TRỊNH XUÂN THANH : CSVN ĐÃ CHI CHO ÔNG NGUYỄN CAO KỲ 50 TRIỆU USD ĐỂ VỀ VIỆT NAM LÀM QUẢNG CÁO CHO HỌ.

From facebook: Linh Nguyen‘s post.
Image may contain: 7 people, people sitting, suit and indoor
Image may contain: 2 people, people smiling, people standing and suit
Image may contain: 5 people, people standing and suit
Image may contain: 1 person, standing
Image may contain: 1 person

Linh Nguyen added 5 new photos — with Tromly Nguyen and 5 others.

TRỊNH XUÂN THANH : CSVN ĐÃ CHI CHO ÔNG NGUYỄN CAO KỲ 50 TRIỆU USD ĐỂ VỀ VIỆT NAM LÀM QUẢNG CÁO CHO HỌ.

Tuy người đã chết nhưng cần nhắc lại để mọi người biết âm mưu thâm độc của csvn nhất là đồng bào ở hải ngoại.

(Trích trong tập Hồi Ức Trịnh Xuân Thanh sẽ do Hiếu Bùi – Sinh Coong phát hành trong thời gian tới ) .

Chuyện ông Nguyễn Cao Kỳ về nước ngày 14/01/2004 đã làm xáo động cộng đồng người Việt hải ngoại , nhất là những người của VNCH trước 1975 .

Người đầu tiên ông Kỳ gặp ở VN là ông Võ Viết Thanh lúc đó là Trung tướng , Tổng cục trưởng tổng cục An ninh .
Ông Thanh trước đây làm chủ tịch UBND thành phố HCM và nổi tiếng trong vụ Minh Phụng .

Có 1 ông trưởng phòng của 1 Ngân hàng nhà nước tại Sài gòn đã về hưu kể với tôi là Minh Phụng muốn vay được tiền của Ngân hàng lúc đó thì phải chi cho ông Võ Viết Thanh 15% .

Khoản nợ Minh Phụng vay của ngân hàng theo báo chí nêu ra là 6.000 tỷ tức là ông Thanh này có ít nhất 900 tỷ tiền hồi đó 1991-1997 .

Thực hư không biết thế nào nhưng Ông Võ Viết Thanh được điều ra Bộ CA làm Tổng cục trưởng Tổng cục an ninh còn ông Minh Phụng thì đi ngủ với giun .

Ông Nguyễn Cao Kỳ về nước là để hoàn tất Nghị quyết 36 của Đảng về vấn đề Người Việt Hải Ngoại khi Bộ chính trị thấy được dòng tiền kiều hối là tài nguyên vô hạn nếu biết khai thác tốt .

Trung ương đảng biết rõ tướng Nguyễn Cao Kỳ là 1 vị tướng ưa sỹ diện và chống cộng đến cùng , nên nếu lôi kéo được ông Kỳ về nước là thành công rất lớn và tiếng nói của ông Kỳ sẽ như 1 chiếc máy bơm để bơm Kiều hối về Việt nam .

Không phải dễ dàng tìm được người nói chuyện với ông Kỳ và thuyết phục ông ấy về nước và Trung ương đảng đã nghĩ ngay đến bố tôi là ông Trịnh Xuân Giới .

Sở dĩ Trung ương đảng chọn bố tôi vì họ biết bố tôi có 1 người anh ruột cùng cha khác mẹ đi vào Nam 1954 đó chính là Ông Trịnh Xuân Ngạn – trước đây là Chánh án Pháp viện tối cao của VNCH .

Bác Ngạn tôi lại có người con Trai là Trịnh Xuân Thuận, một nhà thiên văn học nổi tiếng đang sống tại Pháp và mối quan hệ giữa bác Ngạn tôi và ông Nguyễn Cao Kỳ thời VNCH là rất tốt .

Trưởng ban dân vận Trung ương lúc đó là ông Nguyễn Minh Triết tức Sáu Phong đã vội vàng đưa bố tôi về làm Phó ban dân vận Trung Ương để thực hiện nhiệm vụ này .
Ông Sáu Phong vừa dốt nát lại vừa tham nên Trung ương đảng biết là cỡ như ông Sáu Phong mà sang Mỹ thì ông Kỳ sẽ không bao giờ tiếp .

Bố tôi sang Mỹ không phải với tư cách là lính của ông Sáu Phong mà với tư cách là trợ lý của nhà ngoại giao Nguyễn Đình Bin .

Sau mấy lần trò chuyện với anh tôi là ông Trịnh Xuân Thuận thì ông Nguyễn Cao Kỳ đồng ý gặp bố tôi ông Trịnh Xuân Giới với tư cách là người đồng hương ở bên kia chiến tuyến .
Ông Kỳ khăng khăng nói , sang đây chơi thì chơi vui thôi , còn các ông đừng hòng dụ tôi về để bắt tôi .

Nhưng như người ta nói “ mưa dầm thấm lâu “ và “ Cái gì không mua được bằng tiền thì sẽ mua được bằng rất nhiều tiền “ . Cuối cùng ông Nguyễn Cao Kỳ cũng chấp nhận về nước với cái giá 50 triệu đô la .

Trung ương đảng xác định bỏ 50 triệu đô để mỗi năm thu về hơn 10 tỷ đô thì quá lãi còn lãi gấp ngàn lần so với buôn vũ khí và heroin .

Và ông Nguyễn Cao Kỳ đã về nước với những phát ngôn cùng những hành động làm cho những người VNCH trước đây biết ông đều bất ngờ và buồn chán .

Con gái ông Nguyễn Cao Kỳ cũng được về nước đầu tư với những ưu đãi bất ngờ khi cô ta đầu tư vào chuỗi nhà hàng khách sạn Memory Longue tại Đà nẵng nhưng sau khi ông Kỳ chết thì ưu đãi cũng hết và còn bị chèn ép đủ thứ khiến cô ta phải rút hết về Mỹ chỉ để lại mấy cái cửa hàng bán thực phẩm chức năng và mỹ phẩm cùng hàng thời trang xách tay từ Mỹ về Việt nam .

Tôi kể ra chuyện này để khuyên đồng bào những ai đã nghe lời dụ dỗ về VN thì hãy tỉnh táo và nên làm như sau :

1, Rút hết vốn ra khỏi VN , dừng ngay lập tức các dự án đang định đầu tư vào VN .

2, Những ai đã mua nhà tại VN thì sắp tới phải ở VN ít nhất là 9 tháng . Nếu ở dưới 9 tháng thì nhà đó coi như là nhà cho thuê và phải đóng thuế gồm có 10% thuế VAT , 28% thuế thu nhập doanh nghiệp , thuếu thu nhập cá nhân , chưa tính là hàng trăm các khoản thuế và phí khác .

Vì vậy bà con hãy bán nhà và rút tiền ra khỏi VN ngay .

#hieubui

Hà Nội: Khám xong sản phụ hôn mê, bác sĩ Trung Quốc bỏ trốn

Hà Nội: Khám xong sản phụ hôn mê, bác sĩ Trung Quốc bỏ trốn

March 8, 2017

Nguoi-viet.com

Người nhà nạn nhân đang kể với phóng viên sự việc. (Hình: Báo Phụ Nữ Sài Gòn)

HÀ NỘI(NV)- Một phụ nữ mang thai 5 tháng đã hôn mê sâu sau khi được một bác sĩ Trung Quốc khám thai tại một Phòng khám tư nhân ở huyện Thanh Trì.

