MUỐN ĐIỀU CHÚA MUỐN – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Tất cả luật Môsê và các sách ngôn sứ đều tuỳ thuộc vào hai điều răn ấy!”.

“Muốn cùng một điều và từ chối cùng một điều là nội dung đích thực của tình yêu: cái này trở nên giống cái kia! Và điều này dẫn đến một sự ‘chung nhất’: chung một ý chí, chung một tư tưởng!” – Sallust.

Kính thưa Anh Chị em,

Ý tưởng của sử gia cổ đại Sallust giúp chúng ta hiểu rằng, với Chúa Giêsu, “giới răn trọng nhất” là ‘muốn điều Chúa muốn!’. Trong Tin Mừng hôm nay, người ta hỏi ‘một’, Ngài trả lời ‘hai’: Chúa muốn chúng ta kính mến Chúa và yêu thương người! Và Ngài kết luận, “Tất cả luật Môsê và các sách ngôn sứ đều tuỳ thuộc vào hai điều răn ấy!”.

Kính mến Chúa phải được đặt lên hàng đầu! Nhưng việc kết hợp độc đáo giới răn thứ hai ‘làm một’ với giới răn thứ nhất là điều chưa từng có ai đã làm trước Chúa Giêsu. Với Ngài, sẽ không có tình yêu đích thực dành cho Thiên Chúa nếu không có tình yêu dành cho tha nhân. Ngài xác định rõ con đường đến với Thiên Chúa ‘luôn luôn đi qua và chỉ đi qua’ tha nhân, và đó là điều Chúa muốn! Trong Matthêu, Ngài tự ‘đồng nhất’ với người lân cận của chúng ta, cách riêng những ai dễ bị tổn thương, tan vỡ.

Hai giới răn được Chúa Giêsu gắn kết – như ‘hai chị em sinh đôi’ – giúp chúng ta tiến đến nguồn suối sống động và tuôn trào của Tình Yêu – chính Thiên Chúa – hầu mỗi người ‘yêu thương và được yêu thương’ trọn vẹn trong sự hiệp thông mà không gì và không ai có thể phá vỡ. Sự hiệp thông này là quà tặng cần được cầu xin mỗi ngày, nhưng cũng là một cam kết cá nhân để cuộc sống chúng ta không trở thành nô lệ cho các ngẫu tượng thế gian hoặc cho những ích kỷ. Và bằng chứng cho hành trình hoán cải và nên thánh của mỗi người phải luôn bao gồm việc sống tình yêu đối với tha nhân.

Đây là một thách thức! Nếu tôi nói “Tôi yêu Chúa” mà không yêu thương anh em tôi, thì điều đó không hiệu quả. Hãy xác tín “Yêu Chúa là yêu tha nhân!”. Chừng nào còn có một người anh chị em mà tôi khép lòng lại, thì tôi vẫn còn xa mới trở thành người môn đệ như Chúa Giêsu yêu cầu. Nhưng lòng thương xót của Ngài không cho phép chúng ta nản lòng; thay vào đó, kêu gọi chúng ta bắt đầu lại mỗi ngày để sống Tin Mừng một cách nhất quán. Tình yêu ban sự sống của Thiên Chúa sẽ chảy qua chúng ta để ôm lấy người khác, bao gồm cả những người rất khác biệt, thậm chí là kẻ thù. Có một viễn tượng tuyệt vời ở đây về mục đích của Thiên Chúa đối với cuộc sống của mỗi người, là nếu chúng ta ‘đầu phục’ mục đích của Thiên Chúa để chỉ sống cho Ngài và chỉ ‘muốn điều Chúa muốn’, thì Vương Quốc Ngài sẽ sớm đến trên trái đất này.

Anh Chị em,

“Tất cả luật Môsê và các sách ngôn sứ đều tuỳ thuộc vào hai điều răn ấy!”. Sống hai điều răn Chúa Giêsu dạy là sống tình yêu đích thực. Đó là “muốn cùng một điều và từ chối cùng một điều” với Thiên Chúa; đó là ngày càng trở nên giống Ngài – “cái này trở nên giống cái kia!”. Têrêxa Avilla nói, “Nếu chúng ta thực sự chỉ ‘muốn điều Chúa muốn’, chỉ tìm làm vui lòng Ngài, thì ngay cả những thử thách lớn nhất cũng sẽ trở nên ngọt ngào!”.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, nhịp điệu cuộc sống con chỉ rung động đúng cách nếu nó biết yêu như Chúa yêu. Đừng để đời sống con ‘ly dị’ khi Chúa và anh chị em con ‘ly thân!’”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

****************************

Thứ Sáu Tuần XX, Mùa Thường Niên, Năm Chẵn

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

34 Khi ấy, nghe tin Đức Giê-su đã làm cho nhóm Xa-đốc phải câm miệng, thì những người Pha-ri-sêu họp nhau lại. 35 Rồi một người thông luật trong nhóm hỏi Đức Giê-su để thử Người rằng: 36 “Thưa Thầy, trong sách Luật Mô-sê, điều răn nào là điều răn trọng nhất ?” 37 Đức Giê-su đáp: “Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn ngươi. 38 Đó là điều răn trọng nhất và điều răn thứ nhất. 39 Còn điều răn thứ hai, cũng giống điều răn ấy, là: Ngươi phải yêu người thân cận như chính mình. 40 Tất cả Luật Mô-sê và các sách ngôn sứ đều tuỳ thuộc vào hai điều răn ấy.” 


 

“Vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được.” (Lc 1:37)-Cha Vương

Chúc bình an đến bạn và gia đình. Hôm nay Giáo Hội mừng Lễ Đức Ma-ri-a Nữ Vương. Xin Mẹ Maria cầu bầu cho chúng con đang vất vả trên đường lữ hành tiến về quê trời.

Cha Vương

Thứ 5: 22/08/2024

TIN MỪNG: “Vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được.” (Lc 1:37)

SUY NIỆM: Có người đặt câu hỏi để gài bẫy thánh Bernadette khi còn là một thiếu nữ : “Con thích gì hơn, rước lễ hay thấy Đức Mẹ hiện ra ở hang đá?” Vị thánh nhỏ suy nghĩ một phút rồi trả lời: “Đúng là một câu hỏi kỳ lạ! Chúa Giê-su và Đức Mẹ không thể tách riêng ra. Cả hai lúc nào cũng phải đi với nhau.” Từ giây phút thụ thai trong lòng Đức Mẹ, Đức Giê-su và Mẹ của Ngài luôn nối kết với nhau. Không lạ gì Con về trời thì Mẹ cũng phải được lên trời cả hồn lẫn xác. Đức Mẹ được đưa lên trời để được tôn phong là Nữ vương thiên đàng, Nữ vương vũ trụ. Mẹ thi hành tước vị Nữ vương ấy trong tư thế của một người mẹ, người mẹ của tất cả nhân loại, và là mẹ của từng người. Trong lịch sử Giáo Hội, Mẹ đã nhiều lần hiện ra để cứu giúp con cái gặp cảnh gian nguy, cảnh tỉnh con cái sửa đổi đời sống, nhắn nhủ con cái sống đúng tư cách môn đệ Chúa Ki-tô. Đức Giáo Hoàng Bê-nê-đi-tô XVI dạy rằng: “Đức Ma-ri-a là người đầu tiên đi ‘con đường’ vào Nước Trời mà Đức Ki-tô đã mở, một con đường chỉ đạt được dành cho những người khiêm tốn, tin tưởng nơi Lời Chúa và nỗ lực đem ra thực hành” (Đức Bê-nê-đi-tô 16). Mời bạn hãy đi con đường Đức Mẹ đã đi, để cũng được phần thưởng cao quý là hạnh phúc vĩnh cửu với Chúa như Mẹ.

