Con Tin Chúa Ơi! – Buổi phỏng vấn cuối cùng với Lm. Nhạc sĩ Duy Thiên

 Con Tin Chúa Ơi! – Buổi phỏng vấn cuối cùng với Lm. Nhạc sĩ Duy Thiên

Vào lúc 23 giờ 50 phút, ngày 06/08/2024, Linh mục Giuse Nguyễn Văn Thắng, tức nhạc sĩ Duy Thiên, đã an nghỉ trong Chúa tại nhà hưu Thạnh An, giáo phận Long Xuyên. Cha hưởng thọ 75 tuổi, với 48 năm phục vụ trong sứ vụ linh mục. Nhạc sĩ Duy Thiên là một tên tuổi lớn trong nền Thánh nhạc Công giáo Việt Nam, với hơn 200 bài Thánh ca đã đi vào lòng người. Những ca khúc như “Con tin Chúa ơi”, “Chiều tím”, “Tình Chúa cao vời”, “Tâm sự chiếc áo dòng”, và “Một đời tri ân” đã trở thành những giai điệu quen thuộc, gắn bó với nhiều thế hệ tín hữu, dẫn dắt chúng ta đến gần hơn với Thiên Chúa qua âm nhạc. Để tưởng nhớ và tôn vinh cuộc đời sáng tác của cha, xin trân trọng giới thiệu đến quý vị video phỏng vấn nhạc sĩ Duy Thiên, thực hiện vào ngày 19/01/2021 tại Sài Gòn. Qua những thước phim quý giá này, chính cha Duy Thiên sẽ dẫn dắt chúng ta vào cuộc hành trình tâm hồn của ngài – một hành trình mà âm nhạc là tiếng nói của đức tin, của tình yêu, và của sự phó thác trọn vẹn vào Thiên Chúa.

BẺ RA CHO THẾ GIỚI – Lm. Minh Anh, Tgp Huế

(Lm. Minh Anh, Tgp Huế)

“Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời!”.

“Break up the Bread!”, “Xin Hãy Bẻ Bánh!” – tựa đề một bài hát – kể chuyện một người phụ nữ đã mất đến ‘33 năm’ để xay bột, rây bột, nhào bột và làm nên một chiếc bánh. Thế mà, thật tội nghiệp, cuối cùng, chiếc bánh đó chỉ bán được với giá rẻ mạt – ‘30 đồng bạc’ – nhưng đó là tấm bánh bẻ ra cho muôn người!

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay nói đến tấm bánh Giêsu – được nhào nắn những 33 năm, bị bán 30 đồng bạc – ‘bẻ ra cho thế giới!’. Ngài nói với người Do Thái, “Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời!”.

“Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời!” chỉ có thể là một tuyên bố bởi một Đấng đến từ trời. Chúa Giêsu là bánh bởi trời đích thực có thể thoả mãn cơn đói sâu sắc nhất mà con người – vốn được tạo dựng cho vô biên – đang trải qua. Manna từ trời thời Xuất Hành của Israel xưa báo trước sự dư dật của bánh Thánh Thể Giêsu được ban cho các môn đệ đêm trước ngày Ngài chịu khổ hình. Manna trong sa mạc dưỡng nuôi dân trên hành trình đến Đất Hứa không thể tạo ra sự sống vĩnh cửu; Bánh Thánh Thể Giêsu không chỉ dưỡng nuôi con người trên lộ trình đến thiên đàng, mà còn ban cho chúng ta sự sống siêu nhiên của Thiên Chúa ngay hôm nay và cho đến muôn đời.

Mỗi người chúng ta đều trải qua những cơn đói thể xác và tinh thần như Êlia. Ông tuyệt vọng và xin được chết đi trên đường trốn chạy nữ hoàng Iđêven. Chúa sai thiên thần đem bánh tới cho ông; sau khi ăn, Êlia được tăng sức để tiếp tục hành trình đến núi của Thiên Chúa – bài đọc một. Bánh thiên thần báo trước Bánh Hằng Sống Giêsu sẽ bổ sức cho muôn người trong cuộc lữ hành về quê trời. Ngài là ‘Chiếc Bánh Thơm’ “đã yêu thương chúng ta, và vì chúng ta, đã tự nộp mình làm hiến lễ, làm hy lễ dâng lên Thiên Chúa tựa hương thơm ngào ngạt”. Vì thế, thay vì tìm kiếm sự thoả mãn trong thức ăn cũ kỹ của tức giận, vu khống, cay đắng và độc ác, chúng ta phải nuôi dưỡng nhau bằng thức ăn tinh thần của lòng trắc ẩn, lòng tốt và sự thứ tha – bài đọc hai.

Anh Chị em,

“Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời!”; “Bạn là những gì bạn ăn!”. ‘Ăn’ Chúa Giêsu, bạn và tôi nên giống Ngài, ‘là Ngài’. Đó là nên thánh! Nên giống Chúa Giêsu, chúng ta đi con đường Ngài đi; nghĩa là chấp nhận trở thành bánh ăn và thức uống cho người khác. “Bạn là những gì bạn ăn!”, Chúa Giêsu chúng ta ‘ăn’ trong Bí tích Thánh Thể thực sự là Thiên Chúa, Đấng đồng hoá chúng ta vào bản thể Ngài. Vì vậy, cả tuần này, chúng ta sẽ ‘triển nở’ thành Chúa Giêsu đang khi Ngài ‘triển nở’ trong chúng ta và cuộc sống của chúng ta sẽ được biến đổi bởi quyền năng Chúa Thánh Thần. Theo cách này, chúng ta chia sẻ cuộc sống vui tươi và đầy thử thách khi trở thành thân mình Chúa Kitô cho thế giới – một thế giới đói công lý, khát hoà bình, thèm sự sống viên mãn và thậm chí, sự sống vĩnh cửu. Nói cách khác, Bí tích Thánh Thể thách thức chúng ta hy sinh bản thân vì người khác như Chúa Kitô – ‘bẻ ra cho thế giới!’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, mỗi ngày rước Chúa, cho con thêm ‘chất Chúa’, bớt ‘chất người’ và con trở nên bánh hy tế dâng Chúa – tựa hương thơm ngào ngạt – bẻ ra cho thế giới!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp Huế)

From: KimBang Nguyen

*************************

CHÚA NHẬT XIX THƯỜNG NIÊN NĂM B

Bài trích thư của thánh Phao-lô tông đồ gửi tín hữu Ê-phê-xô.

4 30 Thưa anh em, anh em chớ làm phiền lòng Thánh Thần của Thiên Chúa, vì chính Người là dấu ấn ghi trên anh em, để chờ ngày cứu chuộc. 31 Đừng bao giờ chua cay gắt gỏng, nóng nảy giận hờn, hay la lối thoá mạ, và hãy loại trừ mọi hành vi gian ác. 32 Trái lại, phải đối xử tốt với nhau, phải có lòng thương xót và biết tha thứ cho nhau, như Thiên Chúa đã tha thứ cho anh em trong Đức Ki-tô.

5 1 Vậy, anh em hãy bắt chước Thiên Chúa, vì anh em là con cái được Người yêu thương, 2 và hãy sống trong tình bác ái, như Đức Ki-tô đã yêu thương chúng ta, và vì chúng ta, đã tự nộp mình làm hiến lễ, làm hy lễ dâng lên Thiên Chúa tựa hương thơm ngào ngạt.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.

