Hoa Kim Ngo and 2 others shared a post.




Thời bình hay thời chiến.
Nhà cửa tan nát, ôm con dọn đồ chạy tứ tán.
Hoa Kim Ngo shared a post.
Cầm quyền Tân Bình phá nát nhà dân ở vườn rau Lộc Hưng dù không một mảnh giấy quyết định cưỡng chế.

Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)
Tin Việt Nam, Tin Cộng Đồng




Thời bình hay thời chiến.
Nhà cửa tan nát, ôm con dọn đồ chạy tứ tán.
Cầm quyền Tân Bình phá nát nhà dân ở vườn rau Lộc Hưng dù không một mảnh giấy quyết định cưỡng chế.

Xin hỏi ÔNG BÀ CHỦ Việt Nam, đọc tin này có thấy gì LẠ không ?
Ai cho phép bộ chính trị phê duyệt tài chính QUỐC GIA ? Đó là việc của Quốc hội và Chính Phủ.
Lẽ nào 2 cơ quan này không còn chịu nghe lời đảng nữa ?
Khó hiểu ? Vậy nên hỏi TẠI SAO !

Nhà hoạt đông Lê Đình Lượng bị chuyển đi trại giam xa nhà
Tin từ Nghệ An – Ngày 03/01/2019, theo gia đình của mình, tù nhân lương tâm Lê Đình Lượng đã bị chuyển đi thi hành án tại trại giam Ba Sao, tỉnh Hà Nam, xa gia đình ông ở huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An vào khoảng 300 km.
Ông Lượng, người bị kết án cao kỷ lục 20 năm tù giam và 5 năm quản chế về tội danh “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền” theo Điều 79 của Bộ luật hình sự 1999, đã bị chuyển đi thi hành án sau khi kháng cáo của ông bị Toà án nhân dân cấp cao tại Hà Nội bác bỏ trong phiên phúc thẩm vào ngày 18/10/2018.
Trại giam Ba Sao hiện giam giữ nhiều tù nhân lương tâm như Phạm Văn Trội và Phan Kim Khánh.
Cô Xoan, là con dâu của ông Lượng, hiện đang sống cùng chồng và con ở Đồng Nai. Cô dự gia đình nhỏ của cô và gia đình chồng sẽ luân phiên thăm ông cho dù từ nơi ở của cô đến trại giam Ba Sao xa chừng 1,700 km.
Bộ công an CSVN có chính sách đưa những tù nhân lương tâm không chịu nhận tội đi thi hành án ở những nơi xa gia đình. Người có gia đình ở miền Bắc thì bị đưa vào miền Trung hay Tây Nguyên còn người ở miền Nam thì bị đưa ra miền Trung hay miền Bắc.
Việc đưa tù nhân lương tâm đi thi hành án xa gia đình là một hình thức trừng phạt bổ sung nhằm vào những người bị coi là “cứng đầu.”
Ông Lượng là một trong số 40 nhà hoạt động bị kết án trong năm 2018. 39 nhà hoạt động khác bị kết án với tổng mức án là 280 năm và 64 năm quản chế trong năm 2018, theo thống kê của tổ chức Người Bảo vệ Nhân quyền.
Việt Nam hiện đang giam giữ ít nhất 244 tù nhân lương tâm, theo Now!Campaign, một chiến dịch vận động trả tự do cho tù nhân lương tâm của một nhóm 14 tổ chức nhân quyền và dân sự quốc tế và trong nước.
Ông Tất Thành Cang lại xin nghỉ phép chữa bệnh để tìm đường tẩu thoát?!!!
Vừa hết hạn xin nghỉ phép hai tuần, trong lúc Ban Thường Vụ Thành Ủy TP. HCM chưa phân công nhiệm vụ mới, ông Tất Thành Cang lại có đơn xin nghỉ phép để đi chữa bệnh.