LẮNG NGHE: Sứ thần vào nhà trinh nữ và nói: “Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng bà.” (Lc 1:28)

CẦU NGUYỆN: Lạy Mẹ Ma-ri-a là Nữ vương vũ hoàn, và là Mẹ con, con cảm tạ Mẹ luôn đồng hành với con trong mọi nẻo đường con đi, mọi khoảnh khắc quãng đời con sống. Xin cho con cũng biết noi gương Mẹ, đi con đường vào Nước Trời mơ ước. Amen.

THỰC HÀNH: Mỗi tối tôi đọc chậm rãi, sốt sắng ba kinh Kính Mừng kính Đức Mẹ, xin ngài nâng đỡ bạn sống xứng đáng con cái Thiên Chúa mọi ngày.

From: Do Dzung

***********************

MARIA NỮ VƯƠNG | Phạm Đức Huyến – Vũ Đình Ân | Ca đoàn: Hương Kinh

LỜI HỨA TRUNG THÀNH – TGM Giu-se Vũ Văn Thiên

 
  TGM Giu-se Vũ Văn Thiên

Trong những Chúa nhật vừa qua, chúng ta đều được nghe Tin Mừng trích từ Phúc âm thánh Gio-an, chương 6.  Nội dung của chương này, trước hết là phép lạ nhân bánh cho năm ngàn người ăn no.  Sau đó là cuộc tranh luận giữa Chúa Giê-su và người Do Thái xung quanh đề tài Bánh Hằng Sống.  Những vấn nạn của người Do Thái được ghi trong Tin Mừng, thực ra cũng là những vấn nạn của con người ở mọi thời đại về những mầu nhiệm Ki-tô giáo, nhất là mầu nhiệm Thánh Thể.  Quả vậy, xung quanh chúng ta hôm nay, có biết bao người đang đặt ra những câu hỏi về sự hiện hữu của Thiên Chúa; về cuộc đời, sự chết và sống lại của Chúa Giê-su; về Giáo hội; về các Bí tích, về thiên đàng và hỏa ngục.  Điều này không có gì lạ, bởi vì những việc làm của Thiên Chúa không thuộc cùng một phạm trù với hoạt động của loài người, và những gì Ngài thực hiện là bởi quyền năng của Ngài.  Tin vào Thiên Chúa là tin vào Đấng có thể làm mọi sự, là Đấng làm cho cái không thể trở thành điều có thể.

Trước những lời giáo huấn của Chúa Giê-su về Bánh Hằng Sống, nhiều người Do Thái coi là chói tai và họ bỏ, không muốn theo Người nữa.  Trong số này, có cả những môn đệ, tức là những người đã được Chúa chọn và đã theo Chúa một thời gian dài.  Trước tâm trạng hoang mang của những người còn lại, Chúa Giê-su hỏi nhóm Mười hai, tức là các tông đồ: “Anh em có muốn bỏ đi không?”  Thánh Phê-rô là người lên tiếng trả lời: “Thưa Thầy, bỏ Thầy thì chúng con biết đến với ai?  Thầy mới có những lời đem lại sự sống đời đời.”  Chúa Giê-su chắc chắn được an ủi rất nhiều qua câu trả lời của thánh Phê-rô.  Đây vừa là một lời tuyên xưng đức tin, vừa là lời đoan hứa trung thành.  Lòng trung thành với Chúa không chỉ được thể hiện lúc Người được tôn vinh, nhưng còn trong những thời điểm bi đát của Người.  Vào lúc nhiều người muốn bỏ đi, Phê-rô và Mười hai tông đồ vẫn ở lại, dẫu rằng các ông chưa thể hiểu hết ý nghĩa của giáo huấn về Thánh Thể.

Giữa những vấn nạn hóc búa của con người thời đại hôm nay, người tín hữu cần được huấn luyện để trưởng thành trong đức tin và có thể trình bày đức tin của mình, như thánh Phê-rô viết: “Anh em hãy luôn sẵn sàng trả lời cho bất cứ ai chất vấn về niềm hy vọng của anh em.  Nhưng phải trả lời với sự hiền hòa và lòng kính trọng” (1 Pr 3,15-16).  Tuy vậy, để có thể trình bày đức tin của mình, trước hết, Ki-tô hữu phải xác tín vào sự hiện hữu của Thiên Chúa trong cuộc đời, cũng như vào tình yêu thương của Ngài đối với nhân loại nói chung và cá nhân mỗi người nói riêng.  Trong mọi hoàn cảnh, Chúa luôn chờ đợi nơi chúng ta lòng trung thành.  Trước hết là trung thành với những lời tuyên thệ trước khi lãnh nhận Bí tích Thanh tẩy, sau đó là trung thành với giáo huấn của Chúa.  Giáo huấn này được chuyển tải đến với chúng ta qua các thừa tác viên của Giáo hội.

Suốt bề dày lịch sử, Thiên Chúa luôn trung thành với con người, kể các khi con người thất tín.  Thánh Phao-lô đã viết cho ông Ti-mô-thê: “Nếu ta kiên tâm chịu đựng, ta sẽ cùng hiển trị với Người.  Nếu ta chối bỏ Người, Người cũng sẽ chối bỏ ta.  Nếu ta không trung tín, Người vẫn một lòng trung tín, vì Người không thể nào chối bỏ chính mình” (2 Tm 2,12-13).  Nếu Thiên Chúa là Đấng luôn trung thành, thì lòng dạ con người lại hay thay đổi.  Lịch sử cứu độ đã chứng minh điều đó.  Bài đọc I kể lại Đại hội toàn dân do ông Giô-suê tổ chức, vào thời điểm vừa tiến qua sông Gio-đan, chuẩn bị vào Đất hứa.  Đây là dịp để dân riêng của Chúa nhìn lại những bất trung trong quá khứ của hành trình sa mạc.  Trước lời hiệu triệu của ông Giô-suê, dân chúng đã đồng thanh tuyên thệ một lòng trung thành với Chúa.  Mỗi chúng ta cũng được mời gọi nhìn lại lịch sử cuộc đời cá nhân cũng như tập thể, để điều chỉnh lối sống đức tin của mình, đoan hứa trung thành với Chúa và đi theo đường lối của Người.

Trung thành với Chúa, chúng ta cũng phải trung thành với nhau trong mối tương quan hằng ngày.  Trong bối cảnh xã hội Việt Nam hôm nay, lòng trung thành bị coi nhẹ.  Người ta dễ dàng chối bỏ những gì đã cam kết, và sẵn sàng phản bội nhau vì lợi lộc trước mắt.  Thánh Phao-lô khuyên giáo dân Ê-phê-sô trung thành với Chúa.  Ngài dùng hình ảnh đời sống hôn nhân gia đình để diễn tả sự kết hợp gắn bó giữa Đức Ki-tô và Giáo hội của Người.  Khi lãnh nhận Bí tích Thanh tẩy, chúng ta hứa trung thành với Chúa, từ bỏ ma quỷ và tội lỗi.  Trong hành trình cuộc đời, đã nhiều lần chúng ta đã “lỗi hẹn” với Chúa.  Nhìn lại bản thân và xét mình trước mặt Chúa sẽ giúp chúng ta luôn trung thành với Người.

Trong đời sống chúng ta, nhất là vào những thời khắc bi thương của cuộc đời, Chúa đang hỏi mỗi người chúng ta: “Con có muốn bỏ Thầy mà đi không?”  Xin cho chúng ta có đủ can đảm để thưa như thánh Phê-rô: “Bỏ Thầy thì chúng con biết đến với ai? Thầy mới có những lời ban sự sống đời đời.”  Được như vậy thì thật hạnh phúc cho chúng ta.

TGM Giu-se Vũ Văn Thiên

From: Langthangchieutim


 

VƯƠNG QUYỀN CỦA MẸ – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Triều đại Người sẽ vô cùng vô tận!”.

