NGƯỜI KHỎE TẠI SAO LẠI ĐỘT TỬ ?         

NGƯỜI KHỎE TẠI SAO LẠI ĐỘT TỬ ?                 

“Đột tử” thường xảy ra vào đêm khuya hoặc sáng sớm. Khi gặp gió lạnh mùa Đông tràn về chúng ta phải thay đổi thói quen sinh hoạt, đừng nghĩ rằng mình còn trẻ mà không phòng bệnh.

Bài viết của Tác giả: Hoàng Tuyên (bác sĩ chuyên về nội khoa  lồng ngực và  bệnh hiểm nghèo, bệnh viện Từ Tế Đài Trung) ngày 01 tháng 02 năm 2020.

Người dịch Tô Duy Tiệp 

***

Hôm qua rất lạnh, toàn Đài Loan có khoảng 50 người bị đột tử, nếu cứ tiếp tục lạnh nữa e rằng sẽ có hàng trăm người bị đột tử.

Mọi người chắc sẽ rất hiếu kỳ muốn biết rằng với những người đang khỏe mạnh, tại sao lại đột nhiên qua đời? 

Đặc biệt với những người không có tiền sử bệnh về máu, lại luôn uống thuốc đúng giờ, cũng không hút thuốc, không thức đêm, không uống rượu, trước khi đột tử đều không có hiện tượng bất thường?

Trong điều trị lâm sàng thì những vấn đề này thường được đề cập tới, thì đúng rõ ràng là đã mặc áo ấm rồi, vậy tại sao vẫn bị đột tử? 

Tôi điều trị những bệnh nhân này trong phòng chẩn bệnh lý hiểm nghèo, phát hiện ra rằng thực tế thì nguy cơ này xuất phát từ trong những thói quen hàng ngày, chứ không phải là mặc bao nhiêu quần áo ấm: 

1 Khi tỉnh giấc là bật ngay dậy: 

Vào mùa Đông khi tỉnh dậy, ta nên nằm nán lại trên giường một lát rồi từ từ nhỏm dậy chứ không phải chui luôn khỏi tấm chăn ấm, chẳng ai đọ tốc độ xuống giường với bạn nhé! 

Bạn cần biết rằng độ ấm trong chăn là để cứu mạng, đừng có đột nhiên kéo tuột đi cách giữ ấm này. Khi làn da không có phương pháp bảo vệ nào mà tiếp xúc ngay với không khí lạnh thì phản ứng là co lại khiến mạch máu trong cơ thể đương nhiên cũng sẽ co lại.

Hãy xác nhận rằng trước khi ra khỏi chăn ta đã mặc sẵn một cái áo khoác ấm để cơ thể và chân tay được ấm áp.

2 Lúc đánh răng rửa mặt: 

Sau khi thức dậy, mọi người sẽ vào nhà vệ sinh, hãy hòa nước nóng và lạnh để có nước ấm, rồi mới đánh răng rửa mặt tránh toàn bộ mặt và mạch máu bị cấp đông mà co lại.

Đừng nghĩ rằng khi đánh răng rửa mặt thì chỉ bị lạnh một lát trên mặt, phòng tắm vừa ẩm vừa lạnh chính là nơi cần phải chú ý nhất.

3⃣ Lúc cởi đồ: 

Ngâm hay tắm bằng nước nóng thì rất thoải mái, nhưng bạn đừng quên rời khỏi nguồn nước nóng lúc đó ta chưa mặc đồ, khi những giọt nước ấm trên da đột nhiên tiếp xúc với không khí lạnh khiến cơ thể sẽ run lên bần bật. Hãy để khăn tắm ở nơi tiện lấy nhất, lập tức lau khô nước trên người, và mặc quần áo ngay, mùa Đông không nên cởi bỏ quần áo quá lâu!

4 Bỏ qua phần tai và cổ

Tôi chứng kiến rất nhiều bệnh nhân đột tử, trước khi chết cổ và tai đều không được bảo vệ, đừng nghĩ rằng mặc ấm cơ thể và chân tay là đã đủ ấm. Tai và cổ bị gió lạnh thổi qua, hai tai thiếu lớp mỡ để giữ ấm, cổ lại là nơi tập trung nhiều dây thần kinh giao cảm nhỏ và mạch máu của não và cơ thể, quàng khăn và bịt tai có thể bảo vệ bạn.

5 Mặc quần áo sai thứ tự: 

Có lần tôi cấp cứu cho một bệnh nhân đột tử do trụy tim, khi y tá cắt bỏ quần áo mới phát hiện ra, anh ta mặc 2 áo thun và áo khoác, tức là không mặc áo len ngoài áo thun. Hãy mặc áo đúng kiểu “sandwich” với lớp trong cùng là lớp áo lót có thể thấm mồ hôi, rồi đến áo len để giữ thân nhiệt, bên ngoài mới là áo khoác chắn gió chống nước. Khi mặc sai thứ tự thì không giữ ấm được cho cơ thể thì dễ đột tử do mạch máu co thắt.

6 Đột tử do tập thể dục: 

Tập thể dục là việc tốt, nhưng phải hiểu rõ sinh lý cơ thể của mình, nguyên nhân đột tử do tập thể dục thường thấy như :

– Không khởi động trước tập, dừng lại đột ngột khi tập thể dục với cường độ cao, thiếu oxy tại những vùng núi cao, hoặc khi tập động tác không quen.

– Thông thường khi chúng ta đang ở trạng thái không vận động, máu sẽ chảy ngược về tâm nhĩ và chỉ cần “co tĩnh mạch“ là đủ. Tuy nhiên khi tập thể dục, tim sẽ đập nhanh hơn 6 – 17 lần so với lúc không tập, và lưu lượng máu tới cơ cũng tăng lên 25 lần.

– Khi tiếp xúc với môi trường lạnh, mạch máu của bạn sẽ phản ứng tiếp tục co lại, lúc này lượng máu về tim không đủ nên rất nguy hiểm dẫn đến đột tử.

– Ta cho rằng những trường hợp mặc áo ấm nhưng dễ bị đột tử vào đêm khuya và sáng sớm thì ngoài những người tập thể dục vào sáng sớm, thì đại đa phần đột tử tại nhà.

– Khi cái lạnh bao trùm, chúng ta thay đổi thói quen vẫn chưa đủ, cũng đừng lợi dụng sức trẻ mà không chú ý đến các biện pháp phòng tránh.

– Tỷ lệ đột tử tăng mạnh theo từng năm, độ tuổi phát bệnh càng trẻ hóa, lại dễ phát sinh ở những người có tình trạng sức khỏe tốt, ở độ tuổi trung niên, khiến người thân tiếc thương vô hạn.

Hãy yêu thương gia đình, yêu thương bản thân. Khi trời chuyển lạnh, mọi người chú ý giữ ấm, đừng lơ là.

S.T.

Dấu Chân Địa Đàng – [Trịnh Công Sơn – Khánh Ly] & Đôi Khi Ta Muốn Khóc – [Lê Hựu Hà – Elvis Phương] – Dau Nguyen

httpv://www.youtube.com/watch?v=5ncY8TNwGrk&list=PLYNu2WsZ1JUhQ7J1GGZCKRwWY41IaYbRS&index=2

Dấu Chân Địa Đàng – [Trịnh Công Sơn – Khánh Ly] – Dau Nguyen (4K UHD)

Trịnh Công Sơn sinh 28 – 2 – 1939 tại làng Minh Hương, xã Vĩnh Tri, huyện Hương Trà, tỉnh Thừa Thiên và qua đời tại Sài Gòn ngày 1 – 4 – 2001. Suốt đời, Trịnh Công Sơn yêu nhiều nhưng không chính thức kết hôn với ai, và cũng chưa chính thức công nhận con. Ông được coi là một trong những nhạc sĩ lớn của âm nhạc đại chúng, Hiện nay chưa có thống kê chính xác về số tác phẩm để lại, chỉ biết trong số đó có 236 ca khúc được phổ biến rộng rãi. Nhạc của Trịnh Công Sơn được nhiều ca sĩ thể hiện, nhưng thành công hơn cả là Khánh Ly và Hồng Nhung. Năm 1957, 18 tuổi, khi tập judo với người em trai, ông bị thương nặng ở ngực, suýt chết và phải nằm liệt giường gần hai năm tại Huế. Thời gian nằm bệnh, ông đã đọc nhiều sách về triết học, văn học, dân ca. Ông từng thổ lộ: “Khi rời khỏi giường bệnh, trong tôi đã có một niềm đam mê khác – âm nhạc. Nói như vậy hình như không chính xác, có thể những điều mơ ước, khát khao đó đã ẩn chứa từ trong phần sâu kín của tiềm thức bỗng được đánh thức, trỗi dậy”. Vì lời lẽ trong nhiều bài hát của ông có tính nhân bản và phản chiến chung chung, nhà cầm quyền Việt Nam Cộng hòa và sau này cả Cộng Sản Việt Nam đã cấm lưu hành một số tác phẩm của ông. Nhạc tình của Trịnh Công Sơn đa số là nhạc buồn, thường nói lên tâm trạng cô đơn, tiếc nuối, với giai điệu nhẹ nhàng, dễ hát. Phần lời được đánh giá cao nhờ đậm chất thơ, bề ngoài có vẻ mộc mạc nhưng rất thâm trầm sâu xa, đôi khi mang những yếu tố tượng trưng, siêu thực. (Phỏng theo Google)

httpv://www.youtube.com/watch?v=vgY_zA38pwc

Đôi Khi Ta Muốn Khóc – [Lê Hựu Hà – Elvis Phương] – Dau Nguyen (4K UHD)

