CANADA ĐÃ CHỐNG DỊCH KIỂU GÌ?

CANADA ĐÃ CHỐNG DỊCH KIỂU GÌ?

Canada chống dịch hay quá nha, không phong tỏa , chăng dây…

Canada, cũng như hầu hết những quốc gia khác trên thế giới, đã trải qua gần hai năm 2020-2021 kinh hoàng vì đại dịch Covid-19. Người chết, y tế quá tải, xã hội đảo lộn, kinh tế trì trệ đình đốn, mọi thứ sa sút không biết đến bao giờ mới mong hồi phục trở lại được.

Nhưng phải công tâm mà xét rằng, mọi cấp chính quyền ở Canada, từ thành phố, tỉnh bang đến liên bang, bất luận đảng phái nào, khuynh hướng chính trị nào, Bảo Thủ hay Tự Do, ly khai hay bất ly khai, bờ đông hay bờ tây, trong suốt hai năm qua thì tất cả họ đều đã chung tay, tận lực, gạt bỏ mọi khác biệt chính kiến, đảng phái để cùng thông qua những quyết sách chống dịch rất đúng đắn, khoa học, kịp thời, và tương đối hợp lòng dân.

Trong một chừng mực nào đó, có thể nói rằng Canada đã tương đối thành công qua hai năm chống dịch, dù với một cái giá phải trả quá đắt, là mức thâm hụt ngân sách trong năm tài khóa 2021 gần 382 tỷ dollar cdn, tức gần 19% tổng giá trị sản phẩm kinh tế quốc dân toàn Canada.

Đó là chưa kể con số hơn 26.6 ngàn sinh linh người dân Canada đã vĩnh viễn ra đi hai năm qua vì Covid-19, chiếm tỷ lệ 0.07% dân số (Dân số Canada là 37.59 triệu người, thống kê 2019).

So sánh với các nước khác, xin ghi lại đây những khác biệt của Canada trong hai năm chống dịch. Xin nói rõ là tôi hoàn toàn không có ý chỉ trích bất kỳ ai bất kỳ chính phủ nào, chỉ muốn ghi lại đây những quan sát chủ quan (subjective observations), để lưu lại về sau cho riêng mình:

  1. Canada không có chính sách truy vết tìm người bệnh. Canada không có khái niệm F0, F1, Fn.
  2. Canada cấm tiết lộ danh tánh hành trình của người bệnh, vì đó là phạm luật riêng tư cá nhân.
  3. Canada không có chính sách cách ly tập trung người bệnh, và chỉ dành giường bệnh, bệnh viện cho những trường hợp bệnh trở nặng, cần thở máy.
  1. Canada không có chính sách test khu vực rộng lớn, mà chỉ có những cơ sở y tế test miễn phí riêng lẻ cho người có nhu cầu. Ai muốn test thì đến đó mà test, không bắt buộc ai cả.

4b. Canada cũng không có loại giấy tờ gì như kiểu “giấy chứng nhận âm tính”.

5.Canada không có những cuộc chiến sặc mùi phe phái chính trị vềcái vật dụng rẻ tiền thông dụng chả đáng gì, là chiếc khẩu trang. Chả có bà nghị Canada nào than rằng đeo khẩu trang ngộp như phòng hơi ngạt, cũng chả có ông quan chức nào nói rằng bắt ép dân đeo khẩu trang là vi hiến.

  1. Các cấp chính quyền Canada không có những quy định chồng chéo, đối nghịch nhau về những chuyện như mở cửa hay không mở cửa trường học, phong tỏa hay không phong tỏa một thành phố, hay một tỉnh bang nào đó.
  1. Người đứng đầu cơ quan Canada’s Chief Public Health (tương đương với Dr. Fauci của Hoa Kỳ), là Dr. Theresa Tam, bà là một người châu Á di dân gốc Hong Kong. Bà này được ông cựu TT Canada thuộc đảng Bảo Thủ đặt lên vị trí mấy năm về trước, và được ông đương kiêm TT Canada thuộc đảng Tự Do trọng dụng. Bà này được cả hai phe cầm quyền và đối lập bảo vệ thoát khỏi mọi búa rìa chính trị, chỉ để bà ta chuyên tâm việc chuyên môn, góp phần hiến kế những quyết sách đúng đắn cho chính phủ về mặt phòng chống dịch bệnh.
  1. Canada không phun thuốc sát khuẩn ngoài đường, chưa bao giờ làm vậy trong mùa dịch.
  1. Canada có lúc lockdown cả thành phố, như mọi quốc gia khác. Nhưng Canada không lập chốt chặt xét hỏi ra vào thành phố, khu dân cư. 

9b. Không có “giăng dây” tại bất kỳ khu phố nào tại Canada, nhưng cũng có những “khu xanh, khu đỏ”. Tại những “khu đỏ”, tức khu vực có số người nhiễm Covid-19 cao, thì y tế Canada ưu tiên chích ngừa cho toàn bộ dân cư khu vực đó trước.

  1. Việc phong tỏa và dừng việc đi lại chủ yếu thông qua sự hô hào của chính phủ, kêu gọi sự tự giác của người dân, chứ không thông qua chốt chặn, cưỡng chế. Cũng có bắt phạt, nhưng rất hiếm.
  1. Canada không cấm hay quy định giờ giấc nghiêm ngặt cho từng người dân đi mua thức ăn.

11b. Tuy vậy, nhiều siêu thị tại Canada lại tự phát ưu tiên khung giờ giấc thuận tiện trong ngày chỉ dành cho người cao niên đi chợ (vì họ là đối tượng dễ bị tổn thương nhất trong xã hội), hay cho người trong ngành y tế (như một cách tỏ lòng biết ơn sự hy sinh vất vả của ngành này)

  1. Cái gì thuộc về ăn, uống, hút (không có chích!), thì đều được kể là thiết yếu ở Canada. Rượu bia thuốc lá là mặt hàng tiêu thụ khủng khiếp qua mùa dịch tại Canada. Một thứ cũng được tiêu thụ rất mạnh đầu mùa dịch tại Canada là yeast (men, để làm bánh mì) và bột làm bánh.
  1. Không ai đói qua mùa dịch tại Canada. Phần lớn mọi người thì mập phì ra qua lockdown vì ăn rồi ngủ rồi ăn rồi lại ngủ rồi lại… ăn.
  1. Cái gì thuộc về thuốc men y tế thì cũng được kể là thiết yếu tại Canada. Condom và băng vệ sinh cũng được tính là mặt hàng thiết yếu.
  1. Cái gì không thiết yếu thì cũng có thể mua online trong lúc bị phong tỏa tại Canada, được ship tới nhà, dù cũng có khó khăn, chậm chạp đôi chút.
  1. Cũng có những thứ vật giá leo thang trên trời qua mùa dịch tại Canada, có thể kể là gỗ xây dựng, tất cả mọi thứ có liên quan đến TDTT tại nhà, làm việc tại nhà, thị trường địa ốc, và đặc biệt là cottage (nhà nghỉ gia đình ở vùng quê, sông nước, v.v.)
  1. Canada không cấm người dân đi bộ, đi tập thể dục ngoài trời trong suốt mùa phong tỏa, miễn sao mỗi người ra ngoài phải có khẩu trang, không tụ tập, và phải luôn cách nhau 2m giãn cách. Cũng có lúc Canada ra lệnh cấm ra ngoài đường, bắt phạt, nhưng chính lực lượng cảnh sát Canada đã bất tuân thượng lệnh, không đồng ý phạt người dân, nên lệnh cấm phải rút lại sau một thời gian ngắn.
  1. Canada phát tiền cho dân thông qua computer, laptop, iPhone, tablet, chứ không phát tiền mặt, cũng không phát bằng cheque có chữ ký của ông Thủ Tướng, cũng không phát trên tivi. Mỗi người dân trong độ tuổi lao động tại Canada, nếu mất việc vì Covid-19, được hưởng $1,800 đến $2,000 cdn một tháng. Trợ cấp cho doanh nghiệp có những khoản riêng. Trợ cấp cho người già, tàn tật, trẻ em, lại có những khoản riêng khác nữa.

