh vừa đi, vừa tìm cách chạy tội. Nhưng không nghĩ ra cách nào giải thích, anh đổ liều, cứ chối đại ra sao thì ra. Mỗi lần gọi người nào một cách bất thần như vậy, là người đó có vi phạm điều gì. Các bạn tù cùng phòng lo lắng cho anh.

Anh bước vào phòng cán bộ quản giáo, đầy lo âu và không biết chuyện lành dữ ra sao. Người công an chấp cung ngồi trước lá thư của anh viết cho chị Hồng. Anh ta tươi cười mời anh ngồi đối diện, rút trong túi gói thuốc lá mời anh. Một thái độ thân thiện lạ lùng. Anh rút một điếu và chậm rãi hút. Người cán bộ nhìn anh nói: “Trong trại nầy, ai viết thư về cho gia đình cũng xin cái nầy cái nọ. Riêng anh thì không, lại bảo chị đừng gửi gì cả. Cũng lạ thật. Anh thật sự không thấy cần thiết sao?”

Anh lắc đầu: “Nhiều năm không được thăm nuôi, quen rồi. Hơn nữa gia đình tôi cũng nghèo. Vợ tôi lo cho các cháu đủ mệt. Lo thêm cho tôi, kiệt sức mất.. “

“Anh nghĩ vậy cũng đúng. Các anh ngày trước sung sướng quen rồi, không quen chịu cực khổ. Mới có vài năm đã thấy thèm khát đủ thứ. Chúng tôi mấy chục năm đánh giặc. Ăn uống kham khổ. Không hề hé răng.”

Người cán bộ nói tiếp: ” Chúng tôi có bỏ đói các anh đâu. Nuôi ăn đầy đủ đấy chứ. Chúng tôi cũng muốn cho các anh về với gia đình. Nghẹt vì các anh chưa thông suốt chính sách cách mạng, nên chúng tôi phải tạm giữ thêm một thời gian nữa.”

Anh ấp úng: “Vâng, thưa cán bộ.”

Người cán bộ nhìn thẳng vào mặt anh, trịnh trọng nói: ” Thay mặt Quản Giáo trại, tôi biểu dương tinh thần ý thức của anh. Thư anh gửi có giá trị thuyết phục. Anh là trại viên gương mẫu, sẽ được Ban Quản Giáo Trại đề bạt để anh được về sớm với gia đình.”

Mấy thằng làm ăng-ten, cũng nghe cái lời hứa cho về sớm. Nên chúng nó ra sức kiếm điểm, mà có thấy thằng nào được về trước đâu. Anh cười thầm trong bụng với cái chiêu dụ nầy.

Người cán bộ tiễn anh ra cửa và bắt tay thân thiện. Anh hú hồn, thoát được sự căng thẳng. Anh về chỗ nằm. Mấy người bạn tới hỏi thăm tin tức về chuyện nầy. Anh trả lời với họ là bị cán bộ cảnh cáo, vì lá thư viết không đúng tiêu chuẩn.. Anh nghĩ thế nào rồi câu chuyện nầy cũng đổ bể. Rồi cũng sẽ đi cùm vài tháng, với cái tội mạo nhận ẩu để lấy quà gửi. Chị Hồng thế nào cũng nhận ra nét chữ, và chữ ký của anh, không phải của chồng. Không cần mấy chữ “lầm lẫn” kia, chị Hồng cũng hiểu hết mọi sự là chồng chị đã chết.

Ngày nầy qua tháng khác, anh vẫn lao động đều đặn. Anh vẫn yên tâm là mình trở lại với vị trí mồ côi muôn thuở. Anh không còn hy vọng có ai đó ngó ngàng tới để gửi cho chút quà thăm nuôi. Người ta có gia đình gửi quà. Người ta có quyền tưởng tượng các món ăn để vỗ an cho cái dạ dày. Vì thế nào có ngày cũng được thăm nuôi, món ăn mình ao ước sẽ được người nhà mang đến. Còn anh chỉ ăn hàm thụ các món đó thôi. Cũng không sao nghĩ ra, cái đói khát triền miên, đã làm cho anh chai lì mọi ao ước. Thần kinh tê liệt và suy sụp đến tận cùng.

Nhận quà thăm nuôi bằng bưu điện lại có tên anh. Lại thêm một lần ngạc nhiên. Lần trước anh không dám mở gói quà, vì biết đó không phải là quà của mình. Không dám đọc thư vì biết thư đó không viết cho mình. Lần nầy thì ngược lại. Về đến chỗ nằm thì anh xáo tung để tìm lá thư ra đọc.. Thư viết cũng thắm thiết như lần trước, không hề đá động gì sự lầm lẫn mà anh đã nhấn mạnh. Nét chữ cứng cỏi thể hiện người viết có học thức, thế mà tại sao không biết mọi sự lầm lẫn đó. Trong thư nầy chị Hồng lại hiểu sai vấn đề, nghĩ rằng vì mấy năm không nhận quà thăm nuôi, nên anh giận dỗi. Biết làm sao đây, khi mà anh không có khả năng bày tỏ tự sự. Mặc kệ, cứ thản nhiên mọi chuyện, cứ ăn cho sướng. Phó mặc mọi chuyện cho trời đất. Anh đổ ra cáu kỉnh và lì lợm. Hình như anh muốn tạo ra tình huống nầy, để dễ dàng nuốt trôi mấy miếng thực phẩm thăm nuôi, mà không thẹn với lương tâm.