41 Khi ấy, người Do-thái xầm xì phản đối, bởi vì Đức Giê-su đã nói: “Tôi là bánh từ trời xuống.” 42 Họ nói: “Ông này chẳng phải là ông Giê-su, con ông Giu-se đó sao? Cha mẹ ông ta, chúng ta đều biết cả, sao bây giờ ông ta lại nói: ‘Tôi từ trời xuống?’” 43 Đức Giê-su bảo họ: “Các ông đừng có xầm xì với nhau! 44 Chẳng ai đến với tôi được, nếu Chúa Cha là Đấng đã sai tôi, không lôi kéo người ấy, và tôi, tôi sẽ cho người ấy sống lại trong ngày sau hết. 45 Xưa có lời chép trong sách các ngôn sứ: Hết mọi người sẽ được Thiên Chúa dạy dỗ. Vậy phàm ai nghe và đón nhận giáo huấn của Chúa Cha, thì sẽ đến với tôi. 46 Không phải là đã có ai thấy Chúa Cha đâu, nhưng chỉ có Đấng từ nơi Thiên Chúa mà đến, chính Đấng ấy đã thấy Chúa Cha. 47 Thật, tôi bảo thật các ông, ai tin thì được sự sống đời đời. 48 Tôi là bánh trường sinh. 49 Tổ tiên các ông đã ăn man-na trong sa mạc, nhưng đã chết. 50 Còn bánh này là bánh từ trời xuống, để ai ăn thì khỏi phải chết. 51 Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời. Và bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống.”


 

TRUYỀN CẢM HỨNG – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Nếu chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác!”.

Một ấn phẩm Anh trao thưởng cho định nghĩa tốt nhất về một người bạn. Trong hàng nghìn câu trả lời, có một số câu đáng chú ý. “Đó là một người có lòng trung thực bất khả xâm phạm; một người nhân lên tình yêu, truyền cảm hứng cho bạn và người khác!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa lễ thánh Laurensô cho thấy sức mạnh và tầm quan trọng của việc ‘truyền cảm hứng’ và ‘nhân lên tình yêu’ nơi những ai sống cho tình yêu Thiên Chúa và tha nhân!

Không ai ‘nhân lên tình yêu’ và ‘truyền cảm hứng’ mạnh mẽ bằng Chúa Giêsu, “Nếu hạt lúa gieo vào lòng đất không chết đi, nó vẫn trơ trọi một mình; còn nếu chết đi, nó sinh được nhiều hạt khác!”. Dùng hình ảnh hạt lúa chết đi để vụ mùa bội thu, Chúa Giêsu đang nói đến nghịch lý chết và sống – một chân lý – nhưng đó là quy luật để thiên nhiên tồn tại! Ngài mời chúng ta sống ‘chân lý nghịch lý’ đó. Không vị thần nào được tôn thờ, yêu mến mà dám sống, dám chết cho các tín đồ của mình như Chúa Giêsu, Đấng từng nói, “Không có tình yêu nào lớn hơn tình yêu của người hiến mạng sống vì bạn hữu!”. Đó là một tình yêu có sức giục giã người khác hướng về điều thiện như hạt lúa sẵn sàng chết đi để nhân lên những đồng lúa vàng nối tiếp những đồng lúa vàng.

Laurensô được ‘truyền cảm hứng’ từ ‘Người Bạn có lòng trung thực bất khả xâm phạm’ Giêsu, cảm nghiệm được tình yêu của Ngài, đã nên giống Ngài khi chịu nướng chậm trên một chiếc giường sắt; không phải cực lòng, nhưng rất vui lòng: “Lật tôi lại để hai bên được chín đều!”. Chỉ những con người đầy tin yêu vào Đấng đã chết cho mình mới can đảm đến thế. Bạn và tôi không được gọi để sống và chết anh hùng như Laurensô, nhưng Chúa Phục Sinh đã ban ân sủng tương tự để mỗi người đủ sức ‘truyền cảm hứng’ và ‘nhân lên tình yêu’ bằng cách sống vị tha cách hào phóng nhất có thể!

Ngắm cuộc đời các thánh, chúng ta được ‘truyền cảm hứng’ từ sự trung thành của các ngài dành cho Chúa Kitô và Giáo Hội. Cũng thế, hành vi trung thành của chúng ta rồi sẽ ‘truyền cảm hứng’, ‘nhân lên tình yêu’ và lòng can đảm nơi những người khác để họ cũng có thể làm điều tương tự! Phaolô nói, “Ai vui vẻ dâng hiến, thì được Thiên Chúa yêu thương. Vả lại, Ngài có đủ quyền tuôn đổ xuống trên anh em mọi thứ ân huệ, để anh em vừa được luôn đầy đủ mọi mặt, vừa được dư thừa mà làm mọi việc thiện” – bài đọc một. “Phúc thay người biết cảm thương và cho vay mượn!” – Thánh Vịnh đáp ca.

Anh Chị em,

“Nếu chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác!”. Sự chết mang mầm sự sống, thập giá tiềm tàng phục sinh. Cuộc đời Chúa Giêsu trên trần gian là một chuỗi ngày của mục nát và chết đi; thế nhưng, chính tình yêu trong quãng đời xem ra không mấy thuận lợi này của Ngài đã kiến tạo một Vương Quốc mới giữa lòng thế giới, Vương Quốc Tình Yêu. Suốt dòng lịch sử, bao người đã sống cái ‘chân lý nghịch lý’ này; nhờ đó, ‘tình yêu nhân lên tình yêu’, những ‘hạt vàng’ nhân lên những đồng lúa vàng. Bạn và tôi cũng hãy sống cái ‘chân lý nghịch lý’ – quy luật Phục Sinh – đó! Bấy giờ, chúng ta cũng là những con người ‘chết để sống’, ‘mất để được’, được cả đồng lúa, mới mẻ và vĩnh cửu!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, dạy con chắt chiu những ‘hiến tế nhỏ’ mỗi ngày; chúng cũng sẽ ‘truyền cảm hứng’, ‘nhân lên tình yêu’ và con được cả cánh đồng!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

****************************

Ngày 10 tháng 8

THÁNH LÔ-REN-XÔ, PHÓ TẾ, TỬ ĐẠO

lễ kính

Bài trích thư thứ hai của thánh Phao-lô tông đồ gửi tín hữu Cô-rin-tô.

6 Thưa anh em, tôi xin nói điều này : “Gieo ít thì gặt ít ; gieo nhiều thì gặt nhiều.” 7 Mỗi người hãy cho tuỳ theo quyết định của lòng mình, không buồn phiền, cũng không miễn cưỡng, vì ai vui vẻ dâng hiến, thì được Thiên Chúa yêu thương. 8 Vả lại, Thiên Chúa có đủ quyền tuôn đổ xuống trên anh em mọi thứ ân huệ, để anh em vừa được luôn đầy đủ mọi mặt, vừa được dư thừa mà làm mọi việc thiện, 9 theo như lời đã chép : “Kẻ túng nghèo, Người rộng tay làm phúc ; đức công chính của Người tồn tại muôn đời.”

10 Đấng cung cấp hạt giống cho kẻ gieo, và bánh làm của ăn nuôi dưỡng, tất sẽ cung cấp dư dật hạt giống cho anh em gieo, và sẽ làm cho đức công chính của anh em sinh hoa kết quả dồi dào.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.

24 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Thật, Thầy bảo thật anh em, nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình ; còn nếu chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác. 25 Ai yêu quý mạng sống mình, thì sẽ mất ; còn ai coi thường mạng sống mình ở đời này, thì sẽ giữ lại được cho sự sống đời đời. 26 Ai phục vụ Thầy, thì hãy theo Thầy ; và Thầy ở đâu, kẻ phục vụ Thầy cũng sẽ ở đó. Ai phục vụ Thầy, Cha Thầy sẽ quý trọng người ấy.”


 

 THÁNH HOÁ NÓ! – Lm. Minh Anh, Tgp Huế

 (Lm. Minh Anh, Tgp Huế)

“Ai muốn đi theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo!”.

Nick Vujicic không có tứ chi; đúng hơn, chỉ có 1 bàn chân 2 ngón. Từ 8 tuổi, anh muốn tự tử; lên 10, tự dìm mình vào bồn tắm. Ấy thế, tình yêu đã giúp anh vượt qua! “Chúa đã lên kế hoạch cho cuộc đời tôi, tôi không thể tự dìm mình xuống. Tự coi mình là vô giá trị, bạn đặt giới hạn cho những điều kỳ diệu! Tôi không có tay để chạm vào người khác, nhưng trái tim tôi sẽ làm điều đó; nó sẽ làm rung động trái tim nhiều người!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Một khi ôm lấy thập giá đời mình, Vujicic trở nên khí cụ tuyệt vời của Chúa. Phải chăng Vujicic đã sống bí quyết Chúa Giêsu tiết lộ trong Tin Mừng hôm nay, ‘thánh hoá nó!’, “Ai muốn đi theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo!”.

