TÌNH YÊU LÀ LẼ SỐNG 

TÌNH YÊU LÀ LẼ SỐNG  

Lm Giuse Tạ Duy Tuyền

Đã có lần Đức Cố Hồng Y FX Nguyễn Văn Thuận từng nói với Bill Gate rằng: “Sự văn minh đích thực là không để ai ở lại phía sau.”  Và Đức Cố Giáo hoàng Gioan Phaolo II cũng nói: “Sự văn minh đích thực là phục vụ sự sống.”  Thế nhưng, “những điều trông thấy mà đau đớn lòng.”  Một thế giới quá chênh lệch giầu nghèo.  Một thế giới quá đề cao đồng tiền mà quên cả lương tri con người.  Một thế giới lấy kinh tế làm đầu nên đã làm đảo lộn biết bao thuần phong mỹ tục, và những giá trị đạo đức truyền thống của các tiền nhân.  Khoa học tiến bộ, nhưng đạo đức và phong hoá xuống cấp trầm trọng.  Sự tiến bộ của khoa học dường như đang giúp sức cho sự dữ gia tăng.  Khoa học tiến bộ đang phục vụ cho văn hoá sự chết hơn là phục vụ cho văn hoá sự sống.  Người ta tìm muôn nghìn cách thức để lừa đảo, gian manh và truỵ lạc.  Đứng trước viễn cảnh đen tối của xã hội hôm nay, Sĩ Phu Bắc Hà đã đúc kết thành bốn câu thơ:

Nhân phẩm từ đây giảm giá rồi

Chỉ còn lương thực tăng giá thôi

Lương tâm bán rẻ hơn lương thực

Chân lý chân giò một giá thôi!

Một thế giới thượng vàng hạ cám đã làm lệch đi rất nhiều những giá trị của cuộc sống.  Một thế giới xem ra những nghĩa cử yêu thương thật hiếm hoi.  Đó chính là một thách đố cho người Kitô hữu chúng ta.  Liệu rằng chúng ta có dám sống triệt để giới răn mến Chúa yêu người giữa một xã hội loại trừ Thiên Chúa và thiếu thốn tình người hay không?  Liệu rằng chúng ta có dám chịu thiệt thòi để người khác hưởng thụ trên lòng quảng đại của chúng ta hay không?  Liệu rằng chúng ta có dám yêu người khi mà người ta đang chơi xấu, đang lợi dụng, đang làm hại chúng ta?  Đây là một thách đố và cũng là đòi hỏi triệt để, vì căn tính của người môn đệ Chúa là “yêu mến tha nhân như chính mình.”  Vì tình yêu là lẽ sống, là hơi thở của người Kitô hữu.  Không có tình yêu thì sức sống của người tín hữu đã không còn.  Không có lòng quảng đại thì không còn là nhân chứng cho Tin mừng Nước Trời của Chúa.  Chúng ta không thể nói yêu Chúa mà trong lòng vẫn còn thù ghét anh em của mình.  Chúng ta phải vượt lên trên lòng ích kỷ, sự hẹp hòi của nhân thế để làm chứng cho một tình yêu nhân ái, bao dung và vị tha.

Đây chính là sứ điệp mà Tin Mừng hôm nay muốn loan báo.  Chúa mời gọi chúng ta hãy yêu mến Chúa trên hết mọi sự.  Đồng thời Ngài cũng đòi buộc chúng ta phải yêu mến tha nhân như chính mình.  Chính Thầy Chí Thánh Giêsu đã làm gương cho chúng ta.  Chính Ngài khi bị treo trên thập tự giá đã giới thiệu cho nhân thế một tinh yêu tinh ròng đến nỗi “dám chết cho người mình yêu.”  Ngài đã chọn thập tự giá làm biểu tượng cho tình yêu tự hiến của mình.  Với thanh dọc, Chúa chấp nhận cực hình để tôn vinh Chúa Cha.  Với thanh ngang, Ngài muốn ôm trọn nhân loại trong tình thương của Chúa.  Người Kitô cũng được mời gọi trở nên đồng hình đồng dạng với Thầy Giêsu khi chúng ta sống tôn vinh Chúa Cha, và yêu mến anh em như chính mình.

Chính tình yêu đó sẽ giúp chúng ta vượt thắng những tham lam bất chính, những thói hại người hại đời để tìm tư lợi riêng cho bản thân mà người đời vẫn đang sống.  Có thể là người, chúng ta cần địa vị, cần danh vọng nhưng vì lòng yêu mến Chúa chúng ta không thể bán rẻ lương tậm, không làm hại đồng loại.  Có thể chúng ta cũng cần của cải để sinh sống, nhưng vì Chúa, chúng ta biết sống quảng đại để mua lấy hạnh phúc Nước Trời.  Có thể đồng loại, vẫn mưu toan làm hại chúng ta, nhưng vì Chúa chúng ta nhịn nhục và nhẫn nại với nhau trong yêu thương và tha thứ.

Như vậy, chỉ có ở trong tình yêu Chúa, chúng ta mới dám sống yêu thương đồng loại như chính mình.  Chính nhờ tình yêu Chúa, sẽ giúp chúng ta trao ban sự sống sung mãn cho nhân thế qua những nghĩa cử yêu thương, bác ái và vị tha.  Chính tình yêu đối với Chúa, sẽ giúp chúng ta sống nhân ái và bao dung với tha nhân là hình ảnh của Ngài.

Ước gì giữa một thế giới đang băng hoại về tình người, chúng ta hãy thắp lên ngọn lửa của yêu thương, để sưởi ấm cho những ai đang cô đơn, thất vọng vì thiếu vắng tình thương, sự cảm thông và nâng đỡ của anh em.  Ước gì giữa một thế giới đang bán rẻ lương tri, người Kitô hữu hãy biết sống tôn trọng lẫn nhau, biết sống cho tình người cao quý, hơn là những của cải vật chất tầm thường.  Ước gì người Kitô hữu chúng ta, đừng vì danh lợi thú mà đánh mất nhân phẩm con người là hình ảnh Thiên Chúa.  Ước gì giữa một xã hội mà chân lý bị vùi giập, chúng ta dám sống cho sự thật, cho dẫu rằng, có bị nghi kỵ, hiểu lầm, kết án và tẩy chay.  Giữa một thế giới mà người ta có thể nhân danh quyền lợi của mình để giết hại người khác một cách phi nhân, ác đức, đặc biệt là các thai nhi vô tội, chúng ta hãy sống theo gương Thầy Giêsu dám chết cho người minh yêu, dám sống mình vì mọi người, và dám trở nên mọi sự cho mọi người như Thầy Giêsu.

Nguyện xin Chúa là tình yêu, xin uốn lòng chúng con nên giống trái tim yêu thương của Chúa.  Amen!

Lm Giuse Tạ Duy Tuyền

(Trích trong ‘Cùng Nhau Suy Niệm’)

From: Langthangchieutim

httpv://www.youtube.com/watch?v=M6OstB6eRKo

Nếu Chỉ Còn Một Ngày Để Sống, Sẽ Ước Mong Chi? Kịp Làm Gì?-Cha Micae Phạm Quang Hồng

CHÚA CÓ THIÊN VỊ KHÔNG?

CHÚA CÓ THIÊN VỊ KHÔNG?

  Rev. Ron Rolheiser, OMI

Chúa có thương một số người nào đó nhiều hơn những người khác không?  Chúa có thiên vị không?  

Đây là vấn đề tranh cãi từ hàng thế kỷ nay: Liệu có một chủng tộc nào được Chúa chọn?  Có phải một số người nào được định trước sẽ lên thiên đường hay xuống địa ngục không?  Có phải Chúa thương người nghèo hơn người giàu?  Có phải Chúa thương người có tội hơn người ngay thẳng?  Có phải Chúa thương người trinh tiết hơn người lập gia đình?  Ít nhất là nhìn bề ngoài, có vẻ như thánh kinh nói rằng Chúa thương một số người hơn những người khác.  Nhưng có đúng như vậy không?

Khó mà trả lời được câu hỏi này, vì phần nào đó là một câu hỏi sai lầm.  Thông thường, bất cứ khi nào chúng ta dựng lên những kiểu đối lập như thế (Có phải Chúa thương người này hơn người kia?), thì chúng ta đang lập ra một lối đi trên một con đường sai:

Ví dụ, khi Chúa Giê-su nói cả thiên đàng vui mừng khi có một người trở lại hơn là vui với chín mươi chín người không cần hối cải; thì không phải Chúa khẳng định thương người có tội sâu đậm hơn người ngay thẳng.  Đối với Chúa Giê-su, khi nói trong hoàn cảnh cụ thể này, là không hề ngụ ý nói tới người ngay thẳng.  Chỉ đang nói với kẻ có tội (những người cảm thấy cần phải trở lại) và những người tự cho là mình ngay thẳng (những người có tội nhưng chưa hiểu mình cần ăn năn hối lỗi).  Hối cải, ít nhất trong bối cảnh đặc biệt này, không phải là một điều kiện tiên quyết cho đời sống Ki-tô hữu.  Không hề có ngụ ý về người ngay thẳng ở đây, chỉ những người có tội, và hành trình Ki-tô luôn luôn là một hành trình của trở lại, một sự quay về ràng, như đàn chiên quay về chuồng.  Chúng ta mở lòng ra để nhận tình thương yêu của Chúa bất cứ lúc nào chúng ta nhận ra điều đó.  Chúa thật sự thiên vị những kẻ có tội, nhưng những kẻ có tội bao gồm tất cả chúng ta.

