“SAU TRẬN MƯA, ĐƯỜNG 250 TỶ VỪA LÀM XONG ĐÃ NỨT RỘNG TOÁC NGOÁC”

“SAU TRẬN MƯA, ĐƯỜNG 250 TỶ VỪA LÀM XONG ĐÃ NỨT RỘNG TOÁC NGOÁC”

Là tiêu đề của bài viết trên báo Tiền Phong hôm 4 tháng Chín, 2019, phản ánh về tình trạng xuống cấp của tuyến đường tránh thị trấn Chư Sê (huyện Chư Sê, Gia Lai).

Theo Tiền Phong, đoạn đường trên có chiều dài hơn 10,8km, kinh phí gần 250 tỉ đồng vừa đưa vào sử dụng thì bị sụt lún nghiêm trọng chỉ sau trận mưa, nhiều nơi nứt toác rộng tới nửa mét, sâu hơn 1 mét.

Tình trạng sụt lún, nứt toác trên đoạn đường trên là rất nghiêm trọng, gây nguy hiểm cho các phương tiện giao thông lưu thông.

Tuy nhiên, hồi đáp lại phản ánh của báo chí, ông Nguyễn Kiều Hưng – Phó Ban quản lý dự án 6 thuộc Bộ GTVT thì cho rằng khu vực đất bị tụt trước kia có thể là đầm nước, ao được bồi lắng nhưng khi khảo sát thì “không phát hiện ra”.

Hiện vẫn chưa có ai đứng ra chịu trách nhiệm về hậu quả nêu trên, cũng không có động thái nào từ phía chính quyền cho thấy họ sẽ điều tra về sự xuống cấp nhanh đến khó tin của tuyến đường này.

Dư luận thì đang đặt ra nhiều nghi vấn về khả năng tham nhũng và công trình bị rút ruột !
Hình: Tiền Phong.

TÙ NHÂN LƯƠNG TÂM NGUYỄN NGỌC ÁNH BỊ NGUY HIỂM TÍNH MẠNG

Trần Bang

TÙ NHÂN LƯƠNG TÂM NGUYỄN NGỌC ÁNH BỊ NGUY HIỂM TÍNH MẠNG.

6/9/2019, Tại tỉnh Bến Tre, cô Dương Thị Châu đi thăm nuôi chồng – TNLT Nguyễn Ngọc Ánh trong trại giam tỉnh.
Anh Ánh đã căn dặn vợ: … rải tro cốt anh Ánh ở 3 nơi, Bình Đại, Bến Tre; ĐHTS Nha Trang; Biển Cửa Lò, Nghệ An nếu lũ ác quỷ dàn dựng vở kịch anh “tự tử” trong trại giam).

Theo em Châu, vợ của Nguyễn Ngọc Ánh, thì Ánh cho biết Ánh đang bị nguy hiểm. Quản giáo ra lệnh cho những “đầu gấu” đánh đập Ánh.

Nhóm đầu gấu này còn đòi giết chết Ánh. Họ nói với nhau trước mặt Ánh rằng : khi nhạc mở to thì giết chết Ánh.
Họ còn thủ sẳn dây dù trong túi. Có thể siết cổ chết Ánh và đổ là anh tự tử trong trại giam. Dây dù này có thể do quản giáo đưa cho vì đây là một vật cấm trong bất kỳ nhà tù nào. Lý do nào sau khi họp kín với quản giáo thì “đầu gấu” có dây dù thủ trong túi?

Bất kỳ tù nhân nào cùng buồng giam nói chuyện hay nhận sự giúp đỡ của Ánh đều bị đánh sưng húp cả mặt, có người còn tự tử chết. Họ đang cô lập Ánh bằng mọi giá để dễ bề bức hại anh.

Ánh vẫn chưa được gặp Luật sư. Mong cộng đồng lên tiếng tránh một cái chết thương tâm và tức tưởi trong đồn công an của một người yêu nước vô tội

FB Lê Bảo Nhi, Nguyen Phu An Duong

Image may contain: 2 people, people smiling, people standing, text and outdoor

Nhờ đồng đội cha tại Mỹ, con trai ở Việt Nam tìm được nơi cha mất 45 năm trước

Van Pham is with Van Hop Pham.
VẾT THƯƠNG CHIẾN TRANH QUỐC-CỘNG SAU 45 NĂM VẪN ĐANG RỈ MÁU!!!

*******

Nhờ đồng đội cha tại Mỹ, con trai ở Việt Nam tìm được nơi cha mất 45 năm trước

Ngọc Lan

WESTMINSTER, California (NV) – Không ít người Việt trong và ngoài nước biết đến thầy giáo-nghệ sĩ khuyết tật nhưng đa tài Nguyễn Thế Vinh. Bị mất cánh tay phải nhưng anh lại là người có thể vừa đánh đàn guitar vừa thổi harmonica rất giỏi. Không chỉ vậy, anh còn mở ngôi trường mang tên Hướng Dương nuôi dạy hơn 100 trẻ mồ côi khuyết tật ở Bến Cát, Bình Dương.

Tuy nhiên, câu chuyện Nguyễn Thế Vinh vừa tìm được nơi cha anh ngã xuống vào năm 1974 ở Kon Tum trong một trận pháo kích, nhờ sự giúp đỡ từ những đồng đội cũ của cha anh đang sống ở Mỹ, hoàn tất ước mơ suốt mấy mươi năm qua của anh và gia đình, thì có lẽ chưa mấy người biết.

Khắc khoải tìm cha vì lẽ “sống có nhà, chết có mồ”

“Ba mất khoảng Tháng Bảy, 1974, khi tôi được 4 tuổi,” anh Vinh bắt đầu câu chuyện nhân dịp ghé đến tòa soạn nhật báo Người Việt chuẩn bị cho đêm nhạc “Góp Lá Mùa Xuân” diễn ra hồi cuối Tháng Tám vừa rồi.

Những gì anh được biết về cha anh là “Ba tên Nguyễn Xuân Quang, trước đây thuộc Tiểu Đoàn 1, Trung Đoàn 44, Sư Đoàn 23. Cho đến khi mất ba tôi là thiếu úy đại đội trưởng Đại Đội 2. Ba mất khoảng Tháng Bảy, 1974, ở Kon Tum. Lúc đó gia đình tôi ở Sông Mao, Bình Thuận, nơi hậu cứ của Trung Đoàn 44, Sư Đoàn 23.”

Theo lời Vinh, dù đã có “giấy báo tử” gửi về nhà (thực ra sau này anh mới biết đó là “Tờ Trình Ủy Khúc” dành cho người mất tích) nhưng má anh vẫn cứ đi tìm cha anh, “nghe ở trại cải tạo nào có tên ai giống ba là má tôi lại đến tìm xem có phải ba tôi không.”

Lý do gia đình anh vẫn hy vọng cha anh còn sống là bởi “trước năm 1972, ba tôi từng mất tích một lần, nhà cũng nhận được giấy báo, và má tôi đã lập bàn thờ. Nhưng thực tế khi đó ba tôi chỉ bị bắt làm tù binh. Đến khi Mỹ và quân đội VNCH hành quân vào khu vực ba tôi bị giam, thì do ba là một trong số những người bị thương rất nặng nên phía bên kia không giải đi theo mà bỏ nằm lại, nên ba tôi mới được cứu đưa về chữa trị ở bệnh viện Quảng Ngãi. Sau khi hồi phục, ba lại tiếp tục ra trận.”

“Chính vì thế mà khi nhận được ‘giấy báo tử,’ má tôi vẫn cứ đi tìm kiếm ba là như vậy,” anh kể.

Tuy nhiên công cuộc tìm kiếm tông tích cha anh bị dừng lại vào năm 1977, bởi “má tôi bị bệnh mất vào năm đó.”

Bốn anh em Vinh tiếp tục sống trong sự bảo bọc của ông bà ngoại và các cậu dì.

Hai năm sau, khi được 9 tuổi, trong một lần đi chăn bò sau giờ học cho hợp tác xã để phụ giúp ông bà, Vinh bị té gãy tay phải. Không tiền bạc, không thuốc men chữa trị. Tay Vinh bị hoại tử phải cắt bỏ.

Dù vậy, cậu bé mồ côi cả cha lẫn mẹ, nhưng với sự đùm bọc của gia đình ngoại, dẫu trong khó khăn, nghèo khổ, vẫn tiếp tục đến trường, vừa học chữ, vừa mày mò tự học đàn bằng một bàn tay vừa bấm vừa khảy.

Năm 1989, anh trai của Vinh cũng qua đời. Vinh trở thành người con trai lớn, gánh vác chuyện nuôi em lẫn chuyện học hành.

Năm 1994, anh tốt nghiệp Đại Học Kinh Tế ở Sài Gòn. Và cũng từ đó ý định đi tìm cha lại thôi thúc trong anh.

“Tôi luôn cảm thấy tội nghiệp ba. Người ta nói sống có cái nhà, mất có cái mồ để nhang khói, mà ba tôi thì không biết mất nơi nào nên tôi cứ muốn đi tìm. Hơn nữa, lúc đó gia đình không có hy vọng là ba tôi còn sống nữa, vì lâu quá rồi, những người đi tù cải tạo cuối cùng cũng đã về hết rồi, nên phải tin chắc rằng ba tôi đã chết,” người con trai mồ côi nói.