Truyền thông Việt Nam dẫn tin, sáng ngày 8 tháng Ba, ông Nguyễn Dương Trung, phó Chánh Thanh tra Sở Y tế Hà Nội cho biết, cơ quan chức năng không xác định được ông Zheng Zu Rong (Trịnh Túc Vinh), bác sĩ người Trung Quốc trực tiếp điều trị cho bệnh nhân Trần Thị Thu Thủy (29 tuổi), thành phố Hạ Long, tỉnh Quảng Ninh tại phòng khám đa khoa 168 Thanh Trì, hiện đã bỏ trốn ở đâu không rõ.

Nói với báo Phụ Nữ Sài Gòn, ông Trung cho biết, sau khi có đơn tố cáo của bà Trần Thị H. người nhà của chị Thủy đề nghị công an điều tra việc chị Thủy bị hôn mê sâu, tiên lượng xấu sau khi được ông Vinh khám thai vào ngày 7 tháng Ba, Thanh tra Sở Y tế Hà Nội đã đình chỉ hoạt động của phòng khám trên, chờ kết quả điều tra của công an.

Trước đó, vào tối 5 tháng Ba, bà H., gọi cho em là chị Thủy nhưng một người lạ nghe điện thoại nói là em bà đang ngất và bị co giật. Sau đó bà H không liên lạc được với em mình  nữa. Một giờ sau thì có người gọi báo cho biết chị Thủy đang được cấp cứu tại Bệnh viện Bạch Mai. Liền sau đó, gia đình tìm hiểu thì được biết trước khi vào bệnh viện Bạch Mai, chị Thủy có đến khám tại một phòng khám ở Ngọc Hồi, huyện Thanh Trì.

Làm việc với gia đình chị Thủy, ngày 7 tháng Ba, ông Phương Văn Soạn, đại diện phòng khám cho biết, chị Thủy đến khám lúc 16 giờ ngày 5 tháng Ba. Ông Vinh đã khám và cho rằng chị Thủy mang thai 21 tuần, song “bị viêm âm đạo, có nhiều khí hư”, chỉ định xét nghiệm, siêu âm và dùng máy rung để rửa âm đạo.

Tuy nhiên, chỉ ba phút sau khi máy rung chạy thì chị Thủy khó thở, lên cơn co giật. Khi gọi được ông Vinh thì bệnh nhân đã sùi bọt mép. Khi thấy bệnh nhân như vậy, ông Vinh đã kêu y tá tiêm thuốc an thần chống co giật rồi gọi cấp cứu chuyển thẳng lên bệnh viện Bạch Mai rồi “biến mất”.

Tin cho biết, khi chuyển lên Bệnh viện Bạch Mai cấp cứu tên chị Thủy trong hồ sơ không phải tên thật mà là một tên hoàn toàn khác. “Tôi nghĩ phải có điều gì uẩn khúc vì nếu chỉ khám phụ khoa và siêu âm đơn thuần thì khó có thể dẫn tới co giật, hôn mê như vậy. Em tôi hoàn toàn khỏe mạnh, không hề có tiền sử bị bệnh tim hay động kinh”, ông Quân anh chị Thủy nói.

Theo bệnh viện Bạch Mai “thời điểm tiếp nhận, bệnh nhân Thủy đã hôn mê sâu, não bị tổn thương nặng toàn phần. Hiện bệnh nhân có tiên lượng xấu, mắt trắng, chết não”.

Điều khó hiểu là trong 3 năm qua, cơ quan chức năng liên tiếp phát hiện các sai phạm của phòng khám “trời ơi” này như: nhập cảng thuốc, thiết bị y tế không rõ nguồn gốc, quảng cáo quá khả năng, sử dụng thiết bị máy móc chưa được phép lưu hành…

Trước đây cũng đã có trường hợp chết người tại một Phòng khám đa khoa do bác sĩ Trung Quốc hành nghề. Sau khi bệnh nhân bị làm chết, toàn bộ các bác sĩ Trung Quốc cũng bỏ trốn ngay trong đêm nhưng không thấy cơ quan chức năng Việt Nam khởi tố. (Tr.N)

Những cái chết nơi công quyền cần được sáng tỏ

Hòa Ái, phóng viên RFA
2017-03-08
Ảnh thờ Lê Công Đức ở nhà.

Ảnh thờ Lê Công Đức ở nhà.

Hình do gia đình gửi RFA

Tình trạng chết ở các trụ sở công an mà gia đình của các nạn nhân cho là bị khuất tất vẫn diễn ra tại Việt Nam. Không những vậy, tình trạng này đã lan vào các đơn vị quân đội. Cụ thể là trường hợp của binh sĩ Lê Công Đức, thuộc lực lượng Hải quân, bị tử vong trong lúc trực ca gác.

Hòa Ái có cuộc trao đổi với cô Nguyễn Thị Trang, chị dâu của nạn nhân, về quá trình gia đình tìm kiếm công lý cho cái chết oan ức của người thân.

Binh sĩ Hải quân chết oan khuất

Cô Nguyễn Thị Trang: Sáng ngày 24/10/2016 thì đơn vị Lữ đoàn 147 có về gia đình và thông báo em của em đã bị tai nạn trong lúc đang làm nhiệm vụ. Đơn vị cho người nhà ra. Ra đến nơi thì được thông báo em của em mất đêm 23/10 rồi. Thiệt mạng là do đang thực hiện nhiệm vụ gác thì mất. Gia đình đòi gặp em của em thì người ta không cho gặp. Đến khoảng 2 giờ chiều hôm 24/10, người ta mới cho gặp, thấy em trai của em bầm tím hết cả người mà xác đang nằm dưới đất-nền nhà. Vào đến nơi thì người ta nhanh chóng mang đi ướp lạnh. Khoảng 4 giờ chiều thì người nhà mới được vào. Họ bảo gia đình đưa em của em về làm an táng luôn nhưng gia đình không đồng ý. Gia đình đòi phải làm rõ nguyên nhân cái chết của em em thì mới đưa về. Ở ngoài đó, ông cấp to là ông Quang (Đại tá Phạm Văn Quang) bảo gia đình đưa xác về an táng đi rồi đơn vị sẽ lo làm chế độ cao nhất cho em của em và sẽ điều tra nguyên nhân cái chết.

Kết luận thông báo em của em mất là do tự sát. Từ hôm đấy đến nay, gia đình đi kêu cứu ở tất cả các cơ quan đoàn thể từ địa phương đến trung ương mà chưa có một cơ quan nào giúp đỡ nên bố mẹ em phải đi kêu oan
-Chị dâu của nạn nhân

Hòa Ái: Những hình ảnh thi thể của binh sĩ Lê Công Đức được lan truyền trên các trang mạng xã hội là do Lữ đoàn 147 cung cấp cho gia đình?

Cô Nguyễn Thị Trang: Dạ không. Lúc mở ra thì thấy trên người em của em bị toàn những vết bầm tím. Gia đình đòi cho chụp ảnh thì người ta không cho chụp. Mãi sau người ta mới cho chụp. Người ta khám nghiệm tử thi đêm hôm trước mà cũng không cho gia đình biết em của em đã mất.

