HA HA HA.
CHƯA CÓ LUẬT LÀ NHIỆM VỤ CỦA NHÀ NƯỚC.
BIỂU TÌNH LÀ VIỆC LÀM CẦN CÓ CỦA NHÂN DÂN.
CHƯA CÓ LUẬT THÌ CHÚNG TA CỨ LÀM MỖI KHI CHÚNG TA MUỐN THÔI.
CÒN THẰNG NÀO BẮT NGƯỜI BIỂU TÌNH LÀ CHÚNG SAI CHỨ DÂN KHÔNG HỀ SAI.


Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)
Tin Tức – Thế Giới , Việt Nam, Tin Hoa Kỳ
HA HA HA.
CHƯA CÓ LUẬT LÀ NHIỆM VỤ CỦA NHÀ NƯỚC.
BIỂU TÌNH LÀ VIỆC LÀM CẦN CÓ CỦA NHÂN DÂN.
CHƯA CÓ LUẬT THÌ CHÚNG TA CỨ LÀM MỖI KHI CHÚNG TA MUỐN THÔI.
CÒN THẰNG NÀO BẮT NGƯỜI BIỂU TÌNH LÀ CHÚNG SAI CHỨ DÂN KHÔNG HỀ SAI.



A đây rồi ??? Chùm khế ngọt mà
😭

Khối tài sản hàng triệu USD của Bí thư Thành ủy TP Thanh Hóa Nguyễn Xuân Phi
–
Sau một khóa đảm nhiệm chức Chủ tịch UBND TP Thanh Hóa và nay là Khóa thứ 2 trên cương vị Thường vụ tỉnh ủy, Bí Thư Thành ủy TP Thanh Hóa, ông Nguyễn Xuân Phi hiện sở hữu cho mình một tài sản kếch xù lên đến nhiều nghìn tỷ đồng, nhưng lại “núp” dưới danh nghĩa người thân đứng tên. Tài sản của ông nhiều đến mức mà ở xứ Thanh không một đại gia nào có thể sánh được. Ông Nguyễn Xuân Phi còn được mệnh danh là “một tư bản mại bản”. Thậm chí ông thuê người đẻ được 2 con trai mà không cần khai báo với Tổ chức…

Khối tài sản “kếch xù”
Khối tài sản “kếch xù” đầu tiên của ông Nguyễn Xuân Phi, Thường vụ tỉnh ủy, Bí thư Thành ủy TP Thanh Hóa đứng tên người thân là một hệ thống chuỗi khách sạn, nhà hàng sang trọng từ 3- 4 sao, tọa lạc tại các vị trí đắc địa, trung tâm TP Thanh Hóa, gồm: Khách sạn Phù Đổng 99 phòng (4 sao) bên cạnh Quảng trường Lam Sơn; Nhà hàng Phù Đổng (số 1, Nguyễn Chí Thanh, phường Đông Thọ). Khách sạn Phù Đổng ông Phi xây dựng cách đây 10 năm và lúc đó mới chạy chức từ vị trí Giám đốc Cty Sông Mã lên Chủ tịch TP Thanh Hóa nên nhờ một doanh nhân trên địa bàn đứng tên. Chuỗi tài sản này hiện đứng tên con gái ông Phi.
Tài sản tiếp theo của đương kiêm Bí thư Thành ủy TP Thanh Hóa mà bất cứ ai bằng mắt thường cũng đều nhìn thấy là vườn cây cảnh “độc nhất vô nhị” và những bức tượng bằng đá quý, gỗ hóa thạch “có một không hai” tại Việt Nam và khu vực Đông Nam Á được trưng bày tại 2 nơi là: Trung tâm Văn hóa – Thể thao Trường Thi, rộng gần 2ha (phường Trường Thi – TP Thanh Hóa) và Khu sinh thái rộng hơn 8ha tại phường Quảng Thịnh, TP Thanh Hóa. Theo dân chơi trong lĩnh vực này, thì khối tài sản nêu trên của ông Phi phải tỉnh bằng nhiều triệu USD, chứ không thể tính bằng giá trị tiền tỷ.
