CHUNG CHÉN – Lm. Minh Anh, Tgp Huế

Lm. Minh Anh, Tgp Huế

“Các người có uống nổi chén Thầy sắp uống không?”.

“Cám dỗ của Kitô giáo không có thập giá – một Giáo Hội nửa vời không muốn đến nơi Chúa Cha muốn – là cám dỗ của chủ nghĩa chiến thắng. Ngày nay, chúng ta muốn chiến thắng mà không đi qua thập giá. Nhưng đó là một chiến thắng hoàn toàn thế tục, mà với nhiều người, nó là một chiến thắng hợp lý!” – Phanxicô.

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng lễ kính thánh Giacôbê tông đồ đặt chúng ta trước một tình huống; đúng hơn, một cám dỗ ‘không có gì lạ’ trong các cộng đồng Kitô giáo khác nhau, “Cám dỗ chiến thắng mà không đi qua thập giá!”; đang khi Chúa Giêsu lại muốn chúng ta ‘chung chén’ với Ngài, “Các con có uống nổi chén Thầy sắp uống không?”.

Thật vậy, Giacôbê và Gioan đã rất rộng lượng khi bỏ lại gia đình và chài lưới để đi theo Chúa Giêsu. Họ đã nghe Ngài công bố một Vương Quốc với lời hứa ban sự sống đời đời; thế nhưng, họ vẫn không hiểu được chiều hướng mới mẻ Ngài đặt ra. Chính vì điều này mà mẹ của họ đã yêu cầu Ngài một điều gì đó ‘đủ tốt’ nhưng ‘không vượt quá một tham vọng đơn giản’ của con người – chiến thắng – “Xin Thầy truyền cho hai con tôi đây được ngồi, một người bên hữu, một người bên tả Thầy trong Nước Thầy!”. Chúa Giêsu trả lời, “Các người không biết các người xin gì! Các người có uống nổi chén Thầy sắp uống không?”, Ngài thách thức họ cùng Ngài ‘chung chén!’.

Tương tự như vậy, bạn và tôi lắng nghe Chúa Giêsu, bước theo Ngài như các môn đệ đầu tiên, nhưng không phải lúc nào chúng ta cũng hiểu hết sứ điệp của Ngài. Bởi lẽ, một đôi khi, dẫu ở đấng bậc nào, chúng ta vẫn thường làm theo sở thích và tham vọng cá nhân của mình. Chúng ta quên rằng, khi đón nhận Chúa, chúng ta phải phó mình hoàn toàn cho Chúa, tuyệt đối tin tưởng vào Ngài; và rằng, chúng ta không thể nghĩ đến việc đạt được vinh quang nếu không chấp nhận thập giá.

Câu trả lời Chúa Giêsu đưa ra cho họ nhấn mạnh chính xác khía cạnh này: để được tham dự vào Vương Quốc, điều quan trọng là phải uống ‘chung chén’ của Ngài, tức là sẵn sàng cống hiến sức lực của mình, sống vì tình yêu Thiên Chúa và hiến thân đến cùng để phục vụ tha nhân với một thái độ thương xót như Ngài đã thể hiện.

Trong bài giảng đầu tiên ở triều đại mình, Đức Phanxicô nhấn mạnh rằng, để theo Chúa Giêsu, chúng ta phải vác thập giá, bởi vì “Khi chúng ta bước đi mà không có thập giá, khi chúng ta tuyên xưng một Đức Kitô mà không có thập giá, khi chúng ta xây dựng mà không có thập giá… chúng ta là những người trần tục; chúng ta là Giám mục, Linh mục, Hồng y, Giáo hoàng nhưng không phải là môn đệ Chúa Kitô!”.

Anh Chị em,

“Các người có uống nổi chén Thầy sắp uống không?”. Gẫm suy những lời này, thánh Gioan Kim Khẩu viết, “Chúa bảo, ‘Hãy nói cho Ta về những vinh quang và những chiếc vương miện!’; tôi nói với Ngài, ‘Lạy Chúa, không đâu! Chỉ toàn xung đột và lao nhọc. Vì đây không phải là mùa khen thưởng!’”. Quả thế, cuộc sống theo Chúa Giêsu là một cuộc sống uống ‘chung chén’ của Ngài, là đi con đường hiến thân phục vụ và hiến dâng mạng sống như Ngài. Bởi lẽ, đây không phải là mùa khen thưởng!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, để con được biến đổi, xin giúp con biết tận dụng ân sủng Chúa ban; nhờ đó, con trở nên một môn đệ đích thực chứ không là một con người trần tục!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp Huế)

From: KimBang Nguyen

********************

Ngày 25 tháng 7

Kính Thánh Giacôbê Tông Đồ, 

Thứ Năm Tuần XVI, Mùa Thường Niên

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

20 Khi ấy, bà mẹ của các con ông Dê-bê-đê đến gặp Đức Giê-su, có các con bà đi theo; bà bái lạy và kêu xin Người một điều. 21 Người hỏi bà: “Bà muốn gì ?” Bà thưa: “Xin Thầy truyền cho hai con tôi đây được ngồi, một người bên hữu, một người bên tả Thầy trong Nước Thầy.” 22 Đức Giê-su bảo: “Các người không biết các người xin gì ! Các người có uống nổi chén Thầy sắp uống không ?” Họ đáp: “Thưa uống nổi.” 23 Đức Giê-su bảo: “Chén của Thầy, các người sẽ uống; còn việc ngồi bên hữu hay bên tả Thầy, thì Thầy không có quyền cho, nhưng Cha Thầy đã chuẩn bị cho ai, thì kẻ ấy mới được.”

24 Nghe vậy, mười môn đệ kia tức tối với hai anh em đó. 25 Nhưng Đức Giê-su gọi các ông lại và nói: “Anh em biết: thủ lãnh các dân thì dùng uy mà thống trị dân, những người làm lớn thì lấy quyền mà cai quản dân. 26 Giữa anh em thì không được như vậy: Ai muốn làm lớn giữa anh em, thì phải làm người phục vụ anh em. 27 Và ai muốn làm đầu anh em thì phải làm đầy tớ anh em. 28 Cũng như Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ và hiến dâng mạng sống làm giá chuộc muôn người.”


 

HÀNH TRÌNH TỐI MỊT – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Maria!”.

“Đẹp biết bao khi nghĩ rằng lần hiện ra đầu tiên của Chúa Phục Sinh – theo Tin Mừng – đã diễn ra một cách cá nhân như vậy! Rằng có ai đó biết chúng ta, thấy nỗi đau khổ và thất vọng của chúng ta, người ấy xúc động vì chúng ta và gọi tên chúng ta!” – Phanxicô.

Kính thưa Anh Chị em,

Đó là tất cả những gì đã xảy ra với Maria Mađalêna, chứng nhân đầu tiên của Đấng Phục Sinh mà hôm nay Hội Thánh mừng kính. Maria – người được trừ bảy quỷ – đã đi ra mộ Chúa từ sáng sớm khi trời còn tối mịt; nhưng trước khi nhận ra Thầy, Maria đã phải trải qua một ‘hành trình tối mịt’ khác cho đến khi nghe ai đó gọi tên mình, “Maria!”.

Trước khi nhận ra Chúa Giêsu, Maria vẫn ở trong bóng đêm tối mịt của chiều thứ Sáu; không chỉ một Giêsu đã chết mà thi hài của Ngài dường như cũng bị đánh cắp! May thay, Maria được dẫn dắt dần dần để bước ra khỏi sự u minh tâm linh này khi ‘Ai đó’ gọi tên cô, mở mắt cô, cho cô nhận ra Thầy mình. Vậy mà, ngay khi khoảnh khắc tuyệt vời đó xảy ra, Maria vẫn phải vượt qua một sự thật khác: Thầy không còn như trước! Quan hệ với Chúa Giêsu của Maria đã đổi thay! Vậy là phải bắt đầu một hành trình mới – một ‘hành trình tối mịt’ khác – có tên là ‘hành trình của Thánh Thần!’.

