Bác sĩ tắc trách, để bệnh nhân chết sau khi chờ cấp cứu bốn tiếng

Bác sĩ tắc trách, để bệnh nhân chết sau khi chờ cấp cứu bốn tiếng

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Sau bốn tiếng nằm chờ cấp cứu tại Bệnh Viện Chợ Rẫy nhưng không được thăm khám, một nữ bệnh nhân bị tiểu đường mãn tính đã chết oan.

Báo Tiền Phong ngày 13 Tháng Bảy, 2019, cho hay đại diện Bệnh Viện Chợ Rẫy đã chính thức lên tiếng về vụ bị người nhà bệnh nhân Nguyễn Thị Trí (57 tuổi, ngụ quận 8, thành phố Sài Gòn) tố bác sĩ vô trách nhiệm để bệnh nhân chết oan. ….

……Tin cho biết, đây là ca tai tiếng và thể hiện sự tắc trách của đội ngũ bác sĩ lần thứ hai tại Bệnh viện Chợ Rẫy trong vòng một tháng qua. Trước đó, một bệnh nhân gãy đốt sống  đã bị khoan nhầm chân, khiến công luận ngán ngẫm. (Tr.N)

Tác giả ‘lu chống ngập’ đòi ‘xử lý’ người chỉ trích sáng kiến của mình

Tác giả ‘lu chống ngập’ đòi ‘xử lý’ người chỉ trích sáng kiến của mình

Bà Phan Thị Hồng Xuân được dân mạng tặng danh hiệu ‘cái lu chống ngập’. (Hình: Lao Động)

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Hôm 13 Tháng Bảy, một ngày sau khi phát ngôn “đề xuất mỗi nhà ở Sài Gòn trang bị một lu nước để chống ngập”, bà Phan Thị Hồng Xuân, đại biểu Hội Đồng Nhân Dân được báo điện tử VTC News dẫn lời: “Từ đêm qua đến giờ, tôi nhận được rất nhiều cuộc điện thoại, nhắn tin. Trong đó có nhiều người hiểu vấn đề đã động viên, chia sẻ với tôi về giải pháp này. Tuy nhiên đa phần có những lời lẽ thóa mạ, xúc phạm, đe doạ khiến tôi rất sốc. Tôi hy vọng Luật An Ninh Mạng được triển khai để xử lý những đối tượng này, bảo vệ những người tâm huyết, có nguyện vọng muốn xây dựng thành phố, đất nước.”

Bà Xuân cũng phân trần: “Đây là giải pháp tôi rất tâm huyết, nghiên cứu kỹ lưỡng nên mới đề xuất. Tuy nhiên do thời gian họp tại hội trường quá ngắn nên tôi không thể diễn giải hết được ý kiến của mình khiến dư luận hiểu nhầm.”

Hiện bà Xuân đã khóa trang cá nhân sau khi cộng đồng mạng phản ứng mạnh với “sáng kiến cái lu” của bà.

Nhà báo Nguyễn Trường Uy của báo Tuổi Trẻ bình luận trên trang cá nhân: “Cần lưu ý là việc chống ngập là việc của chính quyền chứ không phải là việc của dân. Dân có những cái ‘lu’ lớn bao đời trước nhà là những ao hồ tự nhiên (góp phần chống ngập) thì đã bị cấp phép lấp phẳng xây nhà mất rồi! Bà Xuân là trưởng khoa tại trường đại học mà tính chống ngập bằng cái lu thì sinh viên ra trường đi chống ngập làm ngập thêm là đúng lắm!”

Không chỉ bà Xuân, việc giới chức muốn tận dụng Luật An Ninh Mạng “xử lý” những người chỉ trích mình được cho là đã nằm trong toan tính của nhà cầm quyền khi quyết định thông qua việc thực thi điều luật này từ ngày 1 Tháng Giêng, 2019.

Hồi cuối năm 2018, báo An Ninh Thủ Đô cho hay một trong các mục tiêu của Luật Ninh Mạng là “cấm nói xấu, bóc phốt lãnh đạo trên mạng xã hội”, dù các khái niệm “nói xấu, bóc phốt” được đề cập trong luật hết sức mơ hồ.

