ĐẤU TRANH NAY LÀ TRẬN CUỐI CÙNG. QUYẾT PHEN NÀY SỐNG, CHẾT MÀ THÔI.

No automatic alt text available.
No automatic alt text available.
Image may contain: text
Image may contain: text
Long Dinh DucFollow

ĐẤU TRANH NAY LÀ TRẬN CUỐI CÙNG.
QUYẾT PHEN NÀY SỐNG, CHẾT MÀ THÔI.

Chiều nay nhiều nơi ở thành Hồ, cán bộ cơ sở đến tận nhà phát các văn bản không do ai ký, nội dung phân tích những cái “hay”, cái “lợi”, cái “đúng” của chủ trương thông qua luật đơn vị hành chính-kinh tế đặc biệt (Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc), mà quốc hội vừa phải tạm hoãn.

Theo như văn bản này thì đây là chủ trương lớn của đảng (lại tương tự như mọi lần, Bô Xít Tây Nguyên, tập đoàn kinh tế….), và chỉ có dân là chưa hiểu hết giá trị của nó, lại bị kẻ xấu kích động, lôi kéo…dẫn đến tụ tập đông người???

Đến một việc hiển nhiên cả thế giới đều biết, thừa nhận là người dân biểu tình phản đối thông qua dự luật này, mà cả hệ thống chính trị cùng vào hùa với nhau xuyên tạc thành “tụ tập đông người, gây rối trật tự…”, thì rõ ràng là dân trí cao hơn đảng trí, quan trí, chính phủ trí, quốc hội trí rồi.

Chưa hết, cán bộ cơ sở còn truyền đạt chỉ thị của cấp trên cho mỗi chi bộ đảng phải cử sẵn 5 đảng viên, để tăng cường cho lực lượng trấn áp biểu tình sắp tới.

Xem ra chế độ quyết tâm ăn thua đủ với dân, đúng như lời bài hát “quốc tế ca” được trích dẫn trên.

Sài Gòn, 18h26 ngày 14 tháng 6 năm 2018.

Sứ quán Mỹ vào cuộc: Sinh viên ưu tú Mỹ gốc Việt bị bắt giữ tại Việt Nam

Sứ quán Mỹ vào cuộc: Sinh viên ưu tú Mỹ gốc Việt bị bắt giữ tại Việt Nam


Will Nguyễn. Facebook Will Nguyen
Will Nguyễn. Facebook Will Nguyen

Một công dân Mỹ đang bị giam cầm tại Việt Nam về tội danh “phá hoại trật tự công cộng” khi có mặt trong các cuộc biểu tình phản đối dự thảo luật về đặc khu kinh tế, một giới chức Việt Nam xác nhận hôm thứ Năm.

William Anh Nguyễn, 32 tuổi, có mặt trong một cuộc biểu tình đã bùng phát tại Việt Nam hôm Chủ Nhật vừa rồi, khi đông đảo người biểu tình trên khắp nước phản đối nhà nước về kế hoạch thành lập các đặc khu kinh tế, mà người dân lo sợ một ngày có thể trở thành các “nhượng địa” của Trung Quốc, nước láng giềng đang ôm mộng bành trướng lãnh thổ.

Theo gia đình, William Nguyễn tới Việt Nam hôm thứ bảy 9/6 để thư giãn trong khi chờ tới ngày nhận bằng Thạc sĩ tại trường đại học nổi tiếng của Singapore dự kiến vào giữa tháng Bảy sắp tới.

Hãng tin AFP tường thuật rằng William Nguyễn đã nhập vào đám đông tụ tập tại thành phố Hồ Chí Minh, và tải lên Twitter nhiều bức ảnh về đám đông biểu tình với chú thích: “Đây là #dân chủ ở VN”.

Bà Thu Hằng cho biết là giới hữu trách đang dàn xếp cho William Nguyễn gặp nhân viên lãnh sự Mỹ ở tp.HCM, và khẳng định là “không có sử dụng vũ lực liên quan đến cá nhân này”.

Trong một cuộc phỏng vấn với VOA-Việt ngữ hôm thứ Tư 13/6, bà Vân Nguyễn, mẹ của William Nguyễn, nói bà và gia đình rất lo lắng cho William, không biết gì về tình trạng của William vì chưa liên lạc được. Bà Vân nói bà cảm thấy rất đau lòng khi xem video trên mạng, thấy cảnh con bị đổ máu và bắt mang đi.

“Dạ rất là đau lòng.Tại thấy máu me đầy mà bây giờ ngồi đây mà mình không biết cái tình trạng nó ra làm sao, nó có bị nhức đầu, nó có bị gì không thành ra rất là lo.”

Bà Vân xác nhận sứ quán Hoa Kỳ tại Việt Nam đã được thông báo về trường hợp của Will và hứa giúp đỡ.

“Họ nói là họ đang làm việc trong trường hợp này, thành ra mình vẫn để cho họ làm việc thì có gì họ sẽ cho mình biết.”

Hãng tin AFP dẫn lời phát ngôn viên của Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Hà Nội, Pope Thrower, xác nhận là sứ quán “đã được báo cáo về trường hợp một công dân Hoa Kỳ bị bắt tại Việt Nam qua các phương tiện truyền thông”.

Ông Thrower tuyên bố: “Khi một công dân Mỹ bị giam giữ ở nước ngoài, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ sẽ làm việc để cung cấp tất cả các hỗ trợ lãnh sự phù hợp.”

Will Nguyễn và bà Vân Nguyễn.
Will Nguyễn và bà Vân Nguyễn.

Nói chuyện với VOA-Việt ngữ từ Houston vào lúc 10:15 giờ địa phương sáng thứ Năm 14/6, bà Vân cho biết đã được tin là lãnh sự quán đã gặp được Will, và tình trạng của con bà “ổn định, không sao hết”. Bà Vân nói thêm rằng sứ quán đang làm việc với phía Việt Nam và bà không được biết thêm chi tiết nào khác.

William là đứa con thứ hai trong một gia đình 4 người con, và từ nhỏ tới lớn có thành tích học vấn rất tốt.

“Will là một đứa con rất là ngoan. Will học giỏi từ nhỏ cho tới lớn, từ bắt đầu lớp 1, lóp hai đã đại diện trường đi thi tất cả những giải như spelling bee (đánh vần) hay geography bee (kiến thức địa lý),Will đều có tham dự hết. Will thi đậu trung học là á khoa của trường, từ đó Will mới được học ở Yale. Sau khi tốt nghiệp ở Yale, Will được học bổng của Trường Lý Quang Diệu bên Singapore.”

Bà Vân cho biết William đã hoàn tất xong tất cả các môn học chỉ chờ tới ngày lãnh bằng Thạc sĩ của Trường Chính sách Công Lý Quang Diệu vào giữa tháng 7 sắp tới. Bà cho biết bà và gia đình đã mua vé, sẵn sàng để sang Singapore dự lễ ra trường, thế nhưng bây giờ thì không biết có thể xúc tiến chuyến đi đó hay không.

Người Mỹ gốc Việt bị bắt giữ khi biểu tình ở HCM

Người Mỹ gốc Việt bị bắt giữ khi biểu tình ở HCM

Will Nguyễn, 32 tuổi, người Mỹ gốc Việt có mặt tại cuộc biểu tình ở TP HCM hôm 10/6
Bản quyền hình ảnhMEGHA JANAKIRAMAN
Will Nguyễn, 32 tuổi, người Mỹ gốc Việt có mặt tại cuộc biểu tình ở TP HCM hôm 10/6

Một người Mỹ gốc Việt bị bắt giữ khi tham gia biểu tình hôm 10/6 ở TP HCM và hiện vẫn chưa có thêm tin tức gì về anh.