Điều này cũng đúng đối với chuyện có phải Chúa thương người nghèo hơn người giàu hay không.  Một cách xác quyết, Giê-su nói rằng Chúa ưu ái người nghèo, nhưng như vậy có phải là Chúa thương người giàu ít đi không?

Thêm một lần nữa, chúng ta phải cẩn trọng trong cách chúng ta đặt những phạm trù này tương phản với nhau: nghèo tương phản với giàu.  Điều được khẳng định ở đây không phải là khi chúng ta nghèo thì Chúa thương chúng ta hơn so với khi chúng ta giàu.  Mà đúng hơn, ý ở đây là Chúa thương chúng ta trong cái nghèo nàn của chúng ta, và khi chúng ta chấp nhận mình nghèo thì dễ dàng mở lòng ra để được yêu thương và dễ dàng bày tỏ lòng biết ơn hơn.  Đối với Chúa Giê-su, chỉ có hai loại người: những người nghèo và những người chưa tiếp xúc với cái nghèo nàn của mình.  Và cũng không phải là Chúa thích chúng ta nghèo và thương chúng ta hơn khi chúng ta nghèo.  Mà đúng ra, chính là khi chúng ta nghèo và tiếp xúc với cái nghèo của mình thì chúng ta dễ dàng mở lòng ra với tình thương hơn, kể cả tình thương của Chúa lẫn tình thương của người khác.  Chúa thật sự thiên vị người nghèo, nhưng, giá như chúng ta hiểu đúng tình trạng của mình, rằng những người nghèo bao gồm tất cả chúng ta.

Nguyên tắc này cũng cần được áp dụng đối với các vấn đề chung quanh vấn đề thiêng liêng và vấn đề tình dục.  Có phải Chúa thương chúng ta hơn khi chúng ta chưa trọn vẹn về mặt tình dục so với khi trọn vẹn không?   

Phúc âm nhấn mạnh rằng Chúa Giê-su sinh ra từ một trinh nữ, được chôn trong một nấm mồ chưa từng chôn ai, và vì thế, chúng ta được mời gọi để có một trái tim trinh trắng.  Bởi điều này mà trên con đường thiêng liêng Ki-tô cũng như trong các truyền thống linh đạo của mọi tôn giáo lớn trên thế giới, từ xưa đến nay vẫn luôn luôn có một dòng tư tưởng cho rằng cách nào đó Chúa ban phước cho những ai sống đời độc thân hơn những người lập gia đình, rằng sự trinh trắng là tình trạng tinh thần được ưu ái hơn.  Có phải Chúa thương chúng ta hơn nếu chúng ta là những người trinh trắng?

Chúng ta lại phải cẩn trọng trong cách đặt những phạm trù này tương phản với nhau: trinh trắng và không trinh trắng.  Lời dặn ở đây là Chúa thương những gì là trinh trắng trong bản thân chúng ta.  Mối quan hệ tương phản ở đây không phải là giữa những ai ngủ một mình và những người không ngủ một mình, mà là giữa những người bảo vệ những gì trinh trắng trong bản thân, và những người không làm như vậy; giữa những người có thể đổ mồ hôi máu để tiếp tục chịu đựng căng thẳng khi sống mà không tuyệt đích thoả mãn (tất cả mọi loại) và những người không làm như vậy.  Chính khi chúng ta bảo vệ những gì trinh trắng trong bản thân và khi chúng ta không bỏ qua những giai điệu thầm kín chính đáng của cuộc sống vì những căng thẳng của mình là lúc chúng ta mở lòng ra hơn để tiếp nhận tình thương yêu, tình thương yêu của Chúa và tình thương yêu của con người.

Chúa thật sự thiên vị những người trinh trắng, nhưng, nếu chúng ta sống với lòng khiêm cung và nhẫn nại đúng mực, thì những người trinh trắng đó gồm tất cả chúng ta.

Cũng có thể nói như vậy về việc Chúa Giê-su trân trọng trẻ con như những con người lý tưởng.  Không phải Người dạy rằng Chúa thương trẻ con hơn người lớn.  Sự tương phản này không phải là giữa trẻ con và người lớn, mà là giữa những ai, giống như trẻ con, biết họ cần được giúp đỡ, và những người vì kiêu căng hay vì tổn thương đã không còn thừa nhận họ cần Chúa hay cần ai khác.  Chính khi chúng ta thừa nhận sự thật sâu xa rằng chúng ta không thể tự mình mà đầy đủ thì chúng ta mới mở lòng ra để Chúa và người khác ưu ái.  Chúa thật sự thiên vị những ai giống như trẻ con, nhưng, hy vọng là trẻ con bao gồm tất cả chúng ta.

Chúa có đối xử thiên vị hay không?  Có, nhưng không phải là giữa những người khác nhau, mà là giữa những trạng thái khác nhau trong chính tâm hồn chúng ta.

 Rev. Ron Rolheiser, OMI

Jesus and his disciples.jpg

CHÚA BAN CHO MỌI NGƯỜI THẬT SỰ GIÀU CÓ NẾU ĐƯỢC KỂ RA CŨNG KHÔNG HẾT

CHÚA BAN CHO MỌI NGƯỜI THẬT SỰ GIÀU CÓ NẾU ĐƯỢC KỂ RA CŨNG KHÔNG HẾT

Tuyết Mai

Quả thế gian là nơi mà tất cả mọi người đều có những khát vọng, ao ước và mơ mộng để muốn mình trở thành những con người thành công giàu có, kế đến là muốn cả danh tiếng để cả thế giới biết đến!?. Nếu được giàu có thì hẳn không có một ai biết đói khát là gì, biết rách rưới hôi hám là gì và biết đau khổ là gì đâu. Vì sự giàu, nghèo như câu: “Người ăn không hết, kẻ lần không ra”. Có người khi sinh ra đời đã sống trong nhung lụa, nôi vàng, mền bằng lông thú mắc tiền nhưng ngược lại có rất nhiều người khi sinh ra đời lại quá nghèo khổ và thiếu thốn đủ điều. Có người họ giàu có từ đầu đời cho đến cả cuối đời và thân xác của họ cũng được nâng niu đưa xuống huyệt mộ với cả hàng trăm người hiện diện; hàng trăm chiếc xe đẹp đẽ bóng láng đậu kín mít bãi đậu xe, hoa được phủ đầy.

**

Nhưng có phải nếu chúng ta là con cái của Chúa thì sự giàu có nó khác xa và đối nghịch nhau nhiều lắm!?. Vì sự giàu có để được theo Chúa và muốn có được Nước Trời thì chúng ta cần phải học nhịn nhục, kiên nhẫn và chờ đợi dù thời gian nó có kéo dài bao lâu (hơn 100 năm?). Dù con người của chúng ta chẳng thấy được rõ ràng cuộc sống thật sự ra sao để có được Nước Trời nhưng nếu tất cả chúng ta siêng năng chịu đọc Lời Chúa, học gương sống của Chúa, thì ta sẽ được Người cho hiểu rõ ràng Con Đường ấy sẽ đi cách gian khổ như thế nào?. Như con đường Chúa đã đi qua.

**

Nếu chúng ta quyết liệt để được mục tiêu (là chiếm đoạt Nước Trời) thì phải tập ngay bây giờ. Kẻo như anh giàu có đã sống giữ luật Chúa cả đời nhưng vì anh không thể Từ Bỏ sự giàu sang và của cải của anh nên Nước Trời cũng còn nằm xa tầm tay với của anh lắm. Hoặc chuyện của anh nhà phú hộ giàu có với Lazaro nghèo khổ kia, cả hai cùng chết một ngày. Nhưng anh phú hộ thì bị đầy xuống Hoả Ngục đời đời chỉ vì cái tội làm ngơ chẳng để ý đến Lazaro. Còn anh Lazaro nghèo ghẻ chốc lại được Chúa ban thưởng cho Nước Trời vì anh đã vâng theo Thánh Ý Chúa mà chịu khổ đến ngày cuối đời.

**

Nhưng có phải cuộc đời trần gian là ta lựa chọn được đâu. Nếu được phép lựa chọn thì trái đất này không còn một ai là nghèo đói khổ cực nữa cả. Không còn những con người sống trong những ổ chuột dơ dáy, cầu cống, núi rác của thành phố và người bệnh tật nằm la liệt đầy ngoài đường phố chắc cũng đã được chấm dứt từ lâu. Có phải như thế thì xã hội sẽ tốt đẹp hơn hay không?. Và sao Thiên Chúa không làm thế để tất cả mọi người trần gian luôn có hạnh phúc và no ấm?.

