Chúa dạy cho bạn cách thức cầu nguyện. “Lạy Cha chúng con ở trên trời…”-Cha Vương

Một ngày tràn đầy tình yêu trong Chúa là Đấng yêu thương bạn trước. Lovely day!

Cha Vương

Thư 3, 1MC: 11/3/2025

TIN MỪNG: Vậy các con hãy cầu nguyện như thế này: Lạy Cha chúng con ở trên trời… (Mt 6:9a)

SUY NIỆM: Nếu cầu nguyện thực sự là hơi thở của linh hồn thì mình nghĩ trong thế giới ngày nay có rất nhiều linh hồn đang thoi thóp, xanh sao vàng úa đó. Hôm nay Chúa dạy cho bạn cách thức cầu nguyện. “Lạy Cha chúng con ở trên trời…” Khi gọi Chúa là Cha, thái độ của bạn như thế nào? Thánh Cyprianô nói: “Khi gọi Thiên Chúa là Cha, chúng ta phải hành động như những người con của Thiên Chúa”. Hành động hàng ngày của bạn có minh chứng cho những gì bạn tin hay không? “Anh em không thể gọi Thiên Chúa là Cha nhân lành nếu vẫn còn lòng độc ác và bất nhân; bởi vì anh em không còn giữ được trong mình chứng tích về sự nhân lành của Cha trên trời nữa.” (Thánh Gioan Kim Khẩu) Trong Mùa Chay này, mời bạn cố gắng thực hiện 3 cái đổi:

(1) Đổi cách suy nghĩ,

(2) Đổi góc nhìn,

(3) Đổi cách làm việc để cho đời sống Kitô hữu của bạn là phản ánh của người Cha tràn đầy yêu thương và tha thứ.

LẮNG NGHE: Ai là người thiết tha được sống, ước ao hưởng chuỗi ngày hạnh phúc chứa chan? / Phải giữ mồm giữ miệng, đừng nói lời gian ác điêu ngoa; /hãy làm lành lánh dữ, tìm kiếm bình an, ăn ở thuận hòa. (Tv 34:13-15)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, xin tạo cho con một tấm lòng trong sạch, đổi mới tâm hồn con nên giống Chúa.

THỰC HÀNH: Đưa 3 cái đổi vào cuộc sống hàng ngày.

From: Do Dzung

***********************

Chưa có ca sĩ chuyên nghiệp nào hát bài này, nhưng bất ngờ nghe Sr Giang hát ôi..YÊU NHƯ THẾ ĐÓ..!

Ý NGHĨA CON SỐ 40 TRONG KINH THÁNH – Lm. Anmai, CSsR

Lm. Anmai, CSsR

Khi bước vào Mùa Chay Thánh, Giáo hội Công giáo dành ra 40 ngày – khởi đầu từ Thứ Tư Lễ Tro – để nhắc nhở các tín hữu sống tinh thần sám hối, chay tịnh, tập luyện nhân đức và chuẩn bị tâm hồn đón mừng Chúa Phục Sinh.  Vậy tại sao lại là 40 ngày mà không phải một con số khác?  Con số 40 trong Kinh Thánh ẩn chứa nhiều tầng ý nghĩa, gắn liền với những sự kiện quan trọng, đánh dấu những cột mốc “thanh tẩy”, “chuẩn bị” hay “hoán cải” trong lịch sử cứu độ.

  1. Con số 40 trong Cựu ước 
  • 40 ngày lụt Đại hồng thủy (St 7, 4.17)

Theo sách Sáng Thế, cơn lụt Đại hồng thủy kéo dài 40 ngày đêm, như một cuộc thanh tẩy hoàn toàn trái đất khỏi những gian ác của con người.  Khi nước rút, ông Nô-ê và gia đình bắt đầu một khởi đầu mới, biểu tượng cho lòng thương xót của Thiên Chúa và sự đổi mới trong đời sống đức tin.

Ý nghĩa: Thời gian 40 ngày ở đây mang hàm ý “thanh tẩy”, “tái sinh” và “bắt đầu một giai đoạn mới” cho nhân loại.

  • 40 ngày ông Môsê lên núi Sinai (Xh 24, 18; 34, 28)

Ông Môsê đã lên núi Sinai 40 ngày để lắng nghe lời Thiên Chúa, đón nhận Thập Giới và giao ước.  Thời gian này đánh dấu sự chuẩn bị và kết hiệp sâu xa giữa con người với Thiên Chúa.

Ý nghĩa: “Tìm kiếm Lời Chúa” và “được biến đổi” trong tương quan với Ngài.  Con số 40 cho thấy quá trình tập trung, kiên trì và sẵn sàng đón nhận những chỉ dẫn mới cho cuộc sống dân Chúa.

  • 40 năm dân Israel lưu lạc trong sa mạc (Ds 14, 33-34)

Sau khi rời khỏi Ai Cập, dân Israel mất 40 năm để băng qua sa mạc tiến về Đất Hứa.  Trong thời gian này, họ trải qua vô vàn khó khăn, thử thách, đồng thời học cách tin tưởng, phó thác hoàn toàn vào sự hướng dẫn của Thiên Chúa.

Ý nghĩa: “Thử thách” và “rèn luyện” đức tin.  Hành trình 40 năm này biểu thị giai đoạn thanh luyện cần thiết để dân Chúa được xứng đáng bước vào miền đất hứa.

  • 40 ngày ông Môsê đi khám phá vùng đất mới (Ds 13, 25)

Môsê cử các thám tử đi dò xét vùng đất Ca-na-an trong 40 ngày để chuẩn bị cho việc định cư của dân Israel.

Ý nghĩa: “Khám phá” và “tìm kiếm” hướng đi mới.  40 ngày này là thời gian để cân nhắc, đánh giá thực trạng và lập kế hoạch cho tương lai.

  • 40 ngày ông Giona dành cho thành Ninivê (Gn 3, 4)

Tiên tri Giona loan báo cho dân thành Ninivê biết rằng họ chỉ còn 40 ngày để sám hối nếu không sẽ bị hủy diệt.  Cuối cùng, họ đã hoán cải và được Thiên Chúa tha thứ.

Ý nghĩa: “Sám hối” và “hoán cải” để được cứu rỗi.  40 ngày đánh dấu cơ hội cuối cùng để thay đổi cuộc sống, từ bỏ đường tội lỗi.

  • 40 năm trị vì của vua Đavít và vua Salômôn (2 Sm 5,4; 1 V 11,42)

Kinh Thánh ghi lại rằng vua Đavít và vua Salômôn đều cai trị 40 năm.  Triều đại của họ là thời gian thiết lập và củng cố vương quốc, xây dựng đền thờ, thúc đẩy sự thờ phượng đúng đắn.

Ý nghĩa: “Chuẩn bị” và “xây dựng” đời sống đức tin.  Dưới thời trị vì 40 năm, dân Chúa được hưởng một giai đoạn an bình, tạo điều kiện để tôn vinh và phụng sự Thiên Chúa.

  1. Con số 40 trong Tân Ước
  • 40 ngày Chúa Giêsu vào sa mạc (Mt 4, 1-2; Mc 1, 12-13; Lc 4, 1-2)

Trước khi bắt đầu sứ vụ công khai, Chúa Giêsu đã vào sa mạc ăn chay, cầu nguyện suốt 40 ngày.  Ở đây, Người chịu ma quỷ cám dỗ nhưng đã chiến thắng nhờ sự kết hiệp với Chúa Cha.

Ý nghĩa: “Chay tịnh và cầu nguyện” để chuẩn bị bắt đầu sứ vụ.  Đây cũng là tấm gương cho các Kitô hữu noi theo: trước khi làm việc lớn, cần có thời gian tĩnh lặng, kết hợp với Thiên Chúa và canh tân đời sống thiêng liêng.

  • 40 ngày Chúa Giêsu ở lại thế gian trước khi lên trời (Cv 1, 3)

Sau khi phục sinh, Chúa Giêsu hiện ra với các môn đệ trong 40 ngày, dạy dỗ và củng cố đức tin cho họ, trước khi về trời.

Ý nghĩa: “Xây dựng và củng cố” đức tin.  Chúa Giêsu muốn các môn đệ hiểu rõ sứ mạng, đồng thời nhận lãnh Thánh Thần để tiếp tục công cuộc loan báo Tin Mừng.

