Suy Ngẫm

Thầy Bạch: Với tôi, câu suy niệm này rất giúp cho tôi, nên cứ vậy mà tiến:

“Nếu bạn đang hoài nghi về sự hiện diện của Thiên Chúa, hay đang phân vân trước một lựa chọn, đừng đòi hỏi một dấu chỉ, nhưng hãy hướng lòng về dấu chỉ này, đó là: cuộc đời, cái chết và sự phục sinh của Chúa Giê-su – dấu chỉ trung tâm của mầu nhiệm đức tin Ki-tô giáo.

 Đó là nơi mọi câu hỏi được trả lời và cũng là nguồn mạch của mọi ân ban. Chúng ta không còn cần điều gì khác hơn thế nữa.”

ßà çố gần 100 tuổi có 4 người con trai làɱ liηh ɱục, 2 ηữ Ϯu.

 

ßà çố gần 100 tuổi có 4 người con trai làɱ liηh ɱục, 2 ηữ Ϯu.

————

Gia đìпɦ có một пgười coп тậп ɦiếп ᵭσ̛̀ι mìпɦ cɦo Cɦúa đã là quý, đàпg пày… gia đìпɦ có 7 mà lại ɦiếп dâпg đếп 6. Ρɦảι cɦăпg đó là quà tặпg, là âп ɦuệ lớп lao mà Tɦiêп Cɦúa baп cɦo gia đìпɦ ôпg bà çố Liêm – Mẫп.

Tɦiêп Cɦúa vẽ đườпg тɦẳпg bằпg compa để rồi mối тìпɦ giữa cɦàпg líпɦ пɦà qᴜαп gốc ɦuế lại gặp cô tɦôп пữ ɦiềп làпɦ đạo đức ở mảпɦ đất Quảпg пgãi dấu ყêυ.

Ѕιпɦ ra troпg gia đìпɦ qᴜαп Pɦáƿ làm về пgàпɦ đườпg ᵴắt cũпg có vai vế troпg xã ɦội tɦời bấy giờ và vì côпg việc пêп gia đìпɦ của aпɦ cɦàпg Pɦêrô Trươпg Đìпɦ Mẫп (ᵴιпɦ пăm 1920) tiếп vào Quãпg пgãi. Cɦả ɦiểu ᵴao пơi mảпɦ đất Quảпg пgãi lại ᵴe duyêп cɦo cɦị MaƬta пguyễп Tɦị Liêm (ᵴιпɦ пăm 1921). Ơп Cɦúa đã ƙết пối ɦai aпɦ cɦị và rồi ɦoa quả ᵴιпɦ ra cɦo gia đìпɦ ɦai ɦọ Trươпg – пguyễп được tất cả 7 пgười coп.

пɦư đã пói, пgɦèo пɦυ̛пg ᵴạcɦ, rácɦ пɦυ̛пg tɦơm và пɦất là tɦụ ɦưởпg тừ truyềп tɦốпg đạo đức gia đìпɦ để rồi ᵴau kɦi lập gia đìпɦ, cô пàпg Liêm tɦời bấy giờ vẫп cɦu toàп bổп pɦậп của một пgười vợ, một пgười mẹ và tɦêm vào đó trọпg trácɦ của пgười пấu cơm cɦo cɦa ✘ứ ɦọ Trà Câu. Lối ᵴốпg đạo đức cứ ảпɦ ɦưởпg và ăп dầп vào ᵭσ̛̀ι ᵴốпg của пɦữпg đứa coп tự kɦi пào кɦôпg biết để rồi пgười coп cả là пữ тυ MaƬta пguyễп Tɦị Đức тậп ɦiếп ᵭσ̛̀ι mìпɦ troпg ɗòпg Mếп Tɧáղɧ Ꮆiá Quy пɦơп.

“Cɦị mìпɦ đi тυ cɧả lẽ mìпɦ кɦôпg тυ ᵴao ?” Tɦế là Pɧêrô Trươпg Đìпɦ Тυ và Ꮆiuᵴe Trươпg Đìпɦ ɦiềп пgày ấγ là ɦai cậu Lễ ᵴιпɦ của ɦọ đạo Trà Câu – Đức Pɦổ (Quảпg пgãi) đã đi тυ và ᵴốпg tɦật ɦiềп làпɦ với 2 cάι têп mà cɦa mẹ của 2 cậu đặt cɦo. Тυ và ɦiềп đã vào Cɦủпg ʋιệп Quy пɦơп тυ và ᵴốпg tɦật ɦiềп cɦo đếп пgày пay dẫu đảɱ trácɧ cɧức ʋυ̣ cɧáпɦ ✘ứ, quảп ɦạt và пɦư cɦa ɦiềп ɦιệп пay là Tổпg Đại ɗiệп Ꮆiáo pɦậп Quy пɦơп. Ai пào đó tiếp xúc với Cɦa ɦiềп ᵴẽ пɦậп ra đúпg là ɦiềп với cάι têп mà ôпg bà çố đã cɦọп.

пgười em út G.B. Trươпg Đìпɦ ɦà пăm пay cũпg đã пgót пgɦét 57 tuổi đaпg làm cɦíпɦ ✘ứ Tɦủ Lựu của Ꮆiáo pɦậп Bà Rịa tɦâп ᴛʜươɴɡ. Trêп cɦa ɦà là пgười aпɦ ϯɾầм tíпɦ пɦυ̛пg кɦôпg kéɱ pɦầп ɦài ɦước là Tôma Trươпg Đìпɦ ᵴơп.

Ai пào đó đã gặp Cɦa ᵴơп ắt ɦẳп ᵴẽ được пgɦe пɦiềᴜ câu cɦuyệп tục пɦυ̛пg lại tɦaпɦ để góp vui cɦo ᵭσ̛̀ι. Cɦắc có lẽ Cɦa Trươпg Đìпɦ ᵴơп пɦιễm мáᶙ của Cɦa già çố Ꮆiuᵴe Trầп ɦữu Tɦaпɦ (ɗCCT – đã về пɦà Cɦa пăm 2007 tại DCCT Tʜái ɦà) để rồi тɦᴜ tɦập пɦữпg câu cɦuyệп ɦài gửi gấɱ góp cɦút пiềm vui.

Có lẽ, пếu пɦắc đếп Cɦa Toɱa ᵴơп mà кɦôпg пɦắc đếп ɦὰпɦ trìпɦ gầп 10 пăm dấп tɦâп truyềп Ꮆiáo ở mảпɦ đất đầy giaп кɦó ɦaiti.

Ѕιпɦ пăm 1959, ɦọc đếп lớp 6 trườпg làпg, cɦú Tôɱa kɦăп gói quả ɱướp tìm ɦiểu ơп gọi tại ɗCCT ɦuế пɦữпg пăm 1970. Mùa ɦè đổ ℓửα 1972 đã đưa cɦú ᵴơп vào DCCT Tɦủ Đức cɦo đếп пgày ⱮấƬ пɦà ⱮấƬ đất.

Đườпg тυ dù dài dù кɦó пɦυ̛пg cɦú ᵴơп vẫп tiếp tục tɦeo ɦọc Đại ɦọc ᵴư Ρɦα̣м пgàпɦ Pɦáƿ văп và vẫп gιữ vữпg đườпg тυ. ᵴau пɦữпg пăm tɦáпg кɦó kɦăп, cɦú ᵴơп về giúp Ꮆiáo ✘ứ Xuâп Tɦịпɦ (Vườп пgô) пɦữпg 5 пăm. Tɦời điểm пày, Cɦa ᵴơп cũпg đã ɦướпg dẫп, đào tạo пɦiềᴜ ơп gọi và пay có một mầm ơп gọi đã trổ ɦoa là Cɦa Ꮆiêrôпimô пguyễп Đìпɦ Tɦuật đaпg pɦục ʋυ̣ cɦo aпɦ cɦị em tɦiểu ᵴố ở ɦà Bầu – Gia Lαι.

10 пăm âɱ tɦầɱ ᵴốпg ở Pɦú ɗòпg, ᵴau đó lãηɦ ᵴứ ʋυ̣ liпɦ ɱục và lêп đườпg truyềп Ꮆiáo. ᵴau пɦữпg пgày tɦáпg bôп ba giữa пɦữпg кɦó kɦăп của ƈᴜộƈ ᵴốпg, ɦιệп tại Cɦa Tôɱa ᵴốпg ᵭσ̛̀ι ɱục тυ̛̉ пɦỏ bé âm tɦầm bằпg cácɦ giúp cάƈ xóm Ꮆiáo mà пɦà ɗòпg coi ᵴóc ở Kỳ Đồпg.

Pɦầп ôпg bà çố, ᵴau пɦữпg пăm tɦáпg cɦiếп trɑɴҺ kɦốc lιệт, ôпg bà ɗắt ɗíu пɦɑᴜ tạɱ cư ở vùпg Bàu Cá Trảпg Bom.

5 пgười dấп tɦâп vào ᵭσ̛̀ι ᵴốпg ơп gọi, có một пgười coп gάι là cɦị Mađalêпa Trươпg Tɦị пɦư lập gia đìпɦ và cɦị có 7 пgười coп.

пếu пɦư kể về gia đìпɦ đặc biệt пày пgoài пgười đặc biệt là ôпg bà çố và 5 пgười coп đi тυ và cɦị пɦư mà кɦôпg kể đếп cɦị Trươпg Tɦị Triпɦ quả là điều tɦiếu ᵴót tɦật lớп. Giảп đơп là cɦị Triпɦ vì cɦữ ɦiếu, vì cɦa mẹ và vì cάƈ cɦị và em пêп cɦị ᵴốпg пɦư vậy cɦo đếп bây giờ để tɦay мặт пɦữпg пgười đi тυ lo cɦo cɦa mẹ già.

Ai ai cũпg biết rằпg пuôi пgười già cɦả kɦάƈ gì пuôi một đứa trẻ lêп 5 lêп 3. Cάι tuổi già là cάι tuổi ƈựƈ cɦướпg của ƈᴜộƈ ᵭσ̛̀ι. Có kɦi cɦo ăп rồi lại đi rêu rao rằпg вị ɓỏ đói, có kɦi тɦυốc uốпg mấy cử пɦυ̛пg cứ bảo “cɦúпg пó quêп tui rồi”. Và пɦư vậy, để cɦăɱ bẵɱ cɦo пɦữпg “em bé có quyềп đòi ɦỏi” quả tɦật là điều пaп giải.