Nữ hoàng Mary, Scotland, thường đi thăm dân chúng một mình. Chiều kia, trời mưa, bà ghé một ngôi nhà, “Cô có thể cho tôi mượn chiếc ô, ngày mai tôi sẽ trả?”. Cô chủ trao cho người lạ chiếc ô định vứt đi. Hôm sau, có tiếng gõ cửa; một cận vệ hoàng gia xuất hiện, “Nữ hoàng nhờ tôi cảm ơn cô đã cho bà mượn cái này”. Cô chủ sững sờ; sau đó, bật khóc, “Ôi, tôi đã bỏ lỡ một cơ hội, đã không trao cho nữ hoàng cái tốt nhất!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Không ít lần chúng ta bỏ lỡ “không trao cho Nữ Hoàng cái tốt nhất”. Nữ Hoàng ở đây là Maria, Trinh Vương Giáo Hội mừng kính. Trong vinh quang hồn xác lên trời, Mẹ là ‘thành quả tối hậu’ của công trình cứu độ. Mẹ diễm lệ, quyền thế với ‘Vương Quyền của Mẹ!’, vì Mẹ là Thánh Mẫu, là ‘Ái Nữ’ của Đấng mà “Triều đại Người sẽ vô cùng vô tận!”.

Thánh Kinh trình bày Chúa Kitô như một vị Vua, nên mẹ Ngài là Hoàng Thái Hậu. Chúa Kitô là Vua với tư cách Thiên Chúa, nên Mẹ Ngài là Nữ Vương bởi “huyết thống thiêng liêng” trong tư cách Mẹ Thiên Chúa. Mẹ là Nữ Vương bởi Mẹ là Đấng Đầy Ân Sủng, chỉ sau Chúa Con; là Nữ Vương bởi sự lựa chọn duy nhất của Chúa Cha. Nếu một người có thể trở thành vua hoặc nữ hoàng theo sự lựa chọn của con người, thì danh hiệu và ‘Vương Quyền của Mẹ’ sẽ lớn hơn biết bao khi đó là sự lựa chọn của chính Thiên Chúa!

Đức Phanxicô trích dẫn ba điều nói lên ‘Vương Quyền của Mẹ’. Trước hết, lời tiên tri về Đấng Cứu Thế, Messia, Đấng Kitô trong Cựu Ước xem ra đều nói đến một vị Vua như một danh tính được ban: “Vì một trẻ thơ đã chào đời để cứu ta. Người gánh vác quyền bính trên vai… sẽ mở rộng vương quyền cho ngai vàng và vương triều Đavít” – bài đọc một. Thứ đến, ‘Vương Quyền của Mẹ’ được tìm thấy trong trình thuật Truyền Tin, “Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngai vàng vua Đavít, tổ tiên Người!” – bài Tin Mừng. Sau cùng, vương vị của Mẹ được thấy trong thị kiến vĩ đại “Một người nữ mặc áo mặt trời, chân đạp mặt trăng, đầu đội triều thiên 12 ngôi sao” – Khải Huyền; chương 12 miêu tả Mẹ là Nữ Hoàng – Người Mẹ mới của Vương Quốc – chia sẻ quyền cai trị vũ trụ với Chúa Con.

Anh Chị em,

“Triều đại của Người sẽ vô cùng vô tận!”. Đức Maria là Mẹ của Đấng vô cùng vô tận đó, nhưng cũng là Mẹ của mỗi người chúng ta. “Đức Maria đáng được gọi là Nữ Hoàng, không chỉ vì vai trò làm mẹ thiêng liêng của ngài, mà còn vì Thiên Chúa muốn ngài có một vai trò đặc biệt trong công cuộc cứu rỗi đời đời của chúng ta!” – Pio XII; “Vương quyền của Mẹ không phải là một cái gì thuộc về của cải hay quyền lực mà là một sự phục vụ tình yêu” – Bênêđictô XVI; “Hãy gõ cửa nhà Mẹ! Chúng ta không được tưởng tượng Đức Maria ‘như một bức tượng sáp bất động’, nhưng nơi Mẹ, chúng ta có thể nhìn thấy một ‘người chị với đôi dép mòn và với biết bao mệt nhọc!” – Phanxicô. Fulton J. Sheen thì hài hước, “Chúa sẽ chào đón một người trên thiên đàng bằng những lời này: ‘Mẹ tôi nói rất tốt về bạn!’”. Vì thế, bạn và tôi đừng bao giờ bỏ lỡ “không trao cho Nữ Hoàng cái tốt nhất!”.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, con là ‘con của Nữ Hoàng’. Đừng để con vất vưởng như con mồ côi! Cho con sống xứng với phẩm vị con trai con gái rất yêu dấu của Chúa và của Mẹ!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

****************************

Ngày 22, tháng 8,

Lễ Đức Maria Nữ Vương,

Thứ Năm Tuần XX, Mùa Thường Niên

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.

26 Khi ấy, bà Ê-li-sa-bét có thai được sáu tháng, thì Thiên Chúa sai sứ thần Gáp-ri-en đến một thành miền Ga-li-lê, gọi là Na-da-rét, 27 gặp một trinh nữ đã thành hôn với một người tên là Giu-se, thuộc dòng dõi vua Đa-vít. Trinh nữ ấy tên là Ma-ri-a.

28 Sứ thần vào nhà trinh nữ và nói : “Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng bà.” 29 Nghe lời ấy, bà rất bối rối, và tự hỏi lời chào như vậy có nghĩa gì.

30 Sứ thần liền nói : “Thưa bà Ma-ri-a, xin đừng sợ, vì bà được đẹp lòng Thiên Chúa. 31 Này đây bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và đặt tên là Giê-su. 32 Người sẽ nên cao cả, và sẽ được gọi là Con Đấng Tối Cao. Đức Chúa là Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngai vàng vua Đa-vít, tổ tiên Người. 33 Người sẽ trị vì nhà Gia-cóp đến muôn đời, và triều đại của Người sẽ vô cùng vô tận.”

34 Bà Ma-ri-a thưa với sứ thần : “Việc ấy sẽ xảy ra thế nào, vì tôi không biết đến việc vợ chồng ?”

35 Sứ thần đáp : “Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ toả bóng trên bà ; vì thế, Đấng Thánh sắp sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa. 36 Kìa bà Ê-li-sa-bét, người họ hàng với bà, tuy già rồi, mà cũng đang cưu mang một người con trai : bà ấy vẫn bị mang tiếng là hiếm hoi, mà nay đã có thai được sáu tháng, 37 vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được.”

38 Bấy giờ bà Ma-ri-a nói với sứ thần : “Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Người thực hiện cho tôi như lời sứ thần nói.” Rồi sứ thần từ biệt ra đi.


 

ÂN SỦNG – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Những kẻ đứng chót sẽ lên hàng đầu, những kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót!”.

“Bi kịch của một cuộc đời không phải là nó kết thúc quá sớm, mà là chúng ta chờ đợi quá lâu để bắt đầu! Và Thiên Chúa vẫn hằng chờ đợi cái bắt đầu đó nơi mỗi người. Với ân sủng của Ngài, sớm muộn, không thành vấn đề!” – Richard L. Evans.

Kính thưa Anh Chị em,

Ý tưởng của Evans được gặp lại qua dụ ngôn “Thợ Làm Vườn Nho” trong Tin Mừng hôm nay. Chúng ta có thể thiên về những người cằn nhằn, vì xem ra khá bất công khi những người chỉ làm một giờ lại nhận tiền công – ‘ân sủng’ – như những người làm từ sáng sớm. Với Chủ Vườn, dường như kẻ vào trước, người vào sau không là vấn đề!

Dụ ngôn phản ánh tình hình Giáo Hội sơ khai. Các Kitô hữu đầu tiên là những người thuộc về một dân tộc có lịch sử tôn giáo hàng nghìn năm, họ là dân riêng của Chúa. Sau đó, những lương dân từ các môi trường ngoại giáo bắt đầu được nhận vào; có thể họ đã sống một cuộc sống rất vô luân. Tuy nhiên, một khi chịu phép Rửa tội, họ được hưởng nhận mọi ‘ân sủng’ như bao Kitô hữu khác. Cách nào đó, có vẻ không công bằng! Thực tế, những người chỉ làm một giờ không khiến cho ‘nhu cầu của họ’ kém hơn những người đến sớm. Công bằng của Chúa được đo bằng nhu cầu của con người chứ không bằng nhân chia toán học. Với Ngài, sớm muộn, không quan trọng.