18b Đến nay tháng 8/2021 khi mở cửa trở lại thì trợ cấp mất việc vì Covid-19 ở Canada đã cắt giảm chỉ còn phân nửa, vì phe đối lập chỉ trích phe cầm quyền cứ cho tiền dân hoài thì dân “lười”, không chịu cố công tìm việc làm mới.

  1. Suốt mùa dịch, Canada vẫn mở hoạt động giao thông công cộng trong thành phố (bus, subway), nhưng không mở cho giao thông xuyên tỉnh bang, tức ai ở tỉnh nào, ở yên tỉnh đó.
  1. Suốt mùa dịch, bộ sậu lãnh đạo mọi cấp chính quyền của Canada, từ ông Thủ Tướng, ông Thủ Hiến đến ông Thị Trưởng chường mặt lên ti vi hầu như là mỗi ngày, công bố đủ thứ biện pháp giúp dân qua mùa dịch, thôi thì lớn nhỏ hằm bà lằng như bà già cắp rổ đi chợ mua rau, từ việc cho dân, doanh nghiệp, sinh viên mượn tiền đến việc hốt dân Canada còn lang thang trên thế giới về lại quý quốc, đến việc đặt mua vaccine và dự trữ máy thở. Chẵng nghe ai kêu gọi chống dịch như chống giặc, cũng chẵng nghe ai an ủi người dân là ráng đợi qua mùa hè nóng thì virus sẽ tự biến mất đi.
  1. Sau một thời gian rồi thì người dân Canada cũng phát chán với mấy cái “bản mặt” “Thủ, thủ, thị” đó, không thèm bật ti vi nữa, nhưng họ không nhận ra một dụng ý mà mấy tay chính trị gia đó đã đạt được: Yên lòng dân. Lòng dân Canada nói chung suốt mùa dịch cũng bức bối, giận dữ, nhưng không mấy người oán giận chính phủ, vì biết rằng chính phủ đã tận lực với dân, minh bạch, công bằng, bất kể cầm quyền hay đối lập.

20b. Quan chức Canada không dám bỏ đi đánh golf trong mùa dịch (vì sân golf đóng cửa). Tại tỉnh bang Ontario có tay quan chức nọ lẻn đi chơi, bay sang mấy đảo Caribean (chắc vì quá nghiện golf?), bị báo chí phanh phui, nên chưa bay về lại mà đã bị ông Thủ Hiến buộc phải từ chức, để làm gương, vì thuộc cấp của chính ông ta mà vi phạm lệnh phong toả, thì ổng còn nói được cho con ma nhà họ Hứa nào nghe nữa?

  1. Canada cũng có những lúc dịch bùng phát cực điểm, người chết rất nhiều trong các khu dưỡng lão, nhà bệnh. Nhưng Canada không có cảnh quá tải lò thiêu, cũng ít quá tải bệnh viện.
  1. Có lẽ Canada làm được điều này (ít quá tải bệnh viện) là nhờ công lớn của chính sách san phẵng đường cong (đỉnh dịch) của chính phủ được người dân đồng lòng ủng hộ và làm theo.
  1. Có lẽ phần nữa là nhờ chính sách đúng đắn của chính phủ Canada (biết nghe lời các cố vấn y tế) là cho 80% người bệnh nhẹ chữa trị tại nhà, chỉ dành toàn lực y tế cho số 20% trở nặng cần nhập viện, nên số lượng máy thở có lúc gần như quá tải, nhưng chưa bao giờ Canada thật sự khủng hoảng máy thở hay máy oxy (ventilator/ concentrator).

23b. Nếu người nhà của bạn dính Covid-19, phải tự cách ly ở nhà, thì bạn cũng được chính phủ Canada trợ cấp tiền thất nghiệp, trong thời gian ở nhà lo nuôi người thân của bạn. Đây là nói về những người vẫn còn ra ngoài đi làm suốt mùa dịch, bao gồm lực lượng y tế, cảnh sát, các hãng xưởng sản xuất quan trọng, và dân ngành xây dựng (tuy nhiên chỉ sau một thời gian ngắn thì dân xây dựng cũng bị bắt ở nhà luôn). Những người làm việc tại nhà (work-from-home) thì lẽ đương nhiên là không được hưởng một đồng trợ cấp nào từ chính phủ Canada.

  1. Số người tử vong tại Canada vì Covid-19, tuy vậy, cũng tương đối nhiều (26.6 ngàn người), có lẽ vì tháp dân số tương đối già của Canada.
  1. Canada không có tiêu chuẩn cán bộ, chính trị gia được chích vaccine trước, vì đối với y tế Canada thì thành phần này có rủi ro nhiễm bệnh và chết thấp hơn rất nhiều lần so với người già, người có bệnh nền, và nhân viên y tế. Mấy hạng người sau được ưu tiên chích trước mọi chính trị gia.
  1. Hai ông “Thủ, thủ”, tức Thủ Hiến (đầu tỉnh) và Thủ Tướng (đầu Canada) cũng phải đợi gần 2, 3 tháng sau khi Canada bắt đầu có vaccine, thì mới tới lượt mình chích, vì theo đúng qui định ưu tiên của Y Tế Canada về độ tuổi.
  1. Hai ông này cũng không có quyền lựa chọn vaccine Pfizer, vì hình như mấy “ông ngoại” của hai ông này đã qua đời từ trước.
  1. Canada cũng có thành phần antivaxx, nhưng cũng không nhiều, chắc vì dân Canada họ nghĩ Bill Gates chắc không nỡ lòng nào đặt chip vô người dân Canada, vốn dĩ quá hiền lành hiếu khách. Cho đến nay, đã có 50 triệu liều vaccine đã được chích tại Canada.

28b. Canada có tỷ lệ toàn dân được chích ngừa Covid-19 cao nhất hiện nay trong khối G20.

  1. Vaccine ở Canada miễn phí, nhưng không mua được,cũng không mang về nhà dùng riêng được. Hổng ai cho mượn, xin, vay vaccine ở Canada, nhưng đồng đều ai cũng có 2 mũi chích.

29b. Từ hồi vaccine mới bắt đầu có (tháng 1/2021), Canada đặt mua tổng cộng gần 150 triệu liều vaccine từ nhiều nguồn, trong khi dân Canada chỉ có khoảng 37 triệu người. Nhiều người lúc đó nói đùa là chính phủ Canada có ý mua vaccine đủ để dân họ… pha nước tắm. Thật ra đó là nước cờ khôn ngoan của Canada, chỉ đặt mua giữ chổ, vaccine chổ nào có trước thì trả tiền nhận về trước cho dân Canada chích, đến khi đã gần đủ, dư dùng (như hiện nay) thì Canada đem tặng lại cho thế giới qua chương trình Covax (Canada đã tặng 40 triệu liều), hay để nhà sản xuất bán lại cho các nước khác. Vaccine vẫn chưa ế mà.

  1. Hiện nay, chính phủ Canada đang lo chuẩn bị đối phó với “làn sóng thứ 4” của đại dịch, sắp sửa tới, dù số người nhiễm mới hiện nay vẫn còn thấp, nhưng sẽ có đà tăng nhanh. Chỉ hy vọng “sóng” kỳ này yếu hơn mấy kỳ “sóng” trước, cho dân Canada đỡ khổ chút xíu, chứ thật ra thì ai cũng mệt mỏi quá rồi!!!

30b. Tin mới hôm nay là trong vòng 5 tuần lễ tới, Canada sẽ đi bầu một ông Thủ Tướng mới! “Lập đổ chính quyền” là chuyện có thật ở Canada, nó diễn ra trong êm thắm hoà bình, không bạo loạn không đổ máu, cứ 2, 4 hoặc 5 năm lại diễn ra một lần. Người dân Canada trong vài tuần tới chắc sẽ nghe các đảng thay nhau trình bày cương lĩnh hành động của đảng mình, trong việc chuẩn bị đối phó với làn sóng thứ 4, và vượt dậy trở lại nền kinh tế. Nghe chán rồi thì dân Canada sẽ đi “chấm điểm” cho các đảng, xem cương lĩnh nào hợp lòng số đông dân Canada nhất, ngày 20/9/2021 tới đây.

