Hai Thủ Tướng của 2 chế độ : “Tôi lặng người bởi sự ngạo mạn và hung hăng này “
Bài viết của Lý Quang Diệu
Trích đoạn :
“…
Phạm Văn Đồng đến Singapore vào ngày 16/10/1978. Tôi cảm thấy ông kiêu ngạo và khó ưa.
Tôi khởi đầu bằng sự đón chào ước vọng của Việt Nam muốn hợp tác cùng chúng tôi vì hòa bình, ổn định và thịnh vượng nhưng khi nghe đài phát thanh Hà Nội và đọc báo Nhân dân tôi trở nên dè dặt. Họ không thân thiện, thậm chí còn đe dọa. Ông Đồng tuyên bố Việt Nam là một nước xã hội chủ nghĩa và ông là một người cộng sản. Học thuyết của ông là chủ nghĩa Mác–Lênin. Ông đến Singapore để nói chuyện với tư cách Thủ tướng nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Việt Nam phải đóng góp vào sự nghiệp cách mạng và hòa bình của Đông Nam Á và thế giới. Điều này không liên quan gì đến Singapore.
Việt Nam là một đất nước 50 triệu dân, một quốc gia kiên cường, thông minh và giàu tài nguyên thiên nhiên. Cả Mỹ và Nhật đều bảo Việt Nam sẽ trở thành một nước mạnh về kinh tế; Mỹ và Nhật, sẽ cần các mối quan hệ thương mại và kinh tế với họ.
Sau đó ông quay sang các quan hệ kinh tế với một đề nghị gây bất ngờ là Singapore có thể đóng góp vào việc tái xây dựng Việt Nam. Tôi phản đối một cách lịch sự rằng chúng tôi phải có được sự đáp trả cho hàng hóa và dịch vụ của mình, ông nói thẳng thừng rằng nền kinh tế Việt Nam không phát triển và các khả năng thương mại bị giới hạn. Đêm đó trong khi tôi đi bộ với ông đến tiệc chiêu đãi, ông lại nói một lần nữa rằng Việt Nam không thể trao đổi mậu dịch nhưng cần giúp đỡ; Singapore đã thu lợi từ chiến tranh Việt Nam, bán vật liệu chiến tranh cho người Mỹ, do đó trách nhiệm của chúng tôi là phải giúp đỡ họ. Tôi lặng người bởi thái độ ngạo mạn và hung hăng này.
Khi chúng tôi trên xe chạy dọc khu cảng vào ngày hôm sau, ông thấy nhiều tàu bỏ neo. Một lần nữa ông buộc tội chúng tôi đã thu lợi vô cùng lớn từ chiến tranh Việt Nam và phát triển Singapore trên sự mất mát của họ vì thế trách nhiệm của chúng tôi là giúp đỡ họ. Tôi hoài nghi. Tôi không thể hiểu tại sao chúng tôi lại buộc phải giúp đỡ họ trong khi họ bị kiệt quệ bởi một cuộc chiến mà chúng tôi không gây ra và chúng tôi không hề đóng bất cứ vai trò nào trong cuộc chiến ấy. Tôi nói những nguyên liệu chiến tranh chính yếu chúng tôi cung cấp cho các lực lượng Mỹ ở Việt Nam là POL (xăng, dầu và chất bôi trơn) xuất phát từ các công ty dầu của Anh và Mỹ. Lợi nhuận cho Singapore là không đáng kể. Trông ông có vẻ ngờ vực.
Tôi nói chúng tôi chuẩn bị để giao dịch kinh tế chứ không phải để viện trợ không hoàn lại. Ông không hài lòng. Chúng tôi chia tay lịch sự nhưng lạnh lùng.
( Theo Bí quyết hóa rồng: Lịch sử Singapore 1965 – 2000/ From Third World to First: The Singapore Story – 1965-2000.)
Chủ nhân bức ảnh chú thích: “Bức ảnh này chụp vào trưa ngày 13/01/2014 tại quán cơm chay Thiên Phước 5000 đồng, địa chỉ 62 Nguyễn Chí Thanh, Phường 16, Quận 11 (SG). Một người đàn bà bán ve chai bước vào quán với bao gạo và chai dầu ăn. Chị mang ơn quán cơm này vì đã cứu chị rất nhiều bữa đói. Chị nghèo khó nhưng không quên ơn, gom góp từng đồng, cuối năm, chị dành mua 1 bao gạo và 1 chai dầu tặng lại quán để có thể giúp thêm những người khốn khó khác”.
Có lẽ đó là một trong những bức ảnh đẹp nhất về chân dung con người, trong hoàn cảnh đảo điên, nhuộm nhoạm của xã hội ngày nay. Tôi cứ ngắm mãi khuôn mặt chị, đó là một người đàn bà chắc chắn đã trải qua rất nhiều khó khăn, đói khát. Một khuôn mặt điển hình của những người lao động vất vả ngoài đường.
Vậy mà trong khoảnh khắc ấy, chị thật đẹp. Vẻ đẹp tỏa ra từ bên trong, từ hành động cao cả, nghĩ đến người khác, những người khó khăn hơn mình, nên dù nghèo, chị vẫn gom nhặt từng đồng tiền lẻ để mua bằng được một bao gạo con con, một chai dầu ăn mang đến quán.
Trong cái thời buổi đồng tiền lên ngôi, tình người lạnh lẽo, lối sống ích kỷ lan tràn thì tấm lòng của người đàn bà bán ve chai lại càng đẹp hơn bao giờ hết. Nó cho thấy dù chị nghèo khó thật đấy, nhưng chị giàu có hơn vạn lần người khác, những người chưa một lần chìa tay ra san sẻ cho đồng loại.
Biết được câu chuyện này, chẳng phải chúng ta đang cảm thấy trái tim mình ấm áp, tâm hồn mình thư thái và hạnh phúc hay sao? Bởi người đàn bà bán ve chai ấy, chẳng ai biết tên chị là gì, giờ đang tá túc ở đâu, nhưng hành động của chị đã cho chúng ta có thêm niềm tin, rằng những người tốt và những tấm lòng cao cả ở đời còn nhiều lắm. Họ là con người đúng nghĩa với những điều tốt đẹp nhất của danh từ này.
Tôi tin những người như chị, nếu làm người bán hàng sẽ không bao giờ gian tham, dối trá hay bớt xén của ai một đồng một hào nào. Nếu làm người công nhân, sẽ có trách nhiệm đến cùng với sản phẩm của mình. Nếu làm một công chức, sẽ cống hiến tận tâm cho xã hội.
Một cộng đồng muốn tốt đẹp thì không thể không dựa vào từng cá nhân tốt đẹp, một cái cây muốn tươi tốt, bền chắc thì phải có bộ rễ khỏe mạnh. Đạo đức là gốc rễ của mọi vấn đề. Tiếc là ngày nay, xã hội vì quá coi trọng đồng tiền nên đã xem thường nó, coi rẻ nó, khiến cho mọi thứ lộn xộn, đảo điên.
