VÙNG TĂNG TRƯỞNG – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Lạy Thiên Chúa, con tin tưởng vào Ngài!”.

Điều gì đang chờ đợi bạn ngoài vùng an toàn? Theo Darius Foroux, thoát khỏi ‘Vùng An Toàn, Comfort zone’, bạn bước vào ‘Vùng Sợ Hãi, Fear zone’; tiếp đến, ‘Vùng Học Hỏi, Learning zone’, trước khi đến ‘Vùng Tăng Trưởng, Growth zone’. Nghiên cứu cho biết, 80% nhân loại ở mãi trong ‘Vùng An Toàn’; chỉ 20% số còn lại nằm ở 3 vùng kế tiếp. Càng ra ngoài, con số càng giảm. Nói cách khác, chỉ một số rất ít có thể đạt đến ‘Vùng Tăng Trưởng!’.

image 1 1

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay mời gọi bạn và tôi ra khỏi ‘vùng an toàn’, vượt qua ‘vùng sợ hãi’, trải nghiệm ‘vùng học hỏi’ để đến ‘vùng tăng trưởng’, nghĩa là sống “thuộc trọn về Chúa”. Thánh Vịnh đáp ca tuyên xưng niềm xác tín tuyệt đối, “Lạy Thiên Chúa, con tin tưởng vào Ngài!”.

Bài đọc Sáng Thế kể lại giấc mơ của tổ phụ Giacóp. Giacóp rời ‘vùng an toàn’ Bersabê để sang Haran, ‘vùng sợ hãi’, một nơi lạ nước lạ cái; giữa đường, ông mệt lả, tựa đầu trên một phiến đá và ngủ thiếp. Giấc mơ ghi lại hình ảnh một chiếc thang vươn cao giữa trời và đất; trên đó, các sứ thần Chúa lên lên, xuống xuống. Tỉnh dậy, Giacóp nói, “Đây chẳng khác gì đền của Thiên Chúa và cửa thiên đàng!”, ngưỡng ‘vùng tăng trưởng’, nơi Thiên Chúa ngự.

El Miedo Y Mis Pensamientos – Jesucristo el Verdadero Camino

Trong Tin Mừng hôm nay, một người đàn ông và một phụ nữ cũng chấp nhận ra khỏi ‘vùng an toàn’ để tiếp cận ‘vùng tăng trưởng Giêsu’ theo những cách thức rất khác nhau, một công khai, một chùng lén; ấy thế, cả hai gặp được lòng thương xót của Ngài! Một kỳ mục đến với Ngài, sụp lạy và thưa lên, “Lạy Ngài, con gái tôi vừa mới chết, nhưng xin Ngài đến đặt tay trên nó, thì nó sẽ được sống!”. Thoát khỏi ‘vùng an toàn’ là uy tín, thế giá, địa vị… ông ném mình trước Chúa Giêsu; nhờ đó, ông được lại con. Cũng thế, người phụ nữ băng huyết vốn có thể là người giàu có đã tiêu tốn nhiều với các thầy thuốc giỏi nhất; nhưng xem ra bà cũng bất lực với những gì mười hai năm qua bà nghĩ là an toàn. Nay bà đến với Chúa Giêsu ‘một cách an toàn nhất’, “Bà thầm nghĩ, nếu tôi được chạm đến áo Ngài thôi”. Và ở đó, đức tin bà lớn lên trong Ngài, ‘Vùng Tăng Trưởng’, Đấng cứu bà, “Đức tin của con đã cứu thoát con!”.

Anh Chị em,

“Lạy Thiên Chúa, con tin tưởng vào Ngài!”. Lời Chúa mời gọi bạn và tôi ra khỏi những vùng an toàn tạm bợ để đặt niềm tin vào Ngài. Đó có thể là một gia đình thế giá, một tài sản đáng kể, một địa vị đủ cả chức lẫn quyền… hay ‘một vùng’ mang tính đạo đức hơn khi tôi sáng lễ chiều kinh, sống rộng lượng. Hoặc đáng lo hơn, khi tôi mắc một tội lỗi nào đó nhưng lương tâm ‘khá yên ổn’ vì một sự trấn an giả hiệu. Nhưng tất cả xem ra chẳng an toàn chút nào. Hôm nay, chúng ta quyết tâm ra khỏi những ‘vùng kéo xuống’ đó, vượt qua sợ hãi để đến với Giêsu. Ngài là chiếc thang nối trời và đất; nơi Ngài, bạn không chỉ chạm ngưỡng, nhưng ở trong thiên đàng. Nơi các nhà chầu Thánh Thể, Ngài đang chờ đợi, vẫy gọi bạn và tôi lui tới, lên xuống… để được cứu và được chữa lành. Ngài là ‘vùng tăng trưởng’ an toàn nhất đến muôn đời; cả đời này lẫn đời sau!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, con đang ở vùng nào? ‘Vùng kéo con xuống’ hay ‘vùng vực con lên?’”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: KimBang Nguyen


 

Những phần chính của Thánh lễ là phần nào?-Cha Vương

Ngày Thứ 2 tràn đây Tình Yêu và sức mạnh của Chúa Thánh Linh nhé.

Cha Vương

Thứ 2: 10/07/2023

GIÁO LÝ: Những phần chính của Thánh lễ là phần nào? Thánh lễ có 2 phần chính: Phụng vụ Lời Chúa và Phụng vụ Thánh Thể. Trong phần phụng vụ Lời Chúa, Thiên Chúa muốn nói với ta và ta nghe đọc các bài đọc rút từ Cựu và Tân ước, cũng như một bài đọc từ Phúc âm. Đây cũng là lúc giảng lễ và đọc lời nguyện chung cho mọi người. Tiếp theo là phụng vụ Thánh Thể gồm việc dâng bánh rượu, rồi truyền phép bánh rượu và rước lễ. (YouCat, số 213)

SUY NIỆM: Mời bạn tìm hiểu và suy niệm cơ cấu của phần một—phụng vụ Lời Chúa trong Thánh Lễ như thế nào nhé. Thánh lễ bắt đầu bằng cuộc tập họp các tín hữu và rước linh mục cùng các người giúp lễ. Sau lời chào của linh mục, là việc thú tội chung của tất cả, rồi kết thúc bằng kinh Xin Chúa thương xót. Các chúa nhật (trừ Mùa Chay và Mùa Vọng) và các ngày lễ kính, lễ trọng thì hát hoặc đọc kinh Vinh danh. Lời cầu nguyện của ngày mở đầu cho một hoặc hai bài đọc Cựu ước và Tân ước. Rồi đến lời tung hô Alleluia trước khi công bố Phúc âm. Chúa nhật và lễ trọng, sau Phúc âm có bài giảng lễ. Cũng trong các chúa nhật và lễ trọng, sau giảng lễ, cộng đoàn tuyên xưng đức tin bằng kinh Tôi tin kính, rồi đến lời cầu nguyện chung.

❦  Xin Chúa thương xót đây là kinh rất cổ xưa để tôn kính các thần linh hoặc vua chúa, được dùng để hoan hô Chúa Kitô, vào khoảng năm 500 (Kyrie eleison là tiếng Hy Lạp) trong phụng vụ Rôma và tây phương.

❦  Vinh danh là bài ca hoan hỷ của các thiên thần hát trên các mục đồng (Lc 2,14) vào đêm Noel, nó mở đầu bài ca vãn Kitô giáo rất cổ xưa từ thế kỷ IX. Đây là bài ca tụng ngợi khen Thiên Chúa một cách trọng thể.

❦  Alleluia (gồm hai chữ Do Thái: halel là ngợi khen tôn vinh, Yahvé là tên Thiên Chúa, có nghĩa là ta hãy ca tụng Thiên Chúa). Tiếng reo vui mừng này được lặp đi lặp lại 24 lần trong các thánh vịnh trước khi đọc Lời Chúa trong Phúc âm.

