6 NGUYÊN NHÂN KHIẾN DỊCH BỆNH Ở VN TRỞ NÊN TỒI TỆ…

 6 NGUYÊN NHÂN KHIẾN DỊCH BỆNH Ở VN TRỞ NÊN TỒI TỆ…

  1. Đa số không biết cách đeo khẩu trang phòng dịch, đeo lúc đi đường rồi gặp nhau lại kéo xuống nói chuyện, ăn uống.
  2. Thả gà ra đuổi: Tập trung làm căn cước công dân, gấp rút cho công an hoàn thành chỉ tiêu. “Tiếp xúc cử tri”, “ngày hội toàn dân”, “kích cầu du lịch 30/4…
  3. Biến F1, thành F0, vì tổ chức cách ly tập trung ko đảm bảo tránh lây nhiễm lẫn .nhau.
  4. Biến F0 thành bệnh nhân nặng, vì điều kiện ăn ở vệ sinh quá tồi tệ trong các khu cách ly bệnh viện.
  5. Tạo ra các điểm tập trung đông người giữa lúc dịch lây lan mạnh: Điểm tiêm vaccine, điểm xét nghiệm covid lấy giấy đi đường…
  6. Sai và chậm trong chiến lược tiêm vaccine:

Sai: Tiêm phân biệt giữa y bác sĩ công lập và ngoài công lập dẫn đến thiếu nhân viên y tế lúc cần, khoảng cách giữa hai mũi tiêm không đúng, dẫn đến hiệu quả phòng bệnh kém.

Chậm: Đã quá rõ! Chậm gần nhất thế giới!

Dược sĩ NGUYỄN ANH TUẤN

May be an image of text

Những hình ảnh khó quên này… trong mùa dịch

+34
Tu Pham Dao Minh

Nhờ FB giữ hộ những hình ảnh khó quên này…

Một Sài Gòn bao lâu rồi không biết ngủ… mãi sáng rực ánh đèn, xuôi ngược tiếng tàu xe … Cơn bạo bệnh kéo qua, vết thương không hề nhẹ…

thấm mệt rồi, ngủ một giấc Sài Gòn nghe… Ngủ một giấc thật ngon rồi vươn vai đứng lên Sài Gòn nhé! Người Sài Gòn sẽ nhẹ chân, bước khẽ … đợi Sài Gòn bừng tỉnh lại đón bình minh!

Đêm giới nghiêm 26.7.2021, lần đầu tiên mình nhìn thấy trong đời!

Ảnh lượm lặt FB

Ăn Theo

Ăn Theo

Tưởng Năng Tiến

Tôi tha phương cầu thực đã lâu nên tiếng mẹ đẻ không khỏi có phần giới hạn. Bữa qua, đứng xếp hàng ở chợ chờ trả tiền thùng bia, chợt nghe loáng thoáng dăm câu đối thoại của mấy người đồng hương mà không khỏi có đôi chút băn khoăn:

– Vậy chớ chị thuộc diện gì?
– Nào có “thuộc diện” gì đâu. Mình chỉ là loại … ăn theo thôi mà!

Về nhà, xem qua tự điển thì thấy Soha định nghĩa (“ăn theo”) thế này:

Khẩu ngữ: Được hưởng hoặc có được nhờ dựa theo cái khác, người khác, không phải do tự bản thân có hoặc làm nên: “Nước lên cá đuối ăn theo, Lái buôn hết gạo bỏ neo cầm chừng.” (Ca dao)

Tôi không sống gần sông hay biển. Chả có dịp nhìn thấy nước lên, nước xuống (hay cá mắm) gì sất cả. Tôi cũng chưa từng gặp một ông, hay bà, lái buôn nào ráo trọi nên đọc xong câu ca dao (thượng dẫn) mà vẫn chỉ hiểu lơ mơ.

May quá, lại vừa vớ được một bài báo ngắn (“Kinh Doanh Kiểu Ăn Theo”) của tác giả Đình Nam mới biết rõ ngọn ngành:

Chuyện “ăn theo” trong làm ăn kinh tế bao hàm cả ý nghĩa của việc chọn đúng thời điểm, chộp đúng thời cơ kinh doanh, được xem bí quyết làm giàu của không ít doanh nghiệp, doanh nhân chân chính. Thế nhưng, lợi dụng dịp lễ Tết để làm ăn chụp giật, đi quá xa những giá trị trong sáng và thiêng liêng lại là chuyện không nên. Xin đừng “bỏ neo cầm chừng” kiểu “lái buôn hết gạo kia”. Nó xa lạ với những giá trị truyền thống đạo đức Việt Nam.

Thì ra thế!

Cái gì chớ “ăn theo” hay “chụp giật” thì quả là những hình ảnh rất khó coi, và khiến thiên hạ rất phải phiền lòng:

Hôm rồi, có Facebooker Hoàng Mạnh Hà (một nhà báo trong nước) viết bài tố cáo “Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc Phường 9, Tân Bình cướp công của người dân”. Cụ thể là kể về việc làm của anh và hàng xóm – cùng là cư dân của chung cư The Useful, nơi đã bị phong tỏa vào ngày 16-6-2021 do có ca nhiễm cúm Vũ Hán.

Tại thấy trong chung cư cũng còn không ít gia đình khó khăn, một số cư dân có lòng hảo tâm đã lên group hô hào mở “gian hàng 0 đồng” để hỗ trợ nhau trong những ngày không khác gì bị giam lỏng,“nội bất xuất-ngoại bất nhập” này. ..

