Tại sao Chúa Giêsu muốn có những Kitô hữu cam kết sống trọn đời trong bậc tu trì
ĐÈN TINH TUYỀN – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
“Bấy giờ tất cả các trinh nữ ấy đều thức dậy, và sửa soạn đèn!”.
Kính thưa Anh Chị em,
Dụ ngôn “Chàng rể giữa đêm khuya” của Tin Mừng hôm nay được thêu dệt chung quanh hình ảnh “mười trinh nữ” một cách cố ý! Phải chăng Lời Chúa muốn nhắc nhở bạn và tôi về ‘đèn tinh tuyền’ hay sự thanh khiết của thân xác vốn là một khía cạnh tối quan trọng của việc nên thánh và sống trọn lành nơi người môn đệ của Chúa Kitô?
‘Đèn tinh tuyền’ cháy sáng miêu tả ‘tình trạng ân sủng’, nơi mà ánh sáng Chúa Kitô luôn ngời sáng trong đời sống một Kitô hữu qua ngọn lửa của sự trong sạch và tự chủ. Bởi lẽ, một hành động vô đạo đức sẽ dập tắt toàn bộ ánh sáng! Thân xác bạn là đền thờ của Chúa Thánh Thần. Không có Thánh Thần, bạn không thể xứng đáng vào dự tiệc cưới Chiên Con. Vậy liệu bạn và tôi đang sống theo xác thịt hay sống theo Thánh Thần. Sống theo xác thịt, theo Tin Mừng hôm nay, khác nào mang một cây đèn không dầu; đang khi sống theo Thánh Thần, bạn là ‘đèn tinh tuyền’ mà dầu luôn đầy bình.
Một sự trùng hợp như xếp đặt khi qua thư Thessalônica hôm nay, Phaolô khuyến khích chúng ta tránh xa sự vô luân, “Ý muốn của Thiên Chúa là anh em nên thánh, tức là xa lánh gian dâm… chứ không buông theo đam mê dục vọng”. Mỗi người phải biết làm chủ cơ thể mình, “Thiên Chúa đã không kêu gọi chúng ta sống ô uế, nhưng sống thánh thiện”. Không có một công thức chung nào cho mọi tính khí. Một số người cần phải tránh hoàn toàn những mối quan hệ quyến rũ; số khác chỉ cần kiểm soát suy nghĩ của mình, tránh xem phim ảnh khiêu dâm; trong khi một số khác cần thận trọng với lời mình nói. Động lực làm chủ ham muốn tình dục có thể khác nhau một chút tuỳ theo từng người và từng gia đình, nhưng yêu cầu chung vẫn là phải tránh mọi hành vi ô uế, đặc biệt là làm tổn thương người lân cận do việc ngoại tình.
Sau một đêm giông bão, người ta tìm thấy một cây lớn gãy đổ, qua nhiều năm đã trở thành một người khổng lồ trang nghiêm, sừng sững trong một công viên. Chẳng còn lại gì ngoài một gốc vỡ vụn. Kiểm tra kỹ hơn cho thấy lõi của nó đã bị thối rữa vì hàng vạn con mối đã ăn mòn nó. Nó đã thối tận lõi! Sự yếu đuối của cái cây không do cơn bão bất ngờ gây ra; nó bắt đầu ngay khi con mối đầu tiên làm tổ trong vỏ của nó. Với Chúa Thánh Thần, bạn “hãy hết sức cẩn thận để bảo vệ sự trong sạch của mình!”.
Anh Chị em,
“Các trinh nữ ấy đều thức dậy, và sửa soạn đèn!”, “Hãy hết sức cẩn thận để bảo vệ sự trong sạch của mình!”. “Bảo vệ sự trong sạch của mình” là dầu luôn đầy bình! Đó là cầu nguyện đủ; đủ thời gian yên tĩnh, học hỏi đầy đủ Lời Chúa, sùng kính các Bí tích, đặc biệt là Thánh Lễ, ít nhất 3 lần một tuần nếu có thể, và đi xưng tội ngay khi chúng ta mất ân sủng. Đây là thói quen đức hạnh của các “trinh nữ khôn ngoan” và đó là ý nghĩa của việc ‘tháo vát’ thiêng liêng. Đời sống đức tin đòi buộc chúng ta luôn ở trong ‘trạng thái ân sủng’ vì chúng ta không biết giờ chết của mình. Sự sẵn sàng thường xuyên của chúng ta đối với tiệc Thánh Thể ở đây, trên trái đất, là bảo đảm chắc chắn cho sự sẵn sàng đối với tiệc cưới Nước Thiên Chúa. Thomas Jefferson nói, “Cảnh giác vĩnh viễn là cái giá của tự do, là lời kêu gọi tối cao của trí tuệ!”.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, để ‘đèn con’ mãi tinh tuyền, ‘cây đời con’ mãi sừng sững, đừng để con vui mừng chào đón ‘con mối’ đầu tiên, dù nó dễ thương và xinh đẹp đến mấy!”, Amen.
