Các bạn đã thấy sự lợi hại của Tuyên giáo chưa?

Image may contain: outdoor

Nhật ký yêu nước

Các bạn đã thấy sự lợi hại của Tuyên giáo chưa? Chỉ lươn lẹo vài từ là biến cuộc tấn công phá hủy trung tâm chế tạo vũ khí hóa học trở thành “phá hoại trung tâm nghiên cứu thuốc trị ung thư”

Nga, Trung Quốc, Việt Nam cứ mãi trò tuyên truyền láo khoét này thì làm sao hội nhập vào thế giới văn minh?

(Fb Hien Chi Vo)

[K]

Sức mạnh của Mỹ không phải…

Huỳnh Phi Long and 5 others shared Mã Tiểu Linh‘s post.
Image may contain: outdoor

Mã Tiểu LinhFollow

Sức mạnh của Mỹ không phải chỉ nằm ở mấy chiếc hàng không mẫu hạm hay phi đạn Tomahawk mà nó còn nằm ở chổ:

Ở chổ dù mồm bạn đang chửi Mỹ xoen xoét nhưng tay bạn vẫn thích bấm cái phone do Mỹ làm ra, mắt vẫn thích lướt Fb do người Mỹ viết mà thành, đít vẫn thích ngồi xe hơi do Mỹ chế, hay bay trên máy bay là thứ cũng do người Mỹ phát minh để chu du khắp bốn phương trời.

Nó nằm ở chổ dù bạn có lôi tổng thống Mỹ ra mà chửi cha mắng mẹ cũng chẳng người Mỹ nào quan tâm, chẳng ai thèm đến nhà kiếm bạn để hăm he trả thù, và con cái của bạn vẫn cứ đường hoàng đến Mỹ ăn học mà chẳng có ai làm khó dễ chúng điều gì.

Nó nằm ở chổ khi các nước bị Mỹ đến Xâm Lược như Tây Âu, Nhật Bản hay Hàn Quốc thì đều trở nên phồn thịnh và văn minh, còn các nước được Liên Xô hay Trung Quốc đến Giải Phóng như Đông Âu hay Tây Tạng thì hổng đổ máu cũng bầm mình.

Nó nằm ở chổ chính kẻ thù của Mỹ cũng cảm thấy chỉ có Mỹ là nơi an toàn để nương thân mỗi khi bị đồng chí của mình hãm hại. Ngay cả cố tổng bí thư Liên Xô một thời lừng lẫy Khruschchev mà rồi con trai ông ấy cũng có được yên thân ở Liên Xô đâu, cũng phải chạy sang Mỹ mà áp tay lên ngực để chào lá cờ hoa một thời cha ông mình chửi rủa.

Nó nằm ở chổ nếu như hôm trước bạn còn xuống đường hò hét chửi Mỹ như thể bạn thù nước Mỹ không đội trời chung thì hôm sau bạn vẫn sẽ vứt hết tất cả để đi Mỹ nếu như bạn được cấp một chiếc thẻ xanh.

Tôi đã thấy rồi, tôi đã thấy có người chửi Mỹ xoen xoét khi còn ở Việt Nam nhưng rồi cũng rất hồ hởi khi được có mặt ở cái xứ tư bản giãy chết này dù nói chuyện vẫn còn cố vớt vát ” đi là vì tương lai của các con thôi”.

Tôi đã thấy rồi, tôi đã thấy có người chửi Mỹ xoen xoét khi đã sang đây rằng “ở Mỹ cực như chó” nhưng lại cứ ráng ở lại chịu cực mà chẳng thấy quay về.

Sức mạnh của Mỹ nó nằm ở chổ nó là cái nơi thu hút con người ở khắp mọi miền trên thế giới đổ về, chứ không phải là cái nơi mà ai cũng muốn bằng mọi giá phải dứt áo từ bỏ. Nó không ràng buộc ai phải ở lại nhưng chẳng ai tự nguyện ra đi.

Sức mạnh của Mỹ nó nằm ở chổ 4 người đàn ông lực lưỡng chung tay khiêng cái nón nhẹ hều một cách trang nghiêm để tôn trọng người quá cố, dù rằng người quá cố đó từng là một đối thủ. Chứ không phải đưa hài cốt của đồng đội mình về trong một cái túi xách đàn bà.