Những gì mỗi người nhận được là ‘một biểu tượng’ tình yêu của Chủ Vườn. Người sớm, kẻ muộn nhận được như nhau. Tình yêu Chúa không có mức độ; nó luôn là 100 phần trăm. Thiên Chúa là Tình Yêu ‘không thể không yêu’, cũng ‘không thể không yêu toàn bộ!’. Đây là điều có thể đã xảy ra với bạn và tôi. Bao nhiêu lần, chúng ta ‘đến muộn!’. Quên điều đó, chúng ta có thể rời xa Chúa. Tôi có thể đi lạc thăm thẳm; nhưng bất cứ lúc nào tôi quay về, có thể là giờ thứ 11, Ngài vẫn dang rộng tay ôm lấy tôi! Thánh Vịnh đáp ca và bài đọc Êzêkiel có chung một tâm tình, “Chúa là mục tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì!”. Tình yêu Chúa thật lạ lùng, Ngài tìm kiếm và chờ đợi từng con chiên, giành lại từng con, để không con nào phải thiếu thốn một ‘ân sủng’ nào.

Anh Chị em,

“Những kẻ đứng chót sẽ lên hàng đầu!”. Chúa không nhìn vào thời gian và kết quả, Ngài nhìn vào cái sẵn có, lòng quảng đại của chúng ta. Cách Ngài hành động còn hơn cả công bằng – vượt công lý – thể hiện trong ‘ân sủng’. Mọi thứ đều là ‘ân sủng’, sự cứu rỗi của chúng ta là ‘ân sủng’, sự thánh thiện của chúng ta là ‘ân sủng’. Khi ban ‘ân sủng’, Chúa ban nhiều hơn những gì chúng ta xứng đáng. Ai lý luận bằng logic của con người, logic của công trạng thông qua ‘sự vĩ đại’ của chính mình – tôi đã làm rất nhiều trong Giáo Hội, tôi đã giúp đỡ rất nhiều – từ việc là người đứng đầu, sẽ thấy mình xuống hàng chót. Ai là vị thánh đầu tiên được phong thánh của Giáo Hội? – Anh Trộm Lành. Anh đã ‘cuỗm’ thiên đàng vào phút cuối, và đây là ‘ân sủng!’. Ai nghĩ đến công trạng của mình, sẽ thất bại; ai khiêm nhường phó thác cho lòng thương xót của Chúa, thay vì là người đứng chót – như anh trộm lành – sẽ thấy mình lên hàng đầu!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, ‘ân sủng’ Chúa “định đoạt” dẫy đầy trên con. Cho con biết bắt đầu lại ngay hôm nay, đừng để Chúa đợi con lâu và cuộc đời con sẽ không là một bi kịch!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

***************************

Thứ Tư Tuần XX, Mùa Thường Niên, Năm Chẵn

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

1 Khi ấy, Đức Giê-su kể cho các môn đệ nghe dụ ngôn này: “Nước Trời giống như chuyện chủ nhà kia, vừa tảng sáng đã ra mướn thợ vào làm việc trong vườn nho của mình. 2 Sau khi đã thoả thuận với thợ là mỗi ngày một quan tiền, ông sai họ vào vườn nho làm việc. 3 Khoảng giờ thứ ba, ông trở ra, thấy có những người khác ở không, đang đứng ngoài chợ. 4 Ông cũng bảo họ: ‘Cả các anh nữa, hãy đi vào vườn nho, tôi sẽ trả cho các anh hợp lẽ công bằng.’ 5 Họ liền đi. Khoảng giờ thứ sáu, rồi giờ thứ chín, ông lại trở ra và cũng làm y như vậy. 6 Khoảng giờ mười một, ông trở ra và thấy còn có những người khác đứng đó, ông nói với họ: ‘Sao các anh đứng đây suốt ngày không làm gì hết?’ 7 Họ đáp: ‘Vì không ai mướn chúng tôi.’ Ông bảo họ: ‘Cả các anh nữa, hãy đi vào vườn nho!’ 8 Chiều đến, ông chủ vườn nho bảo người quản lý: ‘Anh gọi thợ lại mà trả công cho họ, bắt đầu từ những người vào làm sau chót tới những người vào làm trước nhất.’ 9 Vậy những người mới vào làm lúc giờ mười một tiến lại, và lãnh được mỗi người một quan tiền. 10 Khi đến lượt những người vào làm trước nhất, họ tưởng sẽ được lãnh nhiều hơn, thế nhưng cũng chỉ lãnh được mỗi người một quan tiền. 11 Họ vừa lãnh vừa cằn nhằn chủ nhà: 12 ‘Mấy người sau chót này chỉ làm có một giờ, thế mà ông lại coi họ ngang hàng với chúng tôi là những người đã phải làm việc nặng nhọc cả ngày, lại còn bị nắng nôi thiêu đốt.’ 13 Ông chủ trả lời cho một người trong bọn họ: ‘Này bạn, tôi đâu có xử bất công với bạn. Bạn đã chẳng thoả thuận với tôi là một quan tiền sao? 14 Cầm lấy phần của bạn mà đi đi. Còn tôi, tôi muốn cho người vào làm sau chót này cũng được bằng bạn đó. 15 Chẳng lẽ tôi lại không có quyền tuỳ ý định đoạt về những gì là của tôi sao? Hay vì thấy tôi tốt bụng, mà bạn đâm ra ghen tức?’ 16a Thế là những kẻ đứng chót sẽ được lên hàng đầu, còn những kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót.” 


 

  NỔI TIẾNG – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Nhiều kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót, nhiều kẻ đứng chót sẽ lên hàng đầu!”.

Trong “Let Us Live!” – một trong những bài thơ nổi tiếng của sử thi thế giới – Latin Catullus viết, “Hãy sống, hãy yêu, hãy xét lại mọi lời đồn thổi của những con người đứng tuổi đi trước mà giá trị chỉ đáng một xu! Mặt trời có thể lặn rồi mọc; nhưng với con người, khi ánh sáng ngắn ngủi chìm xuống, chúng ta phải ngủ một đêm dài vĩnh viễn bất tận!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Mọi lời đồn thổi, huyễn danh hay ‘nổi tiếng’ của một người rồi cũng chỉ đáng một xu! Thật thú vị, ý tưởng của nhà thơ La Mã cổ đại được gặp lại trong Lời Chúa hôm nay! Cả hai bài đọc nói đến sự ‘nổi tiếng’; ‘nổi tiếng thế gian’, ‘nổi tiếng thiên đàng!’.

Trước hết, ‘nổi tiếng thế gian!’. Tia, một vị vua giàu có, “sinh lòng tự cao vì lắm của”; tự cho mình là thần. Và Chúa đã để ngoại bang đánh vua tơi bời đến nỗi phải chết thê thảm giữa trùng khơi – bài đọc một. Thánh Vịnh đáp ca thật sâu sắc, “Chúa phán, Ta cầm quyền sinh tử!”. Tiếp đến, ‘nổi tiếng thiên đàng!’. Sau câu hỏi của Phêrô, “Vậy chúng con sẽ được gì?”; Chúa Giêsu nói, “Đến thời tái sinh, anh em cũng sẽ được ngự trên mười hai toà mà xét xử mười hai chi tộc Israel”. Và Ngài kết luận, “Nhiều kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót, nhiều kẻ đứng chót sẽ lên hàng đầu!”.

