MONG MANH

Thuong Phan and Mike Dang shared Vuon Thi Le‘s photo.
No automatic alt text available.
Vuon Thi Le

MONG MANH

Mong manh quá con đường em tới lớp
Mẹ đưa em qua những nhịp cầu treo
Dưới dòng kia thần nước dõi nhìn theo
Lão Hà Bá miệng đỏ lòm chực sẵn
Ở trên cao bao công bộc trùm trong chăn ấm
có thấy những đứa trẻ như em không áo trên đường…
Phải chăng em vì chiếc áo thân thương
Sợ ngã ướt nên bỏ trong cặp nhỏ
Nhớ ngày xưa đi ngủ ta mặc quần của bố
Để ngày mai quần ta phẳng tới trường
Nhớ ngày xưa ta cởi áo bỏ vào trong
chiếc túi nhỏ bấm đường trơn đi học
Sợ áo bẩn ta thà chịu rét
Cũng như em…ông chủ cuộc đời này!

Trời quê hương mưa xuân lất phất bay
Xuân em ước ao chỉ là cây cầu nhỏ
Hàng ngàn tỷ cho sân golf, cho cờ hoa… đẹp phố
Có ai nghĩ đến em run cầm cập men qua miệng tử thần

Chiếc lá nào dập dềnh giữa dòng trong
Hạt mưa nào sa trên dòng đục
Con gió nào vờn trên da trên thịt
Chở mong manh em trên mỗi nhịp cầu
Mong manh đời giữa Thiên Đường đầy hoa hay giữa chốn u lâu…!

(Tháng 2/2015)  

Về việc Nhạc sĩ Việt Khang được chính phủ Hoa Kỳ can thiệp sang Hoa Kỳ

huong Phan and 5 others shared Saigon Broadcasting Television Network‘s post.
Image may contain: 1 person, text
Saigon Broadcasting Television Network

 

THÔNG CÁO BÁO CHÍ: Về việc Nhạc sĩ Việt Khang được chính phủ Hoa Kỳ can thiệp sang Hoa Kỳ

Sau 4 năm tù giam và 2 năm quản chế, bị giam lỏng trong hoàn cảnh cô lập kinh tế và không được tự do sáng tác, nhạc sĩ Việt Khang đã được chính phủ Hoa Kỳ can thiệp để sang Hoa Kỳ vào sáng Thứ Năm, ngày 8/2/2018.

Đây là kết quả áp lực từ các tổ chức nhân quyền quốc tế và chính phủ Hoa Kỳ, đặc biệt là Thượng Nghị sĩ John McCain, cũng như từ những nỗ lực đấu tranh bền bỉ của người Việt khắp nơi trong nhiều năm qua.

Nhạc sĩ Việt Khang là tác giả của những nhạc phẩm làm lay động hàng triệu con tim người Việt khắp nơi như Anh Là Ai, Việt Nam Tôi Đâu, Trả Lại Cho dân… Các nhạc phẩm của anh luôn được hát vang trong những cuộc đấu tranh đòi công bằng và quyền làm người trong cũng như ngoài nước.

Vào năm 2012, sau khi Việt Khang bị bắt vì những nhạc phẩm yêu nước của anh, Đài Truyền Hình SBTN đã phát động một chiến dịch thỉnh nguyện thư gởi Tòa Bạch Ốc kêu gọi chính phủ Hoa Kỳ áp lực buộc Hà Nội phải thả anh. Chỉ trong vòng vài tuần ngắn ngủi, chiến dịch đã có sự tham gia của hàng trăm ngàn người Việt tại Hoa Kỳ, trở thành một hiện tượng chưa từng có trước đó.

Tiếp theo thỉnh nguyện thư gởi Tòa Bạch Ốc, Đài Truyền Hình SBTN đã cùng người Việt ở khắp mọi nơi tiếp tục đấu tranh không ngừng nghỉ qua những buổi xuống đường, những cuộc vận động quốc tế, những chiến dịch hướng về tù nhân lương tâm,… để vận động cho sự tự do của người nhạc sĩ yêu nước này.

Đài Truyền Hình SBTN xin tri ân các tổ chức nhân quyền quốc tế, các chính phủ, các đoàn thể, tất cả những đồng bào người Việt trong và ngoài nước, và đặc biệt Thượng nghị sĩ John McCain, đã đồng hành cùng chúng tôi trong những chiến dịch vận động cho các tù nhân lương tâm, cho dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam.

Việc nhạc sĩ Việt Khang rời khỏi Việt Nam để có thể tiếp tục sáng tác dòng nhạc thiết tha với vận mạng đất nước là một thành quả không nhỏ, để cùng góp phần vào nỗ lực tố cáo các vi phạm nhân quyền của CSVN trước dư luận quốc tế, đấu tranh cho các tù nhân lương tâm khác còn đang bị giam cầm, và đấu tranh cho một Việt Nam dân chủ, tự do.

