Hà Nội ‘nước lụt tận giường, chèo thuyền trong phố

Hà Nội ‘nước lụt tận giường, chèo thuyền trong phố’

Việt Nam, Hà Nội, ngập
Bản quyền hình ảnhGETTY IMAGES
Lụt lội ngày càng xảy ra thường xuyên hơn, nặng nề hơn ở Hà Nội

Một nhà khoa học cho rằng dân Hà Nội sẽ phải học chung sống với ngập lụt do hạ tầng thoát nước của Thủ đô ‘kém, lộn xộn’ và là một ‘bài học thất bại’.

Nhiều nơi tại Hà Nội đã ngập nặng cả tuần nay trong khi đê tả Bùi có nguy cơ bị vỡ, đe dọa nhấn chìm thành phố, theo truyền thông Việt Nam.

Ngập nặng nhất là huyện Chương Mỹ. Giới chức địa phương đã phải huy động hàng trăm bộ đội đi hộ đê và giúp di chuyển lương thực và vật nuôi cho người dân.

Đáng lo ngại là người Hà Nội sẽ phải học chung sống lâu dài với lụt lội xảy ra thường xuyên hơn và nặng nề hơn, theo ý kiến của một chuyên gia về môi trường đã sống ở Thủ đô 20 năm.

Chung sống với lụt lội

“Có rất nhiều nguyên nhân khiến Hà Nội ngày càng lụt lội nhiều hơn, nặng hơn. Đầu tiên phải kể đến lượng mưa đầu nguồn tăng cao, mưa lớn hơn và kéo dài bất thường,” ông Nguyễn Đức Tùng, Phó Viện trưởng Viện Môi trường và Phát triển bền vững nói với BBC ngày 31/7.

Ông Tùng nói phá rừng, biến đổi khí hậu, và việc xây dựng các đập thủy điện chắn dòng chảy từ thượng nguồn là các nguyên nhân khác khiến mưa đầu nguồn tăng cao, đổ về hạ du.

Ngoài ra, “còn do cơ sở hạ tầng, thoát nước ở Hà Nội rất kém. Nói một cách thẳng thắn, đó là bài học lộn xộn, thất bại của thành phố”, ông Tùng nói với BBC từ Hà Nội.

Ông Tùng cho hay ông sống ở Thủ đô 20 năm và không còn lạ gì cảnh ‘nước lụt vào tận giường’, ‘chèo thuyền đi trong phố’ như bà con Chương Mỹ hiện đang phải trải qua.

“Cảnh tượng này sẽ kéo dài, rất khó thay đổi,” nhà khoa học nói với BBC.

“Cần nhìn nhận nỗ lực của lãnh đạo thành phố trong giải quyết tình trạng này. Tuy nhiên họ cần có cái nhìn tổng thể thay vì chỉ chạy theo sau để giải quyết vấn đề hiện tại.”

“Nhiều chuyên gia nước ngoài mà tôi có dịp tiếp xúc nói chính quyền thiếu sự kết nối trong quy hoạch. Cứ khu đô thị nào mới là họ xây dựng hệ thống thoát nước mà không tính đến việc kết nối các hệ thống với nhau.”

Về nguy cơ vỡ đê tả Bùi, ông Tùng nói ‘hoàn toàn có thể xảy ra’.

“Hà Nội có thể làm như Sài Gòn, lắp đặt các máy bơm khổng lồ để bơm nước ‘cưỡng chế’ ra sông Hồng. Nhưng đây chỉ là giải pháp tạm thời.”

“Với hệ thống đê ở Hà Nội, mưa lũ sẽ làm bộc lộ những điểu yếu mà bình thường không thấy. Rồi lại ‘trăm dâu đổ đầu tằm’, khổ nhất vẫn là người dân,” ông Tùng nói với BBC.

Nguy cơ vỡ đê

Việt Nam, Hà Nội, ngập
Bản quyền hình ảnhHOANG DINH NAM
Ngập lụt không còn là chuyện hiếm ở Hà Nội

Trong khi đó, đê tả Bùi đang trong tình thế nguy cấp khi nước sông ngày càng dâng cao. Nhiều khu vực ngoại thành Hà Nội đã bị chia cắt.

Hinh ảnh trên truyền thông Việt Nam cho thấy người dân huyện Chương Mỹ đi thuyền trên các ngõ phố.

Chủ tịch TP Hà Nội, ông Nguyễn Đức Chung nói có thể phải di dời 14.000 dân, theo báo Người Tiêu Dùng.

Ông Đỗ Đức Thịnh, Chánh Văn phòng Ban Chỉ huy Phòng chống thiên tai và Tìm kiếm cứu nạn TP Hà Nội cho hay nếu không giữ được đê tả Bùi thì nước sẽ tràn vào huyện Chương Mỹ và các quận nội thành thành, theo Thanh Niên.

Giới chức địa phương nói đây là trận lụt lịch sử ở Hà Nội. Đê hữu sông Bùi cao 6,5m đã bị tràn một tuần nay. Trong khi đê tả Bùi cao 7,5m nước đang mấp mé, nguy cơ vỡ.

Hiện Bộ Tư lệnh Thủ đô đã cho đắp bao cát dọc đê tả Bùi chiều dài 8km lên cao thêm 50cm.

Xã Nam Phương Tiến, huyện Chương Mỹ bị cô lập hoàn toàn. Cả một vùng quê chìm trong biển nước. Để duy trì liên lạc và đi lại, xã phải dùng công nông và ca nô chở người và hàng hóa qua lại.

Gần 900 hộ dân Chương Mỹ sống trong cảnh ngập nước, thiếu nước sạch, thiếu đồ ăn, điện bị cắt, hoa màu bị mất trắng.

Bà Nguyễn Thị Duyên (56 tuổi, thôn Nam Hài) được trích lời trên Vietnamnet rằng bà đã ăn mì tôm một tuần rồi.

Đê Bùi đã vỡ một lần tháng 12/2017 khiến nhiều thôn ở Chương Mỹ ngập lụt nặng nề.

Việt Nam, Hà Nội, ngập
Bản quyền hình ảnhGETTY IMAGES
Ngập lụt ở Chương Mỹ năm 2017

Hà Nội dự sẽ di tản 14.000 dân vì ngập lụt

Hà Nội dự sẽ di tản 14.000 dân vì ngập lụt

Cảnh ngập lụt ở huyện Chương Mỹ từ Flycam.

Cảnh ngập lụt ở huyện Chương Mỹ từ Flycam.

 Courtesy of 24h.com.vn

Thành phố Hà Nội đang xem xét di dời hơn 14,000 hộ dân khu vực huyện Chương Mỹ, ngoại thành Hà Nội trước tình trạng ngập lụt đã kéo dài cả tháng nay.

Hãng tin Reuters dẫn một thông báo trên trang web của UBND thành phố vào ngày 31 tháng 7 cho biết mưa lũ đã khiến mực nước sông Bùi dâng lên mức báo động và sẽ đe dọa khu vực lân cận.

Bản thông báo dẫn lời ông Chủ tịch Thành phố Nguyễn Đức Chung nói rằng cơ quan chức năng phải có trách nhiệm đảm bảo sự an toàn của người dân địa phương cũng như tài sản của họ.

Ban Chỉ đạo Trung ương về Phòng Chống thiên tai ngày 30 tháng 7 có công điện khẩn gửi Ban chỉ huy phòng chống thiên tai và tìm kiếm cứu nạn các tỉnh Hà Nội, Hòa Bình, và các ban ngành liên quan về việc ứng phó mưa lũ khu vực sông Bùi. Theo đó, trong những ngày tới đây ngập úng sẽ tiếp tục diễn ra tại vùng trũng, thấp thuộc huyện Chương Mỹ (Hà Nội) và Lương Sơn (Hòa Bình).

Cũng tin liên quan, Báo cáo mới nhất của Ban chỉ đạo Trung ương về phòng chống thiên tai cho biết đến thời điểm hiện tại TP. Hà Nội đã có 2.700 ngôi nhà bị ngập, hơn 1.000 ha ngập sâu trong nước và hơn 1.700 ha ngập trắng.

Cuba đã tỉnh, Việt Nam khi nào qua cơn mê?

Cuba đã tỉnh, Việt Nam khi nào qua cơn mê? (VOA)


Một người Cuba đứng trên căn hộ của mình ở Havana, 2 tháng Sáu, 2018, trong khi Quốc Hội nước này bắt đầu thảo luận hiến pháp mới.
Một người Cuba đứng trên căn hộ của mình ở Havana, 2 tháng Sáu, 2018, trong khi Quốc Hội nước này bắt đầu thảo luận hiến pháp mới.Trân Văn

Sự kiện Nhà nước Cuba soạn thảo rồi trình, Quốc hội Cuba xem xét rồi công khai bày tỏ sự tán thành Dự thảo Hiến pháp mới và kêu gọi dân chúng Cuba góp ý cho dự thảo này mà theo đó, Cuba chính thức loại bỏ mục tiêu “xây dựng xã hội cộng sản”, thừa nhận và cam kết tôn trọng quyền tư hữu,… đã tạo nên một cuộc thảo luận sôi nổi trên mạng xã hội của Việt Nam.

Rất nhiều người sử dụng mạng xã hội tại Việt Nam đã vui vẻ kêu… Trời vì từ nay, chỉ còn một mình Việt Nam “canh giữ hòa bình thế giới”. Sở dĩ nhiều người vui vẻ kêu… Trời, lo âu theo kiểu… bỡn cợt như Nguyen Tuan Lynh: “Thằng” canh, “thằng” ngủ, giờ chỉ còn một, chắc “thằng” này thức luôn, mà thức hoài không ngủ, thế nào “thằng” đó cũng… chết! – vì sự kiện vừa kể khiến họ liên tưởng tới phát biểu để đời của ông Nguyễn Minh Triết, cựu Chủ tịch Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam khi ông đến thăm Cuba hồi tháng 10 năm 2009: Có người ví von, Việt Nam – Cuba như là trời đất sinh ra. Một anh ở phía Đông, một anh ở phía Tây. Chúng ta thay nhau canh giữ hoà bình cho thế giới! Cuba thức thì Việt Nam ngủ, Việt Nam gác thì Cuba nghỉ…

Thật ra, dành sự mỉa mai, miệt thị ấy cho ông Triết là không thỏa đáng, bởi ông không phải là tác giả phát biểu cho thấy sự ngô nghê về nhận thức tới mức kỳ quái như thế. Không phải tự nhiên mà khi phát biểu về quan hệ hữu nghị Việt Nam – Cuba, ông Triết nhấn mạnh: Có người ví von… Thế ai là người đầu tiên ví von như vậy? Hồi tháng 5 năm 2015, qua báo điện tử Công Lý, ông Phạm Tiến Tư, cựu Đại sứ Việt Nam tại Cuba, giờ là Phó Chủ tịch Hội Hữu nghị Việt Nam – Cuba, tiết lộ, tác giả thật của phát biểu đó là… “Bác Hồ” – lúc “Người” còn… sinh tiền! Khăng khăng khẳng định đó là nhận thức – phát biểu của ông Triết vừa tội cho ông, vừa xâm hại tác quyền của… “Bác”!