**

Câu hỏi này đã có biết bao nhiêu thế hệ con người đã hỏi Chúa là tại sao Chúa lại để cho con người nghèo khổ, đau thương và mất mát nhiều quá như thế? Nhưng vì sự hiểu biết của con người rất có giới hạn cho nên chúng ta chỉ có thể hiểu được khi nào Chúa mạc khải cho biết thì ta sẽ biết. Để sẽ chọn cuộc đời tạm bợ nơi trần gian này hay chọn Nước Trời với sự sống muôn đời?. Chỉ khi ấy chúng ta mới được Chúa dạy cho rằng Người mới chính là nguồn sống đích thực, là nguồn sinh lực, là sức sống mãnh liệt, là hơi thở cần thiết nhất mà Thiên Chúa ban cho tất cả con cái của Người cách rất nhưng không. Nhất là trong thời gian đại dịch Covid-19 này thì máy trợ thở là cứu cánh cần kíp nhất cho bệnh nhân thở; không có thì bệnh nhân sẽ phải chết trong vài phút đồng hồ là điều chắc chắn.

**

Thế gian này nghĩ cho cùng thì người giàu có đến người nghèo khổ, ai ai cũng đều có bệnh và ai ai cũng sẽ lần lượt đến cửa Chết. Người giàu thì có bệnh riêng của người giàu. Người nghèo thì có bệnh riêng của người nghèo nên người khôn ngoan cần biết tìm kiếm Chúa để được Người chữa bệnh cho. Nhất là xin Chúa chữa cho tất cả mọi người khỏi cái bệnh tham lam, gian xảo, lừa lọc, giết người và ngay cả tự giết chết mình. Ai siêng năng tìm kiếm Chúa thì Người sẽ dần biến đổi hết thảy chúng ta có tình yêu thương, tương thân tương ái như người dân miền Trung đang gặp nạn, đang rất cần sự giúp đỡ của cả người lương lẫn giáo.

**

Ai trong chúng ta từng được Chúa chữa cho khỏi bệnh đều cảm nhận được một điều là sau đó tự trong tâm hồn của ta được Chúa biến đổi hoàn toàn để nên giống Chúa: Là sống thánh thiện hơn, bác ái hơn và chấp nhận Thánh Giá đời mình trong mọi hoàn cảnh. Con mắt đức tin sẽ dễ chóng nhận diện những con người cùng khổ. Đôi bàn tay tự động sẽ mở rộng hầu bao. Đôi chân cũng nhanh chóng chạy đến những nơi cần được sự giúp đỡ. Nhất là trái tim nhạy cảm cùng đập những nhịp yêu thương mà không cần phải cố gắng. Nhất là sự suy nghĩ của chúng ta không còn có những ý nghĩ tối tăm tội lỗi như trước đây nữa!. Luôn cảm nhận được sự Bình An trong tâm hồn và đó có phải là món quà quý, giá trị nhất Chúa ban cho để sống trên trần gian này hay không?. Amen.

Y tá con của Chúa,

Tuyết Mai

22 tháng 10, 2020

ĐỨC MẸ MARIA BAN SỰ BÌNH AN CHO TOÀN THỂ CON CÁI MẸ

ĐỨC MẸ MARIA BAN SỰ BÌNH AN CHO TOÀN THỂ CON CÁI MẸ

Tuyết Mai

Người con ngoan hiền của Mẹ Maria thì đều cảm nhận được sự bình an và sự hiện diện của Mẹ y như con cái bệnh tật luôn được mẹ trần gian trông nom và chăm chút cho vậy. Vì con cái Mẹ nhút nhát, hèn kém, tự ti mặc cảm, thiếu học và vì không có bằng cấp, có sự nghiệp bảo đảm để đi vào đời. Nên cách khôn ngoan nhất là chọn sống bám vào Mẹ Maria của mình để luôn được Mẹ che chở, bảo bọc và đỡ nâng. Không nhìn đâu cho xa mà ngay chính gia đình của chúng ta đây là mỗi nhà luôn có người con bị bệnh trong thân xác hay tinh thần yếu đuối không làm điều gì mà cha mẹ cảm thấy an tâm.

**

Còn con cái bình thường mạnh mẽ của chúng ta thì sao? Nhất là trong cái tuổi ham chơi “Ăn chưa no, lo chưa tới”; học đòi lại rất trèo cao khi trong tay chưa làm ra được đồng nào, chưa có bằng cấp hay chưa có sự nghiệp để tự nuôi sống bản thân. Để tạo cho con cái có niềm tin vững mạnh thì khuyên cha mẹ trẻ ráng nhớ đeo chuỗi Mân Côi hay áo Đức Bà khi chúng còn nhỏ để luôn được Đức Mẹ Maria gìn giữ. Tập cho chúng quen và tin tưởng vào Đức Mẹ tới độ không sợ bạn học hay ai cười chê nhất là chúng ở tuổi teens.

**

Nhân tháng 10 là tháng Đức Mẹ Mân Côi, chúng ta là người Công Giáo nên rất hãnh diện cho mọi người thấy rằng chúng ta luôn tin tưởng vào Mẹ Đức Chúa Trời vì Mẹ luôn yêu thương và hiện diện khi chúng ta kêu cầu đến Mẹ. Sẽ có nhiều người hỏi vì sao chúng ta lại không đến thẳng, không nhờ vào quyền phép của Chúa Cha hay Chúa Con duy nhất?. Vì một lẽ rất dễ hiểu chỉ vì chúng ta có Mẹ Maria quyền phép có thể đạp đầu con quỷ Satan và bè lũ của chúng và bởi Mẹ luôn bênh vực cho hết thảy con cái của Mẹ và vì Thiên Chúa cho phép Mẹ.

**

Điều này phận làm con ai cũng hiểu rất rõ. Vì trong gia đình thì hầu hết chúng ta làm lỗi thì rất thường phải chạy đến người mẹ để cầu cứu nhất là con trai hay phạm lỗi tầy đình mà biết rõ rằng người cha không thể tha thứ cho được như lấy cắp tiền của gia đình đi nướng hết sạch vào các sòng bài. Hẳn 10 lần lỗi phạm thì người mẹ luôn là chịu chở che cho chúng ta đủ đến 10 lần. Và rất nhiều lần vì che chở cho con cái khỏi lằn roi thịnh nộ của người cha mà mẹ phải bị cha quất trúng đến chảy máu.

**

Vâng, không nhờ tình yêu thương mà Đức Mẹ dành cho chúng ta thì trái đất này chắc một mảnh vụn cũng không còn và Thiên Đàng cũng chẳng có bóng dáng của chúng ta trên đó đâu. Thương cho Đức Mẹ của chúng ta vô cùng. Mẹ cũng vì tội lỗi của chúng ta mà khóc không ngừng chảy máu mắt. Mẹ hằng khuyên răn chúng ta ngày đêm hãy siêng năng đọc Kinh Mân Côi dẫu ban đầu có cho chúng ta cảm thấy khô chán, lời kinh lập đi lập lại và rất buồn ngủ.

**

Hẳn vì Kinh Mân Côi là bửu bối tối cần mà Thiên Chúa cho phép các con của Mẹ dưới trần gian siêng năng đọc thì sẽ được Thiên Chúa tha thứ tội. Hoặc Kinh Mân Côi mỗi khi có ai đọc lên sẽ làm cho Thiên Chúa vui lòng khôn tả. Chắc hẳn Kinh Mân Côi luôn làm dịu cơn thịnh nộ của Thiên Chúa nhiều và nhanh nhất. Điều này đã được chứng minh qua bao thời đại là Kinh Mân Côi đã từng cứu chữa và giảm bớt những cơn đại nạn mà lẽ ra thế giới con người sẽ phải chịu khổ đau hơn gấp nhiều lần nữa. Kinh Mân Côi đã từng chứng minh qua bao ngàn năm, từng giúp nhiều quốc gia trên thế giới chấm dứt chiến tranh, có được hòa bình và tự do. Như bức tường Bá Linh đã bị sụp đổ. Nước Cộng Sản càng ngày càng ít đi và dần bước vào chế độ Dân Chủ Tự Do hơn khi thế hệ người lãnh đạo già chết đi.

**

Bao lâu con cái của Mẹ dưới trần còn ngân nga Kinh Mân Côi thì toàn cõi địa cầu sẽ có ngày có được Tự Do đích thực. Chỉ khi ấy Danh Tiếng Giêsu Con Mẹ sẽ được tỏa lan trên không gian và cùng khắp cõi địa cầu. Chỉ khi ấy con người mới được sống trong hạnh phúc, trong hòa bình, no ấm và có công lý. Chỉ khi ấy Thiên Đàng thật sự ở ngay trên trần gian này. Có dễ dàng lắm thay khi ấy tất cả con cái Chúa và Mẹ sẽ tay trong tay, nắm chặt vòng tay trong Chuỗi Kinh Mân Côi liên kết; nối bện chặt nhau tiến về Nước Trời mà không một sự dữ nào có thể cắt đứt cho được.

**

Lạy Mẹ Maria, toàn thể nhân loại chúng con hiểu rằng khi chúng con sống xa Mẹ thì chúng con sẽ chết; chết dần chết mòn, tiêu tan cả hồn lẫn xác. Dù chúng con có đang sống nhưng từ tâm hồn đến thể xác chúng con như thiếu hẳn nguồn sinh lực của sự sống tốt lành và thánh thiện. Thiếu hơi thở trong lành, thiếu nguồn xanh tươi của thiên nhiên, thiếu nước sạch, v.v… cùng thiếu nguồn trợ lực tâm linh của Thiên Chúa. Xin giúp chúng con tập làm quen với Kinh Mân Côi chỉ vì mục đích là chúng con muốn có được sự sống muôn đời bên Ba Ngôi Thiên Chúa và rất muốn được Mẹ yêu chúng con mãi mãi, thưa Mẹ Maria rất dấu ái của chúng con. Amen.