Chị chỉ quanh quẩn sáng tối với cái vỏ chai, mảnh giấy vụn. Hạnh phúc của chị chỉ là sau một năm làm ăn cần mẫn, mua được bao gạo, chai dầu đến cảm ơn quán cơm đã cứu đói chị và san sẻ tình thương cho những người đồng cảnh ngộ. Nhưng cuộc đời của chị, thanh sạch và đáng kính trọng biết bao nhiêu.
Những bài học lý thuyết về đạo đức, tình người sẽ không bao giờ khiến chúng ta thấm thía bằng hành động của người đàn bà bán ve chai ấy.
Cầu mong cho những tấm lòng cao cả ấy sẽ được tiếp nối, sẽ lan rộng ra để duy trì sự tốt đẹp và làm sáng thêm hai chữ “đạo nghĩa” trong đời sống này.
Thanh tra chính phủ kết luận sai phạm 7.006 tỷ trong thương vụ “Mobifone mua AVG” với giá 8.889 tỷ VND. Là nhân vật chủ chốt trong vụ án, mức án nào thích đáng cho…
Sáng 24-03, ông Đinh La Thăng, nguyên Chủ tịch HĐQT công ty xây lắp dầu khí PVN, đề nghị Viện kiểm sát đối xử với ông “như số phận một con người”.
Theo Thanh Niên, sáng nay bị cáo Đinh La Thăng tiếp tục khẳng định tất cả các lần góp vốn của PVN đều được Thủ tướng đồng ý là sự thật và hiệu quả đầu tư cũng là sự thật.
“Việc đầu tư đã mang lại lợi nhuận 244 tỉ, chưa kể toàn bộ giá trị tiền đã đầu tư vào Ngân hàng Hồng Việt mà OceanBank nhận lại. Khi đầu tư, (tôi) không bao giờ và không thể nghĩ được khi thoái vốn sẽ không được đồng ý và sẽ bị mua với giá 0 đồng. HĐQT phải là thánh mới biết được năm 2015 bị mua 0 đồng”, nguyên Ủy viên Bộ Chính trị cho hay.
Luật sư Lê Công Định nhận xét trên trang cá nhân:
“Giới lãnh đạo cộng sản lúc sa cơ mới thấy con người cần hưởng quyền làm người và phải được đối xử như một con người.
Giá mà vào lúc ở ngôi cao họ luôn ý thức và biết tôn trọng quyền con người của mọi công dân, như khi lỡ vận, thì cuộc sống và xã hội tốt đẹp dường nào!
Mong các quan chức đương quyền nhìn vào Đinh La Thăng như một bài học, hoặc ít ra một case study.”
Singapore là thành viên của Hiệp hội các nước ASEAN không chỉ được ca ngợi là quốc gia có nền kinh tế phát triển mà còn được đánh giá có một Chính phủ trong sạch. Singapore có bốn kinh nghiệm chống tham nhũng có hiệu quả.
Tamnhin.net xin giới thiệu đến độc giả bốn kinh nghiệm của Singapore trong chống tham nhũng.
1. Làm cho quan chức không dám tham nhũng. Ở Singapore khi một người được tuyển vào làm công chức, quan chức Chính phủ thì hằng tháng phải trích một phần tiền lương để gửi tiết kiệm. Thoạt đầu trích 5%, sau tăng dần. Người có chức vụ càng cao, thì phần trăm trích ra gửi tiết kiệm càng lớn, có thể lên tới vài chục phần trăm lương tháng. Số tiền này do Nhà nước quản lý. Bất kỳ công chức, quan chức nào phạm tội tham nhũng dù nhẹ ở mức xử phạt ra khỏi ngạch công chức thì toàn bộ số tiền gửi tiết kiệm bị trưng thu.
Quan chức càng to thì số tiền bị trưng thu càng lớn. Vì vậy, mỗi quan chức khi nảy ý định tham nhũng đều phải tính toán: Nếu tham nhũng, nhận hối lộ mấy trăm, thậm chí cả ngàn đô mà bị tịch thu hàng chục ngàn đô, bị sống trong hoàn cảnh không lương bổng cho đến lúc chết thì mất lại nhiều hơn được. Vì thế, đại đa số chọn giải pháp không tham nhũng; quan chức cấp càng cao, lương càng nhiều càng sợ không dám tham nhũng.
2. Làm cho quan chức không thể tham nhũng. Chính phủ Singapore quy định và thực hiện mỗi năm công chức, viên chức, quan chức phải khai báo một lần với Nhà nước về tài sản của bản thân hoặc của vợ (chồng) bao gồm: Tiền thu nhập, tiền gửi tiết kiệm, tiền cổ phiếu, đồ trang sức, ô tô, nhà cửa… Những tài sản tăng lên phải khai rõ nguồn gốc, cái gì không rõ nguồn gốc có thể coi là tham ô, tham nhũng. Nhà nước còn quy định: Quan chức Chính phủ không được phép nợ nần; không được vay một khoản tiền lớn vượt quá tổng ba tháng lương.
Singapore có thị trường mua bán cổ phiếu, nhưng quan chức Chính phủ muốn mua cổ phiếu phải được lãnh đạo cơ quan chủ quản đồng ý và chỉ được phép mua cổ phiếu của công ty trong nước. Với cổ phiếu của các công ty nước ngoài đang kinh doanh ở Singapore cũng được phép mua, nhưng với điều kiện các công ty đó không có quan hệ lợi ích với Chính phủ. Công chức và quan chức Chính phủ không được phép đến các sòng bạc, nhà chứa.
Luật Báo chí Singapore quy định những điều khoản nhằm chống tham nhũng trong lĩnh vực này. Theo đó, các nhà báo, ký giả muốn gửi bài viết của mình ra nước ngoài phải qua tổng biên tập xem xét. Khi được trả tiền nhuận bút, nhà báo đó phải báo cáo với cơ quan chức năng của Chính phủ trong vòng 7 ngày kể từ khi nhận được tiền, v.v…
3. Làm cho quan chức không cần tham nhũng. Singapore có chế độ trả lương chênh lệch khá cao giữa quan chức cấp cao với cấp thấp, với công chức và giữa công chức với nhân viên, công nhân. Thu nhập thấp nhất là người bảo mẫu mỗi tháng 400 đô la (Singapore). Nữ công nhân lắp ráp điện tử mỗi tháng từ 600 đến 900 đô la. Công chức cơ quan chính phủ tất cả đều tốt nghiệp đại học, lương khởi điểm khoảng 1.300 đô la. Cấp thứ trưởng lương tháng từ 10.000 đô la đến 20.000 đô la. Thủ tướng lương tháng hơn 40.000 đô la (thời điểm năm 2000). Với mức lương như vậy, quan chức đủ sống và chu cấp cho gia đình mà không cần tham nhũng. Hơn nữa cách trả lương như vậy công chức và quan chức Chính phủ luôn có sự so sánh: Mình được trả lương cao hơn người lao động bình thường rất nhiều. Nếu mình tham ô, tham nhũng nữa thì là kẻ vô đạo lý, mất hết liêm, sỉ. Sự so sánh và tự vấn đó đã làm cho quan chức tự tiêu hủy những tham vọng không trong sáng của mình.