***

Ngoài chuyện vui vẻ kêu… Trời vì ái ngại trước viễn cảnh chỉ còn Việt Nam kiên định với trọng trách “canh giữ hoà bình cho thế giới”, có những facebooker như Doan Khac Xuyen, mắng yêu Cuba là một “đứa học trò hư, bao nhiêu chữ trả hết cho thầy”. Ông Xuyen tỏ ra tiếc cho “cụ Tổng”, vừa cất công đến tận Cuba hồi tháng 3 để rao giảng tiếp về “đường lên Thiên đường”, vậy mà đến giờ Cuba… xổ toẹt. Ông Xuyen tự vấn thêm: Nghĩ lại, mình phải thế nào nó mới vậy chứ nhỉ ? Cũng theo xu hướng mắng yêu ấy, Tho Nguyễn Xuân cho rằng Cuba “lừa thầy, phản bạn”, Pham Hung Nghi khẳng định: Cuba “đại ngu” khi rũ bỏ cái áo… vừa rách, vừa hôi!

Bên cạnh số người giả vờ buồn, lo, trách móc để diễu cợt, cũng có những facebooker như Nguyen Nam Viet nói thẳng, chuyện Cuba chính thức loại bỏ mục tiêu “xây dựng xã hội cộng sản” ra khỏi dự thảo Hiến pháp mới, thừa nhận và cam kết tôn trọng quyền tư hữu là tin mừng cho chính Cuba và thế giới. Chỉ có Đảng CSVN thấy buồn khi Cuba – đồng chí son sắt – từ bỏ chủ nghĩa cộng sản và vứt vào sọt rác mớ lý luận giáo điều, xuẩn ngốc không thương tiếc. Viet nêu thắc mắc: Cuba đã thức tỉnh! Còn Việt Nam thì đến bao giờ mới vượt qua cơn mê? Theo khuynh hướng đó, Tuan Toni nhận định: Thiên hạ đã đào sâu, chôn chăt chủ nghĩa cộng sản từ lâu rồi… “Từ” bỏ bây giờ tuy muộn nhưng còn hơn là không bao giờ… Còn Chảy Xiết Con Sông thì nhấn mạnh: Mình muốn được như Cuba.

So sánh giữa Cuba với Việt Nam, facebooker Nguyen Dang Hung cho rằng, Cuba đang “tự diễn biến”. Dù khởi đầu như thế là khá rụt rè nhưng nếu trong việc thừa nhận và cam kết tôn trọng quyền tư hữu, Cuba công nhận quyền tư hữu đất đai thì đó sẽ là một thay đổi trọng đại. Điều mà vì không chịu từ bỏ đặc quyền – đặc lợi, cơ hội làm giàu cho các băng nhóm, Việt Nam vẫn cố giữ bất chấp đó là khổ đau cho 90 triệu dân! Ông Hung dự đoán, Cuba sẽ thay đổi nhanh vì xã hội Cuba không tha hóa trầm trọng như Việt Nam, Cộng sản Cuba không lũng đoạn tôn giáo như Cộng sản Việt Nam, lãnh đạo tương đối còn trong sạch, còn có sĩ diện, đạo đức – những thứ mà Việt Nam đã đánh mất từ lâu!

Giống như nhiều facebooker khác, Phan Văn Trường chúc mừng Cuba đã bước vào con đường đúng đắn phát triển bền vững trong sự phấn khởi của toàn dân. Theo Trường, làm như thế không dễ vì toàn bộ hệ thống phải nhìn nhận thực trạng hiện nay là lỗi lầm trong nhiều thập niên, nhiều thế hệ Cuba phải sống trong thiếu thốn, lo âu, hi sinh nhiều thứ. Giờ không biết sẽ vứt những giáo điều của Fidel Castro đi đâu. Trường tin sự phát triển rất nhanh trong tương lai, no âm của Cuba sẽ là bằng chứng từ hiện thực, chẳng cần lý luận, bàn cãi vớ vẩn nữa. Trường ca ngợi giới lãnh đạo Cuba can đảm đặt lợi ích quốc gia lên trên mớ lý thuyết giáo điều để thực hiện một “cú nhảy lịch sử”.

Cũng nhìn sự kiện Cuba chính thức loại bỏ mục tiêu “xây dựng xã hội cộng sản”, thừa nhận và cam kết tôn trọng quyền tư hữu gần giống như vậy, facebooker Đỗ Minh Tuấn khẳng định, những người Cộng sản Cuba tử tế, trung thực và văn minh hơn Đảng CSVN. Ông Tuấn nhấn mạnh: Dẫu giữ nguyên hai chữ “cộng sản” trong tên Đảng nhưng về thực chất, Đảng CSVN là một thứ “hồn Trương Ba. da hàng thịt”, một kiểu “Tư bản chui” hoặc “Tư bản kép” – bắt cá hai tay, vừa bóc lột tàn bạo như bọn tư bản hoang dã, tư bản rừng rú mà Marx lên án, vừa giả mạo, bịp bợm dùng các tiêu chí của Cộng sản để làm công cụ pháp lý và đạo lý cướp hết quyền của dân, giống như bọn cướp mặc áo cà sa, giả vờ thờ kính rồi dùng tượng Phật nện vào đầu các nhà sư và tín đồ để cướp chùa, bán tượng Phật, lấy tiền công đức chia nhau. Tham, ác và lưu manh nhất quả đất! Ông Tuấn hỏi mà như than: Dân tộc phải thế nào thì Đảng Cộng sản (dởm) Việt Nam mới tồn tại ngạo mạn và ngông ngênh như lũ lưu manh như thế chứ? Câu hỏi ấy được Nguyễn Đức Long trả lời cũng y hệt như một tiếng than: Vâng! Tất cả phụ thuộc vào thái độ của người dân Việt Nam!

Giữa cuộc thảo luận hết sức sôi nổi quanh sự kiện Cuba chính thức loại bỏ mục tiêu “xây dựng xã hội cộng sản”, thừa nhận và cam kết tôn trọng quyền tư hữu, đã có một vài facebooker như Hoàng Nguyên Vũ thẳng tay tạt những “gáo nước lạnh” vào đám đông: Các anh, các chị buồn cười vừa vừa thôi. Cuba bỏ cụm từ “chủ nghĩa cộng sản” ra khỏi Hiến pháp của họ mà các anh, các chị cũng lấy làm sung sướng. Nó cộng sản hay tư bản thì mặc con mẹ nhà nó, khi nào đến nước các anh, các chị thì các anh, các chị hãy sung sướng chứ. Cuba thay đổi Hiến pháp thì anh Nhạ vẫn làm Bộ trưởng Giáo dục, anh Thể vẫn làm Bộ trưởng Giao thông – Vận tải, chị Tiến vẫn làm Bộ trưởng Y Tế… Da mặt họ vẫn không mỏng đi thì các anh, các chị nghĩ xa làm gì? Ai lại kiểu ăn mắm tôm chống đói mà đi nói chuyện thế giới bao giờ? Rồi nữa, đâu cũng râm ran sắp tới bắt ông này, xử ông nọ, các anh, các chị lại túm năm tụm bảy, hết cà phê quán này đến nhậu quán nọ, các anh, các chị nói cứ như là các anh, các chị bắt được ấy. Có bắt đến trăm thằng thì BOT nó vẫn bóp cổ dân, thuế vẫn cứ chồng thuế và nhân dân vẫn khổ. Các anh, các chị bỏ lê la nhậu nhẹt chạy thêm taxi, xe ôm kiếm tiền nuôi con nuôi vợ trong thời buổi tiền mất giá này có khi hay hơn đấy ạ. Bắt vài con cá trong biển thì nhằm nhò gì mà các anh, các chị cảm giác như gậy thần Tôn Ngộ Không đang giáng xuống địa ngục đầy yêu ma vậy? Rồi các anh, các chị hỏi sao anh Nhạ, chị Tiến,… không từ chức, rồi có vẻ phấn khởi vì anh Nhạ hết nói ngọng. Đ… mẹ, các anh, chị ấy từ chức sẽ để các anh, các chị lên thay chắc? Các anh, các chị tuổi nào? Con ai? Có mấy trăm tỉ? Con các anh, các chị có bị nâng điểm không mà các anh, các chị đòi làm quan nhỉ? Các anh, các chị tin rằng các anh, chị này từ chức thì đứa lên thay da mặt nó sẽ mỏng hơn à? Ngay cả anh Nhạ hết nói ngọng thì cũng là chuyện của anh ấy, tư duy anh ấy còn ngọng hay không là chuyện của cái đất nước này đấy các anh, các chị ạ.

Thống kê thế giới về Việt Nam.

Thống kê thế giới về Việt Nam.

Đất nước Việt Nam được hưởng nhiều thế mạnh về địa lý và thiên nhiên
Xét về những tiêu chuẩn chính: Việt Nam là một quốc gia GIÀU và MẠNH.
Rất nên đọc.

Nguồn: VANHOAVIET.INFO 
Posted on: 2018-07-28

***

Dân số:

Việt Nam hiện nay có dân số ước tính khoảng hơn 93 triệu người, đứng hàng thứ 13/243 quốc gia và lãnh thổ trên thế giới. Dân số là một trong những đơn vị chính được dùng để đánh giá độ lớn và nhỏ của một quốc gia. Việt Nam đứng hàng thứ 13 có dân số đông nhất thế giới.Bởi vậy, xét về mặt dân số, Việt Nam không phải kém.

Diện tích:

Việt Nam có tổng diện tích đất liền khoảng 331,210 km2, đứng hàng thứ 61/189 quốc gia trên thế giới. Diện tích quốc gia cũng là một trong những đơn vị chính dùng để đánh giá độ lớn của quốc gia. Ở vị trí thứ 61, Việt Nam thuộc nhóm 1/3 quốc gia có diện tích lớn nhất thế giới.Bởi vậy, xét về mặt diện tích, Việt Nam không phải là kém.

Duyên Hải:

Việt Nam là một quốc gia có địa thế rất đặc biệt; vừa tiếp diện biển ở phía Đông, vừa dựa vào rừng cây và cao nguyên ở phía Tây. Việt Nam đứng hàng thứ 33/154 quốc gia có bề dài duyên hải dài nhất thế giới với chiều dài duyên hải 3,444 cây số. Nên biết rằng, có 47 quốc gia trên thế giới hoàn toàn nằm trong lục địa (không tiếp diện với biển) và 35 quốc gia có chiều dài duyên hải chưa đến 100 cây số. Bởi vậy, xét về mặt bề dài duyên hải, Việt Nam không phải là kém.