‘Hành trình tối mịt’ của Maria là một chứng tá sẽ truyền cảm hứng cho tất cả chúng ta. Dù ít người bị bảy quỷ ám như cô, nhưng tất cả chúng ta đều bị dày vò cách này cách khác. Tất cả chúng ta đều phạm tội; tất cả chúng ta đều có một quá khứ khiến chúng ta hối tiếc. Và tất cả chúng ta đều được mời gọi trở nên tốt hơn. Cuộc sống “tốt hơn” của Maria là một cuộc sống được trao ban cho Chúa Giêsu cách trung thành nhất. Cô không quan tâm liệu binh lính có nhìn thấy cô dưới chân thập giá. Cô không quan tâm liệu lính tráng có quấy nhiễu cô khi cô đến mộ để xức dầu cho xác Thầy – cô chỉ nghĩ đến hành động yêu thương cuối cùng mà cô có thể dâng lên Ngài. Và khi nhìn thấy Chúa Giêsu sống lại và nghĩ rằng Ngài là người làm vườn, cô không quan tâm liệu Ngài có thấy trái tim đau khổ và nước mắt ứa tràn của cô – cô chỉ muốn nhìn thấy thi thể của Chúa cô.

Vì lòng trung thành không lay chuyển của cô – dẫu cô đang cất bước trong một ‘hành trình tối mịt’ – Chúa Giêsu đã ban cho cô một món quà ngoài sức tưởng tượng. Ngài hiện ra với cô và sai cô đi làm tông đồ cho các tông đồ.

Anh Chị em,

“Maria!”. Tiếng gọi đích danh với âm vực quen thuộc của “Người Làm Vườn” đã khiến cho trái tim của Maria giật thót, vì “Chiên của Tôi thì nghe tiếng Tôi”. Nếu thuở địa đàng, sự chết đã đến với loài người trong một khu vườn; thì nay, sự sống đã trở lại với nhân loại cũng trong một khu vườn! Vui biết bao, ‘lần hiện ra đầu tiên’ của Chúa Phục Sinh đã diễn ra theo ‘cách cá nhân’ đến thế! Một ‘Ai đó’ biết tôi, nhìn thấy những khổ đau, thất vọng của tôi đến nỗi Ngài xúc động và gọi tên tôi! Không phải tôi đi tìm Chúa, nhưng thật phi thường, Chúa đi tìm tôi ngay trong ‘hành trình tối mịt’ của tôi! Ngài quan tâm đến cuộc sống của tôi, Ngài nuôi dưỡng nó; Ngài chết đi và sống lại để cứu nó.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, để có thể gặp Chúa và loan truyền Ngài, cho con biết hoán cải và ra đi từ ‘cái tôi’ của con, dẫu đó là một sự khởi đi khá khó khăn và khá tăm tối, nhưng nó nhất định cần thiết!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

***************

Ngày 22 tháng 7

Lễ kính Thánh Nữ Maria Mađalêna, 

Thứ Hai Tuần XVI, Mùa Thường Niên

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.

1 Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, lúc trời còn tối, bà Ma-ri-a Mác-đa-la đi đến mộ, thì thấy tảng đá đã lăn khỏi mộ. 2 Bà liền chạy về gặp ông Si-môn Phê-rô và người môn đệ Đức Giê-su thương mến. Bà nói : “Người ta đã đem Chúa đi khỏi mộ ; và chúng tôi chẳng biết họ để Người ở đâu.”

11 Bà Ma-ri-a Mác-đa-la đứng ở ngoài, gần bên mộ, mà khóc. Bà vừa khóc vừa cúi xuống nhìn vào trong mộ, 12 thì thấy hai thiên thần mặc áo trắng ngồi ở nơi đã đặt thi hài của Đức Giê-su, một vị ở phía đầu, một vị ở phía chân. 13 Thiên thần hỏi bà : “Này bà, sao bà khóc ?” Bà thưa : “Người ta đã lấy mất Chúa tôi rồi, và tôi không biết họ để Người ở đâu !” 14 Nói xong, bà quay lại và thấy Đức Giê-su đứng đó, nhưng bà không biết là Đức Giê-su. 15 Đức Giê-su nói với bà : “Này bà, sao bà khóc ? Bà tìm ai ?” Bà Ma-ri-a tưởng là người làm vườn, liền nói : “Thưa ông, nếu ông đã đem Người đi, thì xin nói cho tôi biết ông để Người ở đâu, tôi sẽ đem Người về.” 16 Đức Giê-su gọi bà : “Ma-ri-a !” Bà quay lại và nói bằng tiếng Híp-ri : “Ráp-bu-ni !” (nghĩa là ‘Lạy Thầy’). 17 Đức Giê-su bảo : “Thôi, đừng giữ Thầy lại, vì Thầy chưa lên cùng Chúa Cha. Nhưng hãy đi gặp anh em Thầy và bảo họ : ‘Thầy lên cùng Cha của Thầy, cũng là Cha của anh em, lên cùng Thiên Chúa của Thầy, cũng là Thiên Chúa của anh em’.” 18 Bà Ma-ri-a Mác-đa-la đi báo cho các môn đệ : “Tôi đã thấy Chúa”, và bà kể lại những điều Người đã nói với bà.


 

Nhờ thập giá… Người đã tiêu diệt sự thù ghét. (Ep 2:16)- Cha Vương

Chúc bạn ngày Chúa Nhật tràn đầy hơi ấm và sức mạnh của Chúa Thánh Thần nhé.

Cha Vương

CN: 21/7/2024

TIN MỪNG: Nhờ thập giá, Người đã làm cho đôi bên được hòa giải với Thiên Chúa trong một thân thể duy nhất; trên thập giá, Người đã tiêu diệt sự thù ghét. (Ep 2:16)

SUY NIỆM: Nhìn vào những biến động của thế giới ngày nay, phải chăng ma quỷ đang tìm đủ mọi cách để phá huỷ giấc mơ của Thiên Chúa Thiên Chúa đó là sự hiệp nhất, hòa hợp, hòa bình, và hoà giải? Đứng trước một thế giới với đầy những xung đột và căng thẳng, một cộng đồng đủ loại thứ anh chị vung tay chém gió, một gia đình đầy những mâu thuẫn bất hoà, thì sự hoà giải là một nhu cầu cấp bách cần được thực hiện. Vậy để duy trì được giấc mơ của Thiên Chúa bạn phải là gì? Như Thánh Phaolô nhắc nhở bạn hôm nay hoà giải chỉ thực sự thành tựu khi Thiên Chúa trở nên mọi sự ở trong mọi người và mọi loài. Chỉ có Thiên Chúa mới có thể tiêu diệt sự thù ghét. Ngoài Chúa ra thì mọi nỗ lực hoà giải sẽ trở nên bế tắc và gặp rất nhiều khó khăn vì “không có Thầy, anh em chẳng làm gì được.” (Ga 15:5b) Nếu hai người cứ nhìn về hai hướng khác nhau thì làm sao họ có thể đi tới một đích được. Ngược lại nếu hai người tự nhận ra những đau khổ họ đã gây ra cho nhau, đồng thời họ ý thức cũng như chấp nhận lỗi sai của mình, thành tâm hoán cải, thay đổi cách nhìn, cách suy nghĩ, cách cảm nghiệm thì sự hoà giải mới có thể đạt được. Khi bạn làm mọi việc vì nhân danh Chúa, cái tôi của bạn sẽ nhỏ đi cái tình sẽ lớn lên. Thù hận không thắng được hận thù, chỉ có tình yêu trong Chúa mới sưởi ấm được cái lạnh của con tim oán thù thôi.

