VIẾT VỀ EM, LÊ NGUYỄN MINH QUANG.

VIẾT VỀ EM, LÊ NGUYỄN MINH QUANG.

Vào ngày 21/12 vừa qua, ông Lê Nguyễn Minh Quang chính thức nộp đơn từ chức chức vụ Trường ban Quản lý Đường sắt Đô thị TPHCM, và cùng lúc đó báo chí trong nước liên tục nêu lên những bất cập trong việc thi công tuyến métro số 1 Suối Tiên – chợ Bến Thành. Vốn là một người đã từng quen biết với ông Quang, tôi xin đóng góp một vài suy nghĩ.

Tôi biết Quang khi anh em chúng tôi học chung tại Phòng Nghiên cứu Cơ học Đất tại Ecole Centrale nằm ở ngoại ô Paris vào năm 1995. Gọi là học chung chứ lúc ấy Quang đang làm luận án tiến sĩ, còn tôi đang theo cao học. Hôm ấy tôi đang đứng đọc tin tức trên bảng thông tin của Phòng, bỗng có người vỗ vai:

– Anh là anh Phạm Minh Hoàng phải không?

Người đó chính là Quang. Thú thật, cái ấn tượng nhất khi đối diện là….cái mỏ của hắn. Quang vốn người Nam, ăn to nói lớn, cái mỏ đã chiếm hết mọi thứ trên khuôn mặt của hắn. Tuy nhiên, đó là tất cả những “cái xấu”, phần còn lại thì tôi lại có một ấn tượng hoàn toàn khác. Quang thực sự là một sinh viên xuất sắc :
– Em tốt nghiệp ở Bách Khoa, ngành xây dựng. Em chỉ có huy chương bạc thôi…

“Chỉ có huy chương bạc”. Sau này về dạy tại Bách Khoa tôi mới biết có được thành tích này không phải dễ. Quang phải đánh bại 300 bạn cùng khóa. Điều này không phải ai cũng làm được.
Có một hôm đi ăn trưa với thầy Jean–Louis Favre, là thầy của hai chúng tôi, thầy còn là người hướng dẫn luận văn tiến sĩ của Quang. Thầy đã kể cho tôi biết gia cảnh của Quang và đã dùng những mỹ từ để khen ngợi thành tích học tập của Quang từ giai đoạn cao học sang đến tiến sĩ. Sau đó, thầy Favre đã đưa cho tôi xem lá thư gởi những đại học VN, mong VN tiếp tục gởi đến cho Trường những cá nhân xuất sắc như Quang.

Sau lần gặp gỡ ngắn ngủi ấy, hai chúng tôi mỗi người một ngả nhưng rút cuộc lại “hội tụ” về Việt Nam. Cả hai cùng có một mục đích là đem khả năng của mình để làm một cái gì đó cho đất nước. “Cái gì đó” thì giống, nhưng phương cách thực hiện thì khác. Viết vậy chắc mọi người đều hiểu. Trong khi tôi đi dạy học thì Quang trở thành Tổng giám đốc của công ty Bachy Soletanche (BS) chi nhánh Việt Nam. Tôi nghĩ là Quang đã được làm ở một vị trí thực sự đúng với khả năng của mình. BS là công ty hàng đầu của Pháp về nền móng cũng như xử lý môi trường đất chống ô nhiễm. Tôi còn nhớ là luận án tiến sĩ của Quang cũng nghiên cứu về vấn đề này.

Song song với chức vụ chuyên môn, có một dạo anh đã trở thành đại biểu Hội đồng Nhân dân TPHCM. Điều này làm tôi hơi bất ngờ, nhưng tôi chợt nghĩ đến ông Đặng Văn Khoa, người đã từng bê cái ống cống vào nghị trường để tố cáo cách thi công gian dối. Tôi nghĩ Quang cũng muốn góp tiếng nói của mình song song với kiến thức hàn lâm để “làm một cái gì đó” tốt hơn.
Năm 2016, Quang được bổ nhiệm làm Trường ban Quản lý Đường sắt Đô thị TPHCM. Có lẽ đối với những người làm kỹ thuật như anh, đây phải nói là tột đỉnh vinh quang. Tuyến số 1 kéo dài từ Suối Tiên đến chợ Bến Thành có tổng chiều dài gần 20 km trong đó có khoảng 2 km chạy ngầm. Phải nói rằng đây đúng là một nơi để Quang thi thố tài năng vì nó hoàn toàn phù hợp với khả năng của anh. Tưởng cũng nên nhắc lại là dự án đã đưọc khởi công từ năm 2012 do nhà thầu Sumitomo Nhật Bản thực hiện. Ban đầu, ngân sách được phê duyệt tổng vốn đầu tư là 1.09 tỷ USD (19.000 tỷ đồng).

Tuy nhiên, đến giữa năm 2017, Quang có than phiền tiến độ giải ngân quá chậm và lo lắng đến việc thi công. Sau đó, trong một lần trả lời trên báo Tuổi Trẻ vào tháng 10/2017, Quang cho rằng cứ tiếp tục không giải quyết được chuyện giải ngân thì đồng loạt các nhà thầu Nhật Bản sẽ giãn tiến độ, thậm chí có nhà thầu đã đặt vấn đề xem xét việc tố tụng. Tình trạng này ảnh hưởng nghiêm trọng đến kế hoạch hoàn thành dự án vào năm 2020.
Mọi nỗ lực của Quang và cộng sự đều vô vọng. Cuối tháng 11/2018, Đại sứ Nhật Bản tại Việt Nam, ông Umeda Kunio đã gửi thư tới Thủ tướng Phúc, thành ủy Nhân và lãnh đạo các bộ, ngành liên quan bày tỏ quan ngại về tiến độ triển khai, cấp vốn cho dự án tuyến metro số 1. Ông cho biết hiện số tiền chậm thanh toán đã lên đến hơn 100 triệu USD và nêu quan ngại rằng nếu đến cuối tháng 12 mà các vấn đề này không được giải quyết, dự án sẽ buộc phải ngừng thi công. Đến ngày 21/12, nghe nói Quang đã xin từ nhiệm.

Trên mạng mấy ngày nay người ta có thể thấy rất nhiều tờ báo, nhiều cơ quan lên tiếng đả kích Quang, cho rằng anh đã “tư túi” qua việc giảm bức tường vây từ 2 m xuống còn 1.5 mét. Tuy nhiên, phần lớn những lời buộc tội này đều xuất phát từ cảm tính và hoàn toàn không có cơ sở khoa học. Trong khi đó, theo những chuyên gia như TS Phùng Đức Long, Chủ tịch Hội Cơ học đất và Địa kỹ thuật công trình VN, người đã 15 năm kinh nghiệm về các công trình hầm, ngầm ở Thụy Điển thì “chưa bao giờ có tường dày tới 2 m” và “nếu tôi chịu trách nhiệm thiết kế hay đánh giá độc lập, tôi cũng sẽ nghiêng về giải pháp 1,5 m, thậm chí nhỏ hơn”. Ngay cả sở Giao Thông Vận Tải cũng chỉ ra các công trình cực kỳ phức tạp ở lân cận như Sài Gòn không có tường vây nào dày hơn 1,5 m. Và sau cùng, các tính toán này đã được kiểm định bởi các cơ quan độc lập và uy tín như Tư vấn Nhật Bản Nippon Koei, các giáo sư Trường Đại học Xây dựng cũng như Tổng Công ty tư vấn thiết kế giao thông Vận tải TEDI (thuộc Bộ GTVT) . Tất cả đều kết luận giải pháp 1,5m vẫn nằm ở mức an toàn cho phép.

Nhiều người cho rằng Quang có lỗi khi để công trình đội vốn từ 1,09 tỷ lên 2,4 tỷ USD ! Họ có biết rằng với 1,09 tỷ thì chỉ đủ xây vài nhà ga, nhưng sau đó do các “ý tưởng” mới phát sinh, Thành phố cho xây thêm tới 14 nhà ga để ghé các cao ốc cao cấp mọc sẵn dọc theo tuyến métro. Kết quả là vốn mới đội lên 2,4 tỷ USD. Chưa hết, thử kể cho tôi một công trình trên thế giới mà không bị đội vốn ! Thí dụ lớn nhất là công trình đường hầm dưới biển Manche đưọc thực hiện bởi hai cường quốc công nghệ là Anh và Pháp. Vốn dự trù 4,3 tỷ euro, vốn hoàn tất 15 tỷ !

