Hồng Kông: thầy giáo lấy thân mình chặn xe tải, không cho cảnh sát vào đàn áp sinh viên

Hồng Kông: thầy giáo lấy thân mình chặn xe tải, không cho cảnh sát vào đàn áp sinh viên

Cảnh sát Hồng Kông không ác. Họ bị ép phải vào đàn áp. Do còn có lương tri nên người lái xe cảnh sát không nỡ nào đâm vào người thầy trẻ.

Anh Sze Sen-ming, 44 tuổi, giáo viên, đang chặn một xe cảnh sát ở đường Hennessy trong cuộc biểu tình hôm 31/08. 4 chiếc xe trong đoàn đã phải dừng.

“I did that for the next generation (of Hong Kong),” he says. “I have nothing to be scared of. It’s just a body.”

Trên đây là phát biểu tiếng Anh của Sze Sen-Ming, ghi lại của Fanpage Freedom Hong Kong, dịch sang tiếng Việt bởi Fanpage Phong trào Dù Vàng Hồng Kông: Tôi hành động cho thế hệ trẻ,” anh nói. “Tôi chả có gì để sợ cả, chẳng qua chỉ là một cái thân xác mà thôi.”

Người xe tăng ở Trung Quốc làm việc sau khi quân đội giết chết hàng ngàn sinh viên. Còn thầy giáo Hồng Kông này, rút kinh nghiệm từ người xe tăng, rủ bạn bè cùng chặn nhiều xe từ trước khi sự việc diễn ra.

Dân trí Hồng Kông quá cao. Trung Quốc không dám cho xe tăng vào làm liều.

Phạm Đoan Trang được đề cử Giải Tự do Báo chí 2019 của RSF

Hieu Vo and 2 others shared a link.

Blogger, nhà hoạt động được nhiều người biết tiếng Phạm Đoan Trang được đề cử Giải Tự do Báo chí của tổ chức Phóng viên Không biên giới (RSF) năm nay.

Theo thông cáo của RSF ra ngày 29/8, Phạm Đoan Trang nằm trong danh sách chung khảo gồm các cá nhân và tổ chức từ 12 nước trên thế giới cho 3 giải thưởng quốc tế vinh danh sự can đảm, tính hoạt động độc lập, và ảnh hưởng của họ.

Tổng Thư ký tổ chức quốc tế RSF, Christophe Deloire, cho biết nhiều ứng viên luôn đối diện với đe dọa và bị cầm tù nhiều lần nhưng họ vẫn tiếp tục lên tiếng chống lại sự lạm dụng quyền lực, tham nhũng và các tội ác khác và rằng công việc của họ là nguồn động viên cho tất cả những ai muốn giải quyết những khó khăn quan trọng nhất của nhân loại.

Phạm Đoan Trang được đề cử giải vinh danh tầm ảnh hưởng.

Sáng lập viên của tạp chí online ‘Luật Khoa’, RSF nói, sống tại một trong những nước đàn áp nhất trên thế giới. Với những bài viết của mình, cô giúp người dân hiểu rõ quyền và tự bảo vệ các quyền dân sự của họ. Cô cũng là một nhà cổ súy mạnh mẽ cho quyền của cộng đồng LGBT. Nữ ký giả độc lập này, vẫn theo RSF, bị đánh đập, sách nhiễu, và giam cầm nhiều lần tại Việt Nam vì các hoạt động cổ súy nhân quyền một cách ôn hòa.

Tại lễ trao Giải Tự do Báo chí lần thứ 27 vào ngày 12/9 tới đây ở Berlin (Đức), RSF sẽ loan báo ba người được nhận ba giải thưởng chung cuộc.

Kể từ khi ra đời năm 1992, Giải Tự do Báo chí thường niên của RSF dành trao tặng cho các nhà báo độc lập, dấn thân tranh đấu cho quyền tự do báo chí và hoạt động của họ gây ảnh hưởng lớn trong cộng đồng.

RSF nói các giải thưởng này là tín hiệu cho các thể chế đàn áp thấy rằng công việc của những nhà báo can đảm được thế giới biết đến và họ không cô đơn, không bị thế giới lãng quên.

VOATIENGVIET.COM
Blogger, nhà hoạt động được nhiều người biết tiếng Phạm Đoan Trang được đề cử Giải Tự do Báo chí của tổ chức Phóng viên Không biên giới (RSF) năm nay.

Trước tin đồn thổi về việc bổ nhiệm các Giám Mục Việt Nam

Loc Teresa

Trước tin đồn thổi về việc bổ nhiệm các Giám Mục Việt Nam

LM John Trần Công Nghị

25/Aug/2019

LOS ANGELES – Hôm qua và hôm nay (24-25/8/2019) trên mạng xã hội và ngay cả một trang có tên “Truyền thông Công Giáo” đưa tin giật gân như sau: “Tin mới: TGP Saigon đã có Đức Tổng Giám Mục mới”…, tiếp đến còn cho biết các giáo phận Phan Thiết, Nha Trang và Hà Tĩnh cũng đều có các giám mục mới được bổ nhiệm và nêu cả tên những vị được bở nhiệm nữa! Nhiều cơ quan truyền thông tại Nam Cali cũng gọi tới xin chúng tôi xác nhận những tin đồn này. Vì không thể trả lời cho nhiều vị thắc mắc, nên chúng tôi đưa ra một vài nhận định như sau:

Hẳn còn nhớ năm ngoái trước khi tân TGM Hà Nội được bổ nhiệm thì đã có tin đồn là Đức Cha Phát Diệm sẽ về làm TGM Hà Nội không? Và rất nhiều lần sau khi có những cuộc họp của Nhóm làm việc ngoại giao giữa Tòa Thánh và Việt Nam đều có những tin bổ nhiệm giám mục được tung ra và ít khi nào đúng.

