COI DÂN NHƯ ĐỨA TRẺ

Khi mức độ an ninh trong những ngày họp thượng đỉnh đã được đưa lên hàng đầu thì chỉ một túi nhỏ để rơi không chủ là lập tức bị báo động ngay. Nói gì đến cái balô để giữa đường đến nửa ngày. Đúng là Xạo Hết Chỗ Nói.

COI DÂN NHƯ ĐỨA TRẺ

( Bài của LS Luân Lê )

Con chó nhốt tận trong nhà còn bị bắt trộm. Đang đeo đồ trên người bị cướp giật kéo lê trên phố. Một xã hội mà cái quần treo phơi cũng mất, mũ bảo hiểm để ngoài xe cũng chẳng mấy chốc là mất dạng. Để xe ô tô không trông là mất cả đôi gương chiếu hậu chỉ trong chớp mắt.

Chỉ đơn giản đây là thời điểm diễn ra sự kiện và tại khu vực phải đảm bảo an ninh cao độ nhất, đến mức mà có khu vực cảnh sát giao thông của Việt Nam còn bị rà soát bởi mật vụ Mỹ.

Thế nên đừng có mà điên rồ đến mức nói láo và cố tình đánh trái sự thật, người dân có phải đứa trẻ lên ba đâu mà dùng sự việc này để đưa tin nhằm lừa mị người dân.

Cả nước đang biểu tình vụ luật đặc khu, báo chí còn nói nhân dân vẫn một mực tin tưởng và không có phản ứng nào thái quá. Hàng ngàn dân biểu tình vụ Formosa gây thảm hoả râm ran cả Hà Nội suốt buổi sáng mà truyền thông chụp luôn đoạn lăng Ba Đình rồi kèm dòng chữ Thủ đô ngày cuối tuần vẫn yên bình.

Thật, không thể hiểu những người làm báo chí và truyền thông kiểu đó có thấy sự khốn nạn của mình không? Tráo trở và xảo trá trước bàn dân thiên hạ trong khi sự thật thì có thể hoàn toàn ngược lại.

Bao vụ cướp giật và trộm cắp người nước ngoài mà chính quyền phải lên tiếng xin lỗi rồi? Bao vụ người nước ngoài nhập cảnh qua hải quan đeo balo băng kín túi bính và băng dính để tránh bị rạch trộm đồ rồi? Có cô gái còn phải xích balo vào người bằng khoá và đi xe buýt.

Trộm cắp thuộc hàng vấn nạn quốc gia và bất cứ nơi đâu, bất cứ con người nào cũng có. Đi ra nước ngoài, không chỉ dân thường mà còn cán bộ cũng trộm đồ lên hẳn báo chí nước ngoài, kẻ bị xử tù, người bị trục xuất về nước. Vừa xong hiệu trưởng còn trộm xe máy của giáo viên đồng nghiệp ngay tại trường học rồi mang đi cầm đồ lấy tiền tiêu xài. Bao kẻ trộm cắp tài sản công quỹ tham nhũng.

Quan chức trộm cắp đằng quan chức, dân trộm cắp đằng dân. Đến nối dân gian có câu: một mét vuông trăm thằng kẻ trộm. Bắt cóc trẻ em còn diễn ra giữa ban ngày và thậm chí giật cả trẻ trên tay cha mẹ con trẻ. Có cái gì mà thiếu sự manh động nữa đâu.

Bảo phóng viên viết bài báo này bỏ balo ra lề đường nơi không có hội nghị xem có nổi 3 phút là không còn tăm hơi không? Nên nhớ rằng nhân dân trong nước phải đối mặt với những vấn nạn nào thì họ là những người hiểu rõ nhất. Vì vậy đừng lấy những tin này để viết báo vì nó là hành động sỉ nhục người dân đấy.

Luân Lê.

Image may contain: one or more people and text

CON TÀU CHỈ CÓ MỘT NGƯỜI

Image may contain: 1 person

Son Cao

CON TÀU CHỈ CÓ MỘT NGƯỜI

Anh cũng như bao nhiêu người sĩ quan khác ở Miền Nam. Sau 75, đều bị tập trung cải tạo. Những tháng đầu anh được vợ gửi cho một hai lần đồ ăn, sau đó thì biệt tăm. Anh được phép viết thư về cho gia đình nhiều lần. Nhưng không thấy vợ trả lời. Như thế kể như anh bị vợ bỏ. Sống trong trại cải tạo mà không có người thăm nuôi, không được tiếp tế đồ ăn, người đó kể như chết. Anh biết mình nằm trong số người bất hạnh đó. Nên anh phải tự lực cánh sinh. Nói chơi cho vui vậy chứ tự lực gì nổi. Có được thăm nuôi hay không, người tù nào cũng co cúm lại. Thức ăn dành dụm từng chút. Ra ngoài lao động, con mắt của họ dáo dác tìm bất cứ thứ gì có thể bỏ vào bụng cho đở đói. Cho nên người có quà thăm nuôi cũng như dân mồ côi, khi ra ngoài lao động cũng xục xạo tìm kiếm đào bới như nhau. Ai tìm được nấy ăn.

Chuyển ra ngoài Bắc anh lại càng tơi tả hơn. Không quen với cái lạnh thấu xương, bụng thì đói meo. Trông anh như một ông cụ già hom hem. Công việc nặng nhọc làm cho anh còm lưng. Ngày trở về thì không thấy hy vọng. Anh cứ nghĩ mình kéo dài tình trạng đói khát, nặng nhọc nầy mãi, thì thế nào cũng bỏ xương tại cái xứ đèo heo hút gió nầy. Trốn trại thì không can đảm. Mà cũng chẳng biết trốn đi đâu, giữa núi rừng trùng trùng điệp điệp. Đành phải bó tay chịu trận.

Bỗng nhiên một hôm anh nhận được gói đồ ăn gửi bằng đường bưu điện. Anh nghĩ chắc vợ anh gửi cho. Nhưng khi cầm gói quà trên tay nhìn tên người gửi lạ hoắc, anh phân vân, đắn đo. Chắc chắn đây là một sự nhầm lẫn. Tuy nhiên vì đói quá anh không có can đảm hoàn trả lại cho cán bộ, khi mà sự thèm khát đã lên tới tột đỉnh. Mà chắc gì gói quà được trả về cho khổ chủ của nó! Cán bộ trại đời sống cũng chẳng hơn tù bao nhiêu, thế nào họ cũng chia nhau. Trong lúc mình đang cần, anh an ủi mình như vậy. Anh về trại. Bạn bè tới chúc mừng anh. Như vậy, kể từ nay anh thuộc thành phần có thăm nuôi. Không còn mồ côi như trước. Gói quà đã được mở ra kiểm soát, cột lại sơ sài trước khi giao cho anh nhận lãnh.

Ai nhận quà về đến chỗ nằm của mình, đều bóc ngay ra. Còn anh thì không dám đụng đến. Lúc đầu cái đói, cái thèm khát lâu ngày làm cho anh bấn loạn. Anh nghĩ nhận quà về bóc ra ngay ăn một bữa cho đã. Nhưng khi cầm gói quà trên tay, không phải tên vợ mình gửi, anh đâm ra đắn đo. Anh nằm gác tay lên trán nghĩ ngợi về tên người gửi. Anh đào bới hết trí nhớ, vẫn không tìm ra tên người đàn bà nầy, được viết trên góc của gói quà. Bạn bè tù cùng phòng với anh thì nghĩ khác. Họ cho rằng lâu quá không được nhận quà, không nghe tin tức vợ, nên anh muốn kéo dài cảm giác sung sướng. Không bóc vội gói quà. Thế nhưng rồi cũng đến lúc gói quà được mở. Sau khi ăn cơm chiều xong, anh leo lên chỗ nằm, ngồi quay mặt vào vách. Anh trịnh trọng mở gói quà. Quan trọng với anh bây giờ không phải là trong gói quà có những gì để ăn. Giữa lúc nầy, sự thèm khát bỗng nhiên trốn mất. Mà là lá thư trong gói quà nói gì.
” Anh yêu quý,

Anh đã mất tích từ lâu, tưởng rằng anh đã chết. Em và các con lập bàn thờ mấy năm nay. Không ngờ, cách đây mấy hôm, vô tình đến thăm một người bạn, có người anh được thả ra từ trại cải tạo Miền Bắc. Em hỏi thăm là có bao giờ anh nghe tên người nào là Nguyễn Hữu trong trại của anh không? Anh đó trả lời là có một người cùng đội sản xuất với anh mang tên ấy, trước là đại úy thuộc Sư Đoàn 2, người Bắc Kỳ. Từ bao nhiêu năm nay không được ai thăm nuôi. Em nghe xong muốn quỵ xuống, đúng là anh rồi. Thế là từ nay em phải hạ bàn thờ xuống. Các con có bố chứ không còn mồ côi cha nữa. Em mừng quá, mang tên anh, tên đội, tên trại đến Ủy Ban Quân Quản Thành Phố để xin giấy phép gửi quà thăm nuôi. Lý do vì loạn lạc, di chuyển nhiều lần, địa chỉ không còn chỗ cũ, nên không nhận được giấy gửi quà thăm nuôi.
Anh đừng để vi phạm nội quy, ráng học tập tốt, sẽ được nhà nước khoan hồng để sớm về đoàn tụ với gia đình. Có dịp được trại cho phép viết thư, anh viết thư về cho em biết sức khỏe của anh. Anh cần những gì lần sau có giấp phép em sẽ gửi ra cho anh. Em và các con bao giờ cũng mong chờ anh về.
Thư nầy không viết dài được, em ngưng đây. Chúc anh luôn luôn khỏe mạnh.

