Thư ngỏ gởi chị Nguyễn Thị Loan, mẹ Hồ Duy Hải

Mai Pham

Thư ngỏ gởi chị Nguyễn Thị Loan, mẹ Hồ Duy Hải

Thưa Chị Loan, cháu Thu Thủy, gia đình, và LS Trần Hồng Phong. Cho phép tôi đi thẳng vào vấn đề.

Nếu tôi là chị, thì tôi không xin ân xá. Nếu chủ tịch nước có tự ban ân xá cho Hải thì cũng không nhận. Bởi vì, nếu xin hoặc nhận ân xá là đồng nghĩa với Hồ Duy Hải phạm tội giết người và cướp tài sản. Tôi chỉ xin, hoặc nhận ân xá nếu Hồ Duy Hải là thủ phạm.

Chỉ có hai lựa chọn: Hoặc trắng án, hoặc tử hình. Nếu không trắng án, thì chọn tử hình để bảo vệ thanh danh và lẽ phải. Đây là một quyết định nghe tàn nhẫn nhưng nên làm.

Chị là người mẹ Việt Nam kiên cường mà tôi từng thấy trong đời. Một thân một mình, thân cô thế cô, ít chữ nghĩa, không quyền lực, ít tiền bạc, không mưu lược, bền bỉ, không mệt mỏi chống chọi với cả một bầy sói độc ác nhất nhì hành tinh.

Xin Chị đừng bảo tôi ngoa ngôn. Mức độ độc ác, lươn lẹo, ma giáo, nham hiểm, tham lam, tàn bạo, vô liêm sỉ thì công an và tòa án Việt Nam có lẽ chỉ thua Trung Quốc.

Một cọng tóc, một giọt máu, một mảnh da, của hung thủ để lại hiện trường đem thử DNA thì kết quả gần như chắc chắn. Thêm vào những dấu vân tay, khó ai mà cãi nổi.

Thế nhưng họ không làm. Họ đi mua dao thớt. Họ bảo để nhận dạng. Chỉ có một cái thớt thì nhận dạng cái nào? Hơn nữa, nhận dạng không phải là tang chứng.

Giám đốc thẩm Tòa Tối cao bảo: Nhân chứng thấy. Có người ngồi trong bưu điện, tóc rẽ đôi. Hải có mái tóc rẽ đôi nên trở thành nghi phạm. Ông Đỗ Mười cũng có tóc mái rẽ đôi. Tóc Kim Jong Un cũng ná ná, hao hao.

Tất cả những điều này, các luật sư đã nói cả rồi. Tôi nhắc lại để Chị hiểu: Họ quyết tâm giết Hải, dùng Hải vào những ván cờ chính trị.

Đây là cuộc chiến pháp lý đẫm máu giữa công lý và phi lý. Đây cũng là một cuộc chiến đạo đức giữa ác và thiện. Đã chiến tranh thì có hy sinh. Đấng Tạo Hóa đã chọn gia đình Chị là những người ở tuyến đầu. Hãy chấp nhận, đón lấy sứ mạng của lịch sử giao phó. Hoặc chết hoặc vô tội. Không xin, cho cũng không nhận ân xá.

Bản án tử hình Hải và tấm gương của Chị vĩnh viễn đi vào lịch sử, vĩnh viễn đi vào ký ức của hàng triệu người Việt Nam, với sự tôn trọng, nể phục, cảm thông và chia xẻ. Chị đã làm nhiều người bừng tỉnh. Chị đã đánh thức mọi lương tâm.

Ở chiến tuyến bên kia, mười bẩy gương mặt tiến sỹ luật cũng vĩnh viễn đi vào lịch sử của sự khinh miệt, ô nhục, bẩn thỉu, và hèn hạ.

Nếu chị van nài, khấn vái, đập đầu xin xỏ ân xá và nhận ban phát ơn mưa móc. Chị mặc định Hải là hung thủ giết người và cướp tài sản. Gia đình nạn nhân, và xã hội sẽ nhìn Chị và Hải dưới một con mắt khác.

Thêm vào, nếu Hải nhận ân xá và trở thành người tù chung thân khổ sai. Hải bị đối xử như súc vật trong nhà tù cộng sản, độc ác và tàn nhẫn, tăm tối và vô vọng, đớn đau và ô nhục. Ở ngoài, Chị và cháu Thu Thủy phải vắt kiệt sức, đánh đổi cả cuộc đời, kiếm tiền, mòn mỏi thăm nuôi, qụy lụy, chạy chọt, cầu cạnh bọn cai tù, bọn chúa ngục. Có đáng để đánh đổi?

Chị là nhà phẫu thuật tài ba. Chị đã bóc tách ra một khối ung thư tư pháp Việt Nam nhếch nhác, thảm hại, di căn tràn lan, đang ở giai đoạn suy tàn.

Chị là tác giả viết vở hài kịch kiệt xuất. Hung thủ là một gã tỉnh lẻ, gà mờ, không kinh nghiệm, bỏ lại hiện trường nguyên vẹn, với muôn vàn chứng cứ. Thế nhưng cả một nền khoa học hình sự Việt Nam với nhiều giáo sư và tiến sĩ, với nhiều tướng và tá, với nhiều học viện và đại học lại chạy ra chợ mua dao mua thớt.

Khoa học hình sự Việt Nam là đi chợ mua dao thớt. Hỡi các danh hài nước nhà, có ai dám đóng vai? Hỡi các nhà văn viết tiếng Việt, sao cứ say mê bia rượu mà không viết về thân phận Chị Loan, về con dao, cái thớt.

Chị là một nhà báo lão luyện. Chị đã tố cáo, phơi bày cho toàn dân thấy hệ thống tòa án của nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam từ sơ thẩm, phúc thẩm, đến giám đốc thẩm, thối nát đến cỡ nào.

Chị là một trạng sư giàu kinh nghiệm. Chị đã chứng minh 17 kẻ ngồi trên ghế thẩm phán không có não, không biết tư duy, suy diễn tùy tiện, cả vú lấp miệng em, và vô đạo đức.

Suy ra, Chị là người chiến thắng. Từ ngày ông Hồ Chí Minh lập ra Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đến nay, bao nhiêu bi thương, bao nhiêu cảnh ngộ, bao người lừng danh chịu oan khuất. Đã mấy ai làm được như Chị.

Cỡ bà Nông Thị Xuân ăn nằm với ông Hồ, đẻ con trai “Nguyễn Tất Trung” dòng dõi nhà “Nguyễn Tất – Nguyễn Sinh’’ mà còn phải chết âm thầm, tức tưởi, không điều tra, không xét xử, không cả mộ chí, gia đình im tiếng, thì Chị thành công lắm rồi.

Từng đó là đủ tầm “Vĩ đại” cho một người mẹ ít học quê mùa. Thôi đi Chị! Đủ rồi! Chị đã hoàn thành nhiệm vụ. Chị dành sức lực và năng lượng vào việc khác có ích hơn. Chị đã mất hết cả rồi, còn gì để mất thêm.

Thưa Chị Loan, đã có hàng triệu bà mẹ Việt Nam mất con, mất chồng oan nghiệt, nhưng mấy ai cất tiếng? Đã có nhiều người lựa chọn cái chết vinh quang hơn sống nhục. Thua keo này, bày keo khác. Trong cái rủi, có cái may.

Chúa bảo “Hỡi những kẻ mệt mỏi, hãy đến cùng ta’’. Tôi sẽ cầu nguyện cho Hải, Chị, cháu Thu Thủy, gia đình và luật sư Phong.

Kính thư,

Hà Nội, Chúa Nhật 10/5/2020

Phạm Nhân

 

 

BAOTIENGDAN.COM

Thư ngỏ gởi chị Nguyễn Thị Loan, mẹ Hồ Duy Hải Bởi AdminTD – 10/05/2020 10-5-2020 Thưa Chị Loan, cháu Thu Thủy, gia đình, và LS Trần Hồng Phong. Cho phép tôi đi thẳng vào vấn đề. Nếu tôi là chị, thì tôi không xin ân xá. Nếu chủ tịch nước…

Nguyễn Hòa Bình – đã hết thời.

Phan Thị Hồng is with Hoang Le Thanh.
Nguyễn Hòa Bình – đã hết thời.

Một cô giáo nông thôn đã nghĩ hưu có viết hằng trăm bài cũng không bằng ông Minh Quang Nguyen viết chỉ vài dòng.

Tiếng nói của ông Minh Quang Nguyen – theo tôi biết – hầu như đó là ý định của cấp rất cao.

Xin giới thiệu bài viết của ông – tuy chỉ vài dòng – nhưng sức nặng tợ ngàn cân.

