VƯỜN GIÊSU – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Ngài đem anh ta ra khỏi đám đông, đặt ngón tay vào tai anh và bôi nước miếng vào lưỡi anh!”.

Trong “Khu Vườn Bí Mật”, “The Secret Garden”, Burnett viết về một khu vườn khoá kín suốt 10 năm, cho đến khi cô bé Mary tình cờ có được chìa khoá. Cô đã chăm sóc, hồi sinh nó với tình yêu. Khu vườn sống lại với sự đổi thay của những đứa trẻ khác. Colin, một cậu trai èo uột luôn nghĩ mình sắp chết; Dickon, một cậu bé chỉ kết thân với động vật. Nhờ khu vườn, Mary không còn là một tiểu thư trái khoáy; Colin và Dickon tràn đầy hy vọng, “sẽ sống mãi”. Khu vườn bừng sức sống bởi ‘tình yêu cuộc sống’ của lũ trẻ!

Kính thưa Anh Chị em,

Qua Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay, một người câm điếc được Chúa Giêsu ‘kéo riêng ra khỏi đám đông’, đưa vào một ‘khu vườn bí mật’ khác, ‘vườn Giêsu’; ở đó, Ngài chữa anh. ‘Kéo riêng ra’, một chi tiết khá bất ngờ, đầy thú vị, giàu ý nghĩa và không ít thời sự!

Tại sao Chúa Giêsu ‘kéo riêng’ người câm điếc khỏi đám đông? Phải chăng Ngài muốn anh ở một mình với Ngài, muốn ngỏ riêng với anh một điều gì đó? Ngài đưa anh vào vườn bí mật “Giêsu”, chính Ngài! Ở đó, Ngài chữa lành anh để tai anh nghe được “Lời Giêsu”, miệng anh kêu được “Tên Giêsu”, mắt anh thấy được “Ánh Sáng Giêsu”, và trái tim anh cảm nếm được “Lòng Thương Xót Giêsu”.

Có lẽ không ai trong chúng ta phải câm điếc thể lý, nhưng có lẽ, không ít người trong chúng ta câm điếc thiêng liêng, câm điếc tinh thần. Vì thế, chúng ta trục trặc trong việc hiệp thông với Thiên Chúa và với anh chị em mình. Nguyên nhân của những khiếm khuyết trong việc nói năng thường là hệ quả khuyết tật của việc lắng nghe. Điều này đúng cả về thể lý lẫn thiêng liêng. Hôm nay, trong khu vườn linh hồn mình, Chúa Giêsu không chỉ đặt tay vào tai, nhưng đặt tay Ngài vào tim mỗi người chúng ta để chữa lành. Ngài cầu xin Chúa Cha mở lòng chúng ta để chúng ta có thể đón nhận ân sủng Ngài; đồng thời, mở ra với tấm lòng bác ái trước những nhu cầu của tha nhân, những người đang đau khổ cần trợ giúp – bài đọc hai. Chúa Giêsu muốn “mở ra” chính trái tim của chúng ta mà Ngài là Lương Y Chúa Cha sai đến sẽ chữa lành, “Mắt người mù sáng lên, và tai người điếc mở ra!” – bài đọc một.

Anh Chị em,

“Ephphatha!”, “Hãy mở ra!”. Đức Phanxicô nói, “Chúa Giêsu đã tiết lộ cho chúng ta bí mật của một phép lạ mà chúng ta cũng có thể noi theo để ‘trở thành nhân vật chính’ của “Ephphatha” mà Ngài đã dùng để phục hồi khả năng nghe nói cho người câm điếc. Điều đó có nghĩa là mở lòng mình ra với những anh chị em đau khổ cần được giúp đỡ, bằng cách tránh xa sự ích kỷ và cứng lòng. Chính trái tim – cốt lõi sâu thẳm của con người – mà Chúa Giêsu đã đến để “mở ra”, để giải thoát, để làm cho chúng ta có khả năng sống trọn vẹn mối quan hệ với Thiên Chúa và tha nhân. Ngài đã trở thành con người để con người, bị tội lỗi làm cho điếc và câm lặng bên trong, có thể nghe được tiếng nói của Thiên Chúa, tiếng nói của Tình Yêu ngỏ với trái tim mình; và qua đó, có thể học nói ngôn ngữ của tình yêu, biến nó thành những cử chỉ quảng đại và tự hiến!”.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, mỗi ngày hay ít nữa mỗi tuần, con được Chúa dẫn vào ‘vườn Giêsu’ khi tham dự Thánh Lễ hay những giờ cầu nguyện, xin chữa lành ‘hồn xác trí tri’ con!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

*********************************

CHÚA NHẬT XXIII THƯỜNG NIÊN, NĂM B

Bài trích sách ngôn sứ I-sai-a.

4Hãy nói với những kẻ nhát gan: “Can đảm lên, đừng sợ! Thiên Chúa của anh em đây rồi; sắp tới ngày báo phục, ngày Thiên Chúa thưởng công, phạt tội. Chính Người sẽ đến cứu anh em.”

5Bấy giờ mắt người mù mở ra, tai người điếc nghe được.

6Bấy giờ kẻ què sẽ nhảy nhót như nai, miệng lưỡi người câm sẽ reo hò. Vì có nước vọt lên trong sa mạc, khe suối tuôn ra giữa vùng đất hoang vu.

7aMiền nóng bỏng biến thành ao hồ, đất khô cằn có mạch nước trào ra.

Bài trích thư của thánh Gia-cô-bê tông đồ.

1 Thưa anh em, anh em đã tin vào Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta, là Chúa vinh quang, thì đừng đối xử thiên tư. 2 Quả vậy, giả như có một người bước vào nơi anh em hội họp, tay đeo nhẫn vàng, áo quần lộng lẫy, đồng thời có một người nghèo khó, ăn mặc tồi tàn, cũng bước vào, 3 và giả như anh em kính cẩn nhìn người ăn mặc lộng lẫy và nói: “Xin mời ông ngồi vào chỗ danh dự này”, còn với người nghèo, anh em lại nói: “Đứng đó !” hoặc: “Ngồi dưới bệ chân tôi đây!”, 4 thì bấy giờ, anh em đã chẳng tỏ ra kỳ thị và trở thành những thẩm phán đầy tà tâm đó sao?

5 Anh em thân mến của tôi, anh em hãy nghe đây: nào Thiên Chúa đã chẳng chọn những kẻ nghèo khó trước mặt người đời, để họ trở nên người giàu đức tin và thừa hưởng vương quốc Người đã hứa cho những ai yêu mến Người hay sao?

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.

31 Khi ấy, Đức Giê-su bỏ vùng Tia, đi qua ngả Xi-đôn, đến biển hồ Ga-li-lê vào miền Thập Tỉnh. 32 Người ta đem một người vừa điếc vừa ngọng đến với Đức Giê-su, và xin Người đặt tay trên anh. 33 Người kéo riêng anh ta ra khỏi đám đông, đặt ngón tay vào lỗ tai anh, và nhổ nước miếng mà bôi vào lưỡi anh. 34 Rồi Người ngước mắt lên trời, thở dài và nói: Ép-pha-tha, nghĩa là: hãy mở ra! 35 Lập tức tai anh ta mở ra, lưỡi như hết bị buộc lại. Anh ta nói được rõ ràng. 36 Đức Giê-su cấm họ không được kể chuyện đó với ai cả. Nhưng Người càng cấm, họ càng đồn ra. 37 Họ hết sức kinh ngạc, và nói: “Ông ấy làm việc gì cũng tốt đẹp cả : ông làm cho kẻ điếc nghe được, và kẻ câm nói được.” 


 

NHỮNG TRÁI TIM – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Tại sao các ông làm điều không được phép làm ngày Sabbat?”.

