TỔNG THỐNG ABRAHAM LINCOLN-Một Tổng Thống Vĩ Đại.

Một Tổng Thống Vĩ Đại.

TỔNG THỐNG ABRAHAM LINCOLN

Cuộc nội chiến nam bắc Mỹ 1861 – 1865 vừa kết thúc . Bắc Mỹ đã chiến thắng và chế độ nô lệ ở nam Mỹ đã được xóa bỏ . Công việc sau chiến tranh thật bề bộn , cửa văn phòng tổng thống luôn bỏ ngỏ để bất kỳ ai cũng có thể gặp tổng thống bất kỳ lúc nào .

Tổng thống Abraham Lincoln đang đứng , hai tay chống mép bàn , đầu cúi xuống tấm bản đồ trải rộng.

– Kính trình  Tổng thống – Lincoln ngẩng lên , trước mặt ông là tổng tư lệnh quân đội.

– Có việc gì – Lincoln hỏi rất từ tốn.

– Thưa Ngài còn hơn 500 ngàn tù binh định giải quyết ra sao ạ ?

– Tù binh nào  ????  – Lincoln sẵng giọng.

– Những lính miền nam bị ta bắt ạ – viên tổng tư lệnh lúng túng . Lincoln ngồi xuống ghế , chậm rãi:

– Tôi nhắc lại , đây là những công dân của nước Mỹ thống nhất , không có tù binh , tôi đã ra lệnh cho các anh phải cấp lương thực , nông cụ cho họ về quê sản xuất rồi kia mà . Các anh làm ngay đi.

– Vâng , thưa ngài ! Viên tư lệnh quay người đi ra.

– À này – viên tư lệnh vừa tới cửa quay lại – nhớ là phát súng và năm cơ số đạn cho mỗi đầu người – Lincoln ra lệnh.

– Cái này…viên tư lệnh lưỡng lự…

– Họ phải có vũ khí chống thú dữ , bảo vệ mùa màng chứ.

– Rõ – viên tư lệnh đưa tay lên vành mũ rồi quay ra.

Lincoln đã có mấy hành động  quan trọng

1 – Trợ cấp tử sỹ tính theo đầu người đã hy sinh cho cả hai bên.

2 – Xây một tượng đài vĩ đại với dòng chữ “Đời đời nhớ ơn những người đã ngã xuống cho sự thống nhất nước Mỹ”.

3 – Các nghĩa trang của hai bên tự xây dựng và tự chăm sóc , được chính phủ yểm trợ như nhau . Sau này tại thủ đô Washington chính phủ Mỹ đã xây dựng nghĩa trang Arlington để thu tập  các tử sỹ của cả hai bên nam bắc Mỹ , từ chiến sỹ đến các vị tướng .

Sau khi tổng thống Abraham Lincoln qua đời thì ý tưởng của ông đã được các đời tổng thống sau này thực hiện triệt để.

Tôi cứ hình dung , sau những hành động của tổng thống Lincoln thì các bà mẹ của hai miền sẽ ôm chầm lấy nhau mà khóc và họ không nghĩ rằng đã có một cuộc chiến tranh . Nước Mỹ phát triển nhanh là phải .

Ông là một tổng thống vĩ đại , có tư tưởng vĩ đại , ông đã khuyến khích người dân Mỹ góp ý cho chính phủ với câu nói nổi tiếng:

“Tự do ngôn luận là chìa khóa của sự phát triển”

Tôi đã ghi lại lịch sử nước Mỹ với câu chuyện về tổng thống Abraham Lincoln.

Lời bàn xin giành cho người đọc.

From: Helen Huong Nguyen

Yêu tuyệt vời

Yêu tuyệt vời

Khi bà Clavia Novicova mất ở tuổi 94 tại làng Progress (Tiến bộ) vùng Viễn Đông, Nga, tiễn đưa bà chỉ có dăm ba người, không có người thân, không có bạn bè vì tất cả đã từ lâu về bên kia thế giới.

 Chỉ ở Nhật Bản, các hãng truyền hình lớn nhất đã đưa tin đậm: Người vợ Nga của ông Yasaburo đã mất!

 Ở đất nước mặt trời mọc, bà Clavia đã trở thành biểu tượng của tình yêu và sự hy sinh: sống chung 37 năm, bà đã khuyên chồng trở về nước, về với người thân, về với người vợ Nhật đã chờ ông hơn nửa thế kỷ… 

 Clavia và Yasaburo gặp nhau năm 1959 khi cả hai đều trải qua trại tập trung của Stalin. Bà bị kết án 7 năm tù vì tội “hoang phí tài sản XHCN”, còn ông phải 10 năm “bóc lịch” vì là “gián điệp Nhật”. 

Cả hai lại cùng có nỗi đau riêng: bà đã có chồng, sinh con trai và chờ chồng trở về từ mặt trận. Nhưng khi bà bị kết án đưa đi vùng khỉ ho cò gáy là Kolyma thì chồng bà trở về đã lập gia đình khác. Ông cũng không kém bi kịch: sau khi cưới vợ ở Nhật Bản đã cùng vợ trẻ đến sống ở Triều Tiên và ở đó họ sinh 2 con, 1 trai, 1 gái

Vào mùa thu năm 1945, hồng quân Liên Xô tiến vào Triều Tiên, đã bắt gần như tất cả người Nhật và đưa về Liên Xô cải tạo với tội danh “làm gián điệp chống Liên Xô”. Yasaburo ngồi tù cùng Clavia ở gần thành phố Magadan. Khi ông ra tù, người ta lại quên không đưa ông vào danh sách tù binh chiến tranh để trao trả về Nhật. Thêm nữa, ông tuyệt vọng vì cứ nghĩ vợ con mình đã chết  và sợ hãi không biết đi đâu về đâu, nên rốt cục quyết định nhận quốc tịch Liên Xô, đổi tên thành Yakov Ivanovich.

 Họ gặp ngẫu nhiên. Nàng Clavia thấy một người đàn ông gày gò với  khuôn mặt không có nét Nga, mắt thì ngập tràn nỗi buồn mênh mang nên trái tim bỗng thắt lại vì thương cảm. Sau đó, bạn gái bà rủ bà đến sống ở làng Tiến Bộ, vùng Viễn Đông. Bà tạm biệt ông rời đi.

 Yasaburo viết thư cho bà, nài nỉ đến sống cùng bà ở nơi mới. Ban đầu bà từ chối vì sợ liên lụy khi quan hệ với một hàng binh Nhật, nhưng rồi tình yêu đã thắng và họ sống chung gần 40 năm. Ông làm nghề cắt tóc, chụp ảnh và châm cứu, bà thì trồng cà chua, dưa leo, nuôi dê. Cả hai sống cơ hàn, nhưng êm ấm, hạnh phúc. Ông không bao giờ to tiếng với bà, nhưng chỉ tiếc là hai ông bà không có con. 

Bà thổ lộ: “cả vùng không thể kiếm ra người đàn ông thứ hai: không uống rượu 🍷, không hút thuốc lá 🚬”.