Đó là điều báo trước ông Chánh án Tòa án Nhân dân Tối cao – Nguyễn Hòa Bình – người vừa chủ tọa Hội đồng Thẩm phán trong phiên tòa giám đốc thẩm vụ án Hồ Duy Hải (bác kháng nghị của Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao và phán quyết y án tử hình Hồ Duy Hải). Ông Nguyễn Hòa Bình sẽ rất nhanh chóng bị hạ bệ.

Mời các bạn cùng đọc và xin chú ý thời điểm sau đại hội 13, số phận của Nguyễn Hòa Bình đã được định đoạt.

* * *

Nội dung bài viết của ông @Minh Quang Nguyen.

*

QUÁ HOANG MANG trước những Thông tin này.!!!!!!!!!!

YÊU CẦU các Cơ quan chức năng LÀM RÕ liệu thông tin này CÓ THẬT hay không.!!!!!!!!!!

Một dòng stt khác cũng của ông:

YÊU CẦU các cơ quan chức năng KIỂM TRA KỸ Thông tin này có ĐÚNG không.?????

NẾU ĐÚNG, hãy LÀM THEO ĐÚNG yêu cầu của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng “Không để lọt vào Trung ương những người giàu nhanh, nhiều nhà, nhiều đất”.!!!!!!!!!!!

(kèm 2 link bài gốc ở cuối bài đăng).

FB Thái Khắc Phú
6 hrs ·

NGUYỄN HÒA BÌNH VÀ KHỐI TÀI SẢN
(nguồn Chân dung quyền lực)

Điểm mặt hàng loạt căn nhà mặt tiền, biệt thự, căn hộ cao cấp của gia đình Chánh án TAND Tối cao Nguyễn Hòa Bình tại Hà Nội

Chưa tính những bất động sản hàng trăm ha đất chiếm được của dân nghèo tại quê nhà Quảng Ngãi, chỉ tính những bất động sản tại nội thành Hà Nội, gia đình ông Chán án TAND Tối cao, Thành viên Ban Chỉ đạo TW về phòng chống tham nhũng Nguyễn Hòa Bình đang sở hữu sơ sơ tới 8 căn nhà mặt tiền, biệt thự và căn hộ cao cấp, cụ thể như sau:

1- Căn nhà mặt tiền 3 tầng tại đường Giải Phóng

Căn nhà mặt tiền 3 tầng lầu tại số 1307 đường Giải Phóng, P. Hoàng Liệt, Q. Hoàng Mai, Hà Nội là nơi ông Viện trưởng Nguyễn Hòa Bình và gia đình đăng ký hộ khẩu thường trú. Năm 2007, sau khi được phong hàm Thiếu tướng, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát, Phó Thủ trưởng cơ quan Cảnh sát Điều tra, Bộ Công an, ông đã xây dựng trái phép căn nhà 3 tầng tại địa chỉ trên. Theo chứng thư thẩm định giá số 13.05.1743/CT ngày 24/5/2014 của Công ty TNHH MTV Tư vấn & Thẩm định giá Sao Mộc, mảnh đất này (không tính giá trị căn nhà vì xây dựng trái phép) trị giá 22,5 tỷ đồng.

2- Căn biệt thự Vinhomes Riverside BL09-02

Ngày 7/5/2013, theo bản hợp đồng số BL09-02/VV/HĐMBBT, ông Nguyễn Hòa Bình và bà Phùng Nhật Hà đã mua căn biệt thự số BL09-02, đường Bằng Lăng 9 trên nền đất rộng 524,30m2 tại khu Vinhomes Riverside với giá 21,8 tỷ đồng, sau đó chi thêm hàng chục tỷ đồng vào việc tôn tạo, sửa chữa và chuyển về cư ngụ tại đây.

3- Căn biệt thự Vinhomes Riverside AD01-58

Cùng ngày ký hợp đồng căn biệt thự BL09-02 nêu trên, ông Nguyễn Hòa Bình cũng đầu tư cho cậu quý tử Nguyễn Việt Anh (sinh ngày 27/9/1990) căn biệt thự số AD01-58 tại đường Hoa Anh Đào 1 trên nền đất rộng 305,89 m2 với giá 13 tỷ đồng theo bản hợp đồng số AD01-58/VV/HĐMBBT ký ngày 7/5/2013. Căn biệt thự này cũng tốn thêm hàng chục tỷ đồng nữa của ông Nguyễn Hòa Bình cho chi phí sửa chữa, hoàn thiện và trang trí nội thất.

4- Căn biệt thự Vinhomes Riverside HP08-33

Căn biệt thự tại số HP08-33, đường Hoa Phượng 8 cũng nằm trong khu Vinhomes Riverside thuộc sở hữu của Nguyễn Tuấn Anh và Hoàng Minh Thủy vừa được mua vào ngày 19/11/2014 trên nền đất rộng 430m2 với giá 18,9 tỷ đồng, hiện đang trong giai đoạn thiết kế.

5- Căn biệt thự Vinhomes Riverside HS06-29

Cũng “có hiếu” không khác gì Vũ Chí Hùng, con rể Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, tháng 12/2014 vừa qua, Nguyễn Tuấn Anh đã “trả ơn” kèm “bịt miệng” gia đình bên vợ vì đã đứng tên giúp hàng loạt doanh nghiệp ma bằng căn biệt thự số HS06-29 trên lô đất rộng 266 m2 tọa lạc tại đường Hoa Sữa 6, khu Vinhomes Riverside với giá 19,9 tỷ đồng, hiện Nguyễn Tuấn Anh cũng đổ thêm kinh phí 1,6 tỷ đồng nữa để đẩy mạnh giai đoạn hoàn thiện. Vợ chồng họa sỹ Hoàng Đăng Định và Nguyễn Thị Hằng đang chuẩn bị rời khu Láng Thượng để về hưởng thụ cuộc sống gần nhà sui gia Chánh án Nguyễn Hòa Bình.

6- Căn E-01, Dự án khu nhà ở thấp tầng số 15, Ngõ 91, Nguyễn Chí Thanh, Đống Đa, Hà Nội

Căn nhà số E-01 thuộc Dự án Khu nhà ở thấp tầng số 15 ngõ 91 Phố Nguyễn Chí Thanh, Quận Đống Đa, Hà Nội do công ty CP Đầu tư & Xây dựng Phú Điền là chủ đầu tư được con dâu ông Chánh án Nguyễn Hòa Bình là Hoàng Minh Thủy đứng tên mua ngày 4/11/2013. Diện tích đất 94,88 m2, tổng diện tích sàn 428,9m2 với giá 10,8 tỷ đồng.

7- Căn hộ 1411 Vincom Centre Hà Nội

Căn hộ số 1411 tại khu căn hộ cao cấp Vincom Centre (114 Mai Hắc Đế, Hà Nội) được Nguyễn Tuấn Anh mua vào ngày 17/5/2009 với giá 6,7 tỷ đồng. Hiện căn hộ đang được vợ chồng Nguyễn Tuấn Anh cho nước ngoài thuê với giá 52 triệu/tháng.

8- Căn hộ C (25.3), tầng 25, Tòa nhà CT1-Vimeco

Vẫn chưa hết, vợ chồng Nguyễn Tuấn Anh và Hoàng Minh Thủy còn sở hữu căn hộ cao cấp số C(25.3), tầng 25, Tòa nhà CT1-Vimeco, Trung Hòa, Cầu Giấy, Hà Nội có diện tích sàn 143,84 m2

Như vậy, thống kê cho thấy tài sản của gia đình ông Nguyễn Hòa Bình, Chánh án TAND Tối cao cũng là khủng khiếp, không thua kém mấy so với gia đình Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. Trong bài trước chúng tôi đã chỉ mặt thủ đoạn của hai cha con ông Nguyễn Hòa Bình nhằm chiếm đoạt đất và nhà của bà con nghèo Quảng Ngãi để làm 2 dự án lên đến gần một ngàn năm trăm tỷ đồng (1.500.000.000.000 VNĐ). Lòng tham của ông Nguyễn Hòa Bình cũng như ông Nguyễn Xuân Phúc là vô hạn, cơ man nào là đất đai như thế nhưng vẫn bằng mọi thủ đoạn gian trá để vơ vét cho mình hàng loạt biệt thự và căn hộ cao cấp như độc giả vừa thấy. Chỉ mới cộng sơ giá trị các biệt thự và căn hộ cao cấp tại nội thành Hà Nội đã lên đến hàng trăm tỷ đồng, chưa tính tại Đà Nẵng và TP.HCM, chưa tính bao nhiêu là đồ cổ, kim cương và đô la giấu trong nhà, chưa tính những cổ phiếu tại các Ngân hàng và các Tập đoàn, chưa tính những khu đất vàng tại Hà Nội nấp dưới danh nghĩa các doanh nghiệp của con trai Nguyễn Tuấn Anh…

Cả gia đình ông Nguyễn Hòa Bình đều là Đảng viên, công chức nhà nước, con thì đứa vừa ra trường, đứa còn đang đi học nhưng sơ sơ về tài sản tính theo bất động sản tại nội thành Hà Nội đã lên đến hàng trăm tỷ như thế, độc giả có thể suy xét tay và cả người của Chánh án TAND Tối cao Nguyễn Hòa Bình xem đã nhúng chàm hay chưa? Chúng tôi sẽ tiếp tục làm rõ trong các phóng sự tới, mong độc giả đón chờ.