Ƙiղɧ пgɦiệɱ troпg gia đìпɦ ai ai cũпg biết пɦữпg “em bé có quyềп đòi ɦỏi” пày кɦó tíпɦ пɦư tɦế пào. Tɦà cɦăm trẻ coп tɦì mìпɦ còп có quyềп trêп пó пɦυ̛пg cɦăm cɦa mẹ già tɦì mìпɦ vừa cɦăm, vừa ƈựƈ пɦυ̛пg lại ɦoàп toàп вị tước quyềп côпg dâп trước пɦữпg vị пày. Cɦíпɦ vì tɦế, cɦị Triпɦ, có lẽ là пgười được Ꮆiáo ɦội gɦi côпg và пɦắc đếп vì ѕυ̛̣ ɦy ᵴιпɦ rất lớп của cɦị.

Trước áпɦ ᵴáпg lấp lá пɦ của một cɦị pɦụ trácɦ cộηg đoàп пɦư cɦị пữ тυ MaƬta пguyễп Tɦị Đức ɦay rực rỡ troпg пɦữпg пgày kỷ пiệm пgâп Kɦá пɦ – Kiɱ Kɦáпɦ tɦì lại lóe lêп ɦὶпɦ ảпɦ của пgười em têп Triпɦ tɦay cɦị lo cɦo cɦa mẹ già.

Trước vẻ đẹp lυ̛пg liпɦ của 4 aпɦ em làm liпɦ ɱục và có cɦa ɦiềп làm Tổпg Đại ɗiệп của một Ꮆiáo pɦậп tɦì đàпg ᵴau đó lại lóe lêп ɦὶпɦ ảпɦ của пgười cɦị gάι tầп tảo lo cɦo cɦa mẹ già.

Cɦúa gọi ôпg çố về với Cɦúa пăm 1998 kɦi ôпg çố tɦọ 78 tuổi. Và, bà çố could mắп ɦơп ôпg, pɦầп pɦúc ɦơп ôпg là ɦιệп giờ Bà còп miпɦ mẫп ở cάι tuổi mà kɦối ĸẻ moпg, vạп пgười muốп là gầп 100 tuổi mà vẫп пɦìп tɦấy coп mìпɦ ᵴốпg trọп vẹп troпg ᵭσ̛̀ι тậп ɦiếп.

Ta ɦãy cùпg tạ ơп Cɦúa với gia đìпɦ ôпg bà çố Mẫп – Liêm, với 5 aпɦ cɦị em của gia đìпɦ пày và với пɦiềᴜ gia đìпɦ kɦάƈ пữa đã тậп тìпɦ và ɦết lòпg ɗâпg ɦiếп cɦo Cɦúa 4, 3, 2 пgười coп. Và đặc biệt, có cả gia đìпɦ ɦιệп ở Ꮆiáo ✘ứ Dốc Mơ ɗâпg cɦo Cɦúa 2 пgười coп trαi troпg một ɦội ɗòпg và coi пɦư cɦả có ĸẻ пối dõi tôпg đườпg. пɦữпg tấm lòпg тậп ɦiếп пɦư vậy quả là ɦoa quả tuyệt vời dâпg lêп cùпg Cɦúa.

Χιп Cɦúa gìп gιữ bà çố Liêm, quý ôпg bà çố, quý gia đìпɦ đã quảпg đại ɗâпg cɦo Cɦúa пɦữпg пgười coп để pɦục ʋυ̣ troпg cáпɦ đồпg truyềп Ꮆiáo. Χιп Cɦúa cɦo ɦội Tɧáղɧ пgày càпg có tɦêm пɦiềᴜ tɦợ gặt để gặt lúa về пɦư lòпg Cɦúa moпg muốп

NHỜ CHUỖI MÂN CÔI MẸ MARIA SẼ GIÚP CHÚNG TA VÀO ĐỜI VÀ VÀO NƯỚC TRỜI

NHỜ CHUỖI MÂN CÔI MẸ MARIA SẼ GIÚP CHÚNG TA VÀO ĐỜI VÀ VÀO NƯỚC TRỜI

Tuyết Mai

Xin cho hỏi trong số những con cái thành đạt và thành công thì đã có bao nhiêu người con thực sự cảm nhận được tình yêu và sự hy sinh của mẹ đẻ đã suốt đời dành phần tốt nhất cho con mình được sống trong ấm no? Có phải tình mẹ thì luôn là yêu thương con cái của mình trong cách (the best) mà các ngài biết vì đâu có phải các ngài ai cũng đều có kiến thức để mà biết nuôi con hay có kiến thức để dạy con học!? Nhưng chắc chắn một điều rằng các ngài chẳng nề nắng mưa dãi dầu, chẳng sợ người đời cười chê vì mình thất học (một chữ cắn đôi cũng không biết).

**

Nói thế để chúng ta cần hiểu rằng: “Cha mẹ nuôi con biển hồ lai láng; con nuôi cha mẹ kể tháng kể ngày” thì Đức Mẹ Maria rất dấu yêu của chúng ta cũng thế, cũng nằm chung trong số phận hẩm hiu ấy. Chúng ta đâu có biết rằng Mẹ Maria đã luôn giúp cho con cái Mẹ tránh được những hiểm họa xẩy ra trong cuộc sống, ngày qua ngày. Nhưng thật là vô tình và vô ơn thay là con cái của Mẹ luôn sống dửng dưng và luôn trách móc. Vì chúng ta chỉ mong ước được thỏa mãn xác thịt mà không biết rằng chúng ta đang mắc vào bẫy của chúng quỷ!?

**

Thật sự chúng ta có được hạnh phúc “lớn” mà chúng ta không biết để cảm nhận và đó là sự thiếu sót vô cùng trong cuộc đời của chúng ta là được làm con cái Thiên Chúa. Được lãnh nhận bao nhiêu hồng ân của Người qua các phép Bí Tích từ Bí Tích Rửa Tội, Xưng Tội Rước Lễ và Thêm Sức. Bởi thường thì con người luôn thích được dựa dẫm vào những người giàu có quyền thế, nhưng sao có thể sánh ví cho bằng tình yêu thương của Thiên Chúa và hiền mẫu vô cùng của chúng ta là Đức Mẹ Maria?

**

Người giàu có quyền thế khi hết muốn xài chúng ta thì họ đá chúng ta ra khỏi cuộc đời của họ cách không thương tiếc và có nhục nhã hay không khi họ coi ta chẳng ra gì vì ta chỉ là đám thuộc hạ, là gia công của họ mà thôi. Mà đó là những chứng minh rõ ràng và thực tế nhất vì thường con người đối xử với nhau cách rất tính toán; đôi bên phải có lợi. Có khi chỉ vì chút lợi lộc nhỏ mà chúng ta đã bán rẻ lương tâm, bán cả vợ con; đem cả tánh mạng của mình cùng người thân thương trong gia đình để đánh đổi. Để có chút tận hưởng của dục vọng và lạc thú.

**

Ai là con cái Thiên Chúa mà chẳng từng có kinh nghiệm sống đời, từng trải qua những khó khăn trong cuộc sống mà tưởng chừng như sẽ ngã gục vì không thể tự mình mà vực dậy cho được nhưng là nhờ Đức Mẹ Maria đã luôn yêu thương con cái Mẹ cách đặc biệt. Mẹ lo cho chúng ta suốt quãng thời thơ ấu cho đến ngày hôm nay và tiếp đến ngày mai; nhất là phần hồn của chúng ta. Vì nhờ có Mẹ mà chúng ta biết sống trong yêu thương và muốn chia sẻ hạnh phúc ấy với mọi người. Vì tình yêu thì cần phải cho lan tỏa khắp nơi để tất cả mọi người được sống và sống dồi dào trong ơn nghĩa Chúa.

**

Đối với con người chúng ta thường ươm cái xấu, cái họa hơn là ươm sự tốt lành, thánh thiện. Vì sự thánh thiện thì luôn đi ngược lại với sự dữ (là ma quỷ và ma chước của chúng). Chúng ta nghĩ thử xem bao lâu nữa chúng ta muốn kéo dài cuộc sống để hưởng thụ tất cả những gì mà trần gian có thể trao ban mà không nhìn ra, nhận ra cái đại họa dần dẫn đến cái chết mất linh hồn? Sao chúng ta không biết chạy đến Thiên Chúa Người có quyền năng nhất trên hoàn vũ này? Chỉ có Đấng ấy mới có quyền ban cho chúng ta sự sống muôn đời trong sung mãn và trong hạnh phúc vĩnh cửu.

**

Sự khôn ngoan nhất của con người là luôn biết chạy đến cùng Mẹ Maria rất dấu ái. Hãy chạy đến Mẹ với tâm tình con thảo vì có Mẹ mới biết thân thưa gì với Người Cha đang trong cơn thịnh nộ vì con cái quá hư hỏng cách trầm trọng? Chỉ có Mẹ Maria mới biết dùng lời mà Người Cha cần được nghe.

**

Vâng, xin Mẹ Maria giúp chúng con biết dùng chuỗi Mân Côi rất thường trong đời sống thường nhật là chìa khóa, là xích sắt nối chúng con lại Mẹ. Là con đường vững chắc nhất để Mẹ dắt chúng con về Sống với Mẹ muôn đời bên ba ngôi Thiên Chúa. Amen.

Y tá con của Chúa,

Tuyết Mai

5 tháng 10, 2020

THÁNH NỮ MARIA FAUSTINA KOWALSKA

THÁNH NỮ MARIA FAUSTINA KOWALSKA

Thánh Nữ Maria Faustina Kowalska ngày nay được khắp thế giới biết đến với tước hiệu “Tông Đồ Lòng Thương Xót Chúa” là một vị thánh được các nhà thần học kể vào số những nhà thần bí trỗi vượt trong Giáo Hội.

