NĂM SỰ THƯƠNG: Thứ ba thì ngắm—Đức Chúa Giê-su chịu đội mão gai – Cha Vương

Ngày Thứ 2 tốt lành nhé! Đức giáo hoàng Phanxicô nói: “Có một điều làm cho tôi mạnh mẽ lên mỗi ngày là lần chuỗi Mân Côi kính Đức Mẹ. Tôi cảm thấy có một sức mạnh lớn lao khi tôi chạy đến với Mẹ và tôi cảm thấy mạnh mẽ lên.” Trong những ngày còn lại của Mùa Chay mời bạn đồng hành với Mẹ Maria hãy hy sinh những nỗi khổ đau của mình để cầu nguyện cho tất cả những người đang bị bách hại vì đức tin Kitô giáo. Nhớ cầu nguyện cho nhau nhé.

Cha Vương

Thứ 2: 09/03/2026 (n18-24)

NĂM SỰ THƯƠNG: Thứ ba thì ngắm—Đức Chúa Giê-su chịu đội mão gai. Mỗi khi bị cái dằm đâm vào thịt, bạn cảm thấy khó chịu và đau đớn thế nào, huống chi là cả một vòng gai đâm vào đầu Chúa. Ngài cam chịu đau khổ như thế để dạy bạn phải kiên nhẫn chịu đựng những đau khổ gặp trên đời. Hãy ăn ở khiêm nhường, đừng để lòng mê tham của cải thế gian làm bạn phạm tội, và xa lánh những vui sướng xác thịt. Hôm nay qua 10 Kinh Kính Mừng này, bạn hãy xin cho được chịu mọi sự sỉ nhục bằng lòng. (Nêu ra ý chỉ cầu xin…)

+ Kinh Lạy Cha: Lạy Cha chúng con ở trên trời…

  1. Bấy giờ lính của tổng trấn đem Đức Giê-su vào trong dinh, và tập trung cả cơ đội quanh Người. Chúng lột áo Người ra, khoác cho Người một tấm áo choàng đỏ, (Mátthêu 27:27-28) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  2. Rồi [họ] kết một vòng gai làm vương miện đặt lên đầu Người, và trao vào tay mặt Người một cây sậy. (Mátthêu 27:29a) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  3. Chúng quỳ gối trước mặt Người mà nhạo rằng: “Vạn tuế Đức Vua dân Do-thái!(Mátthêu 27:29b) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  4. Rồi chúng khạc nhổ vào Người và lấy cây sậy mà đập vào đầu Người. (Mátthêu 27:30) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  5. Tổng trấn Phi-la-tô thấy đã chẳng được ích gì mà còn thêm náo động, nên lấy nước rửa tay trước mặt đám đông mà nói: “Ta vô can trong vụ đổ máu người này. Mặc các người liệu lấy!” (Mátthêu 27:24)
  6. [Họ dắt] Đức Giê-su bước ra ngoài, đầu đội vương miện bằng gai, mình khoác áo choàng đỏ.(Gioan 19:5a) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  7. Ông Phi-la-tô nói với họ: “Đây là người! ” Khi vừa thấy Đức Giê-su, các thượng tế cùng các thuộc hạ liền kêu lên rằng: “Đóng đinh, đóng đinh nó vào thập giá! (Gioan 19:5b-6) “Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  8. Ông Phi-la-tô lại hỏi: “Nhưng ông ấy đã làm điều gì gian ác?” Họ càng la to: “Đóng đinh nó vào thập giá! ” (Máccô 15:14) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  9. Ông Phi-la-tô nói với họ: “Chẳng lẽ ta lại đóng đinh vua các người sao? ” Các thượng tế đáp: “Chúng tôi không có vua nào cả, ngoài Xê-da.” (Gioan 19:15b) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  10. Bấy giờ ông Phi-la-tô trao Đức Giê-su cho họ đóng đinh vào thập giá. (Gioan 19:16) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…

+ Kinh Sáng Danh: Sáng danh Đức Chúa Cha…

+ Câu Than Fatima: Lạy Chúa Giêsu, xin tha tội cho chúng con…

+ Kinh Lạy Nữ Vương: Lạy Nữ Vương, Mẹ nhân lành…

+Kinh Hãy Nhớ: Lạy Thánh Nữ Đồng Trinh Maria, là Mẹ rất nhân từ, xin hãy nhớ xưa nay…

From: Do Dzung

************************

Đừng bỏ con Chúa ơi – tinmung.net

TỪNG BƯỚC MỘT THÔI – Gm. Giuse Vũ Duy Thống

Gm. Giuse Vũ Duy Thống

 Nếu bạn đang mang tâm tình “xin cho con cùng bước đi với Ngài… từng bước một thôi”.

  1.     Chúa Giêsu bị kết án tử hình.

     Phiên tòa Lễ Vượt Qua năm ấy được diễn ra trong bầu khí sôi động khác thường với một nền công lý đã đến hồi suy sụp:

– Bên nguyên cáo là đám đông quần chúng vô trách nhiệm dưới sự lãnh đạo của các Thượng tế, miệng hò la sắt máu và tay vung lên đòi kết án tử hình.

– Bên bị cáo là một mình Chúa Giêsu đứng im lặng, đôi tay quyền uy ngày nào đã từng giải thoát bao người cùng khổ, giờ đây bị chốt chặt dưới vòng dây pháp luật phàm trần.

– Quan tòa là một người ngoại đạo, làm việc chẳng nhằm phục vụ cho ai ngoài lợi lộc cho bản thân.

– Và tội danh rốt cuộc chỉ là một điều vu cáo với những bằng chứng ngụy tạo lấy thịt đè người.

     Vì kiêu ngạo, con người đã kết án Thiên Chúa, đã chối bỏ sự hiện diện của chân lý để chạy theo con đường lầm lạc và đã khước từ tình thương để lao đầu vào đêm tối của hận thù chết chóc.

     Lạy Chúa, tổ tông chúng con khi xưa chỉ vì kiêu căng nên đã bị loại ra khỏi hạnh phúc địa đàng, và hôm nay tới lần chúng con cũng thường tự phụ gạt bỏ Chúa ra ngoài cuộc sống. Xin Chúa cho chúng con được thật lòng sám hối, và tìm lại bản chất con người mình trong cuộc khổ nạn của Chúa.

 2: Chúa Giêsu vác Thánh giá.

     Theo luật Rôma, tội nhân bị khép án tử hình phải tự mình vác lấy Thập giá tới nơi thi hành bản án. Không ngoài thông lệ ấy, Chúa Giêsu đã nhận lấy Thập giá và Người lầm lũi dò bước trước mắt những kẻ kết án mình. Nhìn từ góc độ pháp lý, Thập giá được xem là một sáng kiến lạ lùng và tàn bạo của ngành tư pháp Rôma dành cho các tử tội, khi tòa án bắt phạm nhân phải vác lấy gánh nặng họ đã gây ra mà đi đến chỗ chết, như một kiểu đền bù công khai.

     Nhưng nhìn từ góc độ cứu chuộc, Thập giá lại là một sáng kiến yêu thương không thể hiểu được của Thiên Chúa dành cho con người, khi Ngài để cho Chúa Giêsu đón lấy lỗi lầm của cả nhân loại chất chồng theo năm tháng trên bờ vai cứu chuộc.

     Lạy Chúa, chia ly bao giờ cũng là lúc trao nhau những tình cảm thắm thiết nhất, thế nhưng, lúc Chúa ra đi, loài người chúng con lại ném vào Chúa những hận thù và oan nghiệt. Thập giá ngày xưa là gánh nặng con người dành cho Chúa, nhưng Thập giá ngày nay lại là quà tặng Chúa dành cho những ai yêu mến bước theo. Xin cho chúng con hiểu được ý nghĩa của Thập giá, và biết can đảm tiến bước theo Chúa mọi ngày trong đời chúng con.

  1. Chúa Giêsu ngã xuống đất lần thứ nhất.

     “Khốn cho ngươi, Giêrusalem, vì ngươi không biết giờ Thiên Chúa viếng thăm ngươi!”. Giêrusalem là thành thánh tế lễ cho Thiên Chúa, nhưng Giêrusalem cũng là thành phố đã chứng kiến bao cảnh tang thương phụ bạc. Ngày Chúa vào thành ngồi trên lưng lừa, dân chúng đã cầm lá phất phới hoan hô: “Vạn tuế con vua Đavít”; nhưng ngày Chúa ra khỏi thành oằn lưng dưới cây Thập tự, thì cũng đám đông dân chúng ấy lại vung tay nhục mạ: “Đem đi, đem đi, đóng đinh nó vào Thập giá!”.

    Giêrusalem phụ bạc, Thánh đô sững sờ. Yêu thương bỗng hóa hận thù, lòng người phút thoáng mây mù đổi thay! Chúa buồn rầu và Người ngã xuống đất lần thứ nhất: ngã xuống vì sự bất trung của dân chúng.

    Lạy Chúa, nhiều lần trong đời chúng con chỉ tìm an nghỉ, và chỉ thích dừng lại trong vinh quang ổn định, để rồi cố tình lẩn tránh hy sinh hoặc quên đi ý nghĩa của việc chối từ sự dễ dãi, bởi dễ dãi thường cũng đồng nghĩa với dễ chịu. Chúa vào thành Giêrusalem trong vinh quang ngày Lễ Lá, nhưng không dừng lại ở đó để làm vua, mà lại ra đi để chịu đau khổ đến ngã gục. Xin cho mỗi người chúng con khi suy niệm mầu nhiệm Thánh giá, cũng biết hy sinh và sống tinh thần từ bỏ mỗi ngày.

  1. Đức Mẹ gặp Chúa Giêsu vác Thánh giá.

      Không có biến cố quan trọng nào trong đời sống Chúa Giêsu lại vắng bóngMẹ Maria, từ những lúc vui tươi nhất của đêm Giáng sinh đến những phút thê lương nhất của chiều tử nạn. Mẹ có mặt trong âm thầm. Mẹ chứng kiến trong thinh lặng. Ghi nhận và suy tư. Hiệp thông và dâng hiến. Cõi lòng hòa chung nỗi niềm cứu chuộc của con mình.

     Mẹ nhìn theo Chúa không nói một lời, Chúa nhìn theo Mẹ chẳng nói một câu. Nhưng trong ánh mắt lặng lẽ gửi trao giờ phút ấy, xem ra đã chất chứa cả một sứ điệp nhiệm mầu. Đó là lúc tiếng “Xin vâng” của Mẹ năm xưa trong biến cố truyền tin gặp gỡ lời “Xin cho ý Cha nên trọn” của Chúa Giêsu hấp hối trong vườn Cây Dầu. Vì thế, đó là sứ điệp sinh động rướm máu và hiện thực đến độ không còn lời để nói ra.