Nguồn: Thanh tra Nhân dân

* * *

Ảnh: Chánh Án TAND Tối Cao Nguyễn Hòa Bình tại phiên tòa xét xử Hồ Duy Hải hôm 8.5.2020

Copy từ: Fb Minh Quang Nguyen
https://www.facebook.com/groups/leucuadayto/permalink/3723312291077320/

https://www.facebook.com/groups/leucuadayto/permalink/3722658114476071/

Image may contain: one or more people

Trái chanh Hoàng Duy Hùng đã bị vắt “hết nước”?

Ngoc Luc

Trái chanh Hoàng Duy Hùng đã bị vắt “hết nước”?

Trương Nhân Tuấn

Hoàng Duy Hùng một lần nữa lên BBC rêu rao là Việt Nam Cộng hòa làm mất Hoàng Sa, đảo Ba Bình cũng như một số đảo khác. Có một điều Hoàng Duy Hùng không (muốn) biết là Việt Nam Dân chủ Cộng hòa cũng có trách nhiệm như Việt Nam Cộng hòa trong vấn đề bảo vệ đất nước.

Hiến pháp VNDCCH (cũng như VNCH) qui định, lãnh thổ VN từ Nam Quan đến Cà Mau, bao gồm Hoàng Sa và Trường Sa. Bổn phận duy nhứt của quân đội của một chính phủ là “bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ“.

Việt Nam Cộng hòa đánh không lại Trung Quốc trong trận chiến Hoàng Sa tháng 1/1974 nên thua. Một mặt vì không còn súng đạn, nhiên liệu xăng dầu… cho máy bay, tàu bè… Mỹ sau khi ký hiệp định Paris 1973 xem như phủi tay, không viện trợ cũng không còn quan hệ gì với VNCH nữa. Mặt khác, đau hơn, là VNDCCH đứng về phía giặc Trung Quốc, giúp giặc Trung Quốc một tay đâm sau lưng VNCH.

Còn một số đảo Trường Sa, như đảo Ba Bình, Đài Loan chiếm đảo Ba Bình năm 1956, lúc thẩm quyền về quốc phòng và ngoại giao của VNCH vẫn còn lệ thuộc sâu xa vào Pháp. VNCH muốn chiếm lại cũng không có khả năng chiếm lại. Vấn đề là VNCH không tuyên bố đảo đó thuộc Đài Loan, như chính phủ ông Hồ ủng hộ yêu sách lãnh thổ và hải phận của Trung Quốc ở Hoàng Sa và Trường Sa qua công hàm 14 tháng 9 năm 1958.

Mất Hoàng Sa, vì vậy lỗi tại ai? VNCH bắn hết đạn, chạy hết xăng nên rút. Còn VNDCCH? Thái độ “im lặng” của VNDCCH trong biến cố này, dưới ánh sáng của công pháp quốc tế, thể hiện sự “đồng thuận”, nhìn nhận hành vi xâm lăng lãnh thổ bằng vũ lực của Trung Quốc là chính đáng.

Vậy VNCH và VNDCCH bên nào yêu nước hơn bên nào?

Người bình thường nghe Hoàng Duy Hùng nói chuyện là biết ngay tên này vừa dốt về lịch sử, vừa thiếu kiến thức về luật. Chỉ có hàm hồ lỗ mãng cục súc. Không hiểu sao ông này có bằng luật sư? Còn việc ông này đắc cử “nghị sĩ” bên Mỹ, chắc là “chó táp nhầm ruồi”, chỉ táp được một lần.

Nghe nói dân ở Houston chạy mặt Hoàng Duy Hùng vì thái độ “khạc đờm vào nồi cơm” mà Hùng, cha mẹ Hùng, dòng họ Hùng… vừa mới ăn còn dính kẻ răng. Đây là thái độ phản phúc, tồi tàn của một con người, mà xin lỗi, con thú cũng khó tìm thấy sự phản phúc như vậy.

CSVN sẽ “xài” Hoàng Duy Hùng như “trái chanh”. Hết nước thì bỏ. Theo tôi, kiểu này là trái chanh Hoàng Duy Hùng đã “hết nước” rồi!

Coi bộ dạng Hoàng Duy Hùng nói chuyện trên BBC, vừa lỗ mãng, vừa dốt nát. Ngoài cái thói hàm hồ muốn “ăn tươi nuốt sống người ta” thì kiến thức Hoàng Duy Hùng thua cả cục c*c. Vì cục c*c nó còn có cái đầu!

CSVN càng xài trái chanh Hoàng Duy Hùng thì càng thêm mất uy tín. Sớm bỏ vô thùng rác cho rồi!

Bình Luận từ Facebook

https://baotiengdan.com/…/trai-chanh-hoang-duy-hung-da-vat…/

CỜ VÀNG CỜ TỔ QUỐC DÂN TỘC VIỆT!

Ông Hoàng Duy Hùng ngụy biện cho CSVN toàn tập, ông lớn tiếng cho rằng cờ đỏ sao vàng (cờ Phúc Kiến ngoại bang) lại là cờ TỔ QUỐC DÂN TỘC VIỆT, mời xem phần phỏng vấn chung với Ls Nguyễn Văn Đài và chị Song Chi.

https://www.facebook.com/BBCnewsVietnamese/videos/224985182258632/

Image may contain: 3 people

Ngoc LucFollow

Trái chanh Hoàng Duy Hùng đã bị vắt “hết nước”?
Bởi AdminTD – 06/05/2020
Trương Nhân Tuấn

KẺ NÀO LÀ HUNG THỦ THỰC SỰ? NGUYỄN VĂN NGHỊ LÀ AI?

Image may contain: 1 person, text
Liên Trà

Fb Nguyen Xuan Dien

KẺ NÀO LÀ HUNG THỦ THỰC SỰ? NGUYỄN VĂN NGHỊ LÀ AI?

Vụ án tử tù Hồ Duy Hải: Đơn tố giác đối tượng Nguyễn Văn Nghị của gia đình Hồ Duy Hải

LS Trần Hồng Phong: Từ tháng 5-2015, gia đình Hồ Duy Hải đã gửi lá đơn dưới đây đến Tòa án và Viện kiểm sát nhân dân tỉnh Long An, tố giác một người tên là Nguyễn Văn Nghị có dấu hiệu là hung thủ trong vụ án Bưu điện Cầu Voi mà Hồ Duy Hải bị kết án tử hình và đang kêu oan. Tới nay vẫn chưa có kết quả giải quyết của các cơ quan chức năng. Xét rằng một mạng người có thể chết oan là không thể chấp nhận được, và gây nguy hại cho uy tín của nền tư pháp nước nhà, nên chúng tôi quyết định công khai lá đơn này.
———————
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc
Long An, ngày 11 tháng 5 năm 2015

ĐƠN TỐ GIÁC TỘI PHẠM

(V/v: Ông Nguyễn Văn Nghị có nhiều dấu hiệu là người
đã giết hại hai nữ nhân viên tại Bưu điện Cầu Voi)

Người tố giác: NGUYỄN THỊ LOAN, sinh 1963
Địa chỉ: ấp 1, xã Nhị Thành, huyện Thủ Thừa, tỉnh Long An.

