Skip to content

Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)

  • TRANG CHỦ
  • TIN & LUẬN
  • LỜI CHỨNG
  • VIDEO
  • TỦ SÁCH
  • TÌM HIỂU ĐỨC TIN CÔNG GIÁO
    • GIÁO LÝ DỰ TÒNG
    • VỀ NGUỒN KINH THÁNH
    • GIÁO LÝ CÔNG GIÁO
    • GIÁO HUẤN CỦA GIÁO HỘI
  • GIẢI TRÍ
  • CHỦ TRƯƠNG
  • LIÊN LẠC

Category: Tin Cộng Đồng

Tin Cộng Đồng Việt Nam ở Mỹ và ở Việt Nam

Posted on 07/04/201807/04/2018

THẤT VỌNG ! ( Thư ngỏ gửi anh Đặng Hùng Võ)

Hảo Võ Thị shared a post.
Image may contain: 1 person, smiling, text and closeup
Image may contain: 2 people, people smiling, people standing

Nguyễn hữu Lưu is with Phạm Hữu Khánh and 3 others.

THẤT VỌNG !
( Thư ngỏ gửi anh Đặng Hùng Võ)

Ngày xưa tôi quý ông lắm
Tưởng ông trung thực ,thông minh
Và biết nhìn xa,trông rộng
Chăm lo môi trường sạch,xanh !

Biết ông lấy tới ba vợ
Người ta bảo ông : Dê già!
Còn ham ba thứ …của nợ
Tôi lại phục ông đào hoa !

Nghe tin ông cưới vợ trẻ
Ít hơn ông ba thập niên !
Tôi cứ khen ông : tài thế !
Người khác bảo ông: Thằng điên !

Đời tư ông ,tôi tôn trọng
Không hề chê bai ông đâu
Mỗi người có một cuộc sống
Chẳng nên đụng chạm vào nhau!!!…,

Nhưng khi thấy ông ca ngợi
Việc lập ra ba đặc khu
Rằng nước mình sẽ thu lợi 
Đô la trôi vào êm ru !

Rằng chín chín năm vẫn ít
Cho thuê chứ phải bán đâu!
Hoá ra ông còn con nít
Vẫn tin sái cổ thằng Tầu

Người ta diễn trò bán nước
Mà ông cổ xuý hết lời
Còn tôi không thể tin được
Ông lại ngốc thế ông ơi!

Người ta gặm đất để bán
Còn ông thì lợi lộc gì?
Mà vẫn vỗ tay không chán!
Ai đã tặng ông thuốc mê ???

Tôi thất vọng cho ông quá
Già rồi ôm vợ cho lành
Lại đi phát ngôn bậy bạ
Mang tiếng dốt hơn trẻ ranh !

Nhiều người về hưu đã thấy
Bản chất của lập đặc khu
Còn ông vẫn chưa hết dại
Tưởng chúng tôi thuộc dân ngu!

Chúng tôi ngu nhưng yêu nước
Không muốn bán đất cho Tàu
Hơn một ngàn năm Bắc thuộc
Vẫn còn chưa hết nỗi đau !!!

Chúc ông bỏ gói thuốc lú
Tỉnh táo nhìn lại cuộc đời
Đừng nên ăn mày quá khứ
Mà ngẫm nghĩ cho tương lai !!!

Posted on 07/04/2018

Huỷ chiếu lại phim Mẹ Nấm vì VN yêu cầu

hung Phung and BBC News Tiếng Việt shared a link.
BBC.COM
Huỷ chiếu lại phim Mẹ Nấm vì VN yêu cầu
Câu lạc bộ báo chí tại Bangkok huỷ bỏ chương trình chiếu lại cuốn phim tài liệu về Blogger Mẹ Nấm vì Việt Nam yêu cầu.
Posted on 07/01/2018

Thật khủng khiếp với con số thống kê: Cứ 5 kẻ cắp ở Nhật thì 1 là người Việt Nam?

Hoa Do shared a link.
CONGDONGHOAKY.INFO
Thật khủng khiếp với con số thống kê: Cứ 5 kẻ cắp ở Nhật thì 1 là người Việt Nam? – Hoa Kỳ Today
Người ta không khỏi thấy “kinh dị” khi rất nhiều thanh niên Việt Nam sang Nhật trở về hả hê khoe với nhau về thành tích ăn cắp mà không bị bắt ở Nhật. Và ở Nhật, số lượng các biển cảnh báo người Việt không được ăn cắp cứ…
Posted on 07/01/201807/01/2018

Skyler Phamle mới sang Mỹ 4 năm, tốt nghiệp UCI ưu hạng

Van Pham
Skyler Phamle mới sang Mỹ 4 năm, tốt nghiệp UCI ưu hạng

IRVINE, California (NV) – Sinh viên, học sinh gốc Việt ra trường ưu hạng hay thủ khoa, á khoa không phải là chuyện lạ. Nhưng điều đáng nói về Skyler Phamle, cô gái 25 tuổi này mới qua Mỹ vỏn vẹn bốn năm.

Đáng nói hơn là khi ấy, gần như cô Skyler không giỏi tiếng Anh, theo giới chức đại học UCI (University of California, Irvine).

Đặc biệt nữa, trong hơn 7,000 sinh viên vừa tốt nghiệp đại học UCI Tháng Sáu năm nay, cô Skyler Phamle ra trường ưu hạng (summa cum laude) với bằng cử nhân ngành tâm lý học và sinh hoạt xã hội.

Nói với phóng viên nhật báo Orange County Register, cô kể về sự nghèo khó và ý chí trốn thoát Việt Nam, đi Mỹ của gia đình mình sau 30 Tháng Tư, 1975, hầu đem đến một tương lai sáng sủa cho con cái.

Nhiều cậu mợ của Skyler chết ngoài khơi trên đường vượt biên.

Người nữa lại lên đường. Lần này, cậu của Skler được tàu Pháp vớt khi đang cầu cứu ngoài khơi.

Năm 1988, mẹ Skyler, bà Loan Lê lập gia đình với cha cô, ông Phương Phạm. Năm sau, họ có đứa con trai đầu lòng. Sang Mỹ, người con này lấy tên Alex.

Lúc ấy, cha mẹ cô vẫn nhất định phải đưa gia đình rời khỏi Việt Nam. Có con rồi, thay vì vượt biên, họ tìm cách đi chính thức, theo diện ODP (chương trình Ra Đi Có Trật Tự, Orderly Departure Program) vì ông Phương có thân nhân ở Mỹ.

Họ biết phải chờ ít nhất 12 năm mới đến lúc hồ sơ được cứu xét, theo lời cô kể với Orange County Register.

Năm 1993, Skyler chào đời. Tên Việt Nam của cô là Hân và họ cô là Phạm Lê.

Mãi đến ngày 29 Tháng Năm, 2014, gia đình cô được sang Mỹ và định cư tại miền Nam California.