     Lạy Mẹ Maria, cùng với Mẹ trên đường Thánh giá, chúng con muốn gặp Chúa, nhưng chúng con biết ánh mắt tâm hồn chúng con chưa thực sự an bình, chính vì thế, nhiều khi chúng con chỉ thấy ở đó “người tử tội trên đường thụ nạn” chứ không nhận ra Chúa là “Đấng Cứu Độ duy nhất”. Xin Mẹ giúp chúng con biết giữ cõi lòng tĩnh lặng, để trong mọi ngày sống, chúng con được gặp Chúa Giêsu, Đấng Cứu Độ cuộc đời chúng con.

  1. Ông Simon vác đỡ Thập giá cho Chúa.

     Thập giá trĩu nặng trên vai, Chúa yếu sức trên đường Tử Nạn. Vào chính lúc ấy, có một người đi làm về. Tên ông là Simon. Không biết tên ông theo nguyên ngữ Do Thái nghĩa là gì, chỉ biết rằng kể từ giây phút gặp gỡ Chúa Giêsu trên đường Thương Khó hôm đó, tên ông cũng đồng nghĩa với lòng trắc ẩn, lẽ cảm thông, tình thương người, tâm vị tha … Và kể từ lúc ông nhận vác đỡ Thập giá cho Chúa Giêsu trên đường Tử Nạn, đường ông đi không còn là đường về lại mái nhà xưa cay đắng nữa, mà đã trở thành đường lên đỉnh Thiên Sơn của miền cứu rỗi mở rộng cho hết mọi người.

     Thật thảm hại! Khi Chúa còn rao giảng công khai, biết bao người đã tới nghe lời chân lý và lãnh nhận hồng ân. Nhưng lúc gặp Chúa gặp cảnh khốn cùng, mấy ai đã đến giúp đỡ Người? Yêu thương đâu phải chỉ biết có nhận lãnh? Trái lại, yêu thương đòi buộc phải biết cho đi, như ông Simon đã cảm thông và cho Chúa những phút nghỉ ngơi quý giá sau một buổi làm việc mệt nhoài.

     Lạy Chúa, Chúa đã yêu thương chúng con đến hy sinh mạng sống. Xin ban cho chúng con trái tim biết nhạy cảm hơn trước những nhu cầu của người lân cận, và đôi tay quảng đại hơn trước nỗi khốn cùng của kẻ khác.

  1. Bà Vêrônica lau mặt cho Chúa.

     Trong những người hiện diện bên đường Khổ Nạn năm xưa của Chúa, người ta phân biệt được ba loại người: loại thứ nhất bám sát Chúa Giêsu hơn cả là đám đông quần chúng vô trách nhiệm hoặc những kẻ hiếu kỳ; loại thứ hai theo Chúa xa xa là những người thân cận như vài Tông đồ và các phụ nữ theo giúp Người từ Galilêa; và loại thứ ba là một số người thành tâm thiện chí có mặt rải rác đó đây trên mỗi chặng đường. Theo truyền thống, bà Vêrônica thuộc số những người thiện chí này.

     Phúc Âm không nhắc đến tên của bà và tuyệt nhiên cũng chẳng có một chỉ dẫn nào về việc ướt át nặng nề về nữ tính khi bà trao khăn cho Chúa Giêsu lau mặt. Tuy nhiên, được truyền thống giữ lại trên đường Thánh giá, bà Vêrônica là đại diện cho những kẻ không biết Chúa, nhưng cảm mến Người và mong làm vơi sầu muộn cho Người khi lau khô những giọt mồ hôi loang máu. Thương người sẽ gặp Chúa.

     Lạy Chúa, mỗi người chúng con đều biết giới luật trọng nhất là yêu thương, thế nhưng hằng ngày chúng con vẫn nhìn nỗi khổ của người hàng xóm với cặp mắt dửng dưng, và nghe niềm đau của người lân cận bằng trái tim băng giá. Xin Chúa thứ lỗi chúng con, và cho chúng con biết tìm gặp Chúa trong tình thân đối với tha nhân.

  1. Chúa Giê su ngã xuống đất lần thứ hai.

     Nếu sự bất trung của dân chúng đã làm Chúa quỵ gối, thì sự lạnh nhạt của các Tông đồ đã làm Chúa té nhào kiệt sức. Thật vậy, suốt ba năm đời công khai, Chúa Giêsu đã sống thân tình với Nhóm Mười Hai, nhưng khi Người bị trao nộp, họ đều hoảng sợ bỏ trốn. Giuđa manh tâm bán Chúa với ba mươi đồng rẻ mạt. “Thà nó đừng sinh ra thì hơn!” Đến như Phêrô đức tin mạnh mẽ là thế, đã có lúc tín trung thề non hẹn biển, cũng đã nhẫn tâm chối Chúa đến lần thứ ba. “Tinh thần thì mau mắn, nhưng xác thịt thì yếu đuối”.

     Và Gioan “người môn đệ được Chúa yêu” thì xem ra lại chỉ theo Chúa xa xa. Còn các Tông đồ khác đã đành tâm rút lui vào bóng tối, sợ liên lụy vào mình.

     Thế đấy! Thất bại hoàn toàn. Nhóm cận thân đã bỏ Chúa một mình. Thế đấy! Phá sản trắng tay. Chúa Cha ở xa bỏ Người đã đành, Nhóm Mười Hai tưởng là ở gần cũng bỏ Người trốn xa. Nghe chao nghiêng Thập giá, Chúa ngã xuống đất lần thứ hai: ngã cho các Tông đồ có lần được trỗi dậy.

     Lạy Chúa, là người Công Giáo, chúng con được hạnh phúc biết Chúa, nhưng có khi chính chúng con lại là những người phản bội làm buồn lòng Chúa hơn cả. Xin cho chúng con biết cương quyết trỗi dậy sau mỗi lần vấp ngã lìa xa Chúa.

  1. Chúa Giêsu yên ủi các phụ nữ.

     Trước khi tới Núi Sọ, tại một góc đường hẹp, một số phụ nữ Giêrusalem khóc lóc đợi chờ Chúa đi qua. Thật khôi hài! Khi Chúa còn công khai giảng dạy trên đường sứ vụ, người ta tìm mọi cách để ám hại Chúa, nào là bỏ vạ cáo gian, nào là vặn vẹo cạnh khóe, nào là gài bẫy giăng mưu, nào là kết án khử trừ; nhưng khi Chúa như “con chiên hiền lành” được thật sự trao cho người ta đem đi giết, thì họ mới bàng hoàng tỉnh mộng. Giết Chúa là một mất mát quá lớn, và bởi thấy mất mát nên mới khóc lóc tiếc thương.

     Tiếng khóc ấy bên ngoài là nỗi cảm thương Chúa chịu khổ hình, như thương người vô tội bị hàm oan, như thương bậc chính nhân bị đem đi hành quyết; nhưng tận trong cõi lòng sâu thẳm, tiếng khóc ấy là sự nức nở và tức tưởi tiếc nuối nguồn ân phúc vừa đánh mất. Thành ra, tiếng khóc thương bỗng thành tiếng khóc than. Nước mắt khóc thương Chúa chịu khổ nạn lại vỡ thành nước mắt khóc than cho lầm lỗi của mình.

     Lạy Chúa, suy niệm đường Thánh giá hôm nay, xin cho chúng con biết tê tái cõi lòng khóc cho những tháng ngày đi hoang xa lìa Chúa, và than cho một quá khứ trót dại lỗi lầm, để rồi chúng con được tìm lại Chúa trong giọt lệ ăn năn.

  1. Chúa Giêsu ngã xuống đất lần thứ ba.

     Nếu tội là khước từ tình yêu của Chúa thì phạm tội là xúc phạm đến chính Đấng là Tình Yêu. Bởi Đấng là Tình Yêu đã yêu thương nhân loại đến cùng, đã cho đi tất cả không giữ lại điều gì, nên con người một khi khước từ tình yêu của Chúa, không những đã làm cản trở ơn cứu độ phát huy nơi bản thân mình, mà còn làm cản trở ơn cứu độ phát triển cho người khác nữa.

     Thập giá trở nên trĩu nặng, vì kéo theo tội lỗi nhân loại chất chứa từ bao thế kỷ. “Không biết khi Con Người đến liệu còn gặp thấy niềm tin trên mặt đất nữa không?” Chúa rùng mình đau khổ và Người ngã xuống đất lần thứ ba: ngã cho các tội nhân được tìm về ơn tha thứ.

     Lạy Chúa, đường Thánh giá Chúa đi năm xưa làm bằng đớn đau thể xác và sầu muộn tinh thần. Bước chân Chúa trải dài bằng hy sinh nhẫn nhục. Vòng tay Chúa ghì chặt bằng tha thứ khoan dung. Ánh mắt Chúa ngước lên bằng hao mòn vâng phục. Và trái tim Chúa nhịp đập bằng yêu mến xót thương. Xin Chúa cho chúng con mỗi khi ngã quỵ vì đau khổ, vì yếu đuối, biết hướng nhìn lên Thánh giá Chúa và trỗi dậy trong niềm tin vào tình thương của Chúa bao dung ngàn đời.

  1. Quân lính lột áo Chúa Giêsu.

     Trang phục dùng để che thân trong đời sống cá nhân và đồng thời cũng là một hình thức điểm trang trong đời sống xã hội. Trang phục không làm nên nhân cách, nhưng một phần nào đó cũng biểu lộ nhân cách. Trang phục chẳng thể đồng hóa với đời sống con người như “chiếc áo không làm nên thầy tu”, nhưng trang phục cũng nói lên chút gì gần gũi với phẩm giá. Khi Chúa Giêsu chịu tước lột hết trang phục, thì có nghĩa là Người đã tự nguyện từ bỏ tất cả phẩm giá vốn có, để chỉ nhận lấy thân phận trần trụi khốn cùng của con người tội lỗi mà Ađam ngày nào đã để lại sau khi ăn trái cấm địa đàng.

     “Đức Giêsu Kitô vốn dĩ là Thiên Chúa mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân phận nô lệ, trở nên giống phàm nhân sống như người trần thế. Người lại còn hạ mình vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự …” (Pl 2, 6-8).

     Lạy Chúa, Chúa đã từ bỏ vinh quang để mặc lấy nhân tính yếu hèn của chúng con. Xin cho chúng con ngay từ bây giờ biết sống mầu nhiệm Vượt Qua, nghĩa là biết từ bỏ chính mình, vác Thập giá mình mà đi theo Chúa để hy vọng cũng được thông phần vinh quang với Chúa mai sau.