Chị là người thứ ba trong số mười người con của một gia đình nông dân nghèo khó nhưng đạo đức tại Glogow Iec, một làng quê nằm giữa đất nước Ba Lan.  Khi được rửa tội tại nhà thờ giáo xứ Swinice Warckie lân cận, chị đã được nhận tên “Helena.”  Ngày từ thời thơ ấu, Helena đã nổi bật với đời sống đạo hạnh, yêu thích cầu nguyện, chăm chỉ, vâng lời, và hết lòng thương cảm trước nỗi khổ đau của tha nhân.  Helena được đi học trong thời gian chưa đầy ba năm, và đến năm 14 tuổi, chị đã phải rời bỏ mái ấm gia đình để mưu kế sinh nhai, giúp đỡ cha mẹ bằng công việc phụ giúp việc nhà tại thành phố Aleksandrow và Lodz kế cận.

Khi mới lên bảy tuổi (hai năm trước khi rước lễ lần đầu), Helena đã cảm nhận trong tâm hồn lời mời gọi theo đuổi đời sống tu trì.  Sau đó, chị đã ngỏ ý muốn với cha mẹ, nhưng hai vị đều dứt khoát không đồng ý cho chị vào sống trong tu viện.  Trước hoàn cảnh như thế, Helena đã cố bóp nghẹt lời mời gọi trong tâm hồn.  Tuy nhiên, quá xao xuyến vì một thị kiến về Chúa Kitô tử nạn và những lời trách cứ của Người: “Cha còn phải chịu đựng con cho đến bao giờ, con còn phụ rẫy Cha cho đến bao giờ nữa đây?” (NK9 – Nhật Ký 9), Helena bắt đầu tìm cách để xin vào một tu viện.  Chị đã gõ cửa không ít tu viện, nhưng không được nơi nào đón nhận.  Cuối cùng, vào ngày 1 tháng 8 năm 1925, Helena đã được bước qua ngưỡng cửa của dòng Đức Mẹ Nhân Lành ở phố Zytnia tại Warsaw.  Trong Nhật ký, chị có viết: “Dường như tôi đã bước vào cuộc sống thiên đàng.  Một lời kinh đã trào dâng từ tâm hồn tôi, một lời kinh tạ ơn.” (NK17).

Tuy nhiên, vài tuần lễ sau đó, chị bị cám dỗ mãnh liệt, muốn chuyển sang một dòng khác để có nhiều thời giờ hơn cho việc cầu nguyện.  Chính lúc ấy, Chúa Giêsu đã tỏ cho chị thấy các thương tích và thánh nhan tử nạn của Người và phán: “Chính con gây cho Cha nỗi đau đớn này nếu như con rời bỏ tu viện.  Đây là nơi Cha đã gọi con, chứ không phải một nơi nào khác; và Cha đã dọn sẵn nhiều ơn thánh cho con” (NK19).

Khi vào dòng, Helena được nhận tên Maria Faustina.  Chị đã sống thời kỳ năm tập trại Cracow, và cũng tại đây, trước sự chứng kiến của đức giám mục Stanislaus Rospond, chị đã tuyên lời khấn tạm lần đầu, và năm năm sau, tuyên giữ trọn đời ba lời khấn thanh tịnh, khó nghèo và vâng phục.  Chị được cắt cử làm một số công tác tại các tu viện của dòng; hầu hết thời gian là ở Cracow, Plock, và Vilnius, với các công tác làm bếp, làm vườn, và coi cổng.

Tất cả những cái vẻ bên ngoài ấy không làm hiện lộ một cuộc sống thần hiệp phong phú ngoại thường nơi chị dòng Faustina.  Chị sốt sắng chu toàn các phận sự, trung thành giữ trọn luật dòng, sống đời sống nội tâm và giữ thinh lặng, trong khi đó vẫn sống trong sự tự nhiên, vui tươi, đầy nhân ái và yêu thương người chung quanh một cách vô vị lợi.

Chúa Giêsu đã uỷ thác cho chị nữ tu đơn sơ, kém học, nhưng can trường và tín thác vô hạn này một sứ mạng cao cả là rao truyền sứ điệp Lòng Thương Xót của Chúa cho thế giới, Người đã phán với chị, “Cha sai con đem tình thương của Cha đến cho toàn thế giới.  Cha không muốn đoán phạt, nhưng muốn chữa lành và ghì chặt nhân loại đau thương vào Trái Tim lân tuất của Cha.” (NK 1588).  “Con là thư ký của Lòng Thương Xót Cha.  Cha đã tuyển dụng con làm nhiệm vụ ấy trên đời này và ở đời sau” (NK 1605) … “Nhiệm vụ và công tác suốt đời con là tiếp tục làm cho các linh hồn được biết về Lòng Thương Xót lớn lao của Cha dành cho họ, và kêu gọi họ hãy tín thác vào Lòng Thương Xót vô tận của Cha.” (NK 1567).

Sứ Mạng Của Thánh Nữ Faustina

Sứ mạng chính yếu của chị thánh là nhắc nhở cho chúng ta về những chân lý đức tin ngàn đời nhưng dường như đã bị lãng quên về tình yêu thương xót của Thiên Chúa đối với nhân loại, và truyền đạt cho chúng ta những hình thức mới mẻ của việc tôn sùng Lòng Thương Xót, ngõ hầu làm hồi sinh cuộc sống thiêng liêng trong tinh thần tin tưởng và nhân ái của Kitô giáo.

Bức Hình Chúa Giêsu Thương Xót.  Kiểu dáng bức hình được tỏ ra trong cuộc thị kiến của chị Faustina, ngày 22 tháng 2 năm 1931, trong phòng tư của chị tại tu viện Plock.  Chị ghi lại lời Chúa truyền trong Nhật ký, “Hãy vẽ một bức hình theo như mẫu con nhìn thấy, với hàng chữ: “Lạy Chúa Giêsu, con tín thác nơi Chúa” (NK47).  “Cha muốn bức hình này, bức hình được con vẽ bằng một cây cọ, sẽ được làm phép trọng thể vào Chúa Nhật đầu tiên sau lễ Phục Sinh; Chúa Nhật đó sẽ là ngày lễ kính Lòng Thương Xót của Cha” (NK 49).

Hai luồng sáng là nét nổi bật trong bức hình Chúa Kitô.  Chính Chúa Giêsu khi được hỏi về ý nghĩa bức ảnh đã giải thích: “Luồng sáng màu lam nhạt tượng trưng Nước làm cho linh hồn nên công chính.  Luồng sáng màu đỏ tượng trưng Máu là sức sống của các linh hồn… Phúc cho linh hồn nào cư ngụ trong nơi nương náu của họ” (NK 299).  Bí tích Thánh Tẩy và bí tích Hòa Giải thanh tẩy linh hồn, còn bí tích Thánh Thể làm cho linh hồn được nên giàu có sung túc.  Như vậy, hai luồng sáng tượng trưng cho các bí tích thánh thiện ấy và tất cả những ân sủng của Chúa Thánh Thần, Đấng trong Thánh kinh được biểu thị bằng nước, cũng như giao ước mới giữa Thiên Chúa và nhân loại trong bửu huyết Chúa Kitô.  Theo ý Chúa Kitô, bức hình phải mang dòng chữ “Lạy Chúa Giêsu, con tín thác nơi Chúa.”  Người còn tuyên bố, “Đó sẽ là một vật nhắc nhở về các yêu sách của Lòng Thương Xót Cha, bởi vì dù mạnh mẽ đến mấy, đức tin cũng chẳng ích gì nếu thiếu việc làm kèm theo” (NK 742)

Lễ Kính Lòng Thương Xót Chúa.  Lễ này được đặt cao nhất trong tất cả những yếu tố của việc sùng kính Lòng Thương Xót Chúa được mạc khải cho thánh nữ Faustina.  Chúa Giêsu đã yêu cầu thiết lập lễ này lần đầu tiên tại Plock vào năm 1931, khi Người tỏ ý muốn về việc vẽ bức hình: “Cha ước ao có một lễ kính thờ Lòng Thương Xót của Cha.  Cha muốn bức hình này, bức hình được con vẽ bằng một cây cọ, sẽ được làm phép trọng thể vào Chúa Nhật đầu tiên sau lễ Phục Sinh, Chúa Nhật đó sẽ là ngày lễ kính Lòng Thương Xót của Cha” (NK 49).

Tầm mức cao quý của ngày lễ này được đo lường bằng mức độ những lời hứa trọng đại mà Chúa đã gắn liền với dịp lễ: Chúa Giêsu đã phán, “…bất kỳ ai đến với Nguồn Mạch Sự Sống sẽ hoàn toàn được xóa sạch tội lỗi và hình phạt” (NK 300), và “Trong ngày hôm ấy, lượng thương xót dịu hiền thẳm sâu của Cha sẽ được khai mở.  Cha trào đổ cả một đại dương ân sủng xuống cho các linh hồn tìm đến với nguồn mạch xót thương của Cha.  Người nào xưng tội và chịu lễ sẽ được lãnh nhận hồng ân thứ tha mọi tội lỗi và hình phạt.  Ngày hôm ấy, mọi chốt ngăn những nguồn thác ân sủng đều được tháo mở.  Đừng linh hồn nào sợ đến bên Cha, cho dù tội lỗi họ có đỏ thắm như điều” (NK 699).

Chuỗi Kinh Lòng Thương Xót Chúa.  Chuỗi kinh này Chúa Giêsu đã dạy cho Thánh Faustina tại Vilnius vào các ngày 13 và 14 tháng 9 năm 1935, như một lời kinh đền tạ hầu làm nguôi cơn nghĩa nộ của Thiên Chúa (NK 474-476). 

Những ai đọc chuỗi kinh này sẽ dâng lên Thiên Chúa Cha “Mình và Máu Thánh, linh hồn và thần tính” của Chúa Giêsu Kitô để đền vì tội lỗi của mình, của người thân, và của toàn thế giới.  Bằng việc liên kết với hy tế của Chúa Giêsu, họ kêu nài tình yêu vô cùng của Thiên Chúa Cha trên trời dành cho Con Một, và trong Người, dành cho toàn thể nhân loại. 

Không chỉ những người đọc chuỗi kinh này, mà cả những người hấp hối cũng được lãnh nhận các ơn này, khi có người khác đọc kinh nguyện này bên giường của họ.  Chúa đã hứa: “Khi chuỗi kinh này được đọc bên giường người hấp hối, cơn nghĩa nộ Thiên Chúa sẽ dịu xuống, lượng nhân từ vô biên sẽ bao phủ linh hồn ấy” (NK 811).  Lời hứa tổng quát là: “Cha vui lòng ban mọi điều họ nài xin Cha bằng việc lần chuỗi kinh ấy” (NK 1541). “…nếu những điều con xin phù hợp với thánh ý Cha” (NK 1731).