“Kẻ đứng đầu”, họ là ai? Để hiểu điều này, cần lưu ý quan niệm khác nhau về “đứng đầu” của “thế gian” và của “thiên đàng!”. Thế gian luôn đề cao “kẻ đứng đầu”: ‘nổi tiếng!’, thành danh, uy tín và các thứ tương tự. Thật ra, ‘nổi tiếng’ tự nó chẳng có gì xấu, nhưng ai say mê nó đến độ đánh đổi tất cả, thì đó là cạm bẫy. Đương thời, Chúa Giêsu rất ‘nổi tiếng’; từ khắp nơi, người ta tuôn đến với Ngài, thậm chí muốn tôn Ngài làm vua. Ma quỷ cũng muốn điều đó! Một khi mắc mưu nó, chúng ta để mình bị lôi kéo đến mụ mị lao vào việc tìm kiếm loại ‘nổi tiếng’ giá rẻ này; và khuynh hướng chung, ai cũng thích. Chúa Giêsu tiết lộ, ai bị cuốn vào lối sống này, sẽ là người “sau hết” trong Nước Trời!

Tương phản với hạng “sau hết” là những kẻ “trước hết” trong Nước Trời. Đó là những tâm hồn thánh thiện vốn có thể được tôn vinh hoặc không được tôn vinh; một số có thể được thế giới nhìn nhận và tôn vinh – chẳng hạn, Mẹ Têrêxa. Nhưng thông thường, không ai biết đến họ, những con người vô danh. Vậy tại sao bạn và tôi không bắt chước Chúa Giêsu và những tâm hồn này để làm người ‘nổi tiếng’ trong việc yêu mến Chúa và phục vụ tha nhân? Thật ra, người ‘nổi tiếng’ theo cách này thì lặng lẽ, khiêm tốn. Với thế gian, họ là những kẻ “sau hết”; nhưng với Chúa, họ thuộc hạng “trước hết!”.

Anh Chị em,

“Nhiều kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót, và nhiều kẻ đứng chót sẽ lên hàng đầu!”. Điều này hoàn toàn đúng nơi Chúa Giêsu – “Phiến đá thợ xây loại bỏ đã trở nên đá tảng góc tường” – Đấng “không ai thèm để mắt” lại là Đấng đánh bại thần chết và phục hồi sự sống cho nhân loại. Vậy với bạn, điều nào quan trọng? Yêu quý một điều gì đó đời đời hay quý chuộng những gì một xu? Ước chi những ước muốn thế tục không thống trị hoặc ngăn cản bạn hướng mắt đến sự ‘nổi tiếng trên cao’, ‘nổi tiếng của trời!’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con phấp phỏng, hoài công khi chạy theo những ‘nổi tiếng một xu’; dạy con thao thức cho sự ‘nổi tiếng hơn cả ngàn xu’, ‘nổi tiếng thiên đàng!’”, Amen.

 (Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

**************************

Thứ Ba Tuần XX, Mùa Thường Niên, Năm Chẵn

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

23 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Thầy bảo thật anh em, người giàu có khó vào Nước Trời. 24 Thầy còn nói cho anh em biết : con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào Nước Thiên Chúa.” 25 Nghe nói vậy, các môn đệ vô cùng sửng sốt và nói : “Thế thì ai có thể được cứu ?” 26 Đức Giê-su nhìn thẳng vào các ông và nói : “Đối với loài người thì điều đó không thể được, nhưng đối với Thiên Chúa, thì mọi sự đều có thể được.”

27 Bấy giờ ông Phê-rô lên tiếng thưa Người : “Thầy coi, phần chúng con, chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy. Vậy chúng con sẽ được gì ?” 28 Đức Giê-su đáp : “Thầy bảo thật anh em : anh em là những người đã theo Thầy, thì đến thời tái sinh, khi Con Người ngự toà vinh hiển, anh em cũng sẽ được ngự trên mười hai toà mà xét xử mười hai chi tộc Ít-ra-en. 29 Và phàm ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, cha mẹ, con cái hay ruộng đất, vì danh Thầy, thì sẽ được gấp bội và còn được sự sống vĩnh cửu làm gia nghiệp.

30 “Nhiều kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót, và nhiều kẻ đứng chót sẽ được lên hàng đầu.”


 

CHO ĐI – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Tôi còn thiếu điều gì nữa?”.

“Không ai có thể mang hai đôi giày cùng một lúc! Tôi đã cố gắng giữ mọi thứ trong tay và mất hết, nhưng những gì tôi trao vào tay Chúa, tôi vẫn sở hữu. Nếu cho đi những thứ bạn không cần, thì đó không phải là cho đi, vì bản chất của sự cho đi nằm ở việc hy sinh bản thân, cho đi mà lòng xót xa; đó mới là cho đi đích thực!” – Anon.

Kính thưa Anh Chị em,

Chắc hẳn tất cả chúng ta đều muốn ‘nên tốt hơn’, có cùng một khao khát ‘cho đi’ như chàng thanh niên trong Tin Mừng hôm nay. Suy cho cùng, trái tim của bạn và tôi luôn bồn chồn – một sự ‘bồn chồn thánh thiện’ – mãi đến khi an nghỉ trong Chúa.

Tuy nhiên, như chàng thanh niên, chúng ta thường thấy trong chính mình có những trở ngại trước lời mời gọi của Chúa Giêsu. Chúng ta khám phá ra rằng, chúng ta không có đủ tự do bởi những gắn bó ‘đủ loại’ đang kìm hãm. Chúng ta chưa có sự tự do vinh quang của con cái Chúa – theo cách nói của Phaolô. Vì thế, hãy tiếp tục cầu nguyện để phát triển sự tự do hầu trở nên những con người Chúa muốn chúng ta trở thành!

Chúa Giêsu coi trọng câu hỏi cầu tiến của người thanh niên, “Tôi còn thiếu điều gì nữa?”. Đáp lại, Ngài mời anh thực hiện một bước nhảy, “Hãy đi bán tài sản của anh, đem cho người nghèo. Rồi hãy đến theo tôi!”. Và một nỗi buồn ập xuống khi anh nhận ra mình không thể đạt được ‘nhiều hơn thế’ như lòng mong ước. Đừng nghĩ Phúc Âm này không thực sự liên quan đến chúng ta vì bạn và tôi không thuộc hạng giàu có. Hãy lắng nghe những gì Chúa Giêsu đang nói, Ngài nói đến điều mà người thanh niên không muốn từ bỏ – tiền bạc. Nếu thành thật, chúng ta sẽ thừa nhận rằng, tất cả chúng ta đều có ‘một số thứ’ mà chúng ta sẽ rất chậm và rất khó để từ bỏ. Những thứ chúng ta không muốn Chúa đụng đến; một ngôi nhà, một công việc hay một mối quan hệ.

Trong thực tế, hạnh phúc và bình an của chúng ta nằm ở việc buông bỏ bất cứ điều gì đang kìm hãm việc đáp lại tiếng Chúa gọi ‘ở đây và lúc này’. Chúng ta thường chỉ làm những ‘điều tối thiểu’ đang khi Chúa Giêsu luôn mời chúng ta làm những ‘điều tối đa!’. Ngài chờ đợi một bước nhảy! Với người thanh niên, Ngài bắt đầu từ những bổn phận đến sự tự do ‘cho đi’, “Chớ giết người, chớ ngoại tình, chớ trộm cắp” để tiến tới một đề xuất tích cực, “Hãy đi bán… rồi theo tôi!”. Đức tin không thể chỉ giới hạn ở một loạt “không”, vì đời sống Kitô hữu là một loạt “có”, loạt “có” của tình yêu.