Trước đó, Thường trực thành ủy TP. HCM cũng đã chấp thuận cho ông Cang được nghỉ phép từ ngày 17 Tháng Mười Hai, 2018 đến ngày 3 Tháng Một, 2019.
Dư luận xã hội đồn đoán rằng ông Tất Thành Cang đang tìm đường “tẩu thoát.”
Tối 3 Tháng Một, 2019, báo Tiền Phong cho biết, ông Tất Thành Cang có đơn xin nghỉ phép “để đi chữa bệnh” vì thế Ban Thường Vụ Thành Ủy Sài Gòn chưa phân công nhiệm vụ mới.
Chiều ngày 26 tháng Mười Hai, 2018, tại hội nghị TW 9 khóa 12, Ban Chấp hành Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam công bố quyết định thi hành kỷ luật đối với ông Tất Thành Cang bằng hình thức cách tất cả chức vụ bao gồm Ủy viên Trung ương Đảng khoá XII; Phó bí thư thường trực Thành ủy, Ủy viên Ban Thường vụ Thành ủy TP.HCM nhiệm kỳ 2015 – 2020.
Tin cho biết, tối 17 Tháng Tư, 2018, ông Cang khi đó còn là phó bí thư thường trực thành ủy Sài Gòn từng nhập viện tại Bệnh Viện Chợ Rẫy (Sài Gòn) do bị “rối loạn điện giải, hạ canxi máu” sau một ngày điều trị đã được các bác sỹ cho xuất viện vì “sức khoẻ đã ổn định, huyết áp bình thường.”
Theo quy định, sau khi thi hành kỷ luật vừa qua của Trung Ương CSVN, ông Cang vẫn còn là thành ủy viên. Nhiệm vụ mới của ông Cang sẽ do Ban Thường Vụ Thành Ủy TP. HCM xem xét quyết định.
Đối với vị trí phó bí thư thường trực thành ủy Sài Gòn còn khuyết, báo Tiền Phong cho hay “thành phố đang chờ quyết định nhân sự từ Trung Ương.”
Nhiệm vụ thường trực thành ủy, xử lý công việc thường xuyên, hàng ngày của đảng bộ Sài Gòn vừa qua đã được Ban Thường Vụ Thành Ủy Sài Gòn phân công cho bà Võ Thị Dung, phó bí thư thành ủy, trong thời gian ông Cang xin nghỉ phép.
Thời điểm phân công nhiệm vụ cho bà Dung, ông Cang chưa bị kỷ luật cách chức ủy viên Trung Ương đảng, phó bí thư thường trực thành ủy, ủy viên Ban Thường Vụ Thành Ủy TP. HCM vì liên quan đến “nhiều sai phạm rất nghiêm trọng” đã được Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương CSVN kết luận.
Ông Tất Thành Cang đang được dư luận đặc biệt quan tâm, do có liên quan đến nhiều sai phạm trong việc chuyển nhượng 32 héc ta đất ở xã Phước Kiển, huyện Nhà Bè cho Công Ty Quốc Cường Gia Lai với giá rẻ mạt.
Ngoài ra, ông Cang còn “thiếu trách nhiệm, buông lỏng lãnh đạo, chỉ đạo, thiếu kiểm tra, giám sát, để lĩnh vực được phân công phụ trách có nhiều vi phạm pháp luật, gây thiệt hại lớn cho ngân sách đảng bộ thành phố.”
Tại kỳ họp 31 (từ ngày 12 đến 14 Tháng Mười Một, 2018), Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương đã kết luận việc kiểm tra khi có dấu hiệu vi phạm đối với ông Tất Thành Cang và xác định “những vi phạm của ông Cang là rất nghiêm trọng, gây tức giận trong xã hội, phải xem xét, thi hành kỷ luật.”