Tìm cha trong… vô vọng

“Nếu như còn tờ ‘giấy báo tử’ thì mọi chuyện dễ dàng hơn, nhưng khi tôi lớn lên, muốn đi tìm ba thì tờ giấy đó đã bị mất, nên không còn tung tích gì để tìm, chỉ nhớ được vài chi tiết như đã kể ở trên,” anh tiếp tục câu chuyện.

Dù mong manh hy vọng, nhưng Vinh vẫn cứ “có dịp đi tới đâu tôi cũng hỏi thăm xem có ai từng tham gia trong quân đội VNCH, thuộc Tiểu Đoàn 1, Trung Đoàn 44, Sư Đoàn 23 ngày trước không, để hỏi thăm tin tức của ba.”

Nhưng.

Mấy chục năm rồi Vinh vẫn không nhận được câu trả lời.

Anh nhờ cả những “nhà ngoại cảm” để tìm xem cha mình đang nằm ở đâu. “Họ cũng chỉ ở khu vực này khu vực kia, nhưng khi đến nơi thì không biết nơi nào để tìm, nên cũng coi như vô vọng,” anh cho biết.

Tuy nhiên, như kinh nghiệm ông bà xưa từng nói “kẻ có lòng thì trời không phụ.”

Vinh kể, “Tình cờ hồi Tháng Bảy, 2019 vừa rồi, tôi qua Úc trình diễn. Hôm 12 Tháng Bảy khi đến Sydney, gặp được nhiều người bạn ở đó, tôi lại mang câu chuyện này ra hỏi. May mắn sao lúc đó có anh Luật Sư Thuần Nguyễn. Anh Thuần điện thoại gọi ngay cho chú Phạm Tín An Ninh ở Mỹ, vì theo lời anh Thuần thì chú Ninh là người ở Trung Đoàn 44 ngày trước.”

Liên lạc với đồng đội cũ của cha

Ông Phạm Tín An Ninh là một tên tuổi khá quen thuộc với cộng đồng người Việt tại Mỹ, vì ông không chỉ là một cựu sĩ quan VNCH, mà còn là một nhà văn được biết nhiều đến qua các tác phẩm “Ở Cuối Hai Con Đường,” “Người Con Gái Phú Hòa,” “Thằng Bé Đánh Giày Người Nghĩa Lộ”….

Tuy nhiên, trong cuộc gọi đó, Luật Sư Thuần đã không gặp được ông Ninh. Thế là ông Thuần email giới thiệu Vinh với ông Phạm Tín An Ninh.

Như có một sợi dây tình cảm đặc biệt nào đó giữa những quân nhân xưa, nay, nghe con trai của đồng đội cũ hỏi thăm về cái chết của cha họ, ông Ninh đã nhanh chóng liên lạc với những người bạn cũ, và rất nhanh sau đó, ông đã có thể gửi cho anh Vinh một email khá chi tiết về những gì anh Vinh cần tìm.

Trong email, ông Ninh viết:

“Hai hôm nay, chú đã liên lạc với chú Sơn và vài người khác, đã tham dự các trận chiến trong cùng thời gian, cùng và chung quanh địa điểm mà ba cháu đã hy sinh, đặc biệt trong số này có người từng sinh ra, lớn lên và đi lính tại Tiểu Khu Kon Tum.

Đến hôm nay chú và chú Sơn đã có được một số chi tiết tương đối chính xác về trường hợp hy sinh của ba cháu.

Ba cháu hy sinh tại Tiền Đồn 5 (khác với Căn Cứ 5). Tiền đồn này nằm trên con đường từ Kon Tum đi Quảng Ngãi (lúc ấy bỏ hoang, không sử dụng từ lâu vì chiến tranh), bây giờ là Quốc Lộ 24.

Tiền Đồn 5 này nằm cách Thị Xã Kon Tum khoảng 15 km, gần khu vực Kon Xom Luh, giữa 2 địa danh có tên Kon Cha Re và Kon Se Tieu (không tìm thấy tên trên bản đố này, có lẽ vì hai địa danh quá nhỏ).

Đặc biệt, tại Kon Xom Luh hiện có nhà thờ Kon Xom Luh.

Nếu có dịp đến Kon Tum, cháu tìm đến nhà thờ này hỏi thăm các vị linh mục, nhờ quí ngài chỉ giúp, hay hỏi thăm người dân địa phương (lớn tuổi) Kon Cha Re và Kon Se Tieu nằm ở đâu.

Riêng ngày mất của ba cháu, chú nghĩ trong khoảng 15 đến 30 Tháng Sáu, 1974, nhưng chú Sơn đang tìm hiểu từ những bạn bè có tham dự trận đánh ấy, để cho cháu một ngày chính xác hơn.

Tiếc quá, nếu cháu còn giữ ‘giấy báo tử’ (lúc ấy được gọi là Tờ Trình Ủy Khúc, dành cho người mất tích. Lính mất không tìm thấy xác thì không đều gọi là mất tích), thì trong đó có ghi rõ ngày giờ và đặc biệt là tọa độ (địa điểm chính xác nhất) nơi ba cháu hy sinh.

Thời gian đã quá lâu, mọi sự đã thay đổi, các dấu tích chiến tranh và cả xương thịt những người lính hy sinh, chắc cũng không còn. Tuy nhiên tất cả đều để lại trong lòng những người còn sống như các chú và nhất là cháu, những vết thương khó lành cùng với một nỗi hoài niệm khó nguôi.

Các chú xin được thành tâm chia sẻ về sự mất mát và nỗi buồn lớn lao này của cháu và cầu nguyện ơn Trên che chở và giúp cháu tìm lại được những điều mà cháu từng mong ước…”

Đi tìm nơi cha ngã xuống từ 45 năm trước

Anh Vinh kể, “Khi có được thông tin của chú Phạm Tín An Ninh gửi, sau chuyến biểu diễn, trở về Việt Nam, tôi đi ngay đến nơi các chú hướng dẫn. Tuy nhiên, địa danh mà các chú nhớ hoàn toàn khác tên hiện tại. Những bản đồ quân sự ngày trước cũng không thể hiện rõ Tiền Đồn 5 là nằm ở ngọn đồi nào, đánh mã số mấy tôi cũng không thấy được.”

Tuy nhiên, như Vinh nói, “May mắn là tôi tìm gặp được một chú lính địa phương quân ngày xưa, người dân tộc. Chú này chỉ vị trí Tiền Đồn 5 là ở đâu. Lúc đó tôi mừng lắm, vì chú nói rất tự tin là hồi trước chú cũng đóng quân ở khu vực này nên chú biết rõ.”

Anh cho biết khi đến được chân núi của Tiền Đồn 5 là 11 giờ trưa ngày 28 Tháng Bảy, 2019. “Lúc đó trời muốn mưa và mây phủ kín hết ngọn đồi của Tiền Đồn 5. Những ngọn đồi thấp hơn thì mình còn thấy thấp thoáng. Người dân nơi đó khuyên tôi không nên lên vì đường khó đi, nhưng tôi lại cảm thấy muốn đi liền ngay lúc đó,” đứa con đi tìm cha nhớ lại.

Với sự giúp đỡ của người dân, hai thanh niên địa phương dùng hai chiếc xe gắn máy mà bánh xe phải ràng dây xích, một chiếc chở anh Vinh, một chiếc chở đồ ăn, thức uống, hoa quả, bắt đầu leo đồi.

“Sau một tiếng leo đồi bằng xe Honda qua nhiều đồi khác nhau, khi đến chân đồi của Tiền Đồn 5 thì không còn đường để xe gắn máy chạy nữa, nên chúng tôi bắt đầu đi bộ, vừa đi vừa phải dùng rựa chặt cây mở đường,” Vinh tiếp tục kể.

Sau 30 phút vừa đi vừa mở đường, Vinh đến được đỉnh đồi của Tiền Đồn 5.

Những bao cát làm chiến hào bị rách nát. Những đế giày bốt-đờ-sô vương vãi. Những cục pin dẹp nằm chỏng chơ. Những cọng kẽm gai phần chôn dưới đất, phần ló lên mặt đất… Là những gì Vinh nhìn thấy trên khoảng đồi trống của Tiền Đồn 5. Dấu tích trận đánh năm nào vẫn còn hiển hiện nơi đây…

“Nhìn những gì còn sót lại đó, tôi cảm thấy rất xúc động,” Vinh trầm giọng.

“Cũng thật lạ là khi đó sương mù đã phủ kín hết bầu trời, tôi lấy hoa quả bày ra và thắp bó nhang cho ba tôi cùng các chú, các bác đã nằm lại nơi này, thì trời lại bỗng dưng ló nắng,” anh kể thêm.

Câu chuyện của người chứng kiến trận pháo kích vào Tiền Đồn 5

Cũng nhân lúc trời bỗng dưng hé sáng, Vinh kịp chụp lại vài tấm hình cũng như gọi điện thoại báo tin cho những người bạn cũ của ba anh đã giúp đỡ anh tìm đến nơi này. Trong số những người trong nhóm nhận được email có ông Nguyễn Tuấn Khanh, từng ở Trung Đoàn 44, Tiểu Đoàn 1 và Sư Đoàn 23 ngày trước.

Trong email gửi cho anh Vinh sau đó, ông Khanh, chứng nhân của trận đánh đó, đã kể nhiều chi tiết hơn.

Trong email, ông Khanh viết:

“Trước tiên, chú xin chúc mừng con đã tìm ra nơi ba con đã tử trận. Chú là Nguyễn Tuấn Khanh, nguyên cấp bậc thiếu úy, sĩ quan Ban 3 (về Hành quân & Huấn luyện) trong thời điểm ba con hy sinh và chú cũng có dự trận đánh đó.