Mỗi lần sực nhớ lại chuyện quà cáp, anh vội vàng xua đuổi ngay. Nhủ với lòng mình như vậy, nhưng dễ gì quên được điều đó. Mỗi đêm, khi cơn đói hành hạ, các món ăn trong trí tưởng tượng tuôn ra, là hình ảnh chị Hồng lại hiện lên. Đẹp hay xấu lúc nầy đối với anh chẳng cần thiết, nhưng tấm lòng thương chồng của chị đã làm cho anh cảm phục. Thực sự, anh thương hại cho hoàn cảnh côi cút của chị và mấy đứa con. Sống giữa sự khó khăn chung của xã hội, nuôi mấy miệng ăn cũng thấy khó lắm rồi, đừng nghĩ gì xa xôi hơn như chuyện thăm nuôi chồng. Tệ hại hơn nữa, đây không phải là chồng của mình.

Mọi chuyện vẫn bình thường, ngày nầy qua ngày khác trong trại cải tạo. Anh vẫn sinh hoạt chung với các anh em. Bỗng nhiên một ngày, sau khi đi lao động về, anh được loa phóng thanh gọi tên ra khu thăm nuôi, có vợ là Lê Thị Hồng đến thăm. Lần nầy thì anh bối rối thật sự. Anh biết sự gặp nhau nầy rất bẽ bàng và ngượng ngập. Mọi sự thật sẽ làm cho chị Hồng đau khổ biết mấy. Với anh thì không sao, anh đã biết trước mọi chuyện, anh đã chuẩn bị tinh thần. Dù gì thì anh cũng phải trả lại sự thật nầy. Anh không muốn nó cứ mãi kéo dài, cứ mãi gây cho anh cảm giác phạm tội. Anh cố gắng diễn tả cho chị ấy biết, anh không phải thứ lừa đảo để kiếm miếng ăn. Dù có chết anh cũng chấp nhận, chứ không thể thuộc loài vô loại nầy. Anh nói nhiều, nhiều hơn nữa, để cảm ơn, để chị tha thứ. Anh sợ một vài tháng bị cùm, sợ mất mấy miếng ăn, mà phải để lại sự hiểu lầm trầm trọng. Để chị phải lặn lội khó nhọc, leo đèo vượt suối, từ Sài Gòn ra tận nơi đây thăm một người mà không phải là chồng mình.

Người cán bộ phụ trách dẫn anh ra khu trại thăm nuôi. Từ xa anh nhìn thấy người đàn bà đang ngồi nơi bàn chờ đợi. Tự nhiên anh hồi hộp. Tự nhiên chân anh bước cảm thấy nặng nề. Rồi anh cũng bước tới chỗ chị ngồi. Tim anh muốn vọt ra khỏi lồng ngực. Anh e thẹn như con gái. Thấy xấu hổ và hối hận. Chị Hồng nhìn anh rồi bật khóc. Chị khóc nức nở. Mặt cúi xuống bàn. Tiếng khóc ấm ức như đang gặp sự bất trắc. Anh ngồi vào vị trí đối diện. Nước mắt anh cũng chảy dài. Anh không nói được với chị câu gì. Những gì anh đã chuẩn bị bay đi đâu cả. Người cán bộ ngồi ở đầu bàn kiểm soát thấy hai người cứ khóc mãi.. Có lẽ anh ta nghĩ rằng vì vợ chồng lâu ngày xa nhau, thương nhớ chồng chất lâu ngày, để họ khóc cho đã nư. Anh ta cũng chẳng cần để ý tới họ. Anh ta vừa đứng dậy đi ra cửa sổ khạc nhổ, anh chụp ngay cơ hội nói với chị: “Xin lỗi…xin lỗi chị”.

Chị ngẩng mặt lên đưa ngón tay giữa miệng, ngụ ý cho anh biết đừng nói gì thêm. Anh thở dài. Tiếng thở của anh nghe rất não nuột. Nhưng trong tiếng thở ấy, như hàm chứa tất cả những gì anh đã chuẩn bị nói ra với chị. Chị lau nước mắt nhìn anh, rồi ấp úng hỏi anh những câu về sức khỏe, những lời khuyên cố gắng học tập tốt để về với gia đình, cho vừa lòng cán bộ kiểm soát. Chị cũng bịa ra những chuyện là con cái vẫn đi học bình thường, cha mẹ khỏe mạnh, tất cả gia đình, dòng họ, trông anh mau về sớm. Anh chỉ gật đầu mà không thốt được lời nào. Chị khóc chiếm hầu hết thời gian thăm nuôi.. Hơn ai hết, anh hiểu tiếng khóc của chị. Mọi hy vọng gặp lại chồng xem như hoàn toàn không còn nữa. Chị khóc cho số phận hẩm hiu của mình, thương cho phần số ngắn ngủi của chồng.