 Yasaburo đã mua về 2 cỗ quan tài để nếu có chết cả hai sẽ cùng chết một ngày.

 Khi bắt đầu Cải tổ và tấm màn sắt buông xuống, một người thân đã kể cho các bạn hàng Nhật về một người Nhật kỳ lạ sống với vợ Nga ở làng Tiến Bộ. Họ về Nhật kiếm tìm người thân của ông Yasaburo, tìm thấy em trai ông, con gái ông và sau đó là người vợ Nhật tên là Hisako. Bà Hisako đã từ Triều Tiên về nước và vẫn chung thủy chờ chồng (con trai họ đã mất ở Triều Tiên). Bà hành nghề y tá và cả đời ky cóp đồng lương ít ỏi để xây cho mình và cho người chồng thất lạc một căn nhà nhỏ. Dù không chắc chắn ông còn sống hay đã mất, bà Hisako vẫn để tên chồng là người sở hữu nhà và tài khoản tiền tiết kiệm gửi ngân hàng. Khi tìm ra thì con gái họ đã ngoài 50 tuổi.

 Sau đó, em trai và con gái ông sang Nga đến làng Tiến Bộ khuyên ông về nước, song ông đã từ chối nói với người vợ Nga “anh không bỏ em, em là tất cả với anh”.

 Bà Clavia đã quyết định đưa ông về lại Nhật vì ở đó điều kiện chăm sóc y tế tốt hơn với người già và nhất là thương cảm người vợ Nhật mòn mỏi chờ chồng, mòn mỏi sống với mong ước được thấy lại mặt chồng, được ôm chồng lần cuối… 

 Một mình bà Clavia đã xoay sở làm cho ông hộ chiếu xuất ngoại, tự bà rút tiền tiết kiệm đổi ra đô la mua vé máy bay và chi phí ăn ở, đi lại cho ông… Và lại còn ly dị ông để ở Nhật Bản ông có lương hưu cũng như có quyền sở hữu và thừa kế tài sản.

Tháng 3 năm 1997, bà mãi mãi chia tay với người chồng Nhật. Yasaburo vẫn thường gửi đồ từ Nhật về cho bà, hàng tuần cứ vào thứ bảy ông lại gọi điện thăm bà…

 Sau khi biết được mối tình xuyên biên giới qua báo chí và cả phim tài liệu, truyện ký, người Nhật đã tổ chức quyên góp tiền cho chuyến đi tới Nhật của “bà Clavia”.

 Bà đến Nhật lúc đã ngoài 80 tuổi và lập tức trở thành nữ anh hùng ở đất nước này. Bà gặp người vợ Nhật của ông, cả hai ôm nhau khóc, họ hiểu nhau không cần phiên dịch.

 Sau đó, bà còn 2 lần đến Nhật, lần cuối là có mặt dự ra mắt vở kịch viết dựa trên câu chuyện về mối tình giữa người phụ nữ Nga và một hàng binh Nhật. Ông Yasaburo và bà Hisako đều muốn Clavia ở lại Nhật Bản, song bà đã từ chối vì muốn Yasaburo của mình “được sống đàng hoàng” và bà đã quen với cuộc sống đạm bạc ở Nga.

Hay tin bà mất, chàng Yasaburo lúc đó đã rất yếu viết thư gửi về làng bằng tiếng Nga

 “Clavia! Anh biết em đã mất và nỗi buồn tràn ngập trong anh. Anh đã định gọi điện cho em ngày 30/8 nhưng anh không còn sức. 40 năm sống cùng em ở Nga, em luôn bên anh, chăm sóc cho anh. Cảm ơn em về tất cả. Anh về được Nhật là nhờ những nỗ lực của em. Anh cám ơn em vô ngần. Anh còn nhớ chúng mình đã đóng quan tài cho cả hai. Giá còn sức khỏe, anh đã lao về bên em, ôm chặt em…nhưng anh không còn sức lực. Hãy ngủ ngon, Clavia yêu dấu! 

Yakov của em”

From: TU-PHUNG

Công an, nỗi kinh hoàng của người dân Việt Nam

Công an, nỗi kinh hoàng của người dân Việt Nam

Bởi  AdminTD

Lý Trần

30-9-2021

Khi còn mồ ma Liên Xô, người dân nước này có cách phản kháng chế độ Soviet tàn ác, bằng những mẩu chuyện tiếu lâm. Một một trong những mẩu chuyện được bình chọn nằm trong nhóm top 10 truyện tiếu lâm hay nhất Liên Xô kể như sau:

Một cụ già đang nằm hấp hối trong căn lều thì bỗng nghe thấy tiếng đập cửa.

Cụ cất giọng yếu ớt hỏi: “Ai đấy?”

“Ta là thần Chết đến đón nhà ngươi đi đây.”

Cụ già thở phào: “Thế mà tôi cứ tưởng là KGB.” Rồi cụ trút hơi thở cuối cùng.

KGB còn đáng sợ hơn thần Chết.

Nói một cách vắn tắt, KGB là cơ quan công an, mật vụ, sinh ra để bảo đảm an ninh cho xã hội, nhưng nhiệm vụ chủ yếu thực tế của nó là theo dõi, đàn áp người dân Liên Xô.

Nay ở Việt Nam có một siêu bộ mà hành vi của nó không thể không khiến người ta liên tưởng đến câu chuyện tiếu lâm nói trên. Đó là Bộ Công an.

Tên của bộ này được dịch sang tiếng Anh là “Ministry of Public Security”, còn lực lượng CA và cảnh sát  thường được dịch chung là “police”.

Mặc dù từ “police” đã đủ gây phản cảm: Người ta thường dị ứng với các police states (nhà nước cảnh sát). Nếu chỉ nhìn vào bề mặt của từ police, không ai ở ngoài có thể mường tượng được sự kinh hoàng mà từ CÔNG AN này thể hiện trong tâm trí người Việt trong nước.

Theo tôi, hai từ Công an nên được giữ nguyên hình thái tiếng Việt khi viết bằng ngoại ngữ và kèm theo chú giải để người ngoài hiểu được nỗi kinh hoàng mà lực lượng này gây ra và viết tắt CA như KGB, vì nó gây ra nỗi kinh hoàng không kém gì KGB.

Ngoài những việc thông thường mà lực lượng CA ăn lương của nhân dân để thực hiện như lực lượng cảnh sát ở các nước khác, CA Việt Nam gần gũi với KGB của Nga Xô nhiều hơn. Do vậy, tên giao dịch quốc tế của bộ Công An phải là “Ministry of Công An”.

