Con của Bí thư Thành ủy lên đường du học trong đại dịch Covid-19

Con của Bí thư Thành ủy lên đường du học trong đại dịch Covid-19

Báo Tiếng Dân

Bởi  AdminTD

Mai Hoa Kiếm

13-8-2021

Nhà nước Cộng sản Việt Nam lúc nào cũng tuyên truyền, bài xích “tư bản giãy chết”. Hệ thống tuyên giáo khổng lồ của đảng ngày đêm định hướng kiểu, “nếu cột điện ở Mỹ biết đi thì sẽ về Việt Nam”. Thế nhưng quan chức cao cấp của Đảng nói một đường, làm một nẻo.

UBND tỉnh Quảng Nam đã ký công văn số 5164/UBND-KGVX ngày 10/8/2021 cho phép ông Trần Nam Hưng được sử dụng xe ô tô, đưa con gái ruột của mình tên là Trần Thục Uyên (sinh năm 2001), vượt tất cả các chốt chống dịch hết sức khắc khe ở tất cả tỉnh thành trên tuyến quốc lộ 1A xuyên quốc gia. Xe cha con ông Hưng sẽ di chuyển từ Quảng Nam, đến sân bay Quốc tế Nội Bài để bay sang New York (Mỹ) vào ngày 17/8/2021, để con gái ông kịp nhập học tại đây.

Công văn của UBND tỉnh Quảng Nam

Xe xuất phát tại TP Tam Kỳ vào ngày 15 hoặc 16/8/2021, đến ga quốc tế Nội Bài, sau đó quay về Quảng Nam. Dự kiến thời gian đi và về là ba ngày theo đề nghị của ông Trần Nam Hưng. Những người sẽ đi trên xe gồm ông Hưng, con ruột ông Hưng và hai lái xe có tên là Đặng Hồng Phong, sinh năm 1976 và Nguyễn Quang Mỹ, sinh năm 1999.

Để chuyến xe của cha con ông Trần Nam Hưng không gặp bất kỳ khó khăn gì trên lộ trình, văn bản của UBND tỉnh Quảng Nam ưu ái nêu chi tiết:

Kính đề nghị UBND các tỉnh, TP Đà Nẵng, Thừa Thiên – Huế, Quảng Trị, Quảng Bình, Hà Tĩnh, Nghệ An, Thanh Hoá, Ninh Bình, Hà Nam, Hà Nội quan tâm, chỉ đạo các đơn vị chức năng tạo điều kiện thuận lợi để ông/ bà có tên (theo danh sách) được qua lại các chốt kiểm soát phòng, chống dịch COVID-19 trên địa bàn”.

Điều kỳ lạ ở chỗ, chỉ một ngày sau khi UBND tỉnh Quảng Nam ra công văn “hỗ trợ” Trần Nam Hưng, thì Bộ Giao thông Vận tải cũng ký công văn số 8272/BGTVT-VT nội dung “Hỗ trợ người có vé máy bay đi nước ngoài đến cảng hàng không quốc tế để thực hiện chuyến bay”. Theo công văn này, các chốt kiểm soát chống Covid-19 phải “tạo điều kiện thuận lợi…”

Một ngày tiếp theo, ngày 12/8/2021, UBND TP Đà Nẵng “anh em” cũng ký ngay công văn 5210/UBND-KGVX đễ “hỗ trợ người có vé máy bay đi nước ngoài…”

Công văn của Bộ GTVTCông văn UBND TP “anh em” Đà Nẵng

Thật là nhịp nhàng, đồng bộ và “vạn sự bình an” đối với cha con nhà ông Trần Nam Hưng.

Chừng đó thôi, đủ để thấy thế lực phía sau Trần Nam Hưng “khủng” cỡ nào. Nếu là quan chức lẹt đẹt hay thường dân, còn lâu mới có cửa vượt hàng chục chốt kiểm soát chống dịch Covid-19 vô cùng khắt khe, lớp lớp trên quốc lộ 1A trong mùa đại dịch, khi mà số người nhiễm trong cả nước đang tăng lên kinh hoàng, số người chết phải xếp hàng để chờ được hoả thiêu.

Được biết ông Trần Nam Hưng sinh năm 1973, quê Điện Tiến, Điện Bàn, Quảng Nam. Ông Hưng là Ủy viên BTV Tỉnh ủy Quảng Nam, Đại biểu HĐND tỉnh, Bí thư thành ủy TP Tam Kỳ.

Con đường hoạn lộ của Trần Nam Hưng thật sự hanh thông. Năm 1996, khi mới xin vào cơ quan nhà nước, với chân sai vặt trà nước cho các sếp, chưa đầy chục năm sau, năm 2005, ông Hưng đã leo lên chức Phó Chủ tịch UBND TP Tam Kỳ.

Đến năm 2018, Trần Nam Hưng trở thành Chánh Văn phòng tỉnh ủy Quảng Nam. Và tháng 10/2020 tại Đại hội Đảng bộ tỉnh Quảng Nam lần thứ 22, nhiệm kỳ 2020-2025, Trần Nam Hưng vào Ủy viên Ban Thường vụ tỉnh ủy, nắm chức Bí thư thành ủy TP Tam Kỳ. Cứ đà này, nhiệm kỳ sau Trần Nam Hưng sẽ lọt vào BCH Trung ương Đảng, kể cũng không lạ.

Trần Nam Hưng (trái) nhận quyết định bổ nhiệm Bí thư thành ủy.

Từ lâu, việc cho con cái của các quan chức cấp cao của đảng CSVN đi du học nước ngoài, gây nhiều tranh cãi. Cái gọi là “Đề án đào tạo Tiến sĩ, Thạc sĩ” nọ kia bằng ngân sách nhà nước, là cách mà “lãnh chúa thành Hồ” và “lãnh chúa miền Trung” đã xài cách đây hai chục năm, để đưa con cái mình đi du học châu Âu và Bắc Mỹ bằng tiền thuế của dân. Ngón nghề đó, vẫn được đại quan các bộ, ban, ngành và các tỉnh thành cả nước “học tập” đến tận hôm nay.

Quan chức cho con em du học nước ngoài là cách nhanh nhất để bọn trẻ có quốc tịch thứ hai. Sau nữa, chúng sẽ được thụ hưởng nền giáo dục tốt, được sống ở các nước văn minh, không bị nạn hối lộ hành hạ. Cuối cùng, bố mẹ chúng có cơ hội tốt để rửa tiền, chuyển hàng triệu đô la trót lọt ra nước ngoài, tậu nhà cửa, bất động sản.

Ông Trần Nam Hưng, tài xế và vợ con tại biệt thự trước khi lên đường

Một ngày nào đó, các đại quan sẽ cùng vợ con, bồ nhí, gia đình hưởng thụ phú quý tại quốc gia có nền dân chủ, bỏ lại các thần dân, trăm họ ở lại quê nhà “mò mẫm” đi tìm… thiên đường XHCN!

CHỌN LỰA VÀ TRUNG THÀNH  

CHỌN LỰA VÀ TRUNG THÀNH  

TGM Giuse Vũ Văn Thiên

Hôm nay là lần thứ năm, Phụng vụ Lời Chúa hướng chúng ta về một đề tài duy nhất, đó là: Bánh hằng sống.  Thánh Gioan ghi lại diễn từ “Bánh hằng sống” như một cuộc tranh luận giữa Chúa Giêsu và người Do Thái.  Thực ra, đây là một khảo luận, một bài giáo lý về Bí tích Thánh thể được sử dụng thời Giáo Hội sơ khai.  Thánh Gioan và cộng đoàn tín hữu thời bấy giờ đã tổng hợp các lời giảng dạy của Chúa Giêsu về đề tài Bánh hằng sống để chứng minh sự hiện diện của Người trong Bí tích này.  Đây cũng là giải thích của cộng đoàn Kitô hữu tiên khởi với những người Do Thái về Bí tích Thánh Thể.

Bài Tin Mừng hôm nay là phần kết thúc của diễn từ về Bánh hằng sống.  Xem ra đây không phải là một cái kết tích cực.  Bởi lẽ, khi nghe Chúa Giêsu khẳng định bánh Người sẽ ban là Thịt của Người, thì ngay một số môn đệ cũng cho điều đó là khó nghe và khó tin. Kết quả là một số trong họ đã bỏ Chúa.

Tuy vậy, cái kết của câu chuyện không hoàn toàn bi quan bế tắc.  Chúa đặt câu hỏi với các môn đệ: “Cả anh em nữa, anh em cũng muốn bỏ đi hay sao?”  Ai trong chúng ta nghe câu hỏi này mà không thấy nặng trĩu trong lòng.  May mắn thay, Phêrô đã trả lời Thưa Thày, bỏ Thày thì chúng con biết đến với ai?  Thày mới có những lời đem lại sự sống đời đời.  Phần chúng con, chúng con đã tin và nhận biết rằng Thày là Đấng Thánh của Thiên Chúa.”  Lời nói của Phêrô là một lời tuyên xưng Đức tin.  Đó cũng là lời thề hứa trung thành.  Trong Phúc âm, Phêrô thường xuất hiện và phát ngôn vào thời điểm tế nhị khó khăn.  Đó là lúc Chúa Giêsu đặt câu hỏi với các môn đệ về bản thân Người (x Mt 16, 13-20). Sau này, trong bầu khí nặng nề buồn thảm của bữa tiệc ly, Phêrô khẳng khái tuyên bố: “Lạy Chúa, dầu có phải vào tù hay phải chết với Chúa đi nữa, con cũng sẵn sàng!” (Lc 22,34).  Lời phát ngôn của ông cũng là lời nói đại diện cho những môn đệ trung thành, đồng thời diễn tả niềm xác tín.

Tin là chọn lựa.  Đức tin không phải là hùa theo đám đông một cách mù quáng.  Đức tin cũng không phải là một thứ mốt thời trang.  Đức tin là gặp gỡ Chúa và kết quả của cuộc gặp gỡ ấy là chọn lựa Ngài, đồng thời trung thành với sự chọn lựa ấy.

Dân Do Thái đã trải qua bốn mươi năm hành trình sa mạc và đã định cư ở đất hứa.  Thế hệ định cư là những người không được chứng kiến những phép lạ Thiên Chúa đã làm khi dẫn đưa dân ra khỏi Ai Cập.  Những người này bị cám dỗ theo những thói tục và thần linh của dân bản địa.  Tại Sikhem, ông Giôsuê, người kế vị ông Môisen để đưa dân Israen vào Đất hứa, đã triệu tập và kêu gọi một cuộc thanh tẩy toàn dân, để dứt bỏ quá khứ, bước sang một trang sử mới.  Vị thủ lãnh mời gọi dân hãy chọn lựa Chúa và sống theo giới luật Ngài đã truyền ban cho các bậc tổ tiên.  Lời tuyên xưng của dân chúng thật mạnh mẽ quyết liệt, thể hiện sự gắn bó trung thành với Đấng đã cứu họ khỏi Ai Cập và dẫn đưa họ vào Đất hứa.

Đức tin đi đôi với lòng trung thành.  Không phải vô cớ mà Phụng vụ cho chúng ta nghe thư của Thánh Phaolô Tông đồ gửi giáo dân Êphêsô, đoạn nói về bổn phận vợ chồng trong gia đình.  Thánh nhân đã kết thúc bằng câu: “Mầu nhiệm này thật là cao cả.  Tôi muốn nói về Đức Kitô và Giáo Hội.”  Ngay từ thời Giáo Hội sơ khai, hình ảnh hôn nhân đã được dùng để so sánh với mối liên kết giữa Chúa Giêsu và Giáo Hội của Người.  Không có Chúa Giêsu, Giáo Hội sẽ chỉ còn như một tổ chức xã hội.  Chúa Giêsu là đầu của Giáo Hội.  Người yêu thương Giáo Hội và đổ máu vì Giáo Hội.  Lòng trung thành cần thiết và làm nên vẻ đẹp của cuộc sống vợ chồng thế nào, thì lòng trung thành của người tín hữu với Chúa cũng làm nên vẻ đẹp của Giáo Hội như vậy.  Thánh Phêrô đã có lúc băn khoăn về việc đi theo Chúa Giêsu, nên ông đã hỏi: “Thầy coi, phần chúng con, chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy.  Vậy chúng con sẽ được gì?”  Đức Giêsu đáp: “Thầy bảo thật anh em: anh em là những người đã theo Thầy, thì đến thời tái sinh, khi Con Người ngự tòa vinh hiển, anh em cũng sẽ được ngự trên mười hai tòa mà xét xử mười hai chi tộc Ít-ra-en.  Và phàm ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, cha mẹ, con cái hay ruộng đất, vì danh Thầy, thì sẽ được gấp bội và còn được sự sống vĩnh cửu làm gia nghiệp (Mt 19,27-29).  Để tiến tới lời tuyên xưng trung thành, Phêrô đã chọn lựa, đã suy tư và đã đem cả cuộc đời mình để “đặt cược” cho tương lai của mình.

Thánh Thể là mối dây liên kết các tín hữu và là biểu tượng của tình hiệp thông trong Giáo Hội.  Tuy vậy, trong lịch sử, do sự ích kỷ của con người, nên đã có những ý kiến bất đồng về Thánh Thể và làm cho Bí tích này trở nên một trong những nguyên nhân gây chia rẽ nghiêm trọng giữa các Kitô hữu.  Phải chăng vấn đề bất đồng ý kiến này đã có từ thời ban đầu do việc có những người khước từ giáo huấn của Chúa Giêsu về Bánh hằng sống?  Trong thực tế, vẫn còn đó những người tin và những người không tin vào sự hiện diện đích thực của Chúa Giêsu nơi Bí tích này.

Năm 1996, nhân dịp kỷ niệm 1500 năm vua Clovis của nước Pháp được rửa tội, thánh Gioan Phaolô II Giáo Hoàng đã đến Pháp để chủ sự thánh lễ tạ ơn.  Trước hằng triệu người tham dự, vị Giáo Hoàng người Balan đã hỏi: “Hỡi nước Pháp, ái nữ của Giáo Hội, ngươi có trung thành với lời hứa của bí tích Thanh tẩy không?” Tiếng thưa “Có” vang dậy đã làm nên một hình ảnh sống động về Giáo Hội luôn trung thành chọn lựa Đức Giêsu Kitô.

Có thể vào những lúc đen tối của cuộc đời, Chúa hỏi chúng ta: “Con có muốn bỏ Thầy mà đi không?”  Xin cho chúng ta có đủ can đảm để thưa như thánh Phêrô: “Bỏ Thày thì chúng con biết đến với ai? Thầy mới có những lời ban sự sống đời đời.  Được như vậy thì thật hạnh phúc cho chúng ta.

