Vẫn bị cám dỗ về tính chóng giận, chậm nghe

Sacerdotus: Solemnity of Christ the King

“Ngài bao bọc con cả sau lẫn trước, bàn tay của Ngài, Ngài đặt lên con. Kỳ diệu thay, tri thức siêu phàm, quá cao vời, con chẳng sao vươn tới.  Con có lên trời, Chúa đang ngự đó, nằm dưới âm ty, vẫn gặp thấy Ngài. Dù chắp cánh bay từ hừng đông xuất hiện. Đến ở nơi chân trời góc biển phương tây. Tại đó cũng tay Ngài dẫn, cánh tay hùng mạnh giữ lấy con”. (Tv139, 5 – 10)

Elisabeth Nguyễn

Năm học lớp đệ thất trường Nữ ở Đalat, lũ bạn cùng lớp chúng tôi có giờ nghỉ, bèn rủ nhau đi vào rừng Cam Ly hái trái muỗm (trái xoài rừng, nhỏ nhỏ xinh xinh bằng ba ngón tay em bé, chấm muối ớt ăn cay cay, chua chua ngon tuyệt vời).

Ham chơi quá đến khi trở về thì nước trên dòng thác Camly đổ xuống cuồn cuộn. Cả lũ con gái sợ quá, đứa nào cũng nhanh chân lội qua suối bằng cách bước thật nhanh trên những thân cây thông to, người ta bắt ngang dòng nước làm cầu.

Cam Ly waterfalls, a legend of Da Lat - vietnam-online

Vì vội vàng, tôi bị trợt chân, ngã xuống giòng nước đang cuồn cuộn kéo đi một đỗi vài thước, mấy cô bạn sợ xanh mặt la lối quá chừng…

May thay  tại đó cũng tay Ngài dẫn, cánh tay hùng mạnh giữ lấy con, đẩy tôi đến một cây thông khác to bự, to lắm, nằm vắt vẻo chắn ngang dòng nước. Một bạn người Thái Trắng đã cùng với tất cả lũ quỷ sứ (thứ ba học trò), nắm tay nhau cho cô bạn Thái này lội xuống kéo con nhỏ ú ù này lên.

Trời sụp tối, đứa nào cũng ba chân bốn cẳng chạy nhanh về nhà. Cả đám chúng tôi đứa nào đứa nấy, từ đầu đến chân ướt sũng. Chiếc quần đen của tôi bị rách toang một ống quần, hai tà áo dài, chúng tôi quấn quanh bụng cũng bị rách tung.

Về đến nhà bị bố la cho một trận tơi bời.  Cụ không đánh là may lắm. Chắc tại cụ nhìn con gái thảm thương quá nên không nỡ, vì cụ biết con nhỏ hay phá nghịch như con trai, chắc nó lại té suối, té sông gì đây…

Lạy Chúa, tư tưởng Ngài khó hiểu biết bao, tính chung lại, ôi nhiều vô kể.

***

Lần đi hành hương Israel năm 1993, xe bus chở phái đoàn 50 người và 2 linh mục, một Việt Nam, một người Đức hướng dẫn, bị lật trên đường vào thành phố, người bị thương nặng nhất lại là hai vợ chồng tôi. Tôi bị bể một bên đầu, bất tỉnh lâu giờ, khi tỉnh dậy thấy mình nằm trên giường bệnh của những thương binh.

Đây là bệnh viện quân đội của Israel. Mở mắt ra thì cặp mắt hư mất rồi, tôi nhìn mọi vật, mọi người như người bị loạn thị. Hai người ngồi hai bên cạnh giường, nắm hai tay tôi là Sr. Teresa Quy, Dòng Tiểu Muội sống và làm việc phục vụ người nghèo khổ ở tại Jerusalem đã mấy chục năm và chàng của tôi, anh cũng bị gãy ba xương sườn nhưng không có giường để nằm, vì bệnh viện đang nhập nhiều thương binh.

***

Mùa đông năm 1998 tôi bị tai nạn té gãy xương sống, sau khi mổ và nối xương bằng những tấm Metal không rỉ sét với những cây đinh dài đến 10 cm, (ông bác sĩ thật trẻ cho tôi giữ lại làm “kỹ nghệ”) tôi phải nằm nhà thương cả gần 8 tháng trời, mà vẫn được Ngài bao bọc con, cả trước lẫn sau, bàn tay Ngài, Ngài đặt lên con, cánh tay Ngài hùng mạnh giữ lấy con.

Những gì xảy đến cho con là kế hoạch của Ngài trên tâm linh và thể xác của con. Những người trần thế như chúng con không làm sao hiểu nổi, vì tất cả là mầu nhiệm. Chúng con chỉ biết Ngài yêu chúng con vô vàn, và chúng con được Ngài mời gọi, hãy hưởng nếm êm ái hạnh phúc bình an trong tay Ngài.

“Lạy Chúa, ước chi Ngài tiêu diệt kẻ gian tà, ước gì bọn khát máu đi cho khuất mắt con! Chúng nói về Ngài với chủ tâm phỉnh gạt, nổi dậy chống Ngài nhưng chỉ uổng công. Lạy Chúa, kẻ ghét Ngài làm sao con không ghét. Làm sao con không tởm kẻ đứng lên chống Ngài. Con ghét chúng, ghét cay ghét đắng, chúng trở thành thù địch của chính con”. (Tv 139, 19 – 22)

“ước chi Ngài tiêu diệt kẻ gian tà… bọn khát máu”

Đây chính là thần dữ và ngẫu tượng mà chúng con mong Ngài diệt hết chúng đi. Nó  chính là những kẻ đưa ra những cám dỗ ngọt ngào mà chúng con thường bị mắc bẫy, bị lôi cuốn chạy theo.

Hơn 10 năm nay con đã hứa từ bỏ dần dần mọi thứ để khi về với Ngài cho nhẹ nhàng, thênh thang tâm hồn, nên con đã từ từ, dần dần rũ bỏ được những tham lam, những se sua, những kiêu căng, tự mãn, háo danh, ganh tị, nói dối để khoe mình…

Ngài ghét chúng, chúng con ghét chúng… Con cảm nghiệm được Chúa ở trong con khi con ghét sự dối trá, ghét sự hợm hĩnh, sự ham tiền, sự khoe khoang v.v…

Nhưng con vẫn bị cám dỗ về cái tính hay bẳn gắt, hay trực tính, chóng giận, chậm nghe v.v… nhất là khi con đối diện với những người giả dối như vậy.