PHONG TOẢ ĐƯỜNG, PHÁ NHÀ DÂN, QUYẾT TÂM TẠO THÊM MỘT THỦ THIÊM Ở THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH
Phạm Đoan Trang
Từ sáng sớm nay (04/01/2019), người ta đã thấy rất đông công an, dân phòng, thanh niên xung phong… rầm rập kéo về khu vực vườn rau Lộc Hưng (phường 6, quận Tân Bình), cùng xe cứu hỏa, cứu thương hú còi ầm ĩ và loa tuyên truyền lải nhải. Các ngả đường bao quanh vườn rau đều bị chặn.
Khoảng 9h: Các lực lượng đã dùng búa, xà beng, cần cẩu, bắt đầu đập bỏ nhà dân.
9h20: Điện toàn khu vực bị cúp.
Như vậy là, quá hẹn 31/12/2018 như hăm dọa, nhưng không chờ đến Tết âm lịch, chính quyền Thành phố Hồ Chí Minh đã ra tay thực hiện nỗ lực cướp bằng được mảnh đất vàng này.
Vốn dĩ đây là đất của Giáo hội từ năm 1954, và vì của Giáo hội cho nên bị nhà cầm quyền nghiễm nhiên coi như “của chùa”, “lộc nhà”, nghĩa là đối tượng để nhắm đến ngay sau khi đảng Cộng sản giành được quyền lực trên cả nước vào năm 1975.
Tuy thế, cũng từ 1954 đến nay, rất nhiều người dân, hộ gia đình “Bắc 54” đã vào định cư trong khu vực. Họ đã sinh sống truyền đời ở đây, tới nay cũng được vài thế hệ. Vườn rau cũng càng ngày càng có giá trị hơn, do ở ngay giữa trung tâm của một quận trung tâm thành phố. Điều đó khiến chính quyền càng thèm khát hơn. Đàm phán đã kéo dài ít nhất từ đầu những năm 2000, nhưng mức giá đền bù quá rẻ mạt nên dân không chịu. Vậy thì chính quyền sẽ tìm cách cướp. Xé lẻ dân ra để “vận động” theo chiến thuật bẻ đũa từng chiếc không được (vì dân đã bầu ban đại diện riêng), thì dùng hẳn số đông lấy thịt đè người, đàn áp mạnh tay, đặc biệt bắt bỏ tù một số gương mặt nổi bật, vậy là xong. Tất cả đều là những điều đã được dự liệu trước
Nếu nhà cầm quyền lấy được Lộc Hưng, sẽ có hàng trăm hộ gia đình phải ra đường làm dân oan và ít nhất cũng cả chục người phải đi tù, như điều luôn xảy ra cùng với mọi vụ cướp đất từ trước đến nay trên toàn Việt Nam.
Hình ảnh do dân địa phương ghi lại.






Theo Tổ chức Di cư Quốc tế (IMO) trong năm 2015 có trên 244 triệu người trên thế giới di cư tới nước khác, tương đương 3,3% dân số toàn cầu.
Có nhiều nguyên nhân khiến người ta rời bỏ quê hương để sang nước khác sinh sống.
152 khách Việt ‘mất tích’: Bắt ba du khách, Đài Loan thắt chặt visa
Tại sao Trump muốn trục xuất người Việt tỵ nạn chiến tranh Việt Nam?
Biểu tình phản đối đại biểu QH Nguyễn Văn Thân
Theo nghiên cứu của Gallup, có một số nguyên nhân chính: chiến tranh, khủng hoảng, tìm điều kiện kinh tế tốt hơn, hoặc chạy trốn nạn đói hay dịch bệnh.
Gallup chỉ ra rằng, có ít nhất 50% người Syria muốn bỏ nước ra đi vì nội chiến chưa biết bao giờ mới kết thúc.
Cũng theo tổ chức này thì đã có khoảng 2 triệu người Venezuela bỏ đất nước ra đi trong năm 2018.
Điều đáng ngạc nhiên là Venezuela vốn giàu có về tài nguyên, đặc biệt là dầu mỏ.
Nhưng chính sách sai lầm của chính phủ hiện hành khiến khủng kinh tế kéo dài, và người dân ở đây sống trong khổ cực nên muốn bỏ chạy khỏi đất nước.