Chú không nhớ rõ là ngày nào, nhưng chỉ biết là lúc đó vào Tháng Sáu, 1974, vì Tháng Năm chú được về phép, Tháng Sáu chú trở lại đơn vị.

Là sĩ quan ban 3 nên chú đi thường hành quân chung với Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn. Lúc đó Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn đóng ở Tiền Đồn 5 nằm trên một ngọn đồi, còn ba con là đại đội trưởng Đại Đội 2 được giao nhiệm vụ đóng dưới chung quanh chân đồi để bảo vệ Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn. Cách đó khoảng vài tiếng lội đường rừng là một ngọn đồi khác cũng cao cỡ đồi ở Tiền Đồn 5 do Đại Đội 4 của Trung Úy Hanh trấn giữ.

Hôm trở về đơn vị, chú cùng Trung Úy Đỗ Minh Cao và một toán lính khoảng tám người của Đại Đội 4 ra trình diện đơn vị. Bọn chú đi vô Đại Đội 4 trước, và vì trời tối nên chú với Trung Úy Cao phải ngủ đêm tại đó.

Sáng hôm sau, Trung Úy Hanh cho một toán lính đưa chú và Trung Úy Cao vô Tiền Đồn 5. Nhưng đi được khoảng 10 phút thì bị quân địch chận đánh phía trước nên toán của chú phải trở về Đại Đội 4, lúc đó khoảng 8 giờ sáng.

Khi vừa về tới Bộ Chỉ Huy Đại Đội 4 thì chú thấy Tiền Đồn 5 bị pháo tới tấp và ngay trong những phút đầu đã nghe máy báo là tiểu đoàn trưởng Đại Úy Dương Đình Chính tử trận. Sau đó cũng không nghe thấy tiếng báo máy của ba con. Có lẽ ba con cũng bị tử trận trong những giây phút đầu đó vì địch pháo rất nhiều vào những điểm khác nhau, rừng núi cây xanh bị pháo cày lên đất đỏ. Từ ngọn đồi bên đây chú coi trong ống dòm thấy địch rất đông tiến lên đồi và nghe thoảng theo hơi gió những tiếng hô xung phong và tiếng còi tu huýt. Tiền Đồn 5 thất thủ từ đó.”

Có mặt tại tòa soạn báo Người Việt cùng với anh Vinh hồi cuối Tháng Tám vừa rồi, ông Khanh, hiện làm việc trong ngành computer cho Đại Học San Jose State, kể thêm câu chuyện tiếp theo sau khi Tiền Đồn 5 thất thủ.

“Do Trung Úy Cao và tôi không thuộc quân số Đại Đội 4 nên sáng hôm sau hai chúng tôi trở ra, về hậu cứ trình diện. Khi về đến hậu cứ, tôi vô trực máy theo dõi tình hình để liên lạc truyền tin hướng dẫn cho lính gom lại chỗ nào chỗ nào. Có nhiều người đi nhưng không biết hướng thì mình truyền tin hướng dẫn. Lúc đó khoảng 4 giờ chiều, tôi nghe máy thấy có một nhóm lính ba người của đơn vị anh Quang cũng bị bao vây nên vừa đánh vừa chạy, và hiện đang ẩn trốn trong một xác máy bay trực thăng cách Tiền Đồn 5 khoảng 5 cây số về hướng Tây Bắc,” ông kể.

“Đang nói chuyện thì họ báo là quân địch vừa phát hiện ra họ, bao vây rất nhiều. Họ kêu máy cho tôi nói ‘tụi nó đông lắm, hãy cho pháo vào để giết hết tất cả đi,’ nghĩa là họ chấp nhận hy sinh luôn. Nhưng tôi làm không được,” giọng người cựu chiến binh tắt nghẹn.

“Mất phút sau tôi nghe tiếng súng, không nghe tiếng họ nữa. Họ mất rồi…” Một quãng im lặng đến ngạt thở giữa ba chúng tôi, những người đang ngồi nghe lại trận pháo kích năm nào.

Và tiếng người lính năm xưa vỡ òa, “Mà sau đó tôi cũng không nỡ gọi pháo vô… không nỡ pháo vô xác họ…”

*******

Tôi hỏi, “Khi đến được đỉnh đồi của Tiền Đồn 5, biết được chính xác nơi ba anh nằm lại, anh có cảm giác toại nguyện không?”

Vinh trả lời, “Không. Tôi chỉ nghĩ là mình sẽ còn trở lại đây nhiều lần nữa.”

Anh Vinh cho biết, “Hiện giờ tôi đang liên lạc với người thân của các chú các bác đã ngã xuống cùng ba tôi trên ngọn đồi Tiền Đồn 5, để Tháng Mười Hai này, tôi sẽ cùng họ quay lại đó để tụng niệm cho các chú các bác và có thể rước vong linh của các chú các bác về một chùa nào gần đó, phía Bắc của Kon Tum, để tiện bề nhang khói cho các chú các bác đỡ quạnh hiu.”

HÌNH:
– Thầy giáo-nghệ sĩ khuyết tật đa tài Nguyễn Thế Vinh tìm được nơi cha mình nằm xuống cách đây 45 năm, tại Tiền Đồn 5, Kon Tum. (Hình: Nguyễn Thế Vinh cung cấp)
– Anh Nguyễn Thế Vinh (trái) và cựu Thiếu Úy Nguyễn Tuấn Khanh, người chứng kiến trận pháo kích Tiền Đồn 5 vào Tháng Sáu, 1974. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)
– Cùng xem lại hình ảnh của Tiền Đồn 5, Kon Tum, sau 45 năm. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)
– Chiếc xe dùng để đưa thầy giáo Nguyễn Thế Vinh leo đồi lên Tiền Đồn 5 tìm nơi cha anh hy sinh. (Hình: Nguyễn Thế Vinh cung cấp)

Image may contain: one or more people, child, outdoor and nature
Image may contain: 2 people, people smiling, people sitting, table and indoor
Image may contain: one or more people, people sitting and table
Image may contain: outdoor

httpv://www.youtube.com/watch?v=yYrbAlPEooM&fbclid=IwAR1WmPLN4em83LPwsgV_qR5Tblqbv7F3vp2V3kVFkkokY8lXeKDxTRJ3iDY

Nghệ sĩ khuyết tật Nguyễn Thế Vinh – Vừa chơi guitar và thổi Harmonica

Luật sư Lê Công Định: “Những bản án tù nặng không bao giờ khiến cho quan chức Việt Nam chùn bước trong tham nhũng”

Luật sư Lê Công Định: “Những bản án tù nặng không bao giờ khiến cho quan chức Việt Nam chùn bước trong tham nhũng”

RFA
2019-09-05
Ba trong số 14 bị can bị khởi tố trong vụ án AVG (từ trái sang): Phạm Nhật Vũ- Trương Minh Tuấn- Nguyễn Bắc Son.

Ba trong số 14 bị can bị khởi tố trong vụ án AVG (từ trái sang): Phạm Nhật Vũ- Trương Minh Tuấn- Nguyễn Bắc Son.

RFA Edited
Truyền thông trong nước vào ngày 4 tháng 9 dẫn nguồn từ Cơ quan điều tra cho biết trong vụ án liên quan thương vụ Mobifon mua 95% cổ phần của AVG (gọi tắt là vụ án AVG), cơ quan này đề nghị bị can Phạm Nhật Vũ được áp dụng chính sách hình sự đặc biệt và cần được xem xét các tình tiết giảm nhẹ trong quá trình truy tố và xét xử.

Đài RFA có cuộc trao đổi với Luật sư Lê Công Định để tìm hiểu về đề nghị vừa nêu của Cơ quan điều tra. Trước hết, Luật sư Lê Công Định lên tiếng về thuật ngữ “chính sách hình sự đặc biệt” mà Cơ quan điều tra đề nghị áp dụng cho bị can Phạm Nhật Vũ:

Luật sư Lê Công Định: “chính sách hình sự đặc biệt” này, nói thật, đây là lần đầu tôi mới nghe vì mọi người dân đều bình đẳng trước pháp luật theo Hiến pháp thì trên nguyên tắc không có bất kỳ một đạo luật nào có thể đặt ra những quy chế đặc biệt dành cho bất kỳ công dân nào, kể cả người đó là quan chức cao cấp hay có công với đất nước chăng nữa

Trong Bộ luật Hình sự có quy định những tình tiết giảm nhẹ, trong đó cũng đã xét đến nhân thân của những bị can, bị cáo rồi. Theo đó có thể họ có công với đất nước, được thưởng những huân chương chiến công thì đó là một tình tiết được xem xét giảm nhẹ hình phạt nhưng không có nghĩa là áp dụng một “chính sách hình sự đặc biệt” nào dành cho bất kỳ công dân nào. Cho nên, một “chính sách hình sự đặc biệt” để áp dụng cho những quan chức là bộ trưởng trong vụ án AVG, đối với tôi đó là điều rất lạ tai.

RFA: Thưa luật sư, còn về đề nghị của Cơ quan điều tra cho việc xem xét tình tiết giảm nhẹ đối với bị can Phạm Nhật Vũ là do bị can chủ động hủy bỏ hợp chuyển nhượng, góp phần tối đa làm giảm thiệt hại cho Nhà nước. Trong khi đó, hai ông cựu Bộ trưởng Nguyễn Bắc Son và Trương Minh Tuấn xin nộp lại tiền đã nhận hối lộ của bị can Phạm Nhật Vũ lên đến hơn 6 triệu đô la Mỹ (USD). Dự luận cũng đang thắc mắc liệu rằng việc nộp tiền hối lộ để khắc phục hậu quả như thế cũng sẽ được xem xét là tình tiết giảm nhẹ hay không? Nhận định của ông thế nào?