Chúa cũng huyết chí chi nộ bất năng hữu, nghĩa lý chi nô bất năng vô. (giận vì nóng không nên có, giận vì nghĩa lý không nên không) khi Chúa lấy giây thừng chấp ba mà đánh đuổi chiên bò và quân buôn bán trong nơi thờ phượng Chúa Cha. Nhưng Chúa giận có nghĩa lý còn con chỉ nóng giận khi không bình tâm, bình tĩnh chi cả. Xin Chúa giúp con biết học cùng Chúa trong phản ứng này.

Lạy Chúa, xin dò xét để biết rõ lòng con, xin thử cho con biết những điều con cảm nghĩ. Xin Ngài xem con có lạc đường gian ác thì dẫn con theo chính lộ ngàn đời. (Tv 139, 23 – 24)

Chúa ơi, con đã để cho Chúa yêu con khi con tâm sự với Chúa chứ không nhìn vào những thiếu sót bất toàn của con, qua ân sủng tình yêu Chúa, con nhận biết Chúa Thánh Thể đang hiện diện trong con và con rất hạnh phúc!

Nhìn lại giờ cầu nguyện

Suy niệm đoạn TV này, con cảm nhận được niềm vui khôn tả vì trải qua 74 năm sống, từ khi lọt lòng mẹ, bao nhiêu ngày sống ở thế gian được Ngài thấu suốt, gìn giữ, chăm sóc thật chu đáo. Mà cho đến nay, hơn 25 năm gặp được Chúa, con mới nhận ra.

Tạ ơn Chúa Thánh Thần ban cho trái tim con một niềm vui sâu xa, bình an lắng dịu trong tâm hồn.

Khi cầu nguyện với Thánh Vịnh, con đặt mình là tác giả TV nên chính con hiện diện với Chúa và Chúa hiện diện với con.

Cầu nguyện thật thông suốt và đầy hy vọng.  Cám ơn Chúa yêu dấu của con. Amen.

Elisabeth Nguyễn

Thánh Mát-thêu

Hôm nay 21/09, Giáo hội mừng kính Thánh Mát-thêu. Mừng bổn mạng đến những ai chọn Ngài làm quan thầy nhé. Hãy thêm lời cầu nguyện cho những ai đang bị ảnh hưởng bởi tai ương, chiến tranh, bệnh tật khắp nơi.

Cha Vương

Thứ 5: 21/09/2023

“Bỏ nơi ấy, Chúa Giêsu đi ngang qua trạm thu thuế, thì thấy một người tên là Mát-thêu đang ngồi tại trạm. Người bảo ông: “Anh hãy theo tôi! Ông đứng dậy đi theo Người.”

Câu văn ngắn ngủi trên cho chúng ta biết về người môn đệ tên là Mát-thêu, Thánh sử. Có phải thật Mát-thêu là người thu thuế như Thánh Marcô và Luca đã viết trong Tin Mừng không? Nếu đúng như vậy thì Mát-thêu chắc chắn bị những người Do thái khinh bỉ và ghét bỏ vì là người cộng tác với quân La Mã. Những người thu thuế là kẻ thù của nhân dân và là người tội lỗi mà họ oán trách Chúa Giêsu đã đi lại và dùng bữa với họ.

Dù sao đi nữa thì Mát-thêu đã bỏ dĩ vãng lại trong quá khứ mà đi theo Chúa Giêsu. Nhiều học giả nghi ngờ là sách Tin Mừng Mát-thêu có thể là do một trong những môn đồ của Chúa Giêsu vào cuối thế kỷ đầu tiên vì dường như là sách Tin Mừng Mát-thêu được viết bởi một Kitô hữu Do thái thông thạo tiếng Hy lạp và quả quyết Chúa Giêsu là Đấng Messiah, Đấng đã hoàn tất những tiên báo trong Cựu Ước mang đến một luật lệ và một kỷ nguyên mới.

Đường như thánh Mát-thêu viết sách Tin Mừng dành nhiều cho người Do Thái và người giàu có. Phúc  Âm thánh Mát-thêu ca ngợi sự nghèo khó và thuyết phục người đọc là ơn cứu độ tùy thuộc nhiều vào lòng thương xót những kẻ nghèo khó. Điều này nói lên lòng ăn năn hối cải của người thu thuế. Mát-thêu kể lại những lời giảng dạy của Chúa Kitô và tóm tắt điều căn bản trong Bài giảng trên Núi về các Mối Phúc Thật.

Mát-thêu ghi lại dụ nguôn về cuộc Phán Xét Cuối Cùng khi “Đức Chúa Con trở lại trong vinh quang” để tách ra “chiên và dê”. Chúa phán với những người được Chúa ân thưởng: “Vì khi Ta đói các người đã cho ăn, Ta Khát các ngươi đã cho uống, Ta là khách lạ, các ngươi đã tiếp rước, Ta trần truồng, các ngươi đã cho mặc, Ta đau ốm các ngươi dã thăm viếng, Ta ngồi tù các ngươi đã hỏi han.” Họ bèn hỏi: “Chúng tôi đã làm những việc ấy lúc nào? Chúa bèn phán: “Ta bảo thật các ngươi, mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ của Ta đây là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy.”

Thánh Mát-thêu là đấng phù trợ các sứ vụ của Giáo Hội. Được ơn gọi đi theo Chúa Giêsu, thánh Mát-thêu kết thúc Tin Mừng lời thúc dục người theo Chúa như sau: “Vậy anh em hãy ra đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, “và lời cuối cùng cho chúng ta và cho mọi thời đại: “Và đây Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế.”

(Nguồn: ViệtCatholic)

Xin bạn hãy tự trả lời những câu hỏi gợi ý suy niệm hôm nay, nếu được thì hãy chia sẻ với một người nào đó:

❦  Hôm nay, Thiên Chúa sai tôi đến với ai?

❦  Tôi đã và đang làm gì để mang Tin Mừng vào trong môi trường sống của tôi?

❦  Đâu là những lĩnh vực trong đời sống mà tôi có thể tận hiến cho Thiên Chúa?

From: Đỗ Dzũng

CD Tình Ngài Gọi Con Vol.6 || TÂM SỰ NGƯỜI THU THUẾ | Lm. Xuân Đường

CÔNG BẰNG VÀ TÌNH THƯƠNG – TGM Giuse Vũ Văn Thiên

TGM Giuse Vũ Văn Thiên

Trong cuộc sống đời thường, người ta hay nói đến công bằng như một lý tưởng phấn đấu và là một điều kiện căn bản để xây dựng một xã hội phồn vinh hạnh phúc.  Tuy vậy, ở đời này không bao giờ có công bằng tuyệt đối.  Bởi lẽ ngay khái niệm công bằng cũng được hiểu rất khác nhau, tùy theo quan điểm chính trị, văn hoá và xã hội của con người.