Cán bộ báo cho biết giờ thăm nuôi chấm dứt. Chị đưa tay nắm lấy tay anh. Anh đưa hai bàn tay ra ôm lấy tay chị. Tự nhiên, không biết tại sao anh bật khóc lớn. Có lẽ anh thấy tủi thân. Anh thấy lòng thương hại của chị dành cho anh, đây là lần cuối. Làm sao anh đòi hỏi gì hơn, với người đàn bà không phải là vợ mình. Khóc cho mình, mà cũng thương cho chị lặn lội đường xa tìm chồng. Chị lủi thủi trở về với niềm tuyệt vọng. Rồi anh chị chia tay. Anh gánh phần quà của chị mang tới cho anh, vào trại. Chị đứng dựa vào cột tre nhìn theo. Thỉnh thoảng anh quay đầu ngó lại, lần nào chị cũng đưa tay lên vẫy chào. Mọi người trong trại từ xa nhìn thấy cảnh nầy. Ai cũng thông cảm cho cảnh vợ chồng khắng khít, bây giờ phải lìa xa.

Anh gánh vào tới phạm vi giam giữ, thì các bạn anh chạy ra phụ mang đồ về phòng. Anh đứng lại nhìn ra khu thăm nuôi, đưa tay vẫy chào chị cho đến khi chị ra khỏi cổng trại khuất dạng. Anh lầm lũi về chỗ nằm. Đồ đạc còn để lăn lóc dưới đất. Anh chẳng màng sắp xếp. Anh vẫn chưa kịp định thần lại. Những giây phút thật bất ngờ đến với anh nhanh quá. Suốt trong nửa giờ gặp nhau, anh chỉ nói ra được hai tiếng xin lỗi. Màn kịch do chị diễn ra thật xuất sắc, xuất sắc đến nỗi anh là người trong cuộc, vẫn cảm thấy rất tự nhiên không ngượng ngịu. Không sao hiểu nổi được lòng chị.

Ngồi nhớ lại cảnh gặp gỡ, khi chị ngước mắt lên nhìn anh. Khuôn mặt chị thật đẹp, đôi mắt thật hiền từ. Anh nghĩ chị cũng đã biết trong mấy lá thư gửi về, không phải là thư của chồng. Thế nhưng chị vẫn hy vọng, mong manh hy vọng. Trong mong manh đó chị đổi một giá cho sự phũ phàng, cay đắng. Có lẽ khi nhận thư hồi âm, sau khi đọc, chị thấy thương hại cho anh, thông cảm nỗi thống khổ của anh. Chị quyết định tiếp tục liên lạc với anh, giúp đỡ anh. Khi ra thăm nuôi, chị vẫn biết anh không phải là chồng, nhưng chị vẫn đi. Để xác định rõ ràng, khi gặp anh tức là chồng chị đã chết. Nghiệt ngã thật.. Chị bật khóc, vì thương cho chồng thì ít, mà lại thương anh nhiều hơn. Sống một đời tù tội, lao khổ, bị gia đình bỏ rơi. Dù sao chồng nằm xuống cũng đã lâu, nước mắt của chị đã bao năm khóc cho chồng, bây giờ đã khô cạn. Gặp anh trong một hoàn cảnh thật bi thương, sống giữa một trại tù vô cùng cực khổ, không tin tức gia đình vợ con. Anh đang chơi vơi giữa tận cùng khổ đau, dày xéo trên thân thể những vết hằn tủi nhục. Nước mắt của chị trào ra, khi ngước mắt trông thấy một con người thân thể vừa tiều tụy, vừa đờ đẫn, đang đứng đối diện…

Đêm nay anh nằm đây, nghĩ lại cái cảnh chị lầm lũi bước lên tàu trở về Sài Gòn. Con tàu chạy vùn vụt trong đêm tối. Chỉ còn một mình chị thức, nhìn ra bên ngoài với sự trống vắng. Chị ôm một nỗi buồn sâu lắng. Đất nước đang trải qua một cơn sốt kinh khủng, đày đọa biết bao người lâm vào cảnh khốn cùng. Chị nghĩ sao về anh? Chị có còn giữ liên lạc với anh không?… Dù sau nầy thế nào, dù có giữ liên lạc hay cắt đứt, ơn nầy với anh suốt đời không quên được. Anh hứa với lòng mình, sau khi được trở về, anh sẽ tìm thăm chị. Sẽ nói với chị thật nhiều, cám ơn chị thật nhiều. Thay cho lần gặp gỡ trong trại không nói được.

Anh thấy trên con tàu trở về kia, chỉ có mỗi một mình chị. Còn tất cả đều nhạt nhòa. Một mình chị thôi, chứa trên đó nỗi đoạn trường, bất hạnh của một đời người. Nhưng thật vô cùng quý báu của một tấm lòng. Tội nghiệp chị, con tàu đang chở chị lao vào màn đêm, xé tan bóng tối và lạnh lẽo.

Phan Xuân Sinh

__._,_.___
Image may contain: 1 person

Mỹ chính thức phân phối vaccine chống Covid-19 đến các tiểu bang

 

Mỹ chính thức phân phối vaccine chống Covid-19 đến các tiểu bang .

Giờ phút chờ đợi của người dân Hoa Kỳ cũng đã đến . Hàng triệu liều Vaccine sẽ được vận chuyển đến nhiều tiểu bang của nước Mỹ chỉ trong vài giờ nữa . Hiện nay mỗi địa điểm ít nhất phải được cung cấp 975 liều của Pfizer và 100 liều của Moderna .

