“Vô sản lưu manh”: Cựu Bí thư thành Hồ (Kỳ 1)

“Vô sản lưu manh”: Cựu Bí thư thành Hồ (Kỳ 1)

Thu Hà

6-3-2020

Lê Thanh Hải sinh năm 1950, xuất thân từ ấp Điều Hoà, xã Tam Hiệp, huyện Châu Thành, Mỹ Tho (nay là tỉnh Tiền Giang). Năm 13 tuổi, một chữ bẻ đôi không có, cậu bé gốc Hoa tên Lê Thanh Hải lang thang, lần mò lên Sài Gòn kiếm sống. Một lão hàn gò người Tàu ở quận 5 thương tình, cho phụ việc và dạy cho Lê Thanh Hải nghề thợ hàn.

Khi quân lực Hoa Kỳ đổ bộ vào miền Nam để kìm chân Trung Cộng và ngăn chặn Cộng sản Bắc Việt nam tiến, những thằng bé vô học, du thủ du thực, như Lê Thanh Hải được lực lượng cộng sản nằm vùng lôi kéo vào đội quân có tên “Biệt Động thành”. Nhiệm vụ chính được giao là ném lựu đạn giết lính Mỹ và binh sĩ VNCH, ám sát các thành phần trí thức viên, chức phục vụ nền Đệ Nhị Cộng hoà.

Cứ giết được nhiều người thì sẽ được phong là “dũng sĩ”. Tàn sát càng nhiều người, gây kinh hoàng, ghê sợ, vang dội khắp miền Nam, những người lập được “chiến công” đó sẽ được phong “anh hùng”. Máu của dân miền Nam và lính Sài Gòn đã được những kẻ như Lê Thanh Hải đổi thành những tấm huy chương đỏ rực, gắn trên ngực áo sau này.

Khái niệm “vô sản lưu manh” do Karl Marx và Friedrich Engels đặt ra đầu tiên trong quyển “Ý thức hệ Đức”, xuất bản năm 1845. Hai ông Mác và Ăng-ghen dùng nguyên văn là “Lumpenproletariat”, trong đó “Lumpen” có nghĩa là “giẻ lau; giẻ rách” còn “Proletariat” là “[giai cấp] vô sản”. “Lumpenproletariat” có nghĩa là “vô sản khố rách áo ôm”, gọi tắt là “vô sản khố rách”, mà Trung Quốc cũng dịch “Lumpenproletariat” thành 流氓无产阶级 (lưu manh vô sản giai cấp). Và Lê Thanh Hải đã sớm ghi tên mình vào danh sách “vô sản lưu manh” như thế.

“Vô sản lưu manh” Lê Thanh Hải, cựu Bí thư Thành ủy thành Hồ. Ảnh: Zing

Là một con người cơ hội, năm 1980, Lê Thanh Hải cậy người mai mối, tiếp cận, tán tỉnh Trương Thị Hiền, em gái của Trương Mỹ Lệ, khi đó là Bí thư Thành đoàn. Hiền là con gái của bà Sáu Hòa, là một trùm biệt động thành. Trương Thị Hiền đươc cả Nguyễn Văn Linh và Võ Văn Kiệt nhận làm con nuôi, vì thế từ khi cưới được Trương Thị Hiền, Lê Thanh Hải lên như diều gặp gió.

Tháng 5/2001, dựa vào thế lực của chị vợ Trương Mỹ Hoa, Ủy viên Trung ương đảng, Phó Chủ tịch nước, Lê Thanh Hải ép được Võ Viết Thanh về hưu sớm và giành chiếc ghế Chủ tịch UBND TP HCM. Từ đây, Lê Thanh Hải, tức Hai Nhựt, đã từ từ leo lên đỉnh cao quyền lực.

Ngồi ghế chủ tịch thành phố, Lê Thanh Hải ép các cấp phó như Nguyễn Thiện Nhân, Mai Quốc Bình phải chuyển đi, đưa  vây cánh của mình như Nguyễn Thành Tài, Lê Hoàng Quân, Nguyễn Văn Đua về bên mình.

Cướp đất, công khai mua chức, bán chức, trù dập đối thủ, hình thành phe nhóm chính trị, đưa bà con họ hàng vào nắm hết những vị trí chủ chốt, hái ra tiền… Lê Thanh Hải trở thành “lãnh chúa thành Hồ”, một “trùm mafia” du côn và máu lạnh số 1 miền Nam.

Dưới thời Lê Thanh Hải, ai đối đầu với ông ta, sẽ phải trả giá vô cùng đắt. Quan chức, công thần của chế độ, gia đình thương binh, liệt sĩ…, một khi bị chính quyền Lê Thanh Hải cướp đất, chèn ép, chỉ có chấp nhận cúi đầu, nếu không muốn tán gia bại sản, thân bại danh liệt. Còn đối với dân đen, khỏi phải nói, tù tội, tra khảo, bức tử, chết “đúng quy trình” trong nhà tù.

Dư luận xã hội chỉ biết các con của Hai Nhựt là Lê Trương Hải Hiếu và Lê Trương Hiền Hoà ăn chơi phóng đãng, bắt phụ nữ đẻ con mà không cần cưới, cướp vợ người ta, phá nát hạnh phúc gia đình họ… chứ không biết rằng, cha chúng cũng là tay háo sắc bậc thầy.

Người đẹp Đào Thị Hương Lan. Ảnh: Sở Nội vụ TPHCM

 

 

             Lê Thanh Hải từng cặp bồ với Đào Thị Hương Lan, sinh ngày 20/10/1960, quê xã Mỹ Chánh, huyện Châu Thành (nay là phường 8, TP Mỹ Tho). Sắc đẹp đã đưa Lan lọt vào mắt xanh và khi đã là chủ tịch UBND TP HCM, Lê Thanh Hải đã đưa Lan về làm chuyên viên Văn phòng UBND TPHCM từ năm 2002 đến 2004.

Tháng 8/2004, Hai Nhựt cho Lan về lại Sở Tài chính TPHCM và nhanh chóng nắm giữ các chức vụ: Trưởng phòng ngân sách, Phó Giám đốc. Chưa hết, Hai Nhựt cơ cấu Lan vào Thành uỷ viên, đại biểu HĐND, rồi Giám đốc Sở Tài chính TP.HCM đến hai nhiệm kỳ.

Năm 2007, khi đã là Bí thư Thành ủy thành Hồ, Lê Thanh Hải chỉ đạo thành lập Ban chỉ đạo sắp xếp lại, xử lý nhà, đất thuộc sở hữu Nhà nước trên địa bàn TPHCM (gọi tắt là Ban chỉ đạo 09. Ban Chỉ đạo 09 gồm do ông Lê Hoàng Quân, Chủ tịch UBND TP làm Trưởng ban. Ban chỉ đạo 09 gồm 2 tiểu ban: 10 thành viên, Tiểu ban xử lý, sắp xếp nhà, đất các cơ quan, đơn vị Trung ương và Tiểu ban xử lý, sắp xếp nhà, đất các cơ quan, đơn vị thành phố, quận – huyện, phường – xã. Tất nhiên, người tình Đào Thị Hương Lan ngồi ghế Phó ban 09.