Trân trọng, 
Đài Truyền Hình SBTN

TRÁCH NHIỆM

Thuong Phan and 3 others shared Ngô Thăng Long‘s post.
Image may contain: 2 people, eyeglasses and text

Ngô Thăng Long

 

*** TRÁCH NHIỆM ***

Hai con người, hai đẳng cấp trí tuệ, hai lập trường quan điểm họ đều có quan điểm vững vàng riêng. Đừng đem so sánh với nhau. Bởi mọi sự so sánh đều là khập khiễng. Một người chỉ là sinh viên, một người lại là phó thủ tướng của một chính phủ.

Nói theo cách của bộ ngoại giao. 
THẬT ĐÁNG QUAN NGẠI.  

Ngày đi, đảng gọi “Việt gian” Ngày về thì đảng chuyển sang “Việt kiều”

Thuong Phan and 3 others shared Amy Truc Tran‘s post.
Image may contain: 1 person, smiling, text

Amy Truc TranFollow

Thủ tướng cmlv nói: “Tổ quốc luôn lắng nghe hơi thở của bà con kiều bào“.

Tự nhiên nhớ lại câu chuyện của ông. Ngày xưa, ông làm việc dưới thời tổng thống Nguyễn Văn Thiệu. Cộng sản tràn vào, khổ quá, ông nghĩ cách vượt biên. Ngày ông đi vượt biên, ủy ban xã liệt gia đình mình vào danh sách đen “gia đình phản cách mạng”, gây khó dễ đủ điều. Cậu mình, ba mình phải liên miên đi “trình diện xã”. Thế nhưng, lúc ông là “Việt kiều Úc” trở về thì cả đám công an xã đến nhà tay bắt mặt mừng, gọi ông là “Việt kiều yêu quê hương” và không quên “kêu gọi ông hỗ trợ chút đỉnh cho anh em” để đổ bê tông con đường vào ủy ban xã. Ông không cho tiền, còn chửi cho cả đám 1 trận, từ đó đến nay, ông hơn 80 tuổi, vẫn khẳng định như đinh đóng cột: “Tao không về Vn nữa”.

Vậy đó, ca dao nhân gian đặt rất chính xác:
“Đảng ta là đảng thần tiên
Đa lô (đô-la) thì được, đa nguyên thì đừng.

Ngày đi, đảng gọi “Việt gian”
Ngày về thì đảng chuyển sang “Việt kiều”
Chưa đi : phản động trăm chiều
Đi rồi : thành khúc ruột yêu ngàn trùng.”

http://vtv.vn/…/thu-tuong-to-quoc-lang-nghe-hoi-tho-cua-ba-…

08/02/1949: Hồng y Mindszenty của Hungary bị kết án

 

08/02/1949: Hồng y Mindszenty của Hungary bị kết án

Nguồn: Cardinal Mindszenty of Hungary sentencedHistory.com

Biên dịch: Nguyễn Thị Kim Phụng

Vào ngày này năm 1949, Hồng Y József Mindszenty, giáo chức Công giáo cao nhất Hungary, đã bị Toà án Nhân dân Cộng sản kết tội phản quốc và bị kết án tù chung thân. Các nhà quan sát ở Tây Âu và Hoa Kỳ đã tức giận, lên án phiên tòa và việc buộc tội Mindszenty là “gian dối” và “trái pháp luật.”

Hồng y Mindszenty đã quá quen với các vụ bắt bớ chính trị. Trong Thế chiến II, chính quyền phát xít của Hungary đã bắt giữ ông vì dám phát biểu lên án chiến dịch đàn áp người Do Thái trong nước. Sau chiến tranh, khi chế độ cộng sản lên nắm quyền tại Hungary, ông tiếp tục công việc chính trị của mình, tố cáo sự áp bức chính trị và thiếu tự do tôn giáo ở nước ông.

Năm 1948, chính phủ Hungary đã bắt giữ Hồng y. Mindszenty, cùng một số giáo chức khác của Giáo hội Công giáo, một nhà báo, một giáo sư, và một thành viên của gia đình hoàng gia Hungary, đã bị kết án vì những cáo trạng khác nhau trong một phiên xử ngắn của Toà án Nhân dân Cộng sản ở Budapest. Hầu hết đều bị buộc tội phản quốc, cố ý lật đổ chính phủ Hungary, và đầu cơ bằng ngoại tệ (chuyển tiền ra nước ngoài bất hợp pháp). Tất cả những người này, ngoại trừ Mindszenty, đã nhận được án tù từ một vài năm tới tù chung thân.

