Sáng 2/3 Thượng thư Dũng bắt tay 27 thành viên Nội các chính phủ

Image may contain: 1 person

Sang Nguyen

 

Phạm Minh Vũ

Sáng 2/3 Thượng thư Dũng bắt tay 27 thành viên Nội các chính phủ, gồm Anh Bảy các phó thủ tướng các bộ trưởng, và lãnh đạo đảng trong đó có Trần Quốc Vượng nhân vật quyền lực số 2 sau cụ tổng.

Nói chuyện trực tiếp với Anh Bảy mặt đối mặt.

Sau buổi họp chính phủ, Bộ của thượng thư Dũng mở tiệc chiêu đãi sau chuyến công tác Ấn-Anh về, mời cô ca sỹ nhạc đỏ nổi tiếng Bùi Lê Mận hát, cổ ngồi cùng Thượng thư Dũng, Anh Thuấn dương tính Covid-19 hiện đang bị cách ly, người từng ngồi với Cô Nhung và Thượng thư Dũng trên máy bay là khách mời nhưng không dự tiệc.

Sau đó cô Mận tới phòng thu 41 Bà Triệu cùng Đoàn Ca Nhạc Mới cùng chỉ huy trưởng Doãn Nguyên ngày 5/3, bây giờ tất cả đều bị đề nghị tự cách ly, cấm không cho lên múa hát gì sất.

Hiện tại, Tw đảng, chính phủ chẳng ai nghĩ tới làm việc gì nữa. Chỉ mong test 2 lần để biết Mác có gọi tên hay không.

Bệnh viện Hồng Ngọc tạm dừng hoạt động, hơn 500 người phải cách ly

Hà Nội đã cách ly toàn bộ 18 y bác sĩ của Bệnh viện Đa khoa Hồng Ngọc có tiếp xúc gần với bệnh nhân nhiễm COVID-19 thứ 17 của Việt Nam, đồng thời cách…

M.TRITHUCVN.NET

Bệnh viện Hồng Ngọc tạm dừng hoạt động, hơn 500 người phải cách ly – Trí Thức VN

Hà Nội đã cách ly toàn bộ 18 y bác sĩ của Bệnh viện Đa khoa Hồng Ngọc có tiếp xúc gần với bệnh nhân nhiễm COVID-19 thứ 17 của Việt Nam, đồng thời cách…

Hồi Nhỏ Tôi Đã Tin

Chau Nguyen Thi is with Vạn Hạnh Huỳnh.
Hồi Nhỏ Tôi Đã Tin

…..
…..
1. Hồi nhỏ tôi đã tin rằng Bác Ấy đã ra đi tìm đường cứu nước. Nhưng lớn lên mới biết rằng Bác Ấy đi xuất khẩu lao động và đã mang Cộng Sản về với chúng ta hôm nay.

2. Hồi nhỏ tôi đã tin rằng cộng sản miền bắc đã chống Mỹ cứu nước và giải phóng dân tộc. Nhưng lớn lên tôi mới biết rằng họ đã xâm chiếm một quốc gia độc lập có chủ quyền.

3. Hồi nhỏ tôi đã tin rằng cuộc nội chiến là Chống Mỹ Cứu Nước. Nhưng lớn lên tôi mới biết rằng chúng ta đã hy sinh gần 4 triệu người cho Liên Xô, cho Tàu

4. Hồi nhỏ tôi đã tin rằng dân Miền Nam rất ghét chính quyền Cộng Hòa. Nhưng lớn lên tôi mới biết rằng ai cũng yêu mến chính quyền Sài Gòn và sợ mất đi một chính phủ dân chủ thật sự.

5. Hồi nhỏ tôi đã tin rằng Lê Văn Tám là một cậu bé dũng cảm. Nhưng lớn lên tôi mới biết rằng thằng bé đó chỉ là nhân vật hư cấu không tồn tại.

6. Hồi nhỏ tôi đã tin rằng các quan chức đang phục vụ nhân dân. Nhưng lớn lên tôi mới biết rằng họ đang cai trị nhân dân và trở nên giàu có trong khi dân ngày càng nghèo.

7. Hồi nhỏ tôi đã tin rằng các cô chú của tôi đã sống ở nước ngoài từ lâu. Nhưng lớn lên tôi mới biết rằng họ đã đi vượt biên để trốn chạy Cộng Sản.

8. Hồi nhỏ tôi đã tin rằng Việt Minh chiến đấu để giành độc lập. Nhưng lớn lên tôi mới biết rằng các nước xung quanh đã được trả độc lập mà không mất một mạng sống nào.

9. Hồi nhỏ tôi đã tin rằng Mỹ là một đế quốc. Nhưng lớn lên tôi mới biết rằng Mỹ là một món quà của thượng đế ban tặng cho nhân loại để bảo vệ tự do.

10. Hồi nhỏ tôi đã tin rằng người Việt Nam được bạn bè quốc tế yêu mến và ngưỡng mộ. Nhưng lớn lên tôi mới biết rằng người Việt đi đâu cũng bị chê bai và khinh bỉ.

11. Hồi nhỏ tôi đã tin rằng người Việt Nam rất thật thà. Nhưng lớn lên tôi mới biết rằng người Việt hiện tại rất dối trá.

12. Hồi nhỏ tôi đã tin rằng người Việt Nam xấu xí vì bản chất . Nhưng lớn lên tôi mới biết rằng vì chế độ độc tài nên họ mới vậy.

13. Hồi nhỏ tôi đã tin rằng yêu nước là phải yêu đảng. Nhưng lớn lên tôi mới biết rằng hai thứ đó chẳng liên quan gì đến nhau.

14. Hồi nhỏ tôi đã tin rằng báo chí nói sự thật và liêm chính. Nhưng lớn lên tôi mới biết rằng họ là công cụ tuyên truyền cho đảng để giúp chế độ độc tài tồn tại.

15. Hồi nhỏ tôi đã tin rằng nhiệm vụ của Công An là bảo vệ dân. Nhưng lớn lên tôi mới biết rằng họ chỉ bảo vệ chế độ và vòi tiền.