❦  Bài giảng lễ (tiếng Hy Lạp là homilein, có nghĩa là nói ngang hàng với ai theo tình người). Trong thánh lễ vị giảng thuyết có nhiệm vụ công bố Tin Mừng, giúp đỡ các tín hữu và khuyến khích cổ võ họ loan báo Tin Mừng và đem ra thực hành. Bài giảng lễ dành riêng cho giám mục, linh mục và phó tế. Khi không có các ngài, trong một vài phụng vụ, giáo dân có thể được mời giảng. (YouCat, số 213)

LẮNG NGHE: Nào Đấng Ki-tô lại chẳng phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Người sao?” Rồi bắt đầu từ ông Mô-sê và tất cả các ngôn sứ, Người giải thích cho hai ông những gì liên quan đến Người trong tất cả Sách Thánh. (Lc 24:26-27)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, Thánh Lễ là Tiệc Giao Ước Mới—chính Chúa Giê-su ban chính Mình Ngài cho con để quy tụ tất cả mọi người nên một trong Chúa, xin giúp con bỏ qua tất cả những hận thù ghen ghét để được kết hợp với Chúa và yêu thương nhau.

THỰC HÀNH: Việc rước Mình và Máu Thánh Chúa có thay đổi lối ứng xử không tốt của bạn không? Nếu không thì hãy suy nghĩ lại đi nhé. Đừng rước Chúa một cách bất xứng hả.

From: Đỗ Dzũng

KHÔNG CÒN NƠI NÀO KHÁC ĐỂ ĐI-Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Hãy đến với Tôi, tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề!”.

Abraham Lincoln tâm sự, “Đã nhiều lần, tôi khuỵu xuống vì biết chắc rằng, tôi không còn nơi nào khác để đi! Sự khôn ngoan của riêng tôi và của những người chung quanh tôi dường như không đủ vào những ngày khốn quẫn. Khi tôi quỳ gối, tôi biết, mình còn sống!”.

President Abraham Lincoln On Faith, Humility, And Surrender Digital Art ...

Kính thưa Anh Chị em,

Như Lincoln, có thể đến một lúc nào đó, bạn và tôi cũng ‘không còn nơi nào khác để đi!’. Chính lúc đó, lời mời của Chúa Giêsu trong Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay có một âm hưởng sâu lắng mạnh mẽ nhất, “Hãy đến với Tôi, tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề!”.

Chúa Giêsu không dành cụm từ này cho một số thân hữu đặc tuyển. Không! Ngài nói với “tất cả” những ai đang mệt mỏi và choáng ngợp trước cuộc sống. Nào ai có thể cảm thấy mình bị loại khỏi lời mời này? Chúa Giêsu biết cuộc sống có thể gian khổ như thế nào! Ngài biết có nhiều điều làm cho tâm hồn mệt mỏi: những cay đắng, thất vọng và vết thương trong quá khứ; những gánh nặng phải mang, những sai trái phải gánh trong hiện tại; và những bấp bênh tân toan trong tương lai. Trước tất cả những điều này, lời đầu tiên của Ngài là một lời mời gọi; đúng hơn, một yêu cầu hành động và đáp lại tức khắc: “Hãy đến!”.

"Come to Me, all you who are weary and burdened, and I will give you ...

Sai lầm, khi mọi thứ trở nên tồi tệ, là ‘ở yên một chỗ’, và nằm đó! Điều này có vẻ hiển nhiên, nhưng thật khó để đáp lại và cởi mở với chính mình. Không dễ chút nào! Trong những thời điểm đen tối, khi ‘không còn nơi nào khác để đi’, thật tự nhiên khi bạn khép kín để suy gẫm những bất công và sự vô ơn của người khác, thế giới đã nên tồi tệ như thế nào… Chúng ta biết điều đó và đã trải nghiệm những kinh hoàng này một vài lần. Nhưng theo cách này, bạn và tôi bị nhốt trong chính mình; mọi thứ thật tàn nhẫn! Sau đó, thậm chí bạn quen với nỗi buồn ‘như ở nhà’, mặc cho nó chế ngự; nỗi buồn này là một ác mộng! Vì thế, để kéo chúng ta ra khỏi đầm ‘cát lún’ này, Chúa Giêsu nói, “Hãy đến!”. Bạn hỏi, “Ai?”; Ngài nói, “Con!”. Lối thoát là kết nối, là dang tay và ngước nhìn những người thực sự yêu thương chúng ta!

"Come to me, all you who are weary and burdened, and I will give you ...

Vậy bạn sẽ cho phép những gánh nặng thống trị, nghiền nát mình? Hay bạn tìm cách sống chung với chúng hầu có được một mức độ vui vẻ, bình an nào đó? Vậy mà, “Gánh nặng được chia sẻ là gánh nặng giảm đi một nửa!”. Bạn biết ơn những ai giúp đỡ khi bạn đuối sức. Có những lúc bạn cần ai đó giúp mang lấy gánh nặng và có những lúc, bạn giúp người khác mang gánh nặng của họ. Đây là cách Chúa Thánh Thần sinh hoa trái trong mỗi người. Trong thư Rôma hôm nay, Phaolô nói, “Thần Khí của Đấng đã làm cho Đức Giêsu sống lại từ cõi chết đang sống trong anh em”. Ngài đến ‘trong và qua’ tất cả những ai nâng đỡ bạn và tôi.

Anh Chị em,

Matthew 11:28 Come to Me All Who Are Weary and I Will Give You Rest ...

“Hãy đến với Tôi!”. Giữa những ân nhân, Giêsu sẽ là người tuyệt vời nhất! Hôm nay, Ngài mời bạn và tôi trải nghiệm sự hiện diện trực tiếp hơn của Ngài bằng cách đến với Ngài. Ngài là vị vua nhân ái hiền lành cởi con lừa con như bài đọc Zacharia báo trước. Ngài mang đến một tình bạn như nguồn tài nguyên dẫy đầy khi chúng ta cảm thấy quá tải và ‘không còn nơi nào khác để đi’. Ngài rất mạnh mẽ, nhưng sức mạnh dịu dàng của Ngài lại ban một nội lực cho người khác trong yếu đuối của họ. Ngài hứa sự “nghỉ ngơi bồi dưỡng”. Ở đây, không phải là ngủ nghỉ, nhưng Ngài sẽ vực dậy tinh thần đang ủ rũ. Có thể Ngài không cất gánh nặng của bạn, nhưng sẽ ban sức mạnh để bạn và tôi gánh nó. Sau khi nhận được sự tươi mới và ủi an từ Chúa, bạn và tôi dễ dàng trở nên tươi mới và an ủi những người khác.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, mỗi khi kiệt sức, cho con hiểu rằng, con còn sống khi con biết quỳ gối!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: KimBang Nguyen


 

HỌC SỐNG HIỀN LÀNH VÀ KHIÊM NHƯỢNG VỚI CHÚA GIÊSU – Lm. Ignatiô Trần Ngà

Lm. Ignatiô Trần Ngà

Anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường.  Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng.  Vì ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng (Mt 11, 29-30).

Người đời tưởng rằng muốn trở nên hùng mạnh và thắng được người khác thì mình phải hung tợn hơn, tàn ác hơn, phải tôn mình lên và hạ bệ người khác xuống, phải dùng sức mạnh để quật ngã, phải dùng khí giới để huỷ diệt và khủng bố kẻ thù…  Nhưng nghĩ như vậy là thiển cận và sai lầm.

Lịch sử loài người đã tỏ cho thấy cho dù những bạo chúa hung tàn nhất như Nê-rô hay Tần Thủy Hoàng chẳng hạn, cũng chỉ có thể dùng cường quyền và bạo lực để chiếm lấy ngai vàng trong một thời gian nhưng không thể chinh phục được lòng người.  Những nhân vật nầy cũng chưa hề được xem là hùng mạnh, là anh dũng. Trong khi đó, lịch sử đánh giá rất cao những con người hiền lành, khiêm nhượng, ôn hoà bất bạo động như Mahatma Gandhi, Martin Luther King…  Lịch sử nhân loại nhìn nhận họ là những bậc vĩ nhân đáng ngưỡng mộ, biết dùng sự hiền hoà, bất bạo động để chiến thắng bạo tàn, biết “dùng nhu để thắng cương, biết dụng nhược để thắng cường” (Lão Tử).