Vợ anh
Lê Thị Hồng”

Anh không dám đọc lại lần thứ hai. Một sự trùng hợp lạ ky, anh và ông Hữu kia cùng thuộc Sư Đoàn 2, cùng là người Bắc. Chỉ khác nhau là ông ta mất tích trong chiến tranh, còn anh thì trình diện đi cải tạo. Người đàn bà nầy vì quá thương chồng không điều tra cặn kẽ, chứ trong một sư đoàn, chuyện trùng tên, trùng họ là chuyện bình thường. Mà cán bộ kiểm duyệt thư từ cũng lơ đễnh, không thấy chữ mất tích từ đầu lá thư. Anh nhìn gói đồ ăn mà lòng trĩu nặng. Một bên vợ người ta, chồng mất tích bao năm mà vẫn chờ đợi. Còn mình sống sờ sờ vợ chẳng thèm ngó ngàng tới.

Đọc thư xong, anh bỏ thư lại trong gói đồ rồi cột lại như cũ. Anh nằm gác tay lên trán suy nghĩ miên man. Các bạn chung phòng đến hỏi thăm tin tức gia đình anh ra sao, anh trả lời nhát gừng cho qua chuyện. Họ nghĩ, có lẽ gia đình anh đang gặp rắc rối gì đó, nên anh buồn ít nói.

Sáng hôm sau ra lao động, anh không mang thêm cái gì để ra ăn buổi trưa. Anh không biết phải làm sao với gói quà mà anh đã nhận. Anh cảm thấy mình giống như một thằng ăn trộm, oa trữ đồ gian. Không biết phải giải quyết thế nào cho ổn thỏa đây. Mấy năm trời đói khát, thèm ăn. Chụp được một con dế, con cóc thì xem như được một bữa tiệc lớn. Thế mà khi nhận quà có thịt chà bông, cá khô, muối sả ớt v.v… anh lại sờ sợ. Lương tâm ư? Làm gì có thứ nầy ở đây. Anh không biết phải diễn tả thế nào tâm trạng của anh lúc ấy. Vì đụng vào đó, anh thấy mình như bị phạm tội. Buổi trưa, anh ra nhận cơm với vài cọng rau muống, nước muối. Anh lại thèm các thứ mà mình đang giữ. Sự thèm khát lại bắt đầu dằn vặt, hành hạ anh. Anh không thể nào chống lại nổi sự đòi hỏi hợp lý nầy. Thôi thì tới đâu hay tới đó.

Ngày hôm sau anh mang tí ti đồ ăn theo, chia cho một số bạn cùng cảnh ngộ với anh, nghĩa là thuộc dạng mồ côi, không có ai thăm viếng hay gửi quà. Họ ăn một cách ngon lành. Anh ăn cũng ngon miệng nhưng khi ăn xong, anh thấy nghèn nghẹn. Mấy ngày đầu anh mang tâm trạng nầy, nhưng dần dần về sau nguôi ngoai. Hình như sự phạm tội thường xuyên, ít bị lương tâm cắn rứt hơn là phạm tội một đôi lần.

Vài ba tháng sau đó, anh được trại cho phép viết thư về gia đình. Đây là một điều khó khăn cho anh. Gửi thư cho vợ hay gửi cho chị Lê Thị Hồng? Gửi cho vợ thì bao nhiêu cái vẫn biệt vô âm tín, còn gửi cho chị Lê Thị Hồng, thì biết nói sao cho chị hiểu là anh không phải là chồng chị ta. Nếu thư không bị kiểm duyệt thì chuyện nầy dễ nói. Còn thư tù như anh thì qua biết bao nhiêu cửa ải. Biết đâu khi cán bộ kiểm duyệt phát giác chuyện nầy sẽ tống cổ anh vô cùm. Cái tội mạo nhận ẩu để lãnh đồ thăm nuôi. Một lần cũng là mang tội, mà cái tội nầy bạn bè biết được thì khinh khi lắm. Nhưng mọi chuyện đã lỡ rồi, đành phải theo lao vậy. Anh đánh liều viết theo cái kiểu người chồng viết cho vợ.
“Hồng em,

Cám ơn em rất nhiều về gói quà vừa rồi em gửi cho. Em đừng lo gì cho anh nữa, ở đây anh được nhà nước cách mạng lo cho đầy đủ, ăn uống không thiếu. Em yên tâm để dành lo cho các con. Em ở nhà cố gắng dạy dỗ các con nên người, cố gắng chấp hành chính sách và pháp luật của nhà nước cách mạng.

Nhờ ơn cách mạng, nhờ ánh sáng soi đường, nhờ chính sách khoan hồng của nhà nước ta. Anh học tập đã hiểu thế nào con đường lầm lẫn của mình trước đây. Anh đã ăn năn hối cải và mong sao sau khi được khoan hồng trở về với gia đình, anh sẽ làm lại cuộc đời tốt hơn. Đừng lầm lẫn đi theo con đường cũ nữa, phải sống hòa đồng với nhân dân và tuân thủ pháp luật nhà nước.
Nhắc lại cho em rõ, đừng gửi quà cho anh nữa. Ở đây anh ăn uống rất đầy đủ, hãy dành dụm cho con, lo cho tương lai các con.

Cầu chúc em và các con khỏe mạnh.

Chồng em
Nguyễn Hữu”

Anh nhắc lại hai lần chữ “lầm lẫn”, để chị Hồng biết đoán ra mọi sự, không dám viết đi viết lại nhiều lần, sợ cán bộ trại nghi ngờ. Hai ngày sau, văn phòng trại gọi anh lên làm việc. Anh điếng hồn, không biết chuyện gì xẩy ra. Có lẽ vì mấy chữ lầm lẫn đó sao? Người kiểm duyệt sao thông minh quá vậy. Anh vừa đi, vừa tìm cách chạy tội. Nhưng không nghĩ ra cách nào giải thích, anh đổ liều, cứ chối đại ra sao thì ra. Mỗi lần gọi người nào một cách bất thần như vậy, là người đó có vi phạm điều gì. Các bạn tù cùng phòng lo lắng cho anh.

Anh bước vào phòng cán bộ quản giáo, đầy lo âu và không biết chuyện lành dữ ra sao. Người công an chấp cung ngồi trước lá thư của anh viết cho chị Hồng. Anh ta tươi cười mời anh ngồi đối diện, rút trong túi gói thuốc lá mời anh. Một thái độ thân thiện lạ lùng. Anh rút một điếu và chậm rãi hút. Người cán bộ nhìn anh nói: “Trong trại nầy, ai viết thư về cho gia đình cũng xin cái nầy cái nọ. Riêng anh thì không, lại bảo chị đừng gửi gì cả. Cũng lạ thật. Anh thật sự không thấy cần thiết sao?”

Anh lắc đầu: “Nhiều năm không được thăm nuôi, quen rồi. Hơn nữa gia đình tôi cũng nghèo. Vợ tôi lo cho các cháu đủ mệt. Lo thêm cho tôi, kiệt sức mất.. ”

“Anh nghĩ vậy cũng đúng. Các anh ngày trước sung sướng quen rồi, không quen chịu cực khổ. Mới có vài năm đã thấy thèm khát đủ thứ. Chúng tôi mấy chục năm đánh giặc. Ăn uống kham khổ. Không hề hé răng.”
Người cán bộ nói tiếp: ” Chúng tôi có bỏ đói các anh đâu. Nuôi ăn đầy đủ đấy chứ. Chúng tôi cũng muốn cho các anh về với gia đình. Nghẹt vì các anh chưa thông suốt chính sách cách mạng, nên chúng tôi phải tạm giữ thêm một thời gian nữa.”