Chúng ta đều biết trên nguyên tắc mỗi vị Giám mục chính tòa có quyền đề nghị lên Tòa Thánh 3 ứng viên cho là xứng đáng để được bổ nhiệm làm Giám mục. Nhưng có một điều hết sức “bất thường” được áp dụng tại Việt Nam là Tòa Thánh đưa tên những vị Giám mục mới được bổ nhiệm, nhưng chính quyền Việt Nam có quyền phản đối không chấp thuận!. Như vậy Tòa Thánh đã phần nào mất đi cái quyền từ ngàn xưa là tự mình độc lập bổ nhiệm các Giám mục trên toàn thế giới.

Danh sách các ứng viên Giám mục Việt Nam có đến cả trăm vị, và Nhà nước Cộng Sản Việt Nam biết tên những vị ứng viên Giám mục này, nên họ cũng có thễ dùng cách này cách khác để tung tin làm hỏa mù dư luận xã hội và Giáo hội chăng? Việc tung tin như vậy biết đâu là để thử thách và đánh lừa dư luận, nhất là sau cuộc họp của Nhóm làm việc ngoại giao giữa Tòa Thánh và Việt Nam tại Vatican trong tuần qua, thì càng làm cho dư luận cả tin hơn!

Thế nên việc Toà thánh chưa công bố việc bổ nhiệm Giám mục chính thức, mà dư luận đã rùm beng! Và lần này tin tức được tung ra thật lộ liễu hơn bất cứ lần nào trước đây và đang làm hoang mang ngay cả giới Công Giáo. Một số báo chí tiếng Việt Nam tại Nam Cali và một số giáo sĩ và giáo dân cũng đã điện thoại hỏi chúng tôi về tin nêu trên.

Chúng ta người Công Giáo cần biết rõ một nguyên tắc bất đi dịch là việc bổ nhiệm Giám Mục cần phải được Tòa Thánh công bố chính thức tại Vatican và đồng thời cũng được công bố tại Tòa Khâm Sứ tại quốc gia có có tân Giám mục được bổ nhiệm. Nếu không có Khâm Sứ thì sẽ được vị đại diện Tòa Thánh Công bố tại Giáo phận nơi có tân giám mục được bồ nhiệm.

Dĩ nhiên đối với cá nhân vị Giám mục được đề cử và được bổ nhiệm thì các vị đó sẽ được Đức Khâm Sứ Tòa Thánh hay Vị Đại diện Tòa Thánh tiếp xúc vài tuần hay vài tháng trước để hỏi xem có đồng ý “nhận việc bổ nhiệm” đó hay không. Thường Tòa Thánh sẽ cho thời hạn tối thiểu để suy nghĩ và cầu nguyện rồi trả lời cho Tòa Thánh biết. Dù vị Giám Mục tân cử có “chấp thuận” việc bổ nhiệm đó, nhưng việc bổ nhiệm sẽ không thực sự xẩy ra cho đến khi Tòa Thánh chính thức công bố từ Vatican. Dĩ nhiên Giám mục được đề cử phải tuyệt đối giữ bí mật không được tiết lộ cho bất cứ ai! Do vậy thông tin về bổ nhiệm Giám Mục “xì ra” trước khi Toà thánh công bố, thì Toà thánh có thể huỷ sự bổ nhiệm ấy mà không cần hỏi đương sự!

Vậy nên, việc loan tin rùm beng cũng có thể là một chiến thuật của những kẻ chống phá Giáo hội và chống phá các vị Giám mục Tân cử với mục đích là phá phách các việc bổ nhiệm mới?

Đối với người Công Giáo chúng ta hãy chờ đợi sự loan tin chính thức từ Tòa Thánh chứ đừng ngây thơ bị mắc mưu mà đi đồng lõa loan những tin đồn thất thiệt như vậy, làm hại cho các vị được tiến cử! Cũng có thể vài vị được nêu tên là được tiến cử đúng, nhưng việc bổ nhiệm chính thức thì phải đợi Tòa Thánh loan tin thì mới là chắc chắn và chính thức.

Chúng ta tuyệt đối kính trọng Mẹ Giáo Hội, Tòa Thánh Vatican, và kiên nhẫn đợi chờ trong cầu nguyện và phó thác. Biết đâu tin vui sẽ đến trong vài tuần tới. Amen

LM Trần Công Nghị

Tài liệu ‘mật’ được tuồn ra để đấu nhau chứ chẳng ‘thế lực thù địch’ nào thu thập được!

…Luật sư Lê Công Định nói rằng không “thế lực thù địch” nào có khả năng tự thu thập tài liệu mật của nhà nước:

“Chúng tôi hoàn toàn không có khả năng thu thập được những thông tin gọi là bí mật của nhà nước, trừ khi chính những quan chức trong bộ máy đó cố tình tung ra cho giới khi truyền thông bên ngoài nhà nước.

Họ sử dụng truyền thông bên ngoài nhà nước để để tấn công những đối thủ chính trị ở trong Đảng của họ chứ chả ai có khả năng tiếp cận và thu thập những thông tin như vậy hết.”

Blogger Bùi Thanh Hiếu cho biết mình đã nhiều lần nhận được các thông tin, tài liệu mật về các cán bộ thuộc hàng cấp cao của đảng Cộng sản. Sau khi đọc và xem xét kỹ, những thông tin nào đáng tin thì sẽ đăng tải lên mạng xã hội chứ ông hoàn toàn không tự chủ động thu thập thông tin nào cả.

“Ông ấy (Lê Vĩnh Tân – PV) nói các thế lực thù địch thu thập thông tin là hoàn toàn sai và ông ấy đang vu khống. Những tài liệu mật ấy không thể nào người ở bên ngoài có thể thu thập được mà là do những cán bộ của đảng Cộng sản tung ra.

Tôi ở bên Đức chứ đâu có ở Việt Nam mà có thể đi thu thập được. Hơn nữa, nếu tự nhiên tôi đi thu thập thì ai tin tôi để có thể để gửi tài liệu mật cho tôi được.

Họ dùng những nickname khác nhau, những hộp thư khác nhau, hoặc nặc danh bằng nhiều biện pháp khác nhau để gửi đến cho tôi.