Trong một dịp khác, Chúa Giêsu đã phán: “…bằng việc đọc chuỗi kinh, con sẽ đem nhân loại đến gần Cha hơn” (NK 929) và: “Linh hồn nào đọc chuỗi kinh này sẽ được Lòng Thương Xót Cha ấp ủ trong suốt cuộc sống, và nhất là trong giờ chết’ (NK 754).

Giờ Thương Xót Vô Biên.  Trong những hoàn cảnh không được ghi lại đầy đủ trong Nhật ký, vào tháng 10 năm 1937, tại Cracow, Chúa Giêsu đã mời chị thánh hãy tôn vinh giờ chết của Người: “…mỗi khi nghe đồng hồ điểm ba giờ, con hãy dìm mình hoàn toàn trong Lòng Thương Xót của Cha để thờ lạy và tôn vinh; con hãy kêu nài quyền toàn năng Lòng Thương Xót Cha cho toàn thế giới, nhất là cho các tội nhân đáng thương; vì vào giờ phút ấy, lượng tình thương được mở ra cho mọi linh hồn” (NK 1572).

Chúa Giêsu cũng xác định những lời nguyện này rất phù hợp với hình thức tôn sùng Lòng Thương Xót Chúa: “… con hãy cố gắng hết sức – miễn là bổn phận cho phép – để suy ngắm Đàng Thánh Giá trong giờ ấy; nếu không thể suy ngắm Đàng Thánh Giá, ít là con hãy vào nhà nguyện một lúc để thờ lạy Thánh Thể, Trái Tim đầu lân tuất của Cha; và giả như cũng không thể vào nhà nguyện, con hãy dìm mình vào sự cầu nguyện ở bất cứ nơi đâu trong một lúc ngắn ngủi” (NK 1572).

Linh mục Giáo sư Rozycki đã liệt kê ba điều kiện để lời cầu nguyện được dâng lên trong giờ phút ấy được Chúa nhậm lời:

1.Phải thưa lên với Chúa Giêsu

2.Phải được đọc vào lúc 3 giờ chiều.

3.Phải cậy nhờ đến giá trị và những công nghiệp cuộc Thương Khó của Chúa Giêsu.

Chúa Giêsu đã hứa: “Trong giờ ấy, con xin được mọi sự cho chính con và những linh hồn được con cầu nguyện: đó là giờ ân sủng cho toàn thế giới – Lòng Thương Xót vinh thắng phép công thẳng” (NK 1572).

Truyền bá việc tôn sùng Lòng Thương Xót Chúa.  Khi bàn đến những yếu tố thiết yếu của việc tôn sùng Lòng Thương Xót Chúa, cha Rozycki cũng coi việc truyền bá là một trong các yếu tố việc tôn sùng ấy, vì Chúa Kitô đã dành một số lời hứa cho việc này: “Linh hồn nào truyền bá việc sùng kính Lòng Thương Xót Cha, Cha sẽ bảo bọc họ suốt đời như mẹ hiền đối với con thơ, và đến giờ lâm tử của họ, Cha không phải là thẩm phán, nhưng là Đấng Cứu Chuộc đầy lân tuất với họ” (NK 1075).  Chúa Kitô muốn những ai thờ phượng Người hãy thực hiện mỗi ngày ít nhất một hành vi đức ái với người lân cận.

Việc sùng kính Lòng Thương Xót Chúa hướng đến mục tiêu canh tân đời sống đạo đức trong Giáo hội trong tinh thần tín thác và nhân ái của Kitô Giáo.  Sứ mạng của thánh nữ Faustina có một nền tảng vững chắc trong Thánh Kinh và giáo huấn Giáo hội; nhất là phù hợp một cách tuyệt vời với tông huấn Dives in misericordia (Thiên Chúa Giàu Lòng Xót Thương) của Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II.

Cracow, tháng 12 năm 1991

Nữ tu M. Elizabeth Siepak, ZMBM

Nữ tu M. Elizabeth Siepak, ZMBM

Divine Mercy 9.jpg

THI HÀI VỊ TÂN CHÂN PHÚC- CARLO ACUTIS, LẬP TRÌNH VIÊN VI TÍNH- KHÔNG HỀ BỊ PHÂN HỦY

THI HÀI VỊ TÂN CHÂN PHÚC- CARLO ACUTIS, LẬP TRÌNH VIÊN VI TÍNH- KHÔNG HỀ BỊ PHÂN HỦY

Anh Carlo Acutis, người Ý, sắp được Giáo hội tôn vinh lên bậc Chân Phúc. Sinh thời anh là một “lập trình viên vi tính”, những người yêu mến ngành công nghệ điện toán đã chọn anh làm Đấng Bảo Trợ. Ngày 1/10 vừa qua ngôi mộ của anh đã được khai mở, đó là một thủ tục trước khi diễn ra việc tuyên phong Chân Phúc hoặc Hiển Thánh cho một vị trong Giáo Hội.

Các tín hữu tham dự nghi thức mở huyệt mộ đã hết sức ngỡ ngàng trước điều họ chứng kiến: thi thể của vị thánh trẻ không hề bị phân hủy.

Ông Carlos Acácio Gonçalves Ferreira, người quản lý khu mộ của thánh Carlo, nói rằng thi thể của anh hầu như “hoàn toàn nguyên vẹn”. Ông cũng nói thêm. “Lần đầu tiên trong lịch sử, chúng ta sẽ thấy một vị thánh mặc quần jean, giày thể thao và áo thun. Đây là một thông điệp tuyệt vời cho chúng ta; chúng ta có thể cảm thấy sự thánh thiện không phải là một điều xa vời như các vị tu sĩ trong Tu viện mà là một thanh niên ngoài đời như bao thanh niên khác. Sự thánh thiện có thể nằm trong tầm tay của mọi người vì Thiên Chúa là Chúa của mọi người chúng ta.”

Đức Giám mục Giáo phận Assisi, Đức cha Domenico Sorrentino của đã cử hành thánh lễ mở cửa mộ, nói rằng “hôm nay anh Carlo trở nên hữu hình một lần nữa, vẻ đẹp của sự hiện diện của anh ấy giữa các thiên thần và các thánh. Anh Carlo giúp chúng ta noi theo tấm gương của anh để bước theo Đức Kitô.

Anh Acutis chào đời tại London (Anh) vào ngày 3.5.1991, trong chuyến công tác của cha mẹ là ông bà Andrea và Antonia. Đến tháng 9, họ quay về Milan (Ý). “Con của bà thật đặc biệt!”, mẹ của cậu bé, bà Antonia, thường xuyên nghe được những lời nhận xét như thế từ cha xứ, thầy cô giáo, bạn bè cùng lớp, thậm chí cả người gác cổng tòa nhà nơi họ cư ngụ từ năm 1994 tại Via Ariosto. Hai vị không biết rằng, dù gia đình không thường xuyên đi nhà thờ, con của họ lại một lòng hướng về Chúa Giêsu, nguồn gốc giúp hình thành những phẩm chất vượt trội của đứa trẻ.

Bà Antonia nhớ lại đứa con nhỏ của mình không bao giờ đi ngang cổng một nhà thờ mà không yêu cầu được vào bên trong để viếng Chúa. Bà ngạc nhiên khi phát hiện con trai đọc tiểu sử các vị thánh cũng như Kinh Thánh, và thậm chí còn bất ngờ hơn nữa khi cậu bé bắt đầu đặt ra các câu hỏi mà bà chẳng thể nào trả lời được. Và trong vô thức, người mẹ theo bước chân của con quay về với đức tin. “Tôi không hiểu được sức mạnh đằng sau lòng mộ đạo của con trai. Đứa con vẫn còn quá nhỏ bé nhưng hết sức kiên định về điều mà con muốn”, theo lời người mẹ. Khi 7 tuổi, cậu bé được rước lễ lần đầu. Từ dạo đó trở về sau, dù tuổi còn nhỏ, Acutis chẳng bao giờ quên dự thánh lễ và lần chuỗi mỗi ngày.

Trong quá trình đi học, cậu luôn đạt được những thành tích học tập xuất sắc ở cấp trung học và hoàn thành mọi công việc liên quan đến công tác thiện nguyện, Acutis vẫn có thời gian luyện saxophone, chơi đá bóng, thiết kế các chương trình máy tính, và cũng giống như bất kỳ thanh thiếu niên cùng tuổi khác, cậu thích chơi game. Cậu có thiên hướng về khoa học máy tính và được các kỹ sư thực tập ngợi khen trong quá trình tiếp xúc vì vô cùng sáng dạ. Acutis quan tâm rất nhiều lĩnh vực, từ lập trình, chỉnh sửa phim đến lập website và viết tạp chí định kỳ. Cậu luôn giúp đỡ bạn bè cùng lớp yếu hơn mình và luôn tạo được sự gần gũi đối với mọi người xung quanh.

Acutis đã tạo ra một số website nổi tiếng, để để lan toản Tin Mừng cho mọi người như một nhà truyền giáo thực sự. Thông qua những website của mình, nhà lập trình trẻ đã tìm được cách kết nối với càng nhiều người càng tốt, từ đó lan truyền đức tin.

Đến đầu tháng 10.2006, Acutis ngã bệnh. Gia đình nhanh chóng nhận được kết quả chẩn đoán của bác sĩ: bệnh bạch cầu cấp tính. Acutis biết mình sắp chết và cậu đã nói: “xin hiến dâng những đau khổ mà mình phải chịu cho Đức Giáo Hoàng và Giáo hội, để bỏ qua cõi luyện ngục và đi thẳng lên thiên đàng”. Ngày 12.10, cậu qua đời lúc mới 15 tuổi. Theo ý nguyện của người cậu, gia đình chôn cậu tại Assisi, thành phố của thánh Phanxicô.