Các nhà bồi bút ở Việt Nam hãy thôi chỉ nhìn vào mấy trái tên lửa rồi cố hạ thấp sức mạnh của Mỹ và nâng bi sức mạnh của Nga hay Tàu làm gì. Bởi Mỹ có những điều mà hai xứ này cả trăm năm nữa cũng chưa chắc có, Mỹ có một nền dân chủ đã 242 năm.

Còn Nga và Tàu? ngoài độc tài và súng đạn thì họ còn gì?

….

P/s…hãy thử google “Khrushchev’s Son Becomes U.S. Citizen” (con trai của Khrushchev thành công dân Mỹ) để thấy bao nhiêu kết quả hiện lên.

Nguồn fb Thức Trần , Mã rinh về từ nhà bé Thanh Savage Dang

Tấm hình là hiện trường của Syria sau khi bị mỹ phóng tên lửa tomohawk chính xác đến từng cm . 

Tuổi xuân huy hoàng, tuổi già hiu quạnh

 

                                           Tuổi xuân huy hoàng, tuổi già hiu quạnh

Cuộc đời của một chính trị gia
khiến người ta nhận ra chân lý vĩnh hằng…


Margaret Thatcher là nữ thủ tướng đầu tiên của Anh quốc, cũng là một trong những chính trị gia quyền lực nhất trong lịch sử, được truyền thông gọi là “Người đàn bà thép” (Iron Lady) của nước Anh. Nhưng đằng sau hào quang chính trị, “người phụ nữ thép” ấy lại phải chịu đựng nỗi buồn vô tận của sự cô độc và bi ai.

Có sự nghiệp và tình yêu, nhưng thất bại khi làm mẹ

Thatcher từng nói rằng, trong thế hệ của bà, sẽ không có một người phụ nữ nào trở thành thủ tướng. Nhưng chính bà lại làm được điều ấy. Bà không chỉ trở thành nữ thủ tướng đầu tiên ở Anh, chứng minh rằng phụ nữ có thể đặt chân lên bục vinh quang vốn thuộc về nam giới, mà còn làm được điều mà nam giới không thể làm.

Thời trẻ, Thatcher học hành rất chăm chỉ, nhờ vào nghị lực và sự kiên trì bền bỉ, bà đã thi đậu vào trường đại học Oxford. Thatcher đã trở thành nữ ứng cử viên của Đảng Bảo Thủ ở tuổi 25.

Vào thời điểm này, bà gặp Denis, một thương nhân giàu có đang điều hành tập đoàn của gia đình Denis yêu Thatcher ngay từ cái nhìn đầu tiên, lúc ấy là một cô gái trẻ xinh đẹp và có đầu óc chính trị. Không lâu sau hai người tiến đến hôn nhân, sau hai năm kết hôn họ sinh được đôi long phụng – một trai, một gái.

Nhưng bà mẹ trẻ như Thatcher không có nhiều thời gian dành cho con cái. Khi cặp song sinh mới được hơn hai tuần tuổi, bà lập tức quay trở lại với sự nghiệp chính trị của mình. Lúc ấy, Denis luôn ở phía sau âm thầm ủng hộ vợ, Thatcher đạt được hạnh phúc viên mãn trong hôn nhân nhưng trong quan hệ với con cái bà lại là một người mẹ thất bại.

Bà bận rộn với các hoạt động chính trị, bỏ bê việc giáo dục con cái, cuối cùng trở thành trường hợp “mẫu từ tử bại”, ý nói mẹ tài giỏi nhưng con thì thất bại.

Những năm cuối đời, Thatcher từng nói rằng: 

“Nếu thời gian có thể quay ngược lại, tôi tuyệt đối sẽ không bước chân vào đấu trường chính trị, vì gia đình tôi đã phải trả giá quá đắt cho điều ấy”.

 

Cựu thủ tướng Anh Margaret Thatcher
(Ảnh: Flickr, Anne Adrian)

Bởi vì trong suốt sự nghiệp, Thatcher luôn bận rộn với các hoạt động chính trị, đến mức không còn thời gian và tâm trí dành cho con cái. Quan hệ giữa bà với cô con gái Carol vô cùng lạnh nhạt; mặc dù cậu con trai Mark gần gũi hơn nhưng lại không cho bà được nở mày nở mặt. Cậu bé ham chơi, lười học, chẳng những thành tích học tập kém mà còn ỷ lại vào quyền thế của mẹ mà tỏ ra cao ngạo, thường “xưng vương xưng bá” trong những năm học đường.

