CÁI GIÁ CỦA HẠNH PHÚC

 CÁI GIÁ CỦA HẠNH PHÚC

Ai trong chúng ta cũng mong cầu hạnh phúc. Có người cho rằng: Hạnh phúc khi tâm bình an, không lo sợ, không mong cầu, không hối hận, không bứt rức, không hận thù, không ghen ghét. Có người lại cho rằng: Hạnh phúc là đoá hoa của thời gian, nở rồi diệt, diệt rồi nở, có như vậy mới thực sự hạnh phúc. Nếu đoá hoa thời gian ấy cứ trường tồn, người ta sẽ không cảm nhận hạnh phúc nữa, mà đôi khi biến thành bất hạnh. Có người lại cho rằng: Cái gì chỉ mình có được, người khác không bao giờ với được, đó là hạnh phúc. Lại có người cho rằng: Họ chỉ hạnh phúc, khi mọi người cùng hạnh phúc. Có cái hạnh phúc là cho, có cái hạnh phúc là nhận…

Nhưng hầu như người ta không thể có một định nghĩa chung về hạnh phúc. Mỗi người cảm nhận hạnh phúc một khác, mỗi thời cảm nhận hạnh phúc một khác. Người đang nóng bức, được ngâm mình trong làn nước mát là hạnh phúc. Người đang lên cơn sốt rét, bị ngâm mình trong làn nước mát có cùng nhiệt độ lại “bất hạnh”. Người ăn được cay, có trái ớt hiểm cay xè dằm nước mắm, bữa cơm sẽ đậm đà hơn lên, hạnh phúc cũng qua đó mà sanh ra. Người không hề ăn được ớt, “vô phúc” cắn nhằm một mẩu ớt, nước mắt nước mũi đã ròng ròng khốn khổ. Người đã lập gia đình, có kinh tế khả dĩ ổn định, tin người vợ thọ thai là hỉ tín (tin mừng) trọng đại. Anh chàng sinh viên chưa sẵn sàng thành gia thất, tương lai chưa định mà nghe bạn gái báo “hung tin” thai nghén, quả là điều bất hạnh.

Vậy định nghĩa chung của hạnh phúc là gì? Thật khó, nhưng ta thử định nghĩa như vầy: Hạnh phúc là cảm thọ an lạc, sung sướng… khi những mong cầu của chúng ta được thoả mãn. Với định nghĩa như vậy, sẽ có nhiều người phản đối, người tu không có mong cầu, nhưng họ rất tự tại, ung dung và an lạc. Theo đức Đạt Lai Lạt Ma thì hạnh phúc là khoảng khắc thời gian ta cảm nhận. Khoảng khắc ấy như một hạt trai trong xâu chuỗi. Muốn cả đời hạnh phúc, người ta phải biết tạo ra những khoảng khắc ấy liên tục, người ta phải tìm cách xâu các khoảng khắc cảm nhận hạnh phúc lại với nhau, càng gần nhau… người ta càng hạnh phúc.

Cảm nhận hạnh phúc chỉ có cá nhân người ấy hiểu. Niềm hạnh phúc của một người nông dân chân lấm tay bùn khi nhìn đồng lúa trổ bông, trĩu hạt có thể to lớn không thua gì Michael Schumacher thắng giải đua xe thể thức I ở Monaco, một khoa học gia khám phá ra thuốc phòng chống HIV, hay nhà quân sự chiến thắng trên trận địa. Tuy giá trị vật chất của những khoảng khắc hạnh phúc ấy khác nhau, song biên độ cảm thọ không hề khác.

Ta tạm gọi hạnh phúc là cảm thọ an lạc, sung sướng, khoảng khắc đời lên hương, khiến cho ta mãn nguyện, êm ấm, thanh lương.

Vậy cái giá của hạnh phúc là gì? Liệu hạnh phúc có thể là của “giời cho” chăng? Hay hạnh phúc là quá trình góp nhặt, vun trồng, tỉa tót và đánh đổi?

Về cái giá của hạnh phúc, ta cũng chẳng thể tính ra bằng đơn vị tiền tệ, đo lường. Có người cho rằng hạnh phúc là “của giời” “giời cho ai nấy hưởng”… Có người cho rằng yếu tố con người mới là yếu tố chính, tự ta có thể hoạch định được cuộc sống của ta. Tùy theo đức tin, căn bản lý luận mà người ta nhận biết hạnh phúc là do trời hay do người. Nếu bảo do trời thì tại sao vị chúa tể muôn loài lại không công bình, cho người này hạnh phúc, bắt người kia bất hạnh. Nếu bảo do người thì tại sao có người sanh ra đã đầy đủ mọi yếu tố để hạnh phúc? Người sinh ra đã tràn đầy nỗi khổ? Nghiệp quả chăng? Luân hồi chăng? Mấy tín hữu của Ki Tô Giáo làm sao tin được chuyện nghiệp quả luân hồi? Ý Chúa chăng? Tín hữu Hindu, Phật Giáo… làm sao thuyết phục?

Thành ra ta chỉ bàn đến cái hạnh phúc mà con người có thể ảnh hưởng được. Thứ hạnh phúc nhân tạo, chính con người có thể tạo ra. Hạnh phúc này nằm vỏn vẹn trong mấy chuyện: Thân thể khỏe mạnh, gia đạo êm ấm, kinh tế sung mãn, xã hội xung quanh bình an, tự do sống trong khuân khổ đạo đức truyền thống xã hội và pháp luật, cảm nhận sự hiện diện của mình trong đời không thừa thãi…

Để có thân thể khỏe mạnh thì con người ta phải điều độ, năng luyện tập, bỏ bớt những thú vui độc hại như nhậu nhẹt, chích choác, trác tán, đâm chém… Cái giá hạnh phúc ở đây là làm việc khó (năng luyện tập, điều độ), bỏ việc dễ (nhậu…)

Để có gia đạo êm ấm, người ta phải biết nhẫn nhịn, có những lúc phải nuốt vào bụng những thứ rất khó nuốt, phải hi sinh để lo cho người thân, bỏ bớt ích kỷ của bản thân, tạo được mối giao hoà, tin tưởng giữa các thành viên trong gia đình. Cái giá của hạnh phúc nơi đây chính là sự nhẫn nhịn, kiềm chế và không ích kỷ.

Để có kinh tế sung mãn, ta có hai cách. Một là: Kiếm được thật nhiều tiền, đủ sức chi tiêu thoả mái. Hai là: Phải hạn chế số chi trong khuân khổ thu có hạn. Nếu ta muốn kiếm thật nhiều tiền, ta phải có tài, phải có thời, phải siêng năng. Muốn tiết kiệm, ta phải từ bỏ bớt những khoản chi tiêu không hợp lý. Ai cũng muốn có thể chi tiêu như mình muốn, nhưng liệu khả năng của mình có đáp ứng đủ số chi ấy chăng? Nếu công sức của mình bỏ ra, không đáp ứng nổi số nhu cầu mình thoả mãn, vô hình chung, ta đã mang nợ. Chẳng món nợ nào dễ chịu cả. Nợ nào cũng phải trả, không chóng thì chầy! Cái giá của hạnh phúc là phép tính: Thu – Chi = ++ (còn là số dương).

Để xã hội xung quanh bình an, ta phải trả thuế đóng góp vào bộ máy bảo vệ an ninh của quốc gia, của thành phố. Phải sử dụng quyền công dân của mình để định hướng cộng đồng xung quanh. Muốn định hướng cộng đồng theo hướng tốt, phải có đóng góp phục vụ cộng đồng.

Để cảm nhận được sự hiện diện của mình trong đời là không thừa thãi, thì con người ta phải đầu tư thời gian để tạo cho mình khả năng, khả năng ấy có thể nuôi sống mình và còn chút nhiều thặng dư phụng sự cho xã hội. Có thể một phát minh khoa học, có thể là khúc bánh mình đỡ đói lòng… trong cái tương tác trùng trùng của xã hội xung quanh, ta không là kẻ ăn bám. Phải như vậy, ta mới thấy mình không thừa thãi. Không ăn hại cơm giời, uống hại nước sông. Không sống chật đất, chết chật nghĩa trang.

Còn bao nhiêu khía cạnh của hạnh phúc, ta có thể bàn mãi mãi, khi nào còn có loài người trên thế giới này, người ta còn bàn về hạnh phúc. Nhưng ta có thể cả quyết rằng hạnh phúc là một sản phẩm siêu vật chất được hình thành bởi nhiều yếu tố (từ vật chất đến tinh thần) và có cái giá nhất định của nó! Ai hỏi tại sao anh phải làm việc vất vả thế? Ta có thể trả lời: Để mưu cầu hạnh phúc! Sao anh tiết kiệm, sống đơn giản thế? Để mưu cầu hạnh phúc! Sao anh/chị nhẫn nhịn, dịu dàng với vợ/chồng con cái thế? Để mưu cầu hạnh phúc! Sao anh đối xử tử tế với tất cả mọi người xung quanh thế? Để mưu cầu hạnh phúc! Sao anh ngu thế? Để mưu cầu hạnh phúc, vì nhiều lúc dư khả năng khôn mà không dám khôn, dư thế lực thắng thế mà không dám thắng! Sao anh/chị sống khắc kỷ, không phóng túng theo trào lưu của xã hội? Mưu cầu hạnh phúc! Sao anh/chị chung thủy chung tình? Mưu cầu hạnh phúc!