Lê Hựu Hà sinh ngày 5 -6-1946 tại Biên Hòa, Đồng Nai. Sau Tết Mậu Thân 1968, ông bị gọi nhập ngũ trường Bộ Binh Thủ Đức, rồi làm việc ở Cục Quân Nhu Gò Vấp. Ít lâu sau ông giải ngũ vì mắt kém. Lê Hựu Hà bắt đầu hoạt động âm nhạc từ năm 1965 trong ban nhạc Hải Âu tại Đại hội nhạc trẻ của Trường trung học Lasan Taberd. Sáng tác đầu tiên của ông là bài “Yêu em”, bài thứ hai là “Mai Hương” (tặng người vợ đầu). Cho tới năm 1971, ông mới nổi tiếng khi lập ban nhạc Phượng Hoàng, cùng với nhạc sĩ Nguyễn Trung Cang và ca sĩ Elvis Phương. Các ca khúc do ông sáng tác được phổ biến lúc này là: “Tôi muốn”, “Hãy ngước mặt nhìn đời”, “Hãy vui lên bạn ơi”. . . Sau 30- 4-1975, Sở Văn Hóa Thông Tin Sài Gòn nhầm tên ban nhạc Phượng Hoàng và chương trình Phượng Hoàng của Quân lực VNCH nên ông phải đi “học tập cải tạo”. Sau khi ngưng sáng tác một thời gian, ông lập ban nhạc Hy Vọng gồm Quốc Dũng, Mạnh Tuấn, Huỳnh Hiệp… rồi tiếp theo là ban Phiêu Bồng. Người vợ thứ hai của ông là ca sĩ Nhã Phương. Ông qua đời trong cô độc ngày 9 -5- 2003 vì tai biến mạch máu não tại nhà riêng đường Hồ Hảo Hớn, quận 1, Sài Gòn, mấy ngày sau khi được giấy báo của chính phủ Hoa Kỳ chấp thuận cho sang California đoàn tụ với các con và Mai Hương, người vợ đầu tiên. (Theo Wikipedia).

 Trump lại bị kiện vì bạo loạn Đồi Capitol…

May be an image of 6 people, people standing, outdoors and crowd

 Trump lại bị kiện vì bạo loạn Đồi Capitol…

Một nghị sĩ Dân chủ đệ đơn kiện Trump, con trai Donald Jr, luật sư Rudy Giuliani và một nghị sĩ Cộng hòa với cáo buộc kích động bạo loạn Đồi Capitol hôm 6/1.

Trump và các bị cáo khác đã tiến hành một “chiến dịch ngụy biện dối trá và kích động” dẫn đến vụ tấn công quốc hội, nghị sĩ California Eric Swalwell đệ đơn kiện lên tòa án quận ở thủ đô Washington ngày 5/3.

Tháng trước, nghị sĩ Mississippi Bennie Thompson, cũng thuộc đảng Dân chủ, đã đệ đơn kiện tương tự chống lại Trump. Cả hai đều viện dẫn luật ít được sử dụng là Đạo luật Ku Klux Klan, được thông qua năm 1871 để ngăn chặn nhóm da trắng thượng đẳng KKK đe dọa các quan chức dân cử.

Trump, Donald Jr., Giuliani và nghị sĩ Alabama Mo Brooks đã phát biểu tại cuộc mít tinh với người ủng hộ trước cuộc bạo loạn ngày 6/1 tại Đồi Capitol. “Không chấp nhận thất bại, Donald Trump đã phát động một cuộc chiến tổng lực nhằm vào chuyển giao quyền lực hòa bình”, Swalwell nói trong tuyên bố thông báo về vụ kiện.

“Ông ta nói dối những người ủng hộ hết lần này đến lần khác, tuyên bố rằng cuộc bầu cử đã bị đánh cắp và cuối cùng kêu gọi người ủng hộ đổ bộ về thủ đô Washington để ‘ngăn chặn hành vi trộm cắp”, Swalwell nói thêm.

“Các bị cáo đã tập hợp, kích động đám đông và do đó, những người này phải chịu trách nhiệm toàn bộ về thương tích và thiệt hại sau đó”. Swalwell nhấn mạnh. Ông đề nghị tòa ấn định hình phạt và yêu cầu bị cáo bồi thường thiệt hại nhưng những chi tiết này chưa được công bố cụ thể.

Cuộc bạo loạn nổ ra khi đám đông ủng hộ Trump quá khích xông vào tòa nhà Đồi Capitol gây rối khi thượng viện đang họp chứng nhận kết quả bầu cử, khiến 5 người chết và gây thiệt hại hàng triệu USD. Hơn 260 bị cáo đã bị kết tội liên quan tới cuộc bạo loạn, trong đó nhiều người tuyên bố “trung thành” với Trump và chán ghét quốc hội Mỹ.

Trump đã bị Hạ viện do đảng Dân chủ kiểm soát luận tội nhưng được Thượng viện tha bổng. Swalwell là một trong những nghị sĩ Dân chủ đóng vai trò như công tố viên trong phiên tòa xét xử Trump tại Thượng viện.

Phản ứng trước vụ kiện này, phát ngôn viên của Trump Jason Miller ra tuyên bố: “Eric Swalwell là người chẳng ai biết đến và không đáng tin cậy”.

– Donald Trump tại Nhà Trắng tháng 11/2020. Ảnh: AFP.

https://www.businessinsider.com.au/trump-sued-for…  

  LỢI ÍCH NHÓM HOÀNH HÀNH

May be an image of 1 person

  LỢI ÍCH NHÓM HOÀNH HÀNH

Đỗ Ngà

Thảm sát Đồng Tâm nó bắt nguồn từ việc chính quyền thu hồi đất của dân làm sân bay. Sau đó dự án sân bay bị hủy rồi đất thu hồi đó chuyển cho doanh nghiệp, mà cụ thể là Viettel. Vì việc giao đất đó mà xảy ra tranh chấp, khi xảy ra tranh chấp như vậy thì nhà nước lại vác súng đến nhà dân bóp cò để triệt phản kháng. Cướp đất sau đó giết người đều do bàn tay nhà nước làm, doanh nghiệp chỉ có việc nấp sau lưng nhà nước rồi an tâm làm dự án rồi chia lại lợi ích cho những lãnh đạo nhà nước ấy là xong. Sự phối hợp nhà nước – tư nhân rất hoàn hảo. Đất đai là chuyện muôn thuở, nó là nơi tạo ra dân oan khắp mọi miền đất nước.

Đến nay thì vụ án Đồng Tâm đã ngã ngũ, phần thua đã thuộc về nhân dân. Hiện giờ nhà nước dùng 2 chiêu bài để lấy đất dân nghèo với giá rẻ bèo giao cho doanh nghiệp thân hữu, đó là thu hồi đất xây đô thị hoặc thu hồi đất làm sân bay. Thu hồi đất làm đô thị thì Thủ Thiêm là vụ điển hình, còn thu hồi đất làm sân bay thì Đồng Tâm là vụ điển hình.

Được biết, hiện nay có hàng loạt địa phương như Hà Giang, Ninh Bình, Hà Tĩnh, Ninh Thuận, Bạc Liêu, Cà Mau, Cao Bằng và Bắc Giang… đang có đề xuất làm sân bay. Chính vì đề xuất như thế này mà bà Phạm Chi Lan khuyên đã phải lên tiếng cảnh báo rằng, sẽ tránh lãng phí nguồn lực, tốn nhiều tiền của, và sẽ kém hiệu quả.

Vâng! Tại Cam Ranh đã có sân bay từ lâu, vậy mà Ninh Thuận lại đòi có sân bay nữa thì bay kiểu gì? Cam ranh – Ninh Thuận có cự li chỉ có từ 50-60 km đường ô tô thì bay kiểu gì? Vô lí. Nếu xây là gây ra lãng phí kinh khủng. Tuy nhiên nếu nhìn ở khía cạnh khác là họ xin quy hoạch sân bay vì mục đích khác thì sao? Chẳng phải vụ thảm sát Đồng Tâm nó bắt từ quyết định thu hồi đất xây sân bay Miếu Môn sao? Rồi cuối cùng họ đã hủy dự án sân bay và lấy đất giao doanh nghiệp làm giàu. Nếu họ tính bài đó thì việc họ xin xây các sân bay cánh nhau chỉ chừng 100 km cũng được. Vì mục đích của họ là lấy đất chứ có phải là làm sân bay thật đâu? Mà nếu có xây dựng sân bay thật đi nữa thì đất khu vực sân bay được chia chác cho “con cháu các cụ” chiếm hết như sân bay Long Thành.