Gia đình của Will Nguyễn đang làm việc với Đại sứ quán Mỹ và kêu gọi các dân biểu Hoa Kỳ lên tiếng kêu chính quyền Việt Nam phóng thích anh.

Will Nguyễn, 32 tuổi, người Mỹ gốc Việt ở Houston bang Texas, tốt nghiệp đại học Yale và vừa hoàn thành chương trình cao học Chính sách Công ở Singapore, gia đình và bạn bè cho biết.

Trong lúc chờ đợi tốt nghiệp, Will trở về Việt Nam và muốn “dạy học hay làm gì đó cho người Việt,” bà Vân, mẹ Will nói với một đài truyền hình địa phương ở Hoa Kỳ.

Một người bạn của Will cho BBC biết hôm 14/6 rằng anh đã có dự định về Việt Nam từ vài tháng trước, và anh vô tình đặt vé về TP HCM hôm 9/6.

Hình ảnh Will Nguyễn tại buổi biểu tình hôm 10/6
Hình ảnh Will Nguyễn tại buổi biểu tình hôm 10/6

“Là một người quan tâm đến chính trị và Việt Nam, nên anh Will nói anh sẽ tham gia cuộc biểu tình xem thế nào, sau khi thấy các lời kêu gọi biểu tình hôm 9/6,” người bạn xin giấu tên này cho biết.

Trên tài khoản Twitter của Will, cho thấy anh đã thường xuyên cập nhật thông tin cuộc biểu tình hôm 10/6.

“Tôi không thể không nhấn mạnh rằng đây là một thành tựu to lớn cho người Việt Nam. Chính quyền Việt Nam đang cho phép người dân tụ tập một cách ôn hòa và người dân thực thi nghĩa vụ công dân của mình để phản đối sự bất công #Vietnam #Phandoidackhu,”

Will tweet lúc 10:34 sáng 10/6.

Một tweet gửi đi trước đó của Will đăng tấm hình rất đông người biểu tình với tựa: “This is #democracy in #Vietnam”

Sau đó anh chia sẻ một dòng tweet ghi rằng “Cảnh sát đánh người biểu tình và sự hỗn loạn đã xảy ra,” vài tiếng trước khi bị bắt.

Trên Facebook lan truyền nhiều video quay cảnh một số người biểu tình bị một nhóm người đấm, đá và lôi “xềnh xệch” trên đường trước khi bị tống vào một chiếc xe.

Hình ảnh Will Nguyễn giúp đỡ người biểu tình và sau đó bị một nhóm thanh niên kéo lê trên đường.

Một trong số đó có Will Nguyễn, được trông thấy bị kéo lê trên với máu chảy ở mặt.

Nhóm bạn của anh cho biết anh bị đem về đồn công an Phường 13, Quận 3, nhưng hôm 11/6, sau khi nhóm đóng tiền phạt hành chính bảo lãnh 750.000 đồng, Will vẫn không được thả và bị đưa đến một nơi khác, người bạn của Will cho biết.

Will Nguyễn đã làm gì ở buổi biểu tình?

Một người biểu tình gặp Will tại buổi biểu tình hôm 10/6 cho BBC biết, anh gặp Will khi đi cùng đoàn ở công viên Hoàng Văn Thụ.

“Will đi chỉ mục đích quan sát, chụp hình và chỉ cầm theo hai chai nước, chứ không cầm theo biểu ngữ gì, cũng không hô hào gì.”

“Có một số cảnh sát, công an để xe máy, xe ô tô chặn đường thì anh Will có giúp bà già, trẻ con qua để họ không bị kẹt,” người này cho biết.

Hình ảnh Wil dắt xe máy dọn đường cho người biểu tình hôm 10/6
Hình ảnh Wil dắt xe máy dọn đường cho người biểu tình hôm 10/6

“Anh Will chỉ dọn dẹp xe, che chắn giúp người dân mà bị mấy người thanh niên họ kéo lê, vừa đánh vừa đạp vào mặt. Tôi có la lên là ‘không được bắt người nước ngoài, anh ta không có làm gì sai hết’ nhưng công an chặn tôi lại,” người này nói thêm.

Gia đình của Will Nguyễn đang liên hệ với Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Việt Nam và một số dân biểu để vận động trả tự do cho anh.

Bạn bè của Will cũng cho BBC biết, công an hôm thứ Ba đã đến nhà trọ Airbnb mà Will đang cư trú, đọc lệnh khám nhà và tịch thu, laptop, hộ chiếu và một số tài sản cá nhân.

Theo bài viết cá nhân đăng nhân dịp 30/4 trên trang New Naratif, Will cho biết gia đình anh sang Hoa Kỳ tỵ nạn sau chiến tranh Việt Nam.

Một đoạn trong bài nói trên của Will viết:”…Cần phải công nhận rằng cuộc chiến là một bản tuyên ngôn của cả miền Bắc và miền Nam đều mong muốn điều tốt đẹp nhất cho người dân Việt, mặc dù mỗi bên chọn một con đường hoàn toàn khác nhau. Sẽ là hoài nghi đến mức không thể tha thứ được nếu tin vào điều ngược lại rằng cả hai chính quyền đều không phải là chủ thể nguyên vẹn do các cá thể người Việt yêu nước tạo thành”.

“Cội rễ của sự tranh chấp bắt nguồn ở sự cạnh tranh của cả hai bên để trở thành phe duy nhất đúng. Cả hai miền Bắc và Nam đều có lý do để tin mình là chính đáng – một thực tế mà người Việt cả trong nước và hải ngoại vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận…”

Trong bài viết, Will cũng nói rằng “anh vẫn đang tìm hiểu [cuộc chiến Việt Nam], và có một cách tiếp cận ít phân cực hơn, nhiều sắc thái hơn về cuộc chiến, các hệ tư tưởng đối kháng nhau”.

Hình ảnh Will Nguyễn tại buổi biểu tình hôm 10/6
Hình ảnh Will Nguyễn tại buổi biểu tình hôm 10/6

Phát ngôn viên của Đại sứ quan Hoa Kỳ tại Hà Nội cho BBC biết hôm 14/6:

“Chúng tôi biết từ các báo cáo truyền thông rằng một công dân Hoa Kỳ đã bị bắt tại Việt Nam. Khi một công dân Hoa Kỳ bị giam giữ ở nước ngoài, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ làm việc để cung cấp tất cả sự hỗ trợ lãnh sự thích hợp. Do có những cân nhắc về quyền riêng tư, chúng tôi không có bình luận gì thêm.”

Phóng viên BBC ở Bangkok đã liên hệ với Phòng cảnh sát điều tra tội phạm trật tự xã hội TPHCM và công an Phường 13, Quận 3, nhưng được cho biết là họ “không có thông tin gì và không biết gì về Will Nguyễn”.

NẾU NHƯ TRUNG QUỐC NẮM QUYỀN . NGUỜI DÂN VIÊT PHẢI CHIU CÃNH NÀY

No automatic alt text available.
Image may contain: 6 people, people sitting and text

Mac Hieu

NẾU NHƯ TRUNG QUỐC NẮM QUYỀN . NGUỜI DÂN VIÊT PHẢI CHIU CÃNH NÀY

————————————–
Cho thuê đất đặc khu 99 năm!

Suy nghĩ của chúng tôi về đặc khu. Mong được lan tỏa. Từng tiếng nói góp thành sức mạnh.