Công an đồng nghĩa với đàn áp, bắt bớ những người bất đồng ý kiến với nhà cầm quyền, lên tiếng phản kháng TQ xâm lược,  thay vì bảo vệ dân lành, chống lại tội phạm…

Công an Việt Nam đồng nghĩa với bọn bảo kê đánh bạc và bảo kê cho những người buôn bán ma túy, … . Không một động mại dâm nào có thể tồn tại được quá 1 ngày mà không có công an bảo kê; không có bãi trông giữ xe ở Hà Nội gồm toàn đầu trâu mặt ngựa cai quản mà không có công an bảo kê; cựu tướng CA Nguyễn Đức Chung (con) cho biết 80% quán bia hơi (chiếm) vỉa hè ở Hà Nội có CA chống lưng …

CA đồng nghĩa với lực lượng khủng bố, lùa 3000 lính có vũ trang đến tận răng, đang đêm tấn công vào làng Đồng Tâm để giết chết người nông dân 84 tuổi, chỉ vì cụ kiên quyết bảo vệ lẽ phải, rồi vu cho người dân tội giết người.

Công an đồng nghĩa với hành động tùy tiện phá cửa vào nhà dân như phường thảo khấu “đầu trâu mặt ngựa ào ào như sôi”, chỉ để ‘ngoáy mũi’ họ. Việc đơn giản như vậy mà chúng dám làm thì những việc lớn hơn, chúng tha gì không thượng cẳng chân hạ cẳng tay giết dân!

Chỉ người dân sống trong đất nước Việt Nam mới có thể cảm nhận được nỗi ám ảnh hinh hoàng khi nghĩ đến cụm từ “công an”.

Có lẽ CA ngày càng có thể lộng hành trong xã hội chống lại người dân, nên thanh niên đổ xô vào các trường công an, vừa không phải đóng học phí, không mất tiền mua quần áo, … vừa tìm chỗ dễ kiếm tiền, vừa tìm chỗ an toàn cho bản thân và gia đình khi ra trường.

Việc thí sinh chọn thi vào lực lượng an ninh … nếu ở các nước khác chẳng có gì đáng bàn. Thí sinh cho rằng mình sẽ đóng góp cho an ninh xã hội, … song ở VN, sự việc lại khác về bản chất. Ta hãy xem qua một vài con số thống kê.

Chắc mọi người chưa quên trường hợp một thí sinh ở Quảng Bình khước từ lời mời của ĐHY Huế để nhất quyết theo học trường Công an.

Ta thấy gì qua cái nguyện vọng rất “khù khoằm” ấy? Hãy nghe các cử nhân tương lai giãi bày.

Làng tôi có đứa học sinh cũng có nguyện vọng rất “khù khoằm” như thế. Năm ngoái, với điểm thi tốt nghiệp PTTH rất cao (29.5/30), bất chấp mọi khuyên can của cha mẹ và thầy cô, khuyên nó chọn ngành khoa học, nó nằng nặc chỉ đăng ký vào ngành CA, cùng 3 đứa khác cũng có kết quả thi cao. Ba trong 5 đứa đã được thỏa mãn “mơ ước” thành hung thần.

Đây là lời nó giải thích với cha nó: “Vào ngành khoa học, sau khi tốt nghiệp lấy tiền đâu để chạy việc. Bố không thấy cái Lan hàng xóm mất hơn 500 triệu chỉ để có một chân dạy cấp I đó sao. Bây giờ nó phải dạy thêm tối mặt tối mũi chưa biết đến bao giờ mới hoàn vốn. Nếu học y như chị Giang, chạy vào bệnh viện công mất gần tỷ đồng. Con bố có giỏi mấy mà không có tiền chạy việc thì cũng chỉ làm đến chức … Grabiker (lái xe máy Grab), bố có tiền cho con không? Bố lại quên là năm ngoái bố ốm phải vào BV, không có bảo hiểm nên phải về, vì không có đủ tiền để trả viện phí.

Con đã tính rồi, khi con là CA, bố mẹ sẽ được bảo hiểm y tế 100% (?) suốt đời. Bố chẳng từng khen anh Hùng con chú Lãm làm sỹ quan CA là ở thế ‘trị người chứ không để người trị’, tức là mình có thể bắt người mà người không dám bắt mình. Chỉ cần thấy bộ quân phục CA là mọi người sợ vãi đái rồi, đứa nào dám bắt nạt nhà mình”.

Đó không phải là tính toán riêng của thằng nhóc người làng tôi, mà của rất khá nhiều thanh niên Việt Nam ngày nay, trong đó có cháu gái Quảng Bình kia. Nhiều đến mức mà các trường CA phải …

Chẳng lẽ mơ ước của thanh niên Việt nam chỉ đến thế thôi sao?

Một xã hội mà trong đó ước mơ của tuổi trẻ, mà lại ở những đứa đỗ điểm cao, là thành công an chứ không phải thành kỹ sư, giáo viên, bác sĩ hay công nhân, … là một xã hội mạt vận!

Đôi mắt…

Đôi mắt…

Cuối cùng thì Linda Birtish đã hiến tặng toàn bộ cơ thể mình.

Linda là một  giáo viên rất nổi bật, cô nghĩ nếu có thời gian rảnh rỗi, cô sẽ năng vẽ những bức tranh tuyệt đẹp và sáng tác những bài thơ thật hay. Nhưng đến  năm 28 tuổi, cô bắt đầu bị hành hạ bởi những cơn đau đầu dữ dội. Rồi một  ngày nọ, bác sĩ phát hiện một khối u rất to ở trong não của cô. Họ bảo  rằng cơ hội sống sót sau khi phẫu thuật chỉ khoảng hai phần trăm.

Vì  vậy, thay vì phải tiến hành phẫu thuật ngay, các bác sĩ quyết định trì  hoãn thêm sáu tháng nữa.

Hơn ai hết, cô biết rõ mình có năng  khiếu thiên bẩm về hội họa. Vì thế, trong thời gian sáu tháng chờ đợi cơ  hội chiến thắng tử thần, cô lao vào làm thơ và vẽ tranh không mệt mỏi.

Tất cả những bài thơ của cô, trừ duy nhất một bài, đều được đăng trên các tạp chí nổi tiếng.

Tất cả các bức tranh của cô, trừ duy nhất một  bức, đều được đem triển lãm và bán cho rất nhiều người tại một số phòng  tranh danh tiếng.

Cô gửi gắm vào những bức tranh gam màu tươi sáng của  mình một khát vọng sống mãnh liệt, và gieo vào những vần thơ một cách  nhìn lạc quan, cho dù số phận có quay lưng lại với cô.

Sau sáu  tháng dài chờ đợi, Linda cuối cùng cũng được phẫu thuật. Đêm trước ngày  định mệnh ấy, cô quyết định sẽ cho đi tất cả những gì thuộc về mình. Cô  viết một bản “di chúc” rằng nếu chết đi, cô xin được hiến tặng toàn bộ  các bộ phận trên cơ thể mình cho bất kỳ ai đang cần chúng hơn cô.

Rủi  thay, cuộc phẫu thuật thất bại. Thế là đôi mắt của cô được chuyển đến  một ngân hàng mắt ở Bethesda, Maryland, và từ đó chuyển đến cấy ghép cho  một bệnh nhân sống ở tận vùng phía Nam Carolina. Và một chàng thanh  niên 28 tuổi mù lòa đã có thể nhìn thấy được.