LẮNG NGHE: Thưa anh em, nhân danh Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta, tôi khuyên tất cả anh em hãy nhất trí với nhau trong lời ăn tiếng nói, và đừng để có sự chia rẽ giữa anh em, nhưng hãy sống hòa thuận, một lòng một ý với nhau. (1 Cr 1:10)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, lòng nhân hậu và tình thương CHÚA / ấp ủ tôi suốt cả cuộc đời, / và tôi được ở đền Người / những ngày tháng, những năm dài triền miên. (Tv 23:6) Xin giúp con biết tha thứ để được thứ tha hôm nay.

THỰC HÀNH: Điều gì đang làm bạn mất bình an trong tâm hồn? Tâm sự với Chúa hôm nay để được bình an nhé.

From: Do Dzung

******

Hãy Tha Thứ, Nhạc sĩ Quốc Thái, ca sĩ Hiền Thục

THẢ TÔI NẰM NGHỈ – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Trong đồng cỏ xanh tươi, Người thả tôi nằm nghỉ!”.

“Mọi vấn đề của nhân loại đều bắt nguồn từ việc con người không biết nghỉ ngơi!” – Blaise Pascal.

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay mời gọi chúng ta khám phá tầm quan trọng của việc nghỉ ngơi. Sau khi thi hành sứ vụ, các tông đồ thấm mệt, trở về; Chúa Giêsu bảo, “Các con hãy lánh riêng ra, đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút!”. Tâm tình của Thánh Vịnh đáp ca thật phù hợp, “Trong đồng cỏ xanh tươi, Người thả tôi nằm nghỉ!”.

‘Nghỉ ngơi trong Chúa’ có nghĩa là ‘cầu nguyện!’. Một trong những cám dỗ mà bất cứ Kitô hữu nào cũng có thể không chống nổi là muốn làm quá nhiều việc; và do đó – mỗi ngày một chút – xa Chúa dần! Về việc cầu nguyện – thời khắc Chúa ‘thả tôi nằm nghỉ’ – một trong những mối nguy lớn nhất là bạn có thể dễ dàng nghĩ rằng, có những việc lớn lao hơn, quan trọng hơn và cấp bách hơn cần làm, dẫn tới chỗ thiếu quan tâm đến ‘việc ở lại với Chúa’; và cho dẫu đó là việc của Chúa thì “Chúa vẫn luôn quan trọng hơn việc của Ngài!”. Vì lý do đó, Chúa Giêsu nói với các tông đồ – dù đã kiệt sức nhưng vẫn phấn khởi vì mọi việc đã diễn ra quá tốt đẹp – rằng, họ phải nghỉ ngơi!

Để có thể ‘nghỉ ngơi trong Chúa’ đúng cách, bạn phải ‘ở lại với Chúa Giêsu’, người mà bạn sẽ trò chuyện. Hãy xác tín bạn đang ở với Ngài! Vì lý do này, mọi giờ cầu nguyện phải luôn luôn bắt đầu bằng việc ý thức sự hiện diện của Chúa, đây thường là phần khó khăn nhất. Thứ đến, bạn phải ‘ở một mình’ với Ngài, vì nếu thực sự muốn nói chuyện thân mật và sâu sắc với ai, chúng ta chọn ở một mình với họ.

Thánh Pierre Julian Eymard cảnh báo chúng ta về mối nguy ‘lấp đầy lời tạ ơn’ sau rước lễ bằng nhiều lời thuộc lòng. Ngài nói, “Sau khi rước Mình Thánh Chúa, điều tốt nhất nên làm là thinh lặng để Chúa Giêsu nói với chúng ta thay vì nói với Ngài về những kế hoạch và những dự án. Tốt hơn, hãy để Chúa Giêsu hướng dẫn và khích lệ bạn!”.

Ngài là hiện thân của Thiên Chúa Mục Tử – bài đọc một – Ngài rao giảng và làm các công việc Chúa Cha trao. Ngài không bỏ mặc những nhu cầu của đám đông, nhưng mỗi ngày, trước hết, Ngài rút lui để cầu nguyện trong thinh lặng, trong sự thân mật với Cha. Lời mời dịu dàng của Ngài – hãy nghỉ ngơi đôi chút – sẽ đồng hành với chúng ta mỗi ngày và mọi ngày.

Anh Chị em,

“Người thả tôi nằm nghỉ!”. Cầu nguyện, chiêm ngắm, sẽ là nơi mà lòng từ bi phát sinh. Nếu chúng ta biết cách nghỉ ngơi thực sự, chúng ta sẽ có khả năng từ bi thực sự; nếu chúng ta biết trau dồi một đời sống chiêm niệm, cầu nguyện, chúng ta sẽ thực hiện các hoạt động của mình mà không có thái độ tham lam của những kẻ muốn sở hữu và tiêu thụ mọi thứ. Nếu chúng ta giữ liên lạc với Chúa và không gây mê phần sâu thẳm nhất của mình, thì những việc phải làm sẽ không có khả năng gây kiệt sức hoặc nuốt chửng chúng ta. Hãy lắng nghe điều này, chúng ta cần một “bầu sinh thái của trái tim”, bao gồm sự nghỉ ngơi trong Chúa, chiêm ngắm Ngài, vì Chúa Giêsu đang muốn ‘thả tôi nằm nghỉ!’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để sự hấp tấp chiếm lĩnh trái tim con; nhờ đó, con mới có thể lay động được các tâm hồn, để ý đến những vết thương và cả những nhu cầu của họ!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: KimBang Nguyen

**************

CHÚA NHẬT XVI THƯỜNG NIÊN, NĂM B

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.

30 Khi ấy, các Tông Đồ tụ họp chung quanh Đức Giê-su, và kể lại cho Người biết mọi việc các ông đã làm, và mọi điều các ông đã dạy. 31 Người bảo các ông : “Anh em hãy lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút.” Quả thế, kẻ lui người tới quá đông, nên các ông cũng chẳng có thì giờ ăn uống nữa. 32 Vậy, thầy trò xuống thuyền đi lánh riêng ra một nơi hoang vắng. 33 Thấy các ngài ra đi, nhiều người hiểu ý, nên từ khắp các thành, họ cùng nhau theo đường bộ chạy đến nơi, trước cả các ngài. 34 Ra khỏi thuyền, Đức Giê-su thấy một đám người rất đông thì chạnh lòng thương, vì họ như bầy chiên không người chăn dắt. Và Người bắt đầu dạy dỗ họ nhiều điều. 


 

CHỮA LÀNH THẦM LẶNG – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Nhóm Pharisêu bàn bạc để tìm cách giết Chúa Giêsu. Biết vậy, Ngài lánh khỏi nơi đó!”.

“Sẽ đến một lúc, không ai biết khi nào; sẽ có một nơi, không ai biết ở đâu. Nó đánh dấu số phận vinh quang hay tuyệt vọng của mỗi người! Và sẽ có một lằn ranh ẩn khuất giữa sự kiên nhẫn của Thiên Chúa và cơn thịnh nộ của Ngài. Nhưng với những ai tin vào một Đấng đời đời yêu thương, thì toàn bộ cuộc sống chỉ là một cuộc chữa lành thầm lặng!”.

Kính thưa Anh Chị em,

“Toàn bộ cuộc sống chỉ là một ‘cuộc chữa lành thầm lặng!’”. Ý tưởng của A. Alexander được gặp lại trong Tin Mừng hôm nay qua cách ứng xử tuyệt vời của Chúa Giêsu; “Ngài lánh khỏi nơi đó!” khi biết người ta đang tìm giết Ngài.