Quảng Diệu, Trần Bão Toàn

 Nếu Một Ngày Ta Chán Nhau

 Nếu Một Ngày Ta Chán Nhau

 Đây là tâm sự của một người vợ vừa trải qua sóng gió hôn nhân khi đứng trước ngưỡng cửa ly hôn.

Có một thời gian vợ chồng mình không thể cười với nhau sau những cuộc cãi vã được nữa. Điều mà trước đây chỉ to tiếng vài phút sau là đã cười nhăn nhở. Đến khoảng ấy lại là sự im lặng, im lặng đến ngột thở. Chẳng ai có thể nói được với nhau lời tử tế. Tránh mặt nhau, ngay cả giấc ngủ cũng không muốn chạm. Chỉ cần nói với nhau một câu cũng đủ gây ra một cuộc khẩu chiến.

Mình nói rất nhiều lần rằng, với mình im lặng là chết. Và lúc ấy thì vợ chồng mình đang chết thật. Cứ thế kéo dài đến cả tháng trời, trong khi bình thường ngay cả khủng hoảng tồi tệ nhất cũng chỉ ngày thứ 3 là vợ chồng lại ôm nhau ngủ. Vậy mà suốt một tháng chẳng ai có thể nhìn nhau một cách bình thường. Cảm giác như chỉ muốn biến mất khỏi cuộc đời nhau một cách sạch sẽ nhất.

Và rồi một buổi tối, chồng mình ngồi gõ lạch cạch cả giờ đồng hồ, rồi in ra bản ĐƠN XIN LY HÔN đưa mình. Chồng mình nói:

– Giải thoát cho nhau đi em. Anh sắp không chịu nổi rồi!

Chẳng thế hiểu được lý do vì sao, ngay cả bản thân mình cũng nghĩ đến điều ấy nhưng là đàn bà vẫn còn muốn giữ gia đình tròn vẹn cho con nên cứ sống như vậy đi.

Mình không ngạc nhiên, bình thản cầm bút ký: Tôi đồng ý!

Chồng mình im lặng cầm lá đơn cho vào cặp. Trong lá đơn nói rõ sẽ chia đôi con cho nhau. Mỗi người nuôi một đứa.

Cả đêm hôm ấy, vợ chồng mình không ngủ. Mắt mình ráo hoảnh, chẳng thể nghĩ được gì cho ngày mai. Còn chồng mình – anh ấy bật khóc nấc lên từng tiếng.

Lần đầu tiên mình nhìn thấy những giọt nước mắt chua chát của anh ấy. Dường như cố gắng kìm lại nhưng không được, rồi anh bật dậy lao vào nhà tắm, không nhớ là ở trong ấy bao lâu, chỉ biết lúc trở ra mắt đã đỏ ngầu.

Mình hỏi:

– Sao anh khóc, đây chẳng phải là ý của anh sao. Sao còn đau khổ chứ. Em đồng ý giải thoát theo ý anh, anh còn muốn gì!

Chồng mình nhìn lên ánh mắt vật vã:

– Anh thương con, rồi hai đứa sẽ mỗi đứa một phương, không được ở cạnh nhau nữa. Anh sẽ rất nhớ con.

Rồi anh ấy ôm ghì lấy Bột, cố nén tiếng nấc.

Mình đứng bật dậy, cố không để mình khóc theo.

Khi cuộc sống đã đến mức chẳng thể dung hoà được nữa, ra đi là điều cần thiết. Chẳng phải vì ai, chẳng vì ai phản bội ai, chỉ vì chúng ta đã không thể vượt qua những áp lực cuộc sống. Mình cũng đã từng nói với anh ấy: Con người mình buông bỏ hay nắm giữ đều rất quyết liệt. Anh ấy hiểu điều ấy.

Và chồng mình khoá FB, ai tinh ý có thể thấy một thời gian mình viết gì cũng không tag anh ấy vào nữa. Bọn mình ly thân, mỗi đứa một phòng. Mình nhắn cho chồng mình:

– Anh đừng bỏ Facebook, em muốn nhìn thấy con, anh siêng up ảnh con nhé, hàng tuần sẽ cho hai anh em gặp nhau 1 lần. Xin lỗi vì chúng ta đã không thể giữ được tình yêu này.

Lúc này mình khóc.

Ngày hôm sau ấy, chồng mình đi làm nhắn tin về rằng:

– Anh đi làm và đã nộp đơn lên toà án. Họ hẹn 15 ngày nữa gặp nhau trên toà để giải quyết. Thời gian ấy chúng ta tạm thời ly thân, sau đấy anh sẽ thuê nhà giúp cho em và con.

Mình nhắn lại lạnh lùng:

– Không cần đâu, em sẽ đi luôn, em tự lo được.

Hôm ấy trở trời con lại ốm, mình thu xếp đồ rồi nói với mẹ chồng là đưa cháu đi Hà Nội khám bệnh. Chuyện sau này êm xuôi sẽ nói sau. Chồng mình chuyển vào tài khoản riêng của mình, rồi nhắn :

– Anh sẽ gửi thêm sau

– Ok anh, em và con đi bây giờ!

Chồng mình im lặng.

Mọi thứ đã hoàn tất cho một cuộc chia ly. Chẳng cần lý do gì cả, chỉ là không thể ở bên nhau được nữa. Mình gọi taxi, ôm con vào lòng, vô thức, cứ đi đã rồi tính. Nửa đường thì con lên cơn sốt, rồi nôn trớ trong xe, mặt tái đi. Ngoài trời giữa những ngày rét đậm. Mình hối lái xe chạy nhanh về bệnh viện nhi trung ương.

Trời bắt đầu tối thì có mưa, bế con chạy vào viện, mưa và gió táp vào mặt lạnh buốt, cố ôm lấy con mà lòng cay đắng. Tại sao mọi thứ lại trở nên như thế, tình cảm 6 năm qua, những khó khăn đã từng, những yêu thương ngọt ngào đã qua giờ chỉ cần ngoảnh mặt đi là hết sao?

Một mình tay ôm con sốt, tay làm thủ tục. Con khóc, bác sĩ hỏi người nhà đâu, đưa người nhà bế con. Lúc ấy trong đầu nhớ về những ngày hai vợ chồng đưa con đi khám. Đứa bế con đứa chạy lăng xăng lo việc. Con khóc đứa bế đứa dỗ, động viên nhau. Quay sang bên cạnh, mọi người đều đủ bố mẹ bên cạnh con. Mình ứa nước mắt.

Hình như chúng ta đã sai ở đâu đấy. Hình như chúng ta đang làm khổ nhau và con vì cái ích kỷ của bản thân.

Tay xách nách mang, vừa ôm cho con ti vừa chạy, nước mắt lã chã. Cái hình ảnh lúc ấy chắc chẳng thể nào quên. Con bị viêm phế quản, bác sĩ cho thuốc rồi về. Mò vào túi lấy điện thoại, hơn 20 cuộc gọi nhỡ và 5 tin nhắn của chồng mình. Đồng hồ đã gần 10h đêm.

Anh ấy nhắn:

– Em nghe máy đi

– Em và con đang ở đâu?

– Anh sai rồi, em cũng sai rồi!

– Em về đi!

– Em ở đâu, anh đi đón!

Mình không kìm được nữa, khóc nức nở ở hành lang bệnh viện. Gọi lại cho chồng mình:

– Em đang trong viện nhi, con ốm. Khám xong rồi. Giờ em mới cầm điện thoại

– Em bắt xe cho con về nhà luôn nhé, về thấy tủ quần áo của em trống không, chẳng thấy em ngồi ở giường như mọi ngày, anh thấy sợ quá. Anh gọi em mãi mà em không nghe. Anh lại càng lo, cứ nghĩ dại …..

– Về đi, mai anh đi rút lại đơn!

Mình hiểu tâm trạng của chồng mình, có lẽ cũng như mình lúc này.

Mình tắt máy, lòng bớt nặng, sau tất cả, mình cần về. Tình yêu vẫn ở đấy, chỉ là chúng ta mải lo quá nhiều thứ mà trót hết kiên nhẫn cho một mối quan hệ. Cơm áo gạo tiền quên đi mất chúng ta còn tình yêu cần gìn giữ.

Về đến nhà hơn 12g khuya. Cả nhà đã ngủ, còn chồng mình ngồi đấy, đón lấy con rồi bảo:

– Em qua quán ăn bát cháo đi cho ấm (quán cháo ngay sát nhà).

Mình làm theo vì bụng lúc này đã rống tuếch. Xong xuôi vào phòng, đặt con xuống giường, hai vợ chồng nhìn nhau hồi lâu, mình bật khóc, chồng mình ôm lấy mình rồi nói:

– Thôi, không sao đâu. Vợ ngủ đi không mệt rồi. Ổn rồi, ổn rồi…

Sau một tháng im lặng là cái ôm ổn rồi của chồng!

Thế đấy, có những quãng thời gian chẳng cần người thứ ba thì cuộc sống vợ chồng cũng trở nên bế tắc đến mức muốn tống khứ ra khỏi cuộc đời nhau bằng lá đơn Ly Hôn như vậy. Cuộc hôn nhân nào dù có tốt đẹp đến mấy cũng phải có đến trăm lần người trong cuộc muốn ly hôn, cũng phải đến vài chục lần muốn “giết chết” đối phương. Vì chúng ta ai cũng có khuyết điểm.