Ngày kia, thăm Ý, Gorky đọc trên một tờ báo, “Hôm nay, diễn vở “Kẻ Địch” của văn hào Marxim Gorky; cuối vở, Gorky gặp khán giả”. Gorky kinh ngạc! Diễn xong, một ‘Gorky giả’ xuất hiện; khán giả reo hò. Kết thúc, Gorky ra phía sau, bắt tay kẻ giả danh, “Chào ngài ‘Gorky!’”. Kẻ giả danh ôm mặt xấu hổ, “Xin ngài tha lỗi, tôi rất nghèo, để nuôi cả gia đình, tôi phải làm thế!”. Gorky hỏi, “Ai đề nghị anh?”; “Cái đói!”. “Nếu việc này giúp anh, tôi rất vui!”. Kẻ giả danh xúc động, “Cảm ơn ngài! Ngài có một trái tim độ lượng!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Nhân câu chuyện văn hào Gorky với trái tim độ lượng, Lời Chúa hôm nay dẫn chúng ta vào một ‘phòng trưng bày’ ‘những trái tim’. Trái tim hẹp hòi, trái tim quảng đại; trái tim biệt phái, trái tim Giêsu; trái tim Đavít và – thật thú vị – ở đó, có cả trái tim của bạn và tôi!

Bối cảnh là một đồng lúa ửng chín; vào một ngày Sabbat, các môn đệ Chúa Giêsu đưa tay hái lúa. Các biệt phái trách, “Tại sao các ông làm điều không được phép làm ngày Sabbat?”; Chúa Giêsu lên tiếng, “Đavít đã làm gì khi ông và thuộc hạ đói bụng?”. Đôi khi, chỉ một câu nói vắn vỏi lại hé lộ cả trái tim! Thử nhìn ‘trái tim hư hoại’ của Hitler với câu nói chết chóc, “Tôi không hiểu tại sao con người lại không được phép tàn nhẫn như thiên nhiên!”. Ông thấy cần thiết phải diệt trừ những kẻ yếu, những dân tộc thấp hèn như luật đào thải của thiên nhiên. Ông phát động Đệ Nhị Thế Chiến dẫn đến cái chết của 6 triệu người Do Thái và hơn 70 triệu người khác của hơn 30 quốc gia tham chiến.

Trong Tin Mừng hôm nay, cũng chỉ một câu nói – “Tại sao các ông làm điều không được phép làm ngày Sabbat?” – các biệt phái vô tình bộc lộ ‘trái tim hẹp hòi’ của họ. Chạy theo hình thức bên ngoài của lề luật, họ bỏ lỡ bức hoạ tình yêu Chúa Giêsu mang đến. Ngài trưng dẫn việc Đavít vào nhà Chúa ăn bánh tiến và cho đoàn tuỳ tùng cùng ăn. Với ‘trái tim xót thương’, Ngài không trách cứ họ mà chỉ gợi lên điều tốt nơi họ.

Từ gợi ý của Chúa Giêsu, chúng ta gặp lại trái tim Đavít, một ‘trái tim dũng cảm’ thắng Goliath; nhân ái với Saul. Đó còn là một ‘trái tim yếu đuối’ khi phải lòng Bethseva để gián tiếp giết chồng nàng. Tuy nhiên, trái tim đó không băng giá, vua ăn năn, và ‘trái tim Thiên Chúa’ đã chạnh thương, “Chúa gần gũi tất cả những ai cầu khẩn Người” – Thánh Vịnh đáp ca. Phaolô cũng cho thấy ‘trái tim của một người cha’ khi có sự phân hoá giữa cộng đoàn, “Tôi viết để sửa dạy anh em như những người con yêu quý” – bài đọc một.

Anh Chị em,

“Tại sao các ông làm điều không được phép làm ngày Sabbat?”. Liệu ‘trái tim của bạn và tôi’ có độ lượng, xót thương, thấu cảm, quảng đại như ‘trái tim của Thiên Chúa’, ‘trái tim của Chúa Giêsu’ hay ‘ít nữa’, hào hiệp như ‘trái tim của Gorky?’. Hoặc nó hẹp hòi, khắc nghiệt và lạnh lùng như trái tim của các biệt phái? Trái tim của bạn và tôi ‘lành lặn’ vì ích kỷ hay nó ‘lắm thương tích’ vì yêu thương? Ở đó, có vết cắt của những thánh giá? Và quan trọng hơn, nó thuộc về ai? Thuộc về Thiên Chúa hay thuộc về thế gian? Ở đó có chỗ cho tha nhân không?

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin thanh luyện trái tim con hầu nó tinh tuyền như trái tim vẹn sạch Đức Mẹ; ăn năn thật lòng như trái tim Đavít; mến yêu nồng nàn như trái tim tông đồ Gioan!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: Kim Bang Nguyen

************************

Thứ Bảy Tuần XXII, Mùa Thường Niên, Năm Chẵn

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.

1 Vào một ngày sa-bát, Đức Giê-su đi băng qua một cánh đồng lúa; các môn đệ bứt lúa, vò trong tay mà ăn. 2 Nhưng có mấy người Pha-ri-sêu nói: “Tại sao các ông làm điều không được phép làm ngày sa-bát?”

3 Đức Giê-su trả lời: “Ông Đa-vít đã làm gì khi ông và thuộc hạ đói bụng? 4 Ông vào nhà Thiên Chúa lấy bánh tiến mà ăn và cho thuộc hạ ăn. Thứ bánh này, chỉ có tư tế mới được ăn mà thôi. Câu chuyện ấy, các ông chưa đọc sao?” 5 Rồi Người nói: “Con Người làm chủ ngày sa-bát.” 


 

THỨ ĐIẾC TAI HẠI NHẤT ĐỜI-Linh mục Inhaxiô Trần Ngà

Linh mục Inhaxiô Trần Ngà

(Suy niệm Tin mừng Mác-cô (7, 31-37), Chúa Nhật 23 thường niên)

Sứ điệp Tin mừng: Mở tai ra trước những lời hay lẽ phải

và đóng tai lại trước những lời xấu xa.

Lúc còn thanh xuân, thánh Augustinô đã đóng tai lại trước lời Chúa phán dạy cũng như lời khuyên răn của thân mẫu thánh thiện là Mô-ni-ca; vì thế bao nhiêu lời vàng ngọc rót vào lòng ngài cũng như mưa đổ lá môn.

Mãi đến năm 32 tuổi, tai của Augustino mới được mở ra để đón nhận Lời Chúa, nhờ đó, ngài đã trở về với Chúa, lãnh các bí tích nhập đạo năm 387, hiến trọn đời mình phụng sự Chúa, trở thành linh mục, giám mục và là vị tiến sĩ lừng danh trong Hội thánh.

Thứ điếc tai hại nhất đời

Thật đau buồn khi bị điếc tai, không nghe được những gì người khác nói.

Tuy nhiên, bệnh điếc tai không đáng sợ vì người điếc có thể học hỏi, tiếp nhận kiến thức bằng mắt qua việc đọc sách báo, xem phim ảnh hoặc qua “ngôn ngữ ký hiệu” dành cho người khiếm thính… Nhờ đó, họ có thể thông biết nhiều điều, nắm bắt nhiều lời dạy hữu ích, quán triệt được những điều khôn ngoan…

Ngoài ra, có một thứ điếc đáng sợ và tai hại hơn nhiều, đó là “điếc-lời-khôn-ngoan”, đây là thứ điếc có chọn lọc: đóng tai lại trước lời hay lẽ phải nhưng mở tai ra để tiếp nhận những lời xấu xa. Thứ điếc nầy thường xô đẩy người ta vào tội lỗi.

Cụ thể là:

Có những học sinh điếc đặc trước những lời giáo huấn của thầy cô nhưng rất sáng tai trước những quyến rủ của bạn bè hư hỏng.