Luật sư Lê Công Định: Điều đó có thể áp dụng đối với trường hợp của ông Phạm Nhật Vũ thôi, bởi vì việc khắc phục hậu quả một cách gần như hoàn toàn không để cho Nhà nước thất thoát tài sản. Do ông Phạm Nhật Vũ không phải là quan chức, cho nên việc khắc phục hậu quả đó có thể được xem xét là một tình tiết giảm nhẹ đối với trường hợp của ông này. Tuy nhiên đối với các quan chức Việt Nam phạm tội hối lộ, ngay cả khi như ông Nguyễn Bắc Son đề nghị khắc phục hậu quả bằng cách đưa 500 triệu trong tài khoản cá nhân của mình để khắc phục cho số tiền ăn hối lộ thì tôi nghĩ đó không phải là hình thức khắc phục hậu quả bởi vì tiền hối lộ không gây hậu quả trực tiếp trong vụ án này mà đó là một hành vi phạm pháp một cách trắng trợn và nghiêm trọng, chứ không phải là hình thức gây thất thoát tài sản cụ thể nào của Nhà nước trong số 3 triệu USD đó mà do ông ấy gây ra. Nếu xét về hậu quả xảy ra từ mấy ngàn tỷ đồng thì đó mới là lớn, nhưng đã được khắc phục bởi một cá nhân khác là ông Phạm Nhật Vũ cho nên việc ông Nguyễn Bắc Son được xem xét tình tiết giảm nhẹ thì tôi nghĩ không thể áp dụng.

RFA: Theo như ông vừa phân tích, trong vụ án AVG này, nổi cộm lên thông tin là hai ông cựu Bộ trưởng Nguyễn Bắc Son và Trương Minh Tuấn hối lộ số tiền lên đến hơn 6 triệu USD. Với số tiền tham nhũng lớn như vậy thì theo khung hình phạt của pháp luật hiện hành, hai ông cựu bộ trưởng sẽ đối mặt với bản án như thế nào, thưa Luật sư?

Luật sư Lê Công Định: Với mức tham nhũng cao như vậy thì khung hình phạt đối với hai ông từ 20 năm cho tới chung thân hay tử hình.

Tôi đoán chắc chắn không có chuyện tử hình ở Việt Nam đối với những cán bộ cao cấp như vậy đâu. Cùng lắm thì hai ông nhận bản án chung thân nặng nề thôi.

RFA: Xin được thưa với Luật sư về một vụ án khác mà dư luận cũng rất đặc biệt quan tâm, đó là vụ án nông dân Đặng Văn Hiến bị tuyên án tử hình. Công luận cũng đang trông chờ tòa án xem xét giảm nhẹ hình phạt đối với ông Hiến. Như vậy trong vụ án của nông dân Đặng Văn Hiến, nếu như được xem xét giảm nhẹ thì có phải tòa án cũng dựa vào những yếu tố “đặc biệt”, như là yếu tố nhân đạo chẳng hạn, để có thể ít nhiều hình dung về “chính sách hình sự đặc biệt” mà Cơ quan điều tra đề nghị áp dụng trong vụ án AVG?

Luật sư Lê Công Định: Như tôi đã nói, “chính sách hình sự đặc biệt” đó hoàn toàn là điều lạ lùng và không thể áp dụng trong bất cứ trường hợp nào dành cho bất kỳ công dân nào.

Trong trường án nông dân Đặng Văn Hiến thì rõ ràng những tình tiết trong vụ án cho thấy ông Hiến không bị đáng tuyên tử hình vì rất nhiều lý do, trong đó có một lý do là ông Hiến phạm tội trong tình trạng bị kích động bởi sự vi phạm pháp luật trắng trợn của đội cưỡng chế đất ở nhà của ông và trước khi ông ngăn chận việc tấn công của nhân viên đội cưỡng chế đó thì ông đã bắn chỉ thiên, rồi sau đó ông mới bắn vào những người đến tấn công ông cùng những người dân   ở khu vực đó. Như vậy, ông Hiến rơi vào vào tình trạng phòng vệ chính đáng. Và có thêm một tình tiết giảm nhẹ nữa là “phạm tội trong khi tinh thần bị kích động”. Những trường hợp đó rất xứng đáng trong quá trình xét xử để cho tòa án cân nhắc, xem xét áp dụng một mức hình phạt vừa phải. Ở đây, ông Hiến gần như là không cố tình giết người cho nên tuyên một bản án tử hình như vậy hoàn toàn trái pháp luật và tôi nghĩ việc giảm án cho ông Hiến là chuyện đương nhiên; cho nên mới có việc cựu Chủ tịch nước Trần Đại Quang đã nhận được đơn để xin ân xá và toà án cũng đã đề xuất với luật sư của ông về việc này.

Tôi nghĩ rằng việc áp dụng giảm nhẹ cho ông Hiến hoàn toàn dựa trên quy định bình thường của Bộ luật Hình sự Việt Nam, chứ không có bất kỳ một “chính sách hình sự đặc biệt” nào áp dụng trong trường hợp này, cũng như bất kỳ một trường hợp nào khác.

Luật sư Lê Công Định. Hình chụp ngày 10/04/15.
Luật sư Lê Công Định. Hình chụp ngày 10/04/15. AFP

RFA: Cảm ơn Luật sư đã giải thích rõ ràng về những quy định pháp luật liên quan hai vụ án AVG và vụ án của nông dân Đặng Văn Hiến.

Trở lại vụ án AVG, một tình tiết đáng chú ý là hai ông cựu bô trưởng tham nhũng số tiền lớn hàng triệu USD như vậy. Và trong thời gian gần đây, những vụ án liên quan lạm dụng chức quyền tham nhũng như vụ án của ông Đinh La Thăng. Theo nhận định của Luật sư, vì sao các vụ đại án, những quan chức cấp cao của Nhà nước bị đưa ra xét xử với những bản án nặng nề, nhưng dường như tình trạng cán bộ lãnh đạo càng ngày càng phơi bày với mức độ nghiêm trọng hơn?

Luật sư Lê Công Định: Bộ máy của một Nhà nước toàn trị và độc tài không cho bất kỳ một cơ quan độc lập nào để giám sát, để xem xét nó. Ví dụ như không có tự do báo chí. Thể chế tam quyền phân lập, trong đó các đảng đối lập có quyền xem xét đến tư cách những bộ trưởng của các đảng cầm quyền, cũng không có. Cho nên tình trạng tham nhũng đi từ hệ thống chính quyền ở cấp địa phương cho đến trung ương, từ những cán bộ cấp thấp cho đến những cán bộ cấp cao bị tràn lan.

Hơn nữa, chúng ta biết ở Việt Nam duy trì một hệ thống lương bổng rất thấp dành cho các cán bộ công công nhân viên trong ngạch lương của Nhà nước. Cho nên điều đó mặc nhiên khuyến khích họ lợi dụng chức quyền. Trước năm 1975 có dùng từ “hối mại quyền thế”, tức là họ sử dụng quyền thế của họ để nhận hối lộ. Như vậy những tội đó không thể tránh khỏi trong bộ máy hành chính vừa quan liêu, vừa cồng kềnh như thế này.

Do đó, việc chống tham nhũng của ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tất nhiên điều đó rất đáng hoan nghênh và được ủng hộ, nhưng sẽ không có bất kỳ một hiệu quả nào và nó sẽ phơi bày ngày càng nhiều ra cho toàn xã hội thấy là bộ máy hành chính nhà nước của Đảng Cộng sản Việt Nam hoàn toàn tham nhũng. Và, có thể nói rằng hiện giờ quan chức, cán bộ nào chưa tham nhũng thì đó là những người chưa bị lộ thôi, chứ còn khui đến đâu thì chắc chắn là ai cũng tham nhũng cả, từ tham nhũng ít cho tới tham nhũng nhiều. Chúng ta thấy với mức lương như vậy thì không cách gì mà họ không tham nhũng được, để có thể tự nuôi sống mình và nuôi sống gia đình mình.

RFA: Những bản án mà hai ông cựu Bộ trưởng Nguyễn Bắc Son và Trương Minh Tuấn sẽ phải đối mặt chưa biết ra sao. Tuy nhiên, qua những bản án nặng đã tuyên cho các cựu quan chức lãnh đạo cấp cao như ông Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh…thì liệu rằng những cán bộ trong bộ máy chính quyền sẽ tự răn mình, lấy đó làm gương mà không tham nhũng nữa? Luật sư nghĩ sao, thưa ông?

Luật sư Lê Công Định: Chắc chắn là không. Bởi vì, tham nhũng là một căn bệnh trầm kha của bộ máy quan chức tại Việt Nam. Và, họ khi đảm nhận một chức vụ, họ phải dùng tiền để mua nó thì chắc chắn họ phải tham nhũng để tìm cách gỡ gạc lại số tiền họ đã bỏ ra để mua chức, nhằm kiếm thêm nhiều tiền nữa để nuôi gia đình và cho con cái họ sống sung sướng.

Cho nên một điều chắc chắn là những bản án nặng đó sẽ không bao giờ làm cho họ chùn bước không tham nhũng cả. Những bản đó có thể khiến cho họ sẽ khéo léo hơn, khôn khéo hơn, cẩn thận hơn trong việc nhận hối lộ mà thôi.