Sống chung một nhà là đã lột trần nhau toàn diện từ thể xác đến tính cách, nhiều khi có cảm giác hối hận vô cùng vì lấy nhau. Mình chắc các bạn cũng có cảm giác vậy ở một giai đoạn nào đấy. Thắng được cái khoảng thời gian BỘC LỘ này thì chúng ta sẽ THẤU HIỂU và sẽ là HẠNH PHÚC. Nếu không sẽ vĩnh viễn mất nhau ở tuổi trẻ, đánh mất tất cả những năm tháng đã yêu thương và cần có nhau đến mức nào!

Cái gì trong cuộc đời cũng có giá của nó hết. Giá của cái nắm tay lúc về già là bao nhiêu giông bão của tuổi trẻ. Hy vọng mỗi chúng ta đều nghĩ được khi muốn chấm dứt. Hãy nghĩ về những lý do khiến chúng ta bắt đầu! Nghĩ về những phút giây hạnh phúc bên nhau! Giờ thì ôm người đàn ông bên cạnh ngủ đi thôi.

Nhữ Thị Thảo 

From: Anh Dang & KimBằng Nguyễn  

 VIÊM PHỔI Ở NGƯỜI GIÀ – MỘT NGUYÊN NHÂN KHÔNG PHẢI DO TRỜI LẠNH

 VIÊM PHỔI Ở NGƯỜI GIÀ – MỘT NGUYÊN NHÂN KHÔNG PHẢI DO TRỜI LẠNH

Mùa đông năm nay có vẻ sẽ lạnh hơn những năm khác. Mọi người vẫn hay khuyên nhau giữ ấm, nhất là người già, để tránh bị viêm phổi. Tuy nhiên, người già còn có thể viêm phổi vì 1 lý do khác, không phải do trời lạnh!

Mùa đông năm trước, Mẹ tôi bị viêm phổi, phải đi cấp cứu rồi nằm viện 10 ngày. Bản thân tôi và mọi người xung quanh đều nghĩ rằng Mẹ bị viêm hổi vì trời lạnh. Tuy nhiên, nguyên nhân thật sự lại không phải như vậy. Hôm nay tôi muốn kể lại để chia sẻ với mọi người một kinh nghiệm mới mà tôi tin rằng có nhiều người chưa từng nghe nói.

Đợt đó, Mẹ tôi bị ho kéo dài, khò khè, và ho có đàm. Sợ Mẹ bị viêm phổi, tôi lấy hẹn đưa Mẹ đi bác sĩ. Nghe phổi của Mẹ, ông bác sĩ gia đình (bs Việt Nam) khẳng định chỉ là ho bình thường thôi, không phải viêm phổi. Bác sĩ không kê toa mà biểu tôi ra mua thuốc over the counter (là thuốc mua tự do, không cần toa bác sĩ). BS dặn là thuốc này làm loãng đàm, sẽ khiến bệnh nhân ho nhiều, nhưng không có gì đáng lo.

Cả đêm, Mẹ tôi ho suốt. Tới gần sáng thì Mẹ bắt đầu bị đau mạn sườn bên phải. Cơn đau càng lúc càng nhiều, cử động cũng đau, đi hay đứng, hay nằm cũng đau. Tôi gọi xe cứu thương. Họ tới nơi, kiểm tra mọi triệu chứng, nghe tim nghe phổi, rồi đưa Mẹ đi cấp cứu. Tới bệnh viện, họ lập tức chỉ định thử máu, chụp CT, chụp X quang, đo điện tim vv… Nói chung là mọi loại xét nghiệm cần thiết đều được thực hiện trong vòng 1 tiếng đồng hồ. Không bao lâu sau, họ có kết luận ngay là Mẹ tôi bị viêm phổi. Đến chiều, sau khi thực hiện thêm vài bước kiểm tra nữa, họ nói trong phổi có nước (fluid). Tuy nhiên, do lượng fluid không nhiều lắm nên họ không cho rút ra, chỉ điều trị bằng trụ sinh.

Đến ngày thứ 3, họ cho chụp hình lại, và thấy fluid vẫn còn y nguyên. Quyết định đưa đi rút fluid trong phổi ra. Tiếc là, fluid trong phổi Mẹ tôi quá đặc, ông bác sĩ dùng hết sức bình sinh kéo ống xy lanh mà chỉ có thể kéo ra 1 giọt fluid bé xíu. Vậy là ông bác sĩ đành chịu thua, chỉ ráng gửi 1 giọt fluid đó qua lab để họ coi thử coi có kết luận được gì không.

Ngay sau đó, họ chuyển Mẹ tôi qua 1 phòng chụp hình khác. Ở đây, Mẹ được ngồi trước 1 cái máy chụp quang tuyến có nối thẳng với màn hình. Thay vì chỉ chụp hình, máy sẽ truyền hình ảnh lên màn hình trước mặt để chính bệnh nhân có thể nhìn thấy cùng với 2 vị bác sĩ chuyên môn. Vì Mẹ không rành tiếng Mỹ, cần có thông dịch, nên tôi cũng được có mặt trong phòng lúc đó. Họ nói họ muốn theo dõi phản xa nuốt của Mẹ tôi.

Họ cho Mẹ nhai bánh, uống dung dịch đặc, và uống nước lọc. Mỗi khi Mẹ cắn, nhai, và nuốt (hay uống nước, rồi nuốt), màn hình sẽ hiện lên hình ảnh thực quản và khí quản của Mẹ. Bánh hay nước thì được thể hiện bằng màu đỏ. Nhìn lên màn hình, người ta có thể thấy đường đi của bánh hay nước (màu đỏ), đi thẳng vô thực quản hay không.

Lúc Mẹ ăn bánh, và uống dung dịch đặc thì đường màu đỏ đi thẳng vô thực quản. Đến lúc Mẹ tôi uống nước thì có một ít nước bị lọt qua khí quản. Cả 2 vị bác sĩ cùng gật gù, và yêu cầu Mẹ uống lại lần nữa. Lần này, trước khi uống, Mẹ được yêu cầu cúi đầu xuống, để cằm hướng vô cổ. Trong tư thế đó, Mẹ tôi uống nước, và nước chảy trọn vô thực quản, không còn “đi lạc” qua khí quản nữa.

Sau đó, họ giải thích lại cho tôi hiểu, rằng khi chúng ta uống nước, thỉnh thoảng cũng có nước chảy lạc qua khí quản. Theo phản xạ tự nhiên, chúng ta sẽ SẶC. Nhưng người già có khi mất phản xạ SẶC. Khi đó, những tia nước nhỏ đi lạc vô khí quản sẽ đi thẳng xuống phổi và nằm lại đó. Lâu dần, nó gây ra viêm phổi. Và đặc biệt là nó gây tổn thương cho phổi bên phải. Vì vậy, Mẹ tôi mới bị đau bên mạn sườn bên phải, nơi có vết fluid trong phổi.

Như vậy, trận viêm phổi đợt đó của Mẹ tôi không phải là do bị nhiễm lạnh mà ra. Nguyên nhân thật sự LÀ DO UỐNG NƯỚC VÀ NƯỚC ĐI LẠC VÔ KHÍ
QUẢN, mà Mẹ tôi thì MẤT PHẢN XẠ SẶC.

Để khắc phục tình trạng này, bác sĩ dặn Mẹ tôi mỗi khi uống nước nhớ cúi đầu xuống. Cách tốt nhất là uống nước bằng ống hút. Vì khi uống bằng ống hút, tự nhiên mình sẽ cúi đầu xuống để ngậm uống hút.

Dĩ nhiên, không phải người già nào viêm phổi cũng vì lý do này. Nhưng đây cũng là 1 lý do.

Đã được nghe các bác sĩ giải thích, được tận mắt chứng kiến quá trình bác sĩ kiểm tra và kết luận, tôi muốn kể lại mọi người cùng biết. Ví dụ như một lúc nào đó các bạn nhận ra cha mẹ già của mình không còn hay bị sặc nữa, thì có lẽ cũng nên khuyên ông bà uống nước bằng ống hút cho an toàn, nếu không thì cũng chú ý tư thế cúi đầu xuống, hướng cằm vô cổ khi uống nước … Hay nếu thấy người thân ho mà đau mạn sườn bên phải thì bạn cũng có thể đề nghị bác sĩ cho làm test kiểm tra theo hướng này.

Một chút chia sẻ để bạn bè cùng biết. Mong các vị thân sinh của chúng ta luôn được bình an, mạnh khỏe, vui vầy cùng con cháu.

(Copy từ tác giả Hoa Tam, nhóm Kết Nối Việt)

From: Do Tan Hung & KimBằngNguyễn

Thánh Augustine (354-430)

28/08/2021

28 Tháng Tám
Thánh Augustine
(354-430)

Là Kitô Hữu lúc 33 tuổi, làm linh mục lúc 36 tuổi, được tấn phong giám mục lúc 41 tuổi: ai ai cũng quen thuộc với tiểu sử tóm lược của Thánh Augustine Hippo, một tội-nhân-trở-thành-thánh-nhân. Nhưng có thực sự biết về cuộc đời thánh nhân thì điều đó mới có giá trị.

Dù khi xa cách Thiên Chúa hay hướng về Thiên Chúa, đời sống của ngài mau chóng đạt đến mức độ mãnh liệt. Nước mắt của mẹ ngài, những lời huấn đức của Thánh Ambrôsiô và, trên hết mọi sự, chính Thiên Chúa nói với ngài qua Kinh Thánh đã thay đổi tính đam mê thế gian của Augustine thành một cuộc đời đầy bác ái.