Nói về Khu Trung tâm văn hóa – Thể thao Trường Thi. Đây vốn là đất nông nghiệp của người dân, sau quá trình phát triển TP Thanh Hóa lên đô thị loại 2 và hạng 1 như hiện nay, tỉnh Thanh Hóa có chủ trương thu hồi để xây dựng Khu vui chơi giải trí, trung tâm văn hóa phục vụ nhân dân phường Trường Thi, có diện tích trên 16.000 m2 (nay đã thành khu đất vàng, nằm giữa trung tâm TP Thanh Hóa. Nhận thấy đây là “miếng bánh” béo bở nên Cty CP Sông Mã của Bí thư Nguyễn Xuân Phi dễ dàng thâu tóm được. Tuy nhiên, mục đích sử dụng đất là để xây dựng công trình công cộng phục vụ người dân đến vui chơi giải trí. Nhưng dưới bàn tay của ông Phi và Cty Sông Mã, khu đất vàng rộng gần 2 ha này đã bị chuyển đổi công năng, biến đất công thành đất tư nhân – Công ty Sông Mã đã biến công trình thành trụ sở của các loại hội, phục vụ cho nhóm lợi ích và cá nhân bí thư Phi để trưng bày đá phong thủy, đá quý, các loại đồ gỗ hóa thạch quý hiếm, sân tenis và thậm chí làm nơi thờ tự cho mục đích riêng cá nhân ông Bí thư thành ủy.
Ông Hoàng Văn Hưng, nguyên Tổng giám đốc Cty CP Sông Mã cho biết sự thật, tất cả khối tài sản tại Trung tâm văn hóa – thể thào Trường Thi là sở hữu riêng của gia đình Bí thư Nguyễn Xuân Phi. Cty Sông Mã hiện ông Phi đã thâu tóm 100% CP. “Không có một DN nào lại đổ cả trăm tỷ đồng vào cây cảnh, đồ đá, gỗ quý mà chỉ để ngắm chơi và không vì mục đích lợi nhuận. Ông là người quá giàu nên ông ấy không cần lợi nhuận. Dưới vỏ bọc là tài sản Công ty Sông Mã nên rất khó để kiểm tra đây là tài sản của riêng Bí thư Phi” – ông Hưng cho biết thêm. Các tài sản gồm cây cảnh, đồ gỗ, đá quý tại đây được bảo vệ rất nghiêm ngặt bới nhân viên bảo vệ và hàng chục thiết an ninh Camera an ninh giám sát ngày đêm.

Một tài sản lớn khác mà ông Nguyễn Xuân Phi sở hữu là Khu sinh thái phường Quảng Thịnh, Tp Thanh Hóa. Nơi đây dưới vỏ bọc là khu sinh thái nhưng thực chất nơi đây lại là chỗ để khoe tài sản “khủng” của Bí thư Phi cho thiên hạ biết.
Theo một cán bộ phường Quảng Thịnh cho hay, Khu sinh thái được ông Phi vừa thu mua đất đai của dân, vừa thuê lại đất nhà nước, có diện tích hơn 8ha. Công trình được xây dựng từ vài năm nay và đã hoàn thiện khoảng 80%. Cũng giống như mục đích hoạt động của Trung tâm văn hóa – Thể thao Trường Thi, Khu sinh thái Quảng Thịnh hoạt động cũng không vì lợi nhuận.
Được biết trong kế hoạch của mình, ông Phi muốn xây dựng Khu sinh thái này khang trang, hiện đại vào loại bậc nhất cả nước để thỏa mãn thú vui và xứng tầm một không gian rộng lớn để trưng bày các kiệt tác “có một không hai” mà mình bỏ hàng trăm tỷ ra sở hữu.