Đến nay, việc xử phạt người dân về “tội nói xấu lãnh đạo” cũng đã có tiền lệ. Hồi Tháng Năm, 2019, báo Tiền Phong cho hay: “Công An huyện Tĩnh Gia, Thanh Hóa, ban hành quyết định xử phạt ‘vi phạm hành chính’ trong lĩnh vực bưu chính viễn thông, công nghệ thông tin và tần số vô tuyến điện đối với bốn người ở xã Nguyên Bình vì  ‘bình luận, nói xấu, các lãnh đạo đảng, nhà nước [CSVN]”. Mỗi người này bị xử phạt 7,500,000 đồng ($324).” (T.K.)

Tại sao quý vị lại cười?

Lẽ nào quý vị có thể cười khi bà Xuân là Trưởng khoa Đô thị học của Đại học Khoa học xã hội – Nhân văn (ĐH KHXH NV) TP.HCM đấy (4)! Cứ tra cứu trên Internet sẽ thấy bà Xuân là Tiến sĩ Dân tộc học. Quan điểm của Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam thế nào về tổ chức giáo dục đào tạo mà lại sắp xếp cho một Tiến sĩ Dân tộc học làm giảng viên, thậm chí làm… Trưởng Khoa Đô thị học, đào tạo những cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ tham gia quy hoạch, điều hành một đô thị?

About this website

Quý vị đang thi nhau cười bà Phan Thị Hồng Xuân khi bà đề nghị mỗi gia đình ở TP.HCM sắm một… cái lu chứa nước để giải quyết vấn nạn ngập lụt đang càng ngày càng trầm trọng (1).

Báo chí đã mở đường cho bà Xuân nói lại rằng đó không phải là ý tưởng của bà. Đó là ý kiến của các chuyên gia thuộc JICA (Cơ quan hợp tác quốc tế Nhật). Bà Xuân nhấn mạnh, bà tiếc là không… dẫn nguồn nên mới bị… cười.

Để phòng ngừa quí vị sẽ cười lớn, cười nhiều hơn, khi nói lại, bà Xuân đã chú thích kỹ, các chuyên gia JICA không khuyên dùng… lu, họ chỉ khuyên gia tăng xây dựng các “hồ chứa nước tại gia”.

Ý tưởng “hồ chứa nước tại gia” được bà Xuân kết hợp với “tri thức về nhân học” và “tri thức bản địa, theo phương diện dân gian” và chuyển hóa thành… lu (2). “Hồ chứa nước tại gia” có khả thi với đặc điểm của một đô thị như TP.HCM hay không cần được tranh luận thêm. Thể tích của “hồ chứa nước tại gia” khác dung tích của lu rất… xa, những hệ lụy đi kèm ý tưởng đặt lu khắp nơi cũng không phải là nhỏ và tại sao bà Xuân – một Phó Giáo sư, Tiến sĩ ở Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Viê5t Nam – lại xem JICA như một thứ chuẩn mực, cứ vin vào đó là đủ làm thiên hạ “tâm phục, khẩu phục”, nín cười, cũng rất đáng bàn nhưng không nên mất thời gian để bàn?

Vấn đề đáng bàn là tại sao quí vị lại cười?

Ý tưởng sắm – đặt lu được giới thiệu ở một buổi thảo luận riêng về vấn nạn ngập lụt tại TP.HCM của Hội đồng nhân dân (HĐND) TP.HCM khóa 9. “Lu” không có cửa xuất hiện nếu hàng trăm ngàn tỉ đồng đã chi cho chống ngập ở TP.HCM phát huy tác dụng.

Không chỉ có bà Xuân, chẳng cá nhân nào là đại diện cho nhân dân TP.HCM, đại diện quý vị, chất vấn đòi làm rõ xem những ai phải chịu trách nhiệm về việc cắt giảm nhiều thứ phúc lợi liên quan tới an sinh để có tiền chống ngập, dùng viện trợ để chống ngập, vay thiên hạ trả lãi cao để chống ngập, rồi đem công thổ đổi các công trình chống ngập,… nhưng ngập lụt ở thành phố này càng ngày càng trầm trọng, tới mức một Phó Giáo sư – Tiến sĩ phải tính tới việc dùng… lu!

Tại sao quý vị lại cười khi đại diện cho quý vị chỉ toàn những kẻ như vậy? Chỉ cười chắc chăn không thể chấm dứt tình trạng cứ mưa là ngập, không mưa cũng ngập nếu có triều cường, từ ông bà, cha mẹ đến cháu chắt cùng bì bõm lội nước!

Tại sao quý vị lại cười mà không chọn thái độ khác khi bà Xuân… lu là cá nhân được Liên hiệp các hội khoa học và kỹ thuật TP.HCM giới thiệu vào HĐND TP.HCM (3). Chẳng lẽ tầm vóc của một cá nhân đại diện cho trí thức TP.HCM chỉ thế thôi sao?