Hòa Ái: Qua mạng xã hội, Hòa Ái ghi nhận, một số người quan tâm đến cái chết của binh sĩ Lê Công Đức, họ thắc mắc về số tiền gia đình nhận được, gọi là “hỗ trợ” hay là “bồi thường”? Dường như có sự không rõ ràng nào đó, phải không thưa chị?

Cô Nguyễn Thị Trang: Dạ vâng. Lúc đầu người ta bảo hỗ trợ gia đình 3 triệu để đưa em của em về làm an táng. Rồi đến 5 triệu, 50 triệu và 100 triệu. Người ta nói là tiền hỗ trợ gia đình đưa về chứ không phải là tiền bồi thường. Gia đình em nhận được rồi. Nếu đó là tiền bồi thường sinh mạng thì gia đình không bao giờ nhận.

Đến sáng 25/10, trong lúc gia đình đang làm đám tang, ông Biều (Thượng tá Phạm Hữu Biều) đã lừa bố em ký thêm một văn bản nhận thêm 100 triệu nữa. Tang gia đang bối rối và mắt mũi bố em thì kèm nhèm không nhìn thấy nhưng vẫn ký vào. Không phải ký một bản mà ký đến 4 bản ghi “gia đình nhận viếng 100 triệu”, trong khi không đưa bố em đồng nào mà bắt bố em ký nhận 100 triệu.

Hòa Ái: Và yêu cầu của gia đình xác minh nguyên nhân gây tử vong đối với cái chết của người thân có được Lữ đoàn 147 đáp ứng không?

Cô Nguyễn Thị Trang: Đến ngày 27/12 thì có kết luận thông báo em của em mất là do tự sát. Từ hôm đấy đến nay, gia đình đi kêu cứu ở tất cả các cơ quan đoàn thể từ địa phương đến trung ương mà chưa có một cơ quan nào giúp đỡ nên bố mẹ em phải đi kêu oan.

Gia đình kêu oan

16996346_1646125778738835_6401515106993159626_n-400.jpg
Người mẹ đi kêu oan cho con. Hình do gia đình gửi RFA.

Hòa Ái: Từ khi xảy ra vụ việc đến nay, gia đình có nhận được thông tin nào từ các binh sĩ đồng ngũ với Lê Công Đức hay không?

Cô Nguyễn Thị Trang: Dạ không, người ta không cho liên lạc. Vào trong đấy người ta cũng không nói, ai cũng bảo không biết.

Hòa Ái: Gia đình có liên lạc các cơ quan truyền thông trong nước để nhờ lên tiếng về cái chết mà gia đình cho là khuất tất?

Cô Nguyễn Thị Trang: Gia đình em có gửi lên rồi. Gửi lên VTC14, Báo Dân Trí Online với các cơ quan báo chí nữa. Em cũng không nhớ vì gia đình làm nhiều đơn lắm. Các cơ quan báo chí vào cuộc nhưng không dám đăng.

Hòa Ái: Trên các trang mạng xã hội cũng xuất hiện video clip bố mẹ của Lê Minh Đức, là ông Lê Công Khương và bà Bùi Thị Thủy mang di ảnh của con trai đi kêu oan. Họ đã đến những nơi đâu, thưa chị?

Cô Nguyễn Thị Trang: Bố mẹ đi từ Quảng Ninh, Hải Phòng, Hà Nội. Tại Quảng Ninh thì ở Lữ đoàn 147-Hải quân. Ở Hải Phòng thì tại Bộ Tư Lệnh. Còn lên Hà Nội thì đứng chỗ Cơ quan Chính phủ. Bố mẹ em tuổi già sức yếu vẫn phải đi kêu oan mà chưa có một cơ quan nào đứng ra giúp đỡ.

Người ta cứ hướng dẫn đi từ cấp dưới đến cấp trên. Nhưng gia đình đi đến cấp trên thì lại phải đi xuống cấp dưới. Gửi đơn nhiều lắm, từ cấp địa phương lên cấp tỉnh, cấp thành phố và cấp trung ương đều gửi hết
-Chị dâu của nạn nhân

Hòa Ái: Họ có gặp những trở ngại nào trong lúc đi kêu oan hay không?

Cô Nguyễn Thị Trang: Dạ có, người ta có ra giải tán. Ở Hải Phòng còn có một người công an dúi đầu mẹ em xuống, nhưng nhà em không ai chụp hình lại được nên không có chứng cứ gì.

Hòa Ái: Vậy, gia đình có được các cơ quan công quyền hướng dẫn thủ tục khiếu kiện như thế nào không?

Cô Nguyễn Thị Trang: Dạ có, người ta cứ hướng dẫn đi từ cấp dưới đến cấp trên. Người ta chỉ nói vậy thôi. Nhưng gia đình đi đến cấp trên thì lại phải đi xuống cấp dưới. Gửi đơn nhiều lắm, từ cấp địa phương lên cấp tỉnh, cấp thành phố và cấp trung ương đều gửi hết.

Hòa Ái: Trong những ngày tới, gia đình vẫn kiên trì theo đuổi việc khiếu kiện?

Cô Nguyễn Thị Trang: Gia đình em mong tìm rõ được nguyên nhân vì sao em của em bị chết và trừng trị những người gây ra tội ác cho em của em. Mong là pháp luật sẽ làm sáng tỏ vụ việc này để em của em ở nơi suối vàng được an nghỉ.

Hòa Ái: Cảm ơn thời gian chia sẻ của chị Nguyễn Thị Trang. Hòa Ái xin được thưa thêm, binh sĩ Lê Công Đức từng là đoàn viên ưu tú, đối tượng kết nạp Đảng Cộng sản Việt Nam, nhập ngũ lúc 22 tuổi, bị thiệt mạng khi đang công tác tại C1D476 Lữ đoàn 147 vùng 1 Hải quân. Thân phụ của binh sĩ Lê Công Đức là thương binh hạng ¾ mặt trận Tây Nam bảo vệ Tổ quốc.

Những phụ nữ Việt thành công trên đất Mỹ

Những phụ nữ Việt thành công trên đất Mỹ

Lan Hương, phóng viên RFA
2017-03-05
Dược Sĩ Christina Ngọc Cao (trái) và ông Mike Cattivera, đại diện Ban Tổ Chức trao giải Doanh Gia Xuất Sắc.

Dược Sĩ Christina Ngọc Cao (trái) và ông Mike Cattivera, đại diện Ban Tổ Chức trao giải Doanh Gia Xuất Sắc.

Photo courtesy of Christina Cao

Nhân tuần lễ mùng 8/3, Tạp chí Phụ nữ xin dành thời gian chia sẻ tâm sự của người phụ nữ thành danh trên đất Mỹ, lắng nghe những thử thách, sóng gió họ phải trải qua để có được ngày hôm nay.

Christina Ngọc Cao

Gác máy sau cuộc điện thoại với chị Christina Ngọc Cao (Cao Xuân Thanh Ngọc), Lan Hương thực sự ấn tượng với những gì mình được nghe qua vài phút đồng hồ. Một giọng nói dịu dàng bên đầu dây, một tấm lòng nhiệt tình chia sẻ, tâm sự dù công việc còn rất bận rộn; và hơn cả là những bất ngờ chị mang lại cho Lan Hương khi nghe chị kể về con đường sự nghiệp của chị.

