SỰ IM LẶNG ĐỚN HÈN

No photo description available.
Nguyễn Hưng Quốc is with Tuan Nguyen.

SỰ IM LẶNG ĐỚN HÈN

Vụ tàu cảnh sát biển Việt Nam đối đầu với các tàu hải cảnh của Trung Quốc ở gần bãi Tư Chính trên Biển Đông được báo chí thế giới loan tin trong suốt mấy ngày vừa qua. Dư luận trên các mạng xã hội cũng sôi sục. Đầy phẫn uất. Riêng ở Việt Nam, hoàn toàn không ai lên tiếng cả. Bộ Ngoại giao im lặng. Bộ Quốc phòng im lặng. Trên 800 tờ báo đều im lặng. Tôi chỉ thấy tội nghiệp cho những người lính Việt Nam ở Trường Sa: Họ tuyệt đối cô đơn. Họ gần như bị giới lãnh đạo bỏ mặc ngoài biển khơi. Họ không có liên hệ gì với cộng đồng người Việt yêu nước. Họ phải chiến đấu một mình. Trong một trận chiến không cân sức. Và không được ai biết đến. Buồn.

Nhưng tại sao chính quyền lại im lặng như vậy? Câu trả lời có lẽ đơn giản: Họ sợ dân chúng biết rồi nổi giận xuống đường phản đối Trung Quốc như đã từng xảy ra một lần trong quá khứ. Họ sợ không kiểm soát nổi sự giận dữ của dân chúng. Họ sợ việc chống lại Trung Quốc sẽ dẫn đến việc chống lại chính quyền. Họ thà để Trung Quốc quấy nhiễu hơn bị dân chúng công kích. Thảm.

Người Bắc có đáng ghét không (?!)

Nguyễn Kim Chi

Nguyễn Ngọc Già

– 7/10/2019

Phần 1

Nguyễn Phú Trọng phát ngôn: “Tổng Bí thư phải là người miền Bắc, phải là người có lý luận! ” khi nội bộ người CS tranh giành quyền bính vào năm 2015.

Nguyễn Thiện Nhân – vào năm 2018 – thuyết phục người dân mất đất tại Thủ Thiêm: “Tôi nói tiếng Bắc nhưng tôi là người Nam. Tôi không gạt bà con đâu”.

Ông Trọng và ông Nhân không phải là những người đầu tiên “kêu gọi” chia rẽ dân tộc Việt Nam, nhưng họ là những người Cộng Sản đầu tiên không cần che giấu (đặc biệt cả hai ông đều đang nắm trọng trách rất cao trong chế độ độc đảng toàn trị) sự kỳ thị vùng miền kinh khủng như vậy!

Lời phát ngôn hàm hồ của Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Thiện Nhân dường như “động viên” toàn dân Việt Nam lao vào cuộc chiến “huynh đệ tương tàn” đời mới (!).

“Trôi theo dòng đời” tao loạn…

Lịch sử dân tộc Việt Nam bắt nguồn từ phía Bắc – điều không thể chối cãi.

Kể từ khi vĩ tuyến 17 được phân định, người Bắc tháo chạy khỏi “bàn tay người CS” vào năm 1954.

Khi di cư, người Bắc mang theo văn hóa và cả giọng nói làm “hành trang” vào Nam.

Để thuyết phục đông đảo bạn đọc, nhất thiết phải chứng minh tính đại diện cho bất kỳ đề tài nào.

Hãy nhìn “dân Bắc Kỳ” thành danh và nổi tiếng trong lĩnh vực âm nhạc để dễ thấy nhất: đại gia đình nhạc sĩ Phạm Duy (cả ca sĩ Thái Thanh và các con của bà), đại gia đình nhạc sĩ Lữ Liên (với các con: Tuấn Ngọc, Khánh Hà, Lưu Bích, Anh Tú) , Khánh Ly, Lệ Thu, Sĩ Phú v.v… và hàng hà sa số “ca nhạc sĩ Bắc Kỳ” khác.

Trong lĩnh vực điện ảnh, người ta không thể nào quên “nữ tài tử Bắc Kỳ” Kiều Chinh với tài sắc vẹn toàn. Song song bà Kiều Chinh là “nam tài tử Bắc Kỳ” Trần Quang với chất “đàn ông đất Bắc” đậm nét, một thời làm “chết mê chết mệt” phụ nữ miền Nam và sự ngưỡng mộ của nam nhân Sài Gòn…

Bên cạnh đó, các lãnh vực khác, người gốc Bắc không thiếu: Chính trị (Phó TT Nguyễn Cao Kỳ), khoa học (Dương Nguyệt Ánh, Lưu Lệ Hằng), quân sự (Lương Xuân Việt, Nguyễn Từ Huấn) và nhiều nhân vật tên tuổi chói lọi không thể dẫn ra hết được.

Phải nói công tâm, giọng nói “đúng gốc” của người Bắc chuẩn xác và sang trọng. Hãy nhìn nữ MC Nguyễn Cao Kỳ Duyên, dù cô rời Sài Gòn ở tuổi thiếu nhi, nhưng giọng nói của cô vẫn “đặc sệt” chất Bắc Kỳ mà sang trọng. Về nam, hình ảnh đại diện về “giọng nói đàn ông miền Bắc”, có lẽ nhà văn Nguyễn Ngọc Ngạn đủ thuyết phục đông đảo bạn đọc, dù ông đã ngoài 70.

Ngay trong đời sống thường nhật, giọng nói của người miền Bắc, trước đây không có kiểu uốn éo (kể cả nam nhân). Quý độc giả có thể xem qua chương trình “Đường lên đỉnh Olympia” sẽ thấy rất rõ “kiểu nói” của lớp trung niên và lớp trẻ miền Bắc hiện nay.

Đặc biệt cách phát âm dấu “sắc” với chữ “cố lên”, “đánh nhau”, “chú – cháu” v.v… Nó không còn đúng nữa! Nếu chú ý một chút, cách phát âm đó ở giữa dấu “hỏi” và dấu “sắc”, chính nó đã làm giọng nói bị méo mó rất nhiều và nghiêng hẳn về “làm màu” cho đủ độ… “sang trọng” (!), nhưng lại gây khó chịu cho người nghe. Rất tiếc, người Bắc hiện nay dường như không nhận ra mà kiểu “uốn éo” dấu “sắc” đang ngày càng lan rộng, dễ dàng bắt gặp trên các đài truyền hình phía Bắc.

Người Bắc chính gốc Hà Nội có tốc độ nói vừa phải. Cách nói của người Bắc sau này, không những nhanh mà tỏ ra rất vội vã, rất bộp chộp như sợ người khác tranh phần (!).

Văn hóa và giáo dục

Tại sao phải nói dông dài về dấu “sắc” và cách nói vội vã?! Việc ngỡ nhỏ xíu, nhưng thật ra không hề nhỏ!

Nhân cách của một dân tộc xuất phát từ văn hóa và giáo dục.

Sau cuộc tháo chạy vào năm 1954, người Bắc chính gốc Hà Nội hầu như còn rất ít, như người Sài Gòn chính gốc còn ở lại, sau “siêu thảm họa” 1975.

Số lượng “dân Hà Nội chính gốc” ít ỏi đó tuân theo quy luật “lượng đổi chất đổi” của Triết Học.

Chính “lượng người Hà Nội chính gốc” quá ít (tức lượng đổi), nó không còn đủ sức níu giữ “văn hóa ngàn năm văn hiến” (tức chất đổi) của người Bắc nói riêng và người Việt Nam nói chung.

Cùng với “văn hóa ngàn năm văn vật” tháo chạy vào Nam, thì “giáo dục XHCN” chễm chệ vị trí “chính diện” trong toàn bộ các ngôi trường từ vĩ tuyến 17 trở ra (!).

Trẻ con đều được dạy nói trước khi biết đọc, biết viết. “Chất giọng” người Hà Nội Xưa cũng mai một dần theo năm tháng. Đó là hậu quả của “giáo dục XHCN” làm cho “giọng nói uốn éo” mất đi sự sang trọng và tự nhiên. Thật dễ hiểu với giáo viên có khá nhiều thầy cô “ngọng líu ngọng lo”! Phùng Xuân Nhạ bị người đời chế giễu chữ “lờ” và chữ “nờ”, thật ra ông ta là một “sản phẩm đời sau” của loại “giáo dục phi triết lý” mà thôi!

Như “mưa dầm thấm đất”, giọng nói, cách nói của người Hà Nội chính gốc đã phôi phai dần… Hàng chục năm rồi! Còn gì nữa mà không thấy?!

Người ta dễ dàng phân biệt được một người “Bắc 54” và một người “Bắc 75” thông qua, không chỉ giọng nói mà còn cách nói chuyện, cách hành xử, cách đi đứng, thẩm mỹ trong trang phục & phục sức, kể cả trong “văn hóa ẩm thực” tại nhà hàng sang trọng hay ở bàn nhậu trên vỉa hè…

Phần 2:

Tra trên google, dễ dàng nhận thấy, sau này xuất hiện những “hội” ghét người Bắc [1] khá nhiều. Có cả “cẩm nang” thật tâm của người Nam dành cho người Bắc [2], khi họ chuyển vào Nam sinh sống.

