CÓ THỰC SỰ THI THỂ CỦA CHA PIO NĂM DẤU KHÔNG BỊ PHÂN HỦY?

 

CÓ THỰC SỰ THI THỂ CỦA CHA PIO NĂM DẤU KHÔNG BỊ PHÂN HỦY?

Nhiều người tín hữu đạo đức vẫn cho rằng thi thể của cha Pio Năm Dấu không hề bị phân hủy trong điều kiện thông thường dù ngài đã qua đời hơn 50 năm qua. Hôm ngày 23/9 vừa qua, nhân ngày lễ kính thánh nhân, nhiều trang mạng Công Giáo vẫn tiếp tục nhắc đến điều này.

Để làm rõ hơn vấn đề có thực sự thi thể của cha Pio Năm Dấu không hề bị phân hủy hay không, chúng tôi đã tìm hiểu từ nhận định của những người làm việc trong ủy ban bảo vệ các thi thể thánh nhân cũng như tuyên bố chính thức của Giáo hội về việc này.

Gần đây, những người làm việc trong ủy ban bảo vệ thi thể các vị thánh đã công bố trên trang fanpage của họ bức ảnh về chiếc mặt nạ silicone bao phủ thi hài của cha Pio Năm Dấu (xem ảnh), cũng khiến nhiều người ngỡ ngàng.

Họ đã giải thích rằng đó là chiếc mặt nạ phủ khuôn mặt của vị thánh vì khuôn mặt đã bị phân hủy một phần. Thông tin đơn giản đó gây ra sự thất vọng và những bình luận nghi ngờ và thậm chí có những lời lẽ xúc phạm về thông tin của ủy ban.

Nhưng hãy hiểu rõ cho: không có thẩm quyền nào của Giáo hội tuyên bố rằng thi thể của cha Pio không bị phân hủy nhờ một phép mầu kỳ diệu.

Tuy nhiên, một số trang Công giáo đã đưa thông tin về một phép mầu về thi thể của cha Pio Năm Dấu hoàn toàn không hề bị phần hủy và khiến hàng triệu người sùng đạo tin vào đó là điều không đúng.

Vì vậy, để tôn trọng tất cả những quan điểm về vấn đề này, chúng tôi xin trình bày ý kiến của các chuyên gia bảo quản thi hài của cha Pio Năm Dấu đáng kính của chúng ta.

Đây là nội dung chính của cuộc phỏng vấn do nhà báo Stefano Campanella thực hiện. Những người được phỏng vấn là thành viên của ủy ban do Giáo hội chỉ định về việc bảo quản thi hài cha Pio.

Thấy gì nơi thi thể cha Pio khi vừa khai quật lên?

Người trả lời câu hỏi này là Nazzareno Gabrielli, một trong các chuyên gia về việc bảo tồn thi thể các thánh, ngoài thi thể của cha Pio, còn có thánh Gabrielli, thánh Clara thành Assisi, thánh Gioan XXIII, Pio IX và Pio X.

Ông Gabrielli cho biết khi mở quan tài của cha Pio, người ta đã ghi nhận rằng:

Da mặt của ngài vẫn nguyên vẹn

Tai và môi vẫn còn nguyên vẹn

Trên cầm của ngài vẫn còn hàm râu dài

Nhưng không còn mắt và mũi

Đầu, thân và hông ở trong tình trạng tốt

Tứ chi rất xấu

Điều ngạc nhiên nhất mà tất cả các thành viên của ủy ban khai quật và bảo vệ thi thể đều xác nhận rằng thi thể của ngài tuyệt đối không có mùi hôi.

Trong bức ảnh dưới đây, có thể thấy đôi tay trên thi thể của Padre Pio bị tổn thương khá nhiều.

Thi thể của cha Pio được tái tạo như thế nào sau khi khai quật?

Thi thể của cha Pio đã được tái tạo bằng hóa chất để được bảo quản sau khi khai quật như thế nào?

Ông Gabrielli cho biết “dùng giải pháp nồng độ formalin” để tẩm vào thi thể của ngài, cùng với các hóa chất creosote, axit benzoic và tinh chất nhựa thông.

Sau đó thi thể được quấn bằng những dải băng ngâm trong dung dịch hóa chất ướp xác, ngoại trừ phần đầu. Sau đó, thi thể được đặt trên một tấm nệm chứa đầy chất silica gel để hút ẩm.

Cuối cùng, thi thể được đặt bên trong lồng kính với công nghệ đặc biệt: không khí bên trong nó được thay thế bằng khí nitơ, giúp tránh mọi quá trình ôxy hóa và ngưng chậm phát triển của hệ vi khuẩn.

Có vấn đề siêu nhiên đã xảy ra trên thi thể cha Pio?

Người trả lời câu hỏi trọng tâm này là ông Orazio Pennelli, một giám định y khoa. Từ năm 1977 đến 2005, ông là giám đốc y tế của Casa Sollievo della Sofferenza (Ngôi nhà cứu trợ người đau khổ), một bệnh viện do cha Pio thành lập:

Tôi hy vọng sẽ không gây sốc cho bất kỳ ai khi nói rằng hy vọng của con người đã bị thất vọng, nhưng tôi nghĩ rằng mỗi người trong chúng ta đều nuôi dưỡng ý tưởng rằng cơ thể của mình không bị phân hủy hoặc ít nhất có một dấu hiệu siêu nhiên nào đó đã được phát hiện. Tiếc thay, thiên biến vạn hóa, mặc dù đã giữ nguyên hình dáng thi thể của cha, nhưng Năm Dấu Thánh trên thi thể của cha đã bị “xóa mất”, đó là dấu mà Chúa đã in trên thân thể ngài suốt nửa thế kỷ.

Người ta thường nuôi hy vọng rằng có một yếu tố siêu nhiên nào đó liên quan đến thi thể của cha Pio.

Nhưng với tư cách là một nhà khoa học, không có dấu hiệu nào để khẳng định điều đó.

Cha Pio là một con người của sự thánh thiện tuyệt vời, cuộc đời của ngài luôn chịu những đau khổ dữ dội trên thân xác. Chúa cũng ban cho ngài những dấu lạ và ngài cũng thực hiện nhiều phép lạ ngay khi còn sống.

Đó là lý do tại sao người ta nuôi dưỡng ảo tưởng về một thi hài hoàn toàn không bị phân hủy sau khi chết. Điều này là không cần thiết, và không giúp ích gì hơn thêm cho niềm tin của Ki-tô hữu.

Xin đừng háo hức đi tìm kiếm vào những điều siêu nhiên. Đức tin Công giáo trên hết là lời kêu gọi trở nên thánh trong sự tầm thường của cuộc sống hàng ngày.

Có rất nhiều sự kiện siêu nhiên tuyệt đẹp vẫn diễn ra xung quanh đời sống của Giáo hội. Ví dụ, tấm vải liệm Chúa Giêsu là một di tích thánh không thể giải thích được bằng khoa học. Nhưng chúng ta hãy luôn cân bằng và thận trọng trong với những phép lạ mà Giáo hội không xác nhận.

Gx. Cần Giờ – DCCT

CHIÊM NGẮM TÌNH YÊU

CHIÊM NGẮM TÌNH YÊU

   Đối với người đời, hình ảnh thập giá là một điều gì đó đau đớn tột cùng và một sự thất bại thê thảm.  Tuy nhiên, với người Công giáo thì khác, thập giá là biểu tượng của hy sinh, của tình yêu và vinh quang.

     Hôm nay Giáo hội mời gọi chúng ta cùng nhau suy tôn Thánh giá, tức là chiêm ngắm tình yêu tự hủy của Thiên Chúa dành trọn cho con người.  Chính nơi thập giá ấy, ơn cứu chuộc đã đến với con người và cánh cửa trong thân phận làm con Thiên Chúa được rộng mở.

   Chúa Giêsu đã không chỉ tự hạ mình để đến với nhân loại trong thân phận con người.  Nhưng hơn thế nữa, Ngài đã tự hiến thân mình trên cây thập giá để tình yêu và lòng thương xót của Thiên Chúa được tuôn đổ trên con người.

  Thay vì thập giá là biểu tượng của sự ô nhục và thất bại thì ngang qua cái chết của Đức Giêsu, thập giá đã trở nên biểu tượng của sự chiến thắng tội lỗi và đem lại vinh quang cho con người bằng một tình yêu vô vị lợi.

    Thay vì thập giá là biểu tượng của sự đau khổ và vô cảm, thì ngang qua sự hiến thân của Đức Giêsu, thập giá đã trở nên biểu tượng của sự hòa giải và tình liên đới với Thiên Chúa bằng một tình yêu khiêm hạ.

   Thay vì thập giá là biểu tượng của sự hận thù và chết chóc, thì ngang qua việc hy sinh mạng sống của Đức Giêsu, thập giá đã trở nên biểu tượng của một Đức tin tinh tuyền và một tình yêu son sắt mà Thiên Chúa dành tặng cho nhân loại.

    Thật thế, mỗi một người Công giáo luôn xác tín rằng, thập giá không phải là một kết thúc, nhưng là một sự bắt đầu.  Thập giá không phải là sự yếu đuối nhưng là sức mạnh của tình yêu đến nỗi thí mạng sống cho người mình yêu.  Và thập giá không phải là sự chết, nhưng hơn thế đó chính là sự sống mới của con người trong tư cách làm con Thiên Chúa.

    Suy tôn Thánh giá là cơ hội để chúng ta chiêm ngắm tình yêu của Thiên Chúa – Người là cội nguồn của tình yêu.  Đây cũng là giây phút thiết thực để mỗi chúng ta nhìn lại hành trình sống chứng nhân tình yêu của mình đối với Chúa và tha nhân.

   Trong một thế giới đang mải mê tìm kiếm vật chất như hôm nay, tình yêu dường như đang trở nên khan hiếm và rẻ mạt.  Khi mà mọi thứ xung quanh đang được cung cấp một cách đầy đủ và tiện nghi hơn, thì xem ra tình yêu lại đang bị thiếu hụt và xem thường một cách trầm trọng.

   Tình người đang được cân đong đo đếm bằng những lợi lộc vật chất và địa vị.  Tình yêu nam nữ đang được xây dựng trên trên những quy chuẩn của tiền tài và dục vọng.  Do đó, sự khủng hoảng đời sống gia đình đang trở nên báo động hơn bao giờ hết.  Sự thờ ơ vô cảm trở nên lối sống chung của con người thời hiện đại.  Và xã hội trở nên như một chiến trường của sự tranh giành, đấu đá và chỉ biết nghĩ cho riêng mình.

   Một trong những nguyên nhân dẫn đến những đổ vỡ đó chính là sự thiếu vắng tình yêu.  Và cốt lõi của đó chính là sự đánh mất niềm tin vào một Thiên Chúa – Đấng đầy tình yêu thương.