“Lánh khỏi nơi đó”, không phải vì Chúa Giêsu sợ, cũng không phải vì Ngài chưa chuẩn bị đủ; nhưng vì lòng người chưa sẵn sàng để đón nhận sứ điệp cứu độ. “Lánh khỏi nơi đó” nhưng Ngài vẫn tiếp tục chữa lành họ! Vậy “lánh khỏi nơi đó”, Chúa Giêsu đi đâu? Trước ác tâm của con người, có thể Ngài ra ngồi đâu đó, đùa vui với lũ sẻ! Bởi Ngài không thích báng bổ, cũng không muốn kích động một cuộc đối đầu. Mỗi khi thách thức ai, Chúa Giêsu muốn dẫn người đó đến chỗ suy gẫm sâu sắc hơn về bản thân họ và cuối cùng, là sự hoán cải. Đây không phải là lúc để thu hút, thuyết phục, Ngài “lánh khỏi nơi đó” chỉ để chờ đợi! Đó là một giai đoạn trong tiến trình chữa lành các linh hồn, ‘chữa lành thầm lặng!’.

Cả chúng ta, đôi khi bạn và tôi thấy mình có những bất đồng, thậm chí với những người thân. Khi những cảm xúc này dấy lên, rõ ràng là vì một hoặc cả hai bên chưa sẵn sàng cho sự thật… thì điều cần làm là hãy “lánh khỏi nơi đó” và đợi cho đến thời điểm mà trái tim chúng ta rộng mở hơn; cũng như chờ đợi người anh em không còn đóng chặt cánh cửa trái tim họ. Và điều này thật cần thiết trong chuỗi tiến trình chữa lành!

Bài đọc Mikha hôm nay cũng không nằm ngoài kế hoạch Thiên Chúa chữa lành dân Ngài; đúng hơn, ‘chữa lành thầm lặng’ những người giàu. Mikha lên tiếng cảnh báo những ai trục lợi trên người nghèo. Này rồi đây, kẻ thù sẽ tàn phá tất cả và “Đó sẽ là thời tai hoạ”, thời mà “Chúa không quên những người nghèo khổ!” – Thánh Vịnh đáp ca.

Trở lại với Tin Mừng, một chi tiết quan trọng cần lưu ý, “Dân chúng đông đảo theo Chúa Giêsu và Ngài chữa lành hết!”. Đừng nghĩ tất cả các cuộc chữa lành đều là vật lý! Không chỉ thế, Ngài chữa trị cả trí tri và linh hồn! Đó là những ai bị cuộc sống, thử thách và tội lỗi vùi dập… và ngày nay, Ngài vẫn tiếp tục chữa lành. Chúa Giêsu là thầy thuốc vĩ đại muốn cứu tất cả, dù là chữa lành công khai hay ‘chữa lành thầm lặng’.

Anh Chị em,

“Ngài lánh khỏi nơi đó!”. Chúa Giêsu, Đấng mà gió lẫn biển phải tuân lệnh và ma quỷ cũng phải khuất phục; thế mà trước con người, đôi khi, Ngài như thể chịu thua. Ngài nhân hậu, nhẫn nhịn, hiền lành; và thậm chí, chấp nhận trả một giá đắt – thập giá – để không chỉ trở nên Đấng chữa lành những con người mà còn là Đấng Cứu Độ Thế Giới. Cũng thế, nếu có thể “lánh khỏi nơi đó” như Chúa Giêsu mỗi khi cần thiết, các cuộc ‘chữa lành thầm lặng’ của bạn và tôi vẫn mang tính cứu độ thế giới!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, Đấng kiên nhẫn với con hơn ai hết! Cho con một đôi khi, cũng biết rời đi nơi khác, chờ đợi trái tim mở cửa, không chỉ tim anh chị em con mà cả trái tim con!”, Amen.

 (Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

***********

Thứ Bảy Tuần XV, Mùa Thường Niên, Năm Chẵn

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

14 Khi ấy, nhóm Pha-ri-sêu ra khỏi hội đường, bàn bạc để tìm cách giết Đức Giê-su.

15 Biết vậy, Đức Giê-su lánh khỏi nơi đó. Dân chúng theo Người đông đảo và Người chữa lành hết. 16 Người cấm họ không được tiết lộ Người là ai. 17 Như thế là để ứng nghiệm lời ngôn sứ I-sai-a đã nói : 18 Đây là người Tôi Trung Ta đã tuyển chọn, đây là người Ta yêu dấu : Ta hài lòng về Người. Ta sẽ cho Thần Khí Ta ngự trên Người. Người sẽ loan báo công lý trước muôn dân. 19 Người sẽ không cãi vã, không kêu to, chẳng ai nghe thấy Người lên tiếng giữa phố phường. 20 Cây lau bị giập, Người không đành bẻ gãy, tim đèn leo lét, chẳng nỡ tắt đi, cho đến khi Người đưa công lý đến toàn thắng, 21 và muôn dân đặt niềm hy vọng nơi danh Người.


 

Tại sao ta phải tập luyện tư cách?-Cha Vương

Thứ 6 rồi bạn ơi! Chúc bạn và gia đình một weekend  như ý. Đừng quên thốt lên “Lạy Chúa, con yêu mến Chúa” để kết hiệp với Chúa trong ngày nhé.

Cha Vương

Thứ 6: 19/7/2024

GIÁO LÝ:  Tại sao ta phải tập luyện tư cách? Ta phải cố gắng tập luyện để làm việc lành một cách dễ dàng, tự do và vui vẻ. Trước tiên, phải có một đức tin vững chắc nơi Chúa, Đấng sẽ giúp ta, nhưng cũng phải thực hành các nhân đức, nghĩa là, phải xin ơn Chúa, phát triển nơi ta, khả năng vận dụng lý trí và lòng muốn ngày càng liên tục kiên quyết hướng tới các việc lành, không để ta buông mình theo các đam mê hỗn loạn. (YouCat, số 300)

SUY NIỆM: Nhân đức là một xu hướng thường xuyên và kiên trì để làm điều thiện. “Mục đích của một đời sống nhân đức là trở nên giống Thiên Chúa” (thánh Grêgôriô thành Nyssa).

❦  Các nhân đức chính là: khôn ngoan, công bằng, can đảm, tiết độ. Người ta cũng gọi là các nhân đức căn bản.

❦  Đừng sợ rằng đời bạn chấm dứt nay mai. Đúng hơn phải sợ mình quên bắt đầu lại cho đúng đắn hơn—Hồng y Newman. (YouCat, số  300 t.t.)

Bạn đang cần nhân đức nào nhất trong lúc này?

LẮNG NGHE: Ngoài ra, thưa anh em, những gì là chân thật, cao quý, những gì là chính trực tinh tuyền, những gì là đáng mến và đem lại danh thơm tiếng tốt, những gì là đức hạnh, đáng khen, thì xin anh em hãy để ý. Những gì anh em đã học hỏi, đã lãnh nhận, đã nghe, đã thấy ở nơi tôi, thì hãy đem ra thực hành, và Thiên Chúa là nguồn bình an sẽ ở với anh em. (Pl 4:8-9)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, xin ban nhân đức cho con để con biết gìn giữ và theo đuổi những gì là chân thiện mỹ.

THỰC HÀNH: Cố gắng rèn luyện một nhân đức mà bạn đang cần nhất nhé.

From: Do Dzung

***************

Chúa biết con yêu mến Ngài – Nguyễn Hồng Ân (Sáng tác: Sr. Hiền Hoà) 

TRÁI TRĂNG LÀNH THÁNH – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Ta muốn lòng nhân từ, chứ đâu cần lễ tế!”.

Sau thế chiến thứ hai, một lời cầu nguyện được tìm thấy trong túi áo của một em bé đã chết tại trại tập trung Ravensbruck. “Lạy Chúa, xin nhớ đến không chỉ những thiện nam tín nữ mà cả những người ác tâm; nhưng xin đừng nhớ đến những đau khổ họ đã gây nên cho chúng con. Khi những kẻ bắt bớ chúng con ra trước toà Chúa, xin cho tất cả trái trăng lành thánh mà chúng con đã gánh chịu trở thành sự tha thứ cho họ!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Cao cả thay, một đứa trẻ biết mình sắp chết vẫn xin Chúa xót thương bao kẻ làm khốn mình! Hôm nay, Chúa Giêsu đang quan sát những gì chúng ta gieo rắc trong cuộc đời; mà từ đó, bạn và tôi có thể hái được hoặc không hái được những ‘trái trăng lành thánh’.

Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu sửa lại lối nguỵ biện của các biệt phái khiến cho luật ngày Sabbat hoàn toàn không thể chấp nhận được. Ngài chỉ quan tâm đến trái tim vốn trổ sinh điều thiện hảo, “Ta muốn lòng nhân từ, chứ đâu cần lễ tế!”; đang khi các biệt phái thì hà khắc, “Ông coi, các môn đệ ông làm điều không được phép làm ngày Sabbat!”. Và điều khó tin là họ đã thực sự có ý đó! Làm sao có ai đó có thể cấm đoán hoặc không cho phép mình làm một việc lành? Đức ái đích thực tôn trọng những đòi hỏi của công lý, bằng cách tránh rơi vào tình trạng tuỳ tiện hoặc tuỳ hứng; đồng thời, ngăn ngừa sự khắc nghiệt giết chết linh hồn của Lề Luật. Vì lòng bác ái không gì khác hơn là một lời mời gọi liên tục yêu thương, liên tục hiến thân cho người khác.

“Ta muốn lòng nhân từ, chứ đâu cần lễ tế!”. Hãy lặp lại nhiều lần những lời này để khắc ghi vào tâm hồn rằng, Thiên Chúa, Đấng giàu lòng thương xót, muốn chúng ta có lòng xót thương. “Thiên Chúa gần gũi biết bao với những ai tuyên xưng lòng thương xót của Ngài! Đúng. Thiên Chúa không ở xa những ai có lòng thống hối!” – Augustinô. Và chúng ta sẽ xa cách Thiên Chúa biết bao khi để trái tim mình biến thành đá cứng!

Chúa Giêsu cáo buộc những biệt phái lên án người vô tội. Chúng ta thì sao? Chúng ta có thực sự quan tâm đến các vấn đề của người khác? Chúng ta có đánh giá họ với những tình cảm trìu mến và cảm thông? Hãy cố gắng đừng lạc đường và cầu xin cho mình có một trái tim luôn thương xót, luôn tha thứ, luôn nhân từ và luôn đôn hậu. Và nếu chúng ta phát hiện ra trong cuộc sống mình có một số chi tiết không phù hợp với khuynh hướng tốt lành này, thì hôm nay là thời điểm tốt để khắc phục chúng, bằng cách hình thành một số dự định sẽ thực hiện vốn sẽ đem lại những ‘trái trăng lành thánh’.

Anh Chị em,

“Ta muốn lòng nhân từ, chứ đâu cần lễ tế!”. Gẫm suy những lời này, thánh Phanxicô Assisi cất lên, “Lạy Chúa, nơi nào có tình yêu và sự khôn ngoan, nơi đó không có sợ hãi hay thiếu hiểu biết; nơi nào có kiên nhẫn và khiêm tốn, nơi đó không có giận dữ hay khó chịu; nơi nào có nghèo khó và vui tươi, nơi đó không có tham lam và hám lợi; nơi nào có bình an và chiêm niệm, nơi đó không có lo lắng hay bất an; nơi nào có lòng kính sợ Chúa, nơi đó kẻ thù không thể vào được; nơi nào có xót thương, nơi đó không có thái quá hay khắc nghiệt!”. Tất cả những điều này hội tụ viên mãn nơi Chúa Giêsu!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, dù con ít đẹp, nhưng ước gì, nét phúc hậu luôn rạng ngời trên khuôn mặt con. Để ai gặp con, họ kịp thoáng thấy một Giêsu nhân ái trong con!”, Amen.

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: KimBang Nguyen

*************

Thứ Sáu Tuần XV, Mùa Thường Niên, Năm Chẵn

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.   Mt 12,1-8

1 Khi ấy, vào ngày sa-bát, Đức Giê-su đi băng qua một cánh đồng lúa ; các môn đệ thấy đói và bắt đầu bứt lúa ăn. 2 Người Pha-ri-sêu thấy vậy, mới nói với Đức Giê-su : “Ông coi, các môn đệ ông làm điều không được phép làm ngày sa-bát !” 3 Người đáp : “Các ông chưa đọc trong Sách sao ? Ông Đa-vít đã làm gì, khi ông và thuộc hạ đói bụng ? 4 Ông vào nhà Thiên Chúa, và đã cùng thuộc hạ ăn bánh tiến. Thứ bánh này, họ không được phép ăn, chỉ có tư tế mới được ăn mà thôi. 5 Hay các ông chưa đọc trong sách Luật rằng ngày sa-bát, các tư tế trong Đền Thờ vi phạm luật sa-bát mà không mắc tội đó sao ? 6 Tôi nói cho các ông hay : ở đây còn lớn hơn Đền Thờ nữa. 7 Nếu các ông hiểu được ý nghĩa của câu này : Ta muốn lòng nhân chứ đâu cần lễ tế, ắt các ông đã chẳng lên án kẻ vô tội. 8 Quả thế, Con Người làm chủ ngày sa-bát.”


 

Thánh CAMILLÔ LELLIS, (1550-1614) Linh mục.

Chúc bình an! Hôm nay 18/7 Giáo Hội mừng kính Thánh CAMILLÔ LELLIS, (1550-1614) Linh mục. Mừng bổn mạng đến những ai chọn ngài làm quan thầy nhé.

Cha Vương

Thứ 5: 18/7/2024

Thánh Camillô Lêllis sinh tại thành Napôli, nước Ý, vào năm 1550. Cuộc sống thơ ấu của Camillô không mấy tốt đẹp. Tuổi thanh niên Camillô gia nhập quân đội và mắc phải thói cờ bạc. Nết xấu này làm cho Camillô lúc 24 tuổi phải nghèo xơ xác. Vì muốn thay đổi cuộc đời, Camillô đã xin vào tu trong dòng Capuxinô ở thành Napôli.

Thế nhưng Camillô không thể tuyên khấn ở trong dòng được bởi vì một cái chân của ngài bị trọng thương trong trận chiến hồi ngài đi lính nhưng tới nay vẫn không thể chữa trị được. Rất may, như người đời thường nói: trong cái rủi lại có cái may, Vì không được tuyên khấn, Camillô bắt đầu chuyển sang việc đi chăm sóc các người đau ốm trong thành phố Rôma; và rồi ngài đã trở thành giám đốc bệnh viện thánh Giacôbê.

Vị hướng dẫn tinh thần của Camillô, thánh Philipphê Nêri (lễ kính ngày 26 tháng Năm), là một linh mục rất thánh thiện ở Rôma hồi đó. Cha Philipphê đã giúp Camillô học làm linh mục. Sau đó, Camillô được thụ phong. Cha Camillô quyết định thành lập một nhóm đạo đức tình nguyện chăm sóc những người đau ốm. Cùng với hai người phụ tá, Camillô đã thiết lập một hội dòng chuyên lo cho những người đau bệnh, gọi là dòng Camillô.

Các tu sĩ Camillô phục vụ trong các bệnh xá ở Rôma và Napôli cũng như giúp các nạn nhân mắc bệnh dịch tả trên các boong tàu ở hải cảng Rôma. Camillô cùng các anh em linh mục và tu sĩ dòng của ngài cũng đến với những người nghèo, những người bệnh không ai chăm sóc. Các ngài đã liều mạng sống mình để đem an vui và hy vọng đến cho những bệnh nhân mắc bệnh truyền nhiễm. Với thời gian, hội dòng phát triển mạnh và có thêm nhiều thành viên mới. Thánh Camillô Lêllis cũng gởi người tới giúp các binh lính bị thương tại Hungary và Croatia. Đây là đơn vị y khoa đầu tiên có mặt trên chiến trường.