Y tá con của Chúa,

Tuyết Mai

20 tháng 10, 2020

HÌNH AI ĐÂY?

HÌNH AI ĐÂY?

Mỗi người chúng ta đã được Thiên Chúa dựng nên giống hình ảnh Ngài có lý trí, có ý chí.  Có lý trí để hiểu biết và có tâm tình để yêu mến.  Trước khi dựng nên loài người, Thiên Chúa phán: “Ta hãy dựng nên con người như hình ảnh Ta và giống Ta…và Thiên Chúa đã thực hiện dự định ấy: Thiên Chúa đã dựng nên con người giống hình ảnh Chúa.”  Cái hình ảnh ấy con người mang trong mình từ khi được thụ thai trong lòng mẹ, con người có những đức tính giống Thiên Chúa, nếu mỗi ngày biết trau dồi phát triển thêm, thì con người càng trở nên giống Chúa hơn.  Tư tưởng ấy Chúa Kitô đã nhắc lại cho chúng ta hôm nay trong dịp tranh luận với nhóm Pharisêu.

Chúa là sự thật hiện thân, là chân lý vĩnh cửu, nên Ngài rất ghét những kẻ giả hình: bề ngoài thơn thớt nói cười mà bề trong nham hiểm giết người không gươm.  Họ định đến gài bẫy để bắt lỗi Chúa thế mà họ chỉ dùng toàn những lời tâng bốc xu nịnh: “Thưa Thầy, chúng tôi biết Thầy là người chân thật… chẳng vị nể ai…”  Chúa không thể chịu được cái giọng dối trá ấy, vì đối với Ngài thì “có phải nói là có, không thì nói là không, còn những cái quá trớn đều là xấu xa.”  Vì không thể chịu được nên Chúa đã phải gọi họ là bọn giả hình, và Ngài đã cho họ biết những mánh lới quỷ quyệt của họ không làm gì nổi Ngài.  Chúa bảo họ cho Ngài xem một đồng tiền vẫn đóng thuế.  Thời ấy ở Palestine, dân chúng tiêu dùng hai thứ tiền: khi đóng thuế vào đền thờ thì bắt buộc phải dùng tiền Do Thái, bởi vì theo luật Do Thái, không một hình ảnh sinh vật nào được đưa vào khu vực đền thờ, mà tiền ngoại quốc lại thường có hình người hay vật, còn tiền Do Thái chỉ có số và niên hiệu mà không có hình ảnh gì.  Trái lại, khi nộp thuế cho chính phủ bảo hộ thì phải dùng tiền Rôma, tiền của Xêda.  Ai đổi lấy tiền ấy, tức là bằng lòng đóng thuế.  Chúa bảo đưa Chúa xem không phải là Chúa không biết thứ tiền ấy, mà Ngài chỉ muốn đưa họ vào chính cái bẫy mà họ đã gài định mưu hại Chúa.  Nghĩa là Chúa làm cho họ thú nhận bằng lời nói và việc làm rằng họ muốn hay ít nữa bằng lòng đóng thuế cho Xêda rồi.  Chúa sẽ không trả lời câu họ hỏi có nên hay không nên nộp thuế mà Ngài chỉ nói: “Của Xêda thì trả về Xêda”, nghĩa là các ông đã có tiền của Xêda tức là các ông đã sẵn sàng đóng thuế cho Xêda rồi, còn hỏi làm gì nữa?  Hãy đưa cái của nợ ấy mà hoàn lại cho Xêda, thế là xong.  Câu trả lời của Chúa còn bao hàm một ý nghĩa về quyền lợi của chính phủ hay chính quyền hợp pháp, “Quyền hành hợp pháp là do Thiên Chúa.”

Thánh Phaolô đã viết như thế cho giáo đoàn Rôma và Ngài còn thêm: “Những gì ta nợ ai thì phải trả cho người ấy”, mắc sưu thì trả sưu, mắc thuế thì trả thuế, mắc tôn trọng thì trả tôn trọng, mắc yêu mến thì trả yêu mến.  Những cái đó cũng là những món nợ: nợ vật chất và tinh thần.  Chúng ta phải thanh toán tất cả những món nợ ấy với những ai có quyền đòi hỏi ở chúng ta.  Nhưng không phải chúng ta chỉ nợ nhau, nợ loài người mà thôi, mà còn nợ cả Thiên Chúa nữa.  Để làm tròn nhiệm vụ thiêng liêng, Chúa Giêsu đã không ngần ngại thêm: “Và hãy trả về Thiên Chúa những gì của Thiên Chúa.”  Chúng ta nợ Chúa những gì?  Chúng ta nợ tất cả.  Thánh Phaolô viết cho giáo đoàn Côrintô: “Ngươi có cái chi mà ngươi đã không nhận được?  Nếu ngươi đã nhận được ở chỗ khác thì sao lại hãnh diện như là không.”  Ngoài những đức tính, những khả năng tự nhiên của bản tính loài người: linh hồn, lý trí, ý chí, những cái chúng ta nhận được khi thụ thai, những cái làm cho chúng ta nên giống Thiên Chúa một phần nào, Chúa còn in vào trong tâm hồn chúng ta, trao cho chúng ta nhiều hình ảnh, nhiều vốn khác nữa.

Lúc chịu phép rửa tội, Chúa đã in vào trong tâm hồn chúng ta một hình ảnh Con Chúa, hình ảnh Chúa Kitô, một hình ảnh thật tốt, không thể tẩy xoá đi được, nhưng chưa được rõ lắm.  Không những chúng ta có nhiệm vụ bảo tồn hình ảnh ấy được nguyên vẹn, mà chúng ta còn có bổn phận tô điểm bức ảnh ấy cho thêm rõ ràng, tươi đẹp.  Hình ảnh ấy không thể chỉ là bức hoạt họa hay hí họa.  Bức họat họa chỉ làm trò cười cho thiên hạ thôi.  Bức hình ấy phải là bức ảnh truyền thần tô mầu, đúng chân dung Chúa Kitô: Chúa là Đấng đáng yêu mến, quý trọng… thì hình ảnh của Ngài cũng phải gợi lên được những tâm tình ấy, nghĩa là chúng ta phải làm thế nào để người khác trông vào nơi chúng ta là hình ảnh của Chúa, họ phải cảm thấy sự đáng yêu mến quý trọng của Ngài, nếu không, chúng ta chỉ là bức hí họa của Chúa.

Những người mới tập vẽ hay những họa sĩ kém khi vẽ một bức chân dung xong, cho dù cố gắng mấy vẫn còn phải đề tên người được vẽ ở dưới, không thì người xem bức hình ấy sẽ không biết là ai.  “Hình này là hình ai đây?”  Câu ấy có thể là một câu mà Chúa muốn đặt ra cho chúng ta chăng?  Có biết bao tín hữu đều là những bức hình cần phải đề tên rõ ở dưới, nghĩa là nếu không có một mẫu ảnh, một tấm áo hay một huy hiệu nào trên người họ thì người khác không thể biết được họ là tín hữu.  Trên cổ họ có lẽ lúc nào cũng cần phải đeo một tấm bảng nhỏ ghi: “Đây là một tín hữu”, bởi vì họ không mang trên mình họ, trong con người họ, trong tư tưởng, trong lời nói, trong hành động của họ một nét nào là nét Chúa nữa.

Hôm nay, Chúa đòi và mong muốn chúng ta sẽ mang lại cho Chúa hình ảnh mà Chúa đã trao cho chúng ta khi chúng ta được thụ thai cũng như khi chúng ta chịu phép rửa tội, và không những chỉ một hình ảnh y nguyên như lúc chúng ta nhận được nơi Chúa, mà còn phải là một hình ảnh đẹp gấp bội nữa, bởi vì nén vàng nén bạc trao cho chúng ta cần phải sinh lời ra nữa, bức hình trao cho chúng ta cần phải tô điểm thêm nữa.  “Hình ai đây?”  Hằng ngày chúng ta hãy tự cảnh tỉnh mình như thế: tôi làm việc này, tôi nghĩ ngợi như thế, tôi ăn nói như vậy có giống Chúa không?  Hành động này, tư tưởng ấy, lời nói kia là hình ảnh ai đó?  Chúa hay Xêda?  Hãy trả ngay cho Xêda những gì là của Xêda.  Và nhất là hãy giữ lại để trao về cho Chúa những gì là của Chúa.

Sưu tầm

From: Langthangchieutim

2.JPG

Giận Dữ

Giáo xứ Cần Giờ – DCCT

Giận Dữ

Người giận dữ cũng giống như con rối, họ không biết mình nói gì làm gì, bởi vì ma quỷ đã khống chế họ hoàn toàn.

Giận dữ là một cảm xúc của linh hồn khiến chúng ta bất nhẫn vì những gì gây thương tổn hay làm phật lòng chúng ta.