Người thanh niên  và cả gia đình anh ấy đều rất đỗi vui mừng, anh gởi đến ngân hàng mắt  một lá thư cảm ơn vì đã giúp anh được sáng mắt trở lại. Đó chỉ là lá thư cảm ơn thứ hai mà ngân hàng mắt nhận được sau khi đã cho đi hơn 30.000  đôi mắt!

Hơn thế nữa, chàng thanh niên nọ cũng muốn gửi lời cảm  ơn đến gia đình của người đã hiến tặng anh đôi mắt. Anh nghĩ rằng họ  phải là những người vĩ đại lắm mới có được người con sẵn sàng cho đi đôi  mắt của mình.

Các bác sĩ cho anh địa chỉ của gia đình Linda và anh  quyết định bay ngay sang Stalen Island để gặp mặt bằng được những người  đã ban ơn cho mình. Không hề báo trước cho gia đình Linda, anh dò tìm  được địa chỉ của ngôi nhà, đến trước cửa và bấm chuông.

Sau khi nghe anh  thanh niên giới thiệu về mình và mục đích của anh trong chuyến đi này,  bà Birtish xúc động dang đôi tay ôm chầm lấy anh thanh niên nọ và nói:

“Này  chàng trai trẻ, nếu con chưa tìm thấy chỗ nào để nghỉ, vợ chồng ta rất  vui mời con ở lại chơi cùng chúng ta vào dịp cuối tuần này, con nhé!”

Anh  thanh niên rất vui được ở lại cùng gia đình họ. Khi bà Birtish dẫn anh  tham quan căn phòng của Linda ngày trước, anh thấy một cuốn sách của  triết gia Plato trên kệ sách của Linda. Anh cũng đọc Plato bằng chữ Braille (chữ nổi dành cho người khiếm thị).

Rồi anh nhận ra cô gái ấy  rất thích đọc Hegel và một lần nữa, anh cũng từng đọc Hegel bằng chữ  Braille.

Buổi sáng hôm sau, bà Birtish nhìn anh thanh niên với vẻ dịu dàng và nói:

“Con trai ạ, ta chắc chắn là đã gặp con ở đâu đó trước đây rồi, nhưng ta lại không tài nào nhớ được.”

Rồi  bà chợt nhớ ra điều gì đó. Bà chạy vội lên lầu và lấy ra bức tranh cuối  cùng cũng là bức duy nhất mà Linda không bao giờ chịu bán đi khi cô ấy  còn sống. Đấy chính là bức chân dung người đàn ông lý tưởng mà cô đã gặp  trong những giấc mơ của mình.

Thật ngạc nhiên, khuôn mặt trong bức họa kia giống hệt với khuôn mặt người thanh niên đã nhận đôi mắt của Linda.

Sau đó, người mẹ của Linda đọc cho anh nghe một đoạn trong bài thơ cuối cùng mà cô đã viết trên giường bệnh:

“Trong giấc mơ, có 2 trái tim vô tình gặp gỡ họ yêu nhau… nhưng mãi mãi trong cõi thực, họ sẽ không gặp nhau…!”

From: Helen Huong Nguyen

Chuyến taxi cuối cùng của đời người

Chuyến taxi cuối cùng của đời người

Hai mươi năm trước đây, tôi lái xe tắc xi để kiếm sống.

Một đêm kia, có người gọi xe ở khu chung cư vào lúc 2 giờ 30 sáng. Tôi đến nơi, các dẫy nhà đều chìm lẫn trong bóng đêm ngoại trừ ánh sáng mù mờ từ khung của sổ kéo màn kín. Trong trường hợp này, các người lái xe thường nhấn còi một hay hai lần và chờ khoảng một phút, nếu không thấy động tĩnh gì là họ lái xe đi…

Nhưng tôi cũng biết rất nhiều người nghèo không có xe cộ gì cả và tắc xi là phương tiện di chuyển duy nhất mà họ trông cậy trong những hoàn cảnh đặc biệt hay trong những giờ giấc bất thường…. Trừ khi linh cảm có gì nguy hiểm ngăn cản, tôi thường ra khỏi xe và đi đến tận cửa, tự nhủ biết đâu có người đang cần tôi giúp…

Nghĩ như thế tôi bước tới gõ cửa.

“Xin chờ một chút” giọng nói rõ ràng là của một người già nhưng vẫn có phần trong trẻo và tôi có thể nghe tiếng của các vật dụng dường như đang bị kéo đi trên sàn nhà… Vài phút sau, cửa mở, một bà cụ khoảng 80 tuổi đứng ngay trước mặt tôi. Cụ mặc chiếc áo đầm dài in hoa, đội cái mũ trắng xinh xắn với dải lụa gài chung quanh, trông giống y như một người nào đó từ cuốn phim của những năm 1940 chợt bước ra, với chiếc va ly vải bên cạnh. Sau lưng cụ, căn phòng chung cư trống trải như quanh năm không có ai cư ngụ, tất cả bàn ghế đều được phủ kín bằng những tấm trải giường. Liếc nhìn qua vai cụ, không có bất kỳ vật dụng nào trên quầy trong bếp hay trên tường cả và sát chân tường trong góc phòng tôi có thể thấy mấy cái thùng giấy đầy những ly tách và khung ảnh sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp.

– Phiền ông mang giúp tôi cái va ly này ra xe…

Tôi đem chiếc va ly cất ở thùng xe phía sau và quay trở lại giúp bà cụ. Cụ nắm cánh tay tôi và từng bước một, tôi dìu cụ xuống đường hướng về chiếc xe… Cụ luôn miệng nói cám ơn… “Không có chi, thưa cụ” – tôi nói, “cháu coi những người lớn tuổi như là mẹ của cháu vậy… ” – Cụ trả lời: “Ông tử tế lắm…. ”.

Sau khi giúp cụ yên ấm trên băng ghế sau, tội ngồi vào ghế lái và nổ máy xe. Cụ đưa cho tôi tờ giấy ghi địa chỉ nơi cụ muốn đến và hỏi tôi, rất nhỏ nhẹ:

– Ông có thể chạy ngang qua dưới phố cho tôi một chút không…

Liếc mắt vào tờ giấy ghi địa chỉ, tôi buột miệng:

– Nếu lái xuống phố thì đường xa hơn và lâu hơn nhiều…

– Cứ thong thả, ông à, không có gì vội vã cả, Tôi chỉ đi tới hospice thôi…

(hospice: nhà dành cho những người sắp từ giã cuôc sống).

Tôi ngước mắt nhìn, qua tấm gương chiếu hậu, đôi mắt cụ long lanh trong bóng tối.

– Tôi không còn ai thân thích trên cõi đời này, và bác sĩ đã nói tôi cũng chẳng còn bao lâu nữa, hai hay ba tuần là nhiều…

Vói tay tắt cái máy ghi khoảng cách và tính tiền, tôi hỏi một cách nhỏ nhẹ:

– Thưa cụ muốn đi qua đường nào trước…

Trong hơn hai giờ kế tiếp, chúng tôi hầu như đi lanh quanh qua từng con đường trong các khu phố.