Anh Chị em,

“Tôi còn thiếu điều gì nữa?”. Hãy hỏi Chúa, “Lạy Chúa, con còn thiếu điều gì? Đức tin của con đang ở mức nào?”. Để được Chúa Giêsu thu hút, bạn và tôi có đáp lại sự ‘bồn chồn thánh thiện’ của mình cách tự do, với lòng quảng đại với tất cả trái tim? Hãy nhớ, càng đáp lại tiếng gọi cá nhân của Chúa một cách hào phóng, chúng ta sẽ càng hạnh phúc! Chúng ta cần sự trợ giúp của Chúa Thánh Thần, của Đức Mẹ và các thánh. Các ngài sẽ chỉ cho chúng ta sự tự do để bước đi trên con đường Chúa muốn chúng ta đi hầu đáp lại nỗi khao khát “nhiều hơn” trong một cuộc sống dám ‘cho đi’ mỗi ngày!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cho con biết rằng, những gì con trao vào tay Chúa, con ‘vẫn sở hữu và sẽ sở hữu’; những gì ngày kia con mang theo là những gì con đã ‘cho đi!’”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

**********************************************

Thứ Hai Tuần XX, Mùa Thường Niên, Năm Chẵn

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

16 Khi ấy, có một người đến thưa Đức Giê-su rằng : “Thưa Thầy, tôi phải làm điều gì tốt để được hưởng sự sống đời đời ?” 17 Đức Giê-su đáp : “Sao anh hỏi tôi về điều tốt ? Chỉ có một Đấng tốt lành mà thôi. Nếu anh muốn vào cõi sống, thì hãy giữ các điều răn.” 18 Người ấy hỏi : “Điều răn nào ?” Đức Giê-su đáp : “Ngươi không được giết người. Ngươi không được ngoại tình. Ngươi không được trộm cắp. Ngươi không được làm chứng gian. 19 Ngươi phải thờ cha kính mẹ”, và “Ngươi phải yêu đồng loại như yêu chính mình.” 20 Người thanh niên ấy nói : “Tất cả những điều đó, tôi đã tuân giữ, tôi còn thiếu điều gì nữa không ?” 21 Đức Giê-su đáp : “Nếu anh muốn nên hoàn thiện, thì hãy đi bán tài sản của anh và đem cho người nghèo, anh sẽ có được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi.” 22 Nghe lời đó, người thanh niên buồn rầu bỏ đi, vì anh ta có nhiều của cải. 


 

Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì ở lại trong tôi, và tôi ở lại trong người ấy. (Ga 6:56)

Ngày Chúa Nhật tràn đầy tình yêu thương và hạnh phúc trong Chúa Giê-su Thánh Thể nhé.

Cha Vương

CN: 18/8/2024

TIN MỪNG: Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì ở lại trong tôi, và tôi ở lại trong người ấy. (Ga 6:56)

SUY NIỆM: Nhờ “ăn” Mình Chúa Kitô, Hội thánh trở nên “Thân thể Chúa Kitô” (một tên khác chỉ Hội thánh). Trong lễ hy sinh của Chúa Kitô, Đấng ban mình cho bạn, cả xác và hồn, hiện diện trong cả cuộc sống từ việc lao động đến mọi đau khổ, niềm vui, tất cả đều có thể hiệp nhất với Chúa Kitô. Khi rước Chúa, bạn sẽ được biến đổi, bạn sẽ làm đẹp lòng Chúa, và trở nên như bánh tốt lành nuôi sống cho mọi người. Mời bạn ngẫm nghĩ đôi lời nhắn nhủ của các thánh về Thánh Lễ sau đây nhé:

❦  Ngay cả chính Thiên Chúa cũng không thể làm gì thánh thiện hơn, tốt lành hơn và cao cả hơn thánh lễ Misa.—Thánh Alphonsus

❦  Thánh lễ là sự diễn lại trên bàn thánh việc xảy ra trên đồi Canvê xưa, bởi vậy mỗi thánh lễ đem tới cho người dự những ích lợi ngang với những sự hy sinh của Chúa Kitô trên đồi Canvê.—Thánh Thomas

❦  Thánh lễ có giá trị ngang với sự hy sinh của Chúa Kitô trên đồi Canvê.—Thánh John Chrysostom

❦  Thánh lễ là tất cả tình yêu của Chúa được gói trọn trong đó những ích lợi cho con người. Thánh lễ ban bố cho thế giới những lợi ích không ít qua cuộc tử nạn của Chúa Giêsu.—Thánh Bonaventure

❦ Thật tuyệt vời cho những linh mục vì họ được ôm ấp Chúa Kitô trong đôi tay mỗi lần họ dâng thánh lễ.—Thánh Augustine

LẮNG NGHE: Thật vậy, cho tới ngày Chúa đến, mỗi lần ăn Bánh và uống Chén này, là anh em loan truyền Chúa đã chịu chết. (1 Cr 11:26)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, thật là diễm phúc cho con khi được kết hiệp với Chúa trong Thánh Lễ, mặc dù bận rộn trong công việc hàng ngày cộng với bao nhiêu trách nhiệm nặng nề trong cuộc sống xin giúp con biết cố gắng tham dự Thánh Lễ càng nhiều càng tốt để được biến đổi trở nên hoàn thiện hơn.

THỰC HÀNH: Suy tư về cảm giác của bạn khi rước Chúa vào lòng nhé.

From: Do Dzung

**************************

Mình Máu Thánh Chúa (st: Đinh Công Huỳnh) – Ca đoàn Ngôi Ba

TIỆC KHÔN NGOAN – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Hãy đến mà ăn bánh của ta, và uống rượu do ta pha chế!”.

“Hãy nhớ một sự thật rằng, trừ khi chúng ta giữ được sự khát khao Chúa mạnh mẽ trong lòng mình; bằng không, bạn và tôi sẽ nhận ra sự trống rỗng vô cùng của cuộc sống khi không có Ngài!” – Anon.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa Chúa Nhật hôm nay tiếp tục nói về Bí tích Thánh Thể nhưng dưới một cái nhìn hoàn toàn mới mẻ – ‘cái nhìn của sự khôn ngoan’ – khi bạn và tôi “nhận ra sự trống rỗng vô cùng của cuộc sống” bởi vắng bóng Thiên Chúa. Từ đó, có thể nói, Thánh Thể là sáng kiến của Đấng Khôn Ngoan; Tiệc Thánh Thể là ‘Tiệc Khôn Ngoan!’.

Sách Châm Ngôn coi Thiên Chúa là Đấng Khôn Ngoan ban tặng sự hiểu biết và khôn ngoan dưới hình thức một bữa tiệc thịnh soạn cho tất cả những ai nô nức đón nhận lời mời của Ngài, “Hãy đến mà ăn bánh của ta, và uống rượu do ta pha chế! Đừng ngây thơ khờ dại nữa, và các con sẽ được sống!” – bài đọc một. Chúa Giêsu là Sự Khôn Ngoan của Thiên Chúa và Tiệc Thánh Thể là ‘Tiệc Khôn Ngoan’; ở đó, chúng ta chia sẻ sự thông tuệ của một Thiên Chúa nhập thể trong Chúa Giêsu Kitô. Thánh vịnh Đáp ca mời gọi “Hãy nghiệm xem Chúa tốt lành biết mấy!”.

“Đừng sống như kẻ khờ dại, nhưng hãy sống như người khôn ngoan. Cẩn thận xem xét cách ăn nết ở của mình!” – bài đọc hai. Theo Phaolô, thức ăn mà Chúa Giêsu ban tặng – Thịt Máu Ngài – là nguồn gốc của sự khôn ngoan, hiểu biết thực sự về ý nghĩa và mục đích của cuộc sống. “Bạn là những gì bạn ăn!”. ‘Ăn’ Chúa Kitô, bạn nên giống Ngài, một Chúa Kitô khác, ‘Alter Christus’, không chỉ về mặt thể xác mà còn về tinh thần và trái tim, “Tôi sống nhưng không còn là tôi sống, mà Đức Kitô sống trong tôi!”.