Mùa hạ năm 1614, thánh nhân ngã bệnh nặng, uống thuốc gì cũng không thuyên giảm. Đêm ngày 14 tháng 7, ngài xin lỗi các thầy dòng đang đứng vây quanh giường, giang hai tay theo hình thánh giá, kêu tên cực trọng Chúa Giêsu và Đức Mẹ, rồi tắt thở êm ái, hưởng thọ 65 tuổi.

Năm 1746, Đức Giáo Hoàng Bênêđictô XIV đã tôn phong thánh nhân lên bậc hiển thánh. Giáo hội mừng lễ kính thánh nhân ngày 14.7.

Ngày 22/06/1886, Đức Thánh Cha Lêô VIII công bố hai Thánh Camillo De Lellis và Thánh Gioan Thiên Chúa làm “Bổn mạng của các bệnh nhân và bệnh viện trên toàn thế giới”.  ĐTC Piô XI suy tôn Ngài và Thánh Gioan Thiên Chúa làm “Đấng bảo trợ nhân viên y tế” vào ngày 28/08/1930.

(Nguồn: mạng tgpsaigon) 

From: Do Dzung

*************

Trái Tim Yêu Thương (Sáng tác: Sr. Clara Chu Linh .OP) – Diệu Hiền 

MỘT CÕI RIÊNG TƯ – Lm. Giuse Nguyễn Hữu An

Lm. Giuse Nguyễn Hữu An

Tin Mừng Chúa nhật hôm nay tiếp nối trang Tin Mừng tuần trước.  Chúa Giêsu sai các môn đệ ra đi truyền giáo.  Sau chuyến đi, các học trò trở về.  Anh em vui mừng kể cho Thầy nghe kết quả những việc đã làm.  Chúa chia sẻ niềm vui với các môn sinh và khuyên nhủ: “Anh em hãy lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút.”  Một lời khuyên rất thiết thực, một sự quan tâm thật ân cần, ấm áp tình thầy trò.

 

Chúa Giêsu rất thương các môn đệ.  Làm việc nhiều nên cần phải nghỉ ngơi lấy lại sức lực để tiếp tục làm việc.  Nghỉ ngơi ở đây không phải là chè chén say sưa, hưởng thụ thỏa thích, hay lười biếng “nhàn cư vi bất thiện,” nhưng đó chính là thời giờ bồi dưỡng tâm hồn, là dịp tĩnh tâm của các Tông đồ.  Trong thinh lặng, mỗi người cầu nguyện, trau dồi nội tâm.

1. Thinh lặng là một cõi riêng tư

 Một bầu khí yên tĩnh, một thời gian trầm lắng là một cõi riêng tư thật cần thiết cho con người.  Thân xác nghỉ ngơi, tinh thần thư giãn, trí óc sáng suốt, tâm hồn bình an.

 Giữa những ồn ào của đám đông

giữa những sôi nổi của thành công

và ê chề của thất bại

xin dành một cõi rất riêng cho Giêsu.

Giữa những đam mê quay cuồng

giữa những khát khao thèm muốn

và những trói buộc của sợ hãi, âu lo,

xin giữ một cõi rất riêng cho Giêsu

Giữa lúc bị cuộc đời từ khước

giữa lúc bơ vơ đi trong đêm mênh mông,

chẳng có ai để cậy dựa,

xin trở về với cõi riêng bên Giêsu,

để một mình ở đó

trầm lắng và bình an.

 Lm Nhạc sĩ Thái Nguyên suy tư những lời thơ sâu lắng ấy và đã dệt ca khúc: “Một cõi riêng tư:” Một cõi riêng tư, trong lòng con xin dành cho Chúa.  Một cõi riêng tư, trong lòng con Chúa thương ngự trị.  Chúa là điểm hẹn nơi con phát xuất ra đi dấn thân, cho cuộc đời nhân trần.  Chúa là đỉnh cao nơi con trở lại, để sống trong ân tình, niềm vui phút an bình.

 Một cõi riêng tư với Chúa, chan chứa một niềm vui sâu lắng trong nội tâm, niềm vui gặp gỡ Chúa.

 2.Chúa Giêsu, mẫu gương thinh lặng

 Thinh lặng là điểm nổi bật nhất trong cuộc đời Chúa Giêsu.  Chúa sống thinh lặng, yêu thích thinh lặng, dạy thinh lặng, và dùng sự thinh lặng như một phương thế hữu hiệu để hoạt động tông đồ.  Chúa khuyên các môn sinh hãy sống theo gương của Người.  Nhịp sống mỗi ngày của Chúa Giêsu với khởi đầu là cầu nguyện và kết thúc trong tĩnh lặng riêng tư với Cha.  Sáng sớm tinh mơ, Người dành thời gian đẹp nhất một ngày mới để cầu nguyện cùng Chúa Cha.  Sau đó bận rộn với biết bao công việc: rao giảng và chữa lành thể xác tâm hồn cho con người.  Chúa Giêsu thích sự cô tịch và tránh xa đám đông.  Người chọn những nơi hiện diện: “Một ngọn núi cao riêng biệt” (Mc 9,2); những bờ dốc thẳng bao quanh hồ phía đồi Gôlăng (Mc 5,1); những bãi biển Phênixi xứ Xyria hay xứ Libăng (Mc 7,24-31); đôi bờ của con thác miền núi gần nguồn sông Giođan dưới chân núi Hécmon (Mc 8,27)…

 Nhịp sống mỗi ngày của Chúa Giêsu tạo nên khuôn mẫu cho tất cả các môn sinh trong cuộc sống thường ngày.

 Các môn đệ đi rao giảng Tin Mừng, hoạt động cứu độ con người.  Các môn đệ trở về, Chúa khuyên nên nghỉ ngơi trong cầu nguyện.  Làm việc và cầu nguyện, sống “nội tâm” và hoạt động “bên ngoài,” đó là nhịp sống mỗi ngày của người môn đệ Chúa Giêsu.

 3.Thinh lặng để sống nội tâm

Thinh lặng thuộc về yếu tính của thánh thiện.  Trong thinh lặng và lòng cậy trông, sức mạnh của các Thánh được hình thành (Is 30,15).  Ðời sống tâm linh phải được nuôi dưỡng bồi bổ để phát triển.  Thiên Chúa chính là nguồn mạch đời sống thiêng liêng.  Những giờ phút riêng tư thân mật bên Chúa sẽ giúp cho đời sống tâm linh phát triển.  Nhờ cầu nguyện, con người mới phát triển quân bình.

 Là Lời của Thiên Chúa ngỏ với con người, Chúa Giêsu nói bằng thinh lặng nhiều hơn bằng những lời rao giảng của Ngài.  Thinh lặng cũng là luật sống của Mẹ Maria.  Triết gia Jean Guitton gọi Mẹ Maria là “Trinh nữ suy tư.”  Người trinh nữ ấy “ghi nhớ mọi sự và suy đi nghĩ lại trong lòng” (Lc 2,19).  Mẹ không vội vã phản ứng và phát biểu nhưng “ghi nhớ” và “suy đi nghĩ lại trong lòng.”  Trong thinh lặng, Mẹ khám phá ý nghĩa các sự kiện và biến cố.  Trong thinh lặng, Mẹ đi vào cuộc giao tiếp thâm sâu với Lời Thiên Chúa và để Lời ấy nên hình hài trong lòng Mẹ.  Nếu Tin Mừng ghi lại một vài câu nói của Mẹ Maria thì Thánh Cả Giuse không có một lời nào, hoàn toàn thinh lặng.  Ngay giữa lúc được Thiên Thần hiện đến trong giấc mộng để báo tin về Mẹ Maria cưu mang Ngôi Hai Thiên Chúa, Thánh Giuse cũng không nói một lời nào, và nhất là Ngài âm thầm ra đi khỏi cuộc đời lúc nào cũng không ai hay biết.

