Bằng cấp ở Việt Nam: Ra ngoại quốc học 8 ngày, lãnh bằng tiến sĩ

Bằng cấp ở Việt Nam: Ra ngoại quốc học 8 ngày, lãnh bằng tiến sĩ

 

Một buổi lễ tốt nghiệp và trao bằng tiến sĩ ở Việt Nam. (Hình: Viện KHXH)

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Chạy ra nước ngoài tất cả có 8 ngày, một ông mang bằng tiến sĩ về nước xin được “cấp giấy kiểm định” một trong hàng chục ngàn trường hợp về cái chợ bằng dỏm tại Việt Nam.

Theo tờ Người Lao Động hôm Thứ Bảy, 10 Thng Ba, 2018, Trung Tâm Công Nhận Văn Bằng thuộc Cục Quản Lý Chất Lượng – Bộ Giáo Dục và Đào Tạo, tại Hà Nội, đến nay, “có hàng chục ngàn văn bằng có yếu tố nước ngoài không được công nhận tại Việt Nam.”

Nguồn tin thuật lại cho biết một trường hợp Trung Tâm Công Nhận Văn Bằng “đã từ chối công nhận văn bằng tiến sĩ giáo dục tại Trường ĐH Asia E (AeU, Malaysia) cho một trường hợp được cấp bằng chỉ sau 4 lần sang Malaysia, mỗi lần 2 ngày (kể cả thời gian đi đường).”

Căn cứ theo hồ sơ, nguồn tin kể, người này đã học chương trình “tiến sĩ giáo dục học,” ngành giảng dạy tiếng Anh trong thời gian 4 năm, từ Tháng Năm, 2011 đến Tháng Mười Hai, 2015. Tuy nhiên, “theo thông tin trên hộ chiếu, ‘tiến sĩ’ này không sang học trực tiếp tại cơ sở của AeU mà chỉ sang nước này 4 lần, tổng cộng 8 ngày.”

Tờ Người Lao Động thuật lời ông Vũ Ngọc Hà, Trung Tâm Công Nhận Văn Bằng, thông tin thêm có những trường hợp bị từ chối công nhận văn bằng do theo học chương trình của một trường của Singapore nhưng trường này không được Bộ Giáo Dục và Đào Tạo cho phép tổ chức giảng dạy ở Việt Nam.

Vẫn theo tờ Người Lao Động thuật lại, thời gian qua, “Cục Quản Lý Chất Lượng cũng phát hiện không ít trường hợp đến xin được công nhận văn bằng quốc tế nhưng khi kiểm tra thông tin thì lại là bằng giả. Những bằng này có thể mua dễ dàng ngay trên các chợ bán văn bằng giả online mà ai cũng có thể tiếp cận, miễn là có tiền.”

Biếm họa trên báo Lao Động về bằng dỏm, bằng giả tại Việt Nam. (Hình LĐ-BacGiangTV)

Theo thống kê Việt Nam có hơn 24,000 người có bằng tiến sĩ đủ mọi ngành nhưng ngành đại học của Việt Nam được ví von “giống như trường phổ thông cấp bốn, nghiên cứu khoa học thấp.” Bằng cấp tuy gọi là “bằng thật” được cấp từ chính các đại học của nhà nước nhưng tai tiếng về những vụ đạo văn, mua bằng, mua giám khảo không phải họa hiếm.

Còn những ông bà đi mua cái bằng do các “diploma mill” ở nước ngoài, gồm cả những quan chức cấp cao, đảng viên gộc trong hệ thống đảng và nhà nước thấy nêu tên trên mặt báo mấy năm qua. Nguyễn Xuân Anh, Vũ Viết Ngoạn, Võ Kim Cự là một số trong các ông có tên trên bảng phong thần “diploma mill.”

Không thấy có một cuộc nghiên cứu và thống kê nào công bố cho người ta biết chính xác, trong số hàng chục ngàn ông bà mang bằng dỏm tới Trung Tâm Công Nhận Văn Bằng để xin được “kiểm nhận” thì bao nhiêu ông bà là đảng viên Đảng CSVN và đang nắm những chức vụ gì trong đảng và nhà nước.

Nhiều trường hợp, chỉ cần gửi tiền, từ vài trăm đô la đến vài ngàn đô la, tới các “diploma mill” là được cấp văn bằng tiến sĩ tùy ngành nào muốn chọn. Việc cái ông đi 4 lần tổng cộng 8 ngày là được cấp bằng tiến sĩ có thể lại quá công phu và tốn thêm tiền bạc ăn ở, vé máy bay.

Tuần trước, thấy có tin 94 ông bà tiến sĩ bị “nghi” không đủ tiêu chuẩn cứu xét để phong cho danh hiệu “giáo sư.” Trong đó có bà Bộ Trưởng Y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến đã không được phong hàm giáo sư mà có người đưa ra các dẫn chứng để cho rằng bà không phải là bác sĩ (khám , chữa bệnh) như nhiều người lầm tưởng. (TN)

Lộng kính kỷ niệm với TT Obama

 
 
 
 
 
 
 
Image may contain: 4 people, people sitting, people eating, table, food and indoor
Image may contain: table and indoor
Chân Trời Mới Media added 2 new photos.

 

Lộng kính kỷ niệm với TT Obama

LS Lê Công Định

Tấm hình này thực sự ấn tượng đối với tôi vì nhiều lẽ. Có thể nói, lưu giữ kỷ niệm về một nhân vật chính trị, lồng kính trong ảnh là cái thứ hai ở Việt Nam. Cái đầu tiên đặt trong lăng ở Ba Đình, nhưng đó là do ý chí của nhà cầm quyền.