  Lễ Suy tôn Thánh giá mời gọi chúng ta chiêm ngắm tình yêu vô tận của Thiên Chúa.  Một tình yêu tự hạ để đến và sẻ chia với thân phận con người.  Một tình yêu tự nguyện để đồng hành và thấu hiểu nỗi thống khổ của phận người.  Một tình yêu tự hiến để hàn gắn tình nghĩa phụ tử của Thiên Chúa với con người.

   Suy tôn Thánh giá không chỉ dừng lại ở việc nhận ra tình yêu hải hà của Thiên Chúa trên cuộc đời mình, mà còn mời gọi mỗi người chúng ta sống tình yêu đó một cách triệt để và cụ thể nơi cuộc sống hằng ngày.  Để ngang qua đời sống chứng nhân đó, hình ảnh một Thiên Chúa đầy tình yêu thương và giàu lòng thương xót đến được với nhân loại đang quặn mình trong đau khổ và tội lỗi.

    Dẫu biết rằng dòng đời vẫn còn đó lắm vất vả gian truân, nhưng sẽ đẹp biết mấy nếu mỗi chúng ta biết dành tình thương cho nhau.  Xã hội sẽ trở nên giá trị và bình yên hơn nếu mỗi chúng ta biết tôn trọng phẩm giá con người bằng tình liên đới và sẻ chia trong cuộc sống.  Và tất cả điều đó sẽ được bắt đầu khi mỗi chúng ta biết nhìn lên Thập giá Đức Kitô, chiêm ngắm tình yêu Thiên Chúa và thực hành tình yêu đó mỗi ngày trong đời.

J.B Lê Đình Nam 

From: KittyThiênKim & KimBang Nguyen                                

Tuệ Ngữ

Tuệ Ngữ

  1. Nếu bạn nhìn cuộc đời bằng đôi mắt phán xét, thế giới này sẽ chỉ toàn những người có khiếm khuyết.

– Nhìn bằng đôi mắt kiêu ngạo, thế giới này sẽ chỉ toàn những người thấp hèn và ngu ngốc.

– Nhìn bằng đôi mắt trí tuệ, bạn sẽ phát hiện ra rằng mỗi người bạn gặp phải, đều có những điểm đáng để bạn học hỏi và tôn trọng.

  1. Thuốc tốt trên đời này, mỗi một loại thuốc chỉ có thể chữa một loại bệnh; còn thuốc tốt của tâm linh, trí tuệ và từ bi thì có thể chữa trị tất cả mọi khổ đau.
  2. Con người vẫn hay than phiền không thể tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn, nhưng kỳ thực, trước giờ nó vẫn ở sâu trong lòng, bạn không cần phải tìm kiếm. Chỉ cần bạn có thể giữ tâm bất động, không “vì dục vọng mà cực khổ, bận rộn suốt cả ngày” thì tự nhiên sẽ cảm nhận được sự hiện hữu của nó.
  3. Khi trong lòng bạn ngập tràn sự yên vui, thì đi đến đâu cũng đều là hoan hỷ tự tại; khi trong tâm tràn đầy trí huệ thì một cành hoa, cọng cỏ cũng khiến bạn nhìn ra được chân lý.
  4. Thế giới mà bạn đang nhìn thấy, chỉ là phản ứng của nội tâm. Trong lúc tâm trạng cởi mở, nhìn thấy ai cũng là bạn bè thân thiết; còn khi đang buồn bực, đi đâu cũng chỉ thấy những khuôn mặt đáng ghét.
  5. Tâm là nguồn gốc của sự an vui và cũng là nguồn gốc của sự đau khổ. Thân – khẩu – ý do một cái tâm chứa đầy hận thù và tham vọng gây ra thì chỉ mang đến đau khổ; ngược lại, những hành động, suy nghĩ, lời nói mà xuất phát từ một cái tâm thiện lành thì điều mang lại chính là phúc lạc.

Vô Vi

From: Do Tan Hung & KimBang Nguyen

DẬY ĐI CON

Những Câu Chuyện Thú Vị – Ncctv.net

Phạm Minh Luân  · 

Hôm nay, Fb nhắc lại.

DẬY ĐI CON

Dậy đi con… ra Huyện ngắm cổng chào…

Mới xây xong to cao đẹp lắm đấy

Không giống như cột điện bị gió đẩy

Bão nhẹ thôi đã bị gẫy làm đôi

Cổng trường con các bạn nghịch đổ rồi

Để vài bạn giờ thôi không học nữa

Dậy đi con… sắp sửa được uống sữa

Cán bộ trên đã hứa chuẩn bị cho…

Dậy đi con…mẹ đi bán con bò…

Mua bao tải sách to… vào lớp một

Sách tham khảo Bộ bảo giờ rất tốt…

Chục quyển dày không học dốt nữa nghe…

Dậy đi con lớp học có mái che…

Thủng vài chỗ bàn ghế què… nền nhão.

Xin ông trời đừng có làm mưa bão…

Đừng gió lùa làm ướt áo con tôi…

Dậy đi con trống trường đã điểm rồi

Tiền đánh trống hơn trăm thôi… quy định

Tết trung thu ngắm trăng xuông là chính

Bánh kẹo ư… để Huyện Tỉnh sắp cho..

Dậy đi con… đi ngắm cổng chào to…!!!

Con xin Mẹ… cho con no đủ bữa

Bớt cổng chào cho con xin hộp sữa

Bớt tượng đài cho con nửa… Bánh Trung thu…!

Tác giả: Vũ Mạnh Cường

Nguồn: Thấy share trên facebook hay nên copy về đây!

Thân mến!

Phạm Minh Luân sưu tầm

May be an image of child and outdoors

SỐNG CÒN VỚI COVID

SỐNG CÒN VỚI COVID

Tôi nhận được qua email bằng hữu bài viết dưới đây, tác giả đã chích ngừa Covid-19 2 lần, bị bịnh vào nhà thương mô tả lại từng ngày rất chi tiết nên gởi các bạn tham khảo, GS Huỳnh Chiếu Đẳng

 ***

Đây là một mẫu đời thật mà tôi vừa trải qua, một mẫu đời đánh trả cam go với Covid, một mẫu đời chống cự lại cơn bạo bệnh lịch sử hiện đại của nhân loại mà một con người nhỏ bé như tôi đã đối diện suốt 2 tuần lể tại bệnh viện Torrance Memorial Hospital và hậu quả chưa hoàn toàn chấm dứt sau khi rời khỏi bệnh viện. Những dòng này chỉ cốt chia sẻ kinh nghiệm cũng như ghi lại một quảng thời gian ngắn của đời tôi.

Từ nhỏ tôi đã từng nghe Andre Gide, một nhà văn Pháp, nói rằng La vie ne vaut rien mais rien ne vaut une vie, có nghĩa rằng cuộc đời không đáng giá gì cả nhưng không có gì đáng giá bằng cuộc đời.

Hay như nhà văn Mỹ Ernest Hemingway đã viết “But man is not made for defeat.A man can be destroyed but not defeated.” có nghĩa rằng con người có thể bị tàn tạ nhưng không nào bị khuất phục.

Nêu ra 2 câu nói này nhằm nói đến ý chí đã dẩn dắt tôi vượt qua bệnh tật mấy ngày vừa qua.

Trong giấy xuất viện của tôi, bệnh viện ghi rỏ “You has been treated for corona virus and respiratory failure và đây là những gì tôi muốn kể lại.

Ngày 2 tháng 8 khi gia đình của Nghĩa-Sơn (em vợ) có kết quả dương tính với virus Sars-coV-2, dù không ở chung một nhà nhưng vợ chồng tôi cùng đi test Covid ở clinic gần nhà.Hai ngày sau, kết quả âm tính.Yên tâm !

Ngày 18 tháng 8 cả nhà tôi cùng đi cúng xả tang cho bà má vợ ở chùa Cao Đài Westminster.Buổi cúng tế kéo dài từ 6 giờ chiều đến 9 giờ tối với rất đông người tham dự và kết thúc bằng ăn cơm tại đó.Tôi chưa dám kết luận buổi cúng tế này là cơ hội duy nhất nhiễm bệnh hay không nhưng không thể không ghi nhận sự kiện này .

Chiều ngày 24 tháng 8, Hưng tổ chức sinh nhật cho cháu nội của tôi Ariya ở bải biển Bolsa Chica(Orange County).Bải biển vắng người nhưng gió rất mạnh, cả gia đình tôi quay quần tắm biển còn tôi đi bộ dọc theo bờ biển hay trốn vào xe ngồi để không bị lạnh.Do đó khi có triệu chứng bất thường vài ngày sau, tôi vẫn nghĩ rằng mình bị cảm lạnh.

Sáng ngày 27 tháng 8, tôi linh cảm một điều gì không lành khi nghe đau ran ở cổ họng.Lập tức tôi đi lấy test Covid nhưng lần này tôi phải đợi 5 ngày mới có kết quả vì số lượng người đi thử rất đông.Tôi nghĩ rủi ro có bị dương tính chắc hẳn họ sẽ báo cho mình sớm hơn qua điện thoại hay E mail.

Ngày 28 tháng 8, tôi cảm thấy nhức đầu và kéo dài liên tục đến vài ngày sau và chỉ tạm thời yên ổn khi dùng Tylenol 500mg.Nhiệt độ đo bằng nhiệt kế digital dưới 99 độ F.

Ngày 29 tháng 8, tôi cảm thấy thêm triệu chứng ớn lạnh(chilly).Buổi chiều bà xã tôi cho xông hơi lần thứ 1.

Ngày 30 tháng 8 tình trạng không suy giảm.Buổi chiều xông hơi lần thứ 2 và uống Tylenol 500 mg cầm cự tránh sốt.

Ngày 31 tháng 08, tiếp tục nhức đầu và mệt mỏi.Vẫn chưa có kết quả Covid test.Tôi gọi cho bác sĩ gia đình để khai bệnh nhưng do không sốt cao, bác sĩ cho rằng chưa chắc bị nhiễm Covid.Tiếp tục xông hơi lần thứ 3

Ngày 01 tháng 9 tôi cảm thấy ăn không còn ngon miệng, dì Cúc mua cho tô bò kho chỉ ăn được vài miếng dù rất đói.Tôi gọi điện thoại và E mail cho clinic để hỏi kết quả nhưng không thấy hồi đáp.Tiếp tục xông hơi lần thứ 4.

