BI THƯƠNG NHƯNG KHÔNG MẤT ĐƯỜNG HY VỌNG

Lm. Antôn Nguyễn Văn Dũng, DCCT

Hôm nay, chúng ta cùng với toàn thể Giáo hội mừng lễ Đức Mẹ Sầu Bi.  Ngẫm nghĩ đến việc mừng lễ Đức Mẹ sầu bi, dường như ta cảm thấy có cái gì đó kỳ kỳ, không ổn thì phải!  Đời thuở nhà ai lại đi ăn mừng lễ một người mẹ khi người mẹ đó gặp cảnh sâu thảm, bi thương vì phải chứng kiến cái chết của con mình bao giờ!  Ở trong nỗi khổ đau, sầu bi thì làm sao có cái gì để mà ăn mừng?

Thực ra, hôm nay mừng lễ Đức Mẹ Sầu Bi, Giáo hội nhắc nhớ cho chúng ta biết về giá trị của hạnh phúc, giá trị của niềm hy vọng trong chính nỗi khổ đau và chết chóc.  Ngay ở bài đọc 1 trích trong thư gửi tín hữu Do thái hôm nay, chúng ta được nhắc nhớ về niềm hy vọng trong đau thương, hoạn nạn.  Tác giả thư Do thái viết: “Khi còn sống kiếp phàm nhân, Đức Giêsu đã lớn tiếng kêu van khóc lóc mà dâng lời khẩn nguyện nài xin lên Đấng có quyền năng cứu Người khỏi chết.  Người đã được nhậm lời, vì có lòng tôn kính.”  Suy gẫm đoạn lời Chúa này, bấy lâu nay ta không khỏi thắc mắc: Đức Giêsu đã lớn tiếng kêu van khóc lóc xin Cha Ngài khỏi phải chết, và rõ ràng tác giả thư Do thái bảo rằng Ngài đã được nhậm lời!  Nhưng thực tế, Đức Giêsu vẫn phải chết tức tưởi trên thập giá!  Vậy nghĩa là sao?

Lời kêu xin của Đức Giêsu đã được Thiên Chúa Cha chấp nhận ở chỗ: Thiên Chúa Cha đã cho Ngài được bình an đón nhận cái chết, và đón nhận cái chết với một niềm tin tưởng, hy vọng, chứ không thất vọng ê chề.  Trong đời sống thường ngày, chúng ta đã từng chứng kiến hoặc kinh nghiệm được rằng trước những tai ương, hoạn nạn, khổ đau, nhiều người chưa kịp chết về đàng thân xác, nhưng đã bị hoạn nạn, khổ đau giết chết về đàng tinh thần rồi!  Đối với Đức Giêsu thì khác, hoạn nạn, khổ đau có thể giết chết Ngài về đàng thân xác, nhưng tinh thần của Ngài không bao giờ bị vùi dập, bị giết chết.  Tâm hồn Ngài vẫn tràn trề niềm cậy trông và phó thác vào Cha Ngài.

Với Mẹ Maria cũng vậy, dù phải đứng dưới chân thập giá và phải chứng kiến cái chết thảm thương của con Mẹ là Đức Giêsu, nhưng lòng mẹ vẫn ngập tràn niềm tín thác vào quyền năng và tình thương của Đấng Tối Cao.  Về mặt xác thịt con người, chắc chắn lòng Mẹ không khỏi tan nát, buồn đau, nhưng trong lòng tin, Mẹ vẫn có được niềm hy vọng hướng về tương lai tươi sáng của sự phục sinh vinh hiển của con Mẹ.  Vì lẽ đó, hôm nay chúng ta mừng lễ với Mẹ: Vui mừng với Mẹ, vì khi gặp nỗi khổ đau tột cùng là phải chứng kiến cái chết thê thảm của con Mẹ, Mẹ vẫn không để nỗi khổ đau ấy bóp chết con tim yêu mến và ngập tràn hy vọng của Mẹ.

Sống ở đời này, ai trong chúng ta cũng phải kinh qua đau khổ.  Ta không đau khổ vì điều này thì sẽ đau khổ vì điều khác.  Đau khổ vì bệnh tật, vì nghèo đói, vì bất công, vì thiên tai, vì nhân tai.  Đau khổ vì bị tù đầy, bị kỳ thị, bị khinh khi, miệt thị.  Và đau khổ lớn nhất của thân phận nhân loại chúng ta đó là vì sự chết chóc đau thương.  Nhưng đứng trước mọi nỗi đau khổ, Lời Chúa hôm nay mời gọi ta hãy đón Đức Mẹ về nhà mình, đón Mẹ về với tâm hồn mình để Mẹ dạy cho ta con đường tin yêu, hy vọng ngay trong nỗi đau khổ tột cùng.

“Này con, Đây là Mẹ con” – Lời của Chúa Giêsu đang ngỏ với bạn và tôi!  Bạn và tôi hôm nay được mời gọi đón Mẹ Maria về nhà mình ngõ hầu nhờ lời Mẹ cầu thay nguyện giúp, dù đau khổ, nhưng ta không để đau khổ giết chết ta về đàng tinh thần.  Nói cách khác, hoạn nạn, khổ đau có thể giày vò, giết chết thân xác ta, nhưng tâm hồn ta không thể bị vùi dập trong nỗi cô đơn, thất vọng.  Chính trong đau khổ và khi vượt qua được khổ đau với niềm tin yêu tín thác, ta sẽ cảm nếm được hết giá trị của hạnh phúc, của nụ cười sau cơn hoạn nạn, khổ đau.

Lm. Antôn Nguyễn Văn Dũng, DCCT

From: Langthangchieutim

 

VỊ THẨM PHÁN CHÍ CÔNG-TGM Giuse Vũ Văn Thiên

Cuộc sống luôn đầy rẫy bất công.  Những người nghèo và thấp cổ bé miệng phải chịu nhiều oan ức, nhất là trong những chế độ chính trị hà khắc và độc tài.  Con người có xu hướng chịu đựng và buộc chấp nhận, như một thứ luật rừng trong xã hội: cá lớn nuốt cá bé.  Trước những bất công, nhiều khi người ta chỉ biết kêu trời.

Phải chăng lúc nào lý cũng thuộc về kẻ mạnh?  Phải chăng những người bé mọn luôn phải gánh chịu những thiệt thòi?  Lời Chúa hôm nay muốn khẳng định với chúng ta: Không phải như vậy.  Thiên Chúa là vị Thẩm phán chí công.  Người lắng nghe và bênh vực những người cô thế cô thân và những người bị gạt ra bên lề của cuộc sống.