Hiện tại đây đã có hàng trăm cây cảnh quý, hàng nghìn tác phẩm nghệ thuật đồ gỗ, đá quý…trưng bày trong với 3 ngôi nhà sàn 2 tầng làm toàn gỗ quý, có diện tích rộng hàng trăm m2. Sự đồ sộ của Khu sinh thái này còn thể hiện bằng chiếc Cổng chào “kì vĩ” được đúc bằng những khối đá lớn nặng hàng trăm tấn ghép lại. Khu sinh thái phường Quảng Thịnh ông Nguyễn Xuân Phi nhờ em trai mình tên là Nguyễn Xuân Dương đứng tên.

Bên cạnh các khu sinh thái trưng bày hàng nghìn cây cảnh cổ, đồ đá, gỗ quý hiếm trị giá ước tính hàng trăm tỷ đồng kể trên. Tài sản của ông Nguyễn Xuân Phi còn được biết đến là hàng loạt các Công ty và hàng chục mỏ đất đá đều dưới dạng “núp” tên người thân.
Điển hình là Công ty CP Sông Mã. Trước đây là Cty nhà nước và ông Phi cũng nhiều năm làm Giám đốc. Ngày nay, Công ty CP Sông Mã đã hoàn toàn thuộc sở hữu của ông Phi, khi ông bỏ ra hàng chục tỷ đồng mua lại 100% CP từ các cổ đông khác. Nhưng để che mắt thiên hạ, ông Phi đã nhờ người thân đứng tên chủ sở hữu.
Công ty CP Sông Mã chuyên kinh doanh bất động sản, khai thác VLXD và hiện làm mưa làm gió trên địa bàn TP Thanh Hóa. Đặc biệt là sở hữu hàng loạt các dự án bất động sản lớn như: Dự án Núi Long, Cầu qua sông nhà Lê, Tây bắc ga…. Hàng chục mỏ đất đá thuộc Núi Nhồi (huyện Đông Sơn) nay là Phường An Hoạch, Đông Hưng, TP Thanh Hóa. Công ty Sông Mã của ông Phi còn nổi tiếng thu mua đất nông nghiệp của dân trên địa bàn Tp Thanh Hóa và sau đó là hợp thức hóa thành đất đô thị để thu siêu lợi nhuận.

Bên cạnh đó, ông Phi còn bỏ tiền ra mua (100% CP) để sở hữu nhà máy gạch tuy nel Quảng Thịnh, doanh thu hàng năm lên đến cả trăm tỷ đồng. Đồng thời, ông Phi cũng sở hữu siêu thị điện máy HC trên trục đường Đại lộ Lê Lợi, TP Thanh Hóa.
Như vậy, chỉ tính riêng tài sản bề nổi, gồm hệ thống KS, nhà hàng Phú Đổng, Công ty Sông Mã, nhà máy gạch tuy nel, siêu thị điện mày HC, các khu sinh thái tại phường Trường Thi, Quảng Thịnh, hàng chục mỏ VLXD… thì tải sản của Bí thư Thành ủy Nguyễn Xuân Phi lên đến nhiều nghìn tỷ đồng.
Người dân Thanh Hóa luôn mệnh danh Bí thư Thành ủy TP Thanh Hóa là một nhà “tư bản” mại bản đích danh, chứ không thể xem đó là một quan chức vì dân, vì nước. Dưới “vỏ bọc” là quan chức, Nguyễn Xuân Phi đã dùng mọi thủ đoạn, chức vị để làm “lũng đoạn” kinh tế thu vét cho hầu bao của mình số tài sản “kếch xù”; đồng thời còn thao túng chính trị, hình thành nên phe cánh “lợi ích nhóm” chính trị, nhóm lợi ích “xã hội đen” trên địa bàn TP Thanh Hóa nhiều năm gần đây. Thậm chí ông ta còn dùng Văn phòng làm việc Thành ủy để chuyên giao dịch, buôn bán bất động sản…
Thuê đẻ 2 con trai không cần khai báo với tổ chức
Là một người giàu có, cùng với khối tài sản khổng lồ ước đạt hàng chục nghìn tỷ đồng, ông Nguyễn Xuân Phi luôn mong muốn mình sẽ có con trai để thừa hưởng gia sản kếch xù (vợ cả là 2 cô con gái). Và nay khi lợi dụng chính sách của nhà nước cho đẻ thuê, ông Phi đã có cho mình hẳn 2 cậu quý tử, đem hẳn về nhà trên phố Trần Xuân Soạn, phường Đông Thọ, TP Thanh Hóa tiện cho việc chăm sóc và trên danh nghĩa là con nuôi nên cũng “bất cần” báo cáo với Tổ chức biết. Hai cậu quý tử của ông Phi hiện nay đã hơn 2 tuổi.