Có những người chồng rất sáng tai trước những lời rủ rê của bạn bè đàng điếm mà điếc đặc trước những lời can gián của vợ con.

Có người điếc lác đối với những Lời ban sự sống của Thiên Chúa mà sáng tai trước những lời đưa đến hư vong do Sa-tan mời gọi…

Thứ điếc nầy vô cùng tai hại vì làm cho con người suy thoái về đạo đức, đánh mất phẩm chất cao đẹp của mình và dễ chìm sâu vào tội lỗi.

Điếc tai là chứng rất khó chữa trị nhưng chứng “điếc-lời-khôn-ngoan” cũng rất khó chữa lành.

Tìm đâu ra vị lương y có thể cứu người ta khỏi thứ điếc tai hại nầy? 

Chúa Giê-su cho người điếc được nghe

Khi Gioan tẩy giả sai các môn đệ đến gặp Chúa Giê-su để tìm hiểu sứ mạng của Ngài thì Chúa Giê-su cho biết Ngài là đấng được sai đến để làm cho “người mù được thấy, người què đi được, người phong hủi được khỏi, người điếc được nghe…” (Mt 11, 5).

Và cụ thể là khi Đức Giê-su bỏ vùng Tia, đến biển hồ Ga-li-lê vào miền Thập Tỉnh. Người ta đem một người vừa điếc vừa ngọng đến với Đức Giê-su để xin Ngài cứu chữa… Chúa kéo riêng anh ta ra khỏi đám đông… Ngài ngước mắt lên trời, kêu một tiếng và nói: “Ép-pha-tha”, nghĩa là: hãy mở ra! Lập tức tai anh ta mở ra, lưỡi như hết bị buộc lại. Anh ta nói được rõ ràng (Mác-cô 7, 31-35).

Như thế, sứ mạng của Chúa Giê-su là mở tai cho người điếc được nghe. Chúng ta hãy đến với Ngài như thánh Augustinô để được chữa lành.

Lạy Chúa Giê-su,

Xin cho chúng con biết mở tai đón nhận lời Chúa phán dạy như thánh Augustinô hôm xưa. Nhờ đó, lời Chúa sẽ thấm nhập vào tâm hồn chúng con và cải thiện cuộc sống chúng con. Amen.

Linh mục Inhaxiô Trần Ngà

From: NguyenNThu


 

Đức mến là gì?- Cha Vương

 Thứ 6 rồi bạn ơi! Chúc bạn và gia đình weekend bình an, khoẻ mạnh và hạnh phúc nhé. Đừng quên chuẩn bị tâm hồn cho trong sạch khi tham dự Thánh Lễ nhé.

Cha Vương

Thứ 6: 6/9/2024

GIÁO LÝ: Đức mến là gì? Là nhân đức giúp ta, có thể hiến mình cho Chúa để kết hợp với Người, và yêu mến tha nhân không điều kiện và chân thành, vì yêu Chúa là Đấng đã yêu ta trước. (YouCat, số 309)

SUY NIỆM: Chúa Giêsu đặt đức ái lên trên tất cả các lề luật một cách rất mạnh mẽ. Nói đúng ra Thánh Augustinô dạy: “Cứ yêu và làm điều bạn muốn”. Nhưng không phải chỉ đơn giản thế đâu. Đức ái là nghị lực lớn nhất trong các nghị lực, vì thế đức ái làm cho mọi nhân đức khác có hồn, và đổ đầy sự sống thần linh vào các nhân đức ấy. (YouCat, số  309 t.t.)

❦  Đức ái là một nhân đức tuyệt vời. Đức ái vừa là phương tiện vừa là mục đích, vừa là chuyển động vừa là đích tới, là con đường dẫn tới chính mình. Phải làm gì để yêu mến? Không cần phải những mưu mẹo nào khác, chỉ cần yêu mến cách đơn giản thế thôi: như người ta học đàn bằng cách đánh đàn, học khiêu vũ bằng cách khiêu vũ. (Thánh Phanxicô Salêdiô)

❦  Đối với những ai yêu mến, Thiên Chúa biến đổi tất cả thành tốt; ngay cả những sai lầm và tội lỗi của họ Thiên Chúa cũng biến đổi chúng thành tốt. (Thánh Augustinô)

LẮNG NGHE: Giả như tôi được ơn nói tiên tri, và được biết hết mọi điều bí nhiệm, mọi lẽ cao siêu, hay có được tất cả đức tin đến chuyển núi dời non, mà không có đức mến, thì tôi cũng chẳng là gì. (1 Cr 13:2)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, xin lấp đầy tim con tình yêu của Chúa để con yêu mến tha nhân như Chúa yêu họ.

THỰC HÀNH: Tập chú tâm vào những điều tốt của nhau để yêu thương tha thứ thay vì vạch lá tìm sâu để chỉ trích nhau.

From: Do Dzung

********************

 ĐÂU CÓ TÌNH YÊU THƯƠNG – HOÀNG OANH

KINH NGUYỆN CỦA NHỮNG NGƯỜI CAO NIÊN

Kinh gửi quý anh em

Tháng 10 năm 2016 (chính xác là ngày chủ nhật 9.10), trong thánh lễ tạ ơn của những người cao tuổi (trên 70) của một cộng đoàn VN, tại nhà thờ Thánh Marcô, Montreal, Québec, Canada. Tôi được dự cùng gia đình hai anh Lê Minh Đường và Lê Minh Tâm, tôi giữ lại được Kinh nguyện nầy. Xin chia sẻ với quý anh em nhân Ngày Những người Cao tuổi (25.7)

Thân mến.

HCH

KINH NGUYỆN CỦA NHỮNG NGƯỜI CAO NIÊN

(được TGM Montréal chuẩn ấn, 2.1983)

Lạy Chúa, đã hơn bảy mươi năm nay, Chúa ban cho con ân huệ được sống ở đời; và từ khi con sinh ra, Chúa đã không ngừng ban cho con tràn đầy ơn lành và tình yêu vô cùng của Chúa. Bao nhiêu năm nay, cùng chung số phận với mọi người, đời con trôi đi trong hân hoan xen lẫn phiền sầu, thành công xen lẫn thất bại, với bao bệnh hoạn và gian khó. Nhờ ơn Chúa phù hộ giữ gìn, con đã lướt thắng được các trở ngại và tiến lại gần Chúa. Ngày hôm nay, con cảm thấy được vô cùng an ủi, vì được Chúa ban cho có nhiều kinh nghiệm phong phú, và được Chúa chiếu cố đoái thương. Vì thế, linh hồn con không ngừng ca tụng tri ân Chúa.

Tuy nhiên, hằng ngày con gặp thấy quanh mình nhiều người cao niên mà Chúa đang thử thách nặng nề: Họ bị tê liệt, tàn tật, bất lực, và đôi khi không còn đủ sức cầu nguyện với Chúa; có những người mất hết mọi khả năng tinh thần, và trong một đời sống hư ảo vô thức, họ không còn thể tiếp xúc được với Chúa. Con nhìn ngắm họ và băn khoăn tự nhủ mình rằng: “Nếu tôi cũng bị như họ thì sao?”.

Vì thế, lạy Chúa, ngày hôm nay, trong lúc còn được hưởng đủ mọi khả năng cử động và suy tư, con xin dâng lên trước việc sẽ chấp nhận vâng theo Thánh Ý Chúa; và ngay từ bây giờ con muốn rằng, sau này bất cứ gặp phải một thử thách nào như thế, con cũng xin dâng cho Chúa để làm vinh danh Chúa và cứu rỗi các linh hồn. Và cũng ngay từ bây giờ, con xin Chúa ban ơn phù trợ cho những người lúc đó sẽ lấy trách nhiệm giúp đỡ con.