Điều đáng suy ngẫm, những biểu hiện nói trên không hề có trước 1975, kể cả những năm “sau giải phóng” cũng không nốt.

Không tìm thấy tình trạng ngược lại, như các “hội” ghét dân miền Nam hay dân Sài Gòn (?!), nhưng lại tìm thấy các “hội” ngay cả người Bắc như: Thanh Hóa, Nghệ An v.v… ghét cả “dân miền Bắc” (?!).

Có lẽ “sự kỳ thị người Bắc” xuất hiện theo “dòng chảy” của thời mở cửa vào những năm 2000 đến nay và nó ngày một “đậm đặc” hơn?!. Sự “kỳ thị người Bắc” vẫn ngấm ngầm và âm ỉ chừng như không dứt.

Ngay trong giới “đấu tranh tự do – dân chủ” không phải không bắt gặp tình trạng này, dù tế nhị hơn, giới này thường không bộc bạch công khai.

Các “trang báo quốc doanh” từng đề cập đến tình trạng “kỳ thị người Bắc” nhưng chỉ dừng lại ở một nửa của cặp phạm trù Triết Học “Hiện Tượng – Bản Chất”. Tức là các trang báo chỉ nói lên “Hiện Tượng” và thông thường kêu gọi không nên kỳ thị mà hãy đoàn kết, tương thân tương ái thông qua… “tuyên truyền” và “giáo dục” (kiểu XHCN)!

Song song đó, các nhà chuyên môn: Tâm Lý Học, Xã Hội Học, Việt Nam Học có vẻ cũng không mặn mà về “đề tài nguy hiểm” này, hoặc giả, vì nó quá đụng chạm ngay trong giới chuyên môn cũng nên (?!).

Tâm lý – Xã hội

“Giải phóng miền Nam chúng ta cùng quyết tiến bước

Diệt đế quốc Mỹ phá tan bè lũ bán nước”

(Giải Phóng Miền Nam – Lưu Hữu Phước)

“Nơi thành đô trong ánh điện quanq tiếng nấc nghẹn câu cười

Khu nhà tranh năm cánh ngoại ô rên xiết đêm ngày.

Quê nhà ta đau đớn lầm than sao bóp nghẹt tim người!

Sài Gòn ơi! Ta đã về đây! Ta đã về đây!”

(Tiến Về Sài Gòn – Lưu Hữu Phước)

Những “lời ca tiếng hát” như vậy, chúng vang vọng không chỉ trong quãng thời gian “trước và sau giải phóng” mà nó được mải miết “tụng ca dài dài” cho đến sau này, mỗi độ “Ba Mươi Tháng Tư lại về” (!)

“Chiến Tranh Tâm Lý” được sử dụng đến mức “tuyệt đỉnh kung-fu” của người CSVN, là điều phải thật tâm công nhận sự thành công của họ trong giai đoạn chiến tranh. Sự sụp đổ của VNCH, trong đó có sự thất bại của đội ngũ “Tâm Lý Chiến” là điều cũng nên công nhận nốt.

Những mảnh đời “lầm than”, những tiếng “nấc nghẹn”, những lời “rên xiết” đến “quặn thắt” như thế, thử hỏi, nó tác động kinh khủng đến cỡ nào vào tâm trí “người anh ruột miền Bắc” dành cho “người em ruột miền Nam” (?) trong lúc người Bắc đang sống trong cảnh “Đêm Giữa Ban Ngày” mà họ không hề hay biết.

Sự dối trá của người CSVN đạt mức “thượng thừa”, không những tạo ra hiệu quả cho loại “chiến thắng” dựa trên “sự phi nghĩa, bất chính danh và vô nhân đạo” mà còn tạo “hiệu ứng đa chiều”, trong đó có “hiệu ứng ban ơn”, “hiệu ứng kẻ cả”, “hiệu ứng trịch thượng” v.v… đặc biệt “hiệu ứng dạy dỗ” của “người anh ruột miền Bắc” dành cho “người em ruột miền Nam” (!).

Sự “nhồi sọ” trong hàng chục năm như vậy, nên không thể nào “gột rửa” trong thời gian ngắn. Từ “tâm lý này”, việc phân chia “công dân hạng nhất, hạng nhì” lên ngôi, không có gì khó hiểu.

Không dừng lại ở quảng đại quần chúng, trong nội bộ người CSVN với nhau, người ta thấy rất rõ các loại “hiệu ứng” nói trên thông qua phát ngôn của Nguyễn Phú Trọng hay Nguyễn Thiện Nhân, đặc biệt “mỗi độ” tranh quyền đoạt bính qua các kỳ đại hội đảng, nó càng hiện rõ mồn một.

Tâm lý – Xã hội dày đặc chia rẽ tình đồng bào từ trên xuống dưới, ngay cả thành phần công – nông, tiểu thương đều do CSVN gây ra là điều không cần bàn cãi.

Tính “trách nhiệm” của một con người (tức là “dám làm dám chịu trách nhiệm”) đã bị ngay những “bàn tay CS” bóp nát từ quá lâu và từ ngay những thành phần cấp cao nhất như: Hồ Chí Minh phủi hết trách nhiệm trong Cải Cách Ruộng Đất cho đến Lê Duẩn với hậu quả thảm thương “sau ngày giải phóng”, chẳng lẽ nó không hề “lan rộng và ăn sâu” vào trí não của từng người Bắc nói riêng và người Việt Nam nói chung (?) Và chẳng lẽ, nó không có tác động mảy may nào vào những hãng xưởng tại các khu công nghiệp miền Nam mà ở đó, người ta thẳng thừng từ chối [3] tuyển dụng dân Thanh – Nghệ – Tĩnh (?!)

Cần nhắc lại, tính “vô trách nhiệm” sản sinh ra tính “vô kỷ luật” – đó là tai ương cho đến hiện nay không hề có dấu hiệu chấm dứt. Đó cũng là “nỗi sợ hãi lớn nhất” cùng với “nền pháp luật XHCN” làm các nhà đầu tư phương Tây, Nhật Bản, Hàn Quốc, Singapore v.v… ngán ngại, khi đến làm ăn tại Việt Nam.

Và “vô trách nhiệm” cùng với “vô kỷ luật” sản sinh ra tất cả thói hư tật xấu: bướng bỉnh, lỳ lợm, cố chấp, dối trá, thủ đoạn đê hèn, đổ thừa, đua đòi, giành giựt v.v… kể cả tính tàn nhẫn & phi nhân đối với ngay “đồng bào” của mình, cùng với “văn hóa xin lỗi” và “văn hóa cám ơn” ngày càng tiêu tan trên xứ sở “thiên đường mù lòa” mang tên nước CHXHCNVN!

Kinh tế – Chính trị

“Người Bắc có đáng ghét không?” có thể gây tranh cãi, nhưng “Người Việt Xấu Xí” trong mắt thế giới thì không còn gì cần bàn cãi thêm nữa! Khốn nỗi! Cái thứ “Người Việt Xấu Xí” không hề có trước 1975 – sự thật cũng không thể chối bỏ!

Tại sao như vậy?

Thưa rằng, tất cả do nền tảng “Kinh tế – Chính trị” do người CSVN tạo ra.

Không cần đề cập quá nhiều vào thời “mông muội” của Lê Duẩn với phát ngôn: “Tôi hỏi thì nói không có tiền. Kìa, không có thì in ra! In ra! Không sợ lạm phát! Tư bản đế quốc in tiền mới lạm phát chứ ta, chuyên chính vô sản thì sao lại lạm phát mà sợ?” – trích Đèn Cù của Trần Đĩnh.

Hãy nói về “CS hiện đại”, trong khi không chịu công nhận “kinh tế phi thị trường”, người CSVN lại biến tướng “nền kinh tế của họ” thành “KTTT định hướng XHCN” để lươn lẹo với thế giới nhằm đạt được những lợi ích nhất thời, trong bối cảnh toàn cầu hóa.

Hiện nay người CSVN đang trả giá, qua việc Hoa Kỳ đánh thuế hơn 450% thép Việt Nam. Hậu quả này cũng bởi tính dối trá” và “lươn lẹo” gây ra. Chắc chắn, “sự trả giá” không dừng lại như vậy.

Kinh tế quyết định Chính trị và Chính trị tác động trở lại Kinh tế – Đó là “hằng số” Triết Học không bàn cãi.

Bên cạnh đó, bộ máy nhân sự của BCHTƯĐCSVN cũng như Bộ Chính trị và cả nội các Chính phủ – ngay đó cho thấy “người Bắc” chiếm số đông. Vì vậy, “bộ mặt người Bắc đáng ghét” chỉ là “Hình Thức” mà “Nội Dung” phải gọi chính xác là “bộ mặt người CSVN”. Điều này hoàn toàn đúng theo cặp phạm trù Triết Học “Hình Thức – Nội Dung” mà ngay cả người CSVN lẽ ra phải “nằm lòng” hơn ai hết!