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
From: KimBang Nguyen
DUN DỦI NHẸ NHÀNG CỦA ÂN SỦNG – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
“Hãy tỉnh thức!”.
“Cách tốt nhất để biến những giấc mơ của bạn thành hiện thực là thức dậy!” – JM Power.
Kính thưa Anh Chị em,
Và xem ra trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói, ‘Cách tốt nhất để biến những giấc mơ nên thánh của con thành hiện thực là tỉnh thức!’. Vì Ngài biết, chúng ta rất dễ buồn ngủ, xét về mặt thiêng liêng! Ý Chúa Giêsu là làm sao chúng ta luôn ý thức sự hiện diện của Ngài; nói khác đi, ý thức sự ‘dun dủi nhẹ nhàng của ân sủng’ Ngài!
Trước hết, lời khuyên này phải được hiểu như một ám chỉ đến việc một ngày nào đó bạn và tôi sẽ từ giã cuộc đời. Điều này sẽ xảy ra với bất kỳ ai, bất cứ lúc nào, bất ngờ và không báo trước. Vậy, hãy coi lời khuyên đầy nhiệt huyết của Chúa Giêsu là một cảnh báo yêu thương để luôn sẵn sàng gặp Ngài, hôm nay và ngày ra trước toà Chúa!
Dụ ngôn ‘Đầy tớ đợi chủ’ là lời mời gọi chúng ta ngày càng nhận thức vô số cách Chúa nói với bạn và tôi mỗi ngày. Mục tiêu của đời sống Kitô hữu là liên lỉ sống với Chúa. Điều này không có nghĩa là chúng ta phải “cầu nguyện” suốt ngày. Đúng hơn, là hình thành một thói quen thiêng liêng là liên tục chú ý đến những ‘dun dủi nhẹ nhàng của ân sủng’ Chúa được ban cho chúng ta mỗi ngày và suốt cả cuộc đời.
Chúng ta có thể rơi vào bẫy khi nghĩ rằng, Chúa chỉ quan tâm đến những gì lớn lao. Nhưng sự thật là Ngài hiện diện rõ ràng nhất trong những chi tiết rất nhỏ của cuộc sống: một lời trao đổi ngắn ngủi với một thành viên trong gia đình, một nụ cười với đồng nghiệp, một cử chỉ ân cần với một người lạ, một lời cầu nguyện ngẫu hứng dành cho một người vô danh đang rất cần đến nó. Và điều này chỉ có thể xảy ra nếu chúng ta liên tục tỉnh thức và chú ý đến những ‘dun dủi nhẹ nhàng của ân sủng’.
Trong thư Thessalônica hôm nay, Phaolô hẳn đã ý thức hoạt động của ân sủng này. Ngài tạ ơn Thiên Chúa vì niềm vui trong đức tin mà giáo đoàn non trẻ này mang lại cho ngài. Thánh Vịnh đáp ca thật ý nghĩa, “Xin cho đoàn con được no say tình Chúa, để ngày ngày được hớn hở vui ca!”.
Anh Chị em,
“Hãy tỉnh thức!”. Làm thế nào điều này được thực hiện? Nó được thực hiện bằng việc hình thành một thói quen thiêng liêng: ‘Đi cầu nguyện!’. Hãy bắt đầu bằng việc dành thời gian để ngày. Tất cả những gì chúng ta làm trong thời gian đó chỉ là cầu nguyện! Gạt bỏ mọi phiền nhiễu và bắt đầu cầu nguyện, suy niệm Thánh Kinh, tham dự Thánh Lễ, nói từ trái tim mình… Để từ đó, thời gian cầu nguyện này phải bắt đầu có ảnh hưởng trên chúng ta suốt ngày. Khi bị phân tâm, cứ dừng lại, tập trung hoàn toàn vào Chúa một lần nữa. Việc này được lặp đi lặp lại. Cầu nguyện phải trở thành một lối sống để Chúa hiện diện trong mọi việc. Khi điều này xảy ra, chúng ta hẳn đã “tỉnh thức” về mặt thiêng liêng và giấc mơ nên thánh sắp thành hiện thực vậy!
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, cho con biết thức dậy để thực hiện những giấc mơ; tỉnh thức để hiện thực giấc mơ nên thánh! Cứ dun dủi con bằng bàn tay ân sủng dịu dàng của Ngài!”, Amen.