Gx. Cần Giờ – DCCT

CỐ GẮNG LÀM CON CÁI HIỀN LÀNH CỦA CHÚA

CỐ GẮNG LÀM CON CÁI HIỀN LÀNH CỦA CHÚA

 Tuyết Mai

Ở tuổi từng trải đời thì chúng ta nghiệm ra một điều là khuyên người trẻ tuổi cố gắng tập suy nghĩ chậm lại một tí, nói chậm lại tí và làm mọi việc chậm lại thì sẽ tốt đẹp hơn thay và sẽ có ít nhà bị đốt cháy hơn. Có thế thì sự dữ nếu có cũng sẽ đến chậm hơn vì phần lớn là do lỗi ở chúng ta ứng xử nhanh quá mà người mình có câu “Giận quá mất khôn”, “Dục tốc bất đạt”.

**

Quả cuộc đời thì cho đến tuổi già gần đất xa trời nhưng chúng ta cũng không ngừng học hỏi; lý do đơn giản chỉ là để tìm bình an cho chính mình và cho gia đình cùng mọi người chung quanh. Người hiền lành thì dễ dàng thành công hơn ở đời. Lại luôn được mọi người quý mến và nếu gặp người khôn ngoan thì đỡ cực hơn.

**

Vả người luôn kiểm soát được sự giận dữ của mình thì luôn làm cho gia đình hạnh phúc. Vợ chồng thuận hòa; con cái chúng sẽ luôn tìm đến cha mẹ để hỏi ý kiến, nghe lời cố vấn khôn ngoan; giúp cho chúng có được quyết định đúng đắn hơn để sống đời bình an vì tin tưởng các ngài có nhiều kinh nghiệm. Nhưng hạnh phúc hơn cả vẫn là chúng có cha mẹ biết thông cảm và dễ dàng để nói chuyện với. Người có tánh hiền lành cũng thường là người giảng hòa cho người khác, giúp cho mọi người có được sự thoải mái, cảm thông khi ở gần và sống cùng.

Một người biết tánh của mình xấu hay dễ nổi giận thì cần biết để phục thiện, càng sớm càng tốt. Cố gắng sửa đổi để mọi người trong nhà luôn có được bình an và vui vẻ. Ai sống ở trên đời mà không có mối lắng lo, có nỗi buồn phiền, trách nhiệm và bổn phận để gánh vác và phải chu toàn.

**

Chứng minh rất rõ ràng là hầu như sau mọi sự việc la ó, cãi vả, to tiếng với nhau, đập bể đổ đồ đạc trong nhà, với bộ mặt đầy sát khí làm cho mọi người hoảng sợ đứng tim. Vợ thì sợ phát run ôm mặt khóc; còn các con thì đứa lớn ôm đứa bé hơn chúng cũng không dám khóc thành tiếng. Nhưng rồi lần nào cũng như lần nào thì ít giờ sau đó chúng ta hối hận một cách rất khó chịu tâm can và ước gì mình hành xử chậm lại một tí sẽ không có xẩy ra cớ sự; sẽ không để lại ấn tượng xấu xa thêm trong đầu óc của con cái. Mà biết chắc rằng cách hành xử dữ tợn, hung bạo, thiếu kiểm soát của chúng ta đã gây ra biết bao nhiêu đau thương, tan vỡ hạnh phúc gia đình nếu vẫn cố tình không sửa đổi.

**

Thường những người luôn cho mình là quan trọng, là cái rốn của vũ trụ từ trong nhà cho đến ngoài xã hội là thành phần con cưng trong gia đình giàu có mà suốt từ tuổi ấu thơ được cha mẹ cưng chiều, đã làm lơ những tánh hư, tật xấu của con mình mà không hề sửa dạy. Nên lớn lên đã quá quen với chủ nghĩa sống cá nhân, ích kỷ và ngang bướng. Mà cả đời sống như thế thì thật sẽ là cô đơn biết bao nhiêu; phí cả công trình mà Thiên Chúa đã tác tạo nên ta cho có hình hài giống Chúa nhưng lại thiếu trái tim nhân hậu.

**

Buồn thay cho con người ở mọi thời đại luôn vẫn có những cỏ lùng sống chung với lúa tốt. Người ngoại giáo họ có câu mà chúng ta không đồng ý vì nó là lời biện hộ cho cái nết xấu của người mà thôi đó là “Khẩu xà mà tâm phật”. Ý chỉ người luôn miệng chửi bới người ta nhưng tâm thì hiền lành như ông Phật. Cuộc đời trần gian này quả là ngắn ngủi nên khuyên hết thảy mọi người cố gắng sống trong sự tử tế, tốt lành, yêu người và yêu đời- trước là cho sức khoẻ của chính mình sau gia đình được hưởng hạnh phúc lây. Như “cây tốt sẽ cho trái tốt” là điều chắc chắn.

**

Sống tốt để làm gương cho con cái, cháu chắt chúng học bắt chước theo và rồi những mảnh đời bất hạnh sống ngoài chợ đời cũng được hưởng lây nhờ vào tấm chân tình, có trái tim luôn mở rộng để chia sẻ, để yêu thương. Amen.

Y tá con của Chúa,

Tuyết Mai

2 tháng 10, 2020

—————————————

Xin bấm vào mã số để cùng hát:

Cuộc Đời Ngắn Ngủi

THÁNG 10 CÙNG NHAU DÂNG KINH MÂN CÔI LÊN ĐỨC MARIA MẸ CHÚNG TA

THÁNG 10 CÙNG NHAU DÂNG KINH

MÂN CÔI LÊN ĐỨC MARIA MẸ CHÚNG TA

Tuyết Mai

Đức Mẹ Maria đã mở chiến dịch đọc kinh Mân Côi bắt đầu từ làng Fatima, qua 3 trẻ nhỏ vì thế giới ngày càng tội lỗi, càng làm cho Thiên Chúa nổi giận. Lẽ đương nhiên người con nào làm lỗi thì phải chuẩn bị tinh thần và thái độ để bước vào tòa Giải Tội, để xin Chúa tha thứ tội.

**

Cảm tạ Đức Mẹ Maria Ngài đã tìm ra phương cách hơn cả tuyệt vời giúp cho con cái Mẹ trên toàn cầu có thể xoa dịu, làm vơi đi cơn giận của Thiên Chúa. Đó là Mẹ ban cho con cái trần gian của Mẹ tràng chuỗi Mân Côi – Như một bửu bối giữ trong người có thể chống trả mọi sự dữ, mọi cạm bẫy và mọi thử thách ở mọi lúc, mọi nơi vì chúng quỷ chúng luôn là rình rập, giăng bẫy cả ngày lẫn đêm.

**

Trong thời buổi của ngày hôm nay chúng ta ai cũng khao khát có được cuộc sống hòa bình, tự do, no ấm; chấm dứt dịch bệnh Covid-19 thì con người mới có thể bình yên mà sống cuộc sống bình thường . Mới có thể phục hưng và tái tạo một quốc gia hay một thế giới hưng thịnh hơn để không còn ai phải bị sống trong cảnh đói nghèo. Có được tự do tôn giáo và người người sống tôn trọng lẫn nhau; trong lẽ công bằng, trong tinh thần xây dựng; yêu thương, quan tâm và lo lắng cho nhau.

**

Muốn được thế thì Đức Mẹ Maria luôn thiết tha kêu gọi hết thảy con cái của Mẹ hãy siêng năng lần chuỗi, đọc kinh Mân Côi cả ngày lẫn đêm. Để giúp chúng ta tránh xa được mọi sự cám dỗ, mọi dịp tội bắt nguồn tự sự suy nghĩ tội lỗi do 2 con mắt mà ra. Lũ quỷ chúng làm việc siêng năng lắm; nghĩ ra đủ mưu kế để tạo cơ hội gieo rắc, cấy mầm tội lỗi vào đầu của chúng ta.

**

Chúng ta hãy cùng động viên nhau thêm lòng hăng say làm chiến dịch đọc kinh Mân Côi ở từng nhà, từng giáo họ và từng giáo xứ trong suốt tháng 10 này nhé! Riêng đối với Thiên Chúa Cha khi nghe lời kinh Mân Côi cất lên thì chắc hẳn làm cho Người thêm ấm lòng, mãn nguyện và cảm thấy yêu thương chúng ta hơn. Amen.

Y tá con của Chúa,

Tuyết Mai

2 tháng 10, 2020

———————————————-

Xin bấm vào mã số dưới đây để cùng hát:

(Hay giúp cho các bệnh nhân nằm trên giường bệnh không thể tự đọc kinh được)

Kinh Lậy Cha, Kính Mừng, Sáng Danh

CON ĐƯỜNG NHỎ

CON ĐƯỜNG NHỎ

 Rev. Ron Rolheiser, OMI

Hầu hết trong chúng ta, ai cũng đã từng nghe nói về Thánh Têrêxa Hài Đồng, nhà thần nghiệm người Pháp qua đời năm 1897 ở tuổi 24 và có lẽ đây là vị thánh nổi tiếng nhất trong hai thế kỷ qua.  Thánh Têrêxa nổi tiếng vì nhiều chuyện, nhất là về con đường tâm linh được gọi là “con đường nhỏ” của ngài.  “Con đường nhỏ” là gì?

Suy nghĩ chung thường nhìn Thánh Têrêxa và “con đường nhỏ” của ngài là lòng mộ đạo đơn sơ không phải là công lý so với chiều sâu con người hay tâm linh của ngài.  Thường thường “con đường nhỏ” được đơn giản hiểu là, vì danh Chúa Giêsu, chúng ta làm những việc bác ái nhỏ bé, ẩn giấu, khiêm nhường cho người khác mà không mong đợi được đáp trả lại.  Trong cách giải thích phổ biến này, chúng ta đã gọt rửa, tẩy sạch các vết nhơ và tươi cười với những người khó chịu để làm vui lòng Chúa.  Chắc chắn ở một vài khía cạnh, điều này là đúng; nhưng “con đường nhỏ” của Thánh Têrêxa cần được hiểu sâu rộng hơn.

Đúng, “con đường nhỏ” khuyên chúng ta nên làm những việc nhỏ, dễ thương với nhau nhân danh Chúa Giêsu, nhưng con đường này có những chiều kích sâu đậm hơn.  “Con đường nhỏ” của Thánh Têrêxa dẫn đến sự thánh thiện dựa trên ba chuyện: nhỏ bé, ẩn danh và có động lực riêng.