Trong Bài Tin mừng, vị Thẩm phán được diễn tả như một vị vua và với cách gọi “tôn chủ,” thể hiện người đáng kính trọng và là một người liêm khiết.  Vị tôn chủ đã chạnh lòng thương trước lời van xin của người đầy tớ và sẵn sàng tha cho hắn món nợ rất lớn là mười ngàn yến vàng.  Chúng ta nhớ đến bài giảng của Chúa Giêsu về ngày tận thế (x. Mt 25,31-46).  Lúc đó, vị thẩm phán cũng được gọi là “Đức Vua” xét xử người lành cũng như kẻ dữ, tùy theo việc họ đã làm khi còn sống trên dương gian.  Trước đó, vị thẩm phán cũng được dùng với danh xưng “Con Người.”  “Con Người” hay “Con loài người” là danh xưng chính Chúa Giêsu đã dùng để chỉ bản thân Người.  Như thế, vị thẩm phán sẽ xét xử loài người là chính Chúa Giêsu, như chúng ta đọc trong kinh Tin kính: “Ngày sau bởi trời lại xuống phán xét kẻ sống và kẻ chết.”

Hình ảnh vị tôn chủ trong Tin Mừng hôm nay cho thấy đó là vị Thẩm phán vừa công bằng vừa bao dung nhân hậu.  Vị thẩm phán ấy chạnh lòng thương trước nỗi khổ của con người và sẵn sàng tha thứ nếu người ấy khiêm tốn kêu xin.  Tuy vậy, ngài cũng nghiêm khắc với kẻ gian manh, chỉ biết khúm núm trước người chủ nợ, mà lại táng tận lương tâm đối với bạn hữu đang mắc nợ mình chỉ có một trăm quan tiền, trong khi món nợ mình được tha có giá trị gấp nhiều lần.

 

My Reflections...: Reflection for March 2, Monday of the First Week of ...

PPT - Matthew 25: 31-46 PowerPoint Presentation, free download - ID:2471395

Nếu Thiên Chúa là vị Thẩm phán khoan dung nhân hậu, thì những ai tin vào Ngài cũng phải khoan dung nhân hậu như thế.  Những ai cố chấp, hận thù và ích kỷ không thể lãnh nhận ơn tha thứ của Thiên Chúa.  Người đầy tớ có trái tim chai đá trước lời van xin của tha nhân bị ông chủ kết án là đồ gian ác.  Hơn thế nữa, anh ta phải vào tù và phải trả món nợ trước đây ông chủ đã có ý tha, vì thấy anh ta đáng thương và vì lời van xin thống thiết.  Trong thực tế, con người dễ hạ mình trước mặt Thiên Chúa, nhưng lại xảo trá và mưu mô đối với đồng loại.  Lời kết câu chuyện của Chúa Giêsu cũng là tóm lược lời kinh Lạy Cha: “Ấy vậy, Cha của Thầy ở trên trời cũng sẽ đối xử với anh em như thế, nếu mỗi người trong anh em không hết lòng tha thứ cho anh em mình.”  

Đây cũng là nội dung của Bài trích sách Huấn Ca: “Hãy bỏ qua điều sai trái cho kẻ khác, thì khi bạn cầu khẩn, tội lỗi bạn sẽ được tha” (Bài đọc I).  Bao dung nhân hậu, tha thứ yêu thương.  Đó là cốt lõi của giáo huấn Kinh Thánh, nhất là trong giáo huấn của Chúa Giêsu.  Hãy tha thứ vì con người sống trên trần gian đều là bất toàn.  Khi tha thứ, ta mở cho người khác một con đường hướng tới tương lai.  Giáo huấn Kitô giáo còn khẳng định: khi tha thứ là ta được thứ tha; khi cho đi ta sẽ nhận lãnh.  Tha thứ sẽ đem lại cho chúng ta niềm vui, sự thanh thản và yêu đời.  Người Việt Nam chúng ta thường nói “đời có vay có trả,” “gieo nhân nào gặt quả nấy.”  Có người bức xúc vì thấy kẻ gian ác cứ sống nhơn nhơn, bất chấp đạo lý luân thường, ấy vậy mà họ vẫn giàu có hoặc may mắn.  Nếu họ chưa phải trả giá cho sự gian ác họ đã gây ra cho người khác, là vì chưa đến thời đến buổi đó thôi, vì “lưới trời lồng lộng, thưa mà khó thoát,” như cổ nhân đã dạy.

 

26 Prayers for Forgiveness (+ Bible Verses)

“Thưa Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần?  Có phải đến bảy lần không?”  Ông Phêrô vừa đặt câu hỏi, vừa tự đưa ra câu trả lời.  Khi khẳng định tha thứ bảy lần, ông cũng cho mình là rất quảng đại, vì thói quen của người Do Thái thường tha cho một người xúc phạm mình hai lần (Theo Anselm Grün, một chuyên viên Kinh Thánh).  Số 7 cũng là con số hoàn thiện.  Câu trả lời của Chúa Giêsu muốn khẳng định rằng, Phêrô cũng như những ai tin vào Chúa phải tha thứ vô biên, không giới hạn và lặp đi lặp lại nhiều lần tới mức không đếm xuể.  Chúa Giêsu so sánh chúng ta với người đầy tớ cứng lòng không tha cho bạn mình, trong khi Thiên Chúa là Đấng bao dung.  Ngài đã tha hết mọi nợ nần cho chúng ta trong Con của Ngài.  Xin lưu ý chữ “đồng bạn” được sử dụng năm lần trong đoạn Tin Mừng này để chỉ mối tương quan giữa hai người cùng là con nợ.  “Đồng bạn” ở đây có nghĩa là tha nhân và là người cùng phục vụ một tôn chủ.

Trong hành trình cuộc đời, con người sống với và sống cho tha nhân.  Chỉ khi nào ý thức được điều này, chúng ta mới tìm được hạnh phúc.  Một cuộc sống biết chia sẻ cảm thông sẽ đong đầy niềm vui.  Cũng vậy, ý thức sống hay chết đều thuộc trọn về Chúa sẽ giúp chúng ta cảm nhận được tình thương của Ngài giữa những khó khăn trắc trở trong cuộc đời.  (Bài đọc II).  Chúa Giêsu là mẫu gương cho chúng ta về tâm tình phó thác.  Người cũng là mẫu mực cho chúng ta triết lý sống vì hạnh phúc của tha nhân.  Trên cây thập giá, Chúa đã xin ơn tha thứ cho những kẻ hành hạ mình.  Yêu thương và tha thứ, cầu nguyện cho kẻ thù, những đức tính này làm cho chúng ta nên giống Đức Giêsu Kitô.

TGM Giuse Vũ Văn Thiên

From: Langthangchieutim

BẮT ĐẦU BẰNG CẦU NGUYỆN – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

BẮT ĐẦU BẰNG CẦU NGUYỆN

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế 

Pin on Walk With God

 

 

 

 

“Trong những ngày ấy, Chúa Giêsu đi ra núi cầu nguyện, và Ngài đã thức suốt đêm cầu nguyện cùng Thiên Chúa”.

 

 

 

Charlie Riggs chia sẻ, “Tôi luôn cầu xin Chúa đặt tôi trên đầu Ngài. Như vậy, khi có việc khó khăn, hoặc là Chúa phải giúp tôi, hoặc tôi sẽ chìm nghỉm”. “Rất nhiều người trong chúng ta chỉ cầu nguyện cho những gì mình có thể giải quyết. Đáp lại, là những gì thật nhỏ bé vì lời cầu nguyện của chúng ta nhỏ bé. Hãy xin Chúa đặt chúng ta trên đầu Ngài. Và sau đó, hãy xem Ngài giữ chúng ta nổi, ngay khi bạn và tôi nghĩ mình sắp chìm!”.