Thiên Chúa là Đấng công bằng.  Giáo huấn của Kinh Thánh khẳng định với chúng ta như thế.  Tác giả Thánh vịnh đã viết: “Quả thật Chúa là Đấng công bằng, ưa thích điều chính trực; những kẻ sống ngay lành được chiêm ngưỡng Thánh Nhan” (Tv 10,7).  Không chỉ công bằng, nơi Chúa còn có tình thương và lòng nhân hậu.  Ở đời này, hiếm thấy công bằng và tình thương đi đôi với nhau.  Dân gian ta thường nói: “Thương em anh để trong lòng, việc quan anh cứ phép công anh làm.”  Điều đó cho thấy đã công bằng thì không (hoặc rất khó) mà có tình thương và không có sự nể nang tình nghĩa.  Đây cũng là điều cần thiết bởi nếu không xã hội sẽ rối loạn như giao thông không có đèn hiệu.

Dụ ngôn ông chủ vườn nho hôm nay chứng minh cho thấy: Thiên Chúa vừa công bằng và tràn đầy tình thương.  Thiên Chúa không hành động nhỏ nhen như con người.  Chúng ta thường có thói quen “suy bụng ta ra bụng của Thiên Chúa,” có nghĩa là chúng ta thường gán cho Thiên Chúa những cách xử sự nơi thế giới nhân loại, cũng hận thù và tiểu nhân.  Từ đó, chúng ta phàn nàn kêu trách Chúa khi đau khổ thiếu thốn.  Tệ hơn, nhiều lúc chúng ta phê phán Chúa vì Ngài tốt bụng với người khác.  Qua ngôn sứ Isaia, Thiên Chúa đã khẳng định: “Tư tưởng của Ta không phải là tư tưởng của các ngươi, và đường lối các ngươi không phải đường lối của Ta…  Trời cao hơn đất chừng nào, thì đường lối của Ta cũng cao hơn đường lối các ngươi và tư tưởng của Ta cũng cao hơn tư tưởng của các ngươi chừng ấy” (Bài đọc I).  Những lời này dạy chúng ta phải có cái nhìn rộng lượng hơn trong cách đối xử với tha nhân, như Thiên Chúa là Đấng bao dung và quảng đại.

Chúa Giêsu đến trần gian để mạc khải cho con người tình thương bao la của Chúa Cha.  Ngài thương hết mọi người và từng người, nhất là những tội nhân và những kẻ bé mọn.  Trong khi đó, nhiều người Do Thái, nhất là người Biệt phái và các luật sĩ lại ghen tỵ vì Chúa Giêsu.  Họ phê phán Chúa vì Người gần gũi những người tội lỗi và những kẻ bần cùng.  Dụ ngôn “thợ làm vườn nho” nhằm diễn tả lòng bao dung của Thiên Chúa và sự ích kỷ của con người.  Nếu Thiên Chúa là Đấng rộng rãi bao dung, thì con người lại quá nhỏ nhen ích kỷ.  Những người thợ đã làm từ đầu ngày ghen tương trước lòng tốt của ông chủ, trong khi đó, ông chủ vẫn làm đúng điều ông đã cam kết.  Ông không hề làm cho họ bị thiệt hại.  Họ ghen tương và phàn nàn bất mãn chỉ vì ông chủ tốt với người khác.  Thái độ của những người này làm chúng ta liên tưởng đến người con cả trong dụ ngôn “Người cha nhân hậu” được Chúa nói trong Tin Mừng Thánh Luca (x. Lc 15, 25-32).  Anh ghen tương và phẫn nộ vì cha mình xử tốt với đứa em khi nó đi hoang trở về.  Đó cũng là thái độ của chúng ta, khi muốn Chúa phải xử theo ý muốn hẹp hòi của mình.

Đối lại với lời phàn nàn trách móc, ông chủ đã đặt ra hai câu hỏi: “Chẳng lẽ tôi lại không có quyền tùy ý định đoạt về những gì là của tôi sao?  Hay vì thấy tôi tốt bụng mà bạn đâm ra ghen tức?”  Qua hai câu hỏi này, ông chủ muốn phê phán những người thợ tự cho mình là đáng giá hơn người khác, để dựa vào đó mà phản đối lòng tốt của ông chủ.  Người chủ vườn là hình ảnh của Thiên Chúa, Đấng bao dung nhân hậu.  Ngài sai Con Một là Đức Giêsu đến trần gian để sống gần với họ.  Điều này làm những người tự coi là “công chính” không hài lòng.  Bởi lẽ, theo suy nghĩ của họ, chỉ có họ là được Chúa yêu thương.  Việc Chúa Giêsu gần gũi những người thu thuế và những người tội lỗi được họ coi như một thiệt thòi đối với họ, vì thế mà họ nổi loạn và trách móc phàn nàn.  Họ giống như một số người có thái độ “ghen ngược” trong xã hội hôm nay, kêu ca phàn nàn trách móc trong khi mình không có quyền gì để làm những điều đó.  Thiên Chúa yêu thương và cứu vớt những người bị đẩy ra bên lề cuộc đời.  Họ là những người không ai thuê, mặc dù vào giờ thứ mười một, tức là đã xế chiều.  “Không ai mướn chúng tôi!”  Lời này đã diễn tả tình trạng bi đát và khốn cùng của họ.  Không ai mướn, tức là ngày đó không có lương, và như thế, cả vợ con và gia đình họ cũng không có gì sống.  Ông chủ vườn nho là người thấu hiểu điều đó.  Vì vậy, ông trả lương cho họ giống như những người đã làm từ sáng.  Đó là đồng lương của lòng nhân hậu.

Ngày hôm nay, Thiên Chúa vẫn luôn tỏ lòng nhân hậu đối với con người, không phân biệt sang giàu hay đẳng cấp xã hội.  Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta tự vấn lương tâm: “Đâu là thái độ của tôi đối với anh chị em đồng loại?”  Vì Thiên Chúa nhân hậu bao dung, nên Ngài mời gọi chúng ta hãy sám hối và bỏ đường tà, đoạn tuyệt với quá khứ, thay đổi con tim và canh tân cuộc sống: “Hãy trở về với Chúa – và Ngài sẽ xót thương, về với Thiên Chúa chúng ta vì Ngài rộng lòng tha thứ” (Bài đọc I).