Lẽ nào quý vị có thể cười khi bà Xuân là Trưởng khoa Đô thị học của Đại học Khoa học xã hội – Nhân văn (ĐH KHXH NV) TP.HCM đấy (4)! Cứ tra cứu trên Internet sẽ thấy bà Xuân là Tiến sĩ Dân tộc học. Quan điểm của Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam thế nào về tổ chức giáo dục đào tạo mà lại sắp xếp cho một Tiến sĩ Dân tộc học làm giảng viên, thậm chí làm… Trưởng Khoa Đô thị học, đào tạo những cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ tham gia quy hoạch, điều hành một đô thị?

Ngoài việc là đại biểu HĐND TP.HCM, bà Xuân còn là Chủ tịch Hội hữu nghị Việt Nam – Đông Nam Á, Phó chủ tịch Hội hữu nghị Việt Nam – Singapore, Phó chủ tịch Hội hữu nghị Việt Nam – Thái Lan, Phó chủ tịch Hội hữu nghị Việt Nam – Hoa Kỳ, Ủy viên Hội đồng tư vấn đối ngoại kiều bào, Ủy viên Mặt trận Tổ quốc TP.HCM,… nhưng điều đó không đáng bận tâm. Tình hữu nghị… Việt – Trung đủ để hình dung về vai trò, vị trí các hội hữu nghị trong Liên hiệp các hội hữu nghị Việt Nam!

Tuy nhiên nếu quý vị còn có thể cười vì ngoài việc giảng dạy tại nhiều khoa (Nhân học, Dân tộc học, Đông Nam Á, Đô thị học,…) ở ĐH KHXH NV TP.HCM, bà Xuân còn tham gia giảng dạy tại Đại học Văn hóa TP.HCM, Đại học Mở TP.HCM, Đại học Sài Gòn, Đại học Bà Rịa – Vũng Tàu, Đại học An ninh nhân dân TP.HCM,… thì đúng là hết ý để bàn với quý vị. Bà Xuân không dạy dỗ con cháu quý vị thì những sinh viên bà đào tạo cũng chi phối hiện tại, tương lai của cả quí vị lẫn dân tộc, xứ sở này đấy! 

***

Bà Xuân không phải là trường hợp cá biệt. Đa số đại diện cho quý vị ở xứ này, từ phường xã, quận huyện, tỉnh thành, cho đến toàn quốc cũng hệt như rứa. Do vậy mà quý vị cười từ năm này sang năm khác, hết thập niên này đến thập niên khác.

Đại diện cho quý vị ở đủ mọi cấp rặt những thứ như thế nhưng quý vị chỉ thi nhau cười. Khi công bộc của quý vị cũng chẳng khá hơn mà chỉ gồm toàn những kẻ như kẻ sử dụng công quyền cấm quảng cáo “Mở ‘lon’ Việt Nam” mà quý vị cũng cười.

Thập niên đầu tiên của thế kỷ trước, cụ Nguyễn Văn Vĩnh than trên Đông Dương Tạp chí: An Nam ta có một thói lạ là thế nào cũng cười. Người ta khen cũng cười, người ta chê cũng cười. Hay cũng hì, mà dở cũng hì, phải cũng hì mà quấy cũng hì. Nhăn răng hì một tiếng mọi việc hết nghiêm trang (5)…

Sau một thế kỷ, quý vị vẫn chỉ chứng tỏ quý vị biết cười và tự cảm thấy hài lòng vì… dám cười rồi lại cúc cung làm trâu ngựa, lại nghiến răng, nuốt nước mắt chịu đựng đủ thứ bất toàn, phi lý đã từng đổ xuống đầu ông bà, cha mẹ quý vị và vì quý vị chỉ cười nên sẽ tiếp tục đổ xuống đầu con cháu quý vị. Chẳng ai tội nghiệp quý vị. Đáng đời quý vị!