16. Hồi nhỏ tôi đã tin rằng dân Bắc 54 cũng như bao dân khác. Nhưng lớn lên tôi mới biết rằng họ đã bỏ quê trốn Cộng Sản để vào Nam.

17. Hồi nhỏ tôi đã tin rằng tôi chỉ cần học giỏi thì sẽ thành tài. Nhưng lớn lên tôi mới biết rằng phải có quan hệ, phải có tiền tệ và phải là con ông cháu cha.

18. Hồi nhỏ tôi đã tin rằng xã hội Việt Nam luôn công bằng. Nhưng lớn lên tôi mới biết rằng chúng ta đang sống trong một xã hội đầy bất công.

Sun Moon

Image may contain: outdoor

Sông Cạn

Sông Cạn

1 song can

Sông kia rày đã nên đồng
Chỗ làm nhà cửa, chỗ trồng ngô khoai.

Trần Tế Xương


Năm 1979, nhà văn Nguyên Ngọc được bè bạn ở Cambodia mời xuống thuyền đi dạo chơi và thưởng thức một bữa cháo cá no cành hông luôn. Ra về, ông nói chắc như bắp: “Cá Biển Hồ, cứ vục tay xuống nước, túm lên ngay được một con, to tướng, béo ngậy.”

– Bộ thiệt vậy sao?
– Vâng, quả là có đúng như thế thật!

Chả thế mà cái hồ nước ngọt mênh mông này đã từng nuôi sống mấy triệu ngư dân, và là nguồn cung cấp chất đạm chính cho hai phần ba người dân ở Cambodia. Sở dĩ được vậy là nhờ vào dòng Mê Kông, chứ không phải là gì khác.

Bắt đầu từ Tây Tạng nó chảy qua Trung Hoa, Miến, Lào, Thái rồi khi vào đến Xứ Chùa Tháp thì “đụng” Tonlé Sap. Vào mùa nước lớn, áp lực của Mê Kông khiến cho con sông nhỏ bé hơn phải chảy ngược dòng làm tăng thể tích lẫn diện tích Biển Hồ. Tonlé Sap Lake biến thành nơi sinh sống lý tưởng của rất nhiều loài cá nên “cứ vục tay xuống nước, túm lên ngay được một con, to tướng, béo ngậy” không phải là chuyện nói khi vui miệng.

Cách đây cũng chưa lâu lắm, vào hôm 1 tháng 5 năm 2005, một ngư dân ở Bắc Thái còn bắt được một con catfish nặng tới 292 ký ở sông Mê Kông. Tuy thế, dường như, cũng chả mấy ai coi đây là chuyện lạ lùng hay đáng để ngạc nhiên. Có ngạc nhiên chăng là tất cả những điều vừa kể đều nay đã trở thành huyền thoại.

Bây giờ thì mấy con giant catfish (và đủ loại cá “khủng” khác nữa) chỉ còn thấy ở … trên bờ. Chúng được người dân địa phương đúc hình bằng xi măng, rồi đặt dọc theo bờ sông  để (coi chơi) làm kỷ niệm – những kỷ niệm buồn!

2 song can

Bữa nay mà Nguyên Ngọc thò tay xuống Biển Hồ thì chỉ còn … bốc được nước thôi vì hằng trăm cái đập lớn/nhỏ xây trên dòng Mê Kong đã chận đường sinh sản của vô số chủng loại di ngư, và khiến chúng đang dần tuyệt chủng.

Năm 2014, lần đầu tiên vào Biển Hồ, tôi đã thấy đồng bào mình nuôi cá thay vì đi lưới. Cùng lúc, những lúc rảnh rỗi, họ cũng bắt ốc (mỗi ký bán được 4000 riels – cỡ một Mỹ Kim) để kiếm thêm thu nhập. Tết rồi, tôi trở lại nhưng không thấy ai chống ghe loanh quanh giữa những bè lục bình để tìm ốc nữa. Hỏi thăm thì nhận được câu trả lời ráo hoảnh: “Còn đâu nữa mà bắt!”

Tôi hay ra vô Biển Hồ nhưng ít khi ở “chơi” lâu lắm. Bia rượu rất hiếm, đã đành; điện cũng khỏi có luôn. Kiều Bào ở ngoài này dùng bình ắc quy là chủ yếu, và chưa ai từng nghe nói tới cái desktop hay labtop bao giờ. Còn tui mà thiếu internet thì chắc chết (chết chắc) nên mắt trước mắt sau là thế nào cũng lật đật giang ghe ra Pursat, rồi đón xe đò chạy về lại Phnom Penh tức khắc.

Vừa tới nơi đã nhận được hung tin (“Hành khách trên du thuyền cập cảng Campuchia nhiễm Covid-19”) nên tôi bay luôn qua Vientiane cho nó đỡ phiền hà. Lên đến thượng nguồn mới hay là tình trạng “sức khoẻ” của sông Mẹ (Mènam Khong, gọi theo tiếng Lào) cũng không được khả quan gì cho lắm!

Khi còn ở Thái Lan, có bữa, đang ngồi lơ tơ mơ hút thuốc lá vặt trên ban công của một cái khách sạn ở Nông Khai thì tôi chợt thấy một con cò trắng giữa sông. Nó đang đứng trên dề lục bình chăng? Không, có thấy bình/bát gì đâu. Hoá ra đoạn sông trước mặt có chỗ cạn gần trơ đáy nên chú cò mới đứng được tỉnh queo trên cát như vậy đó.

Bên Lào cũng không khác. Trụ sở Ủy Ban Sông Mê Kông  (Mekong River Commission – MRC) của nước này nằm sát cạnh bờ. Mấy năm trước, mỗi khi đi ngang qua toà nhà này – vào mùa nước lớn – tôi vẫn nghĩ vui rằng: Nếu đứng từ đây mà quăng cần câu máy, dám bắt được cá lắm nha, gẩn xịt thôi mà. Bữa nay thì đất bồi đã xa ra cả cây số rồi, chiều ngang con sông (cũng là ranh giới thiên nhiên của Thái và Lào) đã thu hẹp lại chỉ còn khoảng còn đôi ba trăm mét là cùng. Giữa trưa, đứng bên bờ này nghe rõ tiếng gà gáy (xao xác) bên kia nước láng giềng mà không khỏi có thoáng chút cảm hoài.