Đối mặt với đau khổ do chính mình hoặc người khác gây ra, chúng ta có thể nghe, “Đây là ý Chúa” và chúng ta tiếp tục thu thập hy sinh như những con tem được sưu tầm với hy vọng sẽ trình chúng tại cửa thiên đàng. Thế nhưng, bản thân đau khổ chẳng có giá trị gì! Chúa Kitô không phải là người khắc kỷ. Ngài khát, Ngài đói, Ngài mệt, Ngài không thích bị bỏ rơi; Ngài để người khác giúp đỡ và bất cứ khi nào có thể, Ngài xoa dịu nỗi đau, dù là thể xác hay tinh thần của người khác. Vậy thì, điều gì đang xảy ra?

Trước khi mang thập giá, điều đầu tiên chúng ta làm là đi theo Chúa Kitô! Vấn đề không phải là chịu đau khổ rồi mới theo Ngài. Chúa Kitô phải được chúng ta theo đuổi ‘từ Tình Yêu’; để từ đó, bạn và tôi hiểu được ý nghĩa của hy sinh và từ bỏ chính mình! Chính tình yêu dẫn chúng ta đến hy sinh. Bất kỳ tình yêu đích thực nào cũng sinh ra theo cách này; nhưng không phải mọi hy sinh đều sinh ra tình yêu. Thiên Chúa không cần hy sinh; Thiên Chúa là Tình Yêu – và chỉ từ góc nhìn đó – nỗi đau, mệt mỏi và thập giá mới có ý nghĩa theo mô hình đã được mặc khải trong Chúa Kitô. “Khi một người yêu, người đó không đau khổ; nhưng nếu một người đau khổ, thì sự đau khổ đó đã được yêu!”.

Trong những sự kiện của cuộc sống, bạn đừng tìm nguồn gốc thiêng liêng để giải thích những thập giá đời mình – “Tại sao Chúa gửi nó đến tôi?” – nhưng tìm cách ‘thánh hoá nó’, “Làm sao tôi có thể biến nó thành một hành động của đức tin và tình yêu?”. Từ đó, chúng ta dõi theo Chúa Kitô và làm sao tin chắc chúng ta có thể xứng đáng với cái nhìn thương xót của Chúa Cha cùng một cái nhìn mà Ngài đã nhìn Con mình trên thập giá.

Anh Chị em,

“Ai muốn đi theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo!”. Nhiều Kitô hữu sẵn sàng làm bạn với Chúa Giêsu khi thuận lợi; tuy nhiên, vẫn có một số khác là bạn thực sự của Ngài, họ luôn ôm lấy thập giá, ‘thánh hoá nó’ cả trong những hoàn cảnh xấu nhất. Đời sống Kitô hữu là một trận chiến liên tục, khốc liệt và kéo dài cả đời – trận chiến từ bỏ mình. Tất cả chúng ta đều bị cám dỗ để đào ngũ khỏi chiến cuộc khắc nghiệt lúc này lúc khác; tuy nhiên, sẽ không bao giờ hạnh phúc nếu chúng ta không bằng lòng ôm chặt thập giá đời mình để ‘thánh hoá nó’ như Chúa Kitô đã thánh hoá!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con giới hạn cho những điều kỳ diệu; điều đó bao hàm việc con sẵn sàng ôm lấy thập giá đời con, ‘thánh hoá nó’. Được như thế, con sẽ nên thánh!”, Amen. 

(Lm. Minh Anh, Tgp Huế)

From: KimBang Nguyen

****************************

Thứ Sáu Tuần XVIII Thường Niên, Năm Chẵn

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

24 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Ai muốn đi theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo. 25 Quả vậy, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm được mạng sống ấy. 26 Nếu người ta được cả thế giới mà phải thiệt mất mạng sống, thì nào có lợi gì ? Hoặc người ta sẽ lấy gì mà đổi mạng sống mình ?

27 “Vì Con Người sẽ ngự đến trong vinh quang của Cha Người, cùng với các thiên sứ của Người, và bấy giờ, Người sẽ thưởng phạt ai nấy xứng việc họ làm. 28 Thầy bảo thật anh em : trong số người có mặt ở đây, có những kẻ sẽ không phải nếm sự chết trước khi thấy Con Người đến hiển trị.”

 


 

 Người công bằng là người thế nào?-Cha Vương

 Thứ 4 rồi bạn ơi! Xin Chúa chúc lành và gìn giữ bạn và gia khuyến luôn mãi nhé.

Cha Vương

Thứ 4: 7/8/2024

GIÁO LÝ:  Người công bằng là người thế nào? Người hành động công bình là người luôn luôn chắc chắn trả cho Thiên Chúa cái gì của Thiên Chúa, trả cho tha nhân cái gì của tha nhân. (YouCat, số 302)

SUY NIỆM: Để diễn tả công bằng có câu: “Hãy trả cho người ta cái gì là của họ”. Tương lai của một em bé khuyết tật và của một em bé có khả năng dư dật cần phải được xem xét khác nhau, để tôn trọng những quyền lợi của mỗi em. Đức công bằng cố gắng tìm sự quân bình và quan tâm để mọi người đều nhận được cái họ cần được. Đức công bình cũng cốt tại dâng cho Thiên Chúa cái gì là của Thiên Chúa, nghĩa là tình yêu và lòng tôn thờ của ta. (YouCat, số  302 t.t.)

❦  Công bằng mà không thương xót là không yêu thương, thương xót mà không công bằng là giảm giá trị cả hai.—Friedrich Von Bodelschwingh (1831–1910, mục sư Tin lành Đức và thần học gia)

LẮNG NGHE: Bấy giờ, ông Gióp trỗi dậy, xé áo mình ra, cạo đầu, sấp mình xuống đất, sụp lạy và nói: “Thân trần truồng sinh từ lòng mẹ, tôi sẽ trở về đó cũng trần truồng. ĐỨC CHÚA đã ban cho, ĐỨC CHÚA lại lấy đi: xin chúc tụng danh ĐỨC CHÚA!” (Gióp 1:20-21)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa là vị Thẩm Phán khoan dung, xin cho con biết sống yêu thương, tha thứ như Chúa đã yêu thương và tha thứ cho con.

THỰC HÀNH: Đếm tháng ngày mình sống là đếm những hồng ân Chúa ban trải dài suốt cuộc sống, cho dù không bao giờ bạn đếm hết và cũng không đếm cách nào cho xuể… nhưng bạn cần phải đếm để biết được Chúa yêu thương bạn đến cỡ nào nhé

From: Do Dzung

*******************

Hồng Ân Chúa | Sáng tác : Falê | Trình bày : Kim Tuyến 

“Đây là Con Ta, người đã được Ta tuyển chọn, hãy vâng nghe lời Người !” (Luca 9:28b-36)

Chúc bình an, hôm nay Giáo Hội mừng Lễ Hiển Dung (Lễ Biến Hình), ước mong ngày hôm nay Bạn cũng được biến đổi và trở nên người con yêu của Chúa.