Điều quan trọng là việc bảo quản lạnh, đối với Vaccine của Pfizer phải đạt yêu cầu bảo quản “ siêu lạnh “ trong khi Vaccine của Moderna thì chỉ yêu cầu bảo quản ở nhiệt độ không quá lạnh hơn tủ lạnh ở nhà bếp . Ở nhiệt độ thích hợp Vaccine của Pfizer giữ được 20 ngày và Vaccine của Moderna giữ được 30 ngày . Do đó Vaccine Moderna có thể là loại sẽ được ưu tiên vận chuyển đến các vùng nông thôn của nước Mỹ. Hai nhà thuốc quốc gia lớn là CVS và Walgreens đã sẳn sàng cho chiến dịch này .

Những người ưu tiên được tiêm Vaccine trước là những người đang làm việc trực tiếp và ở tuyến đầu chống đại dịch cũng như những người có nguy cơ bị nhiễm virus cao . Hiện nay Vaccine chỉ dùng cho người từ 16 tuổi trở lên .

Ghi nhận lại giây phút này trong một giai đoạn lịch sử của Hoa Kỳ . Cầu chúc mọi người một mùa lễ bình an

https://www.defense.gov/…/covid-19-vaccine-delivery…/

https://nymag.com/…/what-we-know-about-u-s-covid-19…

Nhà khoa học trẻ ở Việt Nam bật khóc vì lương chỉ được 3 triệu đồng

 

BẢO SAO XỨ SỞ ĐÔNG LÀO KHÔNG CHỊU LỚN – THẰNG EM CAM & LÀO ĐÃ VƯỢT MẶT THẰNG ANH VIỆT!

Có đồng nghiệp gốc Việt nào ờ Úc, Mỹ, Canada hay Âu châu giúp bảo trợ cho cháu Hương có cơ hội để phát triển khoa học? Lương có 3 triệu làm sao đủ sống, nói chi đến phát triển tài năng?

******

Nhà khoa học trẻ ở Việt Nam bật khóc vì lương chỉ được 3 triệu đồng

Tin Vietnam.- Báo Dân trí ngày 11 tháng 12 năm 2020 loan tin, Hồ Thị Thương, 29 tuổi, là Nghiên cứu sinh tại Viện Công nghệ sinh học- viện Hàn lâm Khoa học Công nghệ Cộng sản Việt Nam đã bật khóc khi chia sẽ về mức lương mình nhận được chỉ có 3 triệu đồng một tháng.

Với mức lương này, chị Hương cho biết, chị cảm thấy rất có lỗi với cha mẹ vì từ khi ra trường đến nay không có nhiều tiền gửi về đỡ đần cha mẹ.

Cha mẹ chị dù tuổi đã cao, vẫn làm nghề nông nên vẫn phải chăm chỉ lao động kiếm sống. Cá nhân chị Thương luôn phải cố gắng dành thời gian nghỉ ngơi của mình để nhận làm thêm công việc bên ngoài để kiếm thêm thu nhập, chứ không dám nghỉ ngơi.

Theo báo Dân trí, chị Thương tốt nghiệp đại học vào hạng thủ khoa. Do có niềm đam mê với khoa học nên đã bỏ qua các công việc lương cao hơn để về làm việc tại Viện kỹ thuật nghệ sinh học.

Chị là đồng tác giả của một bằng độc quyền sáng chế quốc tế năm 2018 có tên là Oligomeric vaccine from plants by S-tag-S-protein fusions, do tổ chức Sở hữu trí tuệ Thế giới cấp. Ngoài ra, chị Thương cũng là tác giả chính của 2 công bố, và đồng tác giả của 4 công bố quốc tế uy tín.

Chị Thương đã cùng với giáo sư Udo Conrad, và tiến sĩ Phan Trọng Hoàng, thuộc Viện Di truyền Thực vật và Nghiên cứu cây trồng, IPK của Cộng hoà liên bang Đức phát minh ra phương pháp sản xuất protein oligomer trong tế bào nhân thực.

Chị Thương cho biết, do yêu nghiên cứu khoa học nên chị chấp nhận để gắn bó với công việc.

Theo dư luận, những người đơn thuần chỉ nghiên cứu khoa học ở Việt Nam bị nhà cầm quyền xem khá rẻ hơn bèo. Chỉ những ai biết luồn cúi, tìm cách phối hợp với viên chức Cộng sản để kiếm tiền thì mới khá giả.

Một độc giả ngạc nhiên bình luận rằng, lâu nay ông cứ tưởng các nhà khoa học thì lương cao lắm, sau khi đọc bài viết mới biết lương của họ kém hơn lương phụ hồ của ông nhiều.

Hồ Thị Thương khóc khi nhắc đến thu nhập và cha mẹ– Nguồn hình Dân trí

Image may contain: 2 people, closeup

KHOA HỌC LÀM SÁNG TỎ CÁC BÍ MẬT CỦA ĐỨC BÀ GUADALUPE

Một bài khác về Đức Mẹ Guadalupe cũng rất đáng đọc. Kính mời bà con.