Thử hỏi, còn mấy người Việt Nam không nhận ra sự ganh ghét giữa “người Cộng Sản Bắc Kỳ” với “người Cộng Sản Nam Kỳ” trên “địa hạt” này?

Chẳng lẽ 300 bộ áo dài của bà Nguyễn Thị Kim Ngân không phản ánh “hai dân tộc CS” đang đấu đá lẫn nhau trước thềm đại hội đảng sắp tới? Và còn vô vàn biểu hiện khác.

Kết

Phải nói cho chính xác, “người Bắc” không đáng ghét, chỉ có người CSVN” – dù là “Cộng Sản Bắc Kỳ” hay “Cộng Sản Nam Kỳ” – rất đáng căm ghét và rất đáng khinh bỉ trong mắt người Việt Nam trong và ngoài nước cũng như cả thế giới văn minh.

Người CSVN – dù là “Cộng Sản Bắc Kỳ” hay Cộng Sản Nam Kỳ” -phải giật mình cay đắng trước tình trạng kỳ thị “Bắc – Nam” vô cùng trầm trọng và âm ỉ suốt hàng chục năm qua, bằng lương tri và lương tâm còn sót lại.

Người CSVN – dù là “Cộng Sản Bắc Kỳ” hay Cộng Sản Nam Kỳ” – phải chịu trách nhiệm toàn bộ và liên tục trước dân tộc Việt Nam, ít nhất suốt 44 năm qua kể từ ngày, họ gọi là “giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước” (!)

_________________

Nguyễn Ngọc Già

[1] https://vietnamnet.vn/…/nhuc-nhoi-chuyen-ki-thi-vung-mien-1…

[2] https://nguoinamky.com/…/cam-nang-ung-xu-cho-nguoi-bac-khi-…

[3] https://laodong.vn/…/tiep-vu-tay-chay-lao-dong-thanh-hoa-ng…

About this website

 

RFA.ORG
Nguyễn Phú Trọng phát ngôn: “Tổng Bí thư phải là người miền Bắc, phải là người có lý luận! ” khi nội bộ người CS tranh giành quyền bính vào năm 2015. Nguyễn Thiện Nhân – vào năm 2018 – thuyết phục người dân mất đất tại Thủ Thiêm: “…

DU HỌC SINH: “ĐI ĐI, ĐỪNG VỀ!”

Ngày 1 tháng 4 năm 2016, tại nghị trường Quốc hội khi nói về vấn đề người Việt muốn ra hải ngoại sống:

Đại biểu Quốc hội Trương Trọng Nghĩa đã phát biểu:

“Tại sao trí thức giỏi không về nước làm việc, doanh nhân giỏi muốn bỏ nước ra đi?

Tại sao cán bộ về hưu hay đương chức tìm cách cho mình hay con cháu mình ra định cư ở nước ngoài?”.

“Không phải vì đất nước nghèo mà vì họ cảm thấy không vui, không an toàn về pháp lý, các quyền tự do dân chủ không được đầy đủ và lo sợ đất nước bị lệ thuộc. 

Điều này ai cũng thấy cũng biết!”.

DU HỌC SINH: “ĐI ĐI, ĐỪNG VỀ!”

Đây là những tâm sự thật của một bạn du học sinh Mỹ vừa về Việt Nam trong đợt hè 2018. 
Tôi quyết định giấu tên người chia sẻ câu chuyện này.

Góc nhìn Việt Nam: ‘Đi Mỹ được rồi, về làm gì?

Tôi năm nay 21 tuổi, đang du học tại Mỹ. Kết thúc 4 năm Đại học, tôi muốn về Việt Nam. Nhưng ai cũng ngăn cản: ‘Đi đi, đừng về!’

Bố mẹ tôi làm trong ngành y. Hai người bắt đầu nói về chuyện du học và định cư tại Mỹ khi tôi mới học 11. Mẹ thường hay kể công việc hằng ngày tại bệnh viện, để tôi hiểu lời hối thúc ‘đừng về Việt Nam’ bắt nguồn từ 20 năm sống trong bức xúc của mẹ: ‘Bệnh viện của mẹ có một bác giám đốc lên chức từ những năm 80. 
Kể từ đó, bác đã cho không biết bao nhiêu họ hàng từ Bắc, Trung vào làm hộ lý, điều dưỡng, kỹ thuật viên,…

Với ‘quyền lực mềm’ của giám đốc, bác chỉ nói một tiếng, có anh trưởng khoa nào không dám nhận người? Toàn con ông cháu cha. 
Còn những sinh viên chính quy, nắm tấm bằng Đại học, phải trầy trật khổ sở để được bước chân vào cổng viện.

Không chỉ ở đây, mà bất cứ nơi đâu tại Việt Nam này cũng có ‘quyền lực mềm’ giống thế hoặc hơn thế. Nhiễu nhương lắm. Hách dịch lắm. Về làm gì hả con?’

Khi không thuyết phục được tôi, ba mẹ viện đến dì. Dì bảo: ‘Dì hiểu là con muốn về Việt Nam để cống hiến. Nhưng, ở nơi này, tài năng của con không có cơ hội phát triển. Tìm cách định cư đi. Khi đã có kinh tế, con muốn làm gì cho quê hương mà chẳng được!’ Không chỉ bố mẹ, dì, mà các bác đang sống ở Mỹ đều đồng ý với quan điểm ấy.

Lăng kính Mỹ: ‘Lý do nào để quay về quê hương?’

Trong vòng tròn bạn bè của tôi, chỉ ra ai không muốn về Việt Nam thì rất dễ. Còn tìm người quyết tâm trở lại thì thật khó khăn. Nhiều bạn lưỡng lự, không ai dám chắc chắn hai chữ: ‘Sẽ về!’

Tôi có một cô bạn thân đang học ngành Công nghệ thực phẩm. Cô bảo: ‘Ngành mình học, về nước không xài được. 
Còn đường ở Canada thì rộng mở. Mình không muốn trở về để chật vật kiếm một chỗ làm sau 4 năm vất vả!’

Một người bạn khác chia sẻ: ‘Từ lúc quyết tâm theo đuổi sự nghiệp sản xuất âm nhạc, mình đã biết.

Tại Việt Nam, mình sẽ không làm được.’ Một chị theo học kinh tế thì bảo: ‘Đơn giản chị không muốn!’ Chị đang đi thực tập rất nhiều nơi, kiếm tìm một chỗ tài trợ visa cho mình.

Anh bạn học kỹ sư hóa, vừa apply thạc sĩ thành công nói với tôi: “Anh thích nghiên cứu khoa học, Việt Nam sao có đất cho anh?

Về ư? Anh không thể.” Những thằng Mỹ thì hỏi thẳng vào mặt tôi: ‘Tụi mày từ Việt Nam đến đây học, thụ hưởng văn hóa của tụi tao, thụ hưởng cả những đồng tiền bố mẹ tao còng lưng đóng thuế. Học xong mày phủi tay quay về nước, thế thì có công bằng với tụi tao hay không?’

Giữa dòng ý kiến ‘Đi đi, đừng về!’ dữ dằn như thác lũ đẩy tôi lùi lại, tôi nhìn về quê hương, cố gắng tìm một lý do cho mình quay lại. Nhưng tìm hoài mà không thấy.

Chưa bao giờ sách giáo khoa nói về những cái cúi đầu của chúng tôi trên đất Mỹ, vì nỗi tự ti quê hương thua kém hơn, mà chỉ bảo: ‘Nước ta rừng vàng biển bạc.’ 

Chưa bao giờ chúng tôi được dạy về ‘trách nhiệm công dân’. Chúng tôi chỉ học ganh đua điểm số, chứ không học cách cùng nắm tay nhau mà đi xây dựng đất nước. 

Chưa bao giờ bố mẹ nói tôi phải có trách nhiệm với Việt Nam, mà chỉ nói: ‘Đừng về để dẫm vào đường cụt. 

Trên mảnh đất này, người tài không có cơ hội. Vì tương lai của con, hãy đi đi!” Việt Nam ơi, người có cho tôi một lý do để trở về?’

________________
Tâm sự của một du học sinh Mỹ trong dịp hè về thăm Việt Nam
Fb :Hoang Hung

Image may contain: airplane and text

Đâu chỉ báo chí là công cụ cho đế chế Vin,..,  mà côn đồ, CA, VKS, Toà án cũng là công cụ của BOT bẩn…

Đâu chỉ báo chí là công cụ cho đế chế Vin,.., 
mà côn đồ, CA, VKS, Toà án cũng là công cụ của BOT bẩn…

Húc gẫy thanh chắn BOT bẩn, giá khoảng 1 triệu đồng thì Toà xử 18 tháng tù
Sai phạm liên quan 17.000 tỷ của em ông Phạm Công Danh ngân hàng Xây dựng thì toà tha bổng.