Trước đây, cũng thèm khát con trai, ông Bí thư Nguyễn Xuân Phi gần như công khai cặp bồ với cô gái trẻ tên Lã Thị Thanh Hằng, rồi cung phụng xe hơi, mua chung cư cao cấp Kengnam (Hà Nội) để mong người tình sinh cho quý tử. Vì chỉ sinh được con gái không đạt yêu cầu, cộng với việc cô bồ trẻ dám lên mặt thách thức bà vợ cả, sợ mất chức nên ông Phi hạn chế tiếp xúc với người tình hơn.
Việc thuê người đẻ 2 con trai của ông Bí thư Nguyễn Xuân Phi và công khai đem về nhà chăm sóc khiến cho cán bộ, đảng viên và nhân dân xứ Thanh rất bức xúc. Tại sao một cán bộ cấp cao như ông Phi lại ngang nhiên làm chuyện “động trời” mà không bị xử lí? Ai đã bao che? Ai đã dung túng? Phải chăng cấp ủy Đảng, chính quyền tại Thanh Hóa đã bị những đồng tiền của Bí thư Phi làm cho tê liệt? Ông Nguyễn Xuân Phi là đảng viên hay là dân thường mà bất tuân Tổ chức như vậy?
Nhưng với Thanh Hóa, một tỉnh mà bấy lâu nay mọi vấn đề đều được đem lên bàn cân giải quyết bằng tiền một cách như chợ búa, thì việc một quan chức như ông Nguyễn Xuân Phi coi thường, lộng quyền có gì đâu là lạ đâu. “Gần 20 Thường vụ Tỉnh ủy của Đảng bộ Thanh Hóa chỉ cần thông qua ba nhân vật đó là: ông Bí thư tỉnh ủy Trịnh Văn Chiến; ông Trịnh Xuyên – Giám đốc Công an tỉnh và đặc biệt là “bố già” Nguyễn Văn Lợi, Nguyên Chủ tịch UBND, Bí thư tỉnh ủy tỉnh Thanh Hóa – người trực tiếp nâng đỡ, thao túng Phi lên chức Chủ tịch TP và Bí thư Thành ủy TP Thành Hóa” – ông Phi tự đắc rằng, mình là người có quyền, có tiền nên thuê đẻ thêm 2 con chứ thêm nhiều con cũng không cần khai báo.
(Nguồn: FB Xuân Du)

Điều duy nhất tôi dặn lòng sau nhiều năm sống ở Thủ Thiêm là sẽ không bao giờ dạy học trò mình rằng ai đó là “phản động”, “nhận tiền nước ngoài”, hay “biểu tình lấy tiền”. Tôi sẽ không bao giờ đủ miệng mồm để kết luận một người đàn ông đổ xăng lên người là “nhận tiền nước ngoài” để đánh đổi sinh mạng. Chỉ có nhà cửa, tổ ấm, và con cái mới khiến người ta sẵn sàng đánh đổi sinh mạng.
Làm nhà báo, có khi sự bất lực của việc thiếu kiến thức, khả năng và yếu đuối khiến mình không thể tường thuật và viết bài.
Nhưng đổ lỗi rằng nhân vật của mình “phản động” để không viết bài về họ là một tội ác.”
Khải Đơn

Toàn văn bức thư của TT Trump gửi ông Kim về việc hủy hội nghị thượng đỉnh Mỹ-Triều

Kim-Trump Summit Fails

andy
Quả đúng như dự đoán của nhiều chuyên gia về việc 1 trong 2 bên sẽ hủy hội nghị thượng đỉnh Mỹ-Triều. Ông Trump đã chính thức có thư gửi ông Kim về việc này và bày tỏ sự đáng tiếc. Dưới đây là toàn văn bức thư đó.