TGM Giuse Vũ Văn Thiên

From: Langthangchieutim

Chuyện xóm đạo.

May be an image of 1 person, standing and outdoors

Chuyện xóm đạo.

Boong! Boong! Boong! Tiếng chuông Nhà Thờ lan xa trên ruộng lúa, trên bờ kênh, trên các mái nhà, lan xa trong không gian u tịch của chiều quê. Tiếng chuông ngân lên rồi tỏa vào hư vô, như nhắc nhở cái hữu hạn của người đời. Bao giờ cũng vậy, nghe tiếng chuông là nước mắt tôi giàn giụa trên má. Tôi lớn lên trong một gia đình Phật giáo lâu đời, lớn lên giữa thành phố đông đúc ồn ào và rực rỡ ánh đèn. 20 tuổi, vì tình yêu, tôi vượt qua bao trở ngại của gia đình để theo đạo rồi kết hôn với anh và về đây làm dâu.

Quê chồng tôi là một xóm đạo heo hút, thuộc diện “chó ăn đá, gà ăn muối”, một làng quê chưa có ánh điện, 6 tháng nước ngập trắng đồng, chung quanh tôi là những người đã từng bảo chồng tôi là: “Lấy kẻ ngoại đạo thì dễ lạt lòng mến Chúa lắm đấy con ạ !” và còn ngụ ý nói về tôi: “Con gái dân Nam nó chỉ biết ăn diện mà không biết làm, biết nay mà không biết mai đâu đấy !” Nhưng đó là chuyện của nhiều năm về trước, khi mà…

Thế rồi, giờ đây, nếu phải xa lâu cái xóm ấy, tôi lại nhớ da diết, nhớ bố, nhớ em, nhớ xóm giềng, nhớ sân phơi lúa, nhớ bờ tre, nhớ tiếng chuông ngân, nhớ giòng kênh nhỏ… Ở nơi đây tôi đã thật sự lớn lên, sự lớn lên của tâm hồn. Ở nơi đây người ta sống có tình có nghĩa, có trước có sau, gắn bó và trung thực. Xóm tôi không có trộm cướp, đi ruộng đi rẫy cửa nhà cứ mở toang cũng không hề mất thứ gì!

Từ ngày mẹ chồng tôi mất, bố chồng tôi bị bệnh tim, hay ngất. Mỗi lần như thế là bà con xóm giềng lại xúm đến đổ thuốc thang cho ba tỉnh dậy. Sau đó, người thì mang đến con cá, người thì đem tới miếng thịt, đưa ra sau bếp bảo tôi: “Con nấu cho bố con ăn nhé !” Tôi biết có khi hôm nay nhà họ chỉ có rau luộc chấm mắm, vậy mà họ vẫn sẵn sàng chia sẻ.

Một lần nữa đêm tôi lên cơn sốt, chồng tôi sang gọi cửa nhà hàng xóm, bà con liền lấy xuồng chở tôi đi suốt 12 cây số trong đêm đen rét buốt để đến trạm xá… Nhà bác Tông ở cuối xóm có con gái đi lấy chồng xa, con trai lại bị tai nạn bất ngờ, cả xóm kéo tới giúp đỡ từ lúc gieo mạ đến lúc cất lúa vào bồ… Nhà cô Lài trong một đêm gió bão thổi mất cả mái nhà, sáng ra, không ai bảo ai, mỗi người đem đến tấm tôn, cây tre, và mái nhà đã được lợp lại chắc chắn… Người già yếu neo đơn không ai phải đói cơm thiếu thuốc…

Cả xóm cứ như là anh em ruột thịt. Không hề có cảnh con mắng cha, vợ chửi chồng, thậm chí, không bao giờ có chuyện ly hôn. Nhà nào vợ chồng “cơm không lành, canh không ngọt” thì cha Hoàn đến để mang lại sự hòa giải và bình an. Mọi người ai cũng yêu kính cha sở, không chỉ vì ông là Linh Mục, mà còn vì ông đầy lòng nhân ái. Ông đã gắn bó với miền đất heo hút này suốt mấy mươi năm rồi. Với chiếc áo chùng đen sờn cũ, với lối sống thanh bạch giản dị, ông là một phần linh hồn của nơi đây.

Dân xóm tôi biết trọng chữ hiếu, trọng chữ nghĩa và trọng cả việc học. Một năm 6 tháng nước ngập, trẻ em vẫn đến trường đều đặn. Những đứa bé, từ 3 giờ sáng đã cơm nắm, lặn lội 12 cây số đường trơn trượt đến trường. Có những đoạn ngập sâu, người dân xóm cắt phiên nhau đứng trực, ẵm từng đứa qua vũng nước.

Nhà ông giáo Chúc trong xóm đã mấy thế hệ làm nghề giáo, không có ruộng rẫy nên cuộc sống khó khăn. Những em học sinh đêm đêm vai mang túi gạo, túi khoai, lựa lúc tối trời lẻn vào chái bếp nhà thầy, len lén đặt xuống rồi lại len lén chạy về. Sáng ra, ông giáo thấy một lô những bao bị có đính kèm mẩu giấy “Kính biếu thầy” được viết nắn nót trang trọng nhưng không bao giờ ghi tên người tặng. Những món quà giản dị ấy khiến cả ông giáo, lẫn con trai con gái của thầy luôn đứng vững trên bục giảng qua những ngày tháng khó khăn nhất. Hai người con của thầy học sư phạm ra trường là về ngay ngôi trường của quê hương, dù họ có đủ cơ hội và khả năng chuyên môn để ở lại thành phố. Những người già trong xóm hễ ra ngõ mà gặp cô Nữ, thầy Nhơn con ông giáo Chúc là lại trìu mến “Chào cô giáo, chào thầy giáo”.

Xóm tôi vui lắm. Một lần, chồng tôi mời được hai thầy giáo của anh về quê ăn lễ Noel xóm đạo. Một thầy là nhà văn, một thầy là nhạc sĩ. Cái nét đằm thắm, chân thật và sự ấm áp tình người ở đây đã níu giữ hai thầy lưu lại cả tuần không muốn trở về thành phố. Sân nhà tôi cứ mỗi tối lại trở thành nơi tụ hội các thiếu nữ trong xóm, họ quây quần bên cây đàn ghi-ta hát say sưa. Ông thầy nhạc sĩ lấy làm ngạc nhiên sao họ lại hát hay và đúng nhạc lý đến thế. Còn ông thầy nhà văn thì cảm động về tấm lòng mến khách và cởi mở của người dân xóm Ðạo. Tuy là miền quê heo hút ngập mặn, nhưng họ nhận xét là ở đây không hề có sự u mê và nghèo đói. Ngày phải chia tay, hai người đi mà bàn tay vẫy, mà ánh mắt cứ lưu luyến mãi…

Hôm nay, vợ chồng tôi phải đi xa khỏi khu xóm nhỏ thân thương của mình. Nhớ lắm làn khói lam chiều, nhớ lắm con kênh xanh nước chảy hiền hòa, nhớ lắm mái nhà, ruộng lúa và tiếng chuông ngân… Ừ, chỉ một tiếng chuông thôi mà tôi nghe nay đã khác. Bố chồng tôi có lần bảo: “Lòng người là hương hoa trái, con ạ”. Tôi bỗng nhớ lại người dân xóm tôi, những mái tóc cháy nắng, những gương mặt đen sạm nhọc nhằn và những bàn chân nứt nẻ. Họ làm ra đồng tiền trên miền đất 6 tháng nước ngập ấy đâu phải dễ. Thế mà, họ vẫn sẵn lòng san sẻ cho người khác, và họ cảm nhận niềm hạnh phúc vì sự san sẻ ấy. Bố ơi, bố nói đúng, lòng người chính là hương hoa, nhưng là hương thơm kỳ diệu nhất bay ngược gió.

Bảo Nhi

Trên thế giới này không quốc gia nào hành xử man rợ và chà đạp Nhân quyền trắng trợn như thế.

 Người phụ nữ này cầm trên tay biên bản xử phạt, lý do vi phạm chỉ thị 16. Chị ra đường mua ít đồ ăn cho con. Nhà nghèo khổ không giàu có gì, nhà nước cũng chưa hỗ trợ gì, bị xử phạt quẫn trí muốn gieo mình xuống Sông Đồng Nai.

May nhóm Săn Bắt Cướp Nguyễn Thiên Báo ở Biên Hoà đi hỗ trợ thiện nguyện ngang qua thấy và lôi chị vào. Hỏi thăm chị khóc nức nở trình bày vụ việc.

Sau đó anh em chứng kiến cho chị mì tôm và quà, 1 tài xế xe tải ngang qua chứng Kiến cũng cho chị 500k tiền mặt.

Ta có thể thấy, trong thời gian vừa qua cách áp dụng chỉ thị 16 quá cứng nhắc đã gây thêm khốn khó cho người Dân. Một chỉ thị phản khoa học, sai lầm về hai phương diện Pháp lý và dịch tễ.

Thay vì cứ xử phạt thì chính phủ nên tung quân trong các chốt chặn tới thăm hỏi từng nhà Dân coi thiếu gì thì hay hơn là cứ xử phạt cho đủ chỉ tiêu khốn kiếp.

May một mạng người phải chết và kéo theo hệ lụy một gia đình sau đó chỉ vì cái chỉ thị 16 vớ vẫn.

Trên thế giới này không quốc gia nào hành xử man rợ và chà đạp Nhân quyền trắng trợn như thế.

Các ông nên nhớ Chỉ thị ra đời mục đích tối thượng là bảo vệ con người, vì con người chứ không phải con người ra đời để vì chỉ thị.

Các ông cứ tìm cách để đổ vấy bằng luận điệu “nếu ai cũng ra đường như thế thì dịch bao giờ mới hết”, đó là cách đổ tội hèn hạ, trốn tránh không dám nhìn vào sự thật và yếu kém của Chính phủ. Tại sao cả thế giới đã khống chế dịch tốt mà có ai lại hành xử khủng khiếp như Việt Nam không?

Người ta dành time ngạo nghễ để sát cánh cùng Dân như hỗ trợ tài chính, đẩy mạnh mua Vx và giờ đã ổn định.

Còn Cp Việt Nam đang làm cái gì vậy? Hết chỉ thị này tới chỉ thị khác, hết phong tỏa đợt này tới đợt khác, đợt sau dài hơn đợt trước nghiêm hơn đợt trước rồi cuối cùng thì sao?

Hệ số tử vong cho tới bây giờ thuộc tốp cao nhất thế giới. Ca nhiễm ngày càng tăng, tại sao không thừa nhận thất bại và xin lỗi Dân đi. Cấm và cấm dịch có giảm đâu? Cứ trung bình 6 phút trôi đi là có một người chết vì Virus Vuhan, ngạo nghễ đâu rồi các ông? Chia tay nắng hè rực rỡ gì nữa? Hay chỉ nói cho vui miệng vì thiểu năng trí tuệ?

Hãy thôi hành xử với Dân bằng trái tim của loài quỷ như thế, hãy quản trị đất nước bằng trái tim và khối óc của một con người.

– Phạm Minh Vũ

May be an image of one or more people, people standing and road

Hai Phụ Nữ Độc Thân – Điệp Mỹ Linh

Kimtrong Lam Lương Văn Can 75.

Hai Phụ Nữ Độc Thân – Điệp Mỹ Linh

Đang sắp hàng trong tiệm Hamburgers Fuddruckers, bà Dung nghe giọng nữ từ phía sau, hỏi bằng tiếng Anh:

-Bà ơi! Tí nữa bà ngồi bàn nào bà làm ơn cho tôi ngồi cùng bàn với.

Quay lui, thấy một phụ nữ Á Đông mang “mask”, bà Dung – cũng mang “mask” – có vẻ lưỡng lự, phân vân. Phụ nữ nhìn vào mắt bà Dung với ánh nhìn thiết tha, tiếp:

-Bà đừng ngại, tôi chích ngừa Covid-19 rồi.

Vừa khi đó, đến phiên bà Dung “order”. Bà Dung lại quay lui, ra dấu cho người phụ nữ Á Đông cùng bước theo bà. Sau khi “order” phần của Bà, bà Dung chỉ phụ nữ Á Đông và nói với cô Mễ đang nhận “order”:

-Cùng một “bill”; trao “bill” cho tôi. Tên tôi là Dora.

Phụ nữ Á Đông ngăn lại:

-Cảm ơn bà đã có nhã ý trả tiền cho bữa ăn của tôi. Nhưng lý do tôi muốn ngồi ăn cùng bàn với bà là vì tôi cô đơn lắm! Tôi chỉ muốn được cùng ngồi ăn với một người chứ không phải tôi không thể tự đài thọ bữa ăn của tôi.

-Tôi hiểu. Nhưng bà cho phép tôi được mời bà hôm nay.

-Thế thì lần sau tôi xin được mời bà. Bà đừng từ chối, nha!

-Vâng.

Sau khi chọn bàn, ngồi, chờ nhà hàng gọi trên máy phóng thanh, bà Dung hỏi bà Á Đông:

-Bà là người nước nào?

-Tôi tên Trang, người Việt; còn bà?

Bà Dung nói tiếng Việt:

-Tôi tên Dung. Hồi còn đi làm, nhân viên cùng phòng gọi tôi là Dora. Hân hạnh được biết chị.

-Chị gì! Em nhỏ hơn chị mà! Chị ở gần đây không?

-Dạ, gần, trong Senior Living in Sugar Land,

-Anh đâu mà chị phải ở trong đó?

-Ông ấy “đi” lâu rồi.

-Sorry, chị!

-Cảm ơn chị. “Ông xã” của chị đâu?

-Dạ, em “dẹp” ổng rồi!