Hiện tại chị Ngọc là Giám đốc hệ thống bệnh viện Prime Healthcare Service với hơn 40 bệnh viện nằm rải rác ở 14 tiểu bang Hoa Kỳ. Chị cũng được nhận giải thưởng của Hội Di Sản Á Châu (Asian Heritage Awards) và Bằng khen của Quốc Hội tiểu bang California trao tặng cho Doanh Gia Xuất Sắc.

Vì chị gan, liều nên chị nhận công việc đó và làm trưởng khoa cho 3,4 bệnh viện, làm Tổng giám độc cho khoa Dược của hệ thống bệnh viện lớn thứ 5 trên nước Mỹ. Và bây giờ hãng y tế này có đến 44 bệnh viện trên toàn nước Mỹ.
-Christina Ngọc Cao

Năm 1991, chị Ngọc lần đầu đặt chân đến nước Mỹ theo diện H.O, sau khi cha chị chịu 10 năm tù Cộng sản. Cô gái 16 tuổi khởi đầu cuộc sống nơi đất khách quê người với vốn tiếng Anh mà chị mô tả như “vịt nghe sấm”, văn hóa đất nước này chị cũng không rành. Nhưng trong thâm tâm cô gái đó luôn ấp ủ mơ ước được học hành đến nơi đến chốn để tự mở ra cho mình một cuộc sống mới.

Chị học từ từ, lúc đầu chị coi Sesame Street để học thêm tiếng Anh. Từ giai đoạn chị học ở trường Trung học đến khi lấy được bằng dược sĩ là 11 năm trời chị học liên tục, không bị đứt quãng. Đó là nhờ sự ủng hộ, khuyến khích của ba mẹ và anh chị em của chị. Sau khi học xong bằng dược sĩ chị làm thêm một năm về Residency để trau dồi thêm kiến thức. Sau đó chị đi làm dược sĩ cho bệnh viện thì cơ hội đưa đẩy, khi bệnh viện chị làm họ cần một người làm Trưởng khoa Dược, và muốn những người làm trong bệnh viện đó thử tài nên họ hỏi chị muốn thử không. Lúc đó chị chưa có nhiều kinh nghiệm nhưng chị nghĩ cứ nhận rồi học hỏi sau. Vì chị gan, liều nên chị nhận công việc đó và làm trưởng khoa cho 3,4 bệnh viện, làm Tổng giám độc cho khoa Dược của hệ thống bệnh viện lớn thứ 5 trên nước Mỹ. Và bây giờ hãng y tế này có đến 44 bệnh viện trên toàn nước Mỹ.

Hiện tại bệnh viện nhỏ nhất trong hệ thống này có 75 giường bệnh, lớnn nhất là 600 giường. Và mỗi năm tiền quản lý thuốc men lên tới gần 500 triệu đô/ năm. Trách nhiệm nặng nề đè lên đôi vai người phụ nữ trẻ, chị chia sẻ rằng có những lúc công việc quá mệt nhọc, lại 3 đứa con nhỏ cần sự chăm sóc của mẹ, nên chị cũng “yếu đuối” nghĩ đến chuyện từ bỏ:

Khi chị nhận công việc này đứa út của chị mới có 9, 10 tháng. Lúc nhận việc họ nói chỉ phải đi công tác 1 lần/tháng nên chị nghĩ không đến nỗi. Nhưng rồi công ty lớn mạnh nhanh quá nên có nhiều khi chị bay 2, 3 tuần liên tiếp luôn. Chị cũng rất nhớ con, nhưng cũng may là chồng chị cũng ủng hộ vợ, ba mẹ chồng cũng phụ giúp chăm sóc mấy đứa nhỏ

Có lúc chị đóng luôn 2 va li quần áo. Đi 1 chuyến tối thứ Sáu về, rồi đến sáng thứ Hai lấy luôn vali kia để đi công tác tiếp vì không có thời gian mà sửa soạn.

Có những lúc về nhìn mấy đứa nhỏ, chị cũng nghĩ sao mà làm chi cho cực vậy, phụ nữ đâu cần phải xa con theo đuổi công việc như vậy. Nhưng rồi chồng chị khuyến khích, nói rằng những cơ hội như vậy chắc gì sẽ đến với chị lần 2, đó là lý do chị vẫn làm cồng việc này.

Chị Ngọc cũng chia sẻ trong niềm hạnh phúc rằng các con chị rất ngoan và học rất giỏi. Chồng chị cũng lựa chọn công việc dạy học, không bị gò bó thời gian để có thể phụ giúp chị chăm sóc con cái.

Nhân tuần lễ Quốc tế Phụ nữ, chị Ngọc cũng bày tỏ mong muốn rằng trong tương lai sẽ có nhiều người phụ nữ Việt Nam thành công trong mọi lĩnh vực của cuộc sống để xây dựng những hình ảnh đẹp, những tiếng thơm về người phụ nữ Việt Nam trong nước và hải ngoại.

Nguyễn Phúc Anh Lan

Kết thúc cuộc trò chuyện với một dược sĩ xuất sắc, Lan Hương có dịp được nghe một phụ nữ khác chia sẻ về chặng đường sự nghiệp của chị. Đó là chị Nguyễn Phúc Anh Lan, người đã có rất nhiều đóng góp cho ngành giáo dục Việt Nam và được đích thân Tổng thống Obama đề cử vào Hội đồng Quản trị Qũy Giáo dục Việt Nam năm 2012 và đến năm 2014 chị được bầu làm Chủ tịch Hội đồng Quản trị của quỹ này.

nguyen-phuc-anh-lan-622.jpg
Chị Nguyễn Phúc Anh Lan, người đã có rất nhiều đóng góp cho ngành giáo dục Việt Nam và được đích thân Tổng thống Obama đề cử vào Hội đồng Quản trị Qũy Giáo dục Việt Nam năm 2012 và đến năm 2014 chị được bầu làm Chủ tịch Hội đồng Quản trị của quỹ này. Screen capture

Qũy Giáo dục Việt Nam, tiếng anh là Vietnam Education Foundation được thành lập năm 2003, dự tính kéo dài đến năm 2018, là cơ quan do chính phủ liên bang Hoa Kỳ lập ra để hỗ trợ ngành giáo dục giữa Mỹ và Việt Nam. Hàng năm Quốc hội Hoa Kỳ dành khoảng 5 triệu đô la cho quỹ này để trao học bổng cho các nghiên cứu sinh, du học sinh được sang Mỹ học tập và đưa các giáo sư người Mỹ sang Việt Nam giảng dạy.

Trước khi được ông Obama đề cử, chị Lan đã nổi tiếng với nhiều hoạt động hỗ trợ nền giáo dục Việt Nam, và được biết đến với cương vị Chủ tịch Hội đồng quản trị hội Văn hóa Khoa học Việt Nam.

Chị Lan hân hoan “khoe” với Lan Hương:

Tôi sắp được nhận một huy chương Medal of Honor for Americanism ngày 17/3 của một tổ chức Phụ nữ toàn quốc bên Hoa Kỳ, gọi là Daughters of American Revolution tức là những người hậu duệ của những nhà cách mạng nước Mỹ. Mỗi một năm họ chọn một người không phải sinh ra ở đây, mà di dân đến Hoa Kỳ và trở thành công dân nước Mỹ, và có những đóng góp đáng kể cho cộng đồng ở đây”.