Từng đắm chìm trong sự cao ngạo về cuộc đời mình trong thời niên thiếu và từng say sưa cặn bã cay đắng của cuộc đời, nên người ta không ngạc nhiên khi thấy Augustine, khi quay trở về, ngài đã phải chống trả với sự tấn công của ma quỷ bằng sự thánh thiện quyết liệt. Thời đại của ngài thực sự sa sút — về chính trị, xã hội và luân lý. Người ta vừa sợ và vừa mến ngài, giống như Thầy Giêsu. Ngài bị chỉ trích không bao giờ cùng: là bản tính khắt khe của loài người.

Cuộc đời ngài, do thiên ý, ngài đã chu toàn nhiệm vụ của một ngôn sứ. Như ngôn sứ Giêrêmia và các vị đại ngôn sứ khác, ngài bị bó buộc nhưng không thể giữ im lặng. “Tôi tự nhủ, tôi sẽ không nhắc đến Người, tôi sẽ không nhân danh Người mà lên tiếng nữa. Nhưng rồi như lửa bừng cháy trong tim, giam hãm thân thể tôi; và tôi cầm hãm không nổi, chịu đựng không thấu” (Giêrêmia 20:9).

Lời Bàn

Trong thời đại chúng ta, Thánh Augustine vẫn còn được xưng tụng và vẫn còn bị kết án. Ngài là vị ngôn sứ của thời đại ngày nay, thúc giục chúng ta phải từ bỏ khuynh hướng thoát ly thực tế và can đảm đối diện với trách nhiệm và phẩm giá của mỗi một người.

Lời Trích

“Thật quá trễ để con yêu mến Ngài, ôi Ðấng Tuyệt Mỹ của ngày xa xưa ấy, nhưng mới lạ hơn bao giờ hết! Thật quá muộn để con yêu mến Ngài! Và đây, Ngài ở bên trong, con ở bên ngoài, và con đi tìm Ngài; con bị méo mó, đắm chìm trong những hình dáng đẹp đẽ mà Ngài đã dựng nên. Ngài ở với con, nhưng con không ở với Ngài. Nhiều thứ đã giữ con xa Ngài – những thứ mà nếu chúng không ở trong Ngài, thì chẳng là gì cả. Ngài kêu lớn và gào thét vào sự ngơ điếc của con. Ngài lấp lánh và chiếu sáng vào sự mù quáng của con. Ngài thở hương thơm và con bị lôi cuốn – và con khao khát Ngài. Con đã nếm thử, và con đói khát. Ngài chạm đến con, và con đã bừng cháy vì sự bình an của Ngài” (Tự Thú của Thánh Augustine).

Trích từ NguoiTinHuu.com

Thánh Monica (322?-387)

27/08/2021

27 Tháng Tám
Thánh Monica
(322?-387)

Hoàn cảnh cuộc đời Thánh Monica đã có thể biến ngài thành một người vợ hay mè nheo, một nàng dâu nhiều cay đắng và một người mẹ tuyệt vọng, tuy nhiên ngài đã không chịu thua bất cứ cám dỗ nào. Mặc dù ngài là một Kitô Hữu, cha mẹ ngài đã gả cho một người ngoại giáo, ông Patricius, là người sống trong cùng tỉnh Tagaste ở Bắc Phi Châu. Patricius là người tốt nhưng ông vô cùng nóng nẩy và phóng túng. Ngoài ra Thánh Monica còn phải chịu đựng bà mẹ chồng hay gắt gỏng. Ông Patricius thường rầy la vợ vì bà hay thương người. Nhưng sự cầu nguyện và gương mẫu đời sống của Thánh Monica sau cùng đã chinh phục được người chồng cũng như mẹ chồng, ngài đã đưa họ trở về với đức tin Kitô Giáo. Ông Patricius chết năm 371, sau khi rửa tội được một năm để lại người vợ goá và ba con nhỏ.

Người con cả, Augustine Hippo, nổi tiếng nhất (sau này là thánh). Vào lúc cha chết, Augustine mới 17 tuổi và là sinh viên trường hùng biện ở Carthage. Thánh Monica thật đau buồn khi thấy con mình đi theo tà thuyết Manikê và sống cuộc đời phóng đãng. Có những lúc Thánh Monica không cho con được ăn ngủ ở trong nhà. Và rồi một đêm kia, ngài được thị kiến và được đảm bảo là Augustine sẽ trở về với đức tin. Từ đó trở đi ngài sống gần với con hơn để ăn chay và cầu nguyện cho con. Quả vậy, ngài ở gần đến nỗi Augustine cũng phải bực mình.

Khi 29 tuổi, Augustine quyết định đi Rôma để dạy về hùng biện. Một tối kia, Augustine nói với mẹ là anh ra bến tầu để từ giã bạn bè. Nhưng, anh lại lên tầu đi Rôma. Thánh Monica thật đau lòng khi biết mình bị lừa, nhưng ngài nhất định đi theo. Vừa đến Rôma thì ngài lại biết là Augustine đã đi Milan. Mặc dù việc di chuyển khó khăn, Thánh Monica vẫn nhất định bám sát.

Ở đây, Augustine bị ảnh hưởng bởi một giám mục, Ðức Ambrôsiô, là vị linh hướng sau này của Thánh Monica. Augustine chấp nhận mọi lời khuyên của đức giám mục và tập được đức khiêm tốn đến độ ngài có thể từ bỏ được nhiều tật xấu. Thánh Monica trở thành người lãnh đạo của nhóm phụ nữ đạo đức ở Milan cũng như khi ở Tagaste.

Ngài tiếp tục cầu nguyện cho Augustine trong những năm anh theo học với đức giám mục. Vào Phục Sinh năm 387, Ðức Ambrôsiô rửa tội cho Augustine và một vài người bạn của anh. Không lâu sau đó, cả nhóm đi Phi Châu. Lúc ấy, Thánh Monica biết cuộc đời ngài sắp chấm dứt, ngài nói với Augustine, “Con ơi, không có gì trên trần gian này làm mẹ vui lòng cả. Mẹ không biết có gì còn phải thi hành và tại sao mẹ lại ở đây, vì mọi hy vọng của mẹ ở trần gian này đều đã được hoàn tất.” Sau đó không lâu ngài bị bệnh và chịu đau đớn trong chín ngày trước khi từ trần.

Tất cả những gì chúng ta biết về Thánh Monica là trong tác phẩm Tự Thú của Thánh Augustine.

Lời Bàn

Trong xã hội ngày nay, mọi thứ đều sẵn sàng, từ mì ăn liền, cà phê uống liền, đến việc tiêu xài liền (instant-credit) khiến chúng ta không còn kiên nhẫn. Tương tự như thế, chúng ta cũng muốn lời cầu xin của chúng ta được đáp trả ngay lập tức. Thánh Monica là gương mẫu của sự kiên nhẫn. Những năm trường cầu nguyện, cộng với đức tính kiên cường và kỷ luật, sau cùng đã đưa đến sự trở lại của người chồng nóng nẩy, người mẹ chồng ưa gắt gỏng và người con thông minh nhưng bướng bỉnh, là Augustine.

Lời Trích

Khi Thánh Monica từ Bắc Phi Châu sang Milan, ngài nghĩ ra những thói quen đạo đức mới cho ngài và cho những người thời ấy, tỉ như ăn chay ngày thứ Bảy, là điều không phổ thông ở Milan. Ngài hỏi Thánh Ambrôsiô là nên giữ những thói quen nào. Câu trả lời nổi tiếng của Thánh Ambrôsiô là: “Khi cha ở đây, cha không giữ chay ngày thứ Bảy, nhưng khi ở Rôma thì cha sẽ giữ chay; hãy làm theo những phong tục và huấn thị của Giáo Hội như đã được ban bố đặc biệt cho địa phương mà con đang sống.”

Trích từ NguoiTinHuu.com

Ca sĩ Phi Nhung nhiễm COVID-19, phải thở oxy liều cao

Ca sĩ Phi Nhung nhiễm COVID-19, phải thở oxy liều cao

August 27, 2021

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Ca sĩ Phi Nhung nhiễm COVID-19, hiện cách ly điều trị ở bệnh viện Chợ Rẫy, quận 5, Sài Gòn, bà Diễm Phạm, quản lý của nữ ca sĩ, xác nhận tình trạng bệnh của Phi Nhung vào sáng 27 Tháng Tám.

“Hơn hai tuần trước, Phi Nhung đi từ thiện về và bị cảm. Cô ấy nghi ngờ bản thân nhiễm virus nên chủ động đi bệnh viện kiểm tra, sau đó xét nghiệm PCR cho kết quả dương tính với SARS-CoV-2. Mong mọi người cùng cầu nguyện cho Phi Nhung vượt qua thời gian khó khăn này,” bà Diễm Phạm được báo Thanh Niên trích lời nói.

Ca sĩ Phi Nhung. (Hình: Facebook Phi Nhung Pham)

Báo VietNamNet đưa tin: “Chia sẻ với báo VietNamNet, ca sĩ Nguyên Vũ cho biết anh được một người bạn làm việc ở bệnh viện Chợ Rẫy thông tin nữ ca sĩ đang thở oxy liều cao. Tình hình sức khỏe của nữ ca sĩ đã tiển triển hơn so với khi nhập viện vào tối 26 Tháng Tám.”

