LÝ DO TAI SAO MÀ ĐẤT NƯỚC, CON NGƯỜI VIỆT NAM LẠI PHẢI CHỊU SỰ KHỔ SỞ, NGHÈO NÀN, LẠC HẬU…

Image may contain: text

Loi Nguyenthang

LÝ DO TAI SAO MÀ ĐẤT NƯỚC, CON NGƯỜI VIỆT NAM LẠI PHẢI CHỊU SỰ KHỔ SỞ, NGHÈO NÀN, LẠC HẬU, ĐẠO ĐỨC XÃ HỘI THÌ XUỐNG CẤP VÀ CỰC KỲ KHỐN NẠN NHƯ HIỆN NAY.

Nếu quân đội Bắc Việt của ông Hồ Chí Minh và đảng Cộng sản Việt Nam không cố tình phá hoại hiệp định Giơnevơ, phân chia hai miền Nam, Bắc theo hai chế độ chính trị khác nhau, không tấn công xâm lược miền Nam Việt Nam của Việt Nam Cộng Hoà để theo đuổi lý tưởng của cộng sản quốc tế, làm tay sai cho Liên Xô và Trung cộng thực hiện âm mưu bành trướng chủ nghĩa cộng sản ra khắp vùng Đông Nam Á cũng như trên toàn thế giới và theo đuổi mô hình chủ nghĩa xã hội mà chỉ ở miền Bắc và xây dựng xã hội chủ nghĩa ở miền Bắc giống như Bắc Hàn mà không tấn công Nam Hàn thì bây giờ Việt Nam Cộng Hòa còn mạnh hơn cả Hàn Quốc, Trung Quốc về kinh tế, khoa học kĩ thuật, giáo dục và sự văn minh nói chung trong xã hội. Có lẽ giờ đây Việt Nam Cộng Hòa chỉ đứng sau Nhật Bản ở châu Á mà thôi.

Có lẽ giờ đây đất nước và nhân dân Việt Nam cũng không đến nỗi khổ sở, nhục nhã, nghèo hèn, đất nước, xã hội không tụt hậu, lạc hậu, đạo đức, văn hóa xã hội không khốn nạn, xuống cấp, tệ nạn tham ô tham nhũng, tàn phá đất nước, nạn sử dụng quyền lực để cướp đất đai tài sản của dân không hoành hành trên cả nước như hiện nay vì Việt Nam Cộng Hòa có thể đầu tư vào miền Bắc xã hội chủ nghĩa được cai trị bởi đảng Cộng sản mà Việt Nam sẽ không phải hạ mình nịnh bợ và nhờ vả Hàn Quốc và các nước tư bản để họ đầu tư vào Việt Nam hay để bọn Trung Quốc mang công nghệ lạc hậu cùng âm mưu tàn phá môi trường, đầu độc các thế hệ người Việt Nam như các dự án Fomosa, bô xít Tây Nguyên …như hiện nay.

Trong khi bố tôi, một trí thức được học và được đào tạo bởi người Pháp tại trường cao đẳng công chính Đông Dương tham gia cách mạng từ năm 1945, cả nhà chỉ có mỗi chiếc xe đạp Thống nhất do miền Bắc sản xuất, là tài sản có giá trị lớn nhất trong nhà do bố tôi được cung cấp vì là cán bộ trung cao cấp thì cô em ruột của bố tôi ở Sài Gòn đã có một căn Villa riêng, chạy xe hơi và trong nhà có đầy đủ các đồ gia dụng như tivi, tủ lạnh … không thiếu thứ gì.

Năm 1975 ông bố tôi là một trong những người vào Nam công tác đầu tiên, khi ra hà Nội mua theo được rất nhiều đồ gia dụng mà ngay cả những người đi các nước xã hội chủ nghĩa như Đức và Liên Xô cả chục năm trời cũng còn mơ ước và chưa thể mua được như xe Honda, tivi, tủ lạnh, quạt điện …

Ngày xưa người dân miền Bắc còn có câu nói bẩy năm đi Liên Xô không bằng ba năm đi Đức. Ba năm đi Đức không bằng một lúc đi Sài Gòn. Còn người dân trong Nam thì họ có câu “miền Nam nhận họ, miền Bắc nhận hàng” Ý nói là người dân miền Nam họ vui mừng nhận họ hàng sau ba mươi năm xa cách còn người miền Bắc đói khổ thì chủ yếu là chăm chú nhận hàng hóa, đồ dùng do những người họ hàng ở miền Nam cho. Vậy mà đảng cộng sản và nhà nước xã hội chủ nghĩa ở miền Bắc vẫn không thấy nhục và vẫn trơ tráo tuyên truyền rằng miền Bắc đã giải phóng miền Nam khỏi ách đô hộ, thống trị, bóc lột dã man tàn bạo của Đế quốc Mỹ và chính quyền Việt Nam Cộng Hòa. Đúng là quá khốn nạn và trơ tráo.

PHẢN ĐỘNG

Image may contain: 1 person

Hoàng Thị Thuý Miên

PHẢN ĐỘNG:

Sao lại là phản động,

Khi chúng tôi, những người

Không rút ruột ngân sách,

Để phè phỡn ăn chơi?

Chúng tôi không cướp đất,

Không đẩy ai ra đường,

Phải ăn mày, làm điếm.

Những cảnh đời đáng thương.