Sau khi trưởng thành, Mark tham gia cuộc đua xe Paris-Dakar Rally năm 1982, sau đó bị lạc nhiều ngày trong sa mạc Sahara. Đây là lần đầu tiên kể từ khi tiếp nhận vị trí thủ tướng, Thatcher rơi nước mắt trước mặt công chúng. Bà đã phải thỉnh cầu chính phủ các nước giúp đỡ để giải cứu con trai.

Sau khi được cứu, con trai của Thatcher lại tiêu phí một lượng rượu lớn trong khách sạn nhưng không chịu chi trả. Cậu cho rằng việc chính phủ giải quyết giúp mình là điều đương nhiên nên không ngừng tranh chấp với ban ngoại giao và các nhân viên khách sạn, cuối cùng cảnh sát phải đích thân can thiệp.

Những năm sau đó, Mark lại mượn địa vị của mẹ và tiền tài của vợ mà không ngừng chơi bời, tham gia các hoạt động mạo hiểm, tiêu tiền tốn của. Khi tham gia vào cuộc đảo chính ở Guinea, cậu bị bắt ở Nam Phi và bị kết án 4 năm tù treo cùng với khoản tiền phạt khoảng 313.000 bảng Anh. Bà Thatcher cũng buộc phải cầm tiền đi Nam Phi để chuộc con trai về.

Những năm cuối cùng khiến người đời cảm thán mãi không thôi

Thủ tướng Thatcher từng nói rằng, nhà là nơi mà bạn không cần phải làm bất cứ điều gì.

Trong ngày kỷ niệm 50 năm kết hôn, Thatcher bất ngờ đột quỵ và mất đi một phần ký ức. Hai năm sau chồng bà qua đời, đó là cú sốc mạnh đối với Thatcher khiến trí nhớ của bà ngày càng kém hơn, bà thường nghĩ rằng ông vẫn còn sống trên đời. Nỗi đau mất chồng không hề thuyên giảm theo thời gian, có một lần tỉnh dậy giữa đêm khuya, bà đã khoác lên mình một bộ quần áo trang trọng, rồi đi đến viếng mộ phần của ông.

Trong lễ sinh nhật lần thứ 77, Thatcher nhận được bốn tấm thiệp chúc mừng, bà bày chúng lên bàn và đăm chiêu ngắm nhìn. Lúc ấy, con trai bà sống ở Tây Ban Nha, con gái thì ở Thụy Sĩ, những đứa cháu đang ở Mỹ, tất cả những người thân yêu đều hiếm khi trở về thăm bà. Carol, con gái của Thatcher tâm sự: 

“Một người mẹ không thể mong đợi những đứa con đã trưởng thành của mình bỗng chốc trở nên vồn vã, nồng ấm – điều mà chúng không quen”

Đánh đổi cho những năm tháng huy hoàng trên vũ trường chính trị là một tuổi già cô đơn, hiu quạnh. Bà không thể hy vọng được vui hưởng tuổi già bên con cháu, thậm chí một mơ ước con cái sẽ trở về thăm nhà cũng là mơ ước quá xa vời. Đời người giống như một vòng quay tuần hoàn, khoảng thời gian không có người thân bên cạnh ai ai cũng từng trải qua, với Thatcher là những năm cuối đời trống trải, còn với các con của bà là một tuổi thơ thiếu vắng hình bóng mẹ.

Lady Margaret Thatcher, former Prime Minister of Great Britain, exits a limousine on the ramp at Andrews Air Force Base (AFB), Maryland (MD). Following a 24-hour lying-in-state in the US Capitol Rotunda and a State Funeral in the National Cathedral, President Ronald Wilson Reagan’s remains are to be flown back to California (CA) for burial today at his presidential library.

“Người phụ nữ thép” Margaret Thatcher
(Ảnh: Wikipedia)

Vào lễ đại thọ ba năm sau, có lẽ vì quá tưởng nhớ đến những ngày tháng nhộn nhịp trước kia, nên bà đã tổ chức đại tiệc với 650 khách tham dự, ngay cả Nữ hoàng Elizabeth II, Hoàng tử Charles và Thủ tướng Tony Blair đều đến chúc thọ bà. Thatcher đã lấy lại phong thái năm xưa, vẫn là nụ cười tự tin như ngày nào, nhưng đáng tiếc tất cả chỉ giống như một ánh đèn loé lên trong phút chốc.

Còn lại bên bà, vẫn là màn đêm tịch mịch và những căn phòng hoang vắng không một bóng người thân.