Tổng thống Mỹ Donald Trump vừa gửi thư cho nhà lãnh đạo Bắc Hàn Kim Jong un để hoãn cuộc họp thượng đỉnh dự kiến diễn ra vào ngày 12/6 tới ở Singapore.
Theo Tòa Bạch Ốc, trong bức thư, Tổng thống Mỹ gọi đó là “cơ hội bị bỏ lỡ” và đây là “thực sự là khoảnh khắc buồn trong lịch sử.”
Ông Trump nói ông mong được gặp Nhà lãnh đạo Bắc Hàn và sẵn sàng tiếp nhận một cuộc điện đàm hoặc viết thư nếu ông Kim thay đổi ý kiến.
Dưới đây là nội dung bức thư:
“Ngài Kim Jong un thân mến,
Chúng tôi rất cảm kích khi ngài đã dành thời gian, sự kiên nhẫn và nỗ lực cho các cuộc thương lượng và trao đổi liên quan đến hội nghị thượng đỉnh mà cả hai nước tìm kiếm bấy lâu, vốn đã được lên kế hoạch diễn ra vào ngày 12/6 tới tại Singapore. Chúng tôi đã được thông báo rằng cuộc gặp này do phía Triều Tiên yêu cầu, dù rằng chúng tôi thấy hoàn toàn không thích hợp. Tôi đã rất mong chờ được gặp ngài ở đó.
Nhưng đáng buồn thay, do sự phẫn nộ và thù địch trong những tuyên bố gần đây từ phía ngài, tôi cảm thấy rằng việc tổ chức cuộc gặp được lên kế hoạch từ lâu này là không phù hợp ở thời điểm hiện nay. Do đó, bức thư này là lời xác nhận rằng hội nghị thượng đỉnh ở Singapore, dù vì lợi ích đôi bên và nhằm tránh gây thiệt hại cho thế giới, sẽ không thể diễn ra. Ngài có nói về khả năng hạt nhân của mình, nhưng kho hạt nhân của chúng tôi cũng rất khổng lồ và đầy uy lực mà tôi cầu xin Thượng đế rằng sẽ không bao giờ phải dùng tới chúng.
Tôi cảm thấy một không khí đối thoại tuyệt vời đã được xây dựng giữa hai chúng ta, và rốt cục thì chỉ có đối thoại mới giải quyết được vấn đề. Tôi rất mong chờ được gặp ngài một ngày nào đó. Còn trong lúc này, tôi muốn cảm ơn ngài vì đã trả tự do các công dân Mỹ về với gia đình. Đây là một cử chỉ đẹp và tôi rất cảm kích.
Nếu ngài thay đổi ý kiến về việc tổ chức cuộc gặp thượng đỉnh quan trọng này, xin đừng chần chừ mà gọi điện hay viết thư cho tôi. Thế giới này, và cụ thể là Bắc Hàn, đã mất một cơ hội tuyệt vời cho hòa bình vĩnh cửu, cũng như sự phồn vinh và giàu có. Cơ hội đánh mất này thực sự là giây phút đáng buồn trong lịch sử.
Trân trọng
Ký tên
Tổng thống Mỹ Donald Trump.
Ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo sau đó đã chính thức đọc bức thư của Tòa Bạch Ốc trước Ủy ban Đối ngoại Thượng viện Mỹ về việc hủy hội nghị thượng đỉnh với Bắc Hàn. Ngoài ra, ông cũng cho biết đến nay chưa nhận được phản hồi từ phía Bình Nhưỡng./.