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
From: KimBang Nguyen
THẬP GIÁ VÀ NGƯỜI MÔN ĐỆ – TGM Giuse Vũ Văn Thiên
TGM Giuse Vũ Văn Thiên
Thập giá là một dụng cụ hành hình dành cho những người bị lên án tử trong xã hội thời cổ xưa. Trong sách Đệ nhị luật, ông Môisen đã nói rằng những ai bị lên án tử và bị treo trên cây gỗ là đồ bị chúc dữ (x. Dnl 21,22-23). Các tác giả Tin Mừng kể với chúng ta về án tử của Chúa Giêsu và cái chết của Người trên thập giá. Khi Chúa bị đóng đinh trên cây gỗ, một số kỳ mục Do Thái và dân thành Giêrusalem không ngớt lời nhục mạ và thách thức Người. Chúa hiền lành và im lặng như con chiên bị đem đi giết. Kể từ cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu, cây thập giá đã mang một ý nghĩa mới. Từ một dụng cụ hành hình, nó đã trở thành biểu tượng của tình yêu và hy vọng. Từ một hình ảnh gợi lên sự chết chóc ghê rợn, nó đã trở thành một hình ảnh mang lại nghị lực và niềm tin.
Trong ngôn ngữ đời thường, mỗi khi gặp gian nan đau khổ, chúng ta thường nói: “Chúa gửi thập giá đến cho tôi.” Quan niệm này xem ra không phù hợp, vì bản tính của Chúa là Đấng tốt lành và là Cha giàu lòng thương xót. Bởi lẽ chẳng có người cha nào lại tạo ra đau khổ để bắt con cái mình phải chịu. Hơn nữa, trong Phúc Âm, các tác giả nói với chúng ta, chính con người đóng cây thập giá bằng gỗ rồi đặt trên vai Chúa và bắt Chúa vác đi. Cây thập giá gỗ ấy quá nặng, nên Chúa Giêsu bị ngã ba lần. Người cũng không thể vác cây gỗ này tới nơi chịu khổ hình, và quân lính đã bắt ông Simon người thành Cyrênê vác đỡ Chúa. Như vậy, hình khổ thập giá là do con người gây nên cho Chúa, và Chúa Giêsu sẵn lòng chấp nhận vì yêu mến con người. Và thế là, trong suốt cuộc sống con người, ở đâu cũng vậy, người ta đang tiếp tục tạo ra những cây thập giá đủ loại và bắt người khác phải vác đi. Cũng có những trường hợp người ta tự tạo thánh giá cho mình, rồi lại hằn học kêu trách Chúa, lại “đổ thừa” cho Chúa và trút hết trách nhiệm cho Ngài. Một người đi xe ngoài đường thiếu cẩn trọng hoặc uống bia rượu rồi gây tai nạn làm chết người, không thể đổ cho Chúa định hoặc bảo rằng đó là Chúa “gửi thập giá;” một người cha suốt ngày cờ bạc rượu chè không quan tâm đến gia đình, làm cho vợ con lâm cảnh đói khổ, không thể chép miệng nói rằng “do Chúa định.”
Chúa Giêsu đã vác thập giá lên đồi Canvê và chịu đóng đinh trên cây thập giá đó. Con đường thập giá Chúa đã đi qua là con đường của sự nhẫn nhục, hy sinh vì tình yêu nhân loại. Con Thiên Chúa không dùng một phương tiện khác nhẹ nhàng hơn để cứu độ con người, mà lại dùng thập giá với những nhục hình đau khổ, và như thế, những ai muốn đi theo và làm môn đệ của Chúa Giêsu cũng phải đi trên con đường ấy, nhờ đó mà bản thân họ được tinh luyện, đồng thời họ góp phần nâng đỡ anh chị em. Chúa có thập giá của Chúa và mỗi người chúng ta có thập giá của mình. Con người không chào đời bằng nụ cười, nhưng bằng tiếng khóc, và rồi suốt cuộc đời họ là những trăn trở triền miên, những lo toan cuộc sống. Họ luôn phải đối diện với bao khó khăn trong đời. Hành trình của người môn đệ là hành trình thập giá: “Ai muốn theo Thày, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo.” Chúa nhấn mạnh đến “thập giá mình,” có nghĩa là gánh nặng và trách nhiệm cá nhân của mỗi chúng ta, là điều không ai tránh khỏi trong kiếp người.