Ngoài chuyện xin làm sân bay tràn lan thì hiện nay, có 3 thành phố là Bắc Ninh, Huế, Khánh Hòa dự tính tách ra làm thành phố trực thuộc trung ương. Mà như ta biết, khi thành phố được chấp nhận nâng cấp đô thị thì sẽ được trung ương rót kinh phí về để phục vụ công tác quy hoạch chứ? Mà đã có quy hoạch thì ắt có thu hồi đất. Đấy là điều mà chính quyền và doanh nghiệp thân hữu đang cần. Không cách làm giàu nào dễ cho bằng cách nấp sau những chính sách nhà nước để trục lợi. Và nhờ đó các sân sau sẽ ăn trên đầu trên cổ dân oan như Thủ Thiêm thôi. Quan chức sẽ giàu, bọn đầu nậu sân sau sẽ giàu, chỉ có dân nghèo là mất tất cả.

-Đỗ Ngà-

Tham khảo:

https://dantri.com.vn/…/ba-pham-chi-lan-khong-the-moc…

https://vietnambiz.vn/bac-ninh-thua-thien-hue-khanh-hoa…

KHÔN NHÀ DẠI CHỢ…

8 SÀI GÒN
KHÔN NHÀ DẠI CHỢ…Tôi là người sinh ra và lớn lên tại Sài Gòn trải qua 2 thời kỳ trước và sau 75…

Tôi xin mấy chú ngoài vĩ tuyến 17, tức là những kẻ sinh sau đẻ muộn, đừng đem cái sự bịa đặt, tuyên truyền láo khoét của ông cha mấy chú về viễn cảnh “Sài Gòn toàn đĩ điếm, dân Sài Gòn sống nhờ viện trợ của Mỹ…” Nghe nó thối lắm và nó NGU DỐT lắm!

Nói về đĩ điếm, gái quán bar khi xưa Sài Gòn cũng có, nhưng nó cũng không tới mức độ xuất khẩu đĩ điếm ở VN như ngày nay đâu.

Nhục mặt khi chính phủ Singapore kiểm soát gắt gao phụ nữ VN nhập cảnh sang Singapore, cũng bởi vì số gái bán hoa người VN, mượn cớ du lịch sang Singapore, Malaysia rồi hành nghề mại dâm trái phép.

Cái đó chưa kể là xuất khẩu mại dâm sang Trung Quốc và Cambodia nữa chớ… Còn cái trò lừa gạt phụ nữ, trẻ em VN bán sang Trung Quốc của mấy chú ngoài Bắc thì quả thường tình rồi!

Nếu nói về kinh tế Sài Gòn trước 75, Mỹ có viện trợ là viện trợ cho lính Mỹ, cho chính quyền miền Nam, tức là VNCH. Chứ người Mỹ họ không dư tiền mà đi nuôi cả dân miền Nam, đặc biệt là người Sài Gòn.

Dân Sài Gòn họ cũng phải cày thấy mẹ thấy cha, chứ không phải suốt ngày đợi viện trợ từ Mỹ mà ăn đâu.

Nền kinh tế Sài Gòn trước 75 rất đa dạng, có rất nhiều công ty, tập đoàn nước ngoài vào đầu tư: Esso, Shell, Coca Cola, Panasonic, Philips…

Trong khi ngoài xứ Bắc Kỳ của mấy chú, có chó nó vào đầu tư. Mấy chú được sống trong thời bình, thế mà đường sắt, đường bộ, cầu Thăng Long… của mấy chú là Trung Quốc nó xây cho. Nhiệm vụ của mấy chú là trồng lúa, tăng gia sản xuất cùng với những tổ, đội sản xuất hợp tác xã.

Ngay tại Hà Nội của mấy chú, tắm còn nhảy xuống sông tắm, chứ đào đâu ra nước máy, xà phòng mà tắm. Nhà nào vớ được cục xà bông “cô Ba” trong miền Nam là quý còn hơn cục vàng, 1 chiếc đài radio là cả xóm bu vào nghe, tivi là thứ xa xỉ phẩm…

Trong khi mấy chú nằm chiếu manh, thì dân Sài Gòn họ đã nằm giường nệm từ trước 75 rồi.

Mấy chú xài bếp củi, chứ đừng nói chi bếp dầu, vì dầu đâu ra mà xài, trong khi Sài Gòn người ta xài bếp gas khi đó rồi…

Còn chuyện tôi dùng 3 chữ “xứ Bắc Kỳ”, thì mấy chú cứ mạnh dạn chửi tôi là “thằng Nam Kỳ”, tôi càng thích.

Bởi vì, Nam Kỳ Khởi Nghĩa là 1 tên đường ở Sài Gòn ngày nay, còn mấy chú tự nhột khi nghe đến 2 chữ “Bắc Kỳ” là mấy chú phải tự hiểu vì sao mình nhột.

Cái dân Sài Gòn từ xưa đến nay, có những cái “tật” kỳ lắm: Khi xưa, nếu mấy chú hỏi đường người cảnh sát Sài Gòn, thì họ chỉ tận nơi, tận tình cho mấy chú.

Người Sài gòn đi đường thấy ai quên đá chống xe, thì cố rượt lên mà nói với theo: anh, chị, chú, bác, cô, dì… ơi đá chống xe kìa.

Người dân Sài Gòn xưa kia không phân biệt tỉnh lẻ như mấy chú ngoài Bắc lồng lộn vụ Hà Nội 1, Hà Nội 2 đâu.

Những doanh nghiệp làm ăn xưa kia: Nước ngọt Phương Toàn (giờ là nước ngọt Chương Dương ), Bia La-de “Con Cọp”, Bia 33 (giờ là bia Sài Gòn), nước tương Nam Dương, kem đánh răng “Hynos”, “Dạ Lan”…

Nhà máy “Caric”, Hãng máy may “Sinco”… hầu như là của tư nhân họ phát triển… đứng hàng đầu Đông Nam Á, Singapore thèm thuồng là lý do đó!

Sau ngày giải phóng, Nhà Nước VN tiếp quản các công ty, nhà máy… rồi làm ăn như quần què người ta.

Mấy chú gửi email cho nhà máy bia Hà Nội, hỏi giùm tôi xem tiểu sử dây chuyền sản xuất bia Hà Nội bây giờ là lấy từ đâu ra? Không vào Nam cướp dây chuyền sản xuất bia sau giải phóng, thì mấy chú có bia uống à?

Vậy thì tại sao mấy chú không tự hỏi lại xem coi mấy chú là người hay là súc vật vậy?

Và tại sao mấy chú lại hèn với giặc lại ác với dân?

Đồ thứ khôn nhà dại chợ.

TIÊU TẤN ĐẠT

TẠ ƠN BỆNH VIỆN MỸ, NƯỚC MỸ

TẠ ƠN BỆNH VIỆN MỸ, NƯỚC MỸ

 Tác giả là trưởng nữ một gia đình thuộc sắc tộc Chăm (Chàm)  đang sống tại Việt Nam, đến Mỹ do sự can thiệp đặc biệt của bệnh viện U.C Davis ở Sacramento, để thăm gặp người em ruột bị ung thư máu sắp từ giã cuộc đời. Câu chuyện được kể trong bài viết, theo tác giả nói lên “nét nhân đạo sâu sắc nhất của bệnh viện Mỹ.”  

***

Tôi đến Mỹ vào một chiều se lạnh…

Mấy chục năm qua, tôi vẫn thầm ước được đi Mỹ, nhưng xa vời quá, giấc mơ không tưởng ấy! Kể từ ngày ba mẹ dẫn các em ra đi theo diện H.O.  Tôi và ba đứa em trai đã lập gia đình đành ngậm ngùi ở lại. Thời gian qua mau, mái tóc đen kia giờ đã điểm bạc, vẫn chưa được trùng phùng cùng ba mẹ. Nhưng số phận lại run rủi chị em tôi được đến Mỹ như một giấc mơ. Một giấc mơ không ngờ!

Đặt chân lên đất Mỹ

Vẫn cứ ngỡ đang mơ

Bao nhiêu năm trông chờ

Bây giờ là sự thật.

Một sự thật đau buồn, bởi vì gia đình tôi được đoàn tụ trong đau thương mất mát.

Gặp Em trên giường bệnh

Niềm vui và nước mắt

Như hòa lẫn vào nhau!

Em ngồi đấy, cụt hai tay, hai chân, mắt đeo kính lão khi tuổi mới hăm ba. Nước mắt tôi dâng tràn nhưng vẫn cố đè nén.

Chị muốn khóc vang thấu thiên địa

Khi thấy em mang thân thể xót thương này.

Đứa em út khôn ngoan hiền hòa, không đua đòi lối sống thác loạn, chỉ biết học hành chăm chỉ, đã ngã bệnh từ năm 2004 khi Em về VN thăm quê. Bệnh viện Chợ Rẫy đã xét nghiệm là ung thư máu! Họ khuyên tôi nên chuyển Em về Mỹ gấp. Tôi không dám nói sự thực đau lòng với em, chỉ nói là: “Việt Kiều về VN chơi mà bị bệnh, chị không dám nuôi, em về Mỹ sớm đi!” Em vẫn ngây thơ dỗi hờn tôi: “Hậu không có lỗi với chị, sao chị cứ đuổi Hậu hoài vậy!” nghe Em nói lời trách móc, tôi đau đứt ruột! Nhưng em vẫn vâng lời ra đi.