Anh Hà viết “Phải nhấn mạnh lại một lần nữa rằng, chương trình do cư dân tự tổ chức, tự góp tiền, tự đi chợ và tự kêu gọi bạn bè ở ngoài ủng hộ. Mặt trận Tổ quốc Việt Nam Phường 9, Quận Tân Bình không hề cho chúng tôi một cọng rau nào, cũng chẳng hỏi thăm động viên gì.”

Ấy thế mà sáng 24-6, Mặt trận Tổ quốc Việt Nam Phường 9, Quận Tân Bình, đem xuống một cái băng rôn (bandroll) in rất chuyên nghiệp, đề nghị ban hậu cần “Gian hàng 0 đồng” của chung cư treo lên, với nội dung: “Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam Phường 9, Quận Tân Bình Ban quản lý chung cư Useful và các mạnh thường quân Chương trình gian hàng 0 đồng hỗ trợ người dân Tại điểm phong tỏa chung cư Useful.” (Du Uyên. “Thay Đổi Hay Đổi.” Trẻ Magazine 1 Jul. 2021: 20 – 23).

Nói nào ngay thì nếu nhìn cái băng rôn của MTTQ một cách riêng rẽ thì mới thấy hơi chướng, chớ đặt nó trong bối cảnh chung của cả nền văn hóa XHCN thì sự việc – kể ra – cũng không có gì là nghiêm trọng hay khó coi cho lắm. Ăn chận, ăn ké, ăn may, ăn nhờ, ăn theo … vốn là chủ trương/đường lối/chính sách nhất quán của nhà nước hiện hành và đã được thể hiện bất cứ lúc nào ở khắp mọi nơi.

Bởi vậy, nhìn đâu cũng thấy cờ quạt của Nhà Nước CHXHCNVN ráo trọi:

  • FB Phạm Minh Vũ: “Trong mùa giải Euro năm nay, nhiều người thấy trận bóng giữa TBN và TS trên nhiều góc khán đài có lá cờ đỏ sao vàng được căng ra… Hành động căng cờ đỏ VN lên, thật hành động quá phản cảm. Hình ảnh lá cờ này thật sự không nên đem ra căng giữa lúc giải Châu Âu đang đá. Nếu có hình ảnh nào mà làm nhục Việt Nam khủng khiếp nhất, thì chính là hình ảnh cờ đỏ được treo trên các trận bóng đá ở Châu Âu.”
  • FB Tạ Phong Tần: “Quả là chiêu trò PR lá cờ Việt cộng độc nhất vô nhị mà chỉ có tộc Cối mới nghĩ ra và làm được, vì tất cả mọi tộc khác trên thế giới đều thiếu độ dày da mặt.”
  • FB Quang Minh Vu :“Treo cờ đỏ sao vàng ở những nơi không có lý do gì để treo cờ (chưa bàn lý do đúng sai) chỉ là một hành vi tự kỷ ám thị của những kẻ luôn có mặc cảm thua kém và hèn yếu.

Nói thế e có hơi quá lời chút xíu. Kể thì ngó cũng hơi kỳ thiệt nhưng cũng đâu có  “nhục nhã” hay “thua kém” hoặc “mặt dầy” gì cho lắm. Vả lại, nào có phải là chuyện mới mẻ chi. Hãy lật lại vài tờ báo cũ, hồi vài ba năm trước xem:

Họa sỹ Đỗ Duy Ngọc càm ràm: “Ronaldo ăn mừng bàn thắng thì anh ấy tự hào, thân nhân anh í tự hào, dân tộc anh ấy tự hào chứ mắc mớ chi đến Việt Nam mà khiến cả dân tộc tự hào. Ăn ké kiểu này vô duyên thúi. Đi xem World Cup, có Việt Nam thi đấu đâu mà cũng mang quốc kỳ theo, buồn cười.”

Ông họa sỹ, rõ ràng, không được rành rẽ lắm về lịch sử cận đại của xứ sở mình. Nhân dịp sắp kỷ niệm 76 năm của cuộc Cách Mạng Vô Sản Tháng Tám, xin phép được nhắc lại đôi ba sự kiện để rộng đường dư luận:

– “Ở Hà Nội, sáng ngày 17/8/1945, Tổng hội công chức của Chính phủ Trần Trọng Kim đã tổ chức một cuộc mít tinh đông tới hàng chục ngàn người tại Nhà hát lớn để bày tỏ ý chí bảo vệ tổ quốc. Cuộc mít tinh vừa bắt đầu thì một nữ thanh niên trí thức xưng tên là Nguyễn Khoa Diệu Hồng leo lên khán đài cướp micro, hô khẩu hiệu ‘Ủng hộ Việt Minh’ và một người khác rải một lá cờ đỏ sao vàng từ trên ban công xuống. Đám đông hô khẩu hiệu hưởng ứng. Từ đó cuộc mít tinh của Tổng hội công chức biến thành cuộc biểu tình của Việt Minh.” (Hoàng Sâm. “Cách Mạng Tháng 8 Năm 1945 Hay Một Cuộc Cướp Chính Quyền.” Nhật Báo Ba Sàm 20 Aug. 2015).  