  1. Con số 40 và mùa Chay Thánh

Từ những sự kiện Cựu Ước và Tân Ước, ta thấy con số 40 gắn liền với ý niệm “thanh tẩy”, “rèn luyện”, “sám hối” và “chuẩn bị” cho một giai đoạn mới.  Trong Mùa Chay, Giáo hội Công giáo dành 40 ngày để nhắc nhở các Kitô hữu:

  • Tập luyện nhân đức và canh tân đời sống: Bằng cách thực hành chay tịnh, hãm mình, cầu nguyện, và làm việc bác ái, mỗi tín hữu được mời gọi bước vào cuộc hành trình nội tâm, sửa đổi những yếu đuối và định hướng lại đời sống theo tinh thần Tin Mừng.
  • Sám hối và hoán cải: 40 ngày là thời gian để kiểm điểm lương tâm, ý thức tội lỗi, xin ơn tha thứ và đón nhận bí tích Hòa Giải, chuẩn bị tâm hồn để kết hợp mật thiết hơn với Chúa.
  • Thông phần cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu: Mùa Chay gắn liền với biến cố Thương Khó – Phục Sinh.  Khi ăn chay, cầu nguyện và làm việc lành, ta cùng chia sẻ nỗi khổ đau của Chúa, để sau đó được vui mừng đón nhận ơn Phục Sinh.
  • Đón nhận niềm vui Phục Sinh: Qua 40 ngày tập luyện, thanh luyện bản thân, chúng ta sẽ hân hoan mừng đại lễ Phục Sinh với một tâm hồn mới mẻ, tràn đầy niềm tin và ơn sủng.
  • Kiên trì và bền chí: Con số 40 gợi nhắc đến sự bền chí trong thời gian dài.  Hành trình đức tin đòi hỏi chúng ta kiên trì vượt qua thử thách, cám dỗ, không chỉ trong Mùa Chay mà suốt cả đời sống.
  • Tâm tình sám hối và hoán cải: Mỗi Mùa Chay là một dịp để chúng ta “làm mới” lại giao ước với Chúa, làm mới lại tương quan với anh chị em, và quan trọng hơn là học cách bỏ đi những gì cản trở ta đến với Thiên Chúa.
  • Chuẩn bị cho tương lai: Dân Israel đã trải qua 40 năm sa mạc trước khi vào Đất Hứa, Chúa Giêsu ở trong sa mạc 40 ngày trước khi bắt đầu sứ vụ.  Tương tự, 40 ngày Mùa Chay là thời gian chuẩn bị cho đại lễ Phục Sinh, giúp chúng ta canh tân tinh thần và sẵn sàng đón nhận ơn cứu độ.

Con số 40 trong Kinh Thánh không chỉ là một con số mang tính biểu tượng, mà còn chất chứa những thông điệp sâu xa về sự thanh tẩy, sám hối, rèn luyện và chuẩn bị cho một cuộc sống mới.  Đối với người Kitô hữu, 40 ngày của Mùa Chay Thánh là cơ hội quý báu để sống lại những sự kiện cứu độ trong lịch sử dân Chúa, đồng thời canh tân mối tương quan với Thiên Chúa và với tha nhân.

Bằng việc tham dự Thánh Lễ, lắng nghe Lời Chúa, chay tịnh, cầu nguyện, và làm việc bác ái trong 40 ngày này, chúng ta được mời gọi biến đổi nội tâm, để sẵn sàng cùng Chúa Giêsu bước vào cuộc Thương Khó và Phục Sinh.  Cũng như Chúa Giêsu đã dùng 40 ngày sa mạc để chuẩn bị cho sứ vụ công khai, chúng ta hãy dùng 40 ngày Mùa Chay để thanh luyện tâm hồn, củng cố đức tin và đón nhận niềm vui Phục Sinh cách trọn vẹn hơn.

 Lm. Anmai, CSsR

From: Langthangchieutim


 

HOA TRÁI THINH LẶNG- Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Như mưa với tuyết sa xuống từ trời không trở về trời nếu chưa thấm xuống đất, chưa làm cho đất phì nhiêu và đâm chồi nẩy lộc!”.

Trong “Thoughts in Solitude”, “Hoa Trái Thinh Lặng”[1] – người viết dịch, Thomas Merton nhận định, “Cuộc sống của con là lắng nghe, cuộc sống của Chúa là dạy bảo! Lắng nghe và đáp trả là việc của con; nhờ đó, con được cứu độ. Vì thế, con phải lặng thinh!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Cùng với cảm nhận của Thomas Merton – “Con phải lặng thinh!” – Lời Chúa hôm nay nói đến tĩnh lặng và hoa trái của nó như một ‘chuyển động kép!’. Một từ trời xuống, lời Thiên Chúa; một từ đất lên, lời con người – Kinh Lạy Cha – ‘hoa trái thinh lặng!’.

Chỉ vỏn vẹn hai câu, Isaia mô tả tuyệt vời Lời kỳ vĩ của trời, “Như mưa với tuyết sa xuống từ trời không trở về trời…; lời Ta cũng vậy, một khi xuất phát từ miệng Ta, sẽ không trở về với Ta nếu chưa đạt kết quả!” – bài đọc một. Lời Thiên Chúa là Lời biến đổi, Lời nuôi sống, Lời củng cố hy vọng! Và “Kinh Lạy Cha” Chúa Giêsu dạy hôm nay là kết quả đạt được của Lời’ “trở về trời”. “Nó là ‘ma trận’ của mọi lời cầu Kitô giáo; vì lẽ, mọi ước nguyện biểu lộ trong đó. Một mặt, Kinh Lạy Cha như chiêm ngưỡng Thiên Chúa, sự huyền bí, vẻ đẹp và sự tốt lành của Ngài; mặt khác, nó như một lời khẩn xin chân thành, can đảm, về những gì chúng ta cần. Thiên Chúa yêu tôi. Đó là một bảo đảm tuyệt vời!” – Phanxicô.

Cầu nguyện là ‘hoa trái thinh lặng!’; vậy mà, xem ra không ít người coi thường những hoa trái đó! Họ thích nói nhiều, muốn được hiểu nhiều, nhưng lại quá ít lắng nghe. Chúng ta thường không thể lắng nghe, không học lắng nghe, vì không quen thinh lặng! Mẹ Têrêxa từng viết, “Cầu nguyện là ‘hoa trái thinh lặng!’”. Đúng thế, Chúa Giêsu muốn chúng ta hiểu cầu nguyện là ‘để lắng nghe hơn là để nói’. Khi ở cùng một người am tường về một chủ đề mà bạn quan tâm, bạn hạn chế nói và dành bản thân để nghe. Chúa Giêsu, Đấng mặc khải Chúa Cha, điều đó có nghĩa là, mối quan tâm chính của chúng ta trong cầu nguyện là nên hỏi Ngài về Chúa Cha; sau đó, chuyên tâm lắng nghe! Hãy hỏi Chúa Giêsu về điều gì cần nhất cho sự cứu rỗi của mình! Đó là lý do tại sao Ngài dạy “Kinh Lạy Cha”. Cầu nguyện với lời kinh này còn nhắc chúng ta rằng, Thiên Chúa là Cha của mọi người; và mọi người là anh em của nhau.

Anh Chị em,

“Cuộc sống của con là lắng nghe, cuộc sống của Chúa là dạy bảo!”. Chúa không ngừng dạy bảo chúng ta qua Lời, qua những con người, qua các biến cố. Ngài mong ước mỗi sứ điệp của Ngài thấm vào ‘đất lòng’ chúng ta và trổ sinh hoa trái. Hoa trái đầu tiên có lẽ là bạn và tôi biết lặng thinh để lắng nghe Ngài; lắng nghe từ ‘đôi tai của trái tim’ trong giây phút hiện tại; để sau đó, vượt lên chính mình và làm theo tiếng nói ấy! Đây là một hành trình không bao giờ ngưng nghỉ; ‘làm theo tiếng nói ấy’ chính là hoán cải để được biến đổi! Cầu nguyện là lắng nghe và cầu nguyện còn là biến đổi!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để kinh nguyện của con rộn ràng nhưng hời hợt, ồn ào nhưng vô hồn; dạy con để Lời thấm vào ‘đất lòng’ khi con ‘thực sự là con’ trước Chúa là Cha!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: Kim BangNguyen

*************************************

Thứ Ba Tuần I Mùa Chay

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

7 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Khi cầu nguyện, anh em đừng lải nhải như dân ngoại; họ nghĩ rằng: cứ nói nhiều là được nhận lời. 8 Đừng bắt chước họ, vì Cha anh em đã biết rõ anh em cần gì, trước khi anh em cầu xin.

9 “Vậy, anh em hãy cầu nguyện như thế này: ‘Lạy Cha chúng con là Đấng ngự trên trời, xin làm cho danh thánh Cha vinh hiển,

10triều đại Cha mau đến, ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời.

11Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày ;

12xin tha tội cho chúng con như chúng con cũng tha cho những người có lỗi với chúng con ;

13xin đừng để chúng con sa chước cám dỗ, nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ.’

14 “Thật vậy, nếu anh em tha lỗi cho người ta, thì Cha anh em trên trời cũng sẽ tha thứ cho anh em.

15 Nhưng nếu anh em không tha thứ cho người ta, thì Cha anh em cũng sẽ không tha lỗi cho anh em.”


 

ĐỘNG LỰC THÁNH KHIẾT- Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Các ngươi phải thánh thiện, vì Ta là Đấng Thánh!”.

“Hải đăng không bao giờ hụ còi, nó chỉ toả sáng! Các Kitô hữu thánh thiện thường ít nói, họ chỉ làm; nơi họ, lòng bác ái – ‘động lực thánh khiết’ – là linh hồn của sự thánh thiện!” – Moody.

Kính thưa Anh Chị em,

Đồng tình với Moody, Lời Chúa hôm nay tiết lộ sự thánh thiện cũng có một linh hồn, nó có tên “Bác Ái”. Nói cách khác, bác ái là ‘động lực thánh khiết’ – linh hồn của thánh thiện!

Vậy mà, sự thánh thiện đích thực chỉ phát xuất từ Thiên Chúa, Đấng Chí Thánh, “Các ngươi phải thánh thiện, vì Ta là Đấng Thánh!”. Về căn bản, sống thánh là tìm kiếm điều tốt cho người khác! Vậy “Nếu Hội Thánh là thân thể gồm những bộ phận khác nhau, nó không thể thiếu một trái tim, bộ phận cao quý nhất trong tất cả các bộ phận. Đúng thế! Hội Thánh phải có một trái tim cháy bỏng tình yêu. Và tôi nhận ra rằng, chỉ tình yêu mới là ‘động lực thánh khiết’ giúp các thành viên của Hội Thánh hành động; nếu không có động lực này, các tông đồ sẽ quên rao giảng Phúc Âm, các vị tử đạo sẽ từ chối đổ máu!” – Têrêxa Hài Đồng Giêsu.

Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu hứa ân thưởng Nước Trời cho “chiên đứng bên phải”, những ai đã làm điều tốt cho người khác; và Ngài cũng gửi đến lời nguyền vĩnh viễn cho “dê đứng bên trái”, những ai đã không làm gì để giúp đỡ tha nhân. Họ là ai? Họ là tất cả những người chúng ta phục vụ; người tội lỗi, yếu đuối, bệnh tật; người mất khả năng lao động, người đói và vô gia cư. Cũng không loại trừ, họ là những người gần gũi trong gia đình, trong cộng đoàn, những người không làm ra tiền, không thể tự phục vụ… đang ở bên chúng ta. Họ là con cái Chúa, vốn có một phẩm giá cao quý mà chúng ta phải triệt để tôn trọng với động lực bác ái một cách sâu sắc nhất.

Động lực đó phải được thể hiện một cách cụ thể, “Ngươi không được bóc lột người đồng loại, không được cướp của; tiền công người làm thuê, ngươi không được giữ lại qua đêm cho đến sáng!”; “Ngươi phải yêu đồng loại như chính mình!” – bài đọc một. Được như thế, chúng ta trở nên con cái Chúa, Đấng cho biết, không sự thánh thiện đích thực nào ngoài việc hướng đến lợi ích tinh thần và vật chất cho tha nhân. Nói cách khác, đường dẫn đến sự thánh thiện là đường bác ái, linh hồn của nó vậy!

Anh Chị em,

“Các ngươi phải thánh thiện, vì Ta là Đấng Thánh!”. Đây không chỉ là một đề nghị; nhưng còn là một mệnh lệnh định hướng đời sống người môn đệ Giêsu mọi thời. Và như thế, nên thánh không phải là ‘nên làm, hay không nên làm’ điều này, điều kia; nhưng là tình yêu dành cho Thiên Chúa, Đấng yêu thương mọi tội nhân; trong đó, có chúng ta! Những ngày Mùa Chay, bạn và tôi cố gắng lắng nghe và sống Lời Chúa, vì “Lời Chúa là thần khí và là sự sống!” – Thánh Vịnh đáp ca – đồng thời, làm tất cả những gì có thể – kể cả việc trao tặng Lời Chúa – cho anh chị em mình, và chúng ta sẽ là những ngọn hải đăng “không bao giờ hụ còi nhưng chỉ toả sáng” với ‘động lực thánh khiết’ là tình yêu và chỉ tình yêu!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để một việc bác ái nào của con khởi đi từ một ‘động lực thế tục’, cho dù nó được tô vẽ mỹ miều đến mấy dưới lớp ‘vỏ đạo đức!’”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

**********************************************

Thứ Hai Tuần I Mùa Chay

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

31 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Khi Con Người đến trong vinh quang của Người, có tất cả các thiên sứ theo hầu, bấy giờ Người sẽ ngự lên ngai vinh hiển của Người. 32 Các dân thiên hạ sẽ được tập hợp trước mặt Người, và Người sẽ tách biệt họ với nhau, như mục tử tách biệt chiên với dê. 33 Người sẽ cho chiên đứng bên phải Người, còn dê ở bên trái. 34 Bấy giờ Đức Vua sẽ phán cùng những người ở bên phải rằng: ‘Nào những kẻ Cha Ta chúc phúc, hãy đến thừa hưởng Vương Quốc dọn sẵn cho các ngươi ngay từ thuở tạo thiên lập địa. 35 Vì xưa Ta đói, các ngươi đã cho ăn; Ta khát, các ngươi đã cho uống; Ta là khách lạ, các ngươi đã tiếp rước; 36 Ta trần truồng, các ngươi đã cho mặc; Ta đau yếu, các ngươi đã thăm viếng; Ta ngồi tù, các ngươi đến hỏi han.’ 37 Bấy giờ những người công chính sẽ thưa rằng: ‘Lạy Chúa, có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đói mà cho ăn, khát mà cho uống; 38 có bao giờ đã thấy Chúa là khách lạ mà tiếp rước; hoặc trần truồng mà cho mặc? 39 Có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đau yếu hoặc ngồi tù, mà đến hỏi han đâu ?’ 40 Đức Vua sẽ đáp lại rằng: ‘Ta bảo thật các ngươi: mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy.’ 41 Rồi Đức Vua sẽ phán cùng những người ở bên trái rằng: ‘Quân bị nguyền rủa kia, đi đi cho khuất mắt Ta mà vào lửa đời đời, nơi dành sẵn cho tên Ác Quỷ và các sứ thần của nó. 42 Vì xưa Ta đói, các ngươi đã không cho ăn; Ta khát, các ngươi đã không cho uống; 43 Ta là khách lạ, các ngươi đã không tiếp rước; Ta trần truồng, các ngươi đã không cho mặc; Ta đau yếu và ngồi tù, các ngươi đã chẳng thăm viếng.’ 44 Bấy giờ những người ấy cũng sẽ thưa rằng: ‘Lạy Chúa, có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đói, khát, hoặc là khách lạ, hoặc trần truồng, đau yếu hay ngồi tù, mà không phục vụ Chúa đâu?’ 45 Bấy giờ Người sẽ đáp lại họ rằng: ‘Ta bảo thật các ngươi: mỗi lần các ngươi không làm như thế cho một trong những người bé nhỏ nhất đây, là các ngươi đã không làm cho chính Ta vậy.’ 46 Thế là họ ra đi để chịu cực hình muôn kiếp, còn những người công chính ra đi để hưởng sự sống muôn đời.”


 

NỖ LỰC THÁNH THIỆN – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Chúa Giêsu được Thánh Thần đưa vào hoang địa và chịu quỷ cám dỗ”.

“Sẽ rất ngớ ngẩn khi nói, những ai tốt lành không biết đến cám dỗ. Đó là một lời nói dối! Chỉ ai cố gắng chống lại cám dỗ, người ấy mới biết nó mạnh thế nào! Chúa Giêsu – người duy nhất không bao giờ khuất phục cám dỗ – biết cám dỗ có nghĩa là gì. Vì thế, Ngài nâng đỡ mọi nỗ lực thánh thiện của bất cứ ai chống lại nó!” – C. S. Lewis.

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay chứng thực nhận định của Lewis. Qua đó, chúng ta khám phá một thực tế thú vị rằng, với Satan, khi ai đó không có ‘nguy cơ’ trở thành thánh, nó chẳng quan tâm. Nhưng một khi ai đó bắt đầu có một chút ‘nỗ lực thánh thiện’, nó sẽ đặt ra mọi chướng ngại và chúng ta sẽ phải đối mặt với mọi loại hình mưu chước.