Nếu mà nói đi thu thập thì mình phải có quan hệ với người ta. Không phải tôi thu thập gì cả mà chỉ ngồi một chỗ, rồi những người bên trong của đảng Cộng sản đấu đá nhau nên gửi đến cho tôi những thông tin đấy.

Có thể họ gửi thông tin cho một nước thứ ba, rồi bên thứ ba gửi đến cho tôi chứ không phải phải họ gửi trực tiếp cho tôi.”

Blogger Bùi Thanh Hiếu cũng giải thích thêm sở dĩ ông nhiều lần nhận được các thông tin, tài liệu mật là do trang facebook của ông có nhiều lượt theo dõi, tương tác. Ông xuất thân từ tầng lớp không liên quan gì đến chính trị, trung lập và không thuộc về nhóm ‘chống cộng’ hay thân cộng gì cả. Và cuối cùng là vì đang ở nước ngoài nên người ta sẽ thấy an toàn hơn khi gởi tài liệu cho ông…

TÔI ĐI CẢI TÁNG THẦY TÔI

Image may contain: 1 person

Nguyễn Xuân Diện

TÔI ĐI CẢI TÁNG THẦY TÔI

Phạm Tuân -con trai út cụ Phạm Quỳnh

Lời dẫn của Phạm Tôn: Ông Phạm Tuân là con trai út trong năm con trai của Phạm Quỳnh, sinh năm 1936 tại Huế, hiện định cư tại Mỹ.

…Năm 1948, anh Bích tôi (Phạm Tuân – PT ghi chú) lúc bấy giờ làm Bí thư cho Quốc trưởng Bảo Đại đã dò hỏi được nơi Thầy tôi bị giết và chôn nhưng không thực hiện được việc tìm kiếm. Phần vì địa điểm là một nơi xa xôi, hẻo lánh, hiểm trở, lại là một vùng “xôi đậu” thiếu an ninh. Phần vì nghe lời khuyên can của những người am hiểu tình hình: không nên mạo hiểm, vì rất có thể đây là cái bẫy…giăng ra để bắt và tiêu diệt những người có liên hệ với các nạn nhân…Một hình thức “nhổ cỏ phải nhổ cho sạch rễ” vậy.

Mãi cho đến năm 1956…bỗng một hôm gia đình chúng tôi được thông báo chuẩn bị sẵn sàng để đi nhận lãnh hài cốt Thầy tôi! Một niềm vui mừng khôn tả, đồng thời một nỗi xúc động vô biên tràn ngập trong lòng anh chị em chúng tôi. Lập tức chúng tôi đi tìm những tin tức chính xác hơn.

Được sự giới thiệu của ông Hoàng Hùng (Bộ trưởng Bộ Kiến Thiết) (là con trai một người bạn Phạm Quỳnh, từng ở nhà Phạm Quỳnh thời còn đi học ở Hà Nội – PT ghi chú) và ông Võ Văn Hải (Văn phòng Phủ Tổng thống), chúng tôi tìm đến gặp ông Võ Như Nguyện. Được biết ông Võ Như Nguyện (nguyên Tỉnh trưởng Bình Định) cùng ông Hoàng Ngọc Trợ (Quận trưởng quận Phong Điền, Thừa Thiên) là những người được Tổng thống Ngô Đình Diệm trao cho việc tìm kiếm (hài cốt cha con Ngô Đình Khôi, anh của Ngô Đình Diệm – PT ghi chú).

Việc tìm kiếm hài cốt không đơn giản mà là một công tác lớn lao, đòi hỏi nhiều thời gian, nhân lực, phương tiện và an ninh tuyệt đối

Ngày 5 tháng 2 năm 1956 (cận Tết) tôi và chị Hảo (Phạm Thị Hảo, con gái thứ ba trong tám con gái của Phạm Quỳnh – PT ghi chú) tôi đi Huế để cùng với một phái đoàn của chính phủ tìm và nhận hài cốt các nạn nhân.

…Thật “nghịch đời”, lúc sinh thời, Thầy tôi và cụ Khôi vì khác chính kiến nên đã trở thành thù địch, thề “không đội trời chung”, thế mà khi thác lại nằm chung một hố.

Chúng tôi (tôi và chị Hảo) phải ở lại Huế lâu hơn dự định, vì như đã tả ở trên, địa điểm là một nơi xa xôi, khó đi lại nên chính phủ phải huy động công binh khai quang, ủi đất làm đường, bắc cầu cho xe hơi đi…trên mười lăm cây số. Ngoài ra còn phải điều động binh sĩ đến giữ an ninh quanh vùng. Nói tóm lại là cả một công trình nan giải mà chỉ có một chính quyền mới thực hiện được mà thôi…

…Nhưng đôi lúc tôi tự hỏi, giả sử như Thầy tôi không bị chôn vùi cùng huyệt với cụ Khôi và ông Huân, những người thân của Tổng thống, thì chúng tôi có được sự giúp đỡ này không?

Suốt ngày 8 tháng 2 năm 1956, đào xới đất, kết quả chỉ bới lên được một bộ hài cốt không phải là của một trong ba người. Mọi người đều thất vọng, lại lo rằng sau mười một năm, trải qua bao mùa lũ lụt, có thể các di hài bị nước lũ cuốn trôi đi chăng?

Đến chiều hôm sau, cận Tết, dưới trời mưa lâm râm, bỗng xuất hiện một cụ già đi ngang qua. Cụ hỏi toán dò tìm: “Đã tìm thấy các cụ chưa? Đào mương nào, mương cũ hay mương mới?”. Thì ra có hai mương…Cụ già nói tiếp: “Cách đây mười một năm tại đây tôi có đào một con mương để dẫn nước từ sông lên ruộng. Hôm sau, ra tát nước thì thấy mương bị lấp. Du kích trong làng cấm không cho tới gần. Vài năm sau, có người đến thầu mấy thửa ruộng của tôi, cũng đào mương, thì bị khuyến cáo không được đào thẳng mà phải đào chếch sang một bên”.