3 song can

Thảo nào mà tổ chức Save the Mekong cảnh báo: “Chúng ta có lẽ là thế hệ cuối cùng có thể chèo thuyền trên dòng sông này,hoặc thậm chí là có thể tưởng nhớ về sự hùng vỹ và rộng lớn một thời của nó.”

Thượng điền tích thủy hạ điền khan! Lào, Thái mà còn khô hạn đến như vậy thì VN – tất nhiên – phải thê thảm hơn nhiều:

– Drought, saltwater intrusion loom in the Mekong Delta 

– Mekong Delta needs urgent measures to prevent drought

– Drought, saltwater intrusion double whammy for Mekong delta

– Mekong đang chết, Việt Nam “chọn” gì?      

– Hạn mặn và ô nhiễm 13 tỉnh miền Tây

– Đồng bằng sông Cửu Long: Kênh rạch cạn kiệt, ruộng đồng héo khô

– Quá đắng và quá chát đồng bằng ơi!

– Đồng bằng sông Cửu Long oằn mình từng ngày đối phó nguy cơ xoá sổ

Nhà nước VN “đối phó với nguy cơ xoá sổ” này bằng cách nào?

Bằng … nghị quyết, quyết định và chỉ thị!

N.Q 20/NQ-CP, ban hành ngày 17 tháng 11 năm 2017: “Đưa ra những chiến lược có tầm nhìn mới, định hướng chiến lược, các giải pháp toàn diện, căn cơ, đồng bộ, huy động tối đa các nguồn lực và sự tham gia của các thành phần kinh tế để phát triển bền vững ĐBSCL.”

Qua năm 2018, VTC NEWS (đọc được vào hôm 20 tháng 6) ái ngại cho hay: “1,7 triệu người đã rời khỏi đồng bằng Sông Cửu Long.” Thế là Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc ký thêm cái Quyết Định 417/QĐ-TTg để ban hành chương trình hành động tổng thể thực hiện Nghị quyết số 120/NQ-CP của Chính phủ về phát triển bền vững đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL) thích ứng với biến đổi khí hậu.”

Đến năm 2020, sau khi nghe báo cáo nhiều hồ chứa, hồ thủy điện, thủy lợi xuống mức tích trữ chỉ đạt được 20-40 phần trăm (so với mức dự tính) thì T.T Nguyễn Xuân Phúc ra “chỉ thị hỏa tốc về việc triển khai các giải pháp cấp bách phòng, chống hạn hán, thiếu nước, xâm nhập mặn.”

Nhà Nước quyền biến và linh động (tới) cỡ đó thì kể như là hết biết luôn rồi!

Chả những thế, sau N.Q 2017 và QĐ 2018, cả thế giới đều bàng hoàng khi biết: “Việt Nam trở thành đối tác với Lào trong dự án thủy điện Luang Prabang.” Bỉnh bút Phú Lộc của Tạp Chí Luật Khoa hốt hoảng đặt câu hỏi: “Đầu tư thuỷ điện ở Lào, Việt Nam chung tay huỷ hoại sông Mekong?”

Câu hỏi này được hồi đáp tức thì:

– S Lê Anh Tuấn, Phó Viện Trưởng Viện Nghiên Cứu Về Biến Đổi Khí Hậu: “Các quan chức Việt Nam đồng lõa với quyết định hợp tác xây dựng dự án thủy điện Luang Prabang phải chịu trách nhiệm lịch sử và chính trị với nhân dân Việt Nam.”

– S Ngô Thế Vinh, tác giả Cửu Long Cạn Dòng Biển Đông Dậy Sóng: “Từ nay Việt Nam sẽ chẳng thể còn một tiếng nói chính nghĩa và thuyết phục nào đối với cộng đồng 70 triệu cư dân sống trong lưu vực sông Mekong và trước cả thế giới.”

– Giám Đốc Chương Trình Đông Nam Á, Trung Tâm Nghiên Cứu Stimson, Brian Eyler: “Việc một công ty Việt Nam tìm cách xây dựng đập Luang Prabang trên dòng chính sông Me Kong ở Lào, theo tôi, Việt Nam đang phạm sai lầm lớn… làm điều đó chẳng khác nào Việt Nam tự bắn vào chân mình.”

Nói thế thì e rằng tác giả Brian Eyler đã vô tình đồng hoá đám cái lãnh đạo CSVN hiện nay với cả đất nước và dân tộc này rồi. Chúng tôi chả có lý do gì để “tự bắn vào chân mình” hết. Còn bọn họ thì có thể rót luôn súng đại bác vào di sản của tổ tiên, nếu ra tiền, chứ có quan tâm hay đếm xỉa gì đến vài ba (trăm) con đập ở thượng nguồn.

Tưởng Năng Tiến
3/2020

Virus Vũ Hán: Cố vấn kinh tế của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc “dương tính”

Tin Mừng Cho Người Nghèo

Virus Vũ Hán: Cố vấn kinh tế của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc “dương tính”

Chủ tịch Viện Hàn lâm Khoa học Xã hội Việt Nam và là cố vấn kinh tế của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, Giáo sư Nguyễn Quang Thuấn (SN: 1959, Hà Nội) dương tính với coronavirus và đang được cấp cứu tại bệnh viện Bệnh Nhiệt đới TW cơ sở 2 vào tối ngày 06/03/2020.

Theo báo chí trong nước, đây là bệnh nhân thứ 21.

“Bộ Y tế vừa công bố bệnh nhân Covid-19 thứ 21, là GS-TS Nguyễn Quang Thuấn (1959, Hà Nội). Đây là người ngồi ghế 5A tương đối gần em Nhung 5K. Gs. Thuấn đã được đưa tới Bệnh viện Bệnh Nhiệt đới TW cơ sở 2 vào tối 6/3. Gs. Thuấn nguyên là Chủ tịch Viện Hàn lâm Khoa học Xã hội, Hội đồng lý luận TW; là một trong 16 thành viên Tổ Tư vấn kinh tế của Thủ tướng Chính phủ!”. Nhà báo Lê Nguyễn Hương Trà (một blogger nổi tiếng “Cô gái đồ long”) viết trên facebook cá nhân.