 

 

Kính thưa Anh Chị em,

“Tôi luôn cầu xin Chúa đặt tôi trên đầu Ngài”. Cách nào đó, Tin Mừng hôm nay cho thấy Chúa Giêsu đã được Chúa Cha đặt trên đầu Ngài. Trước khi chọn 12 tông đồ, Chúa Giêsu đã ‘bắt đầu bằng cầu nguyện’ suốt đêm một mình trước Chúa Cha.

 

 

 

Những lời giới thiệu như thế này có thể không được chú ý trong việc đọc Tin Mừng hàng ngày của chúng ta; trong khi trên thực tế, chúng có tầm quan trọng khôn lường!

Cuộc đời của Chúa Giêsu hẳn là một lời cầu nguyện liên lỉ, tín thác tuyệt đối vào Chúa Cha và luôn được hỗ trợ bởi Chúa Thánh Thần. Nhờ đó, Ngài mới đủ sức mạnh và ánh sáng cần thiết để tiếp tục bước đi.

 

Cuộc tuyển chọn các tông đồ – như thánh Cyrillô Alexandria nói, “Chúa Kitô quyết định trao cho họ cùng một sứ mệnh Ngài đã nhận từ Chúa Cha” – cho thấy Giáo Hội là kết quả của lời cầu nguyện, và là công việc của Ba Ngôi, “Đến sáng, Ngài kêu các môn đệ lại, chọn lấy mười hai ông và gọi là Tông Đồ”.

Mặc dù đã dành cả đêm để cầu nguyện với Chúa Cha trước khi chọn nhóm Mười Hai, nhưng Chúa Giêsu vẫn bị một người trong họ phản bội. Dâng quyết định của mình lên Thiên Chúa không có nghĩa là mọi việc sau đó sẽ xuyên suốt. Tuy nhiên, khi mở lòng với Chúa trong cầu nguyện nhờ sự trợ giúp của Thánh Thần, vào những thời điểm quan trọng, chúng ta để Thiên Chúa trở thành trung tâm của những quyết định và là trung tâm của tất cả những gì xảy ra sau đó, cả khi không phải là những gì đáng mong đợi.

Qua thư Côlôssê hôm nay, Phaolô viết, “Như anh em đã nhận Đức Kitô Giêsu làm Chúa, thì hãy tiếp tục sống kết hợp với Ngài!”. “Sống kết hợp với Ngài” là cầu nguyện và tạ ơn liên lỉ. Thánh Vịnh đáp ca có chung một tâm tình, “Con nguyện tán dương Chúa và chúc tụng Thánh Danh muôn thuở muôn đời”, vì “Chúa tỏ lòng nhân hậu với muôn loài Chúa đã dựng nên”.

The Prayer Life of Jesus Christ | LetterPile

Anh Chị em,

“Ngài đã thức suốt đêm cầu nguyện cùng Thiên Chúa”. Ước gì cuộc đời Kitô hữu của chúng ta luôn có thể đắm mình trong cầu nguyện và được lời cầu nguyện hướng dẫn trong mọi sự. Nhất là trước các quyết định quan trọng, khi chúng ta phải ‘bước ra những vùng nước sâu’ mà bạn và tôi biết chắc, không có Chúa, chúng ta sẽ chìm nghỉm. Vì thế, tất cả phải được ‘bắt đầu bằng cầu nguyện’. Trong cầu nguyện, chúng ta cố gắng cởi mở hơn với những gì Chúa muốn và đừng quên mời Chúa Thánh Thần hướng dẫn, định hình khả năng nhận thức và đưa ra những quyết định quan trọng thay cho mình!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, con nhận được những gì nhỏ bé vì lời cầu nguyện của con nhỏ bé. Con sẽ chìm vì nước quá sâu, nhưng đáy sông ở dưới chân Ngài. Xin dạy con tín thác vào một mình Chúa!”, Amen.

KimBang Nguyen gởi bài


ĐỂ NÊN THÁNH – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

‘Phúc cho anh em là những kẻ nghèo khó, đang phải đói, phải khóc và bị khai trừ!’.

Tears

 

“Số phận của một Kitô hữu không phải là hạnh phúc vật chất hay thậm chí, sức khoẻ thể chất, mà là ‘sự thánh thiện!’. Thiên Chúa không phải là cỗ máy ban phước vĩnh cửu; Ngài đến không để cứu chúng ta vì chúng ta tội nghiệp, Ngài đến để cứu chúng ta vì Ngài đã lỡ tạo dựng chúng ta để nên thánh!”

– Vima Dasan.

Kính thưa Anh Chị em,

“Ngài đã lỡ tạo dựng chúng ta để nên thánh!”. Đó là lý do tại sao Chúa Giêsu công bố các mối phúc, mối hoạ vốn rất nghịch thường trong Tin Mừng hôm nay. Phải chăng đây là những nghịch lý của Tin Mừng Ngài đã sống và muốn chúng ta sống ‘để nên thánh!’.

Nghèo đói tự nó không đủ ‘để nên thánh!’; nhưng khi tuyên bố người nghèo có phúc theo nghĩa đen, Chúa Giêsu muốn nói, của cải tự nó không phải là tội lỗi, nhưng luôn mang theo cám dỗ hướng tới sự gắn bó, cậy mình và buông thả. “Đói” là một trạng thái may mắn, và “no” là một trạng thái nguy hiểm. Khi thực sự đói, bạn dễ hướng về Chúa và sự quan phòng của Ngài. Thức ăn ngon thường cám dỗ háu ăn khiến bạn khó đói khát Thiên Chúa và thánh ý Ngài. Vì vậy, nếu kiềm chế được sự mê ăn, bạn sẽ được ban phước để thoát khỏi thói háu ăn và thậm chí, không bị cám dỗ bởi nó.

Ý nghĩa của sự đau khổ :: Suy ngẫm & Tự vấn :: ChúngTa.com

“Cười” và “khóc” ở đây không ám chỉ niềm vui và sự tuyệt vọng; đúng hơn, ám chỉ những kẻ luôn tìm kiếm thú vui và sống buông thả. “Khóc” ám chỉ những ai đã phát hiện ra rằng, các thú vui sẽ không bao giờ có thể thoả mãn. Do đó, ăn chơi liên tục sẽ dẫn tới cám dỗ, trong khi việc thiếu đi các niềm vui này sẽ giúp loại bỏ chước cám dỗ đó.

Cuối cùng, phúc thật khi bị ghét bỏ, loại trừ… vì Chúa hơn là được khen ngợi. Ở đây, đề cập những lời khen đến từ những gì vô nghĩa ‘theo quan điểm đời đời’. Khi người ta khen lao những đức tính ‘không phải là nhân đức Kitô giáo’, bạn sẽ bị cám dỗ dựa vào chúng để thoả mãn. Hình thức thoả mãn này là kiêu ngạo vốn không bao giờ thực sự thoả mãn. Tuy nhiên, khi mọi người nhìn thấy và ca ngợi các nhân đức của Chúa trong bạn, Chúa được ca ngợi trước hết và chúng ta được phúc chia sẻ vinh quang của Ngài.