Chúng tôi không cấp phép

Cho doanh nghiệp nước ngoài

Làm sông chết, biển chết,

Gây hậu quả lâu dài.

Chúng tôi không đứng núp

Đâu đó trong bụi cây,

Chặn xe đòi mãi lộ.

Cả đêm và cả ngày.

Chúng tôi không ăn chặn

Tiền cứu trợ cho dân.

Không tăng thuế, tăng phí,

Mà tăng cao, nhiều lần.

Chúng tôi không tham nhũng,

Không làm tăng nợ công.

Nay mỗi người phải cõng

Gần ba mươi triệu đồng.

Chúng tôi không lén lút

Đưa người nhà của mình

Vào bộ máy nhà nước

“Đúng luật, đúng quy trình”…

Chúng tôi, dân lương thiện,

Không làm những điều trên.

Sao lại là phản động

Và chống phá chính quyền?

Cái chúng tôi mong muốn

Là đất nước chúng ta

Có tự do, dân chủ

Và xã hội hài hòa.

Để làm được điều ấy,

Cần phải có đổi thay,

Đổi thay tận gốc rễ

Bộ máy khủng hiện nay.

Chúng tôi là như vậy.

Có phản động hay không?

Phản động thì bắn bỏ.

Phản động là các ông.

(Cảm ơn thơ thầy Thái Bá Tân)

Báo chí phương Tây và Mỹ đang thi nhau đặt ra câu hỏi…

Ngô Thứ

NB Chu Vĩnh Hải

Báo chí phương Tây và Mỹ đang thi nhau đặt ra câu hỏi: Tại sao Mỹ có thể nhanh chóng và chính xác khi đưa ra danh sách 24 công ty nhà nước Trung Quốc đã nhận thực hiện xây dựng các công trình nhân tạo và quân sự hóa trên biển Đông? Tôi đọc được ở đâu đó một câu nói của một học giả người Nhật: “Thật ra, người Mỹ biết rất nhiều, nhưng họ chỉ nói ra rất ít”. Có lẽ đây là câu trả lời chính xác.

Báo chí phương Tây và và Mỹ cũng thi nhau đặt ra câu hỏi: Tại sao chỉ sau 12 tiếng khi Trung Quốc phóng 4 quả tên lửa diệt hạm ra biển Đông, Mỹ đã nhanh chóng ban bố lệnh trừng phạt 24 doanh nghiệp nhà nước này? Nên nhớ rằng, nước Mỹ là quốc gia hàng đầu trên thế giới có biệt tài phát hiện- ngăn ngừa và xử lý rủi ro.

Việt Nam, Philipiness, Malaysia, Indonesia, Brunei- những quốc gia liên quan đến biển Đông- đã có một người bạn mạnh mẽ là Mỹ. Vấn đề còn lại là những quốc gia đó cũng cần can đảm và mạnh mẽ đứng lên cùng người bạn Mỹ để bảo toàn trọn vẹn chủ quyền lãnh hải của mình!

https://www.facebook.com/100029645713748/posts/366183111046543/

 

HỘ CHIẾU VÀNG & SỢI DÂY TREO CỔ…

HỘ CHIẾU VÀNG & SỢI DÂY TREO CỔ…

Bình quân, mỗi công dân Việt Nam đang sống trên đất nước này, một năm có thu nhập bình quân khoảng 2.800 USD, tương đương 64,4 triệu đồng.

Và như thế, công dân có quốc tịch Việt Nam, đang sinh sống và làm việc ở đất nước Việt Nam, muốn có tiền mua tấm hộ chiếu vàng của nước Cộng hoà Cyprus sẽ phải làm việc và dành toàn bộ số tiền kiếm được, nhịn ăn nhịn mặc, thậm chí nhịn cả tiểu tiện… trong suốt 963 năm.

Nghĩa là, để có thể mua được một tấm hộ chiếu vàng như người đại biểu đại diện cho dân trong Quốc hội Việt Nam – ông Phạm Phú Quốc – dân Việt phải mất ít nhất 14 đời người.

Dễ hiểu hơn, số tiền mua tấm hộ chiếu vàng ấy tương đương toàn bộ thu nhập của 963 người Việt trong một năm.

Phạm Phú Quốc, đại biểu Quốc hội thuộc Đoàn TP.HCM, người đại diện cho ý chí và nguyện vọng của dân, vừa được nêu tên trên một hãng thông tấn nước ngoài với vai trò là khách hàng mua quốc tịch quốc đảo Cyprus.

Ông Quốc là đảng viên được giao nhiệm vụ quản lý tại một số doanh nghiệp nhà nước, xét về bản chất là cán bộ nhà nước chứ không phải doanh nhân. Tiền bạc, tài sản tại các doanh nghiệp mà ông đứng đầu, dù là trăm tỉ hay ngàn tỉ, tất cả đều là nguồn lực quốc gia, là tiền của dân, là mồ hôi, là xương máu của nhân dân.

Vậy thì, cán bộ nhà nước, sống bằng mồ hôi nước mắt của dân, lấy đâu ra 60-70 tỉ đồng vung tay mua thêm quốc tịch?

Giữa năm 2018, vợ chồng ông Phạm Phú Quốc bắt đầu nộp hồ sơ mua tấm hộ chiếu vàng.