Diển biến phức tạp bắt đầu :

Sáng ngày 2 tháng 9, dù chưa bị khó thở nhưng tôi quyết định đi cấp cứu vì hai lý do :không ăn uống được và không ngũ được.Bà xã tôi đưa tôi đến Emergency Room của bệnh viện Torrance Hospital lúc 5 giờ 11 phút sáng.Y tá trực làm thủ tục sơ khởi và đưa tôi vào giường bệnh đồng thời yêu cầu bà xã tôi ra về.Phải đến 2 tuần lể sau mới gặp lại, xem như cách ly từ giây phút đó.

Các con số bệnh lý ban đầu ở Emergency Room

Nhiệt độ 103 độ F(39 độ 4 C)

Huyết ấp cao 150/90

Phòng cấp cứu tiến hành thử máu, chụp hình phổi, thử Covid test.Bác sĩ trực đến nghe phổi và tim và bắt đầu gắn máy theo dỏi oxygen

Khoảng hơn 08 giờ sáng, bác sĩ trực trở lại trịnh trọng nói với tôi rằng ” Mr. Quan, chúng tôi vừa mới gọi điện thoại cho bác sĩ Nam Lai, là bác sĩ gia đình của ông, và đã báo cho ông ấy biết ông đã có kết quả dương tính với Covid !Chúng tôi đang làm thủ tục nhập viện để bắt đầu điều trị bệnh cho ông “

Tôi nghe tin này thật sửng sờ, cảm thấy một bầu trời đen tối đang sụp đổ trước mặt tôi.Tại sao tôi có thể nhiễm virus Sars-coV-2 khi đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ như chích ngừa 2 lần, đeo mask ở nơi công cộng hay rửa tay hand sanitizer thường xuyên.

Khoảng 8 giờ 30 phút tôi được chuyển đến phòng 3101(lầu 3 của bệnh viện)thuộc khoa nhiễm trùng để khởi đâu trị bệnh.Phòng bệnh khá rộng rải với 1 giường bệnh và một ghế dựa, 1 restroom và ngay trước mặt trên tường có sẳn TV được điều khiển chung cùng một remote gọi y tá khi cần.Cả giường bệnh và ghế dựa đều gài alarm để bệnh nhân không được tự tiện bước xuống đất mà phải gọi y tá để được giúp đở.Lúc đầu chưa biết, có lần tự động đứng dậy đi tiểu alarm kêu inh ỏi khiến y tá hối hả chạy đến xem chuyện gì đang xảy ra.Tôi phải xin lổi họ vì hành động này.

Nói về đội ngũ y tá, mổi ca trực có 2 người, một RN(Registered Nurse) và một Assistant Nurse, họ rất tốt, ân cần và nhiệt tình vui vẽ.Khi tiêm chích hay cho uống thuốc, họ đều thông báo đó là thuốc gì và công dụng của từng loại thuốc.

Bác sĩ điều trị ở khoa nhiễm trùng gồm :

Dr. Kevin Mak :bác sĩ nội trú bệnh viện.

Dr.Vladimir Labalo :bác sĩ chuyên khoa nhiễm trùng

Dr.Eric Milefchik :bác sĩ chuyên khoa nhiễm trùng.

Đặc biệt có một lần bác sĩ Milefchik đã đến khám phổi và tự tay ông đã tiêm insulin và steroid, cho tôi uống thuốc buổi sáng vốn dĩ đó là công việc của y tá.

Các con số ban đầu ở phòng 3101

   Đường huyết 308

   Huyết áp 150/85

   Oxy 95

Phương cách điều trị :Bác sĩ quyết định chuyền 5 liều Redemsivir(200 mg/ngày)trong 5 ngày từ 2 đến 6 tháng 9.Đây là liều lượng tối đa cho một bệnh nhân Covid, thuốc được vô bằng đường tỉnh mạch và kéo dài hơn một tiếng cho một lần.Các loại thuốc khác hổ trợ thêm gồm :Steroid tiêm 2 lần/ngày để chống đông máu, chống viêm được tiêm vào bụng, Insulin 4 lần/ngày vào sáng, trưa, chiều và tối gồm 1 mủi vào bụng và 1 mủi và tay cho mổi tiêm.Ngoài ra tiếp tục uống thuốc huyết áp, thuốc giảm cholesterol, thuốc nhuận trường và pepcid.Ngày 07 và 12 tháng 9được tiêm 2 liều Lasix để tăng lượng nước tiểu.

Trong suốt thời gian nằm viện được chỉ định chụp X ray thêm 2 lần vào ngày 5 và 8 tháng 9 để xác địng có bị pneumonia hay không.

Ăn uống theo tiêu chuẩn carbonhydrate consistance như tránh thức ăn cơm, bánh mì trắng, khoai tây, kẹo bánh ngọt….Hằng ngày tôi phải gọi order ăn sáng, trưa và chiều 3 lần để đặt món ăn căn cứ vào menu của bệnh viện gồm 1 món ăn chính, 2 món ăn phụ, 1 món trái cây và 1 món uống.Thức ăn nấu cũng khá ngon miệng mà trong đó có 3 món mà tôi thích là :Tofu Stir Fry(đậu hủ xào rau cải), Salmon chiên và pasta(mỳ ống )

Đường huyết thay đổi liên tục dao động từ 160 đến 280, không lần thử nào giống nhau

Bắt đầu từ ngày 4 tháng 9 trở đi, tôi không còn sốt và những cơn nhức đầu bị đẩy lùi.Đồng thời huyết áp trở lại bình thường và ổn định.Tuy nhiên độ oxy trong máu giảm mạnh.Tôi luôn cảm thấy khó thở hơn, không thể nào hít một hơi dài như trước.Y tá chỉ theo dỏi 24/24 một yếu tố duy nhất là độ oxy và cứ mổi lần oxy tuột dưới 90% là máy kêu lên liên tục cho đến khi phục hồi trên 90%.

Trưa ngày 4 tháng 9 sau khi ăn trưa xong, toàn thân tôi mệt mỏi, hơi thở ngắn(short of breath ), oxy giảm dưới 90 %, y tá bắt đầu cho tôi thở oxy trợ lực qua ống cao su vào mũi với lượng 6 lit/phút.Tình trạng này kéo dài liên tục đến ngày 11 tháng 9.Đôi khi, nhất là phải đứng dậy đi tiểu, y tá phải chụp thêm mặt nạ để tăng cường vì thở qua ống cao su không đủ.Từ ngày 11/09 hơi thở có khá lên nên y tá giảm xuống 4 lít/phút, sau đó 2 lit/phút vào ngày 13/09 và đến ngày 15 /09 chỉ còn 1 lít/phút qua đường mũi.

Khoảng thời gian 7 ngày trên là thời gian chiến đấu gian nan để giành giựt từng hơi thở với corona virus căng thẳng nhất.Có trải qua nổi khổ này mới biết tinh thần mình mau suy sụp, mất phương hướng dễ dàng.Muốn phục hồi oxy, y tá bắt buộc tôi phải nằm sấp(prone position)không được nằm ngửa.Suốt từ sáng đến tối, tôi phải nằm tư thế này trừ giờ ăn.Điều đó làm tôi khó chịu vô cùng vì giường bệnh nằm ngang không thoải mái cho tư thế nằm sấp.Cả ngày lẫn đêm không nghĩ ngơi thoải mái nên con người hoàn toàn kiệt quệ, ý chí tuột dốc, nhất là nằm một mình trong bóng tối, tôi đã có ý định buông xuôi, đầu hàng.

Hai câu thơ truyện Kiều sau đây đã diển tả tâm trạng của tôi lúc đó

    Chung quanh lặng ngắt như tờ,

    Nổi niềm tâm sự bây giờ hỏi ai.

Cũng lúc này tôi ho rất nhiều, loại ho khô khan mà không làm sao ngăn được.Có đêm thấy ho không ngớt, y tá cho uống một chút thuốc ho nhưng chỉ êm hơi vài tiếng.Nói chuyện điện thoại cứ đi kèm một câu nói là một tràng ho .Nhưng nghĩ đến gia đình, đến anh em, đến người thân đang cổ vũ, khuyến khích mình vượt qua đại nạn tôi tập trung hết ý chí phấn đấu vượt lên đánh tới cùng với virus đang bám víu vào buồng phổi của mình.

Ngày 15 tháng 9, bác sĩ Kevin Max đến thăm và khám bệnh.Sau khi check tình trạng bệnh lý, ông công bố quyết định cho tôi xuất viện vào ngày hôm sau.Nhưng trước khi về, tôi phải trải qua breathing test để xem không thở oxy qua mũi tôi có thể chịu đựng được bao lâu.Test kéo dài khoảng 5 phút và tôi được phép xuất viện về nhà kèm theo 1 bình oxy sử dụng từ bệnh viện tới nhà và 1 máy trợ thở tạm dùng trong 2 tuần lễ.

Nằm bệnh viện 2 tuần lễ, nghe tin được trở về nhà tịnh dưởng đã gây sự xúc động mạnh mẽ trong tôi.Nổi niềm vui sướng vượt qua bạo bệnh đã thành sự thật Hai tuần lễ không dài lắm để chửa trị cơn bệnh quái ác của thế kỷ nhưng cũng không ngắn quá cho nổi nhọc nhằn, khổ sở tôi đang hứng chịu.

Sáng ngày 16/09, cả hai bác sĩ Kevin Max và Vladimir Labalo đến kiểm tra lần sau cùng, căn dặn kỷ lưởng những gì tôi phải làm, liều lượng thuốc tôi phải uống cũnh như tiếp tục cách ly tại nhà đến hết ngày 18/09 là ngày cuối cùng quarentine.

Đưa tôi từ phòng bệnh xuống đường là cô y tá trực và Thành(con của bạn tôi Tạ sỹ Nguyên )vốn là respiratory therapist của bệnh viện.Thành cũng là ngừoi thân duy nhất thăm tôi thường xuyên ở bệnh viện.Xin cảm ơn Thành đã đẩy bình oxy và máy trợ thở đến tận xe.

Bà xã tôi đón ngay trước cổng bệnh viện.Tôi lên ngồi băng sau, hạ thấp tất cả cửa sổ để xe lăn bánh rời bệnh viện.Nổi niềm hạnh phúc dâng trào trong tôi khi xe rẽ vào đại lộ Lomita thân quen hướng về ngôi nhà thân thương của mình Thế là tôi vừa bước qua một bước ngoặt của cuộc đời, một biến cố trọng đại tưởng chừng mành treo sợi tóc, một cuộc chiến đấu sống còn mạnh được yếu thua.Về nhà nghe các talk show của các bác sĩ tôi đã nghiệm ra vì sao tôi đã bị nhiễm bệnh dù đã chích vaccine đầy đủ.Thì ra kháng thể tạo ra từ vaccine ở mổi người mổi khác, theo dần với dòng thời gian cùng với tác động của bệnh nền, kháng thể của tôi không còn đủ mạnh để tự bảo vệ mình nên khi corona virus xâm nhập, nó tấn công dử dội và chỉ nhờ thuốc Redemsivir mới đẩy lùi được chúng.