Thế nên, mặc dù Chúa Giêsu có rất nhiều phẩm chất cao đẹp đáng nêu gương, nhưng phẩm chất đầu tiên mà Người kêu gọi mọi người nên học nơi Người là đức tính hiền hậu và khiêm nhường.  “Hãy học với tôi vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhượng.” (Mt 11, 29) và “phúc thay ai hiền lành vì họ sẽ được Đất Nước làm cơ nghiệp” (Mt 5, 4).

Humble - Imgflip

Câu chuyện sau đây minh chứng cho thấy sự hiền lành khiêm nhu có thể chiến thắng hung hăng và thô bạo.

Thời chiến quốc, vua nước Triệu phong Lạn Tương Như làm tướng quốc.  Tướng Liêm Pha cậy mình có công lớn hơn mà lại bị đặt dưới quyền Tương Như nên đâm ra căm tức, thề rằng nếu gặp mặt Lạn Tương Như là giết.

 Tương Như nghe nói thế bèn tìm cách lánh mặt Liêm Pha hoài.  Một hôm, Tương Như ra đường, gặp toán lính tiền đạo của Liêm Pha đi tới, vội bảo tên đánh xe đi tránh vào trong ngõ, đợi Liêm Pha đi qua rồi mới đi ra tiếp tục hành trình.

 Bọn xa nhân thấy thế tức giận, bèn hỏi Tương Như: Chúng tôi tưởng ngài là bậc đại trượng phu nên đem lòng quý trọng, từ bỏ nhà cửa, xa lìa thân thích để đến đây hầu ngài.  Nay thấy ngài là tướng quốc, thứ hạng còn cao hơn Liêm tướng quân, lại để Liêm tướng quân dọa giết mà không đáp lại; ngài đã tránh mặt Liêm tướng quân ở triều đình, nay lại tránh ở ngoài đường.  Sao ngài lại sợ Liêm tướng quân quá vậy?  Chúng tôi rất lấy làm xấu hổ, vậy chúng tôi xin rút lui, không theo hầu ngài nữa.

 Tương Như nói: Các ngươi xem Liêm tướng quân có oai phong, cao trọng bằng vua Tần không?”  Bọn xa nhân thưa: Không.”

 Tương Như nói: Uy danh của vua Tần, thiên hạ đều kinh sợ không ai dám chống, vậy mà một mình Tương Như nầy dám mắng nhà vua giữa triều đình, lại dám làm nhục cả đám quần thần nữa.  Tương Như dẫu hèn, há lại sợ một Liêm Tướng Quân ư?  Nhưng ta nghĩ sở dĩ Tần không dám đánh nước ta là vì ngại có ta và Liêm tướng quân.  Nay hai con hổ tranh nhau, tất không cùng sống.  Tần mà nghe tin ấy tất sẽ thừa cơ tiến đánh nước ta.  Sở dĩ ta chịu nhục tránh Liêm tướng quân là vì coi việc nước là trọng mà thù riêng là nhẹ đó thôi.”

 Nghe vậy, bọn xa nhân quỳ mọp tâu rằng: Tiểu nhân chúng tôi trí hẹp làm sao hiểu được đại chí của tướng công.”

 Liêm Pha hay được tin nầy, cả thẹn than rằng: Ta thật còn kém Lạn Tương Như nhiều lắm, rồi trần vai áo đến trước cửa nhà Tương Như tạ tội: Tính tôi thô bạo, đội ơn tướng quốc bao dung, nghĩ lấy làm hổ thẹn quá! 

Tương Như đỡ Liêm Pha dậy, hai người nắm tay nhau khóc và thề nguyền kết bạn suốt đời sống chết có nhau.

(Trích “Thuật xử thế của người xưa” của Thu Giang Nguyễn Duy Cần).

Thế là bằng đường lối nhịn nhục, hiền lành và khiêm nhượng, Lạn Tương Như hoàn toàn chiến thắng và chinh phục được cả con người lẫn tâm hồn của Liêm Pha.  Đúng như Pascal nhận xét: “Người ta chỉ thực sự vĩ đại khi hạ mình quỳ xuống.”

Một trong những hình tượng rất sinh động để diễn tả sự khiêm hạ là hình tượng về nước.  Nước luôn tỏ ra mềm mỏng, dịu dàng, tránh va chạm và xô xát.  Cho dù nước có bị tấn công thô bạo, nước cũng không hề kháng cự bao giờ.

Khi người ta dùng búa tạ đập vào khối đá rắn chắc, đá dùng sự cứng rắn của mình để kháng cự lại nên bị vỡ tan.  Khi người ta dùng búa tạ giáng vào nước, nước dùng sự mềm mại dịu hiền của mình đối lại, thế là nước không hề bị sứt mẻ hư hao, còn búa thì bị chìm lỉm xuống tận đáy bùn!

Nước luôn luôn tìm chỗ rốt hết, tìm chỗ thấp mà chảy xuống, chẳng bao giờ muốn leo cao, nên nước luôn được bảo toàn.

Tuy mềm mại và luôn tìm chỗ thấp hèn như thế, nhưng nước lại có sức mạnh phi thường.

Pin on travel dreams

Khi có một đám cháy rừng bộc phát thiêu rụi hàng ngàn mẫu rừng nguyên sinh và trong khi bao nhiêu nỗ lực của con người với những phương tiện hiện đại nhất không tài nào dập tắt được, thì người ta chỉ còn biết cầu mưa!  Khi mưa trút xuống hàng tỉ mét khối nước thì thần hỏa mới chịu bó tay và rừng xanh mới có thể phục hồi.

Nước tuy mềm mại dịu dàng nhưng có thể bào mòn đá cứng.  Nước tuy không cánh nhưng có thể bay tới mây trời; nước không có mũi dùi mũi khoan nhưng có thể thấm nhập đến tầng sâu nhất trong lòng đất.  Nước đi đến đâu thì đem lại sự sống dồi dào cho nơi đó.

Như thế, nước tuy thấp kém, mềm mỏng, dịu hiền nhưng lại có sức mạnh vô song.

Những minh hoạ trên đây giúp chúng ta xác tín hơn vào lời dạy đầy khôn ngoan của Chúa Giêsu được trích đọc trong Tin Mừng hôm nay: “Hãy học với tôi vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhượng.” (Mt 11, 29) và “phúc thay ai hiền lành vì họ sẽ được Đất Nước làm cơ nghiệp” (Mt 5, 4).

Lm. Ignatiô Trần Ngà

From: Langthangchieutim


 

KHÔNG BAO GIỜ TRỞ LẠI – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Chỉ một điều, đừng dẫn con trai ta về đó!”.

Trong “Morning Glory”, “Vinh Quang Ngày Mới”, tác giả kể lại cuộc đào thoát của Lana, 31 tuổi, con gái một của Stalin; một biến cố khiến thế giới sửng sốt, và nước Nga vuốt mặt. Tại New York, khi vừa đáp xuống, cô tiết lộ, “Tôi cảm nhận, không thể tồn tại nếu không có Chúa trong lòng!”. Cuộc đấu tranh của cô thật khủng khiếp. Để rời Nga,

Lana phải trả một giá quá đắt, “bỏ lại hai đứa con nhỏ ở Moscow”, như cô nói, và “buộc mình không bao giờ trở lại!”.