Blessed Are The Persecuted - YouTube

Trong thư Côlôssê hôm nay, Phaolô cho biết, ‘để nên thánh’, “Anh em hãy hướng lòng trí về những gì thuộc thượng giới!”. Bởi lẽ, “Ngài đã lỡ tạo dựng chúng ta để nên thánh!”. Thánh Vịnh đáp ca cho biết, “Chúa tỏ lòng nhân hậu với muôn loài Chúa đã dựng nên!”.

Anh Chị em,

“Phúc cho anh em!”. Tin Mừng mời gọi chúng ta suy gẫm về ý nghĩa sâu xa của đức tin, hệ tại ở việc chúng ta hoàn toàn tin tưởng vào Chúa. Đó là việc phá huỷ các thần tượng trần thế để mở lòng ra với Thiên Chúa. Chỉ Ngài mới có thể ban cho cuộc sống sự viên mãn mà chúng ta vô cùng mong muốn nhưng lại khó đạt được. Bạn và tôi rất dễ vô tình lỗi phạm điều răn thứ nhất: đó là thờ ngẫu tượng, thay Thiên Chúa bằng một ngẫu tượng. Đây là lý do Chúa Giêsu mời gọi chúng ta đi con đường Ngài đi ‘để nên thánh’ ngay từ bây giờ, theo mức độ chúng ta đặt mình về phía Chúa, về Vương Quốc, về phía những gì không phải là phù du mà là trường tồn cho sự sống vĩnh cửu.

New life in Christ - www.seeingclearly.co.uk

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin mở mắt con để có thể nhìn thấy sự lừa dối của thế gian này. Nhờ đó, con có thể sống những nghịch lý của Tin Mừng ‘để nên thánh!’”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: KimBang Nguyen

Thánh Giá là gì? – LM Nguyễn Tầm Thường S.J

LM Nguyễn Tầm Thường S.J

Tôi nhìn thấy thánh giá mỗi ngày.  Tôi nghe nói về thánh giá rất thường.  Thánh giá trên tháp chuông.  Thánh giá trên bàn thờ.  Thánh giá bán trong tiệm.  Thánh giá ngoài nghĩa trang.  Thánh giá trên tường đá.  Thánh giá trong nghệ thuật.  Thánh giá trong thi ca.  Thánh giá ở khắp nơi.  Nhưng thánh giá là gì?  Ðể tìm câu trả lời không phải là vấn đề đơn giản.  Có nhiều ý nghĩ khác nhau về thánh giá.  Tùy theo mỗi người mà thánh giá có giá trị khác biệt.

***

Thánh giá bằng vàng thì giá trị hơn bằng gỗ.  Thánh giá vàng cũng tùy theo to nhỏ mà giá đắt hay rẻ.  Người mua trả giá để được bớt.  Người bán thì lại mong giá cao.  Người có tiền thì mua thánh giá vàng tốt.  Kẻ ít tiền thì mua vàng dở.  Họ lừa nhau, không cẩn thận thì mua phải thánh giá vàng giả.  Ai cũng muốn thánh giá vàng.  Họ vất vả, đam mê kiếm tiền để tích trữ loại thánh giá này.  Khi mất thì đau khổ tiếc xót.  Thánh giá là đơn vị kinh tế để ấn định tiền bạc.  Thánh giá xác định sự giàu có.

***

Thánh giá cũng được dùng để trang điểm.  Họ đeo từng chùm thánh giá trên vành tai, bên mái tóc nhuộm xanh, đỏ.  Người thích thì không sao, người không ưa thì lúc đó kẻ đeo thánh giá bị khinh bỉ.  Có người thích trang điểm bằng thánh giá trên giây chuyền vàng.  Họ đeo thánh giá ở dạ hội, ở tiệc cưới, ở các buổi tiếp tân.  Lúc đó, ý nghĩa của thánh giá để kéo kẻ khác chú ý đến mình.  Và cũng có những thánh giá trên vùng ngực hở hang.  Lúc ấy, thánh giá nằm trong duyên cớ của những rung cảm cám dỗ.  Người có thánh giá để trang điểm thì hãnh diện.  Kẻ không có thì thèm muốn.  Thánh giá lúc này là xúi đẩy của lòng tham.

***

Thánh giá ở ngoài nghĩa trang thì vắng lặng, ít ai nhìn.  Thánh giá bị mưa lạnh, bị nắng gay gắt.  Thánh giá vàng thì được săn sóc, giữ gìn cẩn thận.  Thánh giá ở ngoài nghĩa trang có thể gẫy đổ từ lâu nhưng chẳng ai để ý.  Nhưng nếu Chúa ở trên thánh giá đó thì được tự do ngắm mây trời.  Có cái hoang lạnh của buổi chiều mưa phùn, nhưng cũng có thể có tiếng hót của một cánh chim nào đó dừng chân hát vui.  Có thể là sương rơi, là gió bão, nhưng Chúa không ngột ngạt vì hương phấn như những thánh giá vàng trên ngực, trên cổ của con người.  Thánh giá ngoài nghĩa trang thì không được săn sóc, nhưng Chúa có tự do để thảnh thơi nhìn hoa nở, nhìn nắng bay.  Thánh giá trên giây chuyền để trang điểm thì Chúa bị người ta nhìn, và nhiều khi nhìn bằng những ánh mắt thiếu trong sạch.

***

Cũng có nơi thánh giá được dùng để xuống đường.  Họ vác thánh giá không phải để lên đồi chịu đóng đinh, nhưng để đi biểu tình và đóng đinh kẻ khác.  Thánh giá với khẩu hiệu.  Thánh giá với những bàn tay nắm chặt hận thù.  Thánh giá đằng trước mũi súng.  Thánh giá để đánh nhau.  Thánh giá bây giờ là phương tiện tranh đấu.  Nếu Chúa nằm trên thánh giá đó chắc Chúa sợ lắm.  Suốt cuộc đời, Ngài chỉ dậy các môn đệ của Ngài cách chết chứ chẳng bao giờ dậy cách chiến đấu.

Các nhà lãnh tụ thì dậy kẻ theo họ chiến thuật tranh giành ảnh hưởng.  Họ phải biết làm sao để áp đặt kẻ thù.  Họ phải học cách tiêu diệt đối phương.  Thày Giêsu chỉ dậy môn sinh của mình phải chuẩn bị chết (Mt 21,12-13).  Vì thế, khi thánh giá bị vác xuống đường biểu tình, chắc hẳn Chúa phải luống cuống lắm vì Ngài nào có biết gì.