Suốt những năm Lan làm Giám đốc Sở Tài chính TPHCM kiêm Phó ban Chỉ đạo 09, nhiều công sản đã bốc hơi một cách ngoạn mục. Trong vụ án Vũ “nhôm” phù phép chiếm hữu khu đất vàng 15 Thi Sách mà cựu Phó Chủ tịch UBND TPHCM Nguyễn Hữu Tín bị khởi tố, Lan cũng là đối tượng có liên quan. Với chức trách được giao, Lan đã tiếp tay để khu đất vàng 15 Thi Sách lọt vào túi Vũ “nhôm” một cách dễ dàng. Lan cũng dính líu trực tiếp đến vụ khu đất vàng 185 Hai Bà Trưng, do Dương Thị Bạch Diệp thu tóm.

Nắm tài chính toàn bộ thành phố, Đào Thị Hương Lan là “tay hòm chìa khoá” giúp Lê Thanh Hải yên tâm hút máu nhân dân và rút ruột hết ngân sách. Hàng trăm công sản, dự án lọt vào tay các “nhóm lợi ích” trong nước, dòng họ Lê Thanh Hải và cả đại gia nước ngoài như Tập đoàn Vạn Thịnh Phát của Trương Mỹ Lan, tỷ phú Trung Quốc.

Hai Nhựt “bật đèn xanh” cho Lan góp vốn với Lê Thị Thanh Thuý, tức Hà ‘Sen’ (Chủ đầu tư khu đất 8 -12 Lê Duẩn, Quận 1, TP HCM) để thu tóm khu đất số 8 – 12 Lê Duẩn, Quận 1. Cứ vậy, hàng chục ngàn, thậm chí hàng trăm ngàn tỷ tiền công sản đã “cuốn theo chiều gió” cùng đôi tình nhân Hai Nhựt – Hương Lan.

Năm 2018, Vũ “nhôm”, Út “trọc” bị bắt giam, Nguyễn Thành Tài bị khởi tố. Thấy động, Lê Thanh Hải “vẽ” cho Đào Thị Hương Lan sang Mỹ… chữa bệnh, nhưng thật ra là cao chạy, xa bay. Từ Mỹ, Lan đào thoát sang Canada.

Ngày 18/1/2019, cơ quan điều tra ra quyết định khởi tố Lan về tội “vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản nhà nước gây thất thoát lãng phí” theo quy định tại Khoản 3, Điều 219 Bộ luật Hình sự năm 2015. Tuy nhiên, đến khi cơ quan điều tra ra quyết định bắt tạm giam 4 tháng, thì Lan đã không có mặt tại nhà riêng ở số 601I, đường 15, phường An Phú, quận 2, TP HCM, từ lâu rồi.

Đào Thị Hương Lan và Vũ Nhôm. Photo Courtesy

Riêng bản thân Hải, dấu ấn lớn nhất, cũng là tội ác “trời không dung, đất không tha” đó là ông ta tùy tiện hô biến 160 hecta đất tái định cư, không thực hiện đúng chỉ đạo “tái định cư phải sát hoặc liền kề khu trung tâm” của Thủ tướng Chính phủ tại Quyết định 367, năm 1996. Điều này đã gây phẫn nộ cho người dân bị giải tỏa, bởi họ phải hy sinh nhà và đất để làm dự án, trong khi không được hưởng bất kỳ lợi ích nào mà dự án mang lại như chủ trương nhân văn ban đầu của Thủ tướng Võ Văn Kiệt qua quyết định 367.

Nghiêm trọng hơn, chỉ đạo của Lê Thanh Hải còn dẫn đến việc thu hồi đất tràn lan của người dân ở các nơi khác như khu Nam Rạch Chiếc, khu Thạnh Mỹ Lợi, để phục vụ tái định cư cho dự án khu Đô Thị Mới (ĐTM) Thủ Thiêm dù chẳng có quy định nào từ Chính phủ cho phép TP HCM làm việc này.

Máu dân đã đổ, oan khiên ngút trời xanh, nỗi đau thương chất chồng ở Thủ Thiêm là bản cáo trạng đanh thép dành cho tay “vô sản lưu manh” Lê Thanh Hải. Từ một khu tái định cư 160 hecta tập trung ở cạnh khu trung tâm ĐTM Thủ Thiêm mà Thủ tướng chính phủ đã phê duyệt, UBND TPHCM đã “hô biến” thành 6 địa điểm, đẩy người dân bị giải tỏa đi xa, trong đó có những nơi cách trung tâm Khu ĐTM Thủ Thiêm gần 15 km như phường Thạnh Mỹ Lợi, phường Cát Lái. Tại ba phường Bình Khánh, An Phú, An Khánh gần trung tâm ĐTM Thủ Thiêm, UBND TPHCM không giải quyết tái định cư bằng nền đất mà cho xây hàng loạt chung cư cao tầng với quy mô 12.500 căn hộ.

Như vậy, 160 hecta đất tiếp giáp khu trung tâm ĐTM Thủ Thiêm, lẽ ra bố trí tái định cư cho người dân, băng nhóm Lê Thanh Hải đã “xẻ thịt” phân lô, giao cho con em mình kinh doanh bất động sản trục lợi, giao cho các đại gia làm dự án thương mại, đổi đất lấy hạ tầng kiểu “cho không biếu không” dành cho các đệ tử của Trần Đại Quang như, Khoa “khàn” Trần Đăng Khoa, Vũ “nhôm”, Trần Bá Dương…

(Còn tiếp)

PHÍA SAU MỘT BẢN TIN

Image may contain: one or more people and text

Ngô Thị Thứ

Thể chế đã tồi tệ đến cỡ nào ???

________
Mai Quốc Ấn

PHÍA SAU MỘT BẢN TIN

Tôi tóm tắt ngắn gọn bản tin trên Thanh Niên như sau: 4 người Trung Quốc đi từ Quảng Ninh dự kiến vào Đà Nẵng để trốn dịch. Khi vào Thừa Thiên – Huế, họ xuống Phú Vang tìm quán ăn thì bị bắt giữ. Trong số 4 người, chỉ có một người có hộ chiếu, không có hồ sơ đóng dấu nhập cảnh. Các ngành chức năng tỉnh Thừa Thiên – Huế cũng đang đề nghị Cục Xuất nhập cảnh phương án trục xuất những người này về nước. Theo đó, có 2 phương án có thể cách ly 14 ngày sau đó trục xuất hoặc xét nghiệm nếu âm tính với Covid-19 thì sẽ trục xuất ngay.

Nhìn sâu vào bản tin này có thể thấy việc người Tàu “tung tăng” tại Việt Nam bất chấp quy định xuất nhập cảnh. Họ vào đất nước mình trái phép và hiểu đơn giản là từ Quảng Ninh đến Thừa Thiên- Huế đã là nửa đường đi dọc quốc gia.

Lý do trốn dịch là một lý do, niềm tin nội tâm của tôi cũng nghĩ vậy. Nhưng không thể không nghĩ về cảnh báo của cựu tướng an ninh Trương Giang Long về việc tình báo Tàu đã cắm rễ, leo cao, luồn sâu ở quốc gia này. Bao gồm cả chui vào hệ thống chính trị chứ không chỉ các mặt kinh tế, đời sống.

Trong bản tin có nhắc đến Đà Nẵng. Nên càng không thể quên rằng có công trình vốn Tàu xây cao và rất gần sân bay quân sự Nước Mặn. Hãy nghĩ thử với không chỉ các công trình khác, tình báo Hoa Nam đã tiềm phục ra sao, khi ngay tại công trình quân sự cũng vào sát được.

Các chính trị gia luôn nói về yêu nước. Nói bằng miệng luôn dễ hơn là phá vỡ những thực tế phi lý như cách 4 người Trung Quốc xâm nhập “tung tăng” trên quốc gia này trái luật nhập cảnh. Và càng dễ hơn so với xử lý những công trình vốn Tàu (kể cả vốn Tàu đội lốt Malaysia, HongKong, Indo, Sing,…).