Việt Nam cũng đã từng có những đợt di cư rất lớn
Ngay sau khi Việt Nam Cộng hoà sụp đổ năm 1975 đã có một làn sóng di dân lớn từ Việt Nam đến Hoa Kỳ và các nước Tây phương, với hàng trăm nghìn vượt biên và vượt biển vì sợ chính quyền mới trả thù.

Từ 1977 có thêm phong trào vượt biển tỵ nạn nữa.
Làn sóng di dân này kéo dài cho đến giữa thập niên 1980 vì vấn đề khủng hoảng kinh tế kéo dài và môi trường chính trị ngột ngạt tại Việt Nam lúc đó.
Hiện tại, nhiều năm sau khi cuộc chiến đã kết thúc, chưa có những thống kê chính thức nào về số lượng người Việt Nam đang mong muốn và đã di cư ra nước ngoài sinh sống hàng năm.
Tuy nhiên, theo suy nghĩ của tác giả, số lượng này là không nhỏ.
Không kể thế hệ thuyền nhân và người tỵ nạn, hiện người Việt vẫn ra đi và chọn nhiều cách để di cư sang các nước phát triển hơn.
1. Du học ở lại
Đầu tiên phải kể đến là, thông qua con đường du học xong kiếm việc ở lại.
Hiện có đông đảo sinh viên Việt Nam đang du học các nước trên thế giới, chủ yếu ở các nước phát triển.
Theo công ty nhân sự Theo kết quả nghiên cứu của công ty nhân sự SHD, có tới 64% số sinh viên Việt Nam mong muốn ở lại nước sở lại làm việc và sinh sống.
Do đó, ta có thể nói hàng năm có một lượng không nhỏ người Việt Nam định cư ở nước ngoài thông qua con đường du học rồi ở lại.

2. Đầu tư ra nước ngoài
Một trào lưu giới mới của giới giàu và rất giàu gồm không ít quan chức cao cấp -đã di cư bằng đầu tư hoặc sở hữu tài sản ở nước ngoài để có thẻ định cư và quốc tịch nước khác.
Theo thống kê của Hiệp hội Bất động sản Hoa Kỳ (NAR), người Việt đổ 3 tỷ USD mua nhà ở Mỹ trong năm 2017 nhưng con số thực tế có thể cao hơn nhiều.
3. Xuất khẩu lao động
Một con đường khác để di cư của người Việt Nam đó là xuất khẩu lao động.
Theo báo Nhân Dân, năm 2017 ghi nhận số lao động Việt Nam đi làm việc ở nước ngoài cao kỷ lục, với 134 nghìn người.
Rất nhiều trường hợp người đi lao động xuất khẩu cố tình tìm cách ở lại nước sở lại, bằng con đường hợp pháp hoặc không.
Tại Hàn Quốc, tính đến tháng 4/2018, 35% lao động Việt Nam phá vỡ hợp đồng và cư trú bất hợp pháp theo Cục quản lý lao động nước ngoài, theo Bộ Lao động – Thương binh và Xã hội Việt Nam.
4. Di cư chui
Một đường di cư khác đó là di cư chui thông qua con đường du lịch. Nghĩa là người muốn di cư thông qua hình thức đi du lịch xong tìm cách trốn ở lại.
Điển hình của hình thức này chính là vụ 152 khách du lịch Việt Nam đến Đài Loan du lịch xong mất tích.
Điều này khiến cho nhà chức trách Đài Loan phải lập đội đặc nhiệm tìm kiếm những người này và dừng cấp visa du lịch cho du khách đến từ Việt Nam trong chương trình Quan Hồng.
Vì sao người Việt Nam vẫn sang Ba Lan?
VN-Australia: tiến triển mạnh nhất là giáo dục
Người Việt và nạn ‘nô lệ hiện đại’ tại Anh
Hay như các vụ nhập cư bất hợp pháp vào Anh của người Việt qua đường xe tải, tàu biển vẫn được báo chí nước này thường xuyên nhắc tới.