Theo báo Tuổi Trẻ, bà Khánh Vương, đại diện một trung tâm ca nhạc tại Việt Nam, cho biết bà vừa trao đổi với bác sĩ điều trị cho ca sĩ Phi Nhung. “Bác sĩ cho biết tình hình sức khỏe Phi Nhung đã được cải thiện hơn, đã ngưng được vận mạch, oxy cải thiện hơn và chưa cần dùng đến máy ECMO. Tình hình sức khỏe của ca sĩ Phi Nhung có nặng nhưng đến giờ này vẫn còn hy vọng,” bài báo viết.

Cũng theo báo Thanh Niên, bà Diễm Phạm cho biết có thể Phi Nhung bị nhiễm COVID-19 khi tiếp xúc với nhiều người tại bếp ăn từ thiện và khi đi phát lương thực cho người khó khăn.

Báo này cho hay, suốt hơn hai tháng qua, ca sĩ Phi Nhung đã trực tiếp đồng hành cùng một bếp ăn tại Sài Gòn để chuẩn bị phần ăn mỗi ngày cho những người gặp hoàn cảnh khó khăn đang bị ảnh hưởng của dịch ở các khu cách ly, phong tỏa. Phi Nhung cũng đi phát lương thực cho bà con nghèo, có tiếp xúc với F0. Sau đó, nữ ca sĩ được xét nghiệm nhanh tại chỗ, kết quả ghi nhận lúc đó là âm tính với virus SARS-CoV-2. Để bảo đảm sức khỏe cá nhân và cộng đồng, Phi Nhung đã tự cách ly tại nhà ngay khi trở về.

Tuy nhiên vào ngày 16 Tháng Tám, nhà riêng của Phi Nhung ở đường Chu Văn An (quận Bình Thạnh, Sài Gòn) đã được giăng dây kiểm dịch và treo biển đỏ thông báo có người nghi là F0. Trên biển đỏ treo trước nhà Phi Nhung có thông báo cả nhà phải cách ly từ ngày 10 đến 24 Tháng Tám.

Báo Thanh Niên cho biết: “Phi Nhung được điều trị COVID-19 ở bệnh viện Gia An 115 từ ngày 19 Tháng Tám. Nhưng do tình hình không cải thiện và trở nặng hơn, nên Phi Nhung đã được chuyển viện đến bệnh viện Chợ Rẫy vào giữa đêm 26 Tháng Tám. Trên trang web Hệ Thống Quản Lý Người Cách Ly và Người Bệnh COVID-19 tại Sài Gòn cũng cập nhật thông tin bệnh nhân Phạm Phi Nhung (tên đầy đủ của ca sĩ Phi Nhung), sinh năm 1970 và có địa chỉ nhà tại quận Bình Thạnh đã được điều trị tại hai bệnh viện.”

“Ca sĩ Phi Nhung chưa chích vaccine phòng ngừa COVID-19. Phi Nhung từng thông báo có một buổi biểu diễn ở Mỹ cùng ca sĩ Mạnh Quỳnh vào ngày 22 Tháng Tám, nhưng nữ ca sĩ sẽ sang Mỹ sớm hơn để tổ chức sinh nhật cho con gái ruột. Tuy nhiên, sau đó nữ ca sĩ đã xác nhận hủy show hát để ở lại Việt Nam tiếp tục hành trình từ thiện của mình ở các bếp ăn thiện nguyện trong dịch,” báo Thanh Niên đưa tin.

Hôm 27 Tháng Tám, trên trang cá nhân, ca sĩ Trizzie Phương Trinh viết: “Tình hình sức khỏe của Phi Nhung đang trong cơn nguy kịch. Cần lắm một phép màu, xin mọi người tiếp tục cầu nguyện cho em Phi Nhung. Nhung, em nói khi nào các con em lớn em sẽ về Mỹ để đền ơn cho chị. Em chưa có cơ hội làm điều đó thì em không được đi đâu hết nhe Nhung!”

Ca sĩ Phi Nhung chia sẻ trên Facebook đây là hình cô làm công quả tại chùa Vĩnh Nghiêm. (Hình: Facebook Phi Nhung Pham)

“Gia đình mình xem Phi Nhung như là một thành viên trong gia đình… Trước ba ngày Phi Nhung chuẩn bị bay về Mỹ thì thử COVID bị dương tính. Mới đầu chỉ cảm nhẹ xong dần dần trở nên nặng và không thở được và phải dùng đến máy trợ thở. Cách đây mấy tuần mình còn dặn Phi Nhung là hãy cẩn thận khi đi ra ngoài làm công việc cứu trợ. Phi Nhung còn nói, chị đừng lo, em cẩn thận lắm, $2,000 của chị em đi cứu trợ xong em sẽ không đi nữa vì em sắp về Mỹ rồi,” nữ ca sĩ viết trên trang Facebook Trizzie Nguyen.

“Hai chị em còn bàn chuyện khi Phi Nhung về lại Mỹ hai đứa sẽ làm show gây quỹ để lấy tiền mua máy thở ủng hộ cho bệnh viện Nhiệt Đới. Trong lúc Việt Nam vừa đổ bệnh nặng, mình đã kêu Phi Nhung bay về Mỹ nhưng em nói, Việt Nam đang gặp khó khăn, em không nỡ bỏ đi và em đã ở lại để giúp bà con. Cho dù rất lo cho sức khỏe của Phi Nhung nhưng khi nghe Phi Nhung nói vậy mình đã gửi tiền về cho Phi Nhung để giúp thêm cho các bà con đang gặp khó khăn bên đấy,” ca sĩ Trizzie Phương Trinh viết.

Theo báo Tuổi Trẻ, ca sĩ Phi Nhung sinh năm 1970, quê ở Gia Lai, bắt đầu nổi tiếng khi hoạt động ở thị trường hải ngoại. Năm 2002, Phi Nhung chính thức trở về biểu diễn tại Việt Nam và trở thành ca sĩ độc quyền của Trung Tâm Băng Nhạc Rạng Đông vào năm 2005.

“Nhiều năm trở lại đây, Phi Nhung nhận nuôi nhiều trẻ mồ côi, cơ nhỡ và tài trợ cho quán quân Vietnam Idol Kids 2016 Hồ Văn Cường ăn học đến năm 18 tuổi. Cô có một con gái ruột tên là Wendy Phạm, hiện làm y tá tại Mỹ. Sự nghiệp âm nhạc của Phi Nhung gắn liền với dòng nhạc trữ tình, dân ca. Phi Nhung song ca thành công và ăn ý nhất trên sân khấu với Mạnh Quỳnh,” báo Tuổi Trẻ viết. (Q.D.)

Mỹ đi rồi Mỹ lại về


Mỹ đi rồi Mỹ lại về

Bởi  AdminTD

 Lê Minh Nguyên

27-8-2021

Phó Tổng thống Mỹ Kamala Harris kết thúc chuyến công du châu Á bằng việc lên tiếng phản đối CSVN đàn áp các nhà hoạt động và nhà báo. Đồng thời, bà tái khẳng định sự can dự của Mỹ với các đồng minh trong khu vực để chống lại TQ.

Tại cuộc họp báo ở Hà Nội hôm thứ Năm 26/8, bà nói rằng đã thúc ép CSVN về các vấn đề nhân quyền và đàn áp đối với những người bất đồng chính kiến. Bà cho biết, Mỹ sẽ không “né tránh những cuộc đối thoại khó khăn… Những cuộc trò chuyện khó khăn thường phải có với những người mà bạn có quan hệ đối tác”.

Bà đã tham gia sự kiện mà đội của bà gọi là “những người làm thay đổi” (changemakers), gặp các nhà hoạt động xã hội dân sự hoạt động về quyền của người chuyển giới, và biến đổi khí hậu.

Theo New York Times ngày 26/8, bà với tư cách là người tiên phong và là một trong những phụ nữ hiếm hoi lãnh đạo một cường quốc trên trường thế giới – ở vào thời điểm mà một trong những người đàn bà nổi tiếng thế giới, Angela Merkel của Đức sắp từ chức – nên mọi tuyên bố và sự lựa chọn trang phục của bà mang theo biểu tượng của người đi trước. Những quyết định của bà không chỉ tác động đến cá nhân bà mà còn ảnh hưởng đến những người sau bà, họ sẽ học hỏi từ tấm gương của bà. Từ Singapore đến VN, bà đều mặc trang phục màu sậm để phản ánh tình trạng ảm đạm của thế giới.

Hôm 26/8, bà khai trương văn phòng Peace Corps và ký hợp đồng thuê đất cho đại sứ quán mới. Chuyến đi cũng xây dựng các mối quan hệ y tế, tài trợ 1 triệu liều vaccine mà không có ràng buộc nào.

Theo Reuters, ngày 26/8, bà nói Mỹ hoan nghênh cạnh tranh và không tìm kiếm xung đột với TQ, nhưng sẽ lên tiếng về các vấn đề như tranh chấp hàng hải ở Biển Đông: “Chúng tôi hoan nghênh sự cạnh tranh gay gắt, chúng tôi không tìm kiếm xung đột, nhưng về các vấn đề như Biển Đông, chúng tôi phải lên tiếng… Chúng tôi sẽ lên tiếng khi có những hành động mà Bắc Kinh thực hiện nó đe dọa trật tự quốc tế dựa trên luật lệ”.

Trước đó, hôm 25/8 bà nói “sự bắt nạt và yêu sách hàng hải quá mức” của TQ trong vùng biển này nên bị các nước thách thức và Mỹ muốn hỗ trợ tăng cường an ninh hàng hải cho VN, bao gồm các chuyến thăm nhiều hơn của tàu chiến Mỹ.