Câu hỏi tôi muốn đặt ra ở đây mà nhiều người không (muốn) nhắc tới, đó là tại sao sau nhiều lần Quang “khẩn khoản van nài” chính phủ giải quyết mà việc giải ngân vẫn không được thực hiện? Tại sao phải để đại sứ Umeda Kunio viết thư đe dọa để rồi sau đó lôi việc chỉnh sửa thiết kế tường vây để áp lực Quang từ chức cho dù mọi thẩm tra kỹ thuật đều xác minh an toàn? Rõ ràng là đang có những thế lực đang dùng anh làm vật tế thần cho những cáo buộc nặng nề của chính phủ Nhật.

Cùng là những người có tâm nguyện “làm cái gì đó” cho đất nước sau khi học xong ở nước ngoài nên tôi hoàn toàn thông hiểu những đóng góp của anh cũng như những ê chề mà anh đang mang trong lòng lúc này. Tôi nghĩ Bachy Soletanche vẫn đang mong anh trở về đóng góp cho họ nhưng có lẽ khi ngồi vào văn phòng cũ cách đây 2 năm anh sẽ mang một tâm trạng hoàn toàn khác.

Nhiều người vẫn cho rằng biết bao du học sinh vẫn trở về và làm việc tốt, có sao đâu ?! Tôi đồng ý. Tuy nhiên, các anh chị ấy chỉ cần cù như những con tằm nhả tơ và chọn thái độ đứng bên ngoài mọi vấn đề của xã hội – cho đến khi những vấn đề ấy đụng đến gót chân của họ. Có điều lúc ấy họ đã ở một vị thế cao ráo, an toàn.

Khi nhậm chức năm 2016, Quang đã mạnh dạn và lạc quan tuyên bố :”Tôi không thể tiếp tục đứng dưới sân ga”.

Chuyến tàu này này quả thực không có chỗ cho những người như Quang.

(Hình Anh Lê Nguyển Minh Quang và Phòng Thí Nghiệm Cơ Học Ecole Centrale nơi hai anh em chúng tôi học chung)

*Bài copy FB Thầy giáo Phạm Minh Phạm Minh Hoàng

Image may contain: 1 person

152 CÁI TÁT.

Trần Bang
152 CÁI TÁT.

Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là “Miên” tha phương cầu thực.

Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế…

Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 – 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ… sang Sin bán dâm.

Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3…

Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người “đào tẩu khỏi thiên đường” như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to…

FB Trương Châu Hữu Danh

Image may contain: one or more people, people standing and outdoor

Có ba nạn nhân đã tử vong

30.12.2018

Tai nạn sạt lở tang thương, vào canh khuya 29 và ngày 30-12 ấy thuộc thôn Khánh Thành Nam, xã Suối Cát, Cam Lâm, Khánh Hoà, nằm cạnh đường sắt và một bên là núi Hòn Cậu.

Có ba nhà đã bị chôn sập và hư hại. Có ba nạn nhân đã tử vong đều là ruột thịt cùng gia đình trong số ba nhà bị chôn sập. (TTO)

Image may contain: 1 person, standing, tree, outdoor and nature

Trăm đường trốn chạy, chung một tủi hờn

Trăm đường trốn chạy, chung một tủi hờn

Nguyễn Ngọc Chu •Thứ Bảy, 29/12/2018

Chiếc áo quốc thể duy nhất còn lại của họ là do tổ tiên truyền đời. Để mỗi lần đất nước lâm nguy, họ lại tự nguyện khoác lên mình hiến dâng cả tính mạng…

Hai trong số các du khách Việt Nam mất tích, bị bắt khi đang ở cùng bạn bè tại Đài Loan. (Ảnh: Apple Daily)

Chưa kịp giãi bày cuộc “trốn chạy” về phương Đông – nơi “Đất nước mặt trời mọc”, thì bàng hoàng nghe tin cuộc trốn chạy của 152 đồng bào đến Trung Hoa Dân Quốc.

Họ trốn chạy đến đó không phải để làm bộ trưởng, cũng không phải để làm giáo sư, giám đốc. Họ trốn chạy để làm những việc cơ cực, nặng nhọc, vì một đồng lương ngược đãi, cam chịu một thân phận rẻ rúng.

Thì vẫn biết hàng ngày hàng giờ, nhiều đồng bào phải rứt ruột bỏ quê hương mà đi. Nhưng vẫn nuốt nước mắt tự an ủi vì không nghe, không thấy. Điếc mù câm – đôi khi cũng có chút hữu dụng. Nhưng phải tự điếc, tự mù, tự câm, thì đó là khổ nạn.

Cửa ải nhập cảnh

Bước xuống phi trường Kansai, dẫu có visa nhập cảnh, đã chụp ảnh, lăn tay, photocopy hộ chiếu, người Việt Nam vẫn phải qua một cuộc sát hạch tại trạm xuất nhập cảnh. Người có hộ chiếu nhiều lần xuất nhập cảnh, đặc biệt là visa vào Nhật Bản và các nước Âu Mỹ, biết khá tiếng Anh thì cuộc sát hạch nhanh chóng kết thúc. Ngược lại là chuỗi dài những câu hỏi.

Ngay cả những doanh nhân, có tiền, đến để làm việc, hay tham quan, mà xuất ngoại ít, yếu tiếng Anh, đều bị phỏng vấn dài. Trước khi cho qua, cảnh sát biên phòng còn dặn dò, đừng làm điều gì để ảnh hưởng đến người Nhật viết thư mời xin Visa. Không phải họ lo cho mình. Mà họ lo cho chính đồng bào của họ. Tính cách Nhật đã tỏa sáng ngay từ biên giới nước Nhật.

Chạnh lòng, tìm hiểu nguyên nhân, thì biết rằng trước đó đã có người Việt bỏ trốn. Vừa đến “Đất nước mặt trời mọc” mà mặt trời đã lặn trong tâm. Ngoài trời thì mới bình minh, mà trong lòng thì đã hoàng hôn.

Học không xuể

Muốn đánh giá đời sống và nhịp sống của một nước, hãy đến ga tàu điện ngầm. Tàu điện ngầm ở Tokyo có hơn 300 ga. Tàu đi đúng từng giây. Phục vụ ở ga tàu điện ngầm khá nhiều người đứng tuổi. Những dòng người hối hả xuôi ngược liên tục cho đến đêm khuya. Hàng triệu người đi lại mà nhà ga và trên tàu sạch bong. Người Nhật không để lại thứ gì nơi mình ngồi. Tất cả được gói gém trong túi nilon mang theo người khi rời khỏi chỗ. Điều mà ngay cả ở trên máy bay ở Việt Nam cũng chưa làm được.

Những tòa nhà cao tầng xây nhiều chục năm vẫn đẹp. Trong khi khu vực mới của Hà Nội ở đường Phạm Hùng không tìm thấy được một tòa nhà bắt mắt. Để thấy sự cách biệt không bắt kịp, ngoài tự sướng bằng những sáo từ.

Người Nhật không nói đến Công Nghiệp 4.0, mà đâu đâu cũng ngập tràn công nghệ. Ngay cả trên đồng ruộng vùng nông thôn bao la cũng đan chen những “cánh đồng” pin mặt trời. Sự sáng tạo có mặt khắp mọi nơi. Không phải chỉ ở trong các phòng sáng chế của các tập đoàn lớn. Không chỉ ở các trường đại học và các viện nghiên cứu. Mà từ người làm bánh đến người trồng rau, người Nhật không ngừng sáng chế. Ở đâu, sản phẩm của người Nhật cũng không ngừng được hoàn thiện.

Là kẻ bại chiến, thế mà người Nhật đã trở thành đối thủ của bất cứ cường quốc nào. Tính kỷ luật của người Nhật cũng không kém tính nguyên tắc của người Đức. Có khác chăng là ở hình thức thể hiện.