Cảm xúc này đến từ ma quỷ: điều đó cho biết rằng chúng ta đang ở trong tay ma quỷ; nó là chủ nhân của linh hồn chúng ta; nó nắm giữ tất cả những dây cương, điều khiển chúng ta nhảy múa làm trò tiêu khiển cho nó. Người giận dữ cũng giống như con rối, họ không biết mình nói gì làm gì, bởi vì ma quỷ đã khống chế họ hoàn toàn. Họ nhảy qua phải, qua trái, tóc thì dựng đứng như lông nhím, mắt thì lòi ra giống con bò cạp hay con sư tử dữ tợn.

Tại sao chúng ta lại cho phép mình ở trong một tình trạng khốn khổ như thế? Điều đó đáng tội nghiệp không? Thật đáng tội nghiệp thay! Bởi vì chúng ta không yêu mến Thiên Chúa. Lòng trí chúng ta thuộc về thằng quỷ kiêu ngạo, lúc nào cũng giận dữ vì nghĩ mình bị coi thường; lòng trí chúng ta thuộc về thằng quỷ tham lam, lúc nào cũng gắt gỏng vì bị mất mát điều gì; lòng trí chúng ta thuộc về thằng quỷ trụy lạc, lúc nào cũng căm phẫn vì bị người khác cản trở con đường bất chính của mình.

Không lẽ chúng ta bất hạnh để mình trở thành trò chơi cho ma quỷ sao? Chúng làm mọi cách để khiến chúng ta trở nên trò vui cho chúng; chúng bày ra cho chúng ta những chuyện như: nói xấu, vu khống, căm giận, trả thù; chúng còn lèo lái chúng ta đến chỗ giết chết những anh chị em xung quanh nữa. Các con hãy xem câu chuyện Cain giết chết em trai mình là Abel vì quá ghen tị; vua Saul muốn hãm hại David; Theodosius gây ra cuộc thảm sát dân chúng trong thành Thessalonica chỉ vì muốn trả thù cho sự sỉ nhục cá nhân. Nếu chúng ta không giết chết người khác thì cũng giận dữ với họ, chúng ta không tiếc lời chửi rủa thậm tệ, chúng ta muốn ma quỷ đến bắt họ, hay chỉ mong sao cho họ chết phứt đi cho rồi. Khi giận dữ, chúng ta nói những lời lẽ xúc phạm đến Thánh Danh Chúa, chúng ta lên án Đấng Tạo Hóa. Quả thật chúng ta hung dữ và bất hạnh biết bao!

Điều đáng trách hơn nữa là khi chúng ta bị lôi kéo đến những tội ác này chỉ vì những chuyện nhỏ mọn, chỉ vì một lời nói vu vơ, hay chỉ vì một chút bất công! Đức tin của chúng ta ở đâu? Lý trí của chúng ta ở đâu? Chúng ta thường chữa mình rằng vì nóng giận nên tôi mới chửi thề; nhưng tội này không thể nào bào chữa cho tội khác. Thiên Chúa công bằng lên án sự giận dữ và những hậu quả khác do tội đó gây ra. Chúng ta đã làm buồn lòng Thiên Thần bản mệnh biết bao! Người luôn ở bên cạnh để soi sáng cho chúng ta những ý nghĩ tốt lành, và người cũng đau lòng chứng kiến chúng ta phạm tội. Nếu chúng ta sống theo gương lành của thánh Remihius chúng ta sẽ không bao giờ giận dữ. Một lần nọ, cha tu viện trưởng coi sóc những vị ẩn sĩ sống trong sa mạc hỏi thánh nhân làm cách nào để luôn giữ mình trong trạng thái bình thản, ngài trả lời: “Con thường nghĩ về Thiên Thần bản mệnh luôn ở bên cạnh, người hằng giúp đỡ con mọi nhu cầu cần thiết, dạy con biết những gì phải làm, phải nói, và ngài ghi lại mỗi hành động của con, tâm tình và cách thức mà con làm việc thế nào.”

Hoặc chúng ta sống theo gương lành của Vua Philip II nước Tây Ban Nha, một đêm nọ ngồi mấy tiếng để viết một bức thư dài cho Đức Thánh Cha, viết xong nhà vua trao bức thư cho người cận vệ đóng dấu và niêm phong. Đang lim dim buồn ngủ, thay vì đóng dấu, anh ta lại làm đổ mực lên bức thư. Trong lúc anh ta lo lắng và hối hận, nhà vua biết chuyện xảy ra đã đến gặp anh và nói một cách bình tĩnh rằng: “Không có gì nghiêm trọng đâu, chỉ cần viết lại lá thơ khác là được rồi!” rồi vua Philip thức hết đêm đó để viết lại bức thư khác mà chẳng một chút khó chịu nào với người lính cận vệ của mình.

Thánh Gioan Maria Vianney

Image may contain: 1 person, standing

XIN MẸ MARIA GIÚP CHÚNG CON SỐNG LẠC QUAN VỚI ĐẦY TỰ TIN

XIN MẸ MARIA GIÚP CHÚNG CON SỐNG LẠC QUAN VỚI ĐẦY TỰ TIN

Tuyết Mai

Còn người có tánh bi quan nặng hay nhẹ cũng rất cần được Mẹ Maria chữa trị cho. Phúc cho người sống luôn có tinh thần lạc quan thì bảo đảm cuộc sống của chính người đó và gia đình của họ luôn có hạnh phúc. Vì Thiên Chúa ban cho chúng ta mỗi người đều có trái tim yêu thương như nhau và có thể yêu rất nhiều người cùng một lúc như mẹ thánh Têrêsa Cancutta đã từng sống, đã làm gương và mẹ đã từng chứng minh cho cả thế giới thấy biết. Với tình yêu rất sẵn có, rất chân tình và rất hy sinh. Mẹ đã không quản ngại thời giờ, công sức và mùi hôi thối khó chịu toát ra từ người bệnh nhưng một mực yêu thương chăm sóc như chăm sóc cho chính Chúa Giêsu vậy … Dù chỉ là cho một nụ cười, một cái ôm, một lời nói xoa dịu cùng sự tôn trọng giữa người và người – đã làm ấm lòng mọi người, trước khi họ chết.

**

Người chọn cách sống lạc quan thì cuộc đời dù có sóng gió, bão táp, phong ba nhưng đối với họ thì nó chỉ là bước cản, là chướng ngại vật, là bão tố, mưa to cần phải chờ. Vì sau cơn mưa thì cầu vồng sẽ ló dạng và mọi người lại tiếp tục cuộc sống ngày qua ngày chớ từ xưa tới nay đâu có sự cố nào mà kéo dài mãi đâu. Nhưng cách sống lạc quan của một người thì nó còn hơn tất cả thuốc bổ trên đời và đã được chứng minh từ những ông bà sống tuổi rất thọ là nhờ họ luôn vui vẻ, biết chấp nhận những gì họ có được và không để cho cuộc đời làm cho họ ra bất mãn hay buồn sầu, lo lắng.

**

Nhờ sống lạc quan nên họ luôn tin tưởng vào khả năng có giới hạn của họ và không nghi ngờ điều gì xấu có thể xẩy ra khi đã có quyết định. Vì sự nghi ngờ luôn làm chúng ta nhút nhát không dám làm điều gì cả?. Như chưa ra làm ăn thì đã sợ thua lỗ. Chưa đặt chân ra ngoài đường thì đã sợ bị cướp bóc. Chưa muốn lập gia đình vì nghĩ rằng chắc chắn mình sẽ bị phản bội và bị bỏ, v.v….

**

Nên quan trọng hơn cả là chúng ta cần đặt Niềm Tin vào Thiên Chúa là Đấng Tối Cao cách trọn vẹn và tuyệt đối. Do có niềm tin mạnh mẽ ấy đã cho chúng ta nguồn sống dồi dào mà Thiên Chúa hằng tuôn đổ trên chúng ta. Cũng giống như bình dầu càng đầy thì chức năng của đèn càng rực sáng và càng chiếu tỏa với diện tích rộng lớn và xa hơn.

**

Nhân tháng 10 tháng Mân Côi là tháng mà chúng ta cần biết lợi dụng mọi cơ hội, mọi thời giờ chúng ta có để dâng lên cho Mẹ Maria càng nhiều Kinh Mân Côi càng tốt vì Mẹ rất yêu thích những tràng hoa Mân Côi con cái Mẹ dâng. Vì chỉ có Kinh Mân Côi mới là phương cách giúp chúng ta đến gần với Mẹ hơn và có liên kết chặt chẽ mật thiết với Mẹ để Mẹ sẽ giúp chúng ta tới gần với Chúa hơn.

Chúng ta hãy Xin với Đức Mẹ Maria giúp cho chúng ta trở thành những người con ngoan ngoãn. Để nhờ Mẹ mà cuộc đời chúng ta sẽ luôn được che chở, an vui, lành mạnh, sống tốt, sống khỏe từ tinh thần cho đến thể xác. Để linh hồn chúng ta bớt đi phạm tội. Chỉ có Kinh Mân Côi mới có thể chữa trị bệnh tin dị đoan, tham lam, khoe khoang, kiêu ngạo cùng mọi chứng bệnh nguy hiểm khác tinh vi hơn có thể làm cho linh hồn của chúng ta khó được lên Nước Chúa – Nơi mà tất cả mọi linh hồn đều rất khao khát để được đến; để được sống hạnh phúc muôn đời. Amen.