Chị Lan nói rằng chị hào hứng đi nhận giải thưởng này bởi vì đây là một vinh dự và có thể là một sự kiện để mọi người chú ý hơn đến cộng đồng người Việt tại Mỹ.

Chị có rất nhiều dự án trong tương lai để giúp cho những người phụ nữ Việt Nam tại vì phụ nữ Việt Nam mình khổ lắm. Ở Việt Nam vấn đề bạo hành trong gia đình, áp lực trong đời sống, và văn hóa về vai trò của người phụ nữ ở Việt Nam.

Năm nay là năm chị quyết định không đi làm công ty nữa, và cống hiến mọi thì giờ của mình để làm việc mình yêu thích nhất, đó là sử dụng giáo dục để thay đổi cuộc sống của mọi người.

Năm nay chị Lan cũng dự định sẽ mở một khóa học phát triển bản thân miễn phí cho mọi tầng lớp, mọi lứa tuổi, và đặc biệt là giới trẻ. Chị hào hứng chia sẻ rằng khóa học này chị sẽ đặt tên là Grace, có nghĩa là ân sủng, gợi ra một điều đẹp đẽ mà chị muốn gửi tặng mọi người.

Chị có rất nhiều dự án trong tương lai để giúp cho những người phụ nữ Việt Nam tại vì phụ nữ Việt Nam mình khổ lắm. Ở Việt Nam vấn đề bạo hành trong gia đình, áp lực trong đời sống, và văn hóa về vai trò của người phụ nữ ở Việt Nam.
-Nguyễn Phúc Anh Lan

Chị kể lại rằng vào thời điểm năm 2012 chị được Tổng thống bổ nhiệm, chị đã hạ quyết tâm là phải hoàn thành trách nhiệm thật tốt. Thời điểm đó chị đang làm việc toàn thời gian, và nhận thêm chức vụ tại Qũy Giáo dục Việt Nam, hỗ trợ chồng chị với trang web về giáo dục mang tên Học viện Công dân, và làm Chủ tịch Hội Văn hóa Khoa học Việt Nam. Đảm nhận 4 công việc cùng một lúc, đó cũng là khoảng thời gian khó khăn nhất trong sự nghiệp của chị:

Cái năm đó ông xã chị nằm trong nhà thương. Chị lại mới được bầu làm Chủ tịch Hội đồng quản trị, bà giám đốc điều hành lại xin nghỉ việc. Có sự thay đổi nhân sự mà bà ấy chỉ cho có một tuần. Ban ngày đi làm ban đêm phải gọi skype về Việt Nam, rất là khó khăn. Nhưng mình có trách nhiệm thì mình phải làm thôi. Sau đó họ lại giao cho chị thiết kế một hệ thống mới, các chương trình dự án tin học. Đúng lúc luận án cần phải hoàn thành bản cuối cùng để bảo vệ. 4 công việc đó xảy ra cùng một lúc, nhưng điều làm chị đau khổ và ảnh hưởng nhiều nhất đó là sức khỏe của ông xã.

Khó khăn chồng chất khó khăn như vậy nhưng chị nói rằng có lẽ điều giúp chị mạnh mẽ vượt qua đó là niềm tin và hi vọng rằng chị sẽ làm được và chị chắc chắn sẽ làm được. Mỗi khi gặp trắc trở gì trong cuộc sống chị đều chia nhỏ vấn đề ra và tìm lời đáp cho từng mảnh nhỏ rồi ghép lại. Nếu lời đáp này không đúng, thì tìm câu trả lời khác, cứ như vậy cho đến khi vấn đề được giải quyết. Chị cũng luôn cố gắng tìm ra điều hay sau mỗi chuyện xảy ra với chị, dù là chuyện tốt hay xấu. Chị nói rằng nếu làm việc mà không có niềm tin vào chính mình thì rất khó thành công.

Lê Đình Ysa

159736-YSA.400.jpg
Cô Lê Ðình Ysa. Photo courtesy of Người Việt

Lan Hương xin dành phần cuối chuyên mục Tạp chí Phụ nữ tuần này để chia sẻ những tâm sự của chị Lê Đình Ysa. Chị là một dược sĩ nhưng mối quan tâm chủ yếu trong cuộc sống của chị lại là nghệ thuật. Hiện tại chị là giám đốc điều hành Hội Văn Học Nghệ Thuật Việt Mỹ (VAALA), là một tổ chức bất vụ lợi, chuyên tổ chức những hoạt động về nghệ thuật như Đại hội Điện ảnh, Liên hoan phim, Thi Hội Hoạ Thiếu Nhi Tết Trung Thu hàng năm, triển lãm nhiếp ảnh, tranh, ra mắt sách, hòa nhạc, sân khấu kịch. Năm 2003, chị Ysa cũng là người giúp phục hồi nền ca nhạc cải lương ở Hoa Kỳ.

Chị chia sẻ những điều truyền cảm hứng cho chị để theo đuổi ngành nghệ thuật:

Mình rất thích những sinh hoạt này, tại vì nghệ thuật có thể đưa rất nhiều người khác nhau, nhiều lứa tuổi, thành phần trong xã hội, nhiều thế hệ, sắc tộc khác nhau đến gần với nhau bằng cách cùng đến để chiêm ngưỡng, thưởng thức những tác phẩm nghệ thuật. Mọi người lại gần với nhau hơn qua những sinh hoạt nghệ thuật.

Hơn nữa, những người mình cùng làm việc chung cũng cho mình rất nhiều cảm hứng để mình làm công việc này. Những người cùng chung đam mê, lý tưởng như mình. Và cả những người nghệ sỹ rất tài hoa, cho mình được học hỏi rất nhiều, cũng là một lý do giúp mình tiếp tục công việc hiện tại.

Mặc dù rất đam mê với công việc nhưng chị nói rằng những khó khăn về mặt thời gian cũng gây cho chị rất nhiều áp lực. Hiện tại chị vẫn theo nghề dược sĩ để kiếm sống, nên không có nhiều thời gian để tham gia các hoạt động khác. May mắn có sự giúp đỡ của bạn bè, và gia đình mà chị có thể đi được quãng đường dài với nghệ thuật đến ngày hôm nay. Cũng trong cuộc trò chuyện với Lan Hương, chị Ysa gửi lời chúc tới tất cả chị em phụ nữ nhân ngày 8/3 năm nay:

Mình chúc tất cả các phụ nữ một ngày thật là vui, mà không chỉ một ngày mà 364 ngày còn lại cũng thật hạnh phúc. Rất mong các chị, các bác các cô đều được sự hỗ trợ từ gia đình để có thể hoàn thành những kế hoạch của mình một cách tốt đẹp.

Ngày nay dù văn hóa Việt Nam về vai trò của người phụ nữ đã có phần nào tiến bộ hơn, nhưng vẫn còn rất nhiều người chịu hi sinh sự nghiệp của mình để làm “người vợ đảm”. Nhân tuần lễ Quốc tế Phụ nữ, Lan Hương muốn trò chuyện về những tấm gương tỏa sáng trong sự nghiệp, hi vọng sẽ truyền cảm hứng cho những người muốn cống hiến cho cộng đồng, xã hội như chị Anh Lan, Ysa và Ngọc Cao. Tuy nhiên, Lan Hương tin rằng điều quan trọng hơn cả không phải là phụ nữ chọn làm gì, mà là sự hài lòng, hạnh phúc với lựa chọn ấy.