Những lo toan bận tâm thường ngày không thể cản trở chúng ta tìm kiếm Nước Trời.  “Chỉ có một điều là anh em phải ăn ở làm sao cho xứng với Tin Mừng của Đức Kitô” – Thánh Phaolô khuyên chúng ta như vậy.  Đối với thánh nhân, sự sống hay sự chết chẳng là một điều bận tâm, vì đối với những ai yêu mến Chúa thực sự thì họ chắc chắn được lãnh nhận phần thưởng Nước Trời.  Lòng mến Chúa yêu người sẽ thôi thúc chúng ta thực hiện những gì Chúa muốn: “Kẻ gian ác, hãy bỏ đường lối mình đang theo.  Người bất lương, hãy bỏ tư tưởng mình đang có mà trở về với Đức Chúa – và Người sẽ xót thương” (Bài đọc I).

Chúa là chủ vườn nho bao dung nhân hậu.  Tuy vậy, chúng ta không dựa vào lòng nhân hậu của Chúa mà trễ nải khi được mời gọi vào vườn nho của Ngài.  Những người thợ được nêu trong Tin Mừng, khi được mời, đều sẵn sàng nhận lời.  Vì vậy mà họ đáng được thưởng công.  Vườn nho của Chúa là Giáo Hội, nơi mỗi người tìm thấy bầu khí gia đình thân thương.  Vườn nho của Chúa chính là cuộc đời, nơi chúng ta được sai đến để làm chứng cho lòng nhân hậu của Thiên Chúa.  Ý thức được điều này, chúng ta sẽ nhận ra giá trị của cuộc sống, nhất là niềm vinh hạnh vì được làm con cái Chúa.

TGM Giuse Vũ Văn Thiên

From: Langthangchieutim

THAM VỌNG HOÁN CẢI-Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Tôi phải ví người thế hệ này với ai?”.

“Nhìn lại, tôi đã học được rằng, hoang dã là một phần của khung cảnh đức tin, và mọi thứ đều thiết yếu; chẳng hạn, núi! Trên đỉnh núi, tôi choáng ngợp trước sự hiện diện của Chúa; trong hoang mạc, tôi choáng ngợp vì sự vắng mặt của Ngài. Cả hai nơi buộc bạn và tôi phải quỳ gối; tôn thờ, cảm tạ và hoán cải. Nơi này, tôi kinh ngạc tột cùng; nơi kia, tôi hoàn toàn tuỳ thuộc!” – Dave Dravecky.

Kính thưa Anh Chị em,

Trước Thiên Chúa, thái độ đúng đắn nhất “vẫn là tôn thờ, cảm tạ và hoán cải!”. Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói cho người đương thời biết, họ thiếu một ‘tham vọng hoán cải’. Sự kiêu hãnh ẩn sau những suy nghĩ của họ về Gioan, “Kẻ bị quỷ ám!”; và về Chúa Giêsu, “Tay ăn nhậu!”.

Họ tuỳ tiện tạo ra một Chúa riêng, một Chúa không lay chuyển họ khỏi những tiện lợi, đặc quyền và cam kết.

Bạn và tôi cũng đang mắc phải rủi ro này! Bao lần chúng ta chỉ trích điều này điều kia, dù Giáo Hội nói như vậy hay vì Giáo Hội đã nói như vậy, hoặc ngay cả khi Giáo Hội nói ngược lại! Chúng ta có thể tìm ra mọi kẽ hở và sai lỗi khi đề cập đến Giáo Hội hoặc người khác. Tuy nhiên, trên thực tế, cách vô thức, chúng ta chỉ muốn biện minh cho sự lười biếng và thiếu ‘tham vọng hoán cải’ thực sự; chúng ta bào chữa cho sự an thân và thiếu cam kết của mình. Thánh Bernard nói, “Còn gì hợp lý hơn việc thừa nhận những vết thương và vết sẹo của mình, đặc biệt khi người ta cố che đậy để không ai nhìn thấy! Cuối cùng, cả khi có người nhìn thấy, chúng ta vẫn ngoan cố bảo rằng, đó không phải là vết thương và bỏ mặc trái tim mình cho những lời dối trá!”.

Lời Chúa chạm tâm hồn có khả năng hoán cải và biến đổi; nhưng trước tiên, bạn và tôi phải khiêm nhượng. Bởi lẽ, ân sủng chỉ có thể đọng lại ở những ‘vùng trũng khiêm hạ’. Vì thế, hãy xin Ngài đến gần bạn như đã đến với “những người thu thuế” và “các tội nhân!”. Khốn cho ai nghĩ rằng, tôi không cần thầy thuốc! Điều tồi tệ nhất đối với bất kỳ bệnh nhân nào là tin rằng mình khoẻ mạnh, bệnh sẽ nghiêm trọng hơn và không bao giờ có thể phục hồi. Bạn và tôi đều bị bệnh đến chết, chỉ Chúa Kitô mới có thể cứu, dù bạn nhận ra điều đó hay không. Hãy “tôn thờ, cảm tạ và hoán cải” trước Đấng Cứu Độ, chào đón Ngài như vậy! Đồng thời, xin cho mình có một ‘tham vọng hoán cải’.

Anh Chị em,

“Tôi phải ví người thế hệ này với ai?”; nói như thế, khác nào Chúa Giêsu nói, “Bạn muốn gì?”. Và với thái độ của mình, những người biệt phái dường như đã trả lời, “Chúng tôi muốn sự cứu rỗi được thực hiện theo cách của mình!”. Và như vậy, họ “đóng cửa” cách thức hoạt động của Thiên Chúa. Và đó là “một bi kịch” mà mỗi người chúng ta cũng đang mắc phải! Vì lý do này, bạn và tôi nên tự hỏi, “Tôi muốn được cứu như thế nào? Theo cách của tôi, không có rủi ro? Hay theo cách của Chúa, đi con đường Chúa Giêsu đi, Đấng luôn làm chúng ta ngạc nhiên, Đấng luôn mở cửa cho chúng ta đi vào mầu nhiệm quyền năng toàn thánh của Thiên Chúa, và đó là lòng thương xót và sự tha thứ?”.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cho con biết choáng ngợp trước sự hiện diện của Chúa; và biết cảm nhận sự hụt hẫng khi vắng bóng Ngài. Nhờ đó, con biết “tôn thờ, cảm tạ và hoán cải” trước Đấng cứu độ con!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: KimBang Nguyen

Tại sao chỉ có Linh mục mới được tha tội?