– “Ngày hôm đó, chúng tôi dán cờ đỏ sao vàng bằng giấy, giấu sẵn trong người, kéo tới quảng trường Nhà hát lớn để dự mít tinh từ sáng sớm. Khi người của chính quyền Trần Trọng Kim vừa chuẩn bị khai mạc, thì một người – sau này tôi biết đó là ông Trần Lâm, nguyên Giám đốc Đài Phát thanh – Truyền hình Việt Nam – đã lên được gác hai tung cờ đỏ sao vàng của ta lên.

Lá cờ rất lớn, phấp phới bay trong gió, đẹp và oai hùng lắm. Cùng lúc đó, Việt Minh cũng giành micro từ tay người của phía chính quyền, chuyển nó cho hai phụ nữ đại diện của Mặt trận Việt Minh lên nói chuyện… Chúng tôi cũng lập tức rút cờ từ trong người ra hô vang: “Ủng hộ Việt Minh!”, “Mặt trận Việt Minh muôn năm!”.(Đoan Trang. “Cuộc Khởi Nghĩa Của Những Người Tay Không.” Tuần Việt Nam 18 Aug. 2009).

– “Khởi nghĩa đã thành công ở Hà Nội một hai ngày rồi mà trên căn cứ địa Cụ Hồ vẫn chưa hay biết. Trường Chinh, Võ Nguyên Giáp đóng đại bàn doanh ở đồn điền Nghiêm Xuân Yêm tại Cù Vân vẫn chấp hành ‘Quân lệnh số 1’ của Trung ương cho một cánh quân vây đánh đồn Nhật ở thị xã Thái Nguyên.” (Trần Đĩnh. Đèn Cù II. Westminster, CA: Người Việt, 2014).

Hay không bằng hên mà!

Nhờ ăn hên, ăn cắp, ăn cướp, ăn có, ăn ké, ăn may, ăn mày, ăn bẩn, ăn vụng, ăn gian, ăn quỵt, ăn mảnh, ăn trộm, ăn chận, ăn lường, ăn giựt … nên Nhà Nước VN đã gặt hái được hết thành quả này đến thành công khác. Truyền thống của cuộc cách mạng vô sản, bởi thế, cần được tiếp tục phát huy. Chớ ngoài việc ăn hại và phá hoại ra thì những người cộng sản có làm được điều chi khác cho đất nước này?

Tưởng Năng Tiến
7/2021

“Tăng học phí làm rào cản vào đại học: Giáo dục VN không những lạc đường mà còn ngược đời!”

Đài Á Châu Tự Do 

Truyền thông Nhà nước Việt Nam đồng loạt đăng tải phát biểu của Đại biểu Quốc hội (ĐBQH) – Giáo sư Lê Quân tại kỳ họp thứ nhất Quốc hội khóa XV, diễn ra vào sáng ngày 25/7.

Hiện là Giám đốc Đại học Quốc gia Hà Nội, ông Lê Quân kiến nghị cần phải đảm bảo học phí cũng là rào cản kỹ thuật để tránh việc học sinh lao vào đại học và trở thành “học đại”. Đồng thời, ĐBQH Lê Quân cũng nhấn mạnh rằng cần có chính sách thật tốt để con em nhà nghèo, học giỏi có thể tiếp cận được học bổng, đảm bảo quyền học đại học.

Mặc dù vậy, đề nghị vừa nêu của ĐBQH vấp phải nhiều lời phê phán và chỉ trích từ dư luận.

Đài RFA ghi nhận qua trang fanpage của báo giới chính thống trong nước, rất nhiều ý kiến cho rằng phát biểu của ĐBQH Lê Quân không đại diện cho tiếng nói của người dân. Đề nghị lấy học phí làm rào cản kỹ thuật là không hợp lý.

“Tăng học phí làm rào cản vào đại học: Giáo dục VN không những lạc đường mà còn ngược đời!”

RFA.ORG

“Tăng học phí làm rào cản vào đại học: Giáo dục VN không những lạc đường mà còn ngược đời!”

Đại biểu Quốc hội (ĐBQH)-Giáo sư Lê Quân vừa có phát ngôn gây chú ý đặc biệt trong dư luận rằng “học phí cần là rào cản kỹ thuật để tránh việc ‘học đại’”.

Con chết vì COVID-19, mẹ hối hận đã ‘không cho con chích ngừa’

Kimtrong Lam Lương Văn Can 75.

Con chết vì COVID-19, mẹ hối hận đã ‘không cho con chích ngừa’

July 25, 2021

BIRMINGHAM, Alabama (NV) – “Đến khi con trai chết và chính mình bị COVID-19 hành hạ, tôi mới nhận ra việc chích ngừa là tối cần,” bà Christy Carpenter, một phụ nữ ở Alabama thốt ra lời hối hận muộn màng.

“Khi có đủ phương tiện và thời gian, chúng tôi đã không chích ngừa. Bây giờ, đã quá trễ,” bà Carpenter thẫn thờ nói với phóng viên nhật báo Washington Post.

Gia đình nhà Carpenter. Từ trái, cậu trai cả Curt Carpenter, 28 tuổi, bà Christy Carpenter, và cô gái út Cayla Carpenter. (Hình: Courtesy of Christy Carpenter)

Anh Curt Carpenter, 28 tuổi, con trai lớn của bà Christy, chết vì COVID-19 sau hai tháng nằm bệnh viện chiến đấu giành sự sống với trợ giúp của chiếc máy thở.

Hiện tại, dù bà Carpenter tìm niềm an ủi trong đức tin tôn giáo, nhưng sâu thẳm trong tâm hồn vẫn dội lại hai chữ “Tại Sao?”. Một câu hỏi mà chính bà là người đã có thể đưa ra câu trả lời chính đáng.