Bà đưa ông trốn viện về vì không lo nổi viện phí

Bà đưa ông trốn viện về vì không lo nổi viện phí

VietnamNet

Không có tiền chữa bệnh nên bà đưa ông trốn viện về nhà, để ông nằm trên giường lịm dần với tiếng thở nặng nhọc. Thân già héo hon khi vừa phải chăm chồng bạo bệnh, vừa phải nuôi đứa cháu nhỏ mà con gái “trót dại” rồi bỏ nhà đi biệt tích.

Đôi chân lấm bùn hớt hải chạy vào nhà rót nước mời chúng tôi. Bà Tuyết không giấu được những giọt nước mắt: “Bà mới ra thăm ruộng lúa về, bò nhà họ ăn hết 2 sào lúa bà cấy được. Giờ không biết mần răng đây. Họ đền cho bà 3 kg lúa để gieo lại, nhưng sức khỏe không có, chắc lại phải nhờ hàng xóm gieo lại lúa để có gạo mà ăn cháu ạ”. Bên góc giường, người đàn ông bị phù nề, sưng tấy chân tay đang nhắm mắt lại rên rỉ vì đau.

Người dân ở xóm nhỏ Trung Phú, xã Thạch Trung, TP. Hà Tĩnh thương cho hoàn cảnh của vợ chồng bà Tuyết (63 tuổi) và ông Võ Nguyên (66 tuổi) cùng đứa cháu Võ Thị Huyền Trang (5 tuổi). Mấy ngày qua họ đang sống nhờ vào bát cơm, chén nước của bà con lối xóm.

o TIEN VIEN PHI

Ông Nguyên nằm bất động trên giường với tiếng thở nặng nhọc khi trên mình mang đủ thứ bệnh mà không có tiền để nằm viện

Bài viết của một người đã xuống đường ở SG…

From facebook: Trần Bang shared Hoàng Mỹ Uyên‘s post.
Bài viết của một người đã xuống đường ở SG…
Image may contain: one or more people and outdoor
Hoàng Mỹ Uyên added a new photo to album: Chuyện.Follow

Mọi người tranh cãi chuyện dân xuống đường biểu tình hôm nay ở khắp nơi kể cả hải ngoại quá.

Một số tẩy chay cha nội Đào Minh Quân nào đó rồi tẩy chay luôn cuộc biểu tình nhưng vấn đề là lời kêu gọi không xuất phát từ ông này. Tát nước theo mưa dựng lại thể chế gì đó của ổng là chuyện của ổng. Ai cũng có quyền mơ ước. Kệ ổng. Ổng ở Mỹ, ngon về Hà Nội biểu tình. Còn lại bỏ ổng qua 1 bên đi. Đừng có gọi ổng là “thủ tướng” hay “tổng thống” , mắc ỉa

Một số hồ nghi lời kêu gọi nên không ủng hộ cuộc biểu tình. Cơ bản là sợ thương vong, đổ máu, sợ lực lượng mỏng không có tổ chức chặt chẽ. Về căn bản, người dân không thích đứng về phía hội đoàn, phe nhóm. Xuống đường là vì lợi ích công dân của chính mình. Đòi hỏi có tổ chức có kế hoạch là điều mâu thuẫn. Các hội nhóm còn bận chửi nhau mệt nghỉ, đợi mùa quít năm nào mới thống nhất được hội đoàn. Mà có có chắc gì dân đi, lợi ích, quyền con người của họ dễ nhập nhằng với lợi ích phe nhóm, tổ chức lắm. Đòi hỏi an toàn, được bảo vệ lẫn nhau, không muốn thương vong?? Người Mỹ có câu “freedom is not free”. Không có gì không trả giá mà tự nhiên có được trừ trúng số. Bảo vệ nhau hay không nó nằm ở ý thức, dân trí, đạo đức của từng người dân chứ không phải ở tổ chức. Ngũ sắc tinh kỳ được kêu gọi dùng và dân đã dùng. Lá cờ chung của dân tộc xoá tan mọi khác biệt về tôn giáo, phe nhóm, hội đoàn, lý tưởng, địa lý,…Lá cờ của dân tộc Việt.

Cơ bản là khi một người thường dân bước xuống đường đòi biển sạch thì đã là 1 bước chuyển biến của 1 xã hội dân sự. Còn khởi thuỷ, cha Lý kêu gọi có lý lẽ của cha cũng đã nói hết. Ai nghe thuận trí hợp bung dạ thì tay chân tự rục rịch. Cha Lý không làm ruốc đẻ trứng, ko làm tảo biển nở hoa, không làm dân mất biển mất miếng mưu sanh, không đem nỗi lo lắng hột muối con cá đặt vào lòng bá tánh mà phải đi biểu tình khơi khơi . Không có thành công hay thất bại ở một cuộc biểu tình. Mà chỉ có thành công hay thất bại ở lòng dân sau khi chính mình tham gia xuống đường ôn hoà và trải nghiệm trực tiếp mọi thứ thì tôi tin chắc, họ chủ động về tư duy, suy nghĩ, ý thức, hành động hơn bất cứ giáo sư, tiến sĩ, học giả nào đang cào phím trên mạng. Đau mới thấu.

Ai cũng có lý tưởng riêng mình, có người có lý tưởng to có người rất to. Dân đôi khi chỉ cần lý tưởng nhỏ bằng hột muối, con cá. Biển có thể bao la nhưng biển mặn nhờ muối. Biển bao nhiêu hột muối đố ai hay. Dân hồn nhiên lắm, dân nhỏ bé lắm nhưng dân làm được hết đó. Nâng thuyền cũng là biển, lật thuyền cũng là biển.

Tôi tin sức mạnh của biển và tôi tin những gì xuất phát từ hồn nhiên, tâm thiện.

Trả biển cho dân.

-Ubee Hoang-

#chuyệnlàng

Đồng Bào Nam California Xuống Đường Yểm Trợ Đồng bào Quốc nội

Facebook :Trần Bang and 2 others shared Nguyễn Thiều Minh‘s live video.

 Nguyễn Thiều Minh is live now.

Đồng Bào Nam California Xuống Đường Yểm Trợ Đồng bào Quốc nội & Ủng Hộ Phong Trào Tập Hợp Quốc Dân Việt.

4-3-2017 lúc 4:00pm tại Tượng đài Đức Trần Hưng Đạo Bolsa và
khu Lee Sandwicheses.
ĐL Bolsa Trần Hưng Đạo,

LibVNTV

Tưởng nhớ một người anh em: Đức cha Giuse Vũ Duy Thống

Tưởng nhớ một người anh em:

Đức cha Giuse Vũ Duy Thống

  1. Thứ Tư Lễ Tro, 1-3-2017, Hội Thánh phủ lên mình màu tím của sám hối và bắt đầu bước vào Mùa Chay thánh. Cũng ngày hôm ấy, Giáo phận Phan Thiết khoác lên mình màu trắng của khăn tang vì mất đi người cha chung của giáo phận. Hội đồng giám mục Việt Nam vừa tiễn đưa Đức Cố Giám mục Phaolô Nguyễn Văn Hòa đáng kính, nay lại càng đau buồn vì mất đi một thành viên luôn vui tươi, nhiều tài năng, giàu nhiệt huyết. Và bản thân tôi mất một người bạn. Dường như cả không gian đang phủ kín một màu tang tóc, u buồn.
  2. Nhưng chính thời điểm Mùa Chay thánh lại ban tặng ánh sáng và ý nghĩa mới. Bởi lẽ kết điểm của Mùa Chay không phải là sự buồn thảm của Thứ Sáu Tuần Thánh, nhưng là niềm vui chan chứa của Chúa nhật Phục Sinh. Mầu nhiệm Phục Sinh ban tặng ánh sáng mới để trong ánh sáng đó, người ta khám phá ý nghĩa mới và động lực mới cho cuộc đời: những cánh cửa đóng kín nay mở toang (x. Ga 20,19-23), những bước chân buồn thảm xuôi về Emmaus nay trở thành những bước chân vội vã quay lại Giêrusalem để loan báo tin vui (x. Lc 24,13-25).