LẦN CUỐI VỀ “THU GIÁ”
Tác giả: Trần Đăng Tuấn
1- “Thu giá” là sự ngu độn về ngôn ngữ. Nhưng đây chẳng phải sự ngu độn thật thà. Ngu cái này nhưng cáo già trong cái khác. Bởi vì:
2- ‘Thu giá” là sự trí trá về lập luận. Đường BOT không phải là “sản phẩm của doanh nghiệp”. Nếu doanh nghiệp mua quyền sử dụng đất, làm đường riêng không dính gì vào các tuyến đường của nhà nước, thì đó mới là sản phẩm doanh nghiệp, họ định giá vé thế nào, có ai đi là việc của họ. Còn BOT là sản phẩm của hợp tác công tư. Doanh nghiệp làm đường trên đất nhà nước cho, cải tạo đường vốn có của xã hội, được khai thác trong thời hạn nhất định để hoàn vốn và có lãi trong khuôn khổ được định ra qua phương án tài chính. Hiện nay đa số các dự án đó ký với nhà nước là hợp đồng “mở”. Nghĩa là thời gian họ được thu tiền căn cứ vào lưu lượng xe đi qua và mức phí xe đi qua phải trả. Cho nên họ mới được kêu ca là thu thấp thì phải thu lâu hơn. Bây giờ nói là sản phẩm của họ tức là phủi cái phần của dân của nước trong BOT đó.Thử hỏi nếu nó là sản phẩm của doanh nghiệp sao lại phải kiểm soát xác minh số tiền thực đầu tư, số tiền thực mỗi ngày thu vào như vừa qua đã buộc phải làm?
3- “Thu giá” là sự xảo quyệt về ý đồ. Việc thu tiền vé đi đường BOT theo cách thực hiện ở Việt Nam thời gian qua xung đột với quy định về phí theo pháp luật. Tách nó ra khỏi phí là để hợp pháp hoá việc thu tiền lần thứ hai đối với người dân trên nhiều đoạn đường BOT, đánh bật khỏi tay người dân vũ khí pháp lý hợp pháp để phản đối sự bất công thiếu minh bạch.
4- “Thu giá” là sự lỳ lợm và trắng trợn trong thái độ đối với người dân. Dân không phản đối BOT, dân không phản đối chuyện đi đường BOT tốt hơn thì phải nộp tiền. Cũng không phải BOT ở chỗ nào cũng không hợp lý. Có những đường, cầu BOT làm cả vùng xưa nay thiếu đường,thiếu cầu nay đi lại giao thương thuận lợi hơn. Cái đó dân ủng hộ. Dân phản đối cái gì?. Dân phản đối chuyện đường quốc lộ số 1 của đất nước tráng lên một lớp rồi thu như thể đường đó họ làm ra từ đầu. Dân phản đối chuyện không có lựa chọn, đi đường nào cũng phải nộp BOT. Dân phản đối chuyện khai khống giá trị đầu tư BOT rồi từ đó định ra giá vé và thời hạn thu. Dân phản đối chuyện cầu nhà nước làm vẫn đi được bị ngăn lại lùa xe sang bắt đi cầu mới phải trả tiền BOT. Dân phản đối chuyện cho thu BOT cả đường mới lẫn đường cũ để lùa dân sang đường mới BOT. Dân phản đối chuyện không dùng đường BOT nhưng buộc phải đi qua trạm và phải mất tiền. Dân phản đối chuyện ém giảm số lưu lượng xe qua trạm BOT để thu lời tối đa. Dân phản đối chuyện chẳng có cuộc đấu thầu nào cả mà chỉ số quan chức cùng doanh nghiệp ký với nhau làm BOT chỗ này, chỗ kia. Dân phản đối chuyện làm BOT có thể “tay không bắt..vàng”. Dân phản đối vì đóng thuế, đóng phí đường bộ và đóng góp suốt bao năm bây giờ đất nước đến con đường xuyên Việt đầu tiên cũng chi chít trạm thu tiền. Dân phản đối vì tiền nộp BOT nhiều hơn chi cho xăng dầu, mọi hoạt động kinh tế hay dân sinh đều bị thêm gánh nặng.
Những cái đó có không? Dân phản đối có sai không?
Đành là có những cái sai đã xảy ra nhưng khó xoá đi làm lại được, mà phải chấp nhận hậu quả, thì cách làm vẫn là phải nhìn vào bản chất sự thật mà nói với dân.