Ở tuổi xế chiều, nhà mới là nơi cuối cùng chúng ta trở về

Trong những năm tháng dài dằng dặc cùng với nỗi cô độc lúc cuối đời, Thatcher lại bị đột quỵ. Mọi thứ đối với bà đều trở thành thử thách, ngay đến xem báo cũng rất khó khăn, vừa đọc câu sau đã quên câu trước. Ở tuổi xế chiều, Thatcher phải chịu nỗi khổ về tinh thần, cơ thể cũng bị bệnh tật tàn phá, lại còn phải chịu đựng sự lạnh nhạt và xa cách của con cái.

Trong phòng, bà đặt rất nhiều bức ảnh của chồng, con, và các cháu. Nhưng bên cạnh bà lại không có bất cứ người thân nào, làm bạn với bà chỉ có bác sĩ và y tá. Cho đến phút lâm chung, con trai, con gái cũng không có mặt kịp thời để lo lắng hậu sự cho bà.

Những năm cuối đời của Thatcher thật khiến người đời phải cảm thán, nhưng làm sao trách được mệnh Trời? Ai ai cũng phải sống cho xã hội, cho thân nhân, và cho chính mình. Những năm tháng son trẻ khiến con người ta chìm đắm trong sự nghiệp, trong danh vọng và hào quang của quyền lực. 

Nhưng khi ánh hào quang ấy qua đi, ta chỉ còn lại ta, chỉ còn lại cái thân xác đã hao mòn vì năm tháng. Vậy thì, đâu mới là cuộc sống đích thực của chúng ta? Là tuổi trẻ ước mơ hoài bão, là những năm tháng phồn hoa, là vinh quang tột đỉnh, hay là một tinh thần thản đãng và bình yên?

Đám tang của bà Margaret Thatcher
(Ảnh: Flickr, Chris Beckett)

Với cố thủ tướng Anh Margaret Thatcher, có lẽ bà là người thấu hiểu hơn ai hết rằng: Sự nghiệp có thể cho chúng ta danh tiếng, địa vị và cảm giác thành tựu. Nhưng đến lúc chúng ta cởi bỏ chiếc áo choàng danh vọng ấy, thì trong đêm khuya một mình thanh tĩnh cũng là lúc chúng ta hiểu rằng ai cũng sẽ dần dần già đi. Danh tiếng cuối cùng rồi cũng sẽ phai nhạt, cảm giác thành tựu rồi cũng dần tan biến. Tiền dẫu còn giữ lại được, thì khi già cả yếu ớt, cả núi vàng biển bạc cũng không thể mang lại hạnh phúc. Cuối cùng, chỉ có gia đình mới là nơi trở về, nơi cho ta nương tựa.

Lúc bị thương, nhà là một chiếc ô che mưa chắn gió, lúc vui vẻ nhà là nơi hạnh phúc ấm áp đong đầy. Sự nghiệp không thể nào thay thế cho tình người, công danh cũng không thể thay thế cho một gia đình hạnh phúc. Đáng tiếc đến giai đoạn cuối cùng của cuộc đời, rất nhiều tỷ phú và những chính trị gia quyền lực mới nhận ra điều này.

Mong rằng những ai đọc bài viết này sẽ hiểu được, tiền tài, danh tiếng chỉ là những thứ nhất thời, đều không thể đem lại cho chúng ta hạnh phúc lâu dài, chỉ có gia đình mới là nơi chúng ta dựa dẫm cả đời, là nơi đáng tin cậy và là nơi cuối cùng chúng ta đi về.

Nguyện cho những ai đọc bài viết này đều cùng gia đình sống hòa thuận, hạnh phúc một đời.

Theo Soundofhope
Thanh Bình
ĐKN online

Ba Lan từ 1989 “thay đổi thể chế từ xhcn sang tư bản tự do, tam quyền phân lập…

Trần Bang shared Mạc Việt Hồng‘s post.

“Thỉnh thoảng mình nói với người Ba Lan: “Này, tao mang 1 nửa dòng máu Ba Lan đấy”. Mấy người đó ngẩn ra nhìn mình, người thì bảo, “ừ, thảo nào tao thấy mày trông Tây Tây”; người khác lại nói, “chắc vì thế nên mày mới cao”. Hầu như họ tin là mình có lai một chút thật.

Đó đơn thuần là một câu nói đùa, thực ra mình không phải con lai. Nhưng trong cơ thể mình chảy khoảng 1/3 lượng máu của Ba Lan.