Cũng ánh sáng ấy đã quật ngã một người trẻ có tên Saulê khỏi lưng ngựa và biến đổi toàn diện con người anh (x. Cv 9,1-19), để từ kẻ thù của ông Giêsu, anh trở thành người say mê Đức Kitô đến độ nói được rằng: “Sống, đối với tôi, là Đức Kitô, và chết là một mối lợi”, và “Tình yêu Chúa Kitô thúc bách chúng tôi… Đức Kitô đã chết thay cho mọi người, để những ai đang sống không còn sống cho chính mình nữa, nhưng sống cho Đấng đã chết và sống lại vì họ” (2Cr 5,14-15).

  1. Dọc suốt chiều dài lịch sử Hội Thánh, có hàng triệu người trẻ cũng được thúc bách như thế, dù âm thầm nhưng không kém mãnh liệt, và một trong những người trẻ đó có tên gọi Giuse Vũ Duy Thống. Được tình yêu thúc bách nên xin vào Tiểu chủng viện Têrêxa, Long Xuyên. Đã từng rời chủng viện để về đời nhưng rồi lại tiếp tục vào một nhà dòng vì dòng ấy rõ ra là dòng của Chúa Giêsu (Dòng Tên). Trong hoàn cảnh mới của xã hội, lại xin vào chủng viện và là sinh viên xuất sắc về nhiều mặt. Người trẻ đó cuối cùng hiến dâng đời mình trong sứ vụ linh mục và sau này là giám mục.

Cũng vì tình yêu thúc bách nên Đức cha Giuse vận dụng năng lực trí thức và năng khiếu nghệ thuật Chúa ban để loan báo Tin Mừng Đức Kitô. Những suy tư và cảm nghiệm sâu sắc về cuộc đời, những vũ điệu của ngôn từ và hình ảnh, những dòng nhạc mượt mà lắng đọng… tất cả chỉ vì tình yêu thúc bách. Dẫu có lúc chất nghệ sĩ dường như lấn át vai trò điều hành, thì tự thâm tâm vẫn luôn là ước mong theo chân Đức Kitô, từng bước một thôi, để rao giảng Tin Mừng gỡ rối cho đời như nút vòng xoay, để gieo yêu thương và hạnh phúc cho người như hạt nắng vô tư.

  1. Vậy thì, cùng với tiếng khóc than vì thương nhớ, hãy hân hoan đọc lại lời Kinh Thánh: “Và tôi thấy trời mới đất mới vì trời cũ đất cũ đã biến mất, và biển cũng không còn. Và tôi thấy Thành thánh là Giêrusalem mới, từ trời, từ nơi Thiên Chúa mà xuống, sẵn sàng như tân nương trang điểm để đón tân lang. Rồi tôi nghe từ phía ngai có tiếng hô to: Đây là Nhà tạm Thiên Chúa ở cùng nhân loại, Người sẽ ở với họ. Họ sẽ là dân của Người, còn chính Người sẽ là Thiên-Chúa-ở-cùng-họ. Thiên Chúa sẽ lau sạch nước mắt họ. Sẽ không còn sự chết, cũng chẳng còn tang tóc kêu than và đau khổ nữa, vì những điều cũ đã biến mất” (Kh 21,1-5). Những ai để cho tình yêu Đức Kitô chiếm hữu thì người ấy sẽ được tình yêu ban tặng sự sống mới và dẫn đưa vào thế giới mới, trời mới đất mới.
  2. Và làm sao có thể quên Đức Mẹ Tàpao? Vào giây phút cuối cùng của cuộc đời trần thế, Chúa Giêsu nhìn vào Mẹ Maria và nói với thánh Gioan: “Đây là Mẹ của con”. Và “kể từ giờ đó, người môn đệ rước bà về nhà mình” (Ga 19,27). Đức cha Giuse đã rước Đức Mẹ về ngôi nhà giáo phận Phan Thiết. Tiếp nối công trình của các vị tiền nhiệm, ngài đã dành biết bao năng lực và công sức để chỉnh trang, xây dựng Trung tâm Thánh Mẫu Tàpao thành trung tâm hành hương lớn nhất trong giáo tỉnh Sài Gòn, ở đó biết bao tín hữu Công giáo – và cả những anh chị em ngoài Công giáo – tìm lại được nghị lực trong yếu đuối, niềm vui khi đau khổ, và bình an trong cuộc sống cá nhân cũng như gia đình.

Đức cha Giuse đã “rước bà về nhà mình”, chắc chắn Mẹ Maria cũng đang đồng hành với ngài trên đường về quê: “Trên con đường về quê mà có bóng Mẹ, con vững tin cậy trông, bước trong bình an”.

Vâng, anh Thống, anh hãy đi bình an và xin nhớ đến người còn ở lại.

02/03/2017
Gm. Phêrô Nguyễn Văn Khảm

——-

Nguồn:  VÒNG TAY SONG NGUYỀN

Tin buồn Đức Cha Giuse Vũ Duy Thống – GP Phan Thiết qua đời

Tin buồn Đức Cha Giuse Vũ Duy Thống – GP Phan Thiết qua đời

Thứ tư – 01/03/2017
Đức cha Giuse Vũ Duy Thống được Chúa gọi về lúc 8 giờ sáng nay 1.3.2017. Hưởng thọ 65 tuổi
Cáo Phó Đức Cha Giuse Vũ Duy Thống GP Phan Thiết
Cáo Phó Đức Cha Giuse Vũ Duy Thống GP Phan Thiết

TIỂU SỬ ĐỨC GIÁM MỤC GP PHAN THIẾT

ĐỨC GIÁM MỤC GIUSE VŨ DUY THỐNG

Giám Mục Chính toà Giáo phận Phan Thiết

Khẩu hiệu: «Tình yêu Chúa Kitô thúc bách chúng tôi» (2Cr 5,14)

– 02-07-1952 : Sinh tại Cao Mộc, Thái Bình.

– 26-10-1985 : Thụ phong Linh mục, do Ðức TGM Phaolô Nguyễn văn Bình.

– 1985-1992 : Phụ tá xứ Tân Mỹ, Hóc Môn.

– 1987-1992 : Ðặc trách xứ Bạch Ðằng, Hóc Môn.

– 1992-1993 : Phụ khảo tại Ðại Chủng Viện Thánh Giuse, Sàigòn.

– 1993-1998 : Du học tại Paris. Thạc sĩ Thần học.