Vụ phá họai 500 căn nhà, nhiều tài sản giá mấy trăm tỷ đồng của dân VR Lộc Hưng trước Tết; phá nhà, đập chùa, đào mồ mả của dân Thủ Thiêm… khiếu kiện 20 năm, mất bản đồ quy hoạch Thủ Thiêm ( định giá có thể tỷ đô) thì Toà không xử?….

RFA : Tài xế Vũ Ngọc Hoàng, người phản đối Trạm BOT An Sương vì thu phí quá thời hạn, bị Tòa án Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh tuyên 18 tháng tù với cáo buộc ‘cố ý làm hư hỏng tài sản’.

Mạng báo Người Lao động loan tin ngày 15 tháng 7 như vừa nêu theo đó cáo trạng cho biết tài xế Văn Ngọc Hoàng, tài xề cho một công ty tư nhân ở Quận 9, thành phố Hồ Chí Minh. Vào tối ngày 5 tháng 3 vừa qua, tài xế Văn Ngọc Hoàng lái xe container từ Khu Công Nghiệp Vĩnh Lộc hướng ra Quốc lộ 1 A; khi xe đến trạm thu phí BOT An Sương, tài xế Hoàng không mua vé thu phí và cho xe tông thẳng vào thanh chắn kiểm soát vé. Sau đó tài xế Hoàng lái xe về lại công ty.

Đại diện Trạm thu phí BOT An Sương đã đến công ty của tài xế Vũ Ngọc Hoàng báo cáo sự việc, và công an áp dụng biện pháp tạm giữ đối với tài xế Hoàng từ ngày 15/5/2019.

Trạm Thu phí BOT An Sương bị giới tài xế và người dân phản đối mạnh mẽ từ đầu năm nay vì cho rằng chủ đầu tư làm thêm một số hạng mục để thu phí nhưng trong thực tế tài xế và người dân không sử dụng.

Hồi năm 2017, Thanh tra Chính phủ sau khi thanh tra dự án BOT An Sương, An Lạc đã chỉ ra các sai phạm như, Bộ GTVT phê duyệt tăng sai tổng mức đầu tư (chi phí dự phòng) gần 17,7 tỷ đồng.

Kết luận của Thanh tra chính phủ còn cho thấy Bộ GTVT và chủ đầu tư IDICO đã tính toán phương án hoàn vốn không hợp lý dẫn đến kéo dài thời gian thu phí hoàn vốn không đúng quy định. Ngoài ra, vốn chủ sở hữu thực tế đầu tư vào Dự án Cải tạo, nâng cấp Quốc lộ 1A, đoạn An Sương – An Lạc chỉ hơn 194,5 tỷ đồng, tương đương 25,76% tổng mức đầu tư dự án, không đủ tỷ lệ 30% theo quy định của hợp đồng vốn chủ sở hữu phải đạt,vi phạm quy định của Chính phủ về ban hành Quy chế đầu tư theo hình thức hợp đồng BOT áp dụng cho đầu tư trong nước.

Hiện nay có một tài xế tham gia phản đối các trạm thu phí BOT bị cho là đặt sai vị trí cũng như thu phí quá mức là ông Hà Văn Nam, 38 tuổi. Ông này bị bắt từ ngày 5/3 và đến nay vẫn chưa được đưa ra xét xử.

Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an huyện Quế Võ (Bắc Ninh) đã ra thông báo về việc bắt giữ ông Hà Văn Nam để điều tra về hành vi “Gây rối trật tự công cộng” tại trạm thu phí BOT Phả Lại trên tuyến Quốc lộ 18 đoạn qua huyện Quế Võ.

Image may contain: outdoor

Cựu hiệu trưởng dâm ô với nhiều nam sinh ở Phú Thọ được tại ngoại

Trí thức Việt Nam
Sau 6 tháng bị tạm giam, bị can Đinh Bằng My được tại ngoại. Trong vụ án, Đinh Bằng My có dấu hiệu của tội Giao cấu hoặc thực hiện hành vi quan hệ tình dục khác với người từ đủ 13 tuổi đến dưới 16 tuổi nhưng lại chỉ bị truy tố tội Dâm ô với người dưới 16 tuổi. Hơn nữa, ông My lại gây án với hàng chục nam sinh. Do đó, việc cho ông My tại ngoại liệu có đúng luật?

ĐẠI BIỂU LÀ BIỂU QUYẾT ĐẠI

ĐẠI BIỂU LÀ BIỂU QUYẾT ĐẠI

“Quốc hội tức là dân, dân quyết sai thì dân chịu, chứ kỷ luật ai?”, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng-năm 2014.

“Chưa có tượng đài là thiệt thòi cho chúng tôi”-Cầm Ngọc Minh, chủ tịch UBND tỉnh Sơn La.

“Con lãnh đạo làm lãnh đạo là hạnh phúc của dân tộc”- Nguyễn Thị Quyết Tâm, Chủ tịch HĐND Tp HCM.

“Nếu chúng ta sai, chúng ta nhận lỗi trước dân. Nếu dân sai thì dân phải chịu trách nhiệm trước pháp luật”-Bộ trưởng Mai Tiến Dũng, Chủ nhiệm Văn phòng chính phủ.

Quan to còn đanh thép như thế thì chị LON với chị LU cũng có đã đáng gì mà phải cười.

RFA.ORG
Nhưng thú vị nhất là cho dù có cả một lịch sử phát ngôn ngô nghê của các vị nhưng chúng ta cứ chờ mà xem, không biết chừng chỉ trong nay mai lại tiếp tục có những phát ngôn ngô nghê hơn nữa, “vươn lên tầm cao mới”.

VIỆT NAM HAI LẦN ĐẢ TRÍ THỨC

9 hrs

Image may contain: one or more people and outdoor

Tâm Trần

VIỆT NAM HAI LẦN ĐẢ TRÍ THỨC

Giới trí thức Việt Nam có hai phen thất điên bát đảo.

LẦN THỨ NHẤT LÀ VỤ “NHÂN VĂN GIAI PHẨM”.

Vụ này nhiều người nghe nói rồi. Tôi chỉ tóm tắt vài dòng cho cánh trẻ hiểu qua.

Hồi những năm 50 của thế kỷ 20, có nhiều nhóm trí thức Việt Nam đòi tự do dân chủ cho văn hóa văn nghệ. Họ lên tiếng đòi tách văn nghệ ra khỏi sự lãnh đạo của Đảng.

Tạp chí NHÂN VĂN và tạp chí GIAI PHẨM MÙA THU là hai cơ quan ngôn luận của nhóm này nên mới có tên là vụ án Nhân Văn Giai Phẩm.

Ngày đó báo chí vẫn được tự do, không phải theo chỉ đạo của chính quyền.

Theo những người biết việc kể lại và sách sử viết, Tố Hữu kết hợp với Hoàng Văn Hoan đã ra sức bắt bớ và đánh đập phong trào này theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng.

Thực ra cây “đả cẩu bổng” mà hai người này sử dụng vốn do được trao bởi những người khác. Cao nhất là cố vấn TQ.

Trước tiên, hai tạp chí bị đình bản. Cụ Hồ ký sắc lệnh cấm tự do thành lập và in ấn báo chí năm 1958.

Tiếp theo là các hội nghị đấu tố để đánh nhóm NHÂN VĂN.

Đánh bằng bút thì có hội thảo ở ấp Thái Hà.

Cánh Nguyễn Đình Thi, Hoài Thành ghi điểm cao ngất trước mặt Tố Hữu vì cả hai đã ra sức tố cáo nhóm Nhân Văn một cách dữ dội.

Sau này cả hai đều được Tố Hữu tin dùng và nắm quyền cao chức trọng trong văn nghệ.

Trên giảng đường, Nguyễn Lân nhận lệnh đánh Trần Đức Thảo, Hoàng Tụy, Trương Tửu, Lê Văn Thiêm.

Hàng ngũ NHÂN VĂN tan rã và mất đoàn kết.

Tô Hoài trốn vào viện nằm. Nguyễn Tuân viết kiểm thảo nhận mình là bạc nhược suy đồi, rằng: VANG BÓNG MỘT THỜI là một tập sách độc hại, ủy mị và tiểu tư sản.

Chế Lan Viên cũng thế, tự vả vào mặt mình và phê phán tập ĐIÊU TÀN của mình một cách rất dã man.

Nguyên Hồng, Hữu Loan bỏ về quê thồ đá, làm ruộng và chăn vịt. Sống trong cơ hàn và ghẻ lạnh, bản thân họ và gia đình họ phải trả cái giá rất đắt.

Những người liên quan vụ án NHÂN VĂN có đến vài ngàn.

Tội lớn thì tù chung thân (Nguyễn Hữu Đang) tội nhỏ thì cách chức, viết kiểm điểm, đuổi về quê, treo bút.

Quang Dũng đang là một công tử tài hoa phong độ, đậm chất giai Hà thành, đột nhiên phải về Ba Vì chăn bò. Ông Xuân Sách mới có thơ rằng:

Tây Tiến xa rồi Quang Dũng ơi!
Về làm xiếc khỉ với đời thôi.
Nhà đồi một nóc chênh vênh lắm!
Thôi biết làm sao, hãy hỏi trời.