Đến bố mẹ mà còn không trung lập được với con cái, còn cảm tình người con này, ưu tiên người con kia, thì đối với người dưng làm sao mà trung lập như nhau? Làm sao mà chúng ta có thể không có bạn bè, người thân, đứng một mình trong một thế giới biến động không ngừng?

Người Nhật luôn tìm kiếm cơ hội, tìm kiếm bạn bè, tìm kiếm đồng minh. Họ tìm kiếm cơ hội, bạn bè, đồng minh ở cả nước giàu lẫn nước nghèo, ở cả nước lớn lẫn nước bé, bao gồm cả nước mạnh lẫn nước yếu. Người Nhật là bậc thầy về tìm kiếm cơ hội, bạn bè, đồng minh. Vì thế mà họ đã hùng cường lại còn hùng cường hơn.

Người Nhật chu đáo với khách, nhưng càng rất chu đáo với chính người Nhật. Không ai nói ra, càng không hô khẩu hiệu, nhưng máu giống nòi mãnh liệt cuộn chảy trong máu mỗi người Nhật.

Chữ Nhật nhiều chữ giống Trung Quốc. Nhiều nơi người Nhật đề cả tiếng Anh lẫn tiếng Trung Quốc. Có khá nhiều người Trung Quốc. Nhưng những người Trung Quốc ở Nhật đã cam chịu tính cách Nhật. Không lỗ mãng nghênh ngang, ồn ào, bẩn, trắng trợn đòi trả nhân dân tệ như ở Đà Nẵng hay Nha Trang. Người Trung Quốc ở Nhật đã nhập gia tùy tục, nép mình trong khuôn mẫu của pháp luật và luân lý Nhật.

Đi đến đâu cũng thấy phải học. Học không xuể.

Trăm đường trốn chạy, chung một tủi hờn

Trong chiến tranh, chúng ta có dòng người trốn chạy. Hòa bình vẫn tiếp tục trốn chạy. Đến bây giờ vẫn không ngừng trốn chạy.

Trong chiến tranh, dòng người trốn chạy chủ yếu là do chính trị. Thì nay, không chỉ vì chính trị, mà còn những nguyên do khác.

Kẻ có tiền trốn chạy bằng thẻ xanh.
Kẻ ít tiền trốn chạy để bán sức lao động.
Kẻ vay tiền trốn chạy bằng mạo hiểm sinh mạng.

Kẻ trốn chạy cầu mong tình duyên.
Kẻ trốn chạy kiếp đời nô lệ tình dục.
Kẻ trốn chạy bán cả giọt máu đào nòi giống.
Kẻ trốn chạy bị cướp đi nội tạng.

Kẻ trốn chạy để tìm cơ hội hợp tác.
Kẻ trốn chạy để tìm kiếm kiến thức.
Kẻ trốn chạy vì đời sống an toàn…

Trăm đường trốn chạy. Chung một tủi hờn.

Vậy bao giờ thì đồng bào thôi khỏi phải trốn chạy?

Khi mà xuất khẩu lao động còn là chỉ tiêu góp phần tăng GDP và ngoại tệ cho Chính phủ, thì chừng đó đồng bào còn mãi phải trốn chạy.

Tại sao phải trốn chạy?

Một dân tộc đã vượt qua những năm dài chiến tranh khốc liệt thì không thể không vượt qua được những khó khăn mưu sinh. Cái gốc, với nhiều người trốn chạy, là do môi trường mưu sinh chưa tốt, chưa tốt đến nỗi phải thúc ép họ đi tìm môi trường mưu sinh ở xứ người.

Từ đó để thấy được, cải thiện môi trường mưu sinh là cực kỳ quan trọng và cấp bách. Đừng tự ru ngủ bằng những bình chọn mơ hồ “thành phố đáng sống”, “đất nước đáng sống”, “con hổ”, “con rồng” – trong khi hàng ngàn đồng bào phải kéo nhau vượt biên xa xứ.

Chúng ta vui mừng vì lần đầu tiên tăng trưởng GDP vượt 7%. Chúng ta vui mừng vì GDP đạt 245 tỷ USD. Những điều đó không sai.

Nhưng một đất nước 95 triệu dân mà đạt GDP chỉ có 245 tỷ USD, trong khi Singapore chỉ có dân số 5 triệu 638 ngàn 700 người lại có GDP là 349 tỷ 659 triệu USD. Quốc thể chúng ta ở đâu?

Trong cuộc trốn chạy của hàng chục ngàn đồng bào có lỗi của mỗi chúng ta. Chúng ta đã không chung tay để thay đổi môi trường sống về hướng tốt hơn. Chúng ta cam chịu một môi trường sống ngày càng thêm ô nhiễm.

Môi trường mưu sinh trùm chứa nhiều bình diện của một kiếp người, không đơn thuần chỉ là miếng ăn, kiếm sống.

Nhìn đồng bào của mình bị còng tay dắt đi trong con mắt khinh rẻ của người, một nỗi xót thương quặn thắt trào dâng nghẹn họng. Cũng là cùng kiếp người, sao thân phận đồng bào mình bị đẩy trôi đến lớp đáy của xứ người? Ai đã buộc họ đến nông nỗi này?

Nhớ lại đoạn phim thời sự. Tổng thống Kennedy đã bỏ họp ra khỏi phòng khi nhìn thấy cảnh hòa thượng Thích Quảng Đức tự thiêu. Ông tự nói rằng, bên đó chính quyền phải làm những điều gì đó mới đẩy nhà sư đến hoàn cảnh tự thiêu như thế này.

Khi người Đông Đức vượt tường Berlin sang Tây Berlin bị phơi xác trên tường, nghĩa là có điều gì ở Đông Đức buộc họ phải mạo hiểm tính mạng sang Tây Đức.

Khi người Duy Ngô Nhĩ phải trốn sang Móng Cái để đến nước thứ ba, nghĩa là chính quyền Trung Quốc đã làm điều gì đó ở Tân Cương buộc họ phải rời bỏ quê hương.

Người có tầm nhìn là thấy nguyên nhân qua hiện tượng. Người Đài Loan và thế giới sẽ hỏi tại sao người Việt Nam phải vay mượn, bán tài sản để trốn sang Đài Loan làm những việc cặn đáy? Người đánh mất quốc thể không phải là những người bỏ trốn!

Mà chính chúng ta mới là người đánh mất quốc thể. Chính chúng ta, những kẻ có tiền, có quyền, có chữ – những kẻ uống chai rượu mười tấn thóc, đi chiếc xe trăm con trâu, lại may cho người dân chiếc áo quốc thể mạng nhện, chưa khoác đã tan biến trong gió mưa đói rét.

Chiếc áo quốc thể duy nhất còn lại của họ là do tổ tiên truyền đời. Để mỗi lần đất nước lâm nguy, họ lại tự nguyện khoác lên mình hiến dâng cả tính mạng.

Hãy yêu lấy đồng bào của mình. Hãy yêu lấy giống nòi của mình. Chỉ khi người cầm quyền biết thở không khí của nhiều kiếp phận, không thở không khí của phòng họp nhiều ngàn tỷ, thì dòng người trốn chạy tất sẽ tự dừng, chiếc áo quốc thể tự nhiên sẽ chói sáng.

TS Nguyễn Ngọc Chu

Image may contain: 2 people, people standing

LUẬT AN NINH MẠNG, CÓ NHIỀU ĐIỀU BẤT CÔNG.

LUẬT AN NINH MẠNG, CÓ NHIỀU ĐIỀU BẤT CÔNG.

FB Cao Minh Tam :

20 nhóm hành vi không được làm từ ngày 1-1-2019

1. Đăng tải, phát tán thông tin có nội dung tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam.

2. Tổ chức, hoạt động, câu kết, xúi giục, mua chuộc, lừa gạt, lôi kéo, đào tạo, huấn luyện người chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam.

3. Xuyên tạc lịch sử, phủ nhận thành tựu cách mạng, phá hoại khối đại đoàn kết toàn dân tộc, xúc phạm tôn giáo, phân biệt đối xử về giới, phân biệt chủng tộc.