4. Làm cho quan chức không muốn tham nhũng. ở Singapore muốn tham nhũng một thứ gì đó, dù nhỏ cũng rất phiền hà. Ví dụ, khi khách nước ngoài đến Singapore, nếu họ muốn tặng các quan chức nước chủ nhà một món quà để cảm ơn về sự đón tiếp và thắt chặt mối quan hệ thì món quà đó phải mang ý nghĩa văn hóa với giá trị tiền không nhiều. Món quà nào có giá trị 100 đô la Singapore trở lên là họ từ chối hoặc phải xin phép lãnh đạo cơ quan, nếu đồng ý mới được nhận. Nhưng khi nhận rồi lại phải báo cáo với lãnh đạo cơ quan xem xét. Nếu món quà đó có giá trị tiền quá mức quy định và quan chức đó vẫn muốn nhận thì phải nộp tiền. Số tiền nộp thêm đưa vào tài khoản quỹ “nộp phạt” của Chính phủ.
Chuyện kể rằng, một phái đoàn quan chức của Chính phủ Singapore được cử sang một nước nọ để ký một hiệp định liên doanh sản xuất. Nhận thấy hiệp định này đem lại nhiều lợi ích cho mình, giới chức nước chủ nhà đã tặng những món quà lưu niệm có giá trị cao cho quan chức đoàn Singapore. Bởi sự quá nhiệt thành của chủ nhà, họ không sao từ chối được. Nhưng cứ nghĩ đến việc khi về nước lại mang quà biếu này đến cơ quan khai báo, phải mua lại và chuyển tiền vào tài khoản quỹ “nộp phạt” thì quả là phiền toái. Cả đoàn đều phải “đành lòng” viết thư cảm ơn và gửi lại quà ở sân bay trước khi trở về Singapore.
Cộng đồng mạng, mà nhất là các anh tài xế nghĩ gì về lời phát biểu dưới đây của “ngài” đại tá Việt cộng??? —————————————————–———————-
Vụ xe cứu hỏa đi ngược chiều đâm vào xe khách gây tai nạn thảm khốc, khiến 1 người tử vong và 9 người bị thương, ông đại tá Trần Sơn, nguyên Phó phòng hướng dẫn luật, điều tra, xử lý tai nạn giao thông cho rằng: “VỤ TAI NẠN CÓ DẤU HIỆU TỘI PHẠM, CẦN THIẾT PHẢI KHỞI TỐ ĐIỀU TRA”. Ông ta còn nhận định: “trong trường hợp này, lái xe khách thiếu quan sát, không biện minh là xe cứu hỏa xuất hiện đột ngột, vì lái xe phải có trách nhiệm quan sát để đảm bảo an toàn khi tham giao giao thông”.
Có thông tin cho rằng anh tài xế xe khách sẽ bị khởi tố, và anh này đã phải nhờ luật sư để bảo vệ. Cộng đồng nghĩ sao về vụ tai nạn này? Có đúng là anh tài xế xe khách đã sai như lời ông đại tá nói hay anh ấy chỉ là nạn nhân của những kẻ làm việc thiếu đầu óc lẫn trách nhiệm???
Công nhân công ty Pouchen đình công. Ảnh: internet
Hàng ngàn công nhân công ty Pouchen của Đài Loan lại tiếp tục phải đổ ra đường (Quốc lộ 1K) biểu tình (đình công) để phản đối doanh nghiệp thay đổi bảng lương mới áp dụng từ 2019 mà ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống của công nhân vốn đã đang ở dưới đáy của xã hội hiện thời mà việc lao động thì hết sức nặng nhọc, thiếu an toàn.
Ngày xưa khi Tư bản đẩy mạnh sản xuất công nghiệp nặng, họ bị các nhà Xã hội chủ nghĩa lên án rằng đó là giai cấp người bóc lột người, những kẻ chỉ biết đến tiền mà bóc lột không thương tiếc đối với những người lao động, họ bênh vực bằng cách đổ thừa cho Tư bản là những tên ăn trên xương máu những người làm thuê cho họ. Và đó là lý do họ vùng lên để đấu tranh bằng bạo lực và đòi hỏi những quyền lợi mà họ cho rằng chúng thuộc về mình. Nhưng xứ Tư bản lại là những quốc gia phát triển về dân chủ, tự do ở mức cao nhất, họ trả lương rất cao cho công nhân và có chế độ công đoàn độc lập cũng như luật pháp rất nghiêm minh để bảo vệ tối đa cho những người lao động.
Còn ở đất nước chúng ta hiện nay, lương của những người lao động thuộc hàng rẻ mạt nhất thế giới, đóng bảo hiểm cao nhất châu Á và không có công đoàn độc lập để bảo vệ cho chính những đồng lương xương máu (và quyền lợi) của mình khi bị xâm đoạt vào. Họ bị nhà đầu tư nước ngoài và cả trong nước bóc lột thậm tệ bằng mọi chiêu trò và thủ đoạn trên chính mảnh đất quê hương mình: đặt ra các nội quy, điều kiện lao động hết sức ngặt nghèo, dễ dàng bị cắt lương, giảm lương, bị mất thưởng, nghỉ ngơi gần như không có, bị bạo hành hay ngược đãi, quấy rối tình dục, tranh chấp hợp đồng thì pháp luật gần như không đứng về họ.
Chưa bao giờ chúng ta thấy những người lao động, mặc dù đông đảo nhất trong các tầng lớp người trong xã hội, lại có một đời sống thấp kém và bị đối xử tồi tệ đến thế trong công việc.
Công nhân chính là lực lượng nòng cốt của đảng cộng sản, nhưng thử nhìn vào thân phận của họ trong xã hội xem họ đang ở đâu, với mức sống thế nào, trình độ ra sao và được bảo vệ đến mức nào trước pháp luật?
Ông Nguyễn Phú Trọng (hàng đầu bên trái) và ông Nguyễn Tấn Dũng (hàng đầu bên phải) tại Đại hội Đảng Cộng sản Việt Nam lần thứ 12, đầu năm 2016.
AFP
Liệu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có ra tòa?
00:19/06:14
Chỉ trong vòng vài ngày của tháng 3/2018, người ta thấy có đến hai vụ án kinh tế, hình sự lớn có dính dáng đến nguyên Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, đó là vụ công ty Mobifone của nhà nước mua công ty truyền hình An Viên (AVG), vụ ông Đinh La Thăng đầu tư vào ngân hàng Đại Dương.
Liệu vị cựu Thủ tướng này sẽ bị dính dáng đến pháp luật Việt Nam trong thời gian sắp tới hay không?
Ông Nguyễn Tấn Dũng sẽ bị dính đến pháp luật
Đầu tháng 3/2018, trước khi các vụ án, phiên xử này diễn ra, nhà bình luận chính trị nội bộ Việt Nam tại Sài Gòn là nhà báo Phạm Chí Dũng bình luận với đài RFA như sau:
Người ta đồn từ khá lâu nay là ông Dũng trong thời gian gần đây đã bị gọi là thiết lập biện pháp ngăn chận đặc biệt. -Nhà báo Phạm Chí Dũng.