Không muốn tò mò, Bà Dung nhìn ra cửa sổ, nhớ những buổi chiều quạnh vắng trong phòng 212 của ngôi chung cư rất nhiều phòng; nhưng mỗi phòng như một “nhà tù” sang trọng, chỉ “giam giữ” một người có mứt lương hưu trí cao – không nhận “giam” người phải nhờ chính phủ phụ trả một phần. Những lúc đó Bà chỉ ước mong được thấy bóng dáng một người hoặc là nghe tiếng nói của bất cứ ai – người thật chứ không phải từ TV/radio/youtube – nhưng quanh Bà chỉ là sự câm nín! Cuối tuần các con của Bà thường mời Bà đi ăn. Bà ăn một cách chậm rải vì thói quen, vì tuổi tác và cũng vì muốn kéo dài thời gian bên các con. Các con có vẻ sốt ruột; bởi vì các con của Bà còn phải “làm phận sự” đối với bên suôi gia của Bà nữa! Bà thăm hỏi và khuyên các cháu nên chăm chỉ học hành. Các con của Bà bảo Bà đừng “làm áp lực”, để các cháu tự lo liệu cho quen. Bà khuyên các cháu nên ăn cái này, không nên ăn cái kia, các con của Bà bảo Bà nói như thế có nghĩa là Bà chê các cháu không đủ hiểu biết, không thể tự lo thân. Bà khuyên các cháu phải cẩn thận, đừng tin người lạ. Các con của Bà bảo Bà làm cho các cháu sợ, mất tự tin. Khi nào biết cháu nào được điểm “A”, bà Dung cũng kín đáo cho cháu đó ít tiền. Không hiểu tại sao con của Bà biết được, thế là con của Bà cấm Bà cho cháu tiền; vì con của Bà bảo cho tiền để đứa bé phải “cắm đầu” học là đồng nghĩa với mua chuộc, tạo áp lực! Hãy để đứa bé tự phát triển! Đôi khi con của Bà đem cháu đến gửi trong vài tiếng đồng hồ. Bà Dung vui hẳn lên, lăng xăng hâm món này, cắt bánh kia, gọt trái nọ cho cháu ăn. Khi con của Bà trở lại, “bắt được quả tang”, thế là Bà phải nghe: “Con nói Mẹ hoài mà Mẹ cứ ‘baby’ nó. Mẹ để nó lớn với chứ. Mai mốt nó đi học xa làm thế nào nó tự lo cho nó được!”

Cuối cùng, bà Dung phải giữ khoảng cách với con, cháu. Khi nào muốn ăn món gì, Bà tự lái xe đến nhà hàng. Hôm nào mưa, không dám lái xe, đành ăn thức ăn trong “nhà già”!

Đang thầm tủi thân, bà Dung chợt so sánh cuộc đời quạnh hiu của Bà và những tấm hình của các cụ già bên Việt Nam: Cụ nào miệng cũng móm, lưng cũng còng, đi chân trần, vai quảy gánh. Mỗi đầu gánh vài trái ổi, trái xoài; đầu kia vài trái bắp luột, vài trái chuối, v.v… Sau khi so sánh, bà Dung thầm tạ ơn Trời Phật và không còn tủi thân nữa!

Đang bị phân tâm, bà Dung chợt nghe tiếng Trang:

-Ăn đi, chị! Bộ nhớ ảnh hay sao mà trông chị buồn quá vậy?

Không muốn thố lộ chuyện gia đình, bà Dung nói khác đi:

-Vợ chồng mấy mươi năm chứ ít sao! Khi còn sống, cứ cay đắng, gây gổ nhau, hơn thua nhau từng lời nói; khi không còn nữa thì tiếc nhớ âm thầm!

-Mình đàn bà, đa cảm; còn đàn ông, thời buổi này, con gái bên Việt Nam “rẻ rề”, mấy ổng muốn cỡ nào, giá nào cũng có!

-Chị còn trẻ, nếu về Việt Nam, cũng có nhiều đàn ông theo để được qua Mỹ.

-Em biết. Nhưng em chỉ muốn lấy nhau vì tình; còn lấy nhau chỉ để lợi dụng nhau thì…

Trang nhún vai, bỏ lửng câu nói. Bà Dung hỏi:

-Có lẽ cuộc tình của anh chị đẹp lắm; thế mà đổ vỡ. Uổng thật!

-Em có mấy bà bạn cũng ly dị chồng; có người thì con của họ ly dị. Dường như từ ngày sang đây, người mình ly dị nhiều hơn, phải không, chị?

-Có thể cuộc sống ở bên này căng thẳng, ít thì giờ cho nhau, vì thế, người trẻ ly dị; cũng có thể mấy ông bây giờ già, thích “gặm cỏ non”, mấy bà cũng già, không còn kiên nhẫn nữa!

-Người Mỹ có câu “Cỏ bên kia hàng rào xanh hơn.” Đúng Thật!

-Chị muốn “ám chỉ” mấy ông già thích “gặm cỏ non” đó hả?

-Không. Em muốn nói trường hợp của em.

-Trường hợp của chị như thế nào?

-Hồi ảnh còn ở với em, ảnh “cà chớn”, em chịu không được! Thấy mấy bà bạn sống không chồng sướng quá, muốn làm gì thì làm, đi đâu thì đi, em ham. Ai dè…

-Tôi nghĩ, sự đổ vỡ nào cũng đến từ hai phía.

-Ảnh “cà chớn”, làm mất mặt em, làm em đau khổ thì em phải cho ảnh biết cái giá của sự đau khổ chứ!

-Như vậy thì chị trả thù chứ chị đâu còn thương yêu anh ấy nữa.

-Em còn thương ảnh mà! Nếu không còn thương, ai đau khổ làm chi!

-Gặp phải ông chồng “cà chớn” – mà chị vẫn còn thương – tại sao chị không dùng tình cảm để chinh phục lại ông ấy? Tôi chỉ bỏ cái gì tôi không thương, không thích thôi.

-Ảnh phản bội em mà em chinh phục ảnh lại để làm gì?

-Nếu chị lấy một ông khác, ai bảo đảm với chị rằng ông này sẽ chung tình với chị trọn đời?

Trang như bừng tĩnh. Bà Dung tiếp:

-Đàn ông sa ngã là chuyện bình thường. Tôi nghĩ, chồng mình “phải như thế nào đó” thì người phụ nữ khác mới lưu tâm, mới chinh phục. Trong khi người chồng đang cố chống chọi với tình cảm và sự quyến rũ của một phụ nữ khác mà bà vợ lại “hào sản”, “tặng” ông chồng cho phụ nữ đó thì… vô lý quá! Đó là chưa kể, chồng mình còn là Cha của các con, mình có bổn phận và trách nhiệm để con của mình có Cha “một cách đúng nghĩa”!

-Ước gì em được gặp và quen chị sớm hơn.

-Tại sao?

-Chỉ vì tự ái mà em làm đổ vỡ mọi hàn gắn!

-Nghĩa là anh chị đã thử hàn gắn rồi?

-Dạ, không phải em. Ảnh trở về, xin lỗi em, xin em cho ảnh quay lại; nhưng em buộc ảnh phải xin lỗi các con em. Ảnh không chịu, đi luôn!

-Đàn ông mà, chị! Đừng dồn họ vào cuối đường! Đa số đàn ông – nhất là đàn ông miền Nam Việt Nam – thường quan niệm “Chết vinh hơn sống nhục”. Và, tôi nhớ, đã đọc đâu đó câu: “I’d rather die on my feet, than live on my knees”(1), cho nên, nếu còn thương yêu chồng, xin đừng tự ái, hãy mở rộng vòng tay. Mình giữ chồng không những mình giữ người mình thương yêu mà mình còn có bổn phận phải giữ người Cha cho các con của mình nữa!

Trang thật sự xúc động. Vừa khi đó, trên máy phóng thanh gọi “Dora”. Bà Dung cùng Trang vừa đi về phía quày nướng “Hamburgers” vừa thì thầm:

-Trong những người nổi tiếng trên thế giới có ba phụ nữ ghen rất cao thượng. Chính sự cao thượng của ba bà này đã “níu chân” được ba vị Tổng Thồng hào hoa của Hoa Kỳ.

-Ghen mà cũng có “ghen cao thượng” và ghen “hạ cấp” nữa sao, chị?

-Có chứ. Ghen hạ cấp như vụ cô Quờn đốt chồng và vũ nữ Cẩm Nhung bị tạc “acid”, bên Việt Nam.

-Em biết hai vụ đó. Còn ai ghen cao thượng?

Cả hai im lặng, nhận “Hamburgers”, quay sang lấy dao, nĩa rồi đến quày “xà- lách” lấy các loại rau. Vừa ngồi vào bàn, bà Dung vừa lấy “mask” ra vừa đáp:

-Bà Jacqueline Kennedy, bà Hillary Clinton và bà Melania Trump.

Trang cũng lấy “mask” cho vào ví, than:

-Vợ Tổng Thống mà cũng khổ vì tình!

-Phụ nữ nào yêu chồng cũng – không ít thì nhiều – khổ vì tình! Chị thấy, bà Jacqueline Kennedy con nhà gia thế, trẻ đẹp, trí thức mà hoàn cảnh đưa đẩy để Tổng Thống Kennedy gặp nữ minh tinh Marilyn Monroe rồi Marilyn Moroe “ỏng ẹo” hát bài Mừng Sinh Nhật để tặng Tổng Thống Kennedy. Báo chí và các phương tiện truyền thông quốc tế làm “rùm beng”.

-Rồi bà Jacqueline Kennedy phản ứng như thế nào?

-Bà Jacqueline chỉ im lặng, vẫn tươi cười, xinh đẹp, quý phái xuất hiện cạnh Tổng Thống Kennedy trong tất cả mọi sự kiện.

-Còn bà Hillary Clinton?

-Bà Clinton là một phụ nữ rất can đảm và “cao tay ấn”. Trong sự việc giữa Tổng Thống Clinton và Monica Lewinsky – nhân viên trong Tòa Bạch Ốc vào thời ông Clinton làm Tổng Thống – nếu bà Clinton không khôn khéo, có thể ông Clinton đã bị bãi chức hoặc phải từ chức rồi!

– “Ghê” vậy!

Vừa nói bà Dung vừa lấy iPhone ra:

-Để tôi tìm bài này, chị đọc qua cho vui.

Sau khi mở link, bà Dung trao iPhone cho Trang.

https://en.wikipedia.org/wiki/Hillary_Clinton…

Trang đoc và chú ý vài đoạn: “… After the evidence of President Clinton’s encounters with Lewinsky became incontrovertible, she issued a public statement reaffirming her commitment to their marriage…”

“…In her 2003 memoir, she would attribute her decision to stay married to a love that has persisted for decades…”

“…In October 2018, Hillary stated in an interview on CBS News Sunday Morning that Bill was right to not resign from office, and that Bill’s affair with Lewinsky did not constitute an abuse of power because Lewinsky ‘was an adult’.”

Trao iPhone lại cho bà Dung, Trang cười:

-Bà Clinton bản lĩnh thật! Em rất nể phục những phụ nữ biết giữ thể diện cho chồng con.

-Giữ thể diện cho chồng con hay giữ thể diện cho bất cứ ai cũng là một cách để giữ thể diện cho chính mình đó, chị!

Trang thoáng giật mình. Không biết bao nhiêu lần Trang muốn “ ‘làm’ con nhỏ đó một trận cho nó biết thân”, nhưng bị các con của nàng can ngăn. Vì bị các con ngăn cản, Trang nghĩ rằng các con “hùa” với Cha chứ không thương Mẹ, cho nên, Trang tự động xa lánh các con. Hậu quả, không những Trang mất chồng mà Trang cũng mất con! Để che giấu nỗi đau trong lòng, Trang chuyển đề tài:

-Còn bà Melania Trump thì sao, chị?

-Bà Melania Trump là một phụ nữ rất đáng thương! Nhiều người thấy rõ sự chịu đựng dai dẳng của Bà dành cho cựu Tổng Thống Trump và đức hy sinh của Bà dành cho Barron Trump – cậu con trai duy nhất của Bà ấy.

-Đúng đó, chị. Suốt bốn năm ông Trump làm Tổng Thống, chỉ một lần em thấy bà Melania “cười thật”; đó là khi Bà ấy và ông Trump rời tòa bạch ốc, bước về chiếc Marine One để rời Tòa Bạch Ốc trong ngày ông Trump hết nhiệm kỳ.

Trang vừa dứt lời, bà Dung nhìn đồng hồ tay, vội đứng lên:

-Sorry! Hôm nay tôi phải đi đón đứa cháu nội đang học Piano.

-Chị cho em số điện thoại của chị, được không?

Cả hai trao đổi số điện thoại, mang “masks” vào, rời bàn, cùng đi ra bãi đậu xe, nhưng về hai hướng khác nhau.

Đang bước chầm chậm, Trang chợt nghe tiếng ai “ngân nga” một tình khúc mà lúc nào vợ chồng giận nhau Huân – “Ex.” của Trang – cũng ôm Guitar, vừa “từng tưng” vừa “ngân nga” để nhớ thời chàng và Trang yêu nhau:

“…Ɲhớ hồi còn thơ,

Vai kề vai trong tiếng tơ.

Tuу xa vắng ta vẫn mong chờ,

Ϲhiều sao hờ hững lạnh lùng thờ ơ…” (2)

Trang nhìn quanh. Khu vực thương mại này của người Mỹ, tại sao lại có nhạc Việt Nam? Vừa khi đó, một người đàn ông tóc hoa râm xuất hiện giữa hai chiếc SUV đang đậu cạnh nhau, đi về phía cửa của Fuddruckers.

Trang hơi mất bình tĩnh, chưa biết phải hành động như thế nào thì Huân đã bước nhanh về phía nàng:

-Trang! Em khỏe không?

-Dạ, khỏe. Xe anh đâu?

-Anh bị tai nạn. Bảo hiểm thuê xe cho anh.

Trang thầm nghĩ: Hèn chi nghe tiếng hát mà không thấy xe của “ổng”; nhưng nói khác đi:

-Anh bị gì không? Mấy đứa nhỏ biết không mà sao không đứa nào cho em hay cả?

Nghe Trang xưng “em” và có vẻ quan tâm đến chàng, Huân thầm vui.

-Anh dặn các con đừng cho em hay.

-Tại sao?

-Xe bị “quẹt” bên hông thôi mà!

Trang chưa kịp nói gì, Huân tiếp:

-Em mới đến hay là em đã ăn xong rồi?

-Em ăn xong rồi.

-Anh mời em trở vào. Anh có nhiều điều muốn nói với em. Đi! Đi vào với anh.

Trang lẳng lặng bước cạnh Huân. Khi bước lên bậc cấp, Huân – theo thói quen của một người lịch lãm – đưa tay cho Trang vịn. Đang bước, Trang giả vờ mất thăng bằng, nghiêng người vào Huân. Huân vội choàng tay qua, giữ nàng thật chặt trong vòng tay. Trang vờ bẻn lẽn:

-Cảm ơn anh. Không có anh, em té rồi!