KHOA HỌC LÀM SÁNG TỎ CÁC BÍ MẬT

CỦA ĐỨC BÀ GUADALUPE

Philip Callahan

Hôm đẹp trời lạnh lẽo 12-12-1531 ấy, Juan Diego -một trong những người cải đạo sớm nhất ở Mêhicô- không thể mơ có một ngày trong tương lai xa xôi, ông lại được bất tử hóa và được đặt trên bàn thờ của Giáo Hội hoàn vũ.

Juan Diego đang trên đường tới nhà thờ sáng sớm hôm đó thì lại nghe tiếng nói ngọt ngào của Bà Đẹp vốn đã hiện hình trước mắt ông tại chân Đồi Tepeyac ở ngoại ô Thành phố Mêhicô hai hôm trước.

Bà Đẹp đã lặp lại ước muốn của mình là có một teocali (nhà nguyện) được xây nơi Bà đã hiện ra. Juan Diego nói với Bà rằng Đức Giám mục Juan Zumarraga đòi bằng chứng về tính xác thực của yêu cầu này. Đức Bà đã chấp thuận. Theo hướng dẫn của Người, Juan Diego đã hái một bó hoa hồng Castilian rồi chính Người xếp trên tilma của ông (áo choàng, ct: một loại poncho hai vạt trước và sau). Ông sẽ phải đưa bó hoa hồng đó cho ĐGM. Vâng, những đóa hồng Castilian lạ lùng nở vào mùa Đông!

Juan Diego vội vàng đến gặp ĐGM. Và khi ông trải áo choàng của mình ra thì lạ chưa, ĐGM và mọi người có mặt đều hết sức kinh ngạc khi thấy không những nhiều đóa hồng thơm ngát rơi xuống từ áo choàng của ông mà còn cả một bức ảnh (cao 143 cm) của một phụ nữ trẻ đẹp với nước da hơi sẫm.

Đó là câu chuyện hay về việc làm sao hình ảnh Đức Bà Guadalupe đã xuất hiện. Hình Mẹ được bao quanh bằng những tia sáng mặt trời và dưới chân Đức Trinh Nữ có một vầng trăng lưỡi liềm và một thiên thần nâng Người lên. Đức Bà mặc một áo choàng màu xanh dương lẫn xanh lục với những ngôi sao vàng, và bên trong là một áo dài hồng thêu những nụ hoa viền vàng. Một đai lưng màu tía sẫm thắt quanh eo Đức Trinh Nữ theo kiểu các thai phụ Aztec vẫn thường mang.

Đức Mẹ yêu cầu Juan Diego gọi Người là coatloxopeuh mà trong tiếng Nahuatl, ngôn ngữ Aztec châu Mỹ, có nghĩa là “người đạp dẹp con rắn”. Trên phương diện lịch sử, đó là một phần văn hóa Aztec đương thời, vốn hàng năm dâng ít nhất 20.000 đàn ông, đàn bà và trẻ em cho các thần của họ như tế vật. Nhờ Đức Bà Guadalupe hiện ra với Juan Diego, hàng triệu người đã trở lại Kitô giáo, như thế là đạp dẹp con rắn của việc thờ ngẫu tượng.

Áo choàng của Juan Diego được làm bằng sợi thô, cứng, một thứ vải hoàn toàn không thích hợp để vẽ. Cuộc nghiên cứu và nhiều thử nghiệm khoa học đã được thực hiện trên áo choàng đó từ năm 1666 bởi các họa sĩ, bác sĩ và khoa học gia. Những phát hiện của họ cho thấy như sau: các đặc điểm lạ lùng của hình ảnh vượt quá mọi hiểu biết khoa học; hình ảnh xem ra đã không được vẽ bởi bàn tay con người; các màu sắc xuất hiện như “tích hợp” vào thớ vải; và chất màu được sử dụng không có nguồn gốc từ động vật hay khoáng vật. Hơn nữa, áo choàng, được làm bằng sợi đặc biệt đó, là tấm khăn duy nhất cùng loại còn tồn tại sau 476 năm [ct: 2007, thời điểm tác giả viết bài này].

Renzo Allegri, trong bài viết trên báo Messenger of Saint Anthony (Sứ giả của Thánh Antôn), cho biết rằng hiện tượng đã đánh thức sự tò mò khoa học đối với hình ảnh Đức Bà Guadalupe, liên quan đến cái đã được khám phá trong đồng tử đôi mắt Đức Mẹ. Năm 1929, Alfonso Gonzales, một nhiếp ảnh gia của Vương cung Thánh đường Guadalupe, sau khi nghiên cứu âm bản (phim) của hình ảnh, đã tìm ra cái có vẻ là hình ảnh rõ nét của một người nam có râu phản chiếu ở mắt bên phải.

Hơn 20 năm sau, một nhiếp ảnh gia khác của Vương cung Thánh đường, Carlos Chavez, đã tuyên bố rằng ông thấy một hình người trong mắt bên trái cũng như mắt bên phải của Đức Bà Guadalupe. Từ năm 1956 tới 1958, Rafael Torija Lavoigner đã thực hiện 5 cuộc nghiên cứu sử dụng các thấu kính phóng đại và kính soi đáy mắt (ophthalmoscopes), ông xác nhận có nhiều hình người trong đôi mắt của Đức Trinh Nữ.