Thay vì thẳng thắn rành mạch với dân, cùng dân tìm giải pháp khắc phục, thì lấy chữ mà che đậy bản chất vấn đề, nặn ra cái cơ sở lý cùn để ép dân phải theo. Đó là cái cách mà ngài Thể chọn.
5- Do vậy, “thu giá” chỉ xuẩn về chữ, chứ rất gian về tâm, về trí. Khi sự gian xảo xuất phát từ một quan chức cấp Bộ và những cố vấn của ông ta, nó là sự phá hoại tính công chính của Nhà nước. Tôi sẽ rất thất vọng nếu cái cách cư xử này được Nhà nước cho qua.
Đất nước sẽ ra sao khi cán bộ vi phạm vẫn chui sâu , leo cao ???

Hà Nội lo thảm họa nếu nhà máy điện hạt nhân Trung Quốc rò rỉ
Dịch bệnh, mất điện diện rộng, các hoạt động khủng bố, tai nạn giao thông, cháy nổ và ô nhiễm nguồn nước là những rủi ro được TP. Hà Nội dự báo. Ngoài ra, rủi ro sẽ thành thảm họa cho Hà Nội khi 3 nhà máy điện hạt nhân tại Đông Nam (Trung Quốc) bị rò rỉ.


SYRACUSE, New York (AP) — Một thẩm phán ở New York hôm Thứ Ba 22 Tháng Năm ra lệnh cho một người đàn ông 30 tuổi phải dọn ra khỏi nhà cha mẹ ông ta, sau khi cha mẹ kiện để xin trục xuất ông này.
Ông Michael Rotondo nói với quan tòa rằng ông biết là, từ mấy năm nay, nhiều lần cha mẹ ông thúc giục phải ra khỏi nhà.
Thẩm phán Donald Greenwood, tại Tòa Thượng Thẩm tiểu bang New York, bác bỏ điều này vì cho là không hợp lý, theo bản tin của tờ báo địa phương, The Post-Standard ở Syracusee.
Hai ông bà Mark và Christina Rotondo đưa đơn kiện đòi con trai phải ra khỏi nhà sau mấy lần gửi thư thông báo việc đòi ông con phải dọn đi, và cũng đề nghị cho tiền và các trợ giúp khác nhưng không được đáp ứng.
Hai ông bà hôm 18 Tháng Hai đưa lá thư cho con, đề nghị cho $1,100 để ông ta có tiền đi tìm nơi khác. Họ cũng đề nghị là ông này nên bán bộ máy nghye nhạc stereo, một số vật dụng và các khẩu súng để có thêm tiền cũng như để không chiếm quá nhiều chỗ trong nhà.
Hai ông bà viết thêm rằng “Có nhiều công việc ở khắp nơi, ngay cả cho những người ít chịu đi làm như con. Hãy kiếm việc đi, con phải đi làm!”
Quan tòa Greenwood ra lệnh cho luật sư của cha mẹ Michael phải soạn một lệnh trục xuất chính thức. Luật sư Anthony Adorante nói rằng lá thư này sẽ cho Michael Rotondo đủ thời giờ để dọn ra. (V.Giang)
Các nhà lập pháp Việt Nam đang cứu xét việc cắt giảm các biện pháp ưu đãi thuế đặc biệt đã được thỏa thuận trước đây với các sòng bạc ở ba đặc khu kinh tế để “tạo tính cạnh tranh và hấp dẫn.”
Dự thảo luật cho các đặc khu kinh tế dự kiến sẽ được mang ra thảo luận trong một cuộc họp của Ủy ban Thường Vụ Quốc hội, sau khi một số đại biểu lên tiếng chỉ trích các biện pháp ưu đãi thuế đặc biệt cho những hoạt động kinh doanh casino là quá rộng rãi.
