VIẾT CHO NHỮNG NGÀY CUỐI NĂM…

Gieo Mầm Ơn Gọi

Tạm biệt nhé những buồn vui năm cũ

Những vấn vương và cả những đau thương

Tạm xếp lại bao ước vọng chưa tròn

Ta dọn lòng đón chào một tuổi mới.

Đừng lắng lo về ngày mai chưa tới

Tiếc nuối được gì thời khắc đã xa?

Hãy sống hết mình mỗi phút giây qua

Mỉm cười trên cả thăng trầm, dâu bể.

Nhớ yêu thương ngay khi còn có thể

Bởi ngày mai ai đoán được chữ “ngờ”

Hãy cứ tin yêu, hãy cứ dại khờ

Để mỗi giờ trôi qua không hoang phí.

Mặc kệ bao người sống bằng lý trí

Em hãy yêu và sống với con tim

Hạnh phúc đâu xa mà phải kiếm tìm

Cuộc đời có bao lâu mà hờ hững…

Vân Jenny


 

Chính Người sẽ cứu dân Người khỏi tội lỗi của họ.”-Cha Vương 

Thứ Hai zui zẻ và bình yên trong Chúa nhé

Cha Vương 

Thứ 2: 18/12/2023

TIN MỪNG: “Này ông Giu-se, con cháu Đa-vít, đừng ngại đón bà Ma-ri-a vợ ông về, vì người con bà cưu mang là do quyền năng CHÚA Thánh Thần. Bà sẽ sinh con trai và ông phải đặt tên cho con trẻ là Giê-su, vì chính Người sẽ cứu dân Người khỏi tội lỗi của họ.” (Mt 1:20b-21)

SUY NIỆM: Một điều mà con người không thể đoán trước được đó là tương lai. Kể cả ngành tử vi, bói toán, cho đến chuyên gia tướng số đều không thể biết rõ cuộc đời của ta. Khi tạo dựng con người, Chúa đã an bài mọi sự. Mọi công trình và số phận của con người đều nằm trong sự quan phòng của Ngài. Có những việc Chúa làm bạn có thể hiểu được nhưng có những việc Ngài làm vượt tầm hiểu biết của con người. Vậy người đời mới có câu: cuộc sống là một “mầu nhiệm”.  Đã là “mầu nhiệm” thì với trí hiểu của con người bạn không thể nào hiểu hết được. Có lẽ đây là điều mà Thánh Giuse băn khoăn bối rối khi được biết “bà Maria đã có thai do quyền năng CHÚA Thánh Thần.” Vì thánh Giuse là người công chính, nên ông đã đặt hết niềm tin và hy vọng vào kết hoạch của Thiên Chúa, ngài để bàn tay Thiên Chúa dẫn đưa chứ không nằng nặc bắt Chúa phải làm theo ý ông. Ước mong bạn hãy noi gương Thánh Giuse đặt hết niềm hy vọng vào bàn tay quan phòng của Chúa. Nếu bạn sống trong hy vọng bạn sẽ thấy rõ ràng rằng Chúa là người Tài Xế Uber trứ danh bạn chỉ là người hành khách thôi. Ngài không bỏ rơi bạn đâu mà sợ.

 LẮNG NGHE: Chúc tụng ĐỨC CHÚA là THIÊN CHÚA Ít-ra-en, chỉ có Ngài làm nên những công trình kỳ diệu. Muôn muôn đời xin chúc tụng danh CHÚA hiển vinh, ước gì vinh quang CHÚA chiếu toả khắp hoàn cầu! (Tv 72:18-19)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, xin giúp con cảm nhận được sự quan phòng của Chúa để con dám lao mình vào bàn tay ân cần săn sóc của Chúa đang rộng mở để đón nhận con.

THỰC HÀNH: Điều gì đang làm bạn lo sợ và bối rối? Mời bạn đọc chậm và suy niệm Kinh Tin-Cậy-Mến.

From: Do Dzung

Diệu Hiền – TRONG TÌNH CHÚA QUAN PHÒNG-Sáng tác: Phanxico 

Anh em hãy vui mừng luôn mãi và cầu nguyện không ngừng. Hãy tạ ơn trong mọi hoàn cảnh

Ngày Chúa Nhật Vui, vui thật là vui trong Chúa!

Cha Vương

 CN: 17/12/2023

TIN MỪNG: Anh em hãy vui mừng luôn mãi và cầu nguyện không ngừng. Hãy tạ ơn trong mọi hoàn cảnh. Anh em hãy làm như vậy, đó là điều Thiên Chúa muốn trong Đức Ki-tô Giê-su. (1 Tx 5:16-18)

SUY NIỆM: Có một lần mình hỏi mẹ: Mẹ ơi, mẹ có vui không? Mẹ trả lời: vui gì mà vui! Đang buồn thối ruột đây này. Tuy mẹ mình là một người rất hoạt bát và mạnh mẽ trong đức tin những cũng không tránh khỏi những buồn chán, thất vọng, xao xuyến, sợ hãi, khô khan chiếm lấy lòng mình. Không phải lúc nào cũng thấy Chúa gần bên, ấm áp và thân thiện. Những lúc khó khăn đó lại có thể là dịp để ta tập yêu Ngài cách nhưng không—không đòi hỏi, không tính toán, không so đo, tin Ngài là không chỉ đi tìm điều có ích hơn cho chính mình, và kiên nhẫn đợi chờ quà tặng bất ngờ do Ngài gửi đến. Đó là tâm tình của ngày Chúa Nhật Vui (Gaudete Sunday), “hãy vui mừng luôn mãi và cầu nguyện không ngừng. Hãy tạ ơn trong mọi hoàn cảnh.” Tạ ơn là lời cầu nguyện tốt nhất trong mọi hoàn cảnh đó bạn.

LẮNG NGHE: Nguyện chính Thiên Chúa là nguồn mạch bình an, thánh hóa toàn diện con người anh em, để thần trí, tâm hồn và thân xác anh em, được gìn giữ vẹn toàn, không gì đáng trách, trong ngày Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta, quang lâm. (1 Tx 5:23)

 CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, Mùa Vọng không chỉ là chuẩn bị bầu không khí bên ngoài, nhưng còn là chuẩn bị tâm hồn, sẵn sàng đón nhận sự hiện diện của Chúa trong cuộc sống hàng ngày, con xin lỗi Chúa vì những ngày qua con đã dành rất nhiều thời gian cho việc trang trí đèn Noel, mua sắm tặng quà, ăn uống mà quên đi việc chuẩn bị tâm hồn cho xứng đáng để đón Chúa vào tâm hồn con.

