
Quần Đảo Marshall tố cáo Trung Quốc xâm phạm chủ quyền


Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)
Tin Thế Giới

VC chúng đâu thua gì ?
Con rồng giấy sa lầy trong vũng bùn kinh tế
Nguyễn Vĩnh Long Hồ
Đầu năm nay, Quốc hội Tàu Cộng quyết định hủy bỏ giới hạn số nhiệm kỳ Chủ tịch nước, đánh giá việc đó đã làm cho quyền lực của Tập Cận Bình tưởng trở nên cực kỳ vững chắc. Thế nhưng, chưa đầy 5 tháng sau, một loạt biến cố xảy ra khiến cho địa vị của Tập Cận Bình lung lay, làm cho lòng dân Tàu Hoa Lục hoang mang. Điều này khiến cho các giới trí thức ở Bắc Kinh bắt đầu đặt nghi vấn về khả năng kiểm soát toàn diện của Tập Cận Bình.
Sau thời gian Hội nghị Bắc Đới Hà. Có thông tin ám chỉ rằng, có thể các nguyên lão sẽ thảo luận về việc thay đổi “phong cách lãnh đạo”, nổi bật là vấn đề “lãnh đạo tập thể”. Dù chưa biết thực hư vấn đề này ra sao, nhưng cho thấy tình hình xung đột nội bộ của ĐCSTQ có thể trở nên gây cấn vì những vấn đề kể trên.
CHIẾN TRANH THƯƠNG MẠI VỚI MỸ:
Nền kinh tế thứ hai thế giới đang bị thiệt hại nặng nề bởi cuộc chiến tranh thương mại với Mỹ. Washington đang chuẩn bị công bố mức thuế suất bổ sung vào đầu tháng 12/2018 thuế quan đối với tất cả hàng hóa nhập cảng còn lại từ Tàu Cộng, nếu các cuộc đàm phán vào tháng tới giữa TT D. Trump và Tập cận Bình không đem lại kết quả.
Việc áp thuế bổ sung từ 10% lên 25% với 200 tỷ USDhàng hóa nhập cảng từ Tàu Cộng và có thể tăng lên tới 25% có hiệu lực vào đầu năm 2019, sẽ khiến các nhà xuất cảng thực sự khó khăn và có thể đẩy nhanh việc chuyển dịch chuỗi cung ứng toàn cầu. Mùa xuân năm 2019, sẽ là thời điểm khó khăn nhất đối với Tập Cận Bình vì nhiều yếu tố như căng thẳng thương mại với Mỹ, mua bán giảm sút và thời kỳ bong bóng bất động sản chấm dứt. Quỹ Tiền tệ Quốc tế IMF đánh giá cuộc chiến thương mại Mỹ – Trung sẽ khiến tăng trưởng năm 2019 của Tàu Cộng rơi xuống mức thấp nhất kể từ năm 1990.
Tổng thống Donald Trump đang phát động chiến tranh thương mại với nhiều nước trên thế giới. Trong đó, cuộc chiến khốc liệt nhất với con số thiệt hại lớn nhất là với Bắc Kinh. Nói cách khác, Mỹ và TC đang ở giai đoạn đầu của một cuộc chiến toàn diện. TT Trump tuyên bố trong bài phát biểu trước LHQ ngày 26/9 rằng : “Chúng tôi tin rằng thương mại phải công bằng có đi có lại . Mỹ sẽ không còn bị lợi dụng nữa”.
Cựu chiến lược gia Tòa Bạch Ốc Steve Bannon từng nói, căng thẳng thương mại giữa Mỹ và Tàu Cộng là một cuộc“chiến tranh kinh tế” chứ không phải một “cuộc chiến thương mại”. Có thể hiểu rằng, đây là một cuộc đối đầu giữa hai nền kinh tế lớn nhất thế giới. Ông George Yeo, cựu Ngoại trưởng Singapore nhận định: “Không khó để một cuộc chiến kinh tế trở thành một cuộc chiến chính trị, rồi trở thành một cuộc chiến tranh thực sự”.
Đòn áp thuế thương mại lên 200 tỷ USD hàng hóa Tàu Cộng mới nhất của TT Trump và các mối đe dọa sắp tới đã đẩy Bắc Kinh vào tình thế đầy khó khăn. Ông Miller, Giám đốc Điều hành của China Beige Book, nhận định rằng, Tàu Cộng đã đáp trả các đòn áp thuế gần đây của TT Trump bằng việc áp khoản thuế lên 60 tỷ USD hàng hóa của Mỹ. Ông Miller nói với CNBC: “Tình hình áp thuế quan đã tạo ra một tương lai rất xấu cho nền kinh tế quý IV của Tàu Cộng năm nay và có khả năng còn ảnh hưởng tới quý I/2019,” ông nói. “Nền kinh tế Tàu Cộng sẽ bị tổn thương rất nặng nề, khiến Bắc Kinh thực sự lo lắng về những gì có thể xảy ra vào năm 2019”.
Tưởng cũng nên nhắc lại. vào tháng 3/2007, nguyên thủ tướng Ôn Gia Bảo đã cảnh báo trước các Đại hội Đại biểu Nhân Dân toàn quốc rằng: “Vấn đề lớn nhất của nền kinh tế Trung Quốc chính là sự tăng trưởng không ổn định, chưa cân bằng, thiếu nhất quán và không bền vững”. Hiện nay, lời cảnh báo này đang tạo ra thử thách không nhỏ cho chính phủ dưới thời Tập Cận Bình. Bắc Kinh đang lún sâu vào cuộc suy thoái kéo dài. Đặc biệt gần đây, sự tăng trưởng tổng đầu tư giảm từ mức 15% năm 2016 xuống còn 13% năm 2017 và dự kiến 2018 chỉ còn khoảng thấp hơn 11%. Nguồn Aleksandar Plavevsk cho biết, “các đơn đặt hàng xuất cảng của Tàu Cộng đã giảm mạnh và nhanh nhất trong vòng một năm qua.”
Theo chuyên gia của Morgan Stanley, khả năng giảm giá thêm 10% là hoàn toàn có thể xảy ra đối với đồng NDT, nếu Mỹ thực hiện lời cảnh báo nâng thuế bổ sung đối với 200 tỷ USD hàng hóa TC, lên mức 25% bắt đầu từ năm 2019. Cuộc chiến thương mại Mỹ – Trung liên tục leo thang mấy tháng gần đây. Tuần trước, Mỹ áp thuế bổ sung 10% lên 200 tỷ USD hàng hóa TC nhập cảng vào nước này mỗi năm, đồng thời tuyên bố để ngỏ khả năng nâng mức thuế này lên 25% từ ngày 1/1/2019.