“Đáng lẽ, con tôi còn sống, nếu tôi và cả nhà quyết định chích ngừa. Chúng tôi có quá nhiều thời gian để thực hiện hành động sống còn đó. Nhưng cơ hội đã đi qua rồi,” bà Carpenter ray rứt.

Dịch bệnh, tưởng rằng ở đâu xa lắm, ập vào gia đình Carpenter, khi bà Christy, con trai Curt, con gái út Cayla đều có kết quả xét nghiệm dương tính với COVID-19 vào ngày 5 Tháng Ba.

Thoạt đầu, cả ba chỉ mang những triệu chứng nhẹ nhưng dần dần căn bệnh trở nặng chỉ trong vòng một tuần lễ.

Khi nồng độ oxygen trong máu xuống quá thấp, người mẹ và con trai được khẩn cấp đưa vào bệnh viện Grandview Medical Center tại Birmingham.

Cả hai đã bị dịch tràn ứ phổi, hôm sau, Curt phải cần sự trợ giúp của máy thở.

Nồng độ oxygen thay đổi liên tục đi kèm với sự suy kiệt của lá phổi, vượt quá mức chịu đựng của Curt, khiến các cơ quan nội tạng trong cơ thể anh ngừng hoạt động.

Curt ra đi vĩnh viễn ngày 2 Tháng Năm.

Bên tai bà Christy Carpenter thỉnh thoảng vẫn còn nghe tiếng thầm thì, yếu ớt của cậu con trai bị tự kỷ: “Mẹ ơi, bệnh COVID-19 là có thật, không phải là trò lừa đảo.”

Anh Curt Carpenter qua đời sau hai tháng chiến đấu với COVID-19. (Hình: Courtesy of Christy Carpenter)

“Thoạt đầu, chúng tôi tin vào lời nói bệnh COVID-19 là chuyện bịp chính trị,” bà Christy cho biết, “chúng tôi hoang mang và ngại ngần khi đến lượt được chích ngừa.”

“Ai cũng biết cần nhiều năm để hoàn chỉnh thuốc chích ngừa. Nhưng vaccine COVID-19 hoàn thành trong vài tháng,” người mẹ mất con phân bua, “vì vậy chúng tôi vô cùng bối rối.”

May mắn, bà Christy Carpenter lành bệnh và được xuất viện, “nhưng chuyện hồi phục không dễ dàng. Tôi vô cùng yếu, kiệt sức, rụng tóc, và bị di chứng ‘não COVID-19.’”

Bà chia sẻ: “Bây giờ, tôi rất dễ quên. Đang trò chuyện, tự nhiên không biết mình đang nói gì, không theo dõi được diễn tiến của một cuộc đối thoại, ngay cả không thể nào nhớ tên những người mà mình quen biết hàng bao nhiêu năm.”

“Đôi khi tôi nghĩ mình bị mất trí hay trở thành điên khùng, nhưng không phải thế.”

Tuy nhiên, điều duy nhất mà bà Christy không quên đó là ký ức về Curt, người con trai vừa chết, “tôi chắc chắn rằng nếu cháu còn sống, cháu sẽ hoạt động xã hội, sẽ kêu gọi mọi người đi chích ngừa.”

“Nếu chúng ta cần làm điều gì đó để giúp người khác có được sức khỏe tốt hơn, đặc biệt giữ được mạng sống quý giá mà Chúa cho chúng ta,” bà Christy lập luận và cho biết bây giờ bà và con gái tự lập cho mình sứ mạng khuyến khích người chung quanh đi chích ngừa để bảo vệ tính mạng.

“Làm như thế để cái chết của Curt không trở thành vô nghĩa và cũng là cách quý trọng sự sống mà Chúa ban cho,” bà Christy Carpenter bộc lộ niềm tin một cách mãnh liệt.

Tiểu bang Alabama là một trong những địa phương có tỷ lệ chích ngừa thấp nhất nước Mỹ, chỉ có 33.9% người được chích hoàn toàn, 41.6% được chích ít nhất một mũi.

Hơn 95% ca nhiễm mới tại Alabama hiện nay đều là những người chưa chích ngừa.

(MPL)

Phong tỏa mà cấm người dân giúp nhau, thì dân làm sao sống?

Phong tỏa mà cấm người dân giúp nhau, thì dân làm sao sống?

Bởi  AdminTD

 Song Chi

26-7-2021

Cái kiểu cứ dương tính với coronavirus là phải đi cách ly tập trung, gia đình có khi chồng một nơi vợ con một nẻo, có khi cha chết, mẹ chết cũng không được về nhìn mặt, có khi cha mẹ đi cách ly, bỏ con nhỏ ở nhà cho bà ngoại nuôi, trẻ em cũng phải đi cách ly… nói thật, là một biện pháp tàn nhẫn và không chắc đã hiệu quả gì.

Các nước phương Tây chả có ai phải đi cách ly tập trung cả, nếu xét nghiệm mà dương tính với coronavirus thì tự cách ly ở nhà 14 ngày, ngay cả nếu khi bị bệnh vẫn cứ ở nhà, chỉ khi nào có dấu hiệu trở nặng hoặc khó thở mới vào bệnh viện, như vậy sẽ tránh được tình trạng quá tải cho bệnh viện.