Các tuyên bố của bà đã thu hút sự phản công từ TQ. Hôm 25/8, tờ China Daily phản công lời bình luận của bà ở Singapore, nói rằng bà đã “cố tình bỏ qua thói đạo đức giả” khi kêu gọi các nước trong khu vực chống lại TQ.

Hôm 26/8, sau các cuộc gặp của bà ở Hà Nội, tờ Hoàn Cầu Thời báo nói rằng, Mỹ đang “mơ” khi xúi giục VN đối đầu với TQ: “Đối với Washington, điều họ mong muốn là một cuộc chiến mới giữa Bắc Kinh và Hà Nội nổ ra”. Lời phản công này với Mỹ cũng là một lời đe doạ cho VN.

Ngoài việc Bộ Ngoại giao và truyền thông TQ phản pháo, Bắc Kinh đã cố dàn dựng một đòn ngoại giao đánh chặn bất ngờ tại VN, diễn ra khi chuyến đi của bà Harris từ Singapore bị hoãn 3 giờ.

Trong cuộc gặp không được sắp đặt trước giữa Thủ tướng CSVN Phạm Minh Chính và Đại sứ TQ Hùng Ba, ông Chính xoa vuốt TQ rằng, VN không đứng về phía nào trong chính sách đối ngoại và cảm ơn Đại sứ đã tài trợ 2 triệu liều vaccine mới.

Báo chí TQ cho biết, TQ cần ra tay trước, đánh phủ đầu Mỹ với 2 triệu liều vaccine khi biết bà Harris sẽ công bố cho VN 1 triệu liều. Nó làm cho người ta nghi ngờ rằng, TQ tạo tình huống bằng cách gây ra sự cố Hội chứng Havana ở Hà Nội để câu giờ, hầu thực hiện cuộc đánh chặn.

Chính quyền Mỹ đã gọi sự cạnh tranh với TQ là “thử thách địa chính trị lớn nhất” trong thế kỷ 21.

Hà Nội lâu nay bị TQ kẹp cổ nên không dám hó hé khi bà Harris đề nghị nâng mối quan hệ lên tầm chiến lược. Là đảng CS đàn em, CSVN và CSTQ duy trì mối quan hệ chặt chẽ, hơn nữa Việt Nam phụ thuộc vào nguyên liệu nhập khẩu của TQ để hỗ trợ sản xuất và xuất khẩu nên lo sợ TQ quậy.

Dù mối quan hệ Mỹ-Việt ngày càng trở nên khăng khít, nhưng Washington đã nói rằng, có những giới hạn cho đến khi VN đạt được tiến bộ về nhân quyền, bởi vì nhân quyền nằm trong chiến lược đối ngoại của Mỹ.

Bà Harris hôm 26/8 đã thẳng thắng nói rằng: “Chúng tôi sẽ không né tránh việc nói ra, ngay cả khi những cuộc thảo luận như vậy là khó nói và khó nghe”.

Theo NPR, ngày 26/8, bà Harris đã nhấn mạnh đến các vấn đề quyền của người lao động và quyền tự do dân sự khi bà kết thúc chuyến đi.

Tuy nhiên, vì cả hai bên không muốn vấn đề nhân quyền làm trật đường ray an ninh chiến lược, cho nên trong khi bà Harris nói về sự cần thiết phải bảo vệ phụ nữ và quyền cho người chuyển giới, bà đã không công khai chỉ trích CSVN về những vi phạm của họ, trong khi các phóng viên có mặt tại buổi họp báo.

Những mong đợi về nhân quyền thì cao hơn những gì mà bà Harris nêu ra trong chuyến đi. Người ta mong bà gặp những nhà bất đồng chính kiến, mong bà áp lực CSVN thả tù chính trị, mong bà công khai lên án CSVN vi phạm nhân quyền trong cuộc họp báo…, nhưng nó đã không xảy ra.

Đúng một tuần nữa là đến ngày 2/9, ngày lễ quốc khánh của CSVN, đây là dịp phóng thích tù nhân qua danh nghĩa nhân đạo mà không bị mất mặt. Nếu tù chính trị được thả ra ngày này thì đó là chỉ dấu người CS muốn cầm tay lái để thay đổi. Nếu họ không thả tù chính trị, thì thay đổi cũng vẫn sẽ xảy ra nhưng họ không thể chủ động được.

Ví von mà nói, một cô gái có thể vừa có bồ cũ (TQ) vừa có bồ mới (Mỹ), nhưng không thể ở vậy mãi mà phải lấy chồng. Ai cũng thấy bồ mới đáng lập gia đình hơn bồ cũ vốn là một tay vũ phu. Nếu không thay đổi thì gia đình cô gái sẽ bị xào xáo, đó là chưa nói đến bồ mới bằng mọi giá phải cưới cho được cô gái này.

Cuối thập niên 1970, có hiện tượng xào xáo Hoàng Văn Hoan – Trương Như Tảng. Nếu đầu thập niên 2020s lịch sử phải lập lại, thì nó sẽ trầm trọng hơn nhiều, khi mà bồ mới có sự hậu thuẫn mạnh mẽ của đại đa số thành viên gia đình cô gái ở bên trong VN và ở bên ngoài thế giới.

“Ăn cháo đái bát”

“Ăn cháo đái bát”

Bởi  AdminTD

 Lý Trần

22-8-2021

Đó là câu cửa miệng khá phổ biến mấy ngày nay của mọi người, lên án bài báo của QĐND: “Không thể xuyên tạc cuộc kháng chiến chính nghĩa dựa trên sự so sánh khập khiễng với Afghanistan“.

Người Việt đều biết, trong văn phong trung tính, thành ngữ đó là “Ăn cháo, đá bát”, nhưng khi muốn nói đến mức độ tột đỉnh của sự vô ơn và khốn nạn, người ta đổi “đá” thành “đái”, nhất là trong văn phong dân dã.

Sự tương đồng và khác biệt giữa Kabul 2021 và Sài Gòn 1975 đã được nhiều người bàn, cá nhân tôi  thấy điểm tương đồng duy nhất là NGƯỜI DÂN ĐỀU THÁO CHẠY khi những người cộng sản tiến vào Sài Gòn và quân khủng bố Taliban tiến vào Kabul.

Tôi tin rằng, người viết bài báo này để “chửi” Mỹ và những kẻ có cùng suy nghĩ như anh ta đều đã vén tay áo của mình lên để nhận mũi vaccine của Anh hay Mỹ. Họ nằm trong danh sách ưu tiên khi có AstraZeneca, Pfizer và Moderna, nhất là lũ quan lại CS cấp cao giành hết vaccine Anh, Mỹ, trong khi các loại vaccines của các “đồng chí, anh em” chưa thấy tăm hơi ở Việt Nam. Và, khi có, họ cũng chỉ “ưu tiên cho nhân dân anh hùng”, như đã xảy ra.

Bọn dư luận viên cũng vô ơn không kém ông chủ của chúng. Tay thì vén áo lên để được chích vaccine của bọn “giãy chết”, miệng thì bảo “Người Mỹ chẳng cho không ai cái gì đâu”.

Đúng, trong quan hệ quốc tế, hầu như không có ai cho không ai cái gì. Đó là chuyện bình thường. “Cho không” chỉ có trong quan hệ giữa những người ruột thịt, cha mẹ con cái mà thôi.

Nếu có “danh dự” cộng sản thì khi vạch áo lên để được chích những mũi vaccine của “đế quốc Mỹ”, tại sao chúng không khước từ? Nếu người CS có chút liêm sỉ, hãy công khai danh tính cán bộ cấp cao chích loại vaccine gì, để toàn bộ dân chúng được biết.

Khi bọn quan tham CSVN gửi con đi du học, sao chúng đều đâm đầu vào nước Mỹ, hoặc các nước “giãy chết” khác? “Danh dự” CS đâu rồi?

Người Việt bảo đây là thói “ghét người yêu của” của lũ đạo đức giả.

Nhân loại có câu: “Một miếng khi đói bằng một gói khi no”. Trong khi lạy van khắp nơi xin vaccines không được đáp ứng, nước cho vaccine Việt Nam nhiều nhất lại là thằng “giãy chết” mà đảng CSVN “thù muôn đời muôn kiếp không tan”.

Chưa biết Mỹ sẽ “đòi” cái gì để có đi có lại, nhưng trước mắt họ là người cứu mạng sống của người Việt, trong đó có quan lại cộng sản cấp cao của lũ DLV “theo đóm ăn tàn”.

Sự giúp đỡ “vô tư” của Liên Xô, Trung Quốc?

Trong cái hộp sọ của những kẻ đã bị nhồi sọ do chính sách ngu dân của đảng CSVN, chỉ có “Liên Xô, Trung Quốc, … giúp đỡ Việt Nam một cách vô tư”.

Cho đến hôm nay, theo quan sát của riêng tôi, nước duy nhất giúp VN thật sự vô tư chỉ có Thụy Điển. Họ không vì ý thức hệ, không vì phe … mà đơn giản là thấy “thương người VN”. Đó là lời của một nhân viên ngoại giao Thụy Điển trong những năm chiến tranh: Bệnh viện Nhi Hà Nội, BV Uông Bí, nhà máy Giấy Bãi Bằng, dự án chống Tham nhũng, …

Sau hết, chỉ vì có sự giúp đỡ “vô tư” của Liên Xô, nên Việt Nam mới có một chế độ CS phản dân hại nước như ngày nay.  Giúp đỡ ướp xác lãnh tụ, một kiểu giúp cho nhân dân và đất nước Việt Nam thêm đói nghèo và dốt nát.