Hồng y Mindszenty là trọng tâm của phiên toà. Trong quá trình tố tụng, các công tố viên đã đưa ra một số tài liệu cho rằng Mindszenty có liên quan đến các hoạt động chống chính phủ. Đức Hồng y thừa nhận rằng ông “có tội, về mặt nguyên tắc và về chi tiết cụ thể, trong hầu hết các cáo buộc được đưa ra,” nhưng đã mạnh mẽ phủ nhận rằng các hoạt động của ông được thiết kế để lật đổ chính phủ Hungary. Tuy nhiên, ông vẫn bị luận tội và bị kết án tù chung thân.

Phản ứng trước các cáo buộc về Mindszenty đã diễn ra một cách nhanh chóng và đầy phẫn nộ. Ngoại trưởng Anh Ernest Bevin tuyên bố phiên xử là một sự sỉ nhục đối với hiểu biết của người Anh về tự do và công lý. Tòa thánh Vatican đã ban hành một tuyên bố rằng Hồng y là “người đạo đức và vô tội.” Chủ tịch Hạ viện Mỹ Sam Rayburn (thành viên Đảng Dân Chủ, đại diện bang Texas) tuyên bố rằng “những người Kitô hữu quá sốc trước phán quyết này.” Nhiều cuộc biểu tình đã được tổ chức tại một số thành phố của Mỹ, nhưng chúng vẫn không thể thay đổi bản án.

Sự kiện này có ý nghĩa quan trọng trong việc cho thấy chiều sâu của phong trào chống cộng ở Hungary. Năm 1956, Mindszenty được thả ra khi một chính phủ cải cách lên nắm quyền tại Hungary. Một thời gian ngắn sau đó, quân đội Liên Xô đã vào Hungary để đàn áp các cuộc biểu tình đòi dân chủ. Mindszenty phải xin tỵ nạn tại Đại sứ quán Mỹ ở Budapest và đã ở lại trong tòa nhà Đại sứ quán cho đến năm 1971. Năm đó, ông được Vatican triệu hồi và đưa đi định cư tại Vienna, nơi ông qua đời vào năm 1975.

DÂN CHỦ ĐẾN THẾ LÀ CÙNG!

 Hoàng Linh‘s post.
 
 
Image may contain: 1 person, eyeglasses and closeup
Image may contain: 1 person, smiling, eyeglasses and closeup
Hoàng Linh to Thích BBC Vietnamese

 

DÂN CHỦ ĐẾN THẾ LÀ CÙNG!

Nước láng giềng “4 tốt” Trung Quốc, tòa án họ thả bổng Hoàng Chí Phong vì tội biểu tình kêu gọi dân chủ. Ở VN, đất nước có khẩu hiệu “độc lập – tự do – hạnh phúc”, mặc dù chưa biểu tình nhưng họ đã kết án Trần Hoàng Phúc 14 năm tù giam, chỉ vì 3 clip youtube nói lên sự thật…?

P/s: ảnh bên trên: Hoàng Chí Phong HK, bên dưới: Trần Hoàng Phúc VN.

The Libertyweb: Mổ cướp nội tạng từ tử tù tại Trung Quốc vẫn không ngừng phát triển mạnh mẽ

 

The Libertyweb: Mổ cướp nội tạng từ tử tù tại Trung Quốc vẫn không ngừng phát triển mạnh mẽ

 Tờ The Libertyweb của Nhật Bản đưa tin, ngày 24/1, luật sư nhân quyền quốc tế David Matas, cựu Quốc vụ khanh Canada David Kilgour và bác sĩ cấy ghép tim Israel Jacob Lavee đã tổ chức một cuộc họp báo tại Câu lạc bộ phóng viên nước ngoài của Nhật Bản với chủ đề “Chấm dứt Diệt chủng Y tế”. Tại đây, các nhà điều tra nạn mổ cướp nội tạng đã trình bày kết quả công trình nghiên cứu suốt 10 năm của họ về vấn nạn nhức nhối này tại Trung Quốc.
Từ năm 1999, ngành cấy ghép tạng của Trung Quốc không  ngừng phát triển mạnh mẽ (Ảnh: COHResearch)

Tại cuộc họp báo, ông David Matas, David Kilgour và Jacob Lavee đã trình chiếu một đoạn video dài 20 phút với tựa đề “Diệt chủng y khoa: Cuộc diệt chủng hàng loạt bị che giấu trong ngành công nghiệp cấy ghép tạng của Trung Quốc”. Họ cũng đưa ra nhiều nhận định khiến giới y khoa không khỏi bàng hoàng về thực trạng cấy ghép tạng tại Trung Quốc hiện nay.