Cụ chỉ cho tôi toà nhà nhiều tầng mà một thời cụ đã làm người điều khiển thang máy.

Tôi lái xe qua một khu phố với những căn nhà nhỏ đã cũ nhưng xinh xắn, cụ nói với tôi ngày trước khi mới lập gia đình cụ đã ở trong khu này, và chỉ cho tôi căn nhà loang loáng dưới ánh đèn đêm…

Nhìn ánh mắt lưu luyến của cụ, tôi như thấy một trời quá khứ thương yêu đằm thắm của đôi vợ chồng trẻ.

Cụ ra hiệu cho tôi ngừng xe trước nhà kho của cửa tiệm bán giường tủ, bàn ghế, nhẹ nhàng bảo tôi trước đây chỗ này là một vũ trường sang trọng và nổi tiếng, cụ đã từng hãnh diện đến đây khiêu vũ lần đầu khi là một thiếu nữ mười sáu tuổi…

Trong giọng nói cụ tôi thấy thấp thoáng hình ảnh một thiếu nữ trẻ trung sáng ngời với bộ dạ phục xinh đẹp và nụ cười tươi tắn hân hoan… Đôi khi, cụ bảo tôi đậu xe trước một toà nhà nào đó hay ở một góc phố khuất nẻo không tên…. và cụ im lặng thẫn thờ trong bóng tối như đắm chìm với cả một dĩ vãng xa xăm bao la và sâu thẳm…

Khi trời chập choạng trong ánh sáng đầu tiên của ban ngày, cụ nói với tôi khẽ khàng như một hơi thở nhẹ:

– Thôi, mình đi…

Tôi lái xe trong im lặng đến khu nhà hospice. Đó là một dẫy nhà thấp, kín đáo, ngăn nắp và gọn gàng. Tôi vừa ngừng xe là đã có hai người xuất hiện với chiếc xe lăn như là họ đã chờ đợi từ lâu rồi. Tôi bước xuống mở thùng xe phía sau để lấy chiếc va ly nhỏ của cụ mang tới để ngay cửa chính, xong quay trở ra đã thấy cụ đã được đỡ ngồi ngay ngắn trên chiếc xe lăn.

– Bao nhiêu tiền vậy cháu? – Cụ vừa hỏi vừa mở cái bóp nhỏ…

– Cháu không lấy tiền bác đâu… – tôi trả lời.

– Nhưng cháu phải kiếm sống chứ…

– Đã có những khách hàng khác, thưa bác…

Gần như không tính toán so đo, tôi cúi xuống ôm lấy bờ vai cụ. Đáp lại, cụ ôm tôi thật chặt:

– Cám ơn cháu đã cho cụ già này khoảng thời gian thật quý giá và đầy ý nghĩa.

Tôi xiết chặt tay cụ và quay bước đi trong ánh sáng mờ nhạt của một ngày mới đến. Sau lưng tôi có tiếng cửa đóng. Tôi cảm thấy như cả một cuộc đời vừa được khép lại phía sau.

Tôi không có thêm người khách nào khác trong buổi sáng đó. Tôi chạy xe loanh quanh không có mục đích và dường như tôi cũng chẳng biết mình đi đâu nữa…

Suốt cả ngày hôm đó hầu như tôi không thể nói được với ai lời nào cả… Chuyện gì sẽ xẩy ra nếu cụ già gặp phải một người tài xế đang ở cuối buổi làm, nóng nẩy chỉ muốn chóng xong việc để còn về nhà… Chuyện gì sẽ xẩy ra nếu tôi từ chối không nhận đón người khách là cụ hay tôi không bước xuống gõ cửa mà chỉ ngồi trên xe nhận kèn một lần rồi lái xe đi…

Tự nhiên, tôi bỗng nghiệm thấy trong quãng đời trẻ trung ngắn ngủi của mình, dường như là tôi chưa làm được chuyện gì có ý nghĩa hơn là chuyện tôi đã làm trong buổi sáng hôm ấy.

Chúng ta luôn luôn nghĩ rằng cuộc đời sẽ có những khúc quanh quan trọng, đánh dấu bằng những sự việc to lớn, dễ dàng ghi nhớ…

Nhưng thật ra, đẹp nhất vẫn là những phút giây nhỏ bé bất ngờ nhưng có xúc cảm mãnh liệt khiến ta phải bàng hoàng đến tê dại cả tâm hồn…

Xin chia xẻ câu chuyện nhỏ này với các bạn, hy vọng vì thế cuộc đời chung quanh chúng ta sẽ ấm cúng và có ý nghĩa hơn.

Cung Nhật Thành – lược dịch.

GIA ĐÌNH – HÌNH ẢNH THIÊN CHÚA BA NGÔI

GIA ĐÌNH – HÌNH ẢNH THIÊN CHÚA BA NGÔI

Lm. Giuse Phạm Thanh Liêm

Gia đình là phần tử nền tảng của Giáo Hội và xã hội.  Gia đình được xây dựng trên tình yêu: tình yêu của vợ chồng với nhau, tình yêu của cha mẹ đối với con cái, và tình yêu của con cái đối với cha mẹ.  Tình yêu, tương quan giữa con người với nhau, cần được trân trọng và vun trồng, để đạt tới mức trọn hảo trong Thiên Chúa.

I.Thật tuyệt vời tình yêu nam nữ 

Sách Sáng Thế chương hai cho thấy Thiên Chúa đã tạo dựng con người, đặt con người trong vườn địa đàng, và cho con người được quyền đặt tên mọi sinh vật.  Adam không tìm thấy cái gì thích hợp với mình cho tới khi Thiên Chúa tạo dựng Evà, và dẫn Evà tới gặp Adam.  Adam tìm được niềm vui đặc biệt khi được Evà sống bên cạnh làm bạn đồng hành.  Người nam và người nữ được tạo dựng, để sống bên nhau và nâng đỡ nhau, để cùng nhau tiến bước về với Thiên Chúa.

Thật đẹp tình yêu giữa người nam và người nữ.  Hai người quyến luyến và cảm nghiệm hạnh phúc bên nhau.  Họ sẵn sàng hy sinh cho nhau, hạnh phúc khi thấy người mình yêu hạnh phúc.  Họ sống cho nhau và vì nhau.  Con cái là tình yêu của hai người, là điểm nối kết hai người, giúp họ sống triển nở và hạnh phúc.  Tình yêu và hạnh phúc giữa hai người nam nữ, là dấu chỉ Thiên Chúa hiện diện và chúc phúc cho con người, cụ thể là hai người đang yêu nhau này.  Không ai phá hủy được tình yêu giữa hai người, nếu không phải là chính một trong hai người.  Hành vi tội của một trong hai, có thể phá vỡ hạnh phúc của họ.