  1. Chúa Giêsu chịu đóng đinh.

     Thập giá là hai cây gỗ dọc ngang đặt trái chiều nhau: cây chiều dọc vươn lên tượng trưng cho thánh ý Thiên Chúa; cây chiều ngang trĩu nặng là hình ảnh ý riêng mỗi người; và trung điểm gặp gỡ giữa chiều dọc chiều ngang làm nên Thập giá chính là trái tim quảng đại. Mỗi khi phải từ bỏ ý riêng để đón nhận và chu toàn thánh ý Chúa là Thập giá khổ đau đã xuất hiện, và chính khi chịu đóng đinh vào Thập giá là lúc quay quắt nhất để diễn tả về một tình yêu tuyệt vời mang màu cứu độ. Yêu là đóng đinh.

     Như vậy, Thập giá trước hết mang lấy ý nghĩa của sự đau khổ, vì phải đấu tranh với ý riêng mình. Nhưng đau khổ mà thiếu yêu thương là đau khổ vô ích, cũng như yêu thương mà vắng bóng đau khổ chỉ là yêu thương giả hiệu, nên cuối cùng khi đã chiến thắng chọn theo thánh ý Chúa, Thập giá bỗng trở thành dấu chỉ đong đầy ý nghĩa yêu thương.

     Lạy Chúa, Chúa đã chịu đóng đinh vào Thập giá và đã chịu đau khổ chỉ vì yêu thương, Chúa đã đánh đổi tình thương bao la của Chúa để nhận lấy niềm đau cùng cực của cả nhân loại. Chúng con cảm tạ Chúa. Xin cho chúng con biết say mê Thánh giá Chúa và sống đời Tử Nạn mỗi ngày hơn.

  1. Chúa Giêsu chết trên Thánh giá.

     “Lạy Cha, con phó linh hồn trong tay Cha”. Chúa Giêsu nói lời phó dâng và Người trút hơi thở cuối cùng. Màn trong Đền Thờ xé ra làm đôi. Giao Ước cũ đã hết hạn, Giao Ước mới đã khởi đầu. Viên sĩ quan chứng kiến cuộc Tử Nạn của Chúa đã tin nhận Người là Đấng Công Chính, dân chúng tham gia cũng ra về đấm ngực ăn năn. Như vậy, ngay khi Chúa Giêsu vừa tắt thở, Thập giá đã tràn căng sức mạnh cứu rỗi và từ đó nên nguồn mạch đức tin.

     “Khi nào Ta bị treo lên, Ta sẽ kéo mọi sự lên với Ta”. Sinh thời Chúa Giêsu đã có lần báo trước hiệu quả cứu độ của Thập giá, nhưng khi “giờ” Thập giá của Người đến, người ta mới thấy nghịch lý muôn đời của Tin mừng cứu rỗi: khôn ngoan biểu lộ qua điên dại; sức mạnh vươn lên từ yếu đuối; và sự sống hạnh phúc nẩy sinh từ những điều tưởng như mất mát chết chóc bi thương. Giáo Hội của những kẻ tin vào tình thương Thiên Chúa khởi nguồn từ đây.

     Lạy Chúa, chúng con hãnh diện vì được làm con Chúa, nhưng nhiều khi chúng con sống không hơn gì những kẻ không có lòng tin. Xin cho chúng con, sau khi đã tham dự cử hành mầu nhiệm Vượt Qua của Chúa, cũng biết sống xứng đáng là những tín hữu trung thành, và xin cho Nước Chúa mỗi ngày một rộng lan.

  1. Tháo xác Chúa Giêsu khỏi Thập giá.

     Trời đã xế chiều. Hôm đó lại là ngày chuẩn bị, áp ngày Sabat, nên không có cách lựa chọn nào khác, Giuse Arimathia vội vã tháo xác Chúa Giêsu xuống và trao cho Mẹ Maria chiêm ngắm lần cuối cùng. Còn gì nữa đâu, biết bao khổ sầu. Lưỡi gươm cụ già Simêon tiên báo ba mươi năm trước giờ đây đã thực sự ứng nghiệm đâm nát cõi lòng. Mẹ nghẹn ngào ôm xác người con một thân yêu với những vết thương còn mở rộng và ngất lịm đón nhận nhành lá tử đạo dưới chân Thập tự.

     Đó là cảnh tượng não nùng đã làm nên nguyên mẫu lạ lùng cho tất cả những ai tin tưởng phó thác trọn vẹn vào tình thương của Thiên Chúa. “Đức Maria: kẻ đã tin”. Giữa lúc đời đen tối nhất, khi con mình đã chết, khi ánh sáng lời hứa có vẻ như tắt ngấm, và khi Thiên Chúa làm như cũng bỏ rơi Đấng Thiên Sai, thì Đức Maria vẫn đứng vững. Âm thầm đón nhận và can đảm tin yêu.

      Lạy Mẹ, chứng kiến cái chết của con mình, Mẹ đã đau khổ thật nhiều. Tấm lòng Mẹ tan nát. Niềm tin Mẹ kiên định. Mẹ hiệp thông cứu chuộc. Xin Mẹ giúp chúng con, đang khi mang trong mình Thập giá và thương tích của Chúa Kitô, cũng biết thông phần đau khổ với Người, để mai sau khi vinh quang Người tỏ hiện, chúng con cũng sẽ được hỷ hoan cùng người.

  1. Táng xác Chúa Giêsu trong huyệt đá.

      Một hòn đá lớn che lấp cửa hang. Thế là hết! Bóng tối bao trùm tất cả: lòng mồ Chúa cũng như lòng các Tông đồ. Bóng tối dường như nói lên khía cạnh bi quan của thảm kịch Vượt Qua: Vua Sự Sống đã tử trận và bị chôn vùi giữa lòng đá tưởng chừng mất hút trong thời gian biền biệt. Bóng tối cũng còn gợi lên nỗi thất vọng ê chề của các Tông đồ: có người ngao ngán rút lui co cụm trong một thứ im lặng đầy lo âu bất trắc; có kẻ vỡ mộng buông xuôi trở về nghề cũ cho tháng ngày qua.

      Nhưng không! Bóng tối phải có một ý nghĩa lạc quan hơn. Đó là không còn là bóng đen mòn mỏi tuyệt vọng, mà đã trở thành bóng đêm canh thức đợi trông. Đó cũng chẳng phải là bóng đen rợn rùng kinh hãi, nhưng là một bóng đêm tin tưởng đợi chờ. Chính trong bóng đêm huyền nhiệm ấy, Chúa Giêsu đã âm thầm chuẩn bị Phục Sinh, để khi trỗi dậy từ cõi chết, Người làm bừng lên một sự sống mới xua tan đi mãi mãi bóng tối tử thần.

      Lạy Chúa, nhiều lần chúng con chạm trán vào những thử thách đức tin mịt mù dường như đêm tối. Xin cho chúng con biết âm thầm chiến đấu và vững dạ cậy trông, để trong bóng tối cam go ấy, chúng con chóng tìm lại được hình ảnh của Chúa in đậm nét trong tâm hồn. 

+ Gm. Giuse Vũ Duy Thống


 

KHOM MÌNH – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Mọi người trong hội đường đầy phẫn nộ!”.

“Cánh cửa cuộc đời thật nhiệm mầu; nó trở nên thấp hơn một chút so với người muốn đi qua. Chỉ ai biết khom mình, người ấy mới bước qua được ngưỡng của nó!” – Anon.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay đặt trước chúng ta hai thái độ trái ngược: một bên là sự ‘khom mình’ của Naaman; bên kia là sự phẫn nộ của những người đồng hương với Chúa Giêsu tại Nazareth.

Naaman là một tướng quân lẫy lừng của vua Aram. Nhưng dưới lớp áo giáp oai hùng ấy là một thân phận phong hủi mà quyền lực và danh vọng không thể chữa lành. Muốn được lành, ông phải đi một con đường khó hơn mọi chiến trận: con đường hạ mình. Ông phải nghe lời một bé gái ‘khác thường’, đi gặp một người xem ra ‘tầm thường’, làm theo một cách thức ‘lạ thường’; và nhờ hạ mình, ông nhận được một phép lạ ‘phi thường’. Hoá ra, điều ngăn cản ân huệ của Thiên Chúa không phải là dòng sông, nhưng là lòng kiêu hãnh của con người. “Nơi nào kiêu ngạo ngự trị, ân sủng không thể bước vào!” – Bernard Clairvaux.

Tin Mừng cho thấy một thái độ hoàn toàn trái ngược. Người Nazareth không thể chấp nhận Giêsu – người thanh niên họ đã quen biết từ nhỏ, con của bác thợ mộc nghèo – lại có thể là Đấng Thiên Sai. Họ khép lòng; và khi Chúa Giêsu nhắc đến những ân huệ Thiên Chúa từng ban cho người ngoại, lòng họ bùng lên phẫn nộ. Thế là ân huệ đi ngang qua họ. Không phải vì Thiên Chúa không muốn ban, nhưng vì lòng họ quá đầy để đón nhận. “Bi kịch của đời người không phải là Thiên Chúa vắng mặt, nhưng là con người vắng mặt trước Ngài!” – Augustinô.

Nhưng đó không chỉ là câu chuyện của Nazareth ngày xưa; nhiều khi, đó cũng là câu chuyện của chúng ta. Chúng ta quen Chúa quá lâu, quen nghe Tin Mừng, quen đi lễ, quen đọc kinh… đến nỗi sự quen thuộc âm thầm làm lòng mình chai đi. Chúa vẫn ở đó, vẫn nói, vẫn ban ơn; nhưng vì nghĩ mình đã biết Ngài rồi, chúng ta không còn để Ngài làm điều gì mới mẻ trong đời mình. Và thế là, như những người Nazareth, ân huệ của Chúa có thể đi ngang qua đời mình mà chúng ta không hay biết. “Thiên Chúa đi ngang qua đời ta mỗi ngày, nhưng chúng ta hầu như không nhận ra Ngài!” – Mẹ Têrêxa.