Thập giá là “định mệnh” chung cho những ai muốn dấn thân phục vụ cho vinh quang của Chúa và hạnh phúc của tha nhân. Ngôn sứ Giêrêmia vì trung thành truyền đạt giáo huấn của Chúa mà bị những người đương thời ghen ghét và hành hạ vu khống. Ông đã trở nên trò cười cho thiên hạ. Có những lúc ông chán nản định bỏ công việc Chúa trao, nhưng mỗi khi ông định từ bỏ sứ vụ, thì ông lại thấy đau khổ vô cùng. Nhiệm vụ ngôn sứ như một duyên nợ với ông, rất khó khăn nhưng không dễ chối từ. Gặp nhiều đau khổ và chống đối, ông vẫn say mê Chúa. Dầu có những lúc chán nản, ông vẫn trung thành với Ngài. Ngôn sứ Giêrêmia là hình ảnh Đức Giêsu chịu đau khổ (Bài đọc I).
Tuy nhiên, trong quan niệm chung của con người, thật không dễ dàng chấp nhận thập giá. Thánh Phêrô không thể hiểu và chấp nhận thập giá. Ông đã phản ứng trước lời tiên báo của Chúa về cuộc khổ nạn Người sắp phải chịu. Trước đó, ông vừa tuyên xưng Đức tin vào sứ mạng thiên sai của Chúa và lời tuyên xưng này được Chúa khen ngợi. Ấy vậy mà khi nghe Chúa nói về khổ hình, ông vội can: “Xin Thiên Chúa đừng để Thầy gặp chuyện ấy!” Suy nghĩ của thánh Phêrô cũng là lối suy nghĩ của khá nhiều người tín hữu chúng ta. Họ chỉ thích tin và theo Chúa để được những điều may mắn. Họ chọn lựa những điều luật mà họ cho là phù hợp và không liên lụy đến quyền lợi cá nhân mình. Khi gặp phải những gian nan, họ “rửa tay” để không dính dáng đến mình. Thánh Phaolô khuyên chúng ta: “Anh em hãy hiến dâng thân mình làm của lễ sống động, thánh thiện và đẹp lòng Thiên Chúa. Đó là cách thức xứng hợp để anh em thờ phượng Người” (Bài đọc II). Quả vậy, không có sự thờ phượng nào tốt đẹp cho bằng một cuộc sống thánh thiện, thể hiện qua đức mến Chúa yêu người.
Có nhiều người thời nay đề nghị không trưng bày Chúa Giêsu chịu đóng đinh trên thập giá trong gia đình cũng như trong nhà thờ. Họ cho rằng hình ảnh này gợi lại sự hận thù và bạo lực. Tuy vậy, Giáo Hội trưng bày hình ảnh Đức Giêsu chịu khổ hình để giúp các tín hữu hiểu về tình thương bao la của Thiên Chúa thể hiện qua cái chết của Đức Giêsu. Qua thập giá, chúng ta học được bài học của lịch sử. Hơn nữa, hình ảnh Đức Giêsu trên thập giá là lời mời gọi hãy loại trừ bạo lực và hãy tôn trọng phẩm giá của con người. Bởi lẽ thập giá và Chúa Giêsu đau khổ vẫn đang hiện diện nơi những người nghèo đói, nơi những trẻ em bất hạnh, những nạn nhân của kỳ thị và áp bức chiến tranh. Cùng chung tay xóa bớt sự nghèo đói, thất học, cùng bênh đỡ những người bị xúc phạm nhân phẩm, là vác thập giá cuộc đời để đi theo Đức Giêsu. Khi nhìn lên thập giá, mỗi chúng ta được mời gọi hãy cố gắng để đừng tạo ra thập giá cho những người đang sống xung quanh mình. Ý thức và thực hiện được những điều này, cuộc sống sẽ tốt đẹp biết bao!
Sau cùng, đừng quên rằng thập giá chỉ mang tính nhất thời, vì sau thập giá là sự phục sinh. Chúa Giêsu đã chịu chết trên thập giá, nhưng Người đã sống lại vinh quang. Thập giá không tồn tại mãi mãi. Nếu biết đón nhận thập giá với tâm tình yêu mến và hy sinh của Chúa Giêsu, thì chắc chắn chúng ta sẽ được tôi luyện và nên thánh.
TGM Giuse Vũ Văn Thiên
From: Langthangchieutim
Trước khi vào toà xưng tội, tôi phải làm gì?
CHÚA BIẾT CON – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
“Lạy Chúa, Ngài dò xét con và Ngài biết rõ!”.
Anatoli Shcharansky hôn tạm biệt vợ khi cô rời Nga để đến Israel tự do, “Anh sẽ sớm gặp em ở Jérusalem!”. Rốt cuộc, Anatoli cũng bị bắt. Sau 12 năm, anh được tự do. Tháng 2/1986, khi cả thế giới theo dõi, Anatoli rời Nga để đi về phía các nhà ngoại giao đón anh. Vào phút cuối, mật vụ Nga tìm cách tịch thu cuốn Thánh Vịnh của anh! Gục mặt xuống tuyết, Anatoli từ chối bước tới lằn ranh tự do, nếu không có nó. Đó là những lời đã giữ anh sống sót trong thời gian lao tù; và anh sẽ không tiến đến tự do nếu không có nó!