99 năm không phải là thời gian quá dài của một dân tộc, đặc biệt là đối với nước ta. Dân tộc có khoảng 50 vạn năm lịch sử. Tổ tiên của chúng ta đã có cuộc sống nguyên thủy hàng chục vạn năm trên vùng đất này. Việt Nam là chiếc cầu nối giữa châu Á lục địa và châu Á hải đảo.

99 năm cũng không phải là dài so với lịch sử văn minh của dân tộc Việt. Từ ngành trồng lúa nước sơ khai, người Việt đã xây dựng cho mình một nền văn minh rực rỡ từ phía Nam sông Dương Tử đến đồng bằng Thanh Nghệ Tĩnh.

99 năm —mấy hôm nay, nghe số năm ấy. Tôi đã phải giật mình. Đó là khoảng thời gian đề xuất chúng ta cho ngoại bang thuê đất.

99 năm — một con số quá dài đối với đời người của chúng ta.
99 năm sau, con cháu hỏi, khi các vị ấy cho thuê đất thì ông cố ngươi đã làm gì.

Hôm nay, TÔI LÊN TIẾNG.

Tôi KHÔNG đồng ý để họ biểu quyết cho ngoại bang thuê đất trong 99 năm tới.

Tôi chỉ là một công dân bình thường trong xã hội này. Tôi nhỏ bé, tôi chẳng nắm trong tay quyền lực nào cả. Tôi cũng chẳng có tham vọng hay thủ đoạn về chính trị nào.

Tôi lên tiếng vì lương tri của tôi không cho phép tôi câm lặng.

Có một đại biểu nào đó đã nói: “Trung Quốc bây giờ quá mạnh, họ đã chiếm Hoàng Sa và một phần Trường Sa của chúng ta. Việt Nam quá yếu không thể chống trả. Nhưng, con cháu sẽ giành lại, 100 năm sau, 1000 năm sau, con cháu chúng ta sẽ giành lại.”

Không! Tôi không đồng ý với luận điểm trên. Giữ gìn chủ quyền dân tộc là trách nhiệm của những người đang sống, của chính thế hệ chúng ta. Chúng ta không thể đùn đẩy trách nhiệm đó cho thế hệ sau.

Không! Việc làm đó là vô tri.

Đối diện với một Mông —Nguyên hùng mạnh và hung hãn vào thế kỷ XIII, vua tôi nhà Trần đã không chịu đầu hàng. Họ đâu dám nghĩ sau này đế chế Mông —Nguyên suy yếu, con cháu họ sẽ giành lại độc lập. Họ đã chiến đấu ngoan cường, đã ngã xuống để bảo vệ chủ quyền dân tộc.

Vậy mà, giờ đây con cháu họ, những người tự xem là rực rỡ, là siêu việt, đã và đang ngồi họp bàn để cho ngoại bang _ trong đó có một trong số kẻ thù của họ thuê đất 99 năm.

Một đại biểu viện dẫn, sau 99 năm đất đai ấy sẽ lại là của con cháu chúng ta. Với thời gian ấy, liệu đã có bao nhiêu thế hệ của ngoại bang đã ra đời ở các đặc khu ấy.

Bài học nhãn tiền của Ukraina vẫn còn đó, họ mất Crưm bởi có quá nhiều người nói tiếng Nga đồng ý để Crưm “trở về” với đất mẹ.

99 năm sau, liệu có bao nhiêu con cháu ngoại bang sinh sống trong các đặc khu. Đặc biệt là Vân Đồn, ngõ hầu của nước ta và quá gần Trung Quốc. Liệu, khi bị trấn giữ ở ngõ hầu thì chúng ta có vươn mình ra được với thế giới.

Phú Quốc là một đảo có vị trí đắc lợi. Khi Thái Lan xây dựng siêu kinh đào Kra, thì Phú Quốc sẽ thay thế Malacca, Singapo là nơi rung chuyển hầu hết hàng hóa qua biển Đông. Nó còn là một căn cứ hải quân tuyệt vời án ngữ vịnh Thái Lan. Một vị trí như thế có nên cho thuê làm đặc khu.

Một đặc khu khác mang tên Bắc Vân Phong ở Khánh Hòa, nó quá gần Cam Ranh. Liệu khi đặc khu này được thành lập thì Cam Ranh có bị ảnh hưởng về mặt quốc phòng hay không?

Đặc Khu là hình thức kinh tế ở thời kỳ trước. Nó là phương pháp sơ khai, là hạ sách trong việc mở cửa, kêu gọi nhà đầu tư nước ngoài.

Phát triển đất nước phải dựa vào nội lực, là cái bên trong, không thể dựa vào bên ngoài để đánh đổi lấy sự phát triển được.

Với ba đặc khu sắp thành lập, liệu kinh tế của Việt Nam có thật sự cất cánh khi mà ở bên trong có quá nhiều vấn đề cần phải đại “phẩu thuật”.

Từ giáo dục, y tế, giao thông vận tải…cho đến môi trường, văn hóa. Khi mà, thâm hụt ngân sách ngày một lớn, bộ máy nhà nước phải gồng gánh một đội ngũ thừa số lượng mà thiếu chất lượng. Nạn tham nhũng tràn lan. Quan chức thừa bằng cấp, lý luận mà thiếu thực tài…

Phát triển đất nước không hề khó. Chỉ cần thu hút được trí tuệ và tài lực của tất cả mọi người, trong cơ chế dân chủ thật sự thì Việt Nam sẽ sớm hóa hổ, hóa rồng.

Chúng ta không cần đặc khu. Cái mà chúng ta cần là xây dựng niềm tin ở nhân dân. Xây dựng bằng hành động chứ không phải là những ngôn từ sáo rỗng.

Hoa Anh Đào 
Đăng trên Nghiên cứu lịch sử
30-5-2018

TRÍ TUỆ CS VÀ NHỮNG TRÒ HỀ CHUA CHÁT

Đỗ Ngà

TRÍ TUỆ CS VÀ NHỮNG TRÒ HỀ CHUA CHÁT

Đã dốt mà không muốn học thì có thể nói là vô phương cứu chữa. Ở đời thằng hiểu biết giả vờ dốt nát được chứ thằng dốt nát không thể giả vờ hiểu biết. Đấy là nguyên nhân dẫn đến thoái hóa chính trị tương tự như cho động vật giao phối cận huyết vậy.

Thời còn cắp sách đến trường, tôi được học rằng, khi giao phối cận huyết thì những tính trạng lặn nó sẽ hiện ra. Vì thế những yếu điểm của cá thể có cứ rõ dần. Đó là sự thoái hóa.

Ở nước tự do, câu đầu tiên mà người dân đặt ra khi cầm lá phiếu bầu cho ứng viên là “anh có xứng đáng để tôi trao cho anh vai trò đại diện?”. Chính điều ấy là bộ lọc loại bỏ đi những con người không xứng đáng. Cứ mỗi lần bầu cử, hành pháp và lập pháp được thay mới bởi những cá nhân đáp ứng nhu cầu thực tế cho nhân dân, cho đất nước. Đó là những dịp thay máu để phát triển.

Còn trong cơ cấu nền độc tài toàn trị, nó “giao phối cận huyết” tá lả.

Đầu tiên phải nói, lựa chọn nhân sự theo lí lịch, và cơ cấu sẵn cho con cháu. Dốt như Nông Quốc Tuấn cũng được bố ẵm bỏ vào ghế bí thư tỉnh Bắc Giang. Rồi bao nhiêu hạt giống đỏ cứ thế mà tiến trong một cơ cấu không có sự chọn lọc.

Điều thứ 2 là sự nhồi sọ đã biến những hạt giống của CS chẳng có tri thức gì cả. Những kẻ dốt ngồi ngôi cao đầy rẫy.