***

Có thánh giá trên lầu chuông gỗ, có thánh giá trong bảo tàng viện.  Thánh giá trên lầu chuông thì có khi phủ bụi mờ, mạng nhện che kín.  Thánh giá không có người săn sóc, nhưng chiều chiều có tiếng chuông phổ nhạc.  Sáng sáng có lời chuông đưa kinh.  Con người bỏ Chúa phủ bụi nhưng có đàn bồ câu bay về, đậu xuống chuyện trò.  Thánh giá trong bảo tàng viện là thánh giá qúy.  Họ canh giữ cẩn thận.  Nhưng khi được con người canh giữ cẩn thận thì Chúa trên thánh giá đó có nhiều lo âu.  Người ta rình mò ăn cắp.  Thánh giá bị đặt trong lồng kính.  Nếu Chúa ở đó chắc ngột ngạt vì bị giam hãm.  Ngày ngày, hàng ngàn con mắt đi qua dòm ngó.  Nếu Chúa ở đó chắc Chúa bối rối lắm.  Chúa trên thánh giá gỗ xấu xí thì lại được tự do.  Chúa trên thánh giá mà được loài người giữ gìn quý hóa lại là một cõi tù đầy.

***

Người Kitô hữu nhận thánh giá để phân biệt mình khỏi tôn giáo khác.  Giữa những người Kitô hữu, tu sĩ lại đeo thánh giá để phân biệt họ không là giáo dân.  Giữa tu sĩ, thánh giá cũng được để phân biệt trên nhẫn bạc, trên gậy cầm để nói ai là thầy thượng phẩm chức vị, ai là tu sĩ thường.  Như vậy, thánh giá cũng được dùng để là dấu hiệu phân biệt.  Những ngày còn sống, Chúa lao tác mệt nhọc, nhưng không phải để xây đền thờ.  Chúa vất vả đi mòn lối trên bụi đường Galilêa nhưng không phải để may cờ, dán bích chương hầu loan báo một tôn giáo mới.  Chúa xây dựng Nước Thiên Chúa trong tim con người.  “Chính nơi điều này mà mọi người sẽ biết các con là môn đệ Ta: ấy là các ngươi có lòng thương mến lẫn nhau” (Yoan 13,35).  Tình yêu vô hình, không nhìn thấy thì Chúa lại bảo lấy làm dấu hiệu cho người ta nhìn.  Còn thánh giá hữu hình, ai cũng nhìn được thì Chúa lại chẳng chọn làm dấu hiệu.

Trên đường từ Jerusalem lên núi sọ có rất nhiều người nhìn Chúa vác thánh giá.  Có nhiều kẻ đã được thừa hưởng ân huệ của Ngài, được Ngài chữa bệnh, được Ngài nuôi ăn nhưng họ không vác thánh giá đỡ Ngài.  Không một môn đệ nào ghé vai gánh cho Thầy mình đỡ mỏi.  Chúa đã nhiều lần qụy ngã vì yếu sức.  Kẻ vác thánh giá đỡ Ngài là Simon, người xứ Kyrene (Lc 23,26).  Phúc Âm không hề nói là ông Simon đã được thừa hưởng đặc ân gì của Chúa cả.  Và có thể ông ta là một người ngoại giáo.  Ðời là vậy, có nhiều kẻ theo Chúa nhưng để Chúa vác thánh giá một mình.  Có kẻ trên danh nghĩa không là người theo Chúa nhưng lại nhờ họ mà Chúa đỡ khổ.

***

Thánh giá là gì?

Có quá nhiều loại thánh giá:

– Thánh giá để trang điểm.  Ðiều đó đúng.

– Thánh giá là đơn vị kinh tế tính bằng tiền bạc.  Ðiều đó đúng.

– Thánh giá là phương tiện tranh đấu.

– Thánh giá có thể làm duyên cớ cho lòng thèm muốn tham lam.

– Thánh giá có thể để lôi cuốn, quyến rũ người khác.

– Thánh giá có thể bị quên lãng ngoài cánh đồng.

– Thánh giá cũng được gìn giữ cẩn thận trong tủ sắt khóa kín.

– Thánh giá để phân biệt chức vị trong xã hội.

Một câu hỏi mà có quá nhiều câu trả lời đúng thì câu trả lời thường là sai.  Vì câu trả lời đúng nhất chỉ có một.  Không bao giờ có hai cái đẹp nhất cũng như chẳng bao giờ có hai điều đúng nhất.

Người ta không thể tranh luận về thánh giá.  Kẻ dùng thánh giá làm phương tiện tranh đấu thì không thể chấp nhận thánh giá là để đóng đinh mình.  Kẻ muốn lấy thánh giá để làm dáng thì đối với họ thánh giá chỉ có nghĩa khi dùng để trang điểm.  Ai chọn thánh giá để phân biệt mình với kẻ khác tôn giáo thì thánh giá mang mầu sắc một ký hiệu.  Mỗi người nhìn thánh giá một cách khác nhau.  Giá trị của thánh giá tùy thuộc cái nhìn của họ.

***

Ðức Kitô nói về thánh giá như sau: “Ai muốn theo Ta, hãy bỏ mình, vác thánh giá của mình mỗi ngày mà theo Ta” (Lc 9,23).  Vác thánh giá để đi theo một người chứ không phải để thỏa mãn tò mò về một người.  Như thế thánh giá không phải là một định nghĩa để hiểu biết bằng trí tuệ mà phải hiểu bằng lối sống.  Bởi đó, kẻ không theo Ngài thì sự hiểu biết tri thức về thánh giá chẳng có ý nghĩa gì.  Kẻ đã theo Ngài thì không cần tìm định nghĩa cho thánh giá.  Vì đã theo Ngài thì biết thánh giá là gì rồi.  “Về phần tôi, ước chi tôi đừng có vinh quang nơi một điều gì, trừ phi nơi thập giá của Chúa chúng ta” (Gal 6,14).

Tôi nói với người ta về thánh giá.  Tôi cũng nghe kẻ khác nói với tôi về thánh giá.  Tôi nhìn thánh giá mỗi ngày mà tôi đâu thấy vinh quang.  Cuộc sống vẫn đầy rẫy trầm luân của nó.  Như vậy thánh giá nào mới cho tôi hy vọng?

Giữa bao nhiêu lọai thập giá, thánh Phaolô chọn có một.  Ðó là thập giá của Chúa chúng ta.

Như thế, không phải thập giá nào cũng có vinh quang.  Ðiều ấy cũng hàm ý là có nhiều thánh giá giả.  Nếu phân biệt được thánh giá thật giữa thánh giá giả thì người ta sẽ hiểu được vấn đề sau đây.

Vấn đề là người ta phàn nàn về thánh giá.  Khi gặp điều bất hạnh, người ta hay nói: Ðời tôi khổ quá! Chúa gửi thánh giá cho tôi!

Phúc Âm kể rằng Chúa bị điệu ra công trường, bị nhổ vào mặt, bị xỉ nhục, bị tát, bị đội vòng gai, bị cười.  Người ta làm thập giá, bắt Ngài vác đi rồi đóng đinh Ngài trên thập giá đó (Mc 15,16-20; Mt 27,27-31; Yn 19,1-3).  Như thế, thập giá trong ý nghĩa bất hạnh là sản phẩm của con người.  Con người đã có sáng kiến chế ra thập giá để đóng đinh Chúa.  Nếu thập giá là sản phẩm của con người thì phải nói con người đã gởi thập giá cho Chúa, chứ Chúa làm gì có thập giá mà gởi cho con người?