“Rất nhiều người đang nói tới ông Nguyễn Tấn Dũng, bất chấp cái chuyện trong Tết nguyên đán vừa rồi, Bí thư thành ủy Sài Gòn là ông Nguyễn Thiện Nhân có đến thăm ông Nguyễn Tấn Dũng, thậm chí tri ân ông Nguyễn Tấn Dũng, rồi sau đó là mời Nguyễn Tấn Dũng tham dự một hội nghị gọi là tìm cơ chế đặc thù cho Thành phố Hồ Chí Minh. Bất chấp những chuyện đó, vẫn có những nghi ngại đồn đoán rất lớn về số phận không an lành của ông Nguyễn Tấn Dũng. Người ta đồn từ khá lâu nay là ông Dũng trong thời gian gần đây đã bị gọi là thiết lập biện pháp ngăn chận đặc biệt.”
Tin ông Nguyễn Thiện Nhân chúc Tết ông Nguyễn Tấn Dũng được một số báo đưa tin, cũng như đăng trên trang web của cơ quan đảng Thành phố Hồ Chí Minh, vào ngày 9/2/2018.
Ngày 14/3/2018, báo chí Việt Nam đồng loạt đăng bản kết luận của Thanh tra chính phủ Việt Nam về sai phạm của việc công ty Mobifone mua công ty tư nhân AVG, trong đó AVG đã được nâng giá quá cao làm tổn thất vốn của nhà nước do Mobifone quản lý.
Ông Phạm Chí Dũng bình luận về bản kết luận này:
“Trong cái vụ Mobiphone mua AVG, hoàn toàn không thấy nhắc tới bóng dáng công ty VCSC (Bản Việt) của bà Nguyễn Thanh Phượng con gái ông Nguyễn Tấn Dũng, trong bốn công ty tư vấn, trong khi trước đó có nhiều đồn đoán, dư luận là công ty của bà Phượng đã trực tiếp tư vấn cho Mobilefone mua AVG, và nâng giá lên rất cao. Thế nhưng mà gần đây lại xuất hiện một thông tin đáng chú ý là trong bốn công ty tư vấn đó có một công ty tên là AMAX, một công ty rất nhỏ, đưa ra cái giá khả thi nhất, giá mua thấp nhất, khoảng tám ngàn mấy trăm tỉ, thì đó chính là công ty của bà Nguyễn Thanh Phượng.”
Ngày 20/3/2018, trong phiên xử ông Đinh La Thăng liên quan đến Ngân hàng Đại Dương, theo báo chí Việt Nam tường thuật, ông Thăng nói rằng ông không làm gì sai mà chỉ tuân theo chỉ đạo của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.
Ngày 22/3/2018, từ Sài Gòn ông Phạm Chí Dũng nhắc lại quan điểm của ông rằng ông Nguyễn Tấn Dũng đang có nguy cơ phải dính dáng đến pháp luật:
“Tôi vẫn còn giữ quan điểm nhận định đó, vấn đề là thời điểm mà thôi. Tại thời điểm này tôi cho là Nguyễn Tấn Dũng tạm thời yên ổn. Bây giờ có quá nhiều vụ việc mà ông Dũng để lại dấu vết. Sờ vào vụ nào cũng thấy bóng dáng ông ấy, chẳng hạn vụ bên công an, vụ Mobifone mua AVG, vụ Đinh La Thăng, tất cả những vụ như vậy đều thấy ông ấy. Chẳng qua ổng là Thủ tướng, phải ký duyệt, phải chỉ đạo, bút phê nhiều vấn đề. Tôi cho là bản thân ông ấy cũng không nhớ mình bút phê, chỉ đạo cái gì liên quan.”
Một số nhà bình luận chính trị khác cũng đồng quan điểm với ông Phạm Chí Dũng. Tiến sĩ Vũ Hồng Lâm từ Hawaii trả lời cho chúng tôi rằng không loại trừ khả năng ông Nguyễn Tấn Dũng sẽ bị đụng đến.
Blogger Trương Duy Nhất thì nêu quan điểm rằng với tất cả những lời khai của các bị cáo như ông Đinh La Thăng, có đề cập đến vị cựu Thủ tướng thì ít nhất việc ông Nguyễn Tấn Dũng phải ra tòa làm nhân chứng là một việc làm hợp lý. Luật sư Lê Công Định cũng cho rằng đứng về khía cạnh pháp luật thuần túy thì ông Nguyễn Tấn Dũng phải ra tòa làm nhân chứng.
Không chắc ông Nguyễn Tấn Dũng sẽ dính đến pháp luật
Tuy nhiên cũng có ý kiến thận trọng hơn cho rằng ông Nguyễn Tấn Dũng sẽ an toàn.
Tiến sĩ Nguyễn Quang A, nhà hoạt động xã hội ở Hà Nội, trong một lần bình luận với chúng tôi trước đây nói với chúng tôi rằng có lẽ ông Nguyễn Phú Trọng, đương kim Tổng Bí thư, sẽ không nặng tay với người trên danh nghĩa là đồng chí của ông, cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.
Người ta không làm được việc đấy (kết tội tham nhũng) mà chỉ kết tội cố ý làm trái, thế này thế kia, mà bản thân cái điều cố ý làm trái ấy đã bị bỏ đi rồi. -Tiến sĩ Nguyễn Quang A.
Dù không loại trừ khả năng ông Nguyễn Tấn Dũng phải ra tòa, sau phiên xử ông Thăng vào ngày 20/3/2018, Tiến sĩ Nguyễn Quang A nói với chúng tôi:
“Đồng chí của họ thì họ có thể giết như chơi, nhưng vấn đề ở chổ là nó rắm rối, nó ràng buộc chằng chịt lẫn nhau. Ông đánh tôi thì tôi cũng có thể thò ra chuyện khác là ông toi. Họ phải cân nhắc là vì nó có thể đụng tới mình.”
Theo quan điểm từ trước đến nay của Tiến sĩ Nguyễn Quang A, những vụ án lớn tại Việt Nam có liên quan đến các viên chức cao cấp đều mang tính chính trị, dù vấn đề tham nhũng, liên quan đến luật pháp cũng là một chuyện thực tế. Ngay sau khi ông Đinh La Thăng bị bắt hồi năm ngoái, 2017, Tiến sĩ Nguyễn Quang A nói với chúng tôi rằng vụ án này thực chất là Đảng Cộng sản Việt Nam xử ông Đinh La Thăng, chứ không phải luật pháp xử ông Đinh La Thăng.
Tiến sĩ Nguyễn Quang A bình luận với chúng tôi về hình ảnh ông Nguyễn Tấn Dũng đằng sau việc xử các vụ án lớn đang diễn ra:
“Đối với ông Tấn Dũng thì chỉ là vấn đề chính trị. Ngay cả đối với ông Thăng, người ta không nói cái chuyện là ông tham nhũng, ông cầm ngần này tiền, từ ai, có chứng cứ vật chứng hẳn hoi, người ta không làm được việc đấy mà chỉ kết tội cố ý làm trái, thế này thế kia, mà bản thân cái điều cố ý làm trái ấy đã bị bỏ đi rồi.”