Lưu niệm vật dụng mà Tổng thống Obama dùng trong một bữa ăn là hành động khởi phát từ lòng quý mến riêng và tự nhiên của vị chủ quán dành cho ông, tức lòng dân, chứ không phải bởi mệnh lệnh áp đặt của cường quyền như trường hợp lồng kính giữ xác ướp.

Mặt khác, đã có vị lãnh đạo nào của đảng cầm quyền và nhà cầm quyền ở Việt Nam hiện nay viếng thăm nơi đâu và làm gì, khiến người dân tự nguyện lưu giữ để kỷ niệm những vật dụng liên quan đến ông hoặc bà ta, với tất cả tấm lòng và thái độ trân trọng như thế chưa?

Sự đón tiếp và lưu giữ kỷ niệm về nguyên thủ quốc gia một nước cựu thù của chế độ, một cách gián tiếp, nói lên niềm khao khát của toàn dân về một thể chế chính trị dân chủ cho phép họ tự do lựa chọn những chính khách tài ba lãnh đạo quốc gia, chứ không buộc phải chấp nhận bị trị bởi một đám cai trị xôi thịt, bất tài vô dụng.

Vì vậy, đối với tôi, lồng kính ở quán bún chả Hương Liên đất Hà Thành là sự bỉ mặt, nếu không nói là lăng mạ, ghê gớm mà dân chúng dành cho giới cai trị hiện nay. Kẻ cai trị, dù cùng dân tộc, vẫn không giành được bất kỳ sự kính trọng tối thiểu nào từ phía những người bị trị ở xứ này.

FB Lê Công Định
Hình 2: Internet
Ad đặt tựa

DŨNG PHI HỔ SẮP BỊ XÉT XỬ

Trần Bang is with Le Hoang.

DŨNG PHI HỔ SẮP BỊ XÉT XỬ

Ngày 28-9-2017, Cơ quan An ninh Điều tra Công an tỉnh Nghệ An đã bắt khẩn cấp Nguyễn Viết Dũng, 31 tuổi, về hành vi “Tuyên truyền chống Nhà nước” quy định tại Điều 88, Bộ luật hình sự, một điều luật cực kỳ mơ hồ mà bất kỳ công dân VN nào cũng có thể là nạn nhân của điều luật này – trừ người vừa câm vừa mù chữ.

Vào tháng 11/2015, Nguyễn Viết Dũng bị khởi tố tội ‘Gây rối trật tự công cộng’ do mặc quân phục Việt Nam Cộng Hòa tham gia tuần hành bảo vệ cây xanh Hà Nội. Sau phiên tòa rất “cong và khai”, Dũng bị tuyên án 15 tháng tù về tội gây rối trật tự công cộng nhưng sau đó được giảm án còn 12 tháng tù.

Ngày 28-3-2018, Dũng sẽ bị tòa án cộng sản đưa ra xử sơ thẩm. Có 2 luật sư bào chữa cho Dũng là luật sư Ngô Anh Tuấn và Luật sư Lê Khả Thành. Chắc chắn một điều: đây lại là phiên tòa rất “cong và khai” như nhà cầm quyền đã xét xử bao nhiêu người yêu nước khác. Đây là trò chơi hèn hạ của họ. Họ sẽ chận mọi nẽo đường dẫn tới tòa án, ngăn cản người thân của Dũng tham dự phiên tòa và tuyên án rất cao để ” mặc cả” ” xuất khẩu” người tù với các nước tiến bộ khác.

Xin cộng đồng quan tâm chia sẻ.

( FB Bảo Nhi Lê )

Image may contain: 6 people, people standing

TƯỢNG ĐÀI MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LỚN NHẤT ĐÔNG NAM Á

 Mai Sương‘s post.
 
 
 
Image may contain: 3 people, outdoor
Mai Sương is with Dương Thanh Thiên and 10 others.

 

TƯỢNG ĐÀI MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LỚN NHẤT ĐÔNG NAM Á

Trời cao có thấu hay chăng
Bao người dân đói nhăn răng mỗi ngày 
Vậy mà cái đảng mặt dầy 
Lấy tiền xương máu dân xây tượng đài 
Đúng là có một không hai
Việt Nam lãnh đạo có tài chơi ngông 
Bốn trăm mười một tỷ đồng 
Của dân đảng lấy như không xây đài 
Xây đài : ” tổ mẹ chúng mày ! “
Nợ công, tiền thuế ngập đầy tối tăm
Trăm dâu cứ đổ đầu tằm
Vậy mà dân cứ ngậm tăm cái mồm 
Cãi nhau thì rất già mồm 
Khi bị áp bức có mồm như không 
Cúi đầu trước những bất công 
Để cho đảng cướp “vặt lông” tới cùng 
Đến khi bị nhổ sạch lông
Cơ hội vùng dậy còn không hỡi người ???