LM Nguyễn Tầm Thường S.J

trích trong “Nước Mắt và Hạnh Phúc”

From: Langthangchieutim

Khi nào người Công giáo buộc phải xưng những tội nặng?

Hôm nay ngày 11/9 là ngày nước Mỹ tưởng nhớ vụ tấn công khủng bố ngày 11 tháng 9 năm 2001. Ngày này đã thay đổi tiến trình lịch sử của nước Mỹ và cả thế giới. Xin bạn đọc một kinh vực sâu cầu nguyện cho những nạn nhân của nạn khủng bố.

Cha Vương 

Thứ 2: 9/11/2023

GIÁO LÝ: Khi nào người Công giáo buộc phải xưng những tội nặng? Khi đủ tuổi khôn, tín hữu phải xưng các tội nặng. Hội thánh mạnh mẽ khuyên phải xưng tội nặng một năm ít là một lần. Dù sao, khi biết mình mắc tội nặng, tín hữu phải đi xưng tội trước khi rước lễ. (YouCat, số 234)

SUY NIỆM: Hội thánh hiểu đủ tuổi khôn là tuổi trẻ em có thể dùng lý trí để học biết phân biệt tốt xấu.

❦  Nghĩ rằng ta phải sống sao để không bao giờ cần được tha thứ, nghĩ thế không đúng. Chấp nhận sự yếu đuối của mình, nhưng luôn đứng lại trên đường, không đầu hàng, trái lại cứ tiến bước về phía trước và luôn luôn trở lại nhờ bí tích Giao hòa để lại lên đường và nhờ thế lớn lên cho Chúa, tất cả được chín chắn lên trong hiệp thông với Chúa—Đức Bênêđictô XVI. (YouCat, số 234 t.t.)

LẮNG NGHE: Vậy, nếu khi anh sắp dâng lễ vật trước bàn thờ, mà sực nhớ có người anh em đang có chuyện bất bình với anh, thì hãy để của lễ lại đó trước bàn thờ, đi làm hòa với người anh em ấy đã, rồi trở lại dâng lễ vật của mình. (Mt 5:23-24)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa là Người Cha yêu thương, xin giúp con biết siêng năng xét mình hằng ngày để con ý thức được bản chất yếu đuối của con mà chạy đến Chúa xin ơn tha thứ.

THỰC HÀNH: Tập có thói quen xét mình hằng ngày và đọc kinh Ăn Năn Tội trước khi đi ngủ.

From: Đỗ Dzũng

 Xin Xót Thương Con – Đỗ Vy Hạ – Ca Đoàn Thánh Linh Kansas City. 

VĂN HOÁ SỰ SỐNG – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế 

“Ngày Sabbat được phép làm điều lành hay điều dữ, cứu mạng người hay huỷ diệt?”.

Tại một ngôi làng ven rừng Phi châu, nhân viên y tế đã phun DDT trong các túp lều để diệt muỗi. Thằn lằn sống trong vách lều đã hấp thụ một lượng lớn DDT và chết; mèo ăn những con thằn lằn hấp hối, và chúng cũng chết; mèo chết, chuột xâm nhập. Sâu rơm, thức ăn của thằn lằn, tự do sinh nở nghiến nát lều. Chuột bọ lại nhiều, dẫn đến dịch hạch!

Kính thưa Anh Chị em,

Câu chuyện diệt muỗi sốt rét nói đến cái chết thể lý dây chuyền của những con vật tác hại môi trường. Tin Mừng hôm nay nói đến cái chết tinh thần dây chuyền do những kẻ sống theo văn hoá sự chết. Nhưng với Chúa Giêsu, Ngài dạy một nền ‘văn hoá sự sống!’.

Những người biệt phái cho rằng, ngay việc làm điều lành trong ngày Sabbat cũng không được phép. Họ từng bảo, “Có sáu ngày người ta phải làm việc; vậy các người hãy đến xin chữa bệnh trong các ngày đó, đừng đến trong ngày Sabbat!”. Đó là những kẻ sống theo văn hoá sự chết, những người bóp chết cốt lõi yêu thương của lề luật.

Với Chúa Giêsu, điều lành có thể được thực hiện bất kể ngày nào, lúc nào; bất kể người khác nghĩ gì và bất kể mọi chống đối. Đó là luật của Tin Mừng, của tình yêu. Ngài đến để kiện toàn luật đó. Chẳng hạn, hôm nay, Ngài không ngại chữa lành một người bại tay trong ngày Sabbat, dẫu chung quanh, nhiều kẻ rình chực để tố cáo Ngài. Không gì ngăn cản Ngài thực hiện hành vi tốt lành này. Tin Mừng nói, “Đưa mắt nhìn mọi người, Ngài bảo người ấy, “Anh giơ tay ra!”, anh ấy làm như vậy và tay anh liền trở lại bình thường”.

Paul the Apostle – Fellowship of Huntsville Church

Thư Côlôssê hôm nay cũng nói đến ‘văn hoá sự sống’. Phaolô viết, “Những gian nan thử thách Đức Kitô còn phải chịu, tôi xin mang lấy vào thân cho đủ mức, vì lợi ích cho thân thể Ngài là Hội Thánh”. Phaolô chấp nhận thiệt thòi, khổ đau, cho người khác và cho chính Hội Thánh; nhờ ngài, Hội Thánh ‘được sống và lớn lên’. Đó cũng là tâm tình tạ ơn của Thánh Vịnh đáp ca, “Nhờ Thiên Chúa, tôi được cứu độ và vinh quang!”.

Anh Chị em,

“Ngày Sabbat được phép làm điều lành hay điều dữ?”. Suy nghĩ và hành xử của Chúa Giêsu, của Phaolô trái với suy nghĩ và hành xử của các biệt phái và tinh thần thế tục ngày nay. Điều này đặt chúng ta trước một chọn lựa! Tôi đang đi theo hướng nào? Luật của Tin Mừng hay thói đời?

Hãy như Phaolô, chịu thiệt thòi cho người khác và Hội Thánh được sống. Chỉ ân sủng của Thiên Chúa mới đẩy chúng ta đến chỗ dám sống và dám chết cho nền văn hoá này.

Paul's Last Prison & What Happens When We Die — Leslie Leyland Fields

Chúa Giêsu không chỉ truyền cảm hứng, Ngài sống điều Ngài dạy, và ban sức mạnh để bao người, bao vị thánh đã và đang làm những điều tốt đẹp như Ngài. Hãy học nơi Ngài cách thức trở thành những ngọn hải đăng của ‘ánh sáng ban sự sống’ giữa ‘một nền văn minh u minh’ không có tình thương, văn minh sự chết!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con là một trong những nguyên nhân của những ‘cái chết tinh thần dây chuyền’ cho anh chị em con trong thế giới không mấy quang minh ngày nay!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: KimBang Nguyen


 

VỚI BÀN TAY CỦA MỘT NGƯỜI MẸ – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Nếu người anh em của anh trót phạm tội, hãy đi sửa lỗi nó, một mình anh với nó!”.