RFA: Cảm ơn Luật sư Lê Công Định dành thời gian cho cuộc trao đổi này với Đài Á Châu Tự Do.

CSVN giấu tin Trung Cộng trúng thầu cao tốc Bắc-Nam?

CSVN giấu tin Trung Cộng trúng thầu cao tốc Bắc-Nam?

Đồ họa của dự án cao tốc Bắc-Nam. (Ảnh chụp màn hình Người Lao Động)

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Hôm 5 Tháng Chín, cộng đồng mạng đặt câu hỏi xoay quanh phát ngôn mới nhất của ông Nguyễn Ngọc Đông, thứ trưởng Bộ Giao Thông-Vận Tải CSVN: “Kết quả trúng sơ tuyển thầu cao tốc Bắc-Nam là tài liệu mật, không thể công bố.”

Báo điện tử VTC News cho biết thêm rằng việc mời thầu và nhận hồ sơ đã diễn ra từ Tháng Bảy, 2019, “hiện đã có hội đồng đánh giá và kết quả.” “Theo quy định pháp luật, quy trình đánh giá, thẩm định và lựa chọn nhà đầu tư theo quy định đấu thầu là hồ sơ thuộc diện tài liệu mật, nên không thể cung cấp thông tin cho báo chí,” tờ báo tường thuật.

 

Trong nhiều tháng qua, dự án cao tốc Bắc-Nam khiến công luận dấy lên lo ngại về việc doanh nghiệp Trung Cộng có thể trúng thầu, cũng như tái diễn vụ bê bối “đội vốn, không hẹn ngày vận hành” của của tuyến đường sắt đô thị Cát Linh-Hà Đông ở Hà Nội.

Việc giới chức CSVN dán nhãn tài liệu mật đối với kết quả trúng sơ tuyển thầu cao tốc Bắc-Nam được ghi nhận là đã có tiền lệ, nhất là trong các vụ mà họ tiên liệu sẽ bị dư luận phản ứng hoăc quan ngại. Gần đây, cộng đồng mạng rò rỉ ảnh chụp một công văn cho thấy thương vụ Mobifone mua AVG cũng từng bị lãnh đạo Bộ Công An CSVN ra chỉ thị đóng dấu “mật” hồi Tháng Ba, 2015.

Đáng lưu ý, trước khi Thứ Trưởng Đông đưa ra phát ngôn, hồi trung tuần Tháng Tám, 2019, Bộ Chính Trị CSVN đã ban hành một nghị quyết yêu cầu “xây dựng cơ chế đánh giá an ninh, tiến hành rà soát an ninh đối với các dự án đầu tư nước ngoài.”

Thời điểm đó, Tiến Sĩ Nguyễn Ngọc Chu, Viện Toán Học, bình luận trên trang cá nhân: “Đây là một quyết định tuy rất muộn nhưng đúng hướng. Dẫu muộn còn hơn không! Dẫu vậy, từ nghị quyết trên giấy đến thực tiễn là một con đường rất dài. Nghị quyết đã chỉ ra hiện tượng núp bóng và chui trong các dự án đầu tư nước ngoài. Chiếu theo nghị quyết thì không giao dự án đường cao tốc Bắc-Nam cho Trung Quốc vì nguy hiểm cho an ninh quốc gia. Bên cạnh đó, không cho hàng hóa Trung Quốc tràn qua Việt Nam, núp bóng hàng hóa Việt Nam xuất đi các nước, để tránh các nước trừng phạt Việt Nam. Ngoài ra, không triển khai các dự án có công nghệ lạc hậu đến từ Trung Quốc.”

Báo Dân Trí hồi Tháng Bảy, 2019 ghi nhận trong số 60 nhà đầu tư tham gia nộp hồ sơ và dự đấu thầu dự án cao tốc Bắc-Nam, những cái tên đến từ Trung Quốc “chiếm áp đảo trong lúc nhà đầu tư Việt không mấy mặn mà.” Trong khi đó, báo VietNamNet dẫn lời cảnh báo của Tiến Sĩ Nguyễn Hữu Đức, chuyên gia giao thông: “Cao tốc Bắc-Nam mà chọn theo giá thấp thì nhà đầu tư Trung Quốc trúng hết.” Tuy vậy, báo này trấn an rằng: “Trong hồ sơ mời thầu và hợp đồng dự án cao tốc Bắc-Nam, Bộ Giao Thông-Vận Tải [CSVN] đưa ra các chế tài xử phạt rất nặng đối với những nhà đầu tư không đảm bảo yêu cầu về tiến độ thi công hoặc để xảy ra tình trạng đội vốn.”

Hồi cuối Tháng Năm, 2019, cộng đồng mạng lan truyền một bản tuyên bố “Phản đối dự án đường cao tốc Bắc-Nam” từ phía các tổ chức xã hội dân sự và người dân. Văn bản này nêu một số quan ngại về chất lượng, tiến độ, an ninh và chính trị, từ đó yêu cầu nhà cầm quyền CSVN “không vay vốn và nhận đầu tư từ Trung Quốc” cho dự án này. Tương tự như cách hành xử đối với các bản tình nguyện thư phát xuất từ giới xã hội dân sự, bản tuyên bố nêu trên không nhận được phản hồi từ nhà cầm quyền CSVN. (T.K.)

Chuyến tàu đêm: Số phận của 70 viên chức chế độ cũ ở Côn Đảo ra sao?

Chuyến tàu đêm: Số phận của 70 viên chức chế độ cũ ở Côn Đảo ra sao?

Lâm Nguyễn

3-9-2019

Nhà báo Ngọc Vinh: Dưới đây là câu chuyện của một nữ nhà báo có nick là Lâm Nguyễn kể về một sự kiện bi thảm tại Côn Đảo sau ngày 30-4-1975. Cô ấy tâm sự với tôi, cô luôn day dứt về nó vì chưa dám kể ra trước đây do sợ bị làm khó dễ khi viết ra sự thật giống như trường hợp của tôi. Vì vậy, tôi xin chia sẻ với mọi người câu chuyện của Lâm mà cô mới vừa post lên phây sau nhiều lần đắn đo cân nhắc. Xin cầu nguyện cho những người đã chết một cách oan khốc vì thời cuộc và mong hương hồn họ sớm siêu thoát!

***

Câu chuyện tôi sắp kể sau đây là về một “chuyến tàu đêm”. Xin bắt đầu bằng một chuyến du lịch ở Côn Đảo hồi đầu tháng 10/2017. Tôi vốn khá nhạy với cái mà người ta hay gọi là âm khí. Ở đâu có “nó” là tôi cảm nhận được và thường rất sợ hãi.

Nơi tôi đến, hai đêm liền tôi mất ngủ dù nơi đó rất đẹp. Cảm giác sợ hãi, lành lạnh sống lưng khiến tôi không tài nào nhắm mắt được dù ở với người nhà. Lúc nào tôi cũng có cảm giác có những ánh mắt vô hình đang nhìn mình chăm chú khiến tôi cứ quay lại nhìn sau lưng mình, rồi nhìn về những góc nhà. Thậm chí, sáng hôm sau, khi ở nhà một mình, không chịu nổi sự sợ hãi vì cảm giác rất nhiều “người” đang ở trong phòng, tôi đã chạy ra ngoài dù ở ngoài nắng đã lên cao và rất nóng. Một cảm giác rất lạ mà tôi chưa bao giờ thấy dù tôi đã từng đi công tác, ngủ một mình ở những nhà công vụ hoang vắng, xa khu dân cư.

Ngày cuối cùng, chúng tôi xuống phòng ăn để ăn bữa sáng. Cô bạn trẻ đi cùng kể cho tôi nghe: “Hồi tối em hết hồn chị ơi. Em đang xếp đồ vô valy để hôm nay về, tự nhiên nhìn qua tấm kính (chỗ chúng tôi ở là những ngôi nhà có vách ngăn các phòng bằng kính) thì thấy một người đàn ông đứng nhìn em. Ông mặc sơ-mi màu nâu, tay dài cài khuy, đeo cà vạt. Em hét lên: Anh ơi, có ai trong phòng. Chồng em chạy ra thì không thấy chi cả. Ảnh nói làm sao trong nhà mà có người lạ được, có lẽ em thấy cái chi đó rồi tưởng tượng ra thôi. Tuy vậy, chồng em cũng muốn yên tâm nên gọi bảo vệ lên cùng để đi quanh ngôi nhà và ngoài vườn nhưng vẫn không thấy ai cả”.

Lúc đó, người nhà tôi bật cười: Mấy bà này yếu bóng vía nên nhìn gà hóa cuốc thôi. Nhưng tôi lại cảm thấy lờ mờ có gì không ổn vì hai ngày ở đó là hai ngày tôi cảm thấy tâm trạng mình không được tốt.

Sau chuyến đi, tôi đăng một clip quay ở Côn Đảo lên FB. Không hiểu sao có một chị nick FB là Hoa Nguyen, không có trong danh sách bạn bè của tôi và hoàn toàn không có một người bạn chung nào, lại đọc được bài viết đó và bình luận rất lạ:

– Khi họ xây nơi này đã tìm thấy hố chôn tập thể trong đó có ba tôi. Ks này rất đẹp nhưng tôi không dám ở. Sorry Lâm Nguyễn!

– Xin lỗi, ba của bạn trước đây là tù chính trị ở Côn Đảo ạ?

– Lâm Nguyễn, ba tôi là bên thua cuộc, nên mới bị tử hình.