Nhìn Trang với ánh mắt nồng nàn, Huân vừa mỉm cười vừa bóp nhẹ bàn tay của nàng…

ĐIỆP MỸ LINH

https://www.diepmylinh.com/

1.- Bóng Chiều Tà của Nhật Bằng.

2.- Của Emiliano Zapata.

GIÚP NGƯỜI ĐỪNG NGHĨ LÀ CHỈ VẬT CHẤT, LỜI KHUYÊN QUÝ BÁU HƠN NHIỀU


Pham Mylan
Những Câu Chuyện Thú Vị – Ncctv.net

GIÚP NGƯỜI ĐỪNG NGHĨ LÀ CHỈ VẬT CHẤT, LỜI KHUYÊN QUÝ BÁU HƠN NHIỀU

Bài: Nguyen Thi Ha Lieu (Việt kiều Pháp)

Ở Pháp, khi đi trong thành phố, tôi chỉ toàn đi xe buýt cho tiện lợi, (phần thì có thời gian ngắm cảnh sinh hoạt bên đường).

Thường xuyên, tôi gặp 1 thanh niên có vóc dáng nhỏ con, người Á Châu, gương mặt buồn bã, thất thểu, cứ âm thầm lên xuống xe buýt rồi cứ lầm lũi bước đi như đi giữa sa mạc, mùa hè cũng như mùa đông.

Một ngày, tôi cố tình xuống cùng trạm và đi song song, rồi tôi quay ra hỏi câu tiếng Pháp

“Cháu là người Việt Nam?”.

Thanh niên trả lời lại bằng tiếng Việt:

“Dạ chào cô, con người Việt Nam ạ”.

Rồi hỏi thăm qua lại, biết cháu tên Huynh, 30 tuổi, bệnh tâm thần, cô độc.

Thương tình, nên khi mùa đông, tôi mời đến nhà ăn mỗi tối tại nhà con trai tôi.

Qua tâm sự, biết Huynh khi còn trẻ, đã theo băng đảng phá phách ở Marseille đâm chém nhau, bị ở tù 5 năm.

Khi ra tù, về VN thăm cha, ông nội, nhưng bị cô chú mắng chửi, khinh bỉ vì đã đi 15 năm rồi nay trở về không có 1 xu và bị cô chú đuổi ra khỏi nhà. Huynh đành trở lại Pháp trước dự định.

Về Pháp, do bị sốc, bị trầm cảm, Huynh đánh ông chồng của mẹ, chuyển đến vùng tôi ở, cắt đứt liên lạc với mẹ.

Sau khi được điều trị trong bệnh viện tâm thần một thời gian, đã ổn định, được chính phủ Pháp cấp 1 nơi ở tiện nghi nhưng không cho mẹ biết vì còn tự ái, giận mẹ.

Nghe xong hết tâm sự, tôi hỏi Huynh:

– Khi con đi tù, ai là người thăm?.

– Dạ mẹ.

– Tuần mấy lần?

– Dạ 3 lần

– Mẹ thăm cho gì?

– Dạ tiền, vì không cần đem đồ ăn, chỉ cần tiền để thuê truyền hình, chơi game hoặc dụng cụ cần thiết.

– Ngoài mẹ, có ai thăm con không?

– Dạ không

Sau khi hỏi xong, tôi kết luận:

– Cô không biết mẹ con là ai, nhưng nghe con kể, cô quả quyết là mẹ con là người có trái tim nhân hậu hơn cô nhiều lắm, vì nếu con cô mà như thế, thì cô sẽ bỏ luôn, chẳng thăm nom làm gì, chứ đừng nói đến cho tiền, cho sống cực khổ mới biết thân…, Hơn nữa, cô thường đi ngang trước cửa nhà tù, cô thấy người thân đến thăm chờ ở cửa nhà tù, thấy tội lắm, mùa hè thì nắng, vì ở đó không có cây, bóng mát, mùa thu gió, mưa rả rích, mùa đông lạnh lẽo, chưa kể là xe cộ qua lại, mọi người thấy mặt, thật xấu hổ….! Bây giờ mới biết trong số đó, có mẹ con, cô thương cho mẹ con quá, con cho cô số diện thoại địa chỉ, để cô kết bạn.

Huynh trố mắt nhìn tôi. Tôi nói tiếp :

– Cô chỉ mới cho con ăn có vài bữa ăn tối mà con nói “cảm ơn”, khen cô là 1 người nhân hậu. Trong khi mẹ con khổ biết bao nhiêu vì con, thì con lại không cần biết đến.

Bây giờ con có tiền (tiền trợ chính phủ Pháp cấp cho người bệnh là 30 triệu đồng/tháng) dư dả, sống thoải mái, có nơi ở tiện nghi, thì lại phủi tay, không cho mẹ biết tin tức về con.

Con có biết mẹ trông mong tin con từng ngày không?. Cô cứ suy ra cô: chỉ 1 ngày không gặp con cô, là cô nóng ruột, phải điện thoại hỏi thăm. Huống chi con đã không cho mẹ tin tức đã 1 năm nay, con có biết là hàng đêm mẹ con khóc thầm không?

Gương mặt Huynh bắt đầu thay đổi: Bây giờ con phải làm gì?

Tôi bày cho Huynh:

Lễ Giáng Sinh sắp đến, con gọi điện thoại xin lỗi, hỏi thăm và hẹn gặp mẹ. Ngày gặp, nhớ mua 1 món quà mà mẹ ưa thích, mẹ không cần gì của con đâu, nhưng gọi là tấm lòng của con. Trước khi ra về hỏi mẹ là: mẹ cần tiền, con đưa cho mẹ xài…! Con hỏi vậy cho mẹ vui lòng, an tâm là con có tiền sống thoải mái thôi chứ cô tin là mẹ con có lương hàng tháng, không cần tiền con đâu (vì những người bệnh ở Pháp có tiền trợ cấp sống dư dả)

Vài tuần sau gặp lại Huynh, với gương mặt tươi tỉnh, khác hẳn thời gian trước, miệng tủm tỉm cười kể là đã điện thoại xin lỗi mẹ, rồi từ đó, Huynh gọi điện thoại và gặp mẹ thường xuyên.

Huynh thú nhận rằng: thời gian trước, một phần lớn buồn khổ là do không gặp mẹ, nhưng cộng thêm vào đó là giận mẹ, nên không muốn gặp. Từ khi tôi giải thích và chỉ cách, nên Huynh tìm được lối thoát…!

Rồi một ngày, tôi gặp được mẹ Huynh, bà ta rươm rướm nước mắt, nắm tay tôi cảm ơn tôi rối rít…!

Câu chuyện thật sự là thế đấy bạn ạ.

Qua đó, tôi nhận ra rằng: Giúp người, không chỉ cứ là vật chất mà lời khuyên nhiều khi lại quý giá hơn nhiều.

Hãy dành chút thời gian lắng nghe và cho lời an ủi, khuyên bảo với những người thiếu may mắn nhiều khi quan trọng hơn rất nhiều so với việc ta cho họ một số tiền.

Lẩm Cẩm Chuyện Ly Dị – Ngô Tằng Giao

 

Lẩm Cẩm Chuyện Ly Dị –

Ngô Tằng Giao

Có người triết lý: “Biết bao người đàn ông chỉ yêu một má lúm đồng tiền mà dại dột cưới nguyên cả một người đàn bà!” Để rồi sau đó chẳng còn ca tụng “tình em như tuyết giăng đầu núi, vời vợi muôn thu nét tuyệt vời” nữa!. Thôi đành chia tay! “Tình nghĩa đôi ta có thế thôi!”

Giải tán một cuộc hôn nhân bằng thủ tục ly dị là biện pháp mà người ta thường hay theo nhất. Khi yêu nhau thì “trái ấu cũng tròn”, “yêu cả đường đi lối về”… thậm trí nếu em yêu đêm nằm có ngáy to quá khiến chồng mất ngủ thì “chồng yêu chồng bảo ngáy cho vui nhà”… Khi “tình yêu vỗ cánh bay xa” thì quái lạ thật, nào đi đứng, nào nằm ngồi cái gì trông cũng thấy chướng tai gai mắt cả. Lý do thông thường nhất để xin ly dị là sự bất hòa. Vợ chồng không còn thấy thích hợp để tiếp tục chung sống cùng nhau nữa.

Cũng có thể gọi đây là trường hợp cô đơn. Một nỗi cô đơn “đồng sàng dị mộng”, tuy chung sống dưới cùng một mái nhà nhưng hai tâm hồn lại “gửi gió cho mây ngàn bay” theo hai hướng khác nhau. Tây họ gọi là “solitude à deux” (cô đơn tay đôi). Nhưng mà lạ thật! Chính sự cô đơn thì tốt chứ vì đó là một điều kiện thiết yếu để sáng tác cơ mà.

Johann Wolfgang von Goethe từng phát biểu rằng: “Người ta có thể được giáo dục trong xã hội, nhưng người ta chỉ được gợi hứng ra trong sự đơn độc”. Họa sĩ Picasso tiếp lời: “Sẽ không có một tác phẩm nghiêm túc nào được ra đời nếu không có sự đơn độc lớn.”

Không rõ sau khi tan hàng có bên nào hối tiếc mà rên rỉ cất tiếng hát rằng: “Lệ xóa cho em được không những kỷ niệm đắng. Lời nói yêu thương ngày xưa có trở về tìm?…” Chỉ biết có đệ tử Lưu Linh ngồi trước món nhậu nổi hứng triết lý phát biểu rằng: “Hôn nhân như một quả tim, luộc ăn ngon, xào cũng ăn ngon, nhưng để lâu, thì chả còn ngon chút nào cả!” Benjamin Franklin từng lên tiếng phụ họa: “Trước khi lấy vợ hãy cố mở mắt ra. Sau khi lấy vợ nên cố mà khép mắt lại.”

LÝ LẼ CỦA CHÀNG

Tại Price, Utah: Chồng xin ly dị vì bà vợ cứ nằng nặc đòi treo hình của bốn ông chồng cũ của vợ ở đầu giường (over the bed.)

Point Charlotte, Florida: Chàng xin ly dị ngay sau khi hai người vừa cưới nhau xong. Chàng trình với tòa là cả hai trong lễ cưới vừa nói xong “I do’s” là nàng đã vội vàng lôi chàng đến tiệm rượu quen thuộc gọi rượu nhậu và nói với ông chủ quán rượu là “Đấy ông thấy không, tôi nói là tôi sẽ cưới anh chàng này mà (I told you I’d marry him). Bây giờ đưa tôi $50 ngay đi!”

Montevideo, Minnesota: Chồng kiện xin ly dị vợ vì cho rằng vợ không yêu chồng. Lý do là chồng bị hụt cẳng chân té xuống basement và gần như bất tỉnh, phải bò lết trên mặt đất. Thế mà bà vợ vội chạy đến và hô lên rằng; “Anh đang ở dưới đó (while you’re down there) thì tiện tay bỏ thêm ít than vào lò sưởi nhé!”

Huntingburg, Indiana: Liên lạc với nhau qua mục quảng cáo tìm bạn đời của những tâm hồn cô đơn. Thế rồi họ cưới nhau trước khi gặp mặt nhau. Nàng khai là chỉ cao 5 feet và nặng có 118 pounds nhưng khi gặp mặt thì mới thấy là nàng cao những 6 feet và nặng những 300 pounds. Chàng kiện xin ly dị vì lý do “quảng cáo gian lận” (false advertising.)

Platteville, Wisconsin: Chồng kiện ly dị bà vợ vì lý do là vợ đáp một chuyến bay và mua bảo hiểm du lịch nhưng lại ghi tên kẻ thụ hưởng là… con chó của chàng và nàng (named their dog as beneficiary.)

Grants, New Mexico: Chồng xin ly dị vì vợ lăng nhăng ngoại tình. Tòa án trách cứ chồng, cho rằng chồng đã biết chuyện lăng nhăng của vợ và nên có những sự canh chừng cẩn mật riêng tư (exercised a peculiar vigilance over her).

Rock Springs, Wyoming: Ngay sau khi lấy nhau nàng thổ lộ là lấy chàng chỉ vì tiền của chàng mà thôi. Chàng tức giận nạp đơn xin ly dị. Tuy nhiên đơn này bị bác vì quan tòa cho rằng: “Luật về trò chơi của tiểu bang không quy định mùa mãn hạn cho cái loại cạm bẫy này” (the game laws of the state provided no closed season against this kind of trapping.)

LÝ LẼ CỦA NÀNG

Tại Marshfield, Wisconsin: Khi một cặp cưới nhau, chàng hứa hẹn sẽ trả cho nàng $1 cho mỗi nụ hôn trong suốt thời gian lấy nhau. Nàng kiện xin ly dị chàng và xin tòa bắt chàng phải trả khoản tiền “hôn” này còn thiếu là $3,000 (back payments.)

Tại Susanville, California: Nàng kiện xin ly dị vì chàng đem cái bếp lò đi bán để lấy tiền mua rượu nhậu. Chàng thú nhận là có đem bếp lò đi nhưng xin tòa khoan hồng vì chính nàng cả nửa tháng nay có sờ chi tới bếp núc đâu!

Tại Pendleton, Oregon: Nàng kiện xin ly dị với lý do chàng không hề mua tặng nàng món quà chi nhân mùa Giáng Sinh cả. Chàng cãi rằng chàng tin là ông Santa sẽ mang cho nàng quà tặng đó (Santa would bring them.)

Tai Winnemucca, Nevada: Nàng chộp được từ tay ông đưa thư một bức thư do chính chữ viết tay của chồng. Khi mở ra coi thời đó là thư tình ái chồng gửi cho một người đàn bà khác. Nàng kiện xin ly dị và thắng kiện nhưng phải trả $20 về tội… trộm thư không phải của mình (tampering with the mail.)

Strawberry Plains, Tennessee: Vợ thỉnh cầu tòa cho ly dị vì nàng làm thịt bò bíp-tết với hành rất ngon nhưng anh chồng luôn ăn hết thịt chỉ để dành lại cho vợ có hành mà thôi (left her the onions.)

Canon City, Colorado: Vợ kiện xin ly dị vì anh chồng cứ bắt vợ phải ngồi tụt xuống và cúi đầu thấp trong xe (hide under the dashboard) mỗi khi chồng lái qua mặt người bạn gái cũ của chồng.