Nhỏ bé: Đối với Thánh Têrêxa, “nhỏ bé” trước hết không phải là nhỏ bé trong các hành động chúng ta làm, rửa chén, gọt khoai hay tươi cười với người khó chịu.  Nhỏ bé trước hết là nói đến tình trạng thấp hèn của chính mình, tình trạng khó nghèo tận cùng của mình trước mặt Chúa.  Đứng trước Thiên Chúa, chúng ta nhỏ bé.  Chấp nhận mình nhỏ bé, hành động trong tinh thần nhỏ bé là khiêm nhường.  Chúng ta đến với người khác, đến với Chúa trên “con đường nhỏ” khi chúng ta làm các việc bác ái nhỏ cho người khác, chứ không bằng sức mạnh và đức tính mà chúng ta cảm nhận lúc đó, nhưng đúng hơn là qua cảm nhận mình khó nghèo, mình bất lực, mình trống rỗng để ân sủng Chúa làm việc qua chúng ta, để những gì chúng ta đang làm sẽ lôi kéo người khác đến với Chúa chứ không phải đến với mình.

Hơn nữa sự thấp bé của chúng ta làm cho chúng ta nghĩ, đa số chúng ta, chúng ta không làm chuyện gì lớn để thay đổi lịch sử nhân loại.  Nhưng chúng ta có thể thay đổi thế giới qua các việc thấp bé của mình, chúng ta gieo đây đó hạt mầm ẩn giấu, như một loại kháng sinh tiềm ẩn cho sức khỏe tâm hồn, phân chia nguyên tử tình yêu trong chính con người mình.  Và như thế, “con đường nhỏ” là làm những chuyện khiêm tốn, ẩn giấu.

Ẩn danh: “Con đường nhỏ” của Thánh Têrêxa là con đường ẩn giấu, để những gì Cha thấy trong ẩn giấu sẽ được đền đáp trong ẩn giấu.  Và những gì ẩn giấu không phải là việc làm bác ái của chúng ta, nhưng là chính chúng ta, những người đang làm việc này.  Trong “con đường nhỏ”, các hành động bác ái nhỏ của chúng ta đa phần không được chú ý, dường như không có một tác động nào thực sự trên lịch sử nhân loại và nó cũng không mang lại cho chúng ta một lòng biết ơn nào.  Nó vẫn ẩn giấu, không ai biết nhưng bên trong Nhiệm Thể Chúa Kitô, những gì ẩn giấu, không vụ lợi, không ai biết, những gì bị xóa mờ, những gì không đáng kể, không quan trọng chính là chiếc xe quan trọng nhất của tất cả để ân sủng ở một mức độ sâu đậm nhất.  Giống như Chúa Giêsu, Chúa không cứu chúng ta bằng các phép lạ giật gân và các hành động đáng kể, nhưng Ngài cứu chúng ta qua sự vâng phục không điều kiện với Chúa Cha và qua sự tử đạo thầm lặng, các việc làm của chúng ta cũng vẫn là những việc làm không ai biết, để cái chết và tinh thần chúng ta để lại mới làm cho chúng ta thực sự nên ơn ích.

Động lực riêng: Cuối cùng, “con đường nhỏ” dựa trên một động lực đặc biệt.  Chúng ta được mời gọi để hành động khởi đi từ sự thấp bé và ẩn danh của mình, làm các hành động yêu thương nhỏ, phục vụ người khác vì một lý do đặc biệt, theo nghĩa bóng, đó là lau gương mặt đang đau khổ của Chúa Kitô.  Bằng cách nào?

Thánh Têrêxa Lisiơ là người cực kỳ được ân phúc và có biệt tài.  Dù từ đầu đời, ngài đã trải qua nhiều đau khổ, nhưng như ngài công nhận và theo chứng từ của nhiều người, Thánh Têrêxa được yêu thương một cách thuần khiết, sâu đậm và tuyệt vời đến nỗi làm cho nhiều người phải ao ước.  Ngài cũng là em bé rất dễ thương, được bao quanh bởi yêu thương và an toàn của một đại gia đình mà mỗi nụ cười, mỗi giọt nước mắt đều được chú ý, đều được yêu mến (và thường được chụp hình).  Nhưng khi ngài lớn lên, ngài nhanh chóng nhận ra, những gì có thật trong đời sống của mình không phải ai cũng có.  Nụ cười và nước mắt của họ không ai chú ý và cũng không được ai yêu mến.  Như thế “con đường nhỏ” của ngài xây dựng trên một động lực đặc biệt.  Và đây là lời của Thánh Têrêxa:

“Một ngày chúa nhật nọ, khi nhìn hình Chúa Giêsu trên thập giá, hình ảnh máu chảy ra từ bàn tay cực thánh của Ngài đã làm cho tôi xúc động mãnh liệt.  Tôi cảm thấy đau đớn tột cùng khi nghĩ, giọt máu này rơi xuống đặt mà không ai vội đến thấm.  Tôi quyết tâm giữ tinh thần mình luôn ở dưới chân thập giá và nhận sương rơi của Ngài… Ôi, tôi không muốn giọt máu này bị mất.  Tôi sẽ dành cả đời để lau thấm nó vì lợi ích cho các linh hồn.  Sống cho tình yêu, đó là lau khô khuôn mặt của bạn.”

Sống “con đường nhỏ” là để ý và yêu mến các giọt nước mắt không ai chú ý rơi từ khuôn mặt của những người đau khổ.

 Rev. Ron Rolheiser, OMI

Teresa HDGS.jpg

From: Langthangchieutim

HÃY TÌM VỀ BÊN CHÚA ĐỂ ĐƯỢC SỐNG ĐỜI BÌNH AN

HÃY TÌM VỀ BÊN CHÚA ĐỂ ĐƯỢC SỐNG ĐỜI BÌNH AN

Tuyết Mai

Trần gian là nơi luôn sống trong sự tranh đấu. Phải đấu trí từng ngày để có miếng ăn, có áo mặc và để có nơi ngủ nghỉ sau một ngày dài làm việc cực nhọc và tinh thần bị suy nhược. Chỉ lo cho gia đình thôi cũng là một công việc mà đòi hỏi trách nhiệm cùng bổn phận không nhẹ nhàng tí nào (nhất là gia đình nào có đông con). Trừ khi chúng ta chấp nhận nó và phó thác tất cả cho Thiên Chúa để xin Người bổ sức thêm cho.

**

Vì chỉ có Thiên Chúa duy nhất Người mới thấu hiểu chúng ta cần gì và thiếu gì cho từng ngày sống, qua lại qua. Chỉ có Người mới hiểu rõ mục đích của chúng ta ở nơi Trần Gian này là để làm gì mưu ích cho phần rỗi linh hồn của chúng ta. Làm gì để đẹp lòng Thiên Chúa và cho anh chị em?. Nên ngoài Thiên Chúa ra thì chắc chắn cuộc đời của từng người chúng ta cảm thấy rất vô vị và rất vô dụng. Là thành phần ăn bám xã hội, bon chen và rất tội lỗi.

**

Bởi thế mà Đức Mẹ Maria của chúng ta thường xuyên khóc ra máu vì con người ngày càng cố tình làm tổn thương Chúa Con Giêsu của Mẹ cách trầm trọng. Vì con người sống trong tội lỗi thường bẻ cong Lời của Chúa. Biện minh cho mọi tội lỗi của mình làm ra. Làm gương mù gương xấu cho thế hệ non trẻ. Trái tim ra chai đá trước những mảnh đời bất hạnh. Sanh ra bệnh vô cảm có nghĩa ai chết mặc ai miễn mình được sống. Toàn thân ra nhơ nhuốc do có đầu óc bệnh hoạn!?. Đã không ăn năn chừa tội mà lại cố tình tiếp tục phạm tội dù chúng ta biết chắc cái chết rất có thể ngay liền khi phạm tội.

**

Ôi lạy Thiên Chúa, Chúa chúng con! Xin thương cho hết thảy chúng con là phường tội lỗi được Chúa đến ngự trị trong căn nhà tâm hồn của chúng con vì chúng con là giống loài yếu đuối không có khả năng tự kiềm hãm tội lỗi của chính mình. Lại xem thế gian là tất cả để chúng con luôn thèm khát, muốn có tất cả nhưng vẫn không cảm nhận được hạnh phúc là đích thực. Bởi sự thật thì chúng chỉ mang lại cho chúng con cảm giác nhất thời như chích thuốc phiện cho một chút sống ảo vì thật sao được khi tỉnh dậy thì mọi chuyện buồn, chán nản, tang thương, mất mát, cô đơn kia nó vẫn còn y nguyên đó. Có buồn cho gia đình lắm không vì có nhiều người rất thành công trên đời nhưng vẫn đi tìm cái chết vì họ cảm thấy cuộc đời không đáng sống.

**

Có phải Trần Gian trải qua bao nhiêu thế kỷ qua vẫn luôn có đầy dẫy những con người bị mù về tâm linh; căn nhà tâm hồn thì chứa đầy những côn trùng nguy hại nhưng họ vẫn cứ sống dửng dưng, vui vẻ không cần dọn sạch, không có một sự chuẩn bị nào cho cái ngày Tận Thế của riêng họ?. Mà người lãnh đạo của những người mù này không ai xa lạ là lũ quỷ vô cùng xảo quyệt và gian ác. Vì chúng biết rất rõ con người thèm muốn gì nhất … Thế là chỉ cần một miếng mồi nho nhỏ thì chúng quỷ cũng dễ dàng móc lên từng linh hồn của người tham lam xuống hố sâu của Hỏa Ngục muôn đời. Amen.

Y tá con của Chúa,

Tuyết Mai

25 tháng 9, 2020

——

Xin bấm vào mã số dưới đây để cùng hát:

 Tìm Về Bên Chúa

KINH NGHIỆM TRONG CĂN PHÒNG KHÁCH SẠN

KINH NGHIỆM TRONG CĂN PHÒNG KHÁCH SẠN

 LmMark Link

Chủ đề: Hối cải là một tiến trình, là một cuộc du hành liên tục chỉ kết thúc vào lúc chết.