Điều thứ 3 mà tôi muốn nói, sự “phối giống” giữa thằng hành pháp – tư pháp – và lập pháp. Thằng chánh án tòa án tối cao cũng kiêm luôn đại biểu quốc hội. Thủ tướng – đứng đầu hành pháp cũng kiêm luôn đại biểu Quốc hội. Các bộ trưởng, chủ tịch các tỉnh thành phố cũng kiêm luôn đại biểu Quốc hội. Thế nên mới thấy Quốc hội là một đám tả pí lù Hành pháp tư pháp làm luôn vai trò lập pháp. Sự “giao phối cận huyết” toàn CS kiêm đủ thứ thì lấy đâu ra làn gió mới cho công tác điều hành đất nước?

Hãy nhìn những thằng quan bự trong quốc hội trả lời mà cười rớt cả hàm vì sự ngu dốt của nó. Thằng thì ví con đường tránh nhà quan to là “đường cong mềm mại“. Đứa thì đọc Facebook thành Phê-tê-bốc, và nguy hiểm hơn nữa còn hăm “kéo đám mây điện toán” về Việt Nam vv.. Chính những thằng này nó biến cái gọi là Quốc hội là một sân khấu hài cho cái ngu phô diễn. Quốc hội gì mà chỉ toàn là trả lời kiểu chống chế cho qua chuyện mà không bao giờ có sự phản biện nghiêm túc. Thật sự Quốc hội CS là một sân khấu hài bất đắc dĩ. Trong cái hội này, đa phần không đủ trí tuệ để có những sự trả lời một cách thỏa đáng, tức nó chẳng nắm được những gì cần thiết cho phát triển trong phạm vi nó điều hành.

Khi anh làm nghề diễn kịch mà anh chọc người ta cười thì anh là tài năng. Nhưng khi anh là một chính trị gia mà lại thành thằng hề thì rất nguy hiểm cho đất nước. Vì vận mệnh đất nước không phải chỗ cho các anh thể hiện sự dốt nát. Những kẻ này được ĐCS đảm bảo độc quyền nắm các trọng trách lớn trong bộ máy nhà nước thì đất nước sẽ ra sao? Nhìn hoàn cảnh đất nước, thì đã quá rõ. Thấy rõ cái được mệnh danh Quốc hội là là một sân khấu hài, nhưng nhân dân chỉ có việc chứng kiến trò hề này trong trạng thái bất lực. Thế mới chua chát chứ!

Trung Quốc bước chân vào chiến lược thôn tính Việt Nam từ khi nào?

Trung Quốc bước chân vào chiến lược thôn tính Việt Nam từ khi nào?

Cát Linh, RFA
2018-06-12

Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc (phải) và Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Vương Nghị tại Hà Nội vào ngày 31 tháng 3 năm 2018. (Ảnh minh họa)

Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc (phải) và Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Vương Nghị tại Hà Nội vào ngày 31 tháng 3 năm 2018. (Ảnh minh họa)

 AFP

Nỗi khắc khoải từ năm 1951

“Tôi thấy cái nỗi khắc khoải nhất của ông ấy là ông ấy lo cho âm mưu ngày càng lộ liễu, càng nguy hiểm của Trung Quốc, độ can thiệp ngày càng sâu vào nội tình của đất nước Việt Nam.”

Ngay lúc bấy giờ nỗi ray rức nhất của ông là ông thấy mưu toan của Trung Quốc là bàn tay đã thọc sâu quá rồi vào trong nội tình của đất nước.”

Nhân vật mà Giáo sư Tương Lai nhắc ở trên là cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt, trong một lần gặp mặt vào tháng 5 năm 2008.

Tôi thấy cái nỗi khắc khoải nhất của ông ấy là ông ấy lo cho âm mưu ngày càng lộ liễu, càng nguy hiểm của Trung Quốc, độ can thiệp ngày càng sâu vào nội tình của đất nước Việt Nam.
-Giáo sư Tương Lai

Cũng trong một bài viết mới nhất do Giáo sư Tương Lai email cho chúng tôi, ông kể lại một số chi tiết cho thấy “nỗi khắc khoải” của cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt thực chất đã xuất hiện từ năm 1951. Năm 1951 trở về sau khi vượt Trường Sơn ra Việt Bắc dự Đại hội II của Đảng, ông Võ Văn Kiệt được cử “đi thực tế” rút kinh nghiệm về công tác thuế nông nghiệp tại nông thôn miền Bắc. Từ khi đó, ông bắt đầu hiểu ra và nói rằng “dị ứng” với những bài học mà các cố vấn Trung Quốc chuyển tải vào nước ta. Vì thế, ông từ chối không đi Bắc Kinh và xin trở về ngay Nam Bộ.

Một số tài liệu ghi rõ, khoảng thời gian năm 1946-1954 xảy ra cuộc chiến tranh Pháp – Việt Minh, không ai là không biết tầm quan trọng của viện trợ của Cộng Sản Trung Quốc cho Cộng Sản Việt Nam. Đặc biệt, một chi tiết quan trọng trong bài viết của tác giả Phạm Cao Dương vào năm 2009 có ghi rõ: Trung tuần tháng 8 năm 1950, khi hai đoàn cố vấn quân sự, một do Vi Quốc Thanh và Đặng Dật Phàm cầm đầu từ Quảng Tây và một do Trần Canh hướng dẫn từ Vân Nam đến bộ chỉ huy tiền phương của Việt Minh ở Quảng Uyên, Cao Bằng và được Võ Nguyên Giáp và Trần Đăng Ninh đón tiếp và thuyết trình.

Theo ông Phạm Cao Dương, đây là thời điểm then chốt bắn phát súng đầu tiên cho tầm quan trọng của viện trợ mà Cộng Sản Trung Quốc dành cho Cộng Sản Việt Nam.

Chi tiết này được tác giả Qiang Zhai đề cập thêm trong cuốn “China and the Vietnam wars” là trong chuyến đi Bắc Kinh từ 25-6 đến 8-7-1955 của Hồ Chí Minh, Bắc Kinh đã đồng ý viện trợ 800 triệu tệ (200 triệu USD) để xây 18 dự án, trong đó có nhà máy xi măng Hải Phòng, nhà máy điện Hà Nội, nhà máy dệt Nam Định.

Cũng theo tác giả Qiang Zhai, vào tháng 5-1963, lúc miền Nam đang căng thẳng trong cuộc khủng hoảng Phật Giáo, Chủ tịch Trung Quốc Lưu Thiếu Kỳ sang Hà Nội, nói với Hồ Chí Minh: “Trung Quốc đang đứng bên cạnh các đồng chí. Nếu chiến tranh bùng nổ,Trung Quốc là hậu phương.”

Theo lời kể lại của Giáo sư Tương Lai, ông Võ Văn Kiệt đã nhìn thấy sức ép của Bắc Kinh thời điểm diễn ra Hội nghị Genève. Việc Bắc Kinh viện trợ vũ khí và cố vấn giúp Việt Nam đánh thực dân xâm lược nhằm tạo ra toan tính lâu dài để chờ ngày bành trướng, buộc chính quyền Việt Nam phải ngừng chiến và chấp nhận vĩ tuyến 17.

Đặng Tiểu Bình phát động cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc năm 1979 là câu trả lời rõ ràng nhất cho âm mưu bành trướng của Trung Quốc nhắm vào Việt Nam.
Đặng Tiểu Bình phát động cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc năm 1979 là câu trả lời rõ ràng nhất cho âm mưu bành trướng của Trung Quốc nhắm vào Việt Nam. AFP

Sau đó, Đặng Tiểu Bình phát động cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc năm 1979 là câu trả lời rõ ràng nhất cho âm mưu bành trướng của Trung Quốc nhắm vào Việt Nam.