Thì ra đây là “mương mới”, chỗ tìm ra hài cốt độc nhất nói trên. Toán công binh tiếp tục đào sâu hơn, với chu vi rộng lớn hơn, thì quả nhiên tìm được ba bộ hài cốt ở vị thế đúng như những chi tiết thâu lượm được.

Gần đến hài cốt, để tránh đụng đến xương, đám người có phận sự ngưng sử dụng cuốc, xẻng mà chỉ dùng đũa cả khơi đất ra từng mảng. Sau cùng lộ ra rõ rệt ba bộ hài cốt nằm chồng lên nhau.

Hài cốt của Thầy tôi rất dễ nhận vì dài và ngay cạnh, tôi nhận ra được đôi mắt kính cận…Hài cốt của cụ Khôi và ông Huân thì ngắn và nhỏ bé. Thân nhân nhà họ Ngô còn nhận ra được hai chiếc răng vàng và cái thắt lưng to bản (quân phục Nhật) của ông Huân.

Ban tổ chức đã chuẩn bị sẵn ba cái tĩnh, vải liệm trắng đỏ, ba chậu tráng men lớn chứa đầy cồn 90 để rửa xương.

Việc thử nghiệm, rửa hài cốt và tẩm liệm kéo dài đến khi trời tối

Tại làng Văn Xá, quan tài cụ Khôi và ông Huân được quàn dưới một lều vải lớn, có thể chứa cả trăm người, có đèn điện thắp sáng choang, vòng hoa phúng viếng bày la liệt, lính mặc lễ phục túc trực hai bên, các bộ trưởng thứ trưởng âu phục trắng cà vạt đen, các đại biểu, cán bộ đủ mọi cấp ra vào tấp nập…Tiếng cầu kinh của giáo chúng thập phương vang rền suốt đêm. Được biết, ngày hôm sau sẽ di chuyển hai quan tài về Hiền Sĩ. Tại đây, một nhà thờ lớn đã được dựng lên để cử hành tang lễ trọng thể theo nghi thức quốc táng, có đông người tham dự và sau mồng ba Tết mới đưa về Phú Cam chôn cất.

Trong khi đó, trên một ngọn đồi thấp cách đấy không xa, trong một chiếc lều nhà binh nhỏ bé, dưới ánh sáng mờ ảo của mấy ngọn nến, hai chị em tôi cùng cụ bà Ưng Trình (thông gia với gia đình chúng tôi) thay phiên thắp nhang bên linh cữu Thầy tôi.

Chúng tôi có mời một thượng toạ trụ trì tại một ngôi chùa nhỏ trong làng đến làm lễ cầu siêu. Bên chính quyền cũng cử một đại diện đến phúng điếu và phân ưu. Sau đó, cắt cử hai quân nhân mặc lễ phục nghiêm chỉnh túc trực bên quan tài.

Như trên đã nói, ban tổ chức có cung cấp ba tĩnh bằng sành để đựng hài cốt…Cả ba có nắp in hình thánh giá của công giáo, nên chị tôi đã tế nhị từ chối để chỉ dùng cái tĩnh đã mua sẵn dành riêng cho đệ tử nhà Phật với chữ “Vạn” trên nắp.

Quá tủi thân trước sự khắc biệt, lòng ngậm ngùi thê thiết, chị em chúng tôi quyết định thuê đò chở quan tài Thầy tôi về Huế ngay đêm hôm ấy… Tám giờ sáng hôm sau thì đến chùa Vạn Phước. Thượng toạ trụ trì đã chờ sẵn. Sau nghi thức đơn giản, đúng chín giờ thì hạ huyệt. Một số đông bạn học cũ của các anh chị tôi tại hai trường Khải Định và Đồng Khánh đến chia buồn và tiễn đưa.

Thời gian dài kế tiếp sau đấy, người dân Sài Gòn được thấy một con đường lớn, rộng từ phi cảng Tân Sơn Nhất vào trung tâm thủ đô mang tên đại lộ Ngô Đình Khôi… Rồi đến thời Đệ nhị Cộng hoà của Tổng thống Thiệu “nghe nói” tên Thầy tôi đã được đặt cho một con đường nhỏ, gần đường Triệu Đà trong Chợ Lớn… Chị tôi và tôi lân la đi tìm, nhưng chẳng thấy tăm hơi…Tất cả chỉ là một “dự tính” mà thôi.

Ôi, thế thái nhân tình…

P.T.
__________

(Trích bài Sống lại với ký ức thuở ngày xưa, báo Ngày Nay (tiểu bang Minesota), số 385, ngày 30-6-2005 và Việt Học tạp chí phổ thông, số 2 (Nam Califonia) tháng 6-2005).

LÒNG MẸ   

LÒNG MẸ   

Một con voi mẹ đã đào đất suốt 11 giờ trong sự ngạc nhiên của người dân địa phương, nhưng khi phát hiện được sự thật, ai cũng không khỏi xúc động

* Mới đây, tại huyện Chatra, Ấn Độ, người dân đã phát hiện một con voi đang điên cuồng dùng vòi và chân cào một hố đất trong suốt 11 giờ liền không ngơi nghỉ. Người dân ở đây đã vô cùng ngạc nhiên. Ban đầu họ lo ngại về tâm lí của con voi bất ổn nhưng vì sau đó nó gào rú và than khóc quá nhiều nên họ đã bắt đầu mủi lòng. Lúc này người dân đã dùng chuối tiêu để thu hút nó đi ra ngoài và đến kiểm tra hố đất.

Người dân đã cảm thấy vô cùng bất ngờ khi nhìn thấy một chú voi con đã bị đất phủ một lớp khá dày trộn lẫn với nước ở bên dưới hố, nó đang ngoe nguẩy chiếc vòi lên trên cao trông rất tội nghiệp.

Hóa ra, hai mẹ con nhà voi đi ngang qua khu vực này và chú voi con đã lỡ bị sa chân rơi xuống chiếc hố sâu. Mẹ voi vì lo lắng cho con đã không ngừng đào bới để có thể cứu con mình thoát thân. Tuy nhiên, sau 11 giờ đào bới, voi mẹ đã vô tình làm cho lớp đất mới phủ dày lên người con mình khiến tình hình trở nên tồi tệ hơn.