4. Thông tin sai sự thật gây hoang mang trong nhân dân, gây thiệt hại cho các hoạt động kinh tế – xã hội, gây khó khăn cho hoạt động của cơ quan nhà nước hoặc người thi hành công vụ, xâm phạm quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân khác.

5. Hoạt động mại dâm, tệ nạn xã hội, mua bán người; đăng tải thông tin dâm ô, đồi trụy, tội ác; phá hoại thuần phong, mỹ tục của dân tộc, đạo đức xã hội, sức khỏe cộng đồng.

6. Xúi giục, lôi kéo, kích động người khác phạm tội.

7. Thông tin trên không gian mạng có nội dung kích động gây bạo loạn, phá rối an ninh, gây rối trật tự công cộng.

8. Thông tin trên không gian mạng có nội dung làm nhục, vu khống.

9. Thông tin trên không gian mạng có nội dung xâm phạm trật tự quản lý kinh tế.

10. Thực hiện hành vi gián điệp mạng; xâm phạm bí mật nhà nước, bí mật công tác, thông tin cá nhân.

11. Có hành vi chiếm đoạt tài sản; tổ chức đánh bạc, đánh bạc qua mạng Internet; trộm cắp cước viễn thông quốc tế trên nền Internet; vi phạm bản quyền và sở hữu trí tuệ trên không gian mạng.

12. Giả mạo trang thông tin điện tử của cơ quan, tổ chức, cá nhân; làm giả, lưu hành, trộm cắp, mua bán, thu thập, trao đổi trái phép thông tin thẻ tín dụng, tài khoản ngân hàng của người khác; phát hành, cung cấp, sử dụng các phương tiện thanh toán trái phép.

13. Tuyên truyền, quảng cáo, mua bán hàng hóa, dịch vụ thuộc danh mục cấm theo quy định của pháp luật.

14. Hướng dẫn người khác thực hiện hành vi vi phạm pháp luật.

15. Có hành vi khác sử dụng không gian mạng vi phạm pháp luật về an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội.

16. Thực hiện tấn công mạng, khủng bố mạng, gián điệp mạng, tội phạm mạng; gây sự cố, tấn công, xâm nhập, chiếm quyền điều khiển, làm sai lệch, gián đoạn, ngưng trệ, tê liệt hoặc phá hoại hệ thống thông tin quan trọng về an ninh quốc gia.

17. Sản xuất, đưa vào sử dụng công cụ, phương tiện, phần mềm hoặc có hành vi cản trở, gây rối loạn hoạt động của mạng máy tính, mạng viễn thông; phát tán chương trình tin học gây hại cho hoạt động của mạng máy tính, mạng viễn thông, phương tiện điện tử; xâm nhập trái phép vào mạng máy tính, mạng viễn thông hoặc phương tiện điện tử của người khác.

18. Chống lại hoặc cản trở hoạt động của lực lượng bảo vệ an ninh mạng; tấn công, vô hiệu hóa trái pháp luật làm mất tác dụng biện pháp bảo vệ an ninh mạng.

19. Lợi dụng hoặc lạm dụng hoạt động bảo vệ an ninh mạng để xâm phạm chủ quyền, lợi ích, an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân hoặc để trục lợi.

20. Có hành vi khác vi phạm quy định của Luật an ninh mạng.

Image may contain: 1 person, text

Trưởng Ban Tuyên giáo TƯ: “Đảng viên vào Facebook đa số đọc tin tiêu cực!”

Thuong Phan shared a post.
Image may contain: 1 person, text
Đài Á Châu Tự Do

Trưởng Ban Tuyên giáo TƯ: “Đảng viên vào Facebook đa số đọc tin tiêu cực!”

Trưởng ban Tuyên giáo TƯ Võ Văn Thưởng khẳng định như vậy trong phát biểu kết luận tại hội nghị tổng kết công tác tuyên giáo của đảng Cộng sản vào chiều 29/12/2018.

“Tôi từng nói rằng, cán bộ đảng viên nào gần như cũng dùng smartphone, ai cũng vào facebook, đa số vào toàn để đọc tin xấu thôi chứ ít truyền đi thông tin tích cực.

Nếu mỗi người dùng smartphone, mỗi ngày gửi cho nhau một tin tốt, chia sẻ với nhau vài ý hay, gửi đi thông điệp tốt đẹp của cuộc sống, chắc chắn môi trường trên internet sẽ tích cực, trong lành hơn nhiều.

Tôi nói 2 năm trước nhưng hiện nay cũng chưa thực sự đạt được kết quả như mong muốn”, ông Võ Văn Thưởng nói.

Theo Wikipedia, Ban Tuyên giáo Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam là cơ quan tham mưu của Ban Chấp hành Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam, trực tiếp và thường xuyên là Bộ Chính trị, Ban Bí thư trong công tác xây dựng đảng về chính trị, tư tưởng, về chủ trương, quan điểm và chính sách của đảng trong lĩnh vực tuyên truyền, báo chí, xuất bản, văn hoá, văn nghệ, khoa học – công nghệ, giáo dục – đào tạo và một số lĩnh vực xã hội; đồng thời là cơ quan chuyên môn – nghiệp vụ về các lĩnh vực công tác này của đảng.

Các bạn nghĩ thế nào về phát biểu của ông Võ Văn Thưởng?

“THỜI KỲ GÌ ĐÂY”

Hung Le shared a post.
Image may contain: 1 person, text
Luu Quang Thu is with Trung Chien.

“THỜI KỲ GÌ ĐÂY”

Chúng ta đang sống thời đại gì đây ? Có lẽ trong lịch sử của dân tộc, đây là một thời kỳ khó đặt tên.

Ngành giáo dục thì có Bộ Trưởng ngọng và câm. Có Cô Giáo quỳ, Cô Giáo giẻ lau, Cô Giáo đéo, Cô Giáo câm, Cô Giáo đi hầu rượu như gái bia ôm. Có Thầy Giáo ấu dâm, Giáo Viên bán chỗ dạy, Giáo Viên ăn chận tiền Giáo Viên, Lãnh Đạo ngủ với Cô Giáo để cho biên chế. Có Sinh Viên ngủ với Thầy để xin điểm, có Học Sinh bóp cổ Cô Giáo, Học Trò đâm Thầy lủng ruột.

Bộ Y Tế thì có Thứ Trưởng ký nhập đủ loại thuốc gây tai hoạ khôn lường. Có Lãnh Đạo tiếp tay nhập thuốc giả bán giá cao . Có bệnh nhân 4 người một giường, có người cấp cứu sắp chết phải đóng tiền mới khám. Có Bác Sĩ, Y Tá bị dí chạy quanh, bị đấm đá túi bụi. Có viện phí thì tăng mà phẩm lượng lại giảm. Có bệnh viện vào nằm không xem TV cũng đóng tiền, không dùng nước nóng cũng trả tiền, đêm không được bật đèn. Bệnh nhân bị xem như những con thú trong chuồng, bị đối xử nhẫn tâm, là đối tượng để tận dụng làm giàu.

Bộ Giao Thông Vận Tải làm đường chưa xài đã lún, chưa chạy đã nát, giá thực hiện cao nhất Thế Giới mà phẩm lượng thấp nhất trái đất. Cầu làm cốt tre, đường lót bằng mút. Cầu chưa đi đã sập, đường chưa chạy đã lắm ổ voi. BOT nơi nào cũng có, thu giá trên trời, đặt không đúng chỗ, làm một đoạn thu cả đường, thu tiền quá niên hạn quy định. Bộ Trưởng phớt lờ dư luận, xem thường ý kiến nhân dân.

Bộ Tài Nguyên Môi Trường đào hết tài nguyên đem bán. Biển ô nhiễm vì Formosa, lãnh đạo tìm mọi cách bênh vực, làm đủ trò chối tội. Cấu kết với doanh nghiệp bán đất, bán rừng. Ao hồ, sông ngòi khô hạn, ô nhiễm, lãnh đạo bình chân như vại, quẩn quanh không lối thoát. Các thành phố lớn khí độc nằm trong khí thở, nhân dân sống chung với ô nhiễm môi trường, cái mầm bệnh về hô hấp lúc nào cũng chục chờ xâm nhập lá phổi của người dân .