Mây đầu ô trắng, Ba Vì xanh.
Áo bào thay chiếu anh về đất.
Sông Mã gầm lên khúc độc hành.

Nhiều người bị truy bức dữ dội quá đã mắc chứng thần kinh phân liệt (Trần Dần, Nguyễn Hữu Đang).

Văn Cao, Phùng Quán bị treo bút gần hơn hai thập kỷ.

CUỘC ĐÁNH VĂN NGHỆ SỸ LẦN THỨ HAI THÌ ÍT NGƯỜI BIẾT HƠN.

Đó là những năm 80, chiến tranh đã kết thúc nhưng lòng người tản tác vì đói rét và bí bách.

Diễn biến của đợt đánh văn nghệ này có nhiều điểm khá thú vị.

Nhiều trí thức nhận ra, họ hy sinh cả tuổi thanh xuân để đi theo Đảng và cách mạng, cuối cùng cuộc sống chẳng cải thiện lên tẹo nào. Thậm chí còn đói hơn cả thời còn đánh nhau.

Không khí chán nản và nghi ngờ bao trùm lên tất cả. Lối quản lý tập trung quan liêu bao cấp làm cho cả nước lâm vào nạn đói trầm trọng.

Giáo sư Văn Như Cương đói quá, giống bao trí thức khác, ông phải ngăn căn hộ chung cư nhỏ bé của mình ra để nuôi lợn, tăng thu nhập. Quản lý đến hỏi, ông nói:

– “Sự thật là giống lợn đang nuôi Văn Như Cương. Không phải Văn Như Cương nuôi lợn nhé!”

Ban đầu, Văn nghệ sỹ đã thỏa sức vung bút, dưới sự cổ vũ của Nguyễn Văn Linh, Tổng bí thư. Ông Linh cho phép nghệ sỹ nói thẳng, nói thật tất cả mọi tâm sự.

Nhiều người ban đầu rụt rè, sau đó họ nói hăng quá đến nỗi chập điện, cháy cả hai cái micro!

Dương Thu Hương vừa nói vừa khóc. Nguyễn Đăng Mạnh bảo:

– “Trí thức Việt bị giam hãm lâu quá. Nay muốn nói thẳng thì cũng phải từ từ. Như con chim trong lồng lâu ngày quên cả mình biết bay. Muốn bay trở lại cũng phải có thời gian”.

Nhưng cũng chẳng mất nhiều thời gian để học cách hưởng thụ tự do như ông Mạnh nghĩ.

Phạm Tiến Duật nổ phát súng đầu bằng bài MÀU TRẮNG KHĂN TANG.

Đại ý nói về sự đau thương và vô nghĩa của chiến tranh Nam Bắc mà người ta quen mồm gọi là kháng chiến chống Mỹ?

Báo Văn Nghệ, Nguyên Ngọc cho đăng truyện ngắn CÁI ĐÊM HÔM ẤY ĐÊM GÌ? của Phùng Gia Lộc kể về chính quyền Thanh Hóa đưa người về thu thuế của dân.

Đó là một câu chuyện có thật. Sự độc ác và tàn nhẫn của cán bộ cộng sản Thanh Hóa được mô tả rõ đến nỗi ai đọc cũng chảy nước mắt. Nguyên Ngọc bảo anh em:

– “Cho đăng ngay đi. Tội đâu tôi chịu”.

Phùng Gia Lộc sau đó bị cán bộ Thanh Hóa truy sát rất gắt gao.

Trần Văn Thủy, đạo diễn phim tài liệu, nhà văn có tâm hồn và bản lĩnh lớn, đã được Nguyễn Văn Linh minh oan.

Trước đó, hai cuốn phim HÀ NỘI TRONG MẮT AI và CHUYỆN TỬ TẾ của ông đã bị cho là bôi nhọ chế độ.

Trần Văn Thủy có nguy cơ xộ khám. Nhờ có ông Đồng và ông Linh, hai phim đó được công diễn.

Nhiều nước thấy hay nên mua bản quyền.

Bộ văn hóa thông tin của ta thu về hơn 60 triệu USD, trong khi tác giả của nó vẫn bị theo dõi và nghi ngờ là phản động.

Hoàng Cầm viết tập thơ VỀ KINH BẮC trong đó nổi tiếng với bộ ba CÂY, LÁ, QUẢ.

Đó là cây tam cúc, quả vườn ổi, và lá diêu bông.

Hàm ý trách Đảng nói dối. Hứa hẹn đủ thứ mà chẳng làm được điều gì!

Nhưng chính Nguyễn Văn Linh sau đó đã giật mình. Ông nhận ra cởi trói văn nghệ có thể gây nên sự suy sụp của chế độ.

Ông quan sát hệ thống XHCN ở Đông Âu đang vỡ dần từng ngày, thậm chí từng giờ từng phút. Ông Linh hoảng quá, quay ra chỉnh đốn lại văn nghệ sỹ.

Trước hết, bắt Phạm Tiến Duật.

Cái tin ấy thật kinh hoàng. Vì ai cũng nghĩ việc thay thế Nguyễn Đình Thi của Phạm Tiến Duật chỉ còn là vấn đề thời gian.

Nên nhớ, Phạm Tiến Duật khéo ăn nói, nên khi ấy đã nổi như cồn. Nhà thơ quân nhân ấy đã đạt nhiều giải cao với LÁ ĐỎ, TIỂU ĐỘI XE KHÔNG KÍNH.

Nếu không có sự kiện viết bài MÀU TRẮNG KHĂN TANG thì tương lai của ông hẳn lên như diều. Rất có thể còn lên đến Ủy viên Trung ương, kế chân Tố Hữu!

Tiếp theo, Văn Cao bị tóm lần hai vì viết bài MÙA XUÂN ĐẦU TIÊN trong đó có nói câu:

“Từ đây người biết quê người, từ nay người biết yêu người.”

Vậy là chỉ một đời người nghệ sỹ đã vấp phải hai lần bị đánh đấm hội đồng.

“Tường cao rút ngược dây oan, dẫu là đá cũng nát gan lọ người!”

Văn Cao đang viết bản kiểm điểm thì bên ngoài, người ta hát bài TIẾN QUÂN CA của ông để chào cờ. Thật là trò chơi đắng lòng chỉ có ở Việt Nam.

Văn Cao tâm sự:

– “Khổ quá! Nhà thiếu ăn. Vợ bụng bầu sắp đẻ. Mình thì cứ viêm phổi. Ho mãi. Nhưng bên trong thôi thúc phải viết. Phải viết cái gì đó. Nhiều đêm chơi đàn khuya. Con quấy khóc. Vợ kêu réo ầm ầm. Mình thật không biết làm sao?”

Trung Tướng Trần Độ bị liệt vào hàng ngũ phản cách mạng. Trước đó chính ông là người bắc cầu cho NVL đối thoại với anh chị em nghệ sỹ.

Hoàng Cầm lại bị tóm lần thứ hai. Khi viết kiểm điểm, Hoàng Cầm thú nhận LÁ DIÊU BÔNG là bài thơ phản động.

Người chị ở trong đó chính là ám chỉ Đảng. Người em chính là giới văn nghệ sỹ.

Đảng hứa rằng đứa nào tìm được Lá Diêu Bông thì sẽ được yêu chị. Đứa em ngốc nghếch đi tìm hoài mà không hiểu rằng trên đời làm đếch gì có Lá Diêu Bông.

Vấn đề trở nên căng thẳng hơn khi người ta phát hiện ra tập bản thảo thơ VỀ KINH BẮC ấy được Văn Cao và Bùi Xuân Phái vẽ tranh minh họa.

Mà cả ông Xuân Phái và ông Văn Cao thì đều đã bị nằm trong tầm ngắm của an ninh, mật vụ.

Tình hình càng nghiêm trọng và khó thở thêm cho Hoàng Cầm khi tập bản thảo đó được đưa sang Pháp qua đường Đại sứ quán.

Đến tay nhạc sỹ Phạm Duy, ông ta cho phổ thành nhạc bài LÁ DIÊU BÔNG.

Người hiện đang giữ bộ bản thảo đó lại là đệ tử của sư thầy Làng Mai – Thích Nhất Hạnh.

Cả Thích Nhất Hạnh, Phạm Duy lúc đó đều bị chính quyền Việt Nam liệt vào diện phản động lưu vong cực kỳ nguy hiểm.

Đúng là chuyện khôi hài đầy nước mắt, Văn Cao và Hoàng Cầm bị đánh hai lần trong hai đợt chỉnh huấn.

Có lẽ trên thế giới cũng hiếm ai trúng liên tiếp hai đòn chí mạng trong một đời cầm bút như hai ông này.

Sau hai đợt đả trí thức này, người cầm bút Việt Nam trở nên yếu đuối và sợ hãi.