THỰC HÀNH: 2 tuần của Mùa Vọng đã qua rồi, bạn đã và đang làm gì cho mình để chuẩn bị đón Chúa? Cố gắng lên nhé.

From: Do Dzung

Mừng vui lên Sion 

ĐỌC ĐỂ NHẮC NHỚ CHO CHÍNH MÌNH

Thao Teresa

“Ma quỷ có được phép quấy phá chúng ta trong giờ chết không?

-Có, tuy nhiên, Chúa ban ơn cho chúng ta đủ sức chống trả lại và xua đuổi nó bởi vì nếu chúng ta không muốn thì ma quỷ chịu thua không làm gì được.

Cách dọn mình khi sắp chết:

Đó là hãy hoàn toàn phó thác cho Chúa và phó dâng cho Người mọi sự đau khổ của mình, là hãy vui mừng hân hoan với Chúa.

Thái độ tốt nhứt trước một người sắp qua đời:

Tốt nhất là cầu nguyện cho họ, giúp họ dọn mình chết lành, cần phải cho họ biết Sự Thật.

Lời khuyên cho người muốn nên thánh ngay ở đời này:

Họ hãy hết sức khiêm nhường, đừng quá lo lắng về mình. Cái bẫy lớn nhứt ma quỷ dùng để cám dỗ là sự kiêu ngạo.

Nguy cơ nào khiến người ta dễ sa hoả ngục:

Đó là không muốn đến với Thiên Chúa.”

Vincent Đình Trọng


 

Nỗi Bất Hạnh Của Những Kẻ Không Có Đức Tin

Kimtrong Lam

ĐAU KHỔ

Khốn cho những kẻ không có đức tin vì họ sẽ chẳng tìm thấy được niềm ủi an trong những giây phút đau khổ và nhất là khi phải đứng trước cái chết.

Đúng thế. Dù chúng ta có thành công trên đường đời, dù gia đình chúng ta có đầy đủ mọi tiện nghi vật chất, dù bản thân chúng ta luôn sống trong nhung lụa và được hưởng thụ mọi vui thú, thì cũng có những lúc tâm hồn chúng ta khao khát một niềm an ủi và kiếm tìm một niềm hạnh phúc. Đó là những lúc chúng ta phải đau khổ.

Có một nhà bác học người Anh đã kể lại một câu chuyện như sau :

Hôm đó, trong khi đi dạo tại khu vực “ổ chuột” dành cho dân ngèo tại

thành phố Dublin, ông đã gặp một người đàn bà đang nằm hấp hối bên vỉa hè. Người đàn bà ấy đã hỏi :

– Ông có phải là bác sĩ hay không ?

Ông trả lời :

– Không. Thế nhưng, bác sĩ cũng sắp tới.

Người đàn bà nói tiếp :

– Xin ông hãy cầu nguyện để tôi khỏi chết trong tội lỗi.

Nhà bác học quì xuống bên cạnh bệnh nhân và cầu nguyện cho tới khi bác sĩ và vị linh mục đến. Người đàn bà liền nói :

– Xin Chúa trả công cho ông và bây giờ tôi rất vui mừng và sung sướng.

Nhà bác học thầm nghĩ :

– Nếu tôi đem những kiến thức của tôi ra để nói với người đàn bà ấy, liệu có ích lợi gì…người đàn bà chỉ xin tôi cầu nguyện để được chết trong bình an.

Trong khi đó, kẻ không có đức tin, kẻ vô tín ngưỡng biết dựa vào đâu để tìm cho mình niềm an ủi ?

Dù không tin vào Thiên Chúa chăng nữa, thì vẫn còn tội lỗi. Phải. Tội lỗi đè nặng trên chúng ta như một tảng đá, làm cho chúng ta phải đau khổ và chẳng hề được nguôi ngoai.

Con người đi tìm hạnh phúc trong khoa học, nhưng khoa học không thể nào thỏa mãn các nhu cầu cần thiết và chính đáng của chúng ta. Nếu chúng ta nghi ngờ và chán nản, thì còn đâu là hạnh phúc. Nếu chúng ta ngao ngán và thất vọng, thì còn đâu là hạnh phúc.

Ai sẽ đem lại sức mạnh và can đảm khi chúng ta gặp phải gian nan và thử thách ? Ai sẽ đem lại an ủi và khích lệ khi chúng ta đau yếu và bệnh tật ? Ai sẽ đem lại câu trả lời cho chúng ta trong giây phút khổ đau và bất hạnh ?

Như vậy, khốn cho những kẻ không có đức tin vì họ không tìm thấy được sự bình an. Chúng ta hãy nghe Anatole France, một tiểu thuyết gia nổi tiếng và cũng là một kẻ vô thần, luôn phỉ báng tôn giáo, ông đã tâm sự về cuộc đời mình như sau :

– Phải chi bạn thấu hiểu được cõi lòng tôi, bạn sẽ kinh hãi thụt lùi. Tôi tưởng trên trần gian này không ai bất hạnh hơn tôi…người ta thấy tôi được may mắn thì phân bì và ghen tương, nhưng còn tôi, tôi chẳng bao giờ biết hạnh phúc là gì, dù chỉ một ngày, một giờ, một phút mà thôi cũng chẳng có.

CÁI CHẾT

Nhưng bất hạnh hơn cả cho kẻ không có đức tin, đó là khi họ phải đối diện với cái chết.

Dù những bản thánh ca Giáng sinh không làm cho tâm hồn họ bồi hồi xúc động, dù hồi chuông Phục sinh reo vang những tiếng mừng vui Alleluia không gợi lên cho họ điều gì, thì đứng trước ngôi mộ của một người thân yêu vừa mới qua đời, chắc hẳn một ý tưởng sẽ lóe lên trong đầu óc họ :

– Một ngày kia, tôi cũng sẽ phải trở về với hư vô và thân xác tôi chỉ còn lại một nắm cát bụi.

Hay như Nguyễn Du đã viết :

– Trăm năm nào có gì đâu,

Chẳng qua một nắm cỏ khâu xanh rì.

Nhưng đối với chúng ta, những người có đức tin thì khác. Chết không phải là hết, không phải là rơi vào khoảng hư vô. Thân xác của chúng ta có thể trở về cát bụi, nhưng tư tưởng, tình cảm và ước vọng…hay nói cách khác linh hồn của chúng ta không do thân xác, nên cũng không thể trở về cát bụi.