Anh Chị em,

‘Khom mình’ còn là con đường của chính Đức Kitô. Con Thiên Chúa đã hạ mình khi chấp nhận thân phận con người; Ngài hạ mình sâu hơn nữa khi dang tay trên thập giá để cứu độ chúng ta. Và hôm nay, Ngài vẫn tiếp tục ‘khom mình’ trong Thánh Thể, trở nên tấm bánh nhỏ bé nuôi sống nhân loại. Thiên Chúa đã khom mình sâu đến thế; nhưng nhiều khi, chúng ta lại không muốn cúi xuống chỉ một chút trước Chúa và trước anh chị em mình: không muốn nhận lỗi, không muốn tha thứ, không muốn nhìn nhận sự yếu đuối. Mùa Chay, mùa để lòng mình trở nên trống hơn, khiêm tốn hơn, hầu có thể nhận ra Thiên Chúa vẫn đang âm thầm đi qua đời mình mỗi ngày. Mùa Chay, còn là mùa khát khao Chúa; “Linh hồn con khao khát Chúa Trời, là Chúa Trời hằng sống!” – Thánh Vịnh đáp ca.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con coi thường một ai! Cho con biết cúi mình trước Chúa và ‘khom mình’ phục vụ Chúa trong anh chị em con!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

****************************************

Lời Chúa Thứ Hai Tuần III Mùa Chay

Như ông Ê-li-a và ông Ê-li-sa, Đức Giê-su không chỉ được sai đến với người Do-thái.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca. Lc 4,24-30

24 Khi đến Na-da-rét, Đức Giê-su nói với dân chúng trong hội đường rằng : “Tôi bảo thật các ông : không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình.

25 “Thật vậy, tôi nói cho các ông hay : vào thời ông Ê-li-a, khi trời hạn hán suốt ba năm sáu tháng, cả nước phải đói kém dữ dội, thiếu gì bà goá ở trong nước Ít-ra-en ; 26 thế mà ông không được sai đến giúp một bà nào cả, nhưng chỉ được sai đến giúp bà goá thành Xa-rép-ta miền Xi-đôn. 27 Cũng vậy, vào thời ngôn sứ Ê-li-sa, thiếu gì người phong hủi ở trong nước Ít-ra-en, nhưng không người nào được sạch, mà chỉ có ông Na-a-man, người xứ Xy-ri thôi.”

28 Nghe vậy, mọi người trong hội đường đầy phẫn nộ. 29 Họ đứng dậy, lôi Người ra khỏi thành -thành này được xây trên núi. Họ kéo Người lên tận đỉnh núi, để xô Người xuống vực. 30 Nhưng Người băng qua giữa họ mà đi.


 

NĂM SỰ THƯƠNG: Thứ hai thì ngắm—Đức Chúa Giê-su chịu đánh đòn.- Cha Vương

Chúc bình an! Thánh Anthony Mary Claret  nói: “Khi yêu mến và lần hạt Mân Côi, người ta sẽ thấy rằng Kinh Mân Côi làm cho họ trở nên tốt hơn.” Vậy trong những ngày còn lại của Mùa Chay mời bạn hãy đón nhận những đau đớn của mình cầu nguyện cho người tội lỗi ăn năn trở lại. Nhớ cầu nguyện cho nhau nhé.

Cha Vương

CN: 08/3/2026. (n17-24)

NĂM SỰ THƯƠNG: Thứ hai thì ngắm—Đức Chúa Giê-su chịu đánh đòn. Trước khi giết Chúa Giêsu, theo tục lệ tòa án Rô-ma, họ phải mang tội phạm ra đánh đòn, ý pháp luật là để kẻ bị hành hình bị đau khổ hơn, kẻ khác thấy mà sợ không dám phạm pháp nữa. Chúa là người vô tội nhưng Ngài không bênh vực, không thanh minh, không cãi lẽ, không phân bua gì cả. Ngài im lặng chịu đựng vì yêu Nhân loại. Bạn đã làm gì để đáp lại sự đau đớn đó? Hôm nay qua việc suy niệm 10 Kinh Kính Mừng này, Bạn hãy xin cho được hãm mình chịu khó bằng lòng. (Nêu ra ý chỉ cầu xin…)

+ Kinh Lạy Cha: Lạy Cha chúng con ở trên trời…

  1. Vừa tảng sáng, các thượng tế đã họp bàn với các kỳ mục và kinh sư, tức là toàn thể Thượng Hội Đồng. Sau đó, họ trói Đức Giê-su lại và giải đi nộp cho ông Phi-la-tô. (Máccô 15:1) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  2. Ông Phi-la-tô trở vào dinh, cho gọi Đức Giê-su và nói với Người: “Ông có phải là vua dân Do-thái không? ” (Gioan 18:33) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  3. Đức Giê-su trả lời: “Nước tôi không thuộc về thế gian này… Ông Phi-la-tô liền hỏi: “Vậy ông là vua sao? ” Đức Giê-su đáp: “Chính ngài nói rằng tôi là vua. (Gioan 18:36-37a) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  4. Tôi đã sinh ra và đã đến thế gian nhằm mục đích này: làm chứng cho sự thật. Ai đứng về phía sự thật thì nghe tiếng tôi.”  (Gioan 18:37b) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  5. Ông Phi-la-tô nói với Người: “Sự thật là gì? “… Ông Phi-la-tô lại ra ngoài và nói với người Do-thái: “Đây ta dẫn ông ấy ra ngoài cho các người, để các người biết là ta không tìm thấy lý do nào để kết tội ông ấy.” (Gioan 18:38, 19:4) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  6. Ông Phi-la-tô bảo họ: “Các người cứ đem ông này đi mà đóng đinh vào thập giá, vì phần ta, ta không tìm thấy lý do để kết tội ông ấy.” (Gioan 19:6b) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  7. Người bị đời khinh khi ruồng rẫy, phải đau khổ.  (Isaia 53:3) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  8. Bị ngược đãi, người cam chịu nhục, chẳng mở miệng kêu ca; như chiên bị đem đi làm thịt, như cừu câm nín khi bị xén lông, người chẳng hề mở miệng. (Isaia 53:7) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  9. Chính người đã bị đâm vì chúng ta phạm tội, bị nghiền nát vì chúng ta lỗi lầm; (Isaia 53:5a) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  10. Người đã chịu sửa trị để chúng ta được bình an, đã phải mang thương tích cho chúng ta được chữa lành. (Isaia 53:5b) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…

+ Kinh Sáng Danh: Sáng danh Đức Chúa Cha…

+ Câu Than Fatima: Lạy Chúa Giêsu, xin tha tội cho chúng con…

+ Kinh Lạy Nữ Vương: Lạy Nữ Vương, Mẹ nhân lành…

+Kinh Hãy Nhớ: Lạy Thánh Nữ Đồng Trinh Maria, là Mẹ rất nhân từ, xin hãy nhớ xưa nay…

From: Do Dzung

******************************

Con đường Cha đi bao nhiêu khó nguy truân chuyên ngập tràn

NĂM SỰ THƯƠNG: Thứ nhất thì ngắm—Đức Chúa Giêsu lo buồn đổ mồ hôi máu – Cha Vương

Bạn thân mến, không còn bao lâu nữa là đến Tuần Thánh, một “tuần vĩ đại” trong Giáo hội Công Giáo, kỷ niệm Cuộc Khổ nạn, Tử nạn và Phục sinh của Đức Kitô. Tuần Thánh là bảy ngày cuối cùng của Mùa Chay. Nó bắt đầu với Chúa Nhật Lễ Lá và kết thúc với Chúa Nhật Phục sinh. Khi suy niệm về Cuộc Khổ nạn, Tử nạn và Phục sinh của Chúa Giêsu, bạn không thể nào không gặp thấy Đức Mẹ vì Mẹ Maria là người gần Chúa nhất. Không có người nào gần gũi với Chúa Giêsu bằng Mẹ Maria. Vậy để chuẩn bị tâm hồn bước vào Tuần Thánh và Tam Nhật Vượt Qua  mời bạn cùng với mình suy niệm chuỗi Kinh Mân Côi Mùa Thương rồi đến Bảy Sự Đau Đớn Đức Mẹ.

 Hãy cầu nguyện cho nhau nhất là những ACE tân tòng nhé.

Cha Vương

Thứ 7: 7/03/2026. (n16-24)

Thánh giáo hoàng Gioan Phaolô II nói: “Trải qua những thăng trầm của Con Thiên Chúa và Con của Đức Mẹ, Kinh Mân Côi trình bày cho chúng ta biết cách kiên nhẫn trong cuộc sống con người sự luân chuyển giữa sự thiện và sự ác, bình an và bão tố, những ngày vui và những ngày buồn.” 

NĂM SỰ THƯƠNG: Thứ nhất thì ngắm—Đức Chúa Giêsu lo buồn đổ mồ hôi máu, đây là biểu hiện tột cùng của sự đau đớn. Không sự đau đớn nào sánh bằng sự đau đớn của tình yêu bị chối từ. Chúa Giêsu đến trần gian, vì “TÌNH YÊU” để tìm kiếm con người, để giải thoát họ khỏi tội lỗi, khỏi ác thần nhưng giờ đây các môn đệ của Người đang đứng trước nguy cơ “sa chước cám dỗ” mà vẫn còn phụ bạc và chối từ Ngài. Bạn cảm thấy thế nào khi tình yêu của Bạn bị phụ bạc hay bị chối từ? Hôm nay qua 10 Kinh Kính Mừng này, Bạn hãy xin cho được ăn năn tội nên vì những lần Bạn đã quay lưng và ngoảnh mặt đi với Chúa. (Nêu ra ý chỉ cầu xin…)

+ Kinh Lạy Cha: Lạy Cha chúng con ở trên trời…

  1. Bấy giờ Đức Giê-su đi cùng với các ông đến một thửa đất gọi là Ghết-sê-ma-ni… Người bắt đầu cảm thấy buồn rầu xao xuyến. (Mátthêu 26: 36-37) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  2. Bấy giờ Người nói với các ông: “Tâm hồn Thầy buồn đến chết được. Anh em ở lại đây mà canh thức với Thầy.” (Mátthêu 26:38) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  3. Người đi xa hơn một chút, sấp mặt xuống, cầu nguyện…(Mátthêu 26:39a) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  4. Lạy Cha, nếu có thể được, xin cho con khỏi phải uống chén này. Tuy vậy, xin đừng theo ý con, mà xin theo ý Cha. (Mátthêu 26:39b) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  5. Bấy giờ có thiên sứ tự trời hiện đến tăng sức cho Người. (Luca 22:43) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  6. Người lâm cơn xao xuyến bồi hồi, nên càng khẩn thiết cầu xin. (Luca 22:44a) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  7. Và mồ hôi Người như những giọt máu rơi xuống đất. (Luca 22:44b) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  8. Rồi Người đến chỗ các môn đệ, thấy các ông đang ngủ, liền nói với ông Phê-rô: “Thế ra anh em không thể canh thức nổi với Thầy một giờ sao? (Mátthêu 26:40) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  9. Anh em hãy canh thức và cầu nguyện, để khỏi lâm vào cơn cám dỗ. (Mátthêu 26:41a) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  10. Vì tinh thần thì hăng say, nhưng thể xác lại yếu hèn.”(Mátthêu 26:b) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…