Tin Mừng cho biết, chính khi Chúa Giêsu ‘đi tĩnh tâm’, ‘linh thao’; hoặc khi Ngài cầu nguyện với Chúa Cha trong vườn Dầu, thì ma quỷ tấn công Ngài. Một kịch bản tương tự cũng xảy ra với chúng ta! Khi chúng ta cầu nguyện hoặc quyết định làm một điều lành – ma quỷ nhất định cản trở. Nó sợ chúng ta thành thánh! Nó giăng bẫy, quyết đánh bại chúng ta cho đến khi chúng ta bỏ đi những ‘nỗ lực thánh thiện’ của mình.

Vậy tại sao Chúa Giêsu lại vào sa mạc, chịu đau khổ và bị cám dỗ? Không phải chính “Thánh Thần đưa vào hoang địa?”. Lý do duy nhất là tình yêu! Ngài muốn chia sẻ phận người với chúng ta; và quan trọng hơn, muốn chỉ cho chúng ta cách thức chiến thắng – bằng chỉ Lời Chúa! Ngài yêu chúng ta đến mức sẵn sàng cam chịu mọi đau khổ để có thể nhìn thẳng mỗi người và nói, “Vâng, Ta hiểu những gì con đang trải qua!”. Đây là tình yêu, một tình yêu sâu đậm đến nỗi sẵn sàng trải nghiệm những yếu đuối và đau đớn của con người để có thể gặp con người – ở đó – Ngài an ủi và nhẹ nâng chúng ta ra khỏi đó.

Chiến thắng cám dỗ, Chúa Giêsu trở nên sức mạnh và nguồn cảm hứng cho chúng ta. Ngày nào đó, chúng ta có thể cảm thấy cô đơn và cô lập của một người bị đẩy vào sa mạc tội lỗi; thấy mình như một con thú giữa những đam mê ngổn ngang; và như thể Satan – tên xấu xa – đang chung đường. Phải, Chúa Giêsu thấy trước điều đó và Ngài cho phép mình trải nghiệm điều này trong nhân tính để có thể cứu thoát và nâng đỡ những ‘nỗ lực thánh thiện’ của bất cứ ai trong hoàn cảnh này. Điều quan trọng, là mỗi người biết tựa vào Ngài. Thật thâm trầm, “Mọi kẻ tin vào Người sẽ không phải thất vọng!” – bài đọc hai; và “Lạy Chúa, lúc ngặt nghèo, xin Chúa ở kề bên!” – Thánh Vịnh đáp ca.

Anh Chị em,

“Chúa Giêsu biết cám dỗ có nghĩa là gì!”. Chúa Giêsu đang có mặt trong sa mạc cuộc đời đầy cám dỗ của chúng ta; ở đó, Ngài đợi bạn và tôi. Ngài kiếm tìm tôi, gọi tôi giữa mọi thứ mà tôi có thể sẽ trải qua. Chính Ngài, Đấng đã đánh bại cám dỗ sẽ nhẹ nhàng dìu tôi ra khỏi đó, đem tôi về cung lòng yêu thương của Cha với điều kiện, tôi biết luôn nương tựa Ngài. Ngài đã chinh phục sa mạc một lần và mãi mãi, Ngài cũng có thể chinh phục bất kỳ sa mạc nào trong đời tôi, hầu chấp cánh cho mọi ‘nỗ lực thánh thiện’ của tôi!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, Chúa yêu con đến mức trải nghiệm mọi đau khổ của con. Giúp con cậy trông vào Chúa, chắt chiu từng ‘nỗ lực thánh thiện’ của mình với bất cứ giá nào!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

**********************************************

CHÚA NHẬT I MÙA CHAY NĂM C

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.

1 Sau khi chịu phép rửa, Đức Giê-su được đầy Thánh Thần, từ sông Gio-đan trở về. 2 Suốt bốn mươi ngày, Người được Thánh Thần dẫn đi trong hoang địa và chịu quỷ cám dỗ. Trong những ngày ấy, Người không ăn gì cả, và khi hết thời gian đó, thì Người thấy đói. 3 Bấy giờ, quỷ nói với Người: “Nếu ông là Con Thiên Chúa thì truyền cho hòn đá này hoá bánh đi!” 4 Nhưng Đức Giê-su đáp lại: “Đã có lời chép rằng: Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh.”

5 Sau đó, quỷ đem Đức Giê-su lên cao, và trong giây lát, chỉ cho Người thấy tất cả các nước thiên hạ. 6 Rồi nó nói với Người: “Tôi sẽ cho ông toàn quyền cai trị cùng với vinh hoa lợi lộc của các nước này, vì quyền hành ấy đã được trao cho tôi, và tôi muốn cho ai tuỳ ý. 7 Vậy nếu ông bái lạy tôi, thì tất cả sẽ thuộc về ông.” 8 Đức Giê-su đáp lại: “Đã có lời chép rằng: Ngươi phải bái lạy Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi, và phải thờ phượng một mình Người mà thôi.”

9 Quỷ lại đem Đức Giê-su đến Giê-ru-sa-lem và đặt Người trên nóc Đền Thờ, rồi nói với Người: “Nếu ông là Con Thiên Chúa, thì đứng đây mà gieo mình xuống đi! 10 Vì đã có lời chép rằng: Thiên Chúa sẽ truyền cho thiên sứ gìn giữ bạn. 11 Lại còn chép rằng: Thiên sứ sẽ tay đỡ tay nâng, cho bạn khỏi vấp chân vào đá.” 12 Bấy giờ Đức Giê-su đáp lại: “Đã có lời rằng: Ngươi chớ thử thách Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi.”

13 Sau khi đã xoay hết cách để cám dỗ Người, quỷ bỏ đi, chờ đợi thời cơ.


 

CẦU NGUYỆN NHIỀU VẬY ĐỂ ĐƯỢC GÌ ?-Thánh Pio

Antonio Son Tran is with Đa Minh Mân Côi.

Một người ngoại giáo hỏi tôi :

– Bạn “được” gì khi ngày nào cũng kiên trì cầu nguyện với Chúa như thế?

Tôi thành thật trả lời:

– Thường thì tôi chẳng giành được gì cả, mà thực ra “mất” đi nhiều thứ:

Tôi mất đi lòng tự cao

Tôi mất đi tính kiêu căng

Tôi mất đi sự tham lam

Tôi mất đi thói gian dối

Tôi mất đi tính nóng giận

Tôi mất đi tật xét đoán

Tôi mất đi sự hấp tấp

Tôi mất đi mong muốn phạm tội

Tôi mất đi lòng ghen ghét, hờn giận

Tôi mất đi sự chán nản, thất vọng và hèn nhát…

Đôi khi chúng ta cầu nguyện không phải là để giành được một điều gì đó, nhưng là để mất đi những thứ cản trở chúng ta trên con đường theo Chúa.

Cầu nguyện rèn giũa, thêm sức mạnh và chữa lành tâm hồn mỗi người.

Cầu nguyện là kênh nối kết chúng ta trực tiếp với Chúa.

Thánh Pio

NĂM SỰ THƯƠNG: Thứ nhất thì ngắm—Đức Chúa Giêsu lo buồn đổ mồ hôi máu…- Cha Vương

Chúc bình an! Thánh giáo hoàng Gioan Phaolô II nói: “Trải qua những thăng trầm của Con Thiên Chúa và Con của Đức Mẹ, Kinh Mân Côi trình bày cho chúng ta biết cách kiên nhẫn trong cuộc sống con người sự luân chuyển giữa sự thiện và sự ác, bình an và bão tố, những ngày vui và những ngày buồn.” Mùa Chay là mùa sám hối, mời bạn dành thời gian suy niệm những mầu nhiệm tiềm ẩn trong Kinh Mân Côi, xin Mẹ cầu bầu cùng Chúa cho bạn trở về với trong Mùa Chay thánh này nhé.