Nhờ cái chết, chúng ta mới được bước vào cõi sống. Và như thế, cái chết chính là khung cửa hẹp dẫn chúng ta vào miền hạnh phúc vĩnh hằng.

Bởi đó, chúng ta có thể bình thản và hân hoan đón nhận cái chết. Nó sẽ làm cho tâm hồn chúng ta trở nên xinh đẹp, còn xinh đẹp hơn cả những ngọn núi cao vút, những cánh hoa đồng nội, hay những bức tượng bằng cẩm thạch, bởi vì linh hồn chúng ta được dựng nên giống hình ảnh Thiên Chúa và được sống đời đời.

Giây phút trọng đại nhất của cuộc sống sẽ đến, khi tôi trút hơi thở cuối cùng và nghỉ yên trong vòng tay của những người thân yêu. Lúc bấy giờ, tôi không còn thuộc về tôi nữa, linh hồn tôi rời bỏ thân xác tôi, nó sẽ đi đâu nhỉ ? Đức tin sẽ lặp lại lời Chúa đã phán :

– Hỡi những ai mệt mỏi và gồng gánh nặng nề, hãy đến với Ta. Ta sẽ nâng đỡ và bổ sức cho các ngươi.

Và nhất là : – Ai tin Ta, sẽ không phải chết bao giờ.

Đứng trước cái chết, chỉ những người có đức tin mới được hạnh phúc. Còn những kẻ không có đức tin sẽ phải khổ đau.

Chúng ta hãy nhìn lại cái chết của Mirabeau, một nhân vật nổi tiếng của cuộc Cách mạng Pháp năm 1789. Trên giường bệnh, ông đã bị day dứt cùng khốn. Ông đòi pha thuốc thơm để tắm rửa, lấy vòng hoa để đội trên đầu, mời các nhạc sĩ tới để gẩy đàn cho ông được chết cách êm đềm, nhưng vô ích, chính sự không tin đã dày vò ông và làm cho ông chết đi trong khổ đau tuyệt vọng.

Hay như Voltaire đã dành suốt cả một đời để công kích Giáo Hội và quyết tâm hạ bệ Thiên Chúa. Chính ông đã tuyên án :

– Hai mươi năm nữa Thiên Chúa sẽ phải về hưu vì không còn một ai phụng sự Ngài.

Và đúng hai mươi năm sau, ông đã chết bằng một cái chết thê thảm nhất. Ông đã nhìn thấy những hình ảnh hãi hùng và đã kêu lên :

– Một bàn tay kéo tôi lại với Thiên Chúa…nhưng ma quỉ đã đến bắt tôi…và hỏa ngục đang chờ đón tôi..

Rồi ông tru trếu và giãy dụa. Chứng kiến cảnh tượng ấy, bà già giúp việc đã nói :

– Tôi không muốn phải nhìn một kẻ vô đạo chết nữa. Nếu ma quỉ có chết, thì cũng không thể chết dữ hơn Voltaire!

Nếu một bông hoa bị ngắt khỏi cành, nó sẽ tàn héo. Nếu một giọt nước trong rơi xuống trên đống bùn, nó sẽ trở thành nhơ nhớp. Nếu một con cá bị bắt lên khỏi lòng biển cả, nó sẽ chết. Nếu một con chim nhỏ bị rơi khỏi tổ, nó sẽ khó mà sống được. Con người cũng thế, một khi xa lìa Thiên Chúa, chắc chắn sẽ lâm vào tình trạng tàn héo, nhơ nhớp và chết chóc như vậy.

Thật khốn cho kẻ không có đức tin vì họ không tìm thấy được niềm ủi an khi đứng trước những đau khổ và nhất là khi phải đối diện với cái chết.

Ái Chân, sưu tầm.


 

LỚN LÊN TRONG SỰ NHẬN BIẾT- Lm. Minh Anh, Tgp. Huế 

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế 

“Êlia đã đến rồi và họ không nhận ra ông!”

“Một trong những lý do tại sao những người trưởng thành ngừng phát triển và không muốn học hỏi, là họ ngày càng ít sẵn sàng chấp nhận rủi ro và thất bại hơn.  Họ không còn muốn ‘lớn lên trong sự nhận biết;’ vì thế, họ chóng già!” – John Gardner.

Kính thưa Anh Chị em,

Không chỉ “chóng già”, không ‘lớn lên trong sự nhận biết’ có thể khiến con người mất ơn cứu độ!  Lời Chúa hôm nay nói đến Êlia, vị ngôn sứ vĩ đại, được Chúa Giêsu đồng hoá với Gioan Tiền Hô.  Người Do Thái đương thời đã không nhận ra ông, Chúa Giêsu buộc lòng nói lên sự thật này, “Êlia đã đến rồi và họ không nhận ra ông!”

Bài đọc Huấn Ca nói đến uy tín lẫm liệt của Êlia.  Người Do Thái tin rằng, theo sách Malachia, Êlia sẽ tái thế, chấn hưng mọi sự để dọn đường cho Đấng Messia.  Vì vậy, sẽ không ngạc nhiên khi các môn đệ thắc mắc với Chúa Giêsu, “Êlia phải đến trước!”  Ngài trả lời, “Êlia đã đến rồi và họ không nhận ra ông!” Ngài cho biết, Gioan là hiện thân của Êlia; Ngài mời họ ‘lớn lên trong sự nhận biết’ vô cùng quan trọng này.

‘Lớn lên trong sự nhận biết’ là một kiểu thức nhận biết sâu sắc bằng trái tim những gì mà với mắt thường, con người không thể nhận thức.  Với ý nghĩa này, Chúa Giêsu muốn nói với người đương thời rằng, họ đã không nhận ra Gioan theo cách thức này.  Gioan chính là Êlia, người mà các nhà tiên tri đã loan báo, sẽ đến để chuẩn bị cho sự xuất hiện của chính Ngài, Đấng Cứu Độ Thế Giới.  Nếu họ nhận ra Gioan là Êlia, hẳn họ đã không “đối xử với ông như ý họ muốn;” Gioan đã bị trảm quyết!