Muốn phong tỏa, giới nghiêm gì đó cũng được thôi, nếu nhà nước bảo đảm được 3 điều sau: người dân hoặc vẫn làm việc được tại nhà (online) hoặc nếu không tiếp tục làm việc mưu sinh được thì phải được hỗ trợ kinh tế để dân có thể tồn tại; hàng hóa thực phẩm vẫn đáp ứng đầy đủ, không thiếu thốn; ngoài việc được phép ra đường đi siêu thị mua thức ăn, đi tiệm thuốc tây mua thuốc, người dân vẫn có thể ra đường ít nhất ngày một lần để đi dạo, chạy bộ, hít thở khí trời để bớt căng thẳng, bớt trầm cảm.

Quan trọng nhất là vaccine, không có vaccine thì dịch không qua được, cho dù có hô khẩu hiệu, thi đua đến mấy, vì con coronavirus này nó không hiểu… tiếng Việt nói riêng và ngôn ngữ của loài người nói chung, dọa nó vô ích!

Nếu nhà nước bảo đảm được như vậy, người dân sẽ yên tâm, không hoảng sợ. Biết là VN còn nghèo, không thể hỗ trợ cho dân đầy đủ thì cùng lắm tiếp tế gạo, thực phẩm cho dân nghèo, người thất nghiệp, người già cả… ăn cầm hơi trong thời gian bị phong tỏa. Chỉ cần các quan chức từ cấp cao nhất trở xuống, mỗi người hy sinh bán bớt một bộ bàn ghế gỗ quý, một cái hột xoàn trên tay vợ, bớt một kỳ nghỉ ở nước ngoài… là đã đủ gạo tiếp tế cho dân rồi, chứ chưa cần phải bán đất đai, bất động sản thừa mứa của các ông đâu.

Kinh tế thì vẫn lưu thông ở một mức độ nào đó chứ không phải hoàn toàn chết. Chợ chuyển ra đường. Nhà hàng chuyển qua giao tận nhà. Hàng hóa mua qua mạng, công ăn việc làm chuyển qua online, họp hành cũng vậy, chứ không phải thời dịch mà cứ bầu cử, thi cử, quốc hội họp hành… như vậy. Ngược lại đã phong tỏa mà còn hầm hè cấm người dân giúp nhau, cấm chợ, cấm giao hàng… thì dân làm sao sống?

Sự tréo ngoe như thế nó vẫn hàng ngày treo trên đầu nhân dân. Đau!

Lê Vi

Hôm qua tôi xem một clip, người đàn ông có lẽ là chủ trọ vào quát nạt đem đồ của người thuê trọ vứt ra ngoài và đuổi đi vì người ta mấy tháng nay không có tiền đóng trọ, người phụ nữ đứng tuổi nhìn khắc khổ đáng thương van xin nhưng… không lay động nổi trái tim của chủ trọ ấy.

Cũng mấy nay, Saigon chứng kiến một cuộc tháo cháy vĩ đại bằng xe máy, khi dòng người đổ xô dọc quốc lộ 1A trực chỉ hướng Bắc, Quốc lộ 13, 14 cũng từng đoàn người về quê, bất đắc dĩ đổ về Cao Nguyên Trung Phần.

Giữa cơn bão dịch, người ta thấy sự bất lực của mọi lớp Nhân dân, nhất là Dân nghèo, sự yếu kém của chính phủ đã đẩy Nhân dân tới bờ vực thẳm.

Hình ảnh anh Grab bình thường thu nhập cũng rất tốt, nhưng đại dịch xảy đến, họ phải ngồi xuống để xin ăn, mới biết sự khốn cùng của người nghèo họ cùng cực ra sao.

Họ bế tắc và túng quẫn, không một lối thoát. Cuộc tháo chạy tán loạn mấy hôm nay, họ đi về Trung ăn và ngủ giữa đường thật tội nghiệp. Ở Saigon này họ không còn đường sống nên phải chạy về quê, sự rủi ro gặp phải ở đây rất đáng lo là dịch có nguy cơ phát tán. Biết làm sao bây giờ?

Cho tới bây giờ, người nghèo tất cả đều nhận hỗ trợ của chính phủ trên tivi, chính phủ bỏ rơi, các tổ chức đoàn thanh niên, MTTQ, hội phụ nữ, Nông dân… đều tỏ ra là các tổ chức ăn hại không hề có sự hỗ trợ nào tới Nhân dân.

Tôi đang suy nghĩ, nếu không có các tổ chức thiện nguyện tự phát, tổ chức Tôn giáo, mạnh thường quân lo cho Dân nghèo những ngày qua thì sẽ ra sao?

Vậy mà trên mạng đầy rẫy sự bất công trong mấy khu dân cư bị cách ly, tiền hỗ trợ chính phủ đều được chia cho gia đình Tổ trưởng Dân phố, lương thực thực phẩm của mạnh thường quân chia cho người nghèo, thế mà tổ trưởng lại chia nhà giàu, mặc kệ người nghèo lay lắt trong bão dịch, sự sống tính từng ngày.

Vậy mà, hôm nay Quốc hội người ta vẫn không bàn tới cách giúp đỡ hỗ trợ người nghèo, hay đưa ra một định chế kiểm soát ngân sách hỗ trợ đúng đối tượng, mà các đại biểu bàn nhau đánh thuế vào các trường đại học, họ tính chuyện làm sao bóc lột trên các mặt trận, mặc kệ người Dân đang khốn cùng.