Bộ Tài Chính suốt ngày tìm đủ cách để rút ruột người dân vô tội vạ. Thuế môi trường, thuế tài sản, hàng trăm thứ thuế dội lên đầu dân, xứ nghèo mà mua gì cũng đắt vì thuế quá cao. Chính sưu thuế làm dân nghèo đi. Thuế cao mà an sinh xã hội thì quá tệ lậu, người già, trẻ em chẳng được quyền lợi ưu tiên nào trong đời sống. Thuế cản trở doanh nghiệp, thuế khiến dân không lối thoát.

Lãnh Đạo từ trung ương đến địa phương chạy theo thu lợi bằng mọi cách. Họ làm giàu một cách nhẹ nhàng, dễ dàng và nhanh chóng khiến các đại gia của các nước tư bản phải thèm thuồng .

Thứ gì họ cũng ăn, đặc biệt là ở lãnh vực đất đai. Vì lợi nhuận quá lớn đưa đến mỗi địa phương là một Lãnh Chúa, bỏ ngoài tai những quyết định của trung ương, trên bảo dưới chẳng cần nghe. Tìm đủ mọi cách để lừa dối kiếm lời. Sửa luôn quy hoạch của trung ương để cướp đất dân, bỏ túi hàng ngàn tỷ. Bắt tay những doanh nghiệp bán đất, bán rừng, bán biển, bán đảo, đuổi dân đi, khiến dân trở thành kẻ tha phương cầu thực. Di tích, đền đài, kiến trúc lâu năm đều được quy thành tiền, có giá là đập là xoá để xây dựng mới, vừa bán đất có tiền vừa được chia chác từ dự án mới.

Lãnh đạo cấu kết với nhau, bắt tay với những doanh nghiệp ma đầu tạo ra những nhóm lợi ích chia nhau lợi tức bất kể đạo lý, thần linh, lịch sử, ký ức những thứ theo họ nghĩ là không sinh lợi. Họ bán rẻ đất nước này, họ không cần quan tâm dân sẽ sống như thế nào mà chỉ nghĩ họ thu lợi được bao nhiêu. Càng lúc họ càng phi nhân tính , quay cuồng với đồng tiền mà quên hết và vứt bỏ hết mọi giá trị để làm một con người. Họ tha hoá, trụy lạc trong cách sống, tìm đủ mọi cách để hưởng lạc. Họ mua sắm, xây dựng nhà cửa nguy nga, sân vườn như Vua Chúa. Họ gởi tiền ra nước ngoài, mua những khu đất lớn, những lâu đài, những chuỗi nhà hàng, siêu thị. Con cái sinh hoạt, vui chơi như những trẻ dòng dõi hoàng gia. Và lúc cần, họ rời đất nước trở thành những đại gia định cư ở xứ người. Họ trang bị cho mình nhiều bằng cấp, nhiều học hàm, học vị nhưng mở miệng toàn nói ngu, nói ngược với ý kiến nhân dân nên chẳng bao giờ được lòng dân .

Thời mà miếng ăn bỏ vào mồm cứ sợ là thuốc độc, bệnh uống viên thuốc cứ nghi là thuốc giả. Thời mà ở đâu cũng có thể bị đe doạ, ở trong nhà sợ kẻ cướp, ra đường sợ lũ giật dọc, sợ cây rơi, điện giật, sập hố, sẵn sàng bị giết chỉ bởi một lời nói, một ánh nhìn .

Thời mà trong sinh hoạt chẳng biết tin ai, chẳng biết tin vào cái gì? Thời mà những lời rao giảng đạo đức, những lời dạy dỗ, những tuyên ngôn trở thành như những câu thoại của một vở kịch hài. Thời mà người ta ngang nhiên chiếm đất công . Một bên là hàng ngàn người lũ lượt chen nhau để làm thủ tục lên máy bay, máy bay không còn chỗ đậu, đường băng kẹt như xa lộ kẹt xe. Một bên là bãi cỏ xanh biếc mênh mông hàng trăm héc ta, dành cho một vài kẻ thừa tiền nhởn nhơ giải trí. Thế mà dư luận, ý kiến của cả xã hội chẳng làm gì được, cả chính phủ cũng chỉ đưa mắt nhìn.

Thời mà kẻ cướp vào nhà ta không dám hé môi, nếu phản ứng có thể bị cướp giết, nếu đánh trả ta trở thành tội phạm, phải đi tù. Nếu chống trả gây hậu quả cho kẻ cướp, ta có thể bị kết án tử hình. Thế luật pháp đứng về phía nào ? Luật pháp bảo vệ ai ?

Xã hội chứa toàn mầm ác, con người đối xử với nhau tệ hơn thú vật. Trọng vật chất hơn con người. Suốt ngày các phương tiện truyền thông quảng cáo một lối sống chú trọng bề ngoài, đề cao lối sống vật chất, thiếu tình người. Các chương trình giải trí nhảm nhí, thiếu văn hoá, chỉ toàn là kiểu làm trò của các anh hề.

Văn hoá vỡ nát, phong tục bị bôi bẩn, lịch sử bị bóp méo, truyền thống bị đánh mất. Mọi giá trị tinh thần bị đảo lộn, ông thằng bị đánh tráo. Con người dựa sức mạnh vào đồng tiền, dùng đồng tiền chi phối và lèo lái luật pháp, đứng trên luật pháp. Nén bạc đâm toạc tờ giấy .

Nền nếp gia phong bị đảo lộn, những khuôn phép bị bẻ gãy, người lương thiện hoang mang và gánh chịu thiệt thòi. Trẻ con bị nhồi nhét vào đầu một lối sống thực dụng hoang dã, ích kỷ, chỉ biết thu vén cho bản thân và vô cảm với mọi thứ chung quanh. Chúng bị nhồi vào đầu những kiến thức vô bổ trong khi thiếu trang bị kỹ năng sống và sáng tạo. Một thế hệ nói và làm như một con vẹt. Một thế hệ chỉ biết cúi đầu thiếu ý thức phản kháng. Chúng như một cơ thể thiếu sức đề kháng nên cái xấu dễ xâm nhập và tung hoành.

Con người mất lòng tin nên chạy theo thần linh, ma quỷ. Họ mê tín đến độ cuồng si, họ tin vào Thế Giới ảo vọng một cách cực đoan. Họ không còn lòng tin vào cuộc sống nên dễ bị dẫn vào con đường tà đạo, tin vào quỷ ma. Ngay những người chăn dắt linh hồn cũng trở thành kẻ buôn thần bán thánh, đội lốt Thầy Tu, mượn áo Nhà Dòng để làm điều bất chính. Chùa Đình xây lên to lớn, bề thế để kiếm lời. Nó không còn là chỗ tu hành linh thiêng mà trở thành nơi kinh doanh Thần Phật.

Cả xã hội nhốn nháo vì đồng tiền, cả đất nước sôi sục vì lợi lộc. Không còn chỗ để nói chuyện nhân từ, không còn thời gian để bàn chuyện lễ giáo. Người ta kinh doanh cả chuyện làm từ thiện, người ta cướp cả chén cơm của người già và bình sữa của em bé, viên thuốc của người bệnh. Ngang nhiên ăn cướp và ngang nhiên hưởng thụ, luật pháp ngoảnh mặt làm ngơ. Họ xô đẩy, chen lấn nhau để sống nên bỏ mặc văn minh, đánh rơi văn hoá.

Tôi không bôi đen xã hội, tôi không bêu xấu thời tôi đang sống, nhưng đau đớn thay nó là sự thật , một sự thật tàn nhẫn không kể hết được, tôi chỉ là người ghi chép lại những điều này báo chí, dư luận nói nhiều rồi.