Một Nhà báo khác là Bạch Hoàn (Trung tâm Tin tức VTV24) cũng viết trên trang facebook cá nhân: “Giáo sư Nguyễn Quang Thuấn, người đi cùng chuyến bay, ngồi ghế 5A, hạng C, cùng hàng với Hồng Nhung 17, sáng nay đã có kết quả xét nghiệm dương tính với virus Vũ Hán. Ông Thuấn, bay về rạng sáng 2-3 và ngày 4-3 đã tham dự họp Hội đồng lý luận Trung ương… Tình hình căng như dây đàn.”

Trong phần comment, Nhà báo Lê Nguyễn Hương Trà viết: “Sáng nay nghe các ban Đảng và vp Chính phủ đang loạn hết lên vì từng tiếp xúc Gs. Thuấn, ông nào cũng từng bắt tay.”
Theo Tuổi Trẻ, “Bộ Y tế cho biết bệnh nhân đi công tác tại Anh, trở về trên chuyến bay VN0054 của Vietnam Airlines (cùng chuyến và ngồi gần với bệnh nhân N.H.N), về đến Hà Nội lúc 4h30, được lái xe riêng đón về nhà.” Bệnh nhân N.H.N là cô Nguyễn Hồng Nhung dương tính với coronavirus.

Tuổi Trẻ cũng cho biết thêm, “Ngày 06/03, bệnh nhân có dấu hiệu mệt mỏi và ho khan, chưa điều trị gì. 10 giờ sáng 07/03, bệnh nhân được Trung tâm Kiểm soát bệnh tật Hà Nội lấy mẫu xét nghiệm và chuyển sang Bệnh viện Nhiệt đới trung ương cơ sở 2 bằng xe riêng. Kết quả xét nghiệm dương tính với virus SARS-CoV-2.”

Không rõ lịch trình Giáo sư Thuấn đã tiếp xúc, gặp gỡ những ai, ở đâu?

“Theo thông tin từ Văn phòng Chính phủ, do đi cùng chuyến bay với em Nhung; nên Bộ trưởng bộ KH&ĐT Nguyễn Chí Dũng tối 7/3 đã phải cách ly tại nhà theo quy định. Em Nhung ngồi ghế 5K, ông Dũng ghế 1A. Cũng trong ngày hôm nay (7/3), toàn bộ trụ sở Bộ – cơ quan của ông Dũng, đã được phun khử trùng”. Nhà báo Lê Nguyễn Hương Trà cũng cho biết.
Trong cùng một diễn biến, 04 du khách nước ngoài đang ở Quảng Ninh, đi cùng chuyến phi cơ VN0054 với cô Nguyễn Hồng Nhung, cho kết quả “dương tính” với virus Vũ Hán (Trung Cộng). (Tuổi Trẻ).

Các báo chí nhà nước cũng đưa tin, tài xế đưa rước cô Nguyễn Hồng Nhung và bố ruột cũng dương tính với virus.

Tính trên toàn thế giới, 08/03/2020, dựa trên các nguồn chính thức, tổng số người bị nhiễm virus corona chủng mới đã vượt qua ngưỡng 100.000, cụ thể là 104.600 người bị lây nhiễm. Dịch virus Vũ Hán đã lan ra 94 quốc gia và vùng lãnh thổ. Trong tổng số người bị lây nhiễm, đã có 3.581 ca tử vong.

Các quốc gia bị nặng nhất ngoài Trung Cộng vẫn là Hàn Quốc (7.134 ca, 50 người chết ), Ý (5.883 ca, 233 người chết ), Iran (5.823 ca, 145 người chết ), Pháp (949 ca và 16 người chết), Đức (687 ca), Mỹ (445 ca và 19 người chết).

Trong điểm tuần báo của RFI, có một chi tiết đáng lưu tâm: “Khả năng lây nhiễm của Covid-19 rất cao, cao hơn bệnh cúm thường. Nếu không bị ngăn chặn, một người nhiểm virus corona có thể lây bệnh cho từ 2 đến 3 người khác, trong khi virus cúm chỉ lây cho 1,5 người. Và còn có những người “siêu lây nhiễm”, một hiện tượng không hề thấy với virus cúm. Ngoài ra, còn có vấn đề những người không lộ ra triệu chứng, sức lây nhiễm của ho ra sao, hay vấn đề các ca tử vong, tỷ lệ như thế nào, tất cả những vấn đề đó vẫn đang được thảo luận sôi nổi trong giới khoa học.”
“Không một nước nào có thể tránh khỏi”. Là sự lo lắng của bà Sylvie Briand thuộc Tổ Chức Y Tế Thế Giới.

GNsP

Nguồn tin:
https://tuoitre.vn/viet-nam-co-ca-covid-19-thu-21-cung-lien…
https://tuoitre.vn/quang-ninh-hop-khan-tu-mo-sang-lien-quan…
http://www.rfi.fr/…/20200307-virus-corona-n%E1%BB%97i-lo-%C…

Image may contain: 5 people, indoor

Việt Nam tăng thêm 10 ca nhiễm COVID-19 mới chỉ trong 1 ngày 8-3

Việt Nam tăng thêm 10 ca nhiễm COVID-19 mới chỉ trong 1 ngày 8-3

Bộ Y tế Việt Nam tối 8-3-2020 xác nhận, có thêm 9 ca dương tính với virus SAR-Cov-2 đều mang quốc tịch nước ngoài và đi chung chuyến bay Vietnam Airlines VN0054 với ca thứ 17.

Diễn biến mới này làm nâng tổng số người mặc dịch COVID-19 ở Việt Nam là 30 người bao gồm cả ông Nguyễn Quang Th., 61 tuổi, được xác nhận vào buổi sáng cùng ngày.