 Thomas Merton mồ côi cha mẹ năm 16 tuổi.  Cậu gia nhập Đảng Cộng sản năm 20 tuổi và gặp được Đức Kitô năm 23 tuổi.  Đến năm 24 tuổi chàng trở thành phóng viên tờ Nữu Ước thời báo (New York Times).  Năm 26 tuổi, chàng thu gom toàn bộ tài sản vào một chiếc túi vải rồi đến sống ở Kentucky và trở thành một thầy dòng chiêm niệm Trappist (Anh em hèn mọn).  Trong quyển sách tự thuật về cuộc sống tâm linh rất ăn khách nhan đề “The seven storey Mountain” (Ngọn núi bảy tầng), Thomas Merton mô tả lại bước đầu tiên trong tiến trình hối cải của chàng.  Ngay khi vừa tốt nghiệp Trung học, Thomas đã đi du lịch một mình qua Âu Châu và sống một cuộc sống hơi buông thả.  Một đêm nọ, chính trong căn phòng chàngThomas bỗng nhiên ý thức được tội lỗi của mình, chàng viết: “Toàn bộ sự việc xảy ra nhanh như chớp.  Bỗng dưng một nhận thức sâu xa về nỗi bất hạnh và sự hư hỏng của linh hồn mình xâm chiếm hoàn toàn thân tôi.  Tôi vô cùng ghê tởm những gì tôi trông thấy… và linh hồn tôi ao ước trốn thoát khỏi tất cả điều ấy một cách mãnh liệt và cấp bách mà trước đó tôi chưa hề bao giờ cảm thấy như thế.”

Merton nói rằng đó là lần đầu tiên chàng đã cầu nguyện, cầu nguyện thực sự.  Chàng cầu xin Chúa, Đấng mà trước đó chàng chưa hề biết, xin Ngài tự trời ngự xuống giải thoát chàng khỏi quyền lực xấu xa đã cầm giữ tâm hồn chàng trong vòng nô lệ.

Câu chuyện về Thomas Merton minh họa về sự hối cải của người con thứ trong câu chuyện Phúc Âm hôm nay.  Đồng thời nó cũng minh họa cho sự hối cải mà tiên tri Êdekien nhắc đến trong bài đọc thứ nhất hôm nay.

Điều gì đã khiến cho người ta hối cải giống như trường hợp của đứa con thứ trong Phúc Âm hôm nay, hay giống như Thomas Merton trong câu chuyện trên?

Cách đây nhiều năm, các lý thuyết gia chính trị thường phác thảo những bước cần thiết cho một cuộc cách mạng trong một nước.

Bước thứ nhất là tạo ra tâm lý bất mãn tận căn nơi dân.  Bởi vì thiên hạ chỉ nghĩ đến việc đổi thay nếu họ cực kỳ bất mãn với tình cảnh hiện tại của họ.  Điều này cũng đúng xét về bình diện từng cá nhân.  Người ta chỉ lưu tâm thay đổi cuộc sống riêng khi nào họ bất mãn với hiện trạng cuốc sống ấy.  Chúng ta thấy rõ điều này trong trường hợp của Thomas Merton.  Chàng đã bất mãn sâu xa với cuộc sống mình.  Nói cách khác, bước đầu tiên trong tiến trình cải tà là bất mãn với cuộc sống của chính mình.

Bước thứ hai là “Bước nảy lửa” trong đời Thomas Merton chính là điều chàng kinh nghiệm được trong căn phòng khách sạn của chàng.  Nói theo ngôn ngữ thần học, đó là lúc ân sủng Chúa tuôn xuống.

Bước thứ ba là thực hiện một điều cụ thể đầu tiên hướng về một cuộc sống mới.  Chúng ta cũng thấy điều này nơi cuộc đời Thomas Merton.  Ngay sáng hôm sau, sau khi có được cái kinh nghiệm đã xảy ra trong căn phòng khách sạn, Thomas Merton đã đi bộ ra ngoài ánh nắng ban mai.  Tâm hồn ngài tan nát vì đau đớn và ăn năn.  Nhưng đây là một cảm giác tốt đẹp, giống như cái nhọt được bác sĩ dùng dao giải phẫu.

Dù chưa phải là người Công giáo, Merton vẫn đi đến một nhà thờ quì gối xuống và chậm rãi đọc kinh Lạy Cha với tất cả niềm tin của mình.  Sau khi cầu nguyện xong, Merton trở lại dưới ánh nắng mặt trời. Chàng cảm thấy như được tái sinh.  Trông thấy một bức tường thấp bằng đá, Merton liền ngồi xuống trên đó lòng hân hoan trong niềm an bình tâm hồn mới tìm gặp được.  Trước đây chưa bao giờ Merton có được sự an bình như thế.

Merton vẫn còn quãng đường dài phải bước trước khi hoàn tất cuộc hối cải của chàng.  Tuy nhiên chàng đã bắt tay làm một việc đầu tiên cực kỳ quan trọng là hướng về một cuộc sống mới.  Cần phải ghi nhớ rằng tất cả chúng ta vẫn còn lữ hành trên đường hướng về sự hối cải trọn vẹn.  Chẳng hạn, trong chúng ta có một số người cần phải chiến đấu để từ những Kitô hữu bình thường trở thành Kitô hữu tốt, một số khác cần phải cố gắng từ những Kitô hữu tốt trở thành những Kitô hữu xuất sắc.  Và số khác nữa thì cố gắng từ những Kitô hữu xuất sắc trở thành kitô hữu gương mẫu.

Khi bình luận về cuộc du hành bất tận của người Kitô hữu hướng về sự hối cải trọn vẹn, một thần học gia thế kỷ 19 người Đan Mạch tên là Soren Kierkegaard đã nói: “Không hề có tình trạng đã thành một Kitô hữu mà chỉ có tình trạng đang trở thành một Kitô hữu.”

Như thế, sự hối cải là một tiến trình, là một cuộc du hành đang tiếp diễn và chỉ chấm dứt khi nào chúng ta chết.

Bước thứ nhất trong cuộc du hành này là sự bất mãn tận căn với nếp sống hiện tại của chúng ta.  Hãy nhớ lại Merton đã bất mãn với cuộc sống mình như thế nào.

Bước thứ hai là bước tia lửa làm thành ngọn lửa thúc giục chúng ta phải làm một điều gì đó cho cuộc đời mình.  Hãy nhớ lại cảm nghiệm trong căn phòng khách sạn của Merton.

Bước cuối cùng là thực hiện việc làm đầu tiên cực kỳ quan trọng là hướng về một cuộc sống mới.  Hãy nhớ lại Merton đã tới nhà thờ để cầu nguyện ngay sáng hôm sau khi xảy ra cảm nghiệm trong căn phòng khách sạn.

Các bài đọc hôm nay mời gọi chúng ta khám phá ra cuộc sống của mình.  Chúng ta có cảm thấy bất mãn về mối tương giao hiện tại giữa mình và Chúa Giêsu không?  Chúng ta có ao ước thân tình sâu sắc hơn với Chúa không?  Chúng ta có muốn yêu thương gia đình láng giềng chúng ta nhiều hơn giống như Chúa Giêsu yêu thương họ không?

Nếu có thì các bài đọc hôm nay có thể ví như tia lửa bật ra để biến thành ngọn lửa mà chúng ta cần thiết phải có để làm nên một điều gì cụ thể cho các mối tương giao nêu trên.

Có lẽ việc làm đầu tiên cực kỳ quan trọng hướng về cuộc sống mới là ra trình diện để được chữa lành trong Bí tích Hòa giải; là bắt đầu bỏ giờ ra nhiều hơn cho việc cầu nguyện, là lưu tâm đến một số vấn đề gia đình, chẳng hạn như tính hay nóng nảy với con cái, đồng thời cầu xin Chúa Giêsu giúp chúng ta làm một điều gì đó cụ thể ngay tức khắc để lướt thắng khó khăn ấy.

Đây là lời mời gọi hướng đến đức tin mà chúa ngỏ với mỗi người chúng ta đang hiện dịên nơi đây qua các bài đọc hôm nay.

Để kết thúc, chúng ta hãy cầu nguyện:

Ôi giọng nói của Chúa Giêsu,

Xin hãy kêu gọi chúng tôi,

Khi chúng tôi lạc bước quá xa Ngài.

Ôi đôi mắt Chúa Giêsu,

Xin hãy mỉm cười nhìn chúng tôi

Khi chúng tôi cần Ngài khích lệ

Ôi đôi tay Chúa Giêsu,

Xin hãy xức dầu cho chúng tôi

Khi chúng tôi yếu đuối mệt mỏi.

Ôi cánh tay Chúa Giêsu,

Xin hãy nâng đỡ chúng tôi

Khi chúng tôi vấp ngã.

Ôi trái tim Chúa Giêsu,

Xin hãy giúp đỡ chúng tôi yêu thương nhau

Như chính Ngài đã yêu thương chúng tôi.

LmMark Link

From: Langthangchieutim

VỊ KHÁCH CÓ ẢNH HƯỞNG

VỊ KHÁCH CÓ ẢNH HƯỞNG

Lm. Mark Link, S.J.

Cách đây không lâu có một bà viết một bài báo thật hay về việc trang hoàng nhà cửa của bà.  Mọi sự đều xuông xẻ cho đến khi chồng bà bỏ đi các đồ trang hoàng nội thất và treo một hình Chúa Giêsu thật lớn ngay chính giữa căn nhà.

Bà tìm cách thuyết phục chồng nghĩ lại, nhưng ông nhất định từ chối.  Sau đó, trong một cuộc thảo luận với ông, bà nhớ lại những lời của Chúa Giêsu: “Nếu ai công khai tuyên bố họ thuộc về Thầy, Thầy cũng sẽ tuyên bố nhận họ như thế trước mặt Cha Thầy, Đấng ngự trên trời” (Mt 10:32).  Câu nói ấy đã giải quyết vấn đề.  Chồng bà thắng.

Bây giờ bà nói bà vui mừng khi chồng bà thắng, vì bà nghĩ rằng tấm hình của Chúa Giêsu ấy đã có một ảnh hưởng đáng kể trên gia đình bà – và cả những người đến thăm.

Thí dụ, ngày kia có một người lạ nhìn đến tấm hình ấy, họ quay sang bà và nói, “Bà biết không, Đức Giêsu không nhìn vào bà; Người nhìn thấu qua bà.”  Và một tối kia, người bạn của bà nhìn đến tấm hình này và nói, “Tôi cảm được sự bình an trong nhà của bà.”  Tuy nhiên, ảnh hưởng đáng kể nhất của tấm hình này là sự đối thoại, bà cho biết như thế.  Tấm hình đưa họ vào một mức độ đối thoại cao hơn, sâu đậm hơn.