Chú thích

(1) https://www.phunuonline.com.vn/thoi-su/pgsts-phan-thi-hong-xuan-de-xuat-moi-nha-trang-bi-mot-lu-nuoc-de-chong-ngap-159813/

(2) https://tuoitre.vn/dung-lu-chong-ngap-la-kinh-nghiem-dan-gian-chu-toi-khong-suy-dien-20190713012930333.htm

(3) http://www.khoahocphothong.com.vn/ung-cu-dai-bieu-hoi-dong-nhan-dan-tp-hcm-pgs-ts-phan-thi-hong-xuan–44487.html

(4) http://dothi.hcmussh.edu.vn/?ArticleId=eed6dc74-04ec-4072-8561-3e690f264171

(5) https://www.chungta.com/nd/tu-lieu-tra-cuu/vuong_tri_nhan-thoi_hu_tat_xau_nguoi_viet_48.html

RFA.ORG
Quý vị đang thi nhau cười bà Phan Thị Hồng Xuân khi bà đề nghị mỗi gia đình ở TP.HCM sắm một… cái lu chứa nước để giải quyết vấn nạn ngập lụt 

Vụ cái lu, càng nói càng ngu!

Image may contain: 1 person
Lê Vi

Vụ cái lu, càng nói càng ngu!

Theo báo Tuổi Trẻ, bị phản ứng trên mạng xã hội về “dùng lu chống ngập”, bà Phan Thị Hồng Xuân cho rằng: Tôi dùng từ “cái lu” vì muốn nhấn mạnh ở khía cạnh tri thức bản địa, theo phương diện dân gian, nhưng mọi người lại đẩy câu chuyện quá xa!

Thực ra chính bà ta đã đưa câu chuyện đi quá xa, từ một thành phố hơn 10 triệu dân đến các vùng nông thôn “bản địa”. Mà ở vùng nông thôn, người ta cũng chỉ dùng lu chứa nước, xung quanh nhà là vườn, mương, sông, hồ… nên khi mưa nước cứ chảy ra mương, ra sông hoặc thấm tự nhiên xuống đất, cần chi cái lu vốn chỉ chứa vài trăm lít nước?

Bà lại dùng công nghệ chống ngập từ kinh nghiệm JICA của Nhật Bản để biện hộ thì càng ngu hơn, bởi công nghệ đó là sự liên kết chặt chẽ các tầng hầm, bồn, hồ chứa nước để sử dụng và thoát ra sông chớ có phải… cái lu… bí lù đâu trời!!!

Nói về vụ ngập tại Sài gòn, đây là một vấn nạn mà nguyên nhân rất dễ thấy nhưng giải quyết thì gần như bế tắc. SG cốt nền thấp, xưa có ngập nhưng ít vì khi mưa lớn nước thoát về phía Nhà Bè và các cánh đồng phía Tây Nam. Nhưng ngày nay, do tham và ngu, họ đã cho xây cả một đại đô thị như Phú Mỹ Hưng phía đó, các đại lộ, nhà phố chắn ngang, bít hết đường nước chảy và bê tông của việc đô thị hóa làm cho nước không có chỗ thấm, ngập là đương nhiên.

Nhìn ở góc độ cụ thể, tôi ví dụ đường Phan Huy Ích gần khu vực tôi, mưa lớn là con đường này thành sông sâu luôn, có thể trôi cả xe hơi. Lý do là 2 đầu con đường này là 2 con đường lớn Trường Chinh và Quang Trung, đều đã nâng cao nền. Phía Trường Chinh nâng cao cả vài ba mét, tạo một độ dốc lớn, khi mưa tất nhiên nước chảy vào chỗ trũng, không thành sông mới lạ!

Vì vậy việc chống ngập tại SG theo tôi là bất khả, nước không đường thoát, không thấm được thì nó ngập, dù bỏ ra vài tỷ đô la nữa cũng không giải quyết được hậu quả mà bọn ngu đã làm!

Nguồn: fb Nguyễn Đình Bổn

S.T.T. D Tưởng Năng Tiến – Tù Tây & Tù Ta

S.T.T. D Tưởng Năng Tiến – Tù Tây & Tù Ta

Ảnh của tuongnangtien

 tuongnangtien

Trên thế giới, có lẽ không có nước nào đối xử với tù binh Mỹ tốt như ở nước ta.

Đại Tá Trần Trọng Duyệt (Chỉ Huy Trưởng Trại Hoả Lò) 

Cũng như Cát Bụi Chân Ai, tác phẩm Chiều Chiều rất được công luận quan tâm, cùng không ít những lời tán thưởng:

Nguyễn Sỹ Đại: “Tô Hoài sinh ra để viết.”