Phần thì phải giấu Em, phần thì giấu ba mẹ già sợ ba mẹ buồn phiền trở bệnh, mấy chị em tôi sắp xếp cho Em về Mỹ sớm hơn dự định. Hôm tiễn Em  ra đi, tôi thèm được ôm Em khóc lời chia ly, vì cứ nghỉ chắc đây là  lần cuối được nhìn thấy Em, nhưng không dám bộc lộ ý nghĩ của mình, chỉ gắng gượng vuốt tóc Em nhắn nhủ: “Em qua Mỹ chịu khó uống thuốc cho lành bệnh, rồi lại về thăm quê hương, thăm anh chị.”

Bệnh viện Chợ Rẫy khuyên nên đưa Em vào bệnh viện Mỹ nào gần sân bay đáp  nhất. Nhưng Em đã khẩn khoản xin được về tới nhà rồi mới vào bệnh viện U.C Davis ở Sacramento.

Từ đấy Em được điều trị suốt hai năm ròng rã. Bệnh viện Mỹ đã chữa cho Em “free” vì Em đang đi học – không tiền bạc, không tài sản riêng.

Tiền thuốc thang có thể lên tới cả triệu đô la nhưng họ vẫn chữa cho Em tận tình, không đuổi về như ở VN khi biết rằng bệnh nhân không đủ tiền chi phí.

Em đã cố gắng chịu đựng biết bao đau đớn để vô hóa chất trị liệu (chemotherapy), và cũng đã can đảm chịu đựng cưa hết hai tay hai chân để được sống còn. Sức sống của Em vô cùng mãnh liệt. Em vẫn còn quá trẻ, lời nói và cử chỉ của Em vẫn lộ ra vẻ ngây thơ chân thật. Em chưa hề biết giả dối cùng ai. Các bác sĩ và nurse chữa trị cho Em đã tỏ vẻ khâm phục sự lạc quan yêu đời của Em, và họ đã cố gắng chữa trị cho Em với niềm bao dung tận tụy.

Sau mấy tháng nằm viện, Em bình phục với một thân thể không lành lặn. Em cam chịu tật nguyền để đổi lấy mạng sống! Người chị kế của Em đã hy sinh tất cả để chăm sóc cho Em và cũng được hưởng lương của chính phủ điều khác biệt với VN.

Bệnh nhân khó khăn thì người nhà tự lo, không ăn thua gì tới  nhà nước. Bệnh viện Mỹ còn cử cả bác sĩ tâm lý đến khuyên nhủ Em vui sống và hướng tới một tương lai tốt đẹp hơn.

Em lâm bệnh giữa tuổi xuân phơi phới đường tương lai đang rộng mở ngời ngời

Họ đã chữa cho Em tận tụy

Vẫn không qua số phận đoạn trường!

Đất nước Hoa Kỳ tinh tường, nhân đạo Tạo phép mầu cho chị, cho anh

Được gặp Em lần cuối trước phân ly Đi xa tít phương trời huyền ảo

Dù được bệnh viện U.C Davis chữa trị tận tình. Các bác sĩ và nurse vô cùng yêu thương Em. Họ gọi Em là “Sweet Heart”, “Good Boy”. Em đã cố gắng thích ứng với chân tay giả và đi đây đó với cặp chân giả không cần xe lăn. Em đã cam phận với kiếp sống tật nguyền, miễn là được sống!  Hai tay sắt của Em đánh computer nhanh thoăn thoắt. Hai chân nhựa của Em bước lên xuống cầu thang như người bình thường. Em đã cố gắng luyện tập thành thạo những vật dụng hỗ trợ sự tật nguyền. Chi phí cũng rất cao nhưng tất cả đều “free”. Bệnh viện cũng thường kiểm tra sức khỏe của Em hàng tuần.

Đúng hai năm sau ngày Em khởi bệnh, Em đã xin bệnh viện cho được về VN. Họ đã hỏi em rằng: “Vì sao you cứ đòi về VN”” Em mới trả lời: “Tôi muốn về VN để gặp anh chị tôi lần cuối trước khi chết!” Họ mới rõ ràng không thể giấu được Em. Bịnh của Em đã tái phát và hết phương cứu chữa!

Bệnh viện Mỹ không đồng ý cho Em về VN và viết một lá thư yêu cầu Lãnh Sự Quán Hoa Kỳ ở Saigon chấp thuận cho 4 chị em tôi đang ở VN được sang Mỹ để gặp mặt Em lần cuối trước khi chia ly.

Theo chân tôi các em cùng đến

Hội tụ đoàn viên nơi đất Mỹ xa xôi

Tóc Mẹ bạc phơ, tóc con đà chớm bạc

 Bạc mái đầu chụm lại khóc Em thơ

Và đây cũng chính là nét nhân đạo sâu sắc nhất của bệnh viện Mỹ. Họ đã  cảm thông cho giây phút cuối cùng của bệnh nhân. Họ đã an ủi chiều chuộng hết sức chu toàn cho bệnh nhân trước giờ lâm chung. Họ còn cho phép chúng tôi được thay phiên nhau ngủ lại trong phòng bệnh nhân để canh chừng cho Em. Họ đã biết bệnh Em không qua khỏi nên thân nhân được phép vào thăm thoải mái. Chỉ cần nói tên H.D là họ “ok” cho vô.

Mỗi lần vô thăm có thể tới 20 người, họ vẫn không đuổi như ở VN. Họ đã duy trì sự êm ái không để đau đớn trước khi chết đến giây cuối cùng.

Khi chúng tôi cho họ biết rằng chúng tôi là dân tộc thiểu số (Chăm) ở VN, người sắp chết phải được đỡ trên tay thân nhân, nếu không thì là chết “Fào”. Họ vẫn tôn trọng tục lệ của chúng tôi cho chúng tôi được đỡ lưng Em trên giường bệnh. Sau khi Em trút hơi thở cuối cùng chúng tôi cứ mãi bịn rịn không muốn ra khỏi phòng bệnh, họ yêu cầu chúng tôi ra ngoài để “Clean” Em. Rồi chúng tôi lại xin được đi theo thi thể Em đến tận phòng xác. Họ cũng chấp nhận luôn!

Đêm ấy Em đã nhắm mắt xuôi tay, không chống nổi với số mệnh nữa. Người Chăm ở Sacramento chỉ khoảng chừng 20 gia đình, tất cả đều khóc thương cho Em, người con trai Chăm thông minh hiền hậu, và tất cả -khoảng 60 người- đã lặng lẽ âm thầm theo chiếc xe phủ khăn trắng mang hình hài Em đi qua những hành lang sâu hun hút, lạnh lẽo đến rợn người mà chưa từng ai được phép vô ngoại trừ nhân viên bệnh viện. Vậy mà chúng tôi đã được phép!

Ngày Em mất Chăm Sacto đều khóc

 Theo chân Em đến tận chốn kỳ cùng

Phá lệ xưa đưa tiễn xác thân Em

Nơi xa xôi, xa bà con thân thuộc

Vẫn ấm lòng bởi tình nghĩa đồng hương.

Tôi từ VN đến Mỹ ngày 9/5/2006. Mười hai ngày sau, 9/17/2006, Em tôiqua đời. Mười hai ngày ngắn ngủi trong bệnh viện UC Davis đã cho tôi thấy tường tận những máy móc tối tân của bệnh viện Mỹ, những liều thuốc quý giá mà nếu ở VN chúng tôi phải tốn hàng trăm triệu mới được điều trị,  thế mà ở đây họ đã cho không. Hơn thế nữa họ đã khẩn khoản viết thư xin với Lãnh Sự Quán Hoa Kỳ cho phép 4 chị em tôi đang ở VN được qua Mỹ hết để gặp mặt bệnh nhân của họ lần cuối! Thái độ của nhân viên bệnh viện rất mực ân cần. Từ bác sĩ cho đến nurse hay bảo vệ, lao công, họ đã khiêng thêm chiếc ghế ngủ vào cho chúng tôi. Thân nhân vô thăm nhiều, họ bê thêm ghế. Họ cứ hỏi người thăm muốn uống gì họ mang lên. Có một hôm họ bê cả thùng ice cream lên cho, khi thấy khách lên thăm em quá đông. Tất cả đều trái ngược với VN, nên đã tạo cho tôi nhiều cảm xúc và viết lên những lời này. Bệnh viện UC Davis vô cùng nhân đạo, chúng tôi mang ơn họ thật nhiều.

Tôi may mắn đọc được trang báo “Viết Về  Nước Mỹ Năm Thứ Bẩy” của Việt Báo nên xin gửi gấm những cảm xúc của mình vào đây, như lời tạ ơn chân thành nhất của gia đình chúng tôi với bệnh viện Mỹ và nước Mỹ tử tế, nhân đạo.

