Bà goá nghèo sống ở cuối xóm, trong căn nhà lợp tôn cũ mỗi khi mưa xuống lại kêu lộp bộp như tiếng thở dài kéo dài cả đêm. Người ta quen gọi bà là bà Tư goá, không phải vì thân, mà vì chẳng ai nhớ nổi tên thật của bà nữa.
Chồng bà mất sớm trong một lần đi phụ hồ xa nhà. Hôm nhận tin, bà không khóc. Chỉ lặng lẽ ngồi bên bếp tro nguội, tay bóp chặt tờ giấy báo tử đến nhàu nát. Từ hôm đó, bà sống cùng cái nghèo và sự im lặng.
Ban ngày, bà nhặt ve chai, ai thuê gì làm nấy. Ban tối, bà ra sau nhà thờ quét lá, lau ghế, việc không ai giao nhưng bà cứ làm. Có người bảo:
– Bà làm vậy có được trả công đâu?
Bà cười, nụ cười hiền đến lạ:
– Không sao, Chúa trả.
Một lần, giáo xứ quyên góp giúp người nghèo. Ai cũng mang đến phong bì dày. Đến lượt bà, bà đặt lên bàn hai đồng tiền lẻ, gói cẩn thận trong mảnh giấy báo. Có người ái ngại, có người quay đi. Bà cúi đầu rất thấp, như sợ hai đồng tiền ấy làm phiền người khác.
Tối đó, bà ngồi một mình trong nhà thờ tối om. Bà thì thầm:
– Con không có gì nhiều, nhưng con cho hết những gì con có hôm nay.
Ít lâu sau, bà đổ bệnh nặng. Khi cha xứ đến thăm, bà xin lỗi vì không còn sức quét sân nhà thờ nữa. Cha nắm tay bà, nghẹn ngào:
– Bà đã làm nhiều hơn những gì người ta nhìn thấy rồi.
Ngày bà mất, trời mưa rất to. Nhưng sáng hôm sau, sân nhà thờ sạch lạ thường, không một chiếc lá rơi. Người ta bảo nhau: có những con người nghèo đến mức chẳng có gì để lại, ngoài một đời yêu thương đủ làm sáng cả một nơi.
From: ngocnga_12 & NguyenNThu