NỘI DUNG ĐƠN

I. Nhiều bài báo phản ánh Nguyễn Văn Nghị có mặt tại Bưu điện Cầu Voi tối 13/1/2008 và có liên quan đến vụ giết người:

1. Tóm tắt vụ án:
2. Nội dung đăng trên báo chí về sự liên quan của Nguyễn Văn Nghị:
* Báo Thanh Niên:
* Báo Người Lao Động:
* Báo Pháp luật Việt Nam:
II. Kết luận chủ quan và sai lầm về thời gian gây án của Cơ quan điều tra tỉnh Long An:
1. Dấu hiệu “thức ăn đã nhuyễn” cho thấy hai nạn nhân phải bị giết sau 22 giờ đêm:
2. Máu của hai nạn nhân không thể chưa đông/ khô sau hơn 13 giờ kể từ thời điểm chết:
3. Tình tiết mới: Lúc 22h tầng 1 Bưu Điện còn đèn sáng với nhiều nghi vấn
4. Sự mâu thuẫn trong lời khai về thời điểm nghe tiếng kêu và thời điểm Vân mua trái cây chưa được làm rõ:

III. Phân tích về khả năng phạm tội của Nguyễn Văn Nghị

1. Về ý thức chủ quan:
2. Những dấu hiệu khách quan:
2.1. Nguyễn Văn Nghị chắc chắn đã có mặt tại Bưu điện Cầu Voi.
2.2. Tình tiết Nghị có mặt tại quán cà phê lúc khoảng 20h10’ không/chưa đủ cơ sở để kết luận Nghị ngoại phạm.
2.3. Vì sao Nghị phải bỏ trốn?
2.4. Kết luận giám định về việc thức ăn đã tiêu hóa trong dạ dày hai nạn nhân và nhiều tình tiết khác cho thấy rõ khả năng hai nạn nhân đã bị sát hại vào khoảng từ 21h trở về sau.
2.5. Ánh đèn sáng trên lầu 1 Bưu điện vào lúc 22h đêm cho thấy ít nhất một trong hai nạn nhân đã ở trên lầu trong đêm hôm xảy ra án mạng.
2.6. Cửa đi lên lầu 1 bị khóa cho thấy có sự bất thường và khả năng có dấu vết tội phạm.
2.7. Dấu vân tay của ai?
2.8. Dấu dép trên mặt ghế
2.9. Các “vét bầm” ở chân nạn nhân Hồng
2.10. Ai đã mang mút xốp đến bưu điện Cầu Voi, phải chăng mút xốp dùng để gói “con dao còn mới tinh”?
2.11. Ai đã tắt đèn tại Bưu Cục trong đêm xảy ra vụ án?
2.12. Có đúng là Hồ Duy Hải đã đưa tiền cho Vân đi mua trái cây?

IV. Hàng loạt sai sót và vi phạm thể hiện dấu hiệu “chạy tội” cho Nguyễn Văn Nghị

1. Việc có mặt ở quán cà phê lúc 20h10’ không phải là tình tiết ngoại phạm của Nguyễn Văn Nghị
2. Vì sao Nguyễn Văn Nghị không được đưa vào danh sách “nhân chứng” – kể cả trong trường hợp Hồ Duy Hải là hung thủ?
3. Vì sao không tiến hành đối chất, làm rõ thời gian gây án?
4. Vì sao toàn bộ thông tin có liên quan đến Nguyễn Văn Nghị đều bị rút khỏi hồ sơ vụ án?
5. Vì sao không tiến hành việc cho Nguyễn Văn Nghị nhận dạng hung thủ?
6. Vì sao không giám định vân tay của Nguyễn Văn Nghị?

V. Những tình tiết oan sai cơ bản của Hồ Duy Hải

1. Dấu vân tay thu giữ tại hiện trường không phải là của Hồ Duy Hải:
2. Không có ai nhận diện Hồ Duy Hải có mặt tại bưu điện Cầu Voi vào buổi tối xảy ra vụ án:
3. Qui kết giết người bằng dao, ghế nhưng không hề thu giữ được tang vật nào:
4. Chỉnh sửa lời khai, biên bản trái qui định, làm sai lệch hồ sơ vụ án:

VI. Kiến nghị:

1. Làm rõ tình tiết đêm 13/1/2008, sau khi rời khỏi quán cà phê (lúc khoảng 20h10) Nguyễn Văn Nghị đã làm gì? Ở đâu?
2. Làm rõ tình tiết ánh đèn sáng trên lầu 1 lúc 22h tối 13/1/2008. Ai đã lên lầu 1 và cắt điện tại Bưu điện Cầu Voi tối 13/1/2008?
3. Làm rõ thời gian chết của hai nạn nhân. Qua đó xác định chính xác thời gian gây án của hung thủ.
4. Tiến hành giám định vân tay đối với Nguyễn Văn Nghị so sánh với mẫu dấu vân tay của hung thủ thu giữ tại hiện trường.
5. Làm rõ lý do vì sao không triệu tập Nguyễn Văn Nghị làm nhân chứng và rút toàn bộ thông tin, lời khai của Nguyễn Văn Nghị ra khỏi hồ sơ vụ án.

‘Luật sư ơi, cứu con’

Ngô Thị Thứ

‘Luật sư ơi, cứu con’

Thứ bảy 20/10/2012 15:53 GMT + 7

Có vụ án thật kỳ lạ. Kỳ lạ đến mức làm cho những người tham gia nghĩ rằng tòa chỉ muốn kết án cho xong việc và bị cáo dường như bị sắp xếp để chết thay cho hung thủ thực sự.

  1. Tôi nhận lời bào chữa cho Hồ Duy Hải, bị cáo trong vụ án hai nữ nhân viên Bưu điện Cầu Voi (huyện Thủ Thừa, tỉnh Long An) bị sát hại đầu năm 2008, trong tâm trạng khó tả. Bởi lẽ, sự man rợ của hung thủ khi cướp đi sinh mạng hai người mà báo chí đã thông tin khiến tôi cũng như nhiều người đều mong muốn kẻ thủ ác sớm phải đền tội thích đáng. Đã định từ chối, nhưng ánh mắt như van lơn, tìm kiếm sự chia sẻ của hai người phụ nữ (một là mẹ, một là dì ruột của bị cáo), và giọng nói ngèn nghẹn, cầu cứu của họ “Oan con tôi lắm, cháu không giết người, cháu không đáng phải chịu tội” đã khiến tôi thay đổi ý định, với lời khẳng định: “Tôi chỉ nhận lời đọc hồ sơ vụ án, nếu phát hiện oan sai, mới nhận bào chữa cho Hải, nếu không thì sẽ từ chối”. Gia đình đồng ý.

Bị cáo Hồ Duy Hải trước tòa

  1. Hai lần đầu gặp trong trại tạm giam của Công an tỉnh Long An, dù tôi đã thuyết phục, thậm chí có khi như năn nỉ, Hải chỉ lặng câm, không một lời nói, mắt luôn hướng về hai chiến sĩ đang giám sát sự tiếp xúc của luật sư với bị can đầy lo sợ. Lẽ thường, bị can phải tranh thủ thời gian gặp ngắn ngủi để trình bày sự thật, hoặc thanh minh với hy vọng luật sư sẽ giúp mình vô tội hay giảm nhẹ tội, nhưng đây chỉ là sự im lặng! Nghiên cứu kỹ hồ sơ vụ án, tôi thấy có nhiều sai sót, mâu thuẫn. Chẳng hạn, kết luận giám định của Phòng Kỹ thuật Hình sự Công an Tỉnh Long An khẳng định: “Các dấu vân tay thu được tại hiện trường vụ án không phát hiện trùng với điểm chỉ 10 ngón trên chỉ bản của Hồ Duy Hải”.

Vậy đó là vân tay của ai? Ai mới là hung thủ thật sự? Vì sao cơ quan điều tra không truy tìm trong tàng thư căn cước để tìm chủ nhân của dấu vân tay để lại hiện trường? Hay như, con dao, cái thớt được cho là hung khí gây án cũng không được thu giữ, dù khi khám nghiệm hiện trường, cơ quan điều tra làm khá kỹ (thu được cả những sợi tóc, cọng bún, hạt cơm khô, vết máu…), để rồi đến 5 tháng sau mới cho người đi mua về để mô phỏng tang vật, thậm chí còn sửa chữa kích thước con dao trong biên bản ghi lời khai của một nhân chứng, để làm cơ sở kết tội Hải… Những mâu thuẫn, sai sót đó, cùng với sự im lặng bất thường của bị can càng thôi thúc tôi muốn tìm hiểu sự thật vụ án. Tôi trở lại gặp Hải lần thứ ba. Động viên, giải thích, thuyết phục mãi, thậm chí có lúc phải dọa: “Cháu không nói ra, thì sẽ bị tử hình mà không ai cứu được”, Hải mới nói được mấy câu: “Con không giết người. Con không làm gì cả. Oan con lắm. Luật sư ơi, cứu con”. Rồi đột nhiên, mặt mày Hải nhăn nhúm lại như phải chịu đau đớn tột cùng vì một tác động từ đâu đó. Nhiều lần gặp Hải trong trại tạm giam sau đó đều tương tự như thế. Những lời kể lõm bõm, nhỏ giọt, ánh mắt thất thần, hãi hùng, lo sợ cho tôi cảm nhận dường như Hải không dám nói ra sự thật vì sự đe đọa nào đó.

  1. Tôi chuẩn bị thật kỹ hồ sơ cho ngày xét xử sơ thẩm cuối tháng 11 năm 2008. Điều lạ là, dù gia đình bị cáo Hải đã nhờ tôi làm luật sư bào chữa, nhưng tại tòa vẫn có thêm một luật sư được chỉ định bào chữa cho Hải. Dù đây là việc vi phạm tố tụng, nhưng tôi thầm nghĩ, dù sao có đồng nghiệp hỗ trợ vẫn hơn và yên tâm trình bày phần bào chữa trong đó nêu ra 41 điểm sai sót trong quá trình điều tra, truy tố và khẳng định cơ quan điều tra đã suy diễn dựa vào hiện trường và lời khai của bị cáo, dù lời khai đó có nhiều điểm không phù hợp với thực tế khách quan vụ án, đồng thời đề nghị tòa trả hồ sơ vụ án, điều tra lại để xác định chính xác hung thủ, không để oan sai cũng như lọt tội.