LÝ LẼ CỦA TÒA

1.Tại Wichita, Kans., một ông chồng được phép ly dị bà vợ sau khi trình bằng chứng với tòa rằng ông làm việc suốt đêm, nhưng về nhà lại không được ngủ yên vì bà vợ cứ nằng nặc đòi nuôi 36 con chim kim tước luôn kêu rối rít và hai chú chó ngay trong phòng ngủ.

Nàng Barbara kiện đòi ly dị Timothy với lý do là chàng này làm tất cả mọi việc bếp núc, nội trợ (quả xứng danh là Mr Clean) Nàng không được đi mua sắm bên ngoài, không được chùi rửa nhà cửa và không được làm việc bên lò bếp nóng trong suốt 13 năm từ ngày cưới nhau. Nàng kiện ly dị với lý do như thế là bị “hành hạ”. Tòa xử nàng thua kiện! Quan tòa phán rằng Timothy đã “thiếu khôn khéo chứ không độc ác” (tactless, not cruel.)

Lee và Roberta lấy nhau đã 40 năm trời rồi chàng tự dưng lại lăng nhăng với một bà khác. Nàng nạp đơn xin ly dị. Chàng trình tòa rằng mọi tội lỗi đều do nàng mà ra cả vì nàng đã cứ cằn nhằn cãi cọ với chàng trong suốt cuộc đời chung sống này và cái sự “quấy rầy, ghép tội và cãi cọ” (harassment, accusation, and nagging) này đã là nguyên do đưa đẩy chàng vào vòng tay một người phụ nữ khác. Tòa xử rằng sau 40 năm bị như thế thì người chồng đã chịu đựng quá mức. Tuy nhiên Roberta lại không được lãnh một khoản tiền cấp dưỡng nào cả, đó là cái giá mà bà vợ phải gánh chịu vì cái miệng lưỡi của mình (the tongue lashing.)

Fred và Olga mới chỉ lấy nhau được có một tháng trời rồi Fred nạp đơn xin ly dị. Chàng thưa rằng cuộc hôn nhân thực ra chưa hề có bao giờ. Chàng đã quá say xỉn lúc làm đám cưới vì đã nhâm nhi hết 2 gallon rượu bia. Trong một cuộc cãi lộn bà vợ nặng 250 pounds của chàng đã quật chàng ngã nằm dài xuống đất và ngồi lên tấm thân chàng suốt 10 phút đồng hồ. Lý do xin ly dị là tàn ác và đối xử bất nhân (cruel and inhuman treatment.) Olga cãi rằng không hề đẩy Fred, Fred tự mình bị ngã, hơn nữa nàng chỉ ngồi trên chân chồng mà thôi, có gì quá đáng đâu. Tòa xử cho chàng Fred được quyền ly dị.

  1. Chuyện bên Tàu: cậu Jian Feng yêu tha thiết người vợ xinh đẹp của mình. Nhưng con gái đầu lòng sinh ra quá xấu (extremely ugly baby girl). Nhan sắc của vợ bỗng nhiên trở thành tàn tạ. Dựng cớ con không giống cha, cho rằng con do ngoại tình, anh đòi ly dị. Thử DNA chứng tỏ đó là con anh. Vợ thú nhận đã chi 75.000 mỹ kim nhờ giải phẩu thẩm mỹ thay đổi dắc diện hoàn toàn, nay vì sanh đẻ, những khuyết tật xưa tái xuất hiện. Chồng nhứt định đưa ra Tòa ly dị và đòi tiền thiệt hại. Con gái xấu khiến anh bị hoảng kinh. Tòa xử vợ đã cố tình che dấu dung nhan xấu để gạt anh chồng, chấp nhận đơn xin ly dị và dạy người vợ phải bồi thường cho chồng hơn 120.000 mỹ kim thiệt hại.

Cái anh chồng này.quả thật không nghe lời phát biểu của nhà văn Antoine de St Exupery nổi danh của Pháp, nguyên văn như sau: “Yêu nhau không phải là chuyện người này ngắm nhìn người kia, mà là cùng ngắm nhìn chung về một hướng” (Aimer, ce n’est pas regarder l’un l’autre, mais c’est regarder ensemble dans une même direction.)

MẠN ĐÀM CHUYỆN VỢ CHỒNG

– Hai bí quyết giúp cho hôn nhân khắng khít:

1.Luôn nhận mình là sai trái.

2.Còn khi bạn đúng thì nên câm họng! (Two secrets to keep your marriage brimming: 1.Whenever you’re wrong, admit it.

2.Whenever you’re right, shut up) (Shaquille O’Neal)

– Bạn định nghĩa thế nào về một người vợ chung thủy? Xin thưa: “Một người vợ chung thủy là người đàn bà suốt đời chỉ thích hành hạ một người đàn ông thôi!”

– Người vợ tốt là người tha thứ cho chồng mình khi bà ta sai trái! (A good wife always forgives her husband when she’s wrong) (Barack Obama).

– Tôi có sợ khủng bố đâu nào, vì tôi đã lấy vợ được 2 năm rồi còn gì! (I don’t worry about terrorism. I was married for two years.) (Rudy Giuliani)

– Tôi và vợ tôi đã sống vui vẻ trong suốt hai mươi năm trời cho đến khi chúng tôi gặp nhau. (My wife and I were happy for twenty years. Then we met) (Alec Baldwin)

– Cách chuyển tiền nhanh còn hơn cả ngân hàng điện tử nữa… đó chính là hôn nhân! (There’s a way of transferring funds that is even faster than electronic banking. It’s called marriage) (Michael Jordan).

– Tôi gặp toàn chuyện xui trong hôn nhân. Bà vợ đầu bỏ tôi còn bà thứ hai thì không. Bà thứ ba thì đẻ khỏe ra gì! (I’ve had bad luck with all my wives. The first one left me and the second one didn’t. The third gave me more children) (Donald Trump).

– Bạn biết trước khi lấy vợ tôi làm được chuyện gì không? Mọi thứ gì mà tôi muốn. (You know what I did before I married? Anything I wanted to) (David Hasselhoff).

– Cách nhớ ngày sinh của vợ hiệu quả nhất là cứ giả bộ quên một lần (The most effective way to remember your wife’s birthday is to forget it once) (Kobe Bryant).

– Hôn nhân là cuộc chiến duy nhất mà trong đó hai kẻ thù ngủ chung với nhau. (Marriage is the only war where one sleeps with the enemy) (Tommy Lee Jones).

– Có ông kia đăng báo: “Kén vợ”. Ngày hôm sau ông ta nhận cả trăm lá thơ hồi đáp, tất cả đều viết cùng một nội dung: “Ông có thể lấy vợ tôi được đấy” (A man inserted an ‘ad’ in the classifieds: “Wife wanted”. Next day he received a hundred letters . They all said the same thing: “You can have mine” (Brad Pitt)

– Ông thứ nhất khoe: “Vợ tôi là một thiên thần”. Ông thứ hai nói: “Vậy ông may mắn đấy, vợ tôi thì vẫn còn sống nhăn mới chết chứ” (First Guy ‘proudly’: “My wife’s an angel!” Second Guy: “You’re lucky, mine’s still alive”) (Jimmy Kimmel).

– Đàn bà gợi hứng cho chúng ta làm những việc vĩ đại, đồng thời họ lại ngăn cản chúng ta đạt được những điều vĩ đại ấy! (Woman inspires us to great things, and prevents us from achieving them) (Mike Tyson).

– Đàn ông bằng mọi giá phải cưới vợ thôi. Nếu gặp vợ tốt nết thì hạnh phúc, còn lấy phải vợ xấu nết thì bạn sẽ trở thành một triết gia (By all means marry. If you get a good wife, you’ll be happy. If you get a bad one, you’ll become a philosopher) (Socrates).

– Khi có kẻ nào cướp mất bà vợ của bạn, không có sự trả thù nào độc ác hơn là để nó giữ lấy bà ấy. (When a man steals your wife, there is no better revenge than to let him keep her) (Lee Majors)

– Bà vợ hỏi chồng “Sao hôm nay ông về sớm vậy? Chồng trả lời “Hôm nay lão boss nổi khùng hét vào mặt tôi “Hãy cút về địa ngục đi!” (Go to hell). Nên tôi về nhà!

– Bà vợ than thở “Ước gì tôi là một tờ nhật báo để như thế là được ông cứ khư khư ôm lấy trong tay vào mỗi buổi sáng!”. Ông chồng trả lời “Tôi cũng thầm mong ước giống như bà để tôi có được một tờ… ‘báo mới’ mỗi ngày!”

– Một cặp vợ chồng da trắng lại sinh ra một đứa con da đen. Ông chồng thắc mắc không tin đó là con mình. Bà vợ giải thích “Ông luôn luôn nóng (hot), tôi cũng nóng (hot) nên đứa con này bị bỏng (burnt) vậy mà!”

– Vợ hỏi “Ông đang tìm kiếm chi đó?” Chồng trả lời “Có kiếm chi đâu!” Vợ hỏi lại “Không kiếm gì sao? Tôi thấy ông ôm tờ giấy hôn thú của chúng mình và đọc cả tiếng đồng hồ rồi mà?” Chồng thở dài “À! Tôi đang kiếm xem trong này có ghi ngày mãn hạn (expired date) là ngày nào không!”.

(Trích “CHUYỆN PHIẾM VỀ PHÁP LUẬT”

Soạn giả: LS. NGÔ TẰNG GIAO)

Di tản ở Kabul. 

May be an image of 1 person, standing, crowd and text that says 'Capt. Chris Herbert U.S. Air Force Đám đông người Afghanistan hỗn loạn trốn chạy Taliban chen chúc nhau trên chiếc vận tải cơ C-17 Globemaster III của Không quân Hoa Kỳ bay từ Kabul, Afghanistan sang Qatar hôm 15/8/2021'

Khoảng 640 đàn ông, phụ nữ lẫn trẻ em đứng ngồi chen chúc nhau trên sàn chiếc C-17 mà theo nhà chế tạo Boeing thì chiếc vận tải cơ được thiết kế chỉ chở được tối đa 134 hành khách, với 54 ghế dọc hai bên, và 80 chỗ ngồi “tạm” dưới sàn.

Nhiều nhà quan sát nói rằng hình ảnh bên trong chiếc C-17 này mang dấu hiệu của một một niềm hy vọng và nói lên sự can đảm của phi hành đoàn làm nhiệm vụ di tản ở Kabul. 

Có ai biết xin trả lời giúp?

May be an image of 1 person, standing, temple and outdoors

Nhà Báo XHCNVN mà còn không trả lời được thì chỉ còn các quan nhớn XHCN… Nhưng chúng cui rúc gầm giường hết rồi, kể cả Tổng Lú…

***

Có ai biết xin trả lời giúp?

Nhà báo Đức Liên

LTS: Đây là bài tường trình đăng trên Facebook của một cựu nhà báo, giảng viên ngành báo chí ở Sài Gòn- ông Nguyễn Đức Liên- về cuộc chạy cấp cứu của chính bản thân vào đêm hôm qua, Thứ Hai 16 Tháng Tám. Cuối ‘bản tường trình’, ông Liên đã phải thốt lên: “Xin các quan ở thành phố thử một chuyến vi hành đến phòng cấp cứu giữa trời mưa gió và giữa mùa dịch”!

Điều tôi lo lắng trong trường hợp phải đi cấp cứu giữa tình trạng giới nghiêm và dịch bệnh, rốt cuộc đã xảy ra cho chính bản thân tôi vào chiều tối qua 16 Tháng Tám, ngay sau giờ giới nghiêm có hiệu lực. Thiệt lòng mà nói, dẫu có bình tĩnh cách mấy, tôi cũng không thể không sốc khi tận mắt chứng kiến, nhìn thấy khung cảnh đầy nguy cơ ở các phòng cấp cứu!

Hai cha con tôi đã lần lượt đến các bệnh viện (BV): 175, Hoàn Mỹ, An Sinh, Phú Nhuận và Bình Dân giữa Sài Gòn vắng lặng vì giới nghiêm và trong cơn mưa tầm tã. Nhà gần BV 175, xe tôi chạy đến đây trước, nhưng trình bày của tôi không hề lay động trái tim sắt đá của nhân viên bảo vệ cổng BV 175 trên đường Nguyễn Thái Sơn, với lý do không tiếp nhận là BV đang diệt khuẩn bên trong.

May là có xe nhà, hai cha con tôi vội chạy đến BV tư nhân Hoàn Mỹ. Tôi bước xuống xe vào phòng cấp cứu giữa cơn mưa. Các nhân viên y tế đang tất bật trong trang phục bảo hộ y tế trùm kín. Nhân viên phòng cấp cứu ở đây hỏi tôi bệnh gì và dọa luôn: Anh có chấp nhận rủi ro khi bị lây nhiễm trong lúc cấp cứu, vì toàn là bệnh nhân F0? Anh sẽ không có quyền khiếu nại về sau.

Tôi đứng chờ giữa mưa, không nghe tiếng sét đánh từ không trung, mà nghe sét đánh sát lỗ tai mình. Tôi thấy quá nhiều bệnh nhân cấp cứu, covid có, bệnh khác có, rất đông nên phải xếp hàng, giữ khoảng cách an toàn. Anh nhân viên y tế BV Hoàn Mỹ đã quên tôi còn đứng đó để chờ lời vàng ngọc của anh. Anh ta tiếp tục hỏi các bệnh nhân khác… Tôi tự biết thân phận bèo bọt lúc này và tự tìm BV khác cứu thân.

Xe tôi chạy nhanh qua BV An Sinh, ở đây tôi được tiếp đón ân cần, chu đáo từ cổng vào, có lẽ là một bác sĩ trực tiếp khám sàng lọc bên ngoài. Trong trang phục bảo hộ y tế trùm kín, anh bác sĩ trực hỏi sơ qua tình trạng sức khỏe tôi, đo thân nhiệt và bảo chờ anh gọi điện vào phòng cấp cứu xem có thể tiếp nhận hay không. Sau khoảng 10 phút, được đồng ý, tôi đi bộ vào phòng cấp cứu. Nhưng vào tới phòng cấp cứu, tôi bất ngờ khi tất cả giường lưu bệnh đều đông kín. Một nhân viên y tế nói nhanh, phòng cấp cứu đang nhiều ca là FO, anh cẩn thận! Và sau đó gợi ý tôi nên chạy sang BV Phú Nhuận!