Anh ấp úng: “Vâng, thưa cán bộ.”

Người cán bộ nhìn thẳng vào mặt anh, trịnh trọng nói: ” Thay mặt Quản Giáo trại, tôi biểu dương tinh thần ý thức của anh. Thư anh gửi có giá trị thuyết phục. Anh là trại viên gương mẫu, sẽ được Ban Quản Giáo Trại đề bạt để anh được về sớm với gia đình.”

Mấy thằng làm ăng-ten, cũng nghe cái lời hứa cho về sớm. Nên chúng nó ra sức kiếm điểm, mà có thấy thằng nào được về trước đâu. Anh cười thầm trong bụng với cái chiêu dụ nầy.

Người cán bộ tiễn anh ra cửa và bắt tay thân thiện. Anh hú hồn, thoát được sự căng thẳng. Anh về chỗ nằm. Mấy người bạn tới hỏi thăm tin tức về chuyện nầy. Anh trả lời với họ là bị cán bộ cảnh cáo, vì lá thư viết không đúng tiêu chuẩn.. Anh nghĩ thế nào rồi câu chuyện nầy cũng đổ bể. Rồi cũng sẽ đi cùm vài tháng, với cái tội mạo nhận ẩu để lấy quà gửi. Chị Hồng thế nào cũng nhận ra nét chữ, và chữ ký của anh, không phải của chồng. Không cần mấy chữ “lầm lẫn” kia, chị Hồng cũng hiểu hết mọi sự là chồng chị đã chết.
Ngày nầy qua tháng khác, anh vẫn lao động đều đặn. Anh vẫn yên tâm là mình trở lại với vị trí mồ côi muôn thuở. Anh không còn hy vọng có ai đó ngó ngàng tới để gửi cho chút quà thăm nuôi. Người ta có gia đình gửi quà. Người ta có quyền tưởng tượng các món ăn để vỗ an cho cái dạ dày. Vì thế nào có ngày cũng được thăm nuôi, món ăn mình ao ước sẽ được người nhà mang đến. Còn anh chỉ ăn hàm thụ các món đó thôi. Cũng không sao nghĩ ra, cái đói khát triền miên, đã làm cho anh chai lì mọi ao ước. Thần kinh tê liệt và suy sụp đến tận cùng.

Nhận quà thăm nuôi bằng bưu điện lại có tên anh. Lại thêm một lần ngạc nhiên. Lần trước anh không dám mở gói quà, vì biết đó không phải là quà của mình. Không dám đọc thư vì biết thư đó không viết cho mình. Lần nầy thì ngược lại. Về đến chỗ nằm thì anh xáo tung để tìm lá thư ra đọc.. Thư viết cũng thắm thiết như lần trước, không hề đá động gì sự lầm lẫn mà anh đã nhấn mạnh. Nét chữ cứng cỏi thể hiện người viết có học thức, thế mà tại sao không biết mọi sự lầm lẫn đó. Trong thư nầy chị Hồng lại hiểu sai vấn đề, nghĩ rằng vì mấy năm không nhận quà thăm nuôi, nên anh giận dỗi. Biết làm sao đây, khi mà anh không có khả năng bày tỏ tự sự. Mặc kệ, cứ thản nhiên mọi chuyện, cứ ăn cho sướng. Phó mặc mọi chuyện cho trời đất. Anh đổ ra cáu kỉnh và lì lợm. Hình như anh muốn tạo ra tình huống nầy, để dễ dàng nuốt trôi mấy miếng thực phẩm thăm nuôi, mà không thẹn với lương tâm.

Mỗi lần sực nhớ lại chuyện quà cáp, anh vội vàng xua đuổi ngay. Nhủ với lòng mình như vậy, nhưng dễ gì quên được điều đó. Mỗi đêm, khi cơn đói hành hạ, các món ăn trong trí tưởng tượng tuôn ra, là hình ảnh chị Hồng lại hiện lên. Đẹp hay xấu lúc nầy đối với anh chẳng cần thiết, nhưng tấm lòng thương chồng của chị đã làm cho anh cảm phục. Thực sự, anh thương hại cho hoàn cảnh côi cút của chị và mấy đứa con. Sống giữa sự khó khăn chung của xã hội, nuôi mấy miệng ăn cũng thấy khó lắm rồi, đừng nghĩ gì xa xôi hơn như chuyện thăm nuôi chồng. Tệ hại hơn nữa, đây không phải là chồng của mình.
Mọi chuyện vẫn bình thường, ngày nầy qua ngày khác trong trại cải tạo. Anh vẫn sinh hoạt chung với các anh em. Bỗng nhiên một ngày, sau khi đi lao động về, anh được loa phóng thanh gọi tên ra khu thăm nuôi, có vợ là Lê Thị Hồng đến thăm. Lần nầy thì anh bối rối thật sự. Anh biết sự gặp nhau nầy rất bẽ bàng và ngượng ngập. Mọi sự thật sẽ làm cho chị Hồng đau khổ biết mấy. Với anh thì không sao, anh đã biết trước mọi chuyện, anh đã chuẩn bị tinh thần. Dù gì thì anh cũng phải trả lại sự thật nầy. Anh không muốn nó cứ mãi kéo dài, cứ mãi gây cho anh cảm giác phạm tội. Anh cố gắng diễn tả cho chị ấy biết, anh không phải thứ lừa đảo để kiếm miếng ăn. Dù có chết anh cũng chấp nhận, chứ không thể thuộc loài vô loại nầy. Anh nói nhiều, nhiều hơn nữa, để cảm ơn, để chị tha thứ. Anh sợ một vài tháng bị cùm, sợ mất mấy miếng ăn, mà phải để lại sự hiểu lầm trầm trọng. Để chị phải lặn lội khó nhọc, leo đèo vượt suối, từ Sài Gòn ra tận nơi đây thăm một người mà không phải là chồng mình.

Người cán bộ phụ trách dẫn anh ra khu trại thăm nuôi. Từ xa anh nhìn thấy người đàn bà đang ngồi nơi bàn chờ đợi. Tự nhiên anh hồi hộp. Tự nhiên chân anh bước cảm thấy nặng nề. Rồi anh cũng bước tới chỗ chị ngồi. Tim anh muốn vọt ra khỏi lồng ngực. Anh e thẹn như con gái. Thấy xấu hổ và hối hận. Chị Hồng nhìn anh rồi bật khóc. Chị khóc nức nở. Mặt cúi xuống bàn. Tiếng khóc ấm ức như đang gặp sự bất trắc. Anh ngồi vào vị trí đối diện. Nước mắt anh cũng chảy dài. Anh không nói được với chị câu gì. Những gì anh đã chuẩn bị bay đi đâu cả. Người cán bộ ngồi ở đầu bàn kiểm soát thấy hai người cứ khóc mãi.. Có lẽ anh ta nghĩ rằng vì vợ chồng lâu ngày xa nhau, thương nhớ chồng chất lâu ngày, để họ khóc cho đã nư. Anh ta cũng chẳng cần để ý tới họ. Anh ta vừa đứng dậy đi ra cửa sổ khạc nhổ, anh chụp ngay cơ hội nói với chị: “Xin lỗi…xin lỗi chị”.

Chị ngẩng mặt lên đưa ngón tay giữa miệng, ngụ ý cho anh biết đừng nói gì thêm. Anh thở dài. Tiếng thở của anh nghe rất não nuột. Nhưng trong tiếng thở ấy, như hàm chứa tất cả những gì anh đã chuẩn bị nói ra với chị. Chị lau nước mắt nhìn anh, rồi ấp úng hỏi anh những câu về sức khỏe, những lời khuyên cố gắng học tập tốt để về với gia đình, cho vừa lòng cán bộ kiểm soát. Chị cũng bịa ra những chuyện là con cái vẫn đi học bình thường, cha mẹ khỏe mạnh, tất cả gia đình, dòng họ, trông anh mau về sớm. Anh chỉ gật đầu mà không thốt được lời nào. Chị khóc chiếm hầu hết thời gian thăm nuôi.. Hơn ai hết, anh hiểu tiếng khóc của chị. Mọi hy vọng gặp lại chồng xem như hoàn toàn không còn nữa. Chị khóc cho số phận hẩm hiu của mình, thương cho phần số ngắn ngủi của chồng.