Các hiện tượng như thế trở nên giật gân hơn nữa khi đôi mắt Đức Bà được nghiên cứu có sử dụng kỹ thuật tinh vi hơn nối kết với các máy vi tính.

Năm 1979, Tiến sĩ Jose Aste Tousman, một kỹ sư xuất sắc chuyên về vi tính ở Hoa Kỳ, đã đến Mêhicô. Ông là một trong những nhà nghiên cứu có khả năng nhất về đôi mắt Đức Bà Guadalupe. Allegri viết rằng công trình TS Tousman thực hiện trong 23 năm thật đáng kinh ngạc; ông đã sử dụng thiết bị cập nhật hay tinh vi nhất, giống các loại mà NASA vẫn dùng để giải mã các bức ảnh do vệ tinh chụp trong không gian. TS Tousman đã phóng to hình ảnh đôi mắt Đức Bà Guadalupe tới 2.500 lần, sử dụng 25.000 màu được chiếu sáng cho mỗi mm vuông.

Sau khi lọc và xử lý hình ảnh kỹ thuật số, TS Tousman khám phá ra một toàn cảnh được bắt hay được chụp trong đôi mắt Đức Bà Guadalupe. Trong toàn cảnh, có khoảng 11 người. Có một người Mêhicô bản địa ngồi xếp hai chân và tóc dài tết thành đuôi ngựa. Kế ông là một cụ già, hói đầu, râu trắng, mũi thẳng, lông mày rậm và một giọt nước mắt chảy dài xuống má phải. Nhân vật này được xác định là ĐGM Juan Zumarraga. Bên trái ngài là tay phiên dịch của ngài, Juan Gonzales. Có bóng dáng một ông già để râu và ria, với một cái mũi to kiểu Rôma, xương gò má lồi lên, đôi mắt chìm sâu và đôi môi nửa khép nửa mở – rõ ràng là một thổ dân châu Mỹ – đang mở áo choàng của mình khi quay mặt về phía ông già đầu hói. Rõ ràng là Juan Diego, kẻ đem những đóa hồng trong áo choàng mình tới cho ĐGM. Cũng có nhiều kẻ không xác định được gồm một người cha, một người mẹ, hai ông bà già và 3 đứa trẻ.

Cảnh tượng được khám phá trong đôi mắt phóng đại của hình ảnh kỹ thuật số cho thấy rằng trong giây phút đầy xúc động ấy, khi Juan Diego trải áo choàng cho Đức Giám mục và khi tất cả những ai đang hiện diện trong căn phòng thấy hình ảnh Đức Bà được vẽ lên đó, thì Mẹ Thiên Chúa thực sự có mặt: như những caméra tinh vi nhất, đôi mắt của Người đã chụp cảnh tượng và đã bảo tồn nó cho các thế hệ tương lai. Cũng kỳ lạ ở chỗ: ý thức những giới hạn của khoa học và kỹ thuật thời đó, Đức Mẹ biết rằng điều này sẽ chỉ được khám phá vài trăm năm sau, khi các thiết bị tinh vi nhất được con người phát minh chế tạo.

Sứ điệp của Đức Bà Guadalupe có thể là gì qua các phát hiện ấy của khoa học? TS Aste Tousman đã đi đến những suy nghĩ như vậy. Sự hiện diện của những kẻ không xác định có thể là một sự nhấn mạnh đến tầm quan trọng của gia đình và các giá trị gia đình. Vì hai người đàn ông da trắng và những thổ dân châu Mỹ được tìm thấy trong cảnh tượng, sự hiện diện của những chủng tộc pha trộn có thể là một cảnh báo chống kỳ thị chủng tộc và là một lời kêu gọi tình huynh đệ giữa con người. Việc khám phá cảnh tượng nhờ thiết bị hiện đại có thể là một lời mời gọi dùng kỹ thuật để loan truyền lời Chúa Kitô.

Juan Diego đã được Đức Giáo hoàng Gioan Phaolô II phong thánh tại Mêhicô. Thổ dân châu Mỹ khiêm nhường, đơn sơ này có thể đã không hình dung rằng Bà Đẹp Guadalupe mà ông đã nói chuyện với ở đồi Tepayac còn có nhiều bí mật khác được tiết lộ, được dành riêng cho các thế hệ tương lai. Trong trí óc đơn giản của mình, ông đã không thể nhận thức điều ấy. Chỉ cần nói rằng ông đã vâng lời và yêu mến Đức Mẹ, Đức Mẹ cũng đã yêu mến ông vì tâm hồn đơn sơ và trong sạch của ông.

Xem ra lạ lùng đối với một khoa học gia khi nói lên điều ấy, nhưng với tôi là kẻ cảm thấy liên hệ, bức ảnh gốc thật kỳ diệu. Nghiên cứu hình ảnh này là kinh nghiệm cảm động nhất của đời tôi. Tiếp cận với nó, tôi có cùng cảm giác lạ lùng như những ai đã nghiên cứu Khăn liệm thành Turin (Italia). Tôi tin vào những cách giải thích lô-gích tới một điểm nào đó. Nhưng không có cách giải thích lô-gích cho cuộc sống. Bạn có thể bẻ sự sống thành các nguyên tử, nhưng cái gì đến sau đó? Ngay cả nhà bác học Einstein cũng chân nhận có Thiên Chúa mà!