Còn nhiều thứ khác nữa rất “Canada” xảy ra trong suốt mùa dịch hai năm qua. Để từ từ nhớ ra rồi bổ túc thêm. Bạn bè tôi dân Cà Na Điên ai nhớ thêm điều gì vui vui, xin góp thêm vào đây nha!

From: TU-PHUNG

Một lính cứu hỏa 11/9 trở thành linh mục – Câu chuyện về Tom Colucci.

Make Christianity Great As Always

 Một lính cứu hỏa 11/9 trở thành linh mục – Câu chuyện về Tom Colucci.

Ngày 11-9-2001 đã làm thay đổi cuộc đời của Tom Colucci mãi mãi. Anh ấy từng là đội trưởng của Sở Cứu hỏa New York.

Ngày hôm đó, anh chứng kiến những ​​người của mình chết: hàng chục thi thể không còn sự sống là kết quả của cơn điên cuồng giết người, và cái chết của linh mục tuyên úy của họ, Cha Mychal Judge, người đã ban Bí tích Xức Dầu cho một lính cứu hỏa.
Chúa ở đâu vào ngày hôm đó?

“Tôi đã nhìn thấy điều tồi tệ nhất của nhân loại vào ngày ấy, nhưng tôi cũng nhìn thấy điều tốt nhất của nhân loại vào ngày này,” anh nói.

Tom nhớ đến hàng trăm người – đàn ông, đàn bà và thậm chí cả trẻ em – đã xuất hiện để nỗ lực giúp đỡ các nạn nhân: “Họ là thân thể của Chúa Kitô! Chúa chắc chắn đã ở bên chúng tôi vào ngày hôm ấy.”

Tom sau đó đã quyết định trở thành linh mục để tiếp tục phục vụ và cứu thoát con người, cả thể xác lẫn linh hồn.

(Nguồn: Tổng Giáo phận Sài Gòn

https://tgpsaigon.net/…/mot-linh-cuu-hoa-11-9-tro-thanh…)

Vi Hữu (TGPSG) chuyển ngữ từ Aleteia

May be an image of 1 person and standing
 

Hiện tượng Jay Shetty

 

Kimtrong Lam   Lương Văn Can 75.

Hiện tượng Jay Shetty

Jay Shetty đang là một trong những người có sức ảnh hưởng toàn cầu, thậm chí hơn cả những ngôi sao điện ảnh. Chỉ riêng trang Facebook cá nhân của ông đã có khoảng 28 triệu người theo dõi…

Lê Tây Sơn

17 tháng 9, 2021

Jay Shetty – người có các video thu hút hơn tám tỷ lượt xem và được cả các ngôi sao như Arianna Huffington, Will Smith và Oprah hâm mộ – đang tìm cách mang sự thông thái (wisdom) đến với mọi người trên thế giới.

Làm thế nào để điều chỉnh cách sống

Cho đến nay, tác giả sinh tại Anh này có các thành công nối tiếp nhau: Xuất bản cuốn sách bán chạy Think Like A Monk: Train Your Mind for Peace and Purpose Every Day; tạo ra hơn 400 video với tổng cộng tám tỷ lượt xem; hướng dẫn về lối sống và mục đích sống với hơn 48 triệu người theo dõi trên mạng xã hội, là người dẫn chương trình podcast về sức khỏe và sống lành mạnh (health and wellness) nổi tiếng có tên On Purpose với Jay Shetty, trong đó có những podcast là nhân vật của công chúng, từ tay vợt Novak Djokovic đến “nữ hoàng” dẫn chương trình Oprah Winfrey…

Shetty, mới 34 tuổi, sống ở Beachwood Canyon, Los Angeles, nói: “Tôi lớn lên trong một gia đình nơi tôi có cảm giác tôi chỉ được ba lựa chọn: Trở thành bác sĩ, luật sư hoặc… thất bại!”. Ông nhớ mình từng bị quấy rối vì thừa cân và là một trong số ít học sinh gốc Ấn Độ trong trường. Nhưng đến năm 14 tuổi, mọi chuyện bắt đầu thay đổi. Shetty tìm cách giảm cân bằng chơi thể thao, chọc cho bạn bè cười trong lớp học và suy nghĩ về việc mình sẽ trở thành ai trong tương lai.

“Cha mẹ tôi bắt đầu nhận ra tôi đang tìm con đường của chính mình, họ không can thiệp mà còn thầm khuyến khích: Hãy để nó tự khám phá và trải nghiệm với những dự định xem nó có thể chọn con đường nào”.

Điều đáng ngạc nhiên nhất đối với những người hiểu Shetty là niềm đam mê tâm linh bất ngờ của chàng trai này. Shetty lớn lên trong một gia đình đạo Hindu nhưng không sùng đạo, sống tại phía Bắc London, Anh Quốc. Ở tuổi thiếu niên, anh mê đọc sách và thường tham gia các buổi trò chuyện của những người từng vượt qua nghịch cảnh theo kiểu “bạn giúp bạn”.

Rồi ngày kia, một tu sĩ tên Gauranga Das đến thuyết giảng tại trường đại học, nơi Shetty đang học ngành quản lý. “Tôi thực sự không quan tâm nghe một nhà sư nói chuyện, bởi vì tôi chỉ quan tâm đến những người đi từ con số không để trở thành cái gì đó, chứ không phải người đi từ số không đến… số không, và kết cục là… chẳng có gì cả! Tôi sẽ học được gì từ họ? Ông ấy định dạy tôi điều gì? – Shetty nhớ lại – Nhưng khi nhà sư bắt đầu nói trong chiếc áo choàng giọng Ấn Độ, trông ông không hề “khó ưa và dữ dằn” như tôi tưởng. Từng chút một, tôi bị thu hút và chăm chú lắng nghe buổi thuyết giáo càng lúc càng hấp dẫn. Nhà sư nói về những điều tôi chưa từng nghe trước đây, đặc biệt là cách sử dụng tài năng và thiên phú được ban cho để phục vụ người khác”.

Đi tu và trở lại đời thường

Sau đó, Shetty, 18 tuổi, tự giới thiệu mình với Gauranga Das. Nhà sư mời anh dự các buổi nói chuyện khác của ông ở London. Shetty trở thành “fan ruột” của nhà sư và được mời quay lại với đạo tràng (ashram) Hindu ở Ấn Độ. Shetty nhớ lại: “Tôi sử dụng kỳ nghỉ Giáng sinh và mùa Hè của sinh viên để về Ấn Độ tham gia với người thầy mà mình hâm mộ”. Sau khi tiếp cận với đạo tràng Hindu vài lần, Shetty thấy rằng đã đến lúc nên đi theo con đường tu hành toàn thời gian.

“Không phải ai cũng có được ơn kêu gọi đó. Vì vậy, năm cuối đại học, tôi nói với bạn bè rằng mình từ chối lời mời làm việc của một công ty để đi tu. Họ rất kinh ngạc, hỏi tôi: Bạn làm sao vậy? Và tại sao bạn lại từ bỏ tất cả những gì phải mất nhiều công sức mới đạt được. Tôi trả lời, tôi đã học được rất nhiều điều từ nhà sư. Cứ thử dành ít thời gian trò chuyện với ông ấy, tôi tin chắc các bạn sẽ nhận được những lời khuyên tuyệt vời!”. Nhưng cuộc sống tại một đạo tràng ở Ấn Độ không giống những gì Shetty mong đợi, từ chuyện nhỏ (như phòng riêng dành cho người ngủ ngáy và phòng dành cho người không ngủ ngáy) đến những gì sâu xa hơn. Anh thức dậy hàng ngày lúc 4 giờ sáng và phải tự chia thời gian giữa phát triển bản thân và giúp đỡ người khác.

“Ngày đầu tiên tham gia đạo tràng, chúng tôi đã được cảnh báo ‘đây không phải là thiên đường, thiên đường hoàn hảo lại càng không, mà đây là một… bệnh viện!’. Điều đó có nghĩa là mỗi người chúng ta đều bị bệnh, đều có tạp chất trong người – Shetty nhớ lại – Dù chúng tôi không mang căn bệnh đó, không phải là kẻ ô uế đó, nhưng bạn sẽ tìm thấy những giáo viên hành động như bệnh nhân và những bác sĩ gặp cùng thách thức giống bạn”.