 

Kính thưa Anh Chị em,

‘Không bao giờ trở lại’ cũng là chủ đề của Lời Chúa hôm nay. Abraham không về quê cưới vợ cho con, nhưng sai người đi, “Chỉ một điều, đừng dẫn con trai ta về đó!”. Thật thú vị, một khi đã vào ‘Đất Mới’ của Chúa, Abraham hay bất cứ ai, sẽ ‘không bao giờ trở lại’ chốn xưa!

Câu chuyện tìm vợ cho Isaac vừa ly kỳ, vừa giản dị. Abraham buộc người quản gia đặt tay dưới bắp vế ông mà thề, “Hãy về quê hương họ hàng ta mà cưới vợ cho nó!”. Nhưng lại dặn đi dặn lại mấy lần, “Đừng dẫn con trai ta về đó!”. Nói như thế, khác nào nói, ‘Đừng dẫn ta về đó!’. Trong kế hoạch của Thiên Chúa, một người đã ra đi theo lời Ngài, sẽ ‘không bao giờ trở lại’ đường xưa. Nhưng câu chuyện trở nên giản dị khi Ngài sắp đặt mọi sự, để người quản gia đưa Rêbecca về, “Isaac lấy nàng làm vợ và yêu thương nàng”. Ngày ấy, nhà Abraham sống trong tâm tình tri ân. Thánh Vịnh đáp ca diễn tả, “Hãy tạ ơn Chúa, vì Chúa nhân từ!”.

Order Projection Template of Rebecca Meets Isaac

Tin Mừng hôm nay cũng nói đến cuộc ra đi ‘không bao giờ trở lại’ của Matthêu. Tác giả ghi lại khúc ngoặt đời mình thế này, “Chúa Giêsu đi ngang qua, thấy một người ngồi ở bàn thu thuế, tên là Matthêu. Ngài bảo ông, “Hãy theo Tôi!”. Ông đứng dậy đi theo Ngài”. Sự vắn gọn tiết lộ ‘một sự bị động hoàn toàn’ trước lời mời định mệnh. Ở đây, xem ra Matthêu ‘đổ lỗi’ cho người gọi, ‘Ngài bất thần đột nhập thế giới của tôi; đúng hơn, thế giới tiền bạc của tôi, Ngài chộp tôi ra khỏi nó và xô tôi đi tới!’. Trong kiệt tác của mình, “Ơn Gọi của Matthêu”, hoạ sĩ Caravaggio đã nhanh tay ‘chụp’ được khoảnh khắc đó. Ông vẽ Chúa Giêsu bên phải, hướng về Matthêu và gọi ông. Matthêu đang ngồi với những người khác; tay phải giữ chặt nhúm tiền trên mặt bàn, tay trái chỉ vào mình, như thể đang nói, “Ai? Tôi? Tiền này là của tôi!”.

How Well Do You Know Jesus' 12 Apostles? | Bible pictures, Jesus, Bible ...

Câu chuyện của Matthêu là câu chuyện “Không Bao Giờ Trở Lại” lối cũ của một tội nhân. Như Phaolô, Matthêu nay chỉ còn một việc, “Quên đi chặng đường đã qua, lao mình về phía trước”. Quên chặng đường của một thu thuế, Matthêu trải nghiệm một chặng đường mới của người môn đệ mà Đấng là Đường đã chỉ ra, dẫu không biết ở cuối chân trời của nó sẽ là gì, và nó sẽ dẫn về đâu. Từ đó, Matthêu rời bỏ sổ sách, rời bỏ hòm tiền; học bài học của chim muông, của hoa đồng cỏ nội, những loài không hề tính toán cho cuộc sống. Và thú vị thay, ngay trong nhóm Mười Hai, Matthêu cũng không đảm trách vai trò thủ quỹ!

Anh Chị em,

Come Follow Me and I Will Give You Rest! | Jesus pictures, Greg olsen ...

‘Không bao giờ trở lại!’. Một lúc nào đó, Chúa Giêsu cũng tìm cách đột nhập thế giới của bạn và tôi; có thể Ngài đã đột nhập hay sắp đột nhập. Đó có thể là “một cuộc đấu tranh thật khủng khiếp”; cuộc đấu tranh mà ở đó, ‘các thứ khác’ và tiền bạc có lẽ ‘nhỉnh hơn’ Chúa. Chớ gì bạn và tôi ý thức rằng, Chúa đang khao khát ‘linh hồn tôi’ dù tôi là ai, đang ở đấng bậc nào. Như Matthêu, mỗi ngày, chúng ta tự hỏi, “Ai? Tôi?”, và Chúa Giêsu luôn trả lời, “Con! Đúng là con!”. Ngài muốn chộp lấy bạn và tôi, xô về phía trước, dù ai đó “phải trả một giá thật đắt!”.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, một khi đã được xô về phía trước, cho con chỉ biết lao mình đi tới; và nhất là, sẽ ‘không bao giờ trở lại’ lối cũ!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: KimBang Nguyen

Happy July 4th đến bạn và gia đình nhé.

Happy July 4th đến bạn và gia đình nhé. Tạ ơn Chúa, cảm ơn U.S.A.!

Cha Vương

Thứ 3: 04/07/2023

TIN MỪNG: Vì vậy, tôi cảm thấy vui sướng khi mình yếu đuối, khi bị sỉ nhục, hoạn nạn, bắt bớ, ngặt nghèo vì Đức Ki-tô. Vì khi tôi yếu, chính là lúc tôi mạnh. (2 Cr 12:10)

SUY NIỆM: Trên đời nay không ai muốn tự cho mình là yếu cả, thế mà Thánh Phao-lô dám tuyên bố rằng: tôi cảm thấy vui sướng khi mình yếu đuối… Khi tôi yếu là lúc tôi mạnh! Điều bí ẩn gì mà Thánh Phao-lô muốn nói với bạn hôm nay? Ý ngài muốn giúp bạn khám phá ra về lợi ích thiêng liêng trong sự yếu đuối của mình. Để chấp nhận những giới hạn và yếu đuối của mình một cách dễ dàng, bạn cần phải có đức khiêm nhường, qua đó bạn mới đến với Chúa trong sự yếu đuối mỏng giòn của mình được. Khiêm nhường là mở lòng để đón nhận ý Chúa, mở lòng để sống theo ý Chúa. Như bạn cũng đã biết nước Hoa Kỳ được liệt kê là một cường quốc. Thế mà trong bản tuyên ngôn độc lập có viết một câu đã trở thành niềm kiêu hãnh và sự công nhận quyền bình đẳng, quyền tự do cho mỗi công dân Hoa Kỳ trong đó có bạn nữa: “Chúng tôi khẳng định một chân lý hiển nhiên rằng mọi người sinh ra đều bình đẳng, rằng Đấng Tạo Hoá đã ban cho họ những quyền tất yếu bất khả xâm phạm, trong đó có Quyền Sống, Quyền Được Tự Do và Mưu Cầu Hạnh Phúc.” Vì cả guồng máy chính trị được đặt trên nền tảng bất cả xâm phạm này mà nước Hoa Kỳ được trở nên hùng mạnh. Họ hùng mạnh không phải vì họ có những loại vũ khí tối tân nhất thế giới nhưng mà là do họ biết đặt Đấng Tạo Hoá (Thiên Chúa) lên hàng đầu. Đúng là họ đã hiểu được lời thánh Gioan nói: “vì không có Thầy, anh em chẳng làm gì được.” (x Ga 15:5b) Vậy hôm nay trong bầu không khí mừng Lễ Độc Lập, mời bạn hãy dành thời gian để cầu nguyện cách riêng cho đất nước Hoa Kỳ, xin Chúa luôn bảo vệ mảnh đất tự do mà Chúa đã ban để mọi người công dân được “có Quyền Sống, Quyền Được Tự Do và Mưu Cầu Hạnh Phúc”.