Đại biểu họ không đếm xỉa tới sự kêu gào CP ngưng thu tiền điện nước của Nhân Dân trong dịch, mà chỉ chờ cờ hội là lao vào họp bàn để xâu xé xương máu của Dân. Chẳng trách, đại biểu QH được dân gọi cho cái tên thân thương là “bọn ve chó”.

Trong khi Nhân dân đang phải lao ra đường ăn xin, Chính phủ bỏ rơi, Quốc hội cũng không đoái hoài, không thèm nhìn tới Dân, mà họ lại chi một ngày hàng tỷ đồng để làm gì thế? Họ bàn thu thuế giáo dục, y tế… sao cho có lợi cho nhóm lợi ích.

Sự tréo ngoe như thế nó vẫn hàng ngày treo trên đầu nhân dân. Đau!

– Phạm Minh Vũ

May be an image of 1 person, motorcycle and road

ĐỪNG BAO GIỜ TRÁCH MÓC AI!

Kimtrong Lam Lương Văn Can 75.

ĐỪNG BAO GIỜ TRÁCH MÓC AI!

Một bài viết rất hay, đã đọc qua rồi…& bây giờ đọc lại vẫn thấy… tuyệt vời…

Người Xấu cho bạn Kinh nghiệm…

Người Tồi Tệ nhất cho bạn Bài học…và…

Người Tuyệt Vời Nhất sẽ cho bạn Kỷ Niệm.

Đừng hứa khi đang… vui!

Đừng trả lời khi đang… nóng giận!

Đừng quyết đinh khi đang… buồn!

Đừng cười khi người khác… không vui!

Cái gì mua được bằng tiền, cái đó rẻ.

Ba năm học nói, một đời học cách lắng nghe.

Chặng đường ngàn dặm luôn bắt đầu bằng 1 bước đi.

Đừng a tòng ghen ghét ai đó, khi mà họ chẳng có lỗi gì với ta.

Tuy trong rừng có nhiều cây đại thọ cả ngàn năm, nhưng người sống thọ đến 100 tuổi không nhiều. Bạn thọ lắm cũng chỉ sống đến 100 tuổi (tỉ lệ 1 trên 100.000 người).

Nếu bạn sống đến 70 tuổi, bạn sẽ còn 30 năm.

Nếu bạn thọ 80 tuổi, bạn chỉ còn 20 năm.

Vì lẽ bạn không còn bao nhiêu năm để sống và bạn không thể mang theo các đồ vật bạn có, bạn đừng có tiết kiệm quá mức.

(Trên 50t mừng từng năm, qua 60t mong hàng tháng, tới 70t đếm mỗi tuần, đến 80t đợi vài ngày, được 90t …ngơ ngác một mình với giờ phút dài thăm thẳm !).

Bạn nên tiêu những món cần tiêu, thưởng thức những gì nên thưởng thức, tặng cho thiên hạ những gì bạn có thể cho, nhưng đừng để lại tất cả cho con cháu. Bạn chẳng hề muốn chúng trở nên những kẻ ăn bám.

Đừng lo lắng về những gì sẽ xảy ra sau khi bạn ra đi, vì khi bạn đã trở về với cát bụi, bạn sẽ chẳng bị ảnh hưởng bởi lời khen hay tiếng chê bai nữa đâu.

Đừng lo lắng nhiều qúa về con cái vì con cái có phần số của chúng và chúng sẽ tự tìm cách sống riêng. Đừng trở thành kẻ nô lệ của chúng.

Đừng mong chờ nhiều ở con cái. Con biết lo cho cha mẹ, dù có lòng vẫn quá bận rộn vì công ăn việc làm và các ràng buộc khác nên không thể giúp gì bạn.

Các con vô tình thì có thể sẽ tranh dành của cải của bạn ngay khi bạn còn sống, và còn muốn bạn chóng chết để chúng có thể thừa hưởng các bất động sản của bạn.

Các con của bạn cho rằng chuyện chúng thừa hưởng tài sản của bạn là chuyện dĩ nhiên nhưng bạn không thể đòi dự phần vào tiền bạc của chúng.

Với những người thuộc lứa tuổi 60, 70 như bạn, đừng đánh đổi sức khoẻ với tài lực nữa. Bởi vì tiền bạc có thể không mua được sức khoẻ. Khi nào thì bạn thôi làm tiền ? và có bao nhiêu tiền là đủ (tiền muôn, tiền triệu hay mấy chục triệu) ?

Dù bạn có cả ngàn mẫu ruộng tốt, bạn cũng chỉ ăn khoảng 3 lon gạo mỗi ngày; dù bạn có cả ngàn dinh thự, bạn cũng chỉ cần một chỗ rộng 8 mét vuông để ngủ nghỉ ban đêm.

Vậy chừng nào bạn có đủ thức ăn và có đủ tiền tiêu là tốt rồi.

Nên bạn hãy sống cho vui vẻ. Mỗi gia đình đều có chuyện buồn phiền riêng.

Đừng so sánh với người khác về danh vọng và địa vị trong xã hội và con ai thành đạt hơn, nhưng bạn hãy so sánh về hạnh phúc, sức khỏe và tuổi thọ… Đừng lo nghĩ về những chuyện mà bạn không thể thay đổi vì chẳng được gì, mà lại còn làm hại cho sức khỏe bạn…

Bạn phải tạo ra sự an lạc và tìm được niềm hạnh phúc của chính mình. Miễn là bạn phấn chấn, nghĩ toàn chuyện vui và làm những việc bạn muốn mỗi ngày một cách thích thú thì bạn thật đã sống hạnh phúc từng ngày.