Đại diện VKS hôm đó, không tranh luận mà chỉ đọc lại cáo trạng, đồng thời cũng thừa nhận có nhiều sai sót nhưng “không thể làm lại nữa vì đây là án điểm, thời gian kéo dài lâu, dư luận bức xúc”! Điều lạ và thật lạ là, luật sư đồng nghiệp được chỉ định bào chữa cho Hải, chẳng những không bào chữa mà mau mắn nhận tội thay thân chủ và chỉ mong được giảm án từ tử hình xuống còn chung thân trong khi chính bị cáo lại kêu oan tại Tòa! Giờ giải lao, trước khi tranh luận, tôi có trao đổi với luật sư này những nội dung mâu thuẫn, sai sót, vi phạm, thì bất ngờ vị này thốt ra: “Ông nói gì được thì nói, ở đây tôi bị kẹt (?!)”. Chưa hết, sau phần trình bày của tôi, luật sư đồng nghiệp còn “buộc tội” than chủ khi cho rằng “Dấu vân tay của bị cáo không trùng với vân tay thu được tại hiện trường thì bỏ không sử dụng chứ đâu có gì (!?)” Rồi hội đồng xét xử cũng bỏ qua những sai phạm trong điều tra, truy tố để tuyên tử hình bị cáo. Đến khi xét xử phúc thẩm cũng thế, dù thừa nhận có nhiều thiếu sót của các cơ quan tiến hành tố tụng, nhưng vẫn kết án tử hình Hồ Duy Hải.

  1. Từ ngày nhận lời bào chữa cho Hồ Duy Hải, tôi có điều kiện để tìm hiểu về nhân thân của thân chủ. Ông nội Hải là cán bộ miền Nam tập kết, được tặng thưởng Huân chương kháng chiến hạng Nhất, Huy hiệu 50 năm tuổi Đảng. Bà nội cũng được tặng thưởng Huân chương kháng chiến hạng Nhì. Còn cố ngoại của Hải lại là Bà mẹ Việt Nam anh hùng. Gia đình cô dì, chú bác cả hai bên đều là những người lương thiện, nông dân cần cù, chất phác. Nhiều khi tôi cứ tự hỏi, liệu một cây lành có sinh trái đắng?

Riêng Hải lại có nhiều thiệt thòi. Bố mẹ ly dị với nhau lúc Hải mới lên 5 khi bố có vợ khác. Buồn phiền chuyện tình cảm, mẹ Hải ra nước ngoài lam lũ kiếm sống. Hơn 4 năm rưỡi qua, kể từ ngày con bị bắt và kết án tử hình, người phụ nữ ấy suy sụp hẳn, già cỗi và gày còm. Đôi chân chị đã bươn chải khắp nơi để kêu oan cho con. Đã hai lần nguyên Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết, khi còn tại nhiệm, có ý kiến đề nghị các cơ quan chức năng xem xét, làm rõ vụ việc để tránh oan sai, nhưng sự việc gần như rơi vào im lặng. Chỉ có, TAND Tối cao trả lời, nhưng lại căn cứ vào những tài liệu có nhiều sai sót, bất cập để khẳng định việc kết án tử hình Hồ Duy Hải là có căn cứ.

Dù không phải là thẩm phán, nhưng với những chứng cứ rõ ràng và bằng niềm tin nội tâm, tôi thật sự không tin Hải là người đã cầm dao cắt cổ hai nạn nhân như kết luận điều tra và cáo trạng. Hung thủ thật sự là ai? Hải đã phạm tội gì và đáng nhận hình phạt nào trong vụ án trên, khi lời kêu oan của bị cáo “Luật sư ơi, cứu con!”, cứ mãi ám ảnh tôi. Giả sử, nếu tiếng kêu oan không thấu trời xanh, thì có lẽ tôi chỉ có thể tự an ủi mình, có lẽ đó là định mệnh!

Luật sư Nguyễn Văn Đạt

Nguồn:

https://baonga.com/luat-su-oi-cuu-con.html

Mẹ Ơi, Mẹ Có Biết, Con Thương Mẹ Không ?

Image may contain: 2 people
Kha Ngo Van

Mẹ Ơi, Mẹ Có Biết, Con Thương Mẹ Không ?

Đã 12 năm trôi qua, người mẹ ấy vẫn kiên trì đội đơn tìm đến các cửa công quyền kêu oan cho con. Tài sản dần tan, tuổi xuân chẳng màng, sự héo hon rút vào trong thân thể người mẹ vốn gầy gò và đôi mắt, vì không còn nước để rơi, như xát vào nỗi oan khiên, bật lên tiếng uất nghẹn tột cùng hết năm này đến năm khác…

Ngày mai, Tòa án xét xử giám đốc thẩm vụ án Hồ Duy Hải, với cáo buộc “giết người, cướp tài sản” tại Bưu điện Cầu Voi sẽ diễn ra trong ba ngày, từ ngày 06/05/2020 đến 08/05/2020.

Người mẹ nào cũng có những trăn trở lo lắng và đau cùng với những nỗi đau của con. Vì con, họ sẵn sàng làm mọi sự, gánh những gánh nặng lo toan, cam chịu mọi sự tệ hại xảy đến cho mình.

Nếu cả thế giới chống lại con, đổ vấy cho con, muốn tiêu diệt con, vẫn còn mẹ bên con, kiên trì đòi công lý và công bằng cho con. Có người mẹ nào không thương con, không muốn những điều tốt đẹp cho cuộc đời con, không muốn sống một cuộc sống tràn ngập yêu thương, bình an và hạnh phúc bên con?

Nếu hạnh phúc đòi phải tạo lập mới có, thì hạnh phúc cũng đòi phải có sự chấp nhận hy sinh. Nếu trên thế gian này, không có nỗi đau nào giống nỗi đau nào, thì nỗi đau của những người mẹ lại giống hệt nhau, bởi nó xuất phát từ trái tim yêu thương trọn vẹn dành cho con.

Hạnh phúc và những nỗi đau vì yêu thương ấy hình như có sự liên kết hữu cơ với nhau và tỷ lệ thuận với nhau về mức độ vô biên của chúng, mà sự chịu đựng mọi gian truân vất vả là cái giá cho sức bền của lòng yêu thương ấy. Chính sự hy sinh cao cả của người mẹ cho thấy chiều cao hạnh phúc và chiều sâu của những nỗi đau cam chịu trong sự mênh mông khôn sánh của tình mẹ thương con.

Trong bức tranh ảm đạm của các phiên tòa bất công vô pháp, trái lẽ Trời và nghịch lòng người đã xảy ra ấy, hình ảnh người mẹ khắc khổ, mệt mỏi, ngồi bệt bên vệ đường kêu oan cho con, với tiếng khóc khan đã thấu đến Trời cao, như đã từng làm chạnh lòng mọi người.

Người mẹ ấy với nỗi đau hình như đã hòa quyện làm một với những người mẹ trên cõi đất Việt tang thương này, khi những người con vô tội của họ cũng đang phải chịu tù đày vì những bản án bất công do Nhà cầm quyền Cộng sản gây ra.

Ngày mai, những bằng chứng vô tội của tử tù Hồ Duy Hải đã tập hợp lại, phiên tòa Giám đốc thẩm đầu tiên vụ án Hồ Duy Hải mở ra. Dù đàng sau vụ án này có phải là sự đấu đá của các thế lực trong bộ máy Chính quyền, và số phận sau cùng của Hồ Duy Hải được tòa phán quyết thế nào, những người tha thiết với sự thật và công bằng vẫn dõi theo, và cùng với người mẹ đau khổ ấy hướng vọng trời cao, với hy vọng công lý trở lại với pháp đình, để tử tù Hồ Duy Hải có cơ hội “Rồi một chiều nào đó, anh về nhìn mẹ yêu, nhìn thật lâu, rồi nói, nói với mẹ rằng mẹ ơi. Mẹ ơi! Mẹ có biết hay không? Biết là, biết là con thương mẹ không?” (thơ Nhất Hạnh)

(Ảnh Internet)

Cậu bé “phù thủy” da bọc xương, từng bị hắt hủi, suýt chết bên lề đường sau 4 năm giờ đã có cuộc sống khiến ai cũng kinh ngạc

Cậu bé “phù thủy” da bọc xương, từng bị hắt hủi, suýt chết bên lề đường sau 4 năm giờ đã có cuộc sống khiến ai cũng kinh ngạc

Cậu bé Nigeria 2 tuổi từng ở bên bờ vực cái chết, bị gia đình và xã hội hắt hủi sau khi được giải cứu đã có cuộc sống thay đổi hoàn toàn.