Họ né tránh sự thật, bàn chuyện bóng đá, bóng bàn, ngâm VINH – PHONG – HOA – TUYẾT – NGUYỆT giải khuây.

Nhân dân đau khổ bao quanh nhưng họ chẳng nhìn thấy.

Thơ xuôi tay như nước chảy xuôi dòng. Giáo dục Việt Nam theo đó, cũng tổn thất nặng nề./-

ĐỖ CAO SANG

Nghề đánh ghen xuyên Việt giá trọn gói!!!

Nghề đánh ghen xuyên Việt giá trọn gói!!!

Đánh ghen ngày nay không chỉ gói gọn trong phạm vi chồng vợ, “bên thứ ba”, mà nó trở thành một “cái nghề” có thể dùng tiền để thỏa mãn đích đến. Khi thù hận lên tới đỉnh điểm, người ta có thể bất chấp danh dự, phẩm giá, tiền tài, thậm chí cả sự nghiệp…

Ở cái tuổi 56, bà Lê Thị M. (Q. Phú Nhuận, TP. Hồ Chí Minh) đã hết ngưỡng mặn mòi, nhan sắc “xuống cấp” và mới đây đã nhận quyết định nghỉ hưu. Chồng bà M. cùng tuổi, đang giữ chức Phó Tổng giám đốc một công ty kinh doanh nội thất có trụ sở tại TP. Hồ Chí Minh. Công việc của chồng đòi hỏi phải đi công tác thường xuyên.

Đầu năm nay, công ty mở thêm chi nhánh tại Hà Nội nên chồng bà M. được phân công phụ trách. Mỗi tháng, ông chỉ về thăm nhà một lần. Bà M. thỉnh thoảng có ra Hà Nội, nhưng từ ngày con gái sinh em bé, bà M. bận bịu tối ngày với bỉm sữa nên chểnh mảng hẳn việc quan tâm đến chồng.

Những trận đánh ghen ngày một kinh hoàng và để lại hệ lụy khôn lường.

Một ngày, Nguyễn Thị Ánh V., con gái của bà M. tình cờ lướt Facebook và phát hiện ra bố có một tấm ảnh chụp chung với một cô em rất xinh. Tuy tấm ảnh chỉ thể hiện cuộc đi ăn với mọi người, nhưng quan sát bàn tay của ông bố đặt vào vùng eo của em kia khiến cô con gái hoài nghi.

Vào trang facebook cá nhân của cô kia xem cũng chỉ có vài thông tin thể hiện cô sống tại Hà Nội và làm việc trong công ty do bố mình phụ trách, Ánh V. càng có thêm niềm tin về mối quan hệ không bình thường giữa hai người.

Ánh V. âm thầm theo dõi và nhờ người bạn thân ở Hà Nội tìm hiểu nội tình. Chứng cứ được củng cố bằng đoạn clip quay cảnh bố và cô gái nắm tay nhau đi siêu thị, sau đó cùng về căn hộ của cô gái đang ở. Ánh V. rất sốc và suy sụp, cô đưa chuyện bố ngoại tình ra nói với mẹ. Bà M. choáng váng, suýt ngất xỉu.

Bà muốn ra Hà Nội ngay để vạch mặt đôi “mèo mả gà đồng” kia nhưng bị con cái ngăn lại. Mẹ con ngồi bàn bạc, đưa ra phương án đánh ghen hiệu quả nhất. Theo phân tích thì một mình bà M. không thể làm gì được người ta, có bắt tại trận cùng lắm là chửi bới la hét, như vậy không hiệu quả.

Bà M. quyết định thuê tổ đánh ghen “chuyên nghiệp” từ TP. Hồ Chí Minh bay ra. Dịch vụ đánh ghen núp bóng dưới danh nghĩa công ty bảo vệ. Giá đánh ghen là 70 triệu, bao gồm chi phí đi lại, theo dõi, bắt quả tang và… đánh ghen. Hình thức là chửi bới, lăng mạ, quay clip tại nơi bắt gặp. Bà M. thấy như vậy chưa “chua chát” cho lắm nên yêu cầu hành động nặng tay hơn. Bên này lấy thêm 30 triệu nữa cho dịch vụ lột đồ, kéo ra đường làm nhục.

Tuy nhiên, tất cả các hình thức đó bà M. đều phải có mặt chứng kiến và đóng vai trò chủ mưu, bởi vì bà M. là vợ chính danh, đi đánh ghen là lẽ đương nhiên. Hợp đồng được ký dưới dạng dịch vụ bảo vệ, các câu từ, lời lẽ trong hợp đồng không được dùng từ đánh ghen thuê mà là bảo vệ, hỗ trợ thân chủ xử lý các mối quan hệ xã hội.

Bà M. đồng ý, chi trước 50%, số còn lại khi nào làm xong sẽ thanh toán đầy đủ. Đội quân đánh ghen thuê do bà M. dẫn đầu từ TP. Hồ Chí Minh ra Hà Nội gồm 5 người (2 trai, 3 gái). Vào hai ngày cuối tuần, chồng bà M. nghỉ làm nên có thời gian du hí với bồ. Buổi trưa, khi cả hai đang “mặn nồng” tại một khách sạn ở ngoại ô Hà Nội, đội đánh ghen đạp cửa xông vào bắt tại trận.

Quảng cáo đánh ghen thuê trên một trang facebook.

Như kịch bản đã thỏa thuận trong hợp đồng, đội đánh ghen nhào vào kéo giật cô gái xuống giường. Bà M. cũng sừng sổ nhảy bổ tới túm tóc ông chồng kèm theo những lời chửi bới thậm tệ. Cô bồ bị bà M. cùng hai người phụ nữ trong đội đánh ghen kéo ra đường, lăng mạ giữa thanh thiên trước hàng trăm cặp mắt của thiên hạ.

Mặc cho cô gái khóc lóc van xin, bà M. chỉ đạo xé áo xé quần và xúc xiểm bằng những ngôn từ không có trong từ điển tiếng Việt. Sự việc chỉ dừng lại khi công an có mặt giải tán đám đông, mời tất cả về trụ sở. Bà M. bị phạt hành chính vì gây rối trật tự công cộng.

Sau vụ đánh ghen kinh hoàng, ông chồng ê chề, bị Ban giám đốc họp kiểm điểm, bị nhân viên công ty nhìn với cặp mắt coi thường. Ông bị điều chuyển trở lại TP. Hồ Chí Minh. Quá nhục nhã, ông chồng bà M. đòi chia tay và tuyên bố sẽ không thèm nhìn mặt bà M. nữa. Bà M. đồng ý vì cả hai đều đã cạn tình cạn nghĩa.

Đảm bảo không đổ máu

Dịch vụ đánh ghen thuê được quảng cáo công khai, rầm rộ trên mạng xã hội. Bất cứ ai có nhu cầu đều được tư vấn tận tình, chi tiết, ở nhiều mức giá khác nhau tùy vào từng trường hợp, hoàn cảnh cụ thể. Chúng tôi liên hệ theo số điện thoại quảng cáo trên facebook của hội “những bà mẹ bỉm sữa” hỏi về việc đánh ghen.

Đầu tiên, chủ nhân số điện thoại hỏi luôn là “muốn đánh ghen ở mức nào?”. Họ đưa ra ba mức: Dằn mặt, cảnh cáo, và… “thân tàn ma dại”. Trong đó, “thân tàn ma dại” là nặng nhất. Ở mức này, người bị đánh ghen sẽ phải sống trong cảnh đau đớn, tủi hổ, không thể làm ăn được gì và có thể phải bỏ xứ mà đi.

Giá cả cho mức này cũng rất chát, đó là 100 triệu trọn gói. Khi nào tiền trao, thì người kia sẽ “thân tàn ma dại” ngay. Về hậu quả để lại, bao gồm trách nhiệm xã hội, trách nhiệm pháp luật thì bên đánh ghen thuê sẽ chịu toàn bộ. Chúng tôi thắc mắc, nếu mua gói “thân tàn ma dại” thì có gây tổn thương về thân thể của cô gái không? Chị chủ trả lời ngay: “Đảm bảo không đổ máu”.

Nếu thân chủ muốn đánh ghen kiểu dằn mặt cũng được, giá “hữu nghị” là 30 triệu. Hình thức này thì chỉ ở mức gọi điện dằn mặt, hù dọa dăm ba câu. Sau đó cho người gặp mặt nói chuyện phải trái nhưng sẽ không đi tới cùng mà kết quả đạt được phụ thuộc vào thái độ, nhận thức của cô gái.

Các dịch vụ đánh ghen, ngoài công khai còn có nhóm kín, hoạt động trá hình dưới mác công ty bảo vệ. Với các nhóm đánh ghen này thì mức độ có thể sẽ đi tới cùng một khi thân chủ chịu chung chi.