LẮNG NGHE: ĐỨC CHÚA phán với ông Áp-ram: “Hãy rời bỏ xứ sở, họ hàng và nhà cha ngươi, mà đi tới đất Ta sẽ chỉ cho ngươi. Ta sẽ làm cho ngươi thành một dân lớn, sẽ chúc phúc cho ngươi. Ta sẽ cho tên tuổi ngươi được lẫy lừng, và ngươi sẽ là một mối phúc lành. (St 12:1,2)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa là Đấng hiền lành khiêm nhường, thật diễm phúc cho con được gọi là con của Chúa, xin đoái nhìn đến phận yếu hèn của con, xin đừng để con đi ra khỏi con đường Chúa đã vạch ra cho con, và xin cho con luôn bước theo Chúa để được hạnh phúc muôn đời.

THỰC HÀNH: Đọc 10 Kinh Kính Mừng để dâng đất nước Hoa Kỳ cho Mẹ Maria.

From: Đỗ Dzũng

https://www.youtube.com/watch?v=MfJ78D-zUZY

Tất Cả Là Hồng Ân || St Lm. Huy Hoàng || Tb Sr Hoàng Phương Dòng MTG Vinh  

VỊ HOÀNG ĐẾ CUỐI CÙNG GIA NHẬP ĐẠO CÔNG GIÁO

Niềm Vui Tin Mừng

Dịp kỷ niệm ngày an táng vị hoàng đế cuối cùng của Triều Nguyễn, tức Vua Bảo Đại, tại Paris ngày 6 tháng 8 năm 1997, tạp chí Aleteia có bài viết về việc vị hoàng đế này cuối cùng đã gia nhập Giáo Hội Công Giáo do ảnh hưởng liên tiếp của hai người vợ Công Giáo:

  1. TÌNH YÊU TỪ LẦN GẶP ĐẦU TIÊN Ở ĐÀ LẠT

Năm 1933, khi đang đi nghỉ tại một khu nghỉ dưỡng sang trọng ở miền Trung Việt Nam, Bảo Đại gặp Jeanne-Marie-Thérèse. Hai người trẻ tuổi ngay lập tức rất hợp nhau: Họ đã nhận được cùng một nền giáo dục phương Tây. Cô gái trẻ xuất thân từ một gia đình trí thức địa chủ giàu có, một trong những gia đình Công Giáo lâu đời nhất nước, vừa học xong ở Pháp, nơi cô đã được gửi đi, giống như Bảo Đại, năm 12 tuổi. Bắt đầu học tại trường nội trú Canons of Notre-Dame và sau đó tại tu viện Les Oiseaux ở Neuilly.

Mộng Điệp: Giai nhân khiến Bảo Đại thất hứa với Nam Phương Hoàng hậu ...

Chân thành yêu nhau, một vài tháng sau, vị vua trẻ tuyên bố đính hôn với một phụ nữ Việt Nam theo Công Giáo. Vui mừng thay, cha mẹ của cô gái trẻ – những người Công Giáo nhiệt thành đã cho xây dựng các nhà thờ và các công trình trong nước – được chứng kiến cuộc hôn nhân của con mình với hoàng đế.

Tin tức gây chấn động, triều đình không lấy làm vui mừng. Đối với triều đình, đó là một thảm họa thực sự ở một đất nước chủ yếu theo đạo Phật, nơi các Kitô hữu vốn là một số dân rất nhỏ, từng bị bách hại từ lâu, thậm chí bởi cả ông cố nội của Bảo Đại.

The Summer Palace of Bảo Đại | Saigon For 91 Days

  1. KẾT HÔN VỚI 1 PHỤ NỮ CÔNG GIÁO

Tai tiếng đã nổ ra trong bối cảnh tin đồn được đưa ra trước đó bởi tờ báo cộng hòa cho rằng hoàng đế đã được rửa tội.

Frederic de Natal cho hay tin ấy hoàn toàn sai sự thật “Không có bằng chứng; nhưng tin đồn đã lan rộng. Tại sao? Bởi vì Bảo Đại thực sự quan tâm đến đạo Công Giáo.”

Vì sự náo động của dư luận do tin đồn gây ra, chính phủ Pháp cuối cùng đã nhận thức được vấn đề này và kiểm duyệt tất cả các bài báo đăng tin sai về lễ rửa tội của ông.

Về phía Tòa Thánh, Đức Piô XI ban đầu từ chối ban miễn chuẩn theo giáo luật cần thiết cho cuộc hôn nhân khác đạo, mặc dù hoàng đế đã yêu cầu. Đức Giáo Hoàng yêu cầu những đứa con tương lai phải được rửa tội, giáo dục trong đạo Công Giáo. Frédéric de Natal giải thích :“Thực tế không thể như thế được; triều đình sẽ phản đối. Nhưng Bảo Đại đã ký một giao thức bí mật, theo đó, ông sẽ bí mật nuôi dạy các con của mình theo đức tin Công Giáo”.

Chính trong bối cảnh đó, lễ cưới – kéo dài bốn ngày, với một phần các nghi lễ hoàn toàn nghiêm cấm đối với công chúng – đã diễn ra tại hoàng cung ở Huế, từ ngày 20 tháng 3 đến ngày 24 tháng 3 năm 1934. Được phú cho một cá tính mạnh mẽ, cô dâu yêu cầu được phong là Hoàng hậu “Nam phương” (“Trời Nam”).

  1. CÁC LỚP GIÁO LÝ KÍN ĐÁO

Hoàng hậu đã nuôi dạy các con của mình theo đạo Công Giáo song song với việc giáo dục chúng trong đạo Phật. Bà đã bí mật cho chúng được rửa tội. Và khi bà cho chúng học giáo lý, chồng bà ở gần và ông cũng lắng nghe bà.

Nhà nghiên cứu lịch sử hoàng gia cho biết, “Nam Phương đã thấm nhuần giáo dục tôn giáo cho ông, đặc biệt bằng cách đọc Kinh thánh cho con trai nghe trước mặt ông. Bầu không khí khác xa với các lễ nghi hoàng gia mà người ta có thể tưởng tượng ra! Bảo Đại giữ mọi thứ bên trong ông, giống như một kho báu bí mật mà cuối cùng sẽ nở rộ vào ngày ông xin lãnh phép rửa”.

Là một phụ nữ trọng bổn phận, Nam Phương đã tận tụy cùng với các nữ tu của Tu hội Đức Bà ở Đà Lạt, mở tu viện Les Oiseaux nơi bà cho các con gái của mình theo học. Nam Phương cũng có một dự án lớn mà bà muốn giao phó cho chồng: đó là đưa Việt Nam trở thành vương quốc Công Giáo đầu tiên ở Châu Á. Trong khi không bao giờ xuất hiện trước công chúng với các nhà chức trách Công Giáo, ông đã bí mật đọc Kinh Thánh.

  1. CẢNH LƯU ĐÀY CỦA VỊ HOÀNG ĐẾ SA CƠ

Năm 1945, Nhật Bản đầu hàng, trao trả nền độc lập cho Việt Nam dưới tay Bảo Đại. Nhưng Bảo Đại đã thoái vị ngay sau khi Hồ Chí Minh cướp chính quyền, tuyên bố lập ra chính phủ VNDCDH. Sau đó, Bảo Đại bị HCM hạ xuống chức vụ “cố vấn tối cao” để làm bù nhìn. Bảo Đại trốn HCM sang Hồng Kông sống lưu vong. Ông được người Pháp đưa trở về VN vào năm 1949, lên làm quốc trưởng chính phủ Quốc gia VN chứ không còn là hoàng đế, và cuối cùng bị phế truất vào tháng 10 năm 1955 bởi Thủ tướng Ngô Đình Diệm. Bảo Đại, vị vua cuối cùng của triều đại Việt Nam cuối cùng đã vĩnh viễn rời bỏ chính trường.

Vị cựu hoàng đế này đã lưu vong cùng vợ và năm người con của họ ở Pháp, ở tuổi 42, để sống một cuộc hưu trí rất dài và rất kín đáo ở Cannes, và sau đó ở Paris.