Nếu một mai bệnh tình xâm phạm tới trí óc con, khiến con mất sự minh mẫn, thì ngay từ bây giờ, trước mặt Chúa đây, con xin hứa trước sẽ vâng chịu, và vâng chịu trong trạng thái yên lặng kính thờ. Nếu mai này con bị chìm đắm trong tình trạng hôn mê kéo dài, thì con mong rằng mỗi giờ phút còn lại của đời con sẽ đều là những thời gian liên tục chúc tụng tri ân Chúa, và chớ gì hơi thở sau hết của con cũng sẽ là một hơi thở của lòng mến yêu. Con ước ao cậy trông rằng, vào giờ đó, con sẽ được Đức Mẹ nắm tay dẫn dắt đến trình diện trước Thiên Nhan để ca tụng ngợi khen Chúa muôn đời.

Amen.


 

TẦM NHÌN XÓT THƯƠNG – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 (Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Chẳng ai xé áo mới, lấy vải vá áo cũ!”; “Không ai đổ rượu mới vào bầu da cũ!”.

“Chúng ta nên biết ơn những giọt nước mắt của mình. Chúng giúp chúng ta có một tầm nhìn mới – tầm nhìn xót thương – rõ ràng hơn về Chúa!” – William A. Ward.

Kính thưa Anh Chị em,

Trong Tin Mừng hôm nay, các biệt phái và kinh sư chất vấn Chúa Giêsu về việc các môn đệ của Ngài không ăn chay. Với hai dụ ngôn, Ngài mời gọi họ, mời gọi bạn và tôi hãy có cho mình một tầm nhìn mới – ‘tầm nhìn xót thương’ – rõ ràng hơn về Ngài.

Chúa Giêsu cho biết, sẽ không thích hợp để khách dự tiệc cưới ăn chay khi chú rể còn ở đó. Ngài là chú rể. Sẽ đến lúc Ngài bị đem đi, bấy giờ môn đệ Ngài sẽ ăn chay. Lý do thứ hai sâu sắc hơn, cần có một tầm nhìn mới – ‘tầm nhìn xót thương’ – được Ngài trình bày qua hình ảnh vải mới, rượu mới. Không ai lấy mảnh vải mới để vá chiếc áo cũ, cũng không ai dùng bầu da cũ để chứa rượu mới. Áo sẽ rách, bầu sẽ hư!

Ngài muốn nói, toàn bộ lối nhìn của Ngài về tôn giáo là hoàn toàn mới và chỉ những ai sẵn sàng nhìn mọi thứ ‘theo cách mới’ – cách xót thương – mới có thể chấp nhận và áp dụng giáo huấn của Ngài. Giáo lý mới của Ngài không thể được ghép vào tôn giáo cũ. Bởi lẽ, tôn giáo cũ coi trọng bề ngoài như giữ luật, giữ lễ nghi và giữ chay; đang khi Ngài đặt nặng ‘yêu thương’ bên trong, đó là thước đo thực sự giá trị của một con người.

Những ai lớn lên với ‘rượu cũ’ của Môsê sẽ thấy khó chuyển sang ‘rượu mới’ của Chúa Giêsu, “Không ai uống rượu cũ mà còn thèm rượu mới. Vì người ta nói, ‘Rượu cũ ngon hơn!’”. Ngay cả trong Giáo Hội ngày nay, vẫn có một số người thèm ‘rượu cũ’ của thời kỳ trước Vaticanô II. Họ không hiểu Vaticanô II còn có nhiều điều tuyệt vời hơn cả những thay đổi về các thực hành phụng vụ. Họ hoài niệm Thánh Lễ bằng tiếng Latin của Triđentinô và tuyên bố nó tốt hơn phụng vụ ‘mới’ vốn ‘hời hợt và thiếu tôn kính’. Dường như họ không buồn nghĩ đến, không buồn nắm bắt những suy tư đằng sau những đổi thay. Mảnh vá mới không vừa với tấm vải cũ. “Rượu cũ ngon hơn!” – họ nói.

Trong tương lai, suy nghĩ này có lẽ sẽ không biến mất vì “Thế giới viết chương trình nghị sự cho Giáo Hội” và chắc chắn sẽ có thêm những đổi thay! Rượu mới sẽ không được đánh giá cao cho đến khi bầu da thay đổi; nghĩa là phải có một cách nhìn mới. Bằng không, chúng ta sẽ rơi vào cùng một trạng thái như những người Pharisêu.

Anh Chị em,

“Không ai đổ rượu mới vào bầu da cũ!”. Theo Đức Phanxicô, “Cuộc sống Kitô hữu căn bản là vui mừng. Để có niềm vui đó, Kitô hữu phải nhận Chúa Giêsu là toàn thể, là trung tâm, là toàn bộ. Như thế, chúng ta sẽ làm mọi sự theo ‘tầm nhìn xót thương’ của Ngài. Nhưng chúng ta sẽ luôn bị cám dỗ ném sự mới mẻ này, rượu mới này vào những thái độ cũ. Không! Điều này không thể đi với điều kia! Bầu da cũ không đựng được rượu mới. Ngài muốn chúng ta sống niềm vui lễ cưới, niềm vui Kitô hữu, niềm vui xót thương. Không xót thương, chúng ta sẽ mất niềm vui. Hãy ăn năn, cầu xin tha thứ và tiến lên!”.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con cứng nhắc trong mọi sự. Ban cho con một trái tim thấu cảm để con thở hơi yêu thương trong mỗi lời nói, mỗi quyết định và mỗi hành động!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

**********************************

Thứ Sáu Tuần XXII, Mùa Thường Niên, Năm Chẵn

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.

33 Khi ấy, các người Pha-ri-sêu và các kinh sư nói với Đức Giê-su rằng: “Môn đệ ông Gio-an năng ăn chay cầu nguyện, môn đệ người Pha-ri-sêu cũng thế, còn môn đệ ông thì ăn với uống!” 34 Đức Giê-su trả lời: “Chẳng lẽ các ông lại có thể bắt khách dự tiệc cưới ăn chay, khi chàng rể còn ở với họ? 35 Sẽ có ngày chàng rể bị đem đi; ngày đó, họ mới ăn chay.”

36 Đức Giê-su còn kể cho họ nghe dụ ngôn này: “Chẳng ai xé áo mới lấy vải vá áo cũ, vì như vậy, không những họ xé áo mới, mà miếng vải áo mới cũng không ăn với áo cũ.

37 “Không ai đổ rượu mới vào bầu da cũ, vì như vậy, rượu mới sẽ làm nứt bầu, sẽ chảy ra và bầu cũng hư. 38 Nhưng rượu mới thì phải đổ vào bầu mới. 39 Cũng không ai uống rượu cũ mà còn thèm rượu mới. Vì người ta nói : ‘Rượu cũ ngon hơn’.” 


 

Đức cậy là gì?- Cha Vương

Chúc bạn và gia đình một ngày hạnh phúc và bình an trong yêu thương và phục vụ nhé.

Cha Vương

Thứ 5: 5/9/2024

GIÁO LÝ: Đức cậy là gì? Là nhân đức giúp ta chắc chắn và bền lòng mong ước điều ta phải làm ở đời này là ca tụng Chúa, phụng sự Chúa, và tìm hạnh phúc thật trong Chúa. Bởi vì chỗ ở cuối cùng của ta là ở nơi Thiên Chúa. (YouCat, số 308)

SUY NIỆM: Dù ta chưa thấy, đức cậy là trông mong những gì Thiên Chúa đã hứa do Tạo dựng, do các tiên tri, nhất là do Chúa Kitô. Thánh Thần của Thiên Chúa được ban cho ta để ta trông cậy vững vàng vào điều tốt chân thật. (YouCat, số  308 t.t.)