Nhận xét của Tiến sĩ Nguyễn Quang A là một điều đáng chú ý vì theo báo chí Việt Nam, tội danh cố ý làm trái đã bị loại khỏi luật hình sự Việt Nam từ ngày 1/1/2018, tuy nhiên trong bản tin truyền hình của báo Thanh Niên ngày 20/3/2018 vẫn đề cập đến tội danh này.
Chúng tôi hỏi ông Phạm Chí Dũng về bình luận của Tiến sĩ Nguyễn Quang A về tính chính trị trong các vụ án có hình bóng ông cựu Thủ tướng, ông nói rằng dù quan điểm của ông là ông NguyễnTấn Dũng sẽ bị dính đến pháp luật, nhưng ông đồng ý với Tiến sĩ Nguyễn Quang A, vì rằng nền chính trị Việt Nam dựa quá nhiều vào những thỏa thuận chính trị, ngầm hay công khai giữa các phe nhóm khác nhau, cho nên chuyện pháp luật chỉ là thứ yếu.
Điệp viên Phạm Xuân Ẩn có vỏ bọc là nhà báo cho Time
Hơn 40 năm sau Cuộc chiến Việt Nam, các góc độ về cuộc đời ông Phạm Xuân Ẩn (1927-2006), điệp viên cộng sản nổi tiếng thời chiến, vẫn thu hút nhiều chú ý.
Điều này có thể thấy qua chuyện vừa có thêm cuốn ‘The Punji Trap: Pham Xuan An – The Spy Who Didn’t Love Us‘ của tác giả Luke Hunt, mới được Talisman Publishing xuất bản đầu tháng 2 năm 2018.
“Chúng ta có thể có thêm một trăm cuốn sách nữa về nhân vật này, và vẫn còn rất nhiều điều chưa ai biết về cuộc đời của ông ta…,” Luke Hunt nói với BBC Tiếng Việt.
Sử gia Larry Berman thì trong lúc trả lời phỏng vấn của BBC, đang có kế hoạch về Việt Nam để nói chuyện về nhân vật mà giới nghiên cứu chiến tranh Việt Nam coi là ‘kỳ bí’, ông Phạm Xuân Ẩn.
Phạm Xuân Ẩn làm việc với những ai?
Cuộc đời ông Phạm Xuân Ẩn đến nay vẫn còn gây nhiều tranh cãi. Trong khi Thomas Bass gọi Phạm Xuân Ẩn là một gián điệp tứ trùng (quadruple agent) thì Luke Hunt và Larry Berman quả quyết ông Ẩn chỉ trung thành với Đảng Cộng sản Việt Nam.
Về quan hệ của Phạm Xuân Ẩn với CIA, Thomas Bass nói:
”Ông Ẩn làm việc trong lãnh vực tâm lý chiến với Edward Lansdale và CIA của Hoa Kỳ trong một thời gian ngắn. Ông Lansdale chính là người giúp Phạm Xuân Ẩn đến Hoa Kỳ để theo học ngành báo chí. Trở về Việt Nam sau khi được đào tạo như một nhà báo, ông Ẩn làm việc cho tình báo của Nam Việt Nam, và dĩ nhiên, ông là một điệp viên tầm cỡ của Bắc Việt trong cuộc chiến Việt Nam.’
”Chúng ta phải hiểu rằng, khi là một gián điệp tứ trùng thì bạn nhận được tin tức từ nhiều nguồn khác nhau, đồng thời cũng cung cấp tin tức cho những nguồn này, đấy là một quá trình hết sức phức tạp. Đó là lý do tại sao Phạm Xuân Ẩn chắc chắn phải là một trong những điệp viên vĩ đại nhất của thế kỷ thứ 20, người có thể tung hứng công việc của một gián điệp tứ trùng thì phải là một người xuất sắc.”
Larry Berman bác bỏ quan điểm của Thomas Bass. Ông nói với BBC:
”Thomas Bass làm gì có bằng chứng nào về việc đó. Tôi đã thảo luận về điều này trong cuốn sách của tôi. Thực ra Phạm Xuân Ẩn đã được CIA và vài cơ quan khác tuyển dụng, nhưng đó chỉ là vì họ thấy ông ta là một nhà báo người Việt Nam làm việc cho tạp chí Time. Ẩn nói với tôi rằng anh ta đã hỏi ý cấp trên xem có nên nhận việc của CIA không. Nhưng vai trò của ông Ẩn rất quan trọng cho sự thành công chiến lược của cộng sản, và làm việc với CIA quả là điều quá nguy hiểm.
Phạm Xuân Ẩn đã làm việc cho những ai? Các tác giả Phương Tây cho đến nay vẫn không thống nhất quan điểm về điều này
”Với Thomas Bass, hoặc bất cứ ai tuyên bố rằng Phạm Xuân Ẩn là một gián điệp tứ trùng hoặc thậm chí nhị trùng, tôi sẽ hỏi họ là bằng chứng của bạn đâu? Là một học giả, tôi thấy không có bằng chứng gì cho thấy Ẩn làm việc cho bất kỳ cơ quan tình báo nào khác.”
Phạm Xuân Ẩn và những người bạn
Với quan hệ thường được nhắc đến giữa Phạm Xuân Ẩn với các ông Phạm Ngọc Thảo và bác sĩ Trần Kim Tuyến, ba vị tác giả đều thú nhận không có nhiều tin tức về ông Phạm Ngọc Thảo, một điệp viên cộng sản sau khi bị lộ diện đã bị VNCH tra tấn và giết chết, rồi sau này được Bắc Việt phong tướng.
Tác giả Thomas Bass nói với BBC:
“Tôi không biết về việc Phạm Xuân Ẩn làm việc với Đại tá Phạm Ngọc Thảo, và liệu ông Ẩn có biết Phạm Ngọc Thảo cũng là một điệp viên cộng sản không. Bạn biết rằng gián điệp hoạt động trong từng chi bộ tách biệt, bởi vì nếu không thế thì toàn bộ mạng lưới có thể bị phá hủy nếu một chi bộ bị lộ.”
Luke Hunt cho rằng: ”Tình bạn của họ với nhau rất chân thực. Trần Kim Tuyến và Phạm Xuân Ẩn nói với tôi rằng họ không biết là Phạm Ngọc Thảo là gián điệp.”
Nếu Đại tá Phạm Ngọc Thảo là nhân vật ít được biết đến, thì cả ba tác giả đều hiểu khá rõ về quan hệ giữa Phạm Xuân Ẩn và bác sỹ Trần Kim Tuyến, người chỉ huy hệ thống an ninh mật vụ của nền Đệ Nhất Cộng Hoà.
”Sau khi học xong báo chí ở Hoa Kỳ, ông Phạm Xuân Ẩn trở về Việt Nam năm 1961, trong một giai đoạn hết sức khó khăn, lúc chính quyền Ngô Đình Diệm đang bắt giam rất nhiều Việt Cộng. Phạm Xuân Ẩn nương náu tại nhà ông Tuyến khoảng 30, 35 ngày, vì sợ bị mật vụ của ông Diệm bắt nhốt. Bác sĩ Trần Kim Tuyến là người đã giúp ông Ẩn tìm được việc làm đầu tiên trong làng báo Việt Nam, rồi từ đó họ trở thành bạn.”