Kính thưa Anh Chị em,
Cuốn Thánh Vịnh đã giúp Anatoli trải nghiệm sự đỡ nâng của Chúa suốt những năm lao tù! Cũng thế, với bạn và tôi, một trong những Thánh Vịnh hay nhất cần thuộc lòng và sẽ rất hữu ích, là Thánh Vịnh 138, ‘Chúa biết con!’, đó cũng là Thánh Vịnh đáp ca hôm nay.
“Lạy Chúa, Ngài dò xét con và Ngài biết rõ! Biết cả khi con đứng, con ngồi. Con nghĩ tưởng gì, Ngài thấu suốt từ xa; đi lại hay nghỉ ngơi, Chúa đều xem xét. Mọi nẻo đường con đi, Ngài quen thuộc cả…!”. Ai liên lỉ ý thức sự hiện diện của Chúa trong đời sống, người ấy đã đặt nền móng toà nhà thiêng liêng của mình trên đá tảng; đã chọn đúng hướng trong hành trình nên thánh! Nhờ ý thức việc ‘Chúa biết con!’, Phaolô, trong thư Thessalonica hôm nay, dám nói “Anh em làm chứng, và Thiên Chúa cũng chứng giám rằng… chúng tôi đã cư xử một cách thánh thiện, công minh, không chê trách được!”.
Trái với ý thức được Chúa ở cùng, là việc chẳng đoái hoài Ngài; điều này dẫn đến một lối sống giả hình, bất tuân và coi thường lề luật. Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu nặng lời với những kẻ giả hình, “Khốn cho các người, hỡi các kinh sư và người Pharisêu đạo đức giả!”. Đó là những người lẽ ra phải truyền bá hy vọng, họ lại gây thất vọng khi tự tiện bóp méo lề luật, khiến cho gánh nặng của dân ra nặng hơn đến mức tuyệt vọng.
Họ là những người luôn bận tâm đến sự khen lao và tôn trọng của người khác; vậy mà việc ăn mày những thứ này cũng là ‘chiếc máy chém’ dành cho ‘các thánh!’. Nó có tác dụng tự sát và giết chóc để ‘cắt lát’ hành động của một con tim nhiệt thành. Nó khiến cho tình yêu Thiên Chúa và tha nhân nơi một con người trở nên ‘vô sinh’, bởi nó là sự kiêu hãnh ‘khéo ngụy trang’ dưới hình thức bẽn lẽn, nghi ngờ hoặc ngụy biện. Vì thế, tránh xa lời khen, không tìm kiếm sự trọng vọng là một trong những con đường nên thánh.
Anh Chị em,
“Ngài dò xét con và Ngài biết rõ!”. Chúa biết chúng ta được dựng nên bằng gì, cát bụi; Chúa biết lòng dạ mỗi người ra sao, đổi thay như sương sớm! Ngài dò xét để dạy dỗ, bảo ban, vì Ngài biết chúng ta yếu đuối. Ngài dò xét và biết rõ chúng ta chỉ để cứu độ và giải thoát. Ngài biết bạn và tôi luôn bận tâm đến sự phù hoa của những khen lao và trọng vọng nơi người khác; và dễ thường, quên mất việc tìm kiếm Ngài. Vì thế, ý thức việc ‘Chúa biết con’ sẽ tránh cho bạn và tôi bao điều đáng tiếc. Chúng ta sẽ sợ tội hơn, sợ mất lòng Chúa và tha nhân hơn; đồng thời, yêu mến sự thật và gớm ghiếc sự giả dối.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, đừng để con mỗi ngày lang thang ăn mày khen lao trọng vọng. Cho con dám gọi tên những gì uế tạp trong con; và can đảm giao chúng cho Chúa thanh tẩy!”, Amen.
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
From: KimBang Nguyen
“Chúng tôi KHÔNG sống theo lẽ khôn ngoan người đời, nhưng theo ân sủng của Thiên Chúa. (2 Cr 2:12)” (Thánh Phaolô).
ĐỪNG NGỪNG TÌM KIẾM! – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
“Người ta nói Con Người là ai?”.
C.S. Lewis nói, “Tôi đang tìm cách ngăn cản bất cứ ai nói một điều thực sự khờ khạo người ta thường nói về Chúa Giêsu: ‘Tôi chấp nhận Giêsu là một bậc thầy đạo đức, nhưng không chấp nhận Ngài là Chúa!’. Nếu bạn chấp nhận Giêsu là Thầy dạy đạo đức thì nhất thiết phải chấp nhận Ngài là Thiên Chúa, vì những thầy dạy đạo đức vĩ đại không nói dối!”.