Tôi không cách nào khác, ngoan ngoãn nghe lời đi tìm “ánh sáng cuối đường hầm” ở BV Phú Nhuận. Đến cổng BV Phú Nhuận, tôi đã mệt lã người. Một nữ nhân viên y tế từ phòng cấp cứu không cho tôi bước đến gần và bảo đứng bên ngoài chờ gọi bác sĩ. Vài phút sau, một bác sĩ trong phòng cấp cứu bước ra đứng nguyên đó (tôi không thấy bác sĩ, y tá mặc trang phục bảo hộ y tế như hai BV trước), giữ khoảng cách với tôi, hỏi han vài câu. Rồi bác sĩ này nói, ở đây không nhận cấp cứu cho anh vì đang có bệnh nhân là F0. Đó là một cách từ chối, không thể nói gì thêm. Tôi ngạc nhiên, sao phòng cấp cứu ở BV Phú Nhuận có ca F0 mà từ y tá đến bác sĩ chỉ khoác áo blouse như bình thường?

Tôi gần tắt hy vọng. Hai cha con tôi bắt đầu tìm gọi các mối quan hệ, quen biết từ danh bạ điện thoại. May quá, trong lúc tưởng chừng như “tiêu”, tôi nghe cuộc gọi lại từ bác sĩ Trịnh Minh Quân, BV An Sinh, hai cha con tôi mừng hết cỡ. BS Quân bảo, anh quay lại BV, em cấp cứu cho anh (may là tôi và Quân từng quen biết và giữ liên lạc). Tôi lập tức trở lại BV An Sinh và chờ đợi, do Quân đang cấp cứu các bệnh nhân khác… Rồi tôi đã được bác sĩ Quân ra tay cấp cứu trong niềm hy vọng cuối cùng, giữa lúc tôi không còn khả năng kéo dài sự chờ đợi lâu hơn. Sau khi kiểm tra, cấp cứu nhanh, bác sĩ Quân cho toa mua thuốc và dặn dò tôi cách tự bảo vệ khi về nhà và phòng hờ tình huống xảy ra trong tuần tiếp theo. Tôi chỉ kịp vài câu cảm ơn để bác sĩ Quân tiếp tục ca trực.

Cha con tôi chạy từ BV An Sinh để ra BV Bình Dân, vừa tìm chỗ mua thuốc, vừa xem tình hình cấp cứu ở BV Bình Dân thế nào. Suốt tuyến đường Ba Tháng Hai, Điện Biên Phủ không bóng người, xe tôi chầm chậm qua BV Bình Dân trong nỗi lo khi không thấy cổng BV mở, không thấy dấu hiệu BV đang hoạt động!

Từ đường Điện Biên Phủ về đường Hai Bà Trưng, tìm các nhà thuốc tây, tất cả đều tắt đèn khóa cửa. Trên đường về, tôi tranh thủ gọi điện thoại nhờ tư vấn của bác sĩ Pham Diep Thuy Duong, một người bạn thiện nguyện, tư vấn, và động viên tôi. Gần đến nhà, tôi gọi lại cuộc cuối cho bác sĩ Phú ở BV 175, cũng được Phú tư vấn cách xử lý khi về nhà và dặn tôi uống thuốc ngay. Nhưng, các nhà thuốc tây quanh BV 175 đều không mở cửa!

Tôi về nhà trong sự lo lắng, không thể mua thuốc theo toa, người nhà phải tìm thuốc còn trong tủ thuốc gia đình. Tôi lại gọi bác sĩ Thuy Dương và hỏi, thuốc hiện có, có thể dùng tạm không, nghe bác sĩ trả lời ok, cả nhà tôi thở phào. Tôi đã qua khỏi nguy kịch nếu không được cấp cứu, và tư vấn qua điện thoại của các BS thân quen…

Tôi may mắn, nhưng tự hỏi nếu đêm qua, không phải là tôi, mà là một người nghèo, người yếu thế trong xã hội, không thể có phương tiện đi lại giữa đêm hôm mưa gió, trong giờ giới nghiêm, không một ai quen biết, thân cô thế cô, liệu thân phận họ sẽ thế nào và ai sẽ lên tiếng dùm họ giữa lúc tuyệt vọng? Nếu không quen biết, đêm qua tôi e bệnh mình đã trở nặng… không thể ngồi viết status như bây giờ.

Xin các quan ở thành phố thử một chuyến vi hành đến phòng cấp cứu giữa trời mưa gió, giữa mùa dịch. Và xin các quan hãy nghĩ cách, làm sao đi mua thuốc chữa bệnh trong khi nhà thuốc tây không hoạt động sau 18 giờ tại các nơi tôi kể ở trên!

Có ai biết xin giúp tôi câu trả lời?

Nhà báo Đức Liên (ảnh: từ facebook Duc Lien Nguyen)

Vu Lan và Hoa Hồng

Vu Lan và Hoa Hồng

Nguyễn Ngọc Duy Hân

Theo truyền thống uống nước nhớ nguồn, việc báo hiếu, tri ân tổ tiên, ông bà, cha mẹ là việc rất quan trọng. Ngày lễ Vu Lan của Phật giáo ngày nay đã trở thành ngày lễ mang đậm nét nhân văn, không đơn thuần chỉ có ý nghĩa tôn giáo thiêng liêng mà có nhiều ảnh hưởng trong đời sống.

Lễ Vu Lan xảy ra vào ngày rằm tháng 7 âm lịch hàng năm. Năm nay, Vu Lan rơi vào Chủ nhật, ngày 22 tháng 8 dương lịch, 2021. Theo sách vở đọc được, Vu Lan xuất phát từ sự tích Bồ tát Mục Kiền Liên đã cứu mẹ mình ra khỏi kiếp quỷ đói. Vu Lan nhắc nhở bổn phận làm con phải luôn nhớ đến bậc sinh thành, làm những việc hiếu nghĩa để thể hiện lòng biết ơn.

Đại lễ Vu Lan ngoài khuyến khích nhớ ơn sinh dưỡng, còn là dịp để biết ơn thầy cô, tri ân các bậc tiền bối đã dựng xây đất nước. Có thể nói mùa Vu lan là mùa của tình nhân ái, của Chân – Thiện – Mỹ.

Trong dịp Lễ Vu Lan, Phật tử thường đi chùa cầu an cho cha mẹ luôn mạnh khỏe, hạnh phúc. Nếu cha mẹ đã khuất, thì cầu xin Trời Phật phù hộ cho cha mẹ mình an nghỉ nơi chín suối. Đây cũng là thời gian để sum họp gia đình, quây quần cùng ăn uống, trò chuyện. Đó chính là món quà ý nghĩa nhất mà gia đình mong đợi. Ngoài ra dịp này Phật tử cũng được kêu gọi nên ăn chay, vừa tốt cho tinh thần, vừa tốt cho sức khỏe và cũng tốt cho môi trường.

Tặng quà cũng là một trong những hành động thiết thực để bày tỏ tấm lòng, như gởi một bó hoa, viết một bức thư, tin nhắn, gọi phôn thăm hỏi hay có một bữa ăn chung ý nghĩa. Ngoài biết xin lỗi và cảm ơn, cũng rất cần nói lời yêu thương với các thành phần trong gia đình.

Vào dịp này, được biết trong các Chùa không thể thiếu nghi thức bông hồng cài áo. Bông hồng cài trên ngực áo thể hiện những tình cảm tốt đẹp, thiêng liêng nhất mà con cháu dành cho ông bà, cha mẹ. Những ai còn cha mẹ sẽ được cài bông hồng màu đỏ. Những ai không may mất cả cha mẹ thì cài bông hồng màu trắng. Khi chỉ còn cha hoặc mẹ, người ta cài hoa màu hồng nhạt. Hoa hồng vàng sẽ dành cho những tu sĩ, người đã bỏ cuộc sống thế tục đi theo con đường xuất gia, mang trong người sứ mệnh tốt đẹp.

Các việc từ thiện luôn được làm không kể thời gian nào trong năm, nhưng trong mùa Vu lan, nguời ta chú tâm làm việc lành, phúc đức cách chu đáo hơn.

Tại vài vùng như ở Quy Nhơn, dân chúng xếp thuyền giấy rồi thả ra biển để tưởng nhớ những người ra khơi mất tích trong khoảng 1980-1990 khi phong trào thuyền nhân vượt biên tìm Tự Do trốn Cộng sản lên cao điểm.

Trong cơn đại dịch Covid thì không kể, nhưng trước đây nhiều người đã kiêng cữ và ăn chay trong tháng 7 nên một số hàng quán bán thức ăn mặn và rượu bia bị vắng khách phải đóng cửa sớm. Điều này cho thấy lễ Vu Lan tháng 7 ảnh hưởng tốt cho đời sống, bớt đi cảnh nhậu nhẹt, say sưa. Một số người khác kiêng kị không cưới hỏi, khai trương, động thổ, xây cất nhà cửa.

Lễ Vu Lan trùng với Tết Trung Nguyên của người Hán và cũng trùng với ngày rằm tháng 7 Xá tội Vong nhân của phong tục Á Đông, là ngày tù nhân ở địa ngục có cơ hội được xá tội, thoát sanh về cảnh giới an lành. Ở Nhật, Hàn Quốc, Campuchia, Lào, Thái Lan… cũng có những ngày lễ tương tự mùa Vu Lan.

Chẳng hạn tại Nhật Bản có sinh hoạt tổ chức vào ngày 15 tháng 8 dương lịch, có địa phương làm vào ngày 15 tháng 7, gọi là Obon kéo dài 3 ngày. Vào những ngày này, người Nhật thường hỏa thiêu lễ vật và thả những chiếc đèn nổi trên sông để hướng dẫn linh hồn người quá cố. Theo truyền thống, kết hợp với một lễ hội ca múa dân gian, họ cũng viết điều ước rồi treo vào cây trúc với ý nguyện điều ước đó sẽ trở thành hiện thực. Lễ linh hồn ở Nhật Bản thường có bánh cúng là bánh khảo màu sắc sặc sỡ làm từ bột gạo, họ cũng có nghi lễ Toro Nagashi thả thuyền giấy thu hút rất nhiều du khách nước ngoài.

Jungwon hay lễ hội Trung Nguyên là lễ được tổ chức vào rằm tháng 7 âm lịch hằng năm ở xứ sở kim chi – Đại Hàn. Đây là dịp để cho người dân sám hối, nhận những lỗi lầm do mình gây ra. Đại Hàn còn có thêm ngày Hạ Nguyên (Hawon), được tổ chức vào rằm tháng 10 âm lịch, là dịp cho thần linh trên thiên giới xem xét độ thiện ác của người trần thế.

Tại Campuchia, tháng 9 dương lịch được gọi là ”tháng cô hồn”. Họ tin rằng các linh hồn sẽ tìm đến những người thân còn sống của mình để chuộc lại những lỗi lầm từ kiếp trước của họ. Lễ Pchum Ben này kéo dài tới 15 ngày, người Campuchia thường mặc quần áo trắng, tập trung tại chùa để tưởng nhớ tổ tiên, cúng dường phẩm vật nhờ các chư tăng chuyển dùm cho linh hồn của người quá cố.

Lễ Vu Lan tại Thái Lan được diễn ra lớn nhất ở tỉnh Dan Sai. Nổi bật là đám rước mặt nạ bằng vỏ trấu hoặc lá dừa, cộng với quần áo chấp vá, sau đó họ ngồi lắng nghe thuyết giảng từ các nhà sư để tĩnh tâm, học hỏi Phật Pháp.

Lễ Cô Hồn ở Đài Loan thì người ta cũng thả hoa đăng, mục đích mong soi sáng đường cho các oan hồn được đầu thai sang kiếp khác. Người Đài Loan tin là tài lộc sẽ đến nếu như đèn của họ trôi đi thật xa. Ngoài ra một số nơi cũng chuẩn bị trái cây, thịt và hoa tươi để cúng cho ma đói ngay trước nhà hoặc ở ngôi miếu nào đó.

Tại Singapore, vì cộng đồng người Hoa ở đây khá là đông thế nên phong tục Vu Lan cũng tương tự như ở Hong Kong hay Trung Hoa. Họ kiêng cử không chụp ảnh, không treo quần áo ngoài nhà, tránh huýt sáo hoặc đi ngoài đường vào ban đêm. Ngoài ra, việc bơi lội trong khoảng thời gian này cũng không được khuyến khích vì sợ các oan hồn có thể hại mình để tái sinh lại trần gian, mình hay hiểu nôm na là tránh ma da kéo chân xuống nước.

Tại Indonesia, đa số người dân theo đạo Hồi, dịp Vu Lan họ ném tiền giả, dâng mía đỏ làm lễ vật cúng bái.

Tuy nhiều hình thức mừng lễ như thế, riêng tại xứ Việt Nam ta, sách báo cũng nhắc rằng trong mùa Vu Lan mình không nên đốt giấy vàng mã nhiều quá, không nên mê tín dị đoan quá. Giáo lý đạo Phật lấy tu tâm là căn bản, những hình thức tín ngưỡng thái quá, gây tốn kém xa hoa về hình thức rất dễ trở thành phản giáo lý.

Vậy là nãy giờ các bạn đã cùng tôi đi một vòng để biết phong tục các nơi dịp lễ Vu Lan. Bây giờ mời bạn cùng điểm qua một số điều thú vị về hoa hồng nhé.

Hoa hồng được xem là vua các loại hoa, là biểu tượng của tình yêu cao quý. Hồng hay Hường, có khi còn gọi là Tường Vi, là tên gọi chung cho loài thực vật có hoa, thân với dạng cây bụi hoặc cây leo. Hồng thuộc chi Rosa, họ Rosaceae, với hơn 150 loài chính, có thể trồng cả ở miền ôn đới hoặc nhiệt đới khắp thế giới.

Trong văn hóa phương Tây, hoa hồng mang màu máu chảy, là biểu tượng của sự phục sinh huyền bí. Tên Hồng bắt nguồn từ chữ Latinh rosa (hoa hồng), có chữ gốc ros nghĩa là mưa và sương. Với người Hy Lạp hoa hồng nguyên thủy chỉ là màu trắng, nhưng trong thần thoại, khi Adonis bị tử thương, nữ thần Aphrodite chạy đến cứu chàng đã đâm phải một cái gai, khi đó máu nàng tuôn ra nhuộm đỏ những bông hồng trắng, làm chúng đổi sang màu đỏ. Vì biểu trưng cho sự tái sinh từ thời cổ đại, người ta thường đặt bông hồng lên các nấm mộ. Hecate – nữ thần âm phủ – được thể hiện với hình ảnh trên đầu quấn một vòng hoa hồng có 5 lá.