 From: Do Tan Hung & KimBang Nguyen

Cô gái Mỹ cụt tay chơi violin bằng chân

Cô gái Mỹ cụt tay chơi violin bằng chân

2/23/21

Thiếu hai tay từ khi chào đời, Inga Petry (21 tuổi) học cách tự mình thực hiện những công việc hàng ngày bằng đôi chân. Cô có thể nấu ăn, chơi violin thuần thục.

Inga Petry (21 tuổi), đến từ bang Georgia (Mỹ), lớn lên mà thiếu đi đôi tay. Cô được xác định mắc chứng ngừng phát triển chi trên. Căn bệnh bẩm sinh khiến các bộ phận khác trên cơ thể Petry phát triển bình thường, nhưng cánh tay không hình thành ngay từ khi còn trong bụng mẹ.

Năm 2 tuổi, Petry được cặp vợ chồng người Mỹ tên Daniel và Jennifer nhận làm con nuôi. Yêu quý cô gái, cha mẹ nuôi định hướng dạy dỗ Petry thành người mạnh mẽ, độc lập, không tự ti hay mặc cảm về khiếm khuyết của bản thân. “Tôi và chồng cố gắng để con bé có cơ hội học tập và sống với tinh thần thoải mái như nhiều đứa trẻ khác”, bà Jennifer chia sẻ.

Được gia đình giúp đỡ, cô gái 21 tuổi học cách tự mình thực hiện các công việc hàng ngày bằng đôi chân. Ban đầu, Petry gặp nhiều khó khăn khi chưa thể điều khiển hai chân một cách linh hoạt mỗi lần cần nắm, giữ đồ. Mất nhiều thời gian, cô mới tự mình xoay xở thành công. Hiện tại, Petry đã có thể dùng chân nấu ăn, gắp đồ ăn bằng đũa hay tự mình mặc quần áo, cầm bút viết, gõ bàn phím.

“Cha mẹ dạy tôi rằng khiếm khuyết thể chất không phải là lý do để biện hộ cho việc từ bỏ. Mẹ nuôi tôi là giáo viên âm nhạc và bà đã dạy tôi cách chơi violin bằng chân. Tôi biết rằng mình sẽ phải chăm chỉ, nỗ lực nhiều hơn người khác để có được những gì mong muốn”, Petry chia sẻ. Như nhiều cô gái khác, Petry cũng có sở thích làm đẹp dù cho biết chuyện trang điểm bằng chân khiến cô tốn khá nhiều công sức.

Ở tuổi 21, bên cạnh việc theo học ngành Luật tại trường đại học, Inga Petry cho hay muốn thử sức với vai trò người mẫu. “Tôi hy vọng làng thời trang sẽ đa đạng hơn, nơi người khuyết tật cũng được trao cơ hội trình diễn và tỏa sáng theo cách riêng, đồng thời truyền thông điệp tích cực đến khán giả. Nếu nhận được lời mời từ các nhà thiết kế, tôi chắc chắn tham gia”, Petry bày tỏ.

Ngoại hình khác biệt, Petry đôi khi bị nhận về những bình luận tiêu cực, bình phẩm về cơ thể hay tin nhắn quấy rối từ người lạ. Tuy nhiên, Petry cho hay cô đã học được không mấy bận tâm đến ý kiến người ngoài và thậm chí coi đó là động lực để hoàn thiện bản thân. “Tôi vẫn thấy bản thân may mắn vì có nhiều bạn bè tốt xung quanh”, cô nói.

Hiện tại, Petry đã đủ khả năng sống độc lập. “Nửa kia” của cô là Joseph Macuga, lớn hơn cô 2 tuổi. Cả hai đã hẹn hò hơn 2 năm. Trong mắt Petry, bạn trai là người tâm lý, nhiệt tình giúp đỡ khi cô gặp khó khăn. Nói về ước muốn tương lai, cô gái bày tỏ muốn trở thành luật sư và có nhiều hoạt động hỗ trợ người khuyết tật.

CHUYỆN … DUYÊN NỢ-Tác giả là một Sĩ quan TQLC VNCH

May be an image of 1 person, standing and outdoors

CHUYỆN … DUYÊN NỢ – Tác giả là một Sĩ quan TQLC VNCH

LT: Tác giả là một Sĩ quan TQLC VNCH, định cư tại Hoa Kỳ theo diện HO-20. Bài viết của ông được một cựu đồng ngũ chuyển tới, về một cựu nữ chiến binh VC, sau chiến tranh, đi vào tận trại tù tìm thăm người sĩ quan VNCH cô từng gặp trên chiến trường, và rồi…”.

***

Sau 3 ngày quần thảo ác liệt với địch quân, chúng tôi mới chiếm được mục tiêu, đơn vị chủ lực miền của địch thuộc tỉnh Bến Tre đã bị xóa sổ, nhưng tiểu đoàn của chúng tôi cũng bị thiệt hại khá caọ Trung đội 4 của tôi được lệnh bung rộng ra kiểm soát từng hầm hố, từng công sự của địch. Cảnh vật hoang tàn đổ nát,những thân cây dừa bị mảnh đạn pháo binh băm nát lỗ chỗ. Hầu như không còn chỗ nào nguyên vẹn, mùi thuốc súng nồng nặc khó chịu vẫn còn vương lại nơi đâỵ Tôi với Kính, người mang máy truyền tin, cẩn thận từng bước trên bờ mương nhỏ. Chợt Kính nói nhỏ:

– Ông thầy! Coi chừng hình như có người trong lùm cây đàng kia.

– Tản rộng ra, theo dõi kỹ chung quanh và coi chừng đồ chơi của tụi nó.

Tôi ra lệnh cho Kính xong là lom khom phóng qua những thân cây nằm ngổn ngang trên mặt đất, khẩu M16 lên đạn sẳn sàng, Kính theo kế bên hông. Tiếng rên nho nhỏ của phụ nữ văng vẳng ra từ trong lùm cây rậm rạp.

– Một đồng chí nữ nhà ta đấy. Kính reo nho nhỏ.

Kinh nghiệm chiến trận cho tôi biết không bao giờ hấp tấp trước mọi tình huống, có thể địch gài mìn bẫy xung quanh, hoặc gỉa vờ bị thương để dẫn dụ đối phương tới gần rồi sát hại. Dơ ngón tay ra hiệu lệnh và chỉ vào lùm cây, tôi quan sát lần nữa rồi rón rén bước nhẹ, đằng kia thằng Kính lăm le khẩu súng trên tay trông chừng. Tôi lấy mũi súng vạch đám lá, một cô gái trạc độ 18,19 tuổi nằm gối đầu lên chiếc ba-lô mầu “cứt ngựa”, vai trái bị trúng đạn máu tuôn ra ướt đẫm, mắt nhắm nghiền nhưng miệng vẩn không ngớt rên rỉ:

– Nước…Nước..cho tôi miếng nước”.

Trước tình trạng nguy hiểm đến tính mạng của “cô” địch quân sau khi ngừng tiếng súng, việc đầu tiên là phải cầm máu, tôi lấy băng cá nhân lau nhẹ trên vết thương, đoạn dùng lưỡi lê cắt khoảng áo trên vai, đỡ cô ngồi dựa vào người tôi đoạn bảo Kính:

– Mày băng dùm cho tao, nhớ nhẹ taỵ

– Ông nhân từ quá, gặp em con nhỏ này tiêu đời. Kính vừa băng vừa cằn nhằn.

Tôi im lặng không nói gì, Kính nói đúng, những người lính của tôi đã ngã xuống, máu của họ đổ ra cho sự Tự do, người Cộng Sản có nhân từ với người anh em của tôi không?

– Nước… Cho tôi xin miếng …..nước.

– Đ. Mẹ … Câm miệng lại.

Kính quát tháo giận dữ, tôi lừ mắt nhìn người đệ tử ra vẻ không hài lòng.

– Mày đừng nói như vậy, với một người sắp sửa chết mình đừng nuôi thù hận nữa.

Thôi mày ra ngoài trông chừng cho tao đi.

Tôi lấy cái khăn màu tím cột trên vai áo, dấu hiệu nhận diện của đơn vị, thấm chút nước rót từ bình tông lau nhẹ trên mặt cô gái. Tôi ngẩn người trong giây lát vì sắc đẹp của cô, khuôn mặt thanh tú với hàng mi cong vút nhất là sống mũi cao nôm cô phảng phất như minh tinh màn bạc dù trắng xanh vì mất máu nhưng cô ta vẫn có nét thu hút đặc biệt. Ghé bình tông nước vào miệng cô gái, tôi nói nhỏ:

– Cô uống đi, nhớ từ từ từng chút một.

Cô ngoan ngoãn nghe lời như một em bé. “Cám ơn ông nhìều”. Giọng nói yếu ớt và mệt mỏi.

– Tôi sẽ tiêm cho cô 2 mũi thuốc trụ sinh và cầm máu, cố chịu đau nghe.

– Không cần đâu, làm phiền ông nhiều rồi, vả lại tôi cũng sắp chết đến nơi.

– Bậy bạ, vết thương này đâu có gì nguy hiểm.

– Đừng an ủi như vậy, hồi nãy ông nói tôi sắp chết đừng nuôi hận thù nữa.

– Tại vì…Tại vì…Tôi không muốn lính của mình ăn nói kỳ cục như vậy.