Không nhận ra Gioan, người đương thời cũng sẽ không nhận ra Đấng Gioan dọn đường.  Chúa Giêsu báo trước số phận của Ngài rồi đây cũng sẽ chẳng hơn gì Gioan, “Con Người sẽ phải đau khổ bởi họ.”  Họ cũng sẽ đối xử với Ngài như họ muốn; Gioan bị chặt đầu, Ngài bị đóng đinh!  Thánh Vịnh đáp ca thật sâu sắc, “Lạy Thiên Chúa, xin phục hồi chúng con, xin tỏa ánh tôn nhan rạng ngời, để chúng con được ơn cứu độ!”  ‘Lớn lên trong sự nhận biết’ mang ý nghĩa được phục hồi, biết thống hối, được chữa lành và mở mắt đức tin; một sự phục hồi chuẩn bị cho việc hưởng nhận ơn cứu độ.  Mùa Vọng, còn là mùa ăn năn để hưởng nhận ơn tha thứ hầu hiểu được quà tặng Giêsu, Quà Tặng Cứu Độ!

Anh Chị em,

“Êlia đã đến rồi, và họ không nhận biết ông!”  Chúng ta có thể tiếp tục không nhận ra Chúa Giêsu. Ngài đang hiện diện với chúng ta trong Lời, các Bí tích, đặc biệt Bí tích Thánh Thể.  Ngài hiện diện với chúng ta trong những anh chị em chung quanh; trong những con người yếu đuối và dễ bị tổn thương.  Ngài hiện diện với chúng ta từ sâu thẳm trong trái tim mỗi người qua tiếng lương tâm.  Dẫu Ngài hiện diện theo nhiều cách, dưới nhiều hình thức, nhưng dường như chúng ta vẫn chưa nhận ra Ngài.  Chưa nhận ra Ngài, chúng ta sẽ đối xử với Ngài ‘theo ý chúng ta muốn!’  Mùa Vọng, mùa xin ơn chữa lành đôi mắt đức tin để ‘lớn lên trong sự nhận biết’ Giêsu, Đấng đã đến, đang đến và sẽ đến để ban ơn cứu độ!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, không chỉ để khỏi “chóng già,” cho con ‘lớn lên trong sự nhận biết’ Chúa để ‘chóng nên thánh!’” Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế 

From: Langthangchieutim


 

 ĐỜ ĐẪN THIÊNG LIÊNG-Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Chúng tôi thổi sáo cho các anh, mà các anh không nhảy múa!”.

Một nhà thơ cổ viết, “Thiên thần Niềm Tin đi vào căn phòng lòng tôi; vừa đi, vừa hát, vừa thổi sáo. Những vị khách lần lượt ra đi. Sợ Hãi và Lo Lắng, Đau Buồn và Ảm Đạm lao vào màn đêm! Tôi tự hỏi, làm sao có thể có được hoà bình như vậy? Thiên thần thì thầm, ‘Bạn không thấy sao? Các nhân vật đó thực sự không thể cùng tôi chung sống!’”.

Kính thưa Anh Chị em,

Sẽ rất thú vị khi Lời Chúa hôm nay cho biết, không chỉ thiên thần của niềm tin, nhưng chính Chúa Giêsu vẫn đi vào lòng chúng ta; Ngài vừa đi, vừa hát, vừa thổi sáo. Tiếc thay, nhiều lúc không hơn gì lũ trẻ ngoài chợ, chúng ta cứ ‘đờ đẫn thiêng liêng!’.

Bài đọc Isaia biểu lộ ‘nhã nhạc’, những giai điệu yêu thương, Thiên Chúa hát cho dân Ngài, “Giả như ngươi lưu ý đến mệnh lệnh của Ta, thì bình an của ngươi sẽ chan chứa như dòng sông, công chính của ngươi dạt dào như sóng biển”. Nhưng Israel bỏ ngoài tai! Với bài Tin Mừng, Chúa Giêsu gặp điều tương tự, Ngài cất giọng mà xem ra không ai hưởng ứng! Họ từ chối Ngài; gán cho Ngài là ‘bợm nhậu’, gán cho Gioan là ‘quỷ ám’.

Với chúng ta, nếu không muốn nghe những gì Thiên Chúa nói, chúng ta cũng thường hợp lý hoá cách này cách khác để khéo từ chối thông điệp của Ngài; và ngày này qua ngày khác, chúng ta đi đến chỗ ‘đờ đẫn thiêng liêng!’. Bạn và tôi cần phân biệt bản chất sứ điệp và cách thức sứ điệp loan truyền! Phaolô viết, “Chúng tôi mang kho tàng ấy trong những bình sành”. Chiếc bình thực sự không quan trọng cho bằng những gì nó ẩn chứa. Cũng thế, điều quan trọng không phải là các tác nhân hoặc phát ngôn nhân, nhưng điều quan trọng là nhận ra rằng, Thiên Chúa có thể đang ‘thổi sáo và hát’ cho tôi qua họ. Một số các thánh có những điểm yếu nghiêm trọng; nhưng trên thực tế, nhiều vị đã làm thánh ‘vì’ và ‘nhờ’ những yếu đuối đó!

Thánh Vịnh đáp ca hôm nay thật sâu sắc, “Lạy Chúa, ai theo Ngài, sẽ nhận được ánh sáng ban sự sống!”. Chúng ta sẽ nhận được ánh sáng nếu thực sự biết lắng nghe và nhận ra mình đang ở trong bóng tối. Rất ‘ít người’ trong chúng ta lắng nghe một sứ điệp mà không ‘sàng lọc’ nó qua lịch sử hoặc phong cách của người chuyển tải. Khi tôi chia sẻ Lời Chúa cho 20 người, có thể sẽ có đến 20 thông điệp khác nhau. Điều đó không có gì sai, với điều kiện, mỗi người thực sự nghe cho được những gì Chúa đang soi rọi và không để mình rơi vào ‘đờ đẫn thiêng liêng!’.

Anh Chị em,

“Các anh không nhảy múa?”; “Không đấm ngực khóc than!”. Có thể bạn và tôi không nhảy múa, không khóc than vì chúng ta để cho “sợ hãi và lo lắng, đau buồn và ảm đạm” chiếm cứ. Đó không phải là những gì Thiên Chúa muốn! Bên cạnh đó, là thái độ ‘không nóng không lạnh’ của mỗi người. Tất cả những điều này có thể dẫn chúng ta đi đến chỗ ‘đờ đẫn’. Chúa Giêsu vẫn ‘đang thổi sáo và đang hát’ mỗi ngày trên các bàn thờ, trong Lời, các Bí tích, các biến cố và qua những anh chị em chung quanh; Ngài đang làm điều đó cách nhẫn nhịn. Mùa Vọng, mùa bạn và tôi để cho “sợ hãi và lo lắng, đau buồn và ảm đạm lao vào màn đêm” hầu có thể nghe được ‘nhã nhạc’ yêu thương của Chúa!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, con tin rằng, Chúa vẫn đang đi vào căn phòng lòng con mỗi ngày, đang ‘hát’, đang ‘thổi sáo’ nhằm biến đổi con. Đừng để con ‘đờ đẫn mãn tính!’”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: KimBang Nguyen


 

Yêu là muốn những điều tốt lành cho người mình yêu dù mình có bị thua thiệt

Một ngày tràn ngập tình yêu của Chúa nhé. Hãy yêu như Chúa yêu vậy.