Sau khi đã áp thuế lên tổng cộng 250 tỷ USD hàng TC, TT Trump tiếp tục dọa sẽ áp thuế bổ sung lên thêm 267 tỷ USD hàng hóa từ nền kinh tế lớn thứ hai thế giới. Nếu đồng NDT giảm giá thêm 10% thì đó sẽ là một phủ nhận đối với những nỗ lực ổn định hối suất thời gian qua của Bắc Kinh. Đồng NDT giảm giá kéo dài sẽ gây hại nhiều hơn là mang lại lợi ích cho Tàu Cộng.
JPMorgan Chase nhận định: “Chiến tranh thương mại sẽ tiếp tục leo thang, đẩy hối suất NDT xuống mức thấp nhất một thập niên. Dự báo đồng NDT sẽ giảm giá còn 7,01 NDT đổi 1USD vào cuối tháng 12/2018 năm nay, và 7,19 NDT/1USD vào tháng 9/2019. Theo dự báo có thể 7,4 NDT/1USD vào năm 2019 và đồng NDT trở thành đồng tiền tệ yếu nhất tại khu vực châu Á.
Theo Bưu Điện Hoa Nam Buổi sáng (SCMP – Hồng Kông), trong vòng 2 tháng vừa qua, Ủy ban Ổn định Tài chính, tức nhóm Phụ tá Kinh tế cấp cao của Tập Cận Bình đã phải tổ chức 10 cuộc họp khẩn để bàn về rủi ro của cuộc chiến thương mại đối với nước này và tìm ra giải pháp đối với nền kinh tế đang có dấu hiệu suy yếu. Ông Xu Jianwei nhận định: “Mối lo ngại trong giới lãnh đạo đã lên tới 100%”
THỊ TRƯỜNG CHỨNG KHOÁN TUỘT DỐC “KHÔNG PHANH”:
Nhà đầu tư trên TTCK Tàu Cộng đang giao động vì những dấu hiệu cho thấy nền kinh tế giảm tốc trong lúc cuộc chiến thương mại Mỹ – Trung leo thang. Tromg vòng 6 tháng vừa qua, kể từ khi căng thẳng thương mại Mỹ – Trung bắt đầu nổ lớn, Shanghai Composite Index đã sụt 19%. Cùng với thời điểm đó, đồng NDT mất hơn 9% giá trị so với đồng USD. Ông Ken Chen, nhà phân tích công ty KGI Securities ở Thượng Hải nhận định. “Thị trường chỉ có thể hồi phục nếu những mối lo đó được giải quyêt và điều đó cần phải có hành động cụ thể chứ không chỉ những lời hứa suông”. Những lời trấn an từ các chuyên gia và cơ quan chức năng TC không đủ để giúp TTCK nước này “cầm cự” sau khi đã mất trên 3.000 tỷ USD bốc hơi trong vòng 6 tháng đầu năm nay.
Nỗ lực của các chính quyền địa phương TC nhằm vực dậy niềm tin vào các công ty nhỏ hơn, nhưng đã không cải thiện tâm lý nhà đầu tư. Mối lo ngại ngày càng lớn về ảnh hưởng của chiến tranh thương mại Mỹ – Trung đối với tăng trưởng kinh tế TC giảm tốc, được cho là nguyên nhân chính khiến cổ phiếu bị bán tháo.
Sau thông tin TT Trump tăng mức thuế 200 tỷ USD từ 10% lên thành 25 % đối với các mặt hàng của TC, thị trường chứng khoán nước này lập tức lao dốc, tụt xuống mức thấp kỷ lục trong vòng 4 năm qua. Cụ thể ngày 17/9, TT Trump quyết định chỉ thị cho Đại diện Thương mại (USTR) tiếp tục gia tăng thuế suất đối với 200 tỷ USD hàng hóa TC nhập vào Mỹ. Mức thuế xuất 10% bắt đầu có hiệu lực kể từ ngày 24/9 cho tới cuối năm. Bắt đầu từ 1/1/2019 mức thuế sẽ được nâng lên thành 25%. Trước diễn biến này, TTCK của TC “tụt dốc không phanh”, lượng giao dịch giảm sút thê thảm:
Ama Lin, nhà phân tích Capital Securities Thượng Hải nhận định: “Điều đáng lo ngại hơn chiến tranh thương mại đang leo thang là Bắc Kinh hầu như không có kế hoạch ứng phó gì với vấn đề này, họ chỉ đưa ra những phản ứng lại đối thủ bằng lời nói”. Ngày 3/8/2018, sau khi sụt giá bất ngờ, Thị trường chứng khoán TC đã tụt xuống vị trí lớn thứ ba thế giới về trị giá 6.090 tỷ USD, nhường chỗ thị trường chứng khoán Nhật Bản vươn lên vị trí thứ hai với 6.170 tỷ USD.
CUỘC CHIẾN NỢ NẦN CỦA BẮC KINH:
Các chính quyền địa phương của Tàu Cộng có thể đã nợ tới con số khủng 40.000 tỷ NDT (5.800 tỷ USD) tương đương khoảng 60% tổng sản phẩm quốc nội (GDP) của nước này trong năm 2017. Đây là con số đáng báo động trong bối cảnh tăng trưởng kinh tế Tàu Cộng đang dần hạ nhiệt, trong khi xuất cảng bắt đầu thấm đòn từ cuộc chiến thương mại với Mỹ.
Theo Economic Times: Nợ công của TC tăng cao chóng mặt là rất đáng quan ngại, trong bối cảnh tốc độ tăng trưởng kinh tế của nước này đang giảm. Theo Quốc hội TC, dự kiến cuối năm nay, mức nợ công của các địa phương ở nước này sẽ còn tăng cao hơn nữa lên 21 ngàn tỷ NDT, từ mốc 17,66 ngàn tỷ NDT (2,58 ngàn tỷ USD). Mức nợ của các chính quyền địa phương là rất đáng lo ngại, bất chấp việc nợ của chính phủ TC hiện chỉ ở mức 36,2% GDP.
Theo truyền thông TC, Tập Cận Bình đã gây áp lực cho các chính quyền địa phuơng cắt giảm mức nợ của họ để giảm rủi ro tài chính. Tuy nhiên, với nhiều địa phương thì việc nghiện vay nợ khó có thể bỏ. Vấn đề càng đáng lo ngại khi nền kinh tế TC đang giảm tốc độ tăng trưởng, năm 2017 tốc độ tăng GDP của nước này chỉ còn 6,9% và được dự báo sẽ xuống thấp hơn nhiều trong năm nay.