Trong 9 ca người nước ngoài thì có 4 ca ở Quảng Ninh, 2 ca ở Lào Cai, 2 ca ở Đà Nẵng và 1 ca ở Huế.

No photo description available.

“Vô sản lưu manh”: Cựu Bí thư thành Hồ (Kỳ 1)

“Vô sản lưu manh”: Cựu Bí thư thành Hồ (Kỳ 1)

Thu Hà

6-3-2020

Lê Thanh Hải sinh năm 1950, xuất thân từ ấp Điều Hoà, xã Tam Hiệp, huyện Châu Thành, Mỹ Tho (nay là tỉnh Tiền Giang). Năm 13 tuổi, một chữ bẻ đôi không có, cậu bé gốc Hoa tên Lê Thanh Hải lang thang, lần mò lên Sài Gòn kiếm sống. Một lão hàn gò người Tàu ở quận 5 thương tình, cho phụ việc và dạy cho Lê Thanh Hải nghề thợ hàn.

Khi quân lực Hoa Kỳ đổ bộ vào miền Nam để kìm chân Trung Cộng và ngăn chặn Cộng sản Bắc Việt nam tiến, những thằng bé vô học, du thủ du thực, như Lê Thanh Hải được lực lượng cộng sản nằm vùng lôi kéo vào đội quân có tên “Biệt Động thành”. Nhiệm vụ chính được giao là ném lựu đạn giết lính Mỹ và binh sĩ VNCH, ám sát các thành phần trí thức viên, chức phục vụ nền Đệ Nhị Cộng hoà.

Cứ giết được nhiều người thì sẽ được phong là “dũng sĩ”. Tàn sát càng nhiều người, gây kinh hoàng, ghê sợ, vang dội khắp miền Nam, những người lập được “chiến công” đó sẽ được phong “anh hùng”. Máu của dân miền Nam và lính Sài Gòn đã được những kẻ như Lê Thanh Hải đổi thành những tấm huy chương đỏ rực, gắn trên ngực áo sau này.

Khái niệm “vô sản lưu manh” do Karl Marx và Friedrich Engels đặt ra đầu tiên trong quyển “Ý thức hệ Đức”, xuất bản năm 1845. Hai ông Mác và Ăng-ghen dùng nguyên văn là “Lumpenproletariat”, trong đó “Lumpen” có nghĩa là “giẻ lau; giẻ rách” còn “Proletariat” là “[giai cấp] vô sản”. “Lumpenproletariat” có nghĩa là “vô sản khố rách áo ôm”, gọi tắt là “vô sản khố rách”, mà Trung Quốc cũng dịch “Lumpenproletariat” thành 流氓无产阶级 (lưu manh vô sản giai cấp). Và Lê Thanh Hải đã sớm ghi tên mình vào danh sách “vô sản lưu manh” như thế.

“Vô sản lưu manh” Lê Thanh Hải, cựu Bí thư Thành ủy thành Hồ. Ảnh: Zing

Là một con người cơ hội, năm 1980, Lê Thanh Hải cậy người mai mối, tiếp cận, tán tỉnh Trương Thị Hiền, em gái của Trương Mỹ Lệ, khi đó là Bí thư Thành đoàn. Hiền là con gái của bà Sáu Hòa, là một trùm biệt động thành. Trương Thị Hiền đươc cả Nguyễn Văn Linh và Võ Văn Kiệt nhận làm con nuôi, vì thế từ khi cưới được Trương Thị Hiền, Lê Thanh Hải lên như diều gặp gió.

Tháng 5/2001, dựa vào thế lực của chị vợ Trương Mỹ Hoa, Ủy viên Trung ương đảng, Phó Chủ tịch nước, Lê Thanh Hải ép được Võ Viết Thanh về hưu sớm và giành chiếc ghế Chủ tịch UBND TP HCM. Từ đây, Lê Thanh Hải, tức Hai Nhựt, đã từ từ leo lên đỉnh cao quyền lực.

Ngồi ghế chủ tịch thành phố, Lê Thanh Hải ép các cấp phó như Nguyễn Thiện Nhân, Mai Quốc Bình phải chuyển đi, đưa  vây cánh của mình như Nguyễn Thành Tài, Lê Hoàng Quân, Nguyễn Văn Đua về bên mình.

Cướp đất, công khai mua chức, bán chức, trù dập đối thủ, hình thành phe nhóm chính trị, đưa bà con họ hàng vào nắm hết những vị trí chủ chốt, hái ra tiền… Lê Thanh Hải trở thành “lãnh chúa thành Hồ”, một “trùm mafia” du côn và máu lạnh số 1 miền Nam.

Dưới thời Lê Thanh Hải, ai đối đầu với ông ta, sẽ phải trả giá vô cùng đắt. Quan chức, công thần của chế độ, gia đình thương binh, liệt sĩ…, một khi bị chính quyền Lê Thanh Hải cướp đất, chèn ép, chỉ có chấp nhận cúi đầu, nếu không muốn tán gia bại sản, thân bại danh liệt. Còn đối với dân đen, khỏi phải nói, tù tội, tra khảo, bức tử, chết “đúng quy trình” trong nhà tù.

Dư luận xã hội chỉ biết các con của Hai Nhựt là Lê Trương Hải Hiếu và Lê Trương Hiền Hoà ăn chơi phóng đãng, bắt phụ nữ đẻ con mà không cần cưới, cướp vợ người ta, phá nát hạnh phúc gia đình họ… chứ không biết rằng, cha chúng cũng là tay háo sắc bậc thầy.

Người đẹp Đào Thị Hương Lan. Ảnh: Sở Nội vụ TPHCM

 

 

             Lê Thanh Hải từng cặp bồ với Đào Thị Hương Lan, sinh ngày 20/10/1960, quê xã Mỹ Chánh, huyện Châu Thành (nay là phường 8, TP Mỹ Tho). Sắc đẹp đã đưa Lan lọt vào mắt xanh và khi đã là chủ tịch UBND TP HCM, Lê Thanh Hải đã đưa Lan về làm chuyên viên Văn phòng UBND TPHCM từ năm 2002 đến 2004.