Cô Phạm Lê Hân lấy tên Mỹ là Skyler Phamle.

Cương quyết phải làm cha mẹ hãnh diện vì mình, cô chăm chỉ học hành đêm ngày.

Kết quả là bốn năm sau, Skyler tốt nghiệp Đại Học UCI ưu hạng. Cô là người đầu tiên trong gia đình tốt nghiệp đại học. 
Năm tới, anh cô, Alex Phamle, mới làm lễ ra trường Đại Học CSU Fullerton.

Mùa tựu trường năm nay, Skyler sẽ bắt đầu chương trình cao học ngành tâm lý tại Đại Học CSU Long Beach. Mộng của cô là trở thành bác sĩ tâm lý.

NGUOI-VIET.COM
Skyler Phamle mới sang Mỹ 4 năm, tốt nghiệp UCI ưu hạng
Cô gái 25 tuổi này mới qua Mỹ vỏn vẹn bốn năm nhưng ra trường UCI ưu hạng với bằng cử nhân ngành tâm lý học và sinh hoạt xã hội.
Posted on 06/28/2018

Giáo Dục Việt Nam

Image may contain: one or more people and text
Vương ĐiềnFollow

Posted on 06/24/201806/24/2018

Người Việt Nam ở Úc và Philippines biểu tình phản đối luật Đặc khu và An ninh mạng

Người Việt Nam ở Úc và Philippines biểu tình phản đối luật Đặc khu và An ninh mạng

RFA
2018-06-24

Những người biểu tình trước Đại sứ quán Việt Nam tại Manila, Phiippines, hôm 24/6/2018

Những người biểu tình trước Đại sứ quán Việt Nam tại Manila, Phiippines, hôm 24/6/2018

Photo: RFA

Tiếp theo sau những cuộc biểu tình phản đối dự luật Đặc khu và An ninh mạng của hàng nghìn người dân trong nước hôm 10/6 vừa qua, người Việt Nam tại nước ngoài hôm 24/6 cũng xuống đường phản đối hai luật này và kêu gọi điều tra, truy tố những kẻ đã tham gia đánh người biểu tình ôn hoà.

Tại khu chợ Inala ở Brisbane, Úc, khoảng 300 người Việt đã tập trung biểu tình phản đối hai luât. Những người biểu tình cho rằng dự luật Đặc khu với điều khoản cho người nước ngoài thuê đất đến 99 năm sẽ cho phép người Trung Quốc vào chiếm đất. Những người biểu tình hô to khẩu hiệu phản đối luật Đặc khu và phản đối Trung Quốc.

Trong khi đó, tại Manila, Philippines, khoảng 15 người Việt đã tập trung trước đại sứ quán Việt Nam để phản đối hai luật và kêu gọi điều tra, truy tố những kẻ đã đánh đập người biểu tình ôn hoà ở Việt Nam. Những người biểu tình kêu gọi Chủ tịch nước không ký luật An ninh mạng vừa được Quốc hội Việt Nam thông qua hôm 12/6. Đây là luật bị nhiều tổ chức nhân quyền quốc tế chỉ trích là sẽ góp phần hạn chế quyền tự do biểu đạt của người dân trong nước. Cảnh sát Philippines cũng có mặt nhưng chủ yếu để bảo vệ an toàn cho người biểu tình có mặt tại đây.

Các cuộc biểu tình rầm rộ của hàng ngàn người Việt Nam hôm 10/6 đã bị an ninh mặc thường phục và công an đàn áp, với hàng chục người bị bắt giữ, đánh đập, kéo lê trên đường phố. Chính quyền Việt Nam sau đó đã quyết định khởi tố khoảng 40 người trên cả nước với các tội danh như gây rối trật tự công cộng, phá hoại tài sản, tuyên truyền chống nhà nước và kích động người dân biểu tình.

Posted on 06/21/201806/21/2018

Luật Sư Đoàn Thanh Liêm

Luật Sư Đoàn Thanh Liêm

June 20, 2018
Posted on 06/17/201806/17/2018

Vì Sao Người Việt Quốc Nội Lại Đua Nhau “Tháo Chạy” Khỏi Thiên Đường Cộng Sản?

Image may contain: 10 people, people sitting
Image may contain: one or more people, motorcycle and outdoor

Van Pham

Vì Sao Người Việt Quốc Nội Lại Đua Nhau “Tháo Chạy” Khỏi Thiên Đường Cộng Sản?

Tin mới nhất từ các cơ quan lãnh sự nước ngoài tại Việt Nam, số người Việt đăng ký xin visa tăng kỷ lục, một làn sóng tháo chạy khỏi thiên đường Cộng Sản đã bắt đầu? Ngày 23 tháng 8 trước lãnh sự quán Czech tại Hà Nội đã có tới hàng ngàn người giành giật để tìm đường vào xin thị thực. Vì sao một thế giới được quảng bá là thiên đường lại có nhiều người muốn bỏ đi như vậy?

Mưa tầm tã nhưng có vài ngàn người tranh giành đường vào lãnh sự Czech để “tháo chạy” khỏi thiên đường Việt Cộng
*************

Chuyện của Mỹ Lệ

“Là một người mẹ không ai muốn xa con, nhất là khi con mới hơn 10 tuổi. Nhưng, chỉ có cách đó, tôi mới bảo vệ được con mình, khi người dân đang đầu độc nhau như thế…”, Mỹ Lệ nói.

– Là một ca sĩ nổi tiếng, Mỹ Lệ gác sự nghiệp sang một bên, dốc sức chăm lo cho chồng và các con. Chị cũng được biết đến là một người mẹ khá nghiêm khắc trong việc nuôi dạy con cái theo cách của một người mẹ truyền thống.

Hai con gái của chị đã trên 10 tuổi, gia đình chị quyết định cho con qua Đức học. Để rồi mỗi năm, chị sẽ sang ở với các con một khoảng thời gian nhất định. Lý do của việc cho con đi sớm, chị ngắn gọn: “Để bảo vệ con”.

Đưa con đi để tránh sự “đầu độc”

* Khi phụ nữ vào bếp, thế giới khép lại. Phải thế không nhỉ?

– Ngược lại ấy chứ. Nhất là ở Việt Nam. Giờ vào bếp, thế giới mở ra với những sự thật rất hãi hùng.

Bạn vào bếp chăm sóc cho gia đình cái ăn từng bữa, bạn sẽ hiểu việc ăn uống không phải là thứ có thể qua loa thế nào cũng được. Nhất là giờ đây, thị trường thực phẩm của Việt Nam đã không còn niềm tin. Gia đình bạn, con bạn sẽ bị đầu độc bất cứ lúc nào. Và đầu độc từ từ.

Đó là lý do tôi phải đưa con qua nước ngoài học, để bảo vệ con mình. Chúng sống bên Việt Nam, ăn uống tội quá. Với tình hình thực phẩm kinh khủng như ở Việt Nam thì lũ trẻ sẽ có nguy cơ bị đầu độc từ từ.