+ Kinh Sáng Danh: Sáng danh Đức Chúa Cha…

+ Câu Than Fatima: Lạy Chúa Giêsu, xin tha tội cho chúng con…

+ Kinh Lạy Nữ Vương: Lạy Nữ Vương, Mẹ nhân lành…

+Kinh Hãy Nhớ: Lạy Thánh Nữ Đồng Trinh Maria, là Mẹ rất nhân từ, xin hãy nhớ xưa nay…

From: Do Dzung

*************************

Thánh Ca Mẹ Đứng Đó – Ngọc Lan

CẦU NGUYỆN CÓ KHÓ LẮM KHÔNG? – Anmai CSsR

Anmai CSsR

Có nhiều người nghĩ rằng cầu nguyện là một điều gì đó rất khó khăn, rất cao siêu và chỉ dành cho những người đạo đức đặc biệt. Họ nghĩ rằng để cầu nguyện cần phải có một tâm hồn hoàn toàn thanh thản, một bầu khí thật yên tĩnh, những lời nói thật đẹp, và một tâm trạng thật sốt sắng. Vì thế, khi nhìn vào cuộc sống bận rộn của mình, họ cảm thấy mình không đủ điều kiện để cầu nguyện. Họ nghĩ rằng mình còn quá nhiều lo toan, quá nhiều yếu đuối, quá nhiều điều chưa hoàn hảo, nên tốt hơn là chờ một lúc nào đó “thích hợp hơn” rồi mới bắt đầu.

Nhưng sự thật lại rất khác. Cầu nguyện không khó như chúng ta tưởng. Cầu nguyện đơn giản chỉ là hướng lòng mình về Thiên Chúa. Đó là một cuộc gặp gỡ, một cuộc đối thoại, một sự hiện diện. Và điều kỳ diệu là Thiên Chúa không đòi hỏi chúng ta phải trở nên hoàn hảo trước khi đến với Người. Ngược lại, chính khi chúng ta còn yếu đuối, còn mệt mỏi, còn bối rối, Người lại càng muốn chúng ta đến gần Người hơn.

Có một nguyên tắc rất đơn giản: hãy bắt đầu từ nơi bạn đang đứng, chứ không phải nơi bạn nghĩ mình nên đến. Nhiều người trì hoãn việc cầu nguyện vì họ nghĩ rằng mình chưa đủ tốt. Họ nghĩ rằng trước hết mình phải sửa đổi bản thân, phải trở nên đạo đức hơn, phải bỏ hết những thói quen xấu, rồi mới có thể cầu nguyện một cách xứng đáng. Nhưng nếu chờ đến lúc đó, có lẽ chúng ta sẽ không bao giờ bắt đầu. Cầu nguyện không phải là phần thưởng dành cho người thánh thiện. Cầu nguyện chính là con đường giúp chúng ta trở nên thánh thiện. Nó giống như việc một người bệnh đến gặp bác sĩ. Người bệnh không cần phải khỏe mạnh rồi mới đến bệnh viện. Ngược lại, chính vì họ đang đau yếu nên họ mới cần đến sự chữa lành.

Thiên Chúa cũng vậy. Người không chờ đợi chúng ta trở nên hoàn hảo rồi mới lắng nghe. Người chờ đợi chúng ta đến với Người trong sự thật của con người mình. Nhiều khi chúng ta nghĩ rằng cầu nguyện phải là những lời lẽ rất đẹp, rất sâu sắc. Nhưng Thiên Chúa không tìm kiếm những câu chữ hoàn hảo. Người tìm kiếm một trái tim chân thành.

Một lời cầu nguyện đơn giản như: “Lạy Chúa, con mệt quá,” có thể là một lời cầu nguyện rất sâu sắc. Một lời nói như: “Con không biết phải làm gì nữa,” cũng có thể là một lời cầu nguyện thật sự. Thậm chí có những lúc chúng ta không nói được gì cả, chỉ ngồi yên trước mặt Chúa trong sự im lặng. Và chính sự im lặng đó cũng là một lời cầu nguyện. Thiên Chúa không gặp chúng ta trong những gì chúng ta giả vờ thể hiện. Người gặp chúng ta trong chính con người thật của chúng ta. Có những ngày chúng ta cảm thấy rất gần Chúa. Cầu nguyện lúc đó trở nên dễ dàng. Lời nói tuôn chảy, tâm hồn bình an, và chúng ta cảm thấy như Chúa đang ở rất gần. Nhưng cũng có những ngày hoàn toàn ngược lại. Tâm trí chúng ta đầy những lo lắng. Trái tim chúng ta nặng trĩu. Những suy nghĩ cứ chạy lung tung, và việc cầu nguyện trở nên khó khăn.

Những lúc như vậy, nhiều người nghĩ rằng lời cầu nguyện của mình không có giá trị. Nhưng thật ra, chính những lúc đó lời cầu nguyện của chúng ta lại rất quý giá.

Bởi vì cầu nguyện không phải là cảm xúc. Cầu nguyện là một mối tương quan.

Trong bất kỳ mối tương quan nào, cũng có những lúc dễ dàng và những lúc khó khăn. Có những lúc chúng ta nói chuyện rất nhiều với người mình yêu thương. Nhưng cũng có những lúc chúng ta chỉ ngồi bên nhau trong sự im lặng. Tuy vậy, sự im lặng đó không làm cho tình yêu biến mất. Trái lại, đôi khi nó còn làm cho tình yêu trở nên sâu sắc hơn.

Mối tương quan với Thiên Chúa cũng như vậy. Có những lúc cầu nguyện tràn đầy cảm xúc. Nhưng cũng có những lúc cầu nguyện giống như đi trong sa mạc. Khô khan, im lặng, và dường như không có gì xảy ra. Nhưng chính trong những thời gian đó, Thiên Chúa vẫn đang làm việc trong tâm hồn chúng ta, dù chúng ta không nhận ra. Một trong những trở ngại lớn nhất của việc cầu nguyện là chúng ta thường cố gắng quá nhiều để làm cho nó “đúng”. Chúng ta lo lắng về việc mình có cầu nguyện đúng cách hay không, có nói đúng lời hay không, có giữ đủ tập trung hay không.

Nhưng cầu nguyện không phải là một bài kiểm tra.

Cầu nguyện giống như một đứa trẻ nói chuyện với cha của mình. Đứa trẻ không cần phải chọn những từ ngữ hoàn hảo. Nó chỉ cần nói điều đang ở trong lòng mình.

Thiên Chúa cũng lắng nghe chúng ta như vậy.

Có thể hôm nay bạn chỉ nói với Chúa: “Con rất mệt.” Có thể ngày mai bạn nói: “Con không hiểu chuyện gì đang xảy ra.” Có thể có ngày bạn chỉ nói: “Xin giúp con.” Những lời cầu nguyện đó không phải là nhỏ bé. Đó là những lời cầu nguyện thật. Điều quan trọng nhất không phải là lời nói, mà là sự hiện diện. Khi chúng ta dành một chút thời gian để hướng lòng mình về Chúa, dù chỉ vài phút, chúng ta đang mở cửa cho ân sủng của Người bước vào cuộc đời mình. Trong Tin Mừng, Chúa Giêsu thường lui vào nơi vắng vẻ để cầu nguyện. Người cầu nguyện trước những quyết định quan trọng, trước những thử thách, và cả sau những ngày làm việc mệt mỏi. Điều đó cho thấy rằng cầu nguyện không phải là một hoạt động phụ trong đời sống thiêng liêng. Nó là hơi thở của đời sống đó.

Cũng giống như cơ thể cần thở để sống, linh hồn cũng cần cầu nguyện để sống.

Nếu chúng ta không cầu nguyện, tâm hồn chúng ta dần dần trở nên khô cứng. Chúng ta dễ dàng bị cuốn vào nhịp sống vội vã của thế giới. Những lo lắng, những căng thẳng, những tham vọng bắt đầu chiếm lấy tâm trí chúng ta. Và chúng ta quên mất rằng mình không phải là người phải gánh vác mọi thứ một mình.

Cầu nguyện nhắc chúng ta nhớ rằng có một Đấng đang đồng hành với chúng ta.

Khi cầu nguyện, chúng ta đặt cuộc đời mình vào trong tay Chúa. Chúng ta thừa nhận rằng mình không kiểm soát được mọi thứ. Và chính trong sự khiêm tốn đó, chúng ta tìm thấy sự bình an.

Có một nghịch lý rất đẹp trong đời sống cầu nguyện: khi chúng ta dừng lại để cầu nguyện, chúng ta không mất thời gian. Chúng ta tìm lại được thời gian. Bởi vì khi tâm hồn bình an, chúng ta nhìn mọi sự rõ ràng hơn, hành động khôn ngoan hơn, và sống sâu sắc hơn.

Cầu nguyện không tách chúng ta ra khỏi cuộc sống. Nó giúp chúng ta sống cuộc sống một cách trọn vẹn hơn. Một người cầu nguyện không phải là người trốn tránh thế giới. Đó là người học cách nhìn thế giới bằng ánh mắt của Thiên Chúa. Họ nhìn thấy giá trị của mỗi con người, ngay cả khi người đó yếu đuối. Họ học cách tha thứ, ngay cả khi bị tổn thương. Họ học cách hy vọng, ngay cả khi hoàn cảnh trở nên khó khăn.

Tất cả những điều đó bắt đầu từ những lời cầu nguyện rất nhỏ bé.

Có thể hôm nay bạn chỉ dành hai phút để nói chuyện với Chúa. Có thể bạn nói vài câu rất đơn giản. Nhưng nếu bạn làm điều đó mỗi ngày, dần dần mối tương quan của bạn với Chúa sẽ lớn lên. Cầu nguyện không phải là một hành động lớn lao diễn ra một lần. Nó là một hành trình kéo dài suốt đời. Trên hành trình đó, chúng ta sẽ có những lúc tiến lên và những lúc lùi lại. Có những ngày chúng ta cầu nguyện rất sốt sắng, nhưng cũng có những ngày chúng ta quên cầu nguyện. Điều đó không có nghĩa là hành trình đã thất bại. Điều quan trọng là chúng ta luôn có thể bắt đầu lại.

Thiên Chúa không bao giờ mệt mỏi khi chờ đợi chúng ta.