Nạn xây dựng tượng đài lãnh tụ mấy năm gần đây khắp mọi nơi trên đất nước Việt Nam, kể cả tại những tỉnh “nghèo rớt mồng tơi” như Nghệ An, Sơn La, Quảng Trị, … là hậu quả của nạn sùng bái lãnh tụ, mà cao nhất là nạn ướp xác lãnh tụ.

Vô tư ư? Không có cơ hội nào tốt hơn để thử vũ khí bằng trên chiến trường thật. Người Việt giết nhau là cơ hội thử vũ khí rất tốt cho Liên Xô, Trung Quốc, vừa thử được vũ khí với Mỹ, vừa kìm chân được Mỹ.

Thống nhất đất nước cũng là mong muốn của người Việt, nhưng thống nhất mà đổ bao xương máu nhân dân, rồi mang lại một xã hội thối nát cả về tinh thần, đạo đức lẫn vật chất, một chế độ mà dân bị coi là “thế lực thù địch” như hiện nay, thì dân tộc này đã phải trả một cái giá quá đắt do những thằng ngu và điên gây ra.

Người Đức cũng thống nhất đất nước, nhưng họ chỉ tốn bia (beer) mà không tốn sinh mạng con người. Ai ngu?

Theo nhiều nhà phân tích, bài báo “Không thể xuyên tạc cuộc kháng chiến chính nghĩa dựa trên sự so sánh khập khiễng với Afghanistan” được tuyên giáo CS chọn đăng ngay trước khi một “cột điện” cấp khá cao của Mỹ sắp sang VN, có vài dụng ý: Một là để tỏ lòng trung thành và kiên định với ông chủ ở Trung Nam Hải, hai là kế ly gián, thọc gậy vào bánh xe để làm nản lòng người Mỹ.

Những câu chuyện về sự vô ơn, “ăn cháo đái bát” của người CSVN không phải bây giờ mới có. Họ có truyền thống ăn cháo, đái bát”.

Đại văn hào Miguel de Cervantes từng nói: “Những kẻ vô ơn luôn là những kẻ có tâm địa xấu xa”.

NGƯỜI NÔNG DÂN VÀ BẦY SÂU…

No photo description available.

8 SÀI GÒN  

Thư giãn qua câu chuyện ngụ ngôn này để bớt căng thẳng:

NGƯỜI NÔNG DÂN VÀ BẦY SÂU…

Có một người nông dân phát hiện trên cánh đồng có sâu hại lúa. Thế là anh ta lom khom đi bắt sâu. Bắt được trăm con ko ngờ quay lưng lại sâu đã đẻ ra lứa khác. Anh ta lại lật đật quay lại bắt tiếp. Bắt được chừng năm chục con bầy sâu lại đẻ ra lứa nữa trên mảnh ruộng anh vừa bắt. Anh thở dài vội quay lại bắt nữa…

Từ ngoài bờ ruộng con sâu mẹ nhìn anh nông dân cười chảy nước mắt, lấy bảy chục cái tay ôm bụng cười hí hí, rồi nói to:

– Anh kia ơi, anh tìm gì thế?

– Tao đang bắt sâu không thấy à?

– Thế bắt chừng nào mới hết sâu?

– Tao khoanh vùng bắt sâu, bắt tới đâu hay tới đó.

Rồi anh hát to giọng hãnh diện:

“Ngày ấy ngày ấy sẽ không xa, và chúng ta là người chiến thắng….”

Con sâu mẹ nghe nói cười ngặt nghẽo:

– Anh làm tôi cười vỡ bụng mất. Thế anh biết sâu mẹ ở đâu không?

– Tao sẽ tìm… sẽ tìm.

– Tìm tới khi nào anh khoanh vùng hết ruộng anh rồi trồng lúa thế nào? Rồi khi ấy AI CH.ẾT ĐÓI VẬY ANH?

Anh nông dân nghe nói đực mặt ra.

Nhưng miệng cứ lảm nhảm “Tao sẽ tìm thấy! Sẽ tìm thấy!”

Con sâu mẹ cười khinh:

– Uổng công cha mẹ nuôi anh khôn lớn. Sao mà ngu si lắm vậy. Thì ra câu chuyện “Trí khôn tao đây” của con người chỉ là tầm sàm, con người mấy anh ng.u khờ đến vậy sao? Tụi tôi chỉ sợ THUỐC NGỪA SÂU, anh hiểu chứ?

Anh nông dân gãi gãi đầu:

– Nhưng mà thuốc ở xa lắm… lại còn mắc; tiền đâu tao mua?

Con sâu mẹ chịu hết nổi rồi, nó hét lớn:

– Mày hông có tiền thì mày về bán cái nhà mẹ mày đi mua thuốc. Trong đời làm sâu tao chưa thấy ai ng.u như cái thằng nông dân mày đấy!! Tao đẻ như đ.iên mày cách nào ngăn chặn được tao? Mày mắt thần thấy được trứng của tao à?

Nói rồi nó thở cái phì như trút gánh nặng:

– Thôi thì tùy mày. Muốn ch.ết đói cả giòng họ nhà mày thì cứ khoanh vùng mà lo đi bắt từng con sâu. Tao đây chẳng thèm để ý. Tao cứ đẻ thôi, lứa 1, lứa 2, lứa 3…. xem mày làm gì được ông, ka ka.

HIỂU CHƯA???

SƯU TẦM

Phép lịch sự của VNCH

Phép lịch sự của VNCH

  1. Khi người khác rót nước cho mình, đừng chỉ ngồi yên nhìn người ta mà hãy đưa nay ra nâng cốc, điều đó thể hiện phép lịch sự.
  2. Khi người khác nói chuyện với mình, ít nhất cũng phải đáp lại người ta một câu. Đừng để người ta nói xong một câu lại nhận về được sự im lặng hoặc câu nói À, Ừ, Ờ, đúng rồi cùng với sự khó chịu.
  3. Nếu có người nhìn chằm chằm vào bạn, đừng nhìn thẳng vào người ta. Hãy giả vờ như mình không biết.
  4. Là con gái, tuyệt đối không được ngửa tay xin tiền đàn ông cả đời.
  5. Dùng bữa xong nên nói: “Tôi ăn xong rồi, mọi người cứ ăn đi nhé!”
  6. Khi đưa đồ cho người khác phải đưa bằng hai tay.
  7. Ngồi ghế không nên vắt chéo chân.
  8. Lúc ăn cơm nên cầm bát lên, không được dùng đũa đảo lộn thức ăn, không gõ bát đũa.
  9. Người đi vào cuối cùng nên đóng cửa.
  10. Tiễn người khác về nên nói: “Đi cẩn thận nhé!”
  11. Rửa tay xong không nên tùy tiện vẩy tay, để nước bắn lên người khác sẽ rất bất lịch sự.
  12. Khi đưa dao hoặc vật nhọn cho người khác, nên đưa phần chuôi hướng về họ.
  13. Không nên công khai điểm yếu của người khác.
  14. Khi người khác nói chuyện với mình hãy chú ý vào người ta, đừng đảo mắt nhìn xung quanh.
  1. Khi rót trà hay rót nước cho người khác xong, không nên quay vòi ấm về phía họ.
  2. Đi, đứng, ngồi, nghỉ cần đúng tư thế, tác phong.
  3. Nói được phải làm được. Nếu không làm được thì đừng hứa.
  4. Nếu trong phòng có người, khi ra ngoài nên đóng cửa nhẹ nhàng.
  5. Cả thế giới này đều không tin vào nước mắt.
  6. Khi đưa đồ cho người khác mà ở giữa cách một người, không nên đưa thẳng ra trước mặt người ta mà nên vòng qua phía sau.
  7. Học cách dịu dàng và biết lắng nghe.
  8. Đến chơi nhà người khác, đừng tùy tiện ngồi lên giường nhà người ta.
  9. Ăn cơm cố gắng đừng phát ra tiếng.
  10. Lúc nhặt đồ hoặc đi giày nên ngồi thấp xuống chứ đừng cúi người, khom lưng.
  11. Khi bị phê bình, dù người khác có sai đi chăng nữa cũng đừng vội phản bác, nên đợi họ nói xong bình tĩnh lại hẵng giải thích.
  12. Làm việc gì cũng nên có điểm dừng thích hợp, bất kể là ăn món mình thích hay tức giận điều gì đó.
  13. Đến nhà bạn ăn cơm nên chủ động rửa bát hay xếp dọn bàn ăn.
  14. Trong cuộc sống bạn sẽ phải gặp nhiều thể loại người khác nhau, chắc chắn không phải ai bạn cũng có thể hòa hợp được nhưng có một câu nói luôn đúng trong mọi trường hợp: Bạn đối xử với người khác thế nào, người ta sẽ đối xử lại với bạn như vậy.
  15. Dù là ai, trong trường hợp nào cũng đừng dễ dàng kể bí mật của mình với người khác.
  16. Học hành là chuyện cả đời. Chỉ học kiến thức trong sách thôi là chưa đủ, phải học cả kiến thức xã hội. Thực tế cuộc sống luôn phức tạp hơn những gì bạn nghĩ.
  17. Dũng cảm nhất là khi nhận ra sự tàn khốc của cuộc sống nhưng vẫn yêu cuộc sống này cháy bỏng. Đừng sợ sự dối trá, nhưng cần phải biết cuộc sống luôn tồn tại sự dối trá.
  18. Khi lau bàn nên lau hướng về phía mình.
  19. Khi gọi điện thoại hoặc nghe điện thoại, câu đầu tiên phải luôn là: “Alo, chào…. ạ!”. Khi tắt máy, nếu người kia là người lớn tuổi hơn bạn hoặc là cấp trên của bạn thì tốt nhất bạn nên chờ họ tắt điện thoại trước, còn nếu bạn là người lớn tuổi hơn hoặc cấp trên của họ thì bạn nên chủ động tắt máy trước, đừng để người ở đầu dây bên kia phải đợi.
  20. Đừng khạc nhổ hoặc vứt rác bừa bãi. Nếu nơi đó không có thùng rác, hãy cầm rác về vứt vào thùng rác nhà mình.
  21. Khi đi trên đường đừng đút tay vào túi áo.
  22. Bất kể trong hoàn cảnh nào cũng nên đánh răng cẩn thận, đặc biệt là vào buổi tối.
  23. Tuyệt đối đừng bao giờ bỏ bữa sáng. Nếu không ăn sáng thì cũng phải uống nước hoặc uống sữa.
  24. Đỗ xe nên đỗ đúng nơi quy định, chừa không gian cho người khác mở cửa xe, đầu xe nên hướng ra phía ngoài để tiện rời đi.
  25. Nếu là cửa thủy lực, dù là cửa đẩy hay cửa kéo cũng nên làm theo quy tắc “Ra trước vào sau”. Nếu phía sau có người nên giữ cửa chắc, tránh để cửa bật lại va vào người khác. Khi có người mở cửa giúp mình đừng quên cảm ơn họ.
  26. Phép lịch sự nên áp dụng đối với tất cả mọi người, bất kể họ là cấp trên, là người lớn tuổi, là nhân viên phục vụ hay là cô chú lao công bên đường.