”Dĩ nhiên sau khi chiến tranh Việt Nam chấm dứt tháng 4 năm 1975, Phạm Xuân Ẩn là người đã cứu mạng Bác sĩ Trần Kim Tuyến bằng cách giúp ông ta trốn khỏi Việt Nam. Ẩn luôn luôn nói rằng ông làm thế vì tình bạn. Tôi thì tôi ngờ rằng ông ấy làm điều đó vì họ là bạn cũng có, và cũng bởi vì, và đây là điều rất quan trọng, cả hai đều biết nhiều bí mật về nhau.”
Tác giả Thomas Bass đặt vấn đề:
”Giữa cuộc chiến, khi bạn cố dò tìm tin tức để giết quân địch và chiếm ưu thế quân sự, thì tình bạn là cái gì? Tình bạn ấy có thực sự, có chân thành không, hay là thứ tình bạn giúp người ta có thông tin quan trọng tới mức chết người? Phạm Xuân Ẩn và bác sĩ Trần Kim Tuyến quen biết nhau trong một thời gian rất dài, và bác sĩ Tuyến giúp nhiều cho sự nghiệp của Phạm Xuân Ẩn, nhưng đây cũng có thể là thứ tình bạn mang lại lợi ích song phương.”
Thất vọng và uẩn ức sau năm 1975
Dù sau này được phong thiếu tướng Quân đội Nhân dân Việt Nam, ông Phạm Xuân Ẩn đã bị buộc phải cải tạo tư tưởng và bị cấm tiếp xúc với báo chí, nhất là các nhà báo nước ngoài, trong nhiều năm sau 1975.
Larry Berman giải thích:
”Tất nhiên Phạm Xuân Ẩn không phải vào những trại tù cải tạo lao động như người miền Nam, nhưng họ cố gắng cải tạo lại suy nghĩ của ông ấy. Ông ta không còn tư duy của một người cộng sản nữa, vì đã tiếp xúc với cách suy nghĩ và giáo dục về báo chí của người Mỹ. Ông tin vào một nền báo chí tự do, thế mới chết! Và với những người cộng sản, đó là những ý tưởng phải được xóa sạch ngay ra khỏi tâm trí.”
Dù được phong thiếu tướng, ông Phạm Xuân Ẩn cũng không được tiếp xúc với báo chí nước ngoài, trong nhiều năm sau 1975
Đặt nghi vấn có thể vì không muốn để bác sĩ Trần Kim Tuyến bị chính quyền mới bắt mà ông Ẩn đã giúp để ông Tuyến trốn đi khi Sài Gòn sụp đổ, ông Larry Berman nói với BBC Tiếng Việt:
”Giả thuyết của tôi là, Ẩn sợ nếu bác sĩ Tuyến bị bắt, ông ta sẽ bị tra tấn và sẽ tiết lộ những điều về Ẩn mà Ẩn không muốn lộ ra, như việc ông đã cứu mạng sống của nhiều người Mỹ trong chiến tranh, bảo vệ bạn bè người Mỹ. Cộng sản rất tức giận về việc Ẩn giúp bác sĩ Tuyến trốn thoát, đó là một trong những lý do khiến ông Ẩn bị bắt phải cải tạo.”
Nhà báo Úc Luke Hunt, người đã gặp và phỏng vấn ông Phạm Xuân Ẩn ở TPHCM đầu thập niên 1990, nói về nỗi thất vọng của Phạm Xuân Ẩn về chính quyền mới:
”Vâng, ông ấy đã rất thất vọng. Tôi nghĩ rằng có những kỳ vọng về những gì sẽ xảy ra khi chiến tranh kết thúc, và khi những kỳ vọng này không được đáp ứng, mọi người bắt đầu tự hỏi họ đã đấu tranh cho cái gì. Có phải đó là một cuộc chiến giành độc lập hay là một cuộc chiến cho chủ nghĩa cộng sản? Và tôi nghĩ không bao giờ có câu trả lời cho câu hỏi đó.”
Thomas Bass chia sẻ những gì Phạm Xuân Ẩn nói với ông về tình hình Việt Nam sau 1975 và sự chỉ trích với các nhà lãnh đạo khi đó, mà ông nói là “rất nhiều”.
”Vâng, có quá nhiều chỉ trích nên rất khó xác định. Sau năm 1975 [chính quyền] Việt Nam đã mắc nhiều sai lầm dốt nát. Một là toàn bộ mạng lưới các trại cải tạo cưỡng bách lao động, hay nhà tù, trong đó họ giam giữ những người miền Nam đến mười bảy năm hay không biết là bao lâu. Hành xử kiểu này sau khi chiến tranh chấm dứt đã làm Phạm Xuân Ẩn kinh ngạc.”
“Nỗ lực loại bỏ người Hoa khỏi việc kiểm soát thị trường gạo đã gây ra cuộc khủng hoảng cho thuyền nhân và làm cho nền kinh tế bị kiệt quệ, tạo ra nạn đói ở Nam Việt Nam. Việc điều hành nền kinh tế là một tai họa sau năm 1975, Phạm Xuân Ẩn chắc chắn phê bình về điều đó, quan hệ với Trung Quốc là một điều khác… cả một danh sách dài…”
Phạm Xuân Ẩn thất vọng đến mức nào?
Còn Larry Berman cho rằng, dù không đồng ý với một số việc làm của chính quyền mới, Phạm Xuân Ẩn vẫn dành nhiều nỗ lực hoà giải giữa Hoa Kỳ và Việt Nam:
“Phạm Xuân Ẩn có một sứ mệnh, sứ mệnh ấy là đẩy quân đội nước ngoài ra khỏi Việt Nam, và trong trường hợp này là quân đội Mỹ. Ông đã hoàn thành sứ mệnh của mình và dành nỗ lực vào việc hòa giải. Khoảng 50 trang sách của tôi đã được dành cho đề tài này, vai trò của Phạm Xuân Ẩn trong quá trình hòa giải, mà hầu như không ai nói đến.”
Với tác giả Luke Hunt, nỗi thất vọng của Phạm Xuân Ẩn trầm trọng hơn nhiều, đến nỗi ông đã ‘nhiều lần tìm cách trốn khỏi Việt Nam’.
Tác giả người Úc nói với BBC:
”Bác sĩ Trần Kim Tuyến và ông Phạm Ngọc Đình, một nhân viên của Reuters tại Sài Gòn, cho tôi biết rằng Phạm Xuân Ẩn đã ba lần tìm cách trốn khỏi Việt Nam, giống như ông Bùi Tín, người đã trốn qua Paris năm 1992. Phạm Xuân Ẩn muốn theo bước chân ông ấy.”
Nhưng Thomas Bass hoàn toàn bác bỏ điều này.