Sau khi Evà và Adam phạm tội, Adam đã nhìn Evà với một ánh mắt khác, như nguyên nhân làm cho mình trở nên tệ hơn và xa lìa Thiên Chúa: “chính người đàn bà mà Ngài đã đặt bên tôi, đã hái trái Ngài cấm đưa cho tôi nên tôi đã ăn.”  Adam đã không dám nhận trách nhiệm và đổ lỗi cho Evà.  Đúng là Evà có cám dỗ Adam ăn trái cấm, nhưng Adam hoàn toàn tự do.  Nếu Adam dứt khoát không ăn, thì Evà đâu có làm gì được ông.  Adam ăn, là do chọn lựa của ông, vì Adam tự do!

II.Điều Thiên Chúa liên kết con người không được phân ly

 Tình yêu không chỉ là cảm tính mà còn là hành vi nhân linh.  Để thành vợ thành chồng, hai người nam nữ phải chọn nhau suốt đời.  Họ muốn chọn nhau ngay cả lúc bệnh hoạn yếu đau, họ chọn nhau lúc vui cũng như khi buồn, khi thành công cũng như khi thất bại.  Tuy nhiên, con người là hữu thể tự do, một hữu thể có thể thay đổi chọn lựa của mình.  Hôm nay một người chọn điều này, ngày mai có thể họ lại chọn điều khác.  Hai người nam nữ muốn thành vợ thành chồng, họ cũng ý thức thân phận con người mong manh mỏng dòn đó, nhưng họ vẫn muốn tình yêu của họ thành vĩnh cửu, thế nên họ đã thề nguyền chọn nhau cả đời, thề nguyền trọn đời chung thủy với nhau.

Tội là cố tình làm điều xấu.  Chính hành vi chọn điều xấu này đã làm biến dạng con người phạm tội, đã làm họ ra khác, trở nên “xấu như quỷ.”  Quỷ chính là thiên thần đã muốn độc lập với Thiên Chúa, đã không vâng phục Thiên Chúa, đã từ chối sống trong tình yêu của Thiên Chúa.  Evà đã muốn thành một thần linh không tùy thuộc Thiên Chúa; tuy nhiên không thể là một thần linh mà không tùy thuộc Thiên Chúa vì con người chỉ là tạo vật.  Không chấp nhận thân phận thụ tạo, là không chấp nhận chính mình, là muốn phản kháng chống lại Thiên Chúa.  Một hành vi như vậy không làm con người triển nở và hạnh phúc; Hành vi đó đã làm biến dạng con người, đã làm họ ra xấu, và làm họ không hạnh phúc; Họ không hạnh phúc với chính họ, và không hạnh phúc với người khác.

Không chung thủy, muốn chọn người khác, là một cám dỗ có thể xảy đến trong đầu của một người đã lập gia đình.  Con người được mời gọi để thắng vượt cám dỗ, để là một người vợ, người chồng chung thủy và tuyệt vời.  Muốn những điều mới lạ, đó là khuynh hướng bình thường của con người; tuy nhiên, con người được mời gọi vươn lên thành người tuyệt vời qua việc thắng vượt chính mình, để người bạn đời là người chồng, người vợ, và con cái được hạnh phúc hơn.  Chung thủy trong đời sống gia đình, là dấu chỉ của một người trưởng thành thật sự.

III. Tình yêu cần được vun tưới nuôi dưỡng

 Tình yêu là tương quan giữa ngôi vị.  Làm sao để hai người mãi yêu nhau?  Làm sao để hai vợ chồng tin nhau hơn, trân trọng nhau, quan tâm săn sóc nhau hơn?  Có lẽ hai người cần biết rằng tình yêu có thể chết nếu không được vun tưới chăm bón.  Nghĩa là, họ có thể mất nhau nếu họ không cố gắng để đẹp hơn mỗi ngày.  Nét đẹp về thể lý có thể mai một nhưng nét đẹp về tinh thần có thể được tăng lên với thời gian.  Để được vậy, người này phải để ý tới người kia, phải quan tâm đến người bạn mình khi họ vui, khi họ buồn, nâng đỡ họ khi họ gặp khó khăn.

Con người, cần được yêu một cách thật cụ thể, chẳng hạn, cần được yêu qua lời nói, qua sự quan tâm săn sóc.  Con người cần thấy mình được yêu mỗi ngày.  Mỗi người cũng cần cho thấy mình đẹp, mình đáng yêu mỗi ngày.  Để được vậy, mỗi người phải tập quên mình, phải tập sống cho người khác, phải tập quan tâm đến người khác, tập săn sóc và biểu lộ tình thương yêu đối với người khác, tập coi người khác là quan trọng, và rất quý đối với mình.  “Anh (em) cần em (anh) để hạnh phúc” là một câu mà người bạn đời của mình thích được nghe lại, vậy tại sao mình lại tiết kiệm lời này?

Thiên Chúa là tình yêu.  Mọi tình yêu đều đến từ Thiên Chúa.  Tình yêu nam nữ cũng có nguồn gốc nơi Thiên Chúa.  Ba Ngôi Thiên Chúa yêu thương nhau đến độ tất cả tùy thuộc lẫn nhau.  Đức Giêsu luôn lấy Ý Cha làm lương thực và lẽ sống cho mình; Ngài luôn cố gắng lấy Ý Cha làm ý mình.  Là một trong thân xác, chưa đủ để duy trì và phát triển tình yêu; con người cần là một trong tâm trí, trong phán đoán, trong chọn lựa giáo dục con cái, trong cách sống…  Mình với ta tuy hai mà một, ta với mình tuy một mà hai.  Thiên Chúa Ba Ngôi là nguyên mẫu và phải là nguyên mẫu của tình yêu gia đình.

Lm. Giuse Phạm Thanh Liêm

From: Langthangchieutim

LÊNIN

Thái Bá Tân

LÊNIN

Năm kia, đi hội nghị,

Tôi trở lại nước Nga,

Muốn tìm con phố cũ

Mà tìm mãi không ra.

Tôi gặp cậu cảnh sát.

“Ông hỏi phố Lênin?

Không có tên phố ấy.

Chỉ có phố Elsin.”

Biết tôi, anh ngốc nghếch,

Phố đổi tên từ lâu,

Mà còn tìm đến hỏi,

Hắn diễu tôi, lắc đầu:

“Lênin là ai nhỉ?

Chưa nghe tên bao giờ.”

Thực ra là hắn biết,

Ghét ông, nên giả vờ.

*

Liên quan đến thần tượng,

Phải khẳng định một điều:

Lênin là vô địch,

Được thờ như giáo điều.

Ông nổi tiếng hơn Chúa.

Sách nhiều hơn Thánh Kinh.

Tượng cả trong hẽm phố.

Tư tưởng trong giáo trình.

Mà tôi, thằng trai ngốc,

Tuổi chưa đến hai mươi,

Thế là tin sái cổ.

Ông Lênin nhất đời.