Y tá con của Chúa,

Tuyết Mai

11 tháng 10, 2020

THEO ĐẠO NHỜ GƯƠNG SÁNG

THEO ĐẠO NHỜ GƯƠNG SÁNG

Lm. Giuse Tạ Duy Tuyền

Trong bộ phim Tiểu Sử Thánh Têrêxa thành Lisieux đạo diễn đã chọn nữ diễn viên Lindsay Younce thủ vai Têrêxa.  Điều đáng nói là sau khi hoàn thành bộ phim, nữ diễn viên ngoại đạo này đã xin theo đạo Công Giáo.

 Cô nói: “Quá trình trở lại đạo công giáo của tôi đã bắt đầu ngay trước lúc tôi khởi sự cuốn phim, tuy nhiên tôi đã đợi cho xong phim rồi mới hòan thành quá trình đó.  Tôi nghĩ rằng việc được biết thánh Têrêxa đã dẫn tôi tới nhiều khía cạnh của đức tin công giáo mà tôi chưa được làm quen, đặc biệt là niềm vui phát sinh từ đau khổ khi bạn dâng nó lên Thiên Chúa như một của lễ.  Bạn xin cho được đau khổ, bạn thấy vui trong đau khổ và đó có thể là những điều nhỏ mọn mà bạn tiến dâng lên mỗi ngày.

 Điều mà cô cảm phục chính là thái độ sống nhịn nhục và phục vụ ân cần của thánh Têrêxa với nữ tu già Augustine.  Một người nữ tu rất khó thương, thế mà thánh nữ vẫn yêu thương và biến hành vi ấy thành của lễ cứu độ trần gian để rồi thánh nữ đã có thể nói: “Nếu có tình yêu thì dù cúi xuống nhặt một cái kim cũng đủ cứu độ thế giới.  Và ngài cũng nói: “ơn gọi của ngài là tình yêu.

Ở đời người ta rất cần gương sáng.  Gương sáng của người vợ có thể biến đổi người chồng nghiện ngập sa đọa thay đổi đời sống.  Gương sáng của cha mẹ sẽ dẫn dắt con cái đi trong chân thiện mỹ.  Gương sáng của người tín hữu có thể biến đổi người lương dân và giúp họ đón nhận tin mừng.

Nữ diễn viên Younce đã được ơn theo đạo Công Giáo nhờ đọc tiểu sử và nhập vai thánh Têrêxa, và có lẽ đời sống của chúng ta nếu sống đúng tinh thần Kitô hữu là sống cho tình yêu thì chắc chắn sẽ mang về cho Chúa biết bao linh hồn.

Nhưng đáng tiếc, vì cuộc sống phản chứng của chúng ta đã khiến bao người lương dân ngã lòng, thất vọng khi chúng ta sống thiếu công bình, bác ái, yêu thương.  Đôi khi chúng ta còn gây nên những bất đồng, khổ đau cho tha nhân như Đức Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô đã từng đại diện cho toàn thể Giáo hội xin lỗi anh em lương dân vì đời sống phản chứng Tin Mừng.

Hôm nay lễ khánh nhật truyền giáo là dịp cho chúng ta xác định ơn gọi của chúng ta là truyền giáo.  Giáo hội Chúa Kitô thiết lập để sai đi truyền giáo.  Người Kitô hữu là chi thể của Giáo hội cũng phải biết cộng tác vào chương trình truyền giáo theo khả năng và hoàn cảnh của mình.  Mỗi người có thể là tay chân, là môi miệng, là mắt, là tai… đều phải tỏa sáng Tin mừng trong khả năng của mình.

Có thể bạn là người nghèo thì hãy sống khó nghèo, đừng vì nghèo mà sinh đạo tặc hay sống xa lánh Giáo hội.  Hãy làm chứng cho thế giới biết rằng cuộc đời chỉ là một hành trình tiến về thiên quốc là nơi không còn đau khổ bởi đói, bởi hận thù chiến tranh, thế nên chúng ta hãy tin tưởng và bước đi trong hoàn cảnh của mình.

Có thể bạn là người giầu có, quyền thế hãy biết tận dụng ơn huệ Chúa ban để tôn vinh Chúa qua đời sống chia sẻ, cảm thông với những mảnh đời bất hạnh.

Có thể bạn là người bệnh tật, hay già nua, hãy dâng nỗi đau phần xác của mình để cầu nguyện cho Giáo hội, hãy cầu cho Giáo hội của Chúa có nhiều thợ lành nghề để mở mang Nước Chúa.

Có thể bạn là người khỏe mạnh, hãy cảm tạ Chúa bằng chính đời sống dấn thân cho Tin Mừng tùy theo khả năng của mình.

Người ta nói rằng bạn chỉ có thể làm gương sáng nếu biết đặt tình yêu vào công việc của mình.  Không có tình yêu sẽ không có những nghĩa cử đẹp cho đời.  Không có tình yêu chúng ta sẽ biến môi trường sống của mình thành một sa mạc khô cằn.  Chỉ có trong tình yêu chúng ta mới hết lòng quan tâm, chia sẻ và làm điều gì đó cho tha nhân.

Ước gì chúng ta luôn biết yêu mến Giáo hội, yêu mến công việc của Giáo hội để tùy theo hoàn cảnh chúng ta trở thành chứng nhân cho Nước Chúa.  Amen.

Lm. Giuse Tạ Duy Tuyền

Saint Theresa.jpg

VIỆC LÀM BÁC ÁI LÀ BỔN PHẬN CỦA MỌI NGƯỜI

VIỆC LÀM BÁC ÁI LÀ BỔN PHẬN CỦA MỌI NGƯỜI

 Tuyết Mai

Phải như từng người chúng ta ai cũng ý thức làm được điều khó khăn này thì Nước Trời hẳn có ghi tên chúng ta sẵn thì dù cho Chúa có gọi chúng ta ra khỏi cuộc đời này ở bất cứ giờ phút nào. Vâng, cái nghĩa làm việc Bác Ái thì nó rộng lớn và bao la lắm! Nhất là chúng ta, con cái Chúa thì không được kỳ thị dù người có khác với chúng ta ở mầu da, chủng tộc, đồng tính, con lai, phong cùi, khiếm thị, khuyết tật, v.v… Vì tất cả là hiện thân của Chúa trong những con người khốn cùng ấy, đang rất cần sự giúp đỡ và ủi an của chúng ta (là những người Chúa ban cho dư đầy).

**

Rồi cái ngày chúng ta được diện kiến Người ở Tòa Thiên Chúa thì chúng ta sẽ thân thưa gì với Chúa đây? Hay “Lạy Chúa chúng con có thấy Chúa đói khát bao giờ để chúng con cho Chúa ăn; chúng con có thấy Chúa rách rưới trần truồng bao giờ để cho Chúa mặc?”. Do đó để cho linh hồn của chúng ta luôn được bình an và được đến Nơi chúng ta muốn đến thì hễ cứ thấy ai khốn khổ thì cứ cho. Cho trong khả năng Chúa ban; bởi cái gì chúng ta cho đi thì làm sao so sánh cho bằng những gì Thiên Chúa luôn ban cho chúng ta, ngày qua ngày thưa có phải?

**

Chúng ta thường hay biện hộ cho mình rằng thưa lạy Chúa người nghèo thì họ đông quá, làm sao chúng con đủ sức mà lo cho đủ được đây? Nhưng nếu hết thảy chúng ta ai cũng có tấm lòng, có trái tim luôn chạnh lòng thương, đóng góp cho người như “Một miếng khi đói bằng một gói khi no” hay giống như bà già góa được Chúa khen thưởng khi bà đã cho hết 2 đồng xu vào hòm tiền trong nhà thờ – mà đó là tất cả những gì bà có và bà đã phải nhịn đói cả ngày hôm đó.

**

Phúc thay cho những tâm hồn có lòng biết chia sẻ, yêu thương vì Nước Trời là của họ. Phúc thay cho những con người luôn ao ước cho một xã hội có được sự đổi thay tốt đẹp hơn. Người giầu có biết dùng khả năng hái ra tiền của mình mà ra tay giúp người nghèo có được nơi ăn, chốn ở, học hành, nơi dạy nghề để giúp cho người người có công ăn việc làm để không phải sống chui sống nhủi như những con chuột của thành phố mà nó trở thành tên gọi của rất nhiều nơi.

**

Có phải Thiên Chúa luôn ban cho con người có bộ óc và khả năng có khác nhau lắm không? Thưa ngay cả những con người bại liệt được sinh ra từ lúc bẩm sinh, cũng có khả năng riêng Chúa ban; có nhiều trường hợp lại còn hơn cả người bình thường nữa là. Để chứng tỏ cho hết thảy con cái Chúa là ai sinh ra trên đời cũng có mục đích riêng của Chúa. Dù cho người đó từ bé đã là thực vật nhưng người ấy lại có thể mang lại hạnh phúc cho rất nhiều người chung quanh; nhất là học cách yêu thương mà không cần sự đáp trả.