Theo lời giới thiệu của bà M., chúng tôi tiếp cận một người tên Trần Văn L. (38 tuổi). L. tự giới thiệu là trưởng bộ phận bảo vệ khách hàng của công ty. Khi đề cập tới dịch vụ đánh ghen, L. cho biết, công ty sẽ nhận theo gói và ký hợp đồng đàng hoàng. Thân chủ phải cung cấp tên, số điện thoại, nơi làm việc của chồng, còn cô bồ thì chỉ cần cho xem ảnh để nhận dạng là được. Mức độ đánh ghen tùy thuộc vào gói mà khách hàng mua.

Cũng như các dịch vụ đánh ghen kể trên, tuy nhiên công ty của L. sẽ đánh ghen theo bất cứ yêu cầu nào của khách hàng. Tối đa có thể khiến cô gái “mất tích” khỏi vòng tay của người đàn ông. “Vậy là giết người à?”- Chúng tôi ngạc nhiên hỏi L. cười, phẩy tay: “Ai lại giết người, đi tù như chơi đó. Bọn anh có cách của riêng mình”.

Cuộc trao đổi với nhóm đánh ghen thuê để đi đến ký kết hợp đồng.

Sau buổi nói chuyện, L. chốt hạ hợp đồng ở các mức giá khác nhau, thấp nhất là 70 triệu và cao nhất là 150 triệu. Tuy nhiên, hợp đồng sẽ được trá hình bằng dịch vụ chăm sóc khách hàng. Đặt bút ký hợp đồng sẽ trả trước 70%, xong việc thì thanh toán hết. Để trấn an khách hàng, L. tiết lộ: “Bọn anh làm việc này quen rồi, mỗi tuần xử vài vụ, nhẹ nhàng, êm ấm”.

Vậy còn hệ lụy? L. thành thật trả lời, hậu quả thì thân chủ sẽ phải gánh chịu. Thường thì sau mỗi cuộc đánh ghen, tình cảm vợ chồng sẽ sứt mẻ. Rất nhiều trường hợp chia tay, tan nát hạnh phúc gia đình. Đó là cách lựa chọn của một số bà vợ, có thể vì căm phẫn, tức tối, không chấp nhận việc bị “cắm sừng” nên mới quyết hành xử lớn chuyện.

Tuy nhiên, L. cũng tiết lộ, có những bà vợ tìm tới công ty của L. mua dịch vụ đánh ghen rất khéo léo. Họ không dùng biện pháp mạnh, mà âm thầm tiếp cận cô gái, dùng chiêu “vỏ quýt dày có móng tay nhọn” để cô gái tự động buông tay, tránh xa chồng của mình. Vậy nhưng thực tế thì rất ít trường hợp đánh ghen mà lại “dịu dàng” như vậy.

Tìm hiểu về dịch vụ kỳ quái này, chúng tôi đã không khỏi giật mình khi khách hàng có nhu cầu đánh ghen là đàn ông chiếm con số không hề nhỏ. Mới đây, công ty của L. ký hợp đồng “bảo vệ” với một người đàn ông 50 tuổi (ngụ Q.3, TP. Hồ Chí Minh). Ông này mua gói “cảnh cáo” với yêu cầu dạy cho cô vợ trẻ một bài học nhớ đời, tuyệt đối không được đụng vào tình địch.

Một vị khách khác thì chọn gói cao nhất, tức là muốn anh kia phải biến mất khỏi cuộc đời của cô vợ. “Lòng hận thù trong ông ta quá lớn, tới mức có thể ăn tươi nuốt sống tình địch. Ông ấy hỏi chúng tôi nếu tạt axit vào mặt thì giá bao nhiêu? Chúng tôi trả lời, làm thế thì sẽ đi tù và phải đền một đống tiền. Công ty không nhận hợp đồng này”, anh L. kể.

Hiện nay, các dịch vụ đánh ghen thuê nở rộ nhưng đa phần hoạt động trá hình. Nói đúng hơn, đây chính là những tổ chức xã hội theo kiểu “đâm thuê chém mướn”, chộp giật để kiếm tiền. Hệ lụy của nó để lại là không thể lường hết.

Image may contain: one or more people and people standing
No photo description available.
No photo description available.

LÙI BƯỚC TỪ TỪ

No photo description available.

Đỗ Văn NgàFollow

LÙI BƯỚC TỪ TỪ

Bãi Tư Chính là một đảo ngầm rộng lớn dàn 63 km và rộng 11 km, đã từ lâu thuộc Việt Nam. Năm 1989, tức trước hội nghị Thành Đô, Việt Nam đã cho lắp đặt nhà dàn DK1 và được bảo vệ bởi binh sĩ thuộc Bộ Tư Lệnh Vùng 2 Hải Quân. Sau Hội Nghị Thành Đô, kể từ năm 1992 thì Trung Quốc bắt đầu xí phần trên bãi ngầm giàu tiềm năng dầu khí này. Các cuộc tranh chấp giành giật diễn ra các năm 1992, 1994, 1996 vẫn cứ ở thế giằng co. Những cuộc tranh chấp vào thời kỳ này dân không hay biết vì báo chí Việt Nam không nói và lúc đó không hề có mạng internet nên dân không có nguồn thông tin từ bên ngoài để dân hay biết.

Thế nhưng điều đáng nói là vào cuối tháng 7 năm 2017, Công ty Talisman-Vietnam thuộc công ty mẹ là Repsol Tây Ban Nha đang thăm dò mỏ khí lớn tại lô 136-03 thì bị Trung Quốc gây áp lực phải hủy bỏ hoạt động thăm dò. Đứng trước cuộc tranh chấp này, phía Hà Nội đã quyết định nhượng bộ, nghĩa là cho Talisman-Vietnam rút khỏi vị trí thăm dò, mặc dù Repsol đã đầu tư khoảng 300 triệu USD vào thương vụ này. Tất nhiên mọi thiệt hại phía Việt Nam phải chịu. Trong lần nhượng bộ này, báo chí Việt Nam cũng im thin thít, và dân chỉ biết khi báo chí nước ngoài đăng tin.

Hôm nay, Hải Quân Trung Cộng đang muốn đuổi nốt nhà dàn DK1 và Hải Quân Việt Nam đã đồn trú đã ở đây từ năm 1989. Và khoảng gần 10 ngày nay, sự căng thẳng giữa Hải Quân Trung Cộng và Hải Quân Việt Nam đang diễn ra trên vùng này, chưa biết kết quả ngã ngũ thế nào, nhưng chắc chắn kết quả của chuyện tranh chấp này sẽ không phụ thuộc vào Hải Quân bên nào mạnh, mà nó phụ thuộc vào cái gật đầu giữa 2 người đứng đầu 2 đảng CS “anh em”. Và lịch sử cho thấy, phía CSVN chỉ có thể trụ lại tạm thời rồi lùi bước chứ chưa bao giờ dám kiên quyết đứng hiên ngang với Trung Cộng. Đó là cái giá phải trả cho sự phớt lờ nguyện vọng nhân dân ôm chân Tàu của nhóm Linh – Mười – Anh và Bộ Chính Trị của ĐCSVN từ đó cho đến nay.

Từ lúc ký kết Hội Nghị Thành Đô 1990 cho đến nay, quan điểm nhất quán của chính quyền Hà Nội là đổi lãnh thổ lấy “tình hữu nghị”, điều này không cần phải bàn cãi nữa nó đã rõ ràng rồi. Trong tình thế tranh chấp căng thẳng như thế này, nhưng bà chủ tịch quốc hội lại kéo đàn lâu la thuộc diện sắp cơ cấu vài Bộ Chính Trị khóa 13 sang Bắc Kinh diện kiến Tập Cận Bình thì thử hỏi, ai cần ai trong lúc này? Rõ ràng những lãnh đạo CSVN đang cần sự bảo kê của hoàng đế thiên triều cho ghế quyền lực 5 năm nhiệm kỳ sau, như thế thì liệu chuyện tranh chấp ở Bãi Tư Chính, phía Việt Nam cầm cự được bao lâu? Câu trả lời là nếu lần này cầm cự được thì lần sau, khi đám đang diện kiến Tập hôm nay lên nắm quyền thì bọn họ cũng sẽ cho Hải Quân Việt Nam lùi bước mà thôi, đó là viễn cảnh dễ thấy.

Còn báo chí Việt Nam, đã gần 10 ngày nay họ vẫn im thin thít, vì sao? Vì thực tế, họ biết khó cầm cự lâu và sự nhượng bộ từ phía người đứng đầu ĐCSVN rất có thể sẽ xảy ra nên bắt buộc họ phải giấu. Còn nhớ, năm 1946 ông Hồ Chí Minh kêu gọi toàn dân kháng chiến, ông ta công khai âm mưu của Thực Dân Pháp với toàn dân. Nhưng còn hôm nay thì sao? Hôm nay, trước tình hình chủ quyền bị đe dọa, báo chí lại câm như hến thì cũng cho thấy ý đồ của Bộ Chính Trị ngược lại với ý đồ của ông Hồ Chí Minh trước kia rồi. Điều đó cho thấy thấp thoáng ý đồ của Bộ Chính Trị Việt Nam hiện nay, họ đang có tính đường lùi bước nếu Trung Cộng lấn tới. Sự nỗ lực của hải Quân Việt nam tại Bãi Tư Chính xem ra không khả quan cho lắm.