Cũng vào quãng giữa cái năm 2018 ấy, tại Gia Lai, một công dân Việt Nam mới 29 tuổi đã lựa chọn kết thúc cuộc đời mình bằng một sợi dây treo cổ. Và, kết quả là cái chết. Thứ còn lại khi lìa đời của công dân ấy là một thư tuyệt mệnh, ở đó là cuộc sống cơ cực, bần hàn, không lối thoát.

Những ngày cuối tháng 8/2020 này, khi đại biểu Quốc hội Phạm Phú Quốc được công bố đã sắm thêm cho mình tấm hộ chiếu vàng Cyprus, thì tại Đắk Lắk, trong một khu trọ nghèo, hai công dân Việt Nam là vợ là chồng của nhau đã lựa chọn lối thoát cho đời mình bằng hai sợi dây – hai sợi dây treo cổ. Họ đã kết thúc cuộc đời trong căn phòng trọ quạnh hiu, giữa bệnh tật, đói nghèo và bế tắc.

Sống ở đất nước này, có bao nhiêu người đang phải giật gấu vá vai, lo ăn từng bữa, thiếu thốn, khốn cùng? Có biết bao người đang bị cái đói, cái nghèo bủa vây, trói chặt? Có biết bao người sống một đời khổ đau và mỏi mệt, sống không ngày mai, không hi vọng, không tương lai?

Khát khao một cuộc sống nhẹ nhàng hơn, tốt đẹp hơn là chính đáng. Đi tìm một lối thoát cho hiện thực bế tắc cũng là chính đáng.

Chỉ có điều, ở một đất nước như Việt Nam, quan mà giàu thì dân sẽ nghèo, nhà quan mà thừa mứa thì nhà dân sẽ bần hàn.

Thế cho nên, khi đại biểu Quốc hội tìm tương lai cho mình bằng cách bỏ ra vài triệu USD mua quốc tịch một quốc gia châu Âu, thì có những người dân cũng đến châu Âu bằng con đường thùng nhân, để rồi mất mạng bên trong chiếc container đông lạnh trên con đường tìm kiếm một tương lai.

Và, có những người ở lại, tìm tương lai mãi tận kiếp sau bằng sợi dây treo cổ.

Bi kịch xã hội ấy là của chúng ta.

BẠCH HOÀN

No photo description available.

THỜI SỰ BUỒN TỪ MỘT CUỘC TUYỆT THỰC 20 NGÀY

Trần Bang

BÙI CHÍ VINH

THỜI SỰ BUỒN TỪ MỘT CUỘC TUYỆT THỰC 20 NGÀY

Cuộc tuyệt thực 20 ngày diễn ra trong tù

Bây giờ là Trịnh Bá Tư và trước kia là Trần Huỳnh Duy Thức

Những cuộc tuyệt thực âm thầm nhưng nhói ngực

Không làm đau tim những kẻ chuộng an toàn

Dư luận giờ đây chọn im lặng là vàng

Không cần biết có tù nhân lương tâm hay tù nhân chính trị

Hai triệu rưỡi đô la mua quốc tịch Cyprus của một thằng doanh nhân đang làm mọi người chú ý

Phạm Phú Quốc là ai mà hòn đảo trùng tên Phú Quốc bị nhấn chìm

Số đông giờ đây thích Youtube hoặc livestream

Con rắn hổ chúa quấn cổ tay một nông dân nghèo thu hút hơn cuộc tuyệt thực đòi công bằng trong bóng tối

Đứa con gái quỳ lạy thằng chủ quán hung bạo hấp dẫn hơn gông cùm và tự do bị trói

Thuốc chủng ngừa Covid lên ái nữ của Putin đang làm mờ đi dân Belarus biểu tình

Cái ác ngập trần gian nên Chúa bị đóng đinh

Nên Phật ngồi tịnh khẩu giữa Biển Đông dậy sóng

Cuộc chiến đấu đằng sau song sắt xà lim bơ vơ như ác mộng

Tội nghiệp Trịnh Bá Tư cô độc giữa dòng đời…

BCV

(Copy FB nhà thơ Bùi Chí Vinh)

Image may contain: 4 people, text

Vì sao phải làm giả thẻ nhà báo?

Chuyện làm giấy tờ giả, bằng cấp giả ở Việt Nam được biết đến từ hàng chục năm qua. Riêng việc làm thẻ nhà báo giả lại xuất hiện thời gian gần đây. Vậy thẻ nhà báo có giá trị như thế nào mà lại có chuyện bị làm giả?

Vì sao phải làm giả thẻ nhà báo?
RFA.ORG
Vì sao phải làm giả thẻ nhà báo?

Câu chuyện cuộc đời: Ám ảnh

Câu chuyện cuộc đời: Ám ảnh

  • Kieu Duong

Thứ Tư, 26/08/2020

Bức ảnh này là một sự ám ảnh kỳ quặc đối với tôi bao năm qua.

Bức ảnh này là một sự ám ảnh kỳ quặc đối với tôi bao năm qua. Thời gian đó tôi ở Nhà Bè, sau này tách ra một phần thành quận 7.

Đó là thời gian gia đình tôi bốn người sống trong căn nhà lá ở đường số 10, xã Tân Quy Đông. Trước mặt nhà, cách một cái ao nhỏ là một cái đầm lúc nào cũng mênh mông nước. Rau muống mọc tự nhiên khắp nơi, loại rau muống cọng hơi cứng, màu đỏ. Thú thật chẳng bao giờ tôi dám hái vì chung quanh cái đầm đó toàn là… cầu tỏm. Những năm đó mưa ngập lụt cả một vùng quanh nơi tôi sống. Mỗi lần ra khỏi nhà là cả một vấn đề: quần xắn lên cao, giày dép bỏ lên xe, đẩy xe ra khỏi vùng nước lúp xúp.