Một ngày qua là một ngày bạn mất đi, nhưng một ngày trôi qua trong hạnh phúc là một ngày bạn “được”.

Khi bạn vui thì bệnh tật sẽ lành; khi bạn hạnh phúc thì bệnh sẽ chóng hết. Khi bạn vui và hạnh phúc thì bệnh sẽ chẳng đến bao giờ.

Với tính khí vui vẻ, với thể thao , thể dục thích đáng, thừơng xuyên ra ánh sáng mặt trời, thay đổi thực phẩm đa dạng, uống một thuốc bổ vừa phải, hy vọng rằng bạn sẽ sống thêm 20 hay 30, 40 năm tràn trề sức khỏe.

Và nhất là biết trân qúy những điều tốt đẹp quanh mình và còn BẠN BÈ .nữa.. họ đều làm cho bạn cảm thấy trẻ trung và có người cần đến mình… không có họ chắc chắn bạn sẽ cảm thấy lạc lõng, bơ vơ.!!!

Xin chúc bạn mọi điều tốt đẹp nhất.

(Xin chia sẻ những điều này với tất cả những người quen của bạn đã trên 60,70 tuổi hay nhưng người không bao lâu nữa cũng sẽ trên 6,70)

May be an image of flower and nature

Trí tưởng tượng

Le Tu Ngoc

Trí tưởng tượng

Năm 1968, tại tiểu bang Nevada nước Mỹ, có cô bé 3 tuổi tên là Edith một hôm chỉ vào chữ cái đầu tiên của chữ “OPEN” trên chiếc hộp đựng quà trong nhà mình, và nói với mẹ rằng đó là chữ “O’’.

Mẹ của cô bé rất ngạc nhiên nên hỏi, vì sao con biết được đó là chữ “O”? Edith trả lời là cô giáo ở trường dạy thế!

Thật không ngờ, người mẹ ngay lập tức viết đơn khởi kiện trường mầm non mà cô bé đang theo học. Lý do khởi kiện của bà mẹ làm cho mọi người vô cùng kinh ngạc: đó là bà kiện trường mầm non đã tước đi khả năng tưởng tượng của Edith. Bởi vì khi chưa biết chữ “O”, con gái bà có thể nói “O” là mặt trời, là quả táo, là quả trứng gà…Nhưng sau khi trường mầm non dạy cô bé nhận biết đó là chữ “O”, thì Edith đã bị mất khả năng tưởng tượng này. Và bà mẹ đòi phí bồi thường tổn hại tinh thần cho con gái mình là 1000 USD.

Đơn kiện gửi lên tòa án đã làm cho toàn bộ tiểu bang Nevada vô cùng kinh ngạc và không ngừng tranh luận. Các thầy cô giáo của trường mầm non cho rằng bà mẹ này nhất định là bị điên. Những phụ huynh khác thì cho rằng bà mẹ này có chút chuyện bé xé ra to, ngay cả luật sư cũng không tán thành cách làm của thân chủ mình. Ba tháng sau, nằm ngoài dự đoán của mọi người, kết quả là trường mầm non thua kiện. Bởi vì toàn bộ thẩm phán viên của đoàn thẩm phán đều bị câu chuyện mà bà kể khi biện hộ cho con gái mình làm họ xúc động.

Câu chuyện bà kể và quá trình biện hộ trước tòa như sau: “Tôi đã từng đến ở một số nước ở Phương Đông du lịch. Một lần tôi ở trong một công viên, nhìn thấy 2 con thiên nga, một con bị cắt bỏ 1 cánh bên trái được thả ở cái hồ lớn; con kia thì còn nguyên vẹn không bị gì và được thả ở cái hồ nhỏ. Tôi hỏi nhân viên quản lý ở đó thì họ trả lời rằng: Làm như thế là để cho 2 con thiên nga này không bay đi mất. Con thiên nga bị mất cánh bên trái không thể bay vì không giữ được thăng bằng, còn con kia vì thả ở hồ nhỏ nên không đủ không gian để lấy đà bay. Lúc đó tôi vô cùng khiếp sợ, khiếp sợ sự thông minh của người Phương Đông.

Hôm nay, tôi kiện cho con gái tôi, vì tôi cảm thấy con gái tôi giống con thiên nga đó trong nhà trẻ. Họ đã cắt đứt một cánh tưởng tượng của Edith, đã nhốt con bé trong cái ao nhỏ chỉ có 26 chữ cái quá sớm. Edison cũng có trí tưởng tượng không thực tế, mới phát minh ra được bóng đèn điện; Newton là bởi có tư tưởng sáng tạo ra cái mới từ đó mới phát hiện ra lực hấp dẫn của trái đất. Có thể khả năng tưởng tượng của Edith không phong phú, nhưng bạn không thể cướp đoạt quyền tưởng tượng của con bé, bởi vì một con thiên nga không có cánh thì vĩnh viễn không thể bay lên được”.

Sau khi bà biện hộ, tiểu bang Nevada đã căn cứ vào toàn bộ đoạn biện hộ trước tòa của bà mẹ để sửa đổi “Luật bảo hộ giáo dục cho công dân”, trong đó có quy định quyền lợi của trẻ em tại trường học:

– Quyền được chơi

– Quyền được hỏi tại sao?