Theo tính toán, tổng nợ công của Tàu Cộng sẽ đạt 327%vào năm 2022, đưa TC trở thành một trong số những quốc gia nợ nần nhiều nhất trên thế giới. Bloomberg cho rằng, với tốc độ tăng trưởng nợ nhanh và mức nợ cao, TC dễ rơi vào vùng nguy hiểm của cuộc “khủng hoảng tài chánh”. Nhằm kìm hãm các nguy cơ về tài chánh liên quan đến số nợ công và tư khổng lồ, Bắc Kinh cố gắng làm giảm bớt nợ xấu của các ngân hàng, bóp nghẹt “tín dụng đen”, siết chặt đầu cơ địa ốc và giảm chi tiêu công trong lãnh vực hạ tầng cơ sở.
Theo hãng tin CNBC dẫn báo cáo từ S&P Global Ratings cho biết, nợ công thực tế của chính phủ Bắc Kinh có thể tới hàng ngàn tỷ USD, đồng nghĩa tỷ lệ nợ trên GDP của nước này đã đạt ngưỡng cửa “báo động”. Số nợ thực không được báo cáo có thể cao hơn những gì Bắc Kinh công khai rất nhiều lần, khoảng 30 – 40 ngàn tỷ NDT (khoảng 4,34 -5,78 ngàn tỷ USD) – các nhà phân tích về tín dụng Gloria Lu, Laura Li – viết báo cáo S&P Global Ratings. Họ nhận định rằng, “Đó là núi nợ với rủi ro tín dụng khổng lồ” và ước tính, tỷ lệ nợ của chính phủ TC với GDP là khoảng 60% trong năm 2017”. Bắc Kinh đang che giấu khoản nợ công khổng lồ. Nợ công tăng khủng, lại rơi vào cuộc chiến tranh thương mại với Mỹ: kinh tế Tàu Cộng sẽ đi về đâu?
Tin tức mới nhất cho biết, Tàu Cộng đang chìm ngập trong khoản nợ 30.000 tỷ USD (tương đương 259% GDP) và con số này được các chuyên gia dự báo sẽ tăng lên 327% GDP vào năm 2022 nếu không có giải pháp đối phó hữu hiệu. Tờ Nikkei Asian Review kết luận: “Sau một thập kỷ tăng trưởng mạnh mẽ, chính phủ Bắc Kinh đang tiến hành một cuộc chiến toàn diện về quả bom nợ”.
HÀNG LOẠT CÁC CÔNG TY THÁO CHẠY KHỎI ĐẠI LỤC:
Bùng nổ từ tháng 7, sau gần 2 tháng liên tiếp leo thang với cuộc chiến tranh thương mại và các hành động tăng thuế, Bắc Kinh trả đũa. Đến nay, dưới áp lực của cuộc thương chiến này, môi trường kinh doanh ngày càng xấu đi khiến hàng loạt công ty vốn của Đài Loan, Nhật bản, Nam Hàn… đua nhau tháo chạy khỏi Đại Lục:
TÌNH TRẠNG THẤT NGHIỆP TẠI ĐẠI LỤC:
Theo thống kê mới nhất cho biết, Tàu Cộng đã có hơn65.000 nhà máy tại Đại Lục phải đóng cửa từ đầu năm nay và con số này hiện nay vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại, khi các đơn đặt hàng ngày càng bị thu hẹp và cắt giảm. Hàng loạt doanh nghiệp lớn và nhỏ đã phải đóng cửa. Đặc biệt những nhà máy sản xuất thép tại 6 thành phố lớn gồm Thiên Tân, Thạch Gia Trang, Đường sơn, Hàm Đan, Hình Đài và An Dương bị yêu cầu giảm 50% công suất trong giai đoạn từ 1/10/2018 đến 31/3/2019.
Ông Yin Weimin, Bộ trưởng Lao động & Bảo hiểm Xã hội, cho biết: “Trong hoàn cảnh hiện nay thì vấn đề công ăn việc làm của người người lao động là mối lo hàng đầu của chính phủ Bắc Kinh,” ông nói. “Chỉ trong vòng 2 tháng vừa qua, hàng loạt các doanh
nghiệp, đặc biệt là doanh nghiệp tầm trung và nhỏ của TQ đã phải đóng cửa hoặc ngừng sản xuất thì thị trường việc làm sẽ còn tiếp tục co lại trong thời gian sắp tới, mà những người bị ảnh hưởng nhiều nhất là những lao động nhập cư ngoại thành, với con số lên đến khoản 150 triệungười.” (Theo Fathom Consulting là 270 triệu người).
Tuy nhiên, chính phủ Bắc Kinh đang che giấu tỷ lệ thất nghiệp toàn quốc rất cao, không đúng với thực tế. Theo báo cáo chỉ số thất nghiệp TC của Tổ chức tư vấn Tài chính Fathom Consulting (Anh) vừa công bố, hiện tại chỉ số thất nghiệp của nước này đã tăng lên gấp 3 so với năm 2012. Theo các nhà phân tích của Fathom: “Mức độ thất nghiệp đã tăng đáng kể trong vài năm gần đây. Tỷ lệ thất nghiệp cao là vấn đề nghiêm trọng đang bị chính phủ Bắc Kinh che giấu và nó cũng giúp giải thích vì sao nước này lại phải trông chờ vào các động lực tăng truởng cũ để phát triển kinh tế”.
Theo bà Hà Thanh Liên, một nhà kinh tế nổi tiếng của TC, hiện đang sống ở Mỹ, đã cho biết: “Tính đến giữa năm 2015, Trung Quốc đã có tới 500 triệu người thất nghiệp và gây sự phẫn nộ của dân chúng”. Quả thật, bước sang thế kỷ XXI, Tàu Cộng vẫn là một đế chế, chỉ có một số lượng nhỏ tầng lớp thượng lưu nắm quyền kiểm soát hầu hết tài sản quốc gia và quyền lực tuyệt đối của ĐCSTQ, trong khi một lượng lớn công, nông dân đang trong tình trạng nguy khốn vì nghèo đói.
Theo một báo cáo năm 2013 của Ngân hàng Thế giới (WB), có khoảng 300 triệu người Tàu Đại Lục chi tiêu ở mức 01 USD hoặc ít hơn mỗi ngày. Khi cộng thêm 303 triệu người của tầng lớp dưới trung lưu theo tính toán của Ngân hàng Phát triển Châu Á (ADB), số người nghèo đói của Đại Lục chiếm gần một nửa dân số. Ông Jeff Crothall, Tổ chức Lao Động ở Hồng Kông, nói rằng:“Nhiều công nhân làm việc trong khu vực công nghiệp nặng đã bị mất việc. Có một áp lực rất lớn về thất nghiệp, nhất là ngành chế tạo, hầm mỏ và các công nghiệp cũ như sắt thép.”