Tựu chung lại, để nhận định một cách khái quát nhất về thời điểm này, chuyên gia kinh tế Huỳnh Bửu Sơn cho biết:

“Suốt 4 ngàn năm lịch sử của mình, cuộc chiến tranh chủ yếu của Việt Nam là với phương Bắc. Qua bao nhiêu thời, từ khi Bắc thuộc rồi lấy lại độc lập. Có độc lập rồi thì đến thời tiền Lê, Lý, Trần, hậu Lê, Nguyễn, Tây Sơn thì đều chống trả với phương Bắc. Ngay cả đến thời kỳ cận đại thì năm 56 bị xâm lấn ở Hoàng Sa, 74, 79 rồi 88. Nhân dân Việt luôn luôn phải phòng vệ trước phương Bắc mặc dù vẫn phải giữ cái hữu nghị đối với họ.”

Việt Nam thời kỳ đổi mới

Thời gian gần đây, trong nước tung ra một video lời phát biểu của Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Chính trị Công an, Giám đốc Học viện Chính trị Công an Nhân dân Trương Giang Long công khai cảnh báo: “Trung Quốc, không bao giờ từ bỏ dã tâm thôn tính chúng ta. Mà không phải thời ông Tập Cận Bình đâu, ông khác lên cũng sẽ như vậy thôi. Câu chuyện là, bao giờ họ sẽ lấy và lấy bằng cách nào…”

Theo Chuyên gia kinh tế Huỳnh Bửu Sơn, bắt đầu vào thập niên 90, cả Trung Quốc và Việt Nam đều bắt đầu chính sách mở cửa. Ông đánh giá Việt Nam lúc đó có những cái tích cực hơn cả Trung Quốc.

“Những người chủ trương đổi mới phải nói là ông Võ Văn Kiệt, là 1 trong những người thực hiện thành công, rất tốt cái đổi mới, mở cửa cho Việt Nam. Cái đó tôi nghĩ không chỉ người trong nước mà cả thế giới cũng công nhận như thế.”

Năm 1986, Việt Nam bắt đầu công cuộc “Đổi mới” chuyển đổi từ nền kinh tế kế hoạch hóa tập trung sang nền kinh tế thị trường định hướng XHCN. Với cuộc cải cách này, Việt Nam đã đưa GDP tăng trưởng liên tục từ năm 1986 đến 1996 với mức tăng trưởng bình quân 6,6%/năm. Lạm phát từ 3 con số được đưa về 12,7% năm 1995 và 4,5% năm 1996. Một thành tựu vẫn luôn được nhắc đến khi nói về giai đoạn này là Việt Nam từ một nước thiếu ăn đã có dư gạo để xuất khẩu.

Giáo sư Tương Lai cũng ghi nhận thành tựu kinh tế của Việt Nam giai đoạn này là nét độc đáo của một tầm nhìn mang đậm hình ảnh của cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt.

“Trong bối cảnh ấy, ông Kiệt đã tranh thủ mời những chuyên gia của chế độ cũ tham gia với ông, như ông Oánh, ông Nguyễn Văn Hảo, đặc biệt ông ấy thành lập 1 nhóm gọi là nhóm Thứ Sáu để sinh hoạt và góp ý kiến.”

Tuy nhiên, theo ông Huỳnh Bửu Sơn, những năm về sau, những chính sách tích cực về kinh tế của Đặng Tiểu Bình làm cho Trung Quốc có những thành công rất lớn và tốc độ phát triển kinh tế mạnh hơn.

Ngược lại, với Việt Nam thời điểm đó, ông Huỳnh Bửu Sơn chia sẻ:

“Trong khi đó, cái đổi mới của Việt Nam đến khoảng đầu năm 2000, do ảnh hưởng của khủng hoảng kinh tế Châu Á làm cho kinh tế Việt Nam chậm lại trong 1 thời gian, đương nhiên nó làm cho nền kinh tế của mình không phát triển như trước.

Như vậy, trong mối quan hệ giữa 2 nền kinh tế thì  1 chuyện xảy ra đó là mình mua hàng của Trung Quốc nhiều hơn, dẫn đến chuyện nhập siêu của mình càng lớn và quan hệ ngoại thương giữa mình và Trung Quốc càng lớn.”

Hiện tại

Mặc dù nhấn mạnh rằng nhập siêu không gọi là một “lệ thuộc”, nhưng theo ông Huỳnh Bửu Sơn, do vị trí địa lý của 2 quốc gia, và giá mua nguyên vật liệu từ Trung Quốc luôn rẻ hơn từ các nước khác.

Mối nguy của việc 3 đặc khu có thể biến thành các lãnh thổ của Trung Quốc ở Việt Nam là rất lớn. Chính vì vậy ngay những người dân bình thường ở Việt Nam cũng bày tỏ lo lắng.
-Phạm Chi Lan

“Nhất là khu vực kinh tế quốc doanh của Việt Nam lại có nhu cầu về nguyên liệu vật tư rất mạnh từ Trung Quốc.”

Một ví dụ về ngành dệt may, theo Tổng cục Hải quan Việt Nam, năm 2017, kim ngạch nhập khẩu mặt hàng nguyên phụ liệu dệt may từ Trung Quốc về Việt Nam đạt gần 9 tỷ USD (khoảng 204.800 tỷ đồng), chiếm hơn 42,7% tổng kim ngạch nhập khẩu mặt hàng này.

Ở một lĩnh vực khác, Trung Quốc là nhà đầu tư nhiều dự án nhiệt điện tại Việt Nam, than mua từ thị trường này cũng đang có giá cao nhất so với các thị trường khác. Theo thống kê của Tổng cục Hải quan cho biết từ đầu năm đến hết tháng 8, cả nước nhập khẩu gần 9,374 triệu tấn than, tổng giá trị kim ngạch đạt gần 934 triệu USD.

Sự phụ thuộc của Việt Nam vào nền kinh tế Trung Quốc như ông Huỳnh Bửu Sơn đã phân tích ngày càng thể hiện rõ. Chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan là người đưa ra quan điểm đồng thuận. Bà cho biết nền kinh tế Việt Nam hiện đang phụ thuộc rất lớn vào Trung Quốc về nguồn cung cũng như xuất khẩu các sản phẩm của Việt Nam. Đây cũng chính là nguyên nhân cho nỗi lo khi dự thảo Luật Đặc khu ra đời

“Mối nguy của việc 3 đặc khu có thể biến thành các lãnh thổ của Trung Quốc ở Việt Nam là rất lớn. Chính vì vậy ngay những người dân bình thường ở Việt Nam cũng bày tỏ lo lắng.”

Vào tháng 9-2017, ông Lưu Vân Sơn, ủy viên Thường vụ Bộ chính trị Trung Quốc, trong chuyến kinh lý Hà Nội có lời miêu tả mối quan hệ Việt Nam – Trung Quốc là “Hai nước có cùng số phận”.

Ngầm ý của câu nói này ra sao, có lẽ đã thể hiện rõ trong những chuyển biến ở Việt Nam, từ kinh tế, chính trị, cho đến du lịch.

ĐỈNH CAO CỦA SỰ NGU DỐT – ĐÒI HỎI MÁY CHỦ GOOGLE, FACEBOOK DỜI VỀ VN!

Thiên Đức shared a post.

Thiên Đức

No automatic alt text available.
Image may contain: outdoor
No automatic alt text available.