Hôm nay ngày 23 tháng 9, một tuần lễ tịnh dưởng ở nhà, dù sức vẫn còn kém, dù lực vẫn còn hạn, tay chân vẫn còn tê, đi vẫn còn yếu nhưng tôi tin chắc tôi sẽ phục hồi trong thời gian ngắn sắp tới.

Cuối cùng tôi xin cảm ơn người vợ thương yêu và các con yêu quý, cháu nội Ariya của tôi đã tận tình lo lắng, chăm sóc tôi suốt thời gian qua.Cảm ơn sui gia, ông bà Taniguchi, đã gởi quà vào bệnh viện cho tôi.Cảm ơn gia đình dì Cúc đã có món quà đặc biệt nhân ngày xuất viện.Cũng không quên cảm ơn tất cả bà con thân thuộc, anh em và bạn bè khắp nơi đã quan tâm thăm hỏi, động viên, khíck lệ tinh thần giúp tôi vượt qua dịch bệnh và cuối cùng chiến thắng được COVID !

QUAN MINH TẤN

From:TU-PHUNG

CẦU NGUYỆN GIỮA NHỮNG KHỦNG HOẢNG CUỘC ĐỜI

CẦU NGUYỆN GIỮA NHỮNG KHỦNG HOẢNG CUỘC ĐỜI

Chúa luôn ở đó với chúng ta, Ngài luôn muốn bày tỏ tình yêu thương của Ngài đối với chúng ta và an ủi chúng ta, đặc biệt trong những lúc khó khăn, đen tối nhất của cuộc đời.

Hơn bao giờ hết, những lúc gặp khủng hoảng, đau khổ lại là lúc cần thiết nhất để chúng ta tìm đến với Chúa.  Mỗi lần chúng ta kêu lên Chúa: “Lạy Chúa, xin Ngài hãy cứu con!” “Xin Chúa làm ơn cứu con!” “Xin cứu con!” chính là lúc Chúa muốn ở đó với chúng ta.  Chúa muốn chúng ta tìm đến Chúa và cầu xin Người giúp mình cảm nhận được sự thân mật, ủi an và trợ giúp của Người.

Tuy nhiên, giữa những lúc đau khổ, khủng hoảng, nhiều người trong chúng ta lại cảm thấy rất khó cầu nguyện.  Những lúc đó chúng ta thật sự không biết phải cầu xin điều gì.  Muốn cầu xin một phép lạ, thế nhưng, kinh nghiệm của những lần cầu nguyện trước, chúng ta cũng đã cầu xin phép lạ, nhưng phép lạ chẳng bao giờ xảy ra.  Chúng ta cảm thấy thất vọng hoặc tệ hơn nữa là nghi ngờ không biết có Chúa hay không.  Nếu Chúa có mặt thì tại sao mỗi lần chúng ta thực sự cần đến Ngài, tha thiết cầu xin với Ngài mà Ngài lại chẳng đáp ứng những điều chúng ta xin.  Điển hình là khi tôi cầu xin Chúa chữa lành cho bà nội được khỏi bệnh nhưng Chúa chẳng nhận lời.  Hoặc lúc chúng ta cầu xin cho kết quả sinh thiết của mình được tốt đẹp nhưng cũng chẳng được.  Có khi chúng ta cầu xin nhận được một sự hỗ trợ mà mình đang cần đến nhưng rồi điều đó cũng chẳng xảy ra.  Đã có khi nào chúng ta cầu nguyện cho việc hàn gắn một mối tương quan đã bị rạn nứt mà không được đáp lời chưa?

Thay đổi hình ảnh của Chúa

Nhiều lần trong cuộc đời, chúng ta thường nhìn Chúa như một nhà ảo thuật – một người hùng vô cùng quyền lực với đầy đủ mọi phép thần thông biến hóa có thể sửa đổi mọi thứ nếu Ngài muốn.  Một trong những lý do khiến chúng ta khó thay đổi hình ảnh này của Chúa là vì chúng ta không biết thay thế bằng hình ảnh nào cả.  Đường dẫn vào đời sống cầu nguyện là đường giúp chúng ta mở lòng đón nhận Chúa là Đấng nhân từ và xót thương.  Đấng đã được Kinh Thánh mô tả trong suốt dọc dài lịch sử cứu độ.  Đồng thời cũng là đường giúp chúng ta biết để cho Đức Giêsu bày tỏ Tin Mừng của Ngài cho chúng ta.  Thiên Chúa không điều khiển thế giới như một người múa rối, cứ giật giây và bắt mọi sự di chuyển theo.  Ngài cũng không phải là Đấng bác bỏ những quy luật tự nhiên để chiều theo và đáp ứng hết mọi lời cầu xin của chúng ta.  Trong đức tin, Thiên Chúa tỏ cho chúng ta thấy Ngài là một vị Thiên Chúa quyền năng ngay giữa những nơi mà Thiên Chúa dường như ít quyền lực nhất.  Trong đức tin, Thiên Chúa đau với nỗi đau của chúng ta.  Trong đức tin, chúng ta được Tin Mừng giải thoát và soi sáng để xác tín rằng Thiên Chúa đã đánh bại quyền lực cuối cùng của chúng ta là tội lỗi và sự chết.  Chúa không ngăn cản tội lỗi và sự chết nhưng khi chúng ta xác tín vào lòng thương xót của Thiên Chúa và tin rằng chúng ta được dựng nên cho đời sống vĩnh cửu của Chúa, lúc đó chúng ta sẽ được giải thoát khỏi sự sợ hãi của tội và sự hủy diệt của cái chết vốn làm tê liệt đời sống của chúng ta. 

Chúng ta hãy nhìn vào những khó khăn thường gặp để tìm ra cách thế giúp chúng ta trở về với Chúa ngay trong những khủng hoảng đó.  Từ “khủng hoảng – crisis” bắt nguồn từ chữ “krisis” trong tiếng Hy Lạp, đó là một quyết định – decision.  Nó hàm ý đến sự xác quyết mà chúng ta gọi là một quyết định then chốt trong những thời điểm gay go của cuộc đời.  Đây là một bước ngoặt, là thời điểm khi mà nỗi đau đã đến tột cùng hoặc khi mọi thứ dường như bị đảo lộn, đe dọa sẽ nhấn chìm chúng ta.  Chúng ta cảm thấy mình không biết phải xử lý cách nào và phải bắt đầu từ đâu.  Những lúc đó, sự sợ hãi bóp nghẹt chúng ta.

Nếm cảm về chính cái chết của mình

Dị tật, khiếm khuyết và cái chết đem đến những khủng hoảng lớn nhất trong cuộc đời chúng ta.  Hầu hết trong chúng ta cho rằng cái chết hoặc dị tật của một người thân là một trong những khủng hoảng lớn nhất mà chúng ta phải đối diện trong cuộc sống.  Cái chết cũng như những dị tật của bản thân làm cho chúng ta mất định hướng, làm tê liệt nhuệ khí của mình, làm cho chúng ta mất bình an và thất vọng.  Đôi khi chúng ta thường sống như thể không có cái chết hoặc “từ chối cái chết,” tuy nhiên, việc từ chối sự thật này tạo ra những tổn thương tâm lý trầm trọng trong lòng chúng ta.  Niềm tin vào mầu nhiệm sự chết và phục sinh của Đức Kitô đã cho chúng ta niềm hy vọng khi phải đối diện với cái chết hay những khiếm khuyết của mình, mặc dù xét về mặt tự nhiên của con người, điều đó không dễ đón nhận chút nào cả.

Tất cả chúng ta, lúc này hay lúc khác, đều đã trải qua những kinh nghiệm về sự bất lực.  Càng lớn tuổi, chúng ta càng cảm thấy mình bị giới hạn nhiều điều, khi tuổi đã cao, sức đã tàn, thể xác không còn khả năng làm được những thứ mà trước đây mình vẫn làm một cách dễ dàng.  Tuổi càng cao, sức khỏe thể lý cũng như tinh thần lại giảm theo chiều ngược lại.  Điều đó đôi khi làm cho chúng ta cảm thấy suy sụp hoàn toàn.  Tất cả mọi thứ, từ việc thoái hóa xương khớp, đến việc suy sụp tinh thần, tình cảm, hoặc có khi là những chứng nghiện thuốc giảm đau, từ sự mất kiểm soát trong việc tiểu tiện đến cảm giác bất an, sợ hãi, tất cả đều là những hệ lụy bởi sự giới hạn và mong manh của phận người.  Trong cầu nguyện, chúng ta hướng lòng lên với Chúa để xin Ngài giúp đỡ.  Những kinh nghiệm về sự bất lực, một mặt chúng có thể đẩy chúng ta đến chỗ thất vọng, mặt khác đó lại là cơ hội giúp chúng ta sống khiêm tốn hơn và xây dựng một lòng biết ơn sâu xa trước tình thương mà Chúa dành cho chúng ta.  Chính trong giới hạn của phận người, trong sự suy giảm về sức khỏe thể lý cũng như tâm lý, chúng ta lại càng cảm nghiệm sâu hơn về tình yêu và sự kiên nhẫn của Chúa dành cho mình.  Hơn bao giờ hết, ngay khi chúng ta cảm thấy bất lực, lại là lúc chúng ta cần đến Đức Giêsu – Đấng Cứu Độ chúng ta. Ngài luôn sẵn sàng giang rộng đôi tay của Ngài để ôm lấy chúng ta.

Sự sợ hãi về cái chết tự bản chất là một cú sốc tâm lý.  Sự sợ hãi trước bệnh tật, có thể là một khối u ở vú, hoặc kết quả xét nghiệm kháng nguyên tuyến tiền liệt dương tính khiến chúng ta tê liệt hay suy sụp tinh thần.  Những ngày tháng chờ đợi kết quả có thể là thời gian khiến chúng ta cảm thấy mỏi mệt, lo lắng, bất an.  Tuy nhiên, đó cũng có thể là thời gian giúp chúng lớn lên trong ân sủng của Chúa.  Chúng ta cảm thấy sợ trước những điều vô định, điều đó thật dễ hiểu và cũng rất bình thường.  Tuy nhiên, nỗi sợ này cũng có thể chuyển thành niềm tin, một sự trở về với Thiên Chúa và cậy trông vào lòng thương xót của Chúa.  Ngoài sự sợ hãi về cái chết, nỗi sợ phải mất người thân hoặc phải từ bỏ một công việc quan trọng cũng khiến chúng ta kiệt sức.  Càng đến với Chúa và nương tựa vào Chúa trong những lúc khó khăn, đau khổ, chúng ta lại càng đi sâu hơn vào mầu nhiệm sự chết, và sống sự khiêm tốn thẳm sâu về sự mong manh và bất lực của mình.  Lòng biết ơn về cuộc sống và mối tương quan hài hòa của chúng ta với sự sống luôn luôn được đổi mới.  Chính thái độ này sẽ mang đến cho chúng ta nguồn sinh lực mới.  Như thế, giữa cơn khủng hoảng về sức khỏe thể lý cũng như tâm lý, sự sợ hãi cũng có thể giúp chúng ta có cái nhìn tích cực hơn, cảm nhận được một sự bình an nội tâm, và tin tưởng vững vàng hơn vào Thiên Chúa, Đấng luôn yêu thương chúng ta.