Các con mới có 11 tuổi, qua sớm thì cũng tội chúng lắm nhưng ở Việt Nam còn tội hơn. Đồ ăn thức uống không đảm bảo, các con không đủ sức khoẻ, sẽ ảnh hưởng đến tương lai của các con.

Ung thư là thứ làm tôi ám ảnh và sợ. Thật kinh khủng. Căn bệnh đó có thể gõ cửa từng nhà nếu như đồng loại vẫn cứ đầu độc nhau bằng cái ăn cái uống như thế này.

Người ta bảo người Việt hay “sính ngoại”, và luôn thường trực quan niệm: Cái gì ở nước ngoài cũng tốt hơn xứ ta…

– Người Việt sính ngoại là có. Còn cái gì ở nước ngoài cũng tốt hơn nước ta thì không hẳn. Nhưng đa phần là hơn. Đặc biệt là thực phẩm sạch. Thế nên, trẻ em nước ngoài, đặc biệt là các nước châu Âu, phát triển bình thường, khoẻ mạnh.

Gia đình tôi hầu như hạn chế sử dụng thực phẩm trong nước, kể cả các nước lân cận mà nhất là Trung Quốc. Ở Đức, ăn gì cũng không phải lo. Uống nước từ vòi nước công cộng cũng không phải lo.

Chồng tôi vài tháng lại qua Đức, mỗi lần đi, anh mang từ Đức về; trái cây, cá, đồ dùng, mỹ phẩm. Đức là đất nước mà vệ sinh an toàn thực phẩm cũng như sản phẩm tiêu dùng đứng hàng đầu thế giới, không cần nghi ngờ.

Một số thứ chúng tôi dùng đồ Việt Nam như thịt, rau và gia vị.

Hải sản, trước đây khi chưa xảy ra sự kiện Formosa đầu độc biển miền Trung, tháng nào bà ngoại và mấy dì cũng gửi một thùng cá, mực sạch từ biển Quảng Bình.

Tôi ít ăn đồ hải sản ở Sài Gòn vì tôi sợ khi chúng về đến Sài Gòn thường phải “ăn” phân đạm để giữ tươi lâu, nhất là mực.

Còn những thứ nuôi được thì nỗi sợ dùng thuốc tăng trưởng. Một con heo ngày xưa nuôi 1 năm mới xuất chuồng, giờ chỉ mấy tháng. Các loại cá tôm cũng thế, thu hoạch nhanh chắc chắn sẽ dùng thuốc…

Thế nên, ăn gì bây giờ là cả một vấn đề. Và để đòi hỏi sự an toàn tuyệt đối sẽ không bao giờ có nhưng mình có thể hạn chế được những thứ mà mình biết chắc sẽ gây nguy hại bằng kinh nghiệm của bản thân.

Nhà chị từng trải qua những “bài học đau đớn” với thực phẩm bẩn chưa?

– Chưa. Vì trong gia đình chúng tôi đều cẩn thận trong ăn uống, ít để cái miệng hại cái thân. Nhưng những thông tin trên báo, những câu chuyện thương tâm từ các bệnh viện cũng đã chứng minh tất cả.

Tôi là người rất đa nghi. Và cái gì tôi đã nghi ngờ là tôi ít khi dùng đến. Ví dụ vào một tiệm phở nổi tiếng ở Sài Gòn, tôi ít khi dùng tương đỏ và tương đen, mà chỉ ăn ớt tươi và chanh.

Trong ý thức của tôi không phải đến giờ mới đọc các bài báo tương được làm bẩn như thế nào, tôi cũng có thể biết được mình phải cẩn thận vì hồi nhỏ, trong gia đình mẹ tôi làm ngành dược, đã dạy các con cần ăn gì và nên tránh những thứ gì.

Nhưng chứng kiến thực phẩm bẩn thì nhiều. Tôi thực sự thấy sợ. Ở Huế, có những lò bún làm cạnh chuồng heo. Rau để tươi lâu thì chất bừa trong nhà vệ sinh… Người ta làm mọi cách để có thể sinh lời mà không cần biết đồng loại sẽ ăn phải những thứ gì.

Những người bán họ cũng không nghĩ họ đang làm bẩn, mà họ nghĩ rằng những điều đó là bình thường, điều đó rất tai hại. Tức là, họ xem thường sức khoẻ của người dùng, họ xem việc rau phải tươi, heo phải bán được nhanh là mục đích mà không cần biết ai bệnh ai chết.

Cái ác nó ngấm dần trong hành động thành ý thức khó đổi.

Vậy chị tìm nguồn thực phẩm sạch ở đâu, cho gia đình ở Việt Nam?

– Người ta nói, không biết có những gì đang rình rập chúng ta trong đám rau thịt ngoài chợ. Điều đó không phải không có lý.

Tôi thường chọn các chợ lớn, có nhiều thực phẩm ngon. Từ ngày có vụ Formosa, cá Quảng Bình tôi không thể ăn, nên phải đặt cá Nha Trang hoặc Côn Đảo.

Với các thức ăn như thịt thì dù sao, tôi cũng đặt chút niềm tin vào các siêu thị. Một chút thôi vì vừa rồi báo chí cũng phanh phui một số siêu thị có thực phẩm bẩn.

Rau sạch là cả một vấn đề nan giải, nhất là khi nhà tôi ăn rau nhiều. Dù có mối quen, lấy rau sạch nhưng cũng phập phù lắm.

Hồi bé nhà tôi trồng rau sạch, đầy sâu hoặc rau già. Giờ nhìn đâu cũng thấy rau non, đẹp, tươi mượt. Chẳng ai biết được sau cái sự non đẹp đấy là gì. Thế nên tôi vẫn chọn một phương án là tự trồng ở nhà một số rau sạch nhất định.

Nói chung, tôi chủ động trong việc tìm nguồn thức ăn sạch. Và từ sự nan giải trong tìm kiếm nguồn thức ăn sạch, tôi thấy thương vô cùng sự vô tư của những bà nội trợ, ra chợ cười tươi và mua thực phẩm về, nhiều khi biết bẩn nhưng không còn lựa chọn khác.

Mình cũng qua hơn nửa đời người rồi, thế nào cũng được nhưng con cái còn nhỏ, phải nghĩ đến tương lai của chúng. Thế nên, nghĩ đến chuyện thực phẩm, rồi môi trường như thế, vợ chồng tôi cố gắng làm lụng để cho con được sống ở môi trường khác tốt và an toàn hơn ở những phương diện này.

Chúng ta đang sống trong một xã hội mất căn bản

Là một người đã đi nhiều nơi, đến nhiều vùng quê, nhất là những lần đi khảo sát với chồng, một người làm trong ngành dược, chị có nhận xét gì không về việc ăn uống của đồng bào ta?