The ex-emperor of Anam, in Indochina, Bao Dai, was in Paris recently ...

Kinh tế không mấy dư giả. Chỉ còn một vài cận thần, tì nữ trung thành cùng lưu vong với ông. Bà Nam Phương, đau khổ vì sự không chung thủy của chồng, đã rời bỏ ông bất chấp lời xác tin hôn nhân của bà và đến cư trú tại căn hộ ở Corrèze, nơi bà qua đời ở tuổi 52. Về phần Bảo Đại, ông đã tìm lại ở Pháp lối sống của thời trẻ, tiếp tục săn bắn, chơi gôn và xe thể thao. Ông tiếp tục các cuộc phiêu lưu đa tình của mình… cho đến khi ông gặp Monique Baudot, một phụ nữ 23 tuổi quê ở vùng Lorraine, vào năm 1969.

5. CÔNG CHÚA MONIQUE VÀ NHÀ THỜ SAINT LOUIS DES INVALIDES

Chính tại đại sứ quán Zaire, ánh mắt họ đã gặp nhau. Monique Baudot phụ trách văn phòng báo chí của đại sứ quán. Bà kết hôn với hoàng đế năm 1972. Được gọi là Công nương Monique, bà là một phụ nữ rất sùng đạo với tính cách kín đáo, thường xuyên đi lễ tại nhà thờ Saint-Louis des Invalides ở Paris. Cuối cùng, bà đã thuyết phục được chồng mình gia nhập cộng đồng Công giáo. Năm 1988, ông được rửa tội lấy tên thánh là Jean-Robert.

Chùm ảnh: Tuổi già bên người vợ Pháp của cựu hoàng Bảo Đại - Redsvn.net

Mặc dù buổi lễ diễn ra rất riêng tư, nhưng một số người thân cận với cả gia đình lẫn Đức Hồng Y Lustiger, Tổng Giám mục Paris vào thời điểm đó, xác nhận Bảo Đại đã chuẩn bị lâu dài để lãnh nhận phép rửa, một điều có thể được coi như một con đường rất đặc thù hướng tới đức tin Công giáo được đánh dấu bởi chứng từ sống động của hai người vợ: Nam Phương trước, sau đó là công nương Monique.

Nhà nghiên cứu lịch sử hoàng gia kết luận “Sau khi được rửa tội, Bảo Đại đã gia nhập Giáo Hội Công Giáo một cách sốt sắng. Ông đã trở thành một Kitô hữu tận tụy. Sau khi trở thành một hoàng đế lưu vong và là một người đàn ông cô đơn, ông đã tìm thấy ơn cứu chuộc nơi Chúa Kitô.”

Chuyện về cựu hoàng Bảo Đại và Monique Baudot - người vợ cuối cùng ...

Vũ Văn An Vietcatholic


 

CHẠM ĐẾN ÂN SỦNG -Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Thấy mẹ vợ Phêrô đang sốt liệt giường.  Chúa Giêsu chạm đến tay bà và cơn sốt biến đi.”

“Tham dự tang lễ của Brezhnev, George Bush vô cùng xúc động trước sự ‘không đồng tình’ âm thầm của bà quả phụ.  Bà cúi xuống, chậm rãi, trang trọng, làm một dấu thánh giá trên ngực chồng.  Ở đó, trong tòa nhà uy quyền, ‘biểu tượng’ của những người vô thần, vợ của người đàn ông quyền lực nhất hy vọng rằng, chồng mình đã sai.  Bà cầu xin lòng thương xót Chúa cho ông được ‘chạm đến ân sủng’ Ngài, khi thánh giá Ngài chạm đến trái tim ông.”

Kính thưa Anh Chị em,

Trên đây là ghi nhận của Gary Thomas trong cuốn “Christianity Today”, “Kitô Giáo Ngày Nay.”  Lời Chúa hôm nay cũng nói đến việc ‘được Thiên Chúa chạm đến’ hay ‘được chạm đến Ngài.’ Trong cái nhìn đức tin, chúng ta gọi đây là việc ‘chạm đến ân sủng.’

Nhạc mẫu của Phêrô sốt liệt giường.  Không ai xin Chúa Giêsu chữa cho bà, kể cả bà; đúng hơn, Ngài “thấy” bà đang liệt, nên đến gần bà, “chạm đến tay bà,” và bà được lành.  Ngay sau khi được chạm đến, “Bà chỗi dậy tiếp đãi các ngài!”  “Chỗi dậy” tượng trưng cho tất cả những gì phải làm ngay khi được ân sủng cảm hoá.  Ân sủng có tác dụng làm cho chỗi dậy; nói cách khác, mỗi khi được ‘chạm đến ân sủng,’ chúng ta chỗi dậy!  Chỗi dậy khi thoát khỏi tội lỗi bởi đã chạm đến ơn tha thứ của Bí Tích Hòa Giải; chỗi dậy khi Chúa bước vào cuộc đời, ban cho chúng ta sự định hướng sáng suốt và niềm hy vọng sau một biến cố nào đó.  Mỗi lần chỗi dậy là mỗi lần được củng cố trong đức tin, được xua tan gánh nặng tội lỗi và sự mê muội; đồng thời, vươn lên trong sức mạnh mới để tạo nên một sự khác biệt.

Bà đã “tiếp đãi các ngài.”  Đây phải là hậu kết tất yếu của việc chỗi dậy nơi một người đã ‘chạm đến ân sủng.’  Ân sủng không được ban để ai đó quay lại với tội lỗi, nhưng để đứng lên phục vụ Chúa và tha nhân.  Theo một nghĩa nào đó, ân sủng đặt chúng ta trở lại sứ vụ của mình; đó có thể là một gánh nặng nhưng là một ‘gánh nặng thánh;’ một gánh nặng sẽ hoá nên nhẹ nhàng, gánh ân sủng, gánh ân phúc, “Vì ách Tôi êm ái, gánh Tôi nhẹ nhàng.”

Thú vị thay!  Abraham và Sara trong bài đọc Sáng Thế cũng đã ‘chạm đến ân sủng.’  Dưới cụm sồi, ‘ba người khách lạ’ cũng tự tìm đến nhà Abraham; ông ‘chỗi dậy’ phục vụ các ngài.  Như nhạc mẫu Phêrô yếu liệt, Sara cũng bất lực, héo hắt vì không thể sinh con; hình ảnh này nói lên một điều gì đó tàn úa, chết chóc.  Vậy mà phụ nữ son sẻ này, rồi đây, sẽ được xót thương.  Và như thế, việc ‘chạm đến ân sủng’ của hai người đã làm tươi mới tất cả.  Kìa, dưới mái lều của họ, sẽ có tiếng cười trẻ thơ.  Thâm thuý thay lời ngợi khen Magnificat của Maria, Đấng Đầy Ân Sủng, qua lời đáp ca, “Chúa đã nhớ lại lòng thương xót của Người!”

Anh Chị em,

“Chúa Giêsu chạm đến tay bà.”  Mỗi ngày, trên các bàn thờ, qua các Bí Tích, Chúa Giêsu chạm đến thân xác chúng ta.  Không chỉ ‘chạm đến ân sủng,’ chúng ta chạm đến Đấng là nguồn ân sủng; đúng hơn, Giêsu Ân Sủng chạm đến chúng ta.  Và không chỉ chạm đến thân xác, Ngài còn đi vào linh hồn, trở nên của ăn, của uống nuôi sống chúng ta.  Noi gương Abraham và nhạc mẫu Phêrô, bạn và tôi chỗi dậy, đi tới, với những bước chân hân hoan cho việc phụng sự Thiên Chúa và tha nhân trong mọi đấng bậc tùy theo ơn gọi của mình.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, con bất lực, héo úa và tội lỗi.  Xin chạm đến con, hầu con hồi sinh, trở nên tươi mới và cũng có thể đứng lên, đi tới, đem ân sủng Chúa chạm đến anh chị em con!”  Amen!