Tháng 8/2004, Hai Nhựt cho Lan về lại Sở Tài chính TPHCM và nhanh chóng nắm giữ các chức vụ: Trưởng phòng ngân sách, Phó Giám đốc. Chưa hết, Hai Nhựt cơ cấu Lan vào Thành uỷ viên, đại biểu HĐND, rồi Giám đốc Sở Tài chính TP.HCM đến hai nhiệm kỳ.

Năm 2007, khi đã là Bí thư Thành ủy thành Hồ, Lê Thanh Hải chỉ đạo thành lập Ban chỉ đạo sắp xếp lại, xử lý nhà, đất thuộc sở hữu Nhà nước trên địa bàn TPHCM (gọi tắt là Ban chỉ đạo 09. Ban Chỉ đạo 09 gồm do ông Lê Hoàng Quân, Chủ tịch UBND TP làm Trưởng ban. Ban chỉ đạo 09 gồm 2 tiểu ban: 10 thành viên, Tiểu ban xử lý, sắp xếp nhà, đất các cơ quan, đơn vị Trung ương và Tiểu ban xử lý, sắp xếp nhà, đất các cơ quan, đơn vị thành phố, quận – huyện, phường – xã. Tất nhiên, người tình Đào Thị Hương Lan ngồi ghế Phó ban 09.

Suốt những năm Lan làm Giám đốc Sở Tài chính TPHCM kiêm Phó ban Chỉ đạo 09, nhiều công sản đã bốc hơi một cách ngoạn mục. Trong vụ án Vũ “nhôm” phù phép chiếm hữu khu đất vàng 15 Thi Sách mà cựu Phó Chủ tịch UBND TPHCM Nguyễn Hữu Tín bị khởi tố, Lan cũng là đối tượng có liên quan. Với chức trách được giao, Lan đã tiếp tay để khu đất vàng 15 Thi Sách lọt vào túi Vũ “nhôm” một cách dễ dàng. Lan cũng dính líu trực tiếp đến vụ khu đất vàng 185 Hai Bà Trưng, do Dương Thị Bạch Diệp thu tóm.

Nắm tài chính toàn bộ thành phố, Đào Thị Hương Lan là “tay hòm chìa khoá” giúp Lê Thanh Hải yên tâm hút máu nhân dân và rút ruột hết ngân sách. Hàng trăm công sản, dự án lọt vào tay các “nhóm lợi ích” trong nước, dòng họ Lê Thanh Hải và cả đại gia nước ngoài như Tập đoàn Vạn Thịnh Phát của Trương Mỹ Lan, tỷ phú Trung Quốc.

Hai Nhựt “bật đèn xanh” cho Lan góp vốn với Lê Thị Thanh Thuý, tức Hà ‘Sen’ (Chủ đầu tư khu đất 8 -12 Lê Duẩn, Quận 1, TP HCM) để thu tóm khu đất số 8 – 12 Lê Duẩn, Quận 1. Cứ vậy, hàng chục ngàn, thậm chí hàng trăm ngàn tỷ tiền công sản đã “cuốn theo chiều gió” cùng đôi tình nhân Hai Nhựt – Hương Lan.

Năm 2018, Vũ “nhôm”, Út “trọc” bị bắt giam, Nguyễn Thành Tài bị khởi tố. Thấy động, Lê Thanh Hải “vẽ” cho Đào Thị Hương Lan sang Mỹ… chữa bệnh, nhưng thật ra là cao chạy, xa bay. Từ Mỹ, Lan đào thoát sang Canada.

Ngày 18/1/2019, cơ quan điều tra ra quyết định khởi tố Lan về tội “vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản nhà nước gây thất thoát lãng phí” theo quy định tại Khoản 3, Điều 219 Bộ luật Hình sự năm 2015. Tuy nhiên, đến khi cơ quan điều tra ra quyết định bắt tạm giam 4 tháng, thì Lan đã không có mặt tại nhà riêng ở số 601I, đường 15, phường An Phú, quận 2, TP HCM, từ lâu rồi.

Đào Thị Hương Lan và Vũ Nhôm. Photo Courtesy

Riêng bản thân Hải, dấu ấn lớn nhất, cũng là tội ác “trời không dung, đất không tha” đó là ông ta tùy tiện hô biến 160 hecta đất tái định cư, không thực hiện đúng chỉ đạo “tái định cư phải sát hoặc liền kề khu trung tâm” của Thủ tướng Chính phủ tại Quyết định 367, năm 1996. Điều này đã gây phẫn nộ cho người dân bị giải tỏa, bởi họ phải hy sinh nhà và đất để làm dự án, trong khi không được hưởng bất kỳ lợi ích nào mà dự án mang lại như chủ trương nhân văn ban đầu của Thủ tướng Võ Văn Kiệt qua quyết định 367.

Nghiêm trọng hơn, chỉ đạo của Lê Thanh Hải còn dẫn đến việc thu hồi đất tràn lan của người dân ở các nơi khác như khu Nam Rạch Chiếc, khu Thạnh Mỹ Lợi, để phục vụ tái định cư cho dự án khu Đô Thị Mới (ĐTM) Thủ Thiêm dù chẳng có quy định nào từ Chính phủ cho phép TP HCM làm việc này.

Máu dân đã đổ, oan khiên ngút trời xanh, nỗi đau thương chất chồng ở Thủ Thiêm là bản cáo trạng đanh thép dành cho tay “vô sản lưu manh” Lê Thanh Hải. Từ một khu tái định cư 160 hecta tập trung ở cạnh khu trung tâm ĐTM Thủ Thiêm mà Thủ tướng chính phủ đã phê duyệt, UBND TPHCM đã “hô biến” thành 6 địa điểm, đẩy người dân bị giải tỏa đi xa, trong đó có những nơi cách trung tâm Khu ĐTM Thủ Thiêm gần 15 km như phường Thạnh Mỹ Lợi, phường Cát Lái. Tại ba phường Bình Khánh, An Phú, An Khánh gần trung tâm ĐTM Thủ Thiêm, UBND TPHCM không giải quyết tái định cư bằng nền đất mà cho xây hàng loạt chung cư cao tầng với quy mô 12.500 căn hộ.