– Ngay cả bản thân tôi có một chút điều kiện mà còn thấy khó khăn trong vấn đề tìm nguồn thức ăn sạch, thì bạn cứ hỏi những người dân nghèo, nhất là những người nghèo ở thành thị, họ đang chịu đựng những gì?

Ở nông thôn thì đỡ hơn vì dẫu sao nhiều nhà cũng tự trồng được rau, nuôi được gà, được cá để ăn. Tuy nhiên, rất nhiều hộ nông dân trồng rau bán, cái ngạc nhiên là họ biết loại nào độc loại nào không, cái độc thì đem đi bán cho đồng loại.

Chung quy lại, đồng bào ăn phải thức ăn bẩn cũng là do những người đồng bào gần gũi mang lại. Lòng tham đã tạo ra cái ác, và huỷ hoại rất nhiều thứ của con người.

Nói thì hơi tiêu cực, nhưng giờ đúng là khó mà đòi hỏi đạo đức ở đất nước mình được. Ngắn gọn nhất: Giá trị về đạo đức và lòng tự trọng đã bị đánh mất rất nhiều. Không quan tâm đến sức khoẻ và tính mạng của người khác là kết quả lớn nhất của việc đánh mất đạo đức.

Câu chuyện đạo đức, hình như dài và hơi nhiều. Và “biết rồi khổ lắm”!

– Nói ra mà đau. Những giá trị đạo đức tốt đẹp không phải là hao hụt mà là đang bay vụt. Những người có trách nhiệm với sinh mệnh, sức khoẻ của đồng bào, có được bao nhiêu người suy nghĩ về vấn đề này?

Nếu họ suy nghĩ và hành động, thì thị trường thực phẩm không bị nhiễu loạn và nhuốm bẩn đến như thế.

Những người dân bé nhỏ, những người thiếu học, không đủ nhận thức, thì làm sao đòi hỏi họ phải có trách nhiệm với người khác khi mà những tấm gương cho họ soi thì lại là những kẻ tham lam?

Dĩ nhiên mình không thể đánh đồng được hết nhưng đa phần hiện nay, người Việt chỉ nghĩ đến cái lợi của bản thân mình mà không nghĩ cho người khác; chỉ nghĩ đến cái trước mắt mà không biết con cháu mình sẽ phải gánh chịu những hậu quả gì do chính bản thân cha anh chúng gây ra.

Giờ đi trách nông dân vì sao ác độc với đồng loại, tôi cũng nói thẳng, những cái ác độc đó cũng chưa nhằm nhò gì với những cái ác độc khác.

Cái nghèo có đáng để đổ tội không, khi mà tham lam cũng là cách thoát nghèo nhanh nhất?

– Không. Mấy ông quan chức thì đâu có nghèo nhưng vẫn có một số người tham lam. Lòng tham là vô đáy. Nhất là lòng tham của những người được sinh ra và mưu lợi từ một xã hội đang có dấu hiệu mất căn bản.

Khi lòng tham là mục đích và sự hãnh tiến là động cơ, thì cái ác đã được cài đặt sẵn trong hành trình. Khái niệm “ăn học để thành người” hôm nay không còn nguyên ý nghĩa, thay vào đó là “ăn học để làm ông này bà nọ”.

Ông này bà nọ để mà “một người làm quan cả họ được hưởng”. Thực tế cũng chứng minh điều đó, và khá nhiều họ “được hưởng”. Sợ nhất là xảy ra hiện tượng “Mạnh ai nấy đục mạnh ai nấy khoét”, và không nghĩ đến chuyện bảo vệ quyền lợi cho người khác.

Xã hội nào cũng vậy, khi mà người quản lý chỉ để nhận nhiều mà không nghĩ cách làm sao để cho mai sau và vì mai sau, thì những người dân độc ác với đồng loại cũng là điều dễ hiểu.

Ai cũng nói thế. Nhưng “cái căn bản” nên được hiểu là gì, để giờ ta ngồi đây và nhận xét là nó đã mất?

– Những gì cha ông để lại đã bị người đời sau làm cho méo mó lệch lạc. Cách đối xử với thiên nhiên, với con người ở ta không còn quy chuẩn, mạnh ai nấy sống, mạnh ai nấy đạp.

Ở châu Âu, giá trị con người được đề cao. Họ tự tôn, tự trọng, biết nghĩ cho người khác, chấp hành pháp luật nghiêm minh.

Giờ ở ta, mở báo ra là cứ thấy người này khoe xe, người kia khoe của. Rồi lấy xe, lấy của đi lừa người khác như cái lũ bán hàng đa cấp.

Giới showbiz nổi nhất của việc khoe giàu khoe sang, khoe cặp được ông này, cướp chồng bà nọ để có tiền sống xa hoa. Có thấy mấy ai nói về lao động vất vả vinh quang, kiếm tiền trên mồ hôi nước mắt đâu?

Con trai thì đi tập gym để body cho đẹp, lượn lờ trong các phòng gym kiếm đại gia. Con gái thì phải đẹp để kiếm tiền, không đẹp tự nhiên được cũng phải sửa cho thật đẹp, đi thi hoa hậu, dấn thân vào showbiz, để cặp được với kẻ lắm tiền nhiều của.

Họ đâu nghĩ đến chuyện học hành để làm một việc gì có giá trị? Giờ nhiều cô bé nghĩ đến việc không cần học hành gì, cứ đẹp là sẽ giàu, sẽ đổi đời.

Xã hội vốn đã mất mát căn bản, nay thêm những kẻ như thế, nó thành lệch lạc, quái dị.

Xã hội nào cũng có những người thế mà. Từng đi nhiều nước và sống ở nước ngoài, chị lý giải rõ hơn chút nữa, cái “căn bản” theo trải nghiệm của chị?

– Tôi qua Đức 2 tháng ở với con, bạn biết tôi cực nhất là việc gì không? Đó chính là đi đổ rác. Rác phải phân ra các thùng khác nhau theo từng loại, phải để vào túi giấy, không được để vào túi nilon, cho vào thùng rác.

Người dân phải phân biệt rác sẵn ở các thùng. Chỉ cần sai một phát là bị phạt ngay. Rác của mình thôi nhưng khi chia cũng phải tự làm để người gom rác đưa vào đúng nơi xử lý rác.

Họ chia ngày ra, ngày nào đến lấy rác thức ăn, ngày nào đến lấy rác nhựa, ngày nào đến lấy rác là lá cây, cỏ trong vườn… Người dân tự nguyện đưa rác ra đúng ngày, đúng giờ.

Mình thì sao? Mạnh ai nấy xả, túi nilon, kim tiêm, bao cao su đã dùng…tất cả gom hết vào. Nhà máy xử lý rác cũng chưa có, rồi cất giấu chôn vùi đâu đó.

Hoặc mạnh ai nấy nhét xuống cống. Ai lãnh? Chính chúng ta và hậu quả để lại trên đầu con cháu chúng ta.

Một xã hội ngăn nắp, tôn ti trật tự từ cái cọng rác thì hỏi sao mà con người ở đó không phát triển một cách lành mạnh?