Rừng cây:

Việt Nam có tổng số diện tích rừng đứng hàng 45/192 quốc gia và lãnh thổ trên thế giới với tổng diện tích rừng là 123,000 cây số vuông. Rừng Việt Nam được xếp loại rừng có hệ sinh thái đa dạng và đặc biệt.Mặc dù rừng cây ở Việt Nam bị khai thác một cách bừa bãi, nó vẫn nằm ở vị trí 1/3 các quốc gia đứng đầu về diện tích rừng.Bời vậy, xét về mặt diện tích rừng cây, Việt Nam không phải là kém.

Đất canh tác:

Việt Nam có tổng số đất canh tác là 30,000 cây số vuông, đứng hàng 32/236 quốc gia và lãnh thổ trên thế giới. Tổng số lượng lúa được Việt Nam canh tác đứng hàng thứ 5 trên thế giới trong số 20 quốc gia canh tác lúa gạo. Xét về mặt đất canh tác (và đặc biệt canh tác lúa gạo), Việt Nam không phải là kém.

Việt Nam không nhỏ với đơn vị kích thước, dân số, đất đai, biển đảo, rừng cây v..v… nhưng lại yếu kém về phát triển kinh tế, giáo dục, xã hội, và văn hóa… do quản lý rất tồi:

1. Giáo dục:

Theo chỉ số Human Development, Việt Nam đứng hàng 121/187, có nghĩa là dưới trung bình. Không có một trường đại học nào của Việt Nam được lọt vào danh sách trường đại học có danh tiếng và có chất lượng.

2. Bằng sáng chế:

Theo International Property Rights Index [8], Việt Nam đứng hàng 108/130 tính theo giá trị trí tuệ, có nghĩa là gần đội sổ.

3. Ô nhiễm:

Theo chỉ số ô nhiễm, Việt Nam đứng ở vị trí 102/124, gần đội sổ danh sách.

4. Thu nhập tính theo đầu người:

Tuy thu nhập quốc gia của Việt Nam đứng hàng 57/193, Việt Nam lại đứng hàng 123/182 quốc gia tính theo thu nhập bình quân đầu người. Có nghĩa là Việt Nam đứng trong nhóm 1/3 quốc gia cuối bảng có thu nhập đầu người thấp nhất.

5. Tham nhũng:

Theo chỉ số tham nhũng mới nhất của tổ chức Transparency International, Việt Nam đứng hàng 116/177 có nghĩa là thuộc 1/4 quốc gia cuối bảng.

6. Tự do ngôn luận:

Theo chỉ số tự do ngôn luận (freedom of press), Việt Nam đứng vị trí 174/180, chỉ hơn Trung Quốc, Bắc Hàn, Syria, Somalia, Turkmenistan và Eritrea, có nghĩa là nằm trong nhóm 1/20 thấp nhất thế giới.

7. Phát triển xã hội:

Theo chỉ số phát triển xã hội, Việt Nam không có trong bảng vì không đủ số liệu để thống kê. Trong khi đó, theo chỉ số chất lưọng sống (Quality of Life) thì Việt Nam có điểm là 22.58, đứng hàng 72/76, có nghĩa là gần chót bảng.

8. Y tế:

Theo chỉ số y tế, sức khoẻ, Việt Nam đứng hàng 160 trên 190 quốc gia, có nghĩa Việt Nam đứng trong nhóm quốc gia có tổ chức y tế tệ nhất.

***

Việt nam có đầy đủ tiềm năng nhưng tại sao tụt hậu ngày càng xa sau các nước khác?

Câu trả lời trước hết xin dành cho đảng cộng sản Việt Nam, kế đến là các bộ môn văn hóa & xã hội, cũng như đạo đức học & giáo dục học.

************************

Nguồn: VANHOAVIET.INFO
Thống kê thế giới về Việt Nam 
http://www.vanhoaviet.info/thong%20ke%20VN.htm

Linh mục không có đạo?

Linh mục không có đạo?

JB. Nguyễn Hữu Vinh
2018-07-29

Người Công giáo trong một buổi lễ ở Hà Nội hôm 20/1/2015

Người Công giáo trong một buổi lễ ở Hà Nội hôm 20/1/2015

 AFP

Câu chuyện “Linh mục không có đạo” bắt đầu từ việc trang web của HĐND Tỉnh Hà Tĩnh ghi nghề nghiệp chức vụ hiện tại là Linh mục quản Hạt Nghĩa Yên, Đức Yên, Đức Thọ, Hà Tĩnh. Thế nhưng phần tôn giáo lại ghi là “Không”.

Với những người thuộc thế hệ chúng tôi, việc oái oăm để có hiện tượng “Linh mục không có đạo” là điều không khó hiểu.

Những năm tháng đó, nhà cầm quyền CSVN đã thực hiện một chính sách kỳ thị và phân biệt đối xử cách trắng trợn với người công giáo. Người Công giáo hầu hết không được yên ổn trong mọi môi trường từ công việc cho đến cuộc sống. Chính sách phân biệt tôn giáo được thể hiện bằng việc ghi rõ tôn giáo đang theo ngay trên giấy chứng minh nhân dân. Người Công giáo chỉ là “Công dân hạng hai” trong xã hội.

Ra đường, đến công sở, trường học, hệ thống tuyên truyền cộng sản công khai mạt sát, kỳ thị người Công giáo như là một trò chơi và là một nhiệm vụ chính trị. Những công dân theo công giáo không dám xưng mình là giáo dân, nếu không muốn bị những sự phân biệt nặng nề trong một môi trường mà sách vở, báo chí, thái độ của mọi người luôn coi họ như tội phạm làm chậm bước tiến của xã hội lên Chủ nghĩa Cộng sản.

Những kỳ hồ sơ thi đại học, có hẳn một chương trình hướng dẫn học sinh làm hồ sơ, phần ghi Tôn giáo, được hướng dẫn nên ghi “Không” để cho việc thi cử được bình đẳng như người khác.

Trong các lực lượng công an vũ trang, hàng hải, đối ngoại, ngoại giao… thì người công giáo đừng có mơ thi vào đó. Trong các cơ quan quân đội, người Công giáo chỉ được đứng ở hàng lính và lên tuyến đầu là hết. Mọi chức vụ nếu có thì phải bỏ đạo, vào đảng.

Thời bố tôi vào đại học những năm 60 của thế kỷ trước, cứ mỗi lần đến ngày Chúa Nhật, ngày lễ công giáo, lớp cho một sinh viên khác đi đâu cũng đi kèm xem có còn đến nhà thờ hay không. Mỗi lần đi lễ, ông phải đến nhà người quen và đi lễ với họ vào những giờ giấc khác nhau.

Cảnh sát chặn đường những người Công giáo đòi công lý đến toà án Hà Nội hôm 27/3/2009 ủng hộ những người công giáo bị toà xử liên quan đến tranh chấp đất đai với chính phủ
Cảnh sát chặn đường những người Công giáo đòi công lý đến toà án Hà Nội hôm 27/3/2009 ủng hộ những người công giáo bị toà xử liên quan đến tranh chấp đất đai với chính phủ AFP

Thời chúng tôi vào đại học, cả bao nhiêu trường Đại học ở khu vực Hà Nội và quanh đó chỉ tìm được có 34 sinh viên công giáo. Thậm chí có một người bạn cùng lớp mà mãi đến khi ra trường vẫn không biết đó là người công giáo.

Cái tự do tôn giáo, tôn trọng quyền tự do tín ngưỡng của công dân Việt Nam dưới thời cộng sản sắt máu là như vậy.

Với tình trạng đó, việc giấy CMND ghi tôn giáo “Không” là điều không khó hiểu cho lắm.

Trước đây, tôi không hiểu vì sao nhà cầm quyền lại muốn càng ít người ghi danh công giáo càng hay. Mãi đến sau này, mới hiểu ra rằng đó cũng là một chính sách, bởi các con số thống kê dân số và xã hội, tỷ lệ giáo dân sẽ giảm xuống một cách nhanh chóng, và thành quả của “Cuộc cách mạng văn hóa và tư tưởng” mới to lớn hơn. Ngoài ra, với tỷ lệ giáo dân càng thấp càng tốt trong một nước cộng sản, các chính sách cai trị đề ra sẽ dễ dàng hơn.

Linh mục tham gia chính trị?

Điều người ta chú ý, là những vụ việc xảy ra tại vùng Kỳ Anh, nơi Formosa đổ bộ làm căn cứ như Tô giới của Trung Quốc, liên quan đến vụ việc nhà thờ Giáo họ Thiên Lý vừa xảy ra, thì Linh mục Phê rô Nguyễn Thái Từ lại có danh sách ứng cử rồi là Đại biểu HĐND Tỉnh Hà Tĩnh. Người dân không hiểu lý do vì sao vào những thời điểm ấy, lại có linh mục thuộc GP Vinh tham gia vào các chức vụ chính trị như vậy.

Hẳn nhiên là ai cũng biết rằng linh mục thì không thể tự ý tham gia những việc ngoài thẩm quyền của mình. Thế nhưng, những điều đó không ai giải thích và giáo dân cứ xầm xì.

Bài viết trên trang Nữ Vương Công Lý đặt câu hỏi như sau: “Linh mục Nguyễn Thái Từ chắc là người biết rõ chính sách và đường lối cũng như bản chất của nhà nước cộng sản Việt Nam như thế nào, ít nhất là qua vụ Tam Tòa khi 200 giáo dân và linh mục thuộc Hạt Kỳ Anh vào Tam Tòa đã bị đánh tơi bời”.

Và “Điều đặc biệt hơn nữa, linh mục Phê rô Nguyễn Thái Từ lại là thành viên trong Ban Công Lý Hòa bình của Giáo phận Vinh do Đức Cha Nguyễn Thái Hợp quyết định. Điều này có ý nghĩa gì?

Ở Giáo phận Vinh một thời, các linh mục được hoặc bị đưa vào cái gọi là Ủy Ban đoàn kết công giáo không phải là ít. Bởi ai không chịu tham gia, thì tấm gương của linh mục Vũ Đình Giáo không chịu đi họp Mặt trận để vào “Ủy ban đoàn kết công giáo” đã bị nhà cầm quyền bằng mọi cách tiêu diệt, gây ra sự kiện giáo dân Đông Yên quyết tâm bảo vệ chủ chăn suốt hơn nửa năm trời dưới sự bao vây của cộng sản, và sau đó ngài bị đưa đi quản chế mấy năm trời đã là điều mà nhiều người phải nhớ đến.

Bà con giáo xứ Song Ngọc ở Quỳnh Lưu, Nghệ An do linh mục Nguyễn Đình Thục dẫn đầu trong một lần lên đường khởi kiện Formosa năm 2017.
Bà con giáo xứ Song Ngọc ở Quỳnh Lưu, Nghệ An do linh mục Nguyễn Đình Thục dẫn đầu trong một lần lên đường khởi kiện Formosa năm 2017. Courtesy of thoibao.today

Chính sách cai trị sắt máu và điều hành xã hội bằng súng đạn, nhà tù đã buộc giáo hội có những bước đi ít có hại nhất. Nhiều linh mục, giáo dân buộc phải tham gia cái Ủy ban ma đó bởi để tránh sự bách hại mà còn phục vụ giáo dân.