Như vậy, 160 hecta đất tiếp giáp khu trung tâm ĐTM Thủ Thiêm, lẽ ra bố trí tái định cư cho người dân, băng nhóm Lê Thanh Hải đã “xẻ thịt” phân lô, giao cho con em mình kinh doanh bất động sản trục lợi, giao cho các đại gia làm dự án thương mại, đổi đất lấy hạ tầng kiểu “cho không biếu không” dành cho các đệ tử của Trần Đại Quang như, Khoa “khàn” Trần Đăng Khoa, Vũ “nhôm”, Trần Bá Dương…

(Còn tiếp)

PHÍA SAU MỘT BẢN TIN

Image may contain: one or more people and text

Ngô Thị Thứ

Thể chế đã tồi tệ đến cỡ nào ???

________
Mai Quốc Ấn

PHÍA SAU MỘT BẢN TIN

Tôi tóm tắt ngắn gọn bản tin trên Thanh Niên như sau: 4 người Trung Quốc đi từ Quảng Ninh dự kiến vào Đà Nẵng để trốn dịch. Khi vào Thừa Thiên – Huế, họ xuống Phú Vang tìm quán ăn thì bị bắt giữ. Trong số 4 người, chỉ có một người có hộ chiếu, không có hồ sơ đóng dấu nhập cảnh. Các ngành chức năng tỉnh Thừa Thiên – Huế cũng đang đề nghị Cục Xuất nhập cảnh phương án trục xuất những người này về nước. Theo đó, có 2 phương án có thể cách ly 14 ngày sau đó trục xuất hoặc xét nghiệm nếu âm tính với Covid-19 thì sẽ trục xuất ngay.

Nhìn sâu vào bản tin này có thể thấy việc người Tàu “tung tăng” tại Việt Nam bất chấp quy định xuất nhập cảnh. Họ vào đất nước mình trái phép và hiểu đơn giản là từ Quảng Ninh đến Thừa Thiên- Huế đã là nửa đường đi dọc quốc gia.

Lý do trốn dịch là một lý do, niềm tin nội tâm của tôi cũng nghĩ vậy. Nhưng không thể không nghĩ về cảnh báo của cựu tướng an ninh Trương Giang Long về việc tình báo Tàu đã cắm rễ, leo cao, luồn sâu ở quốc gia này. Bao gồm cả chui vào hệ thống chính trị chứ không chỉ các mặt kinh tế, đời sống.

Trong bản tin có nhắc đến Đà Nẵng. Nên càng không thể quên rằng có công trình vốn Tàu xây cao và rất gần sân bay quân sự Nước Mặn. Hãy nghĩ thử với không chỉ các công trình khác, tình báo Hoa Nam đã tiềm phục ra sao, khi ngay tại công trình quân sự cũng vào sát được.

Các chính trị gia luôn nói về yêu nước. Nói bằng miệng luôn dễ hơn là phá vỡ những thực tế phi lý như cách 4 người Trung Quốc xâm nhập “tung tăng” trên quốc gia này trái luật nhập cảnh. Và càng dễ hơn so với xử lý những công trình vốn Tàu (kể cả vốn Tàu đội lốt Malaysia, HongKong, Indo, Sing,…).

Các chính trị gia luôn nhắc về phát triển kinh tế. Nhưng sẽ chẳng chút vui vẻ nào nếu nhận ra dòng vốn FDI được thu hút lại thiếu đi một tâm thế tôn nghiêm dân tộc, đất nước. Số lao động làm thuê tại Tàu, Hàn và các quốc gia có dịch corona phải quay về Việt Nam lại chứng minh tâm thế… làm thuê chủ động. GDP từ “kiều hối làm thuê” có gì vui và “ngạo nghễ Việt Nam”?

“Đã bao giờ đất nước được như thế này chưa?” là một câu hỏi giàu màu sắc tự hào của chính trị gia. Nhưng thực tế xã hội lại cần thay từ “ĐƯỢC” thành từ “BỊ”. Phải nhìn thẳng sự thật ấy để thay đổi chứ còn ru ngủ nhau bằng mị ngôn thì đất nước lại tiếp tục cúi đầu.

Phía sau một bản tin, với tôi, là cả sự đau lòng và phẫn nộ! Vì may mắn (và bất hạnh) thay, tôi đã đọc quá nhiều điều phía sau những bản tin khác mỗi ngày có tính chất tương tự bản tin báo Thanh Niên vừa nêu.

Kể cả những bản tin không bao giờ xuất bản…

P/s: Nếu 4 người Trung Quốc đó dương tính với corona virus thì sao? Họ đã lây cho bao nhiêu người? Và ngoài 4 người đó thì có bao nhiêu người nước ngoài trốn dịch xâm nhập trái phép quốc gia chưa bị phát hiện?… Rất nhiều câu hỏi để thấy rằng thể chế đã tồi tệ tới mức nào…

https://www.facebook.com/1608577719/posts/10215322788775488/

NGẠO NGHỄ VIỆT NAM

Image may contain: one or more people
Image may contain: text
Image may contain: 3 people, people sitting and text
Lê Vi

NGẠO NGHỄ VIỆT NAM

Hôm nay, tại Cần Thơ, vừa có thêm 1 bệnh nhân từ Hàn Quốc về, chết vì viêm phổi và tiểu đường type 2 (có vẻ đang hot trend bệnh này?). Tất nhiên âm tính với virus SARS Cov 2.

Trong 1 diễn biến khác, VN mới sản xuất được kit thử virus chỉ trong vòng 2 tiếng, trong khi kit cũ nhập khẩu (của Mỹ?) mất 6 tiếng và sai số đến 50-70%. Bộ kit có chất lượng tương đương hàng của CDC Mỹ và WHO (hàng đang dùng), nhưng test thấy kết quả đều chính xác 100%.