Khi sự chết viếng thăm chúng ta, thế giới quanh ta dường như ngừng lại, mọi sự như đã kết thúc.  Tuy nhiên, trong đức tin, chúng ta có thể chạy đến với Chúa và cầu xin Chúa ban ơn để giúp chúng ta hiểu được cách Chúa Giêsu ngã vào vòng tay yêu thương của Chúa Cha như thế nào.  Chúng ta cầu xin Chúa ban ơn sức mạnh để chúng ta dám phó thác cuộc sống của người thân, hoặc của chính chúng ta trong vòng tay yêu thương của Chúa.  Chúng ta cầu xin Chúa giúp chúng ta biết đặt trọn tình yêu trong từng phút sống của mình.  Và nếu chúng ta sống trọn vẹn từng phút sống của mình thì cuộc sống của chúng ta vẫn còn mãi cho dù có phải trải qua những căn bệnh hiểm nghèo, hay thậm chí cả cái chết đi nữa.  Một trong những khủng hoảng của cái chết là sự chia cắt tương quan.  Trong một số trường hợp, chúng ta không thể mường tượng được cuộc sống sẽ như thế nào nếu không có người khác, hoặc nỗi đau phải lìa xa người thân là điều không thể chịu được.  Đức tin giúp chúng ta đi vào một mối tương quan mới vượt trên cả những hủy hoại của cái chết về thể lý.  Chúng ta tin rằng, ngay cả sau khi chết, chúng ta vẫn tiếp tục sống trong sự hiệp thông với những người thân yêu của mình.  Khi chúng ta để cho mối tương quan đó tiếp tục lớn lên, chúng ta sẽ được giải phóng khỏi những rào cản mà đôi khi làm cho cuộc sống của chúng ta bị khập khiễng, đem đến cho chúng ta sự an ủi thật sự và nếm trước sự sống vĩnh cửu.  Nỗi mất mát lớn nhất là không bao giờ được nhìn thấy hay được đụng chạm người thân của mình ở trên đời này nữa. Với đức tin và sự cố gắng, chúng ta có thể lớn lên trong sự hiệp thông sâu xa với những người thân yêu của mình, ngay cả sau khi chết.

Khủng hoảng trong mối tương quan

Khi mối tương quan bị rạn nứt hoặc tệ hơn nữa là vợ chồng phải ly thân hay ly dị, đó quả là một sự khủng hoảng lớn lao.  Trong những lúc đó, chúng ta không chỉ có cảm giác bị mất mát mà còn cảm thấy bị thất bại, bị lừa gạt, hoặc ảo tưởng.  Lòng trí chúng ta ngập tràn những cảm giác đan xen, vừa giận dữ, tội lỗi, thù hận, vô dụng, trầm cảm hoặc bị loại trừ.  Nếu những nỗi đau này lại còn liên quan đến con cái, thì những rối rắm và đau khổ cũng sẽ ảnh hưởng đến những đứa trẻ vô tội mà chúng ta hết mực yêu thương và thông thường nỗi đau đó sẽ khó phai hơn.  Khi ở trong những hoàn cảnh này, chúng ta cảm thấy rất khó cầu nguyện.  Có thể chúng ta cảm thấy rất xấu hổ khi đến với Chúa, hoặc cảm thấy lo sợ không biết Chúa sẽ nói gì, hoặc có khi đơn giản chỉ vì chúng ta giận Chúa, hờn Chúa, đổ lỗi cho Chúa vì đã không ra tay ngăn cản hoặc cứu chúng ta thoát khỏi những nỗi bất hạnh đó.  Vì thế, ở bất cứ hoàn cảnh nào, chúng ta cần xây dựng một mối tương quan mật thiết với Chúa.  Trở nên bạn thân với Chúa, chạy đến với Chúa bất cứ lúc nào.  Vì nếu trong những lúc vui vẻ, hạnh phúc, mà chúng ta còn không đến với Chúa, lơ là với Chúa thì những lúc khó khăn, khủng hoảng thì lại càng khó để xây dựng mối tương quan với Chúa biết bao.

Chúa muốn yêu thương và an ủi chúng ta.

Những lúc khó khăn, đau khổ là lúc chúng ta cần đến Chúa nhất, là thời gian quan trọng nhất để cầu nguyện.  Một điều giúp chúng ta tìm đến với Chúa, đó là chúng ta cảm nhận được sự an ủi nội tâm và tin tưởng rằng Chúa là Đấng thấu suốt mọi sự.  Thiên Chúa, Đấng dựng nên chúng ta, hằng ở bên chúng ta trong từng phút giây của cuộc sống, Ngài không ngạc nhiên và cũng không bối rối trước những yếu đuối và tội lỗi của chúng ta.  Điều duy nhất Chúa muốn là an ủi chúng ta khi chúng ta cần đến Ngài, nương tựa vào Ngài.  Ngài tiếp tục dõi theo chúng ta và chất vấn chúng ta khi chúng ta bị cám dỗ rời xa Ngài.  Chúng ta chẳng cần phải giải thích tất cả với Chúa.  Chúng ta chỉ cần thầm thĩ với Chúa: “Lạy Chúa, con biết Ngài hiểu con.  Con biết Ngài cũng đang đau với nỗi đau của con.  Con biết duy chỉ có Ngài mới giúp con vượt qua được những thử thách này để bước tới tương lai tươi sáng hơn.”  Đây là một lời cầu nguyện rất sâu sắc, xuất phát tự đáy lòng.  Lời cầu nguyện này dẫn chúng ta đi sâu hơn vào tương quan mật thiết với Chúa, phó thác trọn vẹn cho Chúa, và biết phân định mọi tình huống cách chín chắn hơn.  Những khủng hoảng này cũng có thể trở thành những kinh nghiệm sâu sắc về lòng khiêm tốn và chân thành giúp chúng ta thoát khỏi những suy nghĩ tiêu cực, những nỗi đắng cay trong cuộc sống.  Những khó khăn, thử thách trong cuộc sống cũng có thể trở thành sức mạnh giải thoát chúng ta, chữa lành cho chúng ta và vực chúng ta dậy để tiếp tục sống một cuộc sống yêu thương và lạc quan hơn.

Có nhiều nỗi khủng hoảng khác trong cuộc sống như sự khủng hoảng về tài chánh, bị mất việc, con hư hỏng vì sự nuông chiều của mình, hoặc những khủng hoảng của người thân cũng làm chúng ta cảm thấy rất khó để cầu nguyện.  Có những cảm giác hoặc những tâm trạng, chưa hẳn là sự khủng hoảng, nhưng cũng làm chúng ta phân tâm, đó là cảm giác không hài lòng, chưa mãn nguyện với những gì mình đang có hoặc đang làm.  Những lúc phải đối diện với những lo âu, hoảng sợ, hoặc cảm giác bất an, đó là thời điểm quan trọng để chúng ta chạy đến với Chúa, cảm nhận tình yêu và sự giải thoát của Chúa.  Không gì có thể cướp mất sự bình an của chúng ta trừ khi chúng ta để cho nó bị cướp đi, hoặc trừ khi chúng ta giải quyết theo những suy nghĩ hơn thua của người đời mà không dựa trên niềm tin, tình yêu, và niềm hy vọng mà Chúa muốn ban cho chúng ta.  Khi chúng ta thưa với Chúa “Lạy Chúa, cuộc sống của con ở trong tay Chúa” là lúc chúng ta tìm thấy ước muốn sâu thẳm nhất và nguồn sức mạnh lớn nhất của chúng ta.  Mọi sự mất mát, mọi suy nghĩ và tình cảm của chúng ta sẽ được biến đổi khi chúng ta sống trong tình yêu của Đấng đã sống và chết cho chúng ta.  Tất cả nguồn sức mạnh của một cuộc sống anh dũng và tình yêu hy hiến được nảy sinh từ một tâm hồn dám sống cái trần trụi của phận người để từ đó xác tín rằng mình là người được yêu và tự do.

Chuyển ngữ: Nt. Theresa Nguyễn Thị Ngọc Hà

Nguồn: https://onlineministries.creighton.edu/CollaborativeMinistry/OrdinaryTime/Praying-crisis.html

From: Langthangchieutim

Đại dịch và nhân quyền – nên tường trình với thiên hạ!

Đại dịch và nhân quyền – nên tường trình với thiên hạ!

Bởi  AdminTD

 Blog VOA

Trân Văn

28-9-2021

Chủ tịch Nguyễn Xuân Phúc phát biểu tại phiên thảo luận chung cấp cao Đại hội đồng LHQ Khóa 76 tại New York, Hoa Kỳ, ngày 22-9-2021, theo giờ Hoa Kỳ. Photo chụp từ UN Web TV.

Cuối tuần trước, tại diễn đàn Liên Hiệp Quốc, ông Nguyễn Xuân Phúc – Chủ tịch Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam – kêu gọi cộng đồng quốc tế… ủng hộ Việt Nam tham gia Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc (UNHRC) nhiệm kỳ 2023 – 2025 và các cơ chế quan trọng khác của Liên Hiệp Quốc. Lần này, Việt Nam tham gia ứng cử UNHRC không chỉ với tư cách quốc gia mà còn như đại diện của ASEAN ở UNHCR (1).

Trước giờ đã có rất nhiều cá nhân, tổ chức quốc tế vừa chỉ trích hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tại Việt Nam chà đạp nhân quyền, vừa nhắc nhở cộng đồng quốc tế, rằng Việt Nam đã cũng như đang tiếp tục vi phạm các cam kết bảo vệ, thăng tiến nhân quyền theo tiêu chuẩn chung của cộng đồng quốc tế dù hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tại Việt Nam vẫn thừa nhận: Nhân quyền có giá trị phổ quát (2).