Tất nhiên, khi nhà cầm quyền CSVN đã bỏ công, bỏ của để đầu tư ra cái thây ma “Ủy ban Đoàn kết” thì phải có những con mồi, thậm chí cả những linh mục thành tâm theo cái tổ chức đó. Những vị đó, hoặc bởi nhận thức, hoặc bởi có những vấn đề mà chỉ có Chúa và công an biết, nên đành chấp nhận nhắm mắt chấp nhận “Ma đưa lối, quỷ dẫn đường”.

Cái “Ủy ban Đoàn kết Công giáo” là một tổ chức của cộng sản nhằm làm lũng đoạn Giáo hội, tạo ra một Giáo hội ly khai với Giáo hội Hoàn vũ như Hồ Chí Minh đã kêu gọi Công giáo phải “Tam Tự” đó là “Tự lập, tự đào tạo, tự truyền” – nghĩa là hoàn toàn ly khai với Tòa Thánh Vatican.

Cái Ủy Ban đoàn kết Công giáo được lập ra với mục đích như vậy, và chính Linh mục Phan Khắc Từ, một người đã giữ nhiều “chức vụ quan trọng” trong cái “Ủy ban” đó đã khẳng định trong một lần tôi phỏng vấn ngài rằng: “Đó là một tổ chức của Mặt Trận, dĩ nhiên là của đảng”.

Một số linh mục đã buộc phải vào đó để “nhắm mắt đưa chân” qua giai đoạn khó khăn mà phục vụ các tín hữu. Nhiều người hy vọng rằng, qua cơn bĩ cực giai đoạn khó khăn đó, thì mọi việc sẽ đi đúng hướng chính, tà phân biệt.

Trên con đường khó khăn, cả người và quỷ cùng đi thì phải biết dựa vào nhau, khi đến đích thì quỷ sẽ vẫn là quỷ và người vẫn là người  – Linh mục Vương Đình Ái

Linh mục Vương Đình Ái, một linh mục lâu đời tham gia cái tổ chức “Đàn két” này, khi mới tham gia và giáo dân xì xầm là linh mục cộng sản, đã từng nói bóng gió rằng: “Trên con đường khó khăn, cả người và quỷ cùng đi thì phải biết dựa vào nhau, khi đến đích thì quỷ sẽ vẫn là quỷ và người vẫn là người”.

Thế nhưng, tiếc thay là ngay khi chưa đến đích, thì những người “đi với ma đã phải mặc áo giấy” để thể hiện đúng vai trò ma quỷ giao phó. Bởi ở đây không chỉ là ma quỷ, mà nguy hiểm hơn, đây là Cộng sản. Linh mục Pet. Đậu Đình Triều một lần đã ngao ngán kể với tôi về việc Linh mục Ái đã khóc trước Hội nghị của cái Ủy ban này khi ông không được bầu lại làm Chủ tịch UBĐK rằng: “Tôi đi theo đảng từ 45 đến nay, nay đảng không tin tôi nữa”.

Nhiều vị linh mục, chức sắc, sư sãi của các tôn giáo được đảng “cơ cấu” vào các cơ quan như Quốc Hội, HĐND, Ủy ban Đoàn kết, Mặt trận… đủ cả. Nhưng tất cả chỉ để làm cảnh và tô vẽ cho “nền dân chủ gấp triệu lần dân chủ tư sản” của cộng sản độc tài mà thôi.

Thế nhưng, thời đó đã qua. Trong thời đại ngày nay, khi mà nhà cầm quyền Cộng sản đã vứt bỏ hết mọi thứ mặt nạ, khi lòng dân đã hiểu nhiều về bản chất của chế độ Cộng sản và những hành động của nó, thì việc hợp tác, tham gia các tổ chức chính trị cộng sản là điều khó có thể biện minh.

Bởi như chúng ta thường thấy trong chế độ Cộng sản Việt Nam, cái hình thức dân chủ “Đảng cử dân bầu” đã trở thành mặc định. Các chức danh, chức vụ và con người được “bầu” lên, tất tần tật đều do ý đảng. Chỉ có như thế đảng mới yên tâm “lãnh đạo tuyệt đối” ở tất cả mọi lĩnh vực xã hội, cuộc sống và cả tôn giáo.

Họ được “cơ cấu” đưa vào đó để “ngồi chơi, xơi nước” và… giơ tay. Hầu như không có một tác dụng nào cho chính tổ chức tôn giáo mà họ đã là thành viên, càng không có một ích lợi nào cho đất nước và dân tộc.

Chưa bao giờ, người ta thấy một linh mục nào ở vị trí dù là Hội đồng Nhân dân hoặc Quốc hội đi nữa, mà có một tiếng nói cho đất nước, dân tộc, thậm chí cho chính tôn giáo của mình đang bị bách hại. Ở đó may ra có những nhà sư công an suốt ngày bịa ra giáo lý nhà Phật để ca ngợi sự côn đồ của công an, bào chữa cho việc hiện khoảng 30% án oan trong các vụ án hay kêu gọi xây dựng quân đội mạnh thành quân đội côn đồ như Bắc Hàn của ông sư Thích Thanh Quyết.

Điều nguy hại nhất khi hàng chức sắc tôn giáo tham gia các tổ chức của Cộng sản, không chỉ ở chỗ họ có thể làm gì, nói gì ảnh  hưởng đến các tôn giáo đó. Mà là ở chỗ họ sẽ bị sử dụng như một công cụ, khi cần thiết huy động vào những mục đích chính trị của đảng Cộng sản, thì đảng cộng sản sẽ không từ thủ đoạn nào để lợi dụng, để ép buộc hoặc bắt buộc họ phải hành động theo ý đảng cộng sản.

Và tất cả những điều đó, những tấm gương đó được đặt trước mắt giáo dân làm chính giáo dân lẫn lộn giữa chính, tà, giữa bóng tối và ánh sáng.

Tại Giáo phận Vinh, Linh mục Nguyễn Đăng Điền, linh mục Nguyễn Thái Bạch là một ví dụ. Đó là những linh mục hết sức nhiệt tình, thích tham gia các tổ chức nhà nước và nhiều lần bị lợi dụng, bị chơi đểu, rồi lại tiếp tục tự nguyện để bị lợi dụng, chơi đểu bởi chính nhà nước cộng sản.

Điều nguy hại hơn nữa, đó là việc Giáo hội đã có những quy định, lề luật rất rõ ràng: Các linh mục, hàng giáo phẩm không được tham gia các tổ chức chính trị. Việc các linh mục ngang nhiên tham gia các tổ chức chính trị của Đảng Cộng sản, dù vô tình hay hữu ý, thì đó là một tấm gương cho giáo dân trong việc vi phạm lề luật của Giáo hội.

Vũ ‘Nhôm’ bị 9 năm tù vì ‘lộ bí mật nhà nước’

Vũ ‘Nhôm’ bị 9 năm tù vì ‘lộ bí mật nhà nước’

Phan Văn Anh Vũ, tức Vũ “Nhôm”, nghe tuyên án 9 năm tù. (Hình: TTXVN)

HÀ NỘI 30-7 (NV) – Phan Văn Anh Vũ, thường được biết với tên Vũ “Nhôm” bị kết án 9 năm tù vì tội “Cố ý làm lộ bí mật nhà nước” trong phiên xử kín tại Hà Nội mà người ta không biết “lộ” cái gì.

Trước phiên tòa vài ngày, người ta thấy báo chí trong nước nêu quyết định của Bộ Chính Trị CSVN hài tội hai ông tướng công an Bùi Văn Thành và Trần Việt Tân nhiều tội liên quan đến Vũ Nhôm nhưng chưa thấy hai ông này bị khởi tố.

Vì phiên tòa xử kín hôm Thứ Hai, dự trù hai ngày nhưng chưa hết một ngày đã tuyên án, bản được tuyên bố “công khai” nhưng nội dung vụ án lại không được công bố mà chỉ được báo chí trong nước tường thuật là đọc khoảng 10 phút tiểu sử của các bị can và bản án. Người ta tin những gì gọi là “lộ bí mật nhà nước” liên quan tới hoạt động tình báo và kinh tài của ngành công an CSVN.

“Thẻ ngành” của Phan Văn Anh Vũ, tức Vũ “Nhôm”, với cấp bậc “cấp tá” do ông tướng Trần Việt Tân ký. (Hình: FB Lê Quang Lang)

Phan Văn Anh Vũ tự Vũ “Nhôm,” 43 tuổi, nổi tiếng là một mafia địa ốc tại Đà Nẵng. Ông ta từng bị báo chí trong nước và cả những trang thông tin mà người ta không biết là ai “đánh” với những bài viết khá chi tiết về những khu “đất vàng”, thậm chí “đất kim cương” tại Đà Nẵng, không biết nhờ quyền lực nào, được ông ta mua với giá “bèo” rồi xây dựng thành những cơ sở hoặc bán lại lãi hàng trăm lần.

Ông ta từng chỉ mặt chủ tịch UBND thành phố Đà Nẵng Huỳnh Đức Thơ đe dọa cách chức trước mặt nhiều người khi ông ta bị cản trở chuyện kinh doanh địa ốc.

Từ giáo dục gian đến chính trị gian

Từ giáo dục gian đến chính trị gian

Nhà giáo Miền Nam (Danlambao)  Đã từ lâu, tôi không muốn đả động tới cái nền “giáo dục phản giáo dục” của CS tại VN, vì nó thối nát không còn gì để nói, không còn biện pháp nào có thể cứu chữa, ngoại trừ phải phá bỏ, và còn phải tẩy trừ, rửa sạch tì vết của nó, để thay đổi bằng một nền giáo dục dựa trên sự chính trực, văn hóa và lương tâm, một nền giáo dục có nhân tâm, nhân nghĩa và nhân đạo, nó thuộc về con người chứ không thuộc về vô thần, quỷ ma, tà gian. Nhưng muốn có một nền giáo dục như thế, đòi buộc phải có một chính thể tự do, nhân quyền, tôn trọng nhân phẩm con người và có niềm tin, mà các tôn giáo chân chính phải góp phần. Chính niềm tin tôn giáo sẽ cầm cân nảy mực cho một xã hội công bằng, nhân ái và tín trung, chứ không thể là vô thần, vì con người vô linh hồn sẽ chỉ là con vật, là thú hoang tranh dành nhau sự sống, trong một xã hội rừng rú!