Ngày bình yên trong yêu thương và thương cảm nhé.

Cha Vương

Thứ 3: 19/09/2023

GIÁO LÝ: Tại sao chỉ có Linh mục mới được tha tội? Không ai có thể tha tội, nếu Thiên Chúa không ban quyền và năng lực để tha tội nhân danh Người. Giám mục là người ưu tiên được chỉ định để tha tội. Còn linh mục là người cộng tác với giám mục trong việc tha tội này. (YouCat, số 236)

SUY NIỆM: Sự thật thà mà ta chứng tỏ với một người anh em không liên quan gì tới chuyện xưng tội. Việc xưng tội được thực hiện đối với Chúa trên trời, và ở dưới đất đối với một người đã nhận được một sứ mệnh. (Thầy Roger Schutz)

Có người nói rằng: tôi cứ trực tiếp với Chúa không cần linh mục. Nhưng Chúa lại muốn khác. Chúa biết rõ ta, vì ta thường lấy những lý lẽ tốt để biện minh cho mình, và chúng ta dễ bỏ qua tội của mình coi như chỉ là chuyện lỗ lã mà thôi. Vì thế Chúa muốn ta phải nói với Chúa về tội của ta, và xưng thú ra trước mặt Chúa. Nên Chúa trao quyền này cho linh mục: “Anh em tha tội cho ai thì người ấy được tha, anh em cầm giữ ai thì người ấy bị cầm giữ.”

LẮNG NGHE: Nói xong, Người thổi hơi vào các ông và bảo: “Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần. Anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha; anh em cầm giữ ai, thì người ấy bị cầm giữ.” (Ga 20:22-23)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, xin tha thứ cho con vì con đã xúc phạm đến Chúa.

THỰC HÀNH: Có bao giờ bạn nghi ngờ ơn tha thứ của Chúa trong toà giải tội chưa? Nếu không có bí tích hoà giải thì không có sự tha thứ. Nếu không có sự tha thứ thì cuộc sống chẳng khác như là một nhà tù.

From: Đỗ Dzũng

Xót Thương Người 

THUẦN TUÝ XÓT THƯƠNG-Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Đừng khóc nữa!”; “Hãy trỗi dậy!”

“Lạy Chúa, xin chấm dứt cuộc sống khốn khổ của con theo ý muốn tốt lành của Ngài!  Giờ đây, sau bao trận chiến, con không tìm thấy gì ngoài sự phù phiếm và hư đốn.  Con bối rối, đau đớn chống lại ước muốn nên thánh của con.  Nó khóc nức nở vì sự hư hỏng của con, và nó sẽ chỉ tựa nương vào lòng thuần tuý xót thương của Chúa, điều mà Ngài đã hứa với tất cả tội nhân ăn năn mà con là một trong số đó!” – Nhật ký của một tu sĩ.

Kính thưa Anh Chị em,

“Chỉ tựa nương vào lòng thuần tuý xót thương của Chúa.”  Đó cũng là những gì Tin Mừng hôm nay ghi lại trước cửa thành Nain.  Một nhóm người đi ra, hộ tống cái chết, theo sau là một người mẹ; một nhóm người đi vào, hộ tống sự sống, dẫn đầu là Chúa Giêsu.

Họ gặp nhau, Chúa Giêsu nói với cô, “Đừng khóc nữa!” và sờ vào quan tài, Ngài bảo, “Hãy trỗi dậy!”  Người chết ngồi lên, Ngài trao anh cho người mẹ.  Mới hôm qua, Ngài ghi nhận đức tin phi thường của viên đại đội trưởng khi ông xin chữa cho người đầy tớ từ xa; Phúc Âm hôm nay không nói gì đến đức tin của bất cứ ai; không ai yêu cầu, không ai sụp lạy Ngài!  Chúa Giêsu chỉ thấy một góa phụ đi bên thi hài đứa con duy nhất của cô khi nó được mang đi chôn, và Ngài xót thương, như người Samaritanô xót thương nạn nhân sóng soài bên đường; như người cha xót thương đứa con hoang đàng trở về.  Không cần làm bất cứ điều gì, không cần nói bất cứ lời nào, Ngài hành động vì ‘thuần tuý xót thương,’ trao anh ấy cho góa phụ để cô không còn cô đơn trên thế giới này.

Tin Mừng muốn nói, sáng kiến ‘thuần tuý xót thương’ của Chúa đối với con người không phụ thuộc vào mức độ đức tin nhất định của ai.  Ngài đến với chúng ta như chúng ta vốn có, và nhu cầu của chúng ta càng lớn thì việc đến của Ngài càng mạnh mẽ.  Chúa ban ân sủng bằng sự hiện diện của Ngài.  Được ân sủng một cách bất ngờ và không đáng có, chúng ta không thể không đáp lại nó theo cách đám đông đã làm, là ca ngợi về món quà cứu độ của Ngài!  Luca ghi nhận, “Mọi người đều kinh sợ và tôn vinh Thiên Chúa!’”

Anh Chị em,

“Đừng khóc nữa!”; “Hãy trỗi dậy!” Khi nói “Đừng khóc nữa!” Chúa Giêsu cho thấy, người mẹ ấy hẳn đã bước vào trái tim thương xót của Ngài.  Ngài đến gần, gặp gỡ từng người, mang theo và đưa ra lời an ủi mạnh mẽ.  Và tuyệt vời hơn, Ngài còn nói, “Hãy trỗi dậy!”  Ngài muốn chúng ta đứng thẳng.  Thiên Chúa tạo dựng chúng ta để đứng thẳng.  Vì lý do đó, lòng thương xót Chúa dẫn đến chữa lành, mà cụm từ chính là “Hãy chỗi dậy!” “Hãy đứng lên!” như “Chúa đã tạo ra bạn!”  Và dẫu có ngã xuống bao lần, điều quan trọng là luôn đứng lên.  Lời mạnh mẽ của Chúa Giêsu có thể làm cho chúng ta sống lại, cũng có thể mang đến cho chúng ta sức mạnh để vượt qua cái chết đến sự sống.  Lời Ngài làm cho sống, mang niềm hy vọng, làm tươi mới những tâm hồn mệt mỏi; mở ra một tầm nhìn mới về thế giới và sự sống vượt trên đau khổ và cái chết.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để ước muốn nên thánh của con khóc nức nở vì sự hư hỏng của con.  Cho con mạnh mẽ chỗi dậy sau mỗi lần sa ngã nhờ lòng Chúa xót thương!”  Amen!