**

Tuy Thiên Chúa không có ý mang lại cho con người sự đau khổ nhưng thưa Chúa dạy cho con người là biết dùng sự đau khổ ấy để đổi lấy phần thưởng to lớn vô cùng cho những ai sống trên đời biết chấp nhận, an phận, tươi vui; biết phó thác vào Đấng luôn ban cho con người sự tốt lành nhất. Điều này đã được chứng minh rất rõ là nếu chúng ta nhìn anh chị em bằng con mắt thiển cận thì chúng ta cũng sẽ nhận được sự thiển cận và sự hời hợt của anh chị em dành lại cho ta. Nhưng nếu chúng ta biết nhìn anh chị em bằng con mắt của đức tin, con mắt của yêu thương thì sẽ hiểu rằng Thiên Chúa Người có mục đích riêng cho từng người nên chúng ta cần phải tôn trọng hết thảy mọi người.

**

Ở trên đời thì hầu hết những ai có đồng cảnh ngộ, có “ở trong chăn mới biết chăn có rận” thì mới thông cảm và sẻ chia cách trải lòng và rộng rãi hơn. Còn khó khăn cho những ai cả đời sống trong nhung lụa thì Lời Chúa dạy luôn đúng với câu “Người giàu có rất khó vào Nước Trời” vì người giàu có ít khi nhìn xuống hay muốn tìm đến những nơi như thế này và có rất ít người tin có cuộc sống Đời Sau. Amen.

Y tá con của Chúa,

Tuyết Mai

15 tháng 10, 2020

Một thanh niên 15 tuổi xuân, đam mê máy tính và điện toán được tôn vinh Chân phước và Phép lạ chữa lành một bé trai 4 tuổi.

Một thanh niên 15 tuổi xuân, đam mê máy tính và điện toán được tôn vinh Chân phước và Phép lạ chữa lành một bé trai 4 tuổi.

Thanh Quảng sdb

10/Oct/2020

Một thanh niên 15 tuổi xuân, đam mê máy tính và điện toán được tôn vinh Chân phước (Á thánh) và Phép lạ chữa lành một bé trai 4 tuổi.

Assisi Ý Lễ phong Chân phước được diễn ra tại Vương cung thánh đường Thánh Phanxicô ở Assisi vào ngày 10/10/2020, Thánh lễ Phong chân phước được Đức Hồng Y Agostino Vallini, hiệu tòa Vương cung thánh đường Thánh Phanxicô chủ sự trước cả trăm ngàn người tham dự.

Đầy tớ Chúa Carlo Acutis được tôn vinh lên hàng Chân phước nhờ phép lạ chữa lành cho một em bé tên Mattheus ở Brazil khỏi một dị tật bẩm sinh nghiêm trọng của các tuyến tiêu hóa… Bà mẹ bé và bé tha thiết cầu nguyện cùng Tôi tớ Chúa Acutis chữa lành.

Bé Mattheus sinh năm 2009 với một tình trạng nghiêm trọng khiến bé khó ăn và bị đau bụng trầm trọng. Bé không thể giữ bất kỳ thức ăn nào trong bao tử và liên tục bị nôn mửa.

Khi Mattheus gần bốn tuổi, bé mới nặng 20 pound (khoảng 12 ký), và sống bằng thức ăn Vitamin dinh dưỡng (thuốc hay bột), một trong những thứ mà cơ thể bé có thể tiếpp nhận. Bé không mong sống lâu…

Mẹ bé, bà Luciana Vianna, đã liên nỉ cầu nguyện cho bé được chữa lành.

Một hôm, Cha Marcelo Tenorio, người bạn thân của gia đình, đọc thấy trên mạng về cuộc đời của Tôi tớ Chúa Carlo Acutis; đang được vận động cầu nguyện để cậu được phong chân phước. Vào năm 2013, cha ấy đã xin được một thánh tích từ người mẹ của cậu và cha mời các tín hữu tham dự thánh lễ và buổi cầu nguyện đặc biệt tại giáo xứ, cha khuyến khích họ cầu nguyện cùng Đầy tớ Chúa Carlo Acutis thể hiện ơn lành mà họ mong ước.

Mẹ của bé Mattheus nghe biết về buổi lễ cầu nguyện này. Bà tha thiết xin Tôi tớ Chúa Acutis cầu thay nguyện giúp cho người con nhỏ bé của bà. Trong những ngày trước ngày lễ cầu nguyện, bà Vianna đã làm một tuần cửu nhật kính Tôi tớ Chúa Acutis, và cho con trai và gia đình hay để hiệp ý cầu xin Đầy tớ Chúa Acutis chữa lành cho bé.

Vào ngày lễ và buổi cầu nguyện, bà đưa bé Mattheus và các thành viên gia đình đến giáo xứ tham dự.

Cha Nicola Gori, vị linh mục tổ chức buổi cầu nguyện này nói với truyền thông Ý về những gì đã xảy ra tiếp theo đó:

Cha Nicola nói: “Vào ngày 12 tháng 10 năm 2013, nhân ngày kỷ niệm bảy năm, Tôi tớ Chúa là Carlo qua đời, một em trẻ, bị bệnh bẩm sinh các tuyến đường tiêu hóa, đến cầu nguyện, khi được chạm vào chân dung của Tôi tớ Chúa Carlo bé Mattheus đã khấn xin được ơn chữa lành, với một tâm tình cầu nguyện đơn thành như sau: ‘Xin cho con không bị nôn ói nhiều như hiện nay…’ Việc chữa lành đã được bắt đầu ngay lập tức, đến mức thể lý của bé được biến đổi!”

Trên đường về nhà sau Thánh lễ, bé Mattheus nói với mẹ rằng bé đã được khỏi bệnh. Bé xin được ăn khoai tây chiên, cơm, đậu và thịt bò bít-tết, những món ăn yêu thích của các anh em bé.

Bé ăn tất cả mọi đồ ăn trong đĩa của mình, mà không bị nôn ói nữa. Bé bắt đầu ăn uống bình thường vào ngày hôm sau, và các ngày kế tiếp. Bà Vianna đưa bé Mattheus đi các bác sĩ chuyên khoa đã và đang theo dõi bệnh tình của bé, tất cả đều sửng sốt trước sự chữa lành này của bé.

Mẹ của bé Mattheus nói với truyền thông Brazil rằng bà biết đây là một phép lạ Chúa thực hiện để tôn vinh Tôi tớ Carlo Acutis của Chúa.

Bà nói với các phóng viên rằng: “Trước đây, tôi không sử dụng điện thoại di động, tôi không ưa công nghệ điện toán! Tôi tớ Chúa Carlo đã thay đổi lối suy nghĩ của tôi, vì chính Tôi tớ Chúa đã xử dụng nó để loan báo về Chúa Giêsu Thánh Thể, và tôi mong ước lời chứng của tôi sẽ là một lời cổ súy, mang lại niềm hy vọng cho các gia đình khác. Hôm nay tôi mới ý thức rằng mọi phát minh mới đều tốt, nếu chúng ta biết sử dụng chúng cách tốt đẹp!”

  Trong họa có phúc, trong phúc có họa…

  Trong họa có phúc, trong phúc có họa…

 Người gác cửa muốn chia sẻ nỗi vất vả với Chúa Jesus, nhưng quả thực những điều mắt thấy tai nghe lại không phải như những gì mà anh ta nghĩ. Có một câu chuyện kể rằng: Trong một giáo đường, có một bức tượng Chúa Jesus bị đóng đinh trên thập tự giá, kích cỡ gần bằng người bình thường. Nơi đây được mọi người cho là “cầu được ước thấy”, rất linh thiêng, người khắp nơi tấp nập đến cầu nguyện, lễ bái, dòng người đông như trẩy hội

Trong giáo đường có một người gác cửa, mỗi ngày nhìn thấy Chúa Jesus trên thập tự giá, đều phải lắng nghe lời cầu nguyện của nhiều người như vậy, cảm thấy không đành lòng, nên hy vọng có thể chia sẻ nỗi vất vả với chúa Jesus. Một hôm, ông ta hướng đến Chúa Jesus bày tỏ tâm nguyện này.

Thật bất ngờ, ông nghe được một giọng nói: “Tốt lắm! Ta sẽ xuống dưới canh cửa cho anh, còn anh thì sẽ lên thập tự giá thay ta. Nhưng mà, có một điều kiện, bất luận anh thấy cái gì, nghe được điều gì, đều không được nói câu nào”. Người đàn ông này cảm thấy có thể làm được, thấy yêu cầu này thật đơn giản.

Vì thế Chúa Jesus xuống dưới, còn người đàn ông gác cửa thì thay thế vị trí của Chúa Jesus. Bởi vì kích cỡ của bức tượng cũng tương đương với người thật, nhìn cũng không thấy sai biệt nhiều lắm, vậy nên những người đến cầu nguyện cũng không nghi ngờ gì. Và người đàn ông này cũng như đã hứa, đóng giả Chúa Jesus, im lặng không nói gì.

Dòng người lui tới nối liền không dứt, bọn họ khẩn cầu, có điều hợp lý, có điều không hợp lý. Nhưng bất kể như thế nào, người gác cửa đóng giả Chúa Jesus đều cố nén không nói gì, bởi vì nhủ lòng mình phải tuân thủ lời hứa.

Đến một ngày, có một vị thương nhân giàu có đi tới, sau khi cầu nguyện xong thì quên mất không mang theo túi của mình. Người gác cửa nhìn thấy, muốn gọi vị thương nhân kia quay lại, nhưng mà cuối cùng phải nhịn lại không thể nói. 