Người ta nghiên cứu cho biết hoa hồng có mặt trên thế giới cách đây đã 35 triệu năm, tại vùng đất mà nay thuộc về Iraq do người Sumerian phát hiện ra. Tuy nhiên cách đây 5000 năm thì loài hoa này mới được trồng phổ biến tại Trung Hoa và một số quốc gia trên thế giới như Hòa Lan, Đức, Bulgaria… ở thế kỷ 18. Từ đó rất nhiều loại hồng khác nhau ra đời bởi sự khéo léo ghép cành, lai giống của con người.

Hiện nay trên thế giới có khoảng 150 loài hoa hồng chính, dựa theo màu sắc, lá cành, dùng để trang trí nhà cửa, sự kiện, nhất là trong đám tang hoặc đám cưới. Hồng cũng được điều chế làm các loại mỹ phẩm, tinh dầu, nước hoa, sữa tắm để làm đẹp da, hỗ trợ điều trị các bệnh về tiêu hóa, suy nhược cơ thể, thần kinh căng thẳng, mất ngủ, loạn kinh. Bên cạnh đó, loài hoa này còn giúp phòng ngừa ung thư, điều trị cao huyết áp, chữa ho, viêm họng, viêm phổi và các chứng rối loạn chức năng. Cánh hoa hồng có chứa rất nhiều vitamin A và E, có thể giữ ẩm và làm săn chắc da, hạn chế sự xuất hiện của quầng thâm và nếp nhăn. Ngoài ra, hoa hồng còn là nguồn cung cấp vitamin C, chống oxy hóa. Uống trà hoa hồng cũng hỗ trợ tăng cường hoạt động của hệ miễn dịch và thúc đẩy quá trình sản xuất collagen, loại protein giúp da và tóc khỏe đẹp. Vậy thì hồng là một loại thuốc Nam có nhiều dược tính, không chỉ có sắc đẹp mà thôi.

Những bông hoa hồng càng đẹp thì gai của chúng càng lớn, càng nhiều. Hoa hồng với mùi hương đặc biệt quyến rũ đã trở thành tượng trưng đặc biệt cho giới tính nữ. 

Hoa hồng màu đen lần đầu được tìm thấy ở ngôi làng nhỏ Halfeti thuộc Thổ Nhĩ Kỳ, và đây cũng là nơi hiếm hoi trên thế giới có thể trồng được hồng đen sẫm. Vùng đất này chỉ có hơn 2500 người sinh sống. Hoa hồng đen không hề được phun hay sơn bên ngoài, mà nhờ vào chất đất có độ pH từ sông Euphrates tạo nên. Hiện nay Hòa Lan cũng đã nghiên cứu trồng loại hoa hồng đen để xuất khẩu, nhưng chúng chỉ có màu sẫm chứ không đen tuyền như giống hoa Halfeti.

Hoa hồng cũng là một hình ảnh quan trọng của Thiên Chúa giáo. Vào thời Trung cổ, Đức Mẹ Maria được mệnh danh là Rosa Mystica – Bông hồng không gai. Cũng đã có câu hát “Đức Bà là Hoa Hồng mầu nhiệm” hoặc ví Đức Mẹ đẹp như vườn hồng Giêricô. Cũng có nhiều tranh vẽ Mẹ Maria ngồi trong vườn hồng, trên tay cầm bông hoa hồng. Màu đỏ của hoa hồng còn tượng trưng các thánh tử đạo trong thời Trung cổ. 50 kinh Mân Côi (Rosary) cũng là chuỗi kinh luôn được đọc để tỏ lòng tôn kính mẹ Maria. Các “vườn hoa Đức Mẹ” thường được xây dựng ở gần các nhà thờ. Một trong các vị thánh trong Công giáo là thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu đã rất yêu hoa hồng. Cả đời nữ tu 15 tuổi này sống đơn sơ, đạo đức, vâng lời, cầu nguyện và hy sinh. Liền sau khi qua đời, đã có một trận mưa hoa hồng ngay trên ngôi mộ của nữ tu. Giáo hội tôn Têrêsa là bậc hiển thánh vào năm 1925 nhờ tấm gương vui vẻ, biết dâng những hy sinh nhỏ mọn lên Chúa Giêsu, vượt qua chính mình để hành xử thật tốt với hoàn cảnh. Cũng có một vị thánh khác là thánh nữ Rosa thành Lima cũng rất nổi tiếng về sự đạo đức. Một trong những chức vụ lãnh đạo trong Công giáo là Hồng Y, nhưng chữ Hồng này không liên hệ đến hoa hồng, mà ý chỉ phẩm phục màu đỏ tím của vai trò này.

Trong cuộc sống, người ta đã liệt kê ra những loài hoa hồng đẹp nhất trên thế giới, đứng đầu là giống hoa hồng Michelangelo, rồi tới hoa hồng Winchester Cathedral, hoa hồng đỏ Eden, Albrecht Durer, Victor Hugo, Rhapsody……

Bulgari được mệnh danh là xứ sở của hoa hồng. Nơi đây hội tụ những bông hồng đẹp nhất thế giới với đủ chủng loại khác nhau. Riêng tại Kazanluk với tên gọi “Thủ đô hoa hồng”, đã có hơn 170 ngôi làng trồng hoa hồng và thu hút rất nhiều khách thăm viếng. Tại đây, bạn có thể đi qua 80 dặm đường dài trải dầy hoa hồng.

Nổi tiếng không kém là vườn hồng Mottisfont Abbey ở Anh. Vườn hoa này nằm ngay trong khuôn viên của tu viện Augustine – Ngoài những bông màu xanh, đỏ, tím, vàng, đủ màu pha trộn, còn có giống hoa hồng hiếm quý từ xa xưa như Rugosas, Gallicas, Centifolias…

Tại Pháp, công viên Parc de la Teted’Or thuộc thành phố Lyon, đã trở nên nổi tiếng với khu vườn hoa hồng trồng hơn 450 loài khác nhau, số lượng lên đến 16000 bụi – là nơi tổ chức những lễ hội hoa hồng quốc tế.

Ở Canada cũng có vườn hồng nằm trong công viên Butchart, Vancouver rất đẹp và rộng lớn.

Nếu muốn chụp hình hoa hồng đẹp thì bạn cũng có thể đến Đan Mạch. Khu vườn hoa hồng rộng đến hơn 20 mẫu nằm trong lâu đài Egeko với thiết kế sáng tạo theo nhiều chủ đề khác nhau sẽ làm bạn có những tấm hình quý giá.

Giống hoa hồng nhỏ nhất thế giới có đường kính chưa tới 1cm mang tên là Diamond Rose, đã được xuất hiện tại tỉnh Indore, Ấn Độ. Loại hoa hồng thơm nhất thế giới là giống Damascena, Madame Isaac Pereire. Bụi hồng lớn nhất thế giới già 132 năm, vẫn nở hoa mỗi độ Xuân về. Thân cây có đường kính 3.65 mét với các cành bao phủ diện tích khoảng 836 mét vuông, tại bảo tàng Tombstone Rose Tree, vùng Arizona, Hoa Kỳ. Nó đã được nhận danh hiệu “Bụi hồng lớn nhất thế giới” do Kỷ lục Guinness công nhận. Công Nương Diana – người đẹp tài hoa nhưng bạc mệnh đã được tặng danh hiệu “Bông Hồng của Nước Anh”.

Tại cuộc triển lãm hoa vào năm 2006, loài Juliet Rose được bán với giá tổng cộng hơn 5 triệu đô Mỹ sau 15 năm nuôi trồng, được xem là loại hồng mắc nhất thế giới. Hoa hồng Juliet là loại hồng cổ điển xuất phát từ nước Anh. Rất ít người được chứng kiến hoa nở, vì thế, nó càng có giá trị đối với giới nhà giàu. Ngày nay Juliet phổ thông hơn, mỗi cành hoa khoảng $5000 đô Mỹ thôi, rẻ quá so với giá hồi xưa, bạn mua đi kẻo hết sales nhé!

Nói về hoa hồng trong âm nhạc, đầu tiên phải nói tới bài Bông Hồng Cài Áo, nhạc của Phạm Thế Mỹ, phổ từ thơ của Thiền Sư Thích Nhất Hạnh, mà có lẽ mùa Vu Lan nào cũng có người hát: 

Một bông Hồng cho em

Một bông Hồng cho anh

Và một bông Hồng cho những ai

Cho những ai đang còn Mẹ…

Ca khúc “Triệu đóa hồng” kế tới là một ca khúc nổi tiếng từ 1980 cho đến bây giờ. Ca khúc nói về một tình yêu đơn phương của anh họa sĩ nghèo người Nga tên là Niko Pirosmani với cô ca sĩ phòng trà kiêm vũ nữ người Pháp, tên là Margarita. Chuyện tình này đã được nhà thơ Nga Andrei Voznesensky lấy cảm hứng để sáng tác và đặt lời cho nhạc của Raimonds Pauls. Người thể hiện thành công ca khúc này là ca sĩ Alla Pugacheva. “Một chuyện tình yêu anh họa sĩ. Gởi trong tranh vẽ những vui buồn. Lòng anh thầm yêu nàng ca sĩ. Cô gái rất yêu bông hoa hồng. Tặng một đại dương hoa hồng thắm...

Ca khúc khác “999 đóa hồng” cũng nói về một chuyện tình buồn. Một anh chàng âm thầm tặng hoa cho cô gái và nghĩ rằng đến đóa hồng thứ 1000 anh sẽ nói lời yêu. Nhưng không may, cô đã ra đi mà không được nghe lời tỏ tình của chàng.

Về dân ca thì phải nói tới bài Lý Che Hường: “Trồng hường phải khéo che hường… Nắng che mưa đậy cho hường – hò ơ, hoa tu hỡi mà trổ bông

Trong bài Tuổi đá buồn của Trịnh Công Sơn, đã có câu hát về hoa hồng:

“Đóa hoa hồng cài lên tóc mây… Đóa hoa hồng vùi quên trong tay … Đóa hoa hồng tàn hôn lên môi”… Trong bài Tôi Ru Em Ngủ, nhạc sĩ đã diễn tả: “Em hôn một nụ hồng, Hỏi thăm về giọt nắng”

Trong bài Thương Hận của tác giả Nguyễn Văn Đông, lời nhạc đã rất thiết tha: “Muốn viết anh đôi hàng. Ngại lòng anh xót xa. Vì ngày mai em gái lên xe kết hoa hồng.

Chuyện Tình Nàng Trinh Nữ Tên Thi của Nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ thì miêu tả: “Thuở ấy xa xưa có một nàng, một nàng thiếu nữ. Một đóa hoa hồng tình phơi phới tuổi mới trăng tròn”

Với bản Tình Ca Alisan, điệu nhạc cao vút “Alisan em rạng ngời, xinh như đoá hoa hồng, ai đi qua cũng thấy”…. Nói chung, đã rất nhiều nhạc phẩm, thơ, chuyện nhắc tới hoa hồng. Bạn nhớ bài nào xin cho chúng tôi biết với nhé.

Trong ca dao Việt Nam đã có các câu như:

“Em như cái búp hoa hồng

Anh giơ tay uốn bẻ về bồng nâng niu”

Hoặc “Trồng hường quên đậy quên che

Tưởng đâu hường héo ai dè hường tươi

Trăm năm không bỏ nghĩa người

Chim kêu trên núi, cá cười dưới song”

Hoặc:

“Thân em như chẹn lúa đòng đòng, Phất phơ dưới ngọn nắng hồng buổi mai.”

 “Ai làm cho bướm lìa hoa

Cho chim xanh nỡ bay qua vườn hồng”.

Người ta còn ví von, triết lý qua các câu sau:

-Hồng nào hồng chẳng có gai, gái nào là gái chẳng hay ghen chồng.

-Nếu bạn yêu thích hương hoa hồng, bạn phải chấp nhận những chiếc gai trên đóa hồng.

-Cánh hoa hồng đỏ thắm tượng trưng cho tình yêu đẹp nồng cháy, thân hoa hồng nhiều gai – hạnh phúc luôn đi kèm nước mắt.

-Hoa hồng lặng lẽ ca ngợi tình yêu, bằng ngôn ngữ chỉ trái tim mới hiểu.

-Em là cô gái mang nét đẹp loài hoa hồng, bí ẩn, quyến rũ nhưng gai góc.

Các anh chàng cũng dùng hoa hồng để nói lời tán tỉnh: “Nếu tình yêu là một đóa hồng, anh sẽ tặng em cả vườn hồng nơi anh”.

“Tôi yêu hoa hồng và tôi cũng yêu em”.

“Hoa hồng thật sự là một loài hoa đặc biệt giống như em, có thể làm mê muội trái tim một kẻ tình si”.

Rồi khi thất tình, đàn ông đành cay đắng kết luận: “Phụ nữ như loài hoa hồng. Đẹp và độc”.

“Hoa hồng tuy đẹp nhưng không phải ai cũng có thể chạm vào mà không chảy máu. Tình yêu em trao anh giống như cành hồng, ban đầu khiến người ta say mê vì hương sắc, nhưng lại khiến người ta tổn thương vì gai nhọn”.

 Shakespeare cũng đã nhắc đến loài hoa này trong tác phẩm Romeo và Juliet của mình.

Trong chuyện chưởng Kim Dung, không thấy có tên loại chưởng pháp hay kiếm phổ nào liên hệ tới hoa hồng. Chỉ thấy miêu tả trong Thiên Long bát bộ, vương tử nước Đại Lý là Đoàn Dự đã đi ngao du khắp nơi, khi về đến Thái Hồ, Giang Nam, đã thấy nhiều hoa sen và hoa hồng khoe sắc thắm, với làn hương đưa trong gió.

Trong chuyện Kiều của cố thi hào Nguyện Du, đã có nhiều câu nhắc tới thiếp hồng, hồng nhan, hồng trần, bụi hồng, lầu hồng, má hồng… qua những câu sau:

“Nàng từ lánh gót vườn hoa,

Dường gần rừng tía, dường xa bụi hồng

Bụi hồng lẽo đẽo đi về chiêm bao.

Nào người tích lục tham hồng là ai?

Rằng: Hồng nhan tự thuở xưa,

Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu?

Lần lần ngày gió đêm trăng,

Thưa hồng rậm lục đã chừng xuân qua.

Hoa hương càng tỏ thức hồng,

Vẻ chi một đóa yêu đào,

Vườn hồng chi dám ngăn rào chim xanh.

Rừng thu từng biếc xen hồng,

Lòng nào hồng rụng, thắm rời chẳng đau.

Sinh đà về đến lầu hồng xuống yên

Má hồng đến quá nửa thì chưa thôi.