Cha Vương 

Thứ 6: 15/12/2023

TIN MỪNG: Thật vậy, ông Gio-an đến, không ăn không uống, thì thiên hạ bảo: “Ông ta bị quỷ ám.” Con Người đến, cũng ăn cũng uống như ai, thì thiên hạ lại bảo: “Đây là tay ăn nhậu, bạn bè với quân thu thuế và phường tội lỗi.” Nhưng đức Khôn Ngoan được chứng minh bằng hành động.” (Mt 11:18-19)

SUY NIỆM: Giận thương buồn tủi hay hạnh phúc sướng vui là những cung bậc tình cảm thường nhật của cuộc sống con người. Điều quan trọng là giận rồi để mà thương mới là chân lý, đừng để “giận quá hoá ngu” là nguy hại lắm bạn ạ. Giận thương là hai trạng thái bình thường của con người. Còn đối với Thiên Chúa thì khác. Ngài yêu thương bạn bằng một Tình Yêu chung thuỷ. Trong tim Ngài chỉ có yêu thương, nếu bạn thấy có một tí giận nào đó thì cũng chỉ vì yêu mà thôi. Ngài yêu thương đến độ hiến mạng sống cho người mình yêu, yêu đến độ lấy thân mình để nuôi sống người mình yêu, yêu đến độ dám chết cho người yêu để người yêu được sống và được sống hạnh phúc. Dù tình yêu có bị phản bội, có bị bỏ rơi (như các tông đồ đã bỏ Chúa, như Phêrô đã chối Chúa) thì Ngài vẫn tha thứ, vẫn yêu. Yêu là muốn những điều tốt lành cho người mình yêu dù mình có bị thua thiệt. Tình yêu này được chứng minh bằng hành động chứ không bằng cảm xúc. Đó là lý do tại sao chỉ có trong Thiên Chúa con người mới có thể yêu thương, tin tưởng, tha thứ và chung thủy với nhau trọn đời.

LẮNG NGHE: Lòng bác ái không được giả hình giả bộ. Anh em hãy gớm ghét điều dữ, tha thiết với điều lành; thương mến nhau với tình huynh đệ, coi người khác trọng hơn mình; nhiệt thành, không trễ nải; lấy tinh thần sốt sắng mà phục vụ Chúa. (Rm 12:10-11)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, trong Mùa Vọng này xin giúp con chuẩn bị tâm hồn cho Chúa đến. Vì Chúa đến để “đem yêu thương vào nơi oán thù, đem thứ tha vào nơi lăng nhục, đem an hoà vào nơi tranh chấp đem chân lý vào chốn lỗi lầm. Xin giúp con trở thành khí cụ cho bình an của Chúa mọi nơi mọi lúc hôm nay.

THỰC HÀNH: Tại sao đức tin lại giúp người ta chung thủy trong đời sống gia đình? Hãy tự trả lời đi.

From: Do Dzung

Xin Định Nghĩa Tình Yêu – Như Mai 

TRÚT BỎ HƯ DANH ĐỂ ĐƯỢC RÓT ĐẦY ÂN SỦNG – Lm Trần Ngà

Lm Trần Ngà

Vào thời Minh Trị thiên hoàng tại Nhật Bản (1860-1912), Nan-in, một thiền sư Nhật, tiếp một vị giáo sư đại học đến tham vấn về thiền.

Nan-in mời trà. Ông châm trà đầy tách của khách nhưng vẫn tiếp tục rót thêm như một người đãng trí.

Vị giáo sư ngồi nhìn nước trong tách tràn ra cả mặt bàn nên không kìm mình được nữa, liền thưa: “Thưa Thầy, đầy tràn cả rồi.  Xin đừng rót nữa.”

Thiền sư Nan-in thản nhiên đáp: “Giống như tách trà nầy, đầu óc ông cũng đầy ắp những quan niệm, những tư tưởng.  Làm sao tôi có thể giải bày thiền cho ông được, trừ khi ông làm cạn cái tách của ông trước.” (Trích: Góp nhặt cát đá của thiền sư Muju, Đỗ Đình Đồng dịch, Lá Bối xuất bản).

Một chiếc ly đã đầy tràn thì không thể rót gì thêm được.  Một cái thùng đầy cát thì không thể đổ thêm gạo, bắp hay bất cứ thứ gì.  Cũng thế, một tâm hồn đầy kiêu căng, tự mãn, tham lam… thì đâu còn chỗ trống cho Thiên Chúa rót thêm ân sủng vào.

Trang Tin Mừng hôm nay mời chúng ta hãy hướng về một nhân vật quan trọng của Mùa Vọng là Gioan Tẩy Giả, một con người sẵn sàng trút bỏ mọi tham vọng và hư danh, trở thành tách trà rỗng không; nhờ đó, ông đã được Thiên Chúa rót đầy.

**********************************

Người đời bị cuốn hút bởi lợi danh và cố làm gia tăng giá trị mình bằng những lớp vỏ bên ngoài.

Tiêu biểu cho hạng người nầy là những biệt phái thời Chúa Giêsu.  “Họ làm mọi việc cốt để cho thiên hạ thấy.  Họ đeo những hộp kinh thật lớn, mang những tua áo thật dài.  Họ ưa ngồi cỗ nhất trong đám tiệc, chiếm hàng ghế đầu trong các hội đường, ưa được người ta chào hỏi ở những nơi công cộng và được thiên hạ gọi là “ráp-bi.”  (Mt 23, 5-6).

Còn người thời nay thì tìm cách làm gia tăng giá trị của mình bằng những đồ trang sức đắt giá, bằng xe hơi sang trọng, bằng dinh thự nguy nga.