FOCUS equip: Waking up: Bruno Mars vs. St. Josemaria Escriva“Hãy đi với bàn tay của một người mẹ, với sự dịu dàng gần như vô hạn của tình mẫu tử khi bà điều trị những vết cắt và thương tích, dù lớn hay nhỏ, do những trò chơi và té ngã thời thơ ấu của chúng ta!” – Thánh Josemaría Escrivá.

 

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa Chúa Nhật hôm nay dạy chúng ta biết sửa lỗi người anh em trong tình huynh đệ một khi gương xấu xảy ra. Làm sao vừa bảo vệ hiệp nhất Hội Thánh, vừa tôn trọng lương tâm mỗi cá nhân. Để làm được điều này, hãy đi ‘với bàn tay của một người mẹ!’.

Trong bài đọc thứ nhất, Êzêkiel được bổ nhiệm làm người canh gác nhà Israel. Nguy hiểm không đến từ bên ngoài mà từ bên trong. Một số người đang sống theo cách làm xói mòn sự ổn định của cộng đồng. Êzêkiel phải cảnh báo họ. Sẽ là một người dũng cảm nếu nói với Putin rằng, hãy thay đổi đường lối của mình vào lúc này! Tuy nhiên, trong một ý nghĩa nào đó, Chúa kêu gọi mỗi người chúng ta hãy quan tâm đến nhau.

 

Với bài Tin Mừng, Chúa Giêsu thấy trước một tình huống trong Hội Thánh, nơi mà hành động sai trái của một người có thể tác động tiêu cực đến những người khác, có thể kéo mọi người xuống. Với Ngài, phương pháp ‘sư phạm phục hồi’ gồm ba giai đoạn. Trước hết, “Một mình anh với nó”, nghĩa là đừng phơi bày lỗi lầm nhưng thận trọng đến gặp họ, không phải để phán xét mà để giúp họ nhận ra sai trái. Lần can thiệp đầu tiên có thể thất bại. Đừng bỏ cuộc! Tiếp đến, tìm kiếm sự hỗ trợ của một hai người khác, “Hãy đem theo một hay hai người nữa”, không phải để buộc tội nhưng để yêu thương hơn.

Và ngay cả cách tiếp cận này cũng có thể bất thành khi tình yêu thương của hai người trở lên cũng không đủ. Trong trường hợp này, “Hãy đi thưa Hội Thánh”. Ở một số tình huống, cả cộng đồng đều tham gia, một tình yêu lớn hơn có thể phục hồi người anh em ‘với bàn tay của một người mẹ!’. Nhưng đôi khi cả điều này vẫn không đủ, Chúa Giêsu nói, “Hãy kể nó như một người ngoại hay một người thu thuế”. Cách diễn tả này, dường như rất khinh miệt, nhưng thực ra, mời gọi chúng ta đặt người anh em vào vòng tay của Thiên Chúa, vào lòng thương xót của Ngài. Vì chỉ một mình Ngài, Chúa Cha, mới có thể bày tỏ một tình yêu lớn lao hơn tình yêu ‘của tất cả chúng ta cộng lại’.

Anh Chị em,

“Hãy đi sửa lỗi nó!”. Rõ ràng, chúng ta có trách nhiệm chăm sóc lẫn nhau. Thánh Vịnh đáp ca cho biết, chúng ta thuộc về đàn chiên Chúa, được tay Ngài dẫn dắt. Hãy ý thức, tất cả chúng ta đều là tội nhân được Chúa yêu thương vô điều kiện. Trong cuộc hành hương đến với Chúa, chúng ta được mời gọi hỗ trợ nhau. Đây là điều mà Phaolô, trong bài đọc hai, gọi là ‘món nợ yêu thương’ chúng ta nợ nhau. Một trong những cách chúng ta thể hiện tình yêu dành cho nhau là chỉ cho nhau con đường tốt nhất để tiến về phía trước. Đôi khi điều này có nghĩa là sửa lỗi lẫn nhau và cho phép người khác sửa mình. Nhưng tất cả phải xuất phát từ tình yêu và sự khiêm nhường. Nó cũng phải đến từ cầu nguyện. Hãy trở thành những con người cầu nguyện nếu chúng ta thực sự quan tâm đến nhau. Chúa Giêsu bảo đảm, Ngài sẽ ở giữa chúng ta, “Có Thầy ở đấy, giữa họ!”.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cho con biết tìm kiếm người anh em chị em lầm lạc của con ‘với bàn tay của một người mẹ’, đừng để con kiếm tìm họ ‘với chiếc búa’ của một quan toà!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: KimBang Nguyen


 

Vì ở đâu có hai ba người họp lại nhân danh Thầy, thì có Thầy ở đấy, giữa họ (Mt 18:20)

Nguyện xin ân sủng và yêu thương của Chúa ngự trong tâm trí bạn hôm nay và mãi mãi nhé.

Cha Vương

CN: 10/09/2023

TIN MỪNG: Vì ở đâu có hai ba người họp lại nhân danh Thầy, thì có Thầy ở đấy, giữa họ. (Mt 18:20)

SUY NIỆM: Chúa Giêsu nói rõ trong bài đọc hôm nay rằng ở đâu có hai hoặc ba người tụ tập NHÂN DANH NGƯỜI, thì Người ở giữa họ. Khi bạn tụ họp và yêu thương nhau thì Chúa có mặt ở đó, khi cộng đồng dân Chúa tụ họp cử hành nghi thức phụng vụ, Chúa cũng hiện diện ở đó. Người hiện diện dưới nhiều hình thức như qua việc công bố Lời Chúa và trong Bí tích Thánh Thể, trong Nhà Tạm. Thế còn những cuộc tụ họp ngoài khuôn viên thánh đường thì sao? Nếu bạn chú tâm mang Chúa vào những điểm hẹn, những cuộc gặp gỡ, những mẩu đối thoại hằng ngày thì Chúa đang ở giữa đó. Ở đâu có Chúa là có yêu thương. “Đã yêu thương thì không làm hại người đồng loại.” Dưới đây là 3 bí quyết đơn giản mà bạn có thể thực hiện để mang Chúa đến nơi những người chung quanh bạn:

(1) Luôn luôn chúc tụng và ca ngợi Chúa: Tôi sẽ không ngừng chúc tụng CHÚA, câu hát mừng Người chẳng ngớt trên môi. (Tv 34:2)

(2) Chúc lành cho những người bạn gặp hàng ngày: Từ cùng một cái miệng, phát xuất lời chúc tụng và lời nguyền rủa. (Gc 3:10) Chúc lành chứ đừng nguyền rủa hoặc chúc dữ.

(3) Rao giảng nước Chúa bằng hành động: Hỡi anh em là những người con bé nhỏ, chúng ta đừng yêu thương nơi đầu môi chót lưỡi, nhưng phải yêu thương cách chân thật và bằng việc làm. (1 Ga 3:18) Rao giảng không phải bằng lời nói mà bằng đôi tay và hành động của chúng ta.