Nhưng sau khi người dân địa phương phát hiện, họ đã cùng nhau đào đất để giải cứu chú voi con thoát khỏi nguy hiểm trong gang tấc. Chú voi con được giải thoát, hai mẹ con đã voi cùng vui mừng, quấn quýt lấy nhau một cách sung sướng.

Nhìn chúng tung tăng bước đi bên nhau, những người dân địa phương cảm thấy vô cùng ấm lòng. Bởi, nếu họ không phát hiện ra được tiếng voi mẹ than khóc trong tuyệt vọng thì chắc có lẽ rằng voi mẹ sẽ kiệt sức trước khi đưa con mình ra khỏi chiếc hố tử thần.

Kat Lee 
(Theo Thế giới trẻ)
@ BNQ St & T/h)
…….
Ảnh: Internet

Người đàn bà giết hai con gái rồi tự tử ở Ontario là gốc Việt?

V Phung Phung

ONTARIO, California (NV) – Cảnh sát Ontario cho biết hai trẻ em, chị 14 tuổi và em bốn tháng, bị giết trong nhà để xe lúc khoảng 4 giờ chiều Thứ Ba, 20 Tháng Tám, tại Ontario, theo đài KTLA.

Đã có lúc KTLA nêu tên một người tên Trac Pham, cho biết là họ hàng của gia đình. Chi tiết này bị rút lại sau đó.

Sau khi được đưa đến bệnh viện, người mẹ, dù chưa tỉnh lại, nhưng không còn nằm trong tình trạng nguy cấp nữa, theo thông cáo báo chí của Sở Cảnh Sát Ontario. Bà lâm vào tình trạng hôn mê vì có ý tự tử.

Người mẹ bị cho rằng là người có trách nhiệm trong cái chết của hai đứa trẻ, vẫn theo thông tin báo chí Sở Cảnh Sát Ontario.

Cảnh sát vẫn chưa tiết lộ danh tánh người mẹ. Vì vẫn hôn mê và đang được điều trị, bà chưa trả lời cảnh sát được, bà chưa bị bắt hay bị buộc tội, ông Bill Russell, đại diện sở cảnh sát, nói. “Khả năng hiểu biết hay nói chuyện của bà vẫn chưa rõ ràng,” theo ông Russell.

Cảnh sát nói chuyện với người hàng xóm sống bên cạnh nơi vụ án mạng xảy ra. (Hình: Terry Pierson/The Orange County Register via AP)

Nguồn tin cho hay, người cha của hai đứa trẻ thấy con mình còn khỏe mạnh buổi sáng, trước khi ông đi làm. Khoảng 4 giờ chiều, ông về nhà và chứng kiến hai con đã chết trong lúc vợ thì hôn mê trong nhà để xe. Ông hốt hoảng và tức tốc gọi 911.

Theo ông Russell, người cha, dù đang đau khổ, tỏ ra rất sốt sắng cộng tác với cảnh sát. “Bây giờ, ông đã mất tất cả,” ông Russsell nói.

Điều tra viên thấy hai lá thư tuyệt mệnh nói rõ ý định giết con rồi tự tử, ông Rusell nói, vẫn theo KTLA.

Một thư nằm ở nhà để xe, thư kia trong nhà. Ông Russell không nói thêm chi tiết của hai thư này ngoài việc cả hai thư cùng tương tự như nhau.

“Lúc này, tôi chỉ có thể nói rằng hai đứa nhỏ bị giết một cách cố tình. Có vẻ như người mẹ là người có trách nhiệm,” ông Russell nói.

Điều tra viên chưa khẳng định được nguyên nhân cái chết của hai đứa trẻ, nhưng loại bỏ thán khí hay hơi độc.

“Chúng tôi biết rằng đã có một cuộc xô xát tại hiện trường và có thể góp phần gây ra án mạng,” ông Russell thông báo. “Hai đứa bé có những vết thương rất rõ.”

Trung Sĩ Bill Russell nói về vụ mẹ giết hai con gái. (Hình chụp màn hình KTLA)

Cả hai vợ chồng và hai đứa con gái cùng sống tại căn nhà khu 500 Tam O’Shanter St., Ontario, CA 91761.

Theo ông Rusell, đứa bé 14 tuổi không bình thường, nhưng không nói rõ về sự khuyết tật đó.

Điều tra viên tin rằng người mẹ bị buồn chán trước khi sự vụ xảy ra.

Đến nay, người mẹ chưa trả lời cảnh sát được vì còn trong tình trạng hôn mê. Cảnh sát chưa thể tiết lộ danh tánh bà.

Cuộc điều tra vẫn tiếp tục và cảnh sát kêu gọi bất cứ ai có thông tin, liên lạc số (909) 986-6711 hay Điều Tra Viên Jeff Wright số (909) 408-1878.

Nếu muốn giữ kín danh tánh, gọi WE-TIP, số (800) 78-CRIME hay vào websitewww.wetip.com(ĐG)

NGUOI-VIET.COM

Cảnh sát Ontario cho biết hai trẻ em, chị 14 tuổi và em bốn tháng, bị giết trong nhà để xe lúc khoảng 4 giờ chiều 20 Tháng Tám, tại Ontario.

ÂM MƯU LẬT ĐỔ CHÍNH QUYỀN

Ở nước ngoài, họ thành lập những “CHÍNH PHỦ” lừa đảo.

Xin nhắc nhắc lại để bà con trong nước tránh xa.

Image may contain: 3 people, people standing and outdoor
Phan Thị Hồng is with Hoang Le Thanh.

ÂM MƯU LẬT ĐỔ CHÍNH QUYỀN

Hôm qua, ngày 21/8/2018, TAND TP.HCM đã mở phiên tòa sơ thẩm, xét xử 12 bị cáo là thành viên của tổ chức phản động “Chính phủ quốc gia Việt Nam lâm thời” về tội “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” theo điều 79 Bộ luật Hình sự năm 1999.