(*) Giáo sư Philip Callahan là khoa học gia xuất chúng, ĐH Florida năm 1979.

Trích Francis Johnston, Sự kỳ diệu của Guadalupe.

Linh mục Phêrô Phan Văn Lợi dịch từ nguyên bản Anh ngữ

Nguồn: http://www.all-about-the-virgin-mary.com/our-lady-of…

Hôn Nhân Buồn Chán

Hôn Nhân Buồn Chán

image.png

Những ngày này, tôi đang bất mãn về cuộc hôn nhân của mình, người chồng sáng sáng ra khỏi nhà từ lúc tôi chưa ngủ dậy, tối khuya mới trở về, nhưng thu nhập chẳng khá khẩm gì, tình cảm thì cứ nhạt dần, không còn khái niệm tặng quà, cũng chẳng còn niềm vui mỗi khi chồng đi làm về…

Khi nghe nỗi niềm tâm sự của tôi, mấy cô bạn gái thân nghiêm túc phân tích vấn về rồi kết luận: “Sống với nhau nhạt nhẽo như vậy thì nên giải thoát sớm đi”.
Chia tay hội chị em, trên đường về nhà, tôi bắt đầu suy nghĩ về việc ly hôn.

Bước vào nhà, nhìn căn phòng đơn giản mấy năm rồi không có gì thay đổi, tôi bỗng cảm thấy chán chường khó tả. Đón con về, nó đánh đổ cả sữa xuống sàn nhà, rồi nó bày bừa đồ chơi khắp nơi khiến căn nhà đã chật chội càng thêm bừa bộn. Tôi chỉ lo thu dọn cái bãi chiến trường ấy cũng đủ mệt bở hơi tai.

Đang vội vàng nấu cơm thì chuông điện thoại réo rắt, chồng báo tối nay về muộn, cả tuần nay anh ấy không về nhà ăn tối lấy một bữa. Tôi bực mình, thò tay nắm hai quai nồi định bắc xuống bếp thì bị rớt, tay tôi bị bỏng rộp cả lên. Miếng nhựa chống bỏng ở quai nồi đã rụng ra từ lâu, tôi đã nói với chồng năm lần bảy lượt, nhưng mãi vẫn chưa sửa.

Tôi tắt bếp, bước vào phòng, soi vào gương, đôi mắt trong trẻo ngày nào nay bỗng trở nên mờ nhạt và lấm tấm nếp nhăn.
Cuộc sống gia đình thật đáng sợ, đã bao lâu rồi tôi không chăm sóc cho bản thân mình, mọi thứ chỉ xoay quanh căn hộ bé xíu và cậu con 3 tuổi.
Tôi cần phải thoát khỏi cuộc sống vô nghĩa này, nhanh chóng rời xa khỏi đây.

Hai tiếng sau chồng tôi về, không thấy có cơm trên bàn, chỉ thấy tôi ngồi một mình trong bóng tối.
– Sao chưa nấu cơm?
– Sao phải nấu cơm? Tôi nấu đủ rồi, từ nay trở đi sẽ không nấu nữa. Sống thế này tôi không chịu được. Chúng ta ly hôn thôi.
– Anh nghe nhầm phải không? Em nói lại xem nào!
Lúc này con trai tôi bỗng cất tiếng khóc, anh ta chạy vội vào trong phòng bế con và cho nó uống sữa, ngạc nhiên hỏi dồn: “Sao đang sống tử tế lại đòi ly hôn?”. Tôi cười khẩy.

Tối đó, tôi cố ý ngủ riêng. Theo kinh nghiệm của các cô bạn, ly hôn không đơn giản, nhiều thứ ràng buộc như tình cảm, tài sản, thói quen, vì thế nhất định phải có nghị lực mới làm được.
Để có thể tiến hành thuận lợi, tôi cần thực hiện 3 điều:
Thứ nhất không nấu cơm nữa, tách sinh hoạt của hai người ra.
Thứ hai không ngủ chung, không cho cơ hội làm lành.
Thứ ba, kinh tế riêng rẽ.

Nằm trên ghế sofa mãi mà không sao ngủ được, tôi bật dậy viết đơn ly hôn. Tôi người Bắc, chồng người Nam, cùng nhau đến thành phố biển này, mua được căn nhà đứng tên tôi.
Chồng tôi có một cửa hàng làm ăn có vẻ không khá lắm, nhưng dù sao đó cũng là tài sản của anh ta. Như vậy chia ra tôi sở hữu căn nhà, anh ấy lấy cửa hàng cũng là hợp lẽ. Con trai tôi nuôi, anh ta gửi tiền trợ cấp hàng tháng là ổn.