XÃ HỘI ĐẠI LỤC ĐANG HỖN LOẠN:
Ngày 31/10/2018, Bộ chính trị Tàu Cộng, cơ quan hoạch định Chính sách tối cao, do Tập Cận Bình lãnh đạo, ra tuyên bố: “Nền kinh tế đang phải chịu” áp lực suy giảm ngày càng tăng với những thay đổi sâu sắc ở môi trường bên ngoài”, theo Xinhua. Đây là lần đầu tiên giới lãnh đạo Bắc Kinh công khai bày tỏ lo ngại về tăng trưởng kinh tế chậm chạp của đất nước kể từ khi Mỹ phát động cuộc chiến thương mại hồi tháng 6/2018.” Số liệu chính thức công bố cho thấy GDP quý III của TC chỉ tăng 6,5% so với kỳ năm ngoái.
Quỹ tiền tệ Quốc tế (IMF) đánh giá cuộc chiến thương mại Mỹ – Trung sẽ khiến tăng trưởng năm 2019 của TC rơi xuống mức thấp nhầt kể từ năm 1990. Còn chuyên gia kinh tế Shen Jianguang, nhận định: “Giới lãnh đạo Bắc Kinh dường như đã thay đổi quan điểm về triển vọng kinh tế đất nước và đang chuẩn bị cho sự sụt giảm kéo dài từ cuộc chiến thuơng mại và lần này họ không còn mô tả kinh tế ổn định với đà phát triển tốt.”
Tiến sĩ Trần Khuê Đức, Chủ tịch Học xã Trung Quốc tại Princeton, cho biết: “Vấn đề nội bộ mà ĐCSTQ phải đối diện, đặc biệt là vấn đề kinh tế là rất lớn. Thực tế nó đang lấy công làm thủ, việc nó đàn áp xã hội dân sự trong nước, phong tỏa thông tin chặt chẽ cho thấy nó thiếu tự tin và quá lo lắng về tính hợp pháp thống trị của nó mà có phản ứng như vậy,” ông khẳng định. “Bản thân nó mang tâm lý của một chính phủ quá độ. Phải hiểu rằng hiện nay nó kiêu ngạo tự mãn, hung hăng ép người, bành trướng trên thế giới, trấn áp dân chủ trong nước… là vì nó phải vùi lấp nỗi lo sợ bên trong.”
Theo thiển ý của tôi, chính xác là như vậy! Tại Đại Lục, nỗi sợ hãi về sự bất ổn xã hội càng tăng do nền kinh tế tăng trưởng giảm sút vì cuộc chiến thương mại Mỹ – Trung. Từ lâu đã có tới 500 cuộc phản kháng xảy ra một ngày ở Đại Lục. Hiện nay, có khoảng 10% gia đình thượng tầng lớp thượng lưu Đại Lục đang nắm giữ tới hơn 75% số của cải toàn xã hội.
Bắc Kinh thường tự hào có hơn 2.130 đại gia có tổng số tài sản bằng cả nền kinh tế nước Anh. Bên cạnh những người giàu có này thì số người bị “bần cùng hóa” cũng gia tăng với tốc độ chóng mặt, có khoảng 55% số hộ gia dình hầu như vô sản. Sự phân hóa giàu – nghèo đang diễn ra quá nhanh và sâu sắc đủ để nhấn chìm nước này. Trong những năm gần đây, xã hội Đại Lục xuất hiện một thuật ngữ mới là “cừu phú” (căm thù người giàu) và“cừu quan” (căm thù tham quan).
Trả lời Epoch Times, nhà văn mạng Kinh Sở nổi tiếng Đại Lục, cho biết: “Những sự kiện kháng nghị trong xã hội tại Đại Lục ngày càng nhiều, cho thấy tình trạng bất công xã hội gia tăng, mức độ ngày càng nguy hiểm hơn. Vì thế tình cảnh mọi người bất mãn, đấu tranh đòi quyền lợi ngày càng nhiều là hệ quả khó tránh khỏi”.
Tân Hoa Xã ghi nhận, con số các cuộc biểu tình với đông đảo quần chúng ngày càng gia tăng, có trên 200.000 vụmỗi năm. Chính quyền Bắc Kinh đã phải chi ra trên hàng ngàn tỷ USD / năm để duy trì ổn định xã hội. Năm 2017, đã có 11 cuộc biểu tình trên qui mô lớn diễn ra liên tiếp làm rung chuyển chế độ Cộng sản độc tài toàn trị tại Đại Lục và biện pháp quen thuộc của chính quyền Bắc Kinh vẫn là đàn áp thẳng tay:
– Biểu tình chống các dự án ô nhiễm ở Đại Khánh – Hắc Long Giang.
– Hàng chục ngàn cựu chiến binh tập hợp kéo lên Bắc Kinh kiến nghị.
– Một học sinh cấp 2 ở Tứ Xuyên bị giết trong trường học, khiến người dân phẫn nộ và biểu tình nhiều ngày, yêu cầu chính quyền làm rõ sự thật.
– Người dân Hà Bắc biểu tình quy mô lớn, áp lực nhà máy hóa chất Hưng Phi thuộc thành phố Hinh Đại, Hà Bắc phải đóng cửa vì rò rỉ khí độc hại.
– Dân Quảng Đông phản đối xây dựng khu xử lý rác tại thôn Thạch Lê.
– Biểu tình lớn của giới chủ doanh nghiệp ở Thượng Hải.
– Phản đối xây dựng dự án điện mặt trời ở Quảng Đông.
– Biểu tình phản đối lớn nhất lên đến 60.000 tại Bắc Kinh trong những năm qua. “Thiện Tâm Hối” lấy danh nghĩa “giúp đỡ người nghèo, cùng giàu cùng sống” để dụ dỗ các nhà đầu tư, gom đuợc 6 triệu trên toàn quốc. Việc này đã gây chấn động cả Trung Nam Hải.
– Thầy tu một nhà thờ Hồi giáo Cổ Trị ở Đường Sơn, Hà Bắc bị đánh trọng thương.
– Biểu tình ở Bắc Kinh càn quét lao động nhập cư: 10.000 người sống trong các phòng cho thuê bị đuổi ra đường trong một ngày. Chính quyền Bắc Kinh đã thực hiện chiến dịch đuổi lao động nhập cư cấp thấp ra khỏi thành phố.
– 30 triệu tài xế xe tải Đại Lục làm việc 12 tiếng/ ngày vẫn không đủ sống, xuống đường biểu tình rầm rộ trên tất cả tỉnh thành, làm tê liệt ngành công này trị giá 24 ngàn tỷ NDT của nước này.