 Tiếp sau đó, có một người nghèo khổ rách rưới đi đến, cầu nguyện Chúa Jesus giúp anh vượt qua cuộc sống khó khăn này. Khi chuẩn bị rời đi thì phát hiện một cái túi to, bèn mở ra thì thấy bên trong có rất nhiều tiền. Anh ta mừng rỡ, nói rằng Chúa Jesus thật linh nghiệm, cầu được ước thấy, phủ phục cảm tạ rồi rời đi.

Trên thập tự giá, người gác cửa chứng kiến tất cả chuyện này, muốn mở miệng nói túi tiền kia không phải của anh. Nhưng mà vì ước định lúc trước, nên đành phải nhịn lại không thể nói. Kế tiếp có một người thanh niên trẻ tuổi bước vào, anh này chuẩn bị lên thuyền ra biển, nên đến cầu khẩn Chúa Jesus cho mình được may mắn bình an.

Đang lúc chuẩn bị rời đi thì vị thương nhân lúc trước đột nhiên xông tới, túm lấy vạt áo người thanh niên trẻ tuổi này, yêu cầu trả lại túi tiền. Người thanh niên không hiểu chuyện gì, vậy là hai người cãi cọ ầm ĩ cả lên. Lúc này, trên thập tự giá, người gác cửa đóng giả Chúa Jesus rốt cuộc nhịn không được, đành phải mở miệng nói. Chuyện được nói ra rõ ràng, vị thương nhân liền đi tìm người nghèo khổ kia để đòi lại tiền, còn người thanh niên trẻ tuổi cũng vội vã rời đi để kịp giờ lên thuyền ra biển.

Lúc này Chúa Jesus thật mới bước ra, chỉ tay lên thập tự giá nói: “Anh xuống đây đi! Vị trí kia anh không thể đảm trách được”. 

 Người gác cửa nói: “Tôi đem sự thật nói ra, bảo vệ lẽ phải, chẳng lẽ không đúng sao?”.

Chúa Jesus nói: “Anh biết được gì chứ? Vị thương nhân kia cũng không thiếu tiền, cái túi tiền kia bất quá chỉ là dùng để ăn chơi trác táng, nhưng đối với người nghèo kia lại có thể là sinh kế cứu sống cả nhà; đáng thương nhất chính là người thanh niên trẻ tuổi, nếu vị thương nhân cứ gây sự với cậu ta, dây dưa làm lỡ thời gian của cậu ấy, thì may ra có thể bảo toàn tính mạng, còn bây giờ cậu ta đã lên thuyền, đã bị đắm chìm trong biển nước rồi”.

Nghe vậy người gác cổng lặng người….

Câu chuyện ngắn này đã cho chúng ta thấy được nhiều điều ý nghĩa. Trong cuộc sống hàng ngày, người ta thường kỳ vọng những điều tốt nhất, và khi hễ không được như ý nguyện, thì vội than thân trách phận, thậm chí than trách ông trời bất công đối với mình.


Tuy nhiên, những điều chúng ta nhìn thấy và cho là đúng nhưng chưa hẳn đã đúng, điều cho là không tốt, lại chưa hẳn đã không tốt. Người xưa cũng thường nói, trong cái rủi có cái may, trong họa lại có phúc. Vậy nên, chúng ta nên tin tưởng rằng, những điều xảy ra trước mắt, cho dù là thuận cảnh hay nghịch cảnh, thì tất thảy đều là những an bài tốt nhất đối với mình. Bởi vậy, mới có câu nói rằng, thuận theo tự nhiên cũng là một loại phúc.

Và còn một điều nữa, con người cũng chỉ là con người, dùng lối suy nghĩ của con người để “tưởng tưởng” các vị Phật, Đạo, Thần, Chúa rằng các Ngài chắc hẳn cũng có lối nghĩ giống mình, nhưng họ không hiểu được một điều rằng… con người quá nhỏ bé, trí tuệ thì nông cạn, lại còn mang theo các quan niệm ích kỷ, vị tư khác nhau, thì làm sao mà có thể giống như các vị ấy được? 

 Những vị thần có trí tuệ vô biên, một trái tim bao la chứ không phải một trái tim nhỏ nhoi, nhìn thấu được bản chất của sự vật, bản chất của vật chất, nhìn thấu hết thảy, những sinh mệnh cao cấp này điều hành vũ trụ theo đúng quy luật tự nhiên vốn có của nó! 

 Vậy nên, chỉ có đặt niềm tin vô điều kiện vào các thế lực siêu nhiên, với một trái tim chân thật và thiện lương, thì loài người mới cảm thấy được sự từ bi và bao dung rộng lớn của các ngài, mới có được một cuộc sống hạnh phúc đúng nghĩa!

 nguồn trên mạng

 From: TU-PHUNG

ĐỨC MẸ MARIA MUÔN ĐỜI DẤU ÁI TUYỆT VỜI HẰNG YÊU THƯƠNG CON CÁI MẸ

ĐỨC MẸ MARIA MUÔN ĐỜI DẤU ÁI TUYỆT VỜI HẰNG YÊU THƯƠNG CON CÁI MẸ

Tuyết Mai

Đàn con dại khờ chúng con có thể làm được tích sự gì nếu không có Mẹ Maria trong đời? Con cái Mẹ thì đông như kiến trên mặt đất. Hằng ngày thường xẩy ra những chuyện chửi bới nhau, đánh nhau, ẩu đả và chém giết nhau như cơm bữa chỉ vì luôn phải tranh giành nhau miếng ăn, miếng uống, miếng lợi riêng mà ra tệ hại như thế.

—–

Nhưng Mẹ có thể nhìn nhận ra từng người con của Mẹ là những đứa con yếu đuối, thấp cổ bé miệng, tật nguyền và nhiều chứng bệnh lạ (sau này) luôn cầu cứu đến Mẹ để được Mẹ bênh vực, ủi an; để cuộc đời chúng con ngày qua ngày bớt đói khổ cực, nhục nhã và đáng sống. Chưa kể những sự dữ, những sự tối tăm chúng trồi lên từ Hỏa Ngục đến cám dỗ chúng con từng giây phút và từng ngày một, thưa Mẹ!

**

Mẹ Maria thì không như mẹ trần gian là đẻ con cho đông nuôi không nổi rồi để chúng tự lo (đứa lớn lo cho đứa bé), cả bắt làm việc nặng ở tuổi rất còn thơ dại. Hay khờ khạo vì bị trai dụ dỗ cách ngon ngọt rồi mang bầu thì sau đó đang tâm giết con mình khi còn nằm trong bụng mẹ: vì sợ cha mẹ từ bỏ, mang tiếng xấu cho gia đình; bị người đời cười chê và rồi sợ không ai (môn đăng hộ đối) thèm lấy cho, v.v…

—–

Vâng, thưa Mẹ Maria chúng con là những thành phần được sinh ra đời trong bất hạnh, là thành phần bị cha mẹ ruồng bỏ, xã hội khinh chê và bị kỳ thị chỉ vì chúng con nghèo khổ và khác thường … Mà bị thiên hạ xa lánh, không khác người cùi hủi thưa Mẹ!

Nhưng chẳng phải cuộc đời này là để ngày ngày chúng con ngồi than thân trách phận mãi vì chúng con còn phải sống và may mắn hơn cả là chúng con còn có Mẹ Maria muôn đời rất dấu ái nữa chi.

**

Mẹ Maria là người Mẹ luôn yêu thương, nâng đỡ và bảo bọc chúng con cho đến hết cuộc đời này và cả khi chúng con còn đang ở Luyện Ngục nữa. Nên cần thiết lắm thay là chúng con cần cảm tạ Mẹ thật thật nhiều từng ngày trong cuộc sống với bao khó khăn. Nhưng vì Mẹ Maria đã ban cho chúng con một bửu bối duy nhất, chắc chắn nhất là sẽ đem lại cho chúng con có được sự bình an mà thế gian không có. Vì qua kinh Mân Côi Mẹ dạy, chúng con siêng năng đọc hằng ngày sẽ luôn được Mẹ cho nối kết với Thiên Chúa; với các Thiên Thần, các Thánh cùng tất cả anh chị em trên Trời.

**

Nhờ siêng năng đọc kinh Mân Côi mà Mẹ Maria sẽ mở lòng, mở trí cho hết thảy chúng con nhận biết rằng những gì thuộc về thế gian thì chỉ là tạm bợ, là bợn nhơ so với Nước Thiên Chúa thì sao có thể sánh ví cho bằng? Xin Mẹ giúp chúng con sống sao cho xứng đáng để được Thiên Chúa thưởng ban cho có được một chỗ nhỏ bé trên Nước Trời ấy.

—–

Nơi mà hết thảy chúng con những người trần thế với mắt thịt chưa từng được thấy và tai thịt chưa từng được nghe bao giờ. Nên hết thảy chúng con dưới trần cùng nhau cất lên những kinh Mân Côi râm ran, rộn ràng để biến những lời kinh thành những bông hoa tươi thơm ngát dâng lên ba ngôi Thiên Chúa trên Trời được mãn nguyện mà nhân nhượng, kiên nhẫn chờ đợi cho chúng con có thời giờ ăn năn, hối cải và chừa hẳn phạm tội mất lòng Chúa. Amen.

Y tá con của Chúa,

Tuyết Mai

13 tháng 10, 2020