Thuy Trang NguyenFollow

ĐỈNH CAO CỦA SỰ NGU DỐT – ĐÒI HỎI MÁY CHỦ GOOGLE, FACEBOOK DỜI VỀ VN!

Hôm nay một ông tướng An Ninh CSVN đòi Google & Facebook đưa máy chủ Trung Tâm Dữ Liệu về VN nghe như nhẹ tựa bông hồng!

Chỉ nói riêng về Google có nhiều trung tâm dữ liệu khắp thế giới, tuy nhiên 12 trung tâm lớn nhất đặt tại The Dalles, Oregon; Atlanta, Georgia; Reston, Virginia; Lenoir, North Carolina; và Moncks Corner, South Carolina.

Google cần phải nối kết các servers lại để có sức chứa dữ kiện lên tới 15 exabytes hay 15 tỷ,tỷ bytes mới đủ sức cho toàn cầu sử dụng các dịch vụ như gmail, youtube, cloud, hosting servers và nhiều dịch vụ khác như tìm kiếm v.v

Điều nên nhớ là tất cả các máy móc servers kết nối dữ kiện cần luôn được duy trì ở nhiệt độ an toàn khoảng max 40 độ C – Do đó vấn đề khó khăn nhất là hệ thống thải nhiệt, làm lạnh phải cực tốt.

Tất cả Trung Tâm dữ liệu của Google bắt buộc phải nằm cạnh một dòng sông, hồ lớn hoặc sát cạnh biển để sử dụng máy bơm nước làm điều hòa nhiệt độ cho máy móc.

Gần như 1/3 số tiền điều hành của một trung tâm dữ liệu là chi tiêu vào hệ thống làm lạnh, điều hòa nhiệt độ vì bất kì một sự cố nào về hệ thống làm lạnh sẽ làm hỏng cả trung tâm dữ liệu – máy móc sẽ bị nóng chảy nhanh chóng trong vòng vài giây.

Dời Trung Tâm dữ liệu từ nơi này sang nơi khác không phải dễ dàng vì nó rất tốn kém và trì trệ hoạt động của cả một hệ thống.

Đòi Google, Facebook đưa Trung Tâm Dữ Liệu của họ về VN là chuyện gần như không khả thi vì chi phí di dời từ Hồng Kông về VN để lấy được lợi nhuận từ quảng cáo của các doanh nghiệp ở VN thì cần hơn 20 năm sau Google mới hoàn lại được vốn.

Điều cần biết khác là Google và Facebook là hai mạng xã hội đặt trung tâm tại nước Mỹ, đóng thuế cho Mỹ và phần điều hành cung cấp dữ liệu cá nhân thi chỉ có trác tòa Mỹ mới đủ thẩm quyền lấy được các dữ kiện cá nhân người sử dụng – ngoài ra không có bất kỳ nước nào khác có đủ thẩm quyền để đòi hỏi chuyện này.

(*) Còn cái vụ đòi dời “Đám Mây” là dời cái lờ gì! Google chứ đâu phải Tôn Ngộ Không 

Thuy Trang Nguyen

Bạo động và bất bạo động

Bạo động và bất bạo động

Những kẻ nào phải nhận bản án kích động bạo lực? 
Khi nhà cầm quyền quyết định đối thoại với người dân tay trần-chân đất bằng dùi cui-giày trận-vũ khí trang bị tận răng thì bạo quyền chính là thủ phạm, là nguồn gốc dẫn đến bất kỳ một hành động phản ứng mạnh mẽ nào từ người dân. 
Khi mà hình ảnh “ra trận” của nhà nước là những xe thùng chở côn đồ đến tấn công người dân – bao gồm người già, phụ nữ, trẻ em – tụ tập ôn hoà để yêu cầu quốc hội không thông qua những đạo luật tai hại cho đất nước, thì ngòi nỗ bạo lực đã được bật chốt từ chính nhà cầm quyền.
Khi mà máu và nước mắt của những người mẹ, người anh, người em đã đổ xuống trên đường phố, khi những nắm đấm của côn an đã được bảo kê bởi lãnh đạo, khi “đánh cho hộc máu đồng bào Việt Nam” vẫn là chủ trương “đối thoại” với người dân bởi Bộ Công an – “tấm khiêng, lưỡi kiếm của đảng – thì “bản án bạo động” phải được dành cho nhà cầm quyền. 
Khi người dân phẫn nộ 
Khi người dân phẫn nộ, đó chính là lúc mà chúng ta cần lên án tối đa rằng nhà cầm quyền đã dùng bạo lực, thủ đoạn khủng bố, trấn áp ở mức con kiến cũng phải vùng lên. 
Khi người dân phẫn nộ, đó là lúc chúng ta tự nhủ rằng cá nhân chúng ta có thể hèn, mỗi người chúng ta có thể nấp đằng sau cái bóng “hiền giả” để có những lời khuyên đại nghĩa nhưng dân tộc này vẫn có những con người cương cường, bất khuất không cúi đầu, quỳ gối, chịu nhục trước bạo lực của tà quyền. 
Và khi người dân phẫn nộ, đó chính là lúc chúng ta gửi ra hình ảnh của những tên độc tài trên thế giới đã bị quần chúng lôi đầu lên từ ống cống, đã bị người dân treo cổ vào ngày N. 
Phương thức đấu tranh bất bạo động của một tổ chức và sự phẫn nộ bùng phát của quần chúng đám đông 
Phương thức đấu tranh bất bạo động vẫn được đa số những người tranh đấu tại Việt Nam và trên thế giới xem là phương thức hữu hiệu nhất để đánh sập một chế độ độc tài công an trị. Sự thành công của nó đã được chứng minh qua nhiều thời kỳ và ở nhiều nơi. Đây là phương thức nằm trong tiến trình xoá đi sự sợ hãi của đám đông, bảo vệ phong trào tranh đấu khi chưa đủ mạnh và xây dựng – phát triển lực lượng quần chúng đối kháng. 

Xin xem bài “Cuộc cách mạng của Sợ Hãi” của cùng tác giả.