Năm đó, tôi phải ở nhà chăm sóc má chồng tôi và đứa con gái nhỏ mới mười tháng tuổi. Ông xã tôi lúc đó đang làm báo PL cùng lúc cộng tác với báo TT.

Trong một lần đi làm, ông xã bị xe tông trúng mắt cá, phải nằm một chỗ. Má chồng bệnh, con còn nhỏ, giờ chồng không đi làm được. Hàng ngày tôi phải vừa lo việc nhà vừa chăm sóc mẹ chồng, chồng và con gái nhỏ.

Đến khi tôi thấy ông xã bớt đau nhức, tôi nói ổng viết bài, tôi sẽ mang đến báo gửi, và nhận tiền nhuận bút để xoay sở việc sinh nhai.

Một buổi sáng tôi chạy gửi bài sớm. Lúc trở về ngang cầu Khánh Hội cũ, tôi đã nhìn thấy bà cụ bán rau (ảnh đính kèm, bức ảnh này tình cờ tôi thấy trên mạng, giật mình đó đúng là bà cụ tôi vẫn gặp!). Đôi gióng được làm bằng sợi kẽm to với chiếc đòn gánh to đặt bên lối đi dành cho người đi bộ.

Nhìn dáng bà ngồi, chiếc lưng cong như không thể cong hơn được nữa làm tôi nhớ tới bà ngoại tôi cũng lưng còng như vậy, nhưng lúc ngoại già vẫn có con cháu lo lắng, chăm sóc. Tôi tự hỏi con cháu bà đâu, sao để bà gồng gánh đi bán rau, những mớ rau đó chắc cũng do chính bà cắt hái từ ao quanh nhà bà.

Hai chiếc thau nhôm đặt lọt thỏm trong chiếc gióng với vài bó rau. Bà ngồi đó im lặng không nói gì, chỉ nhờ vào lòng hảo tâm của người qua đường mua giúp mấy mớ rau. Bà ngồi trên cầu như một bức tượng đài về nỗi thống khổ của con người.

Từ đó về sau, mỗi lần đi ngang qua cầu Khánh Hội, tôi hay đưa mắt nhìn, tìm kiếm bà dù không biết để làm gì.

Tôi không thể mua rau, vì chỗ tôi ở ngập nước rau mọc tùm lum tôi còn không hái. Tôi cũng không thể giúp gì được vì tôi cũng đang lâm vào cảnh khốn khó. Tôi phải tự lo, chẳng kêu gào ai giúp đỡ cả. Lúc nào cũng vội vội vàng vàng về nhà, nơi đó có ba con người đang chờ tôi về.

Gần hai tháng sau, ông xã tôi mới tự đi xe, đi làm lại. Tôi ít ra ngoài hẳn…

Đến lúc có dịp đi thì không thấy bà cụ bán rau bên cầu Khánh Hội, nghe nói bà cụ đã qua đời. Tôi thoáng bâng khuâng, nhớ bà, nhớ những mảnh đời bất hạnh khác như ông đạp xích lô già hơn bảy mươi gầy tong teo vẫn phải oằn lưng chở người kiếm sống, rồi nhớ lại trước đây có lần tôi nhờ người chở hàng cho chủ, lúc lên dốc cầu tôi phải xuống xe đẩy phụ xe qua dốc cầu…

Rồi tôi nhớ về hoàn cảnh của mình, tôi bỗng trở nên “sến” khi nhớ đến câu hát trong bài bolero Thói đời: “Đường thương đau đầy ải nhân gian, ai chưa qua chưa phải là người…”.

Bao con người khốn khổ mà tôi gặp có phải là người không? Hình ảnh bà cụ ngồi bên thành cầu Khánh Hội theo tôi cả cuộc đời, như một nỗi day dứt về sự dửng dưng của con người với nhau.

Đăng lại từ Facebook Kieu Duong và Fanpage Dấu Quê

-Cô làm gì ở đây ? Cô đang có dấu hiệu phạm tội !

Một cô gái đang loay hoay như tìm kiếm cái gì đánh mất…thì bất chợt bị một anh công an tóm lại và kêu lên :

-Cô làm gì ở đây ? Cô đang có dấu hiệu phạm tội !

Cô gái cố giãy dụa hòng thoát khỏi bàn tay của người kia đang cố nắm chặt tay mình. Cô kêu lên :

-Tôi là cô giáo, tôi đang tìm kiếm cái bóp giấy tờ tôi đánh rơi, sao anh lại vu cho tôi là tội phạm ? Nếu anh không tin thì cứ khám cái túi xách của tôi xem có đồ gì là vũ khí của tội phạm không !

Anh công an liền khám xét túi xách của cô gái….và chỉ thấy bút, mực, thước kẻ, vài cuốn sách…nhưng anh ta vẫn một mực gán cho cô là “có dấu hiệu của kẻ vi phạm pháp luật” ! Vì mang theo vật nhọn và vật cứng !!! và chẳng cho cô gái giải thích, anh ta cứ dắt cô gái về đồn. Tức quá, cô gái liền la lên ầm ỹ….bớ người ta cứu tôi…cứu tôi ! Hiếp dâm…hiếp dâm…vài người nghe thấy chạy đến…anh công an liền nói với người ta rằng : – Cô gái này vu oan cho tôi, vì tôi chẳng đụng đến áo quần cô ấy thì lấy gì mà hiếp !