Kính thưa Anh Chị em,
Trong Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay, Chúa Giêsu hỏi các môn đệ, “Người ta nói Con Người là ai?”, và Ngài đã nhận được nhiều câu trả lời; một trong các ngôn sứ hay cũng có thể là một thầy dạy vĩ đại đạo đức. Phần bạn và tôi, chúng ta ‘đừng ngừng tìm kiếm’ Ngài!
Mọi người đều có ý kiến riêng của mình! Có lẽ họ hài lòng vì cho rằng mình đúng và đã ngừng tìm kiếm. Hoặc có lẽ họ quá lười biếng để theo đuổi lẽ những thật sâu sắc hơn. Phần chúng ta, phải cẩn thận để không vội đi đến một kết luận hoặc hài lòng với những gì bề ngoài có vẻ đúng. Nhiều người nói nhiều điều về Chúa Giêsu; nhưng bạn và tôi, cần kiên trì theo đuổi những sự thật sâu sắc hơn về con người Ngài, ‘đừng ngừng tìm kiếm!’.
Vậy làm sao Phêrô biết Chúa Giêsu là Đấng Kitô, Messia, Con Thiên Chúa hằng sống? Phêrô không nói, ‘Cha trên trời bảo tôi, Thầy là Đấng Messia!’. Có lẽ Phêrô thậm chí còn không nhận thức được Chúa Cha đang hành động trong ông. Tại sao? Thưa bởi lẽ Phêrô đã đồng hành với Chúa Giêsu, nghe Ngài giảng dạy, chứng kiến nhiều phép lạ; và quan trọng hơn, đã suy gẫm về tất cả những điều này và dần dần nhận ra rằng, Ngài không chỉ là vị Thầy đạo đức vĩ đại, nhưng còn bắt đầu nhìn thấy Ngài thực sự là ai, là Thiên Chúa!
Cũng vậy, Thiên Chúa tác động trong tâm trí chúng ta, giúp chúng ta thấy rõ sự thật về Chúa Giêsu. Chúng ta có thể không nhận thức được rằng, Cha trên trời đang hoạt động, nhưng khi chân thành cố gắng nhận biết Chúa Kitô, cởi mở đón nhận tác động của ân sủng trong tâm hồn mình, chúng ta cũng sẽ nhận biết Chúa Kitô thực sự là ai, với điều kiện ‘đừng ngừng tìm kiếm’ Ngài trong cầu nguyện, chiêm ngắm, học biết Ngài mỗi ngày.
Sự cởi mở của Phêrô trước hành động của ân sủng và việc ông nhìn nhận Chúa Kitô là Thiên Chúa mang theo một trách nhiệm! Phêrô được trao chìa khoá Nước Trời với nhiệm vụ chăn dắt và xây dựng Hội Thánh. Như Phêrô, sự nhận biết Chúa Kitô của bạn và tôi đi kèm với trách nhiệm sống và truyền bá Tin Mừng. Tôi phải nhận trách nhiệm này một cách nghiêm túc. Tôi cần bảo đảm rằng, Tin Mừng về Nước Trời phải được sống, trước hết, trong cuộc sống tôi và nó phải được công bố cho toàn thế giới. Nhất định phải như vậy!
Anh Chị em,
“Người ta nói Con Người là ai?”. Ước gì bạn và tôi biết đào sâu sự thật về Chúa Giêsu là ai mỗi ngày và đừng bao giờ hài lòng với việc chỉ có một ý tưởng mơ hồ nào đó! Hãy muốn biết Ngài một cách thân mật như cách Phêrô và nhiều vị thánh đã biết. ‘Đừng ngừng tìm kiếm’ Ngài và hãy cầu xin cho được ân sủng này không chỉ vì bản thân mà còn vì tất cả những linh hồn chúng ta được giao phó! Chúa Giêsu đang thách thức bạn và tôi biết Ngài một cách cá nhân; phục vụ và yêu mến Ngài như Thiên Chúa một cách toàn tâm toàn ý.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa Giêsu, xin đừng bao giờ ngừng quyến rũ con! Cũng cho con đừng bao giờ ngưng cho phép mình được Ngài quyến rũ!”, Amen.
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
From: KimBang Nguyen
KHÔNG THỂ THẤP HƠN-Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
“Ai nhắc mình lên, sẽ phải hạ xuống; ai hạ mình xuống, sẽ được nhắc lên!”.