Sau ba năm sống với đạo tràng, những người già nói với Shetty là đã đến lúc anh phải rời đi. Shetty nói: “Tôi nghĩ đó là cách nói khéo của họ thay vì nói thẳng “Chúng tôi không nghĩ bạn có thể trở thành một nhà sư”. Shetty tin họ nói đúng. Để vào đây, anh đã từ bỏ mọi thứ, từ chiếc áo bóng đá quí giá cho đến thói quen ăn chocolate. Shetty quyết định trở về nhà cha mẹ ở Anh như một chàng trai lạc hậu không biết ai là vô địch World Cup mới nhất hay ai đang là thủ tướng.

Anh hành động như một người vừa bị vất bỏ, nay được ăn lại chocolate Cadbury, lắng nghe lại nhạc Drake và say sưa xem bộ phim How I Met Your Mother. Sau một tháng, Shetty buộc mình phải kết hợp một số thói quen tâm linh cũ với cuộc sống thế tục: Thức dậy sớm để thiền, mặc quần áo đầy đủ để đến thư viện; rồi đọc và suy nghĩ về những gì anh muốn làm tiếp theo. Cuối cùng, anh ấy đã nhận được một chỗ làm trong trong công ty tư vấn toàn cầu Accenture.

Những người nổi tiếng được mời tham dự chương trình podcast của Jay Shetty (chụp màn hình từ trang jayshetty.me)

Rao giảng thuyết “Sống có mục đích”

Khi Shetty hướng dẫn buổi tập thiền trong một cuộc họp bên ngoài công ty, nhiều người bị ấn tượng và công ty nhờ anh dạy chánh niệm cho toàn thể nhân viên. Năm 2015, Ellyn Shook, phụ trách nguồn nhân lực thuộc ban lãnh đạo Accenture, giới thiệu Shetty với Arianna Huffington, người sáng lập kiêm giám đốc điều hành công ty Thrive Global.

“Nói thật là lúc đó chúng tôi chưa có mục tiêu rõ ràng nào cả. Khi gặp Jay, tôi biết mình đã tìm đúng người đồng hành và quyết định tham gia sứ mệnh của anh ấy: Lan truyền sự thông thái. Chúng tôi phấn chấn đến nỗi hợp tác sản xuất ba video để đánh giá sức thu hút của chúng trước khi có các bước đi tiếp theo – Huffington nhớ lại – Video đầu có hai triệu lượt xem, video thứ hai 10 triệu lượt xem. Và video thứ ba thêm năm triệu. Rõ ràng, đối với chúng tôi, với khán giả và thế giới, Jay Shetty có cái gì đó rất đặc biệt”.

Một người hâm mộ khác là rapper Big Sean, khách mời gần đây trên podcast của Shetty nói: “Tôi đã tham gia vào cộng đồng của nhiều nhà tâm linh nổi tiếng, từ Ram Dass đến Deepak Chopra, từ Abraham-Hicks đến Marianne Williamson… rồi bất ngờ phát hiện ra Jay Shetty trên tần số của mình! Tôi học được nhiều thứ từ Shetty”.

Shetty chuyển đến New York, Mỹ vào năm 2016, và năm 2018 đến Los Angeles. Ông nói: “Khát vọng trong công việc của tôi là muốn mọi người khám phá ra mục đích sống. Theo tôi, thiếu sót lớn nhất trên thế giới chúng ta là sống không mục đích. Chúng ta chỉ có thể trở thành người tốt hơn, đối tác làm ăn tốt hơn, chuyên gia tốt hơn, cha mẹ tốt hơn nếu biết mục đích của mình để sống có mục đích”. 

‘Tarzan Việt Nam’ Hồ Văn Lang chết vì ung thư gan, sau 8 năm về từ rừng sâu

‘Tarzan Việt Nam’ Hồ Văn Lang chết vì ung thư gan, sau 8 năm về từ rừng sâu

September 13, 2021

QUẢNG NGÃI, Việt Nam (NV) – Ông Hồ Văn Lang, người được báo chí cả trong nước và thế giới biết đến, với biệt danh là “người rừng” và “Tarzan Việt Nam” do từng sống tách biệt trong rừng sâu suốt hơn 40 năm, vừa qua đời hôm Thứ Hai tuần trước, do căn bệnh ung thư gan, theo bản tin của tờ Daily Mail hôm Thứ Hai, 13 Tháng Chín.

Giới chức chính quyền huyện Trà Bồng, tỉnh Quảng Ngãi, cũng như ông Hồ Văn Tri, em trai ông Lang, xác nhận điều này và cho biết ông Lang qua đời hôm 6 Tháng Chín, sau khoảng một năm chống chọi với căn bệnh quái ác.

Ông Hồ Văn Lang vào Tháng Tám năm 2013. (Hình: APF/AFP via Getty Images)

Vào năm 1972, ông Lang được cha là ông Hồ Văn Thanh, người thuộc sắc dân thiểu số Cor, dẫn vào rừng sâu trú ẩn, sau khi xảy ra cuộc oanh tạc khiến một nửa gia đình thiệt mạng, theo các cơ quan truyền thông.

Ông Alvaro Cerezo, một người bạn ngoại quốc quen biết sau này với ông Lang, nói với tờ Daily Mail rằng đời sống trong thế giới tân tiến có lẽ đã góp phần khiến ông sớm qua đời, qua việc uống rượu, hút thuốc, ăn các thực phẩm biến chế có đủ mọi chất hóa học.

Ông Hồ Văn Lang, giữa, khi vừa trở về sống với cộng đồng. (Hình: STR/AFP via Getty Images)

Ông Cerezo nói: “Tôi rất buồn khi ông ấy ra đi, nhưng đối với tôi thì cái chết cũng là sự giải thoát cho ông ta vì tôi biết ông đã rất đau đớn trong những tháng cuối.”

Người bạn này cũng nói rằng, “Tôi không thấy ông ta phù hợp với đời sống trong xã hội này. Tôi luôn lo ngại rằng ông ta và cơ thể của ông sẽ không thể nào đối chọi với sự thay đổi lớn lao khi trở về với cộng đồng.”

Căn chòi cao 5 m trong rừng sâu của hai cha con “người rừng.” (Hình: STR/AFP via Getty Images)

Hai cha con ông Hồ Văn Thanh và Hồ Văn Lang sống mấy thập niên trong khu rừng rậm thuộc huyện Trà Bồng, cho tới khi dân địa phương nhìn thấy họ lúc vào rừng kiếm củi.

Giới hữu trách nói rằng vào năm 2013 người em của ông Lang là Hồ Văn Tri khuyên nhủ người anh hãy đưa cha về sống với cộng đồng, do sức khỏe của ông Thanh ngày càng suy yếu. Ông Thanh qua đời năm 2017.

Các tấm khố làm bằng vỏ cây và dụng cụ hàng ngày do hai cha con chế tạo khi sống trong rừng. (Hình: STR/AFP via Getty Images)

Trong thời gian sống ẩn náu trong rừng, hai cha con sống sót bằng cách hái lượm rau quả và trồng bắp.

Họ mặc khố làm bằng vỏ cây, sống trong căn chòi trên đọt cây, cao hơn mặt đất khoảng 5 mét. (V.Giang) [kn]

Bí mật cuộc đời của Nguyễn Tất Trung, con trai ông Hồ Chí Minh

Bí mật cuộc đời của Nguyễn Tất Trung, con trai ông Hồ Chí Minh

(Báo Tiếng Dân)

Bởi  AdminTD

Nông Văn Tiềm

13-9-2021

Dưới chế độ cộng sản, những chuyện thâm cung bí sử của đảng và đời tư của các lãnh tụ luôn là đề tài cấm kỵ đối với dân chúng. Nhưng càng cấm đoán, người ta càng đi tìm sự thật. Chuyện về những người đàn bà đi qua cuộc đời ông Hồ Chí Minh là một ví dụ. Dù xảy ra đã lâu, nhưng người đời vẫn luôn bàn tán, cất công đi tìm sự thật, bởi họ không tin hình ảnh “cha già dân tộc” của ông Hồ, do đảng CSVN nặn ra.