Cha Vương

Thứ 3: 06/08/2024

TIN MỪNG: Khi ấy, Đức Giê-su lên núi cầu nguyện đem theo các ông Phê-rô, Gio-an và Gia-cô-bê. Đang lúc Người cầu nguyện, dung mạo Người bỗng đổi khác, y phục Người trở nên trắng tinh chói loà… Và từ đám mây có tiếng phán rằng: “Đây là Con Ta, người đã được Ta tuyển chọn, hãy vâng nghe lời Người !” (Luca 9:28b-36)

SUY NIỆM: Khi Con Một Chúa biểu lộ dung nhan hiển vinh người, Chúa đã dùng hai chứng nhân Cựu Ước là ông Môsê và ông Êlia để củng cố niềm tin của các tông đồ. Biến cố này cũng báo trước hồng ân lạ lùng Chúa sẽ ban cho những người theo Chúa đó là mai sau được chung hưởng gia nghiệp với Người. Vậy Bạn phải lắng nghe lời Người. Nghe Lời Chúa không chỉ bằng lỗ tai, mà phải nghe bằng cả con tim—thể hiện bằng hành động như Đức Giêsu. Ngài đã nghe Lời Chúa Cha phục vụ loài người đến chết! Có thế, trong ngày cánh chung, ta mới được giống Đức Giêsu, Ngài thế nào ta sẽ được như vậy (x 1 Gio-an 3:2).

LẮNG NGHE: Anh em đừng có rập theo đời này, nhưng hãy cải biến con người anh em bằng cách đổi mới tâm thần, hầu có thể nhận ra đâu là ý Thiên Chúa: cái gì là tốt, cái gì đẹp lòng Chúa, cái gì hoàn hảo. (Rôma 12: 2)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, nhân ngày lễ kính nhớ Ðức Kitô hiển dung, xin Chúa thanh tẩy con sạch vết nhơ tội lỗi để con được nên giống Chúa.

THỰC HÀNH: Hãy làm một quyết định sống tinh thần bác ái hôm nay để vượt qua một số lĩnh vực ích kỷ trong mối quan hệ hằng ngày nhé.

From: Do Dzung

****************

CHÚA HIỂN DUNG – ST: LINH MỤC BÙI NINH – CA SĨ GIA HIẾU 

Chính tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ! (Ga 6:35)

Ngày Chúa Nhật tràn đầy tình yêu, ân sủng, và sức mạnh của Chúa nhé.

Cha Vương

CN: 4/8/2024

TIN MỪNG: Vì thế, anh em phải cởi bỏ con người cũ với nếp sống xưa, là con người phải hư nát vì bị những ham muốn lừa dối, anh em phải để Thần Khí đổi mới tâm trí anh em, và phải mặc lấy con người mới, là con người đã được sáng tạo theo hình ảnh Thiên Chúa để thật sự sống công chính và thánh thiện. (Ep 4:22-24)

SUY NIỆM: Đối với người Kitô hữu Công giáo, Thánh Lễ là sự sống, là lương thực thiêng liêng, là mối hiệp nhất giữa Thiên Chúa với con người, và giữa con người với nhau. Khi bạn “tham dự” Thánh Lễ một cách tích cực, chủ động và linh hoạt, bạn sẽ được biến đổi bởi Thần Khí Thiên Chúa. Đây là Tặng Phẩm Thần Linh mà Thiên Chúa trao cho nhân loại. Có bao giờ bạn tự hỏi những câu hỏi sau đây: Tại sao tôi không được biến đổi mạnh mẽ bởi các Thánh Lễ tôi tham dự? Tại sao tôi mất niềm tin vào sự hiện diện thực sự của Chúa Giêsu Kitô trong Bí tích Thánh Thể? Tại sao tôi– linh mục, tu sĩ và giáo dân – lại vi phạm và từ bỏ các lời khấn, lời hứa và lời cam kết hôn nhân một cách dễ dàng như vậy? Tại sao tôi lại trở nên hư hỏng, lười biếng, vô đạo đức, không trung thực, tức giận, không vui vẻ, vô vọng,… như những người không tin vào Chúa Giêsu Thánh Thể, Thánh Lễ và không quan tâm việc rước lễ? Tại sao có những người đi lễ hằng ngày, khi về đến nhà vẫn còn chứng nào tật nấy nặng mùi người cũ nếp xưa? Câu trả lời rất đơn giản: Họ chỉ “hiện diện” hoặc “có mặt” trong Thánh Lễ chứ họ không “tham dự”.  Nói cách khác đi họ là người đi xem Olympic chứ không phải là cầu thủ tham dự vào những cuộc tranh giải huy chương Olympic. Có một người hỏi ĐHY Nguyễn Văn Thuận câu hỏi như sau: “Cách gì đẹp lòng Chúa hơn cả?” Ngài trả lời: “Hãy tham dự Thánh lễ, vì không kinh nào, không tổ chức, nghi thức nào sánh bằng lời nguyện và hy lễ Chúa Giêsu trên Thánh giá”. (Đường Hy Vọng #349); ”Muốn tin, phải nuôi mình bằng Thánh Thể, vì Thánh Thể chứa đựng ‘Mầu nhiệm Đức tin’ và ban sức mạnh đức tin cho con “. (Đường Hy Vọng #373); “Biết giá trị Thánh lễ, dù xa dù khó con cũng cố gắng tham dự. Càng hy sinh con càng thấy mến Chúa hơn.” (Đường Hy Vọng #346); ”Dù cô đơn nơi đèo heo hút gió, dù tăm tối trong ngục tù, con hãy hướng về các bàn thờ trên thế giới, nơi Chúa Giêsu đang tế lễ; con dâng lễ và rước lễ thiêng liêng. An ủi và can đảm sẽ tràn ngập lòng con”. (Đường Hy Vọng #364) Tuyệt vời quá đi! Có bao giờ bạn “tham dự” Thánh Lễ với tâm tình như vậy chưa? Ước mong bạn cảm nhận được giá trị cao siêu của Tặng Phẩm Thần Linh mà Thiên Chúa trao cho bạn khi tham dự Thánh Lễ hôm nay.

LẮNG NGHE: Đức Giê-su bảo họ: “Chính tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ! (Ga 6:35)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, “là lương thực cho chúng con ở đời này, là nơi an nghỉ là niềm thoả mong khát vọng hạnh phúc cho chúng con trong tương lai, xin cho chúng con được đồng bàn với Chúa và xin ở lại với con khi con trở về với gia đình, với công việc, với anh em…, nhất là với những người con gặp gỡ hôm nay.” (Trích một đoạn trong lời kinh của thánh Tôma Aquinô)

THỰC HÀNH: Cố gắng cầm lòng cầm trí “Tham dự” tích cực vào Thánh Lễ hôm nay nhé.

From: Do Dzung

 *******************

BIẾN ĐỔI ĐỜI CON – HIỆP LỄ CHÚA HIỂN DUNG – Lm Thái Nguyên

CƠN ĐÓI TÂM LINH – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Hãy ra công làm việc… để có lương thực thường tồn đem lại phúc trường sinh!”.

“Được tạo dựng cho vô biên, mỗi người có một cơn đói tâm linh bên trong; cơn đói đó có tên ‘Lỗ Hổng của trái tim’. Dù nhỏ hay không quá nhỏ, nó vẫn là một lỗ hổng ‘có kích cỡ Chúa Kitô!’; nó thuộc về Ngài, Đấng không cho phép bất cứ điều gì khác lấp đầy!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay cho biết, dân chúng lại tìm Chúa Giêsu để được ăn no nê; Ngài sử dụng cơn đói thể xác để chỉ cho họ thấy một ‘cơn đói tâm linh’ sâu sắc hơn.

Mỗi người chúng ta đều đói, liên tục đói và muốn được thỏa mãn! Hẳn thức ăn thức uống là một trong những cơn đói, nhưng cơn đói sâu sắc nhất mà mỗi người đều có là ‘cơn đói tâm linh’, nó còn có tên ‘Lỗ Hổng của trái tim!’. Vấn đề là chúng ta thường cố thoả mãn ‘theo những cách không bao giờ thoả mãn’. Do đó, bạn và tôi cần nghe lời Chúa Giêsu, “Hãy ra công làm việc không phải vì lương thực mau hư nát, nhưng để có lương thực thường tồn đem lại phúc trường sinh!”. Lương thực Ngài ban là gì? Đó là Mình và Máu, Linh Hồn và Thiên Tính của Ngài. Đó chính là Bí tích Thánh Thể!