Cô gái liền nói với mọi người đứng đó :

-Anh ta nói dối, anh ta luôn mang trong mình công cụ của kẻ hiếp dâm, và anh ta đang có dấu hiệu của kẻ hiếp dâm !

Anh công an nói :

-Tôi chưa làm gì cô thì cô chưa thể buộc tội tôi là kẻ hiếp dâm

Cô gái liền trả lời :

-Anh nói đúng. Vậy thì những vật nhọn hay vật cứng tôi mang theo (chỉ là những cây bút và cây thước)…sao anh lại cho tôi là kẻ có dấu hiệu phạm tội !

………

Câu chuyện này tôi đọc đã lâu ở đâu đó trên mạng… viết lên đây để thấy rằng “không thể áp đặt cho ai đó là tội phạm, nếu họ chưa thực hiện hành động vi phạm pháp luật”

– Nhân sự việc cô giáo Nguyễn Thị Minh Nguyệt (Nguyễn Nguyệt) nhận được giấy mời của CAH Thống Nhất với nội dung: “Làm rõ các hoạt động có dấu hiệu vi phạm pháp luật”

.
No photo description available.

LÀM CÁCH NÀO ĐỂ TIÊU DIỆT MỘT DÂN TỘC?

LÀM CÁCH NÀO ĐỂ TIÊU DIỆT MỘT DÂN TỘC ?

Từ Thức

Muốn tiêu diệt một dân tộc, bom đạn, đàn áp không đủ. Dù tối tân tới đâu, bom đạn không thể giết hết hàng trăm triệu người.

Dưới đây là 13 biện pháp hữu hiệu nhất để bức tử một dân tộc, với điều kiện phải thực hiện cùng một lúc, đúng quy trình , có đủ ngân quỹ, nhân sự và quyết tâm sắt đá để thực hiện:

  1. Reo rắc ung thư, bịnh hiểm nghèo bằng cách cho tự do nhập cảng hàng hóa, lương thực độc hại
  2. Gây đói rách, để nông dân, thương gia không có cách gì cạnh tranh để sống còn hơn là dùng hóa chất độc hại tràn ngập thị trường
  3. Bộ Y tế, các nhà thương được tự do sản xuất, lưu hành, xử dụng thuốc giả, thuốc gây ung thư, bệnh truyền nhiễm.
  4. Khuyến khích rượu chè, ma túy, ăn chơi trụy lạc, một mặt để lấy thuế, mặt khác để tiêu diệt trí não, nghị lực, sức đề kháng của dân, đặc biệt lớp trẻ.
  5. Khuyến khích những trò chơi dâm đãng, lố bịch, bỉ ổi, để tiêu diệt những ý niệm về nhân phẩm còn sót lại.
  6. Nhập cảng chủ nghĩa quái dị đã bị cả thế giới ghê tởm. Tẩy não, nhồi sọ để tiêu diệt khả năng phán đoán. Bỏ tù, bức tử, nhục mạ, cô lập những người còn khả năng suy nghĩ, phản kháng.
  7. Buôn bán bằng giả để triệt hạ uy tín của trí thức, biến dân tộc thành một con rắn không đầu , cá mè một lứa, không người đáng tin, đáng trọng, đáng kính. Trả lương rẻ mạt giáo chức, biến nguời truyền bá kiến thức thành cùng đinh, giáo dục một trò chơi nhảm nhí.
  8. Cho ngoại nhân tự do nhập cảnh, cư trú như chỗ không người. Khuyến khích dùng ngoại tệ để thực tập đời sống nô lệ.
  9. Chặt cây, phá rừng, xả lũ. Tiêu diệt mầm sống , để dân suốt đời chỉ lo chống đỡ thiên tai, không còn đầu óc, sức lực nghĩ đến chuyện đất nước.
  10. Xuất cảng lao động, trục xuất những cá nhân có đầu óc ra khỏi nước, để tiêu diệt tiềm năng dân tộc.
  11. Bán đổ bán tháo tài nguyên quốc gia. Tàn phá môi trường, để nông dân, ngư dân tha phương cầu thực, bỏ đất, bỏ biển cho ngoại bang.
  12. San bằng di sản văn hoá, viết lại lịch sử để biến dân tộc thành một tập đoàn ô hợp, không quá khứ, khônng tương lai, như một đám cô hồn, kéo nhau đi trong đêm tối, không biết mình từ đâu tới, sẽ đi về đâu.
  13. Tiêu diệt ngôn ngữ , sợi dây liên lạc giữa các công dân, tâm hồn của một dân tộc.

Một dân tộc không còn lãnh thổ, không tài nguyên, không chủ quyền, trí não bại hoại, tinh thần bạc nhược, thân thể bệnh hoạn, mất hết đạo lý, lương tâm, đạp lên nhau để sống, không còn ngôn ngữ, quên quá khứ, không tương lai, không biết mình là ai, không biết đang nhắm mắt theo một đám thảo khấu đi về hướng nào, … một dân tộc như vậy, không cần đánh cũng thắng, khỏi cần giết cũng chết.

Sống cũng như đã chết !!!