Các chính trị gia luôn nhắc về phát triển kinh tế. Nhưng sẽ chẳng chút vui vẻ nào nếu nhận ra dòng vốn FDI được thu hút lại thiếu đi một tâm thế tôn nghiêm dân tộc, đất nước. Số lao động làm thuê tại Tàu, Hàn và các quốc gia có dịch corona phải quay về Việt Nam lại chứng minh tâm thế… làm thuê chủ động. GDP từ “kiều hối làm thuê” có gì vui và “ngạo nghễ Việt Nam”?

“Đã bao giờ đất nước được như thế này chưa?” là một câu hỏi giàu màu sắc tự hào của chính trị gia. Nhưng thực tế xã hội lại cần thay từ “ĐƯỢC” thành từ “BỊ”. Phải nhìn thẳng sự thật ấy để thay đổi chứ còn ru ngủ nhau bằng mị ngôn thì đất nước lại tiếp tục cúi đầu.

Phía sau một bản tin, với tôi, là cả sự đau lòng và phẫn nộ! Vì may mắn (và bất hạnh) thay, tôi đã đọc quá nhiều điều phía sau những bản tin khác mỗi ngày có tính chất tương tự bản tin báo Thanh Niên vừa nêu.

Kể cả những bản tin không bao giờ xuất bản…

P/s: Nếu 4 người Trung Quốc đó dương tính với corona virus thì sao? Họ đã lây cho bao nhiêu người? Và ngoài 4 người đó thì có bao nhiêu người nước ngoài trốn dịch xâm nhập trái phép quốc gia chưa bị phát hiện?… Rất nhiều câu hỏi để thấy rằng thể chế đã tồi tệ tới mức nào…

https://www.facebook.com/1608577719/posts/10215322788775488/

NGẠO NGHỄ VIỆT NAM

Image may contain: one or more people
Image may contain: text
Image may contain: 3 people, people sitting and text
Lê Vi

NGẠO NGHỄ VIỆT NAM

Hôm nay, tại Cần Thơ, vừa có thêm 1 bệnh nhân từ Hàn Quốc về, chết vì viêm phổi và tiểu đường type 2 (có vẻ đang hot trend bệnh này?). Tất nhiên âm tính với virus SARS Cov 2.

Trong 1 diễn biến khác, VN mới sản xuất được kit thử virus chỉ trong vòng 2 tiếng, trong khi kit cũ nhập khẩu (của Mỹ?) mất 6 tiếng và sai số đến 50-70%. Bộ kit có chất lượng tương đương hàng của CDC Mỹ và WHO (hàng đang dùng), nhưng test thấy kết quả đều chính xác 100%.

Thông thường 1 bộ KIT phải sản xuất mất 4 năm, tuy nhiên nhóm nghiên cứu đã hoàn thành bộ KIT test virus Corona này chỉ trong vòng 1 tháng.

Dự đoán là bộ kit của VN sẽ chỉ cho kết quả âm tính 100%, rất thuận lợi cho công tác dập dịch. Với năng lực sản xuất là 10 ngàn bộ/ngày thì VN sẽ giàu to vì có thể xuất khẩu bộ kit test ưu việt này ra khắp thế giới.

Cùng với việc tổ chức các tua du lịch kết hợp cách ly tránh dịch tại các KS và resort 4-5 sao quốc tế, VN sẽ là điểm đến tránh dịch cho du khách trên toàn thế giới. Với khả năng test nhanh trong vòng 2 tiếng và năng lực sản xuất bộ kit quá nhanh, VN sẽ nhanh chóng giải phóng các khu cách ly vì các trường hợp nghi nhiễm sẽ có kết quả âm tính.

Dương Quốc Chính

Ông Lê Duẩn đã định làm bom nguyên tử như thế nào?

Van Pham

“Việt Nam phải đi tắt đón đầu, đuổi kịp và vượt phương Tây trong vòng mươi mười lăm, hai mươi năm! Ông còn dặn các nhà khoa học cả hai miền Nam Bắc rằng, làm khoa học ở Việt Nam phải như Cù Chính Lan, chạy tắt rừng, đón đầu xe tăng địch mà đánh!!!

**********

Ông Lê Duẩn đã định làm bom nguyên tử như thế nào?

Lê Phú Khải

Vào một buổi chiều cuối năm 1988, tôi đang ngồi làm việc tại nhà riêng ở thành phố Mỹ Tho êm ả bên bờ sông Tiền, lúc ngẩng lên, bỗng thấy một ông già đội nón lá, tay xách cái bị đứng trước cửa! Nhìn kỹ hóa ra bác sỹ Nguyễn Khắc Viện (!). Bác Viện nói: Tôi xuống xe đò, quên mất đường đến nhà cậu, một bà lão hỏi: Có phải bác là sỹ quan mới cải tạo không? Tôi nói phải, thế là bà ấy chỉ đường cho tôi đến đây.

Từ sau ngày đất nước đổi mới (1986), bác Viện hễ vào Sài Gòn là hay xuống Mỹ Tho chơi với tôi. Bác muốn qua tôi để tìm hiểu về công việc làm ăn của nông dân đồng bằng sông Cửu Long mà tôi là nhà báo của trung ương duy nhất đang thường trú tại đó. Ở chơi nhà tôi, đôi lúc bác kể những chuyện “thâm cung bí sử” của triều đình cộng sản mà một trí thức như bác, thường được can dự hoặc chứng kiến…

Một trong những câu chuyện ít ai biết đó mà bác Viện kể cho tôi nghe là, chuyện Tổng Bí thư Lê Duẩn mời các trí thức đầu đàn lên bàn chuyện làm bom nguyên tử! Bác Viện kể (đại ý) người thứ nhất là kỹ sư Trần Đại Nghĩa. Tổng bí thư hỏi: Có làm được bom nguyên tử không? Ông Nghĩa trả lời, không làm được! Thế là Tổng bí thư nổi giận, mắng: Trí thức mà ngu thế à!

Người thứ hai chính là Nguyễn Khắc Viện. Hỏi: Có làm được bom nguyên tử không? Trả lời: Làm được. Tổng bí thư mừng lắm, nói: Tiếp tục đi! Tiếp tục: Chỉ làm được một quả thôi! Hỏi: Tại sao? Trả lời: Làm xong một quả phải thử và sau đó thì hết vốn! Bán cả nước cũng không thể làm được quả thứ hai (!).

Người thứ ba được gọi lên là Phó Tiến sỹ Nguyễn Đình Tứ, học ở Đúp-na về, đứng đầu Viện Năng lượng nguyên tử quốc gia (trong đó có viện hạt nhân Đà Lạt). Tổng Bí thư hỏi, nhưng Nguyễn Đình Tứ cứ ngồi yên, không nói gì cả… Cứ như thế cho đến lúc… được ra về!

Trong cơn say chiến thắng sau năm 1975, các lãnh tụ cộng sản mắc bệnh vĩ cuồng. Chính tai tôi, tác giả bài viết này, đã được nghe thủ tướng Phạm Văn Đồng chỉ đạo trong một hội nghị khoa học toàn quốc vào cuối năm 1978 rằng, Việt Nam phải đi tắt đón đầu, đuổi kịp và vượt phương Tây trong vòng mươi mười lăm, hai mươi năm! Ông còn dặn các nhà khoa học cả hai miền Nam Bắc rằng, làm khoa học ở Việt Nam phải như Cù Chính Lan, chạy tắt rừng, đón đầu xe tăng địch mà đánh!!! Lũ trí thức hoạn quan có mặt trong Nhà hát lớn Hà Nội lúc đó đã vỗ tay rào rào!