Cán bộ báo cho biết giờ thăm nuôi chấm dứt. Chị đưa tay nắm lấy tay anh. Anh đưa hai bàn tay ra ôm lấy tay chị. Tự nhiên, không biết tại sao anh bật khóc lớn. Có lẽ anh thấy tủi thân. Anh thấy lòng thương hại của chị dành cho anh, đây là lần cuối. Làm sao anh đòi hỏi gì hơn, với người đàn bà không phải là vợ mình. Khóc cho mình, mà cũng thương cho chị lặn lội đường xa tìm chồng. Chị lủi thủi trở về với niềm tuyệt vọng. Rồi anh chị chia tay. Anh gánh phần quà của chị mang tới cho anh, vào trại. Chị đứng dựa vào cột tre nhìn theo. Thỉnh thoảng anh quay đầu ngó lại, lần nào chị cũng đưa tay lên vẫy chào. Mọi người trong trại từ xa nhìn thấy cảnh nầy. Ai cũng thông cảm cho cảnh vợ chồng khắng khít, bây giờ phải lìa xa.

Anh gánh vào tới phạm vi giam giữ, thì các bạn anh chạy ra phụ mang đồ về phòng. Anh đứng lại nhìn ra khu thăm nuôi, đưa tay vẫy chào chị cho đến khi chị ra khỏi cổng trại khuất dạng. Anh lầm lũi về chỗ nằm. Đồ đạc còn để lăn lóc dưới đất. Anh chẳng màng sắp xếp. Anh vẫn chưa kịp định thần lại. Những giây phút thật bất ngờ đến với anh nhanh quá. Suốt trong nửa giờ gặp nhau, anh chỉ nói ra được hai tiếng xin lỗi. Màn kịch do chị diễn ra thật xuất sắc, xuất sắc đến nỗi anh là người trong cuộc, vẫn cảm thấy rất tự nhiên không ngượng ngịu. Không sao hiểu nổi được lòng chị.

Ngồi nhớ lại cảnh gặp gỡ, khi chị ngước mắt lên nhìn anh. Khuôn mặt chị thật đẹp, đôi mắt thật hiền từ. Anh nghĩ chị cũng đã biết trong mấy lá thư gửi về, không phải là thư của chồng. Thế nhưng chị vẫn hy vọng, mong manh hy vọng. Trong mong manh đó chị đổi một giá cho sự phũ phàng, cay đắng. Có lẽ khi nhận thư hồi âm, sau khi đọc, chị thấy thương hại cho anh, thông cảm nỗi thống khổ của anh. Chị quyết định tiếp tục liên lạc với anh, giúp đỡ anh. Khi ra thăm nuôi, chị vẫn biết anh không phải là chồng, nhưng chị vẫn đi. Để xác định rõ ràng, khi gặp anh tức là chồng chị đã chết. Nghiệt ngã thật.. Chị bật khóc, vì thương cho chồng thì ít, mà lại thương anh nhiều hơn. Sống một đời tù tội, lao khổ, bị gia đình bỏ rơi. Dù sao chồng nằm xuống cũng đã lâu, nước mắt của chị đã bao năm khóc cho chồng, bây giờ đã khô cạn. Gặp anh trong một hoàn cảnh thật bi thương, sống giữa một trại tù vô cùng cực khổ, không tin tức gia đình vợ con. Anh đang chơi vơi giữa tận cùng khổ đau, dày xéo trên thân thể những vết hằn tủi nhục. Nước mắt của chị trào ra, khi ngước mắt trông thấy một con người thân thể vừa tiều tụy, vừa đờ đẫn, đang đứng đối diện…
Đêm nay anh nằm đây, nghĩ lại cái cảnh chị lầm lũi bước lên tàu trở về Sài Gòn. Con tàu chạy vùn vụt trong đêm tối. Chỉ còn một mình chị thức, nhìn ra bên ngoài với sự trống vắng. Chị ôm một nỗi buồn sâu lắng. Đất nước đang trải qua một cơn sốt kinh khủng, đày đọa biết bao người lâm vào cảnh khốn cùng. Chị nghĩ sao về anh? Chị có còn giữ liên lạc với anh không?… Dù sau nầy thế nào, dù có giữ liên lạc hay cắt đứt, ơn nầy với anh suốt đời không quên được. Anh hứa với lòng mình, sau khi được trở về, anh sẽ tìm thăm chị. Sẽ nói với chị thật nhiều, cám ơn chị thật nhiều. Thay cho lần gặp gỡ trong trại không nói được.

Anh thấy trên con tàu trở về kia, chỉ có mỗi một mình chị. Còn tất cả đều nhạt nhòa. Một mình chị thôi, chứa trên đó nỗi đoạn trường, bất hạnh của một đời người. Nhưng thật vô cùng quý báu của một tấm lòng. Tội nghiệp chị, con tàu đang chở chị lao vào màn đêm, xé tan bóng tối và lạnh lẽo.

Phan Xuân Sinh

Hơn 1350 người chết vì tai nạn giao thông trong hai tháng

Hơn 1350 người chết vì tai nạn giao thông trong hai tháng

02-28-2019
Ảnh minh họa: Xe tải đang cẩu một xe ô tô bị tai nạn trên đường vào tháng 10/2008

Ảnh minh họa: Xe tải đang cẩu một xe ô tô bị tai nạn trên đường vào tháng 10/2008

 AFP

Trong hai tháng đầu năm nay có hơn 1350 người tại Việt Nam thiệt mạng vì tai nạn giao thông; số người bị thương do tai nạn giao thông gây ra là gần 2200 người.

Bộ Công An và Ủy Ban An Toàn Giao Thông Việt Nam công bố số liệu vừa nêu và được Thông Tấn Xã Việt Nam loan đi ngày 28 tháng 2.

Thống kê cho thấy có hơn 2800 vụ tai nạn giao thông xảy ra trên cả nước trong tháng 1 và tháng 2; riêng trong tháng hai con số này là gần 1300 vụ khiến 627 người chết và hơn 1 ngàn người bị thương.

Ông Khuất Việt Hùng, Phó Ban An Toàn Giao Thông Quốc Gia Việt Nam, cho biết có những vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng, không chỉ làm chết người mà thiệt hại về vật chất rất lớn.

Ủy Ban An Toàn Giao Thông cùng các cơ quan chức năng Việt Nam sẽ tiếp tục thực hiện các giải pháp nhằm bảo đảm trật tự, an toàn giao thông, giảm ùn tắc trong thời gian tới; nhất là thời gian vẫn còn nhiều lễ hội diễn ra sau dịp Tết cổ truyền.

47 người dân Thanh Hóa lao động chui ở Trung Cộng bị chết và mất tích | SBTN

47 người dân Thanh Hóa lao động chui ở Trung Cộng bị chết và mất tích

Tin Thanh Hóa – Ngày 26 tháng 2, báo Công Lý loan tin, thống kê của công an CSVN tỉnh Thanh Hóa cho biết, tính riêng từ năm 2015 đến nay, toàn tỉnh này có 41 người xuất cảnh sang Trung Cộng lao động bị tử vong, thi thể được đưa về địa phương an táng, và có 6 người khác bị mất tích, người thân không thể liên lạc được. Ngoài ra, có gần 3,000 người đi sang Trung Cộng làm thuê không phép đã bị công an Trung Cộng bắt, trục xuất về nước, và 29 người bị tòa án Trung Cộng mang ra xét xử.

Cuối năm 2018, có 1,026 người dân Thanh Hóa đi lao động trái pháp luật và trở về quê ăn Tết, trong khi 859 người không về. Trước Tết Kỷ Hợi năm 2019, toàn tỉnh Thanh Hóa đang còn 1,885 người đang lao động trái pháp luật tại Trung Cộng. Con số này giảm 86.17% so với năm 2015.

Nguyên nhân nhiều người dân sang Trung Cộng lao động trái phép được cho rằng, họ là lao động nghèo, không có tay nghề, đặc biệt là những người dân vùng biển, nên rất khó xin việc làm, trong khi đó tiền môi giới sang Trung Cộng làm việc thấp hơn sang các nước khác, và đi lại cũng dễ dàng hơn nên họ đã nhắm mắt bấp chấp nguy hiểm để tìm kiếm “vùng đất hứa.”