LẮNG NGHE: Tình yêu không biết đến sợ hãi; trái lại, tình yêu hoàn hảo loại trừ sợ hãi, vì sợ hãi gắn liền với hình phạt và ai sợ hãi thì không đạt tới tình yêu hoàn hảo. (1 Ga 4:18)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, nguyện xin ánh sáng tình yêu của Chúa soi sáng con đường con đi và hướng dẫn hành động của con hôm nay để những người con gặp hôm nay có thể nhận ra rằng Chúa đang ở giữa chúng con.

THỰC HÀNH: Mời bạn áp dụng 3 bí quyết đơn giản này vào những cuộc gặp gỡ hằng ngày để làm cho mọi người nhận ra Chúa đang ở giữa chúng ta.

From: Đỗ Dzũng

ĐÂU CÓ TÌNH YÊU THƯƠNG – HOÀNG OANH 

ĐỪNG QUÁ KHẮT KHE – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Tại sao các ông làm điều không được phép làm trong ngày Sabbat?”.

“Bạn hãy sống làm sao cho đến khi chết, cả người gánh đám cũng thương tiếc!” – Mark Twain.

Kính thưa Anh Chị em,

Câu nói của Mark Twain xem ra nghịch với những gì xảy ra trong câu chuyện Tin Mừng hôm nay. Băng qua đồng lúa, các môn đệ bứt bông lúa mà ăn. Vậy mà những người biệt phái lại bắt bẻ. Trình thuật này khiến chúng ta nghĩ đến một mối nguy thiêng liêng; đó là sự quá cẩn trọng. Lời Chúa dạy bạn và tôi ‘đừng quá khắt khe!’.

Kupurura Musoso ngo Musabudu | Upenyu hwa Jesu

Nếu là một người có khuynh hướng quá cẩn trọng, tôi sẽ bị cám dỗ rời bàn phím, đứng dậy, và sẽ không viết thêm một chữ nào! Với các môn đệ cũng thế. Nếu một hoặc nhiều người trong họ phải vật lộn với việc thiếu cẩn trọng vì đã đưa tay bứt bông lúa, dẫn đến việc bị lên án, thì họ có thể cảm thấy bối rối, hối hận về hành động của mình. Họ sẽ bắt đầu lo lắng vì đã phạm thánh ngày Sabbat. Thế nhưng, sự cẩn trọng đó cần được xem xét, nó như thế nào và đâu là nguyên nhân!

Phải chăng việc quá cẩn trọng là cách nhìn cực đoan về lề luật của Chúa? Đúng, luật của Chúa phải được tuân giữ đến chữ cuối cùng; nhưng với những ai đấu tranh vì khuynh hướng quá cẩn trọng, luật Ngài có thể dễ dàng bị bóp méo và phóng đại dẫn đến lệch lạc. Tại sao? Nguyên nhân chính là sự kiêu ngạo, thiếu yêu thương và quá khắt khe trong xét đoán. Thiên Chúa không hề bị xúc phạm bởi việc các môn đệ với tay hái bông lúa ngày Sabbat. “Điều không được phép” mà các biệt phái nghĩ ra nhất định không đến từ Ngài! Vì thế, bài học ở đây là bạn và tôi ‘đừng quá khắt khe!’. Trẻ em đâu có khắt khe; chỉ người lớn thường không rộng lượng!

Chúng ta có thể bị cám dỗ khi nhìn vào lề luật và ý muốn của Thiên Chúa một cách quá cẩn trọng; mặc dù không ít người làm điều ngược lại, nghĩa là quá lỏng lẻo! Nhưng nếu là những người đang đấu tranh với mối nguy của sự quá cẩn trọng, hãy biết rằng, Thiên Chúa luôn muốn giải thoát chúng ta khỏi mọi gánh nặng ‘không đáng có’ này, Ngài muốn giải thoát bất cứ giá nào! Thánh Vịnh đáp ca xác tín, “Thiên Chúa là Đấng phù trợ tôi!”.

Lords of the Sabbath

Anh Chị em,

“Tại sao các ông làm điều không được phép làm trong ngày Sabbat?”. Chính lối sống “gắn bó” với luật pháp này đã khiến các biệt phái xa cách tình yêu và công lý. Quá chú ý đến lề luật, họ coi thường công lý và tình yêu. Chúa Giêsu gọi họ là “đạo đức giả”. Người ta không thể đi khắp thế giới tìm một người cải đạo rồi đóng “cửa lại”. Đây là những người quá gắn bó với luật lệ đến nỗi họ “luôn đóng những cánh cửa hy vọng, tình yêu và cứu độ”. Chúa Giêsu chỉ cho chúng ta một con đường hoàn toàn ngược chiều. Con đường này khởi đi từ tình yêu, tiến tới công lý và dẫn đến Thiên Chúa. Chỉ con đường đi từ tình yêu đến hiểu biết và phân định, đến sự viên mãn trọn vẹn, mới dẫn đến sự thánh thiện, ơn cứu rỗi và gặp gỡ Chúa Giêsu. Vậy chúng ta ‘đừng quá khắt khe’ với những người khác ngay cả trong việc tuân giữ luật Chúa!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con trở nên hình thức, vô hồn và cứng nhắc khi thiếu quảng đại với anh em con. Vì bấy giờ, con làm tôi lề luật, đánh mất công lý và tình yêu!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: KimBang Nguyen


 

Thế là họ đưa thuyền vào bờ, rồi bỏ hết mọi sự mà theo Người. (Lc 5:10b,11)

Xin Chúa chúc lành cho bạn và gia quyến nhé.

Cha Vương

Thứ 5: 07/09/2023

TIN MỪNG: Đức Giê-su bảo ông Si-môn: “Đừng sợ, từ nay anh sẽ là người thu phục người ta.” Thế là họ đưa thuyền vào bờ, rồi bỏ hết mọi sự mà theo Người. (Lc 5:10b,11)

SUY NIỆM: Giống như Phê-rô, tất cả chúng ta đều có những cá tính riêng biệt, không ai giống ai. Bài học gì rút ra được khi Phê-rô đáp theo lời mời gọi của Chúa? Bài học ở đây là Chúa có thể đón nhận một người trực tính có tính khí như Phêrô, và giúp ông lớn lên trong đức tin và sự khôn ngoan. Chúa cũng có thể sử dụng những người như bạn với tất cả những lỗi lầm, thiếu sót và giới hạn để biến bạn trở thành một người sống cho mục đích của Ngài. Mục đích của Ngài là “muốn mọi người nhận biết chân lý và được cứu độ.” (1Tm 2:4) Giống như Phê-rô, qua đời sống đức tin hàng ngày, bạn cũng được mời gọi phó thác cuộc đời mình vào tay Thiên Chúa, tin tưởng rằng Ngài có thể hoạt động trong và qua bạn để giúp đưa người khác nhận biết chân lý và được cứu rỗi.

LẮNG NGHE: Cũng vậy, ai trong anh em không từ bỏ hết những gì mình có, thì không thể làm môn đệ tôi được. (Lc 14:33)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, xin cho con biết vâng theo Lời Chúa, từ bỏ để theo Chúa đến cùng.

THỰC HÀNH: Lối sống của bạn hàng ngày có ăn khớp với giới luận của Chúa không? Làm một thay đổi để sống tốt hơn.

From: Đỗ Dzũng

Đừng sợ – Lửa Hồng