Cũng may cho nhân dân ta có những bậc trí thức lớn, đủ trí, đủ dũng như Trần Đại Nghĩa, Nguyễn Khắc Viện, Tạ Quang Bửu… đã can ngăn các lãnh tụ sau cơn say chiến thắng, không bán cả nước đi để trở thành một siêu cường hạt nhân! Chúng ta hãy tưởng nhớ các vị đó.

Với nước ta, năng lượng hạt nhân được nghiên cứu để ứng dụng trong nông nghiệp kỹ thuật cao và y tế là đúng đắn nhất. Và, chúng ta đã làm tốt điều này. Năm 1985, “Luận chứng kinh tế- kỹ thuật trung tâm chiếu xạ TP. Hồ Chí Minh” của phó tiến sỹ Trần Tích Cảnh đã được thực thi ở cả hai miền Bắc-Nam để bảo đảm chất lượng cho các sản phẩm xuất khẩu nông-sinh-y. Tác giả Trần Tích Cảnh đã tặng người viết bài này một văn bản của luận chứng đó làm kỉ niệm mà tôi còn giữ!

No photo description available.
Image may contain: 1 person, closeup

Chỉ 100m trên quốc lộ 1 đoạn qua quận 12, hơn 500 mảnh đinh

Thuc Tran and Phạm Viết Bằng shared a link.

TTO – Sau một thời gian yên ắng, những ngày gần đây, nạn ‘đinh tặc’ đã xuất hiện trở lại trên quốc lộ 1 (đoạn qua quận 12, TP.HCM), khiến nhiều người đi đường lo lắng…

TTO – Sau một thời gian yên ắng, những ngày gần đây, nạn ‘đinh tặc’ đã xuất hiện trở lại trên quốc lộ 1 (đoạn qua quận 12, TP.HCM), khiến nhiều người đi đường lo lắng…

Thuc Tran

Ngày 3-3, dưới cái nắng gay gắt giữa trưa, anh Nguyễn Văn Thành (42 tuổi, quê Tây Ninh) lom khom cùng với cục nam châm trên tay đi dọc quốc lộ 1, liên tục hút các loại đinh sắc nhọn trên mặt đường.

Anh Thành cho biết, sau một thời gian dài không xuất hiện ‘đinh tặc’ trên đường, anh và bà con rất vui mừng, tưởng như đã chấm dứt được nạn này thì bất ngờ vài ngày gần đây các mảnh đinh sắc nhọn lại xuất hiện, nhiều nhất tại quốc lộ 1, đoạn qua phường An Phú Đông, quận 12.     

V Phung Phung Ôi Việt Nam. Đất nước. Con người.!!! Vậy mà đòi ra biển lớn sánh vai cùng các cường quốc năm châu???

Hải Phòng từ chối trả lời thêm về vụ chi 269 tỉ mua ấm chén quà tặng

HỌP BÁO : được quyền hỏi và được quyền không trả lời. Hề thế họp chi cho mệt !!!
_______
Mặc dù nói rất dài về lý do, cách làm, ý nghĩa của việc Hải Phòng tặng quà toàn dân như kể trên, nhưng khi nhiều cơ quan báo chí có mặt tại cuộc họp đề nghị đặt thêm câu hỏi làm rõ thêm nhiều vấn đề dư luận đang quan tâm, nhưng ông Bình cũng như nhiều lãnh đạo thành phố Hải Phòng cáo bận, từ chối, không trả lời thêm bất kỳ câu hỏi nào.

Theo Phó chủ tịch UBND TP.Hải Phòng, quyết định chi 269 tỉ mua quà tặng toàn dân là tiếp nối truyền thống trước đó, và từ tâm tư nguyện vọng của người người dân, chứ không phải từ một cá nhân ai.

Đỗ Duy Ngọc: Thời Kỳ Gì Đây ?

Đỗ Duy Ngọc: Thời Kỳ Gì Đây ?

Re: Chế độ ta đạt đến sự thối nát nhất trong các chế độ đã có và hiện có… Thật khủng khiếp! (Đảng viên Giáo Sư Trần Đinh Sử)

Chúng ta đang sống thời đại gì đây? Có lẽ trong lịch sử của dân tộc, đây là một thời kỳ khó đặt tên.

Ngành giáo dục thì có Bộ Trưởng ngọng và câm. Có Cô Giáo quỳ, Cô Giáo giẻ lau, Cô Giáo đéo, Cô Giáo câm, Cô Giáo đi hầu rượu như gái bia ôm. Có Thầy Giáo ấu dâm, Giáo Viên bán chỗ dạy, Giáo Viên ăn chận tiền Giáo Viên, Lãnh Đạo ngủ với Cô Giáo để cho biên chế. Có Sinh Viên ngủ với Thầy để xin điểm, có Học Sinh bóp cổ Cô Giáo, Học Trò đâm Thầy lủng ruột.

Bộ Y Tế thì có Thứ Trưởng ký nhập đủ loại thuốc gây tai hoạ khôn lường. Có Lãnh Đạo tiếp tay nhập thuốc giả bán giá cao. Có bệnh nhân 4 người một giường, có người cấp cứu sắp chết phải đóng tiền mới khám. Có Bác Sĩ, Y Tá bị dí chạy quanh, bị đấm đá túi bụi. Có viện phí thì tăng mà phẩm lượng lại giảm. Có bệnh viện vào nằm không xem TV cũng đóng tiền, không dùng nước nóng cũng trả tiền, đêm không được bật đèn. Bệnh nhân bị xem như những con thú trong chuồng, bị đối xử nhẫn tâm, là đối tượng để tận dụng làm giàu.

Bộ Giao Thông Vận Tải làm đường chưa xài đã lún, chưa chạy đã nát, giá thực hiện cao nhất Thế Giới mà phẩm lượng thấp nhất trái đất. Cầu làm cốt tre, đường lót bằng mút. Cầu chưa đi đã sập, đường chưa chạy đã lắm ổ voi. BOT nơi nào cũng có, thu giá trên trời, đặt không đúng chỗ, làm một đoạn thu cả đường, thu tiền quá niên hạn quy định. Bộ Trưởng phớt lờ dư luận, xem thường ý kiến nhân dân.

Bộ Tài Nguyên Môi Trường đào hết tài nguyên đem bán. Biển ô nhiễm vì Formosa, lãnh đạo tìm mọi cách bênh vực, làm đủ trò chối tội. Cấu kết với doanh nghiệp bán đất, bán rừng. Ao hồ, sông ngòi khô hạn, ô nhiễm, lãnh đạo bình chân như vại, quẩn quanh không lối thoát. Các thành phố lớn khí độc nằm trong khí thở, nhân dân sống chung với ô nhiễm môi trường, cái mầm bệnh về hô hấp lúc nào cũng chục chờ xâm nhập lá phổi của người dân .

Bộ Tài Chính suốt ngày tìm đủ cách để rút ruột người dân vô tội vạ. Thuế môi trường, thuế tài sản, hàng trăm thứ thuế dội lên đầu dân, xứ nghèo mà mua gì cũng đắt vì thuế quá cao. Chính sưu thuế làm dân nghèo đi. Thuế cao mà an sinh xã hội thì quá tệ lậu, người già, trẻ em chẳng được quyền lợi ưu tiên nào trong đời sống. Thuế cản trở doanh nghiệp, thuế khiến dân không lối thoát.