Cảnh sát Anh đã bắt rất nhiều trường hợp người Việt Nam thông qua đường du lịch, hay tìm cách đến một nước trong châu Âu, rồi sang Pháp, sau đó trốn trên những xe tải do của những nhóm buôn người để vào Anh.
5. Kết hôn với người nước ngoài
Kết hôn với người ngoại quốc cũng là một cách để ra nước ngoài sinh sống, thoát cảnh đói nghèo. Theo Thanh Niên, chỉ từ 2008 đến 2014, Việt Nam có 115.675 công dân kết hôn với người nước ngoài, trong đó đa phần là phụ nữ, chiếm hơn 72%.
Phụ nữ Việt Nam kết hôn chủ yếu là công dân Đài Loan, Trung Quốc, Hàn Quốc, Mỹ…
Trung bình mỗi năm có khoảng 18.000 người kết hôn với người nước ngoài.
Tăng trưởng kinh tế Việt Nam đang được đánh giá là tốt nhất khu vực châu Á nhưng vì sao có một lượng không nhỏ người Việt Nam vẫn tìm mọi cách để di cư?
Theo tác giả có nhiều nguyên nhân đằng sau hiện tượng này.
Thứ nhất, dù là nước có mức tăng trưởng cao 7,08% năm 2018 theo Tổng cục thống kê, nhưng thu nhập trên đầu người của Việt Nam rất thấp so với các nước trong khu vực, kém xa cá nước phát triển.
Như bảng thống kế phía dưới cho thấy, thu nhập bình quân trên đầu người của Việt Nam kém xa so hàng chục lần với những nước được cho là nhiều người Việt Nam di cư muốn tới.
Đi làm ở nước có thu nhập theo giờ làm công cao hơn là cách tiết kiệm và tích lũy ngắn nhất cho người nhập cư.
| Nước | GDP/Đầu người |
| Việt Nam | 2.343,12 USD |
| Mỹ | 59.531,66 |
| Anh | 39.720,44 |
| Nhật | 38.428,1 |
| Hàn Quốc | 29.742,84 |
| Đài Loan | 25.534,00 |
| Nguồn: Ngân hàng Thế giới, theo ước tính năm 2017 |
Thứ hai, Việt Nam được coi là nước có giới siêu giàu tăng nhanh nhất trên thế giới theo nghiên cứu của Wealth-X, công ty chuyên thu thập thông tin về giới siêu giàu.

Điều này cho thấy lợi ích của sự tăng trưởng kinh tế nhanh không chia đều cho tất cả mọi thành phần trong xã hội.
Khoảng cách giàu nghèo tại Việt Nam thậm chí còn ngày một tăng.
Hay nói cách khác, rất nhiều người bị bỏ rơi bên ngoài quá trình phát triển, đặc biệt ở những vùng nông thôn, miền núi, vùng sâu vùng xa.
Do đó, rất nhiều người tìm cách di cư ra nước ngoài để có cơ hội phát triển kinh tế tốt hơn.
Thứ ba, một nguyên nhân nữa kiến cho người Việt di cư nhiều là mong con cái mình có tương lai tươi sáng hơn.
Nạn quan liêu, tham nhũng, cửa quyền vẫn phổ biến gây nản lòng người dân.
Chương trình giáo dục và y tế tại Việt Nam bị đánh giá lạc hậu và kém hiệu quả.
Chi phí người ta phải bỏ ra không xứng đáng với dịch vụ nhận được.
Bản quyền hình ảnhHOANG DINH NAMÔ nhiễm môi trường đang tới mức báo động từ thành thị đến các vùng nông thôn và thêm vào đó, môi trường văn hoá xã hội cũng xuống cấp.
Nhiều người tin rằng con cái mình sống trong một đất nước như vậy khó có tương lai do đó họ tìm cách di cư, dù biết rằng di cư là phải đối mặt với rất nhiều khó khăn.