Đoạn văn này mở đầu cho diễn từ dài – “Bánh Ban Sự Sống” – sẽ được đọc trong ba Chúa Nhật tiếp theo. Suốt diễn từ này, Chúa Giêsu nói rõ, Thịt Ngài “thật là của ăn”, Máu Ngài “thật là của uống”. Ăn Thịt và uống Máu Ngài là con đường duy nhất dẫn đến sự sống đời đời. Một số người nghe điều này thấy rằng quá khó để chấp nhận; họ bỏ đi. Ngài đã từng hỏi nhóm Mười Hai liệu họ có rời đi không; Phêrô thưa, “Thưa Thầy, bỏ Thầy chúng con sẽ theo ai? Thầy có lời ban sự sống đời đời!”.

Suy gẫm về lời dạy này của Chúa Giêsu trong vài tuần tới, điều quan trọng là chúng ta hãy bắt đầu với nền tảng vốn là ‘cơn đói tâm linh’ của mình! Mỗi chúng ta đều trải nghiệm và nhận thức được nó. Không ai thoát khỏi nó. Vì lý do đó, hãy nhìn vào tâm hồn. Bạn thấy gì? Có một sự bồn chồn và ham muốn chưa thoả mãn nào đó không? Bạn có cảm nhận những cơn thèm muốn trong tâm hồn mình? Khi thấy được điều này, hãy biết rằng, bạn đã khám phá ra ‘điểm khởi đầu’ của cuộc sống viên mãn. Nếu không thể thấy được cơn đói bên trong, bạn không thể hướng đến nguồn thoả mãn!

Anh Chị em,

“Để có lương thực thường tồn đem lại phúc trường sinh!”. Thánh Thể là lương thực thường tồn, nguồn mạch của tất cả những gì được mong ước! Tuy nhiên, chúng ta thường không thấy điều đó nên dễ dàng rơi vào cái bẫy coi Thánh Thể là nghĩa vụ phải thực hiện mỗi tuần, thậm chí có thể coi là ‘bất tiện’. Nếu đây là đấu tranh của bạn, hãy thử áp dụng vài Chúa Nhật tới để xem xét lại sự hiểu biết của bạn về Bí tích Thánh Thể. Thánh lễ Chúa Nhật, hơn bất kỳ điều gì khác, phải được hiểu là nguồn thoả mãn sâu sắc nhất của chúng ta. Nó phải được coi là câu trả lời cho mọi khát khao, sự bồn chồn bên trong vì ‘cơn đói tâm linh’ đang cồn cào. Không phải tiền bạc, sự nổi tiếng, địa vị, quyền lực hay bất kỳ điều gì làm chúng ta thoả mãn. Nhưng là Chúa! Ngài đến trước hết và trên hết trong Thánh Lễ. Bạn có tin và hiểu được điều đó không?

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin đổi mới và làm sâu sắc thêm tình yêu của con đối với Quà Tặng Thánh Thể; nhờ đó, ‘Lỗ Hổng của trái tim’ con được lấp đầy và con hết đói!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: Kim bang Nguyen

***************************

CHÚA NHẬT XVIII THƯỜNG NIÊN, NĂM B

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.

24 Khi ấy, dân chúng thấy Đức Giê-su cũng như các môn đệ đều không có mặt ở bờ biển hồ Ga-li-lê, thì họ xuống thuyền đi Ca-phác-na-um tìm Người. 25 Khi gặp thấy Người ở bên kia Biển Hồ, họ nói : “Thưa Thầy, Thầy đến đây bao giờ vậy ?” 26 Đức Giê-su đáp : “Thật, tôi bảo thật các ông, các ông đi tìm tôi không phải vì các ông đã thấy dấu lạ, nhưng vì các ông đã được ăn bánh no nê. 27 Các ông hãy ra công làm việc không phải vì lương thực mau hư nát, nhưng để có lương thực thường tồn đem lại phúc trường sinh, là thứ lương thực Con Người sẽ ban cho các ông, bởi vì chính Con Người là Đấng Thiên Chúa Cha đã ghi dấu xác nhận.” 28 Họ liền hỏi Người : “Chúng tôi phải làm gì để thực hiện những việc Thiên Chúa muốn ?” 29 Đức Giê-su trả lời : “Việc Thiên Chúa muốn cho các ông làm, là tin vào Đấng Người đã sai đến.” 30 Họ lại hỏi : “Vậy chính ông, ông làm được dấu lạ nào cho chúng tôi thấy để tin ông ? Ông sẽ làm gì đây ? 31 Tổ tiên chúng tôi đã ăn man-na trong sa mạc, như có lời chép : Người đã cho họ ăn bánh bởi trời.”

32 Đức Giê-su đáp : “Thật, tôi bảo thật các ông, không phải ông Mô-sê đã cho các ông ăn bánh bởi trời đâu, mà chính là Cha tôi cho các ông ăn bánh bởi trời, bánh đích thực, 33 vì bánh Thiên Chúa ban là bánh từ trời xuống, bánh đem lại sự sống cho thế gian.” 34 Họ liền nói : “Thưa Ngài, xin cho chúng tôi được ăn mãi thứ bánh ấy.” 35 Đức Giê-su bảo họ : “Chính tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi, không hề phải đói ; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ !” 


 

VƯỢT QUA  HỐI TIẾC – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Đó chính là Gioan Tẩy Giả đã từ cõi chết trỗi dậy!”.

“Để có thể vượt qua hối tiếc, thoát khỏi nỗi đau gây nên bởi những hối hận về quá khứ, sợ hãi về tương lai… hãy để lại dĩ vãng cho lòng thương xót của Thiên Chúa; trao tương lai cho sự quan phòng của Ngài; và dâng hiện tại cho tình yêu Ngài bằng việc trung thành với ân sủng!” – Jean-Pierre de Caussade.

Kính thưa Anh Chị em,

Giá mà câu nói của Jean-Pierre de Caussade được áp dụng cho Hêrôđê thì linh hồn của một quận vương đã không hư mất! Trong Tin Mừng hôm nay, Hêrôđê cho rằng, Chúa Giêsu hẳn là Gioan Tẩy Giả sống lại từ cõi chết, thì phải chăng bên trong ông đã có một sự đấu tranh với những hối tiếc, sợ hãi và mặc cảm tội lỗi? Giá mà ông ‘vượt qua hối tiếc’ và cho phép lòng thương xót Chúa bước vào!

Sau khi giết Gioan, Hêrôđê nghe biết danh tiếng của Chúa Giêsu, tin tức về Ngài đã lan truyền nhanh chóng và kịp đến tai ông. Với phiên bản của Marcô, chúng ta biết, “Hêrôđê sợ Gioan, biết Gioan là người công chính và thánh thiện nên giam giữ ông. Khi nghe Gioan nói, ông rất bối rối, nhưng vẫn thích nghe”. Có thể Hêrôđê đã có một tia sáng đức tin nào đó, nhưng cuối cùng, bị chi phối bởi những đam mê và ham muốn quyền lực. Có lẽ đó là lý do tại sao ban đầu ông giữ Gioan lại trong tù; và có vẻ như Hêrôđê cũng tỏ ra hối hận hoặc sợ hãi về việc chặt đầu Gioan. Và cũng rất có thể vì lý do này mà Hêrôđê đã nghĩ ngay đến Gioan khi lần đầu nghe về Chúa Giêsu và “quyền năng lớn lao” đang hoạt động trong Ngài.

Sự hối tiếc, sợ hãi và mặc cảm tội lỗi là những tác động phổ biến của một lương tâm đang xung đột. Hêrôđê là một ‘mẫu gương’ về những gì xảy ra khi chúng ta không giải quyết được xung đột đó bên trong chính mình. Cách duy nhất để ‘vượt qua hối tiếc’ và giải quyết sự bối rối bên trong của một lương tâm xung đột là ‘khiêm nhường đầu phục sự thật’. Hãy tưởng tượng nếu Hêrôđê đã ăn năn; hãy tưởng tượng nếu ông ta đã tìm đến Chúa Giêsu, thú nhận tội lỗi mình và cầu xin sự tha thứ! Đó sẽ là một câu chuyện tuyệt vời. Thật tiếc, thay vào đó, chúng ta có chứng từ của một người đã đi lạc không để cho lòng thương xót Chúa bước vào nên vẫn ngoan cố trong tội.