Lãnh Đạo từ trung ương đến địa phương chạy theo thu lợi bằng mọi cách. Họ làm giàu một cách nhẹ nhàng, dễ dàng và nhanh chóng khiến các đại gia của các nước tư bản phải thèm thuồng .

Thứ gì họ cũng ăn, đặc biệt là ở lãnh vực đất đai. Vì lợi nhuận quá lớn đưa đến mỗi địa phương là một Lãnh Chúa, bỏ ngoài tai những quyết định của trung ương, trên bảo dưới chẳng cần nghe. Tìm đủ mọi cách để lừa dối kiếm lời. Sửa luôn quy hoạch của trung ương để cướp đất dân, bỏ túi hàng ngàn tỷ. Bắt tay những doanh nghiệp bán đất, bán rừng, bán biển, bán đảo, đuổi dân đi, khiến dân trở thành kẻ tha phương cầu thực. Di tích, đền đài, kiến trúc lâu năm đều được quy thành tiền, có giá là đập là xoá để xây dựng mới, vừa bán đất có tiền vừa được chia chác từ dự án mới.

Lãnh đạo cấu kết với nhau, bắt tay với những doanh nghiệp ma đầu tạo ra những nhóm lợi ích chia nhau lợi tức bất kể đạo lý, thần linh, lịch sử, ký ức những thứ theo họ nghĩ là không sinh lợi. Họ bán rẻ đất nước này, họ không cần quan tâm dân sẽ sống như thế nào mà chỉ nghĩ họ thu lợi được bao nhiêu. Càng lúc họ càng phi nhân tính, quay cuồng với đồng tiền mà quên hết và vứt bỏ hết mọi giá trị để làm một con người. Họ tha hoá, trụy lạc trong cách sống, tìm đủ mọi cách để hưởng lạc. Họ mua sắm, xây dựng nhà cửa nguy nga, sân vườn như Vua Chúa. Họ gởi tiền ra nước ngoài, mua những khu đất lớn, những lâu đài, những chuỗi nhà hàng, siêu thị. Con cái sinh hoạt, vui chơi như những trẻ dòng dõi hoàng gia. Và lúc cần, họ rời đất nước trở thành những đại gia định cư ở xứ người. Họ trang bị cho mình nhiều bằng cấp, nhiều học hàm, học vị nhưng mở miệng toàn nói ngu, nói ngược với ý kiến nhân dân nên chẳng bao giờ được lòng dân .

Thời mà miếng ăn bỏ vào mồm cứ sợ là thuốc độc, bệnh uống viên thuốc cứ nghi là thuốc giả. Thời mà ở đâu cũng có thể bị đe doạ, ở trong nhà sợ kẻ cướp, ra đường sợ lũ giật dọc, sợ cây rơi, điện giật, sập hố, sẵn sàng bị giết chỉ bởi một lời nói, một ánh nhìn .
Thời mà trong sinh hoạt chẳng biết tin ai, chẳng biết tin vào cái gì? Thời mà những lời rao giảng đạo đức, những lời dạy dỗ, những tuyên ngôn trở thành như những câu thoại của một vở kịch hài. Thời mà người ta ngang nhiên chiếm đất công. Một bên là hàng ngàn người lũ lượt chen nhau để làm thủ tục lên máy bay, máy bay không còn chỗ đậu, đường băng kẹt như xa lộ kẹt xe. Một bên là bãi cỏ xanh biếc mênh mông hàng trăm héc ta, dành cho một vài kẻ thừa tiền nhởn nhơ giải trí. Thế mà dư luận, ý kiến của cả xã hội chẳng làm gì được, cả chính phủ cũng chỉ đưa mắt nhìn.

Thời mà kẻ cướp vào nhà ta không dám hé môi, nếu phản ứng có thể bị cướp giết, nếu đánh trả ta trở thành tội phạm, phải đi tù. Nếu chống trả gây hậu quả cho kẻ cướp, ta có thể bị kết án tử hình. Thế luật pháp đứng về phía nào? Luật pháp bảo vệ ai?

Xã hội chứa toàn mầm ác, con người đối xử với nhau tệ hơn thú vật. Trọng vật chất hơn con người. Suốt ngày các phương tiện truyền thông quảng cáo một lối sống chú trọng bề ngoài, đề cao lối sống vật chất, thiếu tình người. Các chương trình giải trí nhảm nhí, thiếu văn hoá, chỉ toàn là kiểu làm trò của các anh hề.

Văn hoá vỡ nát, phong tục bị bôi bẩn, lịch sử bị bóp méo, truyền thống bị đánh mất. Mọi giá trị tinh thần bị đảo lộn, ông thằng bị đánh tráo. Con người dựa sức mạnh vào đồng tiền, dùng đồng tiền chi phối và lèo lái luật pháp, đứng trên luật pháp. Nén bạc đâm toạc tờ giấy.

Nền nếp gia phong bị đảo lộn, những khuôn phép bị bẻ gãy, người lương thiện hoang mang và gánh chịu thiệt thòi. Trẻ con bị nhồi nhét vào đầu một lối sống thực dụng hoang dã, ích kỷ, chỉ biết thu vén cho bản thân và vô cảm với mọi thứ chung quanh. Chúng bị nhồi vào đầu những kiến thức vô bổ trong khi thiếu trang bị kỹ năng sống và sáng tạo. Một thế hệ nói và làm như một con vẹt. Một thế hệ chỉ biết cúi đầu thiếu ý thức phản kháng. Chúng như một cơ thể thiếu sức đề kháng nên cái xấu dễ xâm nhập và tung hoành.

Con người mất lòng tin nên chạy theo thần linh, ma quỷ. Họ mê tín đến độ cuồng si, họ tin vào Thế Giới ảo vọng một cách cực đoan. Họ không còn lòng tin vào cuộc sống nên dễ bị dẫn vào con đường tà đạo, tin vào quỷ ma. Ngay những người chăn dắt linh hồn cũng trở thành kẻ buôn thần bán thánh, đội lốt Thầy Tu, mượn áo Nhà Dòng để làm điều bất chính. Chùa Đình xây lên to lớn, bề thế để kiếm lời. Nó không còn là chỗ tu hành linh thiêng mà trở thành nơi kinh doanh Thần Phật.

Cả xã hội nhốn nháo vì đồng tiền, cả đất nước sôi sục vì lợi lộc. Không còn chỗ để nói chuyện nhân từ, không còn thời gian để bàn chuyện lễ giáo. Người ta kinh doanh cả chuyện làm từ thiện, người ta cướp cả chén cơm của người già và bình sữa của em bé, viên thuốc của người bệnh. Ngang nhiên ăn cướp và ngang nhiên hưởng thụ, luật pháp ngoảnh mặt làm ngơ. Họ xô đẩy, chen lấn nhau để sống nên bỏ mặc văn minh, đánh rơi văn hoá.

Tôi không bôi đen xã hội, tôi không bêu xấu thời tôi đang sống, nhưng đau đớn thay nó là sự thật, một sự thật tàn nhẫn không kể hết được, tôi chỉ là người ghi chép lại những điều này báo chí, dư luận nói nhiều rồi.

Nhưng tôi vẫn tin rằng xã hội vẫn còn có những ánh sáng le lói để ta còn chút tin. Vẫn còn một ít người tốt để ta còn trông cậy. Thế nhưng ánh sáng không diệt hết đêm đen, người tốt thành cô đơn trong Thế Giới hỗn loạn này. Nhưng rồi phải có lòng tin để sống. Tin rồi cái thiện sẽ thắng cái ác. Người tốt sẽ diệt kẻ xấu. Kẻ bán nước phải bị nêu tên, người yêu nước phải được ca ngợi.