Nhưng tôi vẫn tin rằng xã hội vẫn còn có những ánh sáng le lói để ta còn chút tin. Vẫn còn một ít người tốt để ta còn trông cậy. Thế nhưng ánh sáng không diệt hết đêm đen, người tốt thành cô đơn trong Thế Giới hỗn loạn này. Nhưng rồi phải có lòng tin để sống. Tin rồi cái thiện sẽ thắng cái ác. Người tốt sẽ diệt kẻ xấu. Kẻ bán nước phải bị nêu tên, người yêu nước phải được ca ngợi.

Nhưng giờ đây, ta gọi thời ta đang sống đây là thời kỳ gì nhỉ ? Lưu Quang Vũ đã có lần gọi là thời kỳ đồ đểu. Nhưng bây giờ, cái đểu đó, cái đốn mạt đó đã tiến xa lắm rồi, gọi là thời kỳ đồ đểu e là còn nhẹ quá chăng ?./.

Đỗ Duy Ngọc
Fb Le Vi

Tết Tây ở Việt Nam: Cứ 1 giờ, có 1 người chết vì tai nạn giao thông

Tết Tây ở Việt Nam: Cứ 1 giờ, có 1 người chết vì tai nạn giao thông

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Thống kê trong ngày nghỉ đầu tiên của dịp Tết Dương Lịch 2019, ở Việt Nam đã xảy ra 42 vụ tai nạn giao thông khiến 27 người chết, 15 người bị thương.

Báo Pháp Luật TP.HCM dẫn phúc trình của Văn Phòng Ủy Ban An Toàn Giao Thông Quốc Gia, cho biết qua thống kê từ 12 giờ trưa ngày 28 đến 12 giờ trưa ngày 29 Tháng Mười Hai, 2018, ở Việt Nam đã xảy ra 42 vụ tai nạn. Trong đó, riêng đường bộ xảy ra 30 vụ, làm 27 người chết, 15 người bị thương.

Lực lượng cảnh sát giao thông các tỉnh, thành đã phát hiện lập biên bản xử phạt hơn 6,500 trường hợp vi phạm trật tự an toàn giao thông đường bộ, thu về số tiền 5.1 tỷ đồng, tạm giữ 1,138 xe cộ vi phạm, 1,302 giấy tờ các loại, tước 295 giấy phép lái xe.

Trên đường thủy, lực lượng cảnh sát giao thông đường thủy cũng đã phát hiện lập biên bản 201 trường hợp vi phạm; ra quyết định xử phạt hành chính 75 triệu đồng.

Về tình hình trật tự an toàn giao thông, chiều tối ngày 28 Tháng Mười Hai, người dân đổ về các bến xe, các tuyến đường cửa ngõ để về quê nghỉ Tết Dương Lịch 2019 nên giao thông khó khăn. Nhiều tuyến đường cửa ngõ ở Hà Nội và Sài Gòn “mật độ xe cộ tăng cao, ùn ứ kéo dài, di chuyển chậm.”

Theo báo Tuổi Trẻ từ sáng nay, hàng chục ngàn hành khách đổ về hai Bến Xe Miền Đông và Miền Tây xếp hàng mua vé đi nghỉ lễ.

Chị Nguyễn Thị Thanh Hà, một hành khách đi tuyến Sài Gòn-Đồng Tháp, cho biết dù đã ra bến xe từ sáng sớm để mua vé nhưng vẫn phải xếp hàng gần 20 phút. Lượng hành khách quá đông trong khi nhân viên bán vé quá ít.

Chị Hà cũng cho biết thêm, hầu hết các tuyến đường xung quanh bến xe đều kẹt cứng, nhiều người phải mất hàng giờ liền đi đường mới ra tới bến xe.

Khách hàng tố ngân hàng Việt Á không trả 170 tỷ đồng tiền gửi có kỳ hạn

Năm hết Tết đến, không chỉ lũ thảo khấu BOT hay CSGT chặn đường trấn lột… mà cả các Ngân hàng chế độ cũng thi nhau tìm mọi cách để chiếm đoạt tiền gởi của dân ở khắp các tỉnh thành VN!!!
********

Khách hàng tố ngân hàng Việt Á không trả 170 tỷ đồng tiền gửi có kỳ hạn

(NTD) – Khách hàng chuyển 6 khoản với tổng số tiền là 170 tỷ đồng, thế nhưng đến nay 4 trên 6 khoản đã quá hạn mà phía ngân hàng vẫn chưa chịu chi trả.

Vừa qua, báo Người tiêu dùng nhận được đơn phản ánh của bà Triệu Thị Tuyết T. và ông Triệu Việt C. trú tại tổ 6 Mai Động, quận Hoàng Mai, TP. Hà Nội tố Ngân hàng Việt Á không chịu trả 170 tỷ đồng dù đã đến kỳ hạn.

Trao đổi với PV, ông Triệu Việt C. cho biết, gia đình có 6 khoản tiền gửi có kỳ hạn tại Phòng giao dịch Đông Đô – Ngân hàng Việt Á có địa chỉ ở 18T1 đường Lê Văn Lương, TP. Hà Nội đến nay vẫn chưa thể rút ra được.

“Thông qua một cán bộ ngân hàng, tôi được biết số tiền của tôi đã bị giả mạo chữ ký để chiếm đoạt số tiền trên. Tôi đã làm đơn khiếu nại nhưng đến nay vẫn chưa được giải quyết”, ông C. cho hay.

Theo tài liệu mà ông C. cung cấp, số tiền 170 tỷ gửi vào Ngân hàng Việt Á được chia làm 6 lần và mỗi lần đều có “Hợp đồng tiền gửi có kỳ hạn”. Cụ thể, ngày 30/8/2018, ông Triệu Hùng C. có gửi 35 tỷ đồng với kỳ hạn 2 tháng và có ngày đến hạn là 30/10/2018. Tiếp đó, ngày 31/8/2018, bà Triệu Thị Tuyết T. gửi 30 tỷ đồng với kỳ hạn 2 tháng và có ngày đến hạn là 31/10/2018. Cũng trong ngày 31/8/2018, ông Triệu Hùng C. gửi 30 tỷ đồng với kỳ hạn 2 tháng và có ngày đến hạn là 31/10/2018 . Ngày 8/10/2018, bà Triệu Thị Tuyết T. gửi 25 tỷ đồng với kỳ hạn 1 tháng và có ngày đến hạn là 8/11/2018.

Ngoài ra, ngày 26/10/2018, bà Triệu Thị Tuyết T. gửi 20 tỷ đồng với kỳ hạn 3 tháng và có ngày đến hạn là 26/1/2019. Cùng ngày 26/10, ông Triệu Hùng C. gửi 30 tỷ đồng với kỳ hạn 3 tháng và có ngày đến hạn là 26/1/2019.

Như vậy, trong số 6 khoản tiền gửi với tổng sô tiền là 170 tỷ đồng thì đã có 4 khoản tiền gửi đã quá hạn nhưng bà T. và ông C. vẫn chưa được nhận.

“Có 4 khoản tiền đã đến hạn rút là 120 tỷ, còn 50 tỷ thì chưa đến hạn và nội dung giao dịch là chúng tôi nộp tiền mặt. Thế nhưng, họ đang vi phạm hợp đồng thì chúng tôi muốn lấy hết 170 tỷ. Chúng tôi muốn làm rõ vì sao gửi tiền đến hạn mà không rút được tiền. Khi đến hạn không rút được tiền thì phía chúng tôi có làm việc với ngân hàng nhưng họ đến nay vẫn chưa giải quyết. Chúng tôi muốn truy số tiền đó đang ở đâu, nếu ngân hàng không trả tiền cho khách hàng thì phải phong tỏa tài sản này”, ông C. cho hay.

Trước sự việc này, người dân mong Ngân hàng Việt Á sớm giải quyết và có câu trả lời cho khách hàng được rõ, tránh sự việc kéo dài. Báo Người tiêu dùng sẽ tiếp tục làm việc với Ngân hàng Việt Á để có câu trả lời và thông tin tới bạn đọc về vụ việc này.