Mai Sương

Tượng đài bà Nguyễn Thị Thứ xây hết 411 tỷ đồng ở Tam Kỳ Quảng Nam lớn nhất ĐNA

500 giáo viên thất nghiệp và biệt thự từ nghề xe ôm

 

500 giáo viên thất nghiệp và biệt thự từ nghề xe ôm

  • LTS: Khoảng 500 giáo viên huyện Krông Pắk, tỉnh Đắk Lắk, đứng trước nguy cơ bị mất việc hàng loạt vì những sai phạm của lãnh đạo tỉnh này, khi họ ký tuyển dụng hàng trăm giáo viên trái quy định, trong đó có ông Nguyễn Sỹ Kỷ, cựu Chủ tịch UBND huyện Krông Pắk, là người đã ký tuyển dụng hơn 400 giáo viên.
Ông Nguyễn Sỹ Kỷ (phải), Phó Ban Nội chính Tỉnh ủy. Ảnh: báo Đắk Lắk

Năm ngoái, ông Nguyễn Sỹ Kỷ khi đó là Phó ban Nội chính Tỉnh ủy Đắk Lắk, đã từng nhận kỷ luật về vụ tuyển dụng này bằng hình thức… khiển trách. Cũng năm ngoái, người ta phát hiện ra rằng, ông Kỷ có căn biệt thự rất to, xây trái phép trên đất nông nghiệp. Khi mọi người đặt dấu hỏi về khối tài sản này, ông Kỷ biết, đó là tài sản ông tích cóp nhờ vợ buôn bán và ông chạy xe ôm thâu đêm sau giờ làm việc cho nhà nước.

Không rõ vụ xử lý biệt thự xây trái phép của ông Nguyễn Sỹ Kỷ ra sao, nhưng có lẽ lãnh đạo tỉnh Đắk Lắk nên tạo điều kiện cho ông Kỷ “đoái công chuộc tội”, bằng cách để cho ông truyền nghề làm giàu nhờ chạy xe ôm của ông, giúp huấn luyện cho mấy trăm giáo viên sắp bị mất việc có nghề nghiệp sinh sống và làm giàu, để các giáo viên này chẳng những có nghề mưu sinh, mà còn có tiền xây biệt thự giống ông.

____

Đất Việt

Mi An

12-3-2018

Điều bất ngờ là 400 người trong số đó được ký bởi ông Nguyễn Sỹ Kỷ- người nổi tiếng với biệt thự do làm thêm chạy xe ôm.

Các giáo viên bức xúc kéo lên huyện để phản đối việc bị chấm dứt hợp đồng. Ảnh: VNN

Hình ảnh những giáo viên nước mắt lưng tròng nghẹn ngào cầm lá đơn lên huyện phản đối việc họ bỗng dưng bị chấm dứt hợp đồng, lâm vào cảnh thất nghiệp khiến nhiều người cảm thấy nhói lòng.

Trước đó, ngày 9/3, UBND huyện Krông Pắk tổ chức họp, thông báo về việc, sắp tới sẽ tổ chức thi tuyển viên chức giáo viên năm 2017 với chỉ tiêu khoảng 80 người. Điều này đồng nghĩa với việc có hơn 500 người trong tổng số hơn 600 giáo viên đang dạy hợp đồng không đủ điều kiện thi tuyển, họ sẽ mất việc, tự kiếm việc khác.

Về việc tuyển dụng dư thừa hơn 600 giáo viên, UBKT Tỉnh ủy Đắk Lắk đã tiến hành kiểm tra và kết luận, 3 đời chủ tịch UBND huyện Krông Pắk đã ký tuyển dụng, chỉ đạo ký tuyển dụng hàng trăm giáo viên trái quy định.

Trong đó, ông Nguyễn Sỹ Kỷ (Phó trưởng Ban Nội chính Tỉnh ủy, nguyên chủ tịch UBND huyện Krông Pắk giai đoạn 2011-2016) được xác định đã ký tuyển dụng, chỉ đạo ký tuyển dụng hơn 400 trường hợp.

Ngoài ra, khi làm Chủ tịch UBND huyện Krông Pắk, ông Kỷ còn để xảy ra nhiều sai phạm về tài chính, xây biệt thự trên đất nông nghiệp… Ông Kỷ đã bị kỷ luật cảnh cáo về mặt Đảng.

Ngôi biệt thự hoành tráng của ông Nguyễn Sỹ Kỷ, cựu Chủ tịch UBND huyện Krông Pắk. Ảnh: VNN

Ông Nguyễn Sỹ Kỷ này hẳn nhiều bạn đọc còn nhớ, chính là người có vợ là chủ nhân của ngôi biệt thự hoành tráng xây trái phép trên đất nông nghiệp ở tổ dân phố 11, phường Ea Tam (TP. Buôn Ma Thuột, Đắk Lắk). Khi báo chí hỏi đến khu biệt thự xây trên thửa đất có tổng diện tích gần 1 ha này từ đâu mà có, ông Kỷ cho biết, khu đất này do vợ đứng tên và được mua từ khoản tiền lương tích cóp. Theo ông Kỷ, khi mua hiện trạng khu đất đã được chủ đào ao, dựng nhà cấp bốn trên đất.

“Thời kỳ đó cuộc sống khó khăn lắm. Ngày tôi làm ở thanh tra tỉnh, tối thì lo chạy xe ôm thâu đêm. Vợ chồng còn phải nuôi heo, gà cóp nhặt từng đồng” – ông Kỷ phân trần.

Từ đó, ông được dư luận biết đến với thành tích ngày đi làm, tối chạy xe ôm thâu đêm để xây được biệt thự “khủng”.

Vậy còn việc ông Kỷ- khi còn làm Chủ tịch UBND huyện Krông Pắk ký hợp đồng trái quy định với những 400 giáo viên để đến nỗi bây giờ họ lâm vào cảnh sống dở chết dở vì bị chấm dứt hợp đồng, phải ra đường lâm vào cảnh thất nghiệp thì sao? Liệu người ta có thể đặt nghi vấn, việc ký tới 400 hợp đồng tuyển dụng trái quy định đó, có liên quan gì đến ngôi biệt thự mà ông phải vất vả chạy xe ôm thâu đêm mà có được hay không?

Câu trả lời này, chỉ có riêng ông Kỷ mới là người trả lời được.