Đặng Tiến: “Ở các tác phẩm trước, Tô Hoài thường bao che, bào chữa, như là một hồi ký bao cấp. Đến Chiều Chiều, giọng kể nghiêm nghị hơn về đời sống chính trị và văn nghệ ngột ngạt những năm 1955-1970, về những sai lầm trong chính sách Cải cách ruộng đất, về những đợt học tập chiếu lệ ở trường Đảng cao cấp là trường Nguyễn Ái Quốc …”

Hoàng Khởi Phong: “Cát bụi chân ai là một tác phẩm có nằm trong lãnh vực phản kháng hay không khoan hãy xét tới. Nó là một tập hồi ký nên chỉ có vấn đề trung thực hay giả dối là quan trọng… Nó đã được viết như những lời thì thầm trong bóng tối, những lời thật thà mà vì sợ hãi quá lâu không dám nói to… Con chim sắp chết cất tiếng bi ai, con người sắp chết nói lời nói thật. Huống hồ Tô Hoài là một nhà văn, lại có tài!”

Tôi hoàn toàn và tuyệt đối không dám nghi ngờ chi về tài năng của ông, chỉ có hơi nghi ngại, và thoáng chút ngỡ ngàng (vì dăm ba câu chữ) thôi: 

“Phùng Cung bị bắt khi nhân văn, nhân võ đã được dọn dẹp yên ắng, đã tàn… Tôi không thể tưởng tượng ra được một Phùng Cung thế nào mà bị bắt… Lại hơn mười năm sau. Chặp tối, một người bước vào cửa. Dáng ủ rũ, mặt tái ngoét, không phải Phùng Cung mà là cái bóng Phùng Cung trên tờ giấy tẩy chì mờ mờ.

– Phùng Cung phải không?

– Tôi đây.

– Còn sống về được a?

– Cũng không hiểu tại sao, anh ạ.

Phùng Cung hỏi tôi:

– Anh có biết tôi phải giam bao nhiêu năm?

– Không biết.

– Vâng, mười một năm tù biệt giam.

Đã tù lại biệt giam, lại bệnh lao, thế mà không chết rũ tù.” (Tô Hoài. Cát Bụi Chân Ai. Hà Nội: Hội Nhà Văn, 1992).

Nửa thế kỷ sau – sau “khi nhân văn, nhân võ đã được dọn dẹp yên ắng” – nhưng sự hậm hực của Tô Hoài về những đồng nghiệp (không may) xem chừng vẫn chưa “yên ắng” lắm. Lối viết cường điệu, theo tiêu chuẩn của thời bao cấp –  xem ra –  cũng không thay đổi chi nhiều: 

Thói quen người Mỹ, bữa ăn thịnh soạn nửa đêm có món thịt gà tây – như ta Tết ông táo cúng cá chép… Thế mà những năm ấy, nhiều làng hai bên sông Đuống, hợp tác xã, để chuyên nuôi gà tây. Đến áp Nôen, hàng đoàn xe tải số biển đỏ của quân đội về lấy gà. Gà tây đem cho tù binh Mỹ ăn tết.”

Chỉ có vài trăm tù binh Mỹ thôi mà “nhiều làng đã chuyển ruộng cho các xóm khác để chuyên nuôi gà Tây” và “đến áp Nôen hàng đoàn xe tải về lấy gà cho tù binh Mỹ ăn tết.” Ăn uống kiểu đó thì bội thực chắc chết, chết chắc, chớ sống gì nổi – cha nội?

Văn phong của  một ngòi bút lớn, viết vào lúc cuối đời (“con người sắp chết nói lời nói thật”) mà sao cứ xoen xoét như một anh cán bộ tuyên huấn hay một chị bí thư chi bộ vậy đó. Mà Đại Tá Trần Trọng Duyệt thì đúng là bí thư chi bộ trại Hỏa Lò, và miệng lưỡi của ông – rõ ràng – nghe có thơn thớt thật: “Trên thế giới, có lẽ không có nước nào đối xử với tù binh Mỹ tốt như ở nước ta. Đó là nhờ truyền thống khoan hồng và nhân đạo đã có từ hàng ngàn năm trước của dân tộc ta.”