Đoạn video đã cho thấy kết quả điều tra của ông Matas, ông Kilgour và nhà báo Ethan Gutmann trong suốt 10 năm qua về nạn thu hoạch tạng tại Trung Quốc, được thống kê chi tiết trong phiên bản mới nhất của cuốn sách Thu hoạch đẫm máu/Đại thảm sát: Bản cập nhật (Bloody Harvest/The Slaughter: An Update).

Từ trái sang: David Kilgour, David Matas và Ethan Gutmann.

Các nhà điều tra đã dày công gọi điện thoại đến khảo sát 169 bệnh viện được phép thực hiện cấy ghép tạng ở Trung Quốc, cuối cùng đi đến kết luận rằng Trung Quốc tiến hành khoảng 60.000-100.000 ca ghép tạng mỗi năm. Trong khi đó, báo cáo chính thức của chính quyền Bắc Kinh khẳng định họ chỉ thực hiện 10.000 ca cấy ghép mỗi năm. Khoảng cách quá lớn giữa hai con số này đủ cho thấy chính quyền đang nói dối.

Vậy nguồn tạng khổng lồ đó đến từ đâu? Các nhà điều tra khẳng định đa số đến từ những người tập Pháp Luân Công, người Duy Ngô Nhĩ, người Tây Tạng và các tín đồ Cơ Đốc giáo.

Trong buổi họp báo, ông Kilgour đã phát biểu: “Ngay cả khi số lượng các ca ghép tạng mỗi năm là 50.000 ca, thì tính trung bình có 165 người bị giết mỗi ngày. Đa số tạng đến từ các tù nhân lương tâm vô tội, đặc biệt là người tập Pháp Luân Công. Mỗi ngày họ bị ép lao động cưỡng bức lên đến 16 giờ đồng hồ, sau đó bị đưa đi xét nghiệm tổng quan để xem nội tạng của họ có phù hợp cho cấy ghép hay không.”

Nói một cách thẳng thắn thì phẫu thuật cấy ghép tạng của Trung Quốc chính là “giết người theo nhu cầu. Từ năm 1999, ngành cấy ghép tạng của Trung Quốc đã phát triển nhanh chóng. Trung Quốc đã thực hiện hơn 1.000.000 ca cấy ghép nội tạng từ năm 2000 đến nay. Theo The Libertyweb, không ngẫu nhiên mà cột mốc này trùng khớp với thời điểm khai màn cuộc bức hại Pháp Luân Công. Ngay khi cuộc bức hại bắt đầu, hàng chục ngàn người tập Pháp Luân Công đã bị bắt giữ, đưa đến các cơ sở tẩy não hay các trại lao động. Để đối phó với nhu cầu cấy ghép tạng ngày càng tăng cao, chính quyền Bắc Kinh đã quyết định xây dựng cơ sở dữ liệu y tế, rồi giết những người tập Pháp Luân Công này để thu hoạch nội tạng.

Tại Mỹ, thời gian chờ đợi tạng hiến tặng phù hợp để cấy ghép lên đến 2-3 năm, trong khi ở Trung Quốc, chỉ cần không đến 2 tuần là có thể tìm được tạng cấy ghép, có trường hợp cá biệt tạng được cung cấp chỉ trong vài giờ đồng hồ. Điều này đã cho thấy thực tế rằng, các cơ sở cấy ghép tại Trung Quốc phải có sẵn một “kho dự trữ tạng sống khổng lồ” và đó chính là những người tập Pháp Luân Công.

Trong cuộc họp báo, bác sĩ Lavee cũng nhận định: “Không ai biết trước khi nào mình sẽ chết [trong trường hợp tự nguyện hiến tạng], do đó chúng ta không thể lên kế hoạch ghép tạng vào một thời điểm nhất định nào đó. Nhưng ở Trung Quốc, người ta có thể lên lịch phẫu thuật cấy ghép chỉ trong 1-2 tuần là bởi họ có thể hành quyết những người tập Pháp Luân Công bị cầm tù và mổ lấy tạng trong cùng một ngày.”

Ông Matas còn nhấn mạnh: “Ở Trung Quốc, việc kiểm tra sức khỏe và xét nghiệm máu các tù nhân chính là để thiết lập cơ sở dữ liệu cho ghép tạng. Nói cách khác, những người cung cấp tạng đã bị liệt vào ‘danh sách chờ đợi’ và khi ai đó có nhu cầu ghép tạng, họ sẽ bị hành quyết để lấy nội tạng.”