Ngoài ra, còn những vẫn đề thách thức sự sống còn của ĐCSTQ và chính phủ Bắc Kinh như: Tăng trưởng kinh tế giảm, TTCK tuột dốc không phanh, môi trường sống bị ô nhiễm, tình trạng già hóa dân số…
Qua những sự kiện kể trên, đã chứng minh cho chúng ta thấy rằng, Tàu Cộng chẳng có gì đáng sợ cả. Con rồng giấy đang sa lầy trong vũng bùn kinh tế, càng vùng vẫy càng lún sâu, chờ ngày tan rã. Nền kinh tế Đại Lục sẽ phá sản, “Giấc mơ Chệt” của Tập Cận Bình tan tành theo mây khói… Chúng ta hãy chờ xem !!!
Tổng hợp & Nhận định
Nguyễn Vĩnh Long Hồ
05/11/2018

Sau cuộc bầu cử ở Hoa Kỳ hôm qua
Liên Trà nghĩ dân Mỹ thật là thông minh, Trump và CH đang thượng phong vậy mà dân vẫn bầu DC nắm Hạ viện để tránh lạm quyền.
Hạ viện sẽ ngăn trở Trump một số chính sách như thuế, nhập cư…nhưng đó sẽ là con dao hai lưỡi vì nó sẽ ảnh hưởng đến tăng trưởng kinh tế Mỹ. Như thế dân Mỹ sẽ dồn phiếu ủng hộ Trump để tái đắc cử.
Liên Trà gt Stt dưới đây của bạn Nguyễn Thành cũng khá lý thú về vấn đề này ….
. Làm việc không lương, hai năm đạt được chừng 218 thành tựu lớn nhỏ từ tạo ra hàng triệu công việc trong nước, cắt giảm thuế, hủy bỏ hàng loạt hiệp định không hợp lý, nâng cấp quân đội, phạt Iran, phạt China, v..v cho tới áp lực Bắc Triều Tiên đi tới bàn hội nghị để hủy bỏ chương trình nguyên tử. Có thể nói ông Trump là một tổng thống rất có bản lĩnh của Mỹ, thách thức mọi mặt trận từ trong nước và quốc tế.
Không nơi nào mà ông không làm đối phương run rẩy. Khí phách và thành tựu thế đã đủ để ông vĩnh viễn để lại dấu ấn trong lịch sử Mỹ.
Tuy nhiên nước Mỹ, dân Mỹ không phải là nơi cần một lãnh tụ tối cao, không phải môi trường cho một nhà cầm lái độc tài vĩ đại. Dân Mỹ đã quyết định cho đảng Dân Chủ đối lập nắm quyền kiểm soát quyền lực của ông Trump.
Kết quả cuộc bầu cử hôm qua xác định quyền lực tối thượng của nước Mỹ thuộc về duy nhất nhân dân Mỹ và nhân dân Mỹ cũng vĩnh viễn không có trách nhiệm trung thành tuyệt đối với một cá nhân nào.
Hai năm trước rất nhiều người đã ủng hộ ông Trump lên cương vị tổng thống thì nay chuyển phiếu cho đảng Dân Chủ. Rõ ràng không phải người ta thất vọng vì ông Trump – làm sao thất vọng khi người họ đã bầu 2 năm trước liên tục giữ lời hứa khi tranh cử và đạt quá nhiều thành tựu? – có lẽ người ta chỉ muốn tiến hành cân bằng quyền lực và ngăn ngừa một lãnh đạo tài năng trở thành một nhà độc tài khi nắm trọn Tam quyền trong tay. Ngoài ra ông Trump cũng bị trách vì quá bộc trực với nhiều phát biểu gây chia rẽ và hiềm khích.
Nhìn lại tình hình Việt Nam thì liên tục có những lãnh tụ “vĩ đại”, ai cũng được bầu với gần 100% phiếu thuận và kết quả luôn được nhân dân biết trước dù nhân dân chẳng có quyền bầu bán chi hết. Các lãnh tụ Việt Nam luôn thành công đưa đất nước vào nợ nần, ăn mày, bệnh tật và nghèo mạt nhưng ông nào cũng không bị khiển trách, không chịu trách nhiệm và khi chết luôn hưởng quốc tang, lập tượng đài và tên xuất hiện trên một vài con đường nào đó .

Trung Quốc hứng bão tại LHQ VÌ GIAM GIỮ CẢ TRIỆU NGƯỜI DUY NGÔ NHĨ
(07-11-2018)
_________
Hôm qua 06/11/2018 tại Genève, trong suốt cả buổi sáng, phái đoàn đông đảo của Trung Quốc do thứ trưởng ngoại giao Lạc Ngọc Thành (Le Yucheng) làm trưởng đoàn, đã phải hứng chịu một trận bão chỉ trích trong phiên Kiểm điểm Định kỳ Phổ quát (UPR) ở Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc.
Đại diện Mỹ Mark Cassayre đòi hỏi Bắc Kinh « chấm dứt tất cả các kiểu bắt giam tùy tiện, trả tự do ngay lập tức cho hàng trăm ngàn, thậm chí hàng triệu người bị giam giữ trong các trại cải tạo ở Tân Cương ». Đại sứ Pháp François Rivasseau cũng yêu cầu « kết thúc việc giam giữ người hàng loạt trong các trại tập trung », và đề nghị cao ủy nhân quyền Liên Hiệp Quốc Michelle Bachelet giám sát tình hình tại chỗ.
Trong lúc đại sứ các nước liên tục đặt câu hỏi, đả kích, chất vấn đoàn Trung Quốc, bên ngoài trụ sở Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc khoảng 500 người biểu tình với các khẩu hiệu đòi « Chấm dứt diệt chủng người Duy Ngô Nhĩ ».
Phía Trung Quốc, như thường lệ, bác bỏ các cáo buộc mà họ cho là « đầy định kiến » đối với « cuộc chiến chống khủng bố » của Bắc Kinh.
Một phóng sự trước đó của hãng tin Pháp AFP ghi nhận, nếu cứ tin vào các hình ảnh trên truyền hình nhà nước Trung Quốc, thì một trong những « trung tâm huấn nghiệp » dành cho những người Hồi giáo ở miền tây bắc nước này là một trường học hiện đại, nơi đó học viên được dạy tiếng Hoa, một môn thể thao hay múa cổ truyền.
Trại tập trung được giới thiệu trên kênh truyền hình nhà nước CCTV vào tuần rồi là một trong số 181 trại cải tạo được lập ra tại Tân Cương kể từ năm 2014, theo điều tra của AFP. Đài CCTV nói rằng việc nhập trại là tự nguyện, chiếu cảnh các học viên đang vui vẻ học tiếng Hoa, và học các nghề may mặc hay chế biến thực phẩm.