Hôm sau, khi đưa cho anh ta tờ đơn ly hôn:
– Tôi muốn tự do!
Anh ta ngây người ra, tôi sốt ruột giục:
– Anh ký đi! – nói xong tôi liền cảm thấy mình có phần hơi quá đáng, liền đổi giọng
– Lẽ nào anh không thấy chúng ta là người của hai thế giới? Chia tay tốt cho cả anh lẫn tôi…

Một tuần sau, anh gọi điện cho tôi và nói:
– Anh ký rồi, chiều nay cùng ăn với nhau một bữa nhé. Vẫn chỗ cũ, anh sẽ đưa đơn cho em.
Hết giờ làm việc, tôi đi đến nhà hàng ven biển mà chúng tôi thường đến.
Mấy hôm không gặp, trông anh gầy đi, ánh mắt ưu tư, râu đã được cạo nom sáng sủa hơn.
Anh lặng lẽ đẩy cái phong bì đến trước mặt tôi, bỗng tôi thấy cay cay mắt, trong lòng có một cảm giác hoang mang khó tả.
– Đã đến rồi thì gọi chút gì ăn nhé, có thể đây sẽ bữa cơm cuối cùng của chúng ta.
Anh quay ra gọi người phục vụ:
– Cho một suất cơm thịt bò xào ớt, một bát canh ngao.
Đây đều là những món tôi thích nhất. Tôi ngồi im, anh bỗng nói với tôi:
– Bữa cơm cuối cùng này em có thể gọi cho anh món anh thích ăn không?

Tôi bỗng bối rối, tôi chẳng biết anh thích ăn món gì. Trước giờ anh đều rất dễ tính, món nào cũng ăn được, món nào cũng thấy ăn ngon lành.
– Anh thích món gì? Chẳng phải anh luôn ăn giống em hay sao?
Anh lại mỉm cười, nói chậm rãi:
– Thực ra, ngần ấy năm, anh luôn ăn những món mình không thích. Em quên rồi sao, anh là người miền Nam, anh thích chế biến kiểu miền Nam, hơi ngọt chút. Anh cũng thích ăn cay nhưng em không thích nên đành thôi.

Nghe anh nói, mặt tôi nóng bừng. Đúng là tôi chưa từng nghĩ đến việc hỏi anh thích ăn món gì. Lần đầu tiên biết anh thích ăn ngọt lại là lúc ly hôn, thật nực cười. Tôi muốn ứa nước mắt nhưng cố kìm lại.
– Anh quyết định rồi, nhà, cửa hàng, mọi đồ đạc trong nhà đều thuộc về em, anh chỉ mang theo mấy quyển sách và vài bộ quần áo thôi.
– Anh định đi đâu?

Hình như tôi thực sự chưa từng suy nghĩ nghiêm túc rằng chúng tôi sẽ sống như thế nào sau khi ly hôn.
– Bố mẹ và bạn bè anh ở miền Nam luôn giục anh về quê làm ăn. Nhưng do em thích biển nên anh chiều theo em. Ở đây gió biển mang mùi tanh của cá, ăn đồ biển anh cũng không thích, công việc cũng chẳng sáng sủa gì, đã làm em thiệt thòi…
– Anh nói gì thế? Em không phải ly hôn vì những thứ đó.
Tôi không ngăn được nước mắt.

– Ly hôn xong anh sẽ về Nam. Sau này em sống một mình nuôi con sẽ vất vả. Anh để lại tất cả cho em. Cửa hàng dạo này kinh doanh cũng khá hơn trước, em lấy tiền đó tích lại, đừng tiêu linh tinh, để phòng khi cần có cái mà tiêu.
– Vậy anh thì làm thế nào?
– Đàn ông quăng đâu chả sống, không như đàn bà con gái, cả tin lương thiện, dễ bị tổn thương.
Tôi bỗng trào nước mắt.

“Đừng khóc!” – Anh đặt tay lên vai tôi, cử chỉ quen thuộc, vậy mà không hiểu sao lúc sống bên nhau tôi lại không hề nhận thấy tình cảm của anh.
– Anh phải đi rồi. Em biết không, mỗi lần gia đình bên em tụ họp đông vui anh đều cảm thấy trống trải. Anh cũng rất nhớ ba mẹ, họ cũng già cả rồi…

Tôi bỗng thấy mình quá vô tâm. Anh là người đàn ông tốt, vậy mà đến tận giây phút này tôi mới biết sống với tôi, anh đã phải che giấu những cảm xúc không vui, những điều không hợp, chỉ vì tôi.
– Sao anh không nói những điều này sớm hơn?
– Anh muốn em sống vui vẻ, không phải bận lòng vì những việc vặt ấy.
Tôi thẫn thờ, một lúc sau tôi nói:
– Anh… Anh có thể không đi không?

Chúng tôi bước ra khỏi nhà hàng, bên ngoài gió biển rất mát, tôi ngồi sau xe của anh đi về nhà. Tôi ôm chặt lấy anh, cảm thấy thật hạnh phúc.
Sự việc vừa rồi đã cho tôi một bài học. Sau khi kết hôn, những lo toan chuyện cơm áo gạo tiền khiến người ta ngày càng không có thời gian quan tâm tới nhau, nhưng đó thực ra không phải vì họ đã thay lòng đổi dạ, mà bởi cuộc sống cần phải vậy.
Nếu mỗi người biết nghĩ cho người kia một chút, bao dung và nhường nhịn lẫn nhau một chút, gia đình sẽ êm ấm, hạnh phúc.

Xã hội ngày nay ly hôn càng ngày càng dễ, chính vì thế, chúng ta càng cần trân trọng, giữ gìn hôn nhân phải không các bạn?

S.T.

From:TU-PHUNG