“Cử hành Bí tích Thánh Thể, ‘ăn Thịt và uống Máu Ngài’, có nghĩa là chấp nhận sự khôn ngoan của thập giá và con đường phục vụ. Điều đó có nghĩa là chúng ta bày tỏ sự sẵn lòng hy sinh bản thân vì người khác như Chúa Kitô đã làm!” – Gioan Phaolô II. Chấp nhận Chúa Kitô là chấp nhận toàn bộ Phúc Âm của Ngài, chiến thắng và đau khổ của Ngài. Nghĩa là chúng ta tự nguyện và ao ước đi con đường Ngài đi để phục vụ Ngài hết lòng, hết trí khôn, hết linh hồn; và cùng Ngài kiến tạo một thế giới tốt đẹp hơn. Một thế giới của chân lý và tình yêu, của công lý và hoà bình, của tự do và hạnh phúc. Khi thấy mình thực sự là một phần của nỗ lực vĩ đại đó, hãy biết rằng, theo một ý nghĩa rất thực tế, chúng ta đã dự ‘Tiệc Khôn Ngoan’ mỗi khi tham dự Thánh Lễ!

Anh Chị em,

“Hãy đến mà ăn!”. Hôm nay, hãy suy gẫm cách bạn tiếp cận Bí tích Thánh Thể. Bạn hiểu sâu sắc như thế nào về khoảnh khắc rước Chúa; nó có biến đổi bạn không? Ước gì bạn đói khát Chúa, nhận ra những tác động thiêng liêng diễn ra trong lòng mình mỗi khi rước Ngài. Hãy đào sâu đức tin bằng cách cam kết tham gia cầu nguyện nhiều hơn vào các Thánh Lễ khi bạn tham dự những lần tới. Hãy lùi lại và xem xét những gì bạn thực sự tin, bối rối hoặc không tin! Thánh Thể là quà tặng lớn nhất. Hãy tin điều đó bằng cả tấm lòng và ‘Tiệc Khôn Ngoan’ của mỗi Chúa Nhật sẽ biến đổi bạn!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cho con xác tín, Bí tích Thánh Thể định hình con, để – cách khôn ngoan nhất – con không sống cho mình mà sống cho Chúa, cho anh chị em con!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: Kim Bang Nguyen

*******************************

CHÚA NHẬT XX THƯỜNG NIÊN NĂM B

Bài trích thư của thánh Phao-lô tông đồ gửi tín hữu Ê-phê-xô.

15 Thưa anh em, anh em hãy cẩn thận xem xét cách ăn nết ở của mình, đừng sống như kẻ khờ dại, nhưng hãy sống như người khôn ngoan, 16 biết tận dụng thời buổi hiện tại, vì chúng ta đang sống những ngày đen tối. 17 Vì thế, anh em đừng hoá ra ngu xuẩn, nhưng hãy tìm hiểu đâu là ý Chúa. 18 Chớ say sưa rượu chè, vì rượu chè đưa tới truỵ lạc, nhưng hãy thấm nhuần Thần Khí. 19 Hãy cùng nhau đối đáp những bài thánh vịnh, thánh thi và thánh ca do Thần Khí linh hứng ; hãy đem cả tâm hồn mà ca hát chúc tụng Chúa. 20 Trong mọi hoàn cảnh và mọi sự, hãy nhân danh Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta, mà cảm tạ Thiên Chúa là Cha.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.

51 Khi ấy, Đức Giê-su nói với người Do-thái rằng : “Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời. Và bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống.”

52 Người Do-thái liền tranh luận sôi nổi với nhau. Họ nói : “Làm sao ông này có thể cho chúng ta ăn thịt ông ta được ?” 53 Đức Giê-su nói với họ : “Thật, tôi bảo thật các ông : nếu các ông không ăn thịt và uống máu Con Người, các ông không có sự sống nơi mình. 54 Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết, 55 vì thịt tôi thật là của ăn, và máu tôi thật là của uống. 56 Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì ở lại trong tôi, và tôi ở lại trong người ấy. 57 Như Chúa Cha là Đấng hằng sống đã sai tôi, và tôi sống nhờ Chúa Cha thế nào, thì kẻ ăn tôi, cũng sẽ nhờ tôi mà được sống như vậy. 58 Đây là bánh từ trời xuống, không phải như bánh tổ tiên các ông đã ăn, và họ đã chết. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời.”


 

NGHIỆN LÀM VIỆC VÀ THAM LAM –  Rev. Ron Rolheiser, OMI

 Rev. Ron Rolheiser, OMI

Chỉ có một chứng nghiện mà chúng ta ca ngợi, đó là làm việc quá sức.  Với mọi chứng nghiện khác, những người lo cho bạn sẽ đưa bạn vào viện hoặc vào chương trình phục hồi, nhưng nếu bạn nghiện làm việc, thường sẽ được xem là một đức tính tốt.  Tôi hiểu điều tôi đang nói.  Tôi là “một con nghiện làm việc đang phục hồi,” và hiện giờ cũng không hẳn là đã cai được hoàn toàn.  Tuy nhiên, tôi nhìn nhận nó là một chứng bệnh.  Đây là những triệu chứng của nó: chúng ta luôn mãi thiếu thời gian cho nhiều việc phải làm.  Mỗi ngày trôi qua đều quá ngắn.

Trong tiểu sử tự thuật của mình, nhà phê bình phim Roger Ebert viết: “Tôi đã lấp đầy cuộc đời của tôi quá trọn vẹn đến nỗi tôi không còn thì giờ để nghĩ về việc tôi đang sống.”  Nhiều người trong chúng ta hiểu cảm giác này.  Tại sao chúng ta làm như thế với mình?

Câu trả lời có lẽ làm chúng ta ngạc nhiên.  Khi cuộc sống của chúng ta quá áp lực đến nỗi chúng ta không bao giờ có thì giờ suy nghĩ, sự thật chúng ta đang sống cuộc sống đó, khi chúng ta luôn thiếu thời gian và có quá nhiều việc phải làm, chúng ta đang khổ vì tham lam, một trong những mối tội đầu.

Chúng ta có khái niệm đơn giản hóa về tham lam.  Khi nghĩ về một người tham lam, chúng ta hình dung đó là người keo kiệt, ích kỷ, giàu có về tiền bạc và vật chất, tích trữ sự giàu có cho riêng mình.  Ít người trong chúng ta phù với phạm trù này.  Sự tham lam trong chúng ta có những dạng tinh vi hơn.  Hầu hết những người rộng rãi, không ích kỷ và không giàu có về tiền bạc như chúng ta thì mắc phải tham lam về trải nghiệm, tham lam về cuộc sống, thậm chí tham lam về quảng đại.  Chúng ta tham lam muốn làm nhiều hơn (dù làm việc tốt) những gì thời gian cho phép.

Và nó biểu hiện ở đâu?  Nó biểu hiện nơi mình mỗi khi chúng ta không bao giờ có đủ thời gian để làm việc mà (dường như) chúng ta cần phải làm.  Khi nghĩ rằng hình như Chúa đã nhầm về thời gian và không phân cho chúng ta đủ thời gian thì lúc đó là lúc chúng ta lâm vào chứng tham lam.  Linh mục Henri Nouwen từng mô tả nó như sau: “Cuộc sống chúng ta như chiếc vali bị nhét đầy đến nỗi những đường may bị bung ra.  Thật vậy, chúng ta luôn thấy mình bị trễ lịch.  Luôn biện minh, còn những việc chưa làm, những lời hứa chưa thực hiện, những dự tính chưa làm được.  Luôn có một cái gì đó khác mà chúng ta phải nhớ, phải làm hoặc phải nói.  Luôn có những người mà chúng ta chưa nói chuyện, chưa trả lời thư hay chưa thăm viếng.”

Nhưng… Chúa không lầm về thời gian Ngài cho chúng ta.  Chúa cho chúng ta đủ thời gian để làm điều mà chúng ta được yêu cầu, kể cả những việc quảng đại và quên mình.  Vấn đề nằm ở chúng ta và vấn đề chính là tham lam.  Chúng ta muốn có nhiều hơn những gì mà cuộc đời cho phép.