Vời trông còn tưởng cánh hồng lúc gieo…”

Hoa hồng rất quan trọng trong cuộc sống hằng ngày, nên người ta đã chọn ngày 7 tháng 2 hằng năm là ngày “Rose Day”. Ngày Tình Yêu Valentine 14 tháng 2 mà không có hoa hồng thì xem như ngày ấy rất tẻ nhạt. Ngày Quốc Tế Hoa Hồng “International Rose Day” rơi vào khoảng 25 tháng 6 trong năm. World Rose Day lại có ngày khác là 22 tháng 9. Các ngày đặc biệt để triển lãm hoa hồng luôn xảy ra khắp nơi.

Trong cuộc sống, danh từ “tiền hoa hồng”, tức là commission, là chữ để nói về khoản chi phí mà bên mua tặng thêm cho bên bán. Tặng tiền hoa hồng hay tiền tip, tiền boa là thói quen luôn có khi được phục vụ như khi mướn phòng khách sạn, đi ăn nhà hàng, làm móng tay… Nhiều nghề như người realtor bán nhà không có lương, chỉ “ăn” tiền hoa hồng mà rất thành công.

Chữ Hồng thường được dùng để đặt tên cho con gái, là một cái tên rất đẹp. Khi nói về những người đàn bà trong đới sống tình cảm, người ta dùng chữ “bóng hồng” trong đời. Một loại trái cây cũng được mang tên Hồng, đó là Persimmon, rất dòn, ngọt, hay được trồng tại Cali, Hoa Kỳ. Trái hồng này có từ loại cây không liên hệ gì tới hoa hồng cả, bạn có biết tại sao người ta lại gọi nó là Hồng không? Tôi thì chịu thua.

Bây giờ mời bạn cùng tìm hiểu vài ý nghĩa một số loại hoa hồng trong cuộc sống nhé:

–  Hoa hồng: tỏ lòng ái mộ, sự hạnh phúc, vinh dự.
– Hoa hồng gai: tỏ lòng tốt.
– Hoa hồng đỏ: một tình yêu mãnh liệt, đậm đà.
– Hoa hồng trắng: một tình yêu trong sáng, cao thượng, cũng như sự ngây thơ và dịu dàng.
– Hoa hồng nhung: tình yêu trong sáng và nồng nhiệt.
– Hoa hồng vàng: Tình yêu sút giảm, sự ghen tuông.

– Hoa hồng phớt: bắt đầu một tình yêu mơ mộng.

– Hoa hồng viền trắng: tình yêu kín đáo, sâu sắc, sẵn sàng hi sinh cho người mình yêu.
– Hoa hồng Tỉ muội : khi được tặng, cần hiểu rằng bạn là một đứa em ngoan.

Số lượng hoa hồng tượng trưng cho điều gì?

– 1 bông hồng: Trong trái tim anh chỉ có mình em.
– 2 bông hồng: Thế giới này chỉ có hai chúng ta.
– 3 bông hồng: Anh yêu Em.
– 4 bông hồng: Đến chết anh cũng không đổi lòng.
– 5 bông hồng: Yêu em tự trái tim.
– 6 bông hồng: Hãy tôn trọng nhau và tha thứ cho nhau.
– 7 bông hồng: Anh luôn thầm yêu trộm nhớ em.
– 8 bông hồng: Cảm ơn sự quan tâm khích lệ của anh.
– 9 bông hồng: Em yêu anh mãi mãi.
– 10 bông hồng: Tình đôi ta thập toàn thập mỹ, không gì phá nổi.

– 99 bông hồng: Không bao giờ phai nhạt.
– 100 bông hồng: Anh yêu em trăm phần trăm.
– 101 bông hồng: Yêu… yêu em vô cùng.
– 109 bông hồng: Cầu hôn.
– 365 bông hồng: Ngày nào anh cũng nghĩ đến em.
– 999 bông hồng: Mãi mãi đắm say.
– 1001 bông hồng: Mãi mãi bên nhau!

Vâng, nói chung hoa hồng đẹp, phổ thông, vườn hoa nhà ai hầu như cũng có trồng vài khóm hồng. Chúng sống lại sau mùa đông, dễ trồng vừa có sắc vừa có hương, vừa có nhiều công dụng. Người ta nhắc mình nên lạc quan, đừng than rằng sao bông hồng đẹp mà lại có gai, nhưng hãy vui vì trong gai góc mà lại mọc được bông hồng tươi đẹp. Mùa Vu Lan, chúc bạn luôn hiếu thảo, vui khỏe lạc quan, và chúc vườn hoa tâm hồn bạn luôn có những bông hoa tươi nở để góp phần làm đẹp cuộc đời.

Nguyễn Ngọc Duy Hân

Thơ – Vu lan nhớ mẹ

Mùa Vu lan mở
em mặc áo hồng
lễ về nhớ mẹ
cõi sầu đơm bông

Mùa Vu lan mở
giọt lệ đêm rằm
khóc thương cho mẹ
cả đời long đong

Mùa Vu lan mở
dệt chuyện tơ hồng
còn đâu là mẹ
góp chuyện trăm năm

Mùa Vu lan mở
em đã theo chồng
hiểu mẹ hơn cả
lòng là con sông …
 Trịnh Tây Ninh

HIỀN TÀI LÀ NGUYÊN KHÍ QUỐC GIA…

Hoàng Thị Thuý Miên

May be an image of one or more people, people standing and outdoors

“HIỀN TÀI LÀ NGUYÊN KHÍ QUỐC GIA, NGUYÊN KHÍ THỊNH THÌ THẾ NƯỚC MẠNH MÀ HƯNG THỊNH, NGUYÊN KHÍ SUY THÌ THỂ NƯỚC YẾU MÀ THẤP HÈN.

VÌ THẾ CÁC BẬC ĐẾ VƯƠNG THÁNH MINH KHÔNG ĐỜI NÀO KHÔNG COI VIỆC GIÁO DỤC NHÂN TÀI, KÉN CHỌN KẺ SĨ, VUN TRỒNG NGUYÊN KHÍ QUỐC GIA LÀM CÔNG VIỆC CẦN KÍP.”

Giáo dục là nền tảng, ngọn nguồn phát triển cho mọi lĩnh vực. Một Quốc gia có phát triển, văn minh hay không chỉ cần nhìn vào hệ thống Giáo dục của Quốc gia ấy sẽ biết được ngay.

Một nền Giáo dục bị chi phối và điều khiển bởi một cơ chế chính trị độc tài không những không đem lại sự văn minh mà còn tạo ra vô vàn hệ luỵ.

Điều tệ hại dễ nhận thấy là sự kìm kẹp, nhồi nhét, tuyên truyền những điều dối trá, giả tạo, được truyền tụng qua hàng chục năm, nối tiếp qua hàng thế hệ.

Nền Giáo dục coi trọng điểm số hơn năng lực cá nhân gây nên căn bệnh chạy đua thành tích và sự phân tầng xã hội. Những quan lớn, quan bé, những con buôn thừa cơ hội để trục lợi từ chính sách.

Một môi trường không cổ võ cho sự khai phóng, cho lối tư duy độc lập thì những tiếng nói phản biện bị dập tắt, những nhà Giáo mang trong mình sự trăn trở và thật tâm cống hiến cho Giáo dục thì bị trù dập, sách nhiễu bằng mọi cách, như thể nơi ấy không còn chỗ cho những con người có Tài – Đức.

Nơi gọi là trồng người ấy lại tồn tại không thiếu những tệ nạn: bạo lực, bạo hành, dâm ô, tham nhũng, chạy điểm, chạy chức.

Nền tảng thối rữa, mục nát thì mọi giá trị được tạo nên từ đó sẽ băng hoại.

Chỉ khi thoát ra được sự điều khiển của cơ chế độc tài, được vận hành độc lập thì mới mong sự khai phóng, phát triển.

#Dior

#MộcMiên

VACCINE VERO CELL: CHỌC GẬY BÁNH XE?

8 SÀI GÒN

Bài viết gây xúc động lòng người và tức giận chuyện vaccine xì dầu đã thọc gậy bánh xe và gây tâm lý chia rẻ trong dân!

VACCINE VERO CELL: CHỌC GẬY BÁNH XE?

Thật đau lòng khi mỗi ngày phải chứng kiến cảnh người tử vong, xác người chuyển đi thiêu không kịp.

Đau đến quặng lòng khi nhìn cảnh người nhà ôm người bệnh chạy vạy khắp Sài Gòn để cầu cứu bệnh viện tiếp nhận người thân đang thoi thóp..

Tim đau nhói khi mỗi ngày chứng kiến biết bao cuộc gọi cầu cứu, tìm bệnh viện, tìm xe cấp cứu, tìm cách mang sự sống đến cho những bệnh nhân đang thoi thóp vì bệnh tật….

Tôi thiết nghĩ không một vị lãnh đạo nào mà không nghe thấy, thậm chí nghe thấu tim và ám ảnh cả cuộc đời….

Cuộc chiến Chống lại Covid-19 mà nhà nước ta đang triển khai với nhiều mũi tiến công bằng tất cả nỗ lực và phát huy mọi nguồn lực.

Trong đó, chiến dịch tiêm vaccine là chiến lược cốt lõi quan trọng nhất trong giai đoạn này. Ngay từ khi bắt đầu, TPHCM với quyết tâm: hoàn thành 70% tiêm vaccine mũi đầu tiên cho toàn dân.

Tất cả các y bác sĩ, nhân viên y tế vẫn cố gắng từng ngày để hoàn thành mục tiêu… Cố gắng đẩy số lượng tiêm chủng mỗi ngày dù cho họ vẫn mệt mỏi và đâu đó có người suốt 2 tháng nay vẫn phải xa gia đình, xa người thân… Tất cả họ để cố gắng hết sức lực để TP.HCM sớm đạt được 70% người dân được tiêm vaccine.

Xót lắm, khi nhìn thấy các nhân viên của mình có hôm phải làm việc đến 20h-21h, làm việc bất kể ngày đêm và không có một ngày nghĩ cuối tuần…

Thoạt đầu, Bệnh viện JW chúng tôi chỉ có 2 đội tiêm vaccine, sau đó tôi đề nghị tăng cường thêm 3 đội thành 5 đội.

Số lượng người dân được tiêm mỗi ngày cao ngất và tỷ lệ hoãn tiêm rất thấp… Là điều khiến tôi rất tự hào ở các đội tiêm của JW.

Có ngày, toàn đội tiêm được 1.700 – 1.800 người (bằng cả 8-10 đội tiêm nơi khác).

Các anh em làm rất hăng say trong bộ đồ bảo hộ trùm kín… Nhìn những giọt mồ hôi nhễ nhại và những dấu hằn trên gương mặt, khiến tôi vừa thương vừa tự hào.

Với tốc độ tiêm vaccine thế này, ai cũng hi vọng cuối tháng 8 thì Sài Gòn chúng ta sẽ đạt mục tiêu 70% người dân được tiêm mũi 1 và TP.HCM đạt miễn dịch cộng đồng.

Nhưng không, mọi thứ đã dừng lại…!

Kể từ lúc xuất hiện cái tên Vaccine Vero Cell của Sinopharm (do Trung Quốc sản xuất), một làn sóng dư luận đã nổi lên…

Tạm gọi là “Chọc gậy bánh xe”… Nó khiến dân chúng hoài nghi, phản ứng kịch liệt về nó (dù chưa kết quả thế nào), nhưng dường như mọi mũi dao đang lao thẳng vào nó…

Có lẽ, người ta sợ hoặc cũng có thể người ta ghét nơi đó!

Trong các nhóm tiêm cộng đồng thì 2 nhóm tiêm ở Quận 1 tại Điểm Tiêm Tao Đàn đã nghỉ 2 ngày vì lý do gì thì chắc ai cũng biết. Còn nhóm tiêm ở Quận 6 thì kể từ ngày triển khai vaccine mới thì chỉ le que vài người đồng ý tiêm…

Từ con số 1.800 người tiêm/ngày nay chỉ còn vỏn vẹn 300 người tiêm/ngày…

Phải chăng, mọi thứ đang đổi chiều… và không đúng như kế hoạch đã đặt ra? Với tình hình như hiện tại thì chúng ta cần bao lâu nữa mới đạt mục tiêu… Nếu vẫn tiếp tục duy trì như hiện tại…

Tôi không hiểu sao chính quyền phải quyết đinh cho vaccine này vào lúc nhạy cảm nhất, tại sao phải phá hỏng kế hoạch, mục tiêu mình đã đặt ra..tại sao không nhìn thấy chậm một ngày là hàng trăm người phải chết…

Không phải là tôi chê vaccine này, bởi lẽ người Trung Quốc và một số nước khác đã dùng thì nó phải có giá trị nhất định nhưng trong giai đoạn này chúng ta nên cân nhắc.

Đâu phải chúng ta hết vaccine, vẫn còn hàng triệu liều AstraZeneca đã về Sài Gòn.

Vẫn còn nhiều nơi trong nước tiêm không đạt tiến độ…

Nhiều nơi không bị nhiễm nặng, không nhận vaccine hoặc nhận chậm trễ… đến mức BYT lên tiếng là không nhận hoặc chậm trễ thì phát cho nơi khác…

Trong mấy tuần qua, nhìn cảnh người bệnh không thể nhập viện cứu chữa, người chết không kịp mai táng ở Sài Gòn…. người thân ly biệt, không kịp thắp 1 nén hương vì đại dịch…

Thử hỏi ai có thể làm ngơ?

Thử hỏi lòng ai không nhói đau?

Thật sự, đáng phải suy ngẫm!

Bởi họ là dân mình đấy!

BS PHAN NGUYỄN TÚ DUNGMay be an image of textMay be an image of text that says 'Viettel 19:34 Xong 90% ỦY BAN NHÂN DÂN THÀNH PHỎ MINH CỘNG XÃ NGHĨA VIỆT NAM Hạnh phúc ội pháp chống thắng nhăn dân thành phổ Thủ Đức quận, doanh nghiệp trên Hiện diển Thành phổ. hợp dịch COVID-19 trên dịa bàn Thành phổ còn phức ngày tháng đến nay 42.618 Äang điều trong có Thực phủ thực pháp ngày phòng, năm 2021 dịch bệnh để ngảy tháng bệnh Chỉ Chính pháp Thành Thù nhiệm d ngày Thânh hành ngày 01 tháng chính sau: dịch tháng cá 2021 đến phòng, năm Ban đạo phòng, dân trung các trong dung'