Mình bị tiếp máu trong 1 trường hợp… lãng xẹt. Hôm đó mình lái xe đi làm bình thường và trên đường đi thì ghé bệnh viện để lấy kết quả thử máu.

Người trả kết quả đã gọi điện tham khảo ý kiến trưởng khoa và giữ luôn mình lại bệnh viện vì lý do thiếu máu. Mình không bệnh tật gì, nhưng trước đó bị mất máu nhiều và dài theo cái cách mà phụ nữ thường bị.

Mình kháng cự quyết liệt, nói “tôi đang đi làm, hôm nay tôi có việc không nghỉ được, mai tôi sẽ tới nằm viện”, nhưng họ nhất định ko cho đi. “Nếu tôi để bà đi thì người ta sẽ lột chiếc áo blouse của tôi”- ông bác sĩ nói. Rồi ổng gọi 1 nhân viên y tế nam, người này ấn mình vào chiếc xe lăn, rồi đẩy vào phòng bệnh nhân. Mình lại kêu um lên, phản đối, nhưng họ giải thích “vào đây bà là bệnh nhân, bà đi được hay không, chúng tôi vẫn phải đẩy”. Lần đầu tiên trong đời ngồi xe lăn là như thế.

Mình bị nằm trong bệnh viện 2 ngày đêm, tiếp 4 bịch máu và sau khi thử lại, kết quả ok, họ mới cho ra viện.

Đó là bệnh viện Banacha năm 2010. 2 ngày, ăn đủ 6 bữa, cơm bưng nước rót tận giường, làm 4 bịch máu rồi ra, không mất 1 xu bọ nào.

Nhiều bạn, nhất là các bạn sinh nở ở bên này đều được tiếp máu miễn phí như vậy (tất nhiên các thứ khác, kể cả viên thuốc, mũi tiêm đều miện phí). Thái độ của các y bác sĩ Ba Lan – theo ghi nhận của cá nhân mình – rất tốt, nếu không muốn nói là tuyệt vời.

Bên này, nếu bạn vào viện, dù nhóm máu hiếm, bệnh viện vẫn phải lo kiếm cho bạn. Họ có sẵn trang web chuyên những người máu hiếm và có kênh tìm kiếm của họ.

Chỉ có VN là đóng đủ loại thuế mà người dân phải tự đi xin máu và tự bỏ tiền mua máu; đi viện, đi học, đi đường vẫn phải mất tiền.

Vài dòng nhân thấy chiếc ảnh mà cộng đồng FB kêu gọi giúp gia đình người bệnh.”

 
Image may contain: 1 person, shoes, tree and outdoor

Mạc Việt HồngFollow

Warsaw, Poland

Đó đơn thuần là một câu nói đùa, thực ra mình không phải con lai. Nhưng trong cơ thể mình chảy khoảng 1/3 lượng máu của Ba Lan.

Mình bị tiếp máu trong 1 trường hợp… lãng xẹt. Hôm đó mình lái xe đi làm bình thường và trên đường đi thì ghé bệnh viện để lấy kết quả thử máu.

Người trả kết quả đã gọi điện tham khảo ý kiến trưởng khoa và giữ luôn mình lại bệnh viện vì lý do thiếu máu. Mình không bệnh tật gì, nhưng trước đó bị mất máu nhiều và dài theo cái cách mà phụ nữ thường bị.

Mình kháng cự quyết liệt, nói “tôi đang đi làm, hôm nay tôi có việc không nghỉ được, mai tôi sẽ tới nằm viện”, nhưng họ nhất định ko cho đi. “Nếu tôi để bà đi thì người ta sẽ lột chiếc áo blouse của tôi”- ông bác sĩ nói. Rồi ổng gọi 1 nhân viên y tế nam, người này ấn mình vào chiếc xe lăn, rồi đẩy vào phòng bệnh nhân. Mình lại kêu um lên, phản đối, nhưng họ giải thích “vào đây bà là bệnh nhân, bà đi được hay không, chúng tôi vẫn phải đẩy”. Lần đầu tiên trong đời ngồi xe lăn là như thế.

Mình bị nằm trong bệnh viện 2 ngày đêm, tiếp 4 bịch máu và sau khi thử lại, kết quả ok, họ mới cho ra viện.

Đó là bệnh viện Banacha năm 2010. 2 ngày, ăn đủ 6 bữa, cơm bưng nước rót tận giường, làm 4 bịch máu rồi ra, không mất 1 xu bọ nào.