Ngày kia, khi còn trai trẻ, Benjamin Franklin, ông tổ lập quốc Hoa Kỳ, tràn đầy nhiệt huyết, chân bước sải đến thăm một bậc vị vọng. Vào nhà vị tiền bối, Franklin vấp đầu vào một khung cửa khá thấp, đau điếng. Chủ nhà thấy bộ dạng nhăn nhó của người bạn trẻ, liền xuýt xoa, “Đau lắm? Tuy nhiên, đây là thu hoạch lớn nhất của cậu khi đến thăm tôi! Một người muốn bình an, hãy luôn ghi nhớ một điều, “Hạ mình xuống!””.
Kính thưa Anh Chị em,
Muốn bình an, hãy hạ mình xuống! Lời Chúa hôm nay nói đến hạ mình, không chỉ để bình an, nhưng để cứu được mình và cứu cả người khác. Và sẽ rất bất ngờ khi chúng ta khám phá ra rằng, Giêsu, Con Thiên Chúa lại là con cháu của một goá phụ trẻ ‘mót lúa’. Ngài đã tự hạ thấp đến mức ‘không thể thấp hơn’; cũng là Đấng tiết lộ trong Tin Mừng hôm nay, “Ai nhắc mình lên, sẽ phải hạ xuống; ai hạ mình xuống, sẽ được nhắc lên!”.
Thánh Bernard Clairvaux sánh người khiêm nhượng như lũng sâu bên dưới, kẻ kiêu hãnh như đỉnh núi bên trên. Xuân về, tuyết tan; nước không chảy ngược lên đỉnh. Người kiêu căng đặt mình vào vị thế không có khả năng giữ lấy ân sủng của Chúa; đang khi, ở chân núi, vì ‘không thể thấp hơn’, người khiêm nhượng nhận được trọn vẹn ân điển của Ngài. Họ có thể sinh hoa kết trái bốn mùa. Chỉ ai khiêm nhượng mới có thể thực sự trầm mình trong Ngài, để cho ân sủng Ngài làm nên những điều kỳ diệu trong cuộc đời họ.

Bài đọc thứ nhất cống hiến một chi tiết thú vị khi nói về gốc gác ‘Bà Tổ’ của Chúa Giêsu. Đó là một nàng dâu ngoại kiều hiếu thảo, một goá phụ trẻ xinh đẹp, có tên là ‘Cô Rút’. Nàng dâu ấy được Thánh Kinh coi “đáng quý hơn bảy người con trai”. Cô đã không bỏ quê chồng mà về ngoại theo sự rộng lượng của mẹ chồng. Ngày kia, cô được mẹ chồng cho đi mót lúa, và cô ‘mót luôn’ trái tim ông Bôát; về sau, làm bạn với ông, sinh “Obed, vốn sẽ là thân phụ Giessê, ông nội Đavít”, tổ tiên của Giuse, cha nuôi Chúa Giêsu. Thánh Vịnh đáp ca hôm nay công bố, “Đó chính là phúc lộc Chúa dành cho kẻ kính sợ Ngài!”.
Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói đến các luật sĩ và biệt phái, những người “nói mà không làm!”. Ở đây, Ngài dạy sự khiêm nhượng. Khi ai đó chỉ ra một sự thật, chúng ta nên đón nhận, cả khi người ấy không sống điều họ dạy. Việc đi theo sự thật không phụ thuộc vào việc người khác có sống nó hay không, nhưng phụ thuộc vào việc sự thật giúp bạn nên thánh hơn đến mức nào! Ngược lại, nếu ở vị thế phải dạy dỗ người khác, chúng ta cần chân thành sống điều mình giảng dạy; vì lẽ, các giáo huấn không phải của bạn và tôi, mà là của Thiên Chúa.
Anh Chị em,
“Ai hạ mình xuống, sẽ được nhắc lên!”. Con Thiên Chúa vào trần gian, nhập đoàn với cháu chắt của một “Bà Tổ” ngoại giáo goá bụa; chấp nhận hết khinh khi này đến khinh dể nọ cũng vì gia tộc không chút tiếng tăm của mình. Cuối cùng, Ngài tự hạ thấp đến nỗi ‘không thể thấp hơn’ khi chết trên thập giá để trở nên căn nguyên cứu rỗi đời đời cho thế giới. Rõ ràng, “Khiêm hạ của Ngài là quyến rũ lớn nhất của mọi quyền năng!”. Ngài mời chúng ta trân quý ân sủng Bí tích Rửa Tội khi mỗi ngày một ý thức hơn, tôi đã được nâng lên phẩm trật vô cùng cao quý, con cái Chúa. Hãy cố mà giữ lấy ân sủng của Bí tích này!
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, khiêm hạ là quyến rũ lớn nhất của mọi quyền năng. Đừng để kiêu căng đẩy con xa Chúa, xa anh em! Như thế, chẳng cứu được mình, không cứu được ai!”, Amen.