Chưa hết, các ông “nhà báo” còn thêm mắm/dặm muối cho câu chuyện Hỏa Lò được thêm phần đậm đà và hấp dẫn:

“Để thay đổi không khí cho các tù binh đã phải ở trong trại lâu ngày, được sự phối hợp giúp đỡ của Công an Hà Nội và An ninh Quân đội, Ban chỉ huy trại còn nhiều lần tổ chức cho các tù binh đi tham quan một số di tích lịch sử, văn hóa và danh thắng của Thủ đô Hà Nội như: Hồ Hoàn Kiếm, Công viên Lê Nin, Quốc tử giám, chùa Trấn Quốc, chùa Một Cột, Viện Bảo tàng Quân đội (nay là Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam), bệnh viện Bạch Mai… Để bảo đảm an toàn cho những ‘vị khách đặc biệt’ này, ta đã cho phép các tù binh ăn mặc như khách du lịch: Cũng comlê, cavát, giày đen v.v… ” (Đặng Vương Hưng & Nguyễn Văn Tường. “Cuộc Sống Thường Ngày Của Tù Binh Mỹ Tại Hoả Lò Hơn Bốn Mươi Năm Trước” – Báo Người Đưa Tin 8/10/2013).

Thiệt là quá đã và quá đáng!

Ảnh: internet

Cũng bị giam dữ tại Hoả Lò (vào cùng thời điểm) nhưng sinh hoạt của một người tù Việt Nam lại hoàn toàn khác: chả thấy ổng được mặc complet, đeo cravate và đi tham quan lần nào cả:

“Hắn cởi truồng nằm trong xà lim, thiếp đi vì nóng. Và choàng tỉnh vì nóng. Người hầm hập. Mồ hôi toát ra. Hắn nhỏm dậy nhìn vết mồ hôi in thẫm trên những tấm ván lim thành hình một bộ xương người…

Tiêu chuẩn nước tắm của mình: Nửa lít bớt ra từ khoản nước uống. Nhúng khăn mặt vào ca. Lau. Lau từ mặt xuống cổ. Lau từ cổ xuống ngực. Xuống bụng. Dấp nước khăn mặt, rồi khoanh tay đập, đập vã vào lưng. Rồi lau xuống bẹn, xuống chân, cho đến khi cái khăn mặt nóng lên vì vắt nước đi. Vắt vào cái nắp bô vệ sinh để ngừa cho khỏi bắn nước bẩn vào bô ra ngoài. Rồi mới nghiêng nắp cho nước chảy vào bô. 

Cái thứ nước vắt ra ấy nâu nâu đen đen đặc nhơn nhớt. Bô đầy thì vắt nước lên tường xà lim cho nước vào tường. Cũng thấy người dễ chịu. Còn dễ chịu vì lúc tắm là lúc không để ý tới thời-gian-xà-lim. Nó qua đi mà chẳng tra tấn được mình như mọi lúc. Nhưng không bao giờ lâu đã lại hầm hập. Không thể tắm nữa. Còn phải dành nước đế uống…” (Bùi Ngọc Tấn. Chuyện Kể Năm 2000, tập I. CLB Tuổi Xanh, Westminster, CA: 2000).

Mà Bùi Ngọc Tấn vốn xuất xứ từ một gia đình “thuần cộng” và chỉ bị “tạm giữ” để điều tra “phục vụ cho việc xử lý nội bộ” thôi đó nha, ông không hề bị xét xử vì bất cứ tội danh nào cả. Chớ còn cái thứ ngụy quân, can tội cầm súng chống lại nhân dân, cỡ như Phan Nhật Nam thì mới thiệt là … mát Trời ông Địa: “Những ngày dài suốt thời gian từ 7/9/1981 đến 29/5/1988 tôi chỉ ao ước được đưa bàn tay ra khỏi khung cửa sổ nhà giam để xem gió mát như thế nào!” 

Thôi (bác Nam à) chuyện từ thế kỷ trước lận, nhắc lại làm chi cho má nó khi. Vả lại, Đảng và Nhà Nước đã “dũng cảm” và “quyết tâm đổi mới toàn diện” lâu lắc rồi mà. Bây giờ mọi sự đã hoàn toàn khác trước.

Hổng dám khác đâu! Nhạc sỹ Tuấn Khanh vừa mới la làng, hôm 23 tháng 6, đây nè:

“Mùa hè ở Nghệ An, nơi những cành lá oằn mình cháy xém trước sự thiêu đốt lên đến hơn 40 độ. Thì nơi nhà giam thấp, mái tôn, nhiều người bị giam chung, sức nóng có thể lên hơn 43-45 độ. Nhưng không có quạt, phòng giam nghẹt thở không có quạt để xua bớt sức nóng.”