( tuthuc-paris-blog.com )

Nguồn:

Từ Thức

https://www.facebook.com/tu.thuc.39/posts/2199167420369324

 
Image may contain: one or more people, ocean, outdoor and water

KINH TẾ VÉ SỐ LÀ MŨI NHỌN?

KINH TẾ VÉ SỐ LÀ MŨI NHỌN?

Bạn có tin không khi nộp ngân sách của ngành Vé số lớn hơn hẳn ngành Hàng không và suýt soát ngành Dầu khí.

***

Hơi sốc khi đọc những thông tin dưới đây nhưng đời nhìn vậy nhiều khi đâu phải vậy, hoành tráng cho lắm chứ thua xa những việc không thể ngờ:

Năm 2019, cả ngành hàng không nhìn sang trọng như thế nhưng chỉ nộp ngân sách được khoảng 20.000 tỷ còn tổng thu từ vé số mà chủ yếu do người bán dạo một nắng hai sương góp vào lên tới 29.000 tỷ, gấp gần 1.5 lần!

Còn năm nay, QH phê duyệt thu từ xổ số lên tới 31.700 tỷ so với 34.000 tỷ của dầu thô. Rất trớ trêu, bán vé số gần bằng nguồn thu loại 1 quốc gia-dầu thô!

Quả là rất bất ngờ khi nghề được cho là thấp kém trong xã hội lại đóng góp cho quốc khố kinh khủng như thế, hơn rất nhiều ngành nghề “sang chảnh khác”!

So sánh nào cũng khập khiễng nhưng đã đến lúc phải công nhận bán vé số là 1 nghề hay nền kinh tế vé số đương nhiên là ngành mũi nhọn, hơn hẳn nhiều “đầu tàu” hay “nắm đấm” khác!

Cứ nhìn vào việc hàng loạt tỉnh thành ở ĐBSCL có nguồn thu từ xổ số cao chót vót như Bạc Liêu năm rồi là 4.465 tỷ so với thu ngân sách chỉ gần 3.200 tỷ đủ để thấy kinh tế vé số quan trọng như thế nào ở nhiều tỉnh, thành.

Không chỉ đóng vào ngân sách lượng tiền khổng lồ như thế mà ngành “mũi nhọn” này còn giải quyết hàng trăm ngàn việc làm cho những người mà khó ngành nào làm được vì đại đa số là người già, con trẻ, khuyết tật, nghèo khó, không có trình độ, chẳng nhiều vốn liếng…

TP HCM có 18.000 người bán vé số dạo, Long An hơn 8.000 người, Sóc Trăng khoảng 6.500, Bến Tre hơn 5.000… Một con số không thẻ cứ nhắm mắt làm ngơ để họ ngoài lề mãi được.

Tôi không cho rằng đó là con số đáng tự hào và cần khuyến khích hay phát triển vì thu càng nhiều từ vé số càng thấy những bất ổn trong xã hội cả về kinh tế lẫn tinh thần.

Tuy nhiên không thể chối bỏ ngành kinh tế “mũi nhọn” và lực lượng lao động hùng hậu nhưng luôn yếu thế, dễ tổn thương trong xã hội này.

Họ cần và phải có những chế độ như ngành nghề khác về BHXH, BHYT hay trợ cấp nào đó chứ không thể mặc kệ như bây giờ. Để đến khi bệnh tật, ốm đau hoặc không còn hành nghề được nữa họ đàng hoàng hưởng tương xứng với những gì đóng góp chứ không phải cứ có chuyện lại trông chờ vào lòng hảo tâm của xã hội.

Họ cũng cần được xã hội ghi nhận và tôn trọng hơn.

Tôi nghĩ dù muộn còn hơn không, Nhà nước nên công nhận nghề mà hàng trăm ngàn người nghèo đang bấu víu vào vì “Cũng may là có nghề bán vé số này trên đời, chứ cậu thử nghĩ nếu không đi bán vé số, cái thân già bệnh tật này làm được gì để kiếm tiền?”

Số liệu lấy từ Tuổi trẻ cuối tuần số 32 ra ngày 23/8/2020.

P/s: Đó là tôi chưa kể niềm vui cùng hy vọng của hàng triệu người chơi lô đề phía Bắc và mua vé số chờ đến 16g30 để biết tương lai ra sao ở phía Nam.

Nhà báo HÀ PHAN

 

Vừa cướp chén cơm, vừa đá văng chén cháo, vừa miệt thị người ta, thì chỉ có thể là Cộng Sản! 

Vừa cướp chén cơm, vừa đá văng chén cháo, vừa miệt thị người ta, thì chỉ có thể là Cộng Sản! 

 Tác giả Đỗ Ngà

NguồnViet BF  

Một người bán hàng rong trên đường phố ở Việt Nam. (Hình: Maxim Marmur/AFP via Getty Images)

Trong một phóng sự sáng ngày 17 Tháng Tám, 2020, VTV (Đài Truyền Hình Việt Nam) đã gọi người bán hàng rong nghèo khó (ở Sài Gòn) là “ký sinh trùng,” một cách dùng từ đầy miệt thị đối với tầng lớp nghèo khổ của đất nước. Sau khi mạng xã hội phản ứng dữ dội thì xướng ngôn viên Anh Quang của đài này đã lên facebook xin lỗi với tư cách cá nhân.