Ở nước ngoài có các loại chính phủ:

– “Chính phủ quốc gia Việt Nam lâm thời”.
– “Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa lâm thời”.
– …

Chúng cũng tự xưng Tổng Thống, đặt ra hằng chục bộ trưởng, tỉnh trưởng, … Đương nhiên, tình báo cộng sản VN cũng gài đầy gián điệp trong các ổ chính phủ “trời ơi!” nầy.

Người Việt ở nước ngoài không muốn dây dưa với các thứ “chính phủ” tự xưng.

Người Việt trong nước nên tìm hiểu các tổ chức gọi là chính phủ “cà lơ, phất phơ” trước khi ủng hộ, hoặc tham gia, hoặc họat động cho chúng.

Các nhà họat động dân sự, dân chủ trong nước không dính dáng tới các thứ chính phủ nầy.

Khi tôi đăng mẫu tin ngắn nầy, tôi hoàn toàn hiểu được tình cảm chống Cộng, đôi khi cực đoan của một phần bà con người Việt xa Tổ Quốc cố hương, và tôi cũng đã chấp nhận là kẻ thù của các bọn “Chính phủ Lâm thời”.

Chúng cũng tàn nhẫn và thủ đoạn không thua gì cộng sản

Phan Thị Hồng

* * *
Xin mời các bạn cùng đọc thêm:

ÂM MƯU LẬT ĐỔ CHÍNH QUYỀN

Hoa Kim Ngo

Vừa qua nhà cầm quyền VN đem ra xét xử những người mà theo cáo buộc thì những người này là của ông Đào Minh Quân bên Mỹ. Với những tội danh là ném bom xăng, đi biểu tình và nặng tội nhất là âm mưu lật đổ chính quyền.

Vụ này mỗi khi đem ra xét xử thì anh em đấu tranh trong nước chả liên quan gì cũng bị canh nghiêm ngặt, kể cả hầu hết anh em đấu tranh cho DC bằng phương pháp ôn hoà không đồng tình với cách ” tuyên truyền” không trung thực của ông Đào Minh Quân cũng bị canh… chả hiểu sao???.

Hôm qua xem báo pháp luật thấy đăng hình mấy bị cáo tươi cười, hớn hở dù bị đề nghị án rất nặng từ 20 năm đến tử hình….. thế là bật ngửa ra một vấn đề khá nghiêm trọng cho nhà cầm quyền.

Chứng tỏ người dân không ít người rất muốn chính quyền bị sụp đổ, nên chỉ cần một ông ất ơ, đưa ra lời dụ nào là “nếu bị đàn áp thì quân đội Mỹ sẽ sang cứu, máy bay LHQ sẽ bay trên trời quay thu những bằng chứng sẽ đưa ra toà án quốc tế, nghĩa là cứ an tâm xuống đường đã có hậu thuẫn của đội quân hùng hậu của ổng … chấm chấm và vân vân … cũng theo.

Tôi không biết những người này có phải của ông Đào Minh Quân như cáo buộc không vì thông tin một chiều, xét xử công khai mà kín như bưng, anh em thì bị canh giữ cẩn mật không cho ra khỏi nhà đến toà án hóng.

Nhưng cứ giả dụ là đúng y bong như cáo buộc thì đó là tín hiệu nguy hiểm cho nhà cầm quyền.

Chứng tỏ một điều: Cứ ai kêu lật đổ là OK theo, lật được hay không, hay vô tù, hay tử hình cũng vui. Miễn là góp tí.

Vâng, nếu ai cũng muốn góp tí và hớn hở vô tù thì nhà cầm quyền nguy to.

HÃY HỎI TẠI SAO VÀ ĐÃ LÀM GÌ MÀ NGÀY CÀNG NHIỀU NGƯỜI MUỐN LẬT ĐỔ ???

PHẢI THAY ĐỔI ĐI HƠN LÀ TRẢ THÙ BẰNG NHỮNG HÌNH PHẠT TÙ NẶNG NẾU MUỐN THỌ.
Sương Quỳnh

*
Mời tham khảo: Xét xử 12 đối tượng tổ chức phản động ‘Chính phủ quốc gia VN lâm thời’
http://vietnamnet.vn/…/xet-xu-12-doi-tuong-to-chuc-phan-don…

Cô bé Việt và hành trình tìm liều thuốc ‘cứu mạng’ trị giá $2.1 triệu… Ngọc Lan.

Van Pham is with Van Hop Pham.
Cô bé Việt và hành trình tìm liều thuốc ‘cứu mạng’ trị giá $2.1 triệu…

Ngọc Lan.

Kỳ 1: Đứa bé chưa ra đời đã bị tử thần gọi tên

WESTMINSTER, California (NV) – “Cô bé Ân Huệ,” “Cô bé Hai Triệu Đô,” “Cô bé của Phép Nhiệm Màu” là cách mà bố mẹ và những người dự phần vào hành trình đi tìm sự sống cho Ngọc Hân, cô bé vừa tròn 4 tháng tuổi vào ngày 13 Tháng Tám vừa qua, dành để gọi bé khi kể lại những gì đã xảy ra liên quan đến sự có mặt của Ngọc Hân trên cõi đời này.

Nguyễn Ngọc Hân, cô bé từ Sài Gòn sang Mỹ chữa bệnh chính là bệnh nhân cuối cùng được bệnh viện UCLA ở California chọn để thử nghiệm liệu pháp Zolgensma của hãng thuốc AveXis nhằm chữa trị bệnh SMA (Spinal Muscular Atrophy, bệnh “Bệnh liệt cơ vận động do rối loạn di truyền,” tiếng Việt gọi là “teo cơ tủy sống”) vào ngày 8 Tháng Năm vừa qua.