Sự việc gian điểm thi ở Sơn La, Hà Giang làm chấn động không những trong nước mà cả thế giới vì chưa nơi nào có, càng làm cho những người còn nhân bản, còn lương tri phải nghĩ đến việc sớm gạt bỏ chế độ CS vô thần ra khỏi đất nước VN. Tôi nhấn mạnh chữ VÔ THẦN, vì chính nó là căn nguyên của mọi xấu xa, mọi tội ác chống lại chân, thiện, mỹ và con người. Nếu không có nhân bản, đạo đức, thì mọi điều xấu xa ghê tởm đều có thể xảy ra, mà gian dối chỉ là một đặc tính. Một nền chính trị vô thần, gắn liền với một chế độ bất lương, làm sao có thể có một nền giáo dục tốt, nhân bản được?

Sự việc lùm xùm về “thi gian, điểm lận” vừa mới đây đã làm tôi chán ngán không còn muốn để tâm theo dõi, vì nó đã trở thành quá bình thường và tràn lan, là bản chất cố hữu của xã hội CS, nên tôi không muốn mất thì giờ đọc các bài báo, bài bình luận về nó. Duy có một tựa đề độc đáo trên báo BBC Việt ngữ: CHÍNH NGƯỜI LỚN DẠY CHÚNG CHÁU GIAN DỐI, của một tác giả có bút hiệu là “Cháu Việt Nam”, đã làm tôi chú tâm đọc nguyên bài, và nảy sinh nhiều suy nghĩ. Xin mọi người hãy tìm đọc trên báo BBC ngày 28/7/2018, hiện đang còn tồn tại đến hôm nay, để một lần nữa, chứ không phải lần đầu, thấu hiểu về một xã hội CSVN… hết thuốc chữa, không còn gì để nói, nó tanh bành từ chính trị, kinh tế, đạo đức và con người!

Tôi rất tâm đắc với câu nói: “Xin đừng nói: “nếu gian điểm thi như thế, sẽ tạo nên một xã hội gian dối sau này! Cái xã hội gian dối ấy đã tồn tại từ rất lâu ở VN (ý nói thời CS cai trị), mà xã hội của các cháu sau này chỉ thừa kế cái xã hội gian dối của các ông bà, cha mẹ, cô chú!”. Lại còn có thêm một câu biểu cảm của ai đó đăng trên báo: “Kinh khủng quá! Vụ này (gian điểm thi ở Hà Giang) mà không được phát hiện, thì đẻ ra cả một thế hệ lừa lọc gian dối còn gì!”. Tôi trộm nghĩ: thứ nhất, đó chỉ là câu nói lừa bịp gian xảo có hậu ý che đậy cho một xã hội CS VN hiện tại thối tha! Thứ nhì, nó là của một kẻ đang sống trên mây, chứ không sống ở dưới đất, trong lòng xã hội VN XHCN!

Hãy nhìn xem đi, xã hội hiện tại đang có nguyên một cái LÒ KHỔNG LỒ, mà Nguyễn Phú Trọng, đảng trưởng đảng CS VN đang đốt lên đùng đùng, quăng hàng ngàn khúc củi là những kẻ tội phạm tham nhũng, hối lộ, bè phái, cướp bóc của dân nước, tổ chức bài bạc, buôn lậu xuyên quốc gia. Mới nhất là hàng chục tướng công an, quân đội vừa bị thủ Trọng thảy vào lò vì tội tham nhũng, tất thảy đều là đảng viên CS, nằm trong tà quyền CS chứ không có ai là ngoài đảng. 

Đây mới chỉ là thanh trừng bè phái, chứ nếu công bằng diệt tham nhũng thì toàn thể đảng viên CS đang tham gia cầm quyền đều bị đốt hết, kể cả tên chủ lò Trọng lú! Vậy tham nhũng là gian hay là thật?

Hãy nhìn xem trong xã hội CS hiện giờ:

– Bộ chính trị là BỘ TOÀN LỪA, lừa cả thế giới, lừa đảo dân, cướp của nước, vay nợ quốc tế rồi lấy chia nhau bỏ túi riêng.

– Bộ quốc phòng thì là BỘ BÁN NƯỚC, lo kinh doanh bất hợp pháp để làm giàu, và cuối cùng là bán nước cho giặc Tàu.

– Bộ công an là BỘ TOÀN GIAN, với hàng trăm “cây củi” sống là các tướng tá CA, đã bị Nguyễn Phú Trọng cho vào lò, vì tổ chức bài bạc, hối lộ. Mỗi tên tướng tá có tài sản hàng trăm hàng nghìn tỷ đô la, ở đâu ra nếu không đi cướp của dân, buôn lậu xuyên quốc gia, mua quan bán tước, bè phái để cướp của công làm của tư? Còn chưa nói tới mọi tên CA giao thông đứng đường đều là những tên cướp cạn của dân. 

– Bộ y tế là BỘ BẤT NHÂN, chuyên nhập thuốc giả và bán cho bệnh nhân với giá cắt cổ, bệnh viện thì giết dân vô tội vạ.

– Bộ kinh tế, công thương là BỘ ĐẠI GIAN, ĐẠI ÁC, quy tụ những gian thương làm giàu trên xương máu của dân, phá tan đất nước bằng cách giết nông dân, bóc lột công nhân, buôn đồ lậu và độc hại của Tàu cung cấp cho dân để tiêu diệt dân theo lệnh của Tàu.

– Bộ tài nguyên-môi trường là BỘ TÀN PHÁ, chuyên tàn phá môi trường, hủy diệt sự sống của toàn dân, rước ma Tàu cộng về dày mả tổ! 

– Bộ giáo dục là BỘ HỦY DIỆT CON NGƯỜI, từ tên bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ là tên vô học, lại gian ngoan, đạo văn đạo chữ, và chủ trương giáo dục giới trẻ bằng sự gian dối, vô đạo, bất nhân, côn đồ, vô trách nhiệm, hay hục đầu vào ăn chơi sa đọa, đẩy hết nhân tài ra nước ngoài, còn lại toàn những thành phần bất tài vô đức, kém kiến thức, khiếm khuyết nhân cách, để cho CS dễ bề nắm đầu cai trị, và báo hiệu một xã hội tối tăm bất ổn trong tương lai!

Tóm lại mọi thứ “bộ” chỉ là tay chân của đảng CS, để bảo vệ và tạo điều kiện cho đảng hút máu dân lành và bán nước!

GIAN DỐI, NHŨNG LẠM là đặc trưng của CS, như Gorbachev cựu tổng bí thư CS Liên Xô từng than vãn: “Tôi đã bỏ nửa cuộc đời cho lý tưởng CS, hôm nay tôi đau lòng mà nói rằng: CS chỉ biết tuyên truyền và dối trá!”. Thật không có ai nói về “bệnh sida CS” chính xác bằng chính kẻ bị đã mắc căn bệnh đó!

Mới vừa ra Phú Quốc, tôi chợt nhận ra một sự “tham nhũng hàng dọc lẫn hàng ngang” của người CS: “Một người làm quan, cả họ ăn cướp”, còn tệ hơn gấp trăm lần chế độ phong kiến thời xưa! Đây cũng là “mô hình đặc trưng” của chế độ tham nhũng CS! Ở huyện đảo này người dân ai cũng biết gia đình bà con nội ngoại, họ xa họ gần của cựu thủ tướng CS Nguyễn Tấn Dũng, đã chiếm hết những khu đất đẹp đẽ và đắc địa ở nơi đây, vì huyện đảo này thuộc tỉnh Kiên Giang, là vùng lãnh địa của tên ba Dũng. Chúng chiếm trước để sau bán lại mà hốt bạc, làm giàu trên sự tan tành của đất nước, vì nơi này sẽ là một trong 3 đặc khu, sẽ thuộc về Tàu trong tương lại, nếu người dân không kịp lấy lại chủ quyền đất nước khỏi tay CS. Lúc đó Tàu sẽ in vô số tiền giả để đổi lấy lãnh thổ VN, vì chúng đang nắm đầu VC và đang in tiền cho VC, thì bao nhiêu mà chúng chẳng có, giá nào mà chúng chẳng mua?! Đấm mõm cho dân có đất một ít tiền giả để lấy đất thật, chính là mưu trò mị dân để nuốt trôi lãnh thổ VN, chứ thực ra bọn đầu não CS VN đã bán xong, nhận số tiền tới 74 tỷ Mỹ kim, và bọn này đã chia nhau bỏ túi từ lâu rồi! Nay chúng giao đất rồi cuốn gói bỏ chạy, để lại dân VN cho Tàu vào thống trị, như các “đặc khu” mà Tàu đã mua của các nước nghèo lạc hậu trên thế giới, trong đó có Campuchia, Lào, mà các tên độc tài cai trị đã bán cho Tàu giống như bọn CS VN, và người dân bản xứ các nước đó đang rên siết khi quân Tàu tràn vào làm chủ những vùng đất này! 

Bọn cầm quyền CS gồm toàn những tên vô học, vô đạo và gian ác. Đặc biệt nếu có dịp gần bọn này, chúng ta sẽ thấy chúng đều đã học hỏi và khoác vào một bộ mặt đạo đức giả, chúng nói những điều nhân nghĩa rất trơn tru, thậm chí còn dạy nhân nghĩa cho những người kém hiểu biết về chúng, để bịp dân, khiến nhiều người dễ nhận định lầm chúng là những con người có tâm đạo, nhưng khi làm thì toàn chuyện bất nhân ác đức! Thượng bất chính, hạ tắc loạn là lẽ đương nhiên, lãnh đạo, quan quyền gian tham làm sao dân không gian dối , lừa lọc? Chữ công minh, chính trực, nhân nghĩa… có từ ngàn xưa của dân ta, nay đã biến mất khỏi xã hội CS. Từ quan đến dân đều sống trong lừa lọc, thủ lợi, giệt đối phương, lừa bịp để kiếm tiền, rồi dùng tiền mà mua quyền, mua địa vị, tạo thành MỘT XÃ HỘI GIAN GIẢ VÀ BẤT NHÂN! Từ chủ tịch nước đến tên xe ôm, người buôn thúng bán bưng, hầu hết đều dựa trên sự lọc lừa mà sống. 

Sự gian xảo, cướp bóc, tham nhũng… đâu phải mới đây, mà nó đã tiềm tàng lưu cữu từ lâu đời, nay gốc đã ăn sâu, rễ đã đan dầy trong mảnh đất VN, đến độ làm cho xã hội tàn mạt không còn thể cứu chữa! Một xã hội mà kẻ tham gia vào hàng ngũ lãnh đạo toàn sài bằng giả, gồm toàn một lũ dòi bọ đục khoét tan tành đất nước, chính quyền thì dùng côn đồ trị, cùng với một nền giáo dục sa đọa, mà hiệu trưởng đã biến nhà trường thành một ổ điếm, biến học sinh của mình thành gái bán dâm như tên Sầm Đức Sương ở trường cấp 3 Việt Lâm tại Hà Giang, nay gọi là Hà Gian! Điểm thi thì giả, thày thì gian, trò thì vô giáo dục, thế hệ cha ông đã gian dối quá như thế, mà còn phải chờ đợi gì đến một xã hội con cháu mới gian dối? Câu nói của ai đó: “Kinh khủng quá! Vụ này mà không được phát hiện, thì đẻ ra cả một thế hệ lừa lọc gian dối còn gì!”, chỉ là một câu nói lươn lẹo, bao che cho một thực trạng thối nát đang hiện hữu, và hiện hữu đã từ rất lâu, từ khi CS thống trị đất nước ta.