Trong khi đó, Gioan chê bỏ những “lớp vỏ” hào nhoáng của người đời.  Người chỉ cần cào cào châu chấu trong hoang mạc làm thức ăn; chỉ cần tấm da thú thô sơ làm áo mặc (Mt 3,4).

Người đời khát khao danh vọng, muốn khoác cho mình nhiều danh hiệu cao sang; còn Gioan thì trái lại, ông tước bỏ hết mọi danh hiệu cao quý mà người đời khoác cho ngài.

Thời bấy giờ Gioan là người tiếng tăm lỗi lạc.  Có luồng dư luận cho rằng ông là Đức Kitô, một tước hiệu cao cả đầy vinh dự.  Gioan trả lời với các tư tế và các thầy Lê-vi từ Giê-ru-sa-lem rằng ông chẳng phải là Đấng Kitô.  Ông đã không nhận vơ cho mình một danh hiệu rất cao quý.

Thế rồi có dư luận cho rằng ông là ngôn sứ Êlia vĩ đại giáng lâm, vì theo kinh thánh thì vị ngôn sứ nầy phải đến trước để dọn đường cho Đấng Cứu Thế; Gioan cũng từ chối tước hiệu nầy.  Thế là ông lại trút bỏ thêm một vinh dự thứ hai.

Có một số khác nghĩ rằng nếu ông không là Đấng Kitô, không là ngôn sứ Êlia, ít nữa thì ông cũng là một vị ngôn sứ cao cả nào đó (Ga 1, 21b).  Gioan cũng từ khước luôn cả danh hiệu nầy.

Và đang khi nhiều người coi trọng phép rửa của Gioan, đã tuôn đến với ông đông đảo, xin ông làm phép rửa cho mình, thì Gioan khiêm tốn nói rằng phép rửa của ông chỉ là phần chuẩn bị cho một phép rửa khác quan trọng hơn, do một Đấng rất cao cả cử hành mà ông chẳng đáng cởi quai dép cho Đấng ấy: “Tôi đây làm phép rửa trong nước.  Nhưng có một vị đang ở giữa các ông mà các ông không biết.  Người sẽ đến sau tôi và tôi không đáng cởi quai dép cho Người.” (Ga 1, 26-27).

Và đang khi danh tiếng của Gioan vang dội, còn Chúa Giêsu chưa được nhiều người biết đến, thì Gioan đã tự xoá mình đi, để cho Chúa Giêsu được tỏa sáng.  Gioan nói: “Người phải nổi bật lên, còn tôi phải lu mờ đi.” (Ga 3,30).

Thế là Gioan đã trút bỏ hết mọi vinh dự người ta gán cho mình, chỉ nhận mình là tiếng kêu trong sa mạc hoang vu. (Ga 1, 23).

Gioan đã hạ mình xuống, nên đã được Thiên Chúa nâng lên.  Gioan đã trút bỏ mọi thứ vinh quang và của cải, trở thành trần trụi rỗng không, nên Thiên Chúa đã đổ đầy ân sủng cho người.  Nhờ đó, Gioan trở nên vị ngôn sứ rất cao cả.  Chính Chúa Giêsu đã xác nhận sự cao cả của ông.  “Tôi nói thật với anh em: trong số phàm nhân đã lọt lòng mẹ, chưa từng có ai cao trọng hơn ông Gioan Tẩy Giả” (Mt 11, 11).

*********************************

Gioan đã tự xoá mình đi nhưng người đã sáng bừng lên như một ngôi sao trên bầu trời Hội Thánh.  Gioan luôn hạ mình xuống nhưng Giáo Hội vẫn hằng ngưỡng mộ người suốt dòng thời gian.  Cuộc đời khiêm hạ của thánh nhân mãi mãi là tấm gương sáng ngời cho bao thế hệ nối tiếp.

Lạy Chúa Giêsu,

Chiếc ly đời con chất chứa đầy tự mãn, kiêu căng, tham lam, ích kỷ và chúng con vẫn quyến luyến gắn bó với chúng cho đến mãn đời.

Xin thương giúp chúng con có đủ nghị lực và quyết tâm trút bỏ những thứ cặn bã đáng ghét đó đi cho tâm hồn được rỗng không.

Có làm được như thế, chúng con mới trở thành ống sáo rỗng để Chúa tấu lên những khúc hoan ca.

Chỉ khi đó, chúng con mới trở nên một chiếc ly, chiếc bình trống không để cho Chúa rót đầy tình yêu và ân sủng. 

Lm Trần Ngà (Trích trong ‘Cùng Đọc Tin Mừng’)

From: Langthangchieutim


 

Thánh Gioan Thánh Giá, Linh mục, Tiến sĩ.

Chúc bạn ngày Thứ 5 bình an và cảm nhận được sự ấm áp của Chúa đang ôm ấp bạn nhé.

Cha Vương

Thứ 5: 14/12/2023

Hôm nay 14/12, Giáo hội mừng kính thánh Gioan Thánh Giá, Linh mục, Tiến sĩ. Thánh Gioan Thánh Giá sinh tại Tây Ban Nha năm 1542. Ngài thừa hưởng tinh thần nghèo khó và hy sinh từ cha mẹ. Cha ngài đã từ bỏ địa vị quí tộc cao sang, tiện nghi và giàu có dể kết hôn với cô gái nghèo con của một người thợ dệt vải. Khi cha ngài qua đời mẹ ngài đã sống vất vả nghèo đói, quên mình để làm tất mọi công việc thấp kém hèn mọn để nuôi con. Thánh Gioan đã noi gương cha mẹ mình dấn thân vào một cuộc tình ái bao la rộng lớn hơn: yêu mến Thiên Chúa và tha nhân.

Ðã có những lần Gioan phải nhịn đói vì thiếu ăn. Mới 14 tuổi Gioan đã phải đi làm lao công trong bệnh viện, nhìn thấy cảnh đau đớn khốn khổ của bệnh nhân nên Gioan nhận biết niềm vui và hạnh phúc thật không phải ở cuộc đời này mà chỉ có nơi Thiên Chúa.