Chỉ thương cho 500 giáo viên ở huyện Krông Pắk, cho dù ngày hôm qua, UBND tỉnh đã ra quyết định tạm dừng việc chấm dứt hợp đồng với 500 giáo viên này, nhưng rõ ràng, tương lai của họ cũng rất đang mờ mịt, không biết đi đâu về đâu.

Chắc chắn nhiều người trong số họ, nếu thất nghiệp sẽ phải ra đường chạy xe ôm – một nghề khá phổ biến. Chỉ có điều với tài năng và sức vóc của họ, việc hành nghề xe ôm cũng chỉ đủ “vắt mũi đút miệng” chứ khó có thể nào dồn góp để xây nên cái biệt thự hoành tráng như của ông Nguyễn Sỹ Kỷ, người ký hợp đồng trái quy định để tuyển dụng họ.

Một chuyện thấy ở siêu thị

Trần Bang shared Dao Thu‘s post.

Thói ăn cắp vặt không bị ngăn chặn, thiệt hại không chỉ bé như những cái kẹo, hộp kem …, mà khi thành thói quen ăn cắp, thành ăn cắp phổ biến trong cả cộng đồng ( mà ăn cắp, gian dối, tham nhũng bao giờ cũng đi với nhau), nó sẽ thành tính cách dân tộc, nó không chỉ làm tăng chi phí xã hội như phải làm nhiều khoá tốt hơn, nhiều lớp cửa chắc hơn, cần nhiều lớp người giám sát, bảo vệ hơn, chi phí bảo hiểm, tái bảo hiểm đắt hơn …, rồi làm mọi người, ai lúc nào cũng phải lo bị mất cắp khi sống với cộng đồng có nhiều người ăn cắp, không còn thời gian thảnh thơi nghĩ về những điều tốt đẹp, không còn thời gian cho tự do sáng tạo …. điều đó sẽ làm cho thế giới mất niềm tin vào cả dân tộc VN.

Một dân tộc bị mất niềm tin của nhân loại văn minh sẽ là một dân tộc thất bại, một dân tộc bất hạnh.

Cám ơn cô giáo Dao Thu đã lên tiếng.

 
Image may contain: one or more people and food
Image may contain: food

Dao Thu added 2 new photos.

Một chuyện thấy ở siêu thị

Hôm nay tôi có chút việc vào 1 siêu thị khá lớn ở Hà Nội mua đồ. Khi ghé qua quầy bán rau quả tươi, thấy có hai chị trẻ trung xinh xắn đang ngồi xổm dưới nền nhặt rau, một trong hai chị còn mặc váy. Mớ rau các chị đang nhặt là rau sống Đà Lạt.

Các chị chỉ lấy phần lõi cho vào túi nilon mang ra cân, bỏ lại hai phần ba lá xanh bên ngoài. Cả khoang rau xanh đã bị hai chị bới tung và để lại toàn lá bị ngắt ra. Thấy tôi đứng nhìn với sự kinh ngạc, hai chị cầm túi rau ngoảnh mặt đi ra chỗ cân.

Đi qua chỗ bán bánh kẹo dời, lại phải chứng kiến một cảnh tượng không đẹp. Vài gia đình có cả bố mẹ và các con nhỏ đứng cạnh quầy bánh kẹo. Một ông bố lấy mấy cái kẹo sô cô la đưa cho đứa con ngồi trên xe hàng, đứa bé bóc ăn. Mẹ đứa trẻ định lấy tiếp mấy cái kẹo đưa cho đứa con lớn hơn đứng cạnh. Nhìn cái cách mà họ bốc mỗi thứ vài cái kẹo dúi cho trẻ con ăn ngay tại chỗ như vậy, tôi đoán là họ không có ý định mang cả con ra chỗ cân hàng để trả tiền cho hai cái kẹo đang ở trong bụng đứa trẻ, nên tôi vội ngăn lại, nói với họ là đồ ăn ở đây phải thanh toán xong mới ăn được. Nhà bốc kẹo sau khi thấy tôi nói vậy thì vội vàng đẩy con đi.

Tôi còn thấy một gia đình khác có em bé đang ngồi trong giỏ hàng bóc thạch ăn, mẹ cháu cũng đang lúi húi nhét mấy thứ nho nhỏ vào túi áo, lúc này tôi mới nhớ ra cần chụp ảnh lại. Lác đác quanh đó có vài nhân viên siêu thị đang đứng giới thiệu mấy thứ hoá mỹ phẩm, không ai để ý gì đến quầy bánh kẹo, cũng không thấy biển báo nhắc nhở gì của siêu thị.

Có lẽ siêu thị lớn cũng không quan tâm lắm việc khác hàng của mình ăn hai bai cái kẹo hoặc nhặt trộm mớ rau trong khi họ có thể tiêu dùng hàng trăm ngàn. Biết đâu trong chiến lược kinh doanh đây cũng là một chiêu để hút khách bình dân?

Nhưng tôi thì thấy buồn. Vì với việc ăn “gian” vài cái kẹo, cây rau tưởng như vô hại đó, những người tiêu dùng vô tình đã tự hình thành cho mình thói quen khôn lỏi và ăn cắp vặt.

Những thói quen hình thành trong vô thức như vậy lại dễ nhân rộng bởi đám đông dân chúng vốn đã quá quen với môi trường sống bon chen từng li. Rồi khi người Việt cho dù đã đủ ăn đủ mặc có tiền đi du lịch nước ngoài nhưng vẫn giữ thói quen đó giao lưu với thế giới văn minh.