– Tử hình nhưng tại sao lại tìm thấy trong hố chôn tập thể hả bạn?

– Họ đập đầu xô xuống hố, nghe nói chưa chết vẫn bị chôn, người làm chuyện đó sau này bị điên, họ khai ra mình mới biết.

– Hoa Nguyen, ôi thành thật xin lỗi đã gợi lại chuyện đau buồn của gia đình bạn. Cầu mong cho ba của bạn sớm được siêu thoát.

Sau khi nghe câu chuyện này, tôi đã kết bạn với chị và chúng tôi đã nói chuyện qua messenger. Theo lời chị kể lại: Đêm 23/12/1975, chính quyền thông báo cho gia đình sẽ đưa hơn 70 người gồm quân nhân, cảnh sát, viên chức chế độ cũ đã từng làm việc tại Côn Đảo lên tàu về Cần Thơ cải tạo. Nhưng thật ra ngay trong đêm đó, họ đã bị đưa đến khu rừng dương xa khu dân cư và bị hành hình bằng cách đập đầu và xô xuống hố.

Tôi hỏi chị vì sao chị biết rõ sự việc như vậy khi các chú, các bác đó đều đã chết. Chị nói theo lời dân đảo kể lại thì ông Tư Đ. trong một lần say xỉn đã buột miệng kể ra. Ông Tư là ai hả chị? Ông ấy là một trong những người của đội hành hình.

Sau này, chị nói thêm là những người trong đội có nhiệm vụ di dời và mai táng hài cốt ra khỏi nơi đang xây dựng nói rằng các hộp sọ đều có vết nứt. Trong đội này cũng có một người địa phương đã nhận ra cặp chân giả của một viên chức tên là Sơn.

Từ đó người dân ở Côn Đảo mới biết về số phận của 70 người tù cải tạo ở đảo. Câu chuyện này đã giải đáp nỗi thắc mắc cho bà con trên đảo vì sao những người tù cải tạo đưa đi Cần Thơ đều không có ai trở về. Ngay cả khi những người tù cuối cùng ở các trại cải tạo tại miền Bắc đã trở về (1992) và đi H.O thì tin tức của những người tù cải tạo ở Côn Đảo vẫn bặt tăm. Biết về câu chuyện này nhưng dân trên đảo họ chỉ thì thào với nhau chứ không ai dám nói ra. Bây giờ, chỉ cần nói ba từ “Chuyến tàu đêm” là những người già cả, những người dân sống lâu năm trên Côn Đảo hiểu ngay rằng đang nói về ai.

Ngay khi biết tin, năm 2015, chị Hoa Nguyen đã từ Úc trở về đến vùng đất xây dựng khu du lịch hầu tìm mộ cha mình. Những người làm việc ở đây nói rằng tất cả hài cốt đều đã đem ra ngoài. Chị kể tiếp: Không biết hỏi ai, chị đành đi về. Nhưng khi xe đến Đất Dốc thì tắt máy. Chị linh tính nên hỏi thăm những người dân ở đó. Đúng là có 2 ngôi mộ tập thể, trong đó chị chắc chắn là có hài cốt của ba chị, bác Nguyễn Văn Tân, sinh năm 1927. Chị nói: “Tôi là người đạo Thiên Chúa, không tin lắm về Luật Nhân Quả. Nhưng những người giết ba tôi hình như cuộc sống không tốt đẹp. Gần đến Noel là tôi thấy ba tôi về, chỉ mặc quần cụt màu đen, không có áo, chắc ba tôi chết khổ như vậy”.

Nói về các hài cốt được phát hiện ở khu vực rừng dương hẻo lánh, sau khi di dời ra khỏi khu vực xây dựng, đội mai táng thuộc Phòng Giao thông Công chánh huyện Côn Đảo đã mai táng các hài cốt trong hai ngôi mộ. Ngôi mộ thứ nhất có 26 hài cốt, được ép đá xanh xung quanh. Ngôi mộ thứ hai có 10 hài cốt được xây thành xi măng chung quanh lên ngang đầu gối. Lâu ngày, ngôi mộ thứ nhất bị mưa gió xói cát nên nấm mộ sập xuống. Người dân địa phương không biết đó là mộ nên đã vất rác quanh khu vực đó và thường xuyên đi lại trên ngôi mộ.

Tôi cũng không rõ khi chị Hoa Nguyen đến đây thì hai ngôi mộ tập thể còn sơ sài hay không. Chỉ biết rằng đầu năm 2018, qua liên lạc với bạn Thu Nguyen thì tôi mới được biết do những cơ duyên kỳ lạ. Năm 2015, chị Thu Nguyen phát tâm đứng ra vận động các nhà hảo tâm đóng góp để xây dựng ngôi mộ đầu tiên trong đó có 26 hài cốt. Tiếp đó, chị Thu Nguyen lại tiếp tục xây dựng ngôi mộ thứ hai có 10 bộ hài cốt. Những ngôi mộ đã được xây dựng tươm tất với chỗ đặt bát hương, hoa quả.

Số tiền xây dựng mộ là từ những người dân sống ở Côn Đảo, hoặc là những người từng sống ở đây và nay đang sống khắp nơi trong và ngoài nước đóng góp. Chi Thu Nguyen cũng cho biết thêm trong số tiền đóng góp xây mộ, phần lớn là của một anh, con trai bác Trương Văn Sến. Anh cho biết sở dĩ anh làm việc này là vì người cha của anh, bác Sến đã báo mộng cho anh. Ngoài anh con trai bác Sến, còn có một chị ở Hà Nội cũng phát tâm số tiền lớn để cúng dường xây mộ.

Cũng từ đó, những năm qua, chị Thu Nguyễn là người chăm sóc mộ phần. Vậy là sau bao năm mồ hoang mả lạnh, chẳng ai biết mà thắp cho nén nhang dù là dịp Tết nhất, đến nay, vong linh các bác, các chú cũng đỡ tủi hờn, lạnh lẽo bởi tấm lòng của chị Thu Nguyễn, của những người thương cảm cho người đã khuất mà đến đây thắp nhang.

Dần dà, những thông tin về hai ngôi mộ tập thể của tù cải tạo Côn Đảo đến tai những người quen biết hoặc họ hàng của vợ con những người đã mất. Tôi đã gặp ba người trong số ấy.

Chị Hang Vo kể về người ba của chị là bác Võ Văn Rông cao to như Tây. Khi thấy hài cốt, những người biết bác Rông đều nhận ra đây chính là hài cốt của bác.

Em Thanh Pham lại kể rằng hơn bốn mươi năm nay, mẹ em không chịu lập bàn thờ cũng như làm giỗ cho ba em. Bà tin rằng ba em vẫn còn sống. Nhiều khi bà nói: Có lẽ ba tụi con đã ra nước ngoài và lấy vợ khác, bỏ lại mẹ con mình rồi. Thanh nói rằng đối với mẹ, việc ba còn sống dù có ở với người phụ nữ khác vẫn là niềm hy vọng bấu víu của mẹ còn hơn là ba đã mất. Khi biết tin về số phận của ba mình, mới đây, Thanh và các chị đã đưa mẹ ra Côn Đảo thắp hương cho ba.

Em Loc Nguyen là con của chú Nguyễn Văn Thái. Em nói em không còn nhớ gì về ba vì hồi ba đi em mới là cậu bé bốn, năm tuổi gì đó. Tôi nói em vậy bây giờ đã biết mộ ba rồi, em cố gắng sắp xếp dẫn mẹ ra thăm ba một chuyến. Ba em hẳn sẽ vui mừng lắm. Em nói: Mẹ em đã mất hai mươi năm rồi chị ơi.

Tôi hỏi Thu Nguyen thì cho đến nay, chỉ có khoảng hơn 10 gia đình đã biết thông tin về ngôi mộ tập thể này. Như vậy vẫn còn lại rất nhiều những bác, những chú chưa được người thân đến thắp hương. Họ vẫn mãi đi tìm các bác các chú, còn các chú bác thì cứ ngóng chờ ngày vợ con đến thăm.

Tôi viết bài này với mong mỏi nếu anh chị nào biết được thân nhân của những người tù cải tạo Côn Đảo thì tìm cách liên lạc để họ biết được mộ phần của chồng, cha mình ở đâu. Đạo lý người Việt, tâm linh người Việt rất quan trọng nén hương của người sống cho người đã khuất. Tôi tin rằng một khi chưa được chính người thân thắp hương, những linh hồn chết tức tưởi khó mà siêu thoát. Họ cũng như những người bị tử nạn trong vụ máy bay rơi ở Sơn Trà năm 1979, sẽ cứ lẩn quất đi tìm người thân trong sự đau khổ khôn nguôi.

Cuối cùng, bài viết này như một nén hương mà con xin gửi đến các chú, các bác và cầu mong con, cháu của tất cả các chú, các bác sẽ biết được thông tin về người thân của mình. Tôi cũng ước ao sao có một nghi thức tôn giáo dành cho người đã khuất được tiến hành tại hai ngôi mộ để những linh hồn ra đi trong chuyến tàu đêm năm ấy không còn vướng bận trần gian mà nhẹ lòng ra đi.

Sau đây là danh sách những người mất mà tôi thu thập được. Hy vọng anh chị, cô, chú, bác nào biết được ai là thân nhân của họ thì chuyển thông tin này đến những người đó. Thật ra số người mất là 70 công chức, cảnh sát, quân nhân trên Côn Đảo nên danh sách này còn thiếu sót nhiều người. Anh chị nào biết thêm thì xin bổ sung giúp. Xin chân thành cảm ơn!