 Thinh lặng là miền đất phì nhiêu cho hạt lúa đơm bông.  Thinh lặng là cung lòng người mẹ cho tư tưởng mang lấy hình hài.  Thinh lặng nội tâm để cầu nguyện, đó chính là những tâm tình kết hợp với Thiên Chúa trong đời sống nội tâm, “Thiên Chúa không nhìn theo kiểu người phàm: Người phàm chỉ thấy điều mắt thấy, còn Đức Chúa thì thấy tận đáy lòng” (1Sm 16, 7b).  Những giây phút yên lặng bên Chúa giúp ta định hướng cuộc đời.  Ánh sáng Lời Chúa giúp ta nhìn rõ tâm hồn mình, biết rõ những sai sót của mình mà sửa đổi.  Những lời chỉ dạy của Chúa là những chuẩn mực đạo đức giúp ta sống ngay thẳng, thật thà, lương thiện.  Ơn Chúa ban sẽ cho ta sức mạnh để hoạt động tích cực hữu hiệu hơn, để hăng hái dấn thân hơn nữa trên đường phục vụ anh em.

 Các xã hội văn minh, các đô thị luôn chạy theo nhịp sống hối hả của kỹ thuật hiện đại.  Con người thời nay dễ bị căng thẳng.  Do đó, người ta thường tìm đến với Yoga,Thiền, với các phương pháp dưỡng sinh để tìm sự quân bình, tìm yên tĩnh, muốn trầm lắng nội tâm.

 Vào mùa hè, người ta thường tạm nghĩ công việc, rời nếp sống đô thị náo nhiệt tìm đến nghỉ ngơi nơi vùng quê, miền biển, miền núi.  Nô đùa cùng sóng biển cát vàng, hít thở khí trời dịu mát của cao nguyên lộng gió hay hoà vào khung cảnh thanh bình êm ả của đồng quê bát ngát lúa chín vàng…  Bầu khí yên tĩnh, thời gian trầm lắng là điều rất cần thiết cho con người.  Thân xác nghỉ ngơi, tinh thần thư giãn, trí óc sáng suốt.  Từ đó, nhìn lại cuộc sống mình, kiểm điểm, rút ưu khuyết, định hướng cho cuộc sống sắp tới.

4. Thinh lặng cầu nguyện 

Trong lãnh vực tông đồ, thinh lặng cầu nguyện thật cần thiết.  Làm việc tông đồ là làm việc của Chúa.  Cầu nguyện để biết rõ ý Chúa, biết việc phải làm.  Cầu nguyện để múc lấy sức mạnh của Chúa giúp chu toàn công việc.  Cầu nguyện để biết khiêm nhường luôn coi mình là dụng cụ trong bàn tay Chúa.  Chỉ khi làm việc trong Chúa, với Chúa và vì Chúa, việc tông đồ mới có kết quả tốt đẹp theo ý Chúa muốn.

 Làm việc phải là kết quả của những giờ suy nghĩ và cầu nguyện.  Điều kiện tiên quyết để thành công chính là sự thinh lặng.  Từ thinh lặng ta mới có thể nuôi dưỡng những suy tư của mình một cách lâu dài được.  Bầu khí thinh lặng giúp ta hồi tâm xét mình thực thi sám hối cách đúng mức.  Bầu khí thinh lặng còn giúp cho người khác sống tinh thần cầu nguyện.

 Người Kitô hữu yêu quý những giây phút thinh lặng trong tâm hồn, yên tĩnh ngọt ngào bên Chúa.  Người Kitô hữu tìm thấy sự thinh lặng thánh ấy trong nhà thờ, trong những giây phút cầu nguyện và ngay trong tâm hồn mình. “Chỉ trong Thiên Chúa mà thôi, hồn tôi mới được nghỉ ngơi yên hàn” (Tv 61,2).  Thinh lặng, cầu nguyện chiêm niệm, hồi tâm luôn mang lại sức sống thiêng liêng cho mỗi người.

 Sứ điệp Ngày Truyền Thông Quốc Tế năm 2012, Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI chọn chủ đề “Thinh Lặng và Lời: Con Đường Phúc Âm Hóa.”  Sứ điệp viết: Nếu Thiên Chúa nói với chúng ta ngay trong thinh lặng, chúng ta sẽ khám phá trong thinh lặng khả năng để nói với Chúa về Chúa…  Trong sự chiêm niệm thinh lặng, Lời Hằng Sống, qua Đấng cấu tạo thế giới, trở nên hiện diện mạnh mẽ hơn và chúng ta ý thức nhiều hơn về kế hoạch cứu chuộc Chúa đang thực hiện trong lịch sử chúng ta bằng lời nói và việc làm…  Lời nói và thinh lặng: học cách truyền thông là học cách lắng nghe và chiêm niệm cũng như học nói.

 Mẹ Têrêxa Calcutta thích thinh thặng và đã dâng lời cầu nguyện tha thiết.

 Lạy Thiên Chúa, Đấng ưa thích sự thinh lặng, xin dạy chúng con thinh lặng để ở một mình với Ngài, trò chuyện, lắng nghe và thấm nhuần Lời Hằng Sống.

Xin dạy chúng con thinh lặng nơi con mắt, biết nhắm lại trước những vấp váp của tha nhân, biết quay đi trước những dịp tội gây xao xuyến.

Xin dạy chúng con thinh lặng nơi đôi tai, để nghe được tiếng kêu của người nghèo đói, để khép lại trước những mời mọc của ma quỷ.

Xin dạy chúng con thinh lặng nơi miệng lưỡi, để biết ca tụng Chúa và đem lại an vui cho muôn người, tránh cho mọi lời nói gây đau đớn đổ vỡ.

Xin dạy chúng con thinh lặng nơi trí khôn, để mở ra trước sự thật và khép lại trước dối trá.

Cuối cùng xin dạy chúng con thinh lặng nơi quả tim, để tránh xa mọi ích kỷ, thù hằn, ghen ghét, để yêu mến và ước ao Thiên Chúa trên hết mọi sự.  Amen!

 Lm. Giuse Nguyễn Hữu An

From: Langthangchieutim


 

CHO TÂM HỒN YÊN NGHỈ – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng!”.

“Gánh nặng của Chúa Kitô ‘nhẹ’ đến mức nó trở nên ‘nhẹ tênh’. Bạn sẽ không cảm thấy bị nó đè xuống. Gánh nặng của Chúa Kitô khác nào gánh nặng của đôi cánh – rất lớn so với cơ thể – của loài chim. Chừng nào chim còn ‘sức nặng nhẹ tênh’ của đôi cánh, nó có thể bay. Không có đôi cánh, nó sẽ loay hoay và mắc kẹt trên đất!” – Augustinô.

Kính thưa Anh Chị em,

“Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi!”. Lời mời gọi của Chúa Giêsu thật đáng ngạc nhiên! Ngài mời những ai đang ‘loay hoay và mắc kẹt’ bởi những khó khăn phiền nhiễu trong cuộc sống đến với Ngài, vì Ngài là Đấng làm ‘cho tâm hồn yên nghỉ!’.

Lời mời này được mở rộng dưới hình thức mệnh lệnh: “Hãy đến với tôi!”, “Hãy mang lấy ách của tôi!” và “Hãy học cùng tôi!”. Bạn và tôi hãy ghi khắc những lời này, là những lời thốt ra từ môi miệng Chúa Giêsu – Đấng mang lấy gánh nặng tội lỗi của cả nhân loại – vì những lời này sẽ mang lại cho chúng ta một niềm an ủi lớn lao. Thế nhưng, chúng ta hãy tự hỏi, gánh nặng của bạn và tôi là gì? Liệu chúng ta có dành năng lực của mình để phục vụ điều thiện hay đang phí sức vào những điều hư ảo?