– Đỗ Ngà –

Hoàng Nguyên Vũ – Giỏi và uy tín để làm gì khi không cứu người ?

samedi 13 juillet 2019

Hoàng Nguyên Vũ – 
Giỏi và uy tín để làm gì KHI KHÔNG CỨU NGƯỜI ?

* * *

Bệnh nhân chết do 4 giờ bị “bỏ mặc” ở Chợ Rẫy: Giỏi và uy tín để làm gì khi mà không cứu người?

Bệnh nhân Nguyễn Thị T (57 tuổi, ngụ Q8, TP.HCM) đã chết sau 4 giờ chuyển vào bệnh viện (BV) Chợ Rẫy để cấp cứu nhưng gần như đã bị bỏ mặc không thăm khám cho đến khi chết. Bệnh nhân này bị tiểu đường mãn tính, chiều ngày 9/7, bà hôn mê nên gia đình đưa vào Chợ Rẫy cấp cứu.

Theo gia đình, suốt 4 tiếng ở phòng cấp cứu, bệnh nhân được bố trí nằm trong phòng cấp cứu nhưng không được các bác sĩ thăm khám. Con trai của bệnh nhân, anh Cường, nhiều lần xin phòng cấp cứu chăm sóc mẹ anh nhưng bị các bác sĩ đuổi ra kèm theo lời gắt của một cô y tá: “Đâu phải một mình mẹ anh bị hôn mê đâu, ở đây biết bao nhiêu người hôn mê” (Báo Tuổi Trẻ đưa tin). Sau đó, bà T ngưng tim, hạ huyết áp rồi qua đời.

Cũng theo anh Cường, sau khi bà T mất, các bác sĩ Chợ Rẫy yêu cầu ký vào tờ giấy biên bản thỏa thuận hai bên, trong đó có nội dung: Bệnh viện không chịu trách nhiệm, đã báo trước với người nhà để nhận xác, nhưng gia đình không đồng ý ký và tự viết giấy tay xin xác mẹ về mai táng.

Cũng trao đổi với báo Tuổi Trẻ, phía BV Chợ Rẫy xác nhận bệnh nhân nhập cấp cứu trong tình trạng tỉnh, tiếp xúc được, dấu hiệu sinh tồn trong giới hạn bình thường và được lưu theo dõi tại khoa cấp cứu. Đến 23h10 ngày 9-7, bệnh nhân hôn mê, ngưng hô hấp tuần hoàn.

Về trách nhiệm, phía Chợ Rẫy cũng xác nhận: “Bác sĩ khám bệnh chưa có nhiều kinh nghiệm xử lý trên bệnh nhân có nhiều bệnh nền, chưa nhận định chính xác tình trạng của người bệnh, chưa tiên lượng được diễn biến có thể xảy ra. Trưởng tua trực cấp cứu theo dõi chưa sát tua trực. Việc phân công, sắp xếp chưa hợp lý để phát hiện và xử trí kịp thời khi người bệnh có diễn biến bất thường.Ngoài ra, một số nhân viên trong tua trực cấp cứu có thái độ phục vụ và giao tiếp chưa tốt với bệnh nhân và thân nhân bệnh nhân” (Báo Tuổi Trẻ đưa).

Chợ Rẫy đã ra quyết định đình chỉ công tác với bác sĩ khám ban đầu và trưởng tua trực cấp cứu cho bệnh nhân T ngày hôm đó. Đồng thời, BV Chợ Rẫy đã xin lỗi gia đình người bệnh về sự việc đau lòng này.

Quá tải hay “bệnh nặng và chết” là bình thường ở Chợ Rẫy?

Tôi đã không ít lần được bạn bè và người thân nhờ cậy xem có thể giúp được gì không, khi họ có người nhà cấp cứu ở Chợ Rẫy.

Việc “nằm chờ” để được cấp cứu, việc thiếu bình ô xy để thở, việc mãi không được thăm khám, không phải là điều chưa từng xảy ra, ít nhất là trong những ca người thân ấy. Nhiều lần tôi gọi nhờ các bác sĩ bạn bè thân với Chợ Rẫy, lưu ý dùm những ca nguy cấp mà người thân đang nhờ ấy. Sau đó, các bệnh nhân cũng được cấp cứu kịp thời.

Một điều áy náy, nên tôi rất ngại phải nhờ: liệu cơ hội sống của bệnh nhân này có làm giảm cơ hội sống của bệnh nhân khác không? Nhưng hầu hết với các bệnh nhân bị tai biến phải đưa đến Chợ Rẫy, nếu ai đó nhờ, tôi chắc chắn bằng mọi cách để giúp họ. Bởi với những bệnh nhân như này, cơ hội sống nhiều khi chỉ đếm bằng giây. Thực lòng, tôi rất cảm ơn những người bạn cũng như các bác sĩ Chợ Rẫy đã khá “kịp thời” nhưng cũng gờn gợn khi nghĩ về những bệnh nhân khác, có thể là một trường hợp xấu số như bà T…

Nếu bạn từng đến Chợ Rẫy, thì bạn đều tin, việc quá tải ở đây là có thật. Luôn luôn quá tải. Đây là bệnh viện tuyến cuối, là nơi tập trung các bác sĩ đầu ngành và cũng là nơi chuyên môn bác sĩ thuộc diện cao nhất, nên các ca nặng từ cả nước, thậm chí khu vực đổ về từng phút; cũng như những ca cấp cứu nặng ở Sài Gòn.

Chúng ta cần hiểu và thông cảm cho các bác sĩ trong tình trạng bệnh viện quá tải; nhưng chúng ta không thể chấp nhận thái độ xem thường tính mạng của người bệnh, như lời cô y tá kia: “Có phải một mình mẹ anh hôn mê sâu đâu?”. Đó là thái độ của một kẻ độc ác, coi rẻ mạng sống của người khác và hành xử thiếu y đức hoàn toàn.

Đúng, bất cứ bác sĩ hay cán bộ y tế nào làm việc ở Chợ Rẫy đều từng giờ chứng kiến các ca quá nặng, chứng kiến việc “hôn mê sâu” như cơm bữa và chứng kiến cái chết là bình thường. Nhưng “bình thường” đến mức bỏ cho chết cũng là “bình thường” thì quả là quá độc ác. Các bệnh nhân khi đến đây là tìm hy vọng sống cuối cùng, lẽ nào bị tước đoạt ngay tại nơi mà họ đang đến cưỡng cầu một sự sống? Vậy người ta đưa bệnh nhân đến Chợ Rẫy để làm gì, dù các bác sĩ ở đó có giỏi đến cỡ nào chăng nữa?

Giỏi và uy tín về chuyên môn liệu để làm gì, khi mà không cứu người?

Trong ngành y, không cứu người là một tội ác, nó gần như là giết người. Thực ra, nếu Chợ Rẫy cảm thấy “đâu chỉ mình người nhà anh hôn mê sâu” thì giới thiệu qua BV khác, ví dụ Đại học Y Dược, hay các bệnh viện giảm tải cho Chợ Rẫy, khi mà bệnh nhân còn trong trạng thái tỉnh.

Tôi hoàn toàn trân trọng các bác sĩ Chợ Rẫy, trân trọng uy tín của BV, hiểu về sự quá tải của BV. Nhưng không bao giờ chấp nhận được việc từ chối cứu người cũng như sự lạnh nhạt, xem cái chết là bình thường, trong suy nghĩ của một số y bác sĩ nơi đây. Ví dụ như ca bệnh của bà T vừa rồi.

Nhưng bạn cũng cần hiểu áp lực của các bác sĩ ở Chợ Rẫy cũng như các bệnh viện tuyến trên. Thực tế thì khi giờ nào cũng quá tải, quá tải quá tải và quá tải đến mức nhìn cái chết là bình thường, ở góc độ xa hơn, lỗi không còn thuộc về họ.

Mà là, nhìn một góc độ khác, nhìn cảnh Chợ Rẫy và hầu hết các BV tuyến trên quá tải; nhìn cảnh nhiều bác sĩ ra trường trầy trật để xin việc làm, tôi lại nghĩ về các tượng đài nghìn tỉ, các khuôn viên nghìn tỉ và rất nhiều thứ nghìn tỉ khác ở cái đất nước này. Giá mà cái nghìn tỉ ấy, những diện tích đất đai bao la ấy được nhường cho việc xây các cơ sở của BV tuyến trên để cứu sống con người thay vì đúc tượng và dành các quỹ đất mênh mông, cả nghìn tỉ cho những người đã chết dù họ có là ai, có phải nên làm hơn không?

HOÀNG NGUYÊN VŨ 13.07.2019

THUYMYRFI.BLOGSPOT.COM

Anh Trần Quốc Cường thất thần vì sự ra đi đột ngột của mẹ – Ảnh: LÊ VÂN Bệnh nhân chết do 4 giờ bị “bỏ mặc” ở Chợ Rẫy: Giỏi v…