– 1998-2001 : Giáo sư ÐCV Thánh Giuse, Sàigòn.

– 14-07-2001: Tòa thánh bổ nhiệm Giám mục phụ tá Tổng Giáo Phận  Sàigòn, hiệu tòa Tortiboli.

– 17-08-2001: Lễ tấn phong tại Nhà thờ Ðức Bà Sàigòn.

Chủ phong: ĐTGM. Phạm Minh Mẫn; phụ phong: ĐGM. Bùi Tuần và ĐGM. Ngô QuangKiệt.

– 25-07-2009 : Tòa Thánh bổ nhiệm làm Giám mục Chính tòa GP Phan Thiết.

– 3-9-2009 : Thánh lễ nhậm chức Giám mục Chính toà Phan Thiết của Đức cha Giuse Vũ Duy Thống được cử hành vào lúc 9:00 tại Nhà thờ Chính toà Phan Thiết.

01.03.2017: Đức cha Giuse Vũ Duy Thống được Chúa gọi về lúc 8 giờ sáng nay 1.3.2017. Hưởng thọ 65 tuổi

Con đường dẫn đến phạm tội của Đoàn Thị Hương

From facebook : Song Chi‘s post.
Image may contain: 1 person, standing

Song Chi    Follow

Con đường dẫn đến phạm tội của Đoàn Thị Hương hôm nay có nhiều nguyên nhân nhưng có những điều thật đáng suy ngẫm về hoàn cảnh gia đình, ý thức bản thân cộng với thân phận người Việt Nam-cái hộ chiếu Việt Nam.

Qua báo chí, có thể thấy gia đình Đoàn Thị Hương nghèo, mải mưu sinh nên ít quan tâm đến con. Làm thế nào mà một đứa con gái rời khỏi gia đình 10 năm sống xa nhà tại Hà Nội, mà gia đình không hề biết con mình làm công việc gì, sinh sống ra sao, nhà ở chỗ nào, có những mối quan hệ với ai …Biết là nghèo nhưng không lẽ nghèo đến mức 10 năm không thể ra Hà Nội thăm con vài lần, xem nó làm gì, ăn ở ra sao? Nói gì đến việc hướng dẫn, dạy bảo con sống làm sao để khỏi rơi vào vũng bùn, khỏi sa vào luật pháp!

Một thân một mình, có lẽ vì muốn có tiền ăn diện với người ta, Đoàn Thị Hương đã bước chân vào con đường làm gái bao, gái gọi, đi khách gì đó, nhìn cách ăn mặc, trang điểm, cách post hình của cô trên facebook thì cũng có thể thấy phần nào hình ảnh cuộc sống của cô, báo chí nước ngoài cho biết cô từng có thời gian làm “female escort” ở Trung Quốc. Rồi quen với những người đàn ông chủ mưu vụ án này, và tham gia vào vụ việc, có lẽ cũng vì tiền!

Cả hai cô gái đều nói mình bị lừa nhưng có thật hoàn toàn như vậy trong cái cách mà cả hai nhanh chóng rời hiện trường, đi rửa tay để chất độc khỏi thấm lâu vào da?

Và trong cả hai, có vẻ như Hương chủ động hơn cô gái Indonesia kia, Hương chính là người đã rủ thêm cô gái này khi những người đàn ông bảo họ cần thêm một người tham gia; nếu như trước khi xảy ra vụ việc mấy ngày cô gái Indonesia còn tổ chức sinh nhật vui vẻ với bạn bè và nghĩ rằng mình sắp “nổi tiếng” vì được tham gia show truyền hình, thì Hương trước và sau khi gây án lại có những hành động khá chuyên nghiệp: đổi chỗ ở khách sạn, xài tiền mặt, cắt tóc để thay đổi diện mạo…

Giữa 2 người cùng phạm tội ở nước ngoài, phía Indonesia đã nhanh chóng lên tiếng xác minh thân nhân công dân của họ, cử luật sư (nghe nói đến 4 người) tham gia bào chữa, và có những phát biểu theo hướng nghi công dân của họ bị lừa; còn phía VN im thin thít nhiều ngày và còn lệnh cho báo chí không được đả động tới quốc tịch VN của Đoàn Thị Hương cho tới khi không thể không chính thức xác nhận và không cử một luật sư nào cả, phía Malaysia phải chỉ định một luật sư cho Hương. Gia đình người thân thì tất nhiên là không có tiền đâu mà lo cho Hương, ngay cả đi thăm.

Nếu vì có luật sư giỏi mà cô gái Indonesia thoát án tử, còn Hương phải chịu, thì quả là hơi đau cho Hương. Làm công dân VN là vậy. Có biết bao nhiêu người VN khi đi lao động xuất khẩu làm thuê, làm ôsin, làm dâu…ở xứ người, khi xảy ra tai nạn lao động hay bị bạo hành, bị giết chết…nhà cầm quyền đều lơ đẹp, trong khi những đồng ngoại tệ do họ kiếm được bằng mồ hôi, nước mắt, cả máu và nỗi ô nhục, đã góp một phần đáng kể nuôi sống chế độ này.
Và thêm một điều nữa, hai cô gái này tuy là những người trực tiếp tham gia ám sát người đàn ông nghi là Kim Jong-Nam nhưng nhiều khả năng chỉ là những quân bài tép riu trong toàn bộ vụ án, thì nhanh chóng bị phía Malaysia tóm, giam giữ, đưa ra tòa kết án và đang đối mặt với án tử hình. Trong khi đó người thứ ba quốc tịch Triều Tiên là một chuyên gia về hóa chất, có khả năng là người trực tiếp pha chế chất độc thì chưa bị luận tội, 4 người đàn ông quốc tịch Triều Tiên cùng tham gia đã kịp rời khỏi Malaysia bay về Triều Tiên, 2 người khác cũng quốc tịch Triều Tiên trong đó có bí thư thứ hai tại đại sứ quán Triều Tiên thì vẫn đang ở Malaysia và chưa bị bắt. Tự nhiên cứ lấn cấn nghĩ đến thân phận mấy con chốt thí!

Ghi chú ảnh trên bào Tuổi Trẻ:  Cảnh sát dẫn giải Đoàn Thị Hương (trái) sau phiên công bố cáo trạng tại Malaysia. Đoàn Thị Hương đã được cho mặc thêm áo chống đạn – Ảnh: AFP

Gần 1.600 người chết vì tai nạn giao thông 2 tháng đầu năm.

From facebook

Gần 1.600 người chết vì tai nạn giao thông 2 tháng đầu năm.

“Thà nghèo nhưng yên bình còn hơn giàu mà không an toàn”.
Hoàng Trung Hải – Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy Hà Nội.

2 tháng đầu năm, đã xảy ra 3.465 vụ tai nạn giao thông, làm chết 1.570 người, bị thương 2.660 người.

Nguồn:
Gần 1.600 người chết vì tai nạn giao thông 2 tháng đầu năm
http://thanhnien.vn/…/gan-1600-nguoi-chet-vi-tai-nan-giao-t…

Mỗi năm Việt Nam có 9.000 người chết vì tai nạn giao thông
http://kinhtevadubao.vn/…/2-4751-moi-nam-viet-nam-co-9-000-…

See More

Image may contain: one or more people and outdoor
Image may contain: 1 person, sitting, motorcycle and outdoor