Cũng chính là quyền được sử dụng trí tưởng tượng. Vòng tròn là gì? Trong não trẻ em có thể có hàng vạn câu trả lời, xin đừng nói với các em rằng đó chỉ là 1 vòng tròn, đừng bẽ gãy chiếc cánh tưởng tượng của các em. Khi con thiên nga bị mất đi chiếc cánh thì nó không thể bay, khi chúng ta bị mất đi chiếc cánh thì sẽ không bao giờ tìm được thiên đường của niềm vui sáng tạo nữa.

* * *

Câu chuyện được đăng trong một cuốn sách bàn về giáo dục, và phương cách giáo dục trẻ em. Tính xác thực của câu chuyện chưa được làm rõ, nhưng có lẽ nó cũng đáng để các bậc cha mẹ và giáo viên suy ngẫm.

Lê Hiếu,

theo WatChinese

May be an image of bird and nature

Sống Với Từ Tâm

Sống Với Từ Tâm

Có một anh chàng rất yêu nghệ thuật, nhất là tranh vẽ. Một ngày nọ anh đứng trên một bờ đá, nhìn xuống phía dưới là bãi biển cát trắng. Xa xa, anh thấy có một người đàn ông đang cắm cúi vẽ một bức tranh trên cát. Người ấy vẽ hình của một gương mặt, nhưng với một cái nhìn lập thể, như là nó được nhìn dưới nhiều góc cạnh khác nhau, cùng một lúc. Giống như là tranh vẽ của Picasso!

Nghĩ đến đó, anh ta cố gắng nhìn kỹ lại người hoạ sĩ đang vẽ. Tim anh như ngừng đập, người ấy chính là nhà danh họa Picasso. Mỗi ngày anh vẫn thường đi dạo trên lối đi này, và anh biết chỉ vài giờ nữa thôi, thuỷ triều sẽ dâng lên, và bức tranh kia của Picasso sẽ bị sóng cuốn xoá tan đi. Anh phải làm gì bây giờ đây? Anh biết mình phải bảo vệ bức tranh vô giá trên cát ấy, nhưng bằng cách nào đây?

Anh đâu thể ngăn được nước thuỷ triều đang lên! Anh cũng đâu có thì giờ để xây một bức tường bảo vệ nó! Hay là anh chạy về nhà, lấy một chiếc máy ảnh để chụp lại bức tranh ấy, nhưng rồi nó cũng chỉ là một phóng ảnh của bức tranh nguyên thuỷ mà thôi. Mà cho dù anh có làm việc ấy đi chăng nữa, chưa chắc gì khi anh trở lại, bức tranh ấy vẫn chưa bị sóng cuốn trôi đi.

Hay là việc duy nhất mà anh có thể làm bây giờ, là ngắm nhìn bức tranh có một không hai đó, thưởng thức cái hay và đẹp của nó, cho đến khi nào con nước đến mang nó đi. Đứng yên đó, anh không biết mình nên mừng vui hay buồn tiếc.

Mà bạn nghĩ sao, anh ta nên mừng vui hay tiếc nuối? Thật ra thì chúng ta cũng đâu có khác gì mấy với anh chàng ấy đâu bạn nhỉ! Trong một ngày cuối năm, ngồi trong góc phòng nhỏ, tôi cũng đang nhìn ngắm một bức tranh đẹp, với ý thức rất rõ rằng thuỷ triều đang lên, và tất cả rồi cũng chỉ là còn lại trong ký ức!

Trong cuộc sống, chúng ta cũng đã từng đối diện với những hoàn cảnh như anh chàng ấy, có biết bao nhiêu những hình ảnh mà ta muốn lưu giữ mãi, và cũng có biết bao nhiêu những phiền muộn, mà ta cứ tưởng rằng chúng sẽ không bao giờ đổi thay. Nhưng tất cả rồi cũng chỉ là phù du thôi, cho dù đó là một hạnh phúc hay khổ đau.

Tôi nghe kể về Aldous Huxley, ông là một nhà văn và cũng là một triết gia người Anh rất nổi tiếng của thế kỷ 20. Thời gian ngắn trước khi ông mất, có người phỏng vấn và hỏi ông rằng, ông đã học được gì từ cuộc sống của mình, từ những vị thầy, và các đạo sư mà ông đã có dịp tiếp xúc? Ông thinh lặng một hồi rồi đáp, “Tất cả chỉ là như vầy ‘Learning to be kind’!” Ta hãy tập sống làm sao để mình trở nên dễ thương hơn, có từ tâm hơn, biết đối xử với nhau bằng tình người hơn.

Trời đất vào cuối năm và cũng là một bắt đầu cho năm mới. Chúng ta cũng như anh chàng trong câu truyện bức tranh trên cát của Picasso, đối diện với một cuộc sống đầy những đổi thay, có cố nắm bắt hay tránh né thì cũng chỉ mang lại cho mình thêm những muộn phiền không cần thiết.

Cuộc đời này rồi vẫn sẽ tiếp tục có những nắng mưa, những ngày họp mặt, những buổi chia tay, những ngày lễ hội đông vui, hay những đêm dài lo âu, và cũng có những bất ngờ mà ta không bao giờ đoán trước được…

Nhưng giữa những biến đổi ấy bao giờ cũng có một cái gì rất chân thật và sẽ tồn tại mãi, đó là một tình thương phải không bạn!

(Trích trong “Một hạnh phúc không đổi thay” – nguyễn duy nhiên.)