Tháng 6/2004, trên giường bệnh, ông Vũ Kỳ (1921-2005), từng là thư ký riêng của ông Hồ gần một phần tư thế kỷ, từ năm 1945 cho đến khi ông Hồ qua đời năm 1969, đã kể với bà Nguyễn Thị Tình, giám đốc Bảo tàng HCM về chuyện “kén vợ” của ông Hồ. Tính bà Tình cẩn trọng, nên đã cho ghi âm lại lời ông Vũ Kỳ và gởi lên cấp trên. Nội dung lọt ra ngoài, trong đó có các chi tiết đáng chú ý.

Ông Vũ Kỳ và ông Hồ. Ảnh chụp tháng 9/1960. Nguồn: Ban Dân vận

Báo cáo của bà Tình, giám đốc Bảo tàng HCM, gửi bộ trưởng Phạm Quang Nghị

Trong băng ghi âm, ông Vũ Kỳ cũng cho biết hai vấn đề chính: Một là cả ba đảng cộng sản VN, Trung Quốc và Bắc Triều Tiên cùng tìm vợ cho ông Hồ. Hai là tiêu chí chọn vợ của ông Hồ là gái trẻ, đẹp, có học vấn, đạo đức tốt và ông muốn gặp trực tiếp, chứ không đồng ý xem qua ảnh. Vì vậy mới có ít nhất hai cô gái tuổi đôi mươi trong số nhiều cô gái được “tiến cung” đã để lại… dấu vết, trong đó có một cô “dính bầu” và sinh ra một đứa bé vô thừa nhận, về sau trở thành con nuôi của ông Vũ Kỳ. Vậy cô gái đó là ai?

Xâu chuỗi nhiều thông tin từ các nguồn tư liệu, từ các nhân chứng, sự thật câu chuyện dần dần lộ ra ánh sáng mà nhiều người đã biết, nhưng câu chuyện vẫn chưa thật đầy đủ. Trong bài viết này, chúng tôi xin cung cấp thêm một số thông tin để người dân có đầy đủ những mảnh ghép hiện đang thiếu.

***

Bà Nông Thị Xuân sinh năm 1932, dân tộc Tày, quê làng Hà Mạ, xã Hồng Việt, huyện Hòa An, tỉnh Cao Bằng. Năm 1954, bà Xuân làm công tác y tá trong một đơn vị quân nhu. Cuối năm 1954, Việt Minh tiếp quản thủ đô; Trung ương đảng cũng chuyển từ Việt Bắc về Hà Nội. Dinh Toàn quyền Pháp ở Đông Dương toạ lạc tại Hà Nội, được lấy làm Phủ Chủ tịch; ông Hồ Chí Minh sống và làm việc ở đó trong thời gian này.

Lúc bấy giờ, ông Trần Đăng Ninh là Uỷ viên Trung ương đảng, Chủ nhiệm Tổng cục Hậu cần đã gặp và thuyết phục bà Xuân về Hà Nội, giao trách nhiệm  “phục vụ Bác Hồ”. Một thời gian sau, bà Xuân có thai, sinh một cậu con trai vào tháng 3/1956, được đặt tên Nguyễn Tất Trung.

Thiên hạ thời đó quả quyết rằng, cậu bé đó chính là con trai ông Hồ, nhưng ông Vũ Kỳ phủ nhận, bảo rằng “không phải con Bác Hồ” mà là do “cánh cảnh vệ tấn công”, để lại hậu quả. Tuy nhiên, mọi người dễ dàng nhận ra lời nói dối của ông Vũ Kỳ, theo sự chỉ đạo của Bộ Chính trị và của cả ông Hồ, lúc bà Nông Thị Xuân mang thai rồi sinh con. Bởi không có cậu cảnh vệ nào điên đến mức dám tấn công “bóng hồng” của ông Hồ ngay trong Phủ Chủ tịch, để đón nhận bản án… tử hình chờ sẵn.

Có lẽ vì “hào quang” hư ảo, vì thể diện của cấp cao Cộng sản hoặc Trung ương đảng muốn giữ “thanh danh” cho lãnh tụ, mà số phận bà Nông Thị Xuân kết thúc một cách thảm khốc và kinh hoàng vào ngày 12/2/1957. Hai cô gái vô tội ở cùng bà Xuân là cô Vàng (em ruột) và cô Nguyệt (em họ) cũng đã bị giết chết một cách dã man, tàn bạo sau đó không lâu.

Cậu chuyện về cái chết của những cô gái này, xin không kể ra đây. Chúng tôi chỉ muốn kể tiếp câu chuyện về thân phận của một đứa trẻ và cuộc đời của một con người, dù có cha nhưng không được phép nhận, bị bắt buộc phải hy sinh quyền được làm con, để người ta biến cha của mình trở thành “cha già dân tộc”.

Thời điểm bà Nông Thị Xuân phục vụ trong Phủ Chủ tịch, còn có nhiều cô gái trẻ cùng làm việc trong đó. Một người bạn rất thân với bà Xuân là bà Đặng Thị Ngọc Lan (1932-2020) quê ở Phú Trinh, Phan Thiết (nay là tỉnh Bình Thuận). Bà Lan đi theo Việt Minh làm y tá, tập kết ra Bắc năm 1954, cũng được đưa về “chăm sóc sức khoẻ” cho ông Hồ ở Phủ chủ tịch.

Chân dung ba nữ y tá “phục vụ ông Hồ”. Từ trái sang: Đặng Thị Ngọc Lan, Nông Thị Xuân và Trần Thị Hiền

Sau khi bà Xuân bị giết hại, cậu bé Nguyễn Tất Trung được giao cho bà Ngọc Lan nuôi nấng hơn một năm, rồi mới chuyển cho vợ chồng tướng Chu Văn Tấn (1910-1984), lúc đó là Uỷ viên Trung ương Đảng, Tư lệnh kiêm Bí thư quân khu Việt Bắc, nuôi. Nguyễn Tất Trung được tướng Tấn đặt tên Chu Văn Trung. Trong ký ức sơ khai và mãi đến sau này, Nguyễn Tất Trung luôn cho rằng, đó là những tháng ngày êm đềm và hạnh phúc nhất trong đời.

Nguyễn Tất Trung (cậu con trai nhỏ) hạnh phúc trong gia đình tướng Chu Văn Tấn. Nguồn riêng của tác giả

Cuối năm 1962, khi Nguyễn Tất Trung hơn 6 tuổi, lo sợ tung tích Trung bị lộ, trong lúc có quá nhiều đồn đoán về thân thế đứa con nuôi của tướng Chu Văn Tấn lan ra ở Việt Bắc, các lãnh đạo cấp cao lại tách Trung ra khỏi gia đình tướng Tấn, để đưa vào trung tâm trẻ mồ côi, thuộc Hội Phụ nữ Cứu quốc. Đó là chuỗi ngày cô đơn, vô gia đình, trôi nổi thê lương đối với một cậu bé lên sáu như Trung.

Mấy năm sau, người ta lại đưa Trung ra khỏi trung tâm trẻ mồ côi, giao cho ông Vũ Kỳ nuôi, lập khai sinh mới, lùi năm sinh hai năm. Từ đó, Trung theo họ ông Vũ Kỳ, mang họ tên mới là Vũ Trung, sinh năm 1954.

Tuổi thơ dữ dội, đớn đau và buồn tủi mà Trung đã trải qua, giúp Vũ Trung lờ mờ nhận ra rằng, mình chỉ là đứa con vô thừa nhận, dù có cha còn sống, nhưng cha con không được phép nhận nhau.

Năm 1968, khi 12 tuổi (tuổi thật), Vũ Trung được vào học lớp B6, khoá 8, Trường Văn hoá Quân đội Nguyễn Văn Trỗi, còn gọi là Trường Thiếu sinh quân Trỗi . Học dở dang, Vũ Trung được động viên vào “chảo lửa” miền Nam, in dấu chân trên nhiều chiến trường.

Mùa hè năm 1972, mới hơn 16 tuổi, Vũ Trung cũng đã có mặt để đánh nhau với quân lực VNCH ở Thành cổ Quảng Trị. Mặc dù may mắn sống sót trở về, nhưng đoạn đường phía trước vẫn đầy ghềnh thác, chứ không trải hoa hồng cho con trai của một lãnh tụ tối cao.