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: Langthangchieutim

Tôi có được xưng tội, nếu không có tội nặng không?

Con cưng của Chúa ơi! Lời chúc hôm nay là Bạn có được 1 quả tim giàu lòng từ bi và nhân hậu để mang yêu thương tha thứ vào nơi oán thù nhé.

Cha Vương

Thứ 2: 18/09/ 2023

GIÁO LÝ: Tôi có được xưng tội, nếu không có tội nặng không? Không có tội nặng thật thì không buộc xưng tội. Nhưng xưng tội là một ơn lớn để được chữa lành, và làm cho người ta được kết hợp chặt chẽ hơn với Chúa. (YouCat, số 235)

SUY NIỆM: Ở các cuộc hội họp hoặc ngày giới trẻ thế giới, người ta thấy đâu đâu cũng có giới trẻ tìm đến bí tích Hòa giải. Các Kitô hữu coi trọng ước muốn theo Chúa Kitô thì tìm nơi bí tích này niềm vui lại lên đường với Chúa. Ngay các vị thánh cũng thường đi xưng tội. Khi có thể, các ngài cần để lớn lên trong khiêm tốn và bác ái, và để được ánh sáng tốt lành của Chúa chiếu soi tận góc nhỏ của tâm hồn. (YouCat, số 235 t.t.)

Người Kitô hữu có buộc phải xưng các tội nhẹ không? Không, các tội nhẹ không buộc phải xưng. Nhưng có nên xưng không? Có. Phải nên thường xuyên xưng các tội nhẹ để:

– Giúp rèn luyện lương tâm: lương tâm sẽ nhậy bén đối với tội lỗi hơn.

– Giúp chiến đấu chống lại các khuynh hướng xấu nơi ta.

– Càng ngày càng thăng tiến trong đời sống ơn thánh và nên giống Chúa Kitô hơn.

Khi xưng các tội nhẹ, điều quan trọng vẫn là lòng thống hối ăn năn và quyết tâm sửa mình. Đừng cố xưng thật nhiều tội nhẹ nhưng lại không chủ tâm chừa tội nào. Những tội nhẹ ta cần xưng là những tội ta đang quyết tâm sửa mình.

❦ Mặc dù đôi khi có vụng về, việc xưng tội là dịp quyết định để ta tìm lại được vẻ tươi mát của Tin Mừng nhờ đó ta được tái sinh. Ở đó ta học biết loại bỏ những hối hận của mình bằng một hơi thổi, như đứa trẻ thổi vào chiếc lá mùa thu đang quay cuồng. Ta tìm được ở đó hạnh phúc của Thiên Chúa, khởi đầu của niềm vui hoàn hảo. (Thầy Roger Schutz)

Tội lỗi là một vết thương. Ăn năn là thuốc chữa. (Thánh Gioan Kim Khẩu).

LẮNG NGHE: Nếu chúng ta thú nhận tội lỗi, Thiên Chúa là Đấng trung thành và công chính sẽ tha tội cho chúng ta, và sẽ thanh tẩy chúng ta sạch mọi điều bất chính. (1 Ga 1:9)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, lòng thương xót của Chúa luôn lớn hơn tội lỗi của con. Xin giúp con biết siêng năng lãnh nhận Bí tích Giao Hòa và biết thành thực thú nhận tội lỗi của mình mỗi khi lãnh nhận Bí tích này để được kết hợp mật thiết với Chúa hơn.

THỰC HÀNH: Tội nhẹ nào mà bạn hay lập đi lập lại? Hãy quyết tâm thay đổi và loại bỏ nhé.

From: Đỗ Dzũng

Bước Chân Tìm Về (Sáng tác: Sr. M. Tigon) – Angelo Band

NGUYỆN GIÚP CẦU THAY – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Tôi không đáng rước Ngài vào nhà tôi!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Một chi tiết khá bất ngờ trong Tin Mừng hôm nay là những lời của viên sĩ quan chỉ đến được với Chúa Giêsu qua trung gian những người bạn! Ông là kiểu mẫu trong việc chúng ta khẩn xin các thánh và những người khác ‘nguyện giúp cầu thay!’.

Trên bước đường rao giảng của Chúa Giêsu, ai cũng có thể trực tiếp đến gặp Ngài. Tuy nhiên viên sĩ quan ngoại giáo giàu có và quyền thế này không làm vậy. Lý do, “Tôi không đáng rước Ngài vào nhà tôi”, nghĩa là ‘Tôi không xứng đáng đi mời Thầy’. Chúa Giêsu thực sự kinh ngạc, “Tôi chưa thấy một người nào có lòng tin mạnh như thế!”. Và ngay giờ ấy, từ xa, đầy tớ của ông được lành.

Việc khẩn xin các thánh cầu bầu và những người khác cầu nguyện là cách chúng ta thừa nhận rằng, tôi yếu hèn, tội lỗi; thậm chí, không xứng đáng để ra trước mặt Chúa, phương chi việc thưa lên với Ngài điều này điều kia. Lời Chúa nhắc nhở chúng ta đừng tự phụ, hãy chọn cho mình một vị thánh để được các ngài ‘nguyện giúp cầu thay’. Khi làm điều này, chúng ta muốn nói rằng, Thiên Chúa vui thích khi chúng ta hạ mình để đến với Ngài qua trung gian ‘một ai đó’. Mẹ Maria chẳng hạn! “Grigorusa”, một tước hiệu của Mẹ, tiếng Hy Lạp có nghĩa là, “Mẹ chóng cầu bầu”. Với thánh Giuse, “Mỗi người có thể khám phá nơi ngài, một người không mấy ai chú ý, mỗi ngày đang ‘nguyện giúp cầu thay’, trợ lực và hướng dẫn khi chúng ta gặp khó khăn!” – Phanxicô.

Thời nội chiến, một người lính trẻ – mất cha và anh cùng lúc – tìm đến Washington xin miễn dịch; anh hy vọng có thể ở nhà giúp mẹ và em gái. Đến Toà Bạch Ốc, anh xin gặp tổng thống; lính gác từ chối. Thất vọng, anh thơ thẩn ra công viên. Tình cờ, một cậu bé lại gần, “Trông anh không vui. Chuyện gì vậy?”. ‘Người bạn tí hon’ nghe anh tâm sự. Sau đó, không một lời, cậu bé nắm tay anh đi một quãng, dẫn anh qua cửa sau, vượt các lính gác, vào thẳng văn phòng. Lincoln hỏi, “Tad, con cần gì?”; Tad nói, “Ba ơi, người lính này cần gặp ba!”. Kết quả, binh sĩ trẻ được ở nhà giúp mẹ!