Có danh dự đâu mà yêu cầu người ta “đảm bảo”

Có danh dự đâu mà yêu cầu người ta “đảm bảo”

Phạm Tín An Ninh (Danlambao) – Ngày 28.12.2018, trên trang nhất của nhiều tờ báo lề đảng trong nước đã đăng bài viết theo lệnh đảng “Việt Nam yêu cầu Đài Loan đảm bảo danh dự cho các du khách bị bắt”. Bài viết liên quan đến sự kiện 152 trong số 153 du khách từ Việt Nam vừa mới sang Đài Loan đã biến mất tại thành phố Cao Hùng. Sau đó vài người ra trình diện, ba người bay về lại Việt Nam, một số bị bắt, hiện còn 131 người đang lẩn trốn. 

Chỉ mới đọc qua cái tựa bài viết, có lẽ ai cũng muốn buồn nôn. Bởi dưới chế độ Cộng sản man rợ, làm gì còn có chút danh dự nào để mà yêu cầu “đảm bảo”? Nói một cách “logic” hơn là chính chế độ Cộng sản đã cướp mất hết danh dự của những người dân tội nghiệp này thì còn lấy gì để “đảm bảo”.

Cộng sản đã ngầm cho phép hoặc tổ chức những công ty “môi giới hôn nhân” và “hợp đồng lao động” trá hình, để dụ dỗ đưa biết bao cô gái trẻ nhà nghèo sang Đài Loan làm vợ bao (kiêm luôn đầy tớ) cho mấy lão già và đám người tàn tật, bệnh hoạn. Không chịu nổi bao điều khổ nhục, một số đã phải tự tử, một số trốn thoát để đi làm gái điếm, trong khi các tòa đại sứ, lãnh sự của Việt (Cộng) không hề để tâm, khốn nạn hơn là đã đồng lõa với lũ côn đồ, để trục lợi trên chính thân xác còm cõi và máu xương của những người “đồng bào”, mà đáng lẽ ra bọn cường quyến khốn kiếp này có nhiệm vụ phải can thiệp, chở che. 

Cộng sản đã xuất cảng một số du sinh sang Nhật, Nam Hàn và cả Đài Loan để trở thành những tên ăn cắp. Chuyện người Việt (Cộng) ăn cắp, ăn cướp chẳng còn xa lạ gì với người Đài Loan. Chỉ cần vào Google gõ chữ “người Việt phạm tội tại Đài Loan” là người ta thấy đầy dẫy các tin tức, đến nỗi người Đài Loan đã phải la lên: “Người Việt tụi bay đừng ăn cắp, đừng tiểu bậy, đừng bắt trộm chó của ngưởi Đài Loan chúng tao làm thịt..” 

Mà đâu có chỉ ở Đài Loan, người Việt (Cộng) đã làm nhục quốc thể trên khắp bốn phương, tám hướng, từ Úc, Nhật, Singapore, Thái Lan, Malaysia, Nam Hàn đến cả tận Phi Châu. Từ phi công, chiêu đãi viên hàng không, đến cán bộ nhà nước, con cháu ông lớn bị bắt vì ăn cắp và chuyển hàng, vàng lậu. Đến cả ái nữ của “đồng chí ủy viên trung ương đảng”, Tổng giám đốc Đài truyền hình Việt nam, (và chính ả này cũng đảm trách “chủ nhiệm” một chương trình “Văn Hóa Dân Tộc” trên đài truyền hình VTV), đã từng bị bắt hai lần vì ăn cắp mỹ phẩm ở một siêu thị Thụy Điển và ở Anh vì tôi ăn cắp một chiếc “máy ảnh kỹ thuật số”. Singapore cũng đã bắt và trục xuất một số chân dài giả dạng “du khách” sang làm gái điếm. Một “nữ đồng chí cán bộ Ủy ban Kiểm Tra Thành Đoàn” thuộc thành Hồ, được đảng cử sang Singapore học ngoại ngữ nhưng đã bị bắt tại chỗ khi ăn cắp hàng trong siêu thị. 

Còn chuyện bị cảnh sát Singapore bắt giam, cầm tù vì ăn cắp áo quần, mỹ phẩm đến cả tấn, dầu thô lên đến triệu đô là chuyện thường ngày của đám người Việt(Cộng). Đến cả một tòa đại sứ Việt (Cộng) ở Nam Phi mà còn buôn lậu cả sừng tê giác, còn tòa đại sứ Việt (Cộng) ở Chi-Lê buôn lậu vi cá mập, và (không chừng) có cả thuốc phiện nữa… thì đúng là “vô địch”! 

Vậy thì xin hỏi ông đảng trưởng kiêm chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng và ông thủ tướng “ma- dzê in Vietnam”, cái nước Việt nam dưới thời đại “ra ngõ đã gặp anh hùng” của mấy ông còn có danh dự hay sao? Mới sáng hôm nay, 28.12.2018, trong bài phát biểu khai mạc hội nghị trực tuyến giữa chính phủ với các địa phương, ông thủ tướng đã khoác lác: “Niềm tin của nhân dân vào sự lãnh đạo của Đảng chưa bao giờ to lớn và sâu sắc như lúc này”(?) 

Niềm tin nào, khi một đoàn du lịch 153 người mới đến Đài Loan là có 152 người bỏ trốn? Niềm tin nào khi người dân Thủ Thiêm phải ném chiếc giày vào mặt bà chủ tịch Hội Đồng Nhân Dân Thành Phố giữa thanh thiên bạch nhật, như ném cả sự bất mãn, hận thù và sỉ nhục tột cùng tới Đảng Cộng Sản, bởi vì những ông bà quan lớn, những thành phần “ưu tú” của đảng Cộng Sản đã đua nhau ăn đến tận chiếc quần lót của họ, mà nạn nhân, oái ăm thay, hầu hết là những người đã từng một thời dại khờ nghe theo lời đảng, lời dụ khị của bác, làm tay sai cho đám quan thầy Tàu Cộng và Liên Xô để đánh sập một nền dân chủ tự do miền Nam, đưa cả nước vào lạc hậu, xích xiềng, nô lệ, để bọn “đầu nậu” Cộng đua nhau (và cả đánh nhau) xây ngai vàng trên nỗi khổ nhục của nhân dân và trên nỗi đau suy vong của đất nước! 

Niềm tin nào, cho chuyện đấu đá giữa các ông, mà từ bộ trưởng, thứ trưởng, tướng lãnh (công an, quân đội), đến bí thư thành ủy của thành phố lớn nhất nước, đã đua nhau kết bè lập vây cánh bán sạch đất nước. Niềm tin nào khi một tên tướng công an hèn hạ, khốn kiếp, công khai thú nhận trước tòa: “xin giảm tội, bởi tôi có cái đầu rất bé nhưng tham vọng thì lại quá to!”. Niềm tin nào khi chính bà phó bí thư thành ủy, chủ tịch Hội Đồng Nhân Dân của thành phố lớn nhất nước, tuyên bố: “con lãnh đạo làm lãnh đạo là hạnh phúc cho dân tộc”(!) (Thối không chịu được!) Hèn gì, chồng vợ, cha con, anh em, bà con hàng họ của lũ người Cộng Sản đã cha truyền con nối, cấu kết làm mưa làm gió, làm tan nát cả một một đất nước và hủy hoại, tha hóa cả một dân tộc vốn từng được các quốc gia lân bang ngưỡng mộ, thời mà ông Lý Quang Diệu mơ ước, “mong sao Singapore chỉ bằng được như Sài gòn, Hòn Ngọc Viễn Đông!” Trong lịch sử, chưa có thời đại phong kiến nào tệ hại bằng thời đại cộng sản của mấy ông! Hèn chi học trò không thèm học sử, vì đã bị bưng bít, sửa đổi. Ngay cả việc “anh hùng Lê Văn Tám”“ Tô Vĩnh Diện lấy thân chèn pháo” đến đưa con nít cũng biết đều là bịa đặt, dối trá! 

Niềm tin nào, khi chỉ mới thắng một trận túc cầu (bóng đá) trong “khu xóm nhỏ” mà cả một nước tràn ra “đi bão”, có những cô con gái cởi truồng tung hô nhờ có bác, đảng mà tạo nên chiến thắng, để rồi có đến hơn 30 người tử vong và gần 200 người thương tích (lảng xẹt), làm cho người có chút liêm sĩ cũng phải phát ngượng cho một dân tộc “anh hùng”!. 