Có thể bạn đã lâu không cầu nguyện. Có thể bạn cảm thấy mình đã đi quá xa. Nhưng đối với Thiên Chúa, không có khoảng cách nào là quá lớn. Chỉ cần một bước nhỏ quay trở lại, Người đã ở đó. Vì thế, nếu hôm nay bạn tự hỏi: “Cầu nguyện có khó lắm không?” thì câu trả lời rất đơn giản: không.

Hãy bắt đầu từ nơi bạn đang đứng.

Đừng chờ đến khi bạn cảm thấy mình đủ tốt. Đừng chờ đến khi bạn có đủ thời gian. Đừng chờ đến khi bạn có những lời nói thật đẹp.

Hãy bắt đầu ngay bây giờ.

Có thể chỉ bằng một câu rất đơn giản: “Lạy Chúa, con ở đây.”

Và trong khoảnh khắc đó, một cuộc gặp gỡ sẽ bắt đầu. Một cuộc gặp gỡ âm thầm nhưng sâu sắc. Một cuộc gặp gỡ có thể thay đổi cả cuộc đời.

Lm. Anmai, CSsR


 

Tảng đá thợ xây nhà loại bỏ lại trở nên đá tảng góc tường – Cha Vương

Xin Chúa chúc lành và gìn giữ hồn xác bạn khỏi các dịp tội hôm nay. Đừng quên cầu nguyện cho nhau nhé.

Cha Vương

Thứ 6: 06/03/2026. (n10-23)

TIN MỪNG: Đức Giê-su bảo họ: “Kinh Thánh có câu: ‘Tảng đá thợ xây nhà loại bỏ lại trở nên đá tảng góc tường. Đó chính là công trình của CHÚA, công trình kỳ diệu trước mắt chúng ta.’” (Mt 21:42b)

SUY NIỆM: Cái nhìn của Chúa khác với cái nhìn của loài người. Khả năng của Chúa cũng tuyệt vời hơn khả năng của loài người. Viên đá mà những người thợ xây—tức là loài người, là bạn, là mình, coi là đồ bỏ đi, thì Thiên Chúa có thể biến thành tảng đá góc tường. Bạn hãy nhìn xem viên đá Phêrô đã ba lần chối Chúa, viên đá Phaolô trên đường Đa-mát, viên đá Augustinô,… Chúa đã biến đổi họ thế nào? Nhiều anh chị em khác và ngay cả chính bạn cũng có thể là những viên đá như thế…, vậy bạn hãy khoan dung và hãy hết lòng trông cậy vào sức mạnh của lòng Thương Xót và Tình Yêu Thiên Chúa nhé

LẮNG NGHE: Con ẩn náu bên Ngài, lạy CHÚA, / xin đừng để con phải tủi nhục bao giờ. / Lưới kẻ thù giăng, xin gỡ con ra khỏi, / vì nơi con trú ẩn, chính là Ngài. (Tv 31:2.5)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa đầy lòng khoan dung và tha thứ, việc Chúa làm thật kỳ diệu trước mắt con, xin cho con có được cái nhìn của Chúa để con nhận ra Chúa đang hiện diện nơi những người con gặp hôm nay mà đối xử với họ như Chúa vậy. Cho dù cuộc sống hiện tại của họ đang ở trong tình trạng như thế nào, xin giúp con biết đối xử với họ với lòng khoan dung và tha thứ.

THỰC HÀNH: Tha thứ (forgive) thì dễ, quên đi (forget) mới khó, và càng khó hơn khi bạn tha thứ và quên đi cùng một lúc. Hôm nay mời bạn hãy là một việc thật khó nhé. Chúc bạn thành công nhờ ơn Chúa trợ giúp.

From: Do Dzung

***********************

THA THỨ – TRIỆU NGỌC YẾN – SÁNG TÁC PHONG TRẦN

HỌC MỪNG VUI – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Người anh cả liền nổi giận và không chịu vào nhà”.

“Nó phải trở về nơi nó thuộc về – dù nó đen đủi hơn một thằng quỷ!”. Đó là những gì kiệt tác “Người Cha nhân hậu” của Mitch Irion mô tả! Cha nó vui mừng vì nó đã tìm được nơi nó thuộc về; ở đó, nó mất hút! Vạt áo đỏ như máu – tượng trưng tình yêu – của ông đã lấp kín nó! “Hãy học mừng vui như Thiên Chúa vui mừng!” – Spurgeon.

Kính thưa Anh Chị em,

Đó là điều Tin Mừng hôm nay lưu ý. Người anh nổi giận và không chịu vào nhà. Có công bằng không? Câu trả lời đúng sẽ là: đây là một câu hỏi sai! Vì lẽ, anh phải ‘học mừng vui’ như cha anh vui mừng.

Thật ra, điều khiến người anh không vào nhà không phải là sự bất công, nhưng là niềm vui của cha. Anh không chịu nổi cảnh người cha ôm đứa em rách rưới, khoác áo mới, mở tiệc cho nó. Niềm vui ấy vượt khỏi tưởng tượng của anh; vì thế, anh đứng ngoài. Tin Mừng đặt trước chúng ta một lời mời gọi rất khó: ‘học mừng vui’ với một Thiên Chúa vui! “Niềm vui không tự nhiên xảy đến; chúng ta phải chọn niềm vui và tiếp tục chọn nó mỗi ngày!” – Henri Nouwen.

Đôi khi, điều khó nhất đối với chúng ta không phải là tha thứ, nhưng là vui khi người khác được tha, được ban, được yêu. Tha thứ có thể là một quyết định; nhưng mừng vui với người được tha lại là một “sự hoán cải của trái tim”. Niềm vui của người cha dành cho đứa con tàn đời chính là điều người anh cần học. Anh cần hiểu, bất kể cậu em đã làm gì: đòi chia gia tài – khác nào mong cha chết – hay sống phóng đãng ở phương xa, thì nơi cuối cùng nó tìm thấy vẫn là nhà Cha. Người cha không vui vì tội lỗi của nó, nhưng vui vì nó đã trở về nơi nó thuộc về.

Đứa em cần lòng thương xót của cha để dám trở về; nhưng nó cũng cần một người anh sẵn sàng mở lòng với nó. Bằng không, ngôi nhà vẫn lạnh. Vì thế, câu chuyện kết thúc khi người cha bước ra với người anh. Ông không chỉ đi tìm đứa con lạc; ông còn đi tìm đứa con ở lại nhưng lòng đã lạc. “Chúa là Đấng từ bi nhân hậu!” – Thánh Vịnh đáp ca – “Sẽ lại thương xót chúng ta; tội lỗi chúng ta, Người chà đạp dưới chân. Mọi lỗi lầm chúng ta, Người ném xuống đáy biển!” – bài đọc một.

Anh Chị em,

Điều người cha làm trong dụ ngôn chính là điều Đức Kitô thực hiện trong đời mình. Ngài đi tìm những kẻ lạc mất, đồng bàn với tội nhân, và khiến nhiều người khó chịu. Nhưng hành trình ấy không dừng ở những bước đường rao giảng; nó dẫn Ngài tới thập giá. Ở đó, Ngài không chỉ kể dụ ngôn về lòng thương xót, nhưng trả giá cho nó. Từ thập giá, Ngài mở ra bữa tiệc lớn nhất: bữa tiệc của những tội nhân được trở về. Trước bữa tiệc ấy, mỗi chúng ta được mời gọi bước vào và ‘học mừng vui’ với niềm vui của Thiên Chúa. “Yêu một người là nhìn thấy nơi họ con người mà Thiên Chúa muốn họ trở thành!” – François Mauriac.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con ủ dột khi thấy anh chị em con may mắn hơn mình; dạy con biết vui với người vui, khóc với người khóc!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

***************************************

Lời Chúa Thứ Bảy Tuần II Mùa Chay

Em con đây đã chết mà nay sống lại.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca. Lc 15,1-3.11-32

1 Khi ấy, các người thu thuế và các người tội lỗi đều lui tới với Đức Giê-su để nghe Người giảng. 2 Thấy vậy, những người Pha-ri-sêu và các kinh sư bèn xầm xì với nhau : “Ông này đón tiếp phường tội lỗi và ăn uống với chúng.” 3 Đức Giê-su mới kể cho họ dụ ngôn này :

11 “Một người kia có hai con trai. 12 Người con thứ nói với cha rằng : ‘Thưa cha, xin cho con phần tài sản con được hưởng.’ Và người cha đã chia của cải cho hai con. 13 Ít ngày sau, người con thứ thu góp tất cả rồi trẩy đi phương xa. Ở đó anh ta sống phóng đãng, phung phí tài sản của mình.

14 “Khi anh ta đã ăn tiêu hết sạch, thì lại xảy ra trong vùng ấy một nạn đói khủng khiếp. Và anh ta bắt đầu lâm cảnh túng thiếu, 15 nên phải đi ở đợ cho một người dân trong vùng ; người này sai anh ta ra đồng chăn heo. 16 Anh ta ao ước lấy đậu muồng heo ăn mà nhét cho đầy bụng, nhưng chẳng ai cho. 17 Bấy giờ anh ta hồi tâm và tự nhủ : ‘Biết bao nhiêu người làm công cho cha ta được cơm dư gạo thừa, mà ta ở đây lại chết đói ! 18 Thôi, ta đứng lên, đi về cùng cha và thưa với người : ‘Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, 19 chẳng còn đáng gọi là con cha nữa. Xin coi con như một người làm công cho cha vậy.’ 20 Thế rồi anh ta đứng lên đi về cùng cha.

“Anh ta còn ở đằng xa, thì người cha đã trông thấy. Ông chạnh lòng thương, chạy ra ôm cổ anh ta và hôn lấy hôn để. 21 Bấy giờ người con nói rằng : ‘Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con cha nữa …’ 22 Nhưng người cha liền bảo các đầy tớ rằng : ‘Mau đem áo đẹp nhất ra đây mặc cho cậu, xỏ nhẫn vào ngón tay, xỏ dép vào chân cậu, 23 rồi đi bắt con bê đã vỗ béo làm thịt để chúng ta mở tiệc ăn mừng ! 24 Vì con ta đây đã chết mà nay sống lại, đã mất mà nay lại tìm thấy.’ Và họ bắt đầu ăn mừng.