Dù có những nhận định khác nhau, tựu trung các tác giả nước ngoài đều cảm phục lý tưởng cuộc đời của Phạm Xuân Ẩn.
Nhà báo Luke Hunt khẳng định rằng dù đã làm gì, ông Ẩn vẫn là một ‘nhà báo vĩ đại’, và không phải điệp viên cho nhiều bên:
”Không, tôi không tin ông ấy làm việc cho ai khác. Chắc chắn là một nhà báo, ông ấy sẽ chia sẻ và cung cấp thông tin cho mọi phía, nhưng ưu tiên hàng đầu của ông ấy là Hà Nội. Phạm Xuân Ẩn không phải là người phản bội hay có thể bị mua chuộc. Ông không bao giờ có nhiều tiền, bởi vì ông không phải là một người tham lam. Ông tin vào Hồ Chí Minh và tận tụy với niềm tin của mình. Tôi có bằng chứng cụ thể rằng ông là một nhà báo vĩ đại.”
Họ còn đồng ý ở một điểm nữa là cuộc đời Phạm Xuân Ẩn vẫn còn nhiều bí ẩn.
”Cho đến khi chính phủ Việt Nam chính thức giải mật hồ sơ Phạm Xuân Ẩn hiện được niêm phong tại Hà Nội, không ai trong chúng ta sẽ biết sự thật, vì vậy chúng ta chỉ có thể suy đoán. Sự suy đoán của tôi khác hẳn với hai tác giả khác đã viết về Phạm Xuân Ẩn, ” ông Larry Berman nói.
Về ba tác giả:
Larry Berman là tác giả cuốn ‘Perfect Spy: The Incredible Double Life of Pham Xuan An, Time Magazine Reporter and Vietnamese Communist Agent‘ (2008). Bản tiếng Việt của sách đã bị kiểm duyệt nhiều đoạn ở Việt Nam.
Thomas A. Bass ra cuốn ‘The Spy Who Loved Us: The Vietnam War and Pham Xuan An’s Dangerous Game‘ năm 2009 và sẽ bổ sung thêm nhiều chi tiết cho lần tái bản cuối năm 2018.
Luke Hunt ra cuốn ‘The Punji Trap: Pham Xuan An – The Spy Who Didn’t Love Us‘, đầu tháng 2/2018, gọi Phạm Xuân Ẩn là ‘Điệp viên không hề yêu quý chúng ta’, như để bác bỏ cách nhìn của Thomas Bass.
BBC Tiếng Việt sẽ lần lượt đăng tải toàn bộ ba cuộc phỏng vấn với ba tác giả này do Tina Hà Giang thực hiện trong tháng 2/2018.
Bộ Chính trị và tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng ra không biết bao nhiêu Nghị quyết chống hiện tượng “tự diễn biến“, “tự chuyển hóa” trong đảng, ngăn chặn sự thức tỉnh của nhiều đảng viên, nhất là các đảng viên cao cấp chuyển thành chiến sỹ dân chủ, nhân quyền, đòi đảng phải thay đổi tận gốc, thay đổi hẳn hệ thống, để trở thành đảng chân chính của dân tộc Việt Nam, của nhân dân Việt Nam.
Hiện tượng nói trên vẫn đang diễn ra với nhiều đảng viên cấp cao, trở thành chiến sỹ dân chủ hàng đầu. Đó là tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, tướng Đặng Quốc Bảo, đại tá Nguyễn Đăng Quang, cựu đại sứ Nguyễn Trung, đại tá Nguyễn Ngọc Toản vợ trung tướng Cao Văn Khánh đã mất, đại tá Phạm Đình Trọng, cựu đảng viên Bùi Minh Quốc, đảng viên lão thành Nguyễn Khắc Mai… và nhiều đảng viên đã công khai thoát đảng, cũng như vô số đảng viên đã lặng lẽ từ bỏ sinh họat đảng, vô số đoàn viên thanh niên công sản từ bỏ sinh họat đoàn, để ông Trọng phải than rằng, có xu thế “nhạt đảng, khô đoàn” rất nguy hiểm cho đảng, đang trong thời suy thoái không sao kiềm chế nổi.
Gần đây phải chỉ ra một lọat hiện tượng “tự diễn biến”, “tự chuyển hỏa” khác cũng không kém phần nguy cấp cho đảng của ông Trọng. Đó là trường hợp tự chuyển hóa của Đinh La Thăng, từ một viên tư lệnh ngành giao thông vận tải, được coi là vị tướng đầy quyền uy, trảm tại trận hết tướng này đến tướng khác trong ngành, nay bị thất thế, bị trảm, bị đuổi khỏi Bộ Chính Trị, đuổi khỏi Ban chấp hành TƯ, khỏi quốc hội, tự chuyển biến thành một tên tội phạm lọai lớn nhất, sẽ phải ngồi tù 13 năm, mà vẫn chưa hết tội, còn phải ra tòa thêm cho nhiều tội khác trong tuần lễ tới.
Đó là trường hợp tự chuyển hóa của Trương Minh Tuấn, Bộ trưởng 4T, Thông tin Truyền thông, hét ra lửa một thời, trảm hết báo này đến báo khác, thu thẻ làm báo của hàng chục nhà báo ngay thật. Sau khi được kiêm thêm chức phó Ban Tuyên huấn TƯ, Tuấn càng thêm hung bạo với các bloger và các tổ chức xã hội dân sự, là hung thần trảm tự do ngôn luận, nay tự diễn biến thành ké tội phạm đầu sỏ trong đại án MobiFone-AVG, tự cắt đứt hy vọng tràn đầy được vào Bộ Chính trị trong cuộc họp Trung ương 7 tháng 5 sắp tới, có thể bị trảm, mất chức, còn lãnh án khá cao.
Đó là trường hợp tự chuyển hóa của tướng Nguyễn Thanh Hóa từng trảm hàng trăm tội phạm dùng công nghệ cao đánh bạc, rửa tiền, đánh cược bóng đá trên mạng, nay tự chuyển hóa thành kẻ tội phạm đầu sỏ, dùng ngay công nghệ cao của bọn tội phạm nói trên để ăn cắp hàng nghìn tỷ đồng, xây biệt thự khủng giá vài chục tỷ ngay giữa thủ đô, tội có thể nặng hơn tội của những tội phạm đã bị ông bắt giữ.
Sự chuyển hóa bi đát hơn là của trung tướng Phan Văn Vĩnh, nguyên Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát uy quyền khủng khiếp, tuy đã về hưu vẫn không yên, bị hạch tội bao che, bảo kê cho tội ác nói trên, tự chuyển hóa thành một tội phạm lớn, chắc sẽ mất hết 2 ngôi sao tướng, huân chương huy chương và danh nghĩa đảng viên có nhiều thâm niên.
Cuộc tự chuyển hóa hiện nay chưa chấm dứt. Có nhiều phỏng đoán rằng cuối tháng 3, sang tháng 4 tới sẽ còn nhiều cuộc “trảm tướng” ly kỳ hơn, bi thảm và chấn động hơn, những hiện tượng “tự chuyển hóa”, “tự diễn biến” mới nữa, sẽ diễn ra ngay trước và trong cuộc họp giữa nhiệm kỳ (thứ 7) sẽ rất sôi động của ban chấp hành TƯ khóa XII.