Điều quan trọng hơn, chỉ 18 ngày sau, liệu pháp Zolgensma chỉ tiêm một lần duy nhất vào máu đã được Cơ Quan Quản Lý Thực Phẩm và Dược Phẩm Hoa Kỳ (FDA) chuẩn thuận để điều trị cho bệnh nhân SMA dưới 2 tuổi, với giá đưa ra thị trường là $2.1 triệu.

Tâm sự của người cha hai lần mất con

Năm 2010, anh Nguyễn Văn Giáp, một kỹ sư công chánh tại Sài Gòn, cùng vợ là chị Châu Thị Phương Hồng, làm công việc điều dưỡng tại bệnh viện, đón chào đứa con gái đầu lòng ra đời khi cả hai vợ chồng đều ở tuổi 26.

Niềm hạnh phúc của người làm cha, làm mẹ mới đong đầy được sáu tháng thì nỗi hoang mang, lo lắng bỗng ùa về khi vợ chồng Giáp nhận ra con mình không phát triển bình thường như những đứa trẻ khác.

“Bé không thể bò, lật, trườn, ngồi như con người ta. Đưa đi bệnh viện khám thì bác sĩ chỉ nói là bé bị yếu cơ chứ không cho nói do di truyền,” anh nhớ lại.

Đến 18 tháng, đứa bé “bỏ” bố mẹ mà đi…

Bốn năm sau, Giáp lại hân hoan trước sự ra đời của một đứa con trai.

Nhưng.

“Từ kinh nghiệm của đứa con đầu, nên chỉ một tháng sau khi đứa thứ hai chào đời, tôi đã nhận ra những biểu hiện bất thường ở con và đưa đi khám liền,” anh Giáp kể.

Tại thời điểm đó, con trai của anh được bác sĩ chẩn đoán bị bệnh SMA nhưng không qua các kiểm tra xét nghiệm xem bé bị bệnh teo cơ tủy sống loại nào.

SMA là một bệnh di truyền hiếm gặp, khiến cơ không phát triển, dẫn đến tê liệt, và khi không được điều trị, ở dạng nặng nhất, bệnh nhân phải thở máy vĩnh viễn hoặc đều tử vong dưới 2 tuổi.
Bé Nguyễn Ngọc Hân cùng bố mẹ tại Little Saigon, miền Nam California. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Người cha xuất thân từ Buôn Ma Thuột tâm sự, “Khi bé thứ nhất mất, gia đình cho rằng đó là rủi ro. Nhưng khi bé thứ hai cũng có những biểu hiện trùng lặp như vậy thì tôi nghĩ đó không còn là điều rủi ro nữa mà là nỗi đau khổ tột cùng khi mình phải sống trong cảm giác chờ đợi ngày con mất mà không biết làm gì hơn.”

Quả thật, đứa con thứ hai lại “từ biệt” vợ chồng anh mà “đi” khi mới được nửa tuổi.

“Kể từ ngày đó, vợ chồng tôi gần như xa lánh mọi cuộc vui. Áp lực tinh thần cùng những định kiến xã hội dành cho các bậc cha mẹ sanh ra những đứa con không bình thường, mất sớm như vậy khiến chúng tôi rất mệt mỏi,” anh kể.

Không hoàn toàn tin vào “số trời,” vợ chồng anh đi làm các xét nghiệm lại bệnh viện phụ sản Từ Dũ ở Sài Gòn để sau đó biết rằng cả anh Giáp và vợ anh đều bị “dị tật” trong nhiễm sắc thể dưới dạng ẩn. Với dị tật này, bác sĩ cho biết nếu vợ anh có bầu lần nữa thì khả năng đứa con bị mắc bệnh teo cơ tủy sống SMA là 25%.

“Bác sĩ bệnh viện Từ Dũ cho rằng hiện tại chưa có phương cách nào để chữa trị cho trường hợp này. Nếu muốn có con, thì khi có bầu đến tuần thứ 16 phải đi chọc ối xét nghiệm DNA. Nếu thấy đứa bé có dấu hiệu mắc bệnh SMA thì sẽ chấm dứt thai kỳ luôn lúc đó,” anh nhớ lại.

Trong y khoa, “chọc ối” là một xét nghiệm trước khi sinh, cho phép bác sĩ thu thập thông tin về sức khỏe của thai nhi từ một mẫu nước ối ở người mẹ. Mục đích của thủ thuật này là để xác định xem thai nhi có những rối loạn di truyền nhất định hoặc bất thường nhiễm sắc thể như hội chứng Down hay không.

Và, bốn năm sau, vợ anh lại có bầu lần thứ ba trong tâm trạng háo hức lẫn âu lo.

********

Đứa bé chưa ra đời đã bị tử thần gọi tên

Khi chị Hồng có bầu được 16 tuần, anh đưa vợ đến bệnh viện để “chọc ối” xét nghiệm.

“Một tuần sau, trong lúc tôi đang đi công tác, vợ tôi gọi điện thoại khóc nói rằng bệnh viện Từ Dũ gọi mời ngày mai cả hai vợ chồng cùng đến lấy kết quả xét nghiệm,” anh kể.

Mọi thứ gần như đổ sụp trước mặt người cha chưa một lần được nghe tiếng gọi “ba ơi.”

Giọng anh vẫn đều đều, “Tôi hình dung tai họa lại ập đến. Bởi nếu xét nghiệm đó bình thường thì không có lý do gì họ lại phải mời cả hai vợ chồng cùng tới bệnh viện.”

Và quả thật, suy nghĩ của anh Giáp không sai.

Kết quả xét nghiệm cho biết đứa bé chưa kịp chào đời kia cũng có dấu hiệu mắc bệnh SMA!

Trong cơn tuyệt vọng, anh hỏi vị bác sĩ đang tư vấn cho vợ chồng anh là hiện nay trên thế giới đã có cách nào chữa trị được căn bệnh hiểm nghèo này không.

“Lúc đó, Bác Sĩ Hoàng Oanh của bệnh viện Từ Dũ nói cho tôi biết rằng đã có bốn em bé Việt Nam được ra nước ngoài để tham gia vào các chương trình thử nghiệm thuốc chữa SMA do anh Cường Lê ở Mỹ liên lạc giúp đỡ,” anh nói.