Cũng cần biết: không phải chỉ có CS VN mới gian ác vô nhân tính, mà những đặc tính đó là của chung các chế độ và con người CS trên toàn thế giới. Điển hình như Stalin đã làm một cuộc thảm sát gần như toàn dân tộc Ukraina khoảng 10 triệu người vào năm 1942, Mao Trạch Đông giết khoảng 40 triệu dân Trung Hoa năm 1958, bằng cách cố tình tạo nên một nạn đói, Hồ Chí Minh theo lệnh của Mao làm cuộc thảm sát mang tên “cải cách ruộng đất”, giết gần 300 ngàn người VN những năm 1955, 1956, và đảng CSVN đã giết hàng nhiều triệu người, từ cắt cổ buông sông, chôn sống cho đến tra tấn trong ngục tù. Giết dân đã là truyền thống của CS không còn thể chối cãi. Hàng năm thế giới đều có tổ chức ngày tưởng niệm các nạn nhân CS, và coi CS là kẻ thù giệt chủng của nhân loại!

Một xã hội hình thành trên nền tảng gian tà, bất chính, vô đạo, dã man, chỉ trọng vật chất mà chà đạp con người, nếu tồn tại thêm thì dân VN sẽ tàn, nước VN sẽ mạt, chưa kể là bị mất nước về tay giặc Tàu, chứ đừng mơ tưởng tới một xã hội lành mạnh, công bằng, văn minh hay một nền giáo dục chân chính! Nền giáo dục “vô giáo dục” ngày hôm nay thuộc về bản chất, là hệ quả tất yếu của chủ thuyết CS bất lương. Nếu muốn cứu nước thoát khỏi ách ngoại xâm, và dân tộc không trở thành đắm mê trong vô đạo, bất nhân, bất nghĩa; nếu muốn phục hồi lại quê hương và dân tộc trong đạo lý, luân thường, chỉ có một phương cách duy nhất: PHẾ BỎ ĐẢNG CS, thành lập một chính thể tự do, dân chủ, nhân quyền, áp dụng một nền giáo dục đầy nhân bản và chính trực. Nền giáo dục đó sẽ đào tạo tô bồi cho mọi con người và giới trẻ một căn bản đạo đức, nhân nghĩa, tín trung, liêm chính và đầy tình người, trước khi truyền đạt kiến thức phổ thông và chuyên môn cho họ, với mục đích tạo cho họ thành nhân trước khi thành công, như thời VNCH trước 1975. Trong chương trình giáo dục đó phải có môn ĐỨC DỤC để dạy đạo đức, rèn luyện nhân cách, và môn CÔNG DÂN GIÁO DỤC để vun trồng lòng yêu nước thương đồng bào, tinh thần dấn thân xây dựng đất nước, phục vụ tha nhân, sẽ đồng hành cùng với những môn khoa học, kiến thức chuyên môn, để tạo nên con người toàn diện, như thời trước 1975 ở miền Nam. Một nền giáo dục viên mãn như vậy sẽ tạo nên những rường cột quốc gia lành mạnh, toàn đức toàn tài để phục vụ quốc gia, xã hội, và xây dựng đất nước tiến bộ trong nhân bản và đạo đức.

Muốn thế, những kẻ mê lầm theo tà thuyết vô thần bất nhân, hãy từ bỏ con đường cũ đưa đến sự hủy diệt, để cùng toàn dân chung tay cứu nước, xóa bỏ vô thần CS, lập một nền chính trị hữu thần, tôn trọng dân chủ và nhân quyền, thì mới mong cứu dân tộc trong đó có mình và con cháu mình khỏi nạn diệt vong!

Cầu mong cho quê hương thân yêu VN sớm thoát Cộng để thoát Tàu, và tiến đến vinh quang rạng ngời. Ngày ấy sẽ không xa, nếu toàn dân đồng lòng đứng lên đánh đuổi thù trong lẫn giặc ngoài, để cứu nguy Tổ Quốc và dân tộc.

30.07.2018

Nhà giáo Miền Nam

danlambaovn.blogspot.com

NHÀ THƯƠNG

                       Bài viết của Tác giả Đổ duy Ngọc thật chính xác và thấm thía.

        Ai đó đã từng nói: Đất nước mất là mất tất cả, quá đúng..

 -Ngày trước, toàn lảnh thổ miền nam Dân số chỉ có 17 triệu người, trãi dài từ Quảng Trị đến Cà Mau, hầu như Tỉnh nào cũng có Bịnh Viện , ở cấp Quận còn có Chẫn y Viện, cấp xã có Trạm Xá…Tỉnh nào cũng có Ty Y tế săn sóc sức khỏe cho dân.

  – Ngân sách Quốc Gia rót cho Bộ Y Tế đều đặn và còn được hội Hồng thập tự quốc tế Viện trợ thuốc men đầy đủ.

  – Từ Bộ trưởng Y Tế đến Giám đốc Bịnh Viện là những Giáo sư Bác sĩ nổi tiếng về chuyên môn và có Đạo đức thí dụ: Giáo sư thạc sĩ Ngô gia Hy giám đốc BV Bình Dân. Ngày nay thì Đảng viên có bằng Y tá cũng được làm Giám Đốc BV tùy phe cánh. 

  – Các sinh Viên Y khoa phần đông thuộc con nhà công chức gương mẩu. Ngoài học giỏi Thi tuyển đậu vào trường Y còn có Y Đức (yêu nghề và nhân từ bác ái). Không như ngày nay: Con ông cháu cha gởi gắm vào Trường Y để ra trường làm giàu và có danh với họ hàng.

  – Thời trước Môi trường sống trong sạch, rau cỏ thịt cá không nhiểm độc.. rượu đế nấu bằng gạo ít độc hơn Rượu bây giờ nhiều Tạp chất

  Lớp thanh niên sống lành mạnh nên ít bịnh tật…

  Quan trọng hơn hết là Chính phủ Viêt nam cộng hòa lo cho dân và giúp đở dân còn bây giờ Dân số tăng quá nhiều từ các tỉnh phía bắc. Nhà nước lo cướp của Dân, hất hủi dân thì làm gì còn nhà thương…có chăng chỉ còn nhà Ghét với “Lương y như phù thủy ” Nói ra thêm buồn..

NHÀ THƯƠNG

Bây giờ mà ngồi nói chuyện với ai đó, hoặc đọc đoạn văn của ai đó mà gọi bệnh viện là nhà thương thì chắc chắn rằng ai đó chánh hiệu con nai vàng là dân Sài Gòn trước 75. Chắc chắn là như thế.

Bởi trước 1975 ở Sài Gòn dù các bảng tên đều ghi là Bệnh viện, nhưng dân Sài Gòn vẫn gọi là nhà thương. Bởi theo quan niệm của họ đây là nơi nhà chữa trị cho người thương tật bịnh hoạn, là nơi xoa dịu nỗi đau, giúp họ khỏi bệnh tật.

Người miền Nam trước 1975 gắn liền nhà thương với tình thương, là nơi thể hiện tình cảm của những người làm ngành y tế với bệnh nhân, là nơi các soeur Công giáo hi sinh trọn đời để chăm sóc và thương yêu từng bệnh nhân, là nơi các bác sĩ, y tá hết lòng cứu chữa bệnh nhân với tình thương và trách nhiệm. Nên họ gọi bệnh viện là nhà thương, tiếng gọi bao hàm nhiều tình thân và nhân bản.

Sài Gòn thời đó có nhiều bệnh viện công do nhà nước quản lý như nhà thương Chợ Rẫy, nhà thương Chợ Quán, Bình Dân, Nguyễn Văn Học, Từ Dũ, Hùng Vương hay nhà thương Hồng Bàng, Vì Dân…Bệnh nhân vào chữa trị ở các bệnh viện này đều được miễn phí hoàn toàn, nên còn gọi là nhà thương thí. Mang danh nhà thương thí nhưng y bác dĩ vẫn tận tâm, chữa trị đến nơi đến chốn.

Đương nhiên ở nhà thương thí thì điều kiện sinh hoạt không được tốt như những nhà thương tư. Nhưng không bao giờ có cảnh ba bốn người một giường hay điều kiện vệ sinh quá nhếch nhác như một số bệnh viện bây giờ. Cũng không có cảnh phải phong bì bồi dưỡng từ y công, y tá đến bác sĩ như bây giờ.

Thuở đó Sài Gòn cũng có nhiều bệnh viện tư dành cho người có tiền như bệnh viện Đồn Đất (Grall của Pháp) hay các bệnh viện của bang hội người Hoa như Triều Châu, Quảng Đông, Phúc Kiến, Sùng Chính…mở ra nhiều ở Sài Gòn. Nhiều nhà sinh tư nhân thì gọi là nhà bảo sanh, cũng là nơi giúp các sản phụ khi sinh nở. Ở nhiều nhà bảo sanh có các bà mụ là y tá lâu năm, tay nghề còn giỏi hơn bác sĩ

Thế nhưng, nằm nhà thương tư thì sạch sẽ, thoáng mát nhưng nếu gặp biến cố hay ca khó, bệnh nhân cũng đều phải chở vào nhà thương công, bởi mang danh là nhà thương thí nhưng ở đó đều quy tụ bác sĩ giỏi và các sinh viên y khoa ưu tú nội trú ở đấy.  Họ giỏi về chuyên môn và đối xử với bệnh nhân bằng y đức. Sanh con so hay khó sinh thì phải vào nhà thương Từ Dũ, Hùng Vương, lao phổi thì phải vào bệnh viện lao Hồng Bàng.

Cả một thời gian dài mấy chục năm, chưa bao giờ có cảnh người nhà bệnh nhân hành hung nhân viên y tế mà chỉ có một thái độ kính phục, trân trọng và biết ơn.

Thời thế đổi thay, chẳng còn ai gọi bệnh viện là nhà thương nữa. Gọi thế thành châm biếm. Bởi bây giờ chốn ấy chẳng còn tình thương, không còn là nơi để sẻ chia những đau đớn của người bệnh nữa. Giờ bệnh viện là chốn kinh doanh, có nơi tiền phòng đắt như khách sạn bốn năm sao. Vào nhập viện dù đang cấp cứu sắp chết thì cũng phải đóng tiền mới có người đến khám. Mọi sinh hoạt đều phải trả tiền, từ miếng nước cho đến giấy chùi cầu, từ ngọn đèn cho đến bông băng. Chẳng còn phân biệt công tư, chỗ nào cũng phải có tiền mới chữa. Giờ mang bệnh thì giàu có không nói làm chi, chứ khá sẽ xuống nghèo, nghèo xuống mạt và chẳng còn chi để sống, bán vợ đợ con, bán hết đất hết vườn hết ruộng hết nhà vì bệnh. Tiếc cái nhà thương thí biết bao nhiêu.