Cô gái mở mắt nhìn tôi với vẻ cám ơn, trong đáy mắt chứa nhiều điều muốn nói, lâu lắm cô nói thều thào:

– Bây giờ ông sẽ làm gì với tôỉ…Bắn một phát súng có lẽ nhẹ nhàng hơn là giao tôi cho cơ quan điều tra.

Thật tình tôi không biết trả lời sao với cô, chưa kịp phản ứng thì cô tiếp:

– Tôi sinh ra ở miền đất mênh mông sông nước, hãy để thân xác này vùi dập nơi đây. Xin ông đừng giao cho ai hết. Tôi van xin ông.

– Thôi được rồi, tôi sẽ làm theo lời yêu cầu của cô. Nhưng trước nhất hãy để tôi tiêm thuốc cái đã đừng bướng bỉnh như vậy.

Cô gật nhẹ đầu mà không nói lời nào. Kéo ống tay áo lên, lộ làn da trắng nõn nà, tôi chăm chú chích mũi Penicilline mà không thấy má của cô thoáng đỏ vì hổ thẹn mà chỉ thấy cô nhăn nhó suýt soa vì đau, tôi bật cười:

– Đi lính bị thương, bị bắn không đau, chỉ có mũi kim bé tí tẹo mà cô nhăn nhó, rên rỉ như….

– Sao không đau, ông ăn nói… như khỉ chứ gì?

Cô cướp lời, tôi cười trừ, đỡ cô gái nằm xuống ngay ngắn trên mấy tầu lá chuối, rồi tôi đứng dậy cầm cây súng lên đạn .. rồi lấy trong ba-lô mấy hộp lương khô, bình nước đầy và cuộn băng cứu thương, tất cả đặt bên cạnh cô rồi nghiêm nghị nói:

– Đơn vị tôi sẽ di chuyển đi nơi khác bất cứ lúc nào để tìm các đồng chí của cô, nhưng những thứ nầy cần thiết cho cô, tôi hy vọng người của cô sẽ trở lại tìm và cứu sống đồng đội của mình.

Tôi lấy khăn nhúng nước lau mặt cho cô đoạn cẩn thận lấy mấy tàu lá dừa che kín lại.

– Này… Ông tên là gì vậỷ

– Có quan trọng lắm không?

– Ít ra sống hay chết tôi còn biết tên người đã đối xử tốt với mình chứ.

– Vậy thì cô nói với Diêm Vương gã đó là Lam, Trần Hoài Lam, và cô xin với ổng cho tôi tai qua nạn khỏi trong chiến tranh này.

Tôi nghe tiếng cô cười nhỏ cùng tiếng nói thật nhẹ:

– Dạ, Quyên đêm nào cũng sẽ cầu nguyện cho ông Lam tai qua nạn khỏi.

Quyên, người con gái mà tôi gặp gỡ một lần, và chỉ một lần duy nhất trong cuộc đời kế từ đó. Bước chân người lính như tôi đã qua mọi đoạn đường đất nước, những trận đánh đẫm máu bằng cái chết của đôi bên lên rất cao. Vài lần bị thương nặng nhẹ nhưng tính mạng vẫn còn giử được, phải chăng Quyên hằng đêm cầu nguyện cho tôi được tai qua nạn khỏi như nàng đã hứa.

Đất nước thanh bình, tiếng súng lặng im, nhưng những người được gọi là sĩ quan QLVNCH như tôi và bạn bè khác không được thở hít không khí hòa bình ấy, sau bao năm trăn trở với chiến tranh, tất cả đi vào trại “cải tạo”, một danh từ mỹ miều nhưng thực chất là đầy đọa, là giết lần mòn chúng tôi. Tôi bất lực nhìn bạn bè ngã xuống, đói, bệnh hoạn, đày đọa, khủng bố, đánh đập!

Thân xác anh em chúng tôi bị vùi dập ở nơi núi rừng hiu quạnh, ở hốc núi đen tối ngàn trùng. Tôi lặng lẽ sống như cái bóng tinh thần vững vàng, nhưng thể xác thì suy sụp nặng nề, bám víu ý nghĩ duy nhất “Trả nợ oan gia binh nghiệp”. Phải, sinh ra người lính thì chấp nhận mọi gian nguy may rủi về mình.

Ngày hôm ấy, trại Bù Gia Mập, nơi tôi đang “lao động là vinh quang” có cơn bão rừng rất lớn, mọi người được phép nghỉ tại lán. Anh Đan, khối trưởng nhận thư từ quản giáo phân phát cho anh em. Là một kẻ không thân nhân, không họ hàng, tôi lảng đi nơi khác cho đỡ tủi thân.

– Trần Hoài Lam có thư.

Cả phòng xôn xao ngạc nhiên vì ai cũng biết tôi là thằng “mồ côi”, là “con bà Phước”, danh từ ám chỉ những kẻ không có ai thăm viếng lẫn thư từ. Rất ngạc nhiên tôi nghĩ thầm trong bụng có lẽ trùng tên với một người nào đó nên im lặng.

– Trần Hòai Lam có thư.

Người khối trưởng lập lại với vẻ khó chịu.

Tôi dè dặt bước tới trong trạng thái hoang mang.

– Có thật là của tôi không anh Đan?

– Tên anh rành rành trên phong bì làm sao sai được, thôi nhận đi cho tôi còn làm việc, nếu có sai thì cho tôi biết.

Cầm lá thư tôi lật qua lật lại, xem kỹ có phải đúng tên mình không. Hoàn toàn đúng nhưng tuồng chữ lạ hoắc và cái tên cũng chưa bao nghe qua, nhưng một điều chắc chắn người viết là phái nữ, nét chữ mềm mại thẳng đứng nhưng rõ ràng. Trần Hoài Quyên, thật là lạ, trùng họ, trùng chữ lót, chỉ khác tên. Tôi tứ cố vô thân làm gì có họ hàng. Tôi đọc:

“Anh Lam!

Có lẽ anh ngạc nhiên lúc nhận thư của Quyên, người con gái xa lạ gởi đến cho mình, nhưng khi em nói câu này chắc chắn anh hình dung Quyên là ai:

“Đi lính bị thương, bị bắn không đau, chỉ mủi kim bé tí teo này mà nhăn nhó rên rỉ như…”.

Đọc mấy dòng chữ trên, tôi lặng người rất lâu, bàng hoàng và xúc động hơn bao giờ hết khi nhớ lại trong trận đánh ấy, một nữ VC khuôn mặt bê bết sình đất, tóc tai rũ rượi gối đầu trên ba lô nhỏ, ánh mắt thất thần khi tôi đến gần rồi nhẹ nhàng lấy khăn lau cho cô, khuôn mặt thiên thần trong sáng hiện ra. Cô viết tiếp:

– Đúng như anh nói, đêm hôm ấy đồng đội đã mang em ra khỏi nơi mù mịt khói lửa và chữa trị ở bệnh viện Trung Ương, sau khi rời khỏi bệnh viện, em xin về đơn vị ngành để họat động, không còn muốn tham gia vào nơi lửa đạn nữa. Từng là chiến sĩ xuất sắc trong khu, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, vậy mà thoái lui về hậu phương, kỳ lạ quá phải không anh Lam? Chính anh đã làm thay đổi lập trường của em. Những người đối đầu không hẳn đều tàn ác, bằng chứng là anh. Anh đối xử thật tốt, thật nhân đạo với kẻ thù, dù rằng thuộc hạ của anh nói đúng, không biết bao người đã ngã xuống vì những viên đạn của kẻ địch, mà có thể trong đó có cả em bắn ra.

Hòa Bình tái lập em không vui vì còn hận thù, vay nợ máu phải trả, phương châm của bạn bè, cấp lãnh đạo đề ra. Em rất buồn vì biết anh đang đi vào ngõ cụt, không lối thoát, con đường đi đến cái chết. Như đã nói, từ sau ngày bị thương, em ra khỏi cuộc chơi, không muốn dính líu đến thù hận nữa, bàng quan trước mọi việc, nhưng không thể nào quên anh, em đã cậy cục, tìm kiếm tin tức của anh qua các trại học tập. Trời không phụ lòng người, rốt cục em cũng tìm ra anh. Anh Lam! Còn nhớ những gì em đã nói trước khi anh từ gĩa ra đi không?

“Quyên đêm nào cũng sẽ cầu nguyện cho ông Lam tai qua nạn khỏi”.

Em đã cầu nguyện như vậy mỗi đêm để ơn trên ban mọi điều lành đến cho anh tai qua nạn khỏi đúng như lời đã hứa. Em đang thu xếp công việc để đến thăm anh kỳ tới. Mong được găp lại anh. Hy vọng đừng làm mặt lạ với Quyên.

Từ đó tôi không còn là người cô độc nữa, Quyên thăm đều đặn, lần nào cũng khóc, giọt nước mắt long lanh trên má làm tôi xúc động muốn khóc theo. Ân tình của em làm sao tôi báo đáp cho nổi! Thôi thì chỉ còn cách là…

Trên đất tị nạn, Quyên bây giờ là mẹ của bầy con 3 đứa kháu khỉnh, xinh đẹp. Em chu toàn nhiệm vụ của người vợ hiền, người mẹ nhân ái. Sống ở xứ người văn minh tân tiến nhưng Quyên vẫn là của tôi dạo nào, vẫn áo bà ba và sợi thung buộc trên tóc. Những đêm con cái ngon giấc, em qua nằm kế bên tôi thủ thỉ trò chuyện tâm sự:

– Quyên à, em thương anh từ lúc nào.