Cha Vương

Thứ 7 MC: 8/3/2025

NĂM SỰ THƯƠNG: Thứ nhất thì ngắm—Đức Chúa Giêsu lo buồn đổ mồ hôi máu, đây là biểu hiện tột cùng của sự đau đớn. Không sự đau đớn nào sánh bằng sự đau đớn của tình yêu bị chối từ. Chúa Giêsu đến trần gian, vì “TÌNH YÊU” để tìm kiếm con người, để giải thoát họ khỏi tội lỗi, khỏi ác thần nhưng giờ đây các môn đệ của Người đang đứng trước nguy cơ “sa chước cám dỗ” mà vẫn còn phụ bạc và chối từ Ngài. Bạn cảm thấy thế nào khi tình yêu của Bạn bị phụ bạc hay bị chối từ? Hôm nay qua 10 Kinh Kính Mừng này, Bạn hãy xin cho được ăn năn tội nên vì những lần Bạn đã quay lưng và ngoảnh mặt đi với Chúa. (Nêu ra ý chỉ cầu xin…)

+ Kinh Lạy Cha: Lạy Cha chúng con ở trên trời…

  1. Bấy giờ Đức Giê-su đi cùng với các ông đến một thửa đất gọi là Ghết-sê-ma-ni… Người bắt đầu cảm thấy buồn rầu xao xuyến. (Mátthêu 26: 36-37) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  2. Bấy giờ Người nói với các ông: “Tâm hồn Thầy buồn đến chết được. Anh em ở lại đây mà canh thức với Thầy.” (Mátthêu 26:38) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  3. Người đi xa hơn một chút, sấp mặt xuống, cầu nguyện…(Mátthêu 26:39a) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  4. Lạy Cha, nếu có thể được, xin cho con khỏi phải uống chén này. Tuy vậy, xin đừng theo ý con, mà xin theo ý Cha. (Mátthêu 26:39b) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  5. Bấy giờ có thiên sứ tự trời hiện đến tăng sức cho Người. (Luca 22:43) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  6. Người lâm cơn xao xuyến bồi hồi, nên càng khẩn thiết cầu xin. (Luca 22:44a) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  7. Và mồ hôi Người như những giọt máu rơi xuống đất. (Luca 22:44b) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  8. Rồi Người đến chỗ các môn đệ, thấy các ông đang ngủ, liền nói với ông Phê-rô: “Thế ra anh em không thể canh thức nổi với Thầy một giờ sao? (Mátthêu 26:40) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  9. Anh em hãy canh thức và cầu nguyện, để khỏi lâm vào cơn cám dỗ. (Mátthêu 26:41a) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  10. Vì tinh thần thì hăng say, nhưng thể xác lại yếu hèn.”(Mátthêu 26:b) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…

+ Kinh Sáng Danh: Sáng danh Đức Chúa Cha…

+ Câu Than Fatima: Lạy Chúa Giêsu, xin tha tội cho chúng con…

+ Kinh Lạy Nữ Vương: Lạy Nữ Vương, Mẹ nhân lành…

+Kinh Hãy Nhớ: Lạy Thánh Nữ Đồng Trinh Maria, là Mẹ rất nhân từ, xin hãy nhớ xưa nay…

From: Do Dzung

*******************************

Còn Tình Yêu Nào Như Tình Chúa Giêsu

KIẾP BỤI TRO – Trầm Thiên Thu

 Trầm Thiên Thu

Không chỉ trong Mùa Chay, mà cả đời người Công giáo luôn phải ghi nhớ thực-tế-thật này: “Ngươi là bụi đất và sẽ trở về bụi đất” (St 3:19).

Tuy không là Kitô hữu, nhưng nhạc sĩ Trịnh Công Sơn cũng chân nhận kiếp người chẳng là gì trong ca khúc “Cát Bụi”, với lời lẽ: “Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi, để một mai vươn hình hài lớn dậy…  Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi, để một mai tôi về làm cát bụi…  Bao nhiêu năm làm kiếp con người chợt một chiều tóc trắng như vôi, lá úa trên cao rụng đầy, cho trăm năm vào chết một ngày…  Mặt trời nào soi sáng tim tôi, để tình yêu xoay mòn thành đá cuội… Ôi cát bụi phận này, vết mực nào xóa bỏ không hay.

Ca từ da diết trong giai điệu trầm lắng.  Triết lý kiếp người là sự yếu đuối, mỏng dòn, bất túc, bất trác,… vì kiếp người chỉ là cát bụi, là bụi tro, là bụi cát, là bụi đất – không được là hạt cát hoặc hạt đất, mà chỉ là hạt bụi quá bé nhỏ!

Cũng với nỗi niềm về thân phận con người, nhạc sĩ Lê Dinh đã trải tâm sự qua ca khúc “Trở về Cát Bụi” (*), ca từ rõ ràng hơn và gần gũi với tư tưởng Công giáo: “Sống trên đời này, người giàu sang cũng như người nghèo khó.  Tất cả những gì chúng ta sở hữu và tận hưởng đều không do tài năng của mình, vì thế mà phải chân nhận tích cực: “Trời đã ban cho, ta cám ơn trời, dù sống thương đau.  Tất cả đều là Hồng Ân Thiên Chúa, Ngài CHO hay LẤY LẠI là quyền của Ngài, chúng ta không thể đòi hỏi, vả lại rồi ai cũng “trắng tay” như nhau: “Mai kia chết rồi, trở về cát bụi, giàu khó như nhau, nào ai biết trước số phận ngày sau ông trời sẽ trao.  Số phận mai sau là do mình quyết định qua cách sống trên trần gian này: Được hưởng phúc trường sinh, hoặc chịu án phạt đời đời.

Nhạc sĩ Lê Dinh có cách lý giải bình dân mà vẫn thâm thúy: “Này nhà lớn lầu vàng son, này lợi danh, chức quyền cao sang, có nghĩa gì đâu, sao chắc bền lâu, như nước trôi qua cầu.  Tất cả sẽ qua như “nước trôi qua cầu” mà không thể lấy lại.  Thế mà người ta vẫn vênh vang tự đắc khi sống ung dung hơn người khác, nhưng Chúa Giêsu nói rõ: “Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ” (Mt 5:3).  Vậy người giàu đừng vội “hãnh diện,” còn người nghèo đừng quá “tủi thân.”  Thiên Chúa nói là làm.  Chắc chắn như vậy.  Nhưng ngày nay chưa ai biết, quan trọng là kiếp sau!

Về vật chất đã vậy, về tinh thần cũng thế.  Tất cả đều giả dối: “Này lời hứa, này thủy chung, này tình yêu, chót lưỡi đầu môi cũng thế mà thôi, sẽ mất ngày mai như áng mây cuối trời.  Cái CÓ mà như KHÔNG, cái KHÔNG mà như CÓ.  Ngay cả lời hứa tưởng chừng “chắc chắn” mà cũng chỉ như “mây cuối trời,” mà mây thì luôn di động, thay đổi thất thường.  Người ta gọi là “hứa cuội.”  Vui cười chỉ trong thoáng chốc, nỗi buồn lo cứ đằng đẵng theo tháng ngày.  Tiệc cưới một ngày mà vui được bao nhiêu phút?  Tết cả ba ngày mà vui được bao lâu?  Thực tế phũ phàng đó có giúp chúng ta cảm nghiệm được gì về tâm linh chăng?  Ý Chúa muốn gì qua các biến cố cuộc đời – dù lớn hay nhỏ?

Nhạc sĩ Lê Dinh nói về cuộc đời và nhắc nhở mọi người, nhất là với người giàu: “Sống trên đời này tựa phù du có đây lại rồi mất, cuộc sống mong manh, xin nhắc ai đừng đổi trắng thay đen.  Nào người sang giàu, đừng vì tham tiền, bỏ nghĩa anh em.  Người ơi, xin nhớ cát bụi là ta, mai này chóng phai.”  Thánh Gióp đã từng nhận thức rất rõ: “Thân trần truồng sinh từ lòng mẹ, tôi sẽ trở về đó cũng trần truồng” (G 1:20).  Thế nên, dù mất tất cả và bản thân cũng bệnh tật đau đớn, ngài vẫn không than trách và vẫn tạ ơn Chúa.  Một tấm gương sáng ngời để chúng ta cố gắng noi theo!

Lời nhắc nhở đó được lặp đi lặp lại ở phần kết (coda), cũng là lời xoáy sâu vào tâm khảm của mỗi chúng ta: “Người nhớ cho ta là cát bụi, trở về cát bụi, xin người nhớ cho!”  Nốt kết không ở chủ âm mà ở át âm, cứ lơ lửng, cứ ngân vang, như lời nhắc nhở không ngừng và mỗi người phải suy nghĩ đêm ngày, nhất là trong Mùa Chay này…

Kinh thánh đã so sánh rất cụ thể: “Con tim của anh là tro bụi, hy vọng của anh hèn hơn đất, cuộc đời của anh tệ hơn bùn” (Kn 15:10).  Quả thật, thân phận con người chẳng là gì cả.  Vì thế, hãy bắt chước Thánh Phaolô: “Nếu phải tự hào, tôi sẽ tự hào về những yếu đuối của tôi” (2 Cr 11:30).