Theo hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tại Việt Nam, do khác biệt về hoàn cảnh lịch sử, chế độ chính trị, trình độ phát triển, giá trị truyền thống văn hóa… nên cách tiếp cận về nhân quyền có thể khác nhau, việc Việt Nam sách nhiễu, tống giam những người bất đồng về chính kiến, vận động dân chúng thúc giục hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tại Việt Nam thực thi dân chủ theo tiêu chí chung là vì… dân chủ của Việt Nam có bản sắc riêng, là dân chủ xã hội chủ nghĩa, lấy tư tưởng Hồ Chí Minh làm tư tưởng chỉ đạo. Tại Việt Nam không có tù nhân lương tâm, tù nhân chính trị, những người bất đồng về chính kiến bị khủng bố tinh thần, bị phạt tù đều đã… vi phạm pháp luật và Việt Nam xử lý các hành vi phạm pháp này theo đúng các quy định của pháp luật Việt Nam, hoàn toàn phù hợp với các quy định của luật pháp quốc tế.

Trong các Bạch thư về nhân quyền và Báo cáo theo cơ chế kiểm định theo định kỳ về việc thực hiện nhân quyền, hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tại Việt Nam, kể lể rất nhiều về việc… luôn lấy người dân là trung tâm của mọi chính sách và vì vậy càng ngày càng đáp ứng tốt hơn các nhu cầu chính đáng của dân chúng, qua đó vừa bảo vệ, vừa thúc đẩy sự thăng tiến về nhân quyền (3).

***

Khoan bàn tới cuộc tranh luận vốn bất tận giữa Việt Nam với cộng đồng quốc tế về tự do tư tưởng, tự do chính trị, cũng như đúng – sai trong việc hành xử đối với những cá nhân bất đồng chính kiến…

Bởi chính phủ Việt Nam đang vận động tham gia UNHCR lần thứ ba (lần đầu – 2011 không thành công, lần hai – 2013 trở thành thành viên của UNHCR nhiệm kỳ 2013 – 2016) …

Bởi đại dịch COVID-19 vốn là đại họa của nhân loại, tất cả quốc gia cùng phải đối diện với hàng loạt vấn đề giống nhau do COVID-19 tạo ra, song cách thức ngăn ngừa thảm họa và giải quyết hậu quả thì có nhiều khác biệt. Khi cùng hoàn cảnh, cùng tình thế thì những khác biệt về ứng xử chính là cơ hội giúp đánh giá, nhận định đối với cả nhận thức lẫn bản chất của các hệ thống chính trị, hệ thống công quyền về nhân quyền…

Thành ra cần tường trình cặn kẽ với cộng đồng quốc tế về hoạt động phòng chống COVID-19 tại Việt Nam. Những hoạt động này sẽ giúp thiên hạ hình dung thế nào là… … lấy dân làm trung tâm nhằm bảo vệ và thúc đẩy thăng tiến nhân quyền ở Việt Nam.

Cộng đồng quốc tế cần được biết những câu chuyện liên quan đến qui định về… hàng hóa thiết yếu mà thẩm quyền xác định… thiết yếu thuộc về bất kỳ cá nhân nào nhân danh công vụ, cho nên bánh mì (4), rau muống (5), kể cả bình chứa oxy (6) nhằm cứu những cá nhân đang trong tình trạng thập tử – nhất sinh đều có thể bị cấm vận chuyển vì… không thiết yếu nếu những kẻ thi hành công vụ… cho là như thế! Họ cần được biết để suy nghĩ thêm về việc vợ bị cấm về nhà chăm sóc chồng do… không chính đáng (7) …

Cộng đồng quốc tế cũng cần được biết việc thực thi chủ trương “đi từng ngõ, gõ từng nhà, rà từng đối tượng”. Không chỉ những người chẳng may nhiễm COVID-19 (F0) bị săn lùng, tống vào các trại tập trung – một trong những nguyên nhân chính khiến số ca nhiễm, số ca tử vong tăng vọt – mà nhân viên công quyền còn xông vào nhà, phá cửa phòng, trói những người vô tình tiếp xúc với F0 (F1) tống vào trại tập trung như ở huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An (8), như ở phường 1 – thành phố Cà Mau – tỉnh Cà Mau (9) …

Cộng đồng quốc tế cần được biết cả về chỉ đạo… mỗi phường xã phải trở thành một pháo đài. Để ngăn ngừa lây nhiễm, những cá nhân quản trị các… pháo đài từ Bắc vào Nam được phép dựng hàng rào ngăn không cho dân chúng của cả một khu vực ra khỏi khu vực đó (10), hay khóa cổng nhốt dân cư của một xóm (11), hoặc khóa cửa nhốt thành viên của một gia đình (12) như ngăn, nhốt… gia súc, gia cầm. Thậm chí những cá nhân, nhóm cũng bị ngăn, bị phạt chỉ vì cứu trợ đồng loại!

Người Việt hẳn là cũng muốn biết, sắp tới: Thứ nhất, khi vận động thiên hạ ủng hộ Việt Nam tham gia UNHRC nhiệm kỳ 2023 – 2025, những viên chức ngoại giao của Cộng hòa XHCN Việt Nam sẽ biện giải với cộng đồng quốc tế thế nào về tương quan giữa… bản sắc riêng của dân chủ Việt Nam, dân chủ xã hội chủ nghĩa – lấy tư tưởng Hồ Chí Minh làm tư tưởng chỉ đạo với các chủ trương, biện pháp ngăn chặn COVID-19 trong thời gian vừa qua. Thứ hai, cộng đồng quốc tế suy nghĩ ra sao!

Lenin và giấc mơ thần đồng của người Việt

Lenin và giấc mơ thần đồng của người Việt

Bởi  AdminTD

Jackhammer Nguyễn

27-9-2021

Lâu lắm rồi, có thể hơn 25 năm trước, tôi có đọc một bài trên báo An ninh Thế giới của nhà nước Cộng sản Việt Nam, nói về ông tổ cộng sản Nga là Lenin. Bài này nói về việc ướp xác ông ta, cũng như mổ sọ để tách bộ não ra mà nghiên cứu. Có một câu trong bài báo mà tôi nhớ như in “Về nguyên tắc thì bộ não của Lenin là bộ não thông minh nhất” (sic).

Giữa đại dịch Covid ở thế kỷ 21, báo chí nhà nước Việt N,am đưa tin một em bé 10 tuổi ở Hà Tĩnh “quyết tâm” đọc trọn bộ “Lenin toàn tập” gồm 52 quyển.

Lần đầu tiên đọc được điều này trên mạng xã hội, tôi cữ ngỡ ai đó có ác ý với nhà nước Việt Nam của đảng Cộng sản Việt Nam, nên đặt điều để bôi bác. Nhưng báo chí Việt Nam quả là có đưa tin đó thật, bắt đầu bằng báo mạng VnExpress, rồi sau đó chủ đề này tiếp tục được “nâng cao quan điểm”, khen ngợi em bé và gia đình em trên các tờ báo khác, trong đó có báo Tuổi Trẻ của thành Hồ.

Một phần tư thế kỷ trôi qua, những niềm tin huyễn hoặc vô căn cứ tưởng đâu đã kết thúc với cuộc sống sôi động của kinh tế thị trường, của đầu óc thực dụng,… nhưng tôi đã nghĩ sai. Nếu những gì cha mẹ em bé, cũng như những người có liên quan đến câu chuyện, được báo chí đưa ra, cũng như những lời bình luận “vỡ òa” dưới các trang báo ấy, là thật, thì thật là đáng ngại cho dân tộc Việt Nam.

Lenin là người đặt nền móng cho mô hình “chuyên chính vô sản”, dựa trên lý thuyết ý thức hệ về đấu tranh giai cấp của Karl Marx. Chuyên chính là một cách nói trại đi của những người cộng sản của cụm từ “chuyên chế”, hay nói trắng ra là độc tài. Nếu không kể đến những lạm dụng về nhân quyền của mô hình này, thì cho tới nay nó cũng đã thất bại, và thật sự không còn tồn tại nữa.

Mô hình của Lenin được xem như là một phản ứng bạo lực, rất phản động, chống lại sự phát triển tiệm tiến của xã hội. Đã có những phân tích khái quát cho rằng, các tư tưởng cộng sản phản động ấy, thường xuất phát, hoặc được thực hiện từ những kẻ bị mất gốc về văn hóa, như Karl Marx, Lenin, Hồ Chí Minh, Fidel Castro,… và họ thường có những hoang tưởng, những ảo vọng hoang đường.

Nhưng hãy trở lại các bài báo về “em bé Lenin toàn tập”. Đã khá lâu, báo chí nhà nước cộng sản mới có kiểu bài về thần đồng cách mạng như thế này. Phải chăng đây là nỗ lực khôi phục hình ảnh ý thức hệ bằng con đường kích thích ước mơ thầm kín của hàng triệu người Việt bằng biểu tượng thần đồng?

Lenin toàn tập, cũng như các loại tương tự như Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh,… toàn tập khác, là một đống chữ nghĩa trừu tượng ghép nối với nhau, đưa ra những điều “siêu thực”, mà lại mong muốn thực hiện cho được trên cuộc đời thực này.

Tại Việt Nam (mà tôi nghĩ là tại bất cứ quốc gia cộng sản nào khác), các pho sách dày cộp này được lưu giữ ở ba hình thức. Thứ nhất là bám đầy bụi ở các thư viện nhà nước, vì không ai đọc cả. Thứ hai là trên kệ sách quan chức cộng sản, các “trí thức” cộng sản (như trường hợp bố mẹ em bé trong câu chuyện) để trang trí, ra oai.

Cả hai trường hợp trên đều là những biểu tượng kính nhi viễn chi của chế độ, gây ra một sự kính cẩn kinh viện, một sự sợ hãi của tầng lớp bình dân, bị tầng lớp kinh viện trí thức cộng sản ấy cai trị.

Cách lưu giữ thứ ba các toàn tập này là ở các bà ve chai đồng nát, dính chặt vào cuộc sống thường nhật, không màng tới những điều khó hiểu của đám lãnh đạo (của đáng tội là các lãnh đạo ấy chưa chắc đã hiểu). Bộ Lenin toàn tập đầu tiên tôi thấy, chính là trong đống giấy vụn của bà dì tôi sau năm 1975, ở miền Nam Việt Nam.

Nhưng dù là tầng lớp kinh viện lãnh đạo, hay bình dân, thì không ít người Việt, xuyên suốt lịch sử Khổng Nho khổ ải của họ, đều mơ mộng đến những hình ảnh “bán thần”, như Khổng tử chẳng hạn, hay những “chân mạng đế vương”, là “thiên tử”. Một lối thoát tinh thần, thụ động, ít rủi ro. Đó chính là ước mơ thần đồng của nhiều người Việt Nam, đã bắt đầu từ hàng ngàn năm trước với thần đồng Thánh Gióng, và mới nhất là thần đồng Lenin toàn tập 10 tuổi.