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: Langthangchieutim

KÍNH TRỌNG – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Chúa Giêsu ở trên núi xuống, đám đông lũ lượt theo Ngài. Một người cùi đến bái lạy Ngài!”.

Only Disciples Are Converts | JGLM

Winston Churchill, người được tiếng là chính trực và tôn trọng những người đối lập. Năm cuối cùng tại vị, ông dự một buổi lễ. Sau ông vài hàng ghế, có hai người đang thì thầm, “Đó là Churchill!”. Họ nói, “Ông ấy đang già đi”; “Ông ấy nên từ chức”. Buổi lễ kết thúc, Churchill quay về phía hai người; đầy trân trọng, ông nói, “Thưa quý ông, họ cũng nói, ông ấy bị điếc!”.

‘The Last Lion: Winston Spencer Churchill’ by William Manchester and ...

Kính thưa Anh Chị em,

Hơn cả sự trân trọng thủ tướng Anh dành cho những người đối lập, Lời Chúa hôm nay tiết lộ một sự trân trọng thú vị tương tự, “Một người cùi đến bái lạy Chúa Giêsu”. Thật bất ngờ, chi tiết này giúp chúng ta khám phá sự ‘tôn kính’ của con người đối với Thiên Chúa; và bất ngờ hơn, sự ‘kính trọng’ của Thiên Chúa đối với con người!

Điều đầu tiên chúng ta lưu ý là Chúa Giêsu “chạm vào” người cùi. Đây là điều cấm kỵ, vì như vậy, Ngài bị coi là nhiễm uế. Nhưng Chúa Giêsu đã phá vỡ chuẩn mực đó để bày tỏ công khai sự ‘kính trọng’ hầu nói cho anh cùi và mọi người ‘phẩm giá bẩm sinh’ của anh. Thật thâm thuý khi chúng ta tự hỏi, “Vậy thì hành động nào được coi là ‘kính trọng’ hơn?”; “Việc anh ‘bái lạy’ Chúa Giêsu hay việc Ngài ‘chạm vào’ anh?”. Và dẫu không cần so sánh hai hành vi này, nhưng sẽ rất hữu ích khi bạn và tôi suy gẫm về một sự thật sâu sắc rằng, Chúa Giêsu, Thiên Chúa Nhập Thể, đã bày tỏ sự ‘kính trọng’ đối với con người; ở đây, một người ô uế bị cộng đồng loại trừ. Không nghi ngờ gì nữa, Ngài không chỉ ‘kính trọng’ khi chạm vào anh, nhưng còn công khai bày tỏ lòng thương xót của Thiên Chúa dành cho anh.

Jesus touches the leper before healing him (With images) | Spiritual ...

Thật trùng hợp! Sự ‘kính trọng’ này còn được bộc lộ ở bài đọc thứ nhất. Thiên Chúa đã giữ lời hứa với Abraham, “Sara, vợ ngươi sẽ sinh cho ngươi một con trai”. Nhưng “Abraham cúi mặt cười, và nghĩ trong lòng rằng: ‘Già đã trăm tuổi mà còn có con được sao? Sara đã chín mươi tuổi sẽ sinh con ư?’”. Ôi, trước một Đấng “Không ai nhìn thấy mà không chết”; vậy mà Abraham dám cười! Phải chăng, vì Thiên Chúa đó quá yêu thương, quá ‘kính trọng’ vị tổ phụ? Và Ngài đã giữ lời với miêu duệ của kẻ kính tôn Ngài cho đến muôn đời như xác tín của Thánh Vịnh đáp ca, “Đó chính là phúc lộc Chúa dành cho kẻ kính sợ Ngài!”.

Anh Chị em,

“Một người cùi đến bái lạy Ngài”. Mỗi ngày, chúng ta bái lạy Chúa, bái lạy Thánh Thể; tất nhiên, sự tôn kính chúng ta dành cho Thiên Chúa là phải lẽ. Tuy nhiên, còn phải nhận ra rằng, Thiên Chúa luôn ‘kính trọng’ mỗi người chúng ta, dẫu bạn và tôi bất xứng hơn cả anh cùi! Mỗi ngày, Ngài đang chạm đến chúng ta qua các Bí Tích; đặc biệt, Bí Tích Thánh Thể. Vậy mà, không chỉ cúi mặt cười như Abraham, chúng ta còn ‘bôi mặt’ Ngài khi chúng ta phạm tội; khi chúng ta miệt thị, nhục mạ Ngài trong anh chị em mình. Chúng ta quên rằng, tha nhân là chính Ngài. Người cùi hôm nay chỉ là ‘biểu tượng’ của nhiều loại người mà thế giới coi là ô uế và bị loại trừ, Chúa Giêsu muốn bạn và tôi ‘kính trọng’ họ đúng mức và triệt để. Khi làm vậy, chúng ta không biện minh cho khiếm khuyết hoặc tội lỗi của họ; nhưng vượt qua vẻ bên ngoài, chúng ta chân nhận ‘phẩm giá bẩm sinh’ của họ, vì họ cũng là con cái Chúa.

"Touch" — Heartlight®

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cho con biết ‘kính trọng’ Chúa trong anh chị em con, dù họ thế nào, chỉ vì một lý do duy nhất, Chúa quá trân trọng và yêu thương con!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: KimBang Nguyen


 

CHO ĐI, TỨC LÀ LÃNH NHẬN – TGM Giuse Vũ Văn Thiên

TGM Giuse Vũ Văn Thiên

Một số độc giả, nhất là những độc giả ngoài Kitô giáo, có thể cảm thấy “sốc” khi đọc Bài Tin Mừng hôm nay: “Ai yêu cha yêu mẹ hơn Thày, thì không xứng đáng với Thày….”  Có lẽ nào Đức Giêsu lại dạy những điều ngược đời, trái với luân thường đạo lý.  Để hiểu nội dung và sứ điệp của Lời Chúa, chúng ta phải xác định vị trí của đoạn Tin Mừng này trong ngữ cảnh những bài giảng của Đức Giêsu về truyền giáo.  Người đưa ra những điều kiện, những yêu sách mà những ai muốn làm môn đệ của Người phải chấp thuận.  Đối với những ai muốn đi theo Đức Giêsu, họ phải vượt qua mọi thứ rào cản.  Những rào cản này có thể là quan niệm về một cuộc sống an phận, có thể đó là của cải tiền bạc, nhưng cũng có thể đó là những mối liên hệ rất thân thiết.  Đức Giêsu đã dùng những hình ảnh cụ thể để diễn tả sự hy sinh đối với những ai muốn làm môn đệ của Người.  Trong bài Tin Mừng hôm nay, chúng ta có thể khám phá ra quy luật “Cho đi, tức là lãnh nhận” được thể hiện qua những cặp từ mang ý nghĩa rất sâu sắc như sau:

– Ai tìm thì sẽ mất; ai chịu mất thì sẽ tìm lại được: ngược hẳn với quan niệm thông thường.  Ở đây Đức Giêsu muốn nói đến sự dấn thân của người môn đệ.  Khi sẵn sàng cho đi thì sẽ tìm được chính bản thân mình.  Sự ích kỷ (tức là chỉ tìm chính bản thân mình, đặt mình làm chuẩn mực cho người khác) thì sẽ làm cho con người lâm vào tình trạng vong thân, đánh mất chính mình.

– Ai đón tiếp thì chính mình sẽ được đón tiếp: khái niệm “đón tiếp” ở đây được hiểu rộng hơn quan niệm thông thường.  Đón tiếp là cộng tác, là sẻ chia, là thông cảm, là đón nhận.  Đón tiếp một người nào còn là sự quảng đại đối với người đó.  Đức Giêsu đã đồng hóa với những người bé mọn đến nỗi ai đón tiếp họ là đón tiếp chính Người.  Người còn hiện diện nơi những môn đệ, nơi những người được sai đi, để rồi mỗi khi chúng ta đón tiếp người môn đệ là đón tiếp Chúa.  Hơn thế nữa, họ được vinh hạnh đón tiếp chính Thiên Chúa Cha, Đấng đã sai Con mình đến trần gian.