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Hôm 22 Tháng Ba, công luận tiếp tục đặt dấu hỏi về cựu Thống Đốc Nguyễn Văn Bình khi có tin cựu Phó Thống Đốc Ngân Hàng Nhà Nước Đặng Thanh Bình và các “đồng phạm” bị truy tố về tội “Thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng” khi để xảy ra sai phạm tại Ngân Hàng Đại Tín (tiền thân của Ngân Hàng Xây Dựng – VNCB).
Ông cựu phó thống đốc Ngân Hàng Nhà Nước bị cáo buộc “thiếu trách nhiệm” khi để tổng giám đốc Ngân Hàng Xây Dựng và các đồng phạm gây thiệt hại hơn 9,000 tỷ đồng.
Báo Tuổi Trẻ loan tin, ngày 22 Tháng Ba, Viện Kiểm Sát Tối Cao đã tống đạt cáo trạng truy tố ông Đặng Thanh Bình, cựu phó thống đốc Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam (NHNN) và các đồng phạm.
Một nạn nhân bị thương được đưa ra xe cấp cứu. (Hình: Thanh Niên)
SÀI GÒN,Việt Nam (NV) – Vụ cháy lớn ở chung cư Carina Plaza, quận 8, đã làm ít nhất 13 người chết, 14 người bị thương. Nhiều người nhảy từ tòa nhà xuống thoát thân, cả trăm người khác hoảng loạn rọi đèn pin kêu cứu trên các tầng cao.
Báo Tuổi Trẻ dẫn tin mới nhất từ ông Nguyễn Thanh Hưởng, quyền giám đốc Cảnh Sát Phòng Cháy Chữa Cháy của Sài Gòn, cho biết tính đến 5 giờ 20 sáng 23 Tháng Ba, đã có 13 người chết và 14 người bị thương trong đám cháy. Trong số các nạn nhân có nữ bí thư kiêm chủ tịch phường Nguyễn Thái Bình, quận 1.
Theo đó, khoảng 1 giờ 30 sáng, tầng thấp ở chung cư Carina, ở đường Võ Văn Kiệt, phường 16, quận 8, bất ngờ bùng cháy xuất phát từ tầng hầm giữ xe của chung cư. Bị ngọn lửa thiêu đốt, nhiều mảng bê tông bị sụp xuống. Hàng trăm người bị mắc kẹt bên trong la hét, kêu cứu. Những người dân chưa thoát thân được đã tìm cách chạy lên phía trên cao.
Hơn 200 lính cứu hỏa cùng 34 xe chữa cháy chuyên dụng đã được điều động đến dập lửa và cứu nạn. Đến gần 4 giờ sáng nay ngọn lửa đã được khống chế. Tuy nhiên, khói dày đặc, đen kịt từ đám cháy đã lan đi các tầng mới là nguyên nhân gây ra nhiều hoảng loạn ban đầu cho người dân sống trong khu chung cư.
Chung cư Carina Plaza, nơi xảy ra cháy khiến ít nhất 13 người chết, 14 người bị thương. (Hình: Thanh Niên)
Nhiều người chưa thấy người thân được giải cứu đã bật khóc tại hiện trường mỗi khi có nạn nhân được đưa ra. Nhiều nạn nhân bất động được đưa ra ngoài chưa rõ sống chết, trong đó có nhiều trẻ em.
Tại hiện trường, bà Ly, sống tại tầng 5 chung cư cho biết, đến 4 giờ 30 sáng, bà vẫn chưa liên lạc được với vợ chồng con trai và cháu nội. Lúc đám cháy xảy ra, bà được hướng dẫn thoát thân. Khi gọi vào điện thoại các con bà thì chỉ có lực lượng cứu hỏa nghe máy. Bà rất lo khi cháu mới 3 tuổi.
Nói với báo VNExpress, bà Lê Thị Vang (45 tuổi) với nhiều vết thương trên người, cùng cháu gái còn dính đầy bụi than, ngồi vạ vật dưới đất do vừa thoát khỏi hoả hoạn cho biết: “Cả nhà đang ngủ tại lầu hai thì nghe tiếng nổ lớn. Tỉnh giấc thì không thể thở vì khói dày đặc. Chạy ra ngoài cũng thấy khói. Chúng tôi không biết chạy đằng nào nên phải nhảy xuống đất,” bà nói, mặt hoảng loạn.
Vẫn chưa khỏi bàng hoàng, một người phụ nữ cho hay, lúc phát hiện cháy chị cùng các con và chồng bò sát sàn thoát thân, do gặp thi thể nên được hướng dẫn thoát qua hướng khác thì vợ chồng bị lạc nhau.
Bế con gái khoảng 6 tháng tuổi trên tay, một phụ nữ trẻ giọng thảng thốt, cho biết vừa được cảnh sát cứu hộ đưa xuống từ tầng 5, dãy A, cùng một số người.
Người dân dùng khăn thấm nước thoát ra khỏi tòa nhà bị cháy. (Hình: Tuổi Trẻ)
“Đang ngủ tôi thấy rất ngộp thở. Tỉnh giấc thì chỉ thấy khói đen dày đặc. Tôi bế con chạy ra ngoài tìm đường nhưng xung quanh có rất nhiều người đang la hét hoảng loạn như mình. Mọi người không biết chạy phía nào,” chị kể.
Chị chạy vào căn hộ có 4 người gần đấy, cùng họ vẫy tay ra ban công kêu cứu. “Chúng tôi rất sợ. Dùng màn, chăn, cột lại thành dây để nhỡ cứu hoả không đến kịp sẽ tự đu xuống dưới. Rất may, chờ khoảng 30 phút thì tôi và mọi người được đưa xuống,” chị cho biết thêm.
Theo thông tin bước đầu, đám cháy được phát hiện lúc hơn 0 giờ và đến giờ đã được dập tắt. Ngoài số người thương vong được thống kê ban đầu nêu trên, hàng trăm người dân ngụ trong chung cư đã được an toàn. Lửa phát ra từ tầng hầm giữ xe hơi, xe gắn máy nằm giữa khu A và B của tòa nhà.
Chung cư Carina Plaza đuợc đưa vào sử dụng khoảng 6 năm nay. Theo giới thiệu, nó được xây dựng trên khu đất có diện tích gần 20,000 mét vuông, mật độ xây dựng 40%, gồm 3 block nhà cao từ 15 đến 21 tầng, với 736 căn, có cả trung tâm thương mại, khu giải trí, hồ bơi, khu thể dục thể thao là một phần trong tổng thể dự án quy mô lớn hơn 4,000 căn hiện đại dọc theo Đại lộ Đông Tây, được quảng bá lúc bán là “An ninh bảo đảm 24/24 sẽ giúp bạn thực sự thoải mái tận hưởng một không gian sống hiện đại.”
Hiện chính quyền địa phương và lực lượng Phòng Cháy Chữa Cháy của Sài Gòn đang tổ chức họp thống kê thiệt hại. (Tr.N)