Đã bao lần chúng ta chứng kiến những người thân nhất của mình “ra đi,” dù y học có tân tiến đến đâu và các thầy thuốc có cố gắng hết sức thì cũng vẫn đành “bó tay” trước lưỡi hái của Tử Thần.  Họ nhắm mắt và xuôi tay, một đi không hẹn trở lại, và đã bao lần chúng ta tiễn đưa người khác ra nghĩa trang.  Đất lấp đầy huyệt là xong một kiếp người!  Chúng ta suy nghĩ điều gì?

Lá cứ rụng, dù xanh hay vàng.  Nhưng với người Công giáo, chết không là hết, mà chỉ là biến đổi (1 Cr 15:51), vì “chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời” (Thánh Phanxicô Assisi).  Chúng ta tin sẽ được sống lại trong ngày sau hết, đó là niềm tin chắc chắn, không mơ hồ hoặc ảo tưởng, thế nên chúng ta vẫn dâng lời cảm tạ: “Muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương” (Tv 118; Tv 136).

Lạy Chúa, xin thương xót những tội nhân chúng con, xin giúp chúng con can đảm chết với Con Chúa để có thể được đồng phục sinh vinh quang. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Thiên Chúa làm người cứu độ chúng con, hiệp nhất với Chúa Thánh Thần đến muôn đời. Amen.

Trầm Thiên Thu

Nguồn: Mạng lưới cầu nguyện

From: Langthangchieutim

CẦN TỘI NHÂN – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Tôi đến để kêu gọi người tội lỗi sám hối ăn năn!”.

Một thiếu nữ được bác sĩ cho biết, “Cô không bao giờ có thể thoát khỏi ngục tù của tật nguyền!” – “Ồ, không! Thưa bác sĩ, còn rất nhiều cách để sống trong những giới hạn nếu tôi không mệt mỏi chiến đấu với chúng!”. Thiếu nữ đó là Helen Keller, một nhà văn mù và điếc khi mới 19 tháng tuổi. Cô viết, “Hãy đối mặt với những khiếm khuyết và thừa nhận chúng! Chúa không chỉ cần tài năng của bạn; Ngài cần cả những bất lực!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Với nhận định của H. Keller, Tin Mừng hôm nay tiết lộ một sự thật chưa từng được nói đến của ơn cứu độ! Tại nhà Matthêu, Chúa Giêsu tự nhận là một thầy thuốc; nhưng thầy thuốc sẽ làm gì nếu không có bệnh nhân? Phá sản! Vì thế, ở một khía cạnh nào đó, thầy thuốc Giêsu cần bệnh nhân; Ngài cần cả những bất lực của bạn. Ngài ‘cần tội nhân!’.

“Giêsu”, Đấng Cứu Độ thế giới. Nhưng nếu thế giới không có tội nhân thì sao? Cái chết của Con Thiên Chúa sẽ lãng xẹt và lòng thương xót của Ngài thật vô tích sự! Như vậy, theo một nghĩa nào đó – với tư cách cứu độ – Chúa Giêsu cần những con người chống lại Thiên Chúa; những con người vi phạm lề luật, vi phạm phẩm giá của họ và phẩm giá người khác. Tắt một lời, Ngài ‘cần tội nhân!’, mọi loại hình tội nhân!

Thật quan trọng để bạn và tôi hiểu được sự thật này! Để từ đó, chúng ta nhận ra rằng, việc tội nhân đến với Chúa Giêsu mang theo bao ô uế của tội lỗi nơi họ sẽ là ‘cơ hội’ cho Trái Tim Rất Thánh của Ngài thi thố lòng thương xót. Và nó mang cho Ngài một niềm vui tràn đầy; vì qua đó, Ngài hoàn thành sứ mệnh với tư cách Đấng Cứu Độ duy nhất.

Đại diện mọi tội nhân, Matthêu đồng bàn với Chúa Giêsu và điều này khiến Ngài chịu tiếng mang lời. Ngài chống chế, “Tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi sám hối ăn năn!”. Tuyệt vời! Đó là tuyên bố dành cho một nhân loại tội lỗi, cũng là nhân loại Ngài ‘cần’ để cứu. Không loại trừ ai; Chúa Giêsu muốn tiếp cận mọi người, thứ tha mọi người. Hãy học cách thức và đường lối tìm kiếm của Thiên Chúa, tìm kiếm để thương tha. “Xin dạy con đường lối Ngài, lạy Chúa!” – Thánh Vịnh đáp ca.

Khác với đường lối Chúa, đường lối loài người vốn đầy “cử chỉ đe doạ và lời nói hại người” – bài đọc một. Với Chúa, khi ai đó phạm tội nhiều, Ngài ‘cần’ họ nhiều hơn! Ngài tìm mọi cách tiếp cận họ, ban ân sủng và tha thứ. Qua đó, Ngài dạy chúng ta nhẫn nại, yêu thương, xây những chiếc cầu thay vì những bức tường bất cứ khi nào có cơ hội.

Anh Chị em,

“Tôi đến để kêu gọi người tội lỗi sám hối ăn năn!”. Chúa cần bạn và tôi; nhưng Ngài cần chúng ta “biết cách để sống trong những giới hạn”, “không mệt mỏi chiến đấu”, biết “đối mặt với những khiếm khuyết và thừa nhận chúng”, và nhất là đem những bất lực của mình đến cho Ngài. Ngài đang đợi từng người. Chúng ta là niềm vui, là đối tượng sứ vụ của Ngài. Hãy đến trong tình trạng tổn thương và tội lỗi của mình; và theo cách này, chúng ta cho phép Ngài biểu lộ lòng thương xót của Trái Tim Rất Thánh! Ngài ‘cần tội nhân!’. Đó là quà tặng bạn và tôi mang đến cho Ngài. Bạn có tin điều đó không?

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, con biết, con cần Chúa; nhưng con ít biết, Chúa cần con – một tội nhân. Này con đến với Bí tích Giải Tội, đem cho Chúa mọi tội lỗi của con!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: Kim Bang Nguyen

***********************************

Thứ Bảy sau Lễ Tro

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.

27 Khi ấy, Đức Giê-su trông thấy một người thu thuế, tên là Lê-vi, đang ngồi ở trạm thu thuế. Người bảo ông: “Anh hãy theo tôi!” 28 Ông bỏ tất cả, đứng dậy đi theo Người.

29 Ông Lê-vi làm tiệc lớn đãi Người tại nhà ông. Có đông đảo người thu thuế và những người khác cùng ăn với các ngài. 30 Những người Pha-ri-sêu và những kinh sư thuộc nhóm của họ mới lẩm bẩm trách các môn đệ Đức Giê-su rằng: “Sao các ông lại ăn uống với bọn thu thuế và quân tội lỗi?” 31 Đức Giê-su đáp lại họ rằng: “Người khoẻ mạnh không cần thầy thuốc, người đau ốm mới cần. 32 Tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi sám hối ăn năn.”


 

NIỀM VUI TRẮC ẨN – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

  Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Phải chăng đó là cách ăn chay mà ta ưa chuộng?”.

“Là ‘những sinh vật’ nửa vời, chúng ta bị lừa dối bởi đồ uống, tình dục và tham vọng… đang khi niềm vui vô hạn được tặng ban thì bạn và tôi lại chối từ. Khác nào một đứa trẻ ngu ngốc chỉ muốn tiếp tục nướng những chiếc bánh bùn trong khu ổ chuột vì không hiểu được đề nghị của cha nó về một kỳ nghỉ ở một khu du lịch biển. Chúng ta dễ hài lòng với những gì mình có, để rồi, đánh mất một niềm vui lớn hơn!” – Clive Lewis.

Kính thưa Anh Chị em,

Ý tưởng của Lewis được gặp lại qua Lời Chúa hôm nay khi các đồ đệ của Gioan hỏi Chúa Giêsu tại sao các môn đệ của Ngài không ăn chay. Nói đến chay tịnh, chúng ta thường nghĩ đến việc ép xác, một điều gì đó đòi hỏi những cố gắng bên ngoài; nhưng nói đến chay tịnh, còn phải nói đến niềm vui – ‘niềm vui trắc ẩn’ – một niềm vui lớn hơn!

Isaia chỉ ra cách thức để có niềm vui đó. “Là mở xiềng xích bạo tàn, tháo gông cùm trói buộc, trả tự do cho người bị áp bức”; “Chia cơm cho người đói, rước vào nhà những người nghèo; thấy ai mình trần thì cho áo che thân!”. Ai làm như thế sẽ cảm nhận sâu sắc một niềm vui lớn hơn – ‘niềm vui trắc ẩn’ – của Đấng Trắc Ẩn; và linh hồn họ có thể hoà nhập vào quỹ đạo xót thương của Ngài – bài đọc một. “Một tấm lòng tan nát giày vò, Ngài sẽ chẳng khinh chê!” – Thánh Vịnh đáp ca.