Danh sách những người mất:

1/ Ô. Nguyễn Văn Tân (1925) (Ba chị Hoa Nguyen)
2/ Đại úy Phạm Huỳnh Trung (Ba em Thanh Phạm)
3/ Ô. Nguyễn Văn Thái (Ba em Loc Nguyen)
4/ Ô. Võ Văn Rông (Ba chị Hang Vo)
5/ Ô. Ba Đang
6/ Ô. Năm Muôn
7/ Ô. Sáu Lợi
8/ Ô. Ba Tâm
9/ Ô. Chín An
10/ Ô. Lục Văn Keo
11/ Đại úy Ảnh
12/ Đại úy Vàng
13/ Ô. Trương Văn Sến (1930) (Ba anh Thu)
14/ Ô. Nguyễn Hoàng Anh (?) (Anh ông Sang Nguyen)
15/ Ô. Hai Dân Sinh.
16/ Ông Tôn Thất Sỹ: Phụ tá HC
17/ Ông Lê Văn Vui: Trưởng ty Ngân khố
18/ Ông Nguyễn Thái Bình: Đại úy Trưởng ban 5 Đặc khu
19/ Ông Nguyễn Bang Hanh: Chủ sự Văn phòng Cơ sở HC

Mẫu đối thoại đầu tiên giữa chị Lâm Nguyễn và Hoa Nguyen trên stt về cảnh đẹp Côn Đảo của Lâm Nguyễn.
Lời chị Hoa Nguyen
Mộ tập thể đầu tiên được chị Thu Nguyen xây dựng năm 2015 có 26 bộ hài cốt. Ảnh: Lâm Nguyễn
Ngôi mộ tập thể thứ hai được chị Thu Nguyen xây dựng năm 2016 có 10 bộ hài cốt. Nguồn: Lâm Nguyễn
Người số 5 là chú Nguyễn Văn Thái. Người số 6 là Đại uý Phạm Huỳnh Trung. Nguồn ảnh tư liệu của anh Lê Nguyễn.
Bình Luận từ Facebook

KẾ SÁCH VẸN TOÀN CỦA ĐẢNG

No photo description available.
Lê Vi

KẾ SÁCH VẸN TOÀN CỦA ĐẢNG

– Đỗ Ngà

Phải nói rằng suốt 2 tháng ròng rã, tình hình Biển Đông chưa lắng xuống. Mới ngày 01/09 tàu Hải Dương 8 cùng với các tàu cảnh vệ của nó ở cách biển Ninh Thuận chỉ có 155 km, thì tiếp theo ngày 03/09 lại có tin Trung Quốc cho tàu cần cẩu Lam Kình cùng với đội tàu hộ tống đã tiến vào vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam cách đỏa Lý Sơn có 30 hải Lý về phía Nam.

Rõ ràng lãnh hải Việt Nam đang bị Trung Cộng đe dọa từ 2 hướng, trong khi đó phía chính quyền Việt Nam vẫn đang án binh bất động không có một động thái cương quyết nào. Để che đậy mối nguy này, đảng đã cho báo chí câm lặng về biển đảo nhưng lại xả hết công suất những vụ án tham nhũng. Vụ tham nhũng có thể tung lúc nào cũng được sao chọn lúc này? Khi báo vừa tung tin vụ Nguyễn Bắc Son nhận hối lộ 3 triệu đô và vụ ông cựu chủ tịch Đà Nẵng – Trần Văn Minh với Vũ Nhôm gây thiệt hại nhà nước 20 ngàn tỷ đồng, thì lập tức trên mạng xã hội ngập tràn tin tham nhũng át hẳn những tin tức Biển Đông. Đây là cách đưa tin có chọn thời điểm, cách đưa tin như vậy đều nằm trong kế sách của đảng cả.

Hiện nay báo chí nhà nước đã thua trước mạng xã hội, nhưng hệ thống báo chí này vẫn có vai trò to lớn trong sách lược cai trị của đảng. Nhiệm vụ của báo chí nhà nước không phải là đấu trực diện với mạng xã hội mà là để dắt dư luận nhằm giúp đảng làm chủ cuộc chơi. Vấn đề chủ quyền quốc gia có thể nói đó là tử huyệt của ĐCS, và chính ĐCS cũng đã nhận ra điều đó. Vì sao? Vì vấn đề chủ quyền nó luôn đưa ĐCS vào thế kẹt, nếu chiều dân thì sẽ làm quan thầy nổi nóng, nếu chiều quan thầy thì dân sẽ nổi giận. Đứng giữa 2 luồng áp lực ngược chiều ấy, ĐCS không có giải pháp thỏa mãn cho cả 2 mà chỉ có thể mãn một bên thôi. Như vậy câu hỏi đặt ra là, giữa bên ngoại xâm bên dân, đảng chọn bên nào? Thực tế trả lời rằng, đảng đã chọn phía ngoại xâm và bỏ dân. Nhưng nếu đảng theo giặc mà chống dân một cách trắng trợn thì điều đó chẳng khác nào đảng tự sát, cho nên đảng phải có kế sách vẹn toàn để đảm bảo đảng vừa có chỗ dựa ngoại bang và vừa làm cho dân không nổi giận để đảng được cai trị đất nước lâu dài.

Để xây dựng một kế sách vẹn toàn sao cho đảng có thể chiều lòng giặc mà dân không nổi giận thì quả là một bài toán khó, thế nhưng đảng cũng đã có giải pháp. Giải pháp đó là gì? Là dùng hệ thống báo chí nhà nước để lái dư luận đánh lạc hướng sự chú ý của nhân dân làm dân quên đi vấn đề chủ quyền. Đó là lý do vì sao trong lúc lãnh hải của Việt Nam bị 2 mũi giáp công của giặc Tàu đe dọa, thì đảng lập tức cho báo chí xả van mở hết công suất nói về tham nhũng. Với kế sách này tuy mang lại lợi ích cho ĐCS nhưng cái giá phải trả là chủ quyền đất nước Việt Nam sẽ bị ngoại bang gặm nhấm dần dần. Vậy rõ ràng nếu để ĐCS cầm quyền lâu thì chủ quyền quốc gia sẽ càng teo tóp, nhưng đau nhất là chủ quyền teo tóp trong sự thờ ơ của nhân dân. Có thể nói đất nước Việt Nam dưới bàn tay cai trị của ĐCS thì nó đã mang lại trái ngọt cho ĐCS anh em phương Bắc của nó thưởng thức.

Bên ngoài đảng để ngoại bang gặp nhấm chủ quyền một cách tự do, bên trong đảng buông cho người của mình cướp bóc tài sản nhân dân và phá nát tài nguyên quốc gia, thì kết quả là đất nước này sẽ ngày càng tang hoang thôi. Và đây là thực trạng mà đất nước và nhân dân Việt Nam đã, đang, và sẽ phải gánh cho đến khi nào lật được CS. Nếu nhân dân Việt Nam không chịu cất lên tiếng nói và không biết hành động vì quyền lợi của mình như dân Hồng Kông đang làm, thì có thể nói đất nước Việt Nam không thể cứu được.

-Đỗ Ngà-

CÙNG CHÍ…CÙNG ĐƯỜNG.

Image may contain: 2 people, text
Trung TranFollow

CÙNG CHÍ.

Hai ông này cùng làm bộ trưởng cùng 1 bộ, cùng trao nhận bằng khen cho nhau, cùng kẻ thù với mạng xã hội, cùng rao giảng đạo đức, cùng học và làm theo tấm gương của cùng một người, cùng nhận hối lộ từ cùng một vụ, cùng bị bắt và cùng nhau ở tù.

CÙNG ĐƯỜNG.

Thủy điện Hố Hô đã bao lần xả lũ.

Hoang Le Thanh updated his status.
 

Thủy điện Hố Hô đã bao lần xả lũ.

Dân huyện Hương Khê, tỉnh Hà Tĩnh đã biết bao người chết bao cảnh tang thương, bao gia đình tiêu tan nhà cửa, sự nghiệp.

Khốn nạn
bọn tư bản đỏ,
tay chân của bọn cộng sản đương quyền.

Hiện tại thủy điện Hố Hô – huyện Hương Khê, Hà Tĩnh đã xả nước đỉnh điểm, bà con đề phòng nước lũ dâng cao ngập nhà. Nhất là các vùng hạ lưu, vùng thung lũng thấp của huyện …

Huyện Hương Khê lại chuẩn bị ngập lụt. Miền Trung Quê Hương – Máu Chảy Ruột Mềm – Xót xa và căm giận bọn cầm quyền thối tha, đê tiện.

– Mực nước thượng lưu : 68,62m, hạ lưu 25m
– Lưu lượng về hồ 1327m3 /giây
– Qua tràn 1285 m3/giây
– Qua máy : 32m3 / giây
– Các hạng mục nhà máy an toàn, bảo vệ tài sản của bọn tư sản – cộng sản đương quyền..
– Chỉ có người dân là lãnh đủ mọi tai nạn tang thương, …

Hiện tại trên địa bàn Hương Khê đã ngập lũ, một số cầu như cầu Lộc Yên đã ngập sâu một số vùng đã bị chia cắt như Hương Đô, Lộc Giang, …

Mực nước đang lên nhanh,
Tai họa không chừa một ai, …

ĐẢNG LẤY GÌ ĐỂ NUÔI LÒNG TRUNG THÀNH?

No photo description available.
Lê Vi

ĐẢNG LẤY GÌ ĐỂ NUÔI LÒNG TRUNG THÀNH?