Nhưng giờ đây, ta gọi thời ta đang sống đây là thời kỳ gì nhỉ? Lưu Quang Vũ đã có lần gọi là: “thời kỳ đồ đểu”. Nhưng bây giờ, cái đểu đó, cái đốn mạt đó đã tiến xa lắm rồi, gọi là thời kỳ đồ đểu e là còn nhẹ quá chăng ?./.

ĐỖ DUY NGỌC

SỨC MẠNH CỦA TỔ CHỨC

DanOan LocHung to PHẢN BIỆN ĐỂ ĐẤT NƯỚC TIẾN BỘ, PHẢN BIỆN LÀM CHO XÃ HỘI CÔNG BẰNG,DÂN CHỦ V

SỨC MẠNH CỦA TỔ CHỨC

Gởi tất cả các cá nhân, tổ chức Đấu Tranh Dân Chủ trong và ngoài nước!

Ai làm kinh doanh hay chính trị thì cũng biết nghệ thuật: “vừa đánh vừa đàm”, và ai không biết dùng sức mạnh để làm đối trọng khi đàm phán thì chẳng bao giờ thành công cả. Qui luật “Cá lớn nuốt cá bé”, đó là qui luật muôn thuở.

——————————————————————-

Sau cuộc biểu tình 10-6-2018, và sau khi GS Chu Hảo bị kỷ luật, bà Kiều Dung, chuyên gia tư vấn chính sách cho chính phủ VN, có đề nghị chính quyền CSVN mở lớp đào tạo “Học Giả Pháp Lý Và Chính Trị Đẳng Cấp, Liêm Chính Và Nhân Bản”… nhưng rồi những đề nghị có vẻ như “Dân Chủ” đó đã bị Việt Cộng quăn vào sọt rác.

Sau khi GS Nguyễn Đình Cống, đại diện cho giới trí thức VN đến đàm phán với Ban Tuyên Giáo CSVN về cải cách chính sách, về thành lập Đảng Lao Động, một đảng đối lập hợp pháp cùng song song tồn tại với Đảng CS, đã không được Ban Tuyên Giáo CSVN chấp thuận.

Vào 17 tháng 9, 2019, trên trang của Kiều Dung (1) có đăng bài ĐỐI THOẠI như sau: (https://www.facebook.com/kieudung01/posts/10212435010425018)

“Vừa rồi một số cụ hưu gửi thư yêu cầu chính quyền đối thoại. Chính quyền im lặng. Kể ra thì cũng đúng. Các cụ hưu chẳng có ảnh hưởng gì mấy đến hành vi của công luận. Chỉ có giới trẻ và trung niên hăng say hoạt động có khả năng xách động công chúng. Đối thoại với các cụ thì được gì khi mà văn hóa của giới đối lập vẫn man rợ như vậy? Bất kỳ lúc nào họ cũng có thể xách động công chúng đấu tranh cái gì đó, tấn công ai đó không theo ý mình.”

“Xem bài của cô Nhật Lệ thì thấy phe ủng hộ chế độ đã giao bóng từ năm 2014. Giờ quả bóng đã thuộc về chân của phe đối lập. Tiến trình đổi mới chính trị của VN nhanh hay chậm phụ thuộc vào nỗ lực cải tạo bản thân của họ, chứ không phải của các cụ hưu, hay của các trí thức khác trong xã hội.”

“Những người chủ chốt của phe đối lập phải chứng minh được rằng họ là những đại diện xứng đáng của phong trào dân chủ.”

“Thật sự đáng buồn vì mọi thứ ngày một tồi tệ đi. Nhóm của Tiến Trung, Hoàng Lan, Trang Nhung… từ năm 2007 đã đạt mức độ lịch lãm gần giống với các sinh viên Hồng Kông. Nhưng đến giờ thì chẳng còn nhóm nào ra hồn mặc dù cũng có một vài thanh niên đơn lẻ thấu hiểu điều đó.”

“Văn hóa chửi bới nhục mạ đối phương được khuyến khích. Sử dụng Facebook của mình để quần chúng ca ngợi mình, đồng thời chửi bới người khác. Những người rời bỏ giới hoạt động để ra nước ngoài định cư cũng bị chửi bới triền miên. Xách động lòng căm thù để kích động công chúng làm những chuyện vớ vẩn. Xong rồi lại tru tréo lên rằng quá ít quần chúng ủng hộ. Các vị ấy cần phải hiểu rằng tuyên truyền hành động, căm thù trong khi tư duy văn minh không có, chắc chắn khiến chính quyền và công an cảm thấy lo ngại.”

“Tại sao không nghĩ chính giới hoạt động là lực cản lớn cho tiến trình dân chủ hóa hiện nay. Chính họ với văn hóa thô lỗ, đi ngược lại với thế giới văn minh, phản ánh rất chính xác dân trí ở VN.”

“Cứ thử tuyên truyền xây dựng một xã hội thanh lịch xem người dân có ủng hộ không? Tôn trọng khác biệt cũng chính là một cấu phần quan trọng nhất của một nền dân chủ.”

“PS: Cũng phải đính chính là không phải tôi đã hiểu sâu sắc về những điều này từ lâu. Khoảng 2007, khi tham gia mạng X-cafevn tôi viết lách cũng rất thô lỗ. Đến gần đây khi đọc quan điểm của các thanh niên trẻ, lịch lãm Nguyễn Vy Yên, Nguyễn Anh Tuấn, Trịnh Hữu Long, Nguyễn Lê Duy Hậu, tôi vẫn ngạc nhiên và suy ngẫm. Hi vọng họ sẽ không dẫm lên những vết chân xấu xí của các tiền bối, phát huy những tư duy tốt đẹp đó.”

*****

Ở một đoạn khác bà Kiều Dung ghi:

“GIỚI ĐỐI LẬP có lẽ không đủ thiện tâm để hiểu những điều cô Hoàng Thị Nhật Lệ nói. Nên thừa nhận là: VĂN HÓA ĐỐI THOẠI CỦA CỘNG ĐỒNG ĐỐI LẬP HIỆN NAY RẤT YẾU KÉM, THÔ LỖ, VÀ THIẾU HIỂU BIẾT NỮA.”

“Một nền dân chủ đúng nghĩa phải dựa trên sự lịch lãm và tôn trọng khác biệt. Không chịu thừa nhận những yếu kém của mình và quyết liệt sửa đổi thì tương lai dân chủ VN vẫn tù mù, tăm tối. Chính quyền nói rằng dân trí thấp nên chưa thể có dân chủ. Xem ra giới đối lập cũng đang chứng minh nhận định của họ là đúng. HÃY TỰ NÂNG CAO DÂN TRÍ CHO CỘNG ĐỒNG ĐỐI LẬP TRƯỚC KHI ĐÒI NÂNG CAO DÂN TRÍ CHO NHỮNG NGƯỜI KHÁC TRONG XÃ HỘI.”

“Lấy ví dụ cộng đồng có 100 nhà hoạt động chủ chốt, nhưng chỉ có 5-10 người biết cách tôn trọng khác biệt, 90-95% phát ngôn thô lỗ, đàn áp ý kiến trái chiều thì còn đối thoại gì nữa? Đấy là chưa kể, chính trị cho tất cả mọi người. Có vô số người năng lực tư duy hạn chế tham gia phong trào tuy không phải chủ chốt. Nếu 90-95% các vị chủ chốt ấy kích động họ thì xã hội sẽ thành cái gì? Nhưng thực tế tình hình hiện nay chính xác là như vậy.”