❦  Trông cậy là tin vào cuộc phiêu lưu của tình yêu, tin vào mọi người, nhảy vào chỗ mình chưa biết phó thác hoàn toàn cho Thiên Chúa. (Thánh Augustinô)

❦  Bạn sẽ có ấn tượng rằng chỗ ở trên trời được dành cho bạn, cho mình bạn thôi, bởi vì bạn đã được tạo dựng cho chỗ đó. (C.S Lewis)

LẮNG NGHE: Nhưng những người cậy trông ĐỨC CHÚA thì được thêm sức mạnh. Như thể chim bằng, họ tung cánh. Họ chạy hoài mà không mỏi mệt, và đi mãi mà chẳng chùn chân. (Is 40:31)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa con đặt hết niềm hy vọng vào Chúa. “Xin Chúa nâng con lên thật cao, ôm trọn con vào lòng để con được chìm sâu trong lòng đại dương thương xót của Chúa.”

THỰC HÀNH: Có bao giờ bạn suy nghĩ như này: Chúa nhân từ vô cùng, không nỡ phạt bao giờ, nên coi thường việc tuân giữ luật Chúa, tự do buông thả? Đây là lối suy sai về lòng nhân từ của Chúa.  Hãy luôn nhớ rằng: “Chúa nhân từ vô cùng nhưng cũng công bằng vô cùng”, Ngài sẽ thưởng phạt cân xứng với công và tội. Mời bạn hãy thay đổi lại cách suy nghĩ này nhé.

From: Do Dzung

***********************

Con Vẫn Trông Cậy Chúa – Vy Oanh 

BẮT ĐẦU LẠI – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Chúng tôi đã vất vả suốt đêm mà không bắt được gì cả!”; “Chèo ra chỗ nước sâu mà thả lưới bắt cá!”.

“Kẻ nào vấp ngã trên đường đi, dù có tiến về phía trước ‘ít đến đâu’, thì cũng luôn ‘tiến gần hơn một chút đến đích’ của cuộc hành trình; nhưng kẻ nào chạy ra khỏi đường đi, ‘càng chạy thì càng xa đích’ của cuộc hành trình!” – Tôma Aquinô.

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng hôm nay cho thấy, biết bao lần, chúng ta “vấp ngã trên đường đi” hay “không bắt được gì cả” khi thất vọng và cay đắng – hai hạt giống nguy hiểm – dâng trào. Chúa Giêsu đã làm gì? Ngài chọn leo lên thuyền của chúng ta, để bạn và tôi có thể ‘bắt đầu lại’.

Leo lên thuyền! Lạ thay, Chúa Giêsu muốn công bố Tin Vui từ đó. Chính chiếc thuyền trống rỗng đó – biểu tượng cho sự bất lực của chúng ta – đã trở thành “cathedra” của Chúa Giêsu. Đó là ngai toà, bục giảng mà Ngài công bố Lời Hằng Sống! Và đây là điều Chúa Giêsu thích làm: leo lên thuyền cuộc đời mỗi người khi chúng ta chẳng có gì để dâng cho Ngài. Ngài leo lên con thuyền trống trơn đó để lấp đầy nó bằng sự hiện diện của Ngài; sử dụng sự nghèo khó của chúng ta để công bố sự giàu có của Ngài; sử dụng những đau khổ của chúng ta để công bố lòng thương xót của Ngài. Cũng từ đó, nhờ Ngài, với Ngài và trong Ngài, chúng ta ‘bắt đầu lại’.

Với Chúa Giêsu, chúng ta chèo ngược trên sóng biển cuộc đời mà không sợ hãi, không đầu hàng thất vọng khi không bắt được gì, và không từ bỏ khi nói rằng, “không còn gì có thể làm được nữa!”. Trong cuộc sống cá nhân cũng như cuộc sống Giáo Hội và xã hội, luôn có một điều gì đó đẹp đẽ và hấp dẫn để thực hiện. Bạn có thể ‘bắt đầu lại!’. Chúa luôn mời gọi chúng ta đứng dậy vì chính Ngài sẽ ‘mở ra những khả năng mới’.

“Chèo ra chỗ nước sâu mà thả lưới bắt cá!”. Trên con thuyền cuộc đời mỗi người, Chúa Giêsu yêu cầu chúng ta để ‘cuộc sống mình’ cho Ngài tự do sử dụng, Ngài sẽ chỉ cho mỗi người biết Ngài muốn hướng dẫn cuộc sống của chúng ta đến đâu, hầu nó có thể trở nên hữu ích giữa một xã hội ngày càng xa cách Tin Mừng và rất cần Tin Mừng. “Chèo ra chỗ nước sâu!”. Đề xuất này đầy cảm hứng đang khi chúng ta chỉ muốn ‘hạnh phúc’ sống chung với nỗi sợ của mình và những muốn thoát khỏi chúng vì e rằng, “người ta sẽ nói gì?”.

Anh Chị em,

“Chèo ra chỗ nước sâu mà thả lưới bắt cá!”. Chúa Giêsu phát lệnh “Ra khơi!”. Đừng tìm cách ở lại bên bờ của một thế giới đang sống mà quy về mình quá mức. Đừng lần thần trong ‘cảng ích kỷ’ nhưng chèo ra chỗ nước sâu, lao ra những chân trời ngoại vi. Trực chỉ những chân trời mới chính xác là những chân trời xa hơn những chân trời hạn chế cuộc sống thường ngày tầm thường của bạn với thất vọng và cay đắng khi xem ra “không bắt được gì!”. Hành trình qua biển đời phải đưa chúng ta đến bến cảng trên miền đất hứa, đích đến của nó là thiên đàng; nhưng hành trình đó cũng không thể tách rời công việc của con người – của bạn, của tôi – khỏi việc phục vụ tha nhân trên con thuyền Giáo Hội và xã hội; ở đó, chúng ta ‘bắt đầu lại’ mỗi ngày.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con mãn nguyện với những con cá quèn của ao đầm. Xin bước lên thuyền đời con, để hôm nay, con ‘bắt đầu lại’, ra chỗ nước sâu, lưới ‘cá lớn!’”, Amen.

 (Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

**************************

Thứ Năm Tuần XXII, Mùa Thường Niên, Năm Chẵn

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.

1 Khi ấy, Đức Giê-su đang đứng ở bờ hồ Ghen-nê-xa-rét, dân chúng chen lấn nhau đến gần Người để nghe lời Thiên Chúa. 2 Người thấy hai chiếc thuyền đậu dọc bờ hồ, còn những người đánh cá thì đã ra khỏi thuyền và đang giặt lưới. 3 Đức Giê-su xuống một chiếc thuyền, thuyền đó của ông Si-môn, và Người xin ông chèo thuyền ra xa bờ một chút. Rồi Người ngồi xuống, và từ trên thuyền Người giảng dạy đám đông.

4 Giảng xong, Người bảo ông Si-môn : “Chèo ra chỗ nước sâu mà thả lưới bắt cá.” 5 Ông Si-môn đáp : “Thưa Thầy, chúng tôi đã vất vả suốt đêm mà không bắt được gì cả. Nhưng vâng lời Thầy, tôi sẽ thả lưới.” 6 Họ đã làm như vậy, và bắt được rất nhiều cá, đến nỗi hầu như rách cả lưới. 7 Họ làm hiệu cho các bạn chài trên chiếc thuyền kia đến giúp. Những người này tới, và họ đã đổ lên được hai thuyền đầy cá, đến gần chìm.