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
From: KimBang Nguyen
Đâu là 2 điều kiện căn bản để Kitô hữu được tha tội?
CHIỀU SÂU CỦA TÌNH YÊU – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
“Điều răn nào là điều răn trọng nhất?”
Qua ống nhòm, một nhóm các nhà thực vật học phát hiện một loài phong lan quý hiếm dưới khe núi, hai bên là vách đá! Để có nó, ai đó phải thòng mình xuống. Một cậu bé tò mò đang ở gần; họ nói, cậu sẽ được tưởng thưởng hậu hĩ nếu giúp họ gỡ được gốc hoa. Cậu nói, “Tôi sẽ quay lại!” Một chốc, cậu trở lại, theo sau là một người đàn ông; cậu nói, “Tôi sẽ xuống núi lấy gốc hoa, nếu người này nắm sợi dây. Ông ấy là bố tôi!”
Kính thưa Anh Chị em,
Lời Chúa hôm nay không nói đến chiều sâu của một vách núi, nhưng nói đến ‘chiều sâu của tình yêu.’ Trả lời câu hỏi của một thông luật, Chúa Giêsu nói, “Ngươi hãy yêu mến Thiên Chúa hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn,” “Và yêu người thân cận như chính mình.” Không chỉ nói đến ‘sức mình’; nhưng như cậu bé, Ngài còn nói đến sức Trời, ‘một Ai đó’, Chúa Cha!
Vậy ‘chiều sâu của tình yêu’ là gì? Trích dẫn Sallust, một sử gia La Mã, Bênêđictô 16 cho thấy nội dung đích thực của tình yêu: “Muốn cùng một thứ và từ chối cùng một thứ; cái này nên giống cái kia, và điều này dẫn đến ‘một cộng đồng’ của ý chí và tư tưởng.” Tình yêu đích thực có hai chiều kích: tình yêu dành cho Thiên Chúa và tình yêu dành cho tha nhân. Cái này không thể tồn tại nếu không có cái kia!
Yêu Chúa đòi hỏi phải yêu người khác. Điều này không hề dễ dàng, đặc biệt trong một thế giới đề cao chủ nghĩa cá nhân và cho phép dẫm đạp người khác để tiến thân. Nếu yêu thương người khác theo Cựu Ước “như yêu chính mình” đã khó, thì việc yêu người khác theo yêu cầu của Chúa Kitô “như Thầy đã yêu các con” lại khó biết bao. Đây là công việc không phải của sức người, nhưng của sức Trời, ‘một Ai đó!’
Đây là một trong những đổi mới quan trọng trong giáo huấn của Chúa Giêsu, nó giúp chúng ta hiểu rằng, điều không được thể hiện trong tình yêu thương đối với tha nhân không phải là tình yêu đích thực đối với Thiên Chúa. Tương tự như vậy, những gì không rút ra được từ mối quan hệ của con người với Thiên Chúa thì không phải là tình yêu đích thực đối với tha nhân!
Câu chuyện bà Rút hôm nay là một minh họa. Naomi có một nàng dâu, ‘cô Rút’ ‘yêu mẹ chồng như chính mình’; Rút quên bản thân để lựa chọn đi hay ở, “Mẹ đi đâu, con đi đó, mẹ ở đâu, con ở đó, dân của mẹ là dân của con, Thiên Chúa của mẹ là Thiên Chúa của con!” Cuối cùng, điều kỳ diệu đã xảy ra, chính Rút, người phụ nữ ngoại giáo này, sẽ là ‘Bà Tổ’ của Giêsu, Đấng Cứu Thế. Để từ đó, muôn dân có thể cất lời ngợi khen, “Ca tụng Chúa đi hồn tôi hỡi!” như Thánh Vịnh đáp ca mời gọi.
Anh Chị em,
“Điều răn nào là điều răn trọng nhất?” Trong lịch sử Giáo Hội, thế giới chứng kiến những con người noi gương Giêsu Thầy mình, và với sức mạnh của Ngài, họ sống đến cùng điều răn này. Họ là những con người đã khám phá ‘chiều sâu của tình yêu’ nơi Thiên Chúa, hiện sinh nơi Chúa Giêsu. Hãy để Ngài ‘nắm lấy sợi dây’, bạn và tôi cũng hãy đi và làm như vậy, bằng cách gần gũi, lắng nghe, chia sẻ, chăm sóc người anh em!
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, Đấng nắm giữ sợi dây đời con. Cho con đừng cậy sức mình, nhưng cậy sức Chúa để con cũng có thể ‘thòng xuống’ mà khám phá ‘chiều sâu của tình yêu!’”, Amen.
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
From: Langthangchieutim