Vào đầu năm 2016, bức ảnh một cậu bé Nigeria da bọc xương vì suy dinh dưỡng nặng, trên người không mảnh áo che thân, đang được một người phụ nữ cho uống nước đã gây chấn động thế giới vào thời điểm đó.

Cậu bé ấy đang gần như bị chết đói sau gần 8 tháng bị gia đình bỏ rơi, xã hội hắt hủi vì họ cho rằng em là một “phù thủy”. Đứa trẻ phải tìm thức ăn dư thừa trong rác thải của người dân để sống sót qua ngày.

Bức hình năm 2016 gây chấn động thế giới.

Còn người phụ nữ đã giúp đỡ đứa trẻ ấy là cô Anja Ringgren Lovén, đến từ Đan Mạch, người sáng lập ra Quỹ cứu trợ giáo dục và phát triển cho trẻ em châu Phi (ACAEDF). Người phụ nữ giàu tấm lòng vị tha ấy đã quyết định nhận nuôi đứa trẻ và đặt tên cho em là Hope, có nghĩa là Hy Vọng.

Kể từ đây, cuộc đời của cậu bé Hope đã bước sang một trang mới khác. Hope đã được sống trong trại trẻ mồ côi do Lovén và chồng thành lập ra để cưu mang, bao bọc những đứa trẻ có số phận bất hạnh. Ngoài ra, Lovén còn nhận Hope làm con nuôi. Chính hành động đầy nhân văn cao cả ấy, Lovén đã vượt qua cả Tổng thống Barack Obama để được vinh danh là người truyền cảm hứng nhất thế giới năm 2016.

Cô Anja Ringgren Lovén quyết định nhận nuôi cậu bé bị bỏ rơi, gần như không còn sự sống.

4 năm sau, cậu bé Hope giờ đây đã có diện mạo và cuộc sống hoàn toàn khác so với trước kia khiến nhiều người phải kinh ngạc. Cậu bé không chỉ được ăn no mặc ấm, có nhiều người thương yêu ở bên cạnh mà em còn được tạo điều kiện phát triển như bao đứa trẻ khác. Không còn là cậu bé da bọc xương, giờ đây Hope đã cao lớn và chững chạc hơn rất nhiều cùng nụ cười tươi vui vẻ luôn nở trên môi.

Vào năm 2019, cô Anja Ringgren Lovén chia sẻ rằng Hope rất yêu thích thể thao, cậu bé còn đại diện cho đội của mình để tham dự cuộc thi thể thao của trường. Cậu bé rất thích đến trường và năng nổ tham gia các trò chơi vận động tại mái nhà tình thương của mẹ nuôi. Cô Anja Ringgren Lovén cũng tích cực chia sẻ hình ảnh của Hope và những đứa trẻ mà cô cưu mang lên trên mạng xã hội.

Qua đó, mọi người đều có thể nhận thấy rằng Hope cùng các bạn của mình đang được sống trong một mái ấm hạnh phúc, luôn tràn ngập tiếng cười. Các em được vui chơi học hành như bao bạn bè trang lứa khác.. Câu chuyện của Hope và người mẹ nuôi vĩ đại là minh chứng rõ nhất cho việc chỉ cần có tình yêu thương, tấm lòng nhân đạo thì có thể giúp thay đổi cuộc sống trở nên tốt đẹp, không còn đau khổ hay bi thương.

Cậu bé Hope (ở giữa) chững chạc, bảnh bao bên các bạn.

Cậu bé luôn nở nụ cười trên môi.

Hope là minh chứng cho thấy sức mạnh của tình yêu thương lớn lao như thế nào.

 

Hope đang có cuộc sống hạnh phúc bên người mẹ nuôi giàu tình thương của mình.

Nguồn: Facebook, Allafrica

From: Duong, Paul H  

Gói cứu trợ thứ 2 của Mỹ: ‘Tiểu thương nên gấp rút vay tiền’

Các tiệm làm nail của người Việt có thể xin vay tiền trong gói cứu trợ này

Các tiểu thương người Việt ở Mỹ nên gấp rút làm hồ sơ xin vay trước khi gói cứu trợ thứ hai cạn tiền và nên liên hệ các ngân hàng nhỏ ở địa phương thì sẽ có cơ hội được vay cao hơn là thông qua các ngân hàng lớn, một kinh tế gia nói với VOA.

Quốc hội Mỹ trong tuần trước vừa thông qua gói cứu trợ thứ hai trong mùa dịch Covid-19 trị giá 480 tỷ đô la mà chủ yếu là để cứu trợ các doanh nghiệp nhỏ. Trong đó, 320 tỷ đô la thuộc gói Chương trình Bảo vệ Tiền lương (PPP) để cho tiểu thương vay trả lương cho nhân viên mà số tiền vay này có thể được cho luôn nếu đáp ứng một số điều kiện.

Điều kiện được miễn nợ

Trước đó, gói cứu trợ trị giá 2.200 tỷ đô la mà Mỹ thông qua trong tháng trước cũng dành riêng 350 tỷ cho chương trình PPP này nhưng số tiền đó nhanh chóng cạn kiệt trong khi nhu cầu được vay của các tiểu thương quá lớn.

Tiểu thương (small businesses) ở đây được quy định là những doanh nghiệp thuê mướn ít hơn 500 nhân công. Rất nhiều người gốc Việt hiện đang sở hữu các nhà hàng, siêu thị, tiệm tóc, tiệm móng, công ty sửa chữa nhà… thuộc nhóm được hưởng lợi từ gói cho vay này.

Theo đó, các tiểu thương được vay đến hai năm với lãi suất 1% tổng số tiền là gấp 2,5 lần chi phí tiền lương họ phải chi trả trong 1 tháng, tính trung bình cho 12 tháng gần nhất, hoặc trung bình 2 tháng đối với doanh nghiệp mới mở (chỉ tính lương cho nhân viên chính thức, không tính nhân công hợp đồng).

Sau hai tháng, nếu tiểu thương chứng minh được là ít nhất 75% số tiền vay này họ đã dùng để trả lương cho nhân viên, kể cả nhân viên chính thức lẫn nhân viên hợp đồng, và họ không sa thải nhân công nào thì họ sẽ được miễn nợ hoàn toàn đối với số tiền đã trả lương đó và chính phủ sẽ đứng ra lãnh số nợ đó cho họ.

Trong khi đó, số tiền vay còn lại (25%), họ sẽ vẫn phải trả cho ngân hàng. Số tiền này có thể được dùng để trang trải chi phí thuê mướn mặt bằng, tiền điện nước…

Trong đợt 1, có một số tiểu thương gốc Việt đã vay được số tiền cứu trợ này nhưng vẫn còn rất nhiều doanh nghiệp, chủ yếu là các tiểu thương nhỏ lẻ với rất ít nhân công, vẫn loay hoay làm thủ tục và vẫn chưa vay được.

Doanh nghiệp nhỏ yếu bị bất lợi

Trao đổi với VOA từ Dallas, Texas, Giáo sư-Tiến sỹ Khương Hữu Lộc, người đang giảng dạy chương trình MBA tại Keller Graduate School of Management và có trên 20 năm làm giám đốc tài chính cho các tập đoàn lớn của Hoa Kỳ, phân tích rằng để tiếp cận được gói cứu trợ này, cùng là tiểu thương nhưng các doanh nghiệp có quy mô lớn có lợi thế hơn nhiều.

“Họ nắm vững các đòi hỏi, họ có giám đốc tài chính, có ban kế toán, có luật sư sẵn sàng hoàn tất các giấy tờ và làm thủ tục rất nhanh chóng. Đòi hỏi cái gì thì họ cũng nộp đúng, nộp đủ một cái vèo nên thành ra hồ sơ của họ được xử lý trước,” ông Lộc nói.

Ngoài ra, những doanh nghiệp này, thường là có từ 400 nhân viên trở lên cho đến 500 người, sẽ nộp đơn xin vay qua những ngân lớn, mà những ngân hàng này ‘không xử lý hồ sơ của những công ty bé li ti chỉ với 20-30 người mà ưu tiên những công ty trước nay đã có làm ăn với họ’, ông giải thích.

Trong khi đó, các tiểu thương quá nhỏ ‘không nắm thủ tục nên nộp thiếu cái này, cái kia hay trả lời không đúng trong khi thủ tục có nhiều cái lắt nhắt, rối rắm’, ông Lộc nói thêm. Không những thế, các ngân hàng lớn không có nhân viên để liên lạc người xin vay để thông báo là hồ sơ cần chỉnh sửa như thế nào nên nhiều hồ sơ của tiểu thương nộp vào bị ngâm để đấy, cũng theo lời vị giáo sư này.