Hơn nữa, trong hầu hết trường hợp, chuyện này lại dễ lý luận.  Nếu kiệt sức khi phục vụ người khác, thì chúng ta dễ dàng xem việc chúng ta quá gắng sức, mệt mỏi và cảm giác ám ảnh rằng mình đang không làm đủ là một đức tính tốt, là một dạng tử đạo, là quên mình, là dâng hiến bản thân cho tha nhân.  Nó đúng phần nào, có những lúc khi tình yêu, hoàn cảnh hay một khoảng thời gian trong đời đòi hỏi chúng ta phải quên mình đến cùng, kể cả Chúa Giêsu cũng nhiều lần không chịu nổi và phải cố lánh đi đến một nơi hoang vắng.  Tuy nhiên, đâu phải lúc nào cũng thế.  Việc người mẹ phải làm cho đứa con sơ sinh hay tuổi còn quá nhỏ thì khác với việc bà phải làm cho đứa con đã lớn khôn, đã trưởng thành.  Cái là đức tính tốt trong thời gian này lại có thể thành tham lam trong hoàn cảnh khác.

Quá bận rộn ban đầu thường là đức tính tốt, rồi sau đó thường thường biến thành tính xấu, đó là một tham lam tinh vi.  Việc từng là cần thiết để phục vụ tha nhân bây giờ bắt đầu phục vụ thanh danh và hình tượng bản thân hơn.  Nó còn là một lối thoát tiện lợi.  Khi đắm chìm trong công việc làm cho người khác, chúng ta không cần phải đối diện với những con quỷ nội tâm cũng như những con quỷ khác mà chúng ta phải đối diện trong hôn nhân, ơn gọi và các mối quan hệ.  Chúng ta quá bận rộn, nhưng đây là một chứng nghiện như mọi chứng nghiện khác, trừ việc chứng nghiện này lại được xem là đức tính tốt và là cái để ca ngợi.

Đây chính là lý do mà Chúa cho chúng ta ngày xa-bát, ra lệnh cho chúng ta nghỉ làm việc mỗi tuần một ngày.  Tiếc là chúng ta đang đánh mất khái niệm về ngày xa-bát.  Chúng ta biến một giới răn thành gợi ý cho một phong cách sống không quan trọng lắm.  Kiểu nếu làm được thì tốt, nếu bạn có thể kham được.  Tuy nhiên, như tác giả Wayne Mueller viết trong quyển sách đầy thách thức về ngày xa-bát: “Nếu quên nghỉ ngơi, chúng ta sẽ làm việc quá dữ dội và quên mất những chuyện khoan dung dịu dàng hơn, quên mất những người mà chúng ta yêu thương, quên mất con cái và sự kỳ diệu tự nhiên…  Nên Chúa đã cho chúng ta giới răn giữ ngày xa-bát – Hãy nhớ nghỉ ngơi.”  Đây không phải là một đề xuất về lối sống, nhưng là một giới răn, cũng quan trọng như không được trộm cướp, không được giết người, không được nói dối.”

Làm việc quá sức thì không phải là một đức tính!

Rev. Ron Rolheiser, OMI

From: Langthangchieutim


 

GƯƠNG SÁNG SÁNG NHẤT – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 (Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Cứ để trẻ em đến với Thầy!”.

“Trẻ em ‘chưa bao giờ giỏi’ trong việc nghe lời người lớn; nhưng chúng ‘chưa bao giờ thất bại’ trong việc bắt chước họ, nhất là bắt chước những ‘gương sáng sáng nhất’ hoặc cả những ‘gương xấu xấu nhất!’” – James Baldwin.

Kính thưa Anh Chị em,

Thật trùng hợp, Lời Chúa hôm nay nói đến nói đến gương sáng, gương mù; nói đến con cái và cha mẹ. Qua Êzêkiel, Thiên Chúa phán, “Mạng sống cha, mạng sống con đều thuộc về Ta”; qua bài Tin Mừng, Chúa Giêsu chỉ cho bậc cha mẹ hướng con cái tới ‘gương sáng sáng nhất’ – chính Ngài – “Cứ để trẻ em đến với Thầy!”.

Êzêkiel cho biết, “Ai phạm tội, kẻ ấy phải chết”; nhưng trách nhiệm của cha mẹ sẽ lớn hơn khi không dạy con cái tránh tội. Làm cha mẹ là một thiên chức, nhưng hình thành toàn vẹn nhân cách và cứu rỗi vĩnh viễn một con người là trách nhiệm khiến bất cứ cha mẹ nào cũng có thể ‘tan chảy’ trong sợ hãi và run rẩy. Trên hết, cha mẹ phải thể hiện ‘bản năng thiêng liêng’ tốt đẹp của mình và dạy con cái cầu nguyện, yêu mến các Bí tích, đặc biệt Thánh Lễ và trên hết, học biết Chúa Giêsu thực sự là người bạn tốt nhất, người mà chúng có thể chia sẻ mọi điều và là quà tặng quý nhất mà cha mẹ ban tặng!

“Đừng ngăn cấm chúng!”. Gương xấu là một trong những ‘ngăn cấm’ đáng sợ nhất! Có nhiều cách ‘ngăn cấm’ con cái đến với Chúa! Trẻ rất giỏi nhận ra sự không trùng khớp giữa lời dạy và hành vi của người lớn. Hãy lo sợ khi cha mẹ bắt đầu nhìn thấy khiếm khuyết của mình phản ánh trong hành vi và lời nói của con cái! Đó là một cảnh báo! Bạn phải sống đời Kitô hữu một cách chân thực hơn. Gương sáng của bạn phải là chất xúc tác để con cái hướng tới ‘gương sáng sáng nhất’ – Chúa Giêsu và lời dạy của Ngài!

“Nước Trời là của những ai giống như chúng!”. Nên giống trẻ nhỏ không phải là ngơ khờ, chỉ biết khóc biết cười; nhưng là tín thác hoàn toàn vào Cha trên trời như trẻ phó thác hoàn toàn vào cha mẹ. Nước Trời là nơi con cái ‘thuộc về’ và ‘hướng về’; cha mẹ cần thiết tuyệt đối tin rằng, Chúa sẽ ban cho con cái mình những ân sủng cần thiết để chúng chu toàn mục đích và sứ mệnh cách hiệu quả. Chúa Kitô là người cổ vũ lớn nhất; Ngài không muốn gì hơn là cuộc đoàn tụ hạnh phúc trên thiên đàng, nơi cha mẹ sẽ nghe những lời biết ơn trìu mến từ con cái, “Cảm ơn ba mẹ đã giúp con đến đây!”.

Anh Chị em,

“Cứ để trẻ em đến với Thầy!”. Không ai đến với Chúa Giêsu mà không nên người, nên con Chúa; và đặc biệt, nên thánh. Vì thế, đừng ngần ngại đưa trẻ đến với Chúa Giêsu dẫu chúng không biết gì; vì Chúa biết và vui khi thấy chúng cười, la hét và thậm chí khóc trước mặt Ngài. Bên cạnh đó, lời ca tiếng hát của cộng đoàn, sự im ắng thánh thiêng của phụng vụ hẳn cũng sẽ hình thành trong các em một ký ức tốt về cầu nguyện! Hãy nhớ, không có hy sinh nào từ phía người lớn là quá tốn kém hoặc mất thời giờ, kể cả việc cầu nguyện cho con trẻ. Điều đó sẽ bảo đảm rằng, không trẻ nào tin mình là một sai lầm, vô giá trị hoặc bị bỏ rơi do những vết thương và sự ích kỷ của người lớn!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, trên cuộc đời này, không có việc nào khó hơn việc làm gương sáng. Cho con ngày càng yêu mến việc chiêm ngắm Chúa; nhờ đó, gương con bớt mờ!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

*****************************

Thứ Bảy Tuần XIX, Mùa Thường Niên, Năm Chẵn:

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

13 Khi ấy, người ta dẫn trẻ em đến với Đức Giê-su, để Người đặt tay trên chúng và cầu nguyện. Các môn đệ la rầy chúng. 14 Nhưng Đức Giê-su nói : “Cứ để trẻ em đến với Thầy, đừng ngăn cấm chúng, vì Nước Trời là của những ai giống như chúng.” 15 Người đặt tay trên chúng, rồi đi khỏi nơi đó.