Thế nên thỉnh thoảng chúng ta mới đọc được những bài báo nói người Việt từ quan chức tới nhân viên quèn đi công tác nước ngoài ăn cắp đồ trong siêu thị và bị bắt. Thậm chí một số quốc gia còn có cảnh báo trộm cắp bằng tiếng Việt trong siêu thị.

Việc giáo dục những hành vi văn minh trong xã hội hiện nay hầu như đang bị bỏ ngỏ. Không có người làm gương, cũng không có ai lên tiếng, những điều tử tế văn minh sẽ không thể tự nhiên xuất hiện trong xã hội của chúng ta.

Ukraine đã xóa bỏ 1,320 tượng Lênin…

 

Ukraine đã xóa bỏ 1,320 tượng Lênin…một ngày không xa rồi sẽ tới xứ thiên đường VN.

Ukraine has removed all 1,320 statues of the communist revolutionary Lenin following a government drive to rid the country of Soviet-era symbols. Monuments to the Bolshevik leader have been dismantled in every town, village and city…
 
INDEPENDENT.CO.UK
 

Họ còn muốn gì nữa?

Họ còn muốn gì nữa?

Phạm Đoan Trang – Sau cuộc “đào thoát” hôm 26/2/2018 (tôi có kể lại chuyện này trong bài “Chúng sẽ đến trong năm phút nữa”), tôi đã nghĩ là mình thoát rồi, và đã nói với bạn bè rằng mình đang “lẩn trốn ở Việt Nam”.

Sự thực là không phải đến bây giờ tôi mới “lẩn trốn”. Tôi đã ở trong tình trạng này từ cuối tháng 6 năm ngoái.

Tôi đã không ở nhà gần một năm rồi, và cứ thế lang thang hết vùng này lại vùng khác, hết nhà này lại nhà khác. Di chuyển bằng ô-tô, xe khách, không dám đi máy bay để khỏi bị phát hiện. Có những lần nằm giường tầng, không có chỗ để cây đàn guitar, tôi ngủ luôn với cây đàn trên ngực.

Và cái cảm giác mơ hồ, “không biết có qua được đêm nay không? Không biết giờ này đêm mai thế nào?” lướt qua khi ngồi bên những người thân, bạn bè của mình trong những ngày tháng căng thẳng.

Ngay cả khi chơi đàn, trong đầu tôi vẫn thoáng câu thơ của Thanh Tâm Tuyền: “Ôm em trong tay mà đã nhớ em ngày sắp tới” (Dạ khúc, 1964).

Nhiều bạn sẽ hỏi tôi phải sống như thế để làm gì? Sao không về nhà mình mà ở cho đàng hoàng, phải chui lủi, vạ vật như chuột vậy?

Vâng, tôi cũng muốn ở nhà lắm chứ. Tôi yêu căn phòng nhỏ của tôi lắm. Ở đó, có tủ sách để một người viết như tôi có thể lần từng trang sách tham khảo bất kỳ lúc nào, có đồ ăn, có… thuốc, có cây đàn guitar, có giá để nhạc, và quan trọng hơn tất cả, có mẹ tôi.

Không phải ngẫu nhiên mà một đứa dốt thi ca như tôi lại rất nhớ câu “tôi yêu đất nước này chân thật/ như yêu căn nhà nhỏ có mẹ của tôi” (Bài thơ của một người yêu nước mình, Trần Vàng Sao, 1967).

Nhưng tôi không thể ở nhà được.

Tôi không thể ở nhà để cứ mỗi ngày “có sự kiện” (như Chủ nhật 5/3/2017) là dưới chân toà chung cư lại la liệt thanh niên đông vui như hội – mà hễ cứ tôi bước xuống đường là họ nhẹ thì chặn đường nhìn lừ lừ rồi mới tránh cho đi, nặng thì giang tay ra ngăn: “Chị đi đâu? Lên nhà”.

Nếu tôi tỏ ý không nghe thì câu chuyện lại kết thúc ở đồn công an. Và phải ngồi đúng một tư thế trên cái ghế gỗ ở một đồn công an nào đấy (tôi bị đau chân nên có nhiều tư thế không ngồi được), cứ nguyên như thế đến cuối ngày, không làm gì cả, kể ra khá mệt. Phía an ninh cũng vào hỏi này khác nhưng thực sự thì tôi có gì để nói với họ? Chưa kể có lần đôi bên còn chửi nhau tàn tệ, chỉ thiếu nước ném các bộ phận cơ thể vào mặt nhau.

Tôi cũng không muốn ở nhà để phải chịu cái cảm giác ai đó vẫn kè kè, lẩn quất đâu đó quanh tôi. Theo dõi “kín” còn lịch sự; có lần họ còn cố tình đi sau tôi chỉ vài bước chân, gần đến mức tôi cảm thấy hơi thở của họ sau gáy mình. Tôi quay lại, cáu kỉnh: “Đi theo người ta làm cái gì?”. Cô nàng tên Hằng (?) vênh mặt lên: “Tôi thích đi theo đấy, chị làm gì tôi?”.

Thỉnh thoảng tôi bị bắt giữa đường khi chỉ đơn giản là đang đi có hẹn cafe với bạn. Người bạn ra quán ngồi chờ mãi không thấy gì, liên hệ tôi không được, đành bực bội bỏ về. Khổ lắm, làm sao tôi báo được cho bạn để nói một câu xin lỗi, khi mà một khi đã tóm được tôi thì một trong những việc đầu tiên “anh em an ninh” làm luôn là giật ngay điện thoại – ngôn ngữ của công an là “khống chế, thu giữ phương tiện liên lạc”.