Với câu chuyện Tin Mừng, Chúa Giêsu đưa ra lý do việc các môn đệ không cần ăn chay; ăn chay khi có Ngài là không bình thường! Ngài là Chú Rể và miễn là Ngài hiện diện, đó là thời gian ăn mừng. Và còn hơn thế! Bằng cách cư xử của Ngài, Chúa Giêsu đã chỉ ra một điều gì đó sâu sắc hơn, quan trọng hơn, cụ thể là vươn ra những người khác bằng lòng trắc ẩn; mang niềm vui, sự an ủi và chữa lành cuộc sống người khác. Việc ăn chay có thể rất ích kỷ, như trường hợp của những người biệt phái, ‘Xem tôi thánh thiện biết bao!’. Chúa Giêsu mong đợi nhiều hơn thế. Vì vậy, điều quan trọng nhất vẫn là vươn tới trong tình yêu thương đối với tha nhân. Không có điều đó, việc ăn chay không có giá trị!

Bạn và tôi được kêu gọi hướng đến ‘niềm vui trắc ẩn’ – niềm vui phục vụ. Vậy mà chính những mời mọc từ ‘những chiếc bánh bùn’ tưởng chừng như vô hại đó – ăn chay để chu toàn bổn phận, hài lòng đạo đức – lại thiêu rụi ước muốn quy hướng về Chúa. Mùa Chay, mùa điều chỉnh thái độ, không dễ dãi thoả lòng với những gì bên ngoài và quyết tâm tìm cho mình một niềm vui lớn hơn.

Anh Chị em,

“Phải chăng đó là cách ăn chay mà ta ưa chuộng?”. Tin Mừng mời chúng ta tự vấn, “Việc ăn chay của tôi có giúp ích cho người khác không? Nếu không thì đó là giả tạo, không nhất quán và nó đưa bạn vào con đường sống hai mặt, giả vờ là một Kitô hữu công chính – như những người Pharisêu hay người Sađốc – nhưng từ bên trong, tôi không phải vậy. Hãy cầu xin ơn nhất quán: nếu tôi không thể làm điều gì đó để yêu thương khi ăn chay, tôi sẽ không làm. Tôi sẽ chỉ làm những gì tôi có thể với sự nhất quán của một Kitô hữu đích thực!” – Phanxicô.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, dạy con biết tìm cho mình một niềm vui lớn hơn – ‘niềm vui trắc ẩn’ – khi con cầu nguyện, ăn chay và làm việc bác ái trong những ngày hồng phúc này!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyuen

****************************************************

Thứ Sáu sau Lễ Tro

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

14 Khi ấy, các môn đệ ông Gio-an tiến lại hỏi Đức Giê-su rằng : “Tại sao chúng tôi và các người Pha-ri-sêu ăn chay, mà môn đệ ông lại không ăn chay?” 15 Đức Giê-su trả lời: “Chẳng lẽ khách dự tiệc cưới lại có thể than khóc, khi chàng rể còn ở với họ? Nhưng khi tới ngày chàng rể bị đem đi rồi, bấy giờ họ mới ăn chay.” 


 

CẢM NGHIỆM SA MẠC CỦA ĐỨC GIÊSU – Lm. Mark Link S.J.

 Lm. Mark Link S.J.

Khi mùa đông bắt đầu ở Nam Cực, các đêm thật dài bắt đầu.  Mặt trời biến dạng ở dưới chân trời và nó không lộ diện cho đến bốn tháng rưỡi sau đó.  Ngày nào cũng giống nhau: 24 giờ đồng hồ trong bóng tối.

Nhiều năm trước, nhà thám hiểm Richard Byrd sống một mình trong suốt mùa đông ở Nam Cực.  Trong bốn tháng rưỡi, ông hoàn toàn sống trong bóng tối, chôn vùi dưới tuyết trong một căn phòng nhỏ.  Nhiệt độ trong phòng đó xuống tới 50 độ dưới số không.

Mỗi ngày ba lần, ông Byrd leo cầu thang lên mái nhà của căn phòng, mở cánh cửa nhỏ và đẩy đống tuyết ra, rồi ông đi vào cái giá lạnh và tối tăm để ghi nhận sự thay đổi của thời tiết.

Tại sao ông Byrd lại chọn sống một mình trong những tháng hoàn toàn tối tăm?

Ông trả lời câu hỏi đó trong cuốn Alone của ông.  Ông nói ông làm như thế là vì ông muốn tránh xa mọi thứ.  Ông muốn thực hiện một số suy nghĩ nghiêm trọng.  Ông viết:

“Và điều đó đã xảy ra với tôi… ở đây là cơ hội….  Tôi có thể sống đúng như tôi muốn, không phải chiều theo sự tiện nghi nhưng phải chịu đựng những trận gió giá lạnh của đêm tối, và không phải tuân theo luật lệ của bất cứ ai ngoài chính mình.”

Sau một tháng đầu sống cô độc, ông Byrd ghi nhận một vài điều “tốt” đang xảy đến.  Ông khám phá thấy rằng ông có thể sống một cách thâm sâu hơn nếu ông giữ lối sống đơn giản và đừng vướng bận với nhiều thứ vật chất.

Ông Byrd ra khỏi căn phòng đó là một con người thay đổi.  Ông kết thúc cuốn sách với những lời này:

“Tất cả điều này đã xảy ra bốn năm trước.  Sự văn minh không làm thay đổi các ý định của tôi.  Bây giờ tôi sống đơn giản hơn, và bình an hơn.”

Richard Byrd thuộc về một chuỗi người đã sống cô độc trong một thời gian để kiểm điểm lại chính bản thân và đời sống của mình.

Ông Môsê đã làm như thế; ông Êligia đã làm như thế; ông Gioan Tẩy Giả đã làm như thế.

Và chúng ta không ngạc nhiên khi Đức Giêsu cũng đã làm như thế.  Nhưng điều làm chúng ta ngạc nhiên là những gì đã xảy ra khi Đức Giêsu đi vào sa mạc một mình để suy nghĩ và cầu nguyện.  Người bị quỷ cám dỗ.

Điều này khiến chúng ta tự hỏi, “Tại sao Thiên Chúa lại để Con mình bị cám dỗ bởi quỷ?  Mục đích của điều đó là gì?”

Trong nhiều thế kỷ, các văn sĩ đã đưa ra nhiều câu trả lời cho câu hỏi đó.  Chúng ta hãy ngắn gọn nhìn đến hai câu trong các câu trả lời ấy.

Trước hết, sự cám dỗ trong sa mạc đem cho chúng ta một cái nhìn sáng suốt vào tâm trí của Đức Giêsu mà rất có thể chúng ta không để ý đến.

Hãy nghĩ đến sự cám dỗ.  Phúc Âm nói cho chúng ta biết sự cám dỗ xảy đến khi Đức Giêsu mệt và đói.  Thật dễ dàng chừng nào để Người dùng đến quyền năng biến các hòn đá thành cơm bánh và không còn đói nữa.  Nhưng Đức Giêsu đã từ chối dùng đến quyền năng của mình cho sự lợi lộc và thoải mái chính bản thân.

Điều này tiết lộ một vài điều mỹ miều về Đức Giêsu.  Nó cho chúng ta thấy Đức Giêsu là một con người không để thân xác điều khiển tinh thần.  Người không để cảm xúc ảnh hưởng đến hành động. Người hoàn toàn sống bởi thần khí.

Sau này chúng ta sẽ thấy điều này dữ dội hơn trong vườn Cây Dầu.  Ở đó, Đức Giêsu bị ngập tràn sự khổ não.  Mỗi một phần thân thể của Người đều nổi loạn chống với sự đau đớn và sự chết trước mắt.  Thánh sử Mátthêu nói rằng điều đó tệ hại đến độ Đức Giêsu “sấp mặt xuống đất và cầu nguyện, ‘Cha ơi, nếu có thể, xin lấy chén đau khổ này khỏi con!  Nhưng, không theo ý con, mà theo ý cha’.” (Mt 26:39)

Đức Giêsu là một con người không để thân xác điều khiển tinh thần.  Người đã không để cảm xúc ảnh hưởng đến hành động.

Một người như thế thật lôi cuốn.  Chúng ta không thể không thán phục những ai sống hoàn toàn bởi tinh thần.