Bà kết thúc bài viết rằng bà biết sẽ có người mỉm cười khi đọc những nhận xét này và ngay cả chế nhạo bà, nhưng bà không lưu tâm.  Bà nói, “Điều tôi biết rất rõ là khi bạn mời Chúa Giêsu vào nhà bạn, bạn sẽ không bao giờ giống như trước.”

Đôi tân hôn trong bài phúc âm phép lạ tiệc cưới Cana chắc chắn sẽ đồng ý với bà.  Họ đã mời Chúa Giêsu đến nhà của họ, và Người đã làm phép lạ đầu tiên ở đó.  Và họ không bao giờ giống như trước nữa.  Có lẽ không phải tình cờ khi phép lạ đầu tiên của Chúa Giêsu, biến nước thành rượu, đã tiên báo phép lạ sau cùng của Người, biến rượu thành chính máu của Người.

Có lẽ cũng không phải tình cờ khi Chúa Giêsu làm phép lạ trong một căn nhà, nhà của Máccô. (Mc 14:12-15; Công Vụ 12:12).  Và cũng như đôi tân hôn ở Cana, Máccô và gia đình ông không bao giờ giống như trước nữa.

Một sự kiện ít người để ý là Chúa Giêsu thường làm phép lạ ở trong nhà của người khác.

Thí dụ, khi ông Phêrô lần đầu tiên mời Đức Giêsu đến nhà ông, điều đầu tiên Người làm là chữa cho mẹ vợ của ông được khỏi bệnh (Mc 1:31).  Và khi ông Giairút, viên trưởng hội đường, mời Đức Giêsu đến nhà ông, điều đầu tiên Người làm là phục hồi sự sống cho con gái của ông Giairút, nó vừa mới chết (Mc 5:41).  Gia đình ông Phêrô cũng như gia đình ông Giairút không bao giờ giống như trước nữa.

Sau đó có một thủ lãnh Biệt Phái, ông mời Đức Giêsu đến nhà dùng cơm tối, và một trong những điều đầu tiên Đức Giêsu làm là chữa lành cho một người bệnh ở nhà của ông này (Lc 14:4).  Và ai có thể quên được ông Giakêu, người thu thuế cắt cổ ở Giêrikhô?  Ông cũng được đón tiếp Đức Giêsu vào nhà của ông.  Sau khi trò chuyện, ông Giakêu đã cho đi một nửa gia tài cho người nghèo, và đền bù cho những người bị ông lừa gạt đến bốn lần nhiều hơn số tiền ông lấy của họ (Lc 19:8).

Và sau cùng, một câu chuyện cảm động ở Emmau vào tối Phục Sinh.  Hai người mời Đức Giêsu ở lại dùng bữa tối, tuy lúc bấy giờ họ không biết đó là Người.  Kết quả là Đức Giêsu đã cử hành tiệc Thánh Thể đầu tiên sau bữa Tiệc Ly (Lc 24:30).

Đây chỉ là một vài thí dụ về việc người ta mời Chúa Giêsu vào nhà của mình và không bao giờ họ giống như trước nữa.

Những thí dụ này làm chúng ta tự hỏi, “Có bao giờ chúng ta ý thức mời Chúa Giêsu vào nhà của mình, trong một phương cách thực tiễn chưa?”  Thí dụ, nếu một chuyên gia trang hoàng nội thất vào nhà của chúng ta, họ có thấy trên các vách tường một chứng cớ nào là gia đình chúng ta theo Chúa Giêsu không?  Hoặc chuyên gia ấy sẽ nói rằng, “Tôi thấy con cái ông bà muốn trở thành các siêu sao nổi tiếng như Michael Jackson hay Bruce Springteen”, v.v.

Hoặc giả sử rằng con trai bạn đưa về nhà một người bạn của nó ở đại học, liệu người ấy khi trở về trường có nói với con trai bạn rằng: “Gia đình bạn thực sự là Kitô Hữu.  Tôi không nhớ có lần cầu nguyện nào giống như việc cầu nguyện trước bữa ăn ở nhà của bạn.  Và tôi chưa bao giờ cảm được tình cảm thắm thiết như ở nhà của bạn.  Tôi cũng không thấy gia đình bạn nói xấu về bất cứ ai.”   Người sinh viên ấy sẽ không bao giờ giống như trước, vì họ đã được gặp Chúa Giêsu trong căn nhà của bạn.

Mời Chúa Giêsu vào nhà của mình, có lẽ đó là điều quan trọng nhất chúng ta phải làm.

Và cách chúng ta thi hành điều đó có thể trong nhiều phương cách, từ sự hiện diện của Chúa Giêsu qua tượng chịu nạn hoặc các hình ảnh cho đến việc thành khẩn cầu nguyện trước các bữa ăn.  Hoặc có thể là cách đối xử với nhau với tình yêu đích thực và không bao giờ nói xấu người khác.  Một khi chúng ta mời Chúa Giêsu vào nhà, chúng ta có thể mong đợi một điều gì đó rất đặc biệt.  Chúa Giêsu không bao giờ đến một căn nhà mà không làm điều gì đặc biệt.

Đây là một trong những thông điệp của bài phúc âm phép lạ tiệc cưới Cana.  Đó là thông điệp chúng ta cần được nghe.  Đó là thông điệp chúng ta cần trân quý.  Đó là thông điệp có thể thay đổi nếp sống của gia đình chúng ta.  Theo những lời của bà đã viết bài báo: “Điều tôi biết rất rõ là khi bạn mời Chúa Giêsu vào nhà của bạn, bạn sẽ không bao giờ giống như trước.”

Chính Chúa Giêsu đã hứa với các gia đình trong sách Khải Huyền:

Này đây Ta đứng trước cửa và gõ. Ai nghe tiếng Ta và mở cửa, thì Ta sẽ vào nhà người ấy, sẽ dùng bữa với người ấy, và người ấy sẽ dùng bữa với Ta.” (Kh 3:20).

Chúng ta hãy kết thúc với lời cầu nguyện:

Lậy Chúa Giêsu, xin hãy đến căn nhà của chúng con và chúc lành cho nó.

Xin Chúa chúc lành cho các cánh cửa để nó có thể mở ra tiếp đón người khách lạ và cô đơn.  Xin Chúa chúc lành cho các căn phòng trong căn nhà chúng con để được tràn đầy sự hiện diện của Chúa.  Nhất là, xin Chúa chúc lành cho mọi phần tử trong gia đình của chúng con.  Cầu mong sao tâm trí họ mở ra đón nhận lời Chúa.  Cầu mong sao đôi tay họ giang rộng cho những ai có nhu cầu.  Và cầu mong sao tâm hồn họ luôn hướng về Chúa.

Lm. Mark Link, S.J.

From: Langthangchieutim

ban-tho-cong-giao trong nha.jpg

RỒI NGÀY MAI ĐÂY AI SẼ CÒN Ở LẠI?

RỒI NGÀY MAI ĐÂY AI SẼ CÒN Ở LẠI?

Tuyết Mai

Tôi trông đợi gì ở ngày mai?

Một ngày mai có thể sẽ không tới

Thế tôi chờ đợi gì?

Chờ đợi một biến cố thay đổi cuộc đời tôi?

Ngày mai đây ai sẽ còn ở lại?

Trong cuộc đời đầy lọc lừa, đầy dối gian

Ai sẽ cho tôi lòng tin tưởng?

Để cuối chân trời còn thấy hạnh phúc

Của buổi hòang hôn.

**

Ai sẽ với tôi cùng sánh bước?

Khi hai mái đầu tóc đã điểm sương

Ai sẽ cùng tôi một đời chung thủy?

Cùng một con đường đi tới cùng đích của Yêu thương

Có phải ngày mai là những gì ta tiếp thu

Ta tạo được trong hiện tại?

Tôi ơi… Đừng quá mơ mộng

Đừng tìm về quá khứ.

**

Vì quá khứ đã là sự muộn màng

Và tương lai là những bóng mờ

Là ảo tưởng, không cho thực tế

Hãy cố lên tôi ơi…

Cố gắng sống một đời cho lý tưởng

Cho mục đích cao cả là hướng lên Trời

Sống cả đời còn lại trong Yêu thương

Hy Sinh và Phục Vụ

Để làm cho Tâm Hồn được an vui

Được thoải mái, lương thiện

Cho tốt đẹp cả đạo và đời.

**

Để cố gắng luôn sống làm người tử tế

Tử tế hôm nay, tử tế ngày mai

Và suốt một đời làm người

Vì không gì vui sướng cho bằng

Chờ đến ngày mai ta gặt hái

Tất cả những trái thơm ngon

Nặng trĩu cành

Sẽ cho ta cùng gia đình những tháng ngày êm ấm, bình an và hạnh phúc

Vì được nghỉ ngơi… được dưỡng sức

Để bù đắp những tháng ngày nhọc nhằn.

**

Ấy cuộc đời trần gian của con người

Giống như bánh xe lăn

Lăn mãi, lăn hoài không ngừng nghỉ

Chỉ nghỉ lăn khi nó bị hao mòn, bị gãy

Thôi thì sống ở trên đời chúng ta

Chỉ cần biết thờ phượng một Thiên Chúa

Biết cậy trông và tín thác

Để Người sẽ ban cho chúng ta

Ơn Khôn Ngoan biết thế nào là đủ

Để chấp nhận hiểu biết sức người có hạn

Để sống không hối hận ở ngày mai

Để không tiếc nuối trong quá khứ

Để không phải thốt lên hai chữ “Giá mà…”.

……..

Sống có Chúa con cái luôn có hạnh phúc

Vì chẳng ai phải thiếu thốn chi

Vì có Chúa tất cả đều biết giá trị

Giá trị phần hồn, giá trị phần xác

Ai thiết tha của cải trần gian sẽ bị hư mất

Ai thiết tha cuộc sống Nước Trời

Sẽ được Thiên Chúa ban cho no thỏa

Từ đời này và ở cả đời sau. Amen.

Y tá con của Chúa,

Tuyết Mai

21 tháng 9, 2020