Anh Chị em,

‘Người bạn tí hon’ đó chính là hình ảnh Chúa Giêsu, Đấng ‘nguyện giúp cầu thay’ số một! Bên cạnh đó, bao vị thánh khác và thánh bổn mạng của mỗi người. Và các linh hồn! Ôi, những người thân yêu tốt lành; các ngài là những ‘nhà đàm phán’ uy tín trước Chúa! Cũng đừng quên! Bạn và tôi là những ‘thánh sống’ khi chúng ta tuyệt đối sống đẹp lòng Chúa. Phaolô không nói trong thư Timôthê hôm nay sao? “Hãy dâng lời cầu xin, khẩn nguyện, nài van, tạ ơn cho tất cả mọi người”; Thánh Vịnh đáp ca đồng tình, “Chúc tụng Chúa, vì Ngài nghe tiếng tôi khẩn nguyện!”.

Là những tội nhân, chúng ta còn làm được điều đó, phương chi các thánh! Hãy là những ‘vị thánh’ đó! Tại sao không?

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa Giêsu, ‘Trung Gian của các trung gian!’. Lạy các thánh, ‘nguyện giúp cầu thay’ cho con; giúp con cũng trở nên ‘một trung gian’ của anh chị em con!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: KimBang Nguyen

Oán hờn và giận dữ là những điều ghê tởm, về chuyện đó kẻ tội lỗi có biệt tài. (Hc 27:30)

Ngày Chúa Nhật tràn đầy yêu thương và hạnh phúc trong Chúa nhé.

Cha Vương

CN: 17/09/2023

TIN MỪNG: Oán hờn và giận dữ là những điều ghê tởm, về chuyện đó kẻ tội lỗi có biệt tài. (Hc 27:30)

SUY NIỆM: Cuộc đời không ai tránh khỏi những oán hờn, giận dữ. Nó làm tổn thương và gây ra những vết thương hở ngăn cản bạn tận hưởng cuộc sống. Nếu chỉ nghĩ về vết thương thì cuộc sống của bạn không khác gì như đang bị ai đó trói lại và bỏ bạn vào một cái hộp đóng kín không lối thoát. Nói cách khác đi là bạn trở thành tù nhân của chính mình trong quá khứ oán hờn. Để chữa lành những vết thưởng hở, để trả lại tự do và bình an cho chính mình, chỉ có tha thứ mới giải phóng bạn ra khỏi những đau khổ, nỗi buồn, gánh nặng, và tổn thương trong quá khứ. Tha thứ có khả năng biến đổi bạn từ một “cái tôi” đang bị cách ly sang khả năng sống trong tình yêu thương thuận hoà. Chỉ có bạn mới làm được điều này thôi. Không ai làm được cho bạn cả…

LẮNG NGHE: Hãy bỏ qua điều sai trái cho kẻ khác, thì khi bạn cầu khẩn, tội lỗi bạn sẽ được tha. Người với người cứ nuôi lòng hờn giận, thế mà lại xin ĐỨC CHÚA chữa lành! (Hc 28:2-3)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, chỉ nhờ Chúa con mới có đủ sức để lướt qua bao sóng gió của kiếp người, xin giúp con biết gạt bỏ tự ái để mở đường cho sự tha thứ có thể xảy ra trong các mối quan hệ hằng ngày của con.

THỰC HÀNH: Ai là người đang cần đến sự tha thứ của bạn trong giây phút này? Đọc một Kinh Lạy Cha rồi xin Chúa bạn cho bạn sức mạnh để tha thứ như Chúa tha thứ cho bạn vậy nhé.

From: Đỗ Dzũng

Hãy Tha Thứ (Hiền Thục)

KHÔNG BAO GIỜ SAI LẦM – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là tha đến bảy mươi lần bảy!”.

“Chỉ khi tha thứ, người ta mới không bao giờ sai lầm!” – Rustand.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa Chúa Nhật hôm nay mời gọi bạn và tôi nhân hậu, từ bi, xót thương như Thiên Chúa; nên những con người tha thứ. Vì khi tha thứ, chúng ta sẽ ‘không bao giờ sai lầm!’.

Bài đọc Huấn Ca cho thấy những cám dỗ nuôi lòng oán hận là điều Thiên Chúa ghê tởm, “Người với người cứ nuôi lòng hờn giận, thế mà lại xin Đức Chúa chữa lành!”. Đó là cám dỗ “sống cho chính mình” mà Kitô hữu phải tránh xa như Phaolô lưu ý trong bài đọc hai.

Nghĩ đến tình yêu, lòng tốt, sự dịu dàng, lòng thương xót… là điều dễ hiểu; chúng truyền cảm hứng cho chúng ta trở nên thánh thiện. Nhưng đôi khi, bạn và tôi cần nhiều hơn thế. Đây là một trong những lý do dẫn tới dụ ngôn hôm nay, bạn và tôi ‘không bao giờ sai lầm’ khi tha thứ! Chúa Giêsu nói với Phêrô, “Tha đến bảy mươi lần bảy!”.

Linh Thao của Ignatiô trình bày một cấu trúc, trong đó, vị linh hướng dẫn người tĩnh tâm đi trọn 30 ngày. Điều thú vị là Ignatiô không bắt đầu bằng việc mời gọi mỗi người suy gẫm về các nhân đức cao đẹp; thay vào đó, tuần đầu tiên, họ được yêu cầu suy gẫm sự khủng khiếp của tội và những hậu quả tàn khốc của nó. Bằng cách này, mắt họ mở ra trước tội lỗi mình; để trong ba tuần kế tiếp, họ sẽ có thái độ đúng đắn khi chiêm ngắm Chúa Giêsu.

Theo một nghĩa nào đó, Tin Mừng hôm nay thật lý tưởng để suy gẫm trong tuần đầu tiên với Ignatiô. Và vì lý do đó, bài Tin Mừng này thật quý báu để suy gẫm bất cứ lúc nào bạn và tôi muốn sắp xếp lại đời sống thiêng liêng. Bởi lẽ, chúng ta rất dễ trở nên tự mãn; cũng như dễ trở nên hâm hẩm trong cầu nguyện và lơi lỏng trong đời sống luân lý. Nếu đó là bạn ở bất kỳ mức độ nào thì Lời Chúa hôm nay đáng để chú ý thật cẩn thận và kỹ lưỡng.