Ở xã hội mà chai nước ngọt uống xong, bạn cho vào máy đổi lấy mấy cent tiền chai, trong khi ở mình, mạnh ai thì vứt toẹt ra đường, nhét xuống cống. Có thùng rác đấy, cũng chẳng thèm vứt vào.

Chúng ta hay so sánh Việt Nam với các nước tiên tiến mà không hiểu sao họ lại sạch hơn ta, họ lại văn minh hơn ta, đấy, là từ những cái căn bản của họ ở những điều nhỏ nhất. Con người đã sống có ý thức như thế, thì tương lai hay hiện tại đều theo một nếp.

Làm ơn nghĩ đến con cháu

* Đồng ý là từ cọng rác, ở ta, mạnh ai nấy vứt, mạnh ai nấy đổ. Chẳng có gì để bắt để phạt được sự “hãm hại” môi trường và sự ngược đãi các công trình công cộng. Và cũng chưa có gì để cấm người ta đầu độc đồng bào vì thực phẩm bẩn!

– Thì bởi thế, sống hôm nay, không cần biết ngày mai là gì. Không biết con cháu mình sẽ sống thế nào ngoài việc nghĩ sao có nhiều tiền để lại cho chúng. Sức khoẻ, môi trường, không phải cứ có tiền là mua được đâu.

Các nước văn minh người ta giáo dục cho công dân mỗi người phải ý thức với môi trường. Bên này tôi trả tiền nước thải lớn hơn tiền nước sinh hoạt. Vì nước thải họ phải xử lý nên phải trả phí cao hơn nước sinh hoạt.

Ở bên này, chim có làm tổ trong nhà anh cũng không được sờ đến. Khi đi câu cá, gặp con cá nhỏ phải trả về cho thiên nhiên để chúng lớn và sinh sản. Chim muông hoang dã bơi lội đầy không ai được đụng đến.

Cây trong vườn nhà mình, muốn đốn một cành cũng phải xin phép, phải làm đơn. Bạn có thể thấy những cánh rừng mênh mông của họ, từ nơi này đến nơi khác nhưng bạn cứ thử đụng vào một cành cây, bạn có thể phải ngồi tù.

Ở ta thì sao? To nhỏ ăn tất. Lấy của thiên nhiên không trừ một thứ gì. Chặt, phá, săn, bắt, cái gì cũng có thể đưa lên bàn nhậu.

* Một xã hội không có căn bản thì con người ta trở nên nhỏ bé và tội nghiệp!

– Con người hiện nay có xu hướng đánh mất căn bản, mất giá trị cốt lõi từ những việc tưởng như rất nhỏ, rất đơn giản. Nhỏ như cọng rác, đơn giản như mua mớ rau ngoài chợ.

Giờ này nhiều người còn hão huyền không nhận ra những giá trị thật. Mất từ người lớn đến trẻ em, từ thầy đến trò, từ bác sĩ đến bệnh nhân.

Cá nhân tôi cũng mất. Chúng tôi đâu được dạy về những cách hành xử với môi trường, với con người một cách văn minh từ nhỏ?

Những đứa trẻ được mẹ chở đi học, con uống xong chai nước mẹ quăng thẳng ra đường thì làm sao vun cho con giá trị? Mẹ bán rau bẩn cho người ta còn mình ăn rau sạch, con nhìn thấy điều đó hỏi sao chúng công bằng với nhân loại?

Cái giá phải trả cho điều đó họ không nhận thấy, cũng chẳng cần chờ đến quả báo đâu, trả ngay tại chỗ, và trả với thế hệ kế cận.

Ông bảo vệ một xưởng may cạnh nhà tôi, mỗi sáng ông quét tất cả rác, trong đó có túi ni lông ra miệng cống và dùng cán chổi luồn túi nilon xuống miệng cống.

Nhìn ông tôi nói luôn: Ngay nhà chú mà chú làm thế, chú làm thế chú hại nhà chú chú hại luôn nhà tôi.Chú hốt đi một cái vào bỏ vào bịch cho người ta lấy chứ sao chú lại làm thế. Rồi ông thôi.

Giờ đi ra đường nhìn các miệng cống, chi chít túi nilon. Con cháu mình sẽ lãnh hết. Trồng rau phun thuốc xuống đất, chẳng cần đến đời sau đâu, uống nước đó vào thì ung thư cũng từ đó mà ra.

* Là công dân “mất căn bản”, đi ra nước ngoài chị thấy người ta nhìn nhận mình như thế nào?

– Tôi từng đi Nhật, Thái và nhiều nước. Nhật, Thái, tôi từng nhìn thấy những bảng tiếng Việt như: “Không được ăn cắp”, “Không được lấy quá nhiều buffet, lấy nhiều phải ăn hết”…, nhìn thấy cảnh đó cũng nhục lắm.

Nhưng làm người Việt đi ra nước ngoài, lơ ngơ cái là mất tiền thôi. Thử ném cái chai xuống đường hay ném cọng rác xuống đường đi? Thử nhảy vào bẻ hoa xem nào?

Trẻ con nước người ta biết đi là biết học ý thức. Người nhà mình tận khi trưởng thành ra nước ngoài để trả phí cho bài học ý thức, cứ nghĩ nước người ta không có cảnh sát đứng ngoài đường thì muốn làm gì cũng được. Đau hơn là lạc loài trong một xã hội tiến bộ.

Có lẽ một xã hội thế nào thì hãy nên nhìn nếp sống chốn công cộng, nhất là ngoài đường và ngoài chợ. Đường nhà mình đang như thế nào, người ta đi lại thế nào và chợ của mình ra sao, người ta bán gì ở đó cho đồng loại, mọi người tự hiểu.

* Một ngày nào đó khi con chị lớn, chị sẽ nói cho con lý do mà chị cho con xa mẹ sớm như thế chứ?

– Phải nói, để con có ý thức hơn trong việc đấu tranh bảo vệ đồng loại.

Các con ra nước ngoài học, ở cái giai đoạn tuổi đời đẹp nhất, nhận thức bắt đầu phát triển, thì nó sẽ lãnh hội được những điều văn minh từ những nước văn minh.

Giờ mình ngồi kêu ca cũng chẳng giải quyết được gì cả. Hãy bắt đầu từ những đứa trẻ và có trách nhiệm với chúng để có một thế hệ mới tốt đẹp.

HÌNH:
1- Cảnh làm hộ chiếu tại Việt Nam, hàng vạn người đang lo lắng không biết khi nào tới lượt.
2- Mưa tầm tã nhưng có vài ngàn người tranh giành đường vào lãnh sự Czech để “tháo chạy” khỏi thiên đường Việt Cộng.