Ông, lãnh tụ vĩ đại

Của giai cấp công nông.

Ông, ngọn đuốc rực sáng

Soi đường cho phương Đông.

Như người dân Xô-viết,

Trong một thời gian dài,

Đương nhiên tôi đã nghĩ

Lênin không thể sai.

*

Sau hội nghị lần ấy

Tôi đi chơi một ngày.

Thủ đô nước Nga mới

Không mới, cũng chẳng hay.

Giá cả cao ngất ngưởng,

Người Nga mặt đăm chiêu,

Công khai ghét người Việt.

Người da đen cũng nhiều.

Quảng trường Đỏ vẫn thế.

Vẫn thế lăng Lênin,

Không ai xếp hàng viếng,

Thậm chí chẳng ai nhìn.

Tượng ông bị đập hết.

Cả tượng đồng chí ông.

Lênin ư? Không biết.

Báo không nói một dòng.

Ngọn đuốc tắt, cờ gãy.

Xe cẩu cẩu đầu ông,

Cứ như bị treo cổ.

Dẫu sao cũng chạnh lòng.

Hậm hực, tôi đi tiếp,

Không một lần ngoái nhìn.

Gã cảnh sát cười khẩy:

“Giờ còn hỏi Lênin!”

Lại đi, lại hậm hực,

Lầm lũi giữa ban trưa,

Với cảm giác chua xót

Nửa thế kỷ bị lừa.

Hà Nội, 17. 7. 2012

May be an image of 1 person and text that says 'Chúng ta phải căm thù- lòng căm thù là điều cơ bản của chủ nghĩa cộng sản. Trẻ con phải được dạy để chúng biết căm thù cha mẹ chúng nếu họ không phải là những người cộng sản."- Vladimir Lenin'

Chuyện có thật về những người đẹp nổi tiếng đã bỏ tất cả để trở thành nữ tu

Chuyện có thật về những người đẹp nổi tiếng đã bỏ tất cả để trở thành nữ tu

Việc gì trên đời này có thể đem hạnh phúc đến với con người? Có thể làm cho đời sống có ý nghĩa ? Phải chăng đó là tiền bạc? Danh vọng? Địa vị? Hay là sự thành công ? Chỉ có một câu trả lời, chỉ có một Người có thể mang lại hạnh phúc cho chúng ta mà thôi – đó là Chúa Giê-Su Ki- tô, Chúa chúng ta.

 Ba nghệ sĩ tài sắc này đã đi theo tiếng gọi thiêng liêng để theo Chúa, trong khi họ đang tiến trên đài danh vọng

  • Dolores Hart

 

 

 

 

 

 

 

 

  “Nếu mọi người nghe được những gì tôi đã nghe…”

Tên thật Dolores Hicks sanh năm 1938, nghệ danh là Dolores Hart. Cô đã nổi tiếng ngay từ khi bắt đầu đóng phim. Năm 18 tuổi cô đóng vai người yêu của tài từ Elvis Presley trong phim Loving You. Cô là người hôn Elvis lần đầu trên màn ảnh, qua phim này.Trong 5 năm liên tiếp , cô đã đóng các vai chính trong 9 bộ phim với các tài tử lừng danh như Stephen Boy, Montgomerry Clift, George Hamilton, Robert Wagner. Khi ấy cô cũng đang chuẩn bị để kết hôn.

Nhưng năm 24 tuổi, trong khi đang có sự nghiệp vững chắc và ở trên đà thành công, thình lình cô tuyên bố sẽ hủy bỏ tất cả để đi theo Chúa. Việc này xảy ra khi Cô thủ vai Clara trong phim Thánh Phanxicô Assisi, trong lúc quay phim tại Ý, Dolores Hart đã gặp Đức Giáo hoàng Gioan XXIII. Khi cô giới thiệu: “Con là Dolores Hart, thủ vai Thánh nữ Clara ” Đức Thánh Cha trả lời là, “Không, con chính là Thánh Clara!” Những người mến mộ cô rất thất vọng và họ cũng giận dữ nữa khi họ nghe tin Dolores Hart sắp đi tu.  Cô còn chia sẻ là có một vị linh mục tên là Cha Doody từng nói, “Con thật là điên khi quyết định đột ngột như thế!” Dolores Hart đã trả lời thư một người bạn thân khuyên cô nên bỏ ý định đi tu bằng những lời sau:

 “Nếu bạn nghe được như tôi đã nghe tiếng Chúa gọi, hẳn bạn cũng sẽ đi theo Chúa!”

  • Olalla Oliveros

 

 

 

 

 

 

 

 

 

“Chúa không bao giờ lầm lẫn…”

Olalla Oliveros là một siêu mẫu ở Tây Ban Nha, sau chuyển sang đóng phim và làm người mẫu quảng cáo trong nước và quốc tế. Sau khi đi hành hương ở Thánh Địa Fatima nơi Đức Me hiện ra năm 1917, cô đã có cảm giác như có “một trận động đất lớn đã xảy ra trong linh hồn tôi”.  Olalla còn có thị kiến, thấy mình là một nữ tu mặc áo dòng, hình ảnh mà cô đã cho là kỳ quái khi mới thấy lần đầu. Nhưng hình ảnh đó cứ ám  ảnh Olalla  mãi cho đến lúc cô biết là Chúa Giê- Su đã gọi cô từ bỏ lối sống phù hoa để thành nữ tu. ” Chúa không bao giờ lầm lẫn. Ngài kêu gọi tôi đi theo Ngài, và tôi không thể cưỡng lại được ơn gọi ấy”

Hiện nay Olalla Oliveros đang đi tu trong Dòng Kín Thánh Michael ở Spain.                                                                

      Amanda Rosa Perez

 “Hiện giờ tôi sống trong bình an”

Amanda Rosa Perez là người mẫu thành công nhất ở Colombia cho đến 10 năm trước, khi không ai biết tin tức gì của cô nữa . Nhưng sau đó, Cô đã giải nghĩa về sự vắng mặt thình lình của cô trước công chúng. Cô đã được ban ơn hoán cải tâm hồn, và đang làm việc chung với các nữ tu trong một cơ quan tôn giáo. Lúc trước, khi lên đến đỉnh cao của nghề kiểu mẫu, cô bị mắc một cơn bệnh làm mất đi một phần thính giác. “Tôi đã thất vọng, bực tức, mất hướng đi và chìm đắm trong các cuộc vui. Tôi luôn tìm câu trả lời nhưng thế giới vẫn im hơi lặng tiếng…”

Hiện giờ Amanda Rosa Perez năng đi xưng tội, rước Lễ, lần Chuỗi Mân Côi, và lần hạt Lòng Chúa Thương Xót.