8 Thấy vậy, ông Si-môn Phê-rô sấp mặt dưới chân Đức Giê-su và nói : “Lạy Chúa, xin tránh xa con, vì con là kẻ tội lỗi !” 9 Quả vậy, thấy mẻ cá vừa bắt được, ông Si-môn và tất cả những người có mặt ở đó với ông đều kinh ngạc. 10 Cả hai người con ông Dê-bê-đê, là Gia-cô-bê và Gio-an, bạn chài với ông Si-môn, cũng kinh ngạc như vậy. Bấy giờ Đức Giê-su bảo ông Si-môn : “Đừng sợ, từ nay anh sẽ là người thu phục người ta.” 11 Thế là họ đưa thuyền vào bờ, rồi bỏ hết mọi sự mà theo Người. 


 

THU HÚT – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 (Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Người đặt tay trên từng bệnh nhân và chữa họ!”.

“Lòng nhân ái khiến một người trở nên thu hút. Nếu bạn muốn chinh phục thế giới, hãy làm ‘tan chảy’ nó, đừng gõ búa vào nó!” – Alexander Maclaren.

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng hôm nay chứng tỏ sự ‘tan chảy của lòng nhân ái’ nơi Chúa Giêsu. Nhờ đó, Ngài ‘thu hút’ không chỉ từng đoàn người ùn ùn kéo đến; nhưng Ngài còn ‘thu hút’ cả thế giới mãi cho đến ngày nay! Vậy Chúa Giêsu có ‘thu hút’ tuyệt đối sự chú ý của bạn; để nhờ đó, bạn có thể ‘thu hút’ người khác?

Tin Mừng cho biết, sau khi Chúa Giêsu chữa lành mẹ vợ Phêrô đang sốt nặng, thì tối hôm đó, người ta mang đến cho Ngài rất nhiều người đau ốm, người bị quỷ ám; và Ngài “đặt tay trên từng bệnh nhân và chữa họ”. Ngài ‘thu hút’ sự chú ý của họ! Mặc dù rất có thể bạn chưa bao giờ tận mắt chứng kiến sự chữa lành bằng một phép lạ hoặc thấy Chúa Giêsu trừ quỷ, nhưng Ngài vẫn muốn bạn được ‘thu hút’ bởi Ngài. Ngài muốn bạn ngạc nhiên và ấn tượng về Ngài đến mức bạn khát khao kiếm tìm Ngài bất cứ giá nào. Ngài mong bạn được chữa lành, nuôi dưỡng và được biến đổi bởi ân sủng Ngài. Để từ đó, bạn có thể ra đi, đến với những người khác, ‘thu hút’ họ về cho Ngài.

Một số người dành trọn sự chú ý vào Chúa Giêsu sau một trải nghiệm mạnh mẽ từ một cuộc tĩnh tâm; những người khác ấn tượng bởi một bài giảng sâu lắng. Và sẽ có rất nhiều cách khác nhau mà Chúa Giêsu đã ‘thu hút’ sự chú ý của bạn khiến bạn ước muốn ở lại với Ngài, lắng nghe Ngài. Những kinh nghiệm như vậy đặt nền móng vững chắc để chúng ta liên tục được mời gọi quay về với Chúa Giêsu. Nếu đây không phải là một trải nghiệm mà bạn có thể liên tưởng thì hãy tự hỏi, “Tại sao?”, tại sao bạn không ngạc nhiên trước Chúa Giêsu đến mức khao khát tìm kiếm Ngài? Và một câu hỏi khác có thể kéo theo, tại sao trong cuộc sống, dường như bạn và tôi chẳng lôi kéo ‘thu hút’ được ai?

Phaolô gọi những ai tìm kiếm Chúa Kitô – được Ngài ‘thu hút’ – là những người “sống theo Thần Khí”, họ là những “cánh đồng của Thiên Chúa, là ngôi nhà Thiên Chúa xây nên” – bài đọc một. Họ trở nên dân riêng của Ngài, “Hạnh phúc thay dân nào Chúa chọn làm gia nghiệp!”- Thánh Vịnh đáp ca. Và dĩ nhiên, với đời sống tốt lành của họ, những hàng xóm ngoại đạo chung quanh sẽ phải thèm thuồng, vì họ quá ‘thu hút’.

Anh Chị em,

“Người đặt tay trên từng bệnh nhân và chữa họ!”. Hãy suy gẫm làm thế nào Chúa Giêsu có thể ‘thu hút’ được sự chú ý của dân thành Capharnaum – mặc dù cuối cùng, một số người sẽ quay lưng với Ngài – vì đã có nhiều người trở nên môn đệ trung thành của Ngài nhờ những trải nghiệm cá nhân này. Hãy suy gẫm về bất kỳ cách nào bạn đã gặp Chúa Giêsu một cách mạnh mẽ trong quá khứ khi bạn được ‘thu hút’ tuyệt đối bởi Ngài. Bạn có để trải nghiệm đó trở thành động lực hầu không ngừng tìm kiếm Ngài? Và nếu bạn không thể chỉ ra bất kỳ trải nghiệm nào như vậy, hãy cầu xin Chúa ban cho bạn động lực nội tâm để khao khát Ngài nhiều hơn và được nuôi dưỡng bởi Lời quyền năng của Ngài!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, ước gì lòng nhân ái của con cũng ‘tan chảy’ như lòng nhân ái của Chúa; và con không chỉ ‘thu hút’ anh chị em chung quanh con mà còn ‘thu hút’ cả thế giới!”, Amen.

 (Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

***************************

Thứ Tư Tuần XXII, Mùa Thường Niên, Năm Chẵn

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.

38 Khi ấy, Đức Giê-su rời khỏi hội đường, đi vào nhà ông Si-môn. Bấy giờ, bà mẹ vợ ông Si-môn đang bị sốt nặng. Họ xin Người chữa bà. 39 Đức Giê-su cúi xuống gần bà, ra lệnh cho cơn sốt, và cơn sốt biến mất : tức khắc bà trỗi dậy phục vụ các ngài.

40 Lúc mặt trời lặn, tất cả những ai có người đau yếu mắc đủ thứ bệnh hoạn tật nguyền, đều đưa tới Người. Người đặt tay trên từng bệnh nhân và chữa họ. 41 Quỷ cũng xuất khỏi nhiều người, và la lên rằng : “Ông là Con Thiên Chúa !” Người quát mắng, không cho phép chúng nói, vì chúng biết Người là Đấng Ki-tô.

42 Sáng ngày, Người đi ra một nơi hoang vắng. Đám đông tìm Người, đến tận nơi Người đã đến, và muốn giữ Người lại, kẻo Người bỏ họ mà đi. 43 Nhưng Người nói với họ : “Tôi còn phải loan báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa cho các thành khác nữa, vì tôi được sai đi cốt để làm việc đó.” 44 Và Người rao giảng trong các hội đường miền Giu-đê.


 

Đức tin là gì?-Cha Vương

Thứ Tư rồi bạn ơi! Cuộc đời đã ngắn ngủi rồi đừng làm cho nó ngắn thêm qua việc lãng phí thời gian nhé.

Cha Vương

Thứ 4: 4/9/2024

GIÁO LÝ: Đức tin là gì? Là nhân đức giúp ta đi lên tới Thiên Chúa, trông cậy ở Thiên Chúa, nhận biết sự thật của Người, và hiến thân mình cho Người. (YouCat, số 307)

SUY NIỆM: Đức tin là con đường Thiên Chúa làm để dẫn ta đến sự thật, là chính Thiên Chúa. Vì Chúa Giêsu là Con Đường, là Sự Thật và là Sự Sống (Ga 14,6), đức tin không thể chỉ là một thái độ đơn thuần, một “tin tưởng” vào sự gì đó. Một đàng đức tin bao gồm những dữ kiện chính xác: Hội thánh tuyên xưng trong kinh Tin Kính, và có trách nhiệm gìn giữ. Ai đón nhận ơn đức tin, nghĩa là muốn tin, thì tự mình tuyên bố theo đức tin đã được trung thành gìn giữ qua mọi thời và mọi nền văn hóa. Đàng khác, tin cũng là dấn thân vào một quan hệ cậy trông với Chúa, hết lòng hết trí khôn, hết sức lực hữu hình của mình. Vì điều quan trọng là “đức tin hành động nhờ đức ái” (Gl 5,6). Không phải qua những lời nói hay mà ta biết người nào tin Chúa thật, nhưng là xem các hành động tình yêu của họ.