Lâu lâu, căn hộ tôi ở lại mất điện, mất Internet (các nhà khác trong chung cư vẫn sinh hoạt bình thường, không có vấn đề gì). Có những “kỹ thuật viên” mặt già đanh đến sửa mạng, quần thảo cả ngày rồi kết luận “tư vấn”: “Chị dùng mạng thì thỉnh thoảng nên ngắt modem cho nó nghỉ lấy vài tiếng chứ chạy liên tục, nó hỏng đấy”. “Sao dạo này công ty mình không dùng mấy cậu kỹ thuật viên trẻ trẻ nữa?”. “À ừ, dạo này nhiều việc, bên tôi tăng cường”. Cái từ “tăng cường” làm tôi không giấu được một nụ cười.

Lần gần đây nhất, sau hai ngày, kỹ thuật viên (trẻ hơn) cũng đến sửa mạng cho nhà tôi, nhưng giải thích loằng ngoằng một hồi rồi cười gượng: “Thôi, cái này em không nói được đâu chị”.

Có những ngày, những tuần tôi không thể ra khỏi nhà được, trừ phi muốn… lên đồn ngồi tới chiều tối rồi thất thểu về.

Có thể bạn sẽ bảo: Sống như thế thì có làm sao? Người ta còn đi tù kia kìa.

Đúng vậy. Đối với tôi, cuộc sống như thế tuy không bình thường lắm nhưng cũng chưa có gì đáng phải than vãn. Nhưng, đơn giản là nếu như vậy, tôi không thể đi đâu, làm gì, gặp gỡ ai được cả. Mà điều đó, với một nhà báo, một người viết, hay một nhà hoạt động, đều là sự tự tiêu diệt mình (hay là sự chấp nhận để bị tiêu diệt thì cũng vậy).

Tôi không phải là Khổng Minh để nằm lều cỏ, sau màn trướng định việc thiên hạ. Không phải là “mẹ Suu Kyi” vĩ đại của dân Myanmar để ngồi nhà mấy chục năm “làm biểu tượng” cho cuộc tranh đấu của người Miến. (Nói là bị quản thúc nhưng thật ra bà vẫn được gặp rất nhiều người, “quần chúng” vẫn đến thăm tư dinh bà nườm nượp, và bà vẫn là lãnh đạo một đảng đối lập chứ không bị khép vào tội “hành động lật đổ chính quyền nhân dân” theo Điều 79 Bộ luật Hình sự (cũ) như ở ta).

Tất nhiên tôi cũng hiểu, họ đâu có coi tôi là một công dân bình thường, một người viết như mọi người viết khác. Họ coi tôi là một phần tử chống phá “Đảng và Nhà nước” của họ quyết liệt.

Tôi hiểu điều đó, và tôi chấp nhận hậu quả của nó. Suy cho cùng, chúng ta chống độc tài thì độc tài tiêu diệt chúng ta là đương nhiên, chứ lẽ nào cả một bộ máy đang vẫy vùng thoả thuê, phè phỡn trong quyền lực như thế lại để một vài công dân ngang nhiên chống lại nó, thách thức nó?

Cho nên, nếu có ai hỏi tôi “cảm thấy thế nào?” thì câu trả lời thành thực là “vẫn chưa có gì ghê gớm lắm, vẫn ở trong mức chịu đựng được, và tôi chấp nhận”.

Tuy nhiên, dù sao cũng phải nói rằng: Đây đúng là một cuộc chiến, nhưng nó… bất bình đẳng quá. Giá như đó là một cuộc cạnh tranh chính trị bình đẳng, bằng lá phiếu chẳng hạn, thông qua bầu cử tự do và công bằng, thì sẽ làm đẹp cho cả hai bên.

Còn cuộc chiến giữa một bên là cả bộ máy độc đảng với hàng trăm ngàn công an, hàng ngàn tổ chức ngoại vi “cánh tay nối dài”, quyền lực vô đối trong tiếp cận ngân sách nhà nước, các nguồn tài chính, sở hữu và kiểm soát chặt chẽ cả ngàn tờ báo, hàng chục kênh truyền hình-phát thanh, chưa kể không gian mạng, rồi viện kiểm sát của công an, toà án công an trị, nhà tù của công an… với một bên là vài cá nhân tay không tấc sắt, đi khỏi nhà còn chẳng được, hơi một tí là lại bị xách cổ về đồn… Cuộc chiến ấy chẳng quân tử vẻ vang gì cho bên thắng cuộc, nhỉ? (Cứ tạm cho họ là bên thắng cuộc đi).

Họ còn muốn gì ở tôi nữa? Muốn tôi ở yên trong nhà, “đi đâu thì báo với nhau một tiếng”, cho đi mới được đi hay sao? Muốn tôi viết những bài chỉ trích phong trào dân chủ, chê bai dân trí thấp, người dân ý thức kém, giới hoạt động thì toàn bọn cơ hội chính trị hay sao?

Không đâu. Tôi – và chúng ta – không chiều họ dễ dàng như thế được đâu.

Tôi chấp nhận bị đàn áp, vì tôi chống họ. Nhưng phải kính sợ, nể phục một “cái gọi là nhà nước” hèn như thế thì không. Không bao giờ.

Phạm Đoan Trang

https://www.facebook.com/pham.doan.trang/posts/10156481283933322

Việt Nam bắt tướng công an vì ‘tổ chức đánh bạc’


Thiếu tướng Nguyễn Thanh Hóa, 60 tuổi.

Theo tuyên bố đăng trên trang web của Bộ này, đây là quyết định của Cơ quan An ninh Điều tra thuộc Công an tỉnh Phú Thọ.