Anh Chị em,

“Đó chính là Gioan Tẩy Giả đã từ cõi chết trỗi dậy!”. Hãy suy gẫm về lời chứng không thánh thiện này của Hêrôđê! Chúa có thể sử dụng mọi thứ cho vinh quang Ngài, và Ngài thậm chí có thể sử dụng mẫu gương của Hêrôđê để chúng ta thấy bất kỳ khuynh hướng tương tự nào. Bạn có đấu tranh với sự hối tiếc, sợ hãi và tội lỗi không? Tin tốt lành là xung đột này dễ dàng được giải quyết bằng một tấm lòng khiêm nhường tìm kiếm sự thật. Hãy tìm kiếm sự thật để ‘vượt qua hối tiếc’, thừa nhận bất kỳ tội lỗi dai dẳng nào mà bạn cần giải quyết và cho phép lòng thương xót của Chúa bước vào để giải thoát bạn. Tắt một lời, “Hãy để lại dĩ vãng cho lòng thương xót Chúa; trao tương lai cho sự quan phòng của Ngài; và dâng hiện tại cho tình yêu Ngài dành cho bạn!”.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, giúp con đủ sức nhảy bổ vào vòng tay từ ái của Chúa; nhờ đó, con thoát khỏi những nỗi đau của quá khứ, bất an của hiện tại và sợ hãi của tương lai!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

************************

Thứ Bảy Tuần XVII, Mùa Thường Niên, Năm Chẵn

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

1 Khi ấy, tiểu vương Hê-rô-đê nghe danh tiếng Đức Giê-su, 2 thì nói với những kẻ hầu cận rằng : “Đó chính là ông Gio-an Tẩy Giả ; ông đã từ cõi chết trỗi dậy, nên mới có quyền năng làm phép lạ.”

3 Số là vua Hê-rô-đê đã bắt ông Gio-an, xiềng ông lại, và tống ngục vì chuyện bà Hê-rô-đi-a, vợ ông Phi-líp-phê, anh của nhà vua. 4 Ông Gio-an có nói với vua : “Ngài không được phép lấy bà ấy.” 5 Vua muốn giết ông Gio-an, nhưng lại sợ dân chúng, vì họ coi ông là ngôn sứ. 6 Vậy, nhân ngày sinh nhật của vua Hê-rô-đê, con gái bà Hê-rô-đi-a đã biểu diễn một điệu vũ trước mặt quan khách, làm cho nhà vua vui thích. 7 Bởi đó, vua thề là hễ cô xin gì, vua cũng ban cho. 8 Nghe lời mẹ xui bảo, cô thưa rằng : “Xin ngài ban cho con, ngay tại chỗ, cái đầu ông Gio-an Tẩy Giả đặt trên mâm.” 9 Nhà vua lấy làm buồn, nhưng vì đã trót thề, lại thề trước khách dự tiệc, nên truyền lệnh ban cho cô. 10 Vua sai người vào ngục chặt đầu ông Gio-an. 11 Người ta đặt đầu ông trên mâm, mang về trao cho cô, và cô ta đem đến cho mẹ. 12 Môn đệ ông đến lấy thi hài ông đem đi mai táng, rồi đi báo cho Đức Giê-su.


 

Thánh Inhaxiô (I Nhã hoặc St. Ignatius of Loyola) Loyola, (1491-1556)- Cha Vương

Chúc bình an, hôm nay giáo hội mừng kính Thánh Inhaxiô (I Nhã) Loyola Đấng sáng lập dòng Tên. Mừng lễ quan thầy đến những ai nhận Thánh Inhaxiô làm bổn mạng nhé.

Cha Vương

Thứ 4: 31/07/2024

Thánh Inhaxiô (I Nhã hoặc St. Ignatius of Loyola) Loyola, (1491-1556). Vị sáng lập dòng Tên này đang trên đà danh vọng và quyền thế của một sĩ quan trong quân đội Tây Ban Nha thì một trái đạn đại bác đã làm ngài bị thương ở chân. Trong thời kỳ dưỡng bệnh, vì không có sẵn các cuốn tiểu thuyết để giết thời giờ nên ngài đã biết đến cuộc đời Ðức Kitô và hạnh các thánh. Lương tâm ngài bị đánh động, và từ đó khởi đầu một hành trình lâu dài và đau khổ khi trở về với Ðức Kitô.

Inigo Lopez de Loyola sinh năm 1491 tại Loyola, Guipuzcoa, Tây Ban Nha trong một gia đình quý tộc. Vào năm 1522, được thấy Mẹ Thiên Chúa trong một thị kiến, ngài thực hiện cuộc hành hương đến đan viện dòng Biển Ðức ở Monserrat. Ở đây, ngài xưng thú tội lỗi, mặc áo nhặm và đặt thanh gươm trên bàn thờ Ðức Maria thề hứa sẽ trở nên một hiệp sĩ cho Ðức Mẹ.

Trong khoảng thời gian một năm, ngài sống gần Manresa, có khi thì ở với các tu sĩ Ða Minh, có khi thì ở nhà tế bần, nhưng lâu nhất là sống trong một cái hang ở trên đồi để cầu nguyện. Chính trong thời gian hoán cải này ngài bắt đầu một công trình mà sau đó rất nổi tiếng, cuốn Những Thao Luyện Tâm Linh.

Vào năm 1523, ngài rời Manresa đến Rôma và Giêrusalem, là nơi ngài sống nhờ việc khất thực và hăng say hoán cải người Hồi Giáo ở đây. Vì lo sợ cho tính mạng của ngài các tu sĩ Phanxicô khuyên ngài trở về Barcelona. Tin tưởng rằng kiến thức uyên bác sẽ giúp đỡ tha nhân cách thiết thực hơn, ngài dành 11 năm tiếp đó trong việc học hành ở Alcalá, Salamanca và Balê.

Vào năm 1534, lúc ấy đã 43 tuổi, cùng với sáu người khác (trong đó có Thánh Phanxicô Xaviê) ngài thề sống khó nghèo và khiết tịnh và tất cả cùng đến Ðất Thánh. Các ngài thề quyết rằng nếu không thể ở đây thì sẽ dâng mình cho công việc tông đồ của đức giáo hoàng. Và đó là điều đã xảy ra. Bốn năm sau, ngày 15 tháng 8 năm 1534  Ignatius hợp thức hóa tổ chức của ngài. Tu Hội của Ðức Giêsu (The Constitutions of the Society of Jesus / Dòng Tên) được Ðức Giáo Hoàng Phaolô III chuẩn nhận năm 1541 và Ignatius được bầu làm bề trên đầu tiên.

Trong khi các bạn đồng hành được đức giáo hoàng sai đi truyền giáo thì  Ignatius vẫn ở Rôma, chăm sóc tổ chức mới của ngài nhưng vẫn dành thời giờ để thành lập các nhà cho cô nhi, cho người tân tòng. Ngài thành lập Trường Roma (sau này là Ðại Học Grêgôriô), với mục đích là trường này sẽ trở nên khuôn mẫu cho các trường của Tu Hội. Ngày nay Tu Hội của Đức Giêsu (Dòng Tên) phát triển trên 500 đại học với 30,000 thành viên khắp nơi trên thế giới và mỗi năm dạy trên 200,000 học sinh.