Ngay cả khi các tiểu thương cò con ‘nộp đúng, nộp đủ hết’ thì vẫn có khả năng không vay được trong trường hợp các ngân hàng lớn bị quá tải. Khi đó, họ sẽ ưu tiên cho những khách hàng mà họ đã quen biết, làm ăn từ trước.

Một số tiểu thương của người Việt không biết nộp hồ sơ làm sao nên ‘cũng chẳng nộp’ trong đợt cứu trợ thứ nhất, ông Lộc nói. Trong khi những tiểu thương dạng này lại là thành phần khốn khó nhất cần được hỗ trợ nhất còn những tiểu thương lớn dù sao họ cũng có tài chính mạnh hơn rất nhiều, ông Lộc phân tích.

‘Đánh giá thấp’ nhu cầu

Về lý do chính quyền Mỹ phải bổ sung thêm một số tiền lớn như vậy để cứu trợ tiểu thương sau khi đã tung ra 350 tỷ trong đợt một, ông Lộc cho rằng chính quyền ‘đã đánh giá thấp nhu cầu’.

“Chính quyền cho rằng nhiều tiểu thương lớn mạnh, rất có tiền sẽ không xin vay. Nhưng đó là suy nghĩ ngây thơ,” ông nói.

Theo lời ông giải thích thì do đây là ‘gói vay được miễn nợ dành để trả lương nhân viên’ nên mặc dù nhiều tiểu thương lớn có đủ tiền trả lương nhân viên nhưng họ vẫn muốn vay để lấy tiền đó trả lương nhân viên rồi sau đó được miễn nợ, còn tiền của họ họ sẽ ‘dùng vào chuyện khác’.

“Nếu vay bình thường (không được miễn nợ) thì họ sẽ không vay đâu,” ông nói thêm và cho biết những công ty có quy mô trên 400 người thì số tiền họ cần vay để trả lương rất lớn nên chẳng mấy chốc con số 350 tỷ của gói cứu trợ thứ nhất ‘sẽ đi vèo’.

Ngoài ra, có những tiểu thương rất nhỏ, ít giao dịch với ngân hàng hoặc thậm chí chỉ làm bằng tiền mặt và không có tài khoản với ngân hàng luôn thì ‘không có ngân hàng nào chấp nhận cho vay cả’. Những đối tượng này không được hưởng gì từ gói cứu trợ thứ nhất cho nên mới cần đến gói thứ hai.

‘Nên tìm đến ngân hàng nhỏ’

Ông cho biết trong đợt 1 vừa qua, có một số tiểu thương người Việt như chủ xưởng may, chủ siêu thị ‘đã vay được mấy trăm ngàn đô vì nhân công họ nhiều’. Tuy nhiên, ông biết có ‘rất nhiều tiểu thương người Việt nộp đơn xong rồi không ai trả lời gì hết mà cũng không nộp lại được trong khi liên lạc thì cũng không ai biết gì hết’.

“Cộng đồng người Việt phải gấp rút làm hồ sơ vì theo tiên đoán thì số tiền này có thể hết vèo sớm,” ông khuyến cáo.

Điều quan trọng nhất, ông Lộc khuyên, là không nên xin qua các ngân hàng lớn như Bank of America, JP Morgan Chase hay Wells Fargo mà tìm các ngân hàng địa phương nhỏ để xin vay.

“Những ngân hàng nhỏ họ cần có khách hàng vay gói PPP này, cho nên nếu mình nộp hồ sơ có thiếu giấy tờ gì họ sẽ báo cho mình biết để mình bổ sung,” ông giải thích. “Nếu nộp đúng, nộp đủ thì họ xử lý nhanh lắm. Trong khi nếu nộp hồ sơ qua ngân hàng lớn, nộp thiếu thì không ai thèm quan tâm, còn nộp đủ lại có nguy cơ bị kẹt do quá tải.”

“Nếu quý vị có tài khoản với 2, 3 ngân hàng thì nên chọn ngân hàng nhỏ có kiểm chứng là được SBA (tức Cục Quản lý Doanh nghiệp Nhỏ) chuẩn thuận để nộp đơn qua hệ thống của họ thì sẽ đi nhanh hơn,” ông khuyên. (21:00)

Đối với những tiểu thương đã nộp đơn qua ngân hàng lớn trong đợt đầu mà không thấy phản hồi gì hết thì ông Lộc cho là ‘kể như tiêu tan rồi’và nên tìm kiếm những người có làm ăn hay quen biết với ngân hàng nhỏ giới thiệu để xin vay.

Sẽ rót thêm tiền cho dân?

Về gói cứu trợ phát tiền trực tiếp cho người dân, sau đợt đầu phát 1.200 đô la một lần duy nhất cho những ai có thu nhập thấp, ông Lộc cho rằng sẽ có 50% khả năng chính phủ sẽ phát tiền cho dân vì ‘1.200 đô la chẳng thấm vào đâu’.

Nguyên nhân mà ông chỉ ra là do nạn thất nghiệp Mỹ tăng cao chưa từng thấy cộng với kinh tế suy thoái nên Chính phủ phải cho thêm tiền dân để kích thích chi tiêu và kéo kinh tế khỏi nạn suy thoái.

Theo ông, có thể lần này chính phủ sẽ chi ít hơn với thời gian lâu hơn, chẳng hạn như 600 đô la một tháng trả trong vòng 2-3 tháng, hoặc ‘trả 50-60 đô la mỗi tuần cho những ai phải ở nhà để đảm bảo an toàn’.

Trên thực tế, số tiền 1.200 đô la cộng với trợ cấp thất nghiệp của tiểu bang dao động 200-500 đô la mỗi tuần tùy bang cộng với 600 đô la mỗi tuần tiền trợ cấp thất nghiệp của liên bang, nhiều người thất nghiệp có thu nhập còn cao hơn khi họ đi làm.

Về khả năng số tiền trợ cấp này sẽ khiến nhiều người có động lực không quay trở lại làm việc, ông Lộc thừa nhận rằng trong số 28 triệu người thất nghiệp hiện nay ở Mỹ ‘sẽ có người muốn bị sa thải để lãnh tiền trợ cấp nhiều hơn’.

“Việc bơm tiền rất nhanh một mặt giúp người dân có niềm tin để giảm bớt khủng hoảng nhưng hệ lụy rõ ràng là sẽ khuyến khích những người lương ít ở nhà và không đi làm trong thời gian ngắn,” ông giải thích.

Nhưng những người có tầm nhìn sẽ không ở nhà, ông nói thêm. “Nếu có cơ hội làm việc mà họ không đi làm thì sau này thất nghiệp tăng lên thì tương lai họ sẽ ra sao.”

Ông Lộc nói với gói cứu trợ 480 tỷ này cộng với gói 2.200 tỷ đô la trước đó thì ‘chắc chắn Mỹ sẽ thâm hụt ngân sách’.

“Hiện tại Mỹ đã thiếu nợ 24.000 tỷ đô, đã nhiều hơn GDP. Có nợ thêm 2-3 ngàn tỷ nữa thì cũng vẫn là nhiều hơn GDP.”

Do đó, giải pháp của chính phủ Mỹ, ông dự đoán, là bán trái phiếu để vay mượn thêm – việc này khiến Mỹ phải trả thêm tiền lãi. Hoặc ‘có thể in thêm tiền’ nhưng việc này ‘có thể giảm bớt giá trị đồng tiền, đẩy lạm phát lên cao.

VOATIENGVIET.COM

Gói cứu trợ thứ 2 của Mỹ: ‘Tiểu thương nên gấp rút vay tiền’

Các tiểu thương người Việt ở Mỹ nên gấp rút làm hồ sơ xin vay trước khi gói cứu trợ thứ hai cạn tiền và nên liên hệ các ngân hàng nhỏ ở địa phương thì sẽ có cơ hội được vay cao hơn là thông qua các ngân hàng lớn, một kinh tế…

  NẾU TÔI ĐƯỢC CẦM CÂY BÚT, TÔI KHÔNG BAO GIỜ VIẾT BÁO NHƯ CÁC ANH!

NẾU TÔI ĐƯỢC CẦM CÂY BÚT, TÔI KHÔNG BAO GIỜ VIẾT BÁO NHƯ CÁC ANH!

Tôi sẽ tự đặt vị trí, công việc, tầm cỡ, năng lực, và điều kiện, uy tín… sự chân thật, sắc bén của ngòi bút lên hàng đầu để viết bài.