Niềm tin nào khi những ông hiệu trưởng, thầy giáo (cái thứ bậc mà xã hội Việt nam thời trước trải chiếu hoa mời ngồi), lại đi hiếp một đám học trò nhỏ dại, đã vậy còn bắt các em “ đi tàu nhanh”, “tàu suốt” với mấy thằng quan lớn, để lập công kiếm điểm hay kiếm thêm tiền. Niềm tin nào khi học trò đánh thầy mình ngay trong lớp học đến phải đi bệnh viện, nữ sinh thì đánh nhau như cơm bữa. Còn thứ vinh dự hay niềm tin nào cho tương lai, khi mọi người trên thế giới, tự cỗ chí kim, từ giàu nhất đến nghèo khó nhất, đều hiểu rằng: “học đường chính là cánh cửa mở ra cho tương lai”

Niềm tin nào, khi Bộ Y Tế cho nhập thuốc giả, có chứa chất giết người? Niềm tin nào cho người dân nghèo không đủ tiền đút túi đám bác sĩ bất lương của đảng, để người thân chịu chết, và khi chết rồi đành phải bó chiếu chở về nhà trên chiếc xe gắn máy cũ mèm, mà cả chiếc chiếu cũng không đủ để gói xác, nên đôi chân trần gân guốc của người chết còn ló ra ngoài? 

Niềm tin nào, khi chính các ông các bà (từng hay đang là) cán bộ đảng viên cao cấp đang tìm cách tẩu tán tài sản, rút hết các cổ phần, tiền bạc trong các công ty, ngân hàng để “tẩu vi thượng sách”, khốn nỗi đều chạy ra các nước “tư bản giẫy chết”(?). Tất nhiên đó là đều là tài sản, tiền bạc ăn cướp của dân, của nước. 

Từ khi nào nước Việt nam tôi trở thành “anh hùng”ăn cắp? Ngay từ những ngày đầu rao giảng “kách mệnh”, Hồ Chí Minh đã “tiên phong” ăn cắp nhiều câu nói, bài thơ của người xưa lẫn người nay, của người ngoài lẫn người trong nước: 

– Bài thơ tứ tuyệt “Tặng Đồng Chí Trần Canh”, Hồ Chí Minh đã ăn cắp gần trọn bài thơ “Lương Châu Từ” của tác giả Vương Hàn bên Tàu, trước đó cả trăm năm. 

– Hai câu thơ: “Dễ trăm lần không dân cũng chịu/ Khó vạn lần dân liệu cũng xong” Hồ Chí Minh “chôm” của nhà thơ Thanh Tịnh, trong bài “Dân No Thì Lính Cũng No” (1948). 

– Câu “Không có việc gì khó/ Chỉ sợ lòng không bền/ Đào núi lấp biển/ Quyết chí ắt làm nên” Hồ Chí Minh ăn cắp nguyên con từ “Ấu học ngủ ngôn thi”

– Đặc biệt nhất, hai câu mà đám đảng viên xem như “khuôn vàng thước ngọc”, là tài năng xuất chúng của “bác”: “Vì lợi ích mười năm thì phải trồng cây/ Vì lợi ích trăm năm thì phải trồng người”. Nhưng kỳ thực hai câu này Hồ Chí Minh đã “chôm” của Quản Trọng (Quản Di Ngô), một vị tể tướng tài ba dưới triều vua Tề Hoàn Công, thời Xuân Thu Chiến Quốc bên Tàu: “Nhất niên chi kế, mạc như thụ cốc/Thập niên chi kế, mạc như thụ mộc/Chung thân chi kế, mạc như thụ nhân” 

(Xin đọc thêm: https://www.quyenduocbiet.com/a2743/cac-cau-an-cap-noi-tieng-cua-ho-chi-minh

Còn câu chuyện Hồ Chí Minh đã cướp trinh tiết (và cướp cả mạng người) của các cô gái ngây thơ vùng sơn cước: Nông Thị Ngát, Nông Thị Xuân, bây giờ ai cũng biết. 

Rồi từ đó, bác ta “thừa thắng xông lên”, dạy và truyền nghề cho đám “đồng chí” đàn em, chưa đến trăm năm mà bác ta đã trồng ra những thằng đảng viên chuyên nghiệp ăn cắp. Do vậy trên đất nước khốn khổ của tôi toàn là đủ thứ ăn cắp: ăn cắp nhạc để kiếm danh, kiếm tiền, ăn cấp bằng để làm quan lớn, ăn cắp luận án để được tuyên dương, ăn cắp bản quyền để sao chép bán buôn, ăn cắp ngân quỹ, ngân sách để thành đại gia đỏ, nghe nói một ông cựu tổng bí thư mà còn ăn cắp cả cặp ngà voi và cái trống đồng đem về chưng trong tư dinh cho ra vẽ “vương triều”. Nhưng ăn cắp chỉ mới là thời kỳ “quá độ” để tiến lên cuộc “cách mạng nhảy vọt”: ăn cướp. Cướp công của đồng chí, cướp nhà đất của nhân dân, cướp mồ hôi nước mắt của những người cùng khổ, cướp cả tiền và phẩm vật cứu trợ thiên tai lũ lụt. Một ông Tổng Bí Thư cướp bồ của chính con trai mình, rồi đền bù cho nó cái chức “bí thư tỉnh ủy”. Bí thư/Chủ tịch tỉnh (Thanh Hóa) thì cướp bồ của thằng Giám Đốc Sở Xây Dựng, cho nó cái chức Phó chủ tịch tỉnh, rồi đưa con bồ nhí từ con bé “tạp vụ” quèn lên đến chức Trưởng Phòng. Không kể đến chuyện nhiều “đồng chí bí thư,thủ trưởng” ở các địa phương cướp vợ, cướp tiền của đám đàn em và của cả người dân! 

Đó là chưa kể đến cái ăn cướp tày trời: cướp rừng, cướp biển đảo và cướp cả giang sơn để bán cho ngoại bang hay đổi lấy những chiếc ghế đang ngồi. Đúng là ăn cướp đúng quy trình! 

Cũng chẳng phải đợi đến bây giờ, mà ngay từ khi bọn Cộng sản cướp miền Nam, người dân miền Nam chưa bao giờ nghĩ (dại) là cái chế độ man rợ thối tha này lại có thể tạo ra được một mảy may “danh dự” hay “niềm tin” nào. 

Và cuối cùng, những thằng ăn cắp hay ăn cướp gì nhất định sẽ bị luật đời và luật trời trừng trị. Không xa! 

29.12.2018 

Phạm Tín An Ninh 

danlambaovn.blogspot.com

NGƯỜI VIỆT ĐÓNG BAO NHIÊU THUẾ

Tran Dat shared a post
Image may contain: text

Nghia Do is with DO Nghia.

[NGƯỜI VIỆT ĐÓNG BAO NHIÊU THUẾ – 58%] Một công nhân lương 6 triệu 1 tháng đóng bao nhiêu thuế? Anh ta tiêu cứ cho là hết 6 triệu đi thì anh ta đã đóng bao nhiêu tiền thuế?

1. Bảo hiểm xã hội – 26% x 6tr = 1,560,000
2. Bảo hiểm y tế – 4.5% x 6 tr = 270,000
3. Bảo hiểm tai nạn – 2% x 6 tr = 120,000
4. Phí công đoàn – 2% 6 tr = 120,000
5. Thuế VAT – 10% x 5 tr = 500,000
6. Thuế xăng dầu – 3k x 20L = 60,000
7. Thuế lạm phát – 10% x 6 tr = 600,000
8. Đút lót – 200,000
9. Phí cho CSGT – 100,000

TÔNG CỘNG 3,530,000. Tức 58.8% lương tháng. Nghĩa là trung bình, một người Việt Nam phải đóng 58% thu nhập cho chính phủ. Đổi lại thì họ nhận được gì? ĐCM thằng nào nói “mày đã làm gì cho đất nước chưa?”

Ku Búa @ Cafe Ku Búa