Thật, Thầy bảo thật anh em, ai tin vào Thầy thì người đó cũng sẽ làm được những việc Thầy làm. Người đó còn làm những việc lớn hơn nữa bởi vì Thầy đến cùng Chúa Cha.—Ga 14,12

❦ Ai nói rằng mình biết Người mà không tuân giữ các điều răn của Người, đó là kẻ nói dối, và sự thật không ở nơi người ấy. 1 Ga 2,4 (YouCat, số  307 t.t.)

LẮNG NGHE: Ai tuyên bố nhận Thầy trước mặt thiên hạ, thì Thầy cũng sẽ tuyên bố nhận người ấy trước mặt Cha Thầy, Đấng ngự trên trời. Ai chối Thầy trước mặt thiên hạ, thì Thầy cũng sẽ chối người ấy trước mặt Cha Thầy, Đấng ngự trên trời. (Mt 10:32.33)

CẦU NGUYỆN: “Lạy Chúa, xin thêm lòng tin cho chúng con!”, xin tuôn độ Thánh Thần tình yêu xuống đầy tâm hồn con, để con có sức nhổ tận gốc tất cả những nghi nan và sống bằng lòng trung thành với Chúa cho đến cùng.

THỰC HÀNH: Đọc chậm và suy niệm kinh Tin Kính

From: Do Dzung

*************************

Tôi Tin | Nguyễn Hồng Ân |

NỖI SỢ –  Rev. Ron Rolheiser, OMI

  Rev. Ron Rolheiser, OMI

Nếu không hoàn toàn là một thánh nhân hay một nhà thần nghiệm, bạn sẽ luôn sống trong nỗi sợ cái chết và đời sau.  Đó đơn thuần là một phần nhân sinh.  Nhưng chúng ta có thể và phải, vượt lên nỗi sợ của chúng ta trước Thiên Chúa.

Khi còn là đứa trẻ, tôi sống với nhiều nỗi sợ.  Tôi từng có một tưởng tượng rất sinh động và thường lặp đi lặp lại, hình dung thấy những kẻ sát nhân núp dưới giường mình, rắn độc bò trườn trên chân, những bả thuốc độc trong thức ăn, những kẻ bắt nạt đang tìm nạn nhân để hành hạ, và cả trăm cách khác khiến tôi phải chết, những mối đe dọa đủ kiểu đang lẩn khuất trong bóng tối.  Khi còn nhỏ, tôi thường sợ, sợ bóng tối, sợ chết, sợ đời sau, và sợ Thiên Chúa.

Khi trưởng thành, những tưởng tượng của tôi cũng trưởng thành, không còn hình dung rắn bò khắp nơi hay có kẻ giết người rình rập.  Tôi bắt đầu thấy mạnh mẽ lên, tự chủ, hình dung những sự vô minh với các góc tối của nó là một cơ hội để lớn lên hơn là một mối đe dọa sự sống.  Nhưng dẹp đi nỗi sợ rắn rết, sợ kẻ sát nhân giấu mặt và sợ bóng tối, là một chuyện.  Còn để vượt qua được nỗi sợ cái chết, sợ đời sau, và sợ Thiên Chúa lại là chuyện khác, khó hơn nhiều.  Những nỗi sợ này là những con quỷ cuối cùng cần phải trừ đi, và phép trừ tà này không bao giờ tiễu trừ hoàn toàn được.  Chính Chúa Giêsu đã run rẩy trong nỗi sợ chết, trước những chuyện vô minh mà chúng ta phải đối diện trong cái chết.

Nhưng Ngài không run rẩy trước Thiên Chúa, và đó là sự khác biệt.  Khi đối diện với cái chết và sự vô minh, Ngài có thể trao trọn bản thân cho Thiên Chúa Cha, với niềm tin của một người con, như đứa bé bám vào cha yêu thương của mình, và chính điều đó cho Ngài sức mạnh và can đảm để tiếp tục đi qua cái chết vô danh, cô độc và bị hiểu lầm, với phẩm giá, trìu mến và tha thứ.

Chúng ta không bao giờ cần phải sợ Thiên Chúa.  Thiên Chúa là Đấng đáng tin cậy.  Nhưng tin tưởng Thiên Chúa cũng bao hàm một nỗi sợ lành mạnh trước Thiên Chúa, bởi một nỗi sợ nhất định là một phần tự có của tình yêu.  Kinh thánh nói rằng: Kính sợ Thiên Chúa là khởi đầu của khôn ngoan.  Nhưng nỗi sợ đó, nỗi sợ lành mạnh, phải được hiểu là một sự tôn kính, một sự kinh đảm yêu thương, một tình yêu sợ mình khiến người yêu thất vọng.  Nỗi sợ lành mạnh là nỗi sợ của tình yêu, sợ mình phản bội, sợ mình không chung thủy với một tình yêu nhưng không.  Chúng ta không sợ người mà chúng ta tin tưởng, không sợ người đó đột nhiên trở nên độc đoán, bất công, ác độc, không thể hiểu nổi, tàn bạo, và không còn yêu thương.  Không.  Mà là chúng ta sợ rằng liệu chúng ta có xứng đáng với niềm tin tưởng được đặt nơi chúng ta không, có thể là niềm tin của ai đó, và có thể là niềm tin của Chúa.

Nhưng chúng ta phải tin tưởng rằng Thiên Chúa thông hiểu con người.  Thiên Chúa không đòi hỏi chúng ta luôn ý thức để tâm đến Ngài.  Thiên Chúa chấp nhận bản tính lang bạt của tâm hồn chúng ta.  Thiên Chúa chấp nhận những mệt mỏi và kiệt nhọc của chúng ta.  Thiên Chúa chấp nhận nhu cầu cần lơ đãng và thoát ly của chúng ta.  Thiên Chúa chấp nhận rằng chúng ta thường dễ chìm vào giải trí hơn là cầu nguyện.  Và Thiên Chúa còn chấp nhận sự kháng cự của chúng ta với Ngài, cả nhu cầu muốn kiêu ngạo khẳng định sự độc lập của mình.  Như một người mẹ trìu mến ôm đứa con đang la hét giãy đạp, nhưng lại đang cần được bồng ẵm và nâng niu, Thiên Chúa cũng có thể xử trí những cơn giận, thương thân và kháng cự của chúng ta.  Thiên Chúa hiểu con người, nhưng chúng ta phải đấu tranh để hiểu con người có ý nghĩa gì trước mặt Thiên Chúa.