– Kỳ cục, ai mà nhớ, hỏi bậy bạ không à”. Em mắc cở phụng phịu.

– Vậy thì thôi anh không hỏi nữa. Tôi làm bộ giận dỗi quay mặt đi nơi khác. Cô lật đật nắm lấy tay tôi năn nỉ:

– Thôi đừng giận nữa, em nói, nhưng cấm không được cười à nha…

Quyên bắt tôi thề thốt đủ mọi điều rồi mới nói:

– Em yêu từ lúc anh kéo tay áo lên để tiêm thuốc. Mắc cở muốn chết, đã vậy còn ghẹo người ta này nọ. Anh biết không, cái khăn màu tím ngày đó anh lau mặt cho em, em giữ mãi trong người, đi đâu cũng xếp lại bỏ vào túi áo, lâu lâu mở ra xem sợ rớt mất.

Cảm động tôi hôn lên trán vợ, không ngờ cô yêu thương tôi đến như vậy.

– Anh biết không, có một hôm em giặt xong phơi ở hàng rào gió thổi mất tiêu.

Trời đất, em khóc mấy ngày trời, bỏ ăn, bỏ ngủ, đi tìm nó. Không hiểu sao nó lại về với em, đứa bạn nhặt được mang trả lại. Nó nói cái khăn này bay tới tận khu ủy, cách đó gần 5 cây số. Em tin rằng anh luôn luôn bên cạnh để giúp em vượt qua nguy hiểm. Hôm bị thương nếu gặp người khác có lẽ cuộc đời của em không biết ra sao. Có lẽ bị chết không chừng.

Quyên ngủ say bên vai tôi, tiếng thở nhẹ nhàng êm ái. Một điều huyền diệu khó tin nhưng thật sự là vậy. Phải chăng duyên số đưa đẩy để tôi gặp em trong hoàn cảnh đó. Đúng như Quyên nói, nếu gặp người khác em có thể bị bắn chết hoặc chết vì vết thương. Hôn lên trán vợ, tôi thì thầm:

– Duyên nợ trời định em ạ.

Bên vai tôi, Quyên ngủ ngon lành khuôn mặt thiên thần không gợn chút bụi trần.

Miến Điện: Áp lực quốc tế gia tăng, biểu tình tiếp diễn

Miến Điện: Áp lực quốc tế gia tăng, biểu tình tiếp diễn

Chính quyền Mỹ, vào hôm qua, 04/03, đã loan báo các biện pháp trừng phạt thương mại đối với Miến Điện, cụ thể là ban hành các hạn chế về xuất khẩu sang nước này, đồng thời đưa vào danh sách đen hai bộ Quốc Phòng và Nội Vụ của Miến Điện cùng với hai công ty do bộ Quốc Phòng nước này nắm giữ. Trước đó, Washington đã ban hành các biện pháp trừng phạt tài chính nhắm vào tập đoàn quân sự sau cuộc đảo chính.

Trong một báo cáo công bố hôm qua, báo cáo viên đặc biệt của Liên Hiệp Quốc Thomas Andrews nhấn mạnh “cho dù tương lai của Miến Điện là do chính người dân nước này quyết định, cộng đồng quốc tế phải có hành động khẩn cấp và kiên quyết để yểm trợ họ“.

Ông Thomas Andrews đề nghị Hội Đồng Bảo An, sẽ họp kín hôm nay để thảo luận về tình hình Miến Điện, ban hành “lệnh cấm vận toàn thế giới” đối với chế độ quân sự ở Naypyidaw, đồng thời ban hành các trừng phạt nhắm vào các tướng lãnh Miến Điện.

Nhưng theo thông tín viên Carrie Nooten từ New York, cho tới nay, Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc vẫn chưa có phản ứng mạnh trước sự đàn áp ngày càng khốc liệt ở Miến Điện:

“Hơn một tháng sau cuộc đảo chính, Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc chỉ ra được một tuyên bố chung rất ngắn gọn, đặc sứ Liên Hiệp Quốc vẫn chưa được đến tận nơi và tại New York, người ta chỉ nói sơ qua về việc bà Aung San Suu Kyi ra tòa cách đây 3 ngày. Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc chỉ lập đi lập lại những lời kêu gọi giống nhau.

Trong khi đó, các thành viên Hội Đồng Bảo An nói rằng họ chờ tuyên bố của hiệp hội ASEAN, mà nội dung rốt cuộc khá là đáng thất vọng. Thế mà vấn đề này rất quan trọng, bởi vì tiến trình dân chủ hóa đang lâm nguy. Những người không phải là nhà ngoại giao đang sốt ruột trước phản ứng chậm chạp của Liên Hiệp Quốc. Nhưng các nhà thương thuyết thừa hiểu một điều: Phải rất thận trọng với Trung Quốc, vốn vẫn ủng hộ phe quân sự ở Miến Điện và có thể dùng quyền phủ quyết để ngăn chận tất cả. Một số nhà thương thuyết nhắc lại: chỉ riêng việc đưa Miến Điện vào nghị trình của Hội Đồng Bảo An và thừa nhận có “đảo chính” ở Miến Điện đã là một kỳ công rồi. Họ nghĩ rằng Bắc Kinh cũng có thể sẽ thay đổi lập trường, do tác động của ngành ngoại giao Hoa Kỳ. Hôm nay, có thể Trung Quốc sẽ đưa ra nhiều bảo đảm hơn là bình thường. Chúng ta sẽ biết được qua nội dung bản tuyên bố của Hội Đồng Bảo An.”

Về tình hình tại chỗ, bất chấp sự đàn áp khốc liệt, theo hãng tin AFP, các cuộc biểu tình vẫn được tổ chức ở nhiều thành phố Miến Điện hôm nay. Đặc biệt tại Mandalay, thành phố lớn thứ hai của nước này, hàng trăm kỹ sư đã xuống đường với khẩu hiệu ” Hãy trả tự do cho lãnh đạo của chúng tôi !” – ” Đừng phục vụ quân đội, hãy rời bỏ đi!“. Cũng tại đây, hôm qua rất nhiều người đã dự tang lễ cô Kyal Sin, 19 tuổi, bị bắn chết ngày hôm trước và nay trở thành biểu tượng của phong trào phản kháng.

Theo thống kê của Liên Hiệp Quốc, kể từ sau cuộc đảo chính cho đến nay, đã có ít nhất 54 thường dân thiệt mạng và hàng chục người bị thương.

Miến Điện: Áp lực quốc tế gia tăng, biểu tình tiếp diễn
RFI.FR
Miến Điện: Áp lực quốc tế gia tăng, biểu tình tiếp diễn
Quốc tế gia tăng áp lực đối với tập đoàn quân sự ở Miến Điện, hiện vẫn

Nhà hoạt động Phạm Đoan Trang thuộc danh sách 10 trường hợp khẩn cấp về tự do báo chí (RFA)

  Nhà hoạt động Phạm Đoan Trang thuộc danh sách 10 trường hợp khẩn cấp về tự do báo chí

RFA.ORG

Nhà hoạt động Phạm Đoan Trang thuộc danh sách 10 trường hợp khẩn cấp về tự do báo chí

Nhà hoạt động đang bị Việt Nam giam giữ, cô Phạm Đoan Trang, nằm trong danh sách 10 trường hợp khẩn cấp về tự do báo chí của tổ chức One Free Press Coalition (OFPC).

OFPC vào ngày 1 tháng 3 vừa qua đưa ra kêu gọi hãy đứng lên đấu tranh cho những nhà báo đang bị tấn công vì theo đuổi sự thật. Trong số này có 10 trường hợp và Cô Phạm Đoan Trang tại Việt Nam là một trong những trường hợp đó.

Trao đổi với RFA tối 5/3, Nhà báo độc lập Võ Văn Tạo từ Nha Trang nhận xét về việc OFPC đưa Cô Phạm Đoan Trang của Việt Nam vào 10 trường hợp đáng quan tâm nhất trong số những nhà báo bị chế độ độc tài đàn áp như sau:

Giới hiểu biết quan sát chính trị và lý luận ở Việt Nam luôn luôn đánh giá rất cao Phạm Đoan Trang trong đội ngũ những người bất đồng chính kiến, đấu tranh vì một Việt Nam dân chủ và tiến bộ xã hội.

Trong những năm gần đây, những người mà tranh đấu phản biện, đấu tranh cho tự do dân chủ bị những mức án nặng nề, trên 10 năm và họ xét theo những điều luật rất nghiêm trọng như lật đổ nhà nước, tuyên truyền chống nhà nước… với khung án rất nặng. Tương lai nếu bị đem ra xét xử tôi nghĩ Đoan Trang sẽ bị phạt rất nặng.