Thông qua khảo sát, bác sĩ Lavee chỉ ra rằng, có một số bệnh nhân Nhật Bản sang Trung Quốc để du lịch ghép tạng: “Ít nhất 66 bệnh nhân Nhật đã cấy ghép nội tạng ở Trung Quốc. Điều này là do bảo hiểm y tế Nhật Bản có thể được sử dụng ở nước ngoài.” Để so sánh, bác sĩ Lavee nêu ra tình huống tại Israel, luật cấy ghép được quốc gia này thông qua vào năm 2008. Theo đó, nếu một người Israel đến cấy ghép ở một đất nước bị liệt vào đối lập chính trị với Israel, bảo hiểm không chi trả cho hoạt động này. Do đó mà gần như không có bệnh nhân Israel đến Trung Quốc ghép tạng. Nhật Bản cũng nên thiết lập điều luật như vậy.

The Liberty Web cũng kêu gọi chính phủ Nhật Bản không thể để cho một tội ác kinh hoàng như vậy vẫn tiếp tục, đồng thời, các bác sĩ y khoa cũng nên ngăn cản bệnh nhân đến Trung Quốc ghép tạng và giúp nhiều người hơn biết đến tội ác tàn bạo đang diễn ra trong ngành cấy ghép tạng ở Trung Quốc, bởi xét về bản chất thì nó không khác gì những vụ thảm sát hàng loạt của Hitler và Stalin trong quá khứ.

Hiện nay, giới y khoa nói riêng và chính phủ nhiều quốc gia nói chung đã nhận thức rõ về vấn nạn mổ cướp nội tạng ở Trung Quốc và ban hành các điều luật nhằm hạn chế người dân đến quốc gia này du lịch ghép tạng. Mới đây, các nghị sĩ Quốc hội Úc đã xem xét việc mở rộng bổ sung điều khoản pháp luật nhằm ngăn chặn nạn buôn bán nội tạng người, và quy định rõ hành động ra nước ngoài ghép tạng của công dân Úc chính là phạm tội. Trước đó, Đài Loan, Ý, Tây Ban Nha và Israel đều đã thông qua điều luật cấm công dân đến Trung Quốc ghép tạng.

Minh Ngọc

LA DALAT – XE HƠI MADE IN VIETNAM THỜI VIỆT NAM CỘNG HÒA VANG DANH MỘT THỜI

Trung Minh Le shared Amy Truc Tran‘s post.
 
 
 
Image may contain: text
Amy Truc TranFollow

 

Việt cộng có lẽ phải mất cả trăm năm nữa mới làm được. 
Thời Việt Nam Cộng Hòa đã sản xuất được xe hơi với mức độ nội địa hóa lên đến 40%, nghĩa là 40% nguyên vật liệu trong chiếc xe được sản xuất tại miền Nam Việt Nam, cụ thể là tại nhà máy Công ty Xe hơi Sài Gòn, tọa lạc góc Lê Lợi – Nguyễn Huệ, nay là Caféteria Rex, Quận 1.
—————————————————————————

LA DALAT – XE HƠI MADE IN VIETNAM THỜI VIỆT NAM CỘNG HÒA VANG DANH MỘT THỜI

Từ năm 1970 cho đến 1975, Công ty Xe hơi Sài Gòn đã sản xuất hơn năm ngàn chiếc xe dân dụng La Dalat tại Việt Nam với mức độ nội địa hóa lên đến 40%.

La Dalat được đánh giá là chiếc xe ít tốn xăng, dễ sửa chữa, dễ thay thế các bộ phận hỏng hóc, đặc biệt các bộ phận như cánh cửa, kính xe đều có thể “tự chế”, dễ làm hơn các loại xe Nhật và rẻ tiền. Các bộ phận rời được bán với giá phải chăng vì hoàn toàn được chế tạo tại Việt Nam.

Tiền thân là gốc Pháp nhưng La Dalat đã để lại dấu ấn không hề nhỏ mang tên Việt Nam. Năm 1973, ngạc nhiên và hài lòng với thành công đáng ngờ của Công ty Xe hơi Sài Gòn, công ty Citroën của Pháp đã sang Việt Nam lấy 3 chiếc La Dalat về Pháp để mổ xẻ phân tích thiết kế, từ đó họ cho ra đời kiểu khung xe dễ sản xuất mà không đòi hỏi đầu tư nhiều công nghệ như chiếc Baby Brousse mui trần thế hệ thứ hai hay chiếc FAF.

Người Việt trong nước vẫn còn mơ hồ về cái tên Hồ Chí Minh

 Tạ Phong Tần‘s post.
 
Image may contain: 2 people, beard

Tạ Phong Tần is with Tạ Phong Tần.