Trong nhiều năm, tôi sợ rằng tôi đã quá chìm vào trong những chuyện của đời này, tự nhận mình là một con người có tâm linh, tôi luôn sợ rằng Chúa muốn nhiều hơn nữa nơi tôi.  Tôi cảm thấy tôi phải dành thêm thời gian để cầu nguyện, nhưng thường thì đến lúc đó tôi lại quá mệt để cầu nguyện, quá hứng thú xem một trận cầu trên tivi, hay quá thích thú được ngồi lại với gia đình, đồng nghiệp, hay bạn bè, nói về đủ chuyện ngoài những chuyện tâm linh.  Trong nhiều năm, tôi sợ rằng Thiên Chúa muốn tôi phải tâm linh tuyệt đối.  Có lẽ là thế thật.  Nhưng khi có tuổi, tôi bắt đầu nhận ra rằng hiện diện với Chúa trong cầu nguyện và hiện diện với Chúa trong lòng, thì giống như hiện diện với một người bạn đáng tin cậy vậy.  Trong một tình bạn nhẹ nhàng thoải mái, bạn bè không dành hết thời gian để nói về tình cảm dành cho nhau.  Mà họ nói về đủ thứ chuyện, tán gẫu, thời tiết, công việc, con cái, những cơn đau đầu, những chuyện đau lòng, mệt mỏi, những chuyện vừa xem được trên tivi, đội bóng yêu thích, những chuyện chính trị, và chuyện đùa mới nghe được.  Và dù thế, thỉnh thoảng đôi bạn thân cũng than phiền rằng lý tưởng nhất mình nên nói về những chuyện sâu sắc hơn đi chứ.  Có nên không nhỉ?

Gioan Thánh Giá đã dạy rằng, trong bất kỳ tình thân lâu dài nào, đến tận cùng những chuyện quan trọng nhất bắt đầu xảy ra dưới bề mặt, và những đàm đạo bên ngoài trở thành thứ yếu.  Ngồi lại với nhau, thoải mái với nhau, cảm giác như đang ở nhà, đó là những gì chúng ta trao cho nhau trong tình thân.

Và trong mối liên hệ của chúng ta với Thiên Chúa, cũng đúng như thế.  Thiên Chúa tạo dựng chúng ta làm con người, và Thiên Chúa muốn chúng ta, những con người với đủ yếu đuối lơ đãng, hiện diện trong Ngài với sự thanh thản, thoải mái và cảm giác như đang ở nhà.  Nỗi sợ Thiên Chúa có thể là tôn kính mà cũng có thể là nhút nhát, mà tôn kính thì lành mạnh còn nhút nhát là hoang tưởng.

 Rev. Ron Rolheiser, OMI

From: Langthangchieutim 


 

‘NGẬM NGÀI LẠI!’ – Lm. Minh Anh, Tgp Huế

Lm. Minh Anh, Tgp Huế

“Họ sửng sốt về cách Người giảng dạy, vì lời của Người có uy quyền!”.

“Một tâm trí cởi mở không là gì cả! Chỉ cần có một tâm trí cởi mở thì không là gì cả! Mục đích của việc mở rộng tâm trí – cũng giống như việc mở miệng – là để ngậm nó lại trước một thứ gì đó rắn chắc!” – G.K. Chesterton.

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng hôm nay cho thấy dường như Chúa Giêsu đã chiếm được trái tim dân thành Capharnaum; xem ra họ đã ‘ngậm Ngài lại’ – theo Chesterton – “một thứ gì đó rắn chắc!”. Họ đã cởi mở với quà tặng của Ngài khi “Họ sửng sốt về cách Người giảng dạy!”.

Vậy điều gì đã gây ấn tượng với những người Capharnaum? Một phần là “uy quyền và thế lực” Chúa Giêsu đã dùng để nói và hành động. Nhưng không chỉ có vậy, vì Ngài cũng đã làm vậy ở Nazareth, nơi mọi người không tin vào Ngài. Ở Capharnaum, không phải Chúa Giêsu khác biệt, mà có vẻ như mọi người ở đây khác biệt! Trên thực tế, khi Ngài chuẩn bị rời đó, họ đã cầu xin Ngài ở lại – dù cuối cùng Ngài cũng gặp sự phản kháng từ họ – nhưng phản ứng ban đầu của họ là ‘thán phục và tin’.

Là những người muốn Chúa Giêsu hành động mạnh mẽ trong cuộc sống mình, bạn và tôi cũng hãy xin Ngài hành động bằng “uy quyền và thế lực” trên linh hồn mình! Nhiều người, thỉnh thoảng, cảm thấy cuộc sống của họ có phần mất kiểm soát; họ trải nghiệm yếu đuối, bối rối, thiếu định hướng… Vì lý do đó, “uy quyền và thế lực” tâm linh thực sự rất được chào đón. Bạn cần Chúa Giêsu áp dụng “uy quyền và thế lực” nào cho mình?

Hãy nghĩ đến một đứa trẻ đang sợ hãi. Khi điều này xảy ra, nó sẽ tìm đến cha mẹ để được bảo vệ. Cái ôm của cha mẹ ngay lập tức giúp xua tan nỗi sợ và lo lắng của nó. Với chúng ta cũng vậy. Hãy coi Chúa Giêsu là nguồn bình an trong cuộc sống mình! Ngài là Đấng duy nhất có khả năng sắp xếp cuộc sống, giải thoát chúng ta khỏi sự tấn công của kẻ ác, mang lại bình an và tĩnh lặng cho những cảm xúc hỗn loạn; đồng thời, làm sáng tỏ những câu hỏi đầy nghi ngờ của mỗi người. Nhưng điều này chỉ có thể xảy ra nếu chúng ta cởi mở với ân sủng Ngài ban. Quyền năng của Ngài không bao giờ thay đổi, nhưng nó chỉ có thể đi vào cuộc sống khi chúng ta biết ‘ngậm Ngài lại’ để thay đổi, và khi chúng ta nhận ra sự yếu đuối của mình và nhu cầu cần được Ngài kiểm soát.

Anh Chị em,

“Lời của Người có uy quyền!”. Hãy suy gẫm về “uy quyền và thế lực” tâm linh vô hạn nơi Chúa Giêsu! Đó là một uy quyền vượt xa bất kỳ điều gì khác mà chúng ta có thể tưởng tượng. Ngài muốn thực hiện uy quyền này trong cuộc sống bạn vì tình yêu. Vậy điều gì đang cản trở việc Ngài kiểm soát cuộc sống bạn nhiều hơn? Ngài muốn khiển trách ‘tội lỗi’ hoặc ‘cám dỗ’ nào trong cuộc sống bạn? Ngài muốn giải thoát bạn khỏi sự áp bức nào? Hãy là một thành viên của thị trấn Capharnaum – hoàn toàn chào đón Chúa Giêsu – kinh ngạc về Ngài và níu Ngài ở lại. Công việc của Chúa Giêsu trong cuộc sống bạn phụ thuộc vào sự đáp trả của bạn. Hãy để Ngài đi vào và ‘ngậm Ngài lại!’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để trái tim con, tâm trí con ‘ngậm một thứ gì khác’ ngoài Chúa! Xin xoá bỏ mọi nghi ngờ và bướng bỉnh khỏi trái tim con, tâm trí con!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp Huế)

From: Kim Bang Nguyen

***********************************

Thứ Ba Tuần XXII, Mùa Thường Niên, Năm Chẵn

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.

31 Khi ấy, Đức Giê-su xuống Ca-phác-na-um, một thành miền Ga-li-lê, và ngày sa-bát, Người giảng dạy dân chúng. 32 Họ sửng sốt về cách Người giảng dạy, vì lời của Người có uy quyền.

33 Trong hội đường, có một người bị quỷ thần ô uế nhập, la to lên rằng: 34 “Ông Giê-su Na-da-rét, chuyện chúng tôi can gì đến ông, mà ông đến tiêu diệt chúng tôi? Tôi biết ông là ai rồi: ông là Đấng Thánh của Thiên Chúa!” 35 Nhưng Đức Giê-su quát mắng nó: “Câm đi, hãy xuất khỏi người này!” Quỷ vật người ấy ngã xuống giữa hội đường, rồi xuất khỏi anh ta, nhưng không làm hại gì anh. 36 Mọi người rất đỗi kinh ngạc và nói với nhau: “Lời ấy là thế nào? Ông ấy lấy uy quyền và thế lực mà ra lệnh cho các thần ô uế, và chúng phải xuất!” 37 Và tiếng đồn về Người lan ra khắp nơi trong vùng.