Posted on 06/15/201806/15/2018

VICTORIA NGUYEN nói về vụ anh trai mình bị Hà Nội bắt giam

httpv://www.youtube.com/watch?v=donlQZ_gDi8

VICTORIA NGUYEN nói về vụ anh trai mình bị Hà Nội bắt giam

httpv://www.youtube.com/watch?v=Z-UOv8mZ-Xs

Toàn cảnh bắt giữ và khởi tố công dân Mỹ khi biểu tình ở TPHCM

Posted on 06/14/201806/14/2018

“TÌM LẠI NHỮNG GÌ ĐÃ MẤT”

BÀI GIẢNG LỄ THÁNH ANTÔN 13/6/2018 CỦA ĐỨC CHA NGUYỄN THÁI HỢP:

“TÌM LẠI NHỮNG GÌ ĐÃ MẤT”

  Kính gửi bài giảng của Đức Cha Nguyễn Thái Hợp, GM Giáo Phận Vinh, nhân dịp lễ thánh Antôn ngày 13/6/2018. 

     Cầu nguyện và hành động cho quê hương và dân tộc để tìm lại những gì đã mất, và trước nguy cơ cơ đồ tổ tiên bị mất trước nạn nội xâm và tàu cộng.

https://www.youtube.com/watch?v=SHctwhPN04A

Thân ái,

Gioan Trần Hiếu

From: KittyThiênKim & Kim Bang Nguyen

Posted on 06/13/201806/13/2018

LS Đài tới Berlin nhận giải nhân quyền

LS Đài tới Berlin nhận giải nhân quyền

  • BBC    
BBC
Ông Jens Grisa, Chủ tịch Liên Đoàn Thẩm phán Đức, và bà Gyde Jensen, Chủ tịch Ủy ban Quyền con người của Quốc hội Đức trao giải cho ông Nguyễn Văn Đài (thứ hai từ phải sang)

Luật sư Nguyễn Văn Đài được trao Giải thưởng Nhân quyền 2017 của Liên đoàn Thẩm phán Đức.

Lễ trao giải diễn ra tại Berlin vào ngày 13/6/2018.

Giải được trao hai năm một lần nhằm tôn vinh các thẩm phán, công tố viên, luật sư trên toàn thế giới, những người hành nghề luật trong hoàn cảnh chính trị khó khăn, thách thức đàn áp và có những đóng góp trong việc thực thi quyền con người.

Tại buổi lễ, ông Nguyễn Văn Đài được ông Jens Grisa, Chủ tịch Liên Đoàn Thẩm phán Đức, và bà Gyde Jensen, Chủ tịch Ủy ban Quyền con người của Quốc hội Đức trao giải.

Ông Đài là người Việt Nam đầu tiên được giải này.

“Cách đây 29 năm, tôi đã đến Đức để mưu cầu cuộc sống. Với 11 tháng ở Đức, tôi không chỉ tìm thấy cuộc sống của mình mà còn cả ‎ý tưởng về cuộc sống,” ông Đài phát biểu.

“Lúc đó, với chính sách của Đức, tôi có thể ở lại và có cơ hội trở thành công dân Đức.”

“Tuy nhiên, với lý tưởng tự do, cao đẹp về nhân quyền học được từ Đức, tôi đã trở về Việt Nam.”

“Tôi đã vào học trường luật, trở thành luật sư, dấn thân vì lý tưởng.”

Nói về lần này tới Đức sau khi ra khỏi nhà tù, ông Đài cho biết:

“Tôi đến đây không phải để yêu cầu cuộc sống riêng cho bản thân mình mà là tìm kiếm cơ hội để đấu tranh cho những người bạn tôi, những người như tôi còn bị giam giữ trong nhà tù và đang chạy trốn trên khắp đất nước tôi…”

BBC
Luật sư Nguyễn Văn Đài là người Việt Nam đầu tiên được Giải thưởng Nhân quyền của Liên đoàn Thẩm phán Đức

Giải thưởng cho năm 2017 được công bố hồi tháng Tư năm ngoái, khi ông Đài vẫn đang bị tạm giam và bị khởi tố với tội danh “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền”.

Ông bị bắt tháng 12/2015.

Trong phiên tòa sơ thẩm xử ông cùng cộng sự Lê Thu Hà và bốn người nữa, hôm 5/4/2018, ông bị kết án 15 năm tù, 5 năm quản chế. Bà Lê Thu Hà bị án 9 năm tù, 2 năm quản chế.

Ông Đài và cộng sự Lê Thu Hà không kháng cáo, chấp nhận mức án sơ thẩm.

Bốn người còn lại không được giảm án trong phiên tòa phúc thẩm diễn ra hôm 4/06.

Được thả sớm và sang Đức

Đêm 7/06, ông Đài và bà Lê Thu Hà được đưa khỏi nhà tù, tới sân bay quốc tế Nội Bài rời Việt Nam.

Cùng đi với hai tù nhân vừa được thả là vợ luật sư Đài, bà Vũ Thị Minh Khánh.

Ba người đáp xuống phi trường Frankfurt vào đầu giờ sáng thứ Sáu, 8/06.

Hoi Anh Em Dan Chu
Bản quyền hình ảnh HOI ANH EM DAN CHU
Luật sư Nguyễn Văn Đài và cộng sự Lê Thu Hà khi đang thụ án về tội “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền” bất ngờ được đưa khỏi nhà tù ra sân bay, rời Việt Nam sang Đức đêm 7/06

Ông Đài cho biết trước đó, đã có nhiều dấu hiệu trong nhà tù khiến ông cảm thấy hy vọng là mình sẽ được trả tự do.

Tuy nhiên, ông chỉ chính thức biết tin này “vào lúc 15 giờ chiều hôm 7/06”, và ông đã được “đưa thẳng từ nhà tù ra máy bay”.

“Vợ tôi là người thông báo cho tôi chứ không phải là giới chức,” ông nói.

Về dự định trong tương lai, Luật sư Nguyễn Văn Đài nói ông sẽ cần thời gian để suy nghĩ và tìm hiểu sau hai năm rưỡi ngồi tù và nay đột ngột “có cuộc sống thay đổi hoàn toàn”.

Tuy nhiên, ông khẳng định sẽ tiếp tục con đường đấu tranh nhân quyền.

“Việc cộng tác với các tổ chức nhân quyền để đấu tranh cho tình hình nhân quyền ở Việt Nam là sự nghiệp xuyên suốt cuộc đời của tôi,” ông nói.

Ông ngỏ lời cảm ơn các cơ quan, tổ chức Đức đã vận động để ông được trả tự do, và nói ông hy vọng sẽ tiếp tục được nhận sự giúp đỡ.