Nhiều bạn, nhất là các bạn sinh nở ở bên này đều được tiếp máu miễn phí như vậy (tất nhiên các thứ khác, kể cả viên thuốc, mũi tiêm đều miện phí). Thái độ của các y bác sĩ Ba Lan – theo ghi nhận của cá nhân mình – rất tốt, nếu không muốn nói là tuyệt vời.

Bên này, nếu bạn vào viện, dù nhóm máu hiếm, bệnh viện vẫn phải lo kiếm cho bạn. Họ có sẵn trang web chuyên những người máu hiếm và có kênh tìm kiếm của họ.

Chỉ có VN là đóng đủ loại thuế mà người dân phải tự đi xin máu và tự bỏ tiền mua máu; đi viện, đi học, đi đường vẫn phải mất tiền.

Vài dòng nhân thấy chiếc ảnh mà cộng đồng FB kêu gọi giúp gia đình người bệnh.

CA NGỢI ĐIỀU GÌ?

Những kẻ độc tài và tước đoạt tự do cũng như sinh mệnh của dân chúng trên chính đất nước mình một cách tàn bạo thì cớ gì lại phải ủng hộ hoặc là bảo vệ chúng bằng những lời lẽ hay ho đến thế?
Thuong Phan shared Luân Lê‘s post.
Image may contain: text

Luân Lê Follow

Báo chí Việt làm khổ người dân Syria, vì nếu có mệnh hệ gì thì họ là người gánh chịu tất cả chứ vui mừng gì mà đổ xuống đường trong khi có chiến tranh với những vũ khí hiện đại có tính huỷ diệt rất lớn luôn thường trực nhắm xuống?

Tôi không hiểu lối ca ngợi này để nhằm mục đích gì và tạo nên giá trị gì?

Trước đây báo chí Việt Nam cũng tung hô Gaddafi tuyên bố là họ giành thắng lợi lớn và kiểm soát gần như toàn bộ các vùng quan trọng ở đất nước này, nhưng cuối cùng chỉ ít tháng sau đó thì hắn ta và chế độ độc tài của bọn chúng bị chính người dân của mình tiêu diệt vì người dân không ủng hộ chúng.

Tên độc tài khát máu Saddam Hussein cũng tuyên bố chống lại Mỹ đến giọt máu cuối cùng và coi Iraq là mồ chôn lính Mỹ vì sẽ thực hiện chiến tranh nhân dân, nhưng rồi thì hắn ta đã phải trả giá và bị Toà án hình sự quốc tế đem ra xét xử về tội ác chống lại loài người cùng 6 kẻ khác.

Những kẻ độc tài và tước đoạt tự do cũng như sinh mệnh của dân chúng trên chính đất nước mình một cách tàn bạo thì cớ gì lại phải ủng hộ hoặc là bảo vệ chúng bằng những lời lẽ hay ho đến thế?

Biển đảo quê hương đang gặp nhiều sóng gió và an nguy, chưa thấy thắng lợi nào được vang lên mà vẫn chỉ thấy bóng dáng những chiếc tàu lạ thường xuyên xuất hiện hung hãn đâm, phá tàu và bắn giết ngư dân ta ngay trên vùng biển của mình, sao không hướng về đồng bào và phía biển đảo là máu thịt của tổ quốc mình trước những kẻ đang lăm le bành trướng bất chấp tất cả để cướp đoạt?

Tổng thống Donald Trump ra lệnh tấn công Syria

Tổng thống Donald Trump ra lệnh tấn công Syria

Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump vừa tuyên bố là đã ra lệnh cho quân đội nước này tấn công vào các cơ sở nghiên cứu và sản xuất vũ khí hóa học của Syria vào đêm 13-4 giờ Hoa Kỳ.

Đài truyền hình Syria cho biết, có ít nhất 13 tên lửa của liên quân Mỹ, Anh, Pháp bị bắn hạ và 3 thường dân bị thương. 

Theo dõi YouTube: https://www.youtube.com/watch?v=fgs6WVsreh4

 http://bit.ly/11PGb33

  • Watch Again

Mỹ, Anh, và Pháp đã không kích ba cơ sở của chính phủ Assad vốn được cho là các cơ sở vũ khí hóa học.

Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump ca ngợi cuộc tấn công quân sự của Mỹ và đồng minh vừa nhắm vào Syria là “thực hiện hoàn hảo”, và nói thêm: “sứ mệnh hoàn tất”.