Anh Đới Văn K., ở huyện Quảng Xương cho biết, anh đã bỏ 5 triệu đồng để nhờ môi giới làm thủ tục sang Trung Cộng làm công việc trồng và thu hoạch hoa màu. Làm được thời gian ngắn, anh K. và những người khác bị một nhóm người ập đến bắt bớ, ai chống đối bị đánh đập. Sau đó, nhóm người này đã họ lên xe thùng chở đến một địa điểm tập trung có nhiều người lao động từ nhiều nước khác nhau. Sau khi những lao động này bị nhốt khoảng 7 ngày, phải ăn uống kham khổ, thì công an Trung Cộng đến bắt trục xuất về nước. Anh K. không lấy được bất kỳ một đồng tiền công nào.

Tập đoàn Trung Nguyên c.ướp đất của người dân Buôn Ma Thuột như thế nào?

Tập đoàn Trung Nguyên c.ướp đất của người dân Buôn Ma Thuột như thế nào?

Sau cả chục năm chuẩn bị, xây dựng tập đoàn Trung Nguyên Legend đã khánh thành và đưa vào sử dụng Bảo tàng Thế giới Cà phê ngày 24/11/2018. Địa điểm khu đô thị The Coffee City, thành phố Buôn Ma Thuột

Đáng lẽ ra khi chị Thảo – Trung Nguyên khai trương đưa vào vận hành Bảo tàng thế giới Cà Phê, ngỡ đây sẽ là niềm hân hoan vui sướng tột độ của đồng bào Tây Nguyên nói chúng và người dân TP.Buôn Ma Thuột nói riêng. Thế nhưng, ít ai biết đó chỉ là bề ngoài chứ không mấy người biết được những nỗi niềm phía sau sự hân hoan vui sướng đó.Bảo tàng đi vào hoạt động, hàng ngày sẽ được đón hàng trăm, hàng nghìn lượt khách tới tham quan, vui chơi giải trí. Tuy nhiên những vị khách ấy đâu có biết sau vẻ hào quang của Bảo tàng đó là cả bao nỗi khốn cùng của người dân bị mất đất, họ đâu có biết rằng chị Thảo vẫn còn “NỢ NGƯỜI DÂN” nơi đây tiền đền bù GPMB, đặc biệt là 09 hộ dân chưa được đền bù một cách rẻ mạt kiểu vừa bố thí vừa ăn c.ướp của chị Thảo.

Với mức vốn điều lệ khủng 3.160 tỷ trong đó anh Đặng Lê Nguyên Vũ chiếm 60% cổ phần và chị Lê Hoàng Diệp Thảo chiếm 30% cổ phần của công ty này. Nên Trung Nguyên được sự hậu thuẫn khá ưu ái từ phía UBND tỉnh Đắk Lắk, ngày 9/12/2016 tỉnh đã ký Quyết định số 3665 về việc chấp thuận chủ trương đầu tư dự án Đô thị sinh thái văn hóa cà phê Suối Xanh, TP.Buôn Ma Thuột với diện tích 45,45 ha và tổng mức đầu tư 2.800 tỷ đồng.

Thời gian thực hiện dự án b.ắt đầu từ 2016 dự kiến đến năm 2020 hoàn thành. Tuy nhiên, trong văn bản chấp thuận chủ trương đầu tư của UBND tỉnh Đắk Lắk đối với dự án này lại không có quy định về thời hạn giao đất. Được biết ở Đắk Lắk, ngoài dự án khu đô thị The Coffee City này thì công ty Trung Nguyên còn 5 dự án khác vừa là BĐS vừa là sản xuất kinh doanh có diện tích lên tới gần 1.400 hecta.

Dự án The Coffee đến mãi cuối năm 2017 mới có được bản đồ quy hoạch chi tiết 1/500 còn báo cáo ĐTM chưa có. Thế nhưng Trung Nguyên rất lẹ chân, đã tiến hành GPMB xong và thi công rầm rộ. Tiến độ được triển khai một cách cấp tập, cập dập đẩy nhanh đến mức mà chị Thảo nỡ lấy đi cả chục hecta đất giao cho người dân theo chương trình 132 của Chính phủ. Để rồi năm lần bảy lượt chị xin chuyển đổi mục đích sử dụng đất không được vẫn bị ở trong cái vòng quay luẩn quẩn đó. Để đạt được mục đích chị vẫn hạ quyết tâm bằng mọi giá lấy bằng được 45 hec ta đất xây dựng nó.

Bảo tàng cafe Trung Nguyên

Báo cáo chỉ là báo cáo, hiện nay vẫn còn rất nhiều hộ gia đình chưa được nhận tiền đền bù từ dự án, họ vẫn ngày đêm miệt mài khiếu kiện. Có một số hộ đã nhận được tiền đền bù thì cũng giá rẻ mạt như là phần bố thí của doanh nghiệp. Trong khi đó dự án phân lô cắt nền đã bán hết veo từ ngày mở bán với giá trên trời gần 3 tỷ đồng một lô đất 100 m2 lô nhỏ, có lô cả gần chục tỷ đồng.

Ở Đắk Lắk còn rất nhiều chuyện khá li kỳ và lợm lĩnh của chị Thảo, không chỉ riêng chuyện Bảo tàng thế giới Cà phê đâu. He he biết đâu mai này lại có thêm Việt Phủ Diệp Thảo chẳng ai dám động bởi chị làm được cả bảo tàng cơ mà.

Thay cho lời kết của bài như Qua nói “Tiền để làm gì? Tiền nhiều để làm gì mà để ngày hôm nay ngồi như thế này?”.

Thái Văn Đường

Sợ dân một cách bệnh hoạn

Sợ dân một cách bệnh hoạn

Trung Nguyễn

27-2-2019

Canh gác dân trên cả nước

Như tin một số báo, đài quốc tế đã đưa, những người hoạt động xã hội dân sự, những người đấu tranh cho nhân quyền, dân chủ, những người dân oan mất đất,… đều bị canh gác nghiêm ngặt trong những ngày diễn ra Hội nghị thượng đỉnh Mỹ – Triều. Sự canh gác ở mức độ chưa từng có, nghĩa là canh gác xuyên đêm với tất cả mọi người. Có lẽ lực lượng an ninh toàn quốc được huy động tối đa. 

Nhưng tại sao những người đấu tranh không ở Hà Nội là nơi diễn ra Hội nghị Mỹ – Triều cũng bị canh gác quá kỹ như vậy? Không chỉ thế, bãi giữ xe gần những công viên, những nơi công cộng, là những nơi có thể diễn ra biểu tình, đều bị cấm không cho người dân gửi xe. Lực lượng công an, dân quân tự vệ tuần tra khắp các công viên và những nơi công cộng.

Đến đây thì người dân có thể lờ mờ đoán ra lực lượng an ninh đang lo sợ điều gì. Họ sợ người dân Việt Nam tổng biểu tình trên cả nước, trước sự chứng kiến của Tổng thống Mỹ và hàng ngàn phóng viên báo chí đang tác nghiệp đưa tin về sự kiện Hội nghị Thượng đỉnh Mỹ – Triều. Có thể đã có một lời kêu gọi biểu tình vu vơ nào đó trên mạng nhưng đã khiến toàn bộ lực lượng an ninh mất ăn mất ngủ.

Tại sao nhà cầm quyền cộng sản lại sợ dân biểu tình?

Trong quá khứ, các đảng viên cộng sản là bậc thầy về tổ chức biểu tình thời chế độ Việt Nam Cộng Hòa, những sự kiện như phong trào sinh viên đấu tranh do Huỳnh Tấn Mẫm và các nhân vật khác chỉ huy biểu tình chống chính quyền Sài Gòn, ủng hộ Cộng sản, chúng ta có thể thấy rõ điều đó.

Đó cũng là lý do mà đảng Cộng sản siết rất chặt tầng lớp sinh viên – học sinh. Sinh viên nào dám đi biểu tình, dù với lý do rất chính đáng như chống giàn khoan HD981 do Trung Cộng xâm phạm lãnh hải Việt Nam, cũng sẽ bị lực lượng an ninh cảnh cáo, thậm chí đuổi học. Tất cả các sinh viên đều biết những phổ biến này của nhà trường.

Những cuộc biểu tình của sinh viên miền Nam trước năm 1975 và hình ảnh của những phóng viên quốc tế ghi lại sự kiện đó đã góp phần khiến dư luận Mỹ dậy sóng và phản chiến, là một trong những lực tác động khiến Mỹ cuối cùng đã phải bỏ rơi Việt Nam Cộng Hòa.

Lo sợ lịch sử lặp lại, nghĩa là toàn dân Việt Nam xuống đường biểu tình phản đối chế độ độc đảng toàn trị bán nước, hại dân, trước mặt hàng ngàn phóng viên quốc tế, chế độ cộng sản đã siết chặt an ninh ở mức tối đa, bảo đảm không có bất kỳ một cuộc phản đối nào của người dân Việt Nam lọt vào sự chú ý của quốc tế.