Posted on 06/07/201806/07/2018

Bùi Nguyễn Quỳnh Nga, qua Mỹ 6 năm, thủ khoa đại học Cal Poly Pomona

Bùi Nguyễn Quỳnh Nga, qua Mỹ 6 năm, thủ khoa đại học Cal Poly Pomona

June 6, 2018
Bùi Nguyễn Quỳnh Nga, sinh viên quản trị kinh doanh thủ khoa của Cal Poly Pomona. (Hình: Cal Poly Pomona cung cấp)

Thiện Lê/Người Việt

ROSEMEAD, California (NV) – Sinh viên đại học trên toàn nước Mỹ đã và đang vào mùa tốt nghiệp, trong đó có rất nhiều sinh viên gốc Việt. Tuy nhiên, không phải ai cũng có vinh dự được đọc bài phát biểu trong lễ tốt nghiệp trước hơn 10,000 sinh viên như Bùi Nguyễn Quỳnh Nga, một sinh viên gốc Việt của đại học California State Polytechnic Pomona, hay gọi tắt là Cal Poly Pomona.

Cal Poly Pomona thuộc California State University (viết tắt là Cal State hoặc CSU), hệ thống các đại học công lập bốn năm ở California với 23 trường và 8 trung tâm. CSU có 478,638 sinh viên với 24,405 giảng viên và 23,012 nhân viên.

* Qua Mỹ muộn nhưng học không muộn

Bùi Nguyễn Quỳnh Nga học ngành quản trị kinh doanh tại Cal Poly Pomona. Cô sinh ra ở Quảng Ngãi và mới sang Mỹ 6 năm. Cũng như nhiều người Việt trẻ đến Mỹ để định cư, cô rất coi trọng chuyện học vấn. Nhưng trường hợp của Nga rất đặc biệt.

Cô kể với phóng viên Người Việt rằng mình đang là sinh viên đại học năm thứ ba ở Việt Nam, chỉ còn hai học kỳ nữa là tốt nghiệp và nhận bằng thì bố mẹ quyết định đưa cả nhà sang Mỹ để đoàn tụ gia đình với ông bà nội ở Rosemead, California.

“Bố mẹ muốn Nga và những người em có một cuộc sống tốt hơn, có những điều kiện tốt hơn,” Nga kể.

Cô kể thêm về những khó khăn trong những ngày tháng đầu tiên sau khi qua Mỹ.

“Rào cản lớn nhất với Nga là ngôn ngữ vì giấy tờ phải chờ đợi hơn 10 năm nên Nga không nghĩ mình sẽ đi Mỹ thật. Khi qua đến đây thì người ta nói rất khó nghe vì học tiếng Anh ở Việt Nam, phát âm rất khác. Rào cản thứ hai là tài chính vì qua đây mình phải bắt đầu lại từ đầu, phải vừa đi học vừa đi làm để giúp bố mẹ có được cuộc sống ổn định hơn.”

Đối với hòa nhập vào cuộc sống ở xã hội Mỹ, cô cho biết các bạn bè ở trường rất dễ dàng và rất thân thiện nên Nga cảm thấy rất thoải mái. Cuộc sống thì hiện đại và rất dễ đáp ứng. Là một người từng học đại học ở Việt Nam, cô cho rằng hai nước khác xa nhau vì sinh viên ở Mỹ được nhà trường hỗ trợ rất nhiều từ tài chính đến thời gian và được quyền lựa chọn lớp học thoải mái để phù hợp với giờ giấc của từng người. Trường còn tạo điều kiện cho sinh viên tham gia các chương trình học và gặp gỡ những cựu sinh viên đã đi làm để chia sẻ kinh nghiệm của mình.

Về chuyện học, Nga kể: “Mỗi ngày Nga đều đi học bình thường ở trường rồi còn đi dạy kèm cho những sinh viên cùng ngành để giúp họ về những môn yếu. Ngoài ra, Nga còn làm phụ tá, dạy cho các sinh viên học ngành tài chính hiểu biết thêm về trao đổi, mua bán cổ phiếu.

Trong email mà Cal Poly Pomona gửi đến nhật báo Người Việt, nhà trường cho biết Nga thường dùng kiến thức, hiểu biết về tài chính để giúp mọi người và các công ty cải thiện tình hình của mình. Nga kể: “Nga dùng kiến thức về tài chính mà mình học được để giúp những người không hiểu biết nhiều về thị trường để người ta làm ăn tốt hơn.”

Nga (áo tím, giữa) và gia đình tại nhà ở Rosemead. (Hình: Thiện Lê/Người Việt)

Đường đến thủ khoa

Khi sang Mỹ, Nga vào học đại học cộng đồng và có điểm GPA 4.0. Sau đó, cô chuyển lên Cal Poly Pomona và tốt nghiệp với điểm GPA 3.97, là thủ khoa của ngành quản trị kinh doanh. Vì vậy, cô được trường mời phát biểu tại lễ tốt nghiệp trước hơn 10,000 sinh viên vào ngày 9 Tháng Sáu tới đây.

Nhưng điều gì khiến Nga nỗ lực học hành như vậy? Cô cho hay: “Nga nghĩ con đường cơ bản nhất để thành công là con đường học hành. Nga muốn cố gắng để những người em của mình noi theo và chứng tỏ được bản thân rằng tuy là mình qua Mỹ sau, nhưng cũng có thể cố gắng hơn được những người khác.”

Cảm nghĩ của Nga về việc được phát biểu trước 10,000 sinh viên ra sao? Cô chia sẻ: Nga nghĩ mình qua sau người ta, điều kiện không bằng, nhưng cố gắng và nỗ lực của mình sẽ xứng đáng. Nga cảm thấy rất hãnh diện cho cả bản thân và cho gia đình.

Nga còn cho biết một số điều mà cô muốn nói tại lễ tốt nghiệp của Cal Poly Pomona.

“Nga muốn cám ơn những giáo sư và các nhân viên nhà trường đã giúp đỡ mình trong lúc đi học. Nga cũng muốn cám ơn gia đình và bạn bè lúc nào cũng bên cạnh để giúp đỡ mình. Nga muốn nói với các bạn cùng tốt nghiệp khóa 2018 rằng tốt nghiệp không phải là mục đích cuối cùng, mà chỉ là mở rộng một cánh cửa mới để tiến đến sự nghiệp mới. Tuy sẽ có nhiều trắc trở, nhưng Nga muốn mọi người giữ tinh thần cố gắng như lúc còn đi học và phải cố hơn nữa để theo đuổi được sự việc mình muốn làm.”

Với các bạn sinh viên trẻ tuổi, Nga tâm sự: “Khi đi học tất nhiên sẽ có nhiều khó khăn, trở ngại nhưng các bạn đừng nản lòng, đặc biệt là các bạn mới qua như Nga phải cố nhiều nữa để theo đuổi được ước mơ của mình.”

Gia đình Nga thì nghĩ sao về việc Nga là thủ khoa và được mời phát biểu trước toàn trường như vậy? Tuy không gặp được bố mẹ của Nga để hỏi cảm nghĩ, những phóng viên Người Việt được gặp bà Trần Thị Hương, bà nội của Nga.

Bà Hương cho biết: “Gia đình tui rất hãnh diện có một đứa cháu ngoan và rất chịu khó học hành từ hồi nhỏ đến giờ.”