Mỹ, Anh, và Pháp đã không kích ba cơ sở của chính phủ Assad vốn được cho là các cơ sở vũ khí hóa học.
Các cuộc không kích đã nhằm đáp trả một cuộc tấn công bị nghi là hóa học làm chết người vào thị trấn Douma tuần trước.

Tin cho hay, Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc hôm 14/4 đã nhóm họp về vụ không kích vừa diễn ra, với Đại sứ Nga tại LHQ gọi trận không kích là một cuộc xâm lược.

Tổng thống Nga Vladimir Putin nói ông lên án cuộc không kích của phương Tây “một cách nghiêm trọng nhất”.

Nga, đồng minh chính của Syria, đã đe doạ trả đũa quân sự nếu bất cứ lực lượng nào của Nga bị tấn công.

Trong tin nhắn buổi sáng trên Twitter từ Washington, Tổng thống Trump cảm ơn Pháp và Anh về “trí tuệ và sức mạnh của quân đội tuyệt vời của họ”…

http://www.bbc.com/vietnamese/world-43769832    

Tin từ VOA

Trần Bang and 2 others shared VOA Tiếng Việt‘s post.
Image may contain: sky, outdoor and nature
Image may contain: outdoor
Image may contain: sky and outdoor
Image may contain: sky, cloud, bridge, outdoor and nature
+3

VOA Tiếng Việt added 6 new photos.

Lầu Năm Góc ngày thứ Bảy cho biết không có phi đạn nào của Mỹ và của đồng minh bị hệ thống phòng không của Syria đánh chặn, phản bác tuyên bố của chính phủ Nga và Syria.

Trung tướng Kenneth McKenzie, Giám đốc Hội đồng Tham mưu Liên quân Hoa Kỳ, nói hệ thống phòng không của Nga đã không khai hỏa, trong khi hệ thống phòng không của Syria hoàn toàn không hữu hiệu trước một cuộc tấn công từ nhiều hướng không chỉ gồm máy bay của Mỹ, Anh và Pháp mà còn cả các tàu khu trục của Mỹ, một tàu tuần dương và tàu khu trục của Pháp và thậm chí một tàu ngầm của Mỹ.

Hệ thống phòng không của Syria không chỉ không phát hiện được phi đạn đang bay tới mà vẫn cứ bắn dù các cuộc không kích của Mỹ, Anh và Pháp đã hoàn tất, ông McKenzie nói. Xem thêm: https://bit.ly/2qvG2kQ

Cứ 11 ngày, có 1 linh mục bị sát hại

Cat Bui shared Anh Nguyen‘s post.
 
Image may contain: 4 people, people standing

Anh Nguyen 

Cứ 11 ngày, có 1 linh mục bị sát hại

Trong 100 ngày đầu tiên của năm 2018, trên toàn thế giới, tổng cộng có đến 9 linh mục Công giáo đã bị sát hại, bình quân cứ 11 ngày thì có một vị bị sát hại.

Có thể nói, tính cho đến nay, năm 2018 có vẻ sẽ là năm bi thảm nhất đối với các linh mục Công giáo trên toàn thế giới.

Trên thực tế, với vụ sát hại Cha Etienne Nsengiunva, xảy ra hôm qua, ở Bắc Kivu, Cộng hòa Dân chủ Congo, bản thống kê lạnh lùng cho chúng ta biết rằng kể từ đầu năm đến nay – 100 ngày – bình quân cứ mỗi 11 ngày, có một linh mục bị giết chết.

Tại châu Phi, ngoài vụ sát hại Cha Nsengiunva, cha sở giáo xứ Kitchanga, hai linh mục khác đã bị giết chết: một vị ở Malawi (Cha Tony Mukomba – ngày 18/1) và một vị ở Cộng hòa Trung Phi (Cha Joseph Désiré Angbabata – qua đời ngày 22/3). Nếu kể thêm Cha Florent Mbulanthie Tulantshiedi ở Congo, thì con số các linh mục bị sát hại ở Châu Phi từ đầu năm đến nay là bốn vị. Hôm 2/3, thi hài Cha Tulantshiedi đã được tìm thấy với đầy những dấu vết của một cuộc tra tấn dã man. Cho đến nay, các nhà chức trách chưa công bố nguyên nhân gây ra cái chết thảm khốc này, tuy nhiên, dường như đây không phải là một cái chết tự nhiên.