Gốc rễ của nỗi sợ

Tại sao một chế độ luôn mồm rêu rao “của dân, do dân, vì dân” lại sợ bị người dân biểu tình lật đổ đến như vậy? Một lời kêu gọi biểu tình vu vơ đâu đó trên internet cũng khiến cả hệ thống an ninh cuống cuồng. Câu trả lời cũng rất dễ: bởi vì đó là một chế độ không do dân bầu ra. Chế độ cộng sản Việt Nam suy cho cùng chỉ là sự áp đặt của một nhóm người có súng đạn do Nga Xô và Trung Cộng tài trợ, núp dưới chiêu bài giải phóng dân tộc khỏi thực dân Pháp và “đế quốc Mỹ” (cách dùng từ của Việt Cộng).

Bác sĩ Dương Quỳnh Hoa, một người từng theo cộng sản và rồi từ bỏ cộng sản, đã phải cay đắng nhận xét rằng: “Ngày nay, khi quyền lực nằm an toàn trong tay rồi, Đảng đã xem nhân dân như là một kẻ thù tiềm ẩn.”

Nỗi sợ hãi bị mất quyền lực một cách bệnh hoạn như vậy không khỏi khiến cho người dân suy nghĩ. Vậy thì rút cuộc đảng Cộng sản có mạnh không, có đáng sợ không?

Đảng cộng sản mạnh?

Câu trả lời dứt khoát của tôi là đảng Cộng sản không hề mạnh. Nếu mạnh thì giới lãnh đạo cộng sản đã hành xử một cách đàng hoàng, đúng luật pháp (dù đó là thứ luật pháp do cộng sản nghĩ ra để cai trị dân) chứ không phải nhìn đâu cũng thấy “thế lực thù địch”, sự kiện gì cũng sợ bị dân “bạo loạn, lật đổ”.

Dù đảng Cộng sản có súng đạn, có tiền bạc từ tiền thuế của dân để trả lương cho quân đội, công an, thì rồi sẽ tới lúc do quản trị kém, do tham nhũng lan tràn, giới cai trị sẽ không còn tiền để mua lòng trung thành của lực lượng vũ trang nữa.

Một điều đặc biệt quan trọng là giới lãnh đạo cộng sản thừa biết, họ cầm quyền không chính danh, không do dân bầu ra, họ vi phạm quyền làm chủ của nhân dân một cách trắng trợn bằng cách tổ chức bầu cử độc đảng. Do đó, về tâm lý, họ đã thua, họ đã sợ hãi trước sức mạnh nhân dân. Chẳng thế mà giới cán bộ, nhất là sỹ quan công an, điển hình như Vũ nhôm, đã lo mua quốc tịch nước ngoài để “liệu mà cao chạy xa bay, lòng trung với đảng có từng này mà thôi” (phỏng theo Truyện Kiều).

Do đó, tôi khẳng định rằng phong trào dân chủ chắc chắn cuối cùng sẽ thành công vì quyền làm chủ của người dân là chính nghĩa, phù hợp với đạo lý và pháp lý, thuận theo sức mạnh của thời đại. Những người chính nghĩa thì mạnh hơn nhiều lần những kẻ phi nghĩa, dù những kẻ phi nghĩa đang có súng đạn.

Các lực ảnh hưởng từ quốc tế

Sự việc bất ngờ là truyền thông nhà nước được đăng tin công khai sau 40 năm về cuộc chiến bảo vệ biên giới trước Trung Cộng xâm lược ngay trước khi Hội nghị Thượng đỉnh Mỹ – Triều diễn ra, cho thấy nhà cầm quyền cộng sản đã tranh thủ được sự ủng hộ của Mỹ, vì Mỹ là đối thủ khả dĩ duy nhất của Trung Cộng trên biển Đông.

Đọc lại lịch sử, đảng Cộng sản Việt Nam luôn tự nguyện làm “em út” (nói thẳng ra là “tay sai”) cho anh Hai là Nga Xô hoặc anh Ba là Trung Cộng. Thời kỳ đầu của đảng Cộng sản, ông Hồ Chí Minh làm việc cho Quốc tế Cộng sản mà thực chất là Nga Xô. Rồi khi phe Lê Duẩn thắng thế, đảng Cộng sản lại theo Trung Cộng – Mao Trạch Đông quyết chiếm miền Nam bằng vũ lực, gây cảnh huynh đệ tương tàn.

Sau năm 1975 thì Việt Cộng lại theo anh Hai Nga Xô dẫn đến cuộc chiến biên giới tàn khốc năm 1979 với anh Ba Trung Cộng. Rồi sau khi anh Hai “chầu trời” thì Việt Cộng lại khăn gói qua năn nỉ làm hòa với anh Ba bằng Hiệp ước Thành Đô năm 1990.

Điểm lại lịch sử để thấy rằng, trong tư duy của các lãnh đạo cộng sản Việt Nam chưa bao giờ có ý thức độc lập, tự cường, tự tôn dân tộc, phát huy nội lực của dân tộc mà luôn chỉ là một thằng bé lẽo đẽo theo các ông anh lớn. Từ đó suy ra Việt Cộng đã tranh thủ được sự ủng hộ của Mỹ để dám lên tiếng “chửi” anh Ba Trung Cộng bất nhân bất nghĩa, vô pháp vô thiên.

Kẹt

Giới lãnh đạo cộng sản bị kẹt đủ đường chỉ vì tham lam muốn nắm quyền lực bất hợp pháp mãi mãi. Trung Cộng cũng là kẻ thù của Việt Cộng vì lấn chiếm đất liền, hải đảo, lãnh hải, không cho Việt Cộng được khai thác dầu, kể cả ở những mỏ nằm ngoài đường lưỡi bò. Người dân cũng là kẻ thù của Việt Cộng vì dân có thể nổi dậy lật đổ chế độ chuyên chính bất cứ lúc nào. Còn Mỹ cũng là kẻ thù nốt vì Mỹ cũng như các nước phương Tây ủng hộ hệ giá trị dân chủ, tôn trọng nhân quyền.

Để thoát ra khỏi thế kẹt, có vẻ như giới lãnh đạo cộng sản cuối cùng đã chọn đi với Mỹ để chống lại sức ép của Trung Cộng, nhưng vẫn níu kéo quyền lực, đàn áp nhân dân được ngày nào hay ngày đó. Chẳng phải các nước quân chủ chuyên chế như Ả Rập Saudi, dù vi phạm nhân quyền trầm trọng, vẫn là đồng minh của Mỹ đấy ư?

Ngay trước Hội nghị Thượng đỉnh Mỹ – Triều, Việt Cộng đã buộc quỹ văn hóa Phan Châu Trinh phải đóng cửa vì quỹ chủ trương theo đường lối của cụ Phan Châu Trinh “khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh”.

Chính người dân Việt Nam sẽ quyết định

Vậy thì nhân tố quyết định còn lại chính là sức mạnh của nhân dân Việt Nam. Chúng ta đã dám đứng cùng nhau để tranh đấu cho tự do của chính chúng ta hay chưa? Cá nhân có chính nghĩa như anh Trần Huỳnh Duy Thức, chị Trần Thị Nga, anh Hoàng Đức Bình, anh Nguyễn Hoàng Quốc Hùng,… đã có sức mạnh to lớn trước những phiên tòa cộng sản bất công. Nếu chúng ta đứng lại với nhau thành một tập thể thì sức mạnh sẽ còn lớn hơn thế nữa.

Quốc Dân Đảng ở Đài Loan là đồng minh với Mỹ để kháng cự lại sức ép xâm lược từ Trung Cộng. Quốc Dân Đảng theo thể chế độc đảng nhưng rồi đã từ bỏ để đi theo con đường dân chủ hóa, đưa Đài Loan thành một con hổ châu Á. Việt Nam hoàn toàn có thể đi theo con đường đó, miễn là người dân Việt Nam biết đoàn kết để tạo sức mạnh.

Cuộc ly hôn nghìn tỷ: Cuối cùng cái còn lại là gì, nếu như không phải tiền?

Cuộc ly hôn nghìn tỷ: Cuối cùng cái còn lại là gì, nếu như không phải tiền?