Ma trắc, còng…tại các trại cải tạo người Duy Ngô Nhĩ
Nhưng cơ quan chính quyền phụ trách về trung tâm này ở thành phố Hòa Điền (Hotan) nơi các hình ảnh trên được quay, hồi đầu năm đã đặt mua cả một kho vũ khí chẳng liên quan gì đến giáo dục. Có thể kể : 2.768 cây ma-trắc, 1.367 bộ còng tay, 2.792 bình xịt hơi cay.
Danh sách trên đây nằm trong số hàng ngàn đơn đặt hàng của các chính quyền địa phương ở Tân Cương, từ hai năm qua phải chịu trách nhiệm về việc thiết lập một mạng lưới « các trung tâm huấn nghệ », nhằm đối phó với các phong trào Hồi giáo và ly khai đang tăng lên tại khu vực đại đa số dân cư là người theo đạo Hồi, nằm cách Bắc Kinh 2.200 km về phía tây.
Theo các nhà tranh đấu lưu vong, thực ra đó là những trại cải tạo, đang giam giữ đến một triệu người Duy Ngô Nhĩ, trên tổng số 11,5 triệu người thuộc sắc tộc này. Bên cạnh đó, các sắc tộc thiểu số khác theo đạo Hồi như người Kazakhstan mang quốc tịch Trung Quốc, cũng nằm trong tầm ngắm.
Do bị đả kích tại Liên Hiệp Quốc cũng như từ các nước phương Tây, đứng đầu là Hoa Kỳ, Bắc Kinh sau nhiều tháng chối cãi sự hiện diện của các trại giam này, đã tung ra một chiến dịch truyền thông nhằm giới thiệu các trại cải tạo trên đây như là các trung tâm dạy nghề. Mục tiêu lập ra, theo chế độ cộng sản Trung Quốc là : ngăn ngừa khủng bố trỗi dậy, trong bối cảnh người Duy Ngô Nhĩ là nguyên nhân gây ra nhiều vụ tấn công đẫm máu trong những năm gần đây.
Tuy nhiên một cuộc điều tra của AFP dựa theo trên 1.500 tài liệu có thể tham khảo trên mạng – gồm cáo thị gọi thầu, dự chi ngân sách, báo cáo công tác – cho thấy các trung tâm trên là nhà tù thay vì trường học.
Hàng ngàn quản giáo được trang bị hơi cay, ma-trắc, súng điện giám sát các trại cải tạo bao quanh là những hàng rào thép gai và camera hồng ngoại. Những trại này phải « giảng dạy như ở trường học, được quản lý như trong quân đội và được canh gác như nhà tù » – một văn bản dẫn lời bí thư tỉnh ủy Tân Cương Trần Toàn Quốc (Chen Quanguo) chỉ đạo như trên.
Một tài liệu khác nhấn mạnh, « các biện pháp đặc biệt rất cần thiết để chấm dứt nạn khủng bố ». Để tạo ra các công dân tốt, những trung tâm này phải giúp « cắt đứt việc tạo ra các thế hệ (khủng bố) mới, cội rễ, các quan hệ và nguồn lực của họ ».
Chỉ tiêu mỗi gia đình một người đi cải tạo
Các trại cải tạo loại này trở nên phố biến từ năm ngoái, sau khi có chỉ thị của chính quyền Tân Cương. Một danh sách 25 thái độ « khả nghi » về tôn giáo và 75 dấu hiệu « cực đoan » đã được phổ biến, trong đó có việc bỏ hút thuốc, để râu dài hay mua một căn lều « mà không có lý do chính đáng »…Hoặc những người đã sống « quá lâu » ở nước ngoài, những gia đình có thành viên bị công an bắt hoặc giết chết.
Theo báo cáo của Human Rights Watch, các quy định mới được đưa ra từ năm 2014 cấm hàng loạt hành động, mơ hồ cho đến nỗi muốn bắt ai cũng được. Nhiều nhân chứng khẳng định có những người Duy Ngô Nhĩ bị bỏ tù chỉ vì đi học tiếng Ả Rập ở Ai Cập, hoặc công an tìm thấy những văn bản tôn giáo trong máy tính của họ, thậm chí chỉ do tiếp xúc với người nước ngoài. Có công an viên cho biết họ phải « hoàn thành chỉ tiêu ». Một chỉ thị cho chính quyền địa phương đòi hỏi mỗi gia đình phải có ít nhất một người vào trại cải tạo trong thời gian tối thiểu ba tháng.
Biểu tình đòi công lý cho người Duy Ngô Nhĩ tại Genève, 06/11/2018.
Số vụ bị bắt vào trại cải tạo đã tăng vọt, và vào mùa xuân năm 2017 chính quyền các địa phương bắt đầu đưa ra nhiều cáo thị gọi thầu để xây dựng thêm các trại mới. Trong số các đơn đặt hàng có : các loại giường tầng, máy điều hòa, chén bát… Vào đầu năm nay, chỉ trong vòng một tháng, riêng cơ quan phụ trách « huấn nghệ » ở Hòa Điền đã đặt mua 194.000 sách dạy tiếng Hoa, và 11.310 đôi giày. Có cả camera giám sát, thiết bị nghe trộm điện thoại, cảnh phục, nón bảo hộ, khiên chống bạo động, lựu đạn cay, ma-trắc dùng điện và loại có gai nhọn được mệnh danh là « răng chó sói ».
Có ít nhất một trại cải tạo đặt mua loại ghế có thể trói tay chân các nghi can vào. Các cán bộ đảng ở Urumqi, thủ phủ Tân Cương đã đòi được cung cấp ngay súng điện cho các trại cải tạo, giải thích rằng nhằm « bảo đảm an toàn cho nhân viên ». Loại vũ khí không sát thương này giúp « giảm bớt nguy cơ xảy ra sự cố khi không cần thiết phải dùng đến súng ».
Hãng tin Pháp đã liên lạc với các cơ quan chính quyền địa phương về các thông tin trên nhưng không được trả lời.
Theo một chỉ thị vào cuối năm 2017, học viên phải thường xuyên được trắc nghiệm về tiếng Hoa, về chính trị và làm các bản tự kiểm thảo, bày tỏ lòng trung thành với đảng Cộng sản. Suốt cả ngày, họ phải « hô khẩu hiệu, hát những bài ca cách mạng và học thuộc lòng Tam Tự Kinh ca ngợi chế độ », như thời mao-ít trước đây (1949-1976).