 

Người Việt trong nước vẫn còn mơ hồ về cái tên Hồ Chí Minh, tại sao lại là HCM chớ ko phải là Nguyễn Ái Quốc, Nguyễn Tất Thành hay Nguyễn Sinh Cung. Hôm nay tôi giải thích luôn:

1) – Người Việt hay người Tàu giống nhau ở chổ cho dù có 100 cái tên, 1.000 cái tên khác thì khi trở thành lãnh đạo quốc gia ai cũng dùng tên thật, ko ai lấy bí danh, biệt hiệu trong vai trò đại diện quốc gia cả. Ví dụ: Cụ Phan Bội Châu, tên khai sinh là Phan Văn San, khi đi hoạt động có lấy nhiều tên khác như: Phan Sào Nam, Hài Thu, Thị Hán, Độc Kinh Tử, Việt Điểu, Hàn Mãn Tử, v.v. và cụ Phan đều có giải thích ý nghĩa từng cái tên. Cụ thể: Tên Sào Nam và Việt Điểu lấy ý từ câu “Hồ mã tê Bắc phong/ Việt điểu sào Nam chi” (nghĩa là “Ngựa Hồ hí gió Bắc/ Chim Việt đậu cành Nam) hàm ý cụ là đi đâu, ở đâu, làm gì cũng hướng về nước Nam. HCM là kẻ giỏi chữ Hán (như đảng cs nói, và Lý Thụy-HCM đã tự thể hiện bằng thư gởi bà Tăng Tuyết Minh) lẽ nào ko hiểu câu “Danh bất chính, ngôn bất thuận, sự bất thành”, nhưng khá khen cho lão không quên cái tổ quốc Tàu + của lão. Cho nên, HCM chính là tên thật của lão í;

2)- Đảng cs luôn luôn nói HCM tức là Nguyễn Ái Quốc, Nguyễn Tất Thành, Nguyễn Sinh Cung, nhưng cả HCM lẫn đảng cs chưa bao giờ (nhấn mạnh 3 chữ “chưa bao giờ”) giải thích tại sao Nguyễn Ái Quốc (Nguyễn Tất Thành, Nguyễn Sinh Cung) lại lấy tên là HCM và HCM có ý nghĩa là gì. Điều này cũng cho thấy HCM là họ tên thật của thằng cha chệt nào đó chẳng liên quan gì đến họ Nguyễn ở Nghệ An;

3)- Người Tàu có phong tục gọi bằng họ đối với người được kính trọng, ko được gọi bằng tên vì như vậy là bất kính. Ví dụ: Trương Tam thì gọi là bác Trương, Lý Tứ thì gọi bác Lý. Người Việt thì ngược lại, gọi tên chớ không  gọi họ. Trong trường hợp đã ví dụ trên, người Việt sẽ gọi là bác Tam, bác Tứ chớ ko bao giờ gọi bác Trương, bác Lý. Danh xưng “bác Hồ” tức là gọi theo phong tục Tàu, chỉ người Tàu mới dùng cách xưng hô này. Vì vậy, HCM là người Tàu mới cố giữ phong tục Tàu khi đang sống tại VN.

4)- Hiện nay muốn xác định huyết thống quá dễ, lấy tóc của xác ướp trong Ba Đình giám định ADN với con cháu Nguyễn Sinh Khiêm, Nguyễn Sinh Nhuận là ra ngay. Nhưng csvn ko bao giờ dám làm điều này để thẳng thắn bác bỏ ý kiến cho rằng HCM không phải Nguyễn Ái Quốc, vì csvn thừa biết ý kiến đó đúng.

Ảnh: DanLamBao.

San Francisco cho giới nghiền ma túy có nơi ‘chích choác’ an toàn

San Francisco cho giới nghiền ma túy có nơi ‘chích choác’ an toàn

Một người nghiện dùng nơi chích ma túy an toàn ở Vancouver, B.C. Canada. (Hình: AP)

SAN FRANCISCO, California (NV) – Thành phố San Francisco nhiều phần sẽ khai trương hai địa điểm đầu tiên vào Tháng Bảy tới đây, để giới nghiền ma túy có thể đến chích an toàn. Điều này cũng sẽ khiến thành phố trở thành nơi đầu tiên trên toàn quốc đi theo mô hình gặp nhiều tranh cãi này, là tạo những địa điểm chích hợp pháp, có người trông coi.

Bản tin của tờ San Francisco Chronicle cho hay các thành phố khác, gồm cả Seattle, Baltimore và Philadelphia, hiện đang bàn về việc mở ra các địa điểm tương tự, nhưng San Francisco nhiều phần sẽ đi đầu.

 Ở các quốc gia khác như Canada, Úc và ở Âu Châu, các nơi như thế này đã được mở ra lâu nay.