Thông thường 1 bộ KIT phải sản xuất mất 4 năm, tuy nhiên nhóm nghiên cứu đã hoàn thành bộ KIT test virus Corona này chỉ trong vòng 1 tháng.

Dự đoán là bộ kit của VN sẽ chỉ cho kết quả âm tính 100%, rất thuận lợi cho công tác dập dịch. Với năng lực sản xuất là 10 ngàn bộ/ngày thì VN sẽ giàu to vì có thể xuất khẩu bộ kit test ưu việt này ra khắp thế giới.

Cùng với việc tổ chức các tua du lịch kết hợp cách ly tránh dịch tại các KS và resort 4-5 sao quốc tế, VN sẽ là điểm đến tránh dịch cho du khách trên toàn thế giới. Với khả năng test nhanh trong vòng 2 tiếng và năng lực sản xuất bộ kit quá nhanh, VN sẽ nhanh chóng giải phóng các khu cách ly vì các trường hợp nghi nhiễm sẽ có kết quả âm tính.

Dương Quốc Chính

Ông Lê Duẩn đã định làm bom nguyên tử như thế nào?

Van Pham

“Việt Nam phải đi tắt đón đầu, đuổi kịp và vượt phương Tây trong vòng mươi mười lăm, hai mươi năm! Ông còn dặn các nhà khoa học cả hai miền Nam Bắc rằng, làm khoa học ở Việt Nam phải như Cù Chính Lan, chạy tắt rừng, đón đầu xe tăng địch mà đánh!!!

**********

Ông Lê Duẩn đã định làm bom nguyên tử như thế nào?

Lê Phú Khải

Vào một buổi chiều cuối năm 1988, tôi đang ngồi làm việc tại nhà riêng ở thành phố Mỹ Tho êm ả bên bờ sông Tiền, lúc ngẩng lên, bỗng thấy một ông già đội nón lá, tay xách cái bị đứng trước cửa! Nhìn kỹ hóa ra bác sỹ Nguyễn Khắc Viện (!). Bác Viện nói: Tôi xuống xe đò, quên mất đường đến nhà cậu, một bà lão hỏi: Có phải bác là sỹ quan mới cải tạo không? Tôi nói phải, thế là bà ấy chỉ đường cho tôi đến đây.

Từ sau ngày đất nước đổi mới (1986), bác Viện hễ vào Sài Gòn là hay xuống Mỹ Tho chơi với tôi. Bác muốn qua tôi để tìm hiểu về công việc làm ăn của nông dân đồng bằng sông Cửu Long mà tôi là nhà báo của trung ương duy nhất đang thường trú tại đó. Ở chơi nhà tôi, đôi lúc bác kể những chuyện “thâm cung bí sử” của triều đình cộng sản mà một trí thức như bác, thường được can dự hoặc chứng kiến…

Một trong những câu chuyện ít ai biết đó mà bác Viện kể cho tôi nghe là, chuyện Tổng Bí thư Lê Duẩn mời các trí thức đầu đàn lên bàn chuyện làm bom nguyên tử! Bác Viện kể (đại ý) người thứ nhất là kỹ sư Trần Đại Nghĩa. Tổng bí thư hỏi: Có làm được bom nguyên tử không? Ông Nghĩa trả lời, không làm được! Thế là Tổng bí thư nổi giận, mắng: Trí thức mà ngu thế à!

Người thứ hai chính là Nguyễn Khắc Viện. Hỏi: Có làm được bom nguyên tử không? Trả lời: Làm được. Tổng bí thư mừng lắm, nói: Tiếp tục đi! Tiếp tục: Chỉ làm được một quả thôi! Hỏi: Tại sao? Trả lời: Làm xong một quả phải thử và sau đó thì hết vốn! Bán cả nước cũng không thể làm được quả thứ hai (!).

Người thứ ba được gọi lên là Phó Tiến sỹ Nguyễn Đình Tứ, học ở Đúp-na về, đứng đầu Viện Năng lượng nguyên tử quốc gia (trong đó có viện hạt nhân Đà Lạt). Tổng Bí thư hỏi, nhưng Nguyễn Đình Tứ cứ ngồi yên, không nói gì cả… Cứ như thế cho đến lúc… được ra về!

Trong cơn say chiến thắng sau năm 1975, các lãnh tụ cộng sản mắc bệnh vĩ cuồng. Chính tai tôi, tác giả bài viết này, đã được nghe thủ tướng Phạm Văn Đồng chỉ đạo trong một hội nghị khoa học toàn quốc vào cuối năm 1978 rằng, Việt Nam phải đi tắt đón đầu, đuổi kịp và vượt phương Tây trong vòng mươi mười lăm, hai mươi năm! Ông còn dặn các nhà khoa học cả hai miền Nam Bắc rằng, làm khoa học ở Việt Nam phải như Cù Chính Lan, chạy tắt rừng, đón đầu xe tăng địch mà đánh!!! Lũ trí thức hoạn quan có mặt trong Nhà hát lớn Hà Nội lúc đó đã vỗ tay rào rào!

Cũng may cho nhân dân ta có những bậc trí thức lớn, đủ trí, đủ dũng như Trần Đại Nghĩa, Nguyễn Khắc Viện, Tạ Quang Bửu… đã can ngăn các lãnh tụ sau cơn say chiến thắng, không bán cả nước đi để trở thành một siêu cường hạt nhân! Chúng ta hãy tưởng nhớ các vị đó.

Với nước ta, năng lượng hạt nhân được nghiên cứu để ứng dụng trong nông nghiệp kỹ thuật cao và y tế là đúng đắn nhất. Và, chúng ta đã làm tốt điều này. Năm 1985, “Luận chứng kinh tế- kỹ thuật trung tâm chiếu xạ TP. Hồ Chí Minh” của phó tiến sỹ Trần Tích Cảnh đã được thực thi ở cả hai miền Bắc-Nam để bảo đảm chất lượng cho các sản phẩm xuất khẩu nông-sinh-y. Tác giả Trần Tích Cảnh đã tặng người viết bài này một văn bản của luận chứng đó làm kỉ niệm mà tôi còn giữ!

No photo description available.
Image may contain: 1 person, closeup