Đỗ Ngà

Để minh họa cho sự khác nhau giữa chủ nghĩa tư bản và chủ nghĩa xã hội, một họa sỹ nước ngoài đã vẽ một bức tranh khá đơn giản, nhìn hiểu ngay ý nghĩa sâu xa. Chủ nghĩa tư bản được vẽ bằng hình ảnh con gà đẻ trứng vàng được nuôi nấng vỗ béo để lấy trứng, còn chủ nghĩa xã hội đơn giản là hình ảnh con gà ấy bị giết thịt để đưa lên bàn ăn cho kẻ cầm quyền đánh chén.

Nói đến độc tài nói chung và độc tài CS nói riêng thì rõ ràng ta thấy nổi lên 4 đặc điểm nổi bậc: thứ nhất đó là quan chức tham nhũng khủng; thứ nhì là sự chèn ép và trục lơi những doanh nghiệp chân chính; thứ 3 là thuế phí nặng nề bủa vây; thứ tư là chính phủ không nhả ra cho dân 1 xu phúc lợi từ tiền thuế mà họ đã còng lưng đóng. Như vậy ở đây hiện lên sự tương ứng giữa nghĩa đen và nghĩa bóng rất rõ ràng, nhân dân và doanh nghiệp ngoài quốc doanh chính là con gà đẻ trứng vàng, thuế phí nặng nề là thịt gà thơm lừng, bộ máy nhà nước được ĐCS sử dụng như là một con dao, kẻ ăn thịt gà là những quan chức ĐCS.

Không phải dễ dàng gì bắt được gà để giết thịt mà phải lừa gạt dụ dỗ nó, chính vì thế trong cơ cấu của ĐCS luôn có Ban Tuyên Giáo và Bộ TT & TT. Dối trá lừa gạt lòng tin nhân dân để dễ bề ra tay vặt lông xẻ thịt dân mà dân không biết kêu la, đó là chính sách được ĐCS đưa lên hàng đầu vượt lên trên mọi chính sách. Chính vì thế, ĐCS không bao giờ giải tán 2 cơ quan này. Nhiệm vụ của 2 Cơ quan này nói chung là cấm dân tiếp xúc sự thật và lùa dân vào thiên la địa võng của sự dối trá. Hãy nhìn Nguyễn Bắc Son và Trương Minh Tuấn thì ắt biết. Dối trá để được gì?

Trương Minh Tuấn nguyên là Bộ trưởng TT & TT kiêm phó ban Tuyên giáo Trung ương, ông này từng cho xuất bản cuốn sách “Phòng, chống tự diễn biến, tự chuyển hóa”, thêm nữa, ông này còn cho đăng báo PR bản thân rằng, tết ông ta không nhận quà bất cứ ai. Nhưng sau đó thì sao? Ông ta cùng với người tiền nhiệm dính vụ Mobifone mua AVG, cả nhóm nâng khống giá trị AVG để rút ruột trên 7000 tỷ đồng chia chác.

Nguyễn Bắc Son từng đứng đầu bộ dối trá TT & TT, kết quả là ông ta nhận hối lộ của Phạm Nhật Vũ 3 triệu đô, nhận của Lê Nam Trà 200 ngàn đô và nhận của Cao Duy Hải 200 triệu đồng. Đấy là con số bước đầu khai thác được, còn phần chia chác trong hơn 7000 tỷ tiền nâng khống giá trị của AVG thì chưa tính đến.

Thực ra Nguyễn Bắc Son và Trương Minh Tuấn chỉ là một mẫu thử của một ĐCS gồm hàng triệu con người tham nhũng rải rác ở mọi cấp độ, tùy theo vị trí và quyền lực của từng người mà mức độ kiếm chác có thể nhiều hơn hay ít hơn. Hãy nhìn nhân dân đất nước này thì ắt biết, thu nhập bình quân đầu người chỉ ở con số 2500 đô mỗi người, rất thấp, chỉ bằng 1/12 thu nhập người dân Hàn. Tính bình quân đã thấp vậy nhưng tài sản đất nước tập trung rất lớn ở túi quan chức, chuyện quan phường ở Việt Nam kiếm triệu đô không phải là hiếm. Điều này có nghĩa là thịt con gà đẻ trứng vàng đang nằm trong miệng quan chức CS chứ không còn nằm trên thân con gà nữa.

Sự dối trá không những mang lại cho ĐCS món “thịt gà thơm lừng” mà còn giúp đảng ngồi trên ngai lâu dài. Đó là lý do tại sao những ai nói sự thật ở xứ Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam này đều phải trả giá rất đắt cho dù họ không hề có tội. Đứng trước lợi ích như vậy thì tất nhiên những đảng viên có chức có quyền phải bảo vệ đảng của họ tới cùng. Có thể nói không ngoa rằng, để có lòng trung thành của đảng viên thì tất ĐCS phải tùng xẻo nhân dân. Đó là mối quan hệ nhân quả. Vậy có cách nào để làm tan rã ĐCS không? Có! Hãy chống lại những trò tùng xẻo ấy một cách quyết liệt bằng biểu tình và bãi khoá bất tuân dân sự như dân Hồng Kông đang làm. Đó là con đường duy nhất để dân thóat nghèo và đất nước thoát họa.

-Đỗ Ngà-

Tham khảo:

https://infonet.vn/ra-mat-sach-do-bo-truong-bo-tttt-truong-…

https://nld.com.vn/…/bo-truong-tt-tt-tet-nay-toi-khong-nhan…

Phải chăng nền giáo dục XHCN đã thất bại.

Image may contain: 2 people
Liên Trà is with Cong Minh and 13 others.

1 – Học để biết
2 – Học để làm
3- Học để khẳng định bản thân
4 – Học để chung sống.

Một triết lý rõ ràng, dễ nhớ, dễ thuộc như thế sao ông bộ trưởng không biết để nói mà đẻ ra chuyện ” Học để làm người “.

Nếu dài quá ông có IQ thấp mà không nhớ thì đã có sẵn triết lý thời “Ngụy” hết sức súc tích

“ NHÂN BẢN -DÂN TỘC -KHAI PHÓNG ”

Ngại gì mà không thể áp dụng.

Thật đáng buồn khi có những con người loay hoay mãi trong các nghị quyết để tìm đường trong khi đã có sẳn một dân tộc ” TÔN SƯ – TRỌNG ĐẠO ” đem phá nát.

Dạy làm người bằng cách nào khi mà con người không có niềm tin vào con người ?. Khi con người không có ” Thần thánh ” nâng đỡ đời sống tinh thần.
” VÔ THẦN” đã dạy con người ta phải đấu tranh để tồn tại. Thực ra đó là bản năng của thú vật. Con người có ý thức vì vậy cần phải có kỷ năng chung sống.
“…NHÂN BẢN – DÂN TỘC – KHAI PHÓNG “

Đến bây giờ mới nói đến dạy làm người thì 73 năm nay chúng ta đã dạy bao thế hệ làm con gì ???

Phải chăng nền giáo dục XHCN đã thất bại.

Mà thất bại thật rồi khi tầng lớp gọi là tinh hoa của chế độ đang kéo nhau vào tù vì tham nhũng, hối lộ. Một bộ phận không nhỏ đang sống sa đọa đớn hèn. Những cá nhân như Thanh, Thăng, Hóa, Xuân Anh, Vũ Nhôm… cùng một loạt tướng tá CA, QĐ đã phải đi chăn kiến. Đó là cái bề nổi trong chiều sâu thì đã rục rỗng hết. Khó tìm ra một người đủ nhân cách có lòng tự trọng để xem làm quan là đạo.

Những con người như Bắc Sơn, Minh Tuấn luôn rao giảng về đạo đức HCM. Luôn dạy dỗ ngườu khác về lập trường hóa ra họ là kẻ phản động.

Thế hệ con cái họ lại càng tệ hại hơn. Như Thảo Thắng. Minh Sơn đều là bọn hám tiền vô đạo. Chúng đem cả cha mẹ đi bán rẻ chỉ vì tiền.

Làm cái cách nào để dạy làm người đây anh Nhạ !? Trong khi chính bộ giáo dục để cho cấp dưới bán điểm bán bằng tùy thích. Khi mà cô thầy xuống cấp về đạo đức. Họ chỉ biết an phận, trùm chăn tự sướng bỏ mặc mọi chuyện ngoài xã hội. Họ như những kẻ câm, điếc bẩm sinh tôn sùng chủ nghĩa makeno.

Một trăm năm trồng người để phục vụ con đường CNXH đã thất bại. Cần thêm 100 sau để anh Nhạ dạy làm người. Nhưng than ôi ! Chế độ nào thì con người đó. Thể chế chính trị không thay đổi thì đừng mằn mơ giữa ban ngày. Hết nhiệm kỳ anh về làm người tử tế. Giáo dục lại như kẻ mộng du.

Số tiền 3.2 triệu USD mà Bộ trưởng Nguyễn Bắc Son nhận hối lộ từ ông Phạm Nhật Vũ bằng 411 năm lương của Bộ trưởng

Số tiền 3.2 triệu USD mà Bộ trưởng Thông tin và Truyền Thôn Nguyễn Bắc Son nhận hối lộ từ ông Phạm Nhật Vũ bằng 411 năm lương của Bộ trưởng nếu không ăn xài gì đến số tiền đó.

Còn bạn, bạn làm bao nhiêu năm mới có được số tiền 3.2 triệu đô la Mỹ?

Image may contain: 1 person, text