Fb Khai Trí

Nằm trong danh sách các nhà khoa học thế giới nhưng không đủ tiêu chuẩn làm giáo sư tại Việt Nam.

 

Nằm trong danh sách các nhà khoa học thế giới nhưng không đủ tiêu chuẩn làm giáo sư tại Việt Nam.

Tin Vietnam – Báo Vietnamnet ngày 26 tháng 8 loan tin, tạp chí PLoS Biology vừa công bố danh sách 100,000 nhà khoa học trên thế giới được xếp vào nhóm được trích dẫn nhiều nhất trên thế giới.

Trong danh sách này, có hơn 40 nhà khoa học là người Việt, nhưng họ học và thành danh nhờ không sống ở Việt Nam.

Trong số 40 nhà khoa học gốc Việt có giáo sư Dang, Chi V, đang làm việc tại đại học Pennsylvania, từng là phó khoa trưởng y khoa của đại học Johns Hopkins, là một trong những ngôi sao về ngành y nổi tiếng khắp thế giới. Giáo sư Dang, Chi V cũng là nhà khoa học có thứ hạng cao nhất trong số những nhà khoa học gốc Việt, hạng 1,203 thế giới.

Trong danh sách các nhà khoa học được PLoS Biology xếp hạng có phó giáo sư Nguyễn Xuân Hùng. Đây là lần thứ 5 ông Hùng lọt vào danh sách các nhà khoa học có ảnh hưởng của thế giới. Thế nhưng dường như trí tuệ của ông Hùng chỉ phù hợp với những nước không phải là Việt Nam. Vì vậy, vào năm 2016, ông Hùng đã trượt trong đợt xét tiêu chuẩn giáo sư của Việt Nam.

Ngoài ông Hùng còn có giáo sư Trương Nguyện Thành, làm việc tại đại học Utah của Mỹ. Ông Thành cũng nằm trong danh sách hơn 40 nhà khoa học gốc Việt được tạp chí PLoS Biology xếp hạng. Tuy nhiên, khi về Việt Nam làm việc cho đại học Hoa Sen thì cách đây 2 năm, ông Thành không đủ chuẩn để làm Hiệu trưởng trường đại học này.

Nhiều người Việt ở nước ngoài đã khẳng định: chính quyền CSVN không cần chất xám, mà chỉ cần đô la xanh của Việt Kiều!

https://www.sbtn.tv/nam-trong-danh-sach-cac-nha-khoa…/…

Nhóm khủng bố ISIS-K ở Afghanistan là nhóm nào?

Van Pham

Nhóm khủng bố ISIS-K ở Afghanistan là nhóm nào?

Nhóm ISIS-K đã lên tiếng nhận trách nhiệm vụ tấn công bên ngoài sân bay quốc tế Hamid Karzai (còn gọi là sân bay Kabul) ngày 26-8. Nhóm này là ai và có mục đích gì?

Theo Hãng tin AP, ISIS-K, hay còn gọi là Nhà nước Hồi giáo Khorasan hoặc IS-K, là một nhánh của tổ chức Nhà nước Hồi giáo tự xưng (IS) ở Afghanistan, và là kẻ thù “không đội trời chung” của lực lượng Taliban.

Trong những năm gần đây, ISIS-K đã nhiều lần tấn công thường dân ở Afghanistan. Chi nhánh IS ở Afghanistan cực đoan hơn Taliban nhiều. ISIS-K từng công khai chặt đầu các nhà báo nước ngoài và đối xử tàn bạo với người Kurd và những người khác bị nhóm này bắt giữ tại Iraq và Syria.

Theo báo Wall Street Journal, ít nhất 90 người Afghanistan và 13 binh sĩ Mỹ đã thiệt mạng sau khi xảy ra 2 vụ đánh bom tự sát và một vụ tấn công bằng súng bên ngoài sân bay Kabul ngày 26-8.

Ít nhất 143 người khác bị thương trong vụ tấn công. Khoảng 18 binh sĩ Mỹ khác cũng bị thương. Có thể số thương vong sẽ tiếp tục tăng lên.

Tổng thống Mỹ Joe Biden thề sẽ tiêu diệt những kẻ đứng sau vụ tấn công trên.

Trước đó, vào tháng 4-2017, Mỹ từng đánh bom một khu phức hợp hầm trú ẩn và đường hầm của nhóm này.

Tuy nhiên, gần đây, ISIS-K được cho là đã tập trung tại các đô thị, gây khó khăn hơn cho các nỗ lực tấn công của Mỹ nhắm vào nhóm này trong khi tránh làm hại thường dân.

Theo nghiên cứu năm 2018 của Trung tâm Nghiên cứu chiến lược và quốc tế (CSIS), ISIS-K có trụ sở tại các tỉnh Kunar ở phía đông Kabul và Nangarhar gần biên giới Pakistan, và chỉ có khoảng 1.500-2.000 tay súng vào thời điểm đó.

Tuy nhiên, hiện không rõ lực lượng này có bao nhiêu tay súng vì Afghanistan “đang kết thúc các chiến dịch chống khủng bố không chỉ của Mỹ và các lực lượng Afghanistan mà còn của Taliban”.

ISIS-K xuất hiện từ năm 2014 khi IS nói chung đang ở đỉnh cao. Do đó, ISIS-K đã phải chật vật để khẳng định sự hiện diện của nhóm này trên các chiến trường chung của IS cũng như tại Afghanistan. ISIS-K cũng đã nỗ lực thu hút người từng thất bại dưới tay Taliban.

“Họ (Taliban và ISIS-K) là những tổ chức cạnh tranh nhau”, chuyên gia Raffaello Pantucci giải thích. Ông hiện làm việc tại Trung tâm quốc tế về Nghiên cứu khủng bố và bạo lực chính trị tại trường S. Rajaratnam về nghiên cứu quốc tế ở Singapore.

Taliban và ISIS-K đều ủng hộ luật Hồi giáo Sharia hà khắc và phản đối dân chủ, cũng như quyền của phụ nữ và người không phải dòng Hồi giáo Sunni.

Taliban là một “phong trào dân túy” tập trung chủ yếu vào Afghanistan. Trong khi đó, mục tiêu của ISIS-K là xây dựng một nhà nước Hồi giáo trên khắp Trung Đông và châu Á, trong đó có Afghanistan.

Đài NBC News dẫn lời các chuyên gia cho biết cuộc tấn công tại sân bay Kabul của ISIS-K không chỉ nhằm vào người Mỹ mà còn muốn làm mất mặt Taliban.

“Phương Tây sẽ thấy rất tệ vì cuộc tấn công này, nhưng nó lại khiến Taliban trông như họ không thể kiểm soát được tình hình của Afghanistan”, ông Pantucci nhận định.

Theo hãng tin Reuters, ngày 27-8, Taliban cho biết ít nhất 28 thành viên của lực lượng này nằm trong số những người đã thiệt mạng trong các vụ nổ bên ngoài sân bay Kabul. “Chúng tôi mất nhiều người hơn Mỹ”, một quan chức giấu tên của Taliban nói.

Quan chức này cũng cho biết Taliban không có lý do để gia hạn thời hạn sơ tán người khỏi Afghanistan của các nước khác.

– Tình nguyện viên và nhân viên y tế di chuyển thi thể nạn nhân thiệt mạng sau cuộc tấn công ở bên ngoài sân bay Kabul, Afghanistan ngày 26-8 – Ảnh: AFP

https://theconversation.com/what-is-isis-k-two-terrorism…