Lực lượng cơ động từ phía Bắc đã được nhà cầm quyền điều vào Nam để đàn áp dân Bình Thuận.

Minh Văn Hoàng shared a post.
Image may contain: outdoor
Image may contain: one or more people
Image may contain: 2 people, people standing and text

Nguyen Chí TuyenFollow

Lực lượng cơ động từ phía Bắc đã được nhà cầm quyền điều vào Nam để đàn áp dân Bình Thuận.

Trước khi đi những thanh niên này chắc chắn đã được nhồi sọ rằng phải mạnh tay trấn áp ‘bọn phản loạn’ chứ họ không hiểu cái gì đã làm người dân nổi xung lên.

Cả dàn đồng ca đã được huy động dọn đường dư luận để ‘làm cỏ dân đen’.

Để chống lại bạo lực của nhà cầm quyền và giúp đỡ bà con, mọi người hãy làm tốt truyền thông trong khả năng có thể của mình.

Anh chị em ở khu vực Bình Thuận cần thông tin chính xác về thời gian, địa điểm của sự việc sẽ diễn ra.

KHÔNG DỄ BÁN NƯỚC, KHÔNG DỄ KHUẤT PHỤC CHÍ KHÍ DÂN VIỆT

KHÔNG DỄ BÁN NƯỚC, KHÔNG DỄ KHUẤT PHỤC CHÍ KHÍ DÂN VIỆT

Trích: ….
Qua những cuộc biểu tình tự phát những ngày này, người ta thấy điều gì?

Trước hết, đó là người dân đã hiểu rất rõ về bản chất bán nước của một Đảng Cộng sản lấy Chủ nghĩa Quốc tế vô sản làm mục đích và thờ phụng, hành động theo Chủ nghĩa Mác – Lenin. Ở cái chủ nghĩa đó đã dạy bảo rằng không đếm xỉa đến lợi ích dân tộc, chỉ quan tâm đến việc phát triển phong trào cộng sản trên toàn thế giới. Do vậy, việc bán nước là thực hiện theo chương trình của ngoại bang và thứ lý thuyết phản động đó.

Thứ hai, đó là việc người dân đã hiểu rõ một nhà nước được sinh ra từ “Cướp chính quyền”, đã tồn tại bằng sự dối trá và bạo lực, được nuôi sống bằng việc bòn xương, hút máu nhân dân từ các chủ trương cướp có quy mô làm điêu đứng người dân cùng khổ, đày đọa họ “xuống hàng chó ngựa” (XHCN).

Thứ ba, đó là sự chán ngán, bất bình trước việc một Đảng CS, một nhà nước luôn hèn hạ, nhục nhã cúi đầu trước ngoại bang, đồng thời hung hãn và khốn nạn với chính người dân yêu nước của mình nói riêng và người dân đồng chủng, đồng bào của mình nói chung.

Thứ tư, đó là khi người dân đã hiểu được những quyền của mình bị tước đoạt, họ cần và có quyền đòi lại những quyền minh nhiên được công nhận, những quyền cơ bản của con người mà đã mấy thế hệ qua, nhà cầm quyền CSVN đã dùng súng đạn để cướp đi của họ. Họ cần phải làm một con người chứ không thể là bầy súc vật mãi mãi để cho đảng đè đầu, cưỡi cổ, bán mua mặc sức xương máu của họ.

Thứ năm, đó là sau bao năm “tài tình lãnh đạo” Đảng CSVN đã lập nên những “kỳ tích” khổng lồ mà chưa có thời đại nào trong lịch sử Việt Nam làm được. Đó là đưa lãnh thổ dâng cho ngoại bang, kết bạn vàng với chính kẻ thù dân tộc đang luôn lăm le bờ cõi đất nước và âm mưu chiếm cướp lâu dài đât nước Việt Nam. Những Hoàng Sa, Trường Sa, Bản Giốc, Ải Nam quan và hàng chục ngàn km vuông đất liền, mặt biển đã bị biến mất khỏi bản đồ Việt Nam. Điều này, đã gây sự căm phẫn ở tất cả mọi người dân Việt từ khắp nơi trên thế giới.

Thứ sáu, đó là mỗi người dân Việt Nam hôm nay, không ai không đau lòng trước cơ đồ đất nước tan hoang, kiệt quệ, tài nguyên khoáng sản của đất nước sạch sành sanh, nợ nước ngoài ngập đầu ngập cổ, để lại cho người dân sự lo lắng không nguôi.

Một đảng tài tình, lãnh đạo đất nước sau mấy chục năm, di sản để lại cho con cháu là đi đòi lãnh thổ, trả nợ nước ngoài và làm nô lệ khắp nơi để gửi tiền về nuôi đảng.

Thứ bảy, người dân xưa nay đang bị nỗi sợ hãi đè nèn bởi chính sách cai trị bằng bạo lực, nay họ đã vượt qua nỗi sợ hãi đó, để vùng lên.

Thứ tám, chính Chủ nghĩa Mác – Lenin đã dạy bao năm nay, nhưng những người cộng sản đã cố quên khi thực hiện chính sách dối trá, bóc lột, cướp đoạt tàn bạo của người dẫn và sử dụng bạo lực với họ như với quân thù rằng: “Nơi nào có áp bức, ở đó có đấu tranh” và “Sức nén càng mạnh, sức bật càng căng”.

Điều cuối cùng, là lòng yêu nước của mỗi người dân Việt, dù nhiều khi ẩn giấu, không bộc lộ trong một số hoàn cảnh. Nhưng lòng nồng nàn yêu nước của họ luôn sẵn sàng bùng lên mỗi khi đất nước có nguy cơ xâm lược và khi họ nhận rõ bộ mặt đám tay sai bán nước.

Ngày 11/06/2018

J.B Nguyễn Hữu Vinh

Đọc toàn bài viết tại đây:

RFAVIETNAM.COM
Những hình ảnh về các cuộc biểu tình tự phát trên tất cả các miền Bắc – Trung – Nam của đất nước và nhiều nơi ở nước ngoài phản đối dự luật “Đặc khu kinh tế” – thực chất là một văn tự bán nước, và Dự luật An Ninh m….

Khi tà quyền không còn biết điểm dừng

Khi tà quyền không còn biết điểm dừng

FB Phạm