Người Việt cũng tham gia biểu tình tại Genève hôm 06/11/2018 đòi “Trung Quốc cút khỏi Việt Nam”.
Các cán bộ được lệnh phải thường xuyên đi thăm gia đình các « học viên » để quảng bá việc giáo dục « chống cực đoan » và phát hiện kịp thời các dấu hiệu phẫn nộ trước khi đối tượng trở thành người chống đối đảng Cộng Sản Trung Quốc. Một số cơ quan được lập ra năm 2017 để tập trung quản lý các trại cải tạo, bảo đảm « an toàn tuyệt đối » tại đây, tránh các vụ vượt ngục.
Học viên được phân loại theo mức độ « nhiễm độc ý thức hệ » để tẩy não. Nếu phản kháng, họ sẽ bị trừng phạt như bỏ đói, không cho ngủ, biệt giam, bị đánh đập. Một bài điều tra trên báo Libération dẫn lời Omurbel Eli, một người Duy Ngô Nhĩ bị đi cải tạo khoảng 20 ngày mô tả : « Trong xà lim có khoảng 40 tù nhân, tất cả đều là người đạo Hồi, có hai camera giám sát. Ngủ thì phải thay phiên, mỗi tháng chỉ được tắm một lần. Việc đánh đập thường xuyên diễn ra, có những người không chịu nổi đã tự sát ».
Bị đàn áp như thế, nhưng theo chuyên gia Thierry Kellner trên Le Monde, khả năng người Duy Ngô Nhĩ ở Tân Cương đứng lên đấu tranh vũ trang là rất thấp. Ngoài sự bênh vực từ các tổ chức phi chính phủ, ít có Nhà nước nào muốn chọc giận Bắc Kinh. Chuyên gia này lý giải, do là vùng đất bản lề trong dự án « Con đường tơ lụa mới », nên Trung Quốc muốn kiếm soát toàn bộ Tân Cương, không chấp nhận bất kỳ một rủi ro nào.
Trung Quốc Duy Ngô Nhĩ Liên Hiệp QuốcCải tạoChuyên mục trên mạngBắt giamĐàn ápNhân quyền
http://vi.rfi.fr/…/20181107-trung-quoc-hung-bao-tai-lien-hi…





Người phụ nữ này đã từng làm Bí thư Quận đoàn của CS Đông Đức nhưng từ chối các cơ hội tiến thân trong chế độ CS , sau khi bức tường ô nhục ở Berlin sụp đổ , bà gia nhập đảng Liên Minh dân chủ KiTô giáo và ngày 22/11/2005 bà chính thức được bầu vào chức vụ Thủ tướng Đức cho đến ngày nay
Nếu CS Đức còn cai trị Đông Đức thì ắt hẳn bà ấy sẽ bị tù tội với những tội danh mơ hồ như phản động và phản quốc chứ không thể nghiễm nhiên là vị Thủ Tướng Đức như ngày hôm nay và đây là kinh nghiệm của bà khi 36 năm sống trong ngục tù CS !
Dịch giả: Mai V. Pham
31-10-2018
LTS: Sinh ra tại các nước độc tài đã là một nỗi bất hạnh. Và nỗi bất hạnh ấy nhân đôi đối với những người phụ nữ. Ở các nước độc tài toàn trị như Bắc Hàn, Trung Quốc và Việt Nam, phụ nữ vừa phải vất vả mưu sinh nuôi chồng con, vừa chịu nhiều thiệt thòi và bất công đến từ văn hóa nho giáo “trọng nam khinh nữ”. Cuộc đời của họ càng khốn khổ và đáng thương hơn khi họ là nạn nhân của các vụ xâm hại tình dục.
***
Các quan chức Bắc Hàn không bị trừng phạt vì tội bạo hành tình dục và cưỡng hiếp
31/10/2018 (HRW) – Tổ chức Theo dõi Nhân quyền cho biết trong một báo cáo rằng các quan chức Bắc Hàn phạm tội bạo lực tình dục thường không bận tâm đến hậu quả. Chính phủ Bắc Hàn không điều tra và khởi tố các khiếu nại, hoặc cung cấp sự bảo vệ và trợ giúp cần thiết cho các nạn nhân và thậm chí khẳng định một cách vô lý là Bắc Hàn không có kỳ thị giới tính hoặc bạo lực tình dục.
Bản báo cáo dài 86 trang, có tựa “Bạn khóc lúc đêm khuya, nhưng không biết vì sao: Bạo lực tình dục đối với phụ nữ ở Bắc Hàn”, ghi lại các vụ xâm hại và bạo hành tình dục, khá phổ biến ở Bắc Hàn đến nỗi được chấp nhận như là một phần của cuộc sống thường ngày. Nhiều người Bắc Hàn nói với Tổ chức Theo dõi Nhân quyền, rằng khi một quan chức quyền lực “chọn” một người phụ nữ, thì cô ta không có lựa chọn nào khác ngoài tuân thủ mọi yêu cầu của ông ta, cho dù là quan hệ tình dục, tiền bạc hoặc những đòi hỏi khác.
Những phụ nữ được phỏng vấn với HRW cho biết, những kẻ xâm hại tình dục bao gồm các quan chức cấp cao, các bảo vệ nhà tù và trại tạm giam, những người thẩm vấn, công an và an ninh mật vụ, công tố viên và quân nhân. Nỗi sợ hãi vì xấu hổ với xã hội và sợ bị trả thù và một vài trường hợp sợ bị bồi thường, nên phụ nữ Bắc Hàn hiếm khi báo cáo bị xâm hại tình dục.
Kenneth Roth, giám đốc điều hành của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền nói: “Bạo lực tình dục ở Bắc Hàn là một bí mật mở, không được quan tâm và được chấp nhận rộng rãi. Phụ nữ Bắc Hàn có lẽ sẽ tham gia phong trào ‘Me Too’ nếu họ nghĩ sẽ tìm được công lý, nhưngđáng tiếc họ bị chế độ độc tài Kim Jong-un bịt miệng”.
Tổ chức Theo dõi Nhân quyền phỏng vấn 54 người Bắc Hàn đã trốn chạy khỏi đất nước sau năm 2011, khi nhà lãnh đạo Kim Jong-un lên nắm quyền và 8 cựu quan chức Bắc Hàn chốn chạy khỏi đất nước. Tám cựu tù nhân cho biết, họ đã từng bị bạo lực tình dục, quấy rối bằng lời nói và bị đối xử nhục nhã bởi các điều tra viên, lính gác, công an và an ninh mật. Hai mươi mốt phụ nữ làm nghề buôn bán cho biết, họ cũng trải qua bạo lực tình dục và những đòi hỏi tình dục của công an hoặc các quan chức khác trong lúc làm việc.