Vì vậy tôi nghĩ việc quốc tế lên tiếng vì Đoan Trang tôi nghĩ là chính đáng, phù hợp với tiến bộ. Tôi rất mừng khi tổ chức đó đưa Đoan Trang vào trường hợp quan tâm.

Theo tôi nghĩ top 10 là vẫn còn ít. Nếu so sánh trên thế giới thì rõ ràng Đoan Trang tôi nghĩ tối thiểu phải ở top 5 quan tâm đầu tiên.”

Nhà hoạt động nữ có tiếng Phạm Đoan Trang, 43 tuổi, từng là một nhà báo làm việc cho một số báo Nhà nước, sau đó cô trở thành một nhà báo độc lập rồi một nhà hoạt động tích cực cho các quyền căn bản tại Việt Nam.

Cô là tác giả của một số sách về nhân quyền, chính trị được xuất bản ở nước ngoài. Cô cũng nhận được những giải thưởng về nhân quyền như giải Tự do Báo chí năm 2019 của tổ chức Phóng viên Không Biên giới, hạng mục Ảnh Hưởng; giải Homo Homini năm 2017 của tổ chức People In Need.

Cô bị bắt vào khuya ngày 6 tháng tháng 10 năm 2020 tại Thành phố Hồ Chí Minh ngay sau cuộc Đối thoại Nhân quyền Việt- Mỹ lần thứ 24. Sau đó Cô bị di lý ra Hà Nội.

Truyền thông Nhà nước Việt Nam vào ngày 7 tháng 10 đưa tin, dẫn nguồn từ Cơ quan An Ninh Điều tra thuộc Công an Hà Nội về quyết định khởi tố đối với cô Phạm Đoan Trang. Cô Trang bị cáo buộc tội ‘tuyên truyền chống Nhà nước Việt Nam’ theo điều 88 Bộ luật Hình sự năm 1999, và ‘làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam’ theo điều 117 Bộ luật Hình sự VN năm 2015.

Những điều luật này bị thế giới cho là mơ hồ, chính trị hóa các hoạt động được Hiến pháp Việt Nam công nhận nhằm bịt miệng các tiếng nói chỉ trích sai trái của đảng cộng sản cầm quyền và chính phủ Hà Nội hiện nay.

OFPC là liên minh được hình thành để soi rọi ánh sáng vào tình cảnh của những phóng viên bị đe dọa trên toàn thế giới vào khi quyền tự do của báo giới bị tấn công khắp toàn cầu.

MÓC TÚI NGƯỜI BỆNH VỖ BÉO CÔNG AN

May be an image of outdoors and text

MÓC TÚI NGƯỜI BỆNH VỖ BÉO CÔNG AN

Đỗ Ngà

Theo Nghị quyết 129/2020/QH14 của Quốc hội ban hành ngày 13/11/2020 về việc chi ngân sách trung ương năm 2021 như sau: Chi cho bộ Công An là 96.146 tỷ đồng (chính mươi sáu ngàn một trăm bốn mươi sáu tỷ đồng), trong khi đó ngân sách được phân bổ cho Bộ Y Tế là 9.171 tỷ đồng (chín ngàn một trăm bảy mơi mốt tỷ đồng). Tính ra ngân sách chi cho công an gấp 10,5 lần ngân sách cho y tế.

Được biết ngày 4/3, trên báo Lao Động cho biết là giá giường bệnh tại Bệnh viện Bạch Mai lên tới 3,3 triệu đồng/ngày, tức khoảng 100 triệu đồng cho mỗi tháng. Giá như vậy thì dân nào chịu nổi? Được biết, từ năm 1990, Chính Quyền CS đã luật hóa việc cho phép bệnh viện nhà nước thu phí dịch vụ từ người bệnh như là một hình thức kinh doanh dịch vụ của doanh nghiệp. Nói thẳng ra nhà nước thu thuế nhân nhưng phủi trách nhiệm lo an sinh cho người dân. Nói nôm na là thế này, Bộ Y Tế ngụ ý nói với bệnh viện công rằng “Tụi bây tự tìm cách móc túi bệnh nhân mà sống, chính phủ không rót tiền an sinh để lo sức khỏe cho bọn dân đen được”. Kết quả là đến bây giờ, bệnh viện dựa vào tình thế ngặt nghèo của người bệnh để ra giá 100 triệu đồng viện phí/tháng.

Được biết hiện nay Bộ Y Tế quản lý 47 bệnh viện cấp trung ương, 419 bệnh viện cấp tỉnh, 684 bệnh viện cấp huyện. Và tất cả các bệnh viện này đều làm như một doanh nghiệp, tức họ phải kinh doanh dich vụ với bệnh nhân của họ chứ họ không nhận tiền từ quỹ an sinh của nhà nước để cung cấp dịch vụ y tế giá rẻ cho dân nghèo được. Được biết, người khám bằng bảo hiểm y tế tại bệnh viện chỉ được bảo hiểm chi trả theo quy định, còn những dịch vụ phát sinh mà bệnh viện tự vẽ thì phần đó bệnh nhân phải móc hầu bao trả cho bệnh viện. Nói tóm lại dù cho bạn có bảo hiểm y tế thì bệnh viện vẫn thiết kế cho bạn dịch vụ ăn theo để họ móc thêm tiền trong túi bạn. Đó là thực tế đang diễn ra với ngành y Việt Nam.

Không những ở Việt Nam mà cả trên thế giới thì nghề y là một nghề học khó và thu nhập các bác sĩ luôn là thu nhập rất cao so với mặt bằng chung các ngành nghề khác trong xã hội. Tuy nhiên, hệ thống bệnh viện công của những quốc gia tử tế, thì dù phải trả lương bác sĩ rất cao thì họ vẫn đảm bảo miễn phí y tế cho dân, hoặc giảm giá triều trị lẫn dịch vụ để mọi thành phần dân chúng khi đau yếu đều an tâm đến bệnh viện. Như vậy, lương bác sĩ cao mà thu tiền của bệnh nhân cực thấp hoặc không thu đồng nào thì bệnh viện lấy đâu ra tiền để hoạt động? Xin thưa tiền đó được quỹ an sinh của chính phủ được trích từ ngân sách hằng năm. Số tiền đó là nhà nước thay mặt bệnh nhân trả cho bệnh viện. Mỗi năm, chính phủ sẽ trích một phần từ ngân sách, số tiền đó gọi là quỹ an sinh được chính phủ trình quốc hội duyệt và cứ thế dân cứ đến bệnh viện nằm còn nhà nước thì chi trả khoản đó cho dân. Riêng Việt Nam, khoản này bị ĐCS quỵt mất để dân tự bơi với bệnh tật.

Ở tại nhiều nước giàu có thì họ lo y tế miễn phí cho dân. Còn tại các nước gần với Việt Nam thì sao? Tại nước có mức sống trung bình như Thái Lan chẳng hạn, thì nhà nước không lo chăm sóc y tế miễn phí cho dân như các nước giàu thì họ cũng hỗ trợ hệ thống bệnh viện để giới bình dân có thể tiếp cận y tế với chi phí vừa phải chứ không thả nổi để bệnh viện tự kinh doanh tự siết cổ bệnh nhân như Bệnh Viện Bạch Mai kia.

Đó là hệ thống y tế công tại các nước khác, còn tại Việt Nam, bệnh viện phải thực hiện chức năng kinh doanh dịch vụ kiếm tiền trên bệnh nhân thì nguyên nhân là do ĐCS. Họ đặt sưu cao thuế nặng với dân chủ yếu là để phục vụ ai? Thứ nhất, đó là phục vụ bọn quan tham vì nhà nước này quan lại tham nhũng trăm tỷ ngàn tỷ là chuyện bình thường; Thứ nhì, đó là phục vụ công an vì nhà nước này là nhà nước công an trị. Hãy xem bảng phân bổ ngân sách trung ương năm 2021 thì biết, chi cho công an gấp 10,5 lần chi cho y tế. Chỉ cần đảo lại, lấy kinh phí chi cho công an chuyển qua cho bệnh viện để học giảm giá khám chữa bệnh cho dân từ đó giúp mọi thành phần nhân dân đều được tiếp cận dịch vụ y tế thì tốt biết mấy? Tuy nhiên, điều đó không thể xảy ra trong cái nhà nước công an trị này?!

Qua cách sử dụng ngân sách vô cùng bất công giữa y tế và công an nó phơi bày lên một thực tế rằng, nhà nước này đã gián tiếp móc túi bệnh nhân nghèo để vỗ béo công an. Mà công an làm chuyện gì? Chấp pháp ư? Không! Chấp pháp chỉ là công việc phụ, công việc chính của công an là đánh dân, bắt dân, hành hung dân để bảo vệ chế độ. Chế độ này nó thế đấy, làm gì được nó đâu?!

-Đỗ Ngà-

Tham khảo:

https://laodong.vn/…/gia-giuong-benh-tai-benh-vien-bach…

https://thuvienphapluat.vn/…/Nghi-quyet-129-2020-QH14…

http://vanban.chinhphu.vn/…/chinhphu/hethongvanban…

https://www.who.int/…/vi/health-topics/hospitals/hospitals

https://vietstock.vn/…/thoi-ky-suu-cao-thue-nang-se-con…