Tuy vậy Gioan cũng cố gắng học hành và năm 21 tuổi, Gioan gia nhập Dòng Carmel, và đến năm 1567 thì dược lãnh nhận chức linh mục. Ðây là khúc quanh lớn lao trong cuộc đời, chính khi được gặp gỡ thánh Têrêxa Avila trong lúc Bà đang điều khiển Dòng nữ Carmel. Bà yêu cầu thánh Gioan giúp Bà cải tổ lại Nhà Dòng. Thánh Gioan đồng ý là nhà Dòng phải trở lại đời sống cầu nguyện và chiêm niệm. Nhưng có nhiều thầy tu không muốn cải tổ vì phải sống kỷ luật và khắc khổ nên đã đem thánh Gioan giam tù. Ngài bị nhốt vào một buồng giam chật hẹp và mỗi tuần bị các thầy tu khác vào đánh tội ba lần. Trong căn buồng chập hẹp lạnh lẽo tối tăm, thánh Gioan đã tìm thấy niềm tin yêu Thiên Chúa thiêu đốt và bừng cháy trong tâm hồn. Trên đời này thánh Gioan không còn gì nữa chỉ còn có một mình Chúa mà thôi. Trong hoàn cảnh bi đát này, Chúa đã mang lại cho Thánh Gioan một niềm vui vô tận.

Sau 9 tháng bị giam giữ, thánh Gioan trốn ra được lúc đêm tối mang theo tập thơ thần bí mà ngài đã viết trong buồng giam. Thánh Gioan đến ẩn náu trong một phòng thuốc của một tu viện và đem những bài thơ ra đọc cho các nữ tu nghe. Các bà yêu mến các bài thơ nên xin Thánh Gioan chia sẻ và hướng dẫn chiêm niệm trên con đường thánh thiện tu trì. Ðời sống nghèo khó và chịu đựng bất công đã hướng dẫn thánh Gioan đến lòng thương xót bí nhiệm và thánh Gioan tìm được chân lý là “đau khổ khốn khó là thử thách để được gần Chúa hơn và đem Tình yêu đến chỗ nào vắng bóng Tình Yêu thì Tình Yêu sẽ trở nên phong phú và viên mãn.”…

Thánh Gioan Thánh Giá là một nhà linh đạo thần bí, chịu đựng đau khổ hành hạ không phải do kẻ thù mà do chính anh em đồng đạo mình; nhưng chính nhờ vậy mà ngài đã có một cái nhìn thật sâu xa và huyền bí về Tình Yêu của Thiên Chúa. (Nguồn: Dân Chúa)

Sau đây là những câu danh ngôn của ngài. Mời bạn đọc và hình dung ra như ngài đang muốn nói vời bạn điều gì đó…:

1/ Tin bằng nào được bằng đó.

2/ Linh hồn người say yêu Thiên Chúa lúc nào cũng đắm đuối trong hoan lạc, lúc nào cũng mừng lễ và lúc nào cũng hứng khởi hát ca.

3/ Trong tinh thần siêu thoát, linh hồn tìm được sự tĩnh lặng và thảnh thơi vì không còn ham hố sự gì. Nó không mỏi mệt vì tự cao, cũng không chán chường vì ngã lòng, bởi vì nó đứng ở tâm điểm sự khiêm nhượng.

4/ Mỗi khi có điều gì bất mãn hoặc khó chịu xảy đến anh em hãy nhớ lại Chúa Kitô đã chịu đóng đinh và hãy nín lặng.

5/ Ma quỷ sợ hãi linh hồn nào kết hiệp với Thiên Chúa bởi vì linh hồn ấy chính là nơi Thiên Chúa ngự.

6/ Lúc cuối đời, chúng ta sẽ bị phán xét về đức ái.

7/ Thập giá dẫn đến sự cứu chuộc, đau khổ dẫn đến sự ngất ngây, tăm tối dẫn đến sự sáng, khi từ bỏ là lúc làm sở hữu, hy sinh bản thân để kết hợp với Thiên Chúa.

Câu nào đánh động bạn nhất vậy? Đối với mình, câu số 4 & 6

Thánh Gioan Thánh Giá, cầu cho chúng con.

From: Do Dzung

Chúa Chăn Nuôi Tôi – Nguyễn Hồng Ân

LẮM PHÚC – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 “Kẻ nhỏ nhất trong Nước Trời còn cao trọng hơn Gioan!”.

Trong đoản thơ “Shadows”, “Những Chiếc Bóng Đổ”, tác giả chia sẻ, “Thật tuyệt vời khi bạn chạy và ‘những chiếc bóng đổ’ chạy! Khi bạn hạnh phúc, ‘những chiếc bóng đổ’ reo ca; khi bạn ngân nga, ‘những chiếc bóng đổ’ nhại lại. ‘Những chiếc bóng đổ’ chạy theo khi cuộc sống của bạn ngập tràn ánh nắng và hân hoan. Bạn quả là ‘lắm phúc!’”.

Kính thưa Anh Chị em,

Nếu nữ thi sĩ Martha Wadsworth không tiếc lời để nói về ‘những chiếc bóng đổ’ của một người mẹ, thì với Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu làm điều tương tự với Gioan Tẩy Giả, người Ngài ngưỡng mộ. Tuy nhiên, Ngài bất ngờ kết luận, “Kẻ nhỏ nhất trong Nước Trời còn cao trọng hơn Gioan!”. Vậy sẽ có người ‘lắm phúc’ hơn Gioan?

Đúng thế! Chúa Giêsu thường ít khen ai ngoài một vài đối tượng có lòng tin mạnh! Dẫu vậy, ở đây, Ngài nức tiếng khi nói về Gioan, “Trong trong số phàm nhân đã lọt lòng mẹ, chưa từng có ai cao trọng hơn Gioan!”. Ngài coi Gioan như đại ngôn sứ Êlia tái thế, người dọn đường cho Đấng Messia. Nhưng bất chợt, Ngài đảo ngược nhận định khi nói về “Kẻ nhỏ nhất trong Nước Trời”. Tại sao? Hạng nhỏ nhất này là ai? Nước Trời ở đây là gì?

Những kẻ nhỏ nhất ở đây là những người ‘lắm phúc’ hơn Gioan; trong đó có chúng ta. Một ngạc nhiên đầy thú vị! Rõ ràng, Gioan vĩ đại, nhưng sự vĩ đại của Gioan chỉ để chuẩn bị cho một Đấng Vĩ Đại. Gioan ‘biết’ Ngài, nhưng không biết Ngài về sau, sẽ làm gì! Gioan chỉ tay về phía Chúa Giêsu và nói cho các đồ đệ, “Đây Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xoá tội trần gian!”, nhưng Gioan không sống để chứng kiến ‘sự xoá tội’ của Ngài bằng cách nào! Giao Ước mới được đóng ấn bằng máu Chúa Kitô trên thập giá, Gioan chưa bao giờ nhìn thấy điều đó; Gioan cũng chưa bao giờ hoàn toàn là môn đệ của Ngài. Gioan không thể chia sẻ sự sống dồi dào được giải thoát qua cái chết và sự phục sinh của Chúa Kitô như mọi Kitô hữu có đức tin có thể làm.