Theo trang mạng IAG của ngành kinh doanh casino ở Châu Á thì dưới đề xuất trước đây, các dự án tại các đặc khu kinh tế dự kiến được hoàn toàn miễn thuế trong 4 năm đầu tiên hoạt động, giảm thuế 50% trong 5 năm kế tiếp, và sau đó 10% trong thêm 21 năm nữa trước khi thuế suất hiện hành được áp dụng.
Đề xuất này vấp phải những phản đối của nhiều đại biểu Quốc hội và các chuyên gia kinh tế vì họ cho rằng mức thuế như vậy là “quá rộng lượng” đối với các chủ đầu tư.
Đại biểu Trương Trọng Nghĩa (TPHCM) đặt nghi vấn vì sao Việt Nam cần có tới 3 sòng bạc và nêu lên những hệ lụy xã hội của “loại hình giải trí này”. Ông nói Singapore, một nước phát triển cao, pháp luật nghiêm, chỉ cho mở có 1 khu casino từ năm 2012, “vậy mà cũng đã phát sinh nhiều hệ lụy xã hội”.
Theo đề xuất mới của UBTVQH, các dự án này được hưởng mức thuế thu nhập doanh nghiệp ưu đãi 17% trong 5 năm kể từ khi có doanh thu từ dịch vụ. Nhưng mức thuế này chỉ áp dụng đến năm 2030.
Tuy nhiên cũng có ý kiến đề nghị giữ nguyên như dự thảo Luật Chính phủ trình Quốc hội tại kỳ họp thứ 4. Tại một phiên thảo luận sáng ngày 23/5 tại Hà Nội, một số đại biểu Quốc hội khác lập luận rằng cần giảm thuế tiêu thụ đặc biệt với các dịch vụ kinh doanh casino để tạo sức hút cho đặc khu kinh tế.
Cơ quan thường trực của Quốc hội Việt Nam, UBTVQH, cho rằng dịch vụ kinh doanh casino, trò chơi điện tử có thưởng, và dịch vụ kinh doanh đặt cược được xác định thuộc ngành, nghề ưu tiên phát triển ở cả 3 đặc khu.
Cơ quan này nói, đây là các hoạt động kinh doanh có lợi nhuận cao, trong dài hạn có khả năng đóng góp lớn cho ngân sách nhà nước và nhiều đặc khu kinh tế của các nước khác cũng phát triển loại hình dịch vụ này.
Về phía chính phủ, báo Dân Trí dẫn lời Bộ trưởng Kế hoạch Đầu tư Nguyễn Chí Dũng đề nghị giữ ưu đãi thuế tiêu thụ đặc biệt của casino, vì “không ưu đãi hợp lý thì sẽ khó thu hút được các dự án cạnh tranh được với các nước như hiện nay”.
Người dân Việt Nam không được phép đánh bạc tại các casino ở Việt Nam. Chính vì vậy mà một số sòng bạc ở Việt Nam, như Grand Hồ Tràm do một nhà đầu tư Mỹ làm chủ, thường xuyên vắng khách, theo một bài phóng sự điều tra của ProPublica. Ông Philip Falcone, từng là một tỷ phú Mỹ, đã mất nhiều năm vận động hành lang chính phủ Việt Nam để cho phép công dân Việt được đánh bạc trong casino của ông ở Vũng Tàu.
Theo ước tính của Bộ Kế hoạch và Đầu tư, nếu áp dụng mức thuế cũ, các đặc khu kinh tế có thể đóng góp tổng cộng 9,5 tỷ USD mỗi năm vào ngân sách nhà nước. Vào năm 2030, các đặc khu kinh tế sẽ tạo ra hơn 760.000 việc làm và mức thu nhập bình quân đầu người sẽ tăng lên 13.000 USD, gấp 5,4 lần hiện nay.
Chính phủ Việt Nam dự kiến thành lập 3 đặc khu kinh tế – gồm Phú Quốc, Vân Đồn và Bắc Vân Phong – với tổng vốn đầu tư lên tới 1,4 triệu tỷ đồng. Dự thảo Luật Đặc khu kinh tế sẽ được trình để Quốc hội xem xét thông qua vào tháng 6 này, theo Dân Việt.