Cái tên nhà thương thí đã trở thành dĩ vãng.

Bỗng dưng nhớ tiếng nhà thương tha thiết và tiếc một thời gọi thân thương nhà thương thay cho bệnh viện.

27.6.2018

DODUYNGOC

Bàn về cái thiêng liêng

 Bàn về cái thiêng liêng  

 Lê Phú Khải

Ngày nhỏ đi học lớp 1, lớp 2,… cứ mỗi lần được thầy giáo kêu lên bục xóa bảng, hoặc sai đi giặt khăn lau bảng là tôi sung sướng cả ngày hôm đó. Thầy giáo nhớ tên mình, gọi tên mình… Chao ôi là vinh hạnh, không sướng sao được. Có lần tôi đi dự đám cưới một người chị họ, gặp thầy giáo của tôi đến cùng dự đám cưới, dù là đứa trẻ vốn tính tình nhút nhát, tôi cũng rẽ đám đông đến trước mặt thầy tôi, khoanh tay lễ phép chào: Con chào thầy ạ! Thầy giáo đã xoa đầu tôi trước hai họ. Tôi hãnh diện vô cùng. Đã hơn nửa thế kỷ đi qua, vậy mà đến giờ, tôi vẫn nhớ cái buổi chiều hôm đó, nhớ như in cái cầu thang mà tôi đã vội leo lên thành cầu để tụt xuống, len đến trước mặt thầy tôi… Trong con mắt trẻ thơ của tôi lúc đó, thầy giáo thiêng liêng lắm. Thầy Mạnh Tử bên Tàu hơn hai ngàn năm trước từng nói: “Cái phong phú được gọi là cái đẹp”, “Cái cao cả được gọi là cái thiêng liêng” là gì? Vậy thầy giáo của tôi ngày ấy là một người cao cả, vì cao cả nên thầy thật thiêng liêng với học trò.

Thế mà bây giờ thằng cháu nội tôi lại bĩu môi nói với ông nội nó: Cô giáo của con mới mua xe Attila đó! Tôi hiểu nó muốn nói, vì bắt nó và bạn bè của nó phải học thêm để cô giáo thâu tiền… Xe Attila mới mua của cô giáo là tiền bố mẹ nó phải oằn lưng ra đóng góp cho con học thêm. Có lần tôi đã mắng mẹ nó, vì sao cứ phải cho con đi học thêm, trong khi nhà thì túng thiếu. Mẹ nó phân trần: Thằng T [tên thằng cháu tôi] nó bảo, nếu không đi học thêm, cô giáo sẽ tấn công nó trong lớp học. Tôi hỏi: Tấn công như thế nào? Mẹ nó trả lời: Bắt lên bảng làm toán, rồi đe nẹt, thằng T sợ lắm, khóc đòi mẹ cho đi học thêm. Vì những đứa học thêm không bị cô giáo đối xử như thế. Chữ “tấn công” là từ miệng thằng cháu nội tôi nói ra.

Cô giáo đã hết cao cả thì còn thiêng liêng cái nỗi gì? Một thế hệ con trẻ đi học không có cảm nhận về cái thiêng liêng, lại thấy thầy cô giáo của mình là những kẻ thấp hèn, khi nói đến họ nó phải bĩu môi ra thì còn gì để nói!

“Kinh khủng” hơn là một lần ngồi cà phê trước một trường đại học, tôi thấy các sinh viên “vô tư” gọi thầy giáo nó là thằng này, thằng kia. Tôi đem câu chuyện này về hỏi thằng con tôi đang theo học một lớp đại học tại chức. Nó giải thích: Sinh viên phải chung tiền cho thầy giáo mỗi lần thi cử, phải rủ thầy đi nhậu… nên nó xưng hô như thế đó ba ạ!

Chuyện về sự suy thoái của nền giáo dục Việt Nam thì còn nhiều lắm, nhưng chuyện của ngành y tế thì còn tàn nhẫn hơn. Vừa qua tại Năm Căn tỉnh Cà Mau, nhân dân đã kéo đến đập phá, đuổi đánh các thầy thuốc ở bệnh viện vì đã bỏ mặc một bệnh nhân gái 16 tuổi được chở đến cấp cứu, dù gia đình nạn nhân này đã quỳ xuống lạy, van xin các bậc lương y này cứu chữa. Các vị “từ mẫu” này phải có tiền nộp đã thì mới ra tay cứu độ! Em gái đã chết trước thềm bệnh viện, khi nhân dân phẫn nộ kéo tới thì các vị “thầy thuốc như mẹ hiền” này đã hốt hoảng cởi bỏ hết áo trắng trên người để chạy trốn như những lũ chuột bị rắn đuổi!

Có lẽ trong lịch sử ngành y tế thế giới, chưa có đâu diễn ra màn kịch kiểu này. Cả ông Marx không còn đất sống ở trời Tây, có lẽ vì thế chủ nghĩa “duy lợi” (chữ Hà Sĩ Phu) vội di trú đến những mảnh đất rừng rú còn sót lại ở Châu Á để nương thân, và Việt Nam là một trong những điểm dừng chân của nó. Tất cả được tính ra “lợi quyền”, lợi lộc, không còn cái gì là thiêng liêng nữa, dù là làm nghề thầy, thầy giáo, thầy thuốc…

Bác sĩ Nguyễn Khắc Viện, hồi còn sống, có lần kể cho tôi nghe về tư cách người thầy thuốc. Ở Pháp, thầy thuốc chỉ được khám bệnh, cho toa (đơn)… không bao giờ được phép chìa tay ra cầm tiền của bệnh nhân. Tiền khám bệnh sẽ được người nhà của bác sĩ thu ở chỗ khác, khi bệnh nhân ra về. Ông giải thích: Nếu bác sĩ cầm tiền từ tay bệnh nhân thì về tâm lý, hình ảnh thầy thuốc “cứu nhân độ thế” hết thiêng mất rồi. Khi người bệnh đến với thầy thuốc, thì tâm trạng của họ đến với một vị cứu nhân, người đó sẽ đem hết tinh thần cao cả của người thầy thuốc để cứu họ. Chỉ riêng tâm trạng đó đã là liều thuốc tinh thần để người bệnh tự giúp mình khỏi bệnh đến 50%. Vì thế các trường đào tạo thầy thuốc ở Pháp giảng dạy rất kỹ lưỡng rằng, không để đồng tiền xuất hiện giữa thầy thuốc và bệnh nhân. Dù rằng thầy thuốc vẫn cần tiền để tồn tại.

Vậy mà tôi thấy ở tỉnh X, thầy thuốc đã bán thuốc cho bệnh nhân. Thuốc còn được nghiền nát ra để bệnh nhân không biết đó là thuốc gì, mác gì, ở đâu sản xuất… để bệnh nhân không thể so đo đắt rẻ…

Chỉ có hai nghề cao quý, được ông bà ta kêu bằng “thầy”. Dắt đứa con đến cửa nhà thầy, người mẹ ngày xưa nói: Đến ăn mày thầy dăm chữ để cháu làm người!

Ôi sao mà thiêng liêng quá!

Bây giờ cả thầy giáo và thầy thuốc đều lấy học trò và bệnh nhân làm đối tượng để làm tiền thì cái thiêng liêng không cánh mà bay khỏi cái xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam mất rồi! Chỉ còn lại sự dối trá vô lương đến lộng lẫy “thiêng liêng” mà thôi!

L.P. K.

From: Tu Phung

Vì sao phải xử kín Vũ “nhôm” ?

RFA
2018-07-27
Phan Văn Anh Vũ, tức Vũ "nhôm". Người mặc áo trắng đứng giữa.

Phan Văn Anh Vũ, tức Vũ “nhôm”. Người mặc áo trắng đứng giữa.

 AFP
Theo thông báo phiên xử ông Phan Văn Anh Vũ, thường được biết đến với biệt danh ‘Vũ Nhôm’ với cáo buộc ‘cố ý làm lộ bí mật nhà nước’ dự kiến diễn ra vào hai ngày 30 và 31 tháng 7 năm 2018 tại Hà Nội. Tuy nhiên theo tin cho biết tòa sẽ xử kín.

Dư luận và các nhà quan sát đặt vấn đề vì sao phải xử kín vụ án này.

Có tính toán

Trước khi Vũ nhôm bị bắt, hàng loạt các sự kiện dồn dập thu hút sự chú ý đặc biệt của dư luận và truyền thông trong và ngoài nước liên quan đến Vũ “nhôm” một doanh nhân bất động sản có tiếng tại Đà Nẵng.

Vào cuối năm 2017, ông đã bị cơ quan an ninh điều tra Bộ Công an khám xét nhà và quyết định khởi tố về tội “Cố ý làm lộ tài liệu bí mật nhà nước” theo điều 263 Bộ luật hình sự 1999.

Đến đầu tháng giêng năm 2018, Singapore xác nhận tạm giữ Vũ “nhôm” vì ông này vi phạm luật di trú của nước này. Ông được phía cơ quan chức năng Việt Nam dẫn độ về nước.

Dư luận lại càng quan tâm khi Bí thư Đà Nẵng, ông Trương Quang Nghĩa, trong cuộc nói chuyện với các cựu chiến binh, cán bộ quân đội nghỉ hưu của thành phố nhân dịp kỷ niệm ngày Quân đội Nhân dân 22/12 tiết lộ rằng ông Phan Văn Anh Vũ là sỹ quan tình báo cao cấp của Bộ Công an hàm thượng tá. Và cũng theo lời ông Trương Quang Nghĩa Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng có ý kiến chỉ đạo vụ này…

Điều này đã tạo ra sự quan tâm đặc biệt của dư luận cũng như giới truyền thông trong nước và quốc tế và một số đại biểu quốc hội yêu cầu công khai về vụ án này.

Tuy nhiên, vừa qua Tòa án Nhân dân Thành phố Hà Nội công bố sẽ xét xử vụ án liên quan Vũ “nhôm” cùng với hai đồng phạm về tội “làm lộ bí mật nhà nước” vào cuối tháng 7 năm 2018 nhưng phiên tòa sẽ được xử kín.

Chúng tôi có liên lạc với các nhà quan sát chính trị, các luật sư và đại biểu quốc hội nhưng tất cả đều nói rằng “chúng tôi không có nhận định gì về vụ án này”.

 Phiên tòa đó Vũ nhôm sẽ khai ra những nhân vật, hoạt động ngầm của bộ công an cho nên bộ công an không muốn những thông tin đó bị công khai ra dư luận.