Tuy VTV mang mác là “đài truyền hình quốc gia,” nhưng thực chất nó là đài truyền hình của đảng. Mọi bản tin trước khi lên sóng đều phải qua tay ban kiểm duyệt, vậy mà từ “ký sinh trùng” vẫn lọt qua và được lên sóng. Chỉ cần một ý nào của người soạn bài mà ban kiểm duyệt không đồng ý thì sẽ bị chặn lại ngay. Vậy nên, từ “ký sinh trùng” được lên sóng cho thấy một điều rằng, quan niệm của những người đang làm trong VTV là thống nhất, tất cả bọn họ đều xem người bán hàng rong là một thứ “ký sinh trùng” ăn bám.

Đây không phải là một “tai nạn” như lời xin lỗi mang tính chiếu lệ của tay xướng ngôn viên kia, mà nó là một tư tưởng mang tính hệ thống trong đảng Cộng Sản hiện nay. Tuy đảng Cộng Sản nhân danh giai cấp cùng khổ, nhưng chính nó lại là kẻ gây nên sự khốn cùng cho giai cấp cùng khổ chứ không ai khác.

Cộng Sản vì dân nghèo thì tại sao từ năm này qua năm khác họ cứ xua công an và đám dân phòng ưng khuyển đi đạp đổ cướp phá chén cơm những người bán hàng rong khắp mọi nơi trên đất nước này? Nếu họ vì dân nghèo thì họ đã không làm vậy. Vậy nên, câu miệt thị hôm nay trên VTV không phải là một tai nạn, mà là một câu nói ra tư tưởng vốn có của những người Cộng Sản.

Chính đảng Cộng Sản đã làm nghèo đất nước bằng cách như thế đấy! Và vì làm nghèo đất nước nên mới đẩy nhân dân phải bươn chải mưu sinh như vậy. Vậy thì nói cho cùng, Việt Nam xuất hiện một lượng người bán hàng rong đông đảo như hiện nay do chính Đảng Cộng Sản gây ra chứ không ai khác. Thực ra…

– Nếu không có Cộng Sản, thì đất nước này đã không mất tiền vì bọn quan tham bốc hốt.

– Nếu không có Cộng Sản thì đất nước cũng đã không mất tiền cho những tượng đài ngàn tỷ, cổng chào trăm tỷ.

– Nếu không có Cộng Sản thì đất nước đâu mất tiền cho vô số dự án thua lỗ hàng tỷ đô la.

– Nếu không có Cộng Sản thì đất nước đâu mất tiền cho những trình vô dụng như đường sắt Cát Linh-Hà Đông,…

Trên thế giới, có nước nào tham nhũng cao mà dân được hưởng phúc lợi đâu ? Những nước như Úc, Canada, New Zealand,… đều là những nước có chính quyền trong sạch. Cứ như vậy, mức độ tham nhũng càng tăng thì nước càng nghèo, phúc lợi càng giảm. Như vậy rõ ràng là chính tham nhũng đã cướp mất phúc lợi của dân, đút đầy túi tham và đẩy họ vào thế phải tự bơi kiếm sống. Đã cướp nhà người ta, đẩy người ta đi bán hàng rong rồi miệt thị người ta là “ký sinh trùng,” thì còn gì khốn nạn bằng?!

Biên tập viên Anh Quang của VTV trong bản tin lúc 7 giờ sáng 17 Tháng Tám, đã gọi người bán hàng rong ở Sài Gòn là “ký sinh trùng.” (Hình: Facebook)

Thực ra buôn bán là hình thức mua đi bán lại để kiếm lời. Dù cho đó là công ty thương mại tỷ đô hay một người bán hàng rong có vốn chừng 50 đô, thì họ đều giống nhau về bản chất và chỉ khác nhau ở quy mô mà thôi. Vậy thì cớ sao gọi những người bán hàng rong là “ký sinh trùng”? Vậy EVN cũng mua đi bán lại, Petrolimex cũng mua đi bán lại, tại sao không gọi những ông đó là “ký sinh trùng” mà lại dùng từ này với những người dân nghèo?

Tại Thái Lan, chính quyền nơi đây không bao giờ cho cảnh sát đi cướp phá, đạp đổ chén cơm người bán hàng rong như Cộng Sản đang làm ở Việt Nam. Nhà nước đã không lo cho họ được đã là một lỗi lớn, cớ sao đạp đổ chén cơm của họ?! Vừa cướp mất chén cơm người nghèo, vừa tàn ác, đạp đổ tô cháo loãng trên tay của họ, vừa miệt thị họ là “ký sinh trùng” ăn bám thì có thể nói, chỉ có Cộng Sản mới làm được. Phải vừa tham lam tột cùng, vừa vô trách nhiệm đến tột cùng, vừa khốn nạn đến tột cùng mới có thể làm được như vậy.

Đất nước Cộng Sản cai trị, những kẻ ăn cướp thì được vinh danh là anh hùng, những người làm ăn chân chính thì bị xem là “ký sinh trùng” ăn bám. Thời mạt pháp! Khốn khổ cho đất nước, khốn khổ cho dân tộc.

VĂN TẾ THẬP LOẠI QUAN THAM

VĂN TẾ THẬP LOẠI QUAN THAM

(Kẻ hậu sinh cung kính lạy cụ Đồ Chiểu)

Hỡi ơi! Thuế nặng phí dày, lòng dân bải hoải.

Trăm năm công đánh giặc, chưa chắc mà nay ở ngôi cao,

Mấy đời móc túi dân, thân tuy béo tiếng tham như chó

Nhớ quân bay xưa:

Con cái nhà ai,

Ăn no dửng mỡ.