Andy

Trong vụ ly hôn “nghìn tỷ” giữa ông Đặng Lê Nguyên Vũ và bà Lê Hoàng Diệp Thảo, khối tài sản khổng lồ của hai người vẫn là nút thắt chưa phân giải. Thực ra, nghìn tỷ tuy lớn, nhưng có thứ còn quý giá hơn mà hai ông bà đang đánh mất…

Vợ chồng tỷ phú đưa nhau ra toà tranh chấp tiền

Vụ ly hôn “nghìn tỷ” giữa vợ chồng ông bà chủ cà phê Trung Nguyên hiện vẫn chưa ngã ngũ về vấn đề phân chia tài sản. Trong khi ông Vũ phủ nhận vai trò đồng sáng lập của bà Thảo tại Trung Nguyên, thì bà Thảo lại chia sẻ về những hy sinh thầm lặng của mình, về những tháng ngày đồng cam cộng khổ cùng chồng sáng lập công ty.

Tại phiên toà ngày 21/2, ông Vũ to tiếng: “Đừng bao giờ nói đóng góp đồng nào vào Trung Nguyên. Tôi phải mượn từng bao cà phê, mượn rồi trả cho người ta. Người ta thương vì mình khát khao, thiện lương thiện lành nên giúp dựng Trung Nguyên bắt đầu từ năm 1996, lấy cô về là năm 1998…”

Tuy nhiên, bà Lê Hoàng Diệp Thảo lại chia sẻ rằng: “Chúng tôi yêu nhau từ cuối năm 1994. Đến năm 1996 thì cùng góp vốn để mở quán cà phê Trung Nguyên đầu tiên. Năm 1997, anh Vũ phá sản lần đầu sau khi bỏ tiền đầu tư vào vùng Long Xuyên. Bao nhiêu vốn liếng trong hai năm mất cả…”

Sự thật đằng sau vẫn còn là một ẩn đố – là người ngoài cuộc, chúng ta chỉ có thể cảm thấy đáng tiếc khi đôi vợ chồng từng sát cánh bên nhau qua những tháng ngày gian khó giờ đây không tiếc lời chỉ trích đối phương, những lời nói ra như dao sắc. Khi dư luận chỉ chú ý vào ai đúng – ai sai, thì cái đạo vợ chồng, một trong “ngũ luân” đã bị suy vi rồi.

Ông Đặng Lê Nguyên Vũ tại phiên xử hồi 19/1. (Ảnh: soha.com)

“Của chồng công vợ” có ý nghĩa gì?

Trong dân gian có câu nói: “Của chồng công vợ” (và ngược lại). Có những người vợ trực tiếp cùng chồng mưu tính sự nghiệp, chung sức làm ăn, thì câu nói này hiển nhiên đúng. Ngoài ra, ngay cả khi người vợ không tham gia vào việc kinh doanh cùng chồng, thì câu nói này vẫn đúng. Vì nhờ có người vợ vun vén gia đình, chăm sóc con cái cùng bố mẹ hai bên, cũng như ủng hộ về mặt tinh thần, thì người chồng mới có thể an tâm gây dựng sự nghiệp. Đó là những gì có thể quan sát thấy trên bề mặt.

Còn những gì không thể quan sát thấy trên bề mặt thì sao? Theo tướng mệnh học và số mệnh học, người chồng chính là nguồn tài vận của vợ và vợ lại chính là tài tinh của chồng. Cũng có cách nói: “dựa vía”, “cậy bóng” vợ/chồng là vì lẽ đó.

Theo Kinh Dịch, người chồng tượng trưng cho quẻ Càn (tức là Trời) thuộc Dương, còn người vợ là Khôn (Đất) thuộc Âm. Khi hai vợ chồng lấy nhau chính là tạo ra một vũ trụ hoàn toàn mới và hai người tượng trưng cho hai cực Âm Dương, hai cực này phải thật sự thuần chính và hài hòa với nhau thì vạn vật trong vũ trụ đó mới sinh sôi. Thiếu một trong hai cực Âm Dương thì không tạo ra một vũ trụ hoàn chỉnh được; cũng như thiếu vợ hoặc chồng thì không thể sinh con đẻ cái, sáng tạo ra của cải vật chất như thế được.

Nếu hiểu được vai trò này của người bạn đời thì trong lòng mỗi người sẽ nảy sinh lòng biết ơn, nể vì, trân trọng đối với người kia. Họ sẽ không cảm thấy công lao của mình là to lớn hơn, không kiêu ngạo và độc đoán. Thế thì lời nói ra, cho tới hành động đều sẽ có sự cung kính, khiêm nhường. Hôn nhân vì vậy mà được thuận hoà, hạnh phúc.

Ví như con gái Tổng thống Trump – tiểu thư Ivanka – thường xuyên dành cho chồng mình Jared Kushner những lời khen ngợi ngọt ngào trước công chúng như: “Tôi sẽ không được thế này nếu 7 năm vừa rồi không có người chồng luôn ủng hộ và ủng hộ từng bước đi của tôi”. Đáp lại, Jared cũng bày tỏ sự ngưỡng mộ về vợ mình: “Tôi không thể tự hào hơn về cô ấy! Người vợ tuyệt vời và người mẹ tận tụy”.

Ở đây, người viết không có ý rằng tài sản của ông Vũ – bà Thảo nên chia đôi 50/50, mà chỉ muốn nêu lên vai trò tương hỗ không thể tách rời của hai vợ chồng trong mọi thành tựu.

Con gái của Tổng thống Mỹ Donald Trump và chồng Jared Kushner hiện sở hữu tổng tài sản 1,1 tỷ USD. Ivanka và Jared tự nguyện làm việc giúp cha tại Tòa Bạch Ốc và không nhận lương.  (Ảnh: svt.se)

Lùi một bước biển rộng trời cao

Trong tranh chấp về phân chia tài sản giữa vợ chồng ông Vũ – bà Thảo, hai người không tìm được tiếng nói chung. Khi vợ chồng đối địch, chẳng khác nào cảnh tượng bầu trời giáng từng đợt sấm sét và cuồng phong, và mặt đất cũng bừng bừng nổi từng cơn sóng dữ, nhấn chìm hết thảy sinh linh. Lúc này, con cái chính là người bị tổn thương sâu sắc nhất.

Nếu như khi Trời nổi sấm sét và giông tố, Đất có thể lấy đức dày mà nhẫn nại thẩm thấu, dung nạp những giọt nước mưa từ trời cao giáng xuống, thế thì cây cối muôn loài được nuôi dưỡng, Đất lại phì nhiêu thêm. Khi giông tố tan rồi, Trời Đất lại tươi sáng hơn xưa.

Hoặc đổi lại, nếu như khi Đất ầm ầm dâng sóng dữ, Trời cao có thể giữ vững sự “cao vang công chính” của mình, chiếu những tia nắng ấm áp xuống khắp nơi sưởi ấm mặt đất lạnh lẽo, thế thì vạn vật được hồi sinh mà Đất cũng cảm cái ân đức của Trời.

Người xưa nói: “Nhẫn một bước sóng yên bể lặng/ Lùi một bước biển rộng trời cao”. Nếu trong mâu thuẫn, ai cũng tranh đấu húc đầu về phía trước, thì đôi bên sẽ đều bị thương tích, chỉ còn lưu lại hình tượng thê thảm trong mắt người đời. Chỉ cần một bên có thể lùi lại, chịu thiệt thòi, thì mâu thuẫn sẽ được hoá giải. Người trong cuộc lẫn ngoài cuộc đều cảm phục lòng độ lượng của bạn – dù nói ra hay không – và cái bạn có được sẽ là sự kính trọng của mọi người, điều ấy quý giá hơn mọi tài sản vật chất nào!

Nên duyên vợ chồng là gửi gắm cả cuộc đời này cho nhau

Ngày nay, có một số cặp vợ chồng từ khi chưa kết hôn đã giao ước phân chia tài sản thế nào rồi. Trong khi đó, người xưa coi trọng đạo nghĩa vợ chồng thiêng liêng, người phụ nữ một khi đã xuất giá là giao phó cả cuộc đời mình cho đấng phu quân. Ngược lại, người đàn ông sẽ hết mực tôn trọng, yêu thương, bảo vệ người bạn đời của mình.

Trong văn hoá truyền thống của cả phương Đông lẫn phương Tây, hôn nhân là lời cam kết của con người trước Thần linh, trời đất, cha mẹ và vợ/chồng của mình. Các phong tục và nghi lễ cưới xin đều thể hiện ý nghĩa thần thánh này. Dù cuộc hôn nhân dài lâu hay ngắn ngủi đều yêu cầu hai vợ chồng phải một lòng chung thủy, sắt son; dù nghèo khó, bệnh tật, tai họa, sống chết cũng không được phản bội và rời xa nhau.

Trong cuộc hôn nhân bắt nguồn từ mối thiện duyên đời trước, nam nữ phải luôn luôn cảnh giác, không được vì tình yêu mà phóng túng dục vọng, thiên vị công tư, mất đi chí hướng.

Trong cuộc hôn nhân bắt nguồn từ mối ác duyên đời trước, nam nữ cần tự suy xét bản thân, không nên vì tranh đấu mà làm tổn thương nhau, không nên vì sắc đẹp mà phản bội nhau, không nên vì giàu sang mà ruồng bỏ nhau, càng không nên vì họa hoạn mà xa rời nhau.

Nghìn tỷ tuy lớn, nhưng đạo nghĩa vợ chồng còn quý giá hơn. Nghìn tỷ tuy nhiều, nhưng mở rộng tâm lượng chịu thiệt thòi thì hậu phúc sẽ nhiều hơn. Nghìn tỷ tuy là công sức cả đời người, nhưng chẳng có ai mang theo được khi rời nhân thế…

Thanh Ngọc

From: Tu-Phung

Người tham gia đòi dân chủ bị cấm ra đường những ngày Trump-Kim đến Hà Nội

Người tham gia đòi dân chủ bị cấm ra đường những ngày Trump-Kim đến Hà Nội

Ông “dân phòng tự quản” lấy tay che cho khỏi bị nhận diện khi bị chụp hình ngồi canh trước nhà ông Trương Văn Dũng. (Hình: Facebook Dũng Trương)

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Những người tham gia đấu tranh đòi dân chủ tại Việt Nam đều bị nhà cầm quyền CSVN đưa nhân viên an ninh đến canh giữ, cấm ra khỏi nhà cho đến hết những ngày Tổng Thống Donald Trump và Chủ Tịch Bắc Hàn Kim Jong Un về nước.

Những người tham gia vận động dân chủ, nhân quyền tại Việt Nam đều bị nhà cầm quyền đưa lực lượng tới canh giữ quanh nhà, cấm bước chân ra đường, kể từ ngày Thứ Hai, 25 Tháng Hai, 2019 cho đến khi cuộc họp thượng đỉnh của tổng thống Mỹ với chủ tịch Bắc Hàn đã xong, ai nấy về nước. Đây là một chuyện luôn luôn xảy đến đối với họ mỗi khi có các sự kiện nổi bật.

“Sáng dậy, mắt nhắm mắt mở, chưa thấy ánh mặt trời, đã thấy 6 nghiệp chướng Vietcong canh nhà. Đây mới là bản chất Vietcong Trump ạ.” Nữ Luật Sư Lê Thị Công Nhân viết trên trang Facebook cá nhân buổi sáng 25 Tháng Hai. Bà từng bị nhà cầm quyền CSVN bỏ tù 3 năm vì đã tham gia vận động dân chủ hóa Việt Nam.

Chồng bà, ông Ngô Duy Quyền, buổi sáng cùng ngày đi tập thể dục ở một phòng tập gần nhà thì bị tám công an thường phục ép phải về nhà khi đang tập khoảng nửa giờ. Chi tiết ông kể lại trên Facebook đã bị xóa.

“Chiều nay, 3 cháu công an và cả 1 chị giới thiệu là tổ trưởng dân phố đến bấm chuông. Mình bị vợ nhốt ở nhà nên chỉ nói chuyện được qua cửa sắt. Câu chuyện xung quanh việc mấy hôm hội nghị thượng đỉnh Mỹ Triều thì chú đừng đi đâu.”

Nhà báo độc lập Nguyễn Tường Thụy kể trên trang Facebook: “Tôi nói chú chưa có ý định đi đâu… Một cháu nhanh nhẹn gài luôn, thế là chú cam kết không đi đấy nhé. Tôi bảo, chú nói là chú nói bây giờ chưa có ý định nhưng biết đâu mai ngày kia chú cao hứng lên thì chú lại đi. Mà chú đi thì có gọi cho chú hỏi, chú không nói đâu. Đó là việc của chú. Mà tại sao đã có pháp luật lại còn phải cam kết với hứa hẹn là sao. Chú không bao giờ cam kết hay hứa hẹn với ai cả. Hành vi của công dân đã có pháp luật điều chỉnh, cho nên cam kết với hứa hẹn là thừa, không cần thiết.”

Ông Thụy viết tiếp rằng: “Việc mấy ông lãnh đạo hễ có sự kiện gì là sai quân đi canh với vận động nhắc nhở là việc vô cùng dở hơi, chẳng giải quyết vấn đề gì. chỉ tổ cho thiên hạ chế giễu. Đừng hành hạ quân lính như thế. Việc rình rập, canh chặn, vận động mà không có căn cứ pháp luật nào, nó nhếch nhác thế nào ấy, chắc chẳng ai muốn làm. Nên chấm dứt.”

Ông Trương Văn Dũng thì thuật lại mẩu đối thoại giữa ông và mấy người được cử đến lập chốt canh ông khi ông giơ máy hình lên chụp họ:

“Anh ơi đừng chụp. Em khổ lắm rồi.

Tôi hỏi: Khổ thế nào?

Con em nó bán hàng tại vỉa hè để mưu sinh không muốn công an phường đuổi hoặc bị thu hàng. Muốn cháu được yên thân, em phải tham gia đội tự quản, vì thế họ sẽ nể em không thu hàng của cháu nữa. Tất cả vì miếng cơm manh áo anh ạ.

Chắc họ sai anh làm bất kể việc gì anh cũng làm, dù đó là việc sai trái?

Hắn ngậm ngùi, biết làm sao anh!”

Còn ông Trịnh Bá Phương thuật lại trên Facebook:

“Một tốp nam an ninh vào xe ô tô ngồi ngủ, để cho cô bé mũ đỏ ngồi dán mắt theo dõi nhà mình. Cô bé này đã canh tôi hôm nay là ngày thứ 3 liên tiếp.

Lúc gặp tôi nàng hỏi.

-Mấy hôm này anh có dự định đi đâu không ạ?

 Anh nói không đi em có tin không?

-Không ạ, nhỡ mai anh lại xuất hiện ngoài kia thì chết bọn em.

-Thế thì em cứ đi theo anh đi.

Vừa đưa máy ra cô bé cũng biết xấu hổ vội quay mặt đi.” (TN)

Công an Đồng Nai lại bắt người. Họ đến nhà ép anh Khải Nguyễn lên xe đi đâu ko rõ.

Hoa Kim Ngo and Vũ Quốc Ngữ shared a post.
Image may contain: 1 person
Bảo Nhi Lê is with Trần Bang and 2 others.

Công an Đồng Nai lại bắt người. Họ đến nhà ép anh Khải Nguyễn lên xe đi đâu ko rõ.

Hiện nay, ở VN người dân viết Fb tỏ rõ chính kiến, lên tiếng về quyền con người đã là cái ” tội” và công an mặc sức bắt bớ, khủng bố. Công an mỗi ngày tỏ rõ quyền lực và sự vô pháp, biến xã hội thành một nhà tù lớn, ép buộc người dân câm miệng trước bất công, oan khiên.

Mong cộng đồng lên tiếng cho quyền tự do ngôn luận và quyền con người, cho sự an toàn của Khải Nguyễn

Vì sao khách quý tới, chủ nhà đi vắng?

Những gì đang diễn ra ở Cuba, Venezuela và ngay cả Triều Tiên này cho thấy ông Trump đang là “tên” diễn biến hòa bình đáng sợ nhất.

Tình thế hiện nay cho thấy thành trì XHCN Cu Ba đã sụp đổ không cần tiếng súng. Số phận chế độ độc tài ở Venezuela chỉ còn tính bằng giờ.

Hội nghị thượng đỉnh Mỹ – Triều chỉ bàn về vũ khí hạt nhân nhưng ai cũng biết rằng sau khi tháo bỏ vũ khí hạt nhân thì XHCN ở Triều Tiên sẽ tự tan như bọt nước

Tiếp đón Trump, ông Trọng sẽ phải trả lời sao với 3 triệu đảng viên trung kiên của ông? Phải chăng ông đón “tên” diễn biến hòa bình nguy hiểm nhất vào nhà và tiếp tay cho y nuốt chửng người bạn đồng minh ý thức hệ của mình?

 

RFA.ORG
Sự kiện Việt Nam được chọn làm địa điểm tổ chức hội nghị thượng đỉnh lần thứ 2 giữa TT Trump và Chủ tịch Kim Jong Un đang là tâm điểm của dư luận thế giới. Con số hơn 3000 nhà báo quốc tế đăng ký tham dự theo dõi sự kiện n…