Giải pháp cho tình trạng người dân di cư bằng mọi giá
Theo tôi, người Việt Nam phần đông muốn gắn bó với cuộc sống trên chính quê hương mình.
Nhưng để giảm đi số người dân tìm mọi cách di cư để đến nơi có sống tốt đẹp hơn thì cần nỗ lực rất lớn từ phía chính quyền.
Việt Nam phải có chiến lược đúng đắn cho phát triển kinh tế, phúc lợi và an sinh xã hội, đẩy lùi các vấn nạn của xã hội.
Để một ngày không xa, người Việt Nam có những điều kiện sống không thua kém những người dân ở các nước trong khu vực thì việc người dân vẫn phải bỏ nước ra đi sẽ giảm đi hoặc không còn như hiện nay.

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Một nhóm người Trung Quốc hoạt động xuyên quốc gia chuyên tổ chức săn tìm phụ nữ Việt Nam để mang thai hộ trái pháp luật, rồi đưa qua Cambodia cấy ghép phôi của đàn ông Trung Quốc.
Báo VNExpress ngày 2 Tháng Giêng, 2019, cho biết công an ở Sài Gòn vừa bắt giữ Cai Guo Lin (37 tuổi, quốc tịch Trung Quốc), bà Hoàng Thị Thu Trang (27 tuổi, quê Đăk Lăk), bà Triệu Thị Hằng (41 tuổi, Thanh Hóa) và bà Nguyễn Thị Mai Anh (24 tuổi, ngụ Nam Định) về tội “tổ chức mang thai hộ vì mục đích thương mại.”
Bước đầu, nhà chức trách xác định Cai Guo Lin và Cai Guo Fang (54 tuổi, quốc tịch Trung Quốc) làm thuê cho Cai Guo Yong (quốc tịch Trung Quốc, chưa rõ lai lịch). Trong thời gian làm thuê, Cai Guo Yong kêu Guo Lin và Guo Fang sang Việt Nam tìm người mang thai hộ.
Đầu Tháng Chín, 2018, Guo Lin sang Việt Nam, được ông Apo, bác sĩ Trung Quốc giới thiệu bà Thu Trang đang làm y tá tại Phòng Khám Thiên Hòa (quận Cầu Giấy, Hà Nội) làm người phiên dịch. Guo Lin thuê bà Trang tìm người có nhu cầu mang thai hộ và phiên dịch trong quá trình thỏa thuận giá. Môi giới thành công bà Trang sẽ được trả công 5 triệu đồng/người.

Bà Trang đến cổng Bệnh Viện Phụ sản Trung Ương (Hà Nội) làm quen với bà Hằng, thỏa thuận tìm người mang thai với giá 300 triệu đồng. Bà Hằng sau đó tìm được mối nhưng chỉ trả cho người phụ nữ mang thai hộ 250,000 triệu đồng, “cắt cò” thành công 50 triệu đồng cho trường hợp đầu tiên.
Mới đây, bà Hằng và bà Mai Anh tìm được 6 người phụ nữ ở Hà Nội, dẫn vào Sài Gòn chuẩn bị đưa sang Cambodia cấy phôi thai. Một cô trong nhóm sợ bị lừa bán sang Trung Quốc nên đã nhờ gia đình báo công an. Từ tin báo của người này, công an mới phá được đường dây này và hiện đang mở rộng vụ án.
Hôm 26 Tháng Mười Hai, 2018, báo chí Việt Nam loan tin cho biết, 22 phụ nữ ở xã Hữu Kiệm, huyện Kỳ Sơn, tỉnh Nghệ An do quá nghèo khó đã rủ nhau vượt biên sang Trung Quốc bán bào thai (con sắp sinh) với giá từ 40 triệu đến 50 triệu đồng (con trai) và 70 triệu đến 80 triệu đồng (con gái).
“Số này tập trung tại hai bản Đỉnh Sơn 1 và Đỉnh Sơn 2. Đây cũng là hai bản khó khăn nhất của xã,” ông Nguyễn Hữu Lượng, chủ tịch xã Hữu Kiệm xác nhận.