Thiếu tướng Nguyễn Thanh Hóa, 60 tuổi, bị điều tra vì liên quan tới vụ “sử dụng mạng Internet thực hiện hành vi chiếm đoạt tài sản, tổ chức đánh bạc, đánh bạc, mua bán trái phép hóa đơn và rửa tiền xảy ra tại Phú Thọ và một số tỉnh thành”.

Thông báo của Bộ Công an về vụ bắt tướng Nguyễn Văn Hóa
Thông báo của Bộ Công an về vụ bắt tướng Nguyễn Văn Hóa

Thông báo của Bộ Công An Việt Nam không nêu cấp bậc cũng như chức danh trước đây của vị tướng công an mà chỉ viết là “Nguyễn Thanh Hóa”.

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Cây Bắp & Cây Cột Điện

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Cây Bắp & Cây Cột Điện

Ảnh của tuongnangtien 

tuongnangtien

Tôi đi lòng vòng mấy nước Á Châu nhưng không đâu mà cảm thấy gần gũi như ở Indonesia. Đất nước này nghèo quá. Dân chúng, phần lớn, cũng lam lũ và khốn khó y như dân Việt vậy. Đã vậy, khí hậu (đôi nơi ) cũng dịu dàng như Cao Nguyên Lâm Viên khiến cho tôi (đôi lúc) cứ ngỡ là đã được trở lại quê nhà.

Rảnh, từ Jakarta, tôi mua vé xe hoả đi Bangdung (thủ phủ của đảo Java)  vì nghe nói nơi đây trà và cà phê nhiều lắm. Rời khỏi thủ đô chừng 100 KM thì đoàn tầu bắt đầu chầm chậm leo đèo. Cao độ của Bandung hẳn cũng ngang tầm với Bảo Lộc nên vùng đất này trông không khác chi  B’lao và Djiring ở xứ mình.

Qua khung cửa kính lòe nhoè (bởi những hạt mưa bụi li ti) tôi nhìn thấy lại những dàn xu xu xanh ngắt, những bụi qùi vàng, rồi những vườn cà phê nở hoa trắng xoá, và những luống trà trên mấy sườn đồi ở xa xa. Dưới lòng thung, cạnh dòng suối con uốn khúc, là nương mì hay ruộng bắp vừa mới trổ cờ. Ngó mà muốn ứa nước mắt!

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Bangdung. Ảnh chụp năm 2018

Tuy là người gốc miền xuôi nhưng tôi rất thân thiết với ngô khoai, và nương rẫy. Tôi biết cách trồng tỉa, cũng như cách chăm sóc, cả mì lẫn bắp là nhờ vào những ngày tháng học tập cải tạo lao động ở Công Trường 75 (Di Linh) và ở trại Tân Rai – Bảo Lộc.

Chúng tôi được dậy tỉa bắp lần đầu, vào năm 1976, và đây là một bài học đắt giá nhớ đời. Mỗi thằng được phát cho một cái thau con đầy hạt, với chỉ tiêu rất thoáng: làm rồi là được về trại nghỉ. Thoạt nghe ai cũng hí hửng vì công việc nhẹ nhàng thấy rõ. Cứ cách chừng nửa thước thì bỏ ba hạt xuống lỗ, rồi lấy chân khỏa đất lại là xong.

Tưởng vậy nhưng không phải vậy. Mãi cho đến giờ ăn trưa mà thau bắp của mọi người đều chưa vơi phân nửa. Chiều nắng gắt, mồ hôi nhễ nhại, lưng lom khom mãi mỏi nhừ nên thay vì bỏ vài ba hạt – như đã được chỉ dẫn – chúng tôi “chơi” luôn cả nhúm cho nó chóng xong.

Chỉ sau một hai trận mưa đầu mùa là hậu quả thấy liền! Nhiều chỗ trên ruộng bắp mọc chi chít cả mấy chục hạt mầm xanh ngắt. Thế là họp hành, kiểm điểm liên miên. Kết luận: chúng tôi bị qui tội rất nặng nề là … phá hoại kinh tế nhà nướcnhưng hình phạt thì không đến nỗi nào, chỉ dơ cao đánh khẽ thôi: rút tiêu chuẩn lương thực từ 15 ký (9 gạo, 6 khoai) xuống còn 10 (7 gạo, 3 khoai) trong vòng hai tháng.

Thực ra thì đây chỉ là tiêu chuẩn lương thực trên giấy mực, chứ chả cần phạt vạ gì ráo thì thủ trưởng, thủ kho và các anh nuôi của đơn vị bộ đội coi tù cũng đã “rút” bớt phần ăn của chúng tôi ngay từ ngày mới vào  trại cơ. Nay, họ có lý do chính đáng để “rút” thêm chút nữa thì cũng … chịu thôi!

Đã qua gần cả năm tù nên cơ thể chúng tôi cũng quen dần với cái đói rồi. Vả lại, với thời gian khả năng “cải thiện” của chúng tôi cũng đã tăng tiến rất đáng kể và đáng nể (hễ thấy con gì nhúc nhích là ăn liền) nên cách trừng phạt này – xem ra –  cũng không không có gì đáng để phải phàn nàn.

Tuy thế, tự thâm tâm chúng tôi đều cảm thấy áy náy và xấu hổ vì đã đánh mất sự tự trọng (trong khoảnh khắc) nên cứ phải hối tiếc mãi về cung cách làm việc vô trách nhiệm của mình. Khi nhìn lại vấn đề, đôi khi, tôi cũng tự biện minh bằng cách đổ thừa cho hoàn cảnh tù đầy khắc nghiệt.

Số lượng thực phẩm dành cho tù nhân ít quá, không đủ để tái tạo sức lao động hằng ngày. Đã thế, yêu cầu của ban chỉ huy trại bao giờ cũng đòi hỏi phải vượt chỉ tiêu nên tù binh buộc phải gian dối để sống còn thôi.