25 “Lúc ấy người con cả của ông đang ở ngoài đồng. Khi anh ta về gần đến nhà, nghe thấy tiếng đàn ca nhảy múa, 26 liền gọi một người đầy tớ ra mà hỏi xem có chuyện gì. 27 Người ấy trả lời : ‘Em cậu đã về, và cha cậu đã làm thịt con bê béo, vì gặp lại cậu ấy mạnh khoẻ.’ 28 Người anh cả liền nổi giận và không chịu vào nhà. Nhưng cha cậu ra năn nỉ. 29 Cậu trả lời cha : ‘Cha coi, đã bao nhiêu năm trời con hầu hạ cha, và chẳng khi nào trái lệnh, thế mà chưa bao giờ cha cho lấy được một con dê con để con ăn mừng với bạn bè. 30 Còn thằng con của cha đó, sau khi đã nuốt hết của cải của cha với bọn điếm, nay trở về, thì cha lại giết bê béo ăn mừng !’

31 “Nhưng người cha nói với anh ta : ‘Con à, lúc nào con cũng ở với cha, tất cả những gì của cha đều là của con. 32 Nhưng chúng ta phải ăn mừng, phải vui vẻ, vì em con đây đã chết mà nay lại sống, đã mất mà nay lại tìm thấy.’”


 

KHÁT VỌNG CỦA CON NGƯỜI – Linh mục Inhaxiô Trần Ngà

Linh mục Inhaxiô Trần Ngà 

(Suy niệm Tin mừng Gioan (4, 5-42) Chúa nhật III Mùa Chay)

Không gì trên đời lấp đầy khát vọng của con người .

Con người có nhiều khao khát: khát tiền, khát quyền lực, khát danh vọng, khát hạnh phúc, khát lạc thú…

Nhưng không gì trên đời có thể lấp đầy những khát vọng đó. 

Chưa có tiền thì khao khát có được ít tiền. Có tiền rồi thì muốn có nhiều hơn và cứ thế mãi không dừng.

Chưa có quyền thì khao khát cho có, có rồi thì khát được nhiều quyền hơn… không bao giờ no thoả.

Vì thế, ông Arthur Schopenhauer (1788-1860), một triết gia người Đức cho rằng: “Những lạc thú (như ma túy, thuốc lá, rượu bia… chẳng hạn) mà thế gian cống hiến cho con người cũng chỉ như nắm cơm nhỏ bé bố thí cho người hành khất, chỉ làm dịu cơn đói lúc này, rồi lát sau lại đói.”  

Cha Anthony de Mello cũng nhận định tương tự: “Việc thoả mãn dục vọng (như ham muốn xác thịt chẳng hạn) không giải thoát chúng ta khỏi dục vọng, nhưng tạo thêm một dục vọng khác còn mãnh liệt hơn để rồi cái vòng lẩn quẩn: khát khao – thoả mãn, thoả mãn – khát khao…  cứ tiếp diễn mãi không cùng”, càng về sau lại càng tăng “đô” hơn. Và cứ thế, người ta phải chịu dày vò, thiêu đốt vì ngọn lửa khao khát trong lòng mình. 

Người phụ nữ xứ Sa-ma-ri trong Tin mừng hôm nay (Ga 4, 5-42) cũng đã từng trải qua cơn khát tương tự. Chị đã mưu tìm hạnh phúc qua năm đời chồng rồi nhưng lại phải lần lượt chia tay với cả năm, để mưu tìm hạnh phúc với người thứ sáu. Rốt cuộc chẳng ai trong họ có thể đem lại cho chị hạnh phúc thực sự trong cuộc đời. Chị đi tìm hạnh phúc cũng y như đi lấy nước. Ngày nào cũng phải lặn lội tìm đến giếng nước xa, múc cho đầy vò rồi ngày hôm sau lại khát và tiếp tục đội vò đi tiếp…

Chính vì thế nên Chúa Giê-su khẳng định với người phụ nữ Sa-ma-ri: “Ai uống nước nầy sẽ còn khát lại.” Với những lời này, Chúa Giê-su muốn cho ta biết không gì trên đời có thể đáp ứng khát vọng của con người.

 Chỉ có Thiên Chúa mới lấp đầy khát vọng con người  

Xưa kia, tâm hồn của Augustinô cũng bị giày vò bởi nhiều khao khát, nhưng không gì trên thế gian có thể lấp đầy con tim khao khát của ngài. Mãi đến tuổi 33, nhờ ơn soi sáng của Thiên Chúa và lời nguyện cầu liên lỉ của người mẹ thánh thiện là Mô-ni-ca, Augustinô mới khám phá Thiên Chúa là Nguồn Suối hạnh phúc vô tận, đáp ứng khát vọng của ngài và làm cho tâm hồn ngài dạt dào niềm vui. Bấy giờ lòng đầy hoan lạc, Augustinô thốt lên: “Lạy Chúa, Chúa đã dựng nên con cho Chúa, vì thế hồn con mãi thổn thức khôn nguôi, cho đến khi được nghỉ yên trong Ngài.”

Chỉ trong Thiên Chúa, khát vọng của Augustinô mới được lấp đầy. Quả đúng như Lời Chúa Giê-su nói: “Ai uống nước nầy sẽ còn khát lại, còn ai uống nước Tôi cho sẽ không bao giờ khát nữa. Và nước Tôi cho sẽ trở thành nơi người ấy một mạch nước vọt lên, đem lại sự sống đời đời.” (Gioan 4, 13-14) 

Lạy Chúa Giê-su,

Không có gì trên đời có thể lấp đầy khát vọng của con người. Vì thế, xin cho chúng con đừng mải mê, đua tranh tìm kiếm lạc thú và hạnh phúc chóng qua đời này, nhưng biết không ngừng tìm kiếm và khám phá Chúa là nguồn hạnh phúc đích thực mang lại hoan lạc và sự sống vĩnh cửu cho chúng con.

Linh mục Inhaxiô Trần Ngà

From: ngocnga_12 & NguyenNThu

************************************* 

Tin mừng Gioan 4, 5-14

Người đến một thành xứ Sa-ma-ri, tên là Xy-kha, gần thửa đất ông Gia-cóp đã cho con là ông Giu-se.6 Ở đấy, có giếng của ông Gia-cóp. Người đi đường mỏi mệt, nên ngồi ngay xuống bờ giếng. Lúc đó vào khoảng mười hai giờ trưa.

7 Có một người phụ nữ Sa-ma-ri đến lấy nước. Đức Giê-su nói với người ấy: “Chị cho tôi xin chút nước uống! “8 Lúc đó, các môn đệ của Người đã vào thành mua thức ăn.9 Người phụ nữ Sa-ma-ri liền nói: “Ông là người Do-thái, mà lại xin tôi, một phụ nữ Sa-ma-ri, cho ông nước uống sao? ” Quả thế, người Do-thái không được giao thiệp với người Sa-ma-ri.10 Đức Giê-su trả lời: “Nếu chị nhận ra ân huệ Thiên Chúa ban, và ai là người nói với chị: “Cho tôi chút nước uống”, thì hẳn chị đã xin, và người ấy đã ban cho chị nước hằng sống.”11 Chị ấy nói: “Thưa ông, ông không có gầu, mà giếng lại sâu. Vậy ông lấy đâu ra nước hằng sống?12 Chẳng lẽ ông lớn hơn tổ phụ chúng tôi là Gia-cóp, người đã cho chúng tôi giếng này? Chính Người đã uống nước giếng này, cả con cháu và đàn gia súc của Người cũng vậy.”13 Đức Giê-su trả lời: “Ai uống nước này, sẽ lại khát.14 Còn ai uống nước tôi cho, sẽ không bao giờ khát nữa. Và nước tôi cho sẽ trở thành nơi người ấy một mạch nước vọt lên, đem lại sự sống đời đời.”


 

NGUỒN SUỐI TRƯỜNG SINH – TGM Giu-se Vũ Văn Thiên

TGM Giu-se Vũ Văn Thiên

 Nước là sự sống.  Đó là lời quảng cáo rất ấn tượng của một hãng sản xuất nước uống đóng chai.  Quả thực, con người không thể tồn tại nếu không có nước.  Nếu cuộc sống thân xác rất cần đến nước, thì đời sống tâm hồn cũng rất cần đến nước trường sinh.  Đức Ki-tô là Đấng ban cho con người thứ nước này.  Theo giáo huấn của Chúa Giê-su, nước trường sinh là sự sống thiêng liêng mà Thiên Chúa ban, giúp con người được sống đời đời.  Khi khẳng định điều này, đức tin Ki-tô giáo không giới thiệu một thứ bùa ngải mê tín dị đoan nhằm mục đích ma mị con người, nhưng dựa trên chính lời khẳng định của Chúa Giê-su: “Thầy là Đường, Sự Thật, và là Sự Sống.”  Khái niệm “nước” ở đây không chỉ là một khái niệm trừu tượng, nhưng là một lời mời gọi cá nhân rất gần gũi.

 Bài đọc I và bài Tin Mừng đều nói về nước.  Nước từ tảng đá trong hành trình sa mạc về đất hứa, và nước do chính Chúa Giê-su giới thiệu.  Người đã khởi đi từ nước vật chất, tức là nước giếng Gia-cóp, để nói về thứ nước thiêng liêng, tức là ân sủng mà người tin Chúa sẽ được lĩnh nhận dồi dào.

 Thánh Gio-an là tác giả duy nhất thuật lại việc Chúa Giê-su gặp gỡ và nói chuyện với người phụ nữ Sa-ma-ri-a.  Khi chủ động bắt chuyện với người phụ nữ này, Chúa Giê-su đã phá vỡ những rào cản truyền thống ngăn cách hai sắc tộc, là Do Thái và Sa-ma-ri-a.  Hai dân tộc này mang mối hận thù truyền kiếp từ nhiều thế kỷ.  Qua câu chuyện này, Chúa muốn nói với chúng ta: tất cả mọi người đều là con Thiên Chúa, và nơi thâm sâu của họ đều có những điều tốt lành.  Người phụ nữ Sa-ma-ri-a từ ngỡ ngàng ban đầu, đã tôn nhận Đức Giê-su là Đấng Mê-si-a, và cuối cùng bà đã trở nên một môn đệ truyền giáo.  Cách trình bày của Tin Mừng đưa chúng ta đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, để rồi sau cùng, người phụ nữ đó quên luôn việc múc nước, bỏ vò lại đó, chạy vào làng nói với mọi người về Chúa Giê-su.  Người phụ nữ và dân thành Sa-ma-ri-a thực sự đã kín múc được nước trường sinh.

 Cũng trong tin Mừng thánh Gio-an (Ga 7,37-39), “nước hằng sống” được giải thích là Chúa Thánh Thần – Đấng ban sự sống, đổi mới và thánh hóa con người.  Thánh Thần làm cho tâm hồn “khô cạn” được sống lại, và những rạn nứt được hàn gắn.  Cũng như nước làm cho đất đai màu mỡ, và cây cối sinh hoa kết trái, Chúa Thánh Thần sẽ đem lại cho con người niềm vui và từ đó họ nhiệt tâm làm việc lành.