Tôi sẽ không và không bao giờ viết thuê cho ai, viết theo định hướng cho ai hoặc viết theo đơn đặt hàng của ai đó bắt chấp sự thật:

– Không viết cho có;
– Không viết chỉ để lắp đầy trang báo;
– Không viết Sai viết thành Đúng;
– Không biến Tội viết thành Công;
– Không biến Ác viết thành Thiện;
– Không viết Ân thành Oán
– Không viết Thù thành Bạn
– Biết rõ thì viết không thì thôi;
– Chưa hiểu thì nên học hỏi;…

Nếu cầm cây bút để viết bài, điều cơ bản phải có LÒNG TỰ TRỌNG! Vì người đọc hơn người viết rất nhiều, nếu không tôn trọng người đọc là xem như cây bút mình đã bị người đọc bẽ gãy và tờ báo cho vào sọt rác.

Nếu cầm cây bút phải có LÒNG QUẢ CẢM! Không phải văn hay là lái người đọc theo cách của mình? LÒNG QUẢ CẢM của người viết là phải tự vượt lên mọi sự dối trá để bảo vệ lẽ phải mà người đọc cảm nhận đúng là tôn trọng mình!

Bạn nghĩ thế nào? Bạn trình độ cỡ nào? Bạn là chính khách giỏi tới đâu? Bạn đang sống ở Việt Nam, vậy bạn hiểu Mỹ chưa? Văn minh như Mỹ không? Có giàu và giỏi như Mỹ chưa? Mà bạn viết bài cho rằng nước Mỹ bỏ ra mấy NGÀN TỶ ĐÔ LA MÀ THIẾU TẦM CHIẾN LƯỢC? Chắc chiến lược bạn giỏi? Hãy giúp Việt Nam đi.

Bạn là nhà báo thời VIRUS Vũ Hán qua ba tháng nay, Bạn có đọc thông tin toàn thế giới không? Bạn có thấy thế giới có trên 196 QG đang tìm về đâu là gốc của Virus Vũ Hán chưa?

Bạn có biết cả thế giới đang tập trung điều tra về Virus Vũ Hán và về ĐCSTQ hiện nay không? Mà bạn dám cầm bút viết “Luật sư TQ kiện Mỹ che dấu thông tin dịch Virus Vũ Hán”? Nếu bạn là dân Tàu, bạn còn chưa thể nói thay cho TQ một sự vụ tày trời này, đừng nói chi là nhà báo Việt Nam! Quá tầm thường!

Thông tin bạn đưa ra trong tờ Báo TIỀN PHONG… nếu TQ có thuê bạn cũng không nên viết, vì không có tội mà viết thành tội là bạn mất đạo đức người cầm bút rồi… Và ảnh hưởng tới uy tín của Báo TP nữa đó!

Rồi, “Ngân hàng lương thực Mỹ cạn kiệt,… 26 triệu người Mỹ rơi vào cảnh thất nghiệp, nghèo đói”! Hãy nhìn lại mình đi, đánh giá lại kiến thức hạn chế, hiểu biết nghèo nàn của mình đi, bạn không biết:

– Mỹ là quốc gia cứu trợ lương thực cho quốc tế, hơn bất cứ quốc gia nào;
– Mỹ là quốc gia có số lượng dự trữ đảm bảo an ninh lương thực quốc gia vào loại lớn nhất thế giới;
– Mỹ là quốc gia duy nhất sở hữu bản quyền in ra một loại tiền được đảm bảo bằng vàng, có thể mua bất cứ thứ gì ở bất cứ nơi đâu

Hay bạn đang vì ai đó chỉ đạo để bao biện cho viễn cảnh đói rách của mình cũng là tình trạng chung của toàn thế giới? Và rồi, đọc tờ báo này thương bà con bên Mỹ… rồi tự an ủi mình “đói, âu cũng là đương nhiên, đừng kêu khóc chi cho mất công-bó tay rồi”, người Việt bên Mỹ đói đến nơi rồi, “hết cửa rồi” về nước tỵ nạn đi!… thật là thiển cận và lố bịch. Một tờ báo “rẻ tiền”.

Quốc gia vẫn ngửa tay đang tâm nhận tiền viện trợ của một nước nghèo đói xác xơ như Mỹ thì chỉ có loại vô nhân tính. Đừng tự liệt mình vào loại này.

TẠ NGỌC SƠN
26/4/2020

Image may contain: one or more people, people standing and text
Image may contain: text
Image may contain: 2 people, people standing and text

NIỀM ĐAU KHÔN NGUÔI

Image may contain: 1 person, closeup
Image may contain: one or more people
Image may contain: one or more people and people sitting
Image may contain: 1 person
Image may contain: 1 person
Thien Thai

 

29-4-2020.

NIỀM ĐAU KHÔN NGUÔI.

Tôi mới nhận được một email, từ người bạn, ở Hoa Kỳ, viết về cha Anthony Phạm Hữu Tâm và hôm nay, 29-4-2020, tôi muốn chia xẻ lại với gia đình Facebook.

Tôi được hân hạnh gặp ngài lần đầu và cũng là lần chót ở Forth Worth, bang Texas, năm 2002, dịp tôi qua Mỹ lần đầu tiên.

Cuộc đời ngài có những khúc rẽ khá đặc biệt:

Ngài sinh năm 1965 tại Sài gòn, vượt biên sang Mỹ năm 1980.
Đầu tiên, học đại học ở Cali; rồi học Y ở Thủ đô Washington.
Ngài là một Phật tử, cha mẹ và anh em ngài cũng là Phật tử.
Sau đó gặp được Chúa, xin gia nhập Giáo hội.

Lãnh nhận bí tích rửa tội xong, ngài tiến thêm một bước quyết liệt nữa: xin gia nhập tu hội Tận Hiến ICM, để chuẩn bị làm linh mục.
Ngài được gửi học Triết và Thần học ở Louisiana.
Cuối cùng, thụ phong linh mục ở Texas và tiếp tục học Y, trở thành bác sĩ, mở phòng mạch tại Houston, Texas.

Đứng trước đại dịch Vi-rút Vũ Hán và thể theo lời kêu gọi của Thống Đốc bang New York, ngài đã tạm đóng cửa phòng mạch trong 3 tuần, tới New York, tình nguyện chăm sóc bệnh nhân tại bệnh viện Elmhurst, thành phố Queens, là tâm dịch tại Hoa Kỳ, đồng thời, có dịp xức dầu và ban bí tích giải tội cho những bệnh nhân Công giáo.

Trong một cuộc phỏng vấn do đài VOA thực hiện, ngài đã cho biết những nỗi đau của các nạn nhân, trước cái chết do vi rút Vũ Hán mang lại, như sau:

“Khi bệnh nhân vào nhà thương thì coi như cắt đứt với bên ngoài, không có thân nhân vào thăm được. Khi bệnh nhân còn tỉnh táo thì còn có thể gọi điện thoại để nói chuyện chút đỉnh với gia đình. Nhưng khi chuyển sang thời kỳ nặng hơn, không thở được phải đặt ống thở, rồi hôn mê, gây mê cho họ… coi như gia đình không còn liên lạc với bệnh nhân được, cũng như không biết tin tức gì về bệnh nhân đó nữa.

Đối với những bệnh nhân nguy kịch, chúng tôi phải gọi cho gia đình. Cập nhật tình trạng bệnh nhân cho gia đình. Thật sự những cuộc điện thoại đó toàn là tin xấu. Tôi hỏi ý kiến gia đình rằng nếu tim bệnh nhân ngừng đập thì có nên làm thủ thuật hồi sức cấp cứu cho bệnh nhân [Do-Not-Resuscitate order] hay không? Thật ra nếu làm thủ thuật đó thì cũng không có kết quả khả quan lắm, và chỉ kéo dài sự đau đớn của người bệnh mà thôi. Khi đi vào bệnh viện thấy có biết bao nhiêu con người trong đó đang phải đối diện với nguy hiểm. Không phải chỉ có y tá, bác sĩ, mà những người lao công làm nhiệm vụ dọn dẹp, lấy rác từ phòng bệnh nhân bị nhiễm bệnh, những người mang thức ăn…có rất nhiều người đang âm thầm hy sinh làm việc.

Chúng tôi như những người xông pha ra chiến trường đứng trước đầu tên mũi đạn. Chúng tôi nguyện làm hết sức mình vì trách nhiệm đối với bệnh nhân, với đồng đội.
Mỗi người chúng ta đều có một tôn giáo và đức tin, chính niềm tin trong tôn giáo giúp chúng ta có thêm sức chiến đấu, và sự phấn khởi, hy vọng và lạc quan.
Chúng ta cùng cầu nguyện với ơn trên, người theo Phật giáo cầu nguyện với Phật, người theo Công giáo cầu nguyện với Thiên Chúa… để ơn trên ban phúc lành, bảo vệ chúng ta, cầu mong sớm chấm dứt dịch bệnh này.”

Nỗi đau trên, không phải chỉ đè nặng trên người bệnh, mà còn cả trên những thân nhân của họ.

Lạy Chúa, xin hãy lau khô mọi giọt lệ, trên khuôn mặt những người anh em đau khổ của chúng con…