Thánh Y Nhã đích thực là một vị thần bí. Ngài tập trung vào đời sống tâm linh dựa trên các nền tảng thiết yếu của Kitô Giáo – Thiên Chúa Ba Ngôi, Ðức Kitô, Bí Tích Thánh Thể. Linh đạo của ngài được tỏ lộ trong châm ngôn của Dòng Tên, ad majorem Dei gloriam – “để Thiên Chúa được vinh danh hơn.” Trong quan niệm của ngài, sự tuân phục là một đức tính nổi bật nhằm đảm bảo cho thành quả và sự năng động của tu hội. Mọi hoạt động phải được hướng dẫn bởi lòng yêu mến Giáo Hội thực sự và tuân phục Ðức Thánh Cha vô điều kiện, vì lý do đó, mọi thành viên của dòng phải khấn lời thề thứ tư, đó là phải đến bất cứ đâu mà đức giáo hoàng đã sai đi vì sự cứu rỗi các linh hồn.

Trong những năm tháng cuối đời, ngài phải chịu nhiều đau khổ vì bệnh tật và qua đời ngày 31 tháng 7 năm 1556 tại Rome, nước Ý. Đức Giáo Hoàng Pius V đã tôn phong Chân Phước cho Ignatius ở Loyola ngày 27 tháng 7 năm 1609 và Đức Giáo Hoàng Gregory XV đã tôn phong hiển thánh cho Ignatius ở Loyola ngày 12 tháng 3 năm 1622. ( Người Tín Hữu online)

Sau đây là những câu nói của Thánh Inhaxiô Loyola. Mời Bạn suy niệm những lời này để nâng cao tâm trí và linh hồn đến Chúa.

❦ Việc làm đầu tiên là tín thác nơi Chúa. Hãy cố gắng làm như Chúa đang làm mọi sự và bạn không làm điều gì cả.

❦ Ai muốn làm cho những người khác tốt hơn thì vô ích, trừ khi người ấy bắt đầu từ chính mình trước.

❦ Từ thiện và tử tế mà không có chân lý thì là sự giả dối và hư vô.

❦ Sao bạn lại để mọi sự sang một bên cho tháng sau hay năm sau? Tại sao, tại sao bạn lại tin rằng bạn sẽ sống lâu như thế?

❦ Không nên nói hay làm điều gì mà không tự hỏi xem những điều ấy có làm Chúa vui lòng không, có ích lợi cho bạn và có làm ích cho người khác không?

❦ Nếu Chúa muốn cho bạn đau khổ nhiều, đó là dấu hiệu mà Chúa muốn bạn trở nên một vị thánh vĩ đại.

❦ Cẩn thận khi chê trách hành động của người khác. Hãy quan tâm đến ý nghĩ của người khác, có khi họ thành thật và vô tội, dù cho hành động của họ có vẻ xấu xa khi ta nhìn vào. (Nguồn HĐđaminh)

Câu nói nào đánh động Bạn nhất, tại sao?

Lạy Thánh I Nhã, xin Cha Thánh cầu bầu cho con được ơn hiền lành và khiêm nhường trong lòng. Amen.

From: Do Dzung

**************

NHẠC THÁNH CA VPV || CON ĐỪNG SỢ 

MỘT MÌNH – Lang Thang Chiều Tím

Lang Thang Chiều Tím

“Một Mình” là một trong những ít nhạc phẩm của người nhạc sĩ tài ba Lam Phương viết riêng cho mình.  Lúc sáng tác, ông chỉ đơn giản trút nỗi niềm u uẩn qua những vần thơ nốt nhạc, có điều ông không ngờ bài hát “Một Mình” được nhiều người ưa thích và trở thành một lời tiên tri buồn cho chính bản thân mình.  “Sớm mai thức giấc, nhìn quanh một mình, ngoài hiên nắng lóe, đàn chim giật mình…” đây có thể là nỗi sợ không chỉ một mình Lam Phương.  Ai cũng sợ một mình, dù giàu hay nghèo, già hay trẻ, đàn ông hay đàn bà, khỏe mạnh hay bịnh tật…  Dù là bất chợt một khoảng khắc một mình, một quãng đời tạm một mình, hay cả đời một mình…. thì cái một mình nào cũng đáng sợ.  Với người Á Đông, từ nhỏ đã quen sống chung đụng với anh chị em, cha mẹ, ông bà… thì cái một mình cô đơn mới đáng sợ hơn.  Vậy một mình có thật sự đáng sợ không?

Từ thời Cựu Ước, Thiên Chúa đã mời gọi con người một mình đi vào sa mạc để trong cõi hoang tịch cô liêu đó con người có thể nghe được tiếng tỏ tình từ trời cao “Này ta sẽ quyến rũ nó, đưa nó vào sa mạc, để cùng nó thổ lộ tâm tình.” (Hs 2,16).  Trong cõi một mình của Lam Phương phủ đầy những nỗi niềm u uất, những trằn trọc giãy giụa muốn thoát ra khỏi cái một mình cô đơn đang bủa vây xung quanh, đang một mình nhưng không muốn một mình, muốn bay vút ra khỏi “ngoài hiên nắng lóe” rực rỡ ngoài kia, muốn có ai đó ở bên kia hàng hiên nghe được tiếng lòng của mình “biết lời tỏ tình, đã có người nghe….?”  Còn trong sa mạc của Kinh Thánh là một sa mạc tĩnh lặng, ngọt ngào, ngập tràn những tiếng lòng thổn thức lãng mạn mà chỉ khi một mình bước chân vào đó mới nghe được “Vào ngày đó…. ngươi sẽ gọi Ta: “Mình ơi,” chứ không còn gọi “Ông chủ ơi” nữa.” (Hs 2,18).  Một sa mạc mở rộng vòng tay mời gọi con người một mình tự do tự tại bước vào để sống chậm lại, để cảm nhận “lời Ngài đã hứa, ngọt ngào hơn mật ong trong miệng” (TV 119, 103), để “nghiệm xem Chúa tốt lành biết mấy, hạnh phúc thay kẻ ẩn náu bên Người!” (TV 34, 9).  Hàn Mạc Tử khi một mình cô đơn đau đớn vì bịnh tật thay vì oán hận số phận hẩm hiu lại tha thiết mời gọi thế nhân “Ai hãy làm thinh chớ nói nhiều, để nghe dưới đáy nước hồ reo; để nghe tơ liễu run trong gió, và để xem trời giải nghĩa yêu… (Đà Lạt trăng mờ).  Vì chỉ khi một mình trong thanh vắng tôi mới nghe, mới xem, mới cảm và mới nếm được những điều kỳ diệu mà Thiên Chúa đang muốn mạc khải cho.

“Nắng xuyên qua lá, hạt sương lìa cành, đời mong manh quá, kể chi chuyện mình, nắng buồn cuộc tình, bỗng tắt bình minh…”  Cõi một mình của Lam Phương giăng đầy những nỗi buồn da diết kể về cuộc đời mong manh, là những giọt nước mắt khóc cho tình yêu dễ tan, là những tiếc nuối con người dễ quên, là cái nhìn ảm đạm cho một tương lai tăm tối sầu lo.  Lam Phương không hận, chỉ là những lời trách nhẹ nhàng bâng quơ “đường xưa quen lối, tình dối người mang,” buồn cho phận mình long đong lận đận “tình duyên trăm mối, một kiếp đa đoan,” những nỗi buồn kế tiếp nỗi buồn.  Một nỗi buồn không chia sẻ được với ai, buồn lại càng thêm buồn, may mà có những nốt nhạc vần thơ nói lên được cõi lòng đơn côi của ông.  Ngược lại, cõi một mình trong sa mạc với Thiên Chúa là những hoan ca rộn ràng của hai tâm hồn có dịp gặp gỡ trò chuyện hàn huyên, là những nức nở buồn vui, cũng có những giọt nước mắt nuối tiếc cho những lầm lỡ sa ngã đã qua, sau đó là những vỗ về ủi an tha thứ, là những khích lệ nâng đỡ, là những lời tỏ tình mật ngọt… “Ta đã yêu ngươi bằng mối tình muôn thuở, nên Ta vẫn dành cho ngươi lòng xót thương” (Gr 31,3).  Và đoạn kết của một chuyện tình đẹp là một kết thúc có hậu với “một hôn ước vĩnh cửu.  Ta sẽ lập hôn ước với ngươi trong công minh và chính trực, trong ân tình và xót thương.” (Hs 2,21).