Tính chung trong 100 ngày đầu năm 2018 này, tại Châu Mỹ, có 4 vị linh mục bị sát hại: 2 vị ở Mexico là Cha Germain Muñiz García (qua đời ngày 5/2) và Cha Iván Añorve Jaimes (qua đời ngày 5 2), một vị ở Colombia là Cha Dagoberto Noguera (qua đời ngày 10/3), một vị ở El Salvador là Cha Walter Osmir Vásquez Jiménez (qua đời ngày 29/3).

Tại Châu Á, có một linh mục bị sát hại là Cha Xavier Thelakkat, người Ấn Độ (qua đời ngày 1/3).

Ở Châu Âu, Cha Alain-Florent Gandoulou bị sát hại tại Đức. Ngài là một linh mục Congo đang phục vụ những di dân Congo tại Berlin. Ngài qua đời hôm 22/2.

Vũ Hùng

http://dcctvn.org/cu-11-ngay-co-1-linh-muc-bi-sat-hai/
http://chuacuuthe.com/cu-11-ngay-co-1-linh-muc-bi-sat-hai/

Mỹ, đồng minh phát động không kích Syria

 

 

Mỹ, đồng minh phát động không kích Syria

(VOA)


Tổng thống Mỹ Donald Trump loan báo các cuộc không kích nhắm vào Syria tại Nhà Trắng ở Washington, ngày 13 tháng 4, 2018.
Tổng thống Mỹ Donald Trump loan báo các cuộc không kích nhắm vào Syria tại Nhà Trắng ở Washington, ngày 13 tháng 4, 2018.

Những tiếng nổ lớn có thể nghe thấy ở thủ đô của Syria vào lúc ông Trump loan báo các cuộc không kích, AP và Reuters đưa tin.

 

Department of State

@StateDept

 

Tonight, @POTUS Donald J. Trump addressed the nation to announce a combined operation- with the and – of precision strikes against sites associated with the chemical weapons capabilities of the regime in .

 
 
 

Gió ‘giật đổ’ tượng đồng Tần Thủy Hoàng

Gió ‘giật đổ’ tượng đồng Tần Thủy Hoàng

Đầu của tượng hoàng đế 6 tấn dẹp "như chiếc bánh kếp", theo truyền thông trong nước.
Bản quyền hình ảnh    AFP
Đầu của tượng hoàng đế 6 tấn dẹp “như chiếc bánh kếp”, theo truyền thông trong nước.

Bức tượng Tần Thủy Hoàng khổng lồ nặng sáu tấn đã đổ ngã, úp mặt xuống đất.

Tượng đúc bằng đồng cao 19m tại tỉnh Sơn Đông bị gió lớn thổi đổ cả phần bệ tượng bằng đá hôm thứ Sáu.

Đốt sách giết trò: từ Tần Thủy Hoàng đến Mao

Do đổ úp mặt xuống đất, phần đầu của vị hoàng đế bẹp dí, khiến nó trông “giống chiếc bánh kếp”, Global Times nói.

Các công nhân đã nhanh chóng mang máy xúc, đến để di dời các tàn tích của khối kim loại nhiều tấn.

“Đây là thứ bạn không thể che giấu mọi người,” một công nhân nói với Global Times. “Mọi người đều có điện thoại. Làm sao bạn có thể che đậy điều này?”

Những bức ảnh về bức tượng bị lật đổ ở Tân Châu, tỉnh Sơn Đông cho thấy phần bên trong bị rỗng, và bên ngoài là khung kim loại.

Ảnh chụp năm 2015, trước khi bị đổ, cho thấy vị hoàng đế trong tư thế uy nghiêm
Bản quyền hình ảnh  AFP
Ảnh chụp năm 2015, trước khi bị đổ, cho thấy vị hoàng đế trong tư thế uy nghiêm.

Tần Thủy Hoàng là người sáng lập triều đại nhà Tần và được coi là người đầu tiên đi chinh phục thống nhất Trung Nguyên, khoảng 221-206 trước Công nguyên.

Ông cũng khét tiếng về việc đốt sách giết học trò.

Ông là người cho xây dựng Vạn lý Trường thành, và lăng mộ của ông là nơi nổi tiếng với hàng ngàn tượng chiến binh bằng đất nung.

Theo tin từ AFP, tượng “mặt dẹp như bánh kếp” ở Tân Châu được xây dựng năm 2005 nhằm thu hút khách du lịch.