Thật vậy, đôi khi sự mệt mỏi biểu hiện là do chúng ta đã hoài sức đặt niềm tin vào những thứ không cần thiết; nói cách khác, chúng ta đã xa rời những gì thực sự là quan trọng. Chúng ta được mời gọi học nơi Ngài ý nghĩa của việc sống trong lòng thương xót để cảm thấy cần đến lòng thương xót và trở thành khí cụ của lòng thương xót. Và một khi cảm thấy cần được thương xót, cần được tha thứ, an ủi, chúng ta học cách thương xót, tha thứ và an ủi người khác.

Nhật ký của một nhà thơ cổ để lại một lời cầu nguyện thật gần gũi, “Chúa ơi, con nản quá! Con không biết phải làm gì. Con có quá nhiều gánh nặng, và con đã trao tất cả cho Chúa. Vậy mà, Chúa đã không cất chúng đi. Ôi Giêsu, cho con biết tại sao? Và Ngài trả lời gọn lỏn, ‘Ta sẽ không bao giờ bỏ con!’”. “Ta sẽ không bao giờ bỏ con!”, đó cũng là câu trả lời của Thiên Chúa dành cho Israel dân Ngài, một dân với những gánh nặng, “Lạy Chúa, gặp cảnh gian truân, chúng con tìm kiếm Ngài!” – bài đọc một. Và Chúa đã thương cứu họ, “Từ trời xanh, Chúa đã nhìn xuống địa cầu”, Thánh Vịnh đáp ca.

Anh Chị em,

“Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi!”. Nếu gánh nặng của bạn là đấu tranh hàng ngày để sống công chính về mặt luân lý, hãy đến với Chúa Giêsu! Nếu cuộc sống ích kỷ và thu lợi bất chính quá hấp dẫn bạn, hãy đến với Chúa Giêsu! Nếu bạn đang bị đè nặng bởi một tội lỗi vốn ảnh hưởng đến ơn gọi hôn nhân hay đời sống thánh hiến, hãy đến với Chúa Giêsu! Nếu cuộc sống của bạn có vẻ tẻ nhạt và Thiên Chúa xem ra xa vắng, hãy đến với Chúa Giêsu! Ngài không kêu gọi chúng ta đến với những quy tắc, mà đến với chính con người Ngài, Đấng sẽ ‘cho tâm hồn yên nghỉ!’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, này con đến! Xin bổ sức cho con và tim con không còn mòn mỏi; nhưng nó sẽ reo lên ‘Chúa đáng chúc tụng và suy tôn muôn đời!’”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

************************

Thứ Năm Tuần XV, Mùa Thường Niên, Năm Chẵn

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

28 Khi ấy, Đức Giê-su cất tiếng nói : “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng. 29 Anh em hãy mang lấy ách của tôi và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường. Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng. 30 Vì ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng.”


 

  MỞ MỘT CÁNH CỬA – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Cha đã giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết mầu nhiệm Nước Trời”.

“Để diện kiến Hài Nhi Giêsu, ba nhà đạo sĩ đã phải trả giá cao – một hành trình dài – với những lễ phẩm đắt tiền. Và cuộc sống của họ đã đổi thay khi “Họ rẽ qua đường khác mà về” sau khi gặp Vua Trời, Đấng luôn ‘mở một cánh cửa’ với bất cứ ai!” – Anon.

Kính thưa Anh Chị em,

Không như trường hợp của ba nhà đạo sĩ, Lời Chúa hôm nay cho thấy một điều gì đó hoàn toàn khác! Chúa Giêsu nói, “Cha đã giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết mầu nhiệm Nước Trời”. Và nếu như thế, Đấng luôn ‘mở một cánh cửa’ với bất cứ ai, xem ra, lại ‘đóng cửa’ với một hạng nào đó? Chúng ta cùng xem xét!

Sự khôn ngoan, kiến thức và hiểu biết là ba trong bảy ơn Chúa Thánh Thần; vì thế, tự nó, không thể là vấn đề! Ở đây, Chúa Giêsu đang nói đến những người mà ‘lòng kiêu hãnh và cái tôi’ của họ quá cao đến nỗi tự cho mình có quyền thẩm định mọi sự. Do đó, những mầu nhiệm của Thiên Chúa bị che khuất khỏi họ, bởi họ đã tập trung trái tim và tâm trí vào bản thân như là ‘điều thiện tối cao!’. Trong “Thiên Chúa và Thế Giới”, Ratzinger viết, “Một sinh vật càng lớn càng muốn khẳng định mình. Nó muốn ngày càng ít phụ thuộc hơn; và do đó, ngày càng trở thành ‘một loại thần thánh’ không cần ai! Đây là cách tự mãn nảy sinh, cái mà chúng ta gọi là tự hào!”. Họ là những người tự đóng mình trước Thiên Chúa, Đấng luôn ‘mở một cánh cửa’ cho những ai khiêm hạ!

Ngày kia, một môn đệ hỏi, “Thưa thầy, tại sao ngày xưa có nhiều người gặp được Thiên Chúa mà ngày nay xem ra không còn những con người như thế?”. Vị thầy đáp, “Vì ngày nay chẳng còn ai chịu cúi mình sâu đến vậy!”. Rồi đây, Chúa Giêsu sẽ chỉ ra ‘chướng ngại’ này – lòng kiêu hãnh và cái tôi. “Ai không hoá nên trẻ thơ, sẽ không vào được Nước Trời!”. Ngay cả khi đã trưởng thành, chúng ta không bao giờ được ngừng trở nên trẻ thơ vốn không phức tạp và luôn phụ thuộc. Ẩn mình sau những chiếc mặt nạ và phát triển những xảo quyệt là một xu hướng được học theo thời gian. Từng chút một, người ta tính toán, viện cớ, để hạn chế lòng quảng đại của mình rồi lạc khỏi sự đơn giản và chính trực. Thất bại trong cuộc sống của chúng ta là do không thành thật, thiếu vắng sự cao quý và lòng trung thành cần thiết để làm những gì Thiên Chúa muốn.

Anh Chị em,

“Nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn!”. Trong cuộc sống, điều quan trọng là bạn và tôi phải thường xuyên suy gẫm xem mình giống những người khôn ngoan và thông thái hơn hay giống những người bé mọn hơn. Mặc dù Thiên Chúa là một mầu nhiệm vô hạn không thể hiểu thấu, nhưng chúng ta phải biết Ngài. Và cách duy nhất để nhận biết Ngài là Ngài đã mạc khải chính mình cho chúng ta trong Con Một Yêu Dấu. Với Con Một của mình, Thiên Chúa đã ‘mở một cánh cửa’ có tên Giêsu. Hãy đi qua Ngài, chiêm ngắm Ngài và nên giống Ngài mỗi ngày bằng cách khiêm tốn ngoan nguỳ như một trẻ thơ bất kể bạn và tôi là ai!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cửa Giêsu luôn mở nhưng khổ nỗi, nó thường rất hẹp và thấp. Để có thể chui lọt, dạy con biết cúi mình trước Chúa, trước anh chị em con mỗi ngày!”, Amen.

 (Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

**************

Thứ Tư Tuần XV, Mùa Thường Niên, Năm Chẵn

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

25 Khi ấy, Đức Giê-su cất tiếng nói : “Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết mầu nhiệm Nước Trời, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn. 26 Vâng, lạy Cha, vì đó là điều đẹp ý Cha.

27 “Cha tôi đã giao phó mọi sự cho tôi. Và không ai biết rõ người Con, trừ Chúa Cha ; cũng như không ai biết rõ Chúa Cha, trừ người Con và kẻ mà người Con muốn mặc khải cho.”