Trong hành trình theo dấu chân Nguyễn Tất Trung, chúng tôi đã tìm ra sự thật, không đúng như những thêu dệt, rằng Vũ Trung bị “tiêm thuốc lú”, bị “đầu độc thần kinh”. Ngược lại, anh ta hoàn toàn khoẻ mạnh, bình thường. Sau năm 1975, Vũ Trung quay về Hà Nội để đi học tiếp phổ thông trung học.

Chú bộ đội “trẻ em” Vũ Trung bên các em mẫu giáo. Ảnh chụp tháng 5/1975. Nguồn: Nông Văn Tiềm

Không có bất kỳ lãnh đạo cấp cao nào của Đảng và Nhà nước có thái độ ứng xử tốt đẹp, thừa nhận hay chiếu cố đến “giọt máu” của ông Hồ. Từ chiến trận trở về, Vũ Trung cũng phải cặm cụi học và tự bản thân phấn đấu để có chỗ đứng trong xã hội. Một mặt, nhờ núp dưới thân phận con ông Vũ Kỳ, mặt khác, với sự giúp đỡ từ các bạn bè trường Thiếu sinh quân năm xưa, nay thành đạt, nhờ đó Vũ Trung cũng có được ít nhiều ưu ái để tiến thân.

Năm 1995, Nguyễn Chí Vịnh, con tướng Nguyễn Chí Thanh, kéo Vũ Trung về Tổng cục Tình báo quân đội (Tổng cục 2) làm việc. Để giữ kín thân phận và tránh mọi soi mói của dư luận xã hội, dù quá tuổi khá lâu, Vũ Trung vẫn được giữ lại trong biên chế đương chức của TC2, cho đến tháng 6/2021, Trung mới được phép nghỉ hưu với quân hàm đại tá.

Vũ Trung với lon đại tá tại văn phòng làm việc. Nguồn: Nông Văn Tiềm

Về chuyện hôn nhân, mãi đến năm 1990, Vũ Trung mới kết hôn với một cô gái có tên Lưu Thị Duyên, sinh năm 1967. Họ có với nhau một con trai, sinh năm 1992, đặt tên Vũ Thành.

Điều khá bất ngờ là, Vũ Thành không thể chen chân vào được những chỗ “ngon ăn” như Hải quan, Công an, các tổng công ty nhà nước, hay một chức quan nào trong bộ máy công quyền. Con trai Trung phải đi làm “cu li”, hết chỗ này đến chỗ khác, điều đó chứng tỏ ông bố Vũ Trung thật sự không có quyền lực. Ở tuổi 29, cháu nội đích tôn của ông Hồ Chí Minh hiện đang kinh doanh một cửa hàng sửa chữa, mua bán điện thoại di động nho nhỏ ở thủ đô.

Cũng nói thêm rằng, thông qua nhiều manh mối, Vũ Trung trước đây cũng đã tìm được mộ mẹ, bà Nông Thị Xuân, được an táng ở Cao Bằng và gia đình bên ngoại.

Về phần y tá Đặng Thị Ngọc Lan, sau này bà Lan được cấp trên cho đi học chuyên tu lên bác sĩ, lấy chồng là đại tá hải quân Nguyễn Chương (1927-1985), sinh được một con trai và hai cô con gái. Sau năm 1975, bà về làm Phó Ban quân y, Xí nghiệp Ba Son, Bộ Tư lệnh Hải quân, đóng tại Tân Cảng, Sài Gòn.

Giấu kín bí mật mãi trong lòng đến năm 2017, ở tuổi 85, bà Đặng Ngọc Lan, cô y tá nuôi nấng Vũ Trung năm xưa trong Phủ Chủ tịch, mới dám tiết lộ cho các con mình một phần sự thật và họ đi tìm Vũ Trung. Nỗi khát khao tình mẹ của Vũ Trung cũng được bù đắp phần nào khi gặp lại bà Lan, người mẹ nuôi ẵm bồng mình thời thơ ấu.

Vài hình ảnh Vũ Trung bên mẹ nuôi Đặng Thị Ngọc Lan. Nguồn: Nông Văn Tiềm

Bà Đặng Thị Ngọc Lan qua đời ngày 4/12/2020. Vũ Trung đã lễ hiếu, đưa vợ con vào Sài Gòn chịu tang mẹ nuôi.

Vũ Trung cũng là người chịu khó trong việc đi tìm cội nguồn. Hàng năm, Trung đều đưa vợ con về dâng hương mộ bà nội Hoàng Thị Loan ở Nghệ An, mộ ông nội Nguyễn Sinh Sắc và dự giỗ ông tại Đồng Tháp.

Ảnh Vũ Trung bên mộ phần ông nội Nguyễn Sinh Sắc. Nguồn: Nông Văn Tiềm 

Ảnh Vũ Trung chụp bên mộ bà nội Hoàng Thị Loan. Nguồn: Nông Văn Tiềm

Vũ Trung cũng đã được Vương Chí Nghĩa, sinh năm 1927, là con trai út của ông Nguyễn Sinh Sắc với người vợ họ Mai, quê Đồng Tháp, cùng con cháu nhìn nhận huyết thống họ hàng. Ông Vương Chí Nghĩa hiện đang sống tại chùa Phật Quang trên núi Dinh, Bà Rịa-Vũng Tàu, cùng con trai Vương Tấn Việt (tức Thượng toạ Thích Chân Quang), sinh năm 1958.

Ảnh Vũ Trung gặp chụp với cha con cụ Vương Chí Nghĩa (trên) và Vương Tấn Việt (dưới). Nguồn: Nông Văn Tiềm

Hiện Vũ Trung cùng vợ và con trai đang sống cuộc sống tương đối khá giả, tại một căn biệt thự bốn tầng sang trọng, phía trước có vườn cây ăn quả sum suê ở Gia Lâm, Hà Nội.

Vũ Trung, cùng vợ Lưu Thị Duyên và con trai Vũ Thành. Nguồn: Nông Văn Tiềm 

Căn biệt thự bốn tầng ở Gia Lâm, Hà Nội, nơi Vũ Trung sống cùng vợ và con trai. Nguồn: Nông Văn Tiềm

Tạo hoá thật trớ trêu, sẽ không bao giờ Vũ Trung được công nhận là con ông Hồ, cũng như ông Vương Chí Nghĩa không được xác nhận chính danh là con cụ Nguyễn Sinh Sắc. Xa hơn, cụ Sắc cũng không hề được công nhận là con của Cử nhân Hồ Sỹ Tạo trong chính sử.

Bí mật cuộc đời của Nguyễn Tất Trung, tức Vũ Trung, được ví như một bức tranh mù sương, hư ảo theo năm tháng, phủ lên một gia tộc tột đỉnh vinh quang nhưng không kém phần bi kịch và cay đắng. Từ các tiền nhân đến Vũ Trung, con trai anh ta và có thể các thế hệ cháu con sau này, mãi mãi là những… người không được phép nhận cha mẹ ruột.

Vaccine Pfizer cho trẻ 5 đến 11 tuổi có thể sử dụng Tháng Mười này

Vaccine Pfizer cho trẻ 5 đến 11 tuổi có thể sử dụng Tháng Mười này

September 12, 2021

WASHINGTON, DC (NV) – Các giới chức y tế cao cấp của chính phủ Mỹ nói họ tin rằng vaccine ngừa COVID-19 của Pfizer có thể được chuẩn thuận để chích cho trẻ từ 5 đến 11 tuổi vào cuối Tháng Mười này.

Bản tin của Reuters hôm Thứ Sáu, 10 Tháng Mười, nói hai giới chức y tế cao cấp của chính phủ Mỹ cho biết thời điểm nêu trên dựa theo ước tính là Pfizer-BioNTech sẽ nộp đầy đủ dữ liệu an toàn từ các cuộc chích thử nghiệm của họ, cho trẻ từ 5 đến 11 tuổi, lên cơ quan FDA trước cuối Tháng Chín.

Pfizer-BioNTech và Moderna vaccine. (Hình minh họa: Hazem Bader/AFP via Getty Images)

Nguồn tin nói trên cho hay họ trông đợi rằng cơ quan FDA trong ba tuần sau đó sẽ có quyết định là liệu vaccine có an toàn và hiệu quả đối với trẻ nhỏ hay không.

Quyết định về việc chích ngừa COVID-19 cho trẻ nhỏ đang được hàng triệu cha mẹ trên khắp nước Mỹ chờ đợi, nhất là những gia đình có con mới nhập học vài tuần lễ trở lại đây, giữa khi có đợt lây lan mạnh mẽ do biến thể Delta của virus gây ra.

Chuyên gia hàng đầu về bệnh truyền nhiễm của Mỹ, Bác Sĩ Anthony Fauci đưa ra ước tính thời hạn này trong một cuộc họp qua mạng với hàng ngàn nhân viên trung tâm y tế quốc gia NIH của Mỹ hôm Thứ Sáu. Một nguồn tin khác nói rằng FDA cũng có ước tính tương tự cho vaccine của Pfizer.

Bác Sĩ Fauci nói trong cuộc họp rằng: “Nếu Pfizer nộp dữ liệu vào cuối Tháng Chín, và nếu các dữ liệu này được coi là chính xác, thì sang Tháng Mười, trong hai tuần lễ đầu tiên của Tháng Mười… sản phẩm của Pfizer có thể được cho phép sử dụng.”

Bác Sĩ Fauci cũng nói thêm rằng vaccine của Moderna Inc có thể sẽ được chấp thuận chậm hơn Pfizer vào khoảng 3 tuần. (V.Giang) [kn]

MỘT CUỘC CHIA LY THẦM LẶNG

MỘT CUỘC CHIA LY THẦM LẶNG

Sài Gòn, những ngày giãn cách. Một buổi sáng âm u, ở một góc phố vắng có một đôi ông bà cụ nghèo khổ, vô gia cư, hẳn là tứ cố vô thân. Ông cụ ngồi trên xe lăn, có một chiếc dù mà ai đó cho cụ để che mưa nắng. Bà cụ ngồi dựa vào bức tường bên vỉa hè, trước mặt là chiếc bánh để trên mặt đất. Trời mưa lất phất. Không nghe thấy tiếng ông cụ, bà bước đến bên xe lăn, cúi xuống như muốn nói với ông điều gì. Bỗng bà hoảng hốt, rồi tiếng khóc thảm thiết vang lên. Có người đến bên cạnh, nhìn vào xe thì thấy ông bất động: ông đã lặng lẽ ra đi.

Có người liên hệ với một nhóm thiện nguyện. Lát sau một chiếc xe chạy đến. Những người mặc bộ đồ bảo hộ trắng đặt ông xuống mặt đường nhựa ướt át. Không một manh chiếu, không chiếc áo, chẳng có chiếc khăn tần liêm. Chỉ có những bao ni lông để bọc thi thể ông. Ông nằm đó không một bát nhang, không một cành hoa, không một ngọn nến. Bà cụ nghẹn ngào sụp lạy bên thân xác cầm lặng, dường như bà không còn nước mắt để khóc. Một người thiện nguyện cầm ba cây nhang vái lạy ông trong giây phút cuối cùng trước khi ông giã từ trần gian để về bên kia thế giới. Thế là xong một phận người đau khổ ngậm ngùi.

Một cuộc chia ly trong lặng lẽ, cô đơn, lạnh lẽo và não nùng như thế đó…

N.P.Y

(Vu Lan, 2565)

———–

Ông đi rời kiếp trần gian 

Bà ngồi ở lại nát tan cõi lòng 

Tay bưng chút bánh cuối cùng 

“Ông ăn đi chút xin đừng rời xa.”

Miếng bánh này mấy cô cậu mới cho 

Dậy ăn đi ông, ăn với tui cho đỡ đói 

Biểu nghỉ chút thôi đặng qua cơn mệt mỏi.

Sao bây giờ tui hỏi lại làm thinh?

Miếng bánh này người ta cho tụi mình 

Giờ ông hồng ăn, mình tui sao nuốt nổi

Từng tuổi này sao ông còn nói dối 

Hứa sống chết có nhau sao hổng chịu giữ lời?

Gần hết đời người sao bỏ cuộc vậy ông ơi.

Trái gió trở trời ngày sau ai thủ thỉ.

Rong ruổi dọc đường có mình ông tri kỉ

Đối với tui, ông mới chính là: Nhà!

Đi khắp thế gian rồi giờ tui mới thấy… xa

Như kẻ mất nhà, tìm đâu ra chỗ dựa

Dậy đi ông, tui hổng biết làm gì nữa

Người ta gói ông đi, tui phải cản thế nào?

Đánh tui đi, đưa tui ra khỏi chiêm bao

Ông còn ở đây, còn cạnh tui lâu lắm! 

Tui khóc rồi nè, sao mắt ông cứ nhắm 

Làm giống hồi xưa đi, lau nước mắt tui giùm!

Dậy ăn bánh đi ông, dậy ăn bánh đi mình! 

Tui lay nãy giờ mà ông cứ làm thinh? 

Minh Dự

From: Do Tan Hung & KimBang Nguyen

Phụ nữ Việt qua Ả Rập Xê Út: lao động xuất khẩu hay nạn nhân buôn người?

Đài Á Châu Tự Do 

“Lúc đi thì cũng lên công ty Thành Đô ở quận Tân Bình, TPHCM, để học tiếng Ả Rập. Nói chung thầy dạy xong qua đây nói không ai hiểu hết”

Mình xuất cảnh tháng 9/2019, tới sân bay Riyadh thì môi giới ra đón đưa về nhà chủ. Vào nhà chủ thì giữ em, giặt quần áo, ủi đồ, lau nhà, dọn dẹp vệ sinh, nấu nướng luôn. Nói chung nhà chủ coi mình không ra gì hết, coi như nhà nó ăn hết còn đồ thừa thì tự mình vét ăn. Một ngày ăn một cữ chính thôi, đói quá thì rình chủ đi đâu mình chôm rồi giấu trong phòng để tối ăn. Điện thoại thì văn phòng môi giới không bắt máy, mà có bắt thì chỉ biết nạt thôi, nói người ta làm được mình làm được”

“Do chủ đầu tiên vì mình không chiều theo ý ổng nên ổng đánh mình. Mình ra công an lần đó người ta cho về nước nhưng mà do dịch sân bay đóng cửa không về được. Thế là văn phòng môi giới ở đây bán mình cho văn phòng môi giới khác. Văn phòng môi giới khác đưa mình vào nhà chủ khác, nói chung là nó bán mình qua bốn chủ rồi”

“Trong thời gian làm tạm thì văn phòng môi giới lấy tiền hết mình không biết đồng bạc nào luôn. Chủ nào cũng không tốt, cũng đánh mình bầm người, mình canh lúc họ ngủ mình chạy ra đường, vừa chạy vừa ngoắc xe. Có chiếc xe đậu lại kêu công an giùm mình, người ta đưa mình về trại Sakan này. Mình là bị lừa mua bán, mang tiếng đi nước ngoài mà giờ trong tay không có đồng bạc nào hết ráo”.

NẾU NGÀY ẤY ANH KHÔNG RA ĐI, THÌ…

NẾU NGÀY ẤY ANH KHÔNG RA ĐI, THÌ…

….

“Ai mua xôi hông”…  đó là lời rao của cậu bé 10 tuổi bán hàng rong ở một bến xe lam nhỏ ở Ninh Hòa mấy chục năm trước. Cậu bé rã cẳng bán hàng rong để mưu sinh ngày nào giờ đã được bình chọn là một trong những bác sĩ ngoại khoa giỏi nhất nước Mỹ.

Sinh ra tại thôn Bá Hà cạnh vịnh Hòn Khói, Khánh Hòa trong một gia đình làm nghề chài lưới, Nguyễn Xuân Nam có một thời niên thiếu sống trong thiếu thốn, cực nhọc. Mẹ mất sớm khi vừa mới lên 4 tuổi, sống với cha và người mẹ kế, Nam phải vừa đi học vừa đi bán hàng rong để giúp cha và mẹ kế nuôi dạy 8 anh chị em ruột và anh em cùng cha khác mẹ với mình.