Tuy nhiên, câu trả lời đó không được anh chú ý, bởi vì tâm trí anh chỉ chứa đựng sự đau đớn sắp sửa xảy ra: ngày mai vợ anh phải trở lại bệnh viện để làm thủ thuật chấm dứt thai kỳ vì không còn lựa chọn nào khác hơn.

“Tôi nhớ hoài ngày hôm đó, từ nhà đến bệnh viện chỉ mất 30 phút, vậy mà có tới ba vụ tông xe xảy ra ngay trước đầu xe của tôi, càng làm chậm lại thời gian tôi đến bệnh viện. Rồi vợ tôi lại được đưa vô nằm trong khu vực chờ sanh. Người ta thì chờ sanh con ra, trong lúc mình thì chờ bỏ con đi. Cảm giác rất khó chịu,” anh nhớ lại.

Sau đó, khi về nhà lấy thêm đồ đạc cho vợ, anh Giáp cảm thấy quá mệt mỏi và nằm ngủ thiếp đi.

Trong giấc mơ, anh thấy cảnh bác sĩ đang mổ lấy một đứa bé ra, và nó khóc, khóc rất nhiều.

Tiếng khóc của đứa bé ám ảnh anh.

Khi quay trở lại bệnh viện, thấy vợ vẫn đang còn chờ vì bệnh nhân đông quá, anh kể cho vợ nghe giấc mơ của mình. Vợ anh thì cho biết “đứa bé trong bụng đạp mạnh quá, đau quá.”

Trong giây phút đó, anh quyết định, “Thôi đi về. Giữ con lại. Coi như đó là duyên con đến với mình, rồi ra sao thì ra. Biết đâu có những sai sót nào đó…”

Đứa bé chưa ra đời đã bị tử thần gọi tên nhưng rồi được giữ lại trong khoảnh khắc đó chính là Nguyễn Ngọc Hân.

Lần tìm phương cách cứu con bằng niềm tin… mờ mịt

Vẫn theo dòng câu chuyện, anh Giáp tiếp, “Ngày hôm sau tôi đi làm bằng xe đò vì tâm trạng rất buồn, không thể tự chạy xe gắn máy được.”

Chính lúc ngồi trên xe, anh mới nhớ lại lời người bác sĩ nhắc đến bốn em bé Việt Nam được sang Mỹ thử thuốc trị SMA. Thế là anh vào Google tìm kiếm.

Bài báo của nhật báo Người Việt viết về Huy Bon có tựa đề “Em bé Việt thứ ba được bảo trợ ra nước ngoài thử thuốc Teo Cơ Tủy (SMA)” là bài anh Giáp đọc được trong lúc Google tìm kiếm từ trang Facebook của một thành viên trong nhóm Kết Nối Việt, cũng là người có con bị bệnh SMA.

Sau khi kết bạn trên Facebook và nghe anh kể về hoàn cảnh của mình, người này đã giới thiệu anh Giáp với anh Cường Lê, người đang sống tại thành phố Anaheim, California.

Anh Cường là người chưa từng biết qua những gì thuộc về lãnh vực y khoa, nhưng lại chính là người đã giúp cho bốn em bé bị bệnh SMA từ Việt Nam sang Mỹ và Ý để tham gia vào các chương trình thử thuốc điều trị bệnh này với hy vọng có thể kéo dài hơn cuộc sống của các em một cách mạnh khỏe.

Trong đó, có bé Nguyễn Thiên Ân bị SMA type 1 được thử thuốc Risdiplam dạng uống của hãng dược Roche tại bệnh viện Nhi Khoa Stanford ở miền Bắc California. Bé Vũ Đức Huy (Huy Bon) bị SMA type 2, thử thuốc AVXS-101 chích thẳng vào cột sống chỉ với một liều duy nhất tại bệnh viện ở Dallas, Texas. Hai bé Nguyễn Gia Linh và Lê Quang Phúc bị teo cơ tủy sống tuýp 1 cũng thử thuốc uống Risdiplam của Hãng Roche tại bệnh viện Nhi Khoa ở Genova, Ý.

Anh Giáp cho biết khoảng một tuần sau, anh nhận được hồi đáp của anh Cường, yêu cầu anh gửi các hồ sơ bệnh án.

“Khi đó anh Cường nói không hứa sẽ giúp được gì chắc chắn, chỉ cố gắng hết mình nếu có cơ hội, vì lúc đó các chương trình thử thuốc đều đang đóng hết,” anh nhớ lại.

Tuy vậy, như anh nói, “Bắt đầu từ giây phút đó, tôi cảm thấy rất mừng, như có một tia sáng cuối đường hầm, dù tôi biết việc có thể sang Mỹ là điều xa xăm lắm, vì thấy bạn bè xin visa sang Mỹ chơi đã khó khăn vô cùng, đừng nói đến là xin sang Mỹ trị bệnh. Những điều đó với tôi mơ hồ lắm, nhưng chỉ vì niềm tin cứu con nên tôi cứ từng bước đi theo.”

HÌNH:
– Bé Nguyễn Ngọc Hân tròn 4 tháng tuổi đang sống tại Little Saigon, miền Nam California, trong thời gian được trường đại học UCLA theo dõi sự phát triển về thể chất. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)
– Bé Nguyễn Ngọc Hân cùng bố mẹ tại Little Saigon, miền Nam California. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)
– Bé Nguyễn Ngọc Hân cùng bố mẹ khi đến sân bay LAX và được anh Cường Lê (bìa phải), anh Thuần Ngô (bìa trái) và chị Diệp Lê – những người không quen biết nhưng lại tận tình giúp đỡ để bé có thể sang Mỹ chữa bệnh SMA. (Hình: Gia đình cung cấp)

Kỳ 2: Những phép màu lạ lùng đến với “cô bé hai triệu đô”

Image may contain: 1 person, sitting and baby
Image may contain: 3 people, people sitting and baby
Image may contain: 5 people, people smiling, people standing