Cả hệ thống giáo dục Việt Nam hiện nay được xây dựng trên ý thức hệ thần đồng ấy, từ chuyện trường chuyên lớp chọn, “chương trình quá tải” của nhà nước, cho đến việc chạy vạy học ngoài giờ của phụ huynh học sinh. Ai cũng nghĩ rằng con em mình là thần đồng cả. Mà của đáng tội, cái ý thức hệ thần đồng này được người Việt mang sang cả hải ngoại. Hãy đến các khu người Việt ở Mỹ mà đếm bao nhiêu em bé bị cha mẹ bắt học trước hàng chục môn, học ngoại khóa piano, học các môn AP (Advanced Placement) nặng chình chịch,… cứ như là hễ con em họ mà sinh ra ở Mỹ thì em nào cũng có thể thành tổng thống Mỹ được.

Thần đồng là những hiện tượng có thật nhưng hiếm hoi của xã hội loài người từ xưa đến nay, nhưng thường nó xuất hiện và lớn lên ở những môi trường xã hội thuận tiện, tạo nên những đột phá về âm nhạc, phát minh khoa học lớn.

Phải nói rằng, có thể là ước mơ thần đồng của người Việt rất lớn, nhưng cho đến giờ phút này dân tộc Việt chưa đóng góp gì đáng kể cho sáng tạo của loài người cả.

Còn Lenin toàn tập ư? Đó có phải là thiên tài đâu, mà chỉ là một mô hình phản động đã thất bại.

Ca sĩ Phi Nhung qua đời tại Sài Gòn vì COVID-19

Ca sĩ Phi Nhung qua đời tại Sài Gòn vì COVID-19

September 27, 2021

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Sau thời gian chống chọi với COVID-19, ca sĩ Phi Nhung đã trút hơi thở cuối cùng vào lúc 11 giờ 57 phút trưa 28 Tháng Chín, tại bệnh viện Chợ Rẫy, hưởng dương 49 tuổi.

Theo báo Tuổi Trẻ, “trước khi mất ca sĩ Phi Nhung được chẩn đoán bị biến chứng nặng của COVID-19, đông đặc phổi và hoại tử một phần phổi; kèm cơn bão Cytokyne, suy đa cơ quan.”

Ca sĩ Phi Nhung. (Hình: Hoàng Anh/VTC News)

Nữ ca sĩ được chạy ECMO (tim phổi nhân tạo), lọc máu liên tục.

“Tất cả các loại thuốc cao cấp nhất đã được bệnh viện sử dụng để điều trị cho ca sĩ Phi Nhung. Tất cả các y bác sĩ đã nỗ lực hết mình nhưng đã không thể cứu sống được ca sĩ và rất đáng tiếc trước sự ra đi này,” đại diện bệnh viện Chợ Rẫy cho biết.

Trước đó, báo đài trong nước đưa tin ca sĩ Phi Nhung nhập viện tại bệnh viện Gia An 115 hôm 15 Tháng Tám.

“Hơn hai tuần trước, Phi Nhung đi từ thiện về và bị cảm. Cô ấy nghi ngờ bản thân nhiễm virus nên chủ động đi bệnh viện kiểm tra, sau đó xét nghiệm PCR cho kết quả dương tính với SARS-CoV-2. Mong mọi người cùng cầu nguyện cho Phi Nhung vượt qua thời gian khó khăn này,” bà Diễm Phạm, người quản lý của ca sĩ Phi Nhung, được báo Thanh Niên trích lời hôm 27 Tháng Tám.

Cũng theo bà Diễm Phạm, có thể Phi Nhung bị nhiễm COVID-19 khi tiếp xúc với nhiều người tại bếp ăn từ thiện và khi đi phát lương thực cho người khó khăn.

Báo này cho hay, suốt hơn hai tháng qua, ca sĩ Phi Nhung đã trực tiếp đồng hành cùng một bếp ăn tại Sài Gòn để chuẩn bị phần ăn mỗi ngày cho những người gặp hoàn cảnh khó khăn đang bị ảnh hưởng của dịch ở các khu cách ly, phong tỏa. Phi Nhung cũng đi phát lương thực cho bà con nghèo, có tiếp xúc với F0. Sau đó, nữ ca sĩ được xét nghiệm nhanh tại chỗ, kết quả ghi nhận lúc đó là âm tính với virus SARS-CoV-2. Để bảo đảm sức khỏe cá nhân và cộng đồng, Phi Nhung đã tự cách ly tại nhà ngay khi trở về.

Tuy nhiên vào ngày 16 Tháng Tám, nhà riêng của Phi Nhung ở đường Chu Văn An (quận Bình Thạnh, Sài Gòn) đã được giăng dây kiểm dịch và treo biển đỏ thông báo có người nghi là F0. Trên biển đỏ treo trước nhà Phi Nhung có thông báo cả nhà phải cách ly từ ngày 10 đến 24 Tháng Tám.

Ca sĩ Phi Nhung chia sẻ trên Facebook đây là hình cô làm công quả tại chùa Vĩnh Nghiêm. (Hình: Facebook Phi Nhung Pham)

“Ca sĩ Phi Nhung chưa chích vaccine phòng ngừa COVID-19. Phi Nhung từng thông báo có một buổi biểu diễn ở Mỹ cùng ca sĩ Mạnh Quỳnh vào ngày 22 Tháng Tám, nhưng nữ ca sĩ sẽ sang Mỹ sớm hơn để tổ chức sinh nhật cho con gái ruột. Tuy nhiên, sau đó nữ ca sĩ đã xác nhận hủy show hát để ở lại Việt Nam tiếp tục hành trình từ thiện của mình ở các bếp ăn thiện nguyện trong dịch,” báo Thanh Niên đưa tin.

Trong suốt hơn hai thập niên hoạt động nghệ thuật, ca sĩ Phi Nhung ít khi vướng phải ồn ào đời tư. Những năm gần đây, cô nhận nuôi nhiều trẻ mồ côi, cơ nhỡ. Cô từng tâm sự muốn ở một mình để lo cho các con, vì không muốn bất hạnh riêng của mình lặp lại với những đứa trẻ khó khăn này. (Tr.N) [kn]

 

BAO GIỜ DÂN VIỆT MỚI BIẾT CHỮ “NHỤC”

Luật Sư Nguyễn Văn Đài và Bạn Bè

Yến Huyền Hải Âu   

BAO GIỜ DÂN VIỆT MỚI BIẾT CHỮ “NHỤC”

Nước Nhật sau thế chiến 2 bị hủy diệt, đổ nát, hoang tàn và nghèo đói. Người dân phải ăn cả cỏ để sống.

Thế nhưng, chỉ chưa đến 20 năm sau chiến tranh họ đã xuất hiện trở lại trước thế giới với Olympic Tokyo 1964. Tới năm 1968 họ đã vượt lên tất cả các nước châu Âu trở thành nền kinh tế lớn thứ hai thế giới sau Mỹ. Trong 30 năm từ 1951 đến 1980 kinh tế của họ tăng trưởng 73 lần, vượt xa các nước Âu Mĩ.

Chiếc xe Honda 1967 của họ xuất hiện ở Saigon và vẫn tiếp tục chạy cho đến tận bây giờ, chạy bền bỉ ròng rã hơn nửa thế kỉ.

__________

Sau chiến tranh, người ta quay được những thước phim trẻ em và người già Nhật đứng xếp hàng đợi phát suất ăn từ thiện. Nhưng rất ngắn ngủi và rất nhanh, cảnh đó đã sớm biến mất.

Trong khi đó, xứ Vịt đi đâu cũng thấy tự hào, từ hang cùng ngõ hẻm ra tận thế giới bên kia đại dương, nhục nhã thay lại coi việc đến mùa lũ lụt là “mùa thiện nguyện”, năm này qua năm khác mà không hề mảy may thấy đó là một sự kì quái, sự xấu hổ đáng phẫn nộ.

Người làm từ thiện đương nhiên là đáng trân quí rồi, nhưng nếu cứ thiện nguyện miết mà không đặt câu hỏi “tại sao lại thế?”; “bao giờ thì chấm dứt cảnh này?”; “phải chăng đó là do thiên tai thật? Hay là nhân tai?”…, Thì bỗng dưng, việc thiện nguyện thành nghề thiện nguyện, bỗng dưng từ cứu người, một lúc nào đó lại thành việc dằn ấn người ta xuống thế phải cúi đầu chìa tay. Dần dà cả tộc quen với hình ảnh đó, coi một phần của tộc là phải suốt đời sống với sự thương cảm/thương hại không ngẩng đầu lên nổi.

Không biết mọi người thế nào, chớ mình đến “mùa lũ lụt/mùa thiện nguyện” là lại muốn nhắm mắt quay đi trước cảnh “nô nức” làm thiện nguyện, hàng đoàn xe lớn bé đeo băng đỏ “ủng hộ đồng bào lũ lụt” chạy trên mọi nẻo đường quốc lộ, như một lễ hội carnaval kì quái.

Chớ đừng nói đến những đoạn clip lanh lảnh tiếng cô Tiên “chài ai lũ trôi mất dép đó hả”; “nè lại trôi mất dép nữa rồi nè”…, Nửa suồng sã thân ái, nhưng lại phần nhiều như một trò đùa, sỉ nhục người phải đi xin.

Không chấp nhận việc phải xếp hàng đợi phát suất ăn từ thiện, người Nhật đã thoát khỏi cảnh xếp hàng đó. Còn dân Vịt thì thương xót kiểu rủa nhau độc địa “đánh các nghệ sĩ rồi thì để mùa lũ này coi ai thiện nguyện cho dân miền Trung nữa nha”.

Thế nên cả tộc thành ăn mày, từ nguyên thủ cuốc gia túa nhau đi xin, đến nhân dân đồng bào, một năm dành không biết bao nhiêu thời gian là đi đưa cơm từ thiện, cả đời như thế.

__________

Bao giờ người đi cho cũng thấy mình nhục như đồng bào trước mặt đang chìa tay xin, để cùng nâng tay nhau đứng dậy ngẩng đầu, may ra…

Một quốc gia mà cứ “ thiện nguyện “ đi xin như vậy năm này sang năm khác thì như cái chữ “nhục” với lòng tự trọng con người nó đã mất đi từ khi có VỊT ta lãnh đạo sáng suốt! Nên dân toàn lãnh đạn ! Với lãnh bị đi xin ! Nỗi “ nhục “ như vậy kéo dài hàng năm mà dân việt họ quen dần cái nếp sống ấy ! Nên bao giờ nhận thức được chữ “ Nhục “ lòng tự ái , tự trọng ở con người thay đổi được thì may ra còn có thể phát triển được !

Còn như vậy Hoài thì cả đời này, đời con rồi cháu vẫn nhơ nhơ mà chẳng nhận ra được lòng tự tôn dân tộc!

May be an image of 3 people, child, people standing and outdoors

Một thảm kịch của lịch sử hỏa xa Đông Dương !