Bà Barbara Garcia, giám đốc sở y tế thành phố San Francisco, hôm Thứ Hai nói rằng bà đang chuẩn bị các chi tiết về việc thiết lập hai nơi này. Bà cũng đang cộng tác với sáu tới tám tổ chức thiện nguyện, vốn đã có chương trình trao đổi kim chích cùng là các dịch vụ khác để giúp người nghiện. Hai trong số các tổ chức này sẽ được chọn để cấp dịch vụ tạo nơi chích ma túy an toàn, theo bản tin của tờ SF Chronicle.

Khi đã trở về cát bụi, vẫn cần phân biệt quan với dân?

 

Khi đã trở về cát bụi, vẫn cần phân biệt quan với dân?

Hồi thăm Israel, có lần đi ngang qua một vài nghĩa trang, thấy nhiều ngôi mộ được xếp các cục đá nhỏ vòng quanh hay trên bề mặt. Hỏi ra mới hay đó là tập tục khi đi viếng mộ người đã khuất của các bạn. Người Do Thái quan niệm khi qua đời, thân xác chúng ta cũng về lại cùng đất đá. Vì thế, thay vì mang hoa, họ mang đá đến để lên mộ người chết. Những ngôi mộ ở vùng đất này, vốn dĩ trông đã đơn sơ giữa nắng gió sa mạc, lại càng thêm giản dị bởi không có chút sắc màu nào của hoa lá.

Xem nghĩa trang ở nhiều nước phương Tây cũng thấy khác biệt hẳn so với nghĩa trang ở xứ mình. Cùng quan niệm thân xác sinh ra từ cát bụi và khi chết đi thì lại trở về với cát bụi, nên người phương Tây cũng không xem trọng việc mồ mả. Những ngôi mộ ở mấy xứ “giãy chết” đều chung một kiểu chỉ có tấm bia đơn giản trên mặt mộ phẳng phiu chứ không lô xô, phô trương đủ kiểu như ở ta. Vì thế, đi trong nghĩa trang mà có cảm giác như đi dạo trong công viên! Đặc biệt, nếu có phân chia thì thường thấy nghĩa trang được phân biệt theo tôn giáo, theo dòng tộc hoặc theo các địa hạt dân cư. Họ cũng có nghĩa trang quân đội, nghĩa trang dành cho các danh nhân, anh hùng dân tộc… nhưng chẳng thấy chỗ nào có nghĩa trang quốc gia dành riêng cho quan chức!

Nghĩa trang trên đồi Olives ở Jerusalem, Israel (ảnh trên). Một góc nghĩa trang quốc gia mang tên “Ngôi nhà của Quân đội và Không lực Hoa Kỳ” tại Washington D.C (dưới, trái) và nghĩa trang cho các quan chức VN trị giá 1.400 tỷ.

Vì thế, đọc tin Nhà nước chuẩn bị chi 1.400 tỷ đồng để xây dựng nghĩa trang cho cán bộ cao cấp, ngẩn ngơ nghĩ đúng là nước mình tuy nghèo nhưng ngay cả chuyện “hậu sự” cũng phải khác với người ta! Mà kể cũng lạ, người cộng sản VN luôn nêu cao sự trung thành với chủ nghĩa Mác -Lênin và xây dựng hệ tư tưởng trên cơ sở học thuyết về duy vật biện chứng. Thế nhưng trên thực tế thì lại khác hẳn! Tình trạng quan chức chăm chỉ đi lễ chùa, xây đền thờ miếu mạo hoặc các khu “văn hoá tâm linh” ngày càng trở nên phổ biến. Chưa có thời kỳ nào mà “buôn thần bán thánh” phát triển rực rỡ như thời nay. Vì thế, cũng không có gì ngạc nhiên khi các “đầy tớ” phải lo đến cả chỗ an nghỉ cho mình ngay từ lúc còn đang sống!

Ừ thì có lý do là Mai Dịch đầy rồi nên phải cần một khu mới! Nhưng trong giai đoạn hiện nay, khi ngân sách thường xuyên rỗng ruột vì bội chi, khi nhân dân vẫn đang oằn mình dưới đủ loại thuế – phí mà chỉ có tăng chứ không có giảm, khi vẫn còn những hộ nghèo thiếu ăn, khi vẫn còn bao người bệnh bó tay chịu chết vì không đủ tiền mua thuốc, khi vẫn còn không ít trẻ em vùng sâu, vùng xa thiếu một ngôi trường đàng hoàng để học… lẽ nào người ta có thể thản nhiên rút từ ngân quỹ quốc gia một số tiền hàng ngàn tỷ đồng để lo chỗ nằm cho một nhóm nhỏ người (sẽ) chết? Lẽ nào ngay cả khi đã trở về cát bụi, vẫn cần phân biệt quan với dân? Lẽ nào với tầng lớp lãnh đạo ở xứ mình, “lộc bất tận hưởng” là phải đến cả lúc chết như vậy?