============================================================

TƯƠNG QUAN TRONG ĐÀM PHÁN, ĐỐI THOẠI:

ĐỐI THOẠI VỚI CS NẾU CHỈ CÓ “NƯỚC BỌT” THÌ HỌ TẶNG CHO BẠN CÁI CÒNG SỐ 8.

1-Bà Kiều Dung ghi: “văn hóa đối thoại của cộng đồng đối lập hiện nay rất yếu kém, thô lỗ, và thiếu hiểu biết nữa.” Nhưng ngược lại có người nói DÂN TRÍ CAO mà QUAN TRÍ THẤP, theo tôi thì Bà Kiều Dung so sánh quá khập khiễng:

Một bên là phe đối lập (gồm các bạn trẻ) và đám đông quần chúng gồm 90 triệu dân riêng lẻ, với những hành động của họ bị nhà nước mà các bạn DLV ủng hộ cho là phạm pháp; họ bị công an, côn đồ, an ninh chìm nổi theo dõi, canh giữ. Còn bên kia là một TỔ CHỨC phe Đảng gồm DLV và cả một bộ máy độc tài toàn trị (công an, tòa án) sẵn sàng đàn áp bỏ tù những ai có bất đồng chính kiến.

2-Bà Kiều Dung chủ trương thay đổi từ dưới lên (nhấn mạnh các nhóm đối lập phải thay đổi chứ không phải chính quyền CSVN) chứ không phải thay đổi từ trên xuống. Bà cho rằng:

“Vừa rồi một số cụ hưu gửi thư yêu cầu chính quyền đối thoại. Chính quyền im lặng. Kể ra thì cũng đúng. Các cụ hưu chẳng có ảnh hưởng gì mấy đến hành vi của công luận. Chỉ có giới trẻ và trung niên hăng say hoạt động có khả năng xách động công chúng.” Tức bà khuyên các bạn trẻ ở 2 phe đối lập đối thoại với nhau. Một bên thì phe DLV có cả một bộ máy nhà nước độc tài. Còn bên kia không dám ló mặt ra vì bị phe kia dùng công an, côn đồ, tòa án đàn áp, bắt bớ mọi tiếng nói bất đồng …

Cuối năm 2019 vừa rồi nhà cầm quyền CS bắt giam Phạm Chí Dũng, một tiếng nói rất mạnh mẽ của phe Dân Chủ. Vậy thì có tồn tại “VĂN HÓA ĐỐI THOẠI” không khi TƯƠNG QUAN LƯC LƯỢNG giữa 2 bên quá chênh lệch (tôi không nói tương quan về LƯỢNG, vì phe Đảng chỉ có 5%, mà chỉ nói tương quan về CHẤT, tức là một bên là phe Đảng với một TỔ CHỨC có cả bộ máy công an, côn đồ, nhà tù để khủng bố và bên kia là 90 triệu dân là những cá nhân riêng lẻ), và cái mà bà Kiều Dung nói: “phe ủng hộ chế độ đã giao bóng từ năm 2014”, phải chăng đó là cái bẫy giống như bao cái bẫy mà Mao giăng ra hồi Cách Mạng Văn Hóa ở bên Trung Cộng, hay Nhân Văn Giai Phẩm ở VN để bỏ tù giới bất đồng chính kiến, và bà Kiều Dung chính là bồi bút hay “chim mồi” của CS thời @ này để tiếp tay cho CS bắt bớ những người bất đồng chính kiến.

Bà Kiều Dung “xem thường” các “NGUYÊN LÃO ĐẠI THẦN” quá đáng, vì “NGUYÊN LÃO ĐẠI THẦN” thời La Mã và các triều đại phong kiến ở tất cả các nước trong đó có VN có tiếng nói rất mạnh. Tướng Lê Đức Anh khi nghĩ hưu vẫn còn tiếng nói rất quan trong, Nguyễn Tấn Dũng dù đã về hưu vẫn có thể “hô mây gọi gió” trong đám đàn em đang tại chức, khiến cho “phe Thân Tàu” của Nguyễn Phú Trọng cũng phải “vuốt đuôi” vì khiếp sợ. Và rõ ràng ai cũng thấy tiếng nói rất mạnh mẽ của GS Tương Lai (đã về lưu) trước khi các cuộc biểu tình lớn xảy ra ở SG, khiến cho ông Trọng dù biết rất rõ “tên đầu sỏ” chỉ đạo biểu tình nhưng chỉ “nói khẽ”: “Đã nói ngưng Luật Đặc Khu rồi mà vẫn cứ biểu tình, thì rõ ràng là muốn chống đối mà”, chứ không dám “lớn tiếng”, mặc dù họ đã bắt bỏ tù rất nhiều người trẻ biểu tình.

Tóm lại ở đoạn này như sau: bà Kiều Dung có đề nghị chính quyền CSVN mở lớp đào tạo “Học Giả Pháp Lý Và Chính Trị Đẳng Cấp, Liêm Chính Và Nhân Bản”. Mới nghe qua thấy hay hay, nhưng suy ngẫm mới thấy, bà Kiều Dung vẽ cái “lâu đài Dân Chủ VN” rất đẹp nhưng lại xây lâu đài trên cát, nặng về lý thuyết suông, sẽ khiến cho ai bồng bột nhảy vào là chết không kịp ngáp như các vụ “Nhân Văn Giai Phẩm”, hay vụ “Xét Lại Chống Đảng”.

Còn THDCDN cũng thiết kế “lâu đài Dân Chủ VN” nhưng được xây dựng trên “nền móng kiên cố vững chắc” đó là “Dân Chủ Đa Nguyên”, nhờ vào bàn tay của những kiến trúc sư lỗi lạc giỏi về thực hành.

Bà Kiều Dung xây dựng lâu đài “Dân Chủ” giã hiệu, tức là lấy cái chính quyền CS làm nền tảng, lấy thứ “dân chủ” bịp bợm mệnh danh là “dân chủ tập trung” hay “dân chủ xã hội chủ nghĩa” giành địa vị độc tôn cho một chủ nghĩa và một tập đoàn lãnh đạo CS, và các tổ chức đối lập phải tôn trọng cái thể chế ấy, và không được chưởi rủa chính quyền CS, để cho chính quyền CS tha hồ tham nhũng, cướp đất, tha hồ dùng công an, côn đồ đàn áp người vô tội.

Còn THDCDN thì xây dựng “Dân Chủ Đa Nguyên”, tức là mọi người VN đều chung một nguyện ước cùng sống chung, xây dựng và chia sẻ một tương lai chung với những người đồng bào Việt Nam của mình. “Căn bản của triết lý đa nguyên là tinh thần bao dung, là sự nhìn nhận và tôn trọng mọi khác biệt trong xã hội. Dĩ nhiên tính đa nguyên có trong mọi xã hội và nếu muốn ngụy biện thì xã hội nào cũng đa nguyên cả, nhưng điều độc đáo là TRIẾT LÝ ĐA NGUYÊN THAY VÌ COI SỰ HIỆN DIỆN CỦA NHỮNG THÀNH TỐ KHÁC BIỆT NHƯ MỘT THỰC TẠI PHẢI NHÌN NHẬN VÀ KHẮC PHỤC, lại coi như MỘT LẼ TỰ NHIÊN, MỘT SỰ PHONG PHÚ CẦN ĐƯỢC KHUYẾN KHÍCH VÀ KHAI THÁC. Đó là một phong cách sinh hoạt chính trị.” (trang 29, KSKNTH)

Hơn thế nữa, THDCDN không phải là nghiên cứu LÝ THUYẾT SUỐNG, còn là một TỔ CHỨC CHÍNH TRỊ, đang CHIÊU MỘ HIỀN TÀI để thực hiện sứ mạng: “mang đạo vào đời”

……. ……………………………..