Ảnh: internet

Cùng với tiếng la thất thanh của nhạc sỹ Tuấn Khanh là tiếng kêu cứu thê thảm của bà Nguyễn Thị Kim Thanh vì tình trạng của phu quân Trương Minh Đức (cùng các bạn đồng tù của ông) đang bị hành hạ và ngược đãi trong tù. Chỉ có Trời, may ra, mới cứu được họ thôi. Ở nhà mà mấy chả còn hành cho tới bên luôn, nói chi tới chuyện vô tù.

Tù Tây cũng chết, chứ đừng có mà tưởng bở. Xin trích dẫn một câu, chỉ một câu thôi, trong Hồi Ký Hoả Lò của Thuợng Nghị Sĩ John McCain: Họ đánh tôi dập vùi, đánh tôi bất tỉnh. Họ liên tục hăm dọa:“Mày sẽ không nhận được bất kỳ chữa trị thuốc men gì cho đến khi mày mở miệng.”

Tây/Ta gì cũng chết với chúng ông!

Các nhà hoạt động bị hành hung tại Trại 6, Nghệ An

RFA
2019-07-12

Nhóm các nhà hoạt động xã hội đến Trại 6, Thanh Chương, Nghệ An bị hành hung.

Nhóm các nhà hoạt động xã hội đến Trại 6, Thanh Chương, Nghệ An bị hành hung.

 RFA Edited

Một nhóm hơn 20 nhà hoạt động xã hội đồng hành cùng thân nhân tù chính trị đến Trại 6, Thanh Chương, Nghệ An bị hành hung nặng nề vào ngày 12 tháng 7 bởi những thành phần lạ mặt trước sự chứng kiến của công an.

Cụ thể vụ tấn công hành hung xả ra  vào lúc hơn 2 giờ chiều 12/7/2019, khi 50 người mặc thường phục dùng gậy và mũ bảo hiểm tấn công nhóm các nhà hoạt động và thân nhân tù chính trị ở khu vực cách cổng Trại giam số 6 – Thanh Chương, Nghệ An khoảng vài trăm mét.

Ông Trịnh Bá Khiêm, một cựu tù nhân lương tâm từng ở Trại 6, người cũng bị đánh trong vụ việc cho biết, ông nhận ra một công an quản giáo và một người tù án ma túy nằm trong số những người lạ mặt đánh các nhà hoạt động. Ông nói qua điện thoại như sau:

Tôi đã nhận ra tên cán bộ Du, là tên cán bộ quản giáo ở khu chính trị ra chỉ đạo công an thường phục và côn đồ ra đánh đoàn chúng tôi.

Tên thứ hai là tên Phương, án ma túy 20 năm tù, tên này thuộc dạng vẫn ở trong trại giam mà chúng nó đưa ra khỏi trại giam để chỉ đạo cho côn đồ đánh đoàn chúng tôi.

Đúng đấy, tôi nhìn thấy đấy, trước đây tôi cũng bị giam trong trại 6 nên nhận ra được mặt chúng,” ông Trịnh Bá Khiêm từng bị xử 18 tháng tù giam vì đứng lên chống lại cưỡng chế đất đai ở xã Dương Nội, Hà Đông, Hà Nội khẳng định.

Phóng viên Đài Á Châu Tự Do gọi điện cho Trại giam số 6 nhưng không liên lạc được, chúng tôi cũng gọi cho công an huyện Thanh Chương thì viên trực ban cho hay, không biết gì về vụ việc.

Trại giam số 6 là nơi có ít nhất 4 Tù nhân lương tâm gồm Trương Minh Đức, Đào Quang Thực, Nguyễn Văn Túc, Trần Phi Dũng tuyệt thực từ ngày 10/6/2019 để phản đối cán bộ trại giam tháo các quạt điện trong thời tiết nắng nóng hơn 40 độ C.

Những người bị đánh chiều 12/7 là những nhà hoạt động đi cùng với người thân của TNLT Trương Minh Đức để đến thăm hỏi tình trạng sức khỏe của ông.

Bà Nguyễn Thúy Hạnh, người sáng lập quỹ 50K trợ giúp cho gia đình các TNLT kể lại: “Khi mà chúng tôi đến nơi bọn chúng đã chặn trước một xe tải to để xe chúng tôi không đi qua được, chúng tôi đành phải xuống đi bộ thì chúng nó xông ra khoảng 50 tên.

Sau đấy thì anh Trịnh Bá Khiêm nhận ra chúng là quản giáo và những tên tù được tự do thế nào đấy. Chúng xông vào đánh anh Chênh đầu tiên, vì anh là người đi đầu và đôi co với chúng. Khi mà chúng chặn đường chúng tôi thì anh Chênh là người đôi co với chúng nó để chúng tôi được đi tiếp, nên chúng nó thù anh và đánh anh một cách dã man.