Ngày trước, thời nhân dân miền Bắc đói khổ trong chế độ tem phiếu và còn phải thắt lưng buộc bụng theo lời kêu gọi “vì miền Nam thân yêu”, lúc ấy đã có cái cửa hàng “Tôn Đản là chợ vua quan” ở Hà Nội. Đó là nơi chuyên cung cấp thực phẩm, hàng hoá tiêu dùng… dành riêng cho bộ máy lãnh đạo cao cấp được hưởng tiêu chuẩn đặc biệt. Giờ nghĩ lại, cứ tự hỏi không hiểu hồi đó có vị “đầy tớ” nào cảm thấy nghẹn lòng áy náy mỗi khi rời cửa hàng Tôn Đản với hàng đống “tiêu chuẩn” xa hoa, cách biệt rất nhiều so với chế độ phân phối cho dân thường?

Nay, “chợ vua quan” kiểu ấy không còn cần thiết phải duy trì nữa, nhưng dường như vẫn tiếp tục tồn tại quan niệm “ăn trên ngồi trốc”, khẳng định đặc quyền đặc lợi của bộ máy lãnh đạo đất nước mà việc xây dựng nghĩa trang riêng cho cán bộ cao cấp chỉ là một ví dụ. Điều này thật khác xa với những gì mà các bậc lãnh đạo tiền bối của ĐCSVN thường nói về đạo đức cách mạng. Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh cũng từng viết: “Chúng ta phải hiểu rằng: các cơ quan của Chính phủ, từ toàn quốc cho đến các làng, đều là công bộc của dân, nghĩa là để gánh việc chung cho dân, chứ không phải để đè đầu dân như trong thời kỳ dưới quyền thống trị của Pháp, Nhật. Việc gì có lợi cho dân, ta phải hết sức làm. Việc gì hại đến dân, ta phải hết sức tránh”.

Tôi nhớ đến lời hứa của mình cách đây hai năm với Bệnh viện Mường Khương (Lào Cai) vẫn chưa thực hiện được. Hồi đó, vào cuối tháng 1/2016, khi biết chúng tôi quyên góp gửi hàng “tiếp viện” cho đồng bào huyện Si Ma Cai do đợt rét hại đột ngột về giáp Tết, Phó Giám đốc Bệnh viện huyện Mường Khương đã chủ động liên lạc với tôi để xin tài trợ cho một dự án xã hội của các đoàn viên thanh niên ở Bệnh viện. Đó là kế hoạch xây dựng tủ thuốc miễn phí cho bệnh nhân người dân tộc, vì bà con thường xuyên không đủ khả năng mua thuốc điều trị mà cũng không có bảo hiểm. Tôi hứa với vị bác sĩ trẻ rằng sẽ cố gắng tìm cách giúp, nhưng đã hai năm trôi qua mà vẫn chưa thực hiện được việc này 😞.

Lại nhớ đến những lần thầy trò ở trường bày ra làm đủ thứ để quyên góp tiền xây nhà cho đồng bào vùng lũ trong chương trình hỗ trợ gia cư của CLB H4H (Habitat for Humanity). Hàng năm, các học sinh tham gia CLB chỉ dám đặt chỉ tiêu xây từ một đến hai căn nhà. Mỗi căn trị giá 40 triệu đồng. Như vậy, để xây 100 căn cần có 4 tỷ đồng: Một số tiền mà theo kế hoạch như hiện nay, có lẽ thầy trò phải mất từ nửa thế kỷ cho đến 100 năm mới quyên góp đủ! ☹️☹️☹️.

Một cái tết nữa lại sắp tới… Hôm qua tôi thấy trên sân trường những học sinh tiểu học bé xíu đang khệ nệ ôm những bao gạo, những thùng mì, những gói quần áo, sách vở… chất lên xe chuẩn bị mang “Tết Box” của cộng đồng chúng tôi đến cho những trẻ em nghèo như mọi năm… Luẩn quẩn trong đầu con số 1.400 tỷ đồng và câu hỏi miên man: Những học sinh đáng yêu đang được dạy để biết quan tâm và chia sẻ kia, các con sẽ nghĩ gì khi biết người lớn chúng ta có thể bỏ ra hàng ngàn tỷ đồng (số tiền lớn đến độ đầu óc non nớt của các con chắc không thể hình dung nổi!) để xây tượng đài hoặc làm nghĩa trang – những thứ mà ai cũng biết là không dành để chăm lo cho người đang sống?