Nghe rồi mới hiểu tại sao phải đi vào sa mạc cô tịch, tại sao phải là một mình, phải lắng đọng, phải thinh lặng mới nghe được những lời tỏ tình mật ngọt rất nhỏ kia.  Nếu Lam Phương không buồn, không một mình, không cô đơn thì chắc chắn sẽ không có nhạc phẩm bất hủ “Một Mình.”  Nếu tôi không chọn một mình, không đi vào sa mạc, không rũ áo với những tiếng ồn tất bật xung quanh, biết tôi có nghe được gì chăng cho dù Chúa vẫn nói?  Một mình không phải để viết nhạc như Lam Phương,  làm thơ như Hàn Mạc Tử, nhưng một mình để mở lòng hướng về trời cao, trao ban cho Thiên Chúa cái tự do để Ngài muốn viết nên những vần thơ, điệu nhạc gì lên linh hồn tôi thì túy ý Ngài.  Khi một mình là lúc trở về với chính mình, tôi mới nhận ra có một niềm khắc khoải trong hồn muốn tìm về cội nguồn Chân Thiện Mỹ, mới nghe được những khao khát sâu kín trong trái tim mình.

Trong Tân Ước, Chúa Giêsu trước khi bắt đầu cuộc đời công khai, Ngài đã lui vào sa mạc để ở một mình 40 ngày.  Trước khi chọn 12 tông đồ, Ngài cũng đi vào cõi một mình và “Người đã thức suốt đêm cầu nguyện cùng Thiên Chúa” (Lc 6,12).  Sau những phép lạ, những lúc rao giảng mệt mỏi, Ngài lánh riêng ra một mình, khi thì “sáng sớm, lúc trời còn tối mịt,” hoặc “chiều đến.”  Trước khi bước vào cuộc tử nạn, Giêsu cũng đi vào cõi một mình trong vườn Cây Dầu cầu nguyện suốt đêm cho tới khi binh lính đến bắt Ngài.  Trong ba năm rao giảng và huấn luyện các tông đồ, Giêsu cũng buộc các ông sau những ngày bận rộn với đám đông, rao giảng, chữa lành… thì lánh riêng ra một chỗ nghỉ ngơi, cầu nguyện, tránh xa thế gian ồn ào… Đôi khi, Thầy Giêsu cũng phải dùng tới biện pháp mạnh là “đem các ông đi riêng với mình…” (Lc 9,10).

Như vậy một điều dễ nhận thấy là Giêsu thích ở một mình!  Khi tôi một mình ở với Giêsu Một Mình thì không còn là một mình nữa.  Hai cái một mình thì là hai rồi, không còn là một nữa.  Một mình ở với Giêsu không phải là cái một mình của cô đơn, lo lắng, tiếc nuối như cái một mình của Lam Phương, mà đó là cái một mình đáng yêu của Hàn Mạc Tử, trong đau đớn thể xác vẫn rung động với cảnh vật, vẫn nghe được Trời giải nghĩa yêu…

Một chiều thứ Sáu trên đồi Canvê năm xưa, có ba người tử tội bị hành hình trên ba cây thập tự giữa một đám đông ồn ào huyên náo, la hét, người cười kẻ khóc, người đau khổ tiếc thương, kẻ hả hê đắc chí….

Tử tội thứ nhất, tên cướp không ăn năn, khi sống hắn đã chọn con đường gian ác cô độc lẻ loi, ai ai cũng sợ hãi kinh khiếp tránh xa.  Đến gần với sự chết, hắn vẫn tiếp tục ngoan cố một mình giãy giụa trong sự dữ luôn miệng nguyền rủa và một mình đi vào cõi chết trong giận dữ, oán hận…  Cái một mình kinh hoàng của bóng đêm sự dữ, thiếu vắng bóng dáng tình yêu mặc dù Thiên Chúa Tình Yêu đang ở ngay cạnh bên.

Tử tội thứ hai, tên trộm lành, cũng như bạn mình đã sống cuộc đời của một tên cướp ác ôn.  Nhưng khi đối diện với thần chết, hắn lại mở lòng để nhìn ra những lầm lỡ sai trái của mình, mở mắt để nhìn thấy người tử tội bên cạnh là người vô tội bị án oan, dám mở miệng để mắng tên đồng bọn ngu ngốc, và khiêm nhường để xin sự tha thứ…  Và hắn đã được mãn nguyện!  Hắn không cô đơn một mình đi vào cõi chết!  Người bạn mới tử tù Giêsu đã nắm tay cùng đồng hành với hắn đi về một nơi mà hắn chỉ biết lơ mơ “Nước của ông,” với một lời hứa bao người mơ ước: “Tôi bảo thật anh, hôm nay, anh sẽ được ở với tôi trên Thiên Đàng.” (Lc 23, 43b).

Tử tội cuối cùng, Giêsu thành Nazaret, trong ba năm rao giảng làm bao nhiêu phép lạ cả thể, xung quanh lúc nào cũng có đám đông lớn nhỏ tung hô vạn tuế, với 12 tông đồ, 72 môn đệ, đến khi hấp hối chỉ còn một mẹ, một trò và vài người đàn bà khác dưới cây thập giá.  Lúc này đây có lẽ tử tội Giêsu mới thấm thía hai chữ một mình.  Một mình không nhất thiết là khi chỉ có một mình.  Một mình giữa đám đông với những tiếng la hét, nguyền rủa…  Một mình đang bị nhấn chìm từ từ với những cánh tay giơ lên “Đóng đinh nó vào thập giá!”  Một mình mới thấm thía cảm giác bị đệ tử thân tín phản bội, bị trò yêu chối bỏ, bị cả thế gian lên án.  Và cái đáng sợ nhất là cảm giác bị Người Cha yêu dấu bỏ rơi, để rồi trong hơi tàn sức kiệt trước khi chết, Giêsu đã phải thốt lên “Lạy Thiên Chúa, Thiên Chúa của con, sao Ngài bỏ rơi con?” (Mc 15:34b).  Cái một mình này mới thật đáng sợ!  Chúa Giêsu trên cây thập giá đã đi đến tận cùng của một mình cô đơn, bị kết án, bỏ rơi, nguyền rủa…  Có ai hiểu cảm giác một mình lẻ loi bị bỏ rơi cho bằng Giêsu?

Sống là chuẩn bị cho chuyến đi cuối cùng!  Trong chuyến đi đó dù muốn hay không ai rồi cũng phải một mình ra đi.  Cho dù có vạn người khóc, triệu người thương, nhà nhà tiễn đưa… nhưng không ai có thể cùng đồng hành với tôi trong chuyến đi đó.  Chỉ một mình tôi sẽ độc hành trong chuyến đi cuối cùng này.  Chỉ một mình tôi sẽ ra trước tòa phán xét của Đấng Tối Cao.  Chỉ một mình tôi thôi!  Một mình lúc đó mới thật đáng sợ!  Vậy sao ngay bây giờ tôi không tập sống một mình với Giêsu để Ngài sẽ cùng đồng hành với tôi trong chuyến đi cuối cùng như Ngài đã từng đồng hành với tên trộm lành trong chuyến đi cuối cùng của hắn.  Và tôi sẽ không bơ vơ một mình trước tòa phán xét vì đã có Giêsu bênh đỡ cho tôi.

Lạy Chúa Giêsu, xưa Chúa đã yêu thích một mình, xin cho con biết sắp xếp thời gian bận rộn của mình để bước vào cõi tĩnh lặng với Chúa mỗi ngày, để làm bạn với Ngài ngay từ bây giờ để rồi con không phải một mình cô đơn trong cuộc sống này, không một mình trong chuyến đi cuối cùng, và chắc chắn sẽ không một mình lạc lõng trước tòa phán xét Chúa trong ngày sau hết.  Amen!

Lang Thang Chiều Tím

From: Ngọc Nga & KimBang Nguyen