Bất bạo động là một phương thức được chọn để những kẻ bị trị có thể chiến thắng bạo quyền. Nó không được chọn như là một mẫu mực đạo đức, cho nhu cầu phải chứng minh khuynh hướng tranh đấu phải đạo – political correct. 
Bằng phương thức đấu tranh bất bạo động, những tổ chức cách mạng thành công trên thế giới đã có thể khởi đi từ một nhóm người nhỏ, kiên trì xoá bỏ sự sợ hãi của đám đông để sau đó có được hàng trăm ngàn người cùng nhau bao vây sào huyệt và đánh xập bộ máy cai trị. 
Tuy nhiên, không có một lãnh tụ, tổ chức, phương thức nào có thể ngăn chận sự phẫn nộ của hàng ngàn người khi bạo quyền châm lửa vào núi rơm quần chúng khô khốc. Không một cuộc cách mạng nào có thể thành công nếu khi đã có hàng trăm ngàn người bừng bừng phẫn nộ mà những lãnh tụ vẫn kêu gào cả trăm ngàn người đó phải ngồi im như những thiền giả dưới ngọn lửa thiêu đốt của mặt trời và những bộ mặt trơ trơ, trân tráo của tập đoàn cai trị. 
Sẽ rất khó để thành công nếu cuộc tranh đấu bắt đầu bằng một vài người với mã tấu, súng ống và bom xăng. Nhưng cũng không có một cuộc cách mạng nào khởi đi bằng con đường bất bạo động và kết thúc thành công mà không có ngọn lửa phẫn nộ của trăm ngàn người bùng cháy vào thời điểm sau cùng. 
Thời điểm sau cùng ấy, cái ngày N đấy cũng sẽ khó mà xảy ra nếu trên con đường tranh đấu, nhiều người vẫn khoanh tay nhìn đồng bào bị bạo quyền đánh đập dã man hay cùng lắm là có những tiếng can ngăn bị rơi vào khoảng không cuồng nộ của côn đồ, và những bậc “hiền giả” vẫn một mực khuyên răn đồng bào phải bình tĩnh khi đầu vẫn bể, máu vẫn rơi trên hoang tàn của thân thể đồng bào và đất nước. 
Hãy là những Trần Quốc Toản 
Trở lại với những người dân đứng lên tranh đấu chống lại Luật đặc khu và Luật an ninh mạng. Họ bước ra khỏi nhà không mang theo gậy gộc. Họ khởi hành không với mục tiêu tấn công vào trụ sở nhà nước. Họ lên đường bằng nỗi âu lo cho vận mạng đất nước, bằng tinh thần ái quốc, bằng thái độ ôn hoà: chỉ mong được đồng hành với đồng bào để công khai bày tỏ chính kiến. 
Họ không bao giờ là những kẻ kích động bạo lực. Nhưng họ đã không quỳ gối, cúi đầu mà đã vùng lên chống lại bạo lực. Hành động của họ là phản ứng tự nhiên và đương nhiên, rất con người của những ai bị đẩy vào đường cùng một cách bất công và oan ức. Hành động của họ là giọt nước tràn ly của chuỗi dài năm tháng phải chịu đựng những thảm hoạ môi trường, tệ trạng tham nhũng, cường quyền hống hách, nỗi nhục trước đám Tàu khựa coi trời bằng vung đang lan tràn trên đất nước và bị cai trị bởi một chế độ hèn với giặc ác với dân. 
Hành động của họ là tấm gương phản chiếu truyền thống của cha ông. Họ là hậu duệ của Trần Quốc Toản. Họ là con cháu của Hưng Đạo Vương. Họ chính là phiên bản của lịch sử Việt Nam. Đất nước này đã không còn hiện hữu, dân tộc này đã là quá khứ xa xăm nếu trang sử hơn 4000 năm được viết bởi những thế hệ chỉ biết cúi đầu tụng niệm trước bạo lực. 
Kết 
Chính bạo quyền cộng sản mới là phía kích động bạo lực. Đảng CSVN mới chính là cái nôi, là nguồn cơn, là thủ phạm của mọi bạo động trên đất nước này. Không ai khác, tập đoàn cộng sản là những kẻ đã dùng bạo động làm phương châm và kim chỉ nam cho mọi hoạt động trong suốt thời gian tồn tại của họ. 
Dưới sự cai trị bạo tàn, đối diện với những hành vi bán nước của cộng sản, không phẫn nộ thì còn đâu là một con người đúng nghĩa. Và ách cai trị độc tài sẽ không bao giờ chấm dứt nếu những đôi chân không đứng lên, những cánh tay không vươn tới bằng những con người Việt Nam phẫn nộ. 
12.06.2018

Thế lực thù địch của đẻng ta sao mà nhiều quá xá!

 Thế lực thù địch của đẻng ta sao mà nhiều quá xá!

Tư nghèo (Danlambao) – Sau cú hích vĩ đại của dân ta bắt đầu vào ngày 10.06.2018, đẻng ta bù lu bu loa ra lệnh mấy đồng chí bút nô leo lên mạng la làng: thế lực thù địch! thế lực thù địch!! thế lực thù địch!!! 
Nghe mấy chú la mà cũng hoảng theo, phải hả miệng phóng uế theo văn hoá hồ bả chó: Địt gì mà lắm thế!

Nếu bà con nào mấy hôm rày ngủ mê hơi bị nhiều, hổng biết tình hình đất nước sở hụi xã nghĩa buôn dân bán nước của đẻng ta làm ăn ra mần sao, thù địch mặt mũi nó như thế lào, địt ít địt nhiều cỡ nào… Thì đây nè: 

Đúng là… hơi bị nhiều! Đẻng ta dzinh quang sáng chói thời đại hồ bả chó mà sao quân thù địch – già có, trẻ có, trai có, gái có, nhi đồng cũng có, cứ nườm nượp người đi như con nước miệt mài xuống đường “say no” với đẻng vậy trời!
Ngoài cái cụm từ “thế lực thù địch” đẻng ta còn khều tai nhắc nhỏ cho các quan ta là khi mở miệng nói câu gì về “tụi nó” thì phải nhớ chèn vào chùm chữ “lợi dụng lòng yêu nước” để dạy bảo nhân dân ta hơi bị nhẹ dạ yếu lòng, nghe lời “kẻ xấu lợi dụng”. (Cái chiêu lợi dụng lòng yêu nước này hồi đó cha già dâm tặc của đẻng ta sử dụng nhuần nhuyễn dzô dzàng, bây giờ ta lấy hành vi dzĩ-đại của béc để chụp lên đầu tụi nó thì chúng hết đường trốn nắng.) 
Để Tư tui chỉ cho bà con thấy đứa nào lợi dụng đứa nào nè: 
Cái thèng cu tí mặt mày… đằng đằng sát khí như chú tiểu là đứa phản động thù địch kích động con chị nó xuống đường mặt áo “Không cho Trung Cộng thuê đất dù chỉ 1 ngày” đó bà con.
Rồi con nhỏ chị bị thèng cu tí “lợi dụng lòng yêu nước” đó lại kích động cho má và bà ngoại nó “đặt lòng yêu nước không đúng chỗ” nè:
Nhưng 2 đứa đi đầu ở hình dưới này mới là đầu não, là trùm thế lực phản động đã kích động hàng trăm ngàn quần chúng nhân dân ta xuống đường “nói không” với đẻng nè:
Côn an của đẻng ta với sự chỉ đạo trực tiếp của đồng chí Tô Lâm tặc, cùng với sự thúc đít của đồng chí Tổng Bí lú, cộng thêm phần hỗ trợ nhiệt tình của toán đặc nhiệm bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, đang ráo riết huy động tàn-bộ lực lượng để truy tìm 2 tên đầu não thế lực thù địch này. 
13.06.2018

Làm nhục công dân bằng sự ngu dốt

Làm nhục công dân bằng sự ngu dốt

FB Phạm Đoan Trang

Ảnh: internet

Để luật An ninh mạng được thông qua tốt đẹp, nhà nước công an trị đã huy động tới gần 500 con rối vào vai “đại biểu của dân”, trong đó, ngay cả những con rối to đầu nhất, một trong những nhân vật cầm đầu vở diễn, còn phát âm Facebook thành “pha-ke-bóc”.

Lại nhớ hồi tháng 3/2016, tại phiên sơ thẩm xử blogger Ba Sàm và cộng sự Minh Thuý, Bộ Công an cho dùng một hội đồng xét xử với ngài thẩm phán Nguyễn Văn Phổ và hai hội thẩm viên già nua, đều là những người mù tịt về CNTT, về Internet, về blog và mạng xã hội…

Hội đồng thậm chí còn phát âm sai những từ mà ngay cả đứa trẻ cũng có thể đọc được, ví dụ gmail được các tướng đọc thành “GỜ MAI”. Còn từ “wordpress” với Hội đồng thì quả là một thử thách.