May mà “thời gian là thuốc tiên” nên những kỷ niệm buồn ở trại cải tạo  rồi đều nhạt phai dần theo năm tháng. Tôi gần quên được chuyện “tỉa bắp hằng nắm” thì tuần rồi lại tình cờ nhìn thấy hình một cây cột điện mọc lá tre xum xuê (trên trang một trang fb) cùng với nhiều lời mỉa mai hay đàm tiếu. Tôi đọc mà không khỏi trạnh lòng nhớ đến cảnh mấy chục mầm bắp xanh um, mọc trên một nhúm đất chỉ độ nửa gang tay, do chính tay mình gieo trồng mấy mươi năm về trước.

Chuyện trồng cột điện ở đất nước tôi bây giờ cũng không khác thế. Cũng làm lấy rồi nên cứ sau một cơn bão là có hàng ngàn cái gẫy lìa, hoặc bị đổ nhào. Loại cột xi măng cốt tre này vẫn thường được dùng để chống đỡ những cây cầu (chưa khánh thành đã nứt, hay vừa xây xong đã hỏng) ở Việt Nam. Cũng chỉ ở xứ sở này, và nước bạn Trung Hoa láng giềng, mới có chuyện trường học sập sàn (hay sập lan can) khiến vô số học sinh tử nạn.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Ảnh: SGGP

Ngày trước – nơi những trại tù heo hút – lũ tù binh khốn khổ chúng tôi vì đói ăn rách mặc nên đã làm việc với một tinh thần hoàn toàn tắc trách, và vô cùng đáng trách. Còn bây giờ thì biết giải thích sao về cung cách vô trách nhiệm tương tự của giới công nhân viên hay cán bộ của nhà nước Việt Nam?

Qua một bài báo ngắn (“Một Việt Nam Như Bây Giờ Thì Mất Nước Cũng Đáng”) trên trang Tiếng Dân, tác giả Đoàn Phú Hoà có nhận xét như sau:

“Các sĩ quan cao cấp trong quân đội chỉ chăm chăm lo chuyện làm giàu mà sổ toẹt đến nhiệm vụ được giao phó. Các quan chức nhà nước đang ngày đêm tìm mọi cách kiếm tiền, thật nhiều tiền để bù lại cho những khoản tiền khổng lồ mà họ đã phải bỏ ra để mua được cái vị trí đang ngồi. Không những thế chúng phải có lãi, thật nhiều lãi để tính chuyện chuyển tiền ra nước ngoài, mua bất động sản ở nước ngoài để qua đó sống sau khi đã hạ cánh an toàn.”

Nếu đúng thế thì đất nước Việt Nam hiện nay có khác chi là một nhà tù vỹ đại và mọi công dân đều sống với tâm trạng của một tù nhân? Có tù nhân nào mà “thiết tha” đến chuyện mất còn của cái trại giam?

Quá nghèo, cha giấu xác con vào túi xách đưa về quê an táng

 

Quá nghèo, cha giấu xác con vào túi xách đưa về quê an táng

Hình ảnh cắt ra từ clip cảnh người cha bỏ thi thể con vào giỏ xách. (Hình: Người Lao Động)

AN GIANG, Việt Nam (NV) – Vì không có tiền thuê xe nên người cha và bà ngoại đã dùng khăn bó thi thể đứa bé rồi cho vào túi xách giấu để mang lên xe đò đưa về quê ở huyện Tri Tôn mai táng.

Theo báo Người Lao Động, trong mấy ngày qua, trên mạng xã hội xuất hiện video clip quay lại cảnh cha và bà ngoại đứa bé đã chết tại một bệnh viện ở Sài Gòn với dòng status: “Vì không có tiền thuê xe đưa thi thể của con về quê an táng, gia đình đành bỏ bé vào giỏ xách để lên xe khách mua vé về quê. Vì sợ nhà xe phát hiện có thi thể bé trong giỏ mà đuổi xuống xe nên gia đình đành quấn bé thật kỹ và tấn quần áo, khăn xung quanh bé thật kỹ…”

Ngay khi đoạn clip dài hơn 2 phút này xuất hiện, đã có 29,000 lượt (yêu, thích, khóc), 26,000 lượt chia sẻ và hơn 1.7 triệu lượt xem. Rất may, nhóm thiện nguyện ở Sài Gòn đã kịp thời đến hỗ trợ toàn bộ chi phí cho gia đình để có điều kiện chuyển thi thể đứa bé về quê lo hậu sự.

Những dòng chia sẻ lên mạng xã hội của nhóm thiện nguyện. (Hình: Người Lao Động)

Nói với báo Người Lao Động, anh Võ Thanh N., trưởng một nhóm thiện nguyện, cho biết đây là đoạn clip có thật nhưng sự việc xảy ra vào năm 2017. Người cha và bà ngoại của đứa bé xấu số chỉ cho biết quê gốc ở huyện Tri Tôn, tỉnh An Giang, chứ không có thông tin gì thêm.

“Sở dĩ tôi quyết định đăng lên clip này là vì tôi vừa tạo trang Fanclub mới của nhóm nên gây sự hiểu nhầm cho nhiều người, chứ không hề có ý muốn vận động hỗ trợ cho gia đình đứa bé hay vì lý do gì khác hơn. Nhóm chúng tôi hoạt động bằng cả tấm lòng nhiệt huyết nên đã được nhiều người biết đến và cùng đồng hành với những trường hợp khốn khó như trong clip,” anh N. chia sẻ. (Tr.N)