Về tương lai sau khi tốt nghiệp, Nga cho biết cô đang đi phỏng vấn tìm việc ở một vài chỗ và cho rằng tương lai của mình đang rộng mở. (Thiện Lê)

Posts pagination

Previous page Page 1 … Page 163 Page 164 Page 165 … Page 295 Next page
  • Tạo Vật biết yêu thương
  • Tạo vật sống quây quần
  • Tạo vật linh động
  • Tạo vật sinh động
  • Tạo vật sống hiệp quần
  • Tạo vật mỹ miều
  • Tạo vật đẹp xinh
  • Tạo vật uyên ương

Tìm bài viết theo câu chữ :

Bài Mới Đăng Trong Tuần

  • Hoàng Thị Hồng Thái bị bắt- Khi nỗi sợ hãi trở thành chính sách 01/13/2026
  • TÌNH YÊU KHÔNG CHẾT 01/13/2026
  • KHOẢNG TRỐNG – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế 01/13/2026
  • SỰ THINH LẶNG CỦA Ý THỨC VÀ CỦA CÕI LÒNG- Michel Hubaut 01/13/2026
  • Tại sao trong loài người lại có những sự bất bình đẳng? – Cha Vương 01/12/2026
  • CHƯA TỪNG CÓ – Lm. Minh Anh,Tgp. Huế 01/12/2026
  • Cuối Năm Ngẫm Lại Chuyện Đời… 01/12/2026
  • TRỞ THÀNH AI? – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế 01/11/2026
  • TÔI ĐÂY, BÊN BẠN – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế 01/10/2026
  • BAO GIỜ TỚI VIỆT NAM? – Trần Trung Đạo 01/10/2026
  • Câu chuyện về Stamatis Moraitis: Người đàn ông bị “quên” qua đời 01/10/2026
  • Mọi người đều bình đẳng trước Thiên Chúa thế nào?- Cha Vương 01/10/2026

Bài Viết được nhiều Người đọc nhất

  • downloadVỀ GIÀ … 12/19/2025 (34)
  • Author2Cuộc Cách Mạng về Phim Đạo được công chiếu ở Việt Nam năm 2025 12/18/2025 (33)
  • downloadQuyền lực và tiền bạc có đem lại hạnh phúc? – Tác giả: Phùng Văn Phụng 12/15/2025 (32)
  • imagesRồi sẽ đến lúc… 01/03/2026 (30)
  • imagesCầu nguyện trong thế giới hôm nay – Tác giả: Phùng Văn Phụng 12/11/2025 (27)
  • downloadVề cựu Tổng Thống Jimmy Carter (1924-2024) – Phùng Văn Phụng 12/31/2025 (24)
  • images‘Tiền trong dân còn rất nhiều’ và niềm tin trong dân đã cạn-Đặng Đình Mạnh 12/17/2025 (23)
  • download (1)Hội nghị Trung ương 15, cuộc chơi của những kẻ tiếm quyền-*Đặng Đình Mạnh 12/15/2025 (22)
  • download2 ĐỨA TRẺ CHỊU CHẾT CHỨ QUYẾT KHÔNG NHỔ NƯỚC BỌT LÊN KINH THÁNH 12/17/2025 (22)
  • 600962577_25665331529752261_124657988752912643_nLỜI NÓI SAU CÙNG CỦA TRỊNH BÁ PHƯƠNG TRONG PHIÊN TÒA SƠ THẨM 12/14/2025 (22)
  • downloadTHẬT MAY MẮN  CHO AI ĐÓ SỐNG QUÁ 65 TUỔI 01/03/2026 (21)
  • imagesCHUYỆN THẤY TRƯỚC QUÁN CƠM Ở SÀI GÒN 01/05/2026 (19)
  • imagesĐỒNG TRINH SINH HẠ – Ronald Rolheiser, OMI 12/17/2025 (17)
  • downloadNGAY LÀNH – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế 12/17/2025 (17)
  • Author2Tôi lấy quyền nào mà làm các điều ấy (Mt 21:24)-Cha Vương 12/15/2025 (17)
  • downloadChồng bà đã cho bà vào trại tâm thần suốt ba năm 12/14/2025 (16)
  • imagesCÁNH CỬA KHÔNG BAO GIỜ KHOÁ – Truyen ngan HAY 12/09/2025 (16)
  • imagesCÁCH CHỮA GÚT (Gout) ĐƠN GIẢN mà HIỆU QUẢ 01/04/2026 (16)

Bạn đọc bốn phương

Flag Counter

BÀI VIẾT THEO THÁNG NĂM

BÀI VIẾT THEO THỂ LOẠI

Loạt Bài Mới Đăng

  • Hoàng Thị Hồng Thái bị bắt- Khi nỗi sợ hãi trở thành chính sách 01/13/2026
  • TÌNH YÊU KHÔNG CHẾT 01/13/2026
  • KHOẢNG TRỐNG – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế 01/13/2026
  • SỰ THINH LẶNG CỦA Ý THỨC VÀ CỦA CÕI LÒNG- Michel Hubaut 01/13/2026
  • Tại sao trong loài người lại có những sự bất bình đẳng? – Cha Vương 01/12/2026
  • CHƯA TỪNG CÓ – Lm. Minh Anh,Tgp. Huế 01/12/2026
  • Cuối Năm Ngẫm Lại Chuyện Đời… 01/12/2026
  • TRỞ THÀNH AI? – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế 01/11/2026
  • TÔI ĐÂY, BÊN BẠN – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế 01/10/2026
  • BAO GIỜ TỚI VIỆT NAM? – Trần Trung Đạo 01/10/2026
  • Câu chuyện về Stamatis Moraitis: Người đàn ông bị “quên” qua đời 01/10/2026
  • Mọi người đều bình đẳng trước Thiên Chúa thế nào?- Cha Vương 01/10/2026
  •  Thanh niên Tại TGP Sài Gòn từ bỏ lương hơn 7 tỷ để đi Tu 01/10/2026
  • CẢM TẠ THIÊN CHÚA BAN CHO MỘT NĂM DƯ ĐẦY VÀ BÌNH AN – Tuyết Mai  01/09/2026
  • Trong xã hội, làm thế nào để có công bằng xã hội? – Cha Vương 01/09/2026
  • ĐẾN MỨC VÔ HÌNH – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế 01/09/2026
  • Trump mời Petro tới Tòa Bạch Ốc sau vài ngày dọa đánh Colombia 01/08/2026
  • KHÔNG ĐƯỢC PHẢN BỘI NGƯỜI MÌNH KHÔNG YÊU 01/08/2026
  • PHƯƠNG THẾ DUY NHẤT ĐỂ ĐƯỢC VÀO NƯỚC TRỜI – Linh mục Inha-xi-ô Trần Ngà 01/08/2026
  • KHÔNG PHẢI LÚC NÀY – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế 01/08/2026
  • LIÊN LẠC
Proudly powered by WordPress