ĐẤU TRANH CÓ TỔ CHỨC

Năm 2019 một nhóm GS do GS Cống đại diện đề nghị đối thoại với Ban Tuyên Giáo trong đó có đề nghị lập Đảng đối lập hợp pháp, với số lượng giới hạn, nhưng đã bị từ chối, vì người CS hiểu sức mạnh của TỔ CHỨC đối lập sẽ đe dọa đến sự tồn vong của TỔ CHỨC Đảng CS.

Vậy là việc thành lập TỔ CHỨC Đảng đối lập hợp pháp của các GS đã bị vứt vào sọt rác, giở chỉ còn lập TỔ CHỨC ĐẢNG ĐỔI LẬP BÍ MẬT mà thôi.

Cac Mac, ông tổ của CNCS nói: “Lực lượng vật chất chỉ có thể bị đánh đổ bằng lực lượng vật chất.” Đối thoại với người CS không thể chỉ có dùng “nước bọt”. Quan điểm của Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên (2) (một ĐẢNG ĐỔI LẬP BÍ MẬT, mà nền tảng là tư tưởng “dân chủ đa nguyên” trong cuốn sách Khai Sáng Kỷ Nguyên Thứ Hai,) là rất thiết thực: 90 triệu dân là những cá nhân riêng lẻ, chỉ là một ĐÁM ĐÔNG VÔ TỔ CHỨC, không thể chống lại một TỔ CHỨC Đảng CS. Và khi nào TỔ CHỨC BÍ MẬT của THDCDN qui tập đủ lực lượng trong nước, ngang bằng với TỔ CHỨC của Đảng CS thì sẽ đường hoàng có chính danh để Đảng CSVN mời ngồi vào đàm phán, và tranh cử họp pháp với Đảng CS hay bất cứ Đảng nào khác.

Và TỔ CHỨC Đảng Lao Động do GS Tương Lai chủ trương (năm 2017) cũng phải là TỔ CHỨC HOẠT ĐỘNG BÍ MẬT, tuyển mộ lực lượng trong nước đến bao giờ đủ mạnh ngang tầm với TỔ CHỨC Đảng CS thì sẽ đường hoàng có chính danh để TỔ CHỨC Đảng CSVN mời ngồi vào đàm phán, và tranh cử họp pháp với TỔ CHỨC Đảng CS, chứ cứ theo cách XIN XỎ Đảng CS như xưa nay là điều ảo tưởng. Và cứ theo cách đấu tranh riêng lẻ rời rạc ở VN như hiện nay thì có cả 100 năm nữa cũng chưa chắc đánh bại được CS, và không thể đưa đất nước thoát ra vũng lầy hiện nay.

Nhìn vào tình hình cuối năm 2019 và đầu năm 2020 có nhiều chuyển biến mà theo tôi rất có lợi cho phong trào đấu tranh dân chủ trong nươc như sau:

Từ sau vụ thắng kiện của Tỷ Phú Trịnh Vĩnh Bình với CSVN, “PHONG TRÀO CHUỘNG TƯ PHÁP NGOẠI” và “TẨY CHAY TƯ PHÁP NỘI” bắt đầu.

Từ sau vụ Tàu Thăm Dò của Trung Công ở bờ biển VN, vụ Thủ Thiêm, vụ Lộc Hưng, vụ Đồng Tâm, Gần đây các bạn thấy giới trí thức bắt đã dần tỉnh ngộ, họ chấm dứt viết THƯ KIẾN NGHỊ GỞI LÃNH ĐẠO, và bắt đầu gởi thỉnh nguyện thư đến Tòa Án Quốc Tế, Hội Đồng BẢo An Liên Họp Quốc, Quốc Hội Mỹ, đến TT Trump…. điều đó chứng tỏ họ họ đã biết kẻ có quyền hành cao nhất VN hiện giờ không phải là Bộ Chính Trị Đảng CSVN mà là Đảng CS Trung Cộng, nên họ chấm dứt viết thư xin xỏ Việt Cộng rồi! “PHONG TRÀO CHUỘNG TƯ PHÁP NGOẠI” và “TẨY CHAY TƯ PHÁP NỘI” chuyển sang giai đoạn rầm rộ. Đó là tín hiệu đáng mừng cho năm 2020 này. Hãy chúc mừng giới trí thức VN đã dần dần trưởng thành.

(1-3-2020, Thái Sơn)

——————————————————————–

Chú thích:

(1): Trước đây bà Kiều Dung (học tư vấn chính sách ở Mỹ) thường có nhiều bài kêu gọi chính quyền CSVN đã phạm nhiều tội lỗi nên phải thay đổi để tránh “tắm máu ngược” nếu phe Dân Chủ giành được chính quyền. Nhưng gần đây bà Kiều Dung lại “chuyển trục” kêu gọi phe đối lập phải thay đổi.

Bà Kiều Dung có đề nghị chính phủ mở lớp đào tạo “Học Giã Pháp Lý Chính Trị”, (http://danchuhoagiaikhoandung.blogspot.com/…/thu-gui-cac-la…) và đã được chính quyền CS cho vào sọt rác. Rồi bà Kiều Dung còn đề nghị chính phủ: “Chính quyền nên liên hệ và thỏa thuận để các tổ chức quốc tế độc lập mở các khóa đào tạo ngay ở VN về thực hành tôn trọng khác biệt và xây dựng một xã hội văn minh, thanh lịch, không thù hận. Đối tượng được mời tham dự là những người có ảnh hưởng tướng đối lớn trong công chúng (bao gồm cả các nhà hoạt động đối lập có nhiều hận thù). Dĩ nhiên, cần 20%-30% đối tượng tham gia là những người yêu chế độ, yêu Đảng, Bác, với năng lực lý luận tốt để làm đối trọng và có những ví dụ sinh động.

Họ có thể thoải mái tranh luận về các vấn đề chính trị Việt Nam.

Dĩ nhiên, buổi học có thể tổ chức ở những nơi kín đáo, không quay phim, ghi hình, để quá trình thay đổi nhận thức được diễn ra một cách tự nhiên, giữ thể diện cho người học.

Kết thúc khóa học mà họ không còn ham muốn chửi vào mặt nhau là thành công đấy.” (https://www.facebook.com/kieudung01/posts/10212445874216606)

Tất cả các đề nghị của bà Kiều Dung đều chỉ là ảo tưởng và được Đảng CS cho vào sọt rác.

(2): Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên là tổ chức bí mật của người VN, tuy đặt văn phòng ở hải ngoại, nhưng phần lớn lực lượng là giới trẻ trong nước. Ai muốn tìm hiểu THDCDN thì tải sách tại đây: http://bit.ly/KSKNTH_pdf

TP. Pleiku: Một người đàn ông tử vong tại Quảng trường Đại đoàn kết

Hoa Kim Ngo and Hoa Do shared a link.

(GLO)- Khoảng 16 giờ 30 phút ngày 1-3, tại Quảng trường Đại đoàn kết (TP. Pleiku, tỉnh Gia Lai), người dân phát hiện một người đàn ông chết không rõ nguyên nhân nên đã báo cho lực lượng chức năng.