TIẾNG VỌNG TỰ DO  Nguyễn ThanhNgân  

ĐỌC ĐỂ HIỂU… cộng sản chỉ phá hoại chứ không xây dựng.

Đà Lạt vừa “giải phóng”, ông Phạm Khương thay mặt ban quân quản tiếp nhận ga Đà Lạt khi đầu máy, toa xe và toàn bộ tuyến đường đã nằm phơi sương suốt từ năm 1969 vì chiến tranh. Dầu mazut, thứ dầu đặc chủng để chạy đầu máy răng cưa, cũng không còn. Vậy mà chỉ hai tháng sau, ngày 6.6.1975, chiếc đầu máy răng cưa lại lần đầu tiên lăn bánh gần 70km, vượt D’ran, vượt Eo Gió, vượt Krongpha về tới Tân Mỹ, chỉ còn chờ cầu Tân Mỹ hoàn nhịp là lăn bánh về đến ga cuối Tháp Chàm. Không có dầu mazut, ông Khương đã cùng anh em kỹ sư còn lại ở ga Đà Lạt mày mò hoán đổi cho tàu chạy bằng than củi. Vậy mà tàu lăn bánh gọn gàng, công nhân đi hái trà ở Cầu Đất, cán bộ đi công tác xuống Phan Rang, rồi lâm nông sản xuôi ngược Phan Rang – Đà Lạt được tiếp tế cho nhau sau ngày giải phóng đều nhờ những toa tàu răng cưa vừa hồi sinh chở miễn phí.

Nhưng tàu chỉ chạy được đúng 27 chuyến. Cuối năm 1975, khi vừa chuyển giao tuyến đường cho Liên hiệp Xí nghiệp đường sắt VN thì ông nhận được lệnh sét đánh : ngừng chạy tàu, tháo toàn bộ tà vẹt trên tuyến đường Phan Rang – Đà Lạt để chuyển ra tu bổ cho đường sắt Thống Nhất đoạn Bình Định – Quảng Nam. Không chỉ ông Khương mà cả chính quyền tỉnh Lâm Đồng lúc đó cũng bàng hoàng. Một sự đánh đổi cấp tốc được đề ra, Lâm Đồng quyết định hạ cây rừng, cấp 230.000 thanh tà vẹt gỗ cho ngành đường sắt. Nhưng số tà vẹt ấy vẫn không làm thay đổi được quyết định ban đầu.

Tàu răng cưa ngưng chạy. Đường sắt răng cưa vẫn bị tháo tà vẹt. Ông Phạm Khương một lần nữa gửi công văn hỏa tốc năn nỉ lần cuối cùng : xin tháo 70% tà vẹt để những thanh ray còn có điểm tựa ( không bị gỡ đi vì khác kích cỡ với tuyến đường sắt Thống Nhất ). Nhưng tất cả đều bị khước từ. Sau đó thì gần như toàn bộ tuyến đường từ ga Trại Mát trở về Tháp Chàm đều bị gỡ sạch tà vẹt. Còn những thanh ray và cả những đoạn răng cưa mười mấy cây số thì được hóa giá đưa về các nông trường, nhà máy tận dụng làm các công trình và sau đó tiếp tục được người dân “tiếp sức” cho vào những xưởng phế liệu.

Quá khứ bị bán rẻ

Vậy là tuyến đường răng cưa huyền thoại đã tan hoang chỉ sau một quyết định. Bảy đầu máy Fuka lầm lũi nằm lại ga Đà Lạt, Tháp Chàm và Krongpha phơi sương gió. Những đầu máy răng cưa ấy có thể bị quên lãng trên chính xứ sở nó từng hoạt động, nhưng với những kỹ sư hỏa xa Thụy Sĩ, nơi cũng có một tuyến đường sắt răng cưa nhưng lại không còn chiếc đầu máy răng cưa hơi nước nào còn vận hành được, thì “đống sắt” trên những nhà ga ở miền cao nguyên Việt Nam là một báu vật.

Ông Khương nhớ đầu năm 1988, Ralph Schorno, một kỹ sư hỏa xa người Thụy Sĩ, đã tìm đến ga Đà Lạt và Tháp Chàm để xem những chiếc đầu máy răng cưa. Trong số bảy chiếc đầu máy, Ralph Schorno chấm được bốn cái còn tốt có thể khôi phục và một số toa tàu của Mỹ để lại. Và sau chuyến thị sát ấy của kỹ sư Ralph Schorno, những cuộc mặc cả đã được đẩy đi nhanh chóng với sự trợ giúp của Đại sứ quán Thụy Sĩ tại Hà Nội bởi một lý do rất đơn giản : cả một tuyến đường đã bị phá dỡ, chỉ còn mấy đầu máy hoen gỉ bỗng dưng có người mang đến những khoản USD lớn xin mua thì tại sao phải ngại ngần. Số tiền đề nghị bán là 1 triệu USD nhưng sau nhiều lần đàm phán đã được chốt giá 650.000 USD, cả lúc đó và muôn đời sau, đó là một cái giá rẻ bèo cho các báu vật nầy.

Thương vụ diễn ra nhanh chóng đến mức không ai kịp can thiệp. Ông Phạm Khương kể khi tỉnh Lâm Đồng một lần nữa hay biết về quyết định đó đã triệu tập một cuộc họp suốt 3 ngày liền để tìm cách giữ lại những chiếc đầu máy răng cưa. Nhưng “tiền trao cháo múc”, tháng 8.1990 khi mọi người đang họp thì phía Thụy Sĩ đã đưa xe đặc chủng lên tới Đà Lạt. Và cứ vậy, lần lượt những chiếc đầu máy và toa tàu răng cưa rời D’ran, rời Eo Gió, vượt Kronphra về Tháp Chàm rồi thẳng cảng Vũng Tàu, xuống tàu biển Thụy Sĩ. Câu chuyện về thương vụ bán những đầu máy răng cưa ấy đã vĩnh viễn đóng chặt giấc mơ nối lại tuyến đường xe lửa răng cưa trong ông Phạm Khương và rất nhiều người. Nhưng với người Thụy Sĩ lại mở ra một chương mới về sự hồi sinh của tuyến đường răng cưa mà từ nhiều thập kỷ trước đó, họ đã không còn đầu máy để chạy.

Chỉ hai tháng sau khi những đầu máy răng cưa rời Đà Lạt, ông Phạm Khương đã nhận được bưu phẩm của kỹ sư Ralph Schorno từ nhà ga Jungfraujoch. Đó là một cuốn sách rất dày, in những tấm ảnh màu trên nền giấy tốt, kể lại hành trình tìm ra đầu máy răng cưa ở Đà Lạt, đưa về Thụy Sĩ. Và cuối sách là những hình ảnh về hai trong bốn chiếc đầu máy răng cưa mà họ đã khôi phục thành công đang nhả khói trên đường đèo vượt dãy Alpes. Và rất lịch sự, người Thụy Sĩ đã không quên đính kèm một tấm bảng trên thành đầu máy, với dòng chữ về mốc thời gian mà chiếc đầu máy từng chạy trên tuyến đường Phan Rang–Đà Lạt. Như một sự nhắc nhớ về nguồn cội, nhắc nhớ về cả một nỗi đau trong những người Việt Nam từng yêu mến và tự hào về con đường răng cưa đã mất.

* Trong quá trình xây dựng và khai thác Thiết lộ Lâm Viên, Công ty Hỏa xa nhà nước CFI nhập cảng vào Việt Nam các đầu máy chạy được trên đường rầy răng cưa theo bốn đợt như bảng bên. Các đầu máy HG 4/4 được xem là vật hiếm không thể tìm đâu ra ngoài Việt Nam vì công ty SLM ở Winterthur của Thụy Sĩ ( Schweizerische Lokomotiv und Maschinenfabrik ) chỉ chế tạo 7 chiếc đầu máy kiểu HG 4/4 và công ty MFE ( Maschinenfabrik Esslingen ) của Đức chế tạo thêm 2 đầu máy HG 4/4 dựa trên giấy phép nhượng quyền của SLM trong chương trình bồi thường chiến tranh cho Pháp khi Đức bại trận trong Đệ nhất Thế chiến theo hoà ước Versailles. Tất cả 9 đầu máy nầy đều được đem sử dụng ở Việt Nam và không có ở nơi nào khác trên thế giới. Tất cả cũng đều là những đầu máy hơi nước mạnh nhất thế giới chạy được trên hệ thống răng cưa Abt.

* Đây không phải chỉ là một sai lầm lớn mà còn thể hiện sự ngu xuẩn cực độ. Bởi vì đường rầy xe lửa đoạn Sông Pha – Đà Lạt được chế tạo đặc biệt cho đường xe lửa răng cưa với tính toán kỹ lưỡng về thiết kế cho địa thế dốc. Để có thể chịu được lực kéo khủng khiếp khi xe lửa leo núi trong một khoảng thời gian dài nên bản thân các tà vẹt đỡ phải được làm bằng thép có chất lượng cao nhất. Ngay cả đến những con ốc và bù lon cũng khác với loại dùng cho đường rầy xe lửa thông thường.

Do sự không hiểu biết về kỹ thuật cơ khí đường sắt của lãnh đạo, mặc dù có sự phản đối của các nhân viên hoả xa miền Nam cũ, Cục Đường Sắt vẫn ra lệnh tháo gỡ toàn bộ tuyến đường để đưa vào việc phục hồi tuyến đường sắt Xuyên Việt. Thời kỳ nầy tiếng nói của những nhân viên làm việc cho chính quyền cũ không được xem xét. Ngay cả phản ứng của chính quyền cấp tỉnh mới ở sở tại cũng không mang lại hiệu quả, họ đành nhìn địa phương mình mất đứt đi một báu vật mà ngay trong thời điểm khó khăn về kinh tế, đây là một tuyến giao thông kinh tế huyết mạch mang tính sinh tồn.

Và có thể đoán chuyện gì xảy ra tiếp theo sau đó. Đường rầy đặc biệt này không thể ăn khớp khi kết nối với loại đường rầy ở nơi bằng phẳng. Họ quyết định biến chúng thành sắt phế thải, chất đống tại các kho chứa, nơi lũ kẻ cắp cưa vụn ra và các quan tham bán chúng đi với giá sắt vụn rẻ như bèo. Đúng là một thảm kịch của lịch sử hỏa xa Đông Dương ! Nếu đường xe lửa này không bị tháo gỡ, thì giờ đây đã có thể dễ dàng khôi phục để có những chuyến xe lửa du lịch kỳ thú từ các khu nghỉ dưỡng vùng duyên hải Nha Trang, Ninh Chữ, Mũi Né đi lên cao nguyên Lâm Viên.

Nguồn: FB Phạm Chân Dũng

May be an image of railroad