– Ai giúp người khác thì bản thân mình sẽ được giúp đỡ: sự giúp đỡ được nêu trong Tin Mừng chỉ đơn giản là một bát nước lã, là điều ai cũng có thể làm được.  Ấy vậy mà món quà tưởng chừng như vô giá trị ấy lại có ý nghĩa trước mặt Chúa và xứng đáng nhận phần thưởng.  “Của cho không quan trọng bằng cách cho,” một bát nước lã đã trở thành quà tặng có giá trị, vì nó được trao tặng với cả tâm hồn, với tình mến yêu và lòng chân thành.  Người đàn bà tại thành Sunam đã quảng đại đón tiếp Ngôn sứ Êlisê (Bài đọc I).  Chính nhờ sự đón tiếp đó mà Bà và gia đình đã được thưởng công.  Bà đã sinh con vào lúc tuổi già xế bóng.  Việc sinh con đã đem lại cho bà niềm vui, vì đó là điều bà mong ước.  Bà đã đón tiếp Ngôn sứ với cả tấm lòng và sự quảng đại.

Khi cho đi, mình được nhận lãnh, khi tha thứ, mình được thứ tha, khi mến yêu, mình được yêu mến.  Đó là triết lý sống của Thánh Phanxicô Khó Khăn đã được thể hiện qua Kinh Hòa Bình quen thuộc.  Triết lý ấy, rất đơn sơ mà sâu sắc, rất dễ dàng thực hiện mà đem lại hiệu quả thiết thực.  Triết lý sống này đã thấm đượm tinh thần của Tin Mừng.  Chính Đức Giêsu đã làm gương cho chúng ta điều đó: Người đã cho đi, đã yêu mến, đã thứ tha để làm gương cho chúng ta.

Chúng ta được mời gọi để sống như Đức Giêsu đã sống, yêu như Đức Giêsu đã yêu.  Chân lý này được gói gọn trong lời Chúa đã nói: “Ai không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng đáng với Thầy. “Vác thập giá”, đó chính là con đường chúng ta đang đi.  Đó chính là những biến cố đang xảy đến trong cuộc sống hằng ngày.  Đó cũng là niềm vui nỗi buồn hòa quyện trong cuộc sống để làm nên những lời tôn vinh Thiên Chúa, khi chúng ta đón nhận những biến cố ấy với tâm tình của Đức Giêsu, cũng như Đức Giêsu đã cùng thập giá để tôn vinh Chúa Cha.  Thánh Phaolô đã gọi những hy sinh của người tín hữu là “chết đi cùng với Đức Kitô” (Bài đọc II).  Đây là cốt lõi Đức tin của người công giáo: những ai cùng chết với Chúa Kitô sẽ được sống lại với Người.  Mỗi ngày, chúng ta được mời gọi sống ơn gọi của Bí tích Thanh Tẩy, tức là chấp nhận để cho những nết xấu chết dần trong ta và để ơn sủng của Chúa lớn mãi trong tâm hồn.

Chúng ta đang tôn kính Thánh Tâm Chúa Giêsu trong tháng Sáu này.  Thánh Tâm Chúa đã mở ra để trở nên nguồn ân sủng cho nhân loại, cách riêng cho các tín hữu.  Xin Thánh Tâm Chúa trở nên trường học về lòng hy sinh và tình yêu mến cho mỗi chúng ta.

TGM Giuse Vũ Văn Thiên

From: Langthangchieutim

Thánh Cyril ở Alexandria (376?-444)

Tràn đầy bình an và yêu thương trong Chúa hôm nay nhé. Hôm nay Giáo Hội mừng kính Thánh Cyril ở Alexandria (376?-444), Giám Mục tiến sĩ Hội Thánh. Mừng bổn mạng đến những ai chọn ngài làm quan thầy nhé.

Cha Vương

Thứ 3: 27/6/2023

St Cyril of AlexandriaThánh Cyril sinh năm 376 tại Alexandria, xứ Ai cập. Ngài là cháu của Ðức Theophilus, thượng phụ của Alexandria. Sau khi học xong kinh điển và thần học, ngài được chính bác của mình tấn phong linh mục và tháp tùng Ðức Theophilus đến Constantinople để tham dự Thượng Hội Ðồng Oak nhằm truất phế Ðức Gioan Chrysostom (sau này mới biết là bị kết tội oan).

Khi Ðức Theophilus từ trần vào năm 412, ngài lên kế vị bác của mình sau cuộc tranh đấu với phe ủng hộ người đối thủ là Timotheus. Ngay sau khi lên ngôi, Ðức Cyril bắt đầu tấn công lạc thuyết Novatianô với việc đóng cửa các nhà thờ; đuổi những người Do Thái ra khỏi thành phố; và phản bác một số hành động của quan đầu tỉnh Orestes là người theo phe Novatianô.

Vào năm 430, Ðức Cyril lại xung đột với Nestorius, thượng phụ của Constantinople, là người cho rằng Ðức Maria không phải là Mẹ Thiên Chúa vì Ðức Kitô là Thiên Chúa chứ không phải con người, hậu quả là không thể dùng chữ theotokos (người-mang-Thiên-Chúa) áp dụng cho Ðức Maria. Ðức Cyril thuyết phục được Ðức Giáo Hoàng Celestine I triệu tập một công đồng ở Rôma nhằm lên án Nestorius, và chính ngài cũng hành động tương tự trong công đồng Alexandria.

Vào năm 431, Ðức Giáo Hoàng Celestine ra lệnh cho Ðức Cyril truất phế Nestorius. Trong Ðại Công Ðồng Ephêsô lần thứ ba, với sự tham dự của hai trăm giám mục và dưới sự chủ tọa của Ðức Cyril, công đồng đã lên án mọi giáo thuyết của Nestorius là sai lầm trước khi Ðức TGM Gioan ở Antiôkia và bốn mươi hai môn đệ ủng hộ giáo thuyết của Nestorius kịp đến tham dự. Khi thấy mọi sự đã lỡ, họ tổ chức một công đồng riêng để truất phế Ðức Cyril. Hoàng Ðế Theodosius II bắt giữ cả hai người, Ðức Cyril và Nestorius nhưng sau đó đã trả tự do cho Ðức Cyril khi các đại diện của đức giáo hoàng xác nhận các quyết định của công đồng.

Hai năm sau, Ðức TGM Gioan, đại diện cho các giám mục ôn hòa ở Antiôkia, đã ký kết một thỏa ước với Ðức Cyril và cùng lên án Nestorius. Trong quãng đời còn lại, Ðức Cyril đã viết nhiều luận án làm sáng tỏ học thuyết về Thiên Chúa Ba Ngôi và mầu nhiệm Nhập Thể nhằm ngăn chặn lạc thuyết Nestorius và Pelagian khỏi ăn sâu vào cộng đồng Kitô Hữu.

Ngài là thần học gia sáng chói nhất của truyền thống Alexandria. Văn bút của ngài có đặc tính chính xác về tư tưởng, lập trường rõ ràng, và lý luận sắc bén. Các văn bản của ngài gồm các nhận định về Thánh Gioan, Thánh Luca, và ngày lễ Ngũ Tuần, các luận thuyết về thần học tín lý, cũng như các thư từ và bài giảng. Ngài mất năm 444 tại Alexandria, Ai Cập; thánh tích hiện còn tại Alexandria. Thánh Cyril ở Alexandria được Đức Giáo Hoàng Leo XIII tuyên xưng là Tiến sĩ của Hội Thánh vào năm 1882 và lễ kính vào ngày 27 tháng 6.

(Nguồn: Người Tín Hữu online)

From: Đỗ Dzũng

GIÊSU, CHÚA BÊN CON – Lumen Choir