Quen thân nhung lụa, đâu biết lòng dân,

Chỉ biết chọi nhau, tranh giành quyền lực.

Việc hát, việc hò, việc lừa, việc cướp… thân vốn quen rồi,

Học ăn, học nói, học đức, học nghề… mắt đâu thèm ngó.

Nghiệp ăn hại kết tinh từ kiếp trước, cha quan to thì con tất quan to,

Mùi tham lam đã ngấm tận cao lâu, thích hối lộ như mèo hoang thích chuột.

Đứng thấy đường xe đông như nước, muốn lập trạm thu;

Ngồi xem ngân sách cạn như chùi, muốn nâng giá điện.

Một mối lợi danh ngồn ngộn, há sợ ai cướp mất của ai,

Hai tầng quyền lực ngút trời, đâu dung lũ dân đen khốn khó.

Nào sợ ai đòi, ai bắt? phen này xin thỏa sức tung hoành,

Chẳng thèm biết ngượng, biết ghê, chuyến này quyết ra tay vơ vét.

Khá ngon thay:

Vốn chẳng phải quan to, quan nhỏ, khối thằng theo đóm được ăn tàn,

Chẳng qua là con bạc, con buôn, quan hệ tốt thiếu gì dự án.

Mười tám môn hối lộ, nào biệt phủ, nào nhà…

Chín chục triệu dân đen, cứ tha hồ móc túi.

Ngoài cật đã có tờ quyết định, nào đợi dân kịp trở tay,

Trong xe chồng một đống hồ sơ, đâu cần đến lương tri, công lý.

Cửa quan đã đẻ ra cơ chế, liền sinh ra nhóm nọ nhóm kia,

Nhân danh người nhà tướng, nhà quan, chả cần vốn cũng tay không bắt giặc.

Chi nhọc thương thảo với giá này, giá nọ, lấn vườn, cướp ruộng, coi giặc cũng như dân,

Nào sợ thằng Vươn bắn đạn nhỏ, đạn to, xô cửa xông vào, dễ dàng như tập trận.

Kẻ dùi cui, người roi điện, làm cho dân lành, con nít hồn kinh,

Bọn hè trước, lũ ngõ sau, thương thay lão già gãy cẳng.

Tấm gương đạo đức đâu rồi?

Ai biết tính người vội bỏ.

Một kiếp quan trường rằng chữ lợi, ai hay quả báo nhãn tiền,

Trăm năm địa ngục ấy chữ nguy, nào đợi nhân nào quả nấy.

Núi sông mờ mịt, mà cỏ cây mấy dặm sầu giăng;

Thiên hạ thái bình, để già trẻ hai hàng lệ nhỏ.

Bên ngoài giặc cướp, Hán gian đầy rẫy, mặc biển khơi đã chết còn dày đặc âm binh,

Bên trong quan tham, giữ ghế hành dân, mà hiệu lực nhất nhất theo kim tiền chỉ đạo.

Nhưng nghĩ rằng:

Tấc đất ngọn rau ơn xương máu, tài bồi cho cả nước nhà ta,

Bát cơm manh áo sống ở đời, tối mắt mấy đời cha con nó.

Vì ai khiến dân đen khốn khổ, thuế phí chồng nhau,

Vì ai xui vườn ruộng tan tành, động mồ động mả?

Sống làm quan tham lam vô đạo, quăng vùa hương, xô bàn độc, thấy lại thêm buồn,

Chết làm ma ở chốn cửu tuyền, ngửi phân lợn, uống nước đồng, nghe càng thêm hổ.

Thà chưa thác mà đặng lòng sám hối, ăn năn may tổ phụ còn vinh;

Hơn sống dai mà chịu chữ cẩu quan, ở với nhân dân cũng ngượng.

Thôi đi thôi!

Đường quan lộ, năm năm ư một khóa, có tham lam cũng lưu lại chút tình,

Nẻo công danh, một kiếp đặng một lần, cẩn thận kẻo sa phải vòng lao lý.

Đau đớn bấy! người tình ngồi tiếc của, buổi vàng son sung sướng đâu rồi,

Não nùng thay! vợ mướp chạy nuôi chồng, con xế cũ đậu ngoài song sắt.

Ôi!

Một khóa quan tham;

Nghìn năm nhục nhã.

Giặc cướp vẫn giăng đầy đâu đó, ai làm cho bốn phía mây đen,

Ông cha ta còn gửi cốt nơi đây, ai cứu đặng mấy phường con đỏ.

Sống mà cả nước non đều hận, oan gia đầy, muôn vạn kiếp còn theo,

Thác đừng trông đền miếu để thờ, tiếng gian trải muôn đời ai cũng chửi.

Sống tạo nghiệp, thác thì trả nghiệp, âm hồn theo ám cháu con, muôn kiếp không ngóc đầu lên được,

Sống thờ giặc, thác phải thờ ma, lời Phật dạy đã rành rành, một chữ “đọa” đủ mà cảnh tỉnh.

Hỡi ơi!

Nước mắt dân lành lau chẳng ráo, thương vì hai chữ dân oan,

Cây hương liệt sĩ thắp nên thơm, cám bởi một câu bội nghĩa.

Hạ xuống mà hưởng!

(FB Phạm Lưu Vũ )

———

*Ảnh trên mạng, copy chống trôi bài