Từ cuối thập niên 1990, nhiều phụ nữ đã lập gia đình, nhưng không phải làm việc tại các nơi do chính phủ thành lập, đã trở thành những người buôn bán nhỏ và trụ cột chính cho gia đình họ. Nhưng công việc đã khiến họ phải đối mặt với nguy cơ bạo lực tình dục ở một đất nước mà sự phân biệt giới tính và phục tùng đàn ông là rất phổ biến.
Oh Jung Hee, ở độ tuổi 40 đến từ tỉnh Ryanggang, đã chạy trốn khỏi Bắc Hàn năm 2014 và là nạn nhân thường xuyên của các vụ xâm hại tình dục, nói: “Vào những ngày họ cảm thấy thích, các nhân viên bảo vệ hoặc công an có thể yêu cầu tôi theo họ đến một căn phòng trống bên ngoài chợ, hoặc một nơi khác mà họ sẽ chọn. Họ xem chúng tôi là những món đồ chơi tình dục. Phụ nữ chúng tôi nằm ở trong tay của những người đàn ông”. Cô ấy nói, rất thường tình khi những người đàn ông không nghĩ họ đang làm điều sai và phụ nữ phải chấp nhận bị lạm dụng tình dục, nhưng “đôi khi, bỗng nhiên bạn khóc vào đêm khuya và không biết tại sao nữa”.
Tổ chức Theo dõi Nhân quyền nói rằng, các yếu tố gây ra bao gồm bất bình đẳng giới và thiếu giáo dục giới tính hoặc nhận thức về bạo lực tình dục. Các yếu tố khác bao gồm lạm dụng quyền lực, tham nhũng trầm trọng bởi những thay đổi về kinh tế xã hội, luật pháp không nghiêm minh, kỳ thị đối với nạn nhân của bạo lực tình dục và thiếu sự hỗ trợ xã hội và các dịch vụ pháp lý.
Yoon Mi Hwa, ở độ tuổi 30 đến từ tỉnh North Hamgyong, cũng chạy thoát khỏi Bắc Hàn vào năm 2014, mô tả những gì đã xảy ra khi bị giam giữ tại trung tâm tạm giam Chongjin jipkyulso trong năm 2009, sau khi cô tìm cách chạy trốn sang Trung Quốc:
“Mỗi đêm một số phụ nữ sẽ bị buộc phải phải ra ngoài với một lính gác và bị cưỡng hiếp. Có một tên công an rất kinh khủng và nổi tiếng vì sự tàn ác của hắn. Mỗi ngày, bất cứ khi nào các tù nhân mới đến, hắn ta sẽ tìm một lý do để đánh đập tàn tệ một trong những ngườiđang bị giam giữ, để tất cả mọi người biết rằng phải tuân phục hắn.
Click, click, click là âm thanh khủng khiếp nhất mà tôi từng nghe. Đó là âm thanh chiếc chìa khóa phòng giam của chúng tôi. Mỗi đêm một cai tù sẽ mở cửa phòng giam. Tôi đứng yên lặng, tôi giả vờ như không biết chuyện gì đang xảy ra, hy vọng rằng tôi sẽ không phải đi theo tên bảo vệ, hy vọng tiếng mở khóa phòng giam không phải là tên lính gác”.
Park Young Hee, một nông dân ở độ tuổi 40 cũng đến từ tỉnh Ryanggang, trốn chạy khỏi Triều Tiên lần thứ hai vào năm 2011, đã bị buộc phải trở về Triều Tiên từ Trung Quốc vào mùa xuân 2010, sau lần đầu tiên cô trốn chạy. Sau khi được an ninh mật vụ thả ra và bàn giao cho công an địa phương gần thành phố Musan ở tỉnh North Hamgyong, công an thẩm vấn cô ở một trại tạm giam gần đó đã xâm hại tình dục cô mấy lần. Cô nói tên công an hỏi cô nhiều lần về mối quan hệ tình dục của cô với người đàn ông Trung Quốc mà cô đã được bán cho hắn trong khi ở Trung Quốc.
Cô nói với Tổ chức Theo dõi Nhân quyền: “Cuộc sống của tôi nằm trong tay tên công an, vì vậy tôi đã làm tất cả những gì hắn muốn và trả lời mọi thứ hắn hỏi. Làm sao tôi có thể làmgì khác được? … Mọi thứ chúng tôi làm ở Bắc Hàn đều có thể bị coi là bất hợp pháp, nên mọi thứ có thể phụ thuộc vào nhận thức hay thái độ của người đang điều tra cuộc sống của bạn”.
Chính phủ Triều Tiên nên thừa nhận vấn đề bạo lực tình dục, bảo đảm rằng công an, công tố viên và tòa án xem bạo lực tình dục là tội phạm và nhanh chóng điều tra cũng như truy tố các cáo buộc khi thích hợp. Chính phủ nên thiết lập các chương trình giáo dục sức khỏe sinh sản và tình dục, và cung cấp các dịch vụ cho những nạn nhân bị xâm hại và bạo lực tình dục, bao gồm tư vấn, hỗ trợ y tế và pháp lý, cũng như các chương trình trợ giúp phụ nữ vượt qua sự kỳ thị.
Một Ủy ban Liên Hiệp quốc về vấn đề nhân quyền năm 2014 tại Hàn Quốc cũng kết luận rằng, các hành vi vi phạm nhân quyền có hệ thống, phổ biến và lan tràn do chính phủ Triều Tiên gây ra là tội ác chống nhân loại. Các tội ác bao gồm cưỡng ép phá thai, hãm hiếp, và bạo lực tình dục, cũng như giết người, giam cầm, nô lệ và tra tấn tù nhân trong lúc bị giam giữ. Ủy ban LHQ cho biết, các nhân chứng tiết lộ rằng, “bạo lực đối với phụ nữ không chỉ giới hạn ở nhà và thường thấy phụ nữ bị đánh đập và bị xâm hại tình dục tại nơi công cộng”.
“Phụ nữ Triều Tiên không nên chịu rủi ro vì bị hãm hiếp bởi các quan chức chính phủ hoặc viên chức nhà nước khi họ rời khỏi nhà để kiếm tiền nuôi sống gia đình. Kim Jong Un và chính phủ của mình nên thừa nhận vấn đề [xâm hại tình dục đối với phụ nữ] và khẩn cấp tiến hành các biện pháp nhằm bảo vệ phụ nữ và đảm bảo công lý cho những nạn nhân củabạo lực tình dục”.
Mời xem clip do HRW thực hiện:
httpv://www.youtube.com/watch?time_continue=2&v=kBzrIvh_kWE