Không hưởng nhận Thánh Thần của Chúa Kitô, Gioan mù tịt về Giáo Hội; đang khi chúng ta được ngụp lặn giữa biển ân sủng. Gioan không biết Vương Quốc Chúa Kitô thiết lập là gì, Nước Trời, và những ai thuộc về nó. Và Nước Trời không gì khác, chính Ngài!  là lý do tại sao Chúa Giêsu đã nói những điều đó.

Anh Chị em,

“Kẻ nhỏ nhất trong Nước Trời còn cao trọng hơn Gioan!”. Những gì Gioan không biết lại là những gì chúng ta đang trải nghiệm. Được Thánh Thần tưới gội qua phép Rửa Tội và các Bí tích, chúng ta sống trong hiện diện tràn đầy của Đấng thiết lập các Bí tích. Bên cạnh đó, chúng ta sở hữu Phúc Âm, các thư Phaolô và các tài liệu làm nên Tân Ước vốn là Lời Hằng Sống. Như vậy, chúng ta ‘lắm phúc’ hơn Gioan bội phần; không vì làm được nhiều, nhưng được ban thật nhiều! Rõ ràng, bạn và tôi không hề tầm thường chút nào. Vậy, hãy sống cho xứng tầm với ân sủng, mang lấy sức mạnh của Thần Khí để dám sống, dám nói và dám chết như Gioan hầu có thể làm chứng cho Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô và mở rộng Vương Quốc Ngài!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, ước gì con là ‘chiếc bóng đổ’ của Chúa. Những ngày Mùa Vọng, cho con biết chia sẻ ân phúc, nụ cười và ‘ánh nắng’ cho những ai ‘vận xúi, vô phúc!’”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: KimBang Nguyen


 

TOÀN TRÍ, TOÀN TRI, TOÀN TRỊ – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng!”.

Được khen ngợi như một Phaolô khổng lồ của Hoa Lục, Hudson Taylor viết cho một người bạn, “Dường như Chúa đã tìm khắp thế giới một đứa ‘đủ yếu’ để làm công việc của Ngài. Tìm thấy tôi, Ngài nói, ‘Con đủ yếu, con sẽ làm được!’. Tất cả những người khổng lồ của Chúa đều là những đứa yếu. Họ không cậy mình, nhưng cậy Ngài, Đấng ‘toàn trí, toàn tri, toàn trị!’”.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay mời chúng ta chiêm ngắm Chúa Giêsu, một Thiên Chúa ‘toàn trí, toàn tri, toàn trị’; cũng là Đấng đã nói, “Tất cả những ai vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng!”. Dẫu là Vua Trời, Ngài xuống thế mặc lấy hình hài một thơ nhi để cứu chuộc loài người. Đó chính là ý nghĩa của lễ Giáng Sinh!

Giêsu, người đang nói những lời này là ai? Ngài là người có thể nhìn thấu nơi kín đáo trong tâm hồn con người và khám phá ở đó những điều giấu ẩn. Ngài nhận ra bạn và tôi đang vất vả nhọc nhằn! Rằng, chúng ta khó nhọc nặng gánh bởi những đòi hỏi của cuộc sống, những tì đè của tội lỗi, những bất an của lương tâm. Và rằng, chúng ta phải căng thẳng bởi sự giằng co của những đam mê và những ước muốn điên rồ không thoả mãn. Giêsu là người dám hứa điều mà linh hồn luôn khao khát cho nơi tôn nghiêm thẳm sâu của mỗi người; những gì chưa bao giờ được phép hy vọng, và hơn cả những gì một người có thể thấy mình xứng đáng. “Hãy đến với tôi!”. Ai có thể thốt ra lời mời đơn giản, nhẹ nhàng nhưng hấp dẫn đến thế nếu không phải là Đấng ‘toàn trí, toàn tri, toàn trị?’.

Bài đọc Isaia cho thấy điều tương tự. Giữa chốn lưu đày, khi niềm tin sa sút… Israel tưởng rằng, Thiên Chúa ở rất xa và Ngài đã bỏ họ, “Thanh niên thì mệt mỏi; trai tráng cũng ngả nghiêng, lảo đảo”. Biết họ đang hoang mang ngờ vực, ‘đặt Ngài lên bàn cân’ với các thần ngoại, Ngài lên tiếng, “Các ngươi so sánh Ta với ai, để Ta phải ngang hàng với nó? Hãy đưa mắt lên cao mà nhìn: Ai đã sáng tạo những vật đó? Đấng tung ra toàn bộ đạo binh tinh tú, gọi đích danh từng ngôi một!”. Nói như thế, khác nào nói, Ngài là Đấng ‘toàn trí, toàn tri, toàn trị’. Rồi đây, Ngài sẽ đưa họ về, băng bó, chữa lành; để mỗi người nhủ lòng, “Chúc tụng Chúa đi, hồn tôi hỡi!” như tâm tình Thánh Vịnh đáp ca.

Anh Chị em,

“Hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng!”. Đến cách nào? Bằng cách “Hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi!”. Mang ách Giêsu, nên khiêm nhường như Ngài! Khiêm nhường đến nỗi không đợi ai đáp lại lời mời, Ngài cất công tìm kiếm mỗi người để họ có thể sà vào Ngài, khám phá Ngài, bất chấp những gánh nặng, những đam mê ngổn ngang không kiềm chế. Hãy đến máng cỏ nơi Vua các vua đang nằm bất lực; ở đó, toát lên phẩm tính khiêm nhường! Không cần một lời hay một bài phát biểu, Ngài có sẵn bài học sống động mà chúng ta cần cảm nhận với tất cả cường độ có thể. Trước trẻ thơ bất lực này, Đấng ‘toàn trí, toàn tri, toàn trị’ nhập thể vì yêu con người! Chỉ cần lặng thinh! Ở đây, mọi tham vọng hão huyền tan biến, mọi giận dữ, đam mê phải dịu lại và tất cả những gì viển vông mụ mị phải tan bay!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, dạy con biết ‘chìm sâu vào trong’ khi cung chiêm máng cỏ! Cho con biết mình ‘quá yếu’ khi được Chúa ‘lỡ chọn’ cho những công việc khổng lồ!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế