VIỆN DƯỠNG LÃO -Tác giả: BS Trần Công Bảo

VIỆN DƯỠNG LÃO  

Một tài liệu tốt cho người lớn tuổi (nói chung), và cho người Việt sống trên đất Mỹ…
***
Tác giả: BS Trần Công Bảo đã từng là giám đc y tế của nhiều viện dưỡng lão với bài viết dưới đây. Ông trình bày ngọn nguồn rất thực tế , cơ quan mà người già hay người tàn tật đã có lần nghĩ thoáng qua ,nhưng dĩ nhiên lờ mờ chua rõ … 
Người già ở hải ngoại: sự am hiểu về VDL là nên! vì không ai biết đươc tương lai ..!?

Nếu còn có thể ở nhà được mà vẫn an toàn thì ở nhà tốt hơn. Nếu tài chánh cho phép, thì dù mình không đủ khả năng lo cho mình, mình vẫn có thể mướn người “bán thời gian” (part time) đến lo cho mình vài giờ mỗi ngày, giúp ăn uống, tắm rửa, dọn dẹp trong nhà, thuốc men, chở đi bác sĩ…

Nursing Home – Viện Dưỡng Lão 

Bs Trần Công Bảo 

Cổ nhân có câu: “sinh, bệnh, lão, tử”. Bốn giai đoạn này không ai có thể tránh khỏi. Chuẩn bị ứng phó với bệnh tật và tuổi già của mình và của thân nhân mình là điều ai cũng có dịp nghĩ tới, kể cả chính kẻ viết bài này là tôi cũng đang sắp sửa bước vào tuổi “thất thập cổ lai hi”.
Anh bạn thân của tôi, Bs. TNT từ lâu có đề nghị tôi viết một bài về “Viện Dưỡng Lão” (VDL) để giúp bà con mình có thêm một chút khái niệm về VDL vì anh biết trong suốt 27 năm qua tôi đã liên tục săn sóc cho các cụ già tại các viện dưỡng lão, và cũng đã là “Giám Đốc Y Tế” (Medical Director) của nhiều VDL trong vùng. Nay tôi muốn chia sẻ cùng qúy bạn một số kinh nghiệm và hiểu biết về VDL.

Trong Việt ngữ chúng ta thường dùng từ Viện Dưỡng Lão, nhưng trong Anh ngữ thì có nhiều từ khác nhau như Nursing home, Convalescent home, Rehabilitation and Nursing center, Skilled nursing facility (SNF), Rest home… Nói chung, VDL là một nơi cho những người bị yếu kém về thể xác không thể tự săn sóc cho mình được trong cuộc sống hàng ngày. Thí dụ như không thể nấu nướng, giặt giũ, đi chợ…  nặng hơn nữa như không đủ sức để làm những việc tối cần thiết cho cuộc sống như ăn uống, đi tiêu, đi tiểu… hoặc cần phải có thuốc men đúng lúc mà không thể tự làm được.

Khi nói tới VDL người ta thường chỉ nghĩ tới những người già mà thôi. Thật ra có nhiều người “trẻ” nhưng vì tật bệnh không thể tự lo cho mình được cần phải có sự giúp đỡ của SNF (skilled nursing facility). Vậy thế nào là VDL?

VDL là nơi cung cấp những dịch vụ cần thiết cho cuộc sống hàng ngày cho những người không đủ khả năng lo cho chính mình. Tùy theo mức độ trầm trọng của bệnh tật mà có những VDL khác nhau:

1- Skilled Nursing Facility (SKF): là nơi cung cấp những dịch vụ cho những người bị khuyết tật nặng như tai biến mạch máu não gây nên bán thân bất toại, hôn mê lâu dài, hoàn toàn không còn khả năng ngay cả trong việc ăn, nuốt, tiêu, tiểu… Thường thường tại SNF có hai phần: phục hồi (rehabilitation) và săn sóc sức khỏe (nursing care). Có những người sau khi được giải phẫu thay xương khớp háng (hip replacement), thay đầu gối (knee replacement), hay mổ tim (bypass, thay valve tim) … cần thời gian tập dượt để phục hồi (rehabilitation). Sau đó họ có thể về nhà sinh hoạt bình thường cùng gia đình.

2- Intermediate care facility (ICF) : cung cấp dịch vụ cho những người bệnh như tật nguyền, già cả nhưng không cần săn sóc cao cấp (intensive care). Thường thường những người này không có thân nhân để lo cho mình nên phải vào đây ở cho đến ngày cuối cùng (custody care).

3- Assisted living facility (ALF): Thường thường những người vào ALF vẫn còn khả năng tự lo những nhu cầu căn bản như tắm rửa, thay quần áo, đi tiêu, đi tiểu một mình được. Họ chỉ cần giúp đỡ trong việc bếp núc, theo dõi thuốc men và chuyên chở đi thăm bác sĩ, nhà thờ, chùa chiền hay mua sắm lặt vặt. Họ vẫn còn phần nào “độc lập”.

4-  VDL cho những người quá lú lẫn (Alzheimer facility): có những bệnh nhân bị lú lẫn nặng, đến nỗi không nhận ra người thân như vợ, chồng, con cháu nữa. Không biết tự đi vào buồng tắm, phòng vệ sinh để làm những công việc tối thiểu. Họ không biết họ ở đâu, dễ đi lang thang và lạc đường. Nếu ở nhà thì phải có người lo cho 24/24. Những VDL dành riêng cho những bệnh nhân này, thường là “locked facilty”, cửa ra vào được khóa lại để bệnh nhân không thể đi lạc ra ngoài… Cách đây khá lâu đã có trường hợp một bệnh nhân đi ra khỏi viện, lạc đường, bị xe lửa cán chết! Từ đó có locked facilty. Đôi khi cũng có những viện bệnh nhân được gắn alarm vào cổ chân. Nếu bệnh nhân đi qua cửa thì alarm sẽ báo động và nhân viên sẽ kịp thời mang về lại.

NHỮNG DỊCH VỤ ĐƯỢC CUNG CẤP TẠI VDL :

Điều này tùy theo từng viện. Tuy nhiên những dịch vụ sau đây là cần thiết:

1- Phòng ngủ.
2- Ăn uống
3 – Theo dõi thuốc men
4- Những điều tối thiểu hàng ngày như tắm rửa, thay quần áo, vệ sinh cá nhân…
5- 24/24 lo cho những trường hợp bệnh khẩn cấp.
6- Sinh hoạt hàng ngày như giải trí, tôn giáo…
7- Vật lý trị liệu. Dịch vụ này rất quan trọng để giúp người bệnh có thể phục hồi càng nhiều càng tốt. Trong vật lý trị liệu có nhiều dịch vụ khác nhau:
a- Tập dượt (physical therapy): như tập đi, tập lên xuống cầu thang, tập tự vào giường ngủ hay ra khỏi giường một cách an toàn, không vấp ngã…
b- Speech therapy: tập nói, tập nuốt khi ăn uống… Có những bệnh nhân bị stroke, không thể nói hay ăn được, cần được tập để phục hồi chức năng này.
c- Occupational therapy: Tập mang giầy, bí tất (vớ)… Tập sử dụng bếp gaz, bếp điện cho an toàn để tránh bị tai nạn.

AI TRẢ TIỀN CHO VDL?
Có nhiều nguồn tài trợ khác nhau:

1- Medicare
2- Medicaid (ở California là Medi-Cal).
3- Bảo hiểm tư, có nhiều người mua sẵn bảo hiểm cho VDL.
4- Tiền để dành của người bệnh (personal funds).

MEDICARE là do qũy liên bang, chỉ trả tối đa 100 ngày cho những bệnh nhân cần tập dượt để phục hồi chức năng tại một skilled nursing facility (SNF). Thường những bệnh nhân bị stroke, gãy xương…  cần dịch vụ này. Medicare KHÔNG TRẢ cho custody care.

MEDICAID là do quỹ liên bang và tiểu bang. Qũy này trả nhiều hay ít là tùy từng tiểu bang.  Medicaid trả cho dịch vụ y tế và custody care.

BẢO HIỂM TƯ  thì tuy theo từng trường hợp sẽ có những quyền lợi khác nhau, nhưng thường rất hạn chế.

Hiện nay người ta ước lượng trên nước Mỹ có khoảng 1.4 triệu người sống trong 15,800 VDL.  Các VDL này đặt dưới sự kiểm soát của bộ y tế, đặc biệt là do Centers for Medicare & Medicaid Services (CMS) giám sát. Hàng năm các VDL đều phải trải qua một cuộc kiểm tra rất gắt gao (survey) của CMS. VDL nào không đúng tiêu chuẩn thì có thể bị đóng cửa! Mục đích kiểm tra của CMS là để bảo đảm cho các bệnh nhân tại VDL được săn sóc an toàn, đầy đủ với chất lượng cao. Đồng thời tránh những trường hợp bị bỏ bê (negligence) hay bạo hành (abuse) về thể xác lẫn tinh thần. Tại mỗi VDL đều có lưu trữ hồ sơ kiểm tra cho công chúng xem. Bất cứ ai cũng có thể xem kết quả của các cuộc kiểm tra này. Tất cả các VDL đều phải có các biện pháp để bảo đảm sự săn sóc cho bệnh nhân theo đúng tiêu chuẩn. Nếu không sẽ bị phạt tiền, và có những trường hợp bị đóng cửa.

Trên đây tôi đã trình bày sơ qua về những điểm chính của VDL. Tuy nhiên, như quý bạn đã từng nghe và biết, có nhiều khác biệt giữa những VDL… Theo tôi nhận xét thì quan niệm chung của mọi người là “không muốn vào VDL”. Chúng ta từng nghe những chuyện không tốt thì nhiều, mà những chuyện tốt thì ít. “Tiếng lành đồn gần, tiếng dữ đồn xa”, là câu ngạn ngữ người mình vẫn nói từ xa xưa đến nay. Tôi đã đọc không biết bao nhiêu là bài viết về việc con cái “bất hiếu”, bỏ bố mẹ, ông bà vào VDL rồi không đoái hoài tới. Tôi cũng thấy nhiều trường hợp các cụ vào VDL một thời gian rồi không muốn về nhà với con cháu nữa!  Trên đời này không có gì là tuyệt đối cả, trong cái hay có cái dở, và trong cái dở lại có thể tìm ra cái hay. Vậy chúng ta rút tỉa được kinh nghiệm gì trong vấn đề này? Tôi chỉ xin nêu lên những nhận xét chủ quan của riêng tôi mà thôi. Có thể quý vị không đồng ý hết, nhưng nếu rút tỉa được ít nhiều ý kiến xây dựng thì “cũng tốt thôi”.

NHỮNG “BỆNH” CÓ THỂ DO VDL GÂY RA:

1- Lo lắng (anxiety): Trong tháng 9/2011 những nhà nghiên cứu hỏi ý kiến của 378 bệnh nhân trên 60 tuổi nằm VDL tại thành phố Rochester, New York. Kết qủa là có trên 27.3% trả lời là họ bị bệnh lo lắng, từ vừa đến nặng. Nếu không được chữa trị sẽ đưa đến bệnh trầm cảm (depression). Nên nhớ là 378 bệnh nhân này là người Mỹ chính cống, sinh ra và lớn lên tại Mỹ. Chúng ta hãy tưởng tượng người Việt mình không biết rành tiếng Anh, không hợp phong tục, tập quán thì sự khó khăn sẽ nhiều như thế nào! Còn một vấn đề nữa là thức ăn, chúng ta quen “nước mắm, thịt kho”…, làm sao mà có thể nuốt hamburger, sandwich… ngày này qua ngày khác! Các vấn đề này càng làm bệnh lo lắng, trầm cảm nặng thêm!

2- Phản ứng của thuốc (adverse drug reactions): Trong tháng 1/2012 ngưòi ta theo dõi các bệnh nhân tại VDL, kết qủa là ít nhất 40% các bệnh nhân dùng trên 9 loại thuốc khác nhau. Uống càng nhiều thuốc thì phản ứng càng nhiều. Có ba loại phản ứng khác nhau:

a- Phản ứng phụ (side effects): thí dụ như uống aspirin làm bao tử khó chịu, thuốc cao máu làm táo bón… Loại này thường xảy ra, không cần phải ngưng thuốc.

b- Drug interference: (tạm dịch là thuốc đối tác với nhau): có nhiều loại thuốc uống chung với nhau sẽ làm tăng hoặc giảm sức tác dụng. Thí dụ thuốc loãng máu coumadin mà uống chung với thuốc tim như amiodarone sẽ làm dễ chảy máu. Có những thức ăn hay nước uống dùng chung với thuốc cũng ảnh hưởng đến thuốc. Thí dụ uống nước bưởi hay nho với một vài loại thuốc cũng sẽ tăng sức tác dụng của thuốc, dễ gây ngộ độc.

c- Dị ứng với thuốc (allergic reaction): Loại này nguy hiểm hơn, thường làm da nổi mề đay, đỏ, ngứa. Nếu nặng thì có thể chết được như phản ứng với penicillin chẳng hạn. Nếu bị dị ứng thì phải ngưng thuốc ngay.

3- Ngã té (fall):Người già rất dễ bị té ngã gây nên nhiều biến chứng quan trọng như chảy máu trong đầu (intracranial bleeding), gãy xương (như gãy cổ xương đùi, tay…). Khi già quá hoặc có những bệnh ảnh hưởng đến sự di chuyển, không còn đi lại vững vàng, nhanh nhẹn như lúc trẻ nên dễ vấp, té ngã.

4- Da bị lở loét (decubitus ulcers): Những người bị liệt giường, không đủ sức để tự mình xoay trở trên giường, rất dễ bị lở loét da gây nên nhiều biến chứng tai hại.

5- Nhiễm trùng (infection)như sưng phổi, nhiễm trùng đường tiểu…nhất là những người cần phải dùng máy móc như máy thở (respirator), ống thông tiểu (Folley catheter)…

6- Thiếu dinh dưỡng, thiếu nước (malnutrition, dehydration):Ở các cụ già thì trung tâm khát (thirst center) trong não không còn nhạy cảm nữa, nên nhiều khi cơ thể cần nước mà không thấy khát không uống nên bị thiếu nước. Cái cảm giác “ngon miệng (appetite) cũng giảm đi nên không muốn ăn nhiều gây nên tình trạng thiếu dinh dưỡng.

VẬY CÓ NÊN VÀO VDL KHÔNG?

Việc này thì tùy trường hợp. Theo tôi:

1- Nếu còn có thể ở nhà được mà vẫn an toàn thì ở nhà tốt hơn. Nếu tài chánh cho phép, thì dù mình không đủ khả năng lo cho mình, mình vẫn có thể mướn người “bán thời gian” (part time) đến lo cho mình vài giờ mỗi ngày, giúp ăn uống, tắm rửa, dọn dẹp trong nhà, thuốc men, chở đi bác sĩ…
2- Nếu không thể ở nhà được, mà tài chánh cho phép thì có thể ở những assisted living facilities. Ở đây thường họ chỉ nhận tiền (personal funds) chứ không nhận medicare & medicaid. Tại đây thì sự săn sóc sẽ tốt hơn.

3- Group homes (nhà tư): Có những người nhận săn sóc cho chừng 4-6 người mỗi nhà. Họ cũng lo việc ăn uống, chỗ ở, thuốc men, chở đi bác sĩ…Thường thì rẻ hơn tùy từng group.

4- Nếu “chẳng đặng đừng” phải vào VDL thì phải làm sao để có được sự săn sóc “tốt nhất”?

                a- Làm sao để lựa chọn VDL:
 
* Vào internet để xem ranking của VDL (tương tự như các tiệm ăn có xếp loại A, B, C….)

* Mỗi VDL đều phải có cuốn sổ phúc trình về các cuộc kiểm tra (survey) do bộ y tế làm hàng năm. Trong đó bộ y tế sẽ nêu lên những khuyết điểm mà họ đã tìm thấy. Cuốn sổ này được để ở khu công cộng (public area) trong khuôn viên của VDL. Hỏi receptionist thì họ sẽ chỉ cho.

* Hỏi ý kiến thân nhân những người có thân nhân đang nằm tại đó.

* Quan sát bên trong và ngoài của VDL: xem có sạch sẽ, không mùi hôi, nước tiểu. Theo dõi cách đối xử, săn sóc của nhân viên với bệnh nhân.

* Nếu có thể thì tìm một VDL có nhiều người Việt đang ở để có nhân viên nói tiếng Việt, có thức ăn Việt, có chương trình giải trí theo kiểu Việt.

                b- Nếu đã quyết định chọn VDL cho người thân rồi thì phải làm gì sau đó?
 
* Chuẩn bị tư tưởng không những cho bệnh nhân mà con cho cả chính mình và mọi người trong gia đình để có được sự chấp nhận (acceptance) càng nhiều càng tốt.

* Thăm viếng thường xuyên: Nếu nhà đông con cháu thì không nên đến thật đông một lần rồi sau đó nhiều ngày không có ai đến. Nếu được, nhất là trong vài tháng đầu, luân phiên nhau tới, mỗi ngày một lần một vài người. Làm lịch trình ai đi thăm ngày nào, giờ nào…

* Nên làm một cuốn sổ “thông tin” (communication book) để cạnh giường. Trong cuốn sổ này mỗi khi ai đến thăm thì viết ngày giờ, tên người đến thăm, và nhận xét xem bệnh nhân có vấn đề gì cần lưu ý, giải quyết. Nếu không có vấn đề gì thì cũng nên viết vào là không có hoặc cho nhận xét về vui, buồn, than thở của bệnh nhân…
* Cuối tuần hay ngày lễ: nên có người vào hoặc mang bệnh nhân về nhà nửa buổi để được sống với không khí gia đình dù ngắn ngủi, hay đưa ra khỏi VDL để làm đầu, tóc hoặc tới tiệm ăn cho khuây khỏa…

* Nên sắp xếp để bệnh nhân có sách báo, băng nhạc bằng tiếng Việt cho bệnh nhân giải trí.

* Cho dù có những bệnh nhân bị hôn mê bất tỉnh lâu dài, nhưng khi đến thăm hãy cứ thì thầm bên tai họ những lời yêu thương, những kỷ niệm cũ. Nắm tay, xoa dầu để tỏ tình thương yêu. Tuy họ không có thể cảm thấy được 100% nhưng chắc chắn họ vẫn còn một chút nhận thức, làm họ hạnh phúc hơn, mặc dù mình không nhận thấy. Để bên đầu giường những băng nhạc, câu kinh mà khi còn khỏe họ đã thích nghe.

* Một điều chót mà theo kinh nghiệm của tôi, rất có hiệu quả: đối xử tốt nhưng nghiêm túc với nhân viên của VDL:

– Đối xử tốt: lịch sự, nhẹ nhàng, không thiếu những lời cám ơn cho những nhân viên phục vụ tốt. Thỉnh thoảng mua một vài món quà nhỏ cho họ (tôi xin nhấn mạnh “nhỏ thôi”– đừng nên coi đây là hối lộ) như đồ ăn, thức uống …  để bày tỏ lòng biết ơn của mình. Mình tốt với họ thì họ sẽ quan tâm đến mình nhiều hơn. Người mình vẫn nói: “Có qua có lại mới toại lòng nhau”).

– Tuy nhiên đối xử tốt không có nghĩa là mình chấp nhận những sai trái của họ. Thí dụ mình đã báo cáo những thay đổi về sức khỏe của bệnh nhân cho họ mà không ai quan tâm giải quyết thì mình phải lịch sự nêu ra liền. Nếu cần thì gặp ngay những người có trách nhiệm như charge nurse, nursing director và ngay cả giám đốc của VDL để được giải quyết. Nên nhớ là phải lịch sự, nhã nhặn nhưng cương quyết thì họ sẽ nể phục mình. Tôi đã thấy nhiều trường hợp đạt yêu cầu một cách rất khả quan.

Trên đây là những kinh nghiệm của tôi xin chia sẻ với quý bạn. Dĩ nhiên là không hoàn toàn đầy đủ tất cả những gì quý bạn mong muốn, nhưng hy vọng cũng đáp ứng được phần nào những ưu tư, lo lắng cho người thân của quý bạn.

From: thanhlamle.le & NguyenNThu

Anh Nick không có chân và tay, nhưng đã trở nên chân tay của Chúa.

Trường Thân Văn

Một gia đình hạnh phúc, vui mừng Chúa Jesus Christ Giáng Sinh, suốt cả cuộc đời mình.

Cho dù Anh chủ nhà này không có tay và không có chân. Hình ảnh dưới, anh Nick Vujicic và vợ cùng các con. Anh Nick không có chân và tay, nhưng đã trở nên chân tay của Chúa. Anh ấy đi khắp thế giới loan báo Tin Mừng, khuyên lơn mọi người có đủ tay và chân hãy vui sống, đừng bao giờ bỏ cuộc. Hàng chục vạn người ở Hà Nội và tp Hồ Chí Minh đã từng trò chuyện trực tiếp và nghe anh ấy làm chứng về tình yêu của Thiên Chúa, qua ms. Bùi Quốc Phong thông dịch.

Tôn vinh Đức Chúa Trời.

TVT.

Xem thêm:

Nick Vujicic và cuộc sống gia đình đẹp như mơ: 1 vợ đẹp, 4 con ngoan 

Hy vọng đã vươn lên’ cho đồng bào tị nạn Việt Nam

Báo Nguoi-Viet

December 26, 2022

Nam Lộc

Hy vọng ở đây là niềm hãnh diện mà thế hệ trẻ Việt Nam tại hải ngoại đã thực hiện được, làm nở mặt những người tị nạn Việt Nam từng được đất nước và người dân Hoa Kỳ đón nhận.

Một gia đình tị nạn Việt Nam ở ngoại ô Bangkok, Thái Lan. (Hình minh họa: Lillian Suwanrumpha/AFP via Getty Images)

Họ là nhóm Viet4Afghans (V4A) được vội vã thành lập vào Tháng Tư, 2021, để cứu trợ khẩn cấp những ngưới tị nạn Afghanistan vào thời điểm Hoa Kỳ rút quân khỏi quốc gia này.

Hầu hết thành viên của nhóm V4A đều sinh ra và lớn lên ở Mỹ, hoặc đến Mỹ từ khi còn rất trẻ, nhưng họ đã thay mặt chúng ta để đáp ứng lời kêu gọi của chính phủ Hoa Kỳ trong nỗ lực cứu giúp những người cùng hoàn cảnh, nhưng khác mầu da và chủng tộc.

Vận động cho quyền lợi của người tị nạn đã khó, nhưng đích thân giúp họ định cư là một công việc khó khăn, vất vả và phức tạp gấp bội phần, nhất là sự bất đồng ngôn ngữ, phong tục, tập quán.

Tuy nhiên, các nhà bảo trợ gốc Việt trẻ tuổi đã làm được việc này một cách suôn sẻ và tốt đẹp, bằng tấm lòng nhân ái, bằng tình thương đồng loại.

Tương tự như các nhà hảo tâm trong cộng đồng Việt Nam đã đóng góp gần $200,000 qua cuộc vận động của đài truyền hình SBTN, để trao cho các cơ quan thiện nguyện giúp đỡ người tị nạn Afghanistan, trong đó có Dịch Vụ Di Trú và Tị Nạn Lutheran (LIRS), là tổ chức từng định cư người Việt chúng ta hàng chục năm liên tiếp.

Người A fghanista đã khóc khi nhận được những món quà tình nghĩa của các thành viên trong cộng đồng Việt Nam lúc họ đến định cư tại Orange County. Từ những chiếc TV, tủ lạnh, đến xe cộ, quần áo, tiền bạc, công ăn, việc làm v..v.., thậm chí tôi còn biết, cô con gái của một vị cố đại tướng VNCH, đã đem cả gia đình, gồm vợ và hai đứa con nhỏ của một người lính biệt kích Afghanistan về sống chung trong ngôi nhà xinh đẹp của cô tại thành phố Huntington Beach, California.

Tất cả những việc làm cùng thành quả nêu trên là những món quà tốt đẹp để chúng ta hãnh diện chia sẻ với bất cứ ai khi họ muốn tìm hiểu.

Trong hai ngày, 7 và 8 Tháng Mười Hai, vừa qua, một phái đoàn gồm các viên chức của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, do bà Sarah Cross, phó phụ tá ngoại giao đặc trách về định cư người tị nạn, hướng dẫn cùng tổng giám đốc Trung Tâm Bảo Trợ Cộng Đồng, và phó giám đốc Nha Định Cư thuộc chính phủ liên bang, với các nhà lãnh đạo chương trình tị nạn và y tế tiểu bang Washington, đến Seattle.

Họ đến để thăm viếng, thanh tra cũng như tìm hiểu nỗ lực định cư các gia đình người tị nạn Afghanistan được nhóm thiện nguyện Viet4Afghans, cùng một số cá nhân và tổ chức khác, bảo trợ từ Tháng Mười Một, 2021 và hiện đang sinh sống cũng như làm việc tại đây.

Qua vai trò tình nguyện viên cố vấn cho nhóm Viet4Afghans, tôi được mời tham dự buổi họp mặt và tường trình nêu trên. Tôi hết sức ngạc nhiên, cảm động, đồng thời không kém phần hãnh diện, là nhiều người bạn đồng sự với mình ngày trước, nay trở thành lãnh đạo những cơ quan trọng yếu của chính phủ Hoa Kỳ.

Cảm động hơn nữa là họ vẫn không quên mình cùng những ký ức đẹp và ý nghĩa thời gian mà chúng tôi cùng chung sức nhau phục vụ người tị nạn.

Phái đoàn thanh tra của chính phủ liên bang hết sức ca ngợi và ngưỡng mộ việc làm của nhóm Viet4Afghans, cùng các thành viên trẻ, đã vượt qua bao khó khăn, trở ngại, nhất là vào thời điểm cấp bách, không được hướng dẫn hay huấn luyện về các thủ tục định cư.

Nhiều cơ quan thiện nguyện vào thời điểm đó đã ngưng hoạt động, nên rất thiếu sự hiện diện của các nhân viên xã hội, hay định cư chuyên môn. Trong khi đó bị COVID-19 hoành hành, ấy vậy mà V4A đã dấn thân nhận giúp đỡ và bảo lãnh theo phương thức “Bảo Trợ Tư Nhân” (Private Sponsorship), có nghĩa là cần một nhóm năm người (Group of Five) ký giấy bảo trợ cho một gia đình, phải đóng tiền thế chân cho mỗi đầu người tị nạn, cũng như cam kết sẽ hoàn toàn trách nhiệm và lo lắng để họ không trở thành “gánh nặng của xã hội” (Public Charge). Viet4Afghans đã bảo trợ và giúp đỡ tổng cộng 60 người tị nạn Afghanistan, và họ đã thành công.

Điều đáng nói ở đây là thành công trong việc làm đầy tình người của nhóm V4A, cùng sự đóng góp nhiệt tình của cộng đồng người Việt qua chương trình thử nghiệm (pilot program) “Bảo Trợ Tư Nhân,” đã mở rộng cánh cửa hy vọng rất lớn cho gần 2,000 người tị nạn Việt Nam đang mòn mỏi đợi chờ ở Thái Lan.

Nhiều cựu thuyền nhân trốn cưỡng bách hồi hương đã sống vất vưởng tại đây từ hơn 30 năm qua. Hàng trăm nạn nhân bị đàn áp tôn giáo ở Việt Nam, cùng với rất nhiều nhà hoạt động nhân quyền phải lánh nạn ở quốc gia này để tránh bị tù tội, cộng với hàng trăm dân oan, nạn nhân Formosa, và các tù nhân lương tâm.v.v…

Theo các viên chức Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, thì chính phủ Mỹ, ngoài việc tiếp nhận hàng trăm ngàn người tị nạn trong tài khóa 2023, họ còn dự trù áp dụng chương trình “Bảo Trợ Tư Nhân” cho các sắc dân khác, trong đó có Việt Nam. Và đó cũng chính là lý do mà chữ “Hy Vọng Đã Vươn Lên” được dùng làm chủ đề cho bài viết này.

Nếu giấc mơ tranh đấu cho việc định cư toàn bộ người Việt ở Thái Lan trở thành sự thật, thì công lao lớn nhất phải dành cho sự hy sinh cùng tâm sức và lòng tận tụy trong việc định cư người tị nạn Afghanistan của nhóm Viet4Afghans cùng các thiện nguyện viên người Mỹ gốc Việt khác ở khắp mọi nơi.

Chúng ta cũng không thể không nhắc đến nỗ lực vận động âm thầm nhưng rất ảnh hưởng của Phong Trào Việt Hưng, kể cả việc liên tục cung cấp thực phẩm, giúp đỡ cho đồng bào tị nạn Việt Nam tại Thái Lan từ nhiều năm qua.

Trong số này, phải kể đến cô Grace Bùi và tổ chức V-RAP (Vietnamese Refugees Assistance Project) do cô thành lập, đã có những cuộc vận động vô cùng mạnh mẽ ngay tại Washington, DC và nhiều nơi khác, kể từ Tháng Tám, 2021 cho đến nay.

Sau cùng cũng không thể không nhắc đến cơ quan USCRI (United State Committee for Refugee and Immigrants), một trong những tổ chức thiện nguyện giúp người tị nạn lâu đời nhất ở Hoa Kỳ và khắp nơi trên thế giới, mà tôi từng hân hạnh là một trong số 12 thành viên của Hội Đồng Quản Trị. USCRI đã tình nguyện đứng ra để vận động cho việc định cư toàn bộ người Việt tị nạn đang tạm trú tại Thái Lan hiện nay, đồng thời sẽ đảm trách và hỗ trợ quy trình “Bảo Lãnh Tư Nhân” cho người Việt tị nạn của chúng ta.

Sau cơn mưa, thì Trời lại sáng! Những kế hoạch nhằm phá vỡ chương trình định cư người tị nạn Việt Nam tại Hoa Kỳ và Canada của Cộng Sản Việt Nam hoàn toàn thất bại. Mục đích của họ là để thế giới nghĩ rằng, ở Việt Nam hiện nay không có sự bất công hay ngược đãi nên “không còn người tị nạn.” Họ còn phỉ báng các vị tù nhân lương tâm, bằng cách gọi họ là “tù nhân vô lương tâm.”

Tuy nhiên, các luận điệu xảo trá đó không thể che giấu được ai, bằng cớ là vào ngày 2 Tháng Mười Hai, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ đưa Việt Nam vào “Danh Sách Theo Dõi Đặc Biệt” (Special Watch List) về vấn đề tự do tôn giáo, cùng một số nước khác.

Gần đây nhất, ngày 14 Tháng Mười Hai, tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới (RSF) của Pháp đưa ra bản báo cáo các quốc gia có số nhà báo bị bỏ tù nhiều nhất, Việt Nam đứng hàng thứ tư, chỉ sau Trung Quốc, Miến Điện, và Iran.

Và hôm nay thì cánh cửa được định cư tại Hoa Kỳ đang dần dần hé mở. “Hy vọng đã vươn lên,” và ánh sáng đang ló rạng ở cuối đường hầm cho đồng bào tị nạn Việt Nam của chúng ta! [đ.d.]

TÂN CA

Phan Sinh Trần

Có một Linh mục, người đó là cha Giuse Nguyễn tiến Lộc, vừa đi tù cải tạo của Cộng Sản về liền cất lên tiếng hát bài Tân Ca với nội dung, thôi ta hãy tha thứ cho đời và cho kẻ bách hại rồi tiến lên trong an hòa mà sống và xây dựng cộng đoàn, tổ quốc:

Vị linh mục thần tượng của giới trẻ qua các bài tình ca, bài tâm ca, bài hoan ca đã làm nên ý tưởng, lý tưởng cho nhiều lớp thế hệ trẻ từ năm 1970 cho đến 1922.

Cha Giuse Nguyễn tiến Lộc là ai?

Năm 1971, sau khi học xong chương trình Thần học tại Giáo hoàng Học viện Đà Lạt, tu sĩ Nguyễn tiến Lộc được điều về Đệ tử viện Vĩnh Long. Cha thụ phong chức linh mục cuối năm 1972 và được điều về giúp việc tại Đệ tử viện Thủ Đức. Bên cạnh việc mục vụ, Cha tiếp tục hoạt động tích cực trong các hoạt động hướng đạo, được xem là một huynh trưởng lớn của ngành Tráng trong phong trào hướng đạo với tên rừng là Voi Hoạt Bát.

Sau năm 1975, Cha ở lại Việt Nam, làm Giám đốc Đệ tử toàn quốc của Dòng Chúa Cứu Thế tại Việt Nam. Cha vẫn hoạt động mục vụ dưới sự hạn chế của chính quyền mới, nhưng các hoạt động hướng đạo bị chấm dứt. Tuy nhiên, đầu năm 1978, Cha bị bắt với tội danh “tàng trữ vũ khí” (Cha bị Công An Cộng Sản lén lút bỏ một cây súng rỉ vào phòng rồi bỏ tù, đây cũng là cách Công An Việt Cộng đã dung để chiêm 5 dòng tu ở Sài gòn), và bị đưa đi học tập cải tạo trong 4 năm. Cha được trả tự do đầu năm 1982, do sự can thiệp của Đức Tổng giám mục Phaolô Nguyễn Văn Bình.

Thời gian sinh hoạt hướng đạo, Cha sáng tác nhiều bài hát dùng trong sinh hoạt tập thể. Các bài hát của Cha được nhiều người biết đến là: Anh em ta vềCon voi (Kìa nhìn xem trên kia có cái con chi to ghê), Giây phút chia ly (lời Việt từ: Shalom Chaverim)…

Trước năm 1975, Cha là một trong những người tiên phong của chương trình “Đố Vui Để Học” trên Đài Truyền hình Việt Nam (Việt Nam Cộng hòa)[2].

Sâu đây là bài hát mà ai cũng thích từ Đức Giám Mục, Cha bề trên cho đến các em bé vì bài hát vừa ý nghĩa vừa có thể cắt gọn một cách ngộ nghĩnh, rất kỳ diệu:

https://youtu.be/9eoB8PAwDvM?t=1854

https://www.youtube.com/watch?v=9eoB8PAwDvMatch?v=9eoB8PAwDvM

Cha đã đi hết con đường và đạt dến đich, có lẽ tâm tình cuối của Cha là:

Tạ ơn nghĩa nặng tình sâu

Muôn phương Lời nối nhịp cầu tin vui.

Tháng năm xuôi ngược dòng đời,

Có Trời, có đất, có người, có ta.

Vĩnh biệt người tù thế kỷ Nguyễn Hữu Cầu

Lmdc Viet Nam

Hiểu được tình trạng sức khỏe rất yếu của mình, ngày 11/10/2022, chú Nguyễn Hữu Cầu đã đăng một status cùng hình ảnh hũ tro cốt đã được ghi sẵn tên của mình như một lời trăn trối cuối cùng muốn gửi gắm trước khi vĩnh viễn ra đi về nơi nước Chúa :

– Dạ kính thưa Quý Linh Mục và Quý Tín Hữu : Con Gioan Baotixita Nguyễn Hữu Cầu đã rửa tội chui trong trại tù Z30A dưới chân núi CHỨA CHAN vào ngày LỄ PHỤC SINH năm 1986 do Linh mục Giuse Nguyễn Công Đoan Giám Tỉnh Dòng Tên TỔ CHỨC CHUI.

– Con đã thoát qua 37 năm tù ,về lại cõi đời từ ngày 21/3/2014 đến 2022 này là 8 năm !NHÀ ĐẤT DO MẸ GIÀ ĐỂ LẠI ĐÃ BỊ QUAN CÁCH MẠNG 《MƯỢN XÀI》MẤY CHỤC NĂM MÀ KHÔNG CHỊU TRẢ.

– NAY CON J.B Nguyễn Hữu Cầu đã chuẩn bị HŨ ĐỰNG TRO CỐT SẲN SÀNG CHỜ GIỜ VỀ VỚI THIÊN CHÚA – Con xin Linh Mục TRƯƠNG HOÀNG VŨ giáo xứ CẦN GIỜ…Lm Antôn LÊ NGỌC THANH …Nhà thờ SÁU BỌNG CẦN THƠ…Lm …Linh mục Vinh Sơn PHẠM TRUNG THÀNH , DÒNG CHÚA CỨU THẾ /SÀI GÒN >>> Cho phép con J.B NHC được AN NGHỈ HŨ TRO CỐT TẠI NHÀ THỜ ☆> Hay bất cứ nơi nào CHO HŨ TRO CỐT CỦA CON TẠM TRÚ XIN CHO CON J.B NHC BIẾT TRƯỚC ĐỂ CHUẨN BỊ *

TL – Trần Trúc Giang

Một số dữ kiện về hãng xe VinFast VF8

Đã có nhiều bình luận khen chê về xe VinFast VF8 sắp được bán ra ở Mỹ nhằm mục đích kêu gọi vốn sau khi rút lại kế hoạch cho công ty ra sàn chứng khoán, IPO đã không thành (2021). Sau đây là những dữ liệu ban đầu về xe:

– Người đặt mua vừa nhận được thơ thông báo về tầm hoạt động của xe sau một lần xạc bình điện giảm từ 220 miles xuống 180 miles. Đây là vấn đề lớn vì xe sắp được phân phối không có tầm hoạt động đúng như VinFast đã quảng cáo. Thông tin này được đăng trên Yahoo News và Nextshark ngày 14-12-2022:

– Trên Web Site của VinFast bản tính năng kỹ thuật không ghi tầm hoạt động của bình điện, đây là một trong những yếu tố quan trọng nhất của xe điện EV:

– Khung Xe VinFast được làm hoàn toàn tự động bằng robot của hãng Siemen, Đức quốc, tin của Motor1.com:

– Cả hai phiên bản kinh tế (Eco) và cộng thêm (Plus)  đều có các tính năng cao cấp: trợ giúp trên xa lộ, trợ giúp đổi lane, trợ giúp đậu xe.( highway assist, lane changing assist and smart parking assist.)

–  Chuyên viên lão luyện tầm cỡ, Lohscheller vốn được thuê làm CEO của VinFast đã từ giã VinFast chỉ sau 6 tháng làm việc (27-12-2021) Michael Lohscheller từng là CEO của hãng Opel Đức và từng là lãnh đạo cao cấp của Volkswagen. Ba chuyên viên quốc tế cao cấp nhất của VinFast, kể cả CFO của VinFast cũng đồng loạt từ chức.

–   Ngoài việc từ chức của CEO Lohscheller, các chuyên viên quốc tế rời bỏ VinFast sau 6 đến 11 tháng bao gồm:

  • Emmanuel Bret (cựu lãnh đạo BMW, Đức quốc), phó giám đốc điều hành tại VinFast, phụ trách bán hàng toàn cầu.
  • Franck Euvarard (cựu chuyên viên hãng Tata của Ấn Độ), phó giám đốc về phát triển sản phẩm người phụ trách việc phát triển của xe điện ở VinFast, Franck từng đại diện VinFast tại hội chợ triển lãm xe ở New York vào tháng 4, 2022.
  • Hong Bae (cựu chuyên viên cao cấp của Samsung), phó giám đốc phụ trách phát triển kỹ thuật xe.
  • Đáng kể nhất là Bruno Tavares, CFO, giám đốc tài chánh phụ trách việc ra sàn chứng khoán cho VinFast (IPO).

Còn nhiều dữ kiện về VinFast sẽ dần dần sáng tỏ trước báo chí và công chúng Hoa Kỳ trong tương lai gần. Chúng tôi hào hứng theo dõi sự kiện “lạ” vốn luôn phát sinh trong đời sống của nước CHXHCN Việt Nam.

Cho tới giờ này WinFast lỗ khoảng 2.7 tỷ đô theo CNBC Business News:


– Phóng viên chuyên về xe cộ đã có dịp lái thử xe VinFast tại Nha Trang mới đây trong một dịp quảng bá rất hoành tráng, phóng viên đã có nhận xét sau đây:

  • Tôi lái tất cả các mẫu xe VF8 đang trưng bày, chúng đều chạy chậm và không chạy đều như nhau, về thao tác lái và kinh nghiệm đi trên xe lại còn tệ hơn, xe dằn tung như đang lội suối dù là trên con đường phẳng, …
  • Xe còn đang phát triển, chưa sẵn sàng để chạy ở Hoa Kỳ.
  • Cuộc tiếp đãi vô cùng long trọng cho các ký giả VIP không nhằm để nói nhiều về các thông số kỹ thuật của xe VF8 như được mong đợi.

– Ngày 6-12-2022 VinFast đã nộp đơn xin vào thị trường chứng khoán Nasdaq với SEC, Ủy ban chứng khoán và thị trường Hoa Kỳ, Bloomberg news cho biết trong bản kê khai ban đầu vào tháng 4 vừa qua, VinFast dự định thu hút khoảng 2 tỷ dollar trong đợt IPO này.

From: Phan Sinh Trần

Thầy giơ tay lên! – Đoàn Xuân Thu

Đoàn Xuân Thu

Chuyện rằng: “Cô ấy dạy Toán ở thành phố Malappuram thuộc tiểu bang Kerala bên Ấn Ðộ. Một ngày nọ, học trò của cô nhìn thấy một người ăn xin gần ga xe lửa. Và sau đó, người học trò đó nhận ra người ăn xin đó đã từng dạy lớp của mình.

Cô ấy nói: “Sau khi về hưu, các con tôi đã bỏ tôi đi. Từ đó, tôi không biết về cuộc sống của chúng” Vì vậy, để sống còn, tôi bắt đầu ăn xin trước Ga xe lửa.

Nghe xong, người học trò cũ khóc và đưa cô về nhà mình. Em cho cô ấy ăn, cho cô ấy mặc.

Con của cô đã bỏ đi; nhưng những đứa trẻ ngày xưa ấy từng được cô dạy dỗ sẽ không bỏ cô. Ðó là sự vĩ đại của nghĩa ân sư.

Ở nước ta, thời triều Nguyễn, cũng có một câu chuyện cảm động như thế. Năm 1862, ông Phan Thanh Giản vào Nam nhậm chức Kinh lược sứ ba tỉnh: Vĩnh Long, An Giang và Hà Tiên.

Ðến Gia Ðịnh, ông ghé Gò Vấp thăm tôn sư Võ Trường Toản. Khi gần đến lều tranh của thầy, ông truyền xếp võng điều và lọng lại. Ông xuống đi bộ vào bái thăm thầy để hàn huyên ấm lạnh. Lúc bái tạ ra đi, ông dâng cho tôn sư hai nén bạc để uống trà. Tôn sư cho ông một chục bắp. Ông Phan Thanh Giản tự mình xách, không để lính hầu cầm. Ông đi bộ một đỗi xa mới dám lên lại võng lọng. Dẫu làm quan lớn, Kinh lược sứ ba tỉnh Miền Tây, ông Phan Thanh Giản vẫn giữ trọn đạo nghĩa tôn sư.

Ông Phan Thanh Giản 

Nhưng sau 75, cái truyền thống đáng quý nầy trong thời quỷ lộng thần suy không còn nữa.

Chuyện rằng: “Có một ông thầy tên Xuân dạy lớp đệ tam ở một trường trung học tại một huyện thuộc Vĩnh Long. Thầy rất ngạc nhiên vì trong lớp thầy có một em học sinh lúc nào cũng ngủ gục trong lớp. Một bữa, vui miệng thầy hỏi em: “Bộ ban đêm đi đắp mô sao mà thiếu ngủ vậy?!)

Sau ngày 30 tháng Tư, đứa học trò đó làm Chủ tịch huyện. Thầy Xuân bị bắt đi học tập cải tạo trên 3 năm vì cái tội làm thầy giáo mà còn làm cho “xịa” (CIA). Nếu không làm cho CIA, thì làm sao thầy biết tối nào thằng học trò đó cũng đi đắp mô?

Ông độc giả nầy kể xong rồi còn thòng thêm câu: “Chuyện có thật 72 phần dầu đấy nhé!” Chắc ông sợ tui nghĩ làm sao có một đứa học trò trời đánh thánh đâm, tàn nhẫn với thầy cũ của mình như vậy chớ?

Nói nào ngay, nghe xong là tui tin ngay đó là chuyện thật. Vì cách nay chừng hơn chục năm, một ông Phó Giáo sư ngoài Hà Nội có kể một câu chuyện như vầy: “Có một tay đã học và đã tốt nghiệp ở một trường Ðại Học loại có tiếng ở nước ta. (Nước ta xin quý độc giả hiểu là nước VNCS). Sau khi ra trường mấy năm, không hiểu trời xui đất khiến hay tổ tiên phù hộ, độ trì gì đó mà hắn được ‘bắn’ sang một nước ngoài nào đấy sinh sống và làm ăn. Rồi nghe nói: hắn ta dần dần nổi tiếng; trở thành một đấng trượng phu?!

Cô giáo dạy toán Ấn Độ và các học trò 

Rồi hắn muốn về nước chơi, thăm thú quê hương, mong góp sức mình cho đất nước trong thời kỳ đổi mới. Hắn về thăm lại trường xưa, vinh quy bái tổ. Hắn muốn có một cuộc ‘giao lưu’ với thầy, cô giáo cũ.

Cuộc họp cũng không ít người. Các bạn trẻ đến vì tò mò. Các thầy giáo già đến vì muốn xem mặt học trò cũ mà trước đây mình không chú ý nên không nhớ ra.

Sau vài câu xã giao thường lệ, con người thành đạt ấy dừng một lúc để mọi người tập trung chú ý và hỏi: “Ai đã từng dạy tôi thì giơ tay!”. Phòng họp đột nhiên im lặng như tờ. Không một cánh tay khẳng khiu nào giơ lên. Rồi có tiếng bàn ghế di chuyển. Các thầy cô giáo cúi đầu lẳng lặng ra về”

Ối! ông phó Giáo sư chỉ kể chuyện một con cắc ké. Tui chơi ngon hơn, tui kể chuyện con kỳ nhông. Chuyện rằng: Ông Quang Ðại tướng, Chủ tịch nước về Kim Sơn, Ninh Bình thăm thầy cũ. Cờ xí rợp trời. Kèn trống tưng bừng. Dân cả huyện, cả làng đi rước Ngài Chủ tịch nước vinh quy bái tổ.

Trò cũ lịch bịch như con vịt, vì mập quá, leo lên bục quơ tay chém gió, vừa dạy bảo các thầy cô của ngôi trường mình đã từng theo học là hãy thi đua dạy tốt và học tốt. Còn thầy cũ thì đáp từ phát biểu cảm tưởng: “Dạ thưa Ngài Chủ tịch nước! Ngày xưa, người thường hay trốn học, tụ tập với bọn chăn trâu, lấy cờ lau tập trận như ông Ðinh Bộ Lĩnh rồi làm nên nghiệp bá.”

Phùng Xuân Nhạ Bộ trưởng Giáo Dục cộng sản bắt tay thầy giáo cũ  facebook

Ông Phó Giáo sư Hà Nội chắc cũng có thấy, có nghe, có đọc chuyện tụi bồi bút viết kiếm cơm. Nhưng ông nín khe không dám phê bình ông Chủ tịch. Vì ngu sao mà chọc vô ổ kiến lửa. Ðừng xúi bậy nhe cha!

Ông Phó Giáo sư Hà Nội chỉ dám nghĩ: “Cho dù người học trò cũ có làm ông to, ăn trên ngồi trốc thì đối với người thầy cũ, mình vẫn phải khiêm cung”

Rồi ông Phó Giáo sư kể chuyện đời của tớ: “Tôi nhớ người thầy đã dạy tôi bài học tôn sư trọng đạo ấy ở ngôi trường làng”. “Thầy thường đánh vào mông tôi; mỗi khi tôi viết sai chính tả hoặc làm ồn trong lớp.” “Tôi cứ mong ước một ngày nào đó, tôi sẽ quay về đúng cái lớp học này, mở cửa bước vào. Tui không chỉ cúi đầu như ông Tổng thống nước Pháp Francois Carnot. Tôi sẽ quỳ xuống trước mặt thầy và nói: “Thưa thầy! Thầy còn nhớ con không?”.“Tôi không dám mất dạy, hỗn hào hỏi: “Ai đã từng có dạy tôi thì giơ tay lên.”

Một em độc giả thân mến của tui lại cắc cớ, thắc mắc: “Ờ tụi CS nó về thăm Thầy cũ là vậy. Còn anh, sao tui hổng thấy bài viết nào, anh thuật lại chuyện tưng bừng về thăm trường cũ hết vậy anh?

Tui cười khè khè, trả lời: “Tui giống ngài Tổng Bí Thư Lê Duẩn, chưa có đi học ngày nào thì làm sao có trường cũ, thầy cũ để về thăm để nổ, để khoe, để kêu ai từng có dạy tui thì giơ tay lên cho được?”

Hỏi thiệt ngặt, ông bạn tui mà chơi tao! Vạch cái dốt của tui ra cho thiên hạ cười? Thiệt làm tan nát lòng tui! He he!

ĐXT

From: Tu-Phung

Thầy Tôi Doãn Quốc Sỹ – Doãn Tư Liên


Doãn Tư Liên

Trăm Tuổi Hạc Bố Sỹ

Không biết con hạc ngoài đời có sống đến trăm năm tuổi không mà sao ông bà xưa ta lại hay chúc tụng nhau “Trăm Tuổi Hạc”. Chẳng hiểu, nhưng nhận thấy hình ảnh con hạc và cây tùng cỗi đại diện cho người cao tuổi sống lâu là đẹp. Nên tôi chọn con hạc để kính chúc bố Sỹ đạt được như thế.

Bố Doãn Quốc Sỹ sinh năm 1923, nên năm 2022 này chỉ đạt TRĂM TUỔI đối với người châu Á chúng tôi, tính theo Âm lịch. Người Tây phương phải đến năm 2023 họ mới chúc mừng ông TRĂM TUỔI. Do vì lũ con cháu muốn bố sống dài lâu nên bố Sỹ trăm tuổi Ta, chúng tôi mừng bố. Sang năm bố Sỹ trăm tuổi Tây, chúng tôi lại mừng bố trăm tuổi nữa, có sao đâu!

Bố Sỹ trăm tuổi nhưng vẫn khỏe, khỏe cả về thể chất đến tinh thần. Bố vẫn đi từng bước vững chãi mỗi sáng, đi bộ vòng quanh khu nhà ở. Khi Ông đi ông thích được nắm tay con gái để cảm thấy an toàn hơn vì đó cũng là cái gậy và cũng là con mắt của ông. Mắt ông kém lắm rồi, nay chỉ thấy mờ mờ bằng con mắt phải thôi. Thế nhưng không có con ông cũng đi, sợ gì! Ông mê đi nên cửa nhà quên đóng là ông lấy cớ ra ngoài lấy thư. Thư không có thì tiện chân ông đi thẳng. Cứ thủng thẳng chắp tay sau đít là ông đi, lần theo vỉa hè mà đi.

Đi, Ông không sợ xe, xe sợ ông thì có. Có một hôm ông đã làm xe sợ vì ông cứ ngang nhiên băng qua đường mà không chờ đèn cho phép. Xe trờ đến và thắng lại kịp từ xa. Người con gái chạy theo khi không thấy ông quay vào nhà, kịp nhìn thấy cảnh ấy mà ú tim và trợn mắt nhìn. Hú hồn!

Ông Sỹ có thể chất tốt của một người già trăm tuổi như vậy là do ông ăn được và ngon miệng. Ba bữa chính trong ngày, ông không bỏ bữa nào. Bữa sáng ông thường ăn cereal bỏ vào bát trái cây có sữa tươi. Trái cây trong bát có đủ màu, tức là có đủ vitamine cho nhu cầu một cơ thể. Ông ăn xong cái, húp sạch cả sữa, rồi mới đặt bát xuống bàn. Buổi sáng ông có hai viên thuốc trợ lực cho xương và chống già. Sao lại chống già? Thì viên thuốc đó nó giúp các tế bào trong cơ thể ông không được phép già như tuổi của ông, phải là tế bào của người trẻ!? Viên thuốc có hiệu nghiệm một chút ở chỗ tóc ông bị hói nay đã mọc lên khá dầy. Bên cạnh hai viên thuốc vô thưởng vô phạt, mỗi tối ông chỉ phải uống hai viên thuốc cho cái tiền liệt tuyến dở chứng của ông. Không một loại thuốc nào cho chuyện cao huyết áp, tiểu đường hay cao mỡ gì cả!

Hai bữa ăn trưa và chiều, ông ăn vào lúc 12:00 trưa và 5:30 chiều. Thường khi các món ăn được thay đổi từ cháo, bún, mì, khoai tây nghiền và cơm… để ông dễ nhai và dễ nuốt. Thức ăn như thịt luôn được cắt nhỏ xíu xiu để ông khỏi phải nhai. Rau cũng vậy, cũng phải cắt nhỏ bỏ thẳng vào bát của ông. Nếu ăn cơm thì chan canh sâm sấp cho dễ nuốt. Ông không bao giờ bỏ dở thức ăn có trong chén của mình. Đó là bản tính từ trẻ, ông tuân thủ lời “đẻ”, mẹ của ông, “hạt cơm là hạt ngọc”.

Về phần uống ông rất lười uống nước. Ông chỉ uống chất gì ngọt ngọt như sữa tươi khoắng đường, nước ngọt, và rượu. Do vậy, thường ngày sau bữa cơm, ông ăn đét se và ly nước lọc thì “dessert” ngọt luôn hết sạch trừ ly nước. Do vậy, cô em gái ngồi kế cạnh cứ phải dùng kế cụng ly với anh, thì mới hết ly nước. Phải đến vài ba lần cụng ly mới cạn.

Một vài chuyện ngoài lề về cô em gái của ông Sỹ. Cô thua ông anh của cô những mười bốn (14) tuổi. Năm 1954 di cư vào Nam, cô vừa đậu xong bằng Thành Chung, nên được ông anh chọn đem theo cùng. Ông anh ý rằng để cô em học cho xong bằng Tú Tài thì vừa vặn Nam Bắc xum họp lại, lúc đó cô đã có mảnh bằng mang về dâng lên ông bà. Tính từ năm đó đến nay đã được sáu mươi tám (68) năm anh em có nhau. Anh luôn thương em và ngược lại em luôn ngưỡng mộ anh. Rồi đến khi chồng cô mất, cô và anh của cô luôn có nhau trong bữa ăn trưa và chiều. Nhờ thế cô mới có thể giúp anh nạp đủ nước vào cơ thể để máu huyết lưu thông dễ dàng.

Về nết ngủ, ông Sỹ ngủ ngon lành và dễ dàng. Một đêm ông có thể đi tiểu vài ba lần, nhưng lần nào xong vào giường ông cũng ngủ lại ngay được tức thì. Ban ngày, sau bữa ăn sáng là giờ đi bộ tập thể dục, về đến nhà là ông lại có thể ngủ tiếp. Lần này ông ngủ ngồi, ông thích vậy. Ngủ ngồi sướng lắm, ông không phải bỏ giầy đi bộ ra, lưng dựa vào cái gối, đầu ngả vào thành ghế sa lông, tay buông xuôi hai bên người, thế là ngủ ngon. Có cả ngáy khọt khẹt nữa!

Có khi cắc cớ, con gái hỏi ông có mơ thấy mẹ không thì ông trả lời “Bố con mình chẳng ai mơ thấy mẹ, chắc mẹ đã đầu thai kiếp khác rồi!”

Con gái chăm bố cứ thường la lên rằng “Chưa ai chăm người già lại sướng như chăm ông Sỹ này!” Quả là vậy, ông tuyệt đối tuân thủ lệnh con. Con muốn bố ăn cái này thì bố ăn, con muốn bố uống cái này thì bố uống, con muốn bố đánh răng thì đánh răng. Tiết mục đánh răng này bố rất lười, lười từ thuở còn mẹ. Con gái đã quẹt kem vào để sẵn trên ly, thế nhưng ông lại len lén bỏ lại vào ly cắm bàn chải. Chỉ còn cách dúi bàn chải vào tay bố thì không trốn chạy đi đâu được. Bố đành đánh răng!

Tiết mục tắm. Cách đây một năm, ông vẫn tự tắm lấy, tắm cả tiếng đồng hồ! Ông kỳ cọ kỹ lắm, nết này nó “run in the family”. Nó chạy trong huyết quản của bà, của hai cô em, người nào khi vào buồng tắm cũng phải cả giờ đồng hồ mới ra. Và kể từ ngày ông Sỹ bị mổ sa ruột, con gái không muốn ông tắm lâu nữa, nên xâm nhập vào buồng tắm để tắm gội và xối nước cho mau kết thúc cuộc tắm của ông.

Người ta vẫn thường nói Thân – Tâm gắn liền nhau, tuy hai mà một, tuy một mà hai. Do vậy, ông Sỹ đã có một thân khỏe mạnh thì tâm của ông cũng được khỏe lây. Có ai đặt câu hỏi “tâm phải an trước rồi mới có thân khỏe không?” Câu hỏi này người viết cũng đã từng hỏi, nhưng không có câu trả lời chính xác. Chỉ lấy kinh sách Phật ra thì thấy nó đồng hành và không tách biệt. Không trước, không sau.

Tâm ông Sỹ đã từ lâu, dường như không còn “Tham, Sân, Si, Hận” gì cả. Ngay từ thuở trong tù cộng sản, hai lần tù, cũng không ai nghe ông thù ghét mấy người quản giáo. Ông Sỹ đã từng nói trong sách hay trong câu chuyện với mọi người “Mình bị tù còn có ngày về, chứ mấy người quản giáo này họ cứ phải gắn liền với nhà tù thì chẳng khác gì tù!” Vợ con những ngày sau này chớ hề nghe một chuyện gì về chồng và bố lúc ở tù. Có chăng chỉ nghe vài mẩu chuyện từ các bạn tù của ông mà thôi.

Tâm ông Sỹ nay không có gì có thể làm nó gợn sóng lên được. Ngay cả cái vui ông cũng không vui quá thì lấy đâu cái buồn có cơ hội làm gợn lòng của ông?!

Ngày Sinh Nhật Một Trăm Tuổi của ông con cháu tề tựu về, nhà náo động rộn ràng, ông biết đó chứ. Nhưng nào ai thấy ông hưng phấn nói cười như lũ con cháu. Ông vẫn điềm tĩnh ngồi ăn cùng cô em và con cháu. Chúng nó quây quần ca hát, chúc tụng ông, ông chỉ mỉm cười và tay nhịp nhịp theo tiếng đàn và tiếng hát. Cái vui của ông được phát ra đến tầm cỡ như vậy mà thôi.

Thôi thì… chúng con mười sáu con và dâu rể, mười bốn cháu, sáu chắt, và toàn gia đình bên nhà cô Em của ông anh, đồng thanh chúc ông Sỹ “Trăm Tuổi Hạc”. Rồi từ đó, từ cột mốc này ông cộng thêm những năm sau, sau nữa vui cùng em, con, cháu, chắt. Người viết còn đang nghe vang nhiều lời chúc tụng từ bạn văn, bạn nhà giáo, học trò, bạn con, bạn cháu đang chúc tụng ông, ông có nghe chăng?

California, ngày 6 tháng 2, 2022

Doãn Tư Liên

Lừa ‘đưa sang Mỹ làm việc,’ một Việt kiều Mỹ bị Sài Gòn truy tìm

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) Mong muốn được sang Mỹ định cư, hai người ở Sài Gòn đã nộp hơn tỷ đồng cho một công ty ở phường Nguyễn Cư Trinh, quận 1, quảng cáo có thể “đưa sang Mỹ làm việc,” và rồi mất trắng.

Báo VNExpress cho hay hôm 7 Tháng Mười Hai, Cơ Quan Điều Tra Công An ở Sài Gòn đã khởi tố vụ án “lừa đảo chiếm đoạt tài sản,” đồng thời ra thông báo truy tìm hai bị can Lê Thanh Tuyền, 33 tuổi, và Nguyễn Trọng Nguyên, 47 tuổi, quốc tịch Mỹ, cùng là giám đốc điều hành công ty Bluekeystone Immigration & Investment Consulting Việt Nam.

Bị can Lê Thanh Tuyền, giám đốc điều hành công ty Bluekeystone, đang bị Công An ở Sài Gòn truy tìm. (Hình: Công An TP.HCM)

Sự việc này được nhà chức trách đưa ra sau khi xác định “có dấu hiệu tội phạm” theo đơn tố cáo của ông Trần Hữu Phong, 43 tuổi, ở phường Hòa Thạnh, quận Tân Phú, và ông Nguyễn Văn Tài, 50 tuổi, ngụ phường 15, quận Bình Thạnh, Sài Gòn.

Hai nạn nhân cho biết hồi giữa năm 2016, thấy công ty Bluekeystone quảng cáo có chức năng làm hồ sơ đi làm và định cư tại Mỹ theo diện EB-3 (thị thực ưu tiên thường trú tại nước ngoài dựa trên việc làm dành cho công nhân lành nghề, chuyên gia…) nên ghi danh.

Tại trụ sở công ty Bluekeystone ở phường Nguyễn Cư Trinh, quận 1, họ được bà Tuyền và ông Nguyên (được bà Tuyền ủy quyền điều hành công ty) tư vấn trực tiếp.

Hai giám đốc điều hành cam kết sẽ đưa họ qua Mỹ làm việc trong thời gian 24-30 tháng, giá dịch vụ mỗi người hơn 1 tỷ đồng ($42,000). Nếu hợp đồng thất bại mà không phải do lỗi khách hàng, hai bên sẽ “hoàn tất thủ tục thanh lý hợp đồng, công ty sẽ hoàn tiền.”

Tin lời, ông Phong và ông Tài đã ký kết hợp đồng, chuyển vào tài khoản công ty Bluekeystone và của bà Tuyền tổng cộng hơn 1.3 tỷ đồng ($52,324). Giao dịch này được xác nhận bằng phiếu thu, chữ ký giám đốc có đóng dấu xác nhận của công ty Bluekeystone.

Tuy nhiên, quá thời hạn thỏa thuận nhưng hai ông Phong và Tài không được qua Mỹ làm việc, và không thể liên lạc được với bà Tuyền lẫn ông Nguyên để lấy lại tiền. Do đó, hai nạn nhân đã làm đơn tố cáo với công an.

Cơ quan điều tra xác định, công ty Bluekeystone không được Cục Quản Lý Lao Động Nước Ngoài thuộc Bộ Lao Động-Thương Binh và Xã Hội cấp giấy phép hoạt động đưa người lao động đi làm việc ở nước ngoài.

Theo đó, bà Tuyền và ông Nguyên “có dấu hiệu lừa đảo chiếm đoạt tiền. Hiện, cả hai bị can không còn ở nơi cư trú.”

Trước đó hôm 4 Tháng Mười Hai, trong một vụ tương tự, hai bị can Lãi Thế Tân, 31 tuổi, ở huyện Thạch Hà, và Nguyễn Thị Khánh Ly, 28 tuổi, ở huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh, đã bị Viện Kiểm Sát Nhân Dân tỉnh Hà Tĩnh khởi tố với cáo buộc “tổ chức, môi giới cho người khác trốn đi ngoại quốc” theo Điều 349 Bộ Luật Hình Sự Việt Nam.

Theo báo Hà Tĩnh, vào hai tháng trước, hai bị can Tân và Ly “nổ” rằng họ có đường dây đưa người sang Mỹ làm việc trót lọt bằng cách thoạt đầu giả vờ đi du lịch sang Chile, Nam Mỹ, sau đó sẽ được dẫn bỏ trốn qua Mỹ. Chi phí cho mỗi người đi Mỹ dạng này là $65,000.

Nghi can Lãi Thế Tân (ngoài cùng bên trái) lúc bị bắt. (Hình: Hùng Lê/VNExpress)

Tin tưởng vào lời dẫn dụ của hai bị can, anh Nguyễn Kim Hoàng, 26 tuổi, ở thành phố Hà Tĩnh, và chị Phạm Thị Xoan, 31 tuổi, ở huyện Lộc Hà, đã nộp tiền “đi Mỹ.”

Giữa Tháng Mười Một, tại phi trường Nội Bài, Hà Nội, bị can Tân bị công an bắt quả tang đang làm thủ tục xuất cảnh cho anh Hoàng và chị Xoan lên chuyến bay sang Chile. (Tr.N) 

Hai cuốn sách, hai góc nhìn và một kết quả

Báo Tiếng Dân

Đỗ Ngà

2-12-2022

Cuốn sách “Tại sao các quốc gia thất bại” (Why nations fail?) của đồng tác giả Daron Acemoglu và James Robinson là một cuốn sách nói về lịch sử, kinh tế chính trị rất hay. Hai tác giả này cho rằng, nguyên nhân thất bại của một quốc gia không do địa lý, không do văn hóa v.v… mà là do thể chế chính trị. Bởi thể chế chính trị quyết định thể chế kinh tế quốc gia đó. Và đây là lý do quốc gia đấy giàu mạnh hay đói nghèo.

Hai vị giáo sư này phân biệt hai loại thể chế kinh tế rất rõ ràng, đó là thể chế kinh tế có tính dung nạp và thể chế kinh tế có tính bòn rút. Độc tài dù là loại độc đảng như Cộng sản hay độc tài cá nhân đều là loại thể chế chính trị ích kỷ, vì lợi ích của một cá nhân hay một nhóm người có cùng quyền lợi.

Kiểu thể chế kinh tế dung nạp khuyến khích mọi thành phần kinh tế, cho họ phát huy mọi tài năng cống hiến và quyền lực được chia sẻ, chứ không tập trung vào một thành phần doanh nghiệp có lợi thế, đặc biệt là lợi thế được quyền lực chính trị bảo kê như lợi ích nhóm của Việt Nam. Để có được thể chế kinh tế dung nạp thì nền tảng về thể chế chính trị phải tương xứng. Luật pháp phải bảo đảm tính công bằng và được thượng tôn.

Tại Việt Nam, Đảng Cộng Sản điên cuồng chống lại việc đa đảng, là một thứ chủ nghĩa ích kỷ. Vì ý đồ bòn rút trên đầu trên cổ dân tộc nên họ nhất quyết không chia sẻ quyền lực chính trị cho bất kỳ tổ chức chính trị nào khác. Tự ra Hiến pháp cho phép chỉ có mình mới đủ tư cách lãnh đạo đất nước.

Cái gọi là “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” là một loại thể chế kinh tế lai căng, nó muốn được phát triển như các nước tư bản nhưng lại cũng muốn bảo vệ lợi ích nhóm. Nhà nước giữ độc quyền các ngành mang tính thiết yếu tạo ra độc quyền nhà nước, buộc dân phải chấp nhận.

Trong Chính phủ có một “siêu ủy ban”, đó là Ủy ban quản lý vốn nhà nước tại doanh nghiệp, ủy ban này quản lý nguồn vốn đến 5 triệu tỷ đồng, tức khoảng 200 tỷ đô la Mỹ. Ủy ban này được lập ra để cho đảng luôn được bảo đảm phần hơn trong miếng bánh kinh tế đất nước, bất chấp nền kinh tế có bị ảnh hưởng tiêu cực thế nào.

Nhân đây tôi cũng nói về một quyển sách mà nếu ai quan tâm đến tâm linh cũng nên đọc. Đó là quyển Power vs Force của tác giả David R. Hawkins. Tựa tiếng Việt khá dài, đó là “Trường năng lượng và những nhân tố quyết định tinh thần, sức khỏe con người”. Quyển sách có hơi hướng tâm linh nhưng tâm linh được lý giải dưới góc độ khoa học. Khó có cuốn sách về tâm linh nào thuyết phục bằng cuốn sách này. Tác giả phân các tầng nhận thức của con người tương ứng với mức năng lượng khác nhau.

Ở khía cạnh phân loại tầng nhận thức theo mức năng lượng thì con người chứa “tham – sân – si” trong nhận thức thì được liệt ở mức năng lượng thấp, mức năng lượng phá hủy. Nói về bản thân con người thì ai cũng dễ dàng nhận thấy điều đó. Khó ai vứt bỏ được “tham – sân – si” nhưng ở mỗi con người, mức độ “đậm đặc” của “tham – sân – si” là hoàn toàn khác nhau do mức tu tập hoặc mức giáo dục đạo đức khác nhau. Càng có giáo dục thì mức “tham – sân – si” càng thấp (giáo dục khác với học vấn, học vấn cao chưa chắc gì có giáo dục), chính vì thế mức năng lượng của họ cũng khác nhau.

****

Nói về xã hội Việt Nam thì tôi có thể dùng một từ là “kinh khủng”. Ở xã hội chúng ta không hề có lòng tin, con người lừa gạt nhau mà sống, trộm cướp khắp nơi. Trên từng mét vuông đều có thể bị cướp giật. Kẻ thấp kém thì cướp giật hay lừa đảo bất kỳ món đồ nào có thể quy đổi ra tiền được dù  giá trị thấp. Tầng trên, những đại gia nhìn vẻ bề ngoài đạo mạo, đáng kính, nhiều tiền và hay lên tiếng dạy đời thiên hạ thì té ra không ít trong đó lại là những tên siêu lừa thất đức.

Ở xã hội Việt Nam, con người sống vô cảm, chỉ biết quan tâm tới mình còn quyền lợi người khác thì mặc kệ v.v… Những gì đang diễn ra như thế, cho thấy tầng năng lượng của quốc gia chúng ta rất thấp. Ở xã hội Việt Nam, mùi “tham – sân – si” nồng nặc, mà “tham – sân – si” càng đậm đặc thì xã hội càng bất an.

Có thể nói rằng tầng năng lượng của Việt Nam là thước đo cho nguyên khí quốc gia. Nguyên khí quốc gia bị phá hủy và bị kìm hãm bởi một con người tự xưng “đi tìm đường cứu nước”. Đảng Cộng sản chính là là thủ phạm làm cho nguyên khí quốc gia bị kìm giữ ở mức thấp, chứ không ai khác. Điều thực tế ai cũng có thể nhận ra, đó là quốc gia càng giàu thì xã hội càng nhân bản chứ không phải “càng giàu càng xấu xa” như tư tưởng đấu tranh giai cấp của Cộng sản được tuyên truyền bao năm qua.

Ở hai cuốn sách, khi đọc, nó cho tôi cái nhìn đất nước Việt Nam ở hai góc độ khác nhau. Cuốn sách đầu cho tôi cái nhìn lý tính, cái nhìn logic. Cuốn thứ nhì giúp tôi nhìn đất nước mình dưới góc độ tâm linh. Dù cho ở góc độ nào thì nó đều dẫn đến một kết quả như nhau. Đó là đất nước nát, nát từ kinh tế chính trị đến nát về xã hội. Rất khó để nước ta bước ra khỏi vùng tối u ám với tình trạng năng lượng cực thấp như thế này.

Có lẽ, mỗi người cần đọc, cần lắng nghe để sửa mình nhằm cải thiện mức năng lượng cho bản thân là khả năng dễ thực hiện hơn. Nếu tích đủ lượng thì chất ắt sẽ tự biến đổi.

Hơn 20 năm được nhà báo Mỹ nhận nuôi, cô bé mồ côi Cần Thơ thành ngôi sao Hollywood

Hơn 20 năm được nhà báo Mỹ nhận nuôi, cô bé mồ côi Cần Thơ thành ngôi sao Hollywood Từ một cô bé bị bỏ rơi ở trại trẻ mồ côi Cần Thơ, Lana Condor (Trần Đông Lan) đang dần khẳng định vị trí của mình tại Hollywood. Không có nhiều kí ức về cha mẹ, thiếu đi vòng tay yêu thương của gia đình, cuộc sống của những đứa trẻ mồ côi bị bỏ rơi luôn đầy rẫy khó khăn, thử thách và chông gai. Vậy nhưng đâu đó vẫn có những đứa trẻ may mắn khi nhận được sự cưu mang, chăm sóc và tình yêu thương. Và cuộc sống của cô bé gốc Cần Thơ – Trần Đông Lan (SN 1997) là một ví dụ điển hình. Cô là một trong những trường hợp trẻ mồ côi vô cùng may mắn khi được gia đình giàu có và tử tế nhận nuôi, để rồi cuộc sống cũng theo đó mà thay đổi ngoạn mục.

Đông Lan (Lana Condor) ở thời điểm hiện tại

Cô bé mồ côi gốc Việt và những ngày tháng đổi đời trên đất Mỹ Trần Đông Lan sinh ra và lớn lên ở Cần Thơ nhưng bị bố mẹ bỏ rơi từ khi còn sơ sinh. Thời điểm đó sống ở trại trẻ mồ côi, cô bé được nhận xét là vô cùng dễ thương, xinh xắn, dễ tính và ít khóc hơn các bạn đồng trang lứa. Bất kỳ ai đến trại trẻ thăm đều có thể dễ dàng bế Đông Lan. Khi Đông Lan được 4 tháng tuổi, cơ duyên đã đưa cô bé đến với Bob Condor – một nhà báo Mỹ sang Việt Nam để nhận con nuôi. Nhớ lại khoảnh khắc lần đầu nhìn thấy Đông Lan, ông Bob đã chắc chắn Đông Lan chính là cô con gái mà ông tìm kiếm bấy lâu nay. “Tôi bước đến và bế đứa nhỏ lên. Tôi biết mình đang ngắm nhìn con gái tương lai. Con thật rạng rỡ, mở mắt trong một hoặc hai giây, nhìn tôi trước khi rúc vào vai phải của tôi. Tôi thấy con đang chạm vào áo sơ mi viền hồng của tôi bằng đôi bàn tay nhỏ bé” , ông Bob kể trên Chicago Tribune năm 1997. Đông Lan và người em trai (không cùng huyết thống) Khánh Hòa ngày nhỏ Sau đó, cô bé Cần Thơ được bố mẹ đón sang Mỹ sinh sống kể từ đó và đặt cho một cái tên mới là Lana Therese Condor. Được biết ở gia đình mới, Lana còn có thêm 1 em trai cũng là người gốc Việt và là con nuôi của vợ chồng Bob Condor. Sinh sống tại Mỹ, Lana được bố mẹ nuôi cho phép ăn mặc phóng khoáng, thời thượng như bao bạn đồng trang lứa, tuy nhiên cô bé ít trang điểm và thường xuyên để mặt mộc. Được biết, Lana và gia đình từng sống ở Whidbey Island, Washington và New York, trước khi định cư ở Santa Monica, California khi cô 15 tuổi. Lana được ông bà Condor yêu thương như con gái ruột và luôn dành cho cô mọi điều tốt đẹp nhất Dù sở hữu chiều cao khiêm tốn chỉ 1m57 nhưng s au vài buổi diễn hài nho nhỏ trong gia đình, cô được cha mẹ khuyến khích theo đuổi diễn xuất và nghệ thuật. Ông bà Bob Condor sẵn sàng đầu tư kinh tế cho Lana theo học nghệ thuật ở những ngôi trường uy tín bậc nhất nước Mỹ. Hết cấp 2, Lana được theo học tại Joffrey Ballet – một trường trung học chuyên về múa, đồng thời cô còn có cơ hội học diễn xuất tại trường biểu diễn nghệ thuật Ailey. Đến năm 2013, Lana chuyển tới học tại trường nghệ thuật ở California.

Lana Đông Lan có năng khiếu nghệ thuật từ nhỏ

Chia sẻ với Los Angeles Times, Lana vô cùng xúc động khi nhắc đến nguồn động lực lớn nhất của mình chính là cha mẹ: “Tôi may mắn vì được bố mẹ khuyến khích theo đuổi nghệ thuật từ nhỏ. Thời gian đầu khi đi học múa, có lần tôi chán nản, bố mẹ đều nói: Cố lên, con có thể làm được”. Đặc biệt hơn, khi dự định lấn sang con đường diễn xuất, Lana tiếp tục nhận được sự khích lệ từ phía gia đình: “Cha mẹ nói tôi còn trẻ thì cứ thử hết mình, làm mọi điều mong muốn trước” . Cô nói. Thành danh ở Hollywood nhưng luôn nhớ về Việt Nam Nhờ sự ủng hộ và khuyến khích từ cha mẹ, Lana nhanh chóng gặt hái được nhiều thành công trên con đường nghệ thuật nói chung và nghiệp diễn xuất nói riêng. Cô từng góp mặt trong những siêu phẩm như X-Men: Apocalypse, “Patriots Day”, To All The Boy … Khả năng diễn xuất của Lana được ghi nhận và góp phần giúp cô trở thành một trong những hiện tượng điện ảnh mới. B ên cạnh đó, cô nàng còn là gương mặt quảng cáo cho nhiều nhãn hàng, làm người mẫu cho nhiều tạp chí danh tiếng. Nhờ những nỗ lực không ngừng, năm 2020, Lana đã nhận được giải Thế hệ Tiếp theo của Hollywood do Hiệp hội Phê bình Hollywood (HCA) bình chọn. Ngay từ vai diễn đầu tiên trong X-Men, Lana đã nhận được nhiều phản hồi tích cực từ khán giả Một bước trở thành sao, Lana được truyền thông Hollywood săn đón với tư cách là một ngôi sao đang lên Năm 2021, Lana hào hứng chia sẻ về mục tiêu sắp tới là hợp tác phim với những sao gốc Á. Ngoài đóng phim, Lana vẫn không quên thân phận là một Trần Đông Lan. Cô luôn nhớ về nguồn cội và việc mình là người Việt Nam. N ữ diễn viên đã phát triển hẳn Quỹ học bổng nhằm giúp đỡ các nữ sinh Việt Nam học hết cấp ba. Trước đó, Lana cũng từng trở về Việt Nam để thực hiện chương trình giáo dục cho trẻ em tại Long An. Lana Condor thăm trường THPT Cần Giuộc (Long An) cùng phu nhân cựu Tổng thống Mỹ Obama, minh tinh Julia Roberts, diễn viên Ngô Thanh Vân … “Tôi đã quá may mắn khi có được cuộc sống như hiện tại. Tôi luôn dành những khoảnh khắc để thầm cảm ơn số phận. Bản thân tôi hy vọng sẽ có thể giúp đỡ cho việc ăn học của nhiều bé gái có hoàn cảnh khó khăn tại Việt Nam trong tương lai và một ngày nào đó, khi thời điểm tới, tôi sẽ nhận nuôi một bé gái người Việt” , cô chia sẻ khi trả lời phỏng vấn với CNN . Mới đây, Lana còn khiến fan hâm mộ vô cùng vui mừng khi đăng tải trên MXH thông tin vừa đính hôn với bạn trai lâu năm – nam diễn viên Anthony De La Torre. Nữ diễn viên gốc Việt tại Hollywood – Lana Condor đã chính thức đính hôn với nam diễn viên Anthony De La Torre. Vậy là từ một cô bé mồ côi ở Cần Thơ, Trần Đông Lan năm nào đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp, độc lập và là một nữ diễn viên Lana nổi tiếng ở Hollywood. Thành công của Lana có được ở thời điểm hiện tại một phần nhờ vào sự nỗ lực của bản thân cô, một phần khác có được chính là sự động viên, ủng hộ hết mình của ông bà Bob đã hết lòng đầu tư cho con gái theo học các ngôi trường nghệ thuật, tạo một môi trường tốt nhất để cô có thể theo đuổi ước mơ của mình. Nguồn: Tổng hợp