– Phạm Chí Dũng

Nhà báo độc lập Phạm Chí Dũng tại Sài Gòn chia sẻ với chúng tôi rằng liệu có phải xử kín vụ Vũ “nhôm” để làm khỏi mất mặt của ngành công an hay không, bởi vì trong thời gian qua ngành Công an đã có quá nhiều chuyện lùm xùm và tham nhũng.

Nhà báo Phạm Chí Dũng cho biết thêm: “Tôi nghi rằng bộ công an sợ mất mặt và uy tín chứ không phải lý do nào khác và cho nên việc đưa ra xử kín để che chắn trong cái phiên tòa đó Vũ nhôm sẽ khai ra những nhân vật, hoạt động ngầm của bộ công an cho nên bộ công an không muốn những thông tin đó bị công khai ra dư luận.”

Trong một buổi tiếp xúc cử tri vào hôm 24/7, bí thư thành Ủy Đà Nẵng ông Trương Quang Nghĩa cho biết Vũ “nhôm” liên quan đến 3 vụ án: Làm lộ bí mật Nhà nước, Trốn thuế và Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ. Ông Nghĩa giải thích rằng “phiên tòa diễn ra vào cuối tháng 7 này liên quan đến làm lộ bí mật nhà nước nên phải xử kín và sẽ công khai phần tuyên án cho báo chí và truyền thông”

Nhà báo độc lập Phạm Chí Dũng cho biết lệnh khởi tố đầu tiên của Vũ nhôm vào tháng 12 năm 2017 là làm lộ tài liệu bí mật của nhà nước chứ không phải tội danh về kinh tế. Sau này mới truy tố thêm các tội danh khác và như thế có một kế hoạch trước đối với vụ này:

“Vũ nhôm không chỉ đưa ra xử một lần mà có thể đưa ra vài ba lần nhưng mà nó cho thấy là ngay từ lúc khởi tố vũ nhôm nhường như cơ quan an ninh bộ công an đã có sự sắp xếp, tính toán sẵn là sau này sẽ đưa ra xử kín.”

“Sợ dư luận”

Theo điều 25 bộ luật hình sự 2015, khi tòa xét xử công khai mọi người đều có quyền tham dự phiên tòa, Trường hợp đặc biệt cần giữ bí mật nhà nước, thuần phong, mỹ tục của dân tộc, bảo vệ người dưới 18 tuổi hoặc để giữ bí mật đời tư theo yêu cầu chính đáng của đương sự, tòa án có thể xét xử kín nhưng phải tuyên án công khai.

Một vị luật sư xin được giấu tên tại Sài Gòn chia sẻ với chúng tôi qua email rằng quyết định xét xử kín vụ án Vũ “nhôm” là hoàn toàn phù hợp với điều 25 bộ luật hình sự 2015.

Dù xử kín nhưng luật cũng đã quy định tuyên án phải công khai, nên sau phần nghị án, HĐXX vào tuyên án thì mọi người có thể tham dự, ghi nhận và bản án cũng sẽ phát hành công khai  – Luật sư giấu tên

Vị luật sư nhấn mạnh “Dù xử kín nhưng luật cũng đã quy định tuyên án phải công khai, nên sau phần nghị án, HĐXX vào tuyên án thì mọi người có thể tham dự, ghi nhận và bản án cũng sẽ phát hành công khai nên sẽ không ảnh hưởng quyền tiếp cận thông tin của người dân hay các cơ quan truyền thông, báo chí.”

Luật sư Nguyễn Khả Thành thì cho rằng Việt Nam sợ ảnh hưởng đến dư luận nhiều nên bắt buộc phải xử kín, ông cho biết “Cái này tôi nghĩ họ đánh giá, đôi lúc họ xử công khai sẽ gây tiếng vang trong dư luận không tốt nên họ sẽ xử kín thôi. Nhưng Việt Nam thì thường thường quy định vậy chứ họ nghĩ vụ án ảnh hưởng đến dư luận nhiều thì họ sẽ bắt buộc xử kín hoặc là xử công khai nhưng mà rồi hạn chế báo đài, người tham dự cho nên nó gần như là công khai nhưng thật ra là xử kín”.

Khi chúng tôi đặt vấn đề liệu trong lịch sử tố tụng Việt Nam đã từng có vụ án nào được quyết định mang ra xử kín như vụ án của Vũ “Nhôm hay không, thì các luật sự cũng như những nhà quan sát chính trị mà chúng tôi tiếp xúc đều từ chối đưa ra câu trả lời.

Nền giáo dục dối trá sẽ tạo ra đất nước toàn dối trá

Nền giáo dục dối trá sẽ tạo ra đất nước toàn dối trá

Gốc rễ của đất nước, chính là giáo dục. Nhưng nhìn lại nền giáo dục nước nhà, thực sự là một thảm họa, chưa nhìn thấy lối thoát.

Nền giáo dục nước nhà, nói thẳng ra, thì dối trá từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên. Chẳng có đất nước nào mà tiến sĩ, giáo sư nhiều như Việt Nam, phải nói là nhiều như lợn con. Một đất nước mà lắm giáo sư tiến sĩ, lẽ ra phải mừng, vì đó là nước mạnh, có nền giáo dục tốt. Ấy thế nhưng, vì nó toàn là dối trá, nên nó biến thành trò hề cho thiên hạ.

Giáo sư tiến sĩ nhiều như thế, mà đố có công trình nghiên cứu nào ra hồn. Các đề tài khoa học chủ yếu là để đốt tiền dự án nhà nước, là thuế của dân, xong vứt cho mọt ăn. Chiếc xe đạp làm không nổi, con ốc vít làm không xong, máy cày phải để nông dân tự mày mò sáng chế. Dược liệu cây thuốc thì gần như mù tịt, không biết một cái gì, để nông dân và con buôn “cầm chim cho thằng Tàu đái”, một cách nhục nhã.
Cái xã hội trọng bằng cấp và bằng cấp phần nhiều là đi mua, chạy chọt và tào lao, thì nó là sự dối trá và mục ruỗng toàn diện.

Không chỉ mua bằng mua cấp, mà ngay cả những người ở trong ngành giáo dục, thầy cô, cũng phải chạy chọt để có được việc làm, được biên chế, thì sự dối trá đã lan xuống tận lớp học. Không trách được các thầy cô, bởi không chạy chọt thì hiển nhiên là không có việc. Như cô thủ khoa sư phạm xuất sắc ở Hà Giang là một ví dụ, ra trường mấy năm, mà không xin được việc làm, dù rất yêu quê hương và muốn được cống hiến.

Kỳ thi tốt nghiệp PTTH suốt mấy chục năm qua, là một sự dối trá toàn diện, ai cũng biết, ai cũng thấy, và có lẽ cả lãnh đạo cao nhất của bộ này cũng coi sự dối trá đó là hiển nhiên. Nói thẳng băng ra, nếu việc tổ chức thi cử, coi thi, chấm điểm nghiêm túc, thì 70-80% học sinh sẽ trượt tốt nghiệp. Quả thực rất khó để một học sinh học tốt toàn diện, cả tự nhiên, xã hội lẫn ngoại ngữ, để tốt nghiệp được kỳ thi, nhất là đạt điểm cao. Ấy thế mà, từ xưa đến nay, học sinh thi đỗ tốt nghiệp PTTH toàn 98-99%, thì chỉ có “ngẫn” mới tin nổi. Kỳ thi này là một sự dối trá khủng khiếp nhất, to lớn nhất và toàn diện nhất.

Kỳ thi này, đánh dấu sự ra đời, trưởng thành, bước ngoặt vào đời của một con người. Sau đó, sẽ chọn lựa nhân tài, đào tạo đại học, là nòng cốt, tương lai cho đất nước. Thế nhưng, nó đã bị sự dối trá dẫn đường. Cho nên, tiếp đó, giảng đường đại học, sẽ tạo ra rất nhiều cử nhân vừa ngu dốt vừa mang tâm thế của những kẻ dối trá phục vụ xã hội.

Thử nghĩ xem, rường cột của đất nước toàn là sự giả dối, lươn lẹo, hình thức, thì tương lai đất nước này sẽ đi về đâu? Khắp nơi chỉ thấy chạy chọt, đục khoét, chọc ngoáy kiếm ăn, cán bộ thì ngày 8 tiếng nghĩ cách đục đẽo để hoàn vốn, để đầu tư thăng tiến, thì quả thực, nhìn mãi chẳng thấy tương lai tươi sáng cho đất nước ở chỗ nào.

Căn bệnh dối trá và ưa hình thức của ngành giáo dục, chính là cái gốc rễ gây ra sự trì trệ cho đất nước này. Nền giáo dục lệch lạc và lươn lẹo đã đào tạo ra những lớp người toàn thủ đoạn, chẳng có lương tâm và không có chút tự trọng, chỉ đặt lợi ích bản thân lên đầu. Không có tự trọng, thì sẽ không biết nhận sai, không biết sợ, không nhận trách nhiệm và không bao giờ từ chức.

Câu chuyện của Hà Giang là một ví dụ điển hình cho sự thối nát của nền giáo dục một cách có hệ thống. Ai dám khẳng định các giáo viên, kể cả cắm bản không phải chạy chọt để có chỗ làm việc? Ai dám khẳng định rất nhiều giáo viên không ăn bớt miếng thịt của học sinh? Sự thối nát hệ thống giáo dục đã tạo ra lớp quan chức chính quyền đểu cáng, đã tạo ra một Sầm Đức Xương điển hình của sự tồi tệ đốn mạt đến không tưởng tượng nổi, đã bắt cả chục học sinh vị thành niên của mình đi phục vụ tình dục cho quan chức tỉnh, trong đó có cả chủ tịch tỉnh.

Lẽ ra, Sầm Đức Xương cùng cả chục quan chức đó phải lên máy chém để làm gương cho thiên hạ, ngành giáo dục phải xem xét lại toàn diện, ấy thế nhưng, chỉ có Xương và chủ tịch tỉnh Nguyễn Trường Tô bị vài năm tù, còn lại thoát hết, lại tiếp tục thăng quan. Sự dối trá, lừa lọc chạy chọt, bao che, bất chấp dư luận, là cái Nhân để tạo ra cái Quả dối trá khổng lồ, đó là vụ sửa điểm, chạy điểm cho toàn con quan ở Hà Giang hôm nay.

Đã có thông tin, việc thanh tra ở một số tỉnh khác có thể không tìm ra sai phạm. Cũng có thông tin người ta muốn gói gọn sự việc lại, bởi sợ bung bét ra thì kinh khủng lắm. Nếu không làm đến cùng, thanh tra toàn diện và nghiêm túc, cho nó bung bét hẳn ra, thì thực sự cái ung nhọt này chưa bị vỡ, chưa được cắt bỏ. Và, cái Quả thảm khốc trong tương lai thì đất nước này lãnh đủ.

Nguồn link: https://www.facebook.com/duongvtc/posts/1791410540952439