 Người phụ nữ Sa-ma-ri-a đã được hướng dẫn khởi đi từ nước vật lý để tiến dần tới nước thiêng liêng.  Bà đã được Chúa Giê-su chinh phục.  Phần cuối trình thuật, người phụ nữ quên luôn mục đích của mình là đi kín nước giếng.  Chị bỏ vò lại đó, chạy vào thành giới thiệu Chúa Giê-su cho mọi người cùng sắc tộc.  Người phụ nữ này đã được đón nhận nước trường sinh Chúa Giê-su ban tặng.  Chị không còn khát nữa, như lời Chúa nói trước đó: “Ai uống nước tôi cho, sẽ không bao giờ khát nữa, và nước tôi cho sẽ trở thành nơi người ấy một mạch nước vọt lên, đem lại sự sống đời đời.”

 Qua Bài Tin Mừng hôm nay, Chúa mời gọi chúng ta đến với Người, tin vào Người, để đón nhận sự sống mới Người ban cho chúng ta.  Được như thế, chúng ta sẽ cảm nhận niềm vui thiêng liêng và sự bình an nội tâm, và từ con người của mỗi Ki-tô hữu, sẽ tỏa lan hương thơm nhân đức đến môi trường xung quanh.  Thánh Phao-lô diễn tả điều này trong Bài đọc II: “Một khi được nên công chính nhờ đức tin, chúng ta được bình an với Thiên Chúa, nhờ Đức Giê-su Ki-tô Chúa chúng ta.”  Vị tông đồ dân ngoại hướng chúng ta đến sự trông cậy và niềm hy vọng nơi quyền năng của Thiên Chúa.  Ngài luôn yêu thương chúng ta, và bằng chứng của tình yêu ấy là việc sai Con Một đến với chúng ta, và ban Thánh Thần để tiếp tục hướng dẫn chúng ta trong mọi hành động.

 Trong khi người Do Thái khinh miệt và tách biệt với người Sa-ma-ri-a, Chúa Giê-su lại khẳng định: họ cũng là những mảnh đất tốt để Lời Chúa gieo vào.  Trình thuật cuộc gặp gỡ giữa Chúa Giê-su và người phụ nữ đã nói lên điều đó.

 Ki-tô hữu là người được nước trường sinh thanh tẩy trong nghi thức gia nhập Đạo, tức là Bí tích Thanh tẩy.  Bí tích Thanh tẩy là nơi hình ảnh “nước trường sinh” trở nên rõ ràng nhất, vì nước là dấu chỉ của sự chết và sự sống.  Khi được dìm vào nước hoặc được đổ nước trên đầu, người lãnh bí tích chết đi cho con người cũ và sống lại trong Đức Ki-tô.  Đây là sự tái sinh thiêng liêng, đúng như lời Đức Giê-su nói với ông Ni-cô-đê-mô: “Phải sinh ra bởi nước và Thánh Thần.”

 Mùa Chay giúp chúng ta đón nhận ân sủng của Thiên Chúa, như dòng nước trường sinh tưới mát tâm hồn.  Mùa Chay cũng nhắc chúng ta thay đổi quan niệm về tha nhân.  Thông thường, chúng ta hay nhận định người khác theo cái nhìn chủ quan của mình, mà ý kiến chủ quan thì hay lầm lạc vì bị chi phối bởi nhiều điều kiện khác nhau.

 TGM Giu-se Vũ Văn Thiên

From: Langthangchieutim


 

MỘT PHẦN ĐỊNH MỆNH-Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Ta sẽ thưởng phạt ai nấy tuỳ theo cách nó sống và việc nó làm!”.

“Không có sứ giả nào, cũng không có thông điệp nào có thể thay thế được người nghèo mà chúng ta gặp trên hành trình cuộc đời, bởi trong họ – những “Nhà Tạm di động” của Ngài – chính Chúa Giêsu đến gặp chúng ta!” – Phanxicô.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay cho thấy tha nhân là những “Nhà Tạm di động” của Chúa Kitô. Họ không phải là ‘một phần cảnh quan’ của cuộc sống chúng ta, nhưng là ‘một phần định mệnh’ của bạn và tôi!

Giêrêmia nhắc một sự thật không dễ nghe: “Ta sẽ thưởng phạt ai nấy tuỳ theo cách nó sống và việc nó làm!”. Đời sống không trôi qua vô nghĩa; từng chọn lựa, từng cái quay lưng, từng sự dửng dưng đều có trọng lượng vĩnh cửu. Như vậy, ai sống bác ái yêu thương, người ấy làm đẹp lòng Thiên Chúa, Đấng họ nương thân, “Phúc thay người đặt tin tưởng nơi Chúa!” – Thánh Vịnh đáp ca. Nhưng tin tưởng nơi Chúa không chỉ là hướng mắt lên trời; đó còn là cúi xuống trước những người đang đói, đang khát, đang nằm bên hè nhà; không chỉ đói cơm, nhưng còn đói cả “bánh Giêsu” và Tin Mừng của Ngài. “Không ai lên thiên đàng mà không có một lá thư giới thiệu từ những người nghèo!” – John Wooden.

Trái với những ai nương thân nơi Chúa, Tin Mừng thuật chuyện một phú hộ ẩn nương nơi của cải. Ông không bóc lột, không hành hạ ai; ông chỉ sống đời mình, mặc đẹp, ăn ngon, hưởng thụ. Trước cổng nhà ông, Lazarô nằm đó – không phải xa lạ, nhưng rất cụ thể. Thế mà với ông, Lazarô chỉ như một chậu cảnh, một bóng dáng quen thuộc không cần bận tâm. Ông không ghét Lazarô; ông chỉ không coi anh là điều gì liên quan đến mình. Và chính ở đó, ông đã chạm đến bi kịch: loại khỏi đời mình ‘một phần định mệnh!’.

Tội của người phú hộ là không coi Lazarô như một con người; với ông, Lazarô chỉ là một phần cảnh quan trang trí sân vườn. Một người mù đã từng nói, “Tôi thấy người ta đi đi lại lại như cây cối!”. Đúng thế, nhà phú hộ xem ra chỉ thấy Lazarô ‘ngang mức cây cối!’. “Sự dửng dưng hạ thấp con người thành sự vật!” – Phanxicô.

Anh Chị em,

Chúa Kitô không đứng trên cao nhìn nhân loại như một “cảnh quan” tội lỗi. Ngài không cứu chúng ta từ khoảng cách an toàn, nhưng đi xuống tận cùng phận người, chạm đến những Lazarô của lịch sử và cuối cùng trở thành một Lazarô bị loại trừ bên ngoài thành. Trên thập giá, Ngài lật ngược mọi tính toán: ai cúi xuống với người nghèo là đang cúi xuống với Ngài; ai khép lòng trước họ là khép lòng trước chính Con Thiên Chúa. Vì thế, người nghèo không phải là một chi tiết phụ của cuộc đời chúng ta; họ là ‘một phần định mệnh’, nơi vận mệnh của chúng ta được quyết định. Bởi nơi họ, Chúa Kitô chờ được nhận ra – và nơi họ, định mệnh đời bạn và tôi được viết nên. “Người nghèo không phải là một vấn đề cần giải quyết, nhưng là một mầu nhiệm cần bước vào!” – Henri Nouwen.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, dạy con biết, con luôn nợ người nghèo, họ là ‘một phần định mệnh’ của con. Cho con biết chia sẻ khi còn kịp, vì con sẽ chỉ mang theo những gì con đã cho đi!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

********************************************

Lời Chúa Thứ Năm Tuần II Mùa Chay

Con đã nhận phần phước của con rồi ; còn La-da-rô suốt một đời chịu toàn những bất hạnh. Bây giờ, La-da-rô được an ủi nơi đây, còn con thì phải chịu khốn khổ.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.    Lc 16,19-31

19 Khi ấy, Đức Giê-su nói với người Pha-ri-sêu dụ ngôn sau đây : “Có một ông nhà giàu kia, mặc toàn lụa là gấm vóc, ngày ngày yến tiệc linh đình. 20 Lại có một người nghèo khó tên là La-da-rô, mụn nhọt đầy mình, nằm trước cổng ông nhà giàu, 21 thèm được những thứ trên bàn ăn của ông ấy rớt xuống mà ăn cho no. Lại thêm mấy con chó cứ đến liếm ghẻ chốc anh ta. 22 Thế rồi người nghèo này chết, và được thiên thần đem vào lòng ông Áp-ra-ham. Ông nhà giàu cũng chết, và người ta đem chôn.

23 “Dưới âm phủ, đang khi chịu cực hình, ông ta ngước mắt lên, thấy tổ phụ Áp-ra-ham ở tận đàng xa, và thấy anh La-da-rô trong lòng tổ phụ. 24 Bấy giờ ông ta kêu lên : ‘Lạy tổ phụ Áp-ra-ham, xin thương xót con, và sai anh La-da-rô nhúng đầu ngón tay vào nước, nhỏ trên lưỡi con cho mát ; vì ở đây con bị lửa thiêu đốt khổ lắm !’ 25 Ông Áp-ra-ham đáp : ‘Con ơi, hãy nhớ lại : suốt đời con, con đã nhận phần phước của con rồi ; còn La-da-rô suốt một đời chịu toàn những bất hạnh. Bây giờ, La-da-rô được an ủi nơi đây, còn con thì phải chịu khốn khổ. 26 Hơn nữa, giữa chúng ta đây và các con đã có một vực thẳm lớn, đến nỗi bên này muốn qua bên các con cũng không được, mà bên đó có qua bên chúng ta đây cũng không được.’

27 “Ông nhà giàu nói : ‘Lạy tổ phụ, vậy thì con xin tổ phụ sai anh La-da-rô đến nhà cha con, 28 vì con hiện còn năm người anh em nữa. Xin sai anh đến cảnh cáo họ, kẻo họ lại cũng sa vào chốn cực hình này !’ 29 Ông Áp-ra-ham đáp : ‘Chúng đã có Mô-sê và các Ngôn Sứ, thì chúng cứ nghe lời các vị đó.’ 30 Ông nhà giàu nói : ‘Thưa tổ phụ Áp-ra-ham, họ không chịu nghe đâu, nhưng nếu có người từ cõi chết đến với họ, thì họ sẽ ăn năn sám hối.’ 31 Ông Áp-ra-ham đáp : ‘Mô-sê và các Ngôn Sứ mà họ còn chẳng chịu nghe, thì người chết có sống lại, họ cũng chẳng chịu tin.’”