Một nhân viên an ninh của Bộ Công an, Thiếu tá Nguyễn Thị Yến, cười hi hi cho biết, cơ quan an ninh đã đến gặp và “làm việc” kỹ với ông Nguyễn Văn Phổ – thẩm phán, chủ tọa phiên tòa. “Ông ấy kêu ‘tôi chả biết mạng mẽo gì đâu, chả dùng Facebook, chả bao giờ lên mạng’. Thế càng tốt, đỡ rác tai” – Yến bảo.

Xử một người như Nguyễn Hữu Vinh, một blogger đi tiên phong trong việc dùng mạng Internet để khai dân trí, mà lại dùng những thẩm phán không sử dụng mạng và không biết đọc từ “wordpress”, không đọc nổi cả từ “gmail”.

Bấm nút thông qua một đạo luật ảnh hưởng tới hàng chục triệu người dùng Internet, ít nhất 40 triệu người dùng Facebook ở Việt Nam, là những kẻ không bao giờ dám vào mạng, nghĩ về mạng như một thế giới “hết sức phức tạp và nguy hiểm”, và gọi Facebook là pha-ke-bóc.

Dùng kẻ ngu để vô hiệu hóa, tầm thường hóa tri thức, làm nhục trí thức và mọi tiếng nói phản biện; đồng thời để dễ bề sai khiến, giật dây trong việc hoạch định chính sách – đó là chiến thuật mà chính quyền công an trị vẫn sử dụng suốt nửa thế kỷ nay. Chúng ta vẫn còn nhớ Chuyện kể năm 2000, trong đó, nhân viên công an hỏi cung một nhà văn về tác phẩm của ông ta, đã hí hoáy viết: “CON RẾ trong căn buồng ông thuyền trưởng”.

Nhà văn rầu rĩ: “Tao thật sự chán ngán. Lấy cung một người viết văn mà những chữ bình thường nhất cũng viết sai chính tả”.

Thế gọi là làm nhục công dân bằng sự ngu dốt (có chủ ý và do tập luyện) đó.

————

Ngày hôm qua (12/6/2018), sau khi Quốc hội bù nhìn diễn xong vở kịch nhan đề “bấm nút thông qua luật An ninh mạng”, tôi có viết rằng tôi sẽ “không thay đổi gì cả” sau việc này, nghĩa là sẽ tiếp tục đả kích không khoan nhượng cái đảng độc tài đang cầm quyền và những kẻ đang cắm đầu cúi mặt bảo vệ cho nó.

Hôm nay, tôi thấy tôi viết vậy là sai, phải sửa lại: Tôi sẽ còn đả kích dữ dội hơn, cũng như nguyền rủa và làm đủ cách để vạch mặt cái đảng độc tài đang cầm quyền cùng những kẻ đang cắm đầu cúi mặt phục vụ nó, bảo vệ nó.

Ngu dốt không có tội, nhưng ngu dốt cộng với tàn bạo, đểu giả, bán nước thì là trọng tội. Đối với những kẻ như vậy, không chửi, không nguyền rủa nó phí đi.   

Hậu quả tức thì

Hậu quả tức thì

FB Luân Lê

Thị trường chứng khoán lao dốc và bốc hơi đến gần 6 tỷ đô la chỉ trong vòng chưa đến một ngày ngắn ngủi bằng những phiên bán tháo với khối lượng lớn, trong đó đặc biệt là khối ngoại (nhà đầu tư nước ngoài). Đó là tình trạng xảy ra ngay sau khi quốc hội bấm nút thông qua luật an ninh mạng 2017. Và đó chính là dấu hiệu cho thấy dự luật này sẽ ảnh hưởng tiêu cực và gây tổn hại như thế nào cho đời sống kinh tế của toàn bộ nền kinh tế quốc dân.

Doanh nghiệp lo lắng đến dữ liệu, thông tin của doanh nghiệp có bị hạn chê’ svaf xâm nhập trái phép hay không; họ có phải cung cấp bất kỳ thông tin, dữ liệu nào cho phía công an hay không; họ có bị ngăn cấm, hạn chế hay không được cung cấp dịch vụ mạng cho ai đó hay không; họ tính toán xem sẽ phải tốn thêm bao nhiêu chi phí để lắp đặt các thiết bị để phục vụ cho các điều kiện của luật an ninh mạng đòi hỏi họ phải đáp ứng hay không nếu muốn kinh doanh; họ xem rằng mình có thể được phản biện lại chính sách, luật pháp của nhà nước, đảng mà không bị trở thành tội phạm hoặc bị gây khó khăn hay không; họ sẽ phải cân nhắc về việc có bị kiểm tra đột xuất hoặc có văn bản yêu cầu của công an khi lực lượng này “xử lý hành vi vi phạm pháp luật” hay không?; họ sẽ phải xem xét mình có phải phản bội khách hàng trong nhiều trường hợp hay không; các quốc gia khác sẽ phải xem xét rằng họ có phải tốn hàng tỷ đô để xây dựng cơ sở lưu trữ dữ liệu tại Việt Nam như luật an ninh nội địa nước này yêu cầu hay không; họ lo lắng rằng thị phần và khác hàng của họ sẽ ngày cảng giảm xuống và thu hẹp vì những rào cản và những sự xử lý từ phía công quyền đối với khách hàng của họ và đối với chính bản thân họ.

Thật là nguy hiểm với một dự luật mà một vị đại biểu là chủ nhiệm uỷ ban quốc phòng và an ninh có trách nhiệm chính để thuyết trình và thẩm tra dự luật trước quốc hội, dù không biết một chút gì về lĩnh vực này và về dự luật này, lại vẫn nhận được sự đồng tình của 423 đại biểu trong sự hết sức bình thường của nó. Chính phủ soạn thảo dự luật này cũng không đánh giá hết được tác động xấu của nó đem lại, nhưng vẫn trình và đề nghị thông qua. Một nhà hoạch định chính sách phải có kế hoạch chi tiết, phải trực tiếp thảo luận và được đóng góp ý kiến của các chuyên gia về ngành và về luật pháp. Phải khảo sát và tính toán tính thực tiễn và khả năng thực thi của nó, nếu ban hành ra mà hậu quả nó gây ra lớn hơn lợi ích nó đem lại thì phải huỷ bỏ chứ không cần một đạo luật như thế hiện diện. Đằng này họ ban hành mà không cần tính toán đến cả yếu tố chuyên môn lẫn tính thực tiễn của nó. Trong khi nó không có mục đích gì khác là kiểm soát thông tin và dữ liệu người dùng để đảm bảo “không có tiếng nói được cho là xấu nào” từ xã hội dân sự đối với nhà nước, đảng, lãnh đạo và chính sách mà họ sẽ vạch ra trong ưuas trình điều quản.

Quốc hội cần phải xem xét lại dự thảo này một cách nghiêm túc và chuyên nghiệp hơn. Phải mở các hội thảo để tiếp thu các ý kiến chuyên môn và chuyên ngành và về lập pháp. Để sửa đổi hoặc thay thế nhiều phần nội dung không thích hợp của nó.

Thông qua việc này, các doanh nghiệp nên mở mắt ra về việc bình chân như vại và thờ ơ trước các biến động của hiện tình đất nước và xã hội, coi những sự kiện thuộc về luật pháp và chính sách không có ảnh hưởng gì tới mình. Nếu nghĩ như thế thì không thể làm ăn, phát triển lớn mạnh và bền vững được, hoặc có phình to ra thì chắc hẳn là nhờ vào sự trục lợi dựa trên những bất ổn và tiêu cực của các hành vi quản lý và xây dựng chính sách này mang đến. Các doanh nghiệp, hiệp hội doanh nghiệp và các hội nghề nghiệp liên quan cần phải lên tiếng đối với dự thảo luật này, khi vẫn còn cơ hội để thay đổi nó.