Thật ngạc nhiên, chúng ta có thể tìm thấy loại quyết tâm này nơi người trẻ.  Tôi đang nghĩ về một học sinh trung học ở Chicago, em ở trong nhóm đấu vật.  Em thật nổi tiếng trong loại trọng lượng của em.

Tuy nhiên, vào năm lớp 12, điều nguy hiểm là em đang lên cân, không còn trong loại trọng lượng của mình.  Điều này đưa cả nhóm vào tình trạng bất lợi.  Vì thế em đã nhịn ăn suốt năm.  Thật vậy, em nhịn ăn đến nổi cha mẹ em sợ nguy hại đến sức khỏe của em.

Bất cứ bạn trẻ nào sau trận đấu thể thao thường dừng chân ở McDonald hay Burger King thì mới hiểu được sự hy sinh của học sinh này như thế nào.

Tôi cũng nhớ đến một nhạc sĩ vĩ đại là Arturo Toscanini.  Khi là một thanh niên, anh theo học Viện Âm Nhạc Hoàng Gia ở Parma, Ý Đại Lợi.

Vì xuất thân từ một gia đình nghèo, anh thường bán thịt trong bữa ăn tối cho các học sinh khác để lấy tiền mua bản nhạc.  Khi anh tốt nghiệp, anh nhớ đến hàng trăm bản nhạc.

Phải, một người sống hoàn toàn bởi tinh thần thì thật mỹ miều.

Chúng ta lại càng thán phục hơn nữa người sẵn sàng hy sinh rất nhiều cho ước mơ của mình.

Đức Giêsu là một người như thế.  Người thuộc về nhóm người đặc biệt đó, họ đã làm cho thế giới cao quý hơn bởi tinh thần độ lượng của họ.  Không hy sinh nào được coi là quá lớn đối với họ.  Không thử thách nào được coi là quá đòi hỏi đối với họ.  Không ước mơ nào được coi là không thể đối với họ.

Điều này đem chúng ta đến câu trả lời thứ hai về sự cám dỗ của Đức Giêsu trong sa mạc.  Nó ngắn, nhưng rất quan trọng.

Vì chính Đức Giêsu cảm nghiệm sự cám dỗ, Người biết cách làm thế nào để vượt qua sự cám dỗ.  Người cũng biết thật dễ dàng chừng nào khi bị sự cám dỗ cuốn trôi.

Vì lý do này, Đức Giêsu có thể cảm thông với chúng ta khi bị cám dỗ.  Người hiểu khi chúng ta chiều theo sự cám dỗ.  Vì Người đã bị cám dỗ như chúng ta, Đức Giêsu là người mà chúng ta có thể tìm đến khi bị cám dỗ và ngay cả sau khi chúng ta chiều theo sự cám dỗ.

Và như thế các bài đọc hôm nay cho chúng ta thấy hai điều về Đức Giêsu.  Trước hết, chúng cho thấy một Giêsu mà chúng ta thán phục.  Chúng cho thấy một Giêsu không xa cách với chúng ta mà chúng ta không thể noi gương Người.  Thứ hai, chúng cho thấy một Giêsu là người cảm thông với sự yếu đuối của chúng ta khi bị cám dỗ.

Chúng ta hãy kết thúc với những lời thích hợp trong Thư gửi Tín Hữu Do Thái:

Vị Thượng Tế của chúng ta không phải là Đấng không biết cảm thương những nỗi yếu hèn của ta, vì Người đã chịu thử thách về mọi phương diện cũng như ta, nhưng không phạm tội.  Bởi thế, ta hãy mạnh dạn tiến lại gần ngai Thiên Chúa… để được xót thương và lãnh ơn trợ giúp mỗi khi cần.  (Dt 4:15-16)

Lm. Mark Link S.J.

From: Langthangchieutim

YÊU VÀ ÔM LẤY – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo!”.

“Thập giá của Chúa Kitô tựa hồ một gánh nặng không thể thiếu như đôi cánh của một con chim, như cánh buồm của một con tàu. Ngài yêu và ôm lấy nó!” – Samuel Rutherford.

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng hôm nay tiết lộ ‘cánh buồm’ của con tàu Giêsu cũng như ‘đôi cánh’ của Ngài, gánh mà Ngài đã ‘yêu và ôm lấy’ để hoàn tất chương trình cứu độ của Chúa Cha. Ngài muốn chúng ta – những kẻ theo Ngài – hãy làm như Ngài, “vác thập giá mình hằng ngày!”.

Thập giá và đau khổ có mặt ở mọi ngã rẽ cuộc đời, ai cũng muốn chạy trốn nó. Chúa Giêsu thì không! Dẫu thấy trước những khước từ, khổ đau và cái chết, Ngài không trốn chạy; trái lại, ‘yêu và ôm lấy’ nó như một cách thức biểu lộ tình yêu sâu sắc nhất. Với chúng ta, nhiều lần chúng ta ngắc ngoải, héo hon vì ‘cuộc chiến theo Chúa’ đòi hỏi chiến đấu liên lỉ, dai dẳng… và không ít lần chúng ta bải hoải. Con đường dẫn đến hoàn thiện hẳn có nhiều phần thưởng được hứa, nhưng nó cũng xói mòn, đục khoét. Thế nhưng, tuyệt vọng sẽ là điều xa lạ khi biết rằng, Chúa Kitô luôn đứng về phía chúng ta; nỗ lực giao chiến dằng dai của chúng ta có thể khiến Ngài vui lòng hơn là một chiến thắng dễ dàng. “Cuộc sống của người theo Chúa Kitô là một ‘nhiệm vụ quân sự’: chiến đấu chống lại tà thần, chống lại cái ác!” – Phanxicô.

Bài đọc Đệ Nhị Luật hôm nay cũng nói đến chiến đấu, chọn lựa. Môsê cho dân tự do chọn Chúa hay chọn thần ngoại, “Tôi đã đưa ra cho anh em chọn được sống hay phải chết, được chúc phúc hay bị nguyền rủa. Anh em hãy chọn sống để anh em và dòng dõi anh em được sống!”. Thánh Vịnh đáp ca cũng đồng tình, “Phúc thay người đặt tin tưởng nơi Chúa!”.

“Vác thập giá trở thành việc tham gia với Chúa Kitô vào công cuộc cứu rỗi thế giới. Hãy bảo đảm rằng, thánh giá treo trên tường nhà, hoặc thánh giá nhỏ đeo quanh cổ, là dấu chỉ cho thấy chúng ta mong muốn hiệp nhất với Chúa Kitô trong việc yêu thương phục vụ anh chị em mình. Đó là dấu thánh của tình yêu Thiên Chúa, dấu hy sinh của Chúa Kitô, và không được giản lược thành một vật mê tín hay một chiếc vòng cổ trang trí!” – Phanxicô.

Anh Chị em,

“Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo!”. “Không thể nghĩ đến một đời sống Kitô ngoài con đường thập giá. Hành trình của Kitô hữu là hành trình gắn liền thập giá, một hành trình mà Chúa Kitô đã thực hiện trước tiên. Đó là hành trình khiêm tốn, bỏ mình; và trỗi dậy! Không có thập giá, Kitô giáo không phải là Kitô giáo, và nếu thập giá không có Chúa Kitô thì đó càng không phải là Kitô giáo. Phong cách Kitô giáo là vác thập giá, ‘yêu và ôm lấy’ nó; quan trọng hơn, tiến về phía trước. Phong cách này sẽ cứu rỗi bạn và tôi, mang lại niềm vui và sản sinh hoa trái. Bởi lẽ, con đường từ bỏ chính mình mang lại sự sống, trái với con đường ích kỷ, bám víu cho bản thân… Con đường này – đường ban sự sống – còn mở ra cho những người khác nữa!” – Phanxicô.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con coi nhẹ ‘cánh buồm’ con tàu đời con – vốn nhiều lúc, quá nặng. Cho con kiên định ‘yêu và ôm lấy’ nó đến cùng. Kìa, bến bờ bình yên không còn xa!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: Kim Bang Nguyen

*******************************************************8

Thứ Năm sau Lễ Tro

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.

22 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Con Người phải chịu đau khổ nhiều, bị các kỳ mục, thượng tế cùng kinh sư loại bỏ, bị giết chết, và ngày thứ ba sẽ trỗi dậy.”

23 Rồi Đức Giê-su nói với mọi người : “Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo. 24 Quả vậy, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất ; còn ai liều mất mạng sống mình vì tôi, thì sẽ cứu được mạng sống ấy. 25 Vì người nào được cả thế giới mà phải đánh mất chính mình hay là thiệt thân, thì nào có lợi gì?”