Tội lỗi Chúa Giêsu đề cập hôm nay là tội không tha thứ. Rõ ràng, cơn thịnh nộ của Chúa sẽ giáng xuống những ai không biết tha thứ. “Đầy tớ độc ác” được tha “một món nợ rất lớn”. Người này là tất cả chúng ta! Bạn và tôi được tha một món nợ lớn bằng mạng sống Chúa Kitô. Hậu quả tội lỗi của chúng ta là cái chết của Ngài. Mỗi chúng ta đáng nhận án tử hình! Nhưng giờ đây, cái chết đã hoá nên phương tiện của sự sống mới qua việc tha tội. Và nếu muốn nhận sự tha thứ và sự sống mới đang chờ đợi, chúng ta phải thông phần trọn vẹn vào sự tha thứ của Thiên Chúa. Không chỉ nhận sự tha thứ, chúng ta còn phải tha thứ cho những người đã có lỗi với mình. Hoàn toàn! Thảy thảy! Không dè giữ!

Anh Chị em,

“Tha đến bảy mươi lần bảy!”. Mọi tội chúng ta phạm dù nặng đến đâu trước mắt Thiên Chúa, cũng chỉ là một món nợ nhỏ so với món nợ chúng ta nợ Ngài, “Đấng từ bi nhân hậu” như Thánh Vịnh đáp ca tuyên xưng. Do đó, đừng bao giờ ngần ngại “Tha đến bảy mươi lần bảy!”. Không bao giờ! Vì chúng ta sẽ ‘không bao giờ sai lầm’ khi tha thứ! Nếu điều này khó khăn và nếu việc suy gẫm về lòng thương xót, nhân hậu, từ bi và tình yêu của Thiên Chúa không buộc bạn phải hoàn toàn tha thứ cho tha nhân đến mức tối đa, hãy dành thời gian cho dụ ngôn này! “Ngươi không phải thương xót đồng bạn, như chính ta đã thương xót ngươi sao?”. Đó là những lời yêu thương Chúa Giêsu đang thức tỉnh chúng ta.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, trẻ em thường không giận lâu. Đừng để oán hờn gặm nhấm linh hồn con. Xin giải thoát con khỏi những dày vò đến từ sự không tha thứ!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: KimBang Nguyen

MỘT MÙA BỘI THU – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Chúc tụng Danh Thánh Chúa, tự giờ đây cho đến mãi muôn đời!”.

Trong “The Complete Disciple”, tạm dịch, “Thợ Lành Nghề”, Paul W. Powell mô tả một tình trạng khá buồn: “Nhiều nhà thờ nhắc tôi về một nhóm thợ ngồi xuống đứng lên trong kho nông cụ. Mỗi Chúa Nhật, họ đến nghiên cứu, mài cày, tra dầu vào máy; sau đó, đứng dậy, ra về. Chúa Nhật, họ trở lại, nghiên cứu, mài cày, tra dầu vào máy; sau đó, đứng dậy, ra về. Tuần này qua tuần khác, năm này qua năm khác, cũng ngần ấy việc! Không ai còn nhớ đến chuyện ra đồng. Vì thế, với họ, ‘một mùa bội thu’ là những gì thuộc về các giấc mơ!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Sẽ khá bất ngờ khi Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta nhìn lại ‘cánh đồng’ đời mình. Đúng hơn, nhìn lại những vụ mùa, năm tháng… xem đâu là thời điểm tốt nhất, đâu là mùa bội thu khi Danh Chúa được nhận biết như Thánh Vịnh đáp ca hát khen, “Chúc tụng Danh Thánh Chúa, tự giờ đây cho đến mãi muôn đời!”.

Hãy nhìn lại cuộc sống theo từng thập kỷ, từng năm và thậm chí, từng tháng; nhìn lại những vụ mùa ‘được’ nhất, ‘mất’ nhất! Chúa Giêsu chỉ cho chúng ta một phương thức tối đơn giản, “Xem quả thì biết cây!”. Hãy lục lọi trong các quãng thời gian khác nhau đó, đâu là ‘mùa được’ khi Danh Chúa rạng sáng; đâu là ‘mùa mất’ khi Danh Ngài bị che khuất. Thực tế, có khi thập giá và khó khăn dồn dập lại là thời điểm ‘được mùa’; có khi xem ra thành công, nhưng thực chất, chúng ta ‘mất trắng!’.

Qua thư Timôthê hôm nay, Phaolô nhận ra ơn cứu độ Thiên Chúa ban cho nhân loại và cho bản thân mình, “Đức Kitô Giêsu đã đến thế gian, để cứu những người tội lỗi, mà kẻ đầu tiên là tôi”. Phaolô nghiệm ra rằng, quãng thời gian Chúa Giêsu đau đớn nhất, chết chóc nhất lại là lúc Ngài mang về ‘một mùa bội thu’ cho Chúa Cha nhất! Từ đó, Phaolô dâng đời mình cho sứ vụ giữa cánh đồng dân ngoại và đã bội thu, khi Danh Chúa được nhận biết, “Kính dâng Ngài danh dự và vinh quang đến muôn thuở muôn đời!”.

Anh Chị em,

“Chúc tụng Danh Thánh Chúa!”. Cũng thế, cuộc đời của bạn và tôi tựa hồ một cánh đồng hứa hẹn những vụ mùa gặt hái cho Danh Chúa. Có những quãng thời gian; trong đó, những quyết định được thực hiện, những hoạt động được tham gia, khi đời sống cầu nguyện trở nên sâu sắc, dẫu đó có thể là những tháng ngày bi đát… nhưng chúng ta đã có ‘một mùa bội thu’. Tạ ơn Chúa vì Danh Ngài được hiển vinh! Đang khi bên cạnh đó, có thể có những vụ mùa mà bên ngoài là thành công với sự kiện này, sự kiện khác… nhưng đôi khi, bên trong, chỉ là trống rỗng, hão danh, vụ lợi và thực chất là chúng ta ‘mất trắng!’. Mất cả giống lẫn công, cả chài lẫn chì. Đó là những vụ mùa mà danh bạn và tôi ‘rạng sáng’, đang khi Danh Chúa thì ‘tắt ngủm!’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con sống ‘văn hoá nhàn rỗi’, suốt ngày đứng lên ngồi xuống, đi ra đi vào; cho con biết nghiên cứu, mài cày, tra dầu vào máy và ‘lái xe ra đồng’, hầu có thể có ‘một mùa bội thu’ đúng nghĩa!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: KimBang Nguyen