“Lúc trước tôi luôn bận rộn, căng thẳng, và hay nổi giận. Tôi chán làm người kiểu mẫu siêu hạng. Tôi chán ngán cái thế giới đầy dối trá, lừa đảo, giả dối, bạo hành ; thế giới chỉ nhìn qua bề ngoài, đầy những việc ngoại tình, nghiện ngập, hút sách; một thế giới chỉ tôn trọng vật chất của cải, hưởng thụ, và những việc vô luân.  Bây giờ tôi cảm thấy rất bình an và thế gian không còn cám dỗ được tôi như trước. Tôi trân quý từng giây phút Thiên Chúa ban cho tôi.  Tôi muốn làm một người mẫu kêu gọi cho việc tôn trọng phẩm giá phụ nữ, thay vì là người mẫu dùng cho các quảng cáo thương mại.”

Bách Việt

From: TU-PHUNG

Một thể chế chính trị côn đồ-Hành động phá cửa xộc thẳng vào nhà

Lê Vi

Một thể chế chính trị côn đồ

Hành động phá cửa xộc thẳng vào nhà

Chị Lan, kéo chị ấy đi bởi lệnh của tay Bí thư đảng uỷ Vĩnh Phú, Võ Thanh Quan, đã nổ ra một cuộc tranh luận dữ dội trên mạng xã hội. Một bên dư luận bảo vệ đảng, nhà nước thì tìm ra kẽ hở của Chị Lan để biện minh cho hành động phạm pháp của những kẽ khoác áo công quyền là đúng đắn. Còn một bên thì lên tiếng bảo vệ nạn nhân cũng như mong luật pháp phải thực thi là hãy khởi tố vụ án, bắt giam những kẻ có liên quan để giữ gìn kỷ cương phép nước.

Việc đúng sai đã được chỉ ra, phải khẳng định một lần nữa chị Lan không hề sai hay vi phạm bất cứ một điều luật hay nghị định nào của CP. Phá cửa nhà người ta để tấn công một phụ nữ, ép đi làm một việc bị các chuyên gia lên án, đích thị đó là một chuỗi tội ác, mà không ai khác là đảng viên một đảng đang nắm quyền thực hiện. Không thể biện minh hay nhân danh chống dịch vì như thế lại càng sai, vì BD đang cho test tại nhà thì chị Lan từ chối là rất đúng đắn.

Đây là rõ ràng là sự lạm quyền, coi thường pháp luật, biết phạm luật nhưng vẫn làm, đó là tâm thế của bọn đang xem Dân như nô lệ để cai trị. Nói Quan biết hành vi mình đang làm là vì “nhiệt tình” chống dịch nên lạm quyền thì quá sai, vì Quan hiểu việc mình đang làm bởi trường đảng dạy cho Quan.

Quan học lớp 7 thì bỏ học, sau này làm chân bảo vệ, rồi quen biết mua bằng cấp 3, sau đó ghi danh học trường đảng với chuyên ngành xây dựng đảng. Vào làm đoàn mà đi lên. Quan thấu hiểu đảng đã dạy gì Quan. Có thể hành vi của Quan đã đạp trên cả Hiến pháp, nhưng có nghĩa lý gì? Vì tới ngay ông tổng bí thư NP trọng còn khẳng định rằng: cương lĩnh đảng cộng sản nó đứng trên cả Hiến pháp cơ mà.

Việc phá cửa nhà chị Lan, làm người ta liên tưởng đoàn quân sấm sét 3000 người kéo vào Thôn Hoành đêm 08 rạng sáng 09/-01-2020 để sát hại một cụ già cả đời tin đảng tin ông trọng. Và sau đó còn tru di cả gia đình cụ đảng viên ấy. Thì Quan là bí thư làm vậy với chị Lan, chẳng phải là học ông trọng đó sao?

Nhìn lại những gì đang diễn ra trên đất nước này, ta nhận ra chúng ta đang bị một tập đoàn tội phạm cai trị. Trên nền tảng một thể chế chính trị côn đồ, hành xử với Dân như những nô lệ dưới xã hội chiếm hữu.

Thương cho Dân tôi, một kiếp lầm than.

– Phạm Minh Vũ

May be a black-and-white image of 1 person and standing

Cái giá của “một vốn bảy lời”

Cái giá của “một vốn bảy lời”

Đỗ Ngà

29-9-2021

Bộ kit test giá gốc chỉ 25.000 đồng/bộ, khi nhập về bán 200.000 đồng/bộ, giá chênh lệch gấp 8 lần. Tức là chính quyền CS và đám sân sau của nó không phải ăn “một vốn bốn lời” như gian thương xưa nay mà là ăn đến “một vốn bảy lời”. Đó là lý do tại sao chi phí xét nghiệm 8 triệu dân đủ để chích ngừa cho 6 triệu dân nhưng chính quyền vẫn ưu tiên cho xét nghiệm toàn dân.

Việt Nam là nước có tiến độ chích ngừa đứng hạng bét trong khu vực là do đâu? Là do chính quyền CS dồn lực cho xét nghiệm toàn dân để kiếm tiền nhét cho đầy túi trước đã. Lỡ hứa chích ngừa miễn phí cho dân rồi, nếu tập trung vào chích ngừa sao kiếm ăn đậm được? Vậy nên nhà cầm quyền bất lương mới chọn cách “ngoáy mũi” thay vì chích ngừa. Đối với CS, tiền bỏ túi quan trọng hơn mạng dân đen.

Hậu quả của việc dồn lực “ngoáy mũi kiếm lời” là Việt Nam có đến 19.000 người phải chết, và trong đó có 1.500 trẻ em mồ côi cả cha lẫn mẹ. Điều đáng nói là, hầu hết những trẻ em mồ côi cả cha lẫn mẹ ấy được doanh nghiệp nhận nuôi nấng chứ nhà nước chẳng có trách nhiệm gì, có chăng chỉ là quẳng các em ấy vào trại như trẻ em vô gia cư mà thôi. Mà cách chăm sóc của chính quyền CS với trẻ em vô gia cư cũng phần lớn là tiền quyên góp chứ nhà nước bỏ ra bao nhiêu?

Để có “một vốn bảy lời” cho chính quyền và đám sân sau thì xã hội phải trả giá bằng bao nhiêu là không thể cân đo được. Thiệt hại kinh tế đất nước, thiệt hại kinh tế nhân dân, thiệt hại kinh tế doanh nghiệp, thiệt hại sinh mạng dân, thiệt hại cuộc đời hàng ngàn trẻ em. Lợi nhuận cho bọn CS bất lương thì có giới hạn, nhưng thiệt hại cho toàn dân là vô hạn.

Ông tổ CS Karl Marx từng nói: “Với một lợi nhuận thích đáng thì tư bản trở nên can đảm, được bảo đảm 10% lợi nhuận thì người ta có thể dùng tư bản vào đâu cũng được, được 20% thì nó hoạt bát hẳn lên, được 50% thì nó trở nên thật sự táo bạo, được 100% thì nó chà đạp lên mọi luật lệ của loài người, được 300% thì không có tội ác nào nó không dám phạm dù có nguy cơ treo cổ.” Như vậy với lợi nhuận 700% thì ĐCS ngại gì không vứt đi vài vạn sinh mạng để kiếm tiền chứ?