Tuy nhiên vì hoàn cảnh gia đình quá khó khăn nên hết tiểu học, cậu bé hàng rong phải bỏ học để đi biển đánh cá phụ giúp gia đình. Mấy năm sau đó, Nguyễn Xuân Nam đã phải đau lòng chứng kiến những cái chết lần lượt của mẹ kế và 2 đứa em của mình vì những chứng bệnh thông thường có thể chữa khỏi được. Tuy nhiên do điều kiện chăm sóc y tế còn thiếu thốn ở vùng quê thời đó nên tất cả đều bất lực.

Năm 1978, lúc 19 tuổi, Nam vượt biên sang Palawan, Philippines rồi chuyển sang Manila và khai tuổi nhỏ lại để có thể tiếp tục học trung học tại Mỹ sau này. 6 tháng sau, Nam được bảo trợ định cư tại thành phố Lincohn, bang Nebraska. Tại đây Nam theo học trung học tại trường Norris.

Để có tiền ăn học, Nguyễn Xuân Nam không đi bán hàng rong như xưa nhưng đã phải rất nhiều công việc như làm ở hiệu bánh mỳ, làm gia sư, lao công trong trường với đủ thứ công việc cực nhọc trong cái lạnh giá của mùa đông Nebraska. Năm 1983, anh tốt nghiệp trung học tại trường Norris High School với số điểm xuất sắc 3.85. Đây là một thành tích xuất sắc mà ít học sinh người Á Đông có thể đạt được ở Mỹ.

Với khả năng của mình, anh tốt nghiệp cử nhân Toán và Hóa ở Đại học Creighton, TP. Omaha, bang Nebraska một cách dễ dàng, rồi tiếp tục trải qua 4 năm bác sĩ y khoa tại trường y của đại học Creighton. Trong quá trình học y, ngoại khoa cuốn hút anh kỳ lạ và cảm thấy đây là thế giới anh có thể phát huy nhiều nhất khả năng của mình vì thế anh học tiếp 6 năm chương trình phẫu thuật tổng quát (residency in general surgery) tại đây và Đại học New Mexico.

Anh tiếp tục vượt qua hàng trăm bác sĩ đã tốt nghiệp ngoại tổng quát để trở thành một trong 27 học viên toàn Bắc Mỹ lúc bấy giờ đỗ vào chuyên ngành ngoại nhi tại Đại học Pittsburgh.

Từ 1997-1998, bác sĩ Nam theo học chương trình chuyên ngành phẫu thuật nội soi trẻ em tại bệnh viện trẻ em thuộc trường đại học Pittsburgh, bang Pensylvania. Từ khi bước chân vào đại học đến lúc tốt nghiệp ngoại nhi, BS Nam đã trải qua 16 năm học tập liên tục. Năm 1999, BS Nguyễn Xuân Nam được Đại học California, Irvine mời về làm Trưởng khoa Phẫu thuật Nhi, tham gia giảng dạy tại trường Đại học nổi tiếng ở miền Nam California này đồng thời là Trưởng khoa Ngoại – Bệnh viện Nhi Los Angeles.

Trong những năm qua, anh đã được đề bạt và giữ các chức vụ quan trọng như Giáo sư trợ giảng Phẫu thuật; Chủ tịch Ban Ung bướu Nhi khoa; Giám đốc Phẫu thuật trong Bộ phận Chăm sóc toàn diện Nhi khoa (Pediatric Intensive Care); Trưởng khoa Phẫu thuật Nhi của Trung tâm Y khoa thuộc Đại học California, Irvine… và một số bệnh viện khác thuộc miền Nam California

Anh được đánh giá là chuyên gia phẫu thuật nhi khoa uy tín trong giới y khoa quốc tế; được trao tặng nhiều giải thưởng trong ngành y, trong đó có danh hiệu Bác Sĩ Phẫu Thuật chăm sóc cấp cứu nổi bật nhất trong năm tại Bệnh viện Nhi Đồng ở Pittsburgh… được các chuyên viên y tế trường Y khoa thuộc Đại học Harvard bình chọn là một trong những bác sĩ giỏi nhất nước Mỹ. Anh được xem là bác sĩ nhi khoa, ngoại khoa giỏi nhất Hollywood; topten các bác sĩ hàng đầu ở Long Beach…

Vợ anh là Bác sĩ chuyên khoa gây mê Nguyễn Hoàng Lan. Hai người quen nhau trong thời gian học đại học. Hiện hai vợ chồng anh đều làm việc tại trường Đại học California, Irvine.

“Bản thân tôi biết, tôi không giỏi, không thông minh nhưng có sự cố gắng. Tôi có ngày hôm nay vì tôi rất chăm chú, rất cố gắng. Điều quan trọng nhất là mình nên nghe lời khuyên nhủ của những người lớn, những người trải qua nhiều kinh nghiệm thì những lời dạy dỗ của họ lúc nào cũng mang sự tốt đẹp.”, cậu bé bán hàng rong-bác sĩ Nam chia sẻ.

Phương Nam.

‘Thầy mo QAnon’ nhận tội tham gia vào cuộc bạo loạn tại Quốc Hội

‘Thầy mo QAnon’ nhận tội tham gia vào cuộc bạo loạn tại Quốc Hội

September 3, 2021

WASHINGTON, DC (NV) – Người đàn ông có biệt danh “Thày mo QAnon” hôm Thứ Sáu, 3 Tháng Chín, nhận tội cản trở hoạt động chính thức của chính quyền khi cùng những người ủng hộ cựu Tổng Thống Donald Trump tham gia bạo loạn tấn công vào Quốc Hội trong ngày 6 Tháng Giêng, theo Reuters.

Ông Jacob Chansley, biệt danh “Thày mo QAnon,” cư dân Phoenix, Arizona, nổi tiếng với những bức hình một người cởi trần, đội chiếc mũ có sừng và thân thể được xâm hình dày đặc được chụp bên trong Điện Capitol.

Ông Jacob Chansley (giữa), biệt danh “Thày Mo QAnon,” nhận tội cản trở hoạt động chính thức của chính quyền. (Hình: Saul Loeb/AFP via Getty Images)

Đương sự bị bắt ngay sau cuộc bạo động và bị giam giữ không được đóng tiền bảo lãnh để tại ngoại hậu tra.

Trong thời gian bị giam giữ, ông Chansley được khám nghiệm kiểm tra tâm thần và được các bác sĩ chẩn đoán mắc chứng tâm thần phân liệt, rối loạn lưỡng cực, trầm cảm và lo âu.

“Thày mo” Chansley là người ủng hộ thuyết âm mưu QAnon coi ông Trump như một nhân vật cứu tinh và các đảng viên Đảng Dân Chủ và những cá nhân thuộc tầng lớp ưu tú là những kẻ ấu dâm và ăn thịt người theo đạo thờ quỷ Satan.

Trước đây, Luật Sư Albert Watkins, đại diện cho “Thầy mo QAnon,” viết đơn xin tòa trả tự do với lập luận rằng thân chủ, hiện đang bị giam vì tham gia bạo loạn tại Quốc Hội ngày 6 Tháng Giêng, và những người đồng cảnh ngộ đều có vấn đề “tâm thần.”

“Đây là những người có não bị tổn thương,” vị luật sư viết trong đơn gửi tòa (link:https://storage.courtlistener.com/recap/gov.uscourts.dcd.225845/gov.uscourts.dcd.225845.12.0_6.pdf).

Luật Sư Watkins cho rằng những người tham gia bạo loạn rất “đáng thương. Họ không phải là thành phần xấu xa,” theo nhật báo Washington Post.

“Họ hành động như vậy” vì bị “tuyên truyền” tẩy não, cách chưa từng thấy, kể từ thời Adolf Hitler, lãnh tụ Phát Xít Đức, ông Watkins lý giải.

Sau khi “Thày mo QAnon” nhận tội, Luật Sư Watkins yêu cầu toà cho phép đương sự được ra tù trong khi chờ tòa tuyên án.

Ngày tuyên án được dự kiến diễn ra ​​vào ngày 17 tháng 11. 

Toà cho biết sẽ xem xét yêu cầu trên của luật sư.

Ngoài ra ông Watkins còn lưu ý rằng các công tố viên cũng thừa nhận ông Chansley “không phải là người lên kế hoạch hay tổ chức” cuộc bạo động ngày 6 Tháng Giêng. (MPL)