Tất cả chúng nó, 4-5 thằng xông vào đánh hội đồng anh Chênh, tôi ở ngoài kêu lên và xông vào can thì sau nó đó đánh và đấm vào mặt mũi tôi. Dẫm đạp tôi xuống dưới mương và đánh tất cả những người còn lại.

Cũng theo bà Hạnh, vợ của ký giả Trương Minh Đức là bà Nguyễn Thị Kim Thanh không được gặp mặt chồng hôm nay, ngoài ra bà còn bị đập điện thoại và bị bắt đi bộ từ trong trại đi một quãng xa ra bên ngoài trong tình trạng vừa mới trải qua một ca mổ bụng.

Đây không phải lần đầu tiên những nhà hoạt động trong nước bị các  thành phần mặc đồ dân sự tấn công, hành hung, lăng mạ. Hồi năm 2014, bên ngoài Trại giam số 6, Thanh Chương – Nghệ An cũng xảy ra vụ việc các nhà hoạt động bị đánh đổ máu khi đi đón ông Trịnh Bá Khiêm mãn hạn tù trở về. Con trai ông này là anh Trịnh Bá Tư bị đánh chấn thương mắt.

CÓ THỂ BẠN CHƯA BIẾT !

Trần Vũ Việt is with Việt Trần.
CÓ THỂ BẠN CHƯA BIẾT !!!

Dự án đường sắt Cát Linh, Hà Đông có chi phí ban đầu là 553 Triệu USD, dự tính thực hiện vào năm 2008 đến 2013 là hoàn thành. Nhưng sau nhiều lần trì hoãn, đến 2016 mức vốn đầu tư đã tăng lên 868 triệu USD, nghĩa là đã đội vốn lên tới hơn 315 triệu USD.

Hiện tại 2019, Hội đồng nhân dân TP Hà Nội đã thông qua kế hoạch vay thêm 98 triệu USD (khoảng 2.300 tỷ VND) vốn từ nước ngoài.

Bà con mình lấy 553 cộng 315 cộng tiền vay thêm là 98 triệu USD thì tổng số tiền cho Dự án Cát Linh là 966 triệu USD. Là bao nhiêu ngàn tỷ tiền VN vậy ta, nhiều quá tui quy ra đếch nổi nữa !!!

Nợ thì dân phải è cổ đóng thuế để trả chứ có Lãnh đạo nào tự bớt lương hay đem tài sản cá nhân ra cầm cố để trả đâu. Nhưng khi vay mượn hay chi trả cái gì có bao giờ hỏi qua ý dân họ đồng ý hay kg??

Vậy chứ mấy vụ tham nhũng hay bòn rút của công nếu có bắt được thì số tiền đó cũng tẩu ra nước ngoài hết cmnr.

Vậy thì mỗi lần có dự án to bự thì bình mình chỉ đến với các ông bà chứ đất nước nào ở đây hả ông “Tưởng thú” 🙂
——–
Fb Emily

Image may contain: 1 person, text
Image may contain: outdoor

Những nụ cười phi nhân!

Lê Vi
Những nụ cười phi nhân!

Đây là hình ảnh trong cái gọi là lễ ký kết bàn giao nhiệm vụ xử lý một số dự án doanh nghiệp chậm tiến độ, kém hiệu quả từ Bộ Công Thương sang Ủy ban Quản lý vốn nhà nước tại doanh nghiệp. Cần biết có 12 dự án, gây thất thoát mỗi dự án hàng ngàn tỷ đồng của nhân dân, và họ cười rất tươi khi “bàn giao” bởi có lẽ họ biết rằng họ thoát nạn!

Trần Tuấn Anh, kẻ chịu trách nhiệm chính nói chỉ là “bài học kinh nghiệm”! Một cách nói phủi bỏ trách nhiệm rồi nhăn nhở cười!

Rất dễ hiểu đúng không? Ví dụ tôi dùng tiền của ai đó, tôi xài phí và một phần tôi đem về cho vợ con tôi xài, gây ra một đống nợ, xong có người nhận hết trách nhiệm đó, tôi giao cho họ cái cục nợ kia, khỏe re, cười là phải!

Đây là loại cười phi nhân tính, bởi chúng đang cười trên máu và nước mắt nhân dân!

Fb Nguyễn Đình Bổn

Image may contain: 8 people, people sitting and indoor