Tại kỳ họp Hội Đồng Nhân Dân tỉnh Nghệ An giữa Tháng Mười Hai, 2018 ông Nguyễn Hữu Cầu, giám đốc công an tỉnh này nói với báo VNExpress, toàn tỉnh ghi nhận khoảng 25-27 vụ bán bào thai.
“Có vụ cả mẹ và con bị nhóm buôn người bán, lực lượng chức năng bắt được đối tượng song chỉ xử lý hành vi bán mẹ, còn bán con thì chưa xử lý được vì chưa xác định cháu bé ở đâu, và hiện pháp luật cũng chưa có quy định xử phạt những hành vi bán con này,” ông nói. (Tr.N)


Hãy vi phạm nó!
Ngày 1/1/2019 bắt đầu hiệu lực thi hành của Luật An ninh mạng (ANM) 2018. Luật này một mặt cho phép nhà nước thu thập thông tin cá nhân của công dân, mặt khác hạn chế quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí và tiếp cận thông tin của công dân.
Các quyền công dân nói trên, tuy được công nhận trong các điều khoản sau đây của bản Hiến pháp hiện hành do Quốc hội thông qua năm 2013, nhưng bị Luật ANM 2018 ngang nhiên hạn chế:
Điều 21 của Hiến pháp 2013:
“1. Mọi người có quyền bất khả xâm phạm về đời sống riêng tư, bí mật cá nhân và bí mật gia đình; có quyền bảo vệ danh dự, uy tín của mình.
Thông tin về đời sống riêng tư, bí mật cá nhân, bí mật gia đình được pháp luật bảo đảm an toàn.
2. Mọi người có quyền bí mật thư tín, điện thoại, điện tín và các hình thức trao đổi thông tin riêng tư khác.
Không ai được bóc mở, kiểm soát, thu giữ trái luật thư tín, điện thoại, điện tín và các hình thức trao đổi thông tin riêng tư của người khác.”
Điều 25 của Hiến pháp 2013:
“Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình. Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định.”
Lý do nào nhà nước này ngang nhiên vi phạm quyền con người và quyền công dân bằng Luật ANM 2018, bất chấp sự chỉ trích của toàn dân và cộng đồng quốc tế?
Đó là vì ngay trong bản Hiến pháp 2013, nhà cầm quyền đã cài sẵn một điều khoản cho phép họ tự do vi phạm quyền con người và quyền công dân bằng cách ban hành một đạo luật thực hiện mục đích ấy.
Thật vậy, Khoản 2, Điều 14 của Hiến pháp 2013 quy định về “quyền” của nhà nước vi phạm quyền con người và quyền công dân, như sau:
“Quyền con người, quyền công dân chỉ có thể bị hạn chế theo quy định của luật trong trường hợp cần thiết vì lý do quốc phòng, an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, đạo đức xã hội, sức khỏe của cộng đồng.”
Nói cách khác, một mặt nhà cầm quyền giả vờ công nhận quyền con người và quyền công dân để khoe khoang “bộ mặt người” của họ với cộng đồng quốc tế, mặt khác họ tự trao cho mình quyền vi phạm tất cả những cam kết tôn trọng quyền con người và quyền công dân.
Đó là lý do vì sao Luật ANM 2018 vẫn được thông qua vào tháng 6/2018 và có hiệu lực từ đầu năm 2019, bất chấp mọi phản đối như chúng ta đều biết. Vậy chúng ta, với tư cách những công dân mà quyền của mình bị hạn chế và xâm phạm, phải bày tỏ thái độ như thế nào?
Do Luật ANM 2018 là một đạo luật bất công và bất hợp lý, vì nó xâm phạm quyền con người và quyền công dân, nên bổn phận lương tâm và đạo đức của mỗi công dân là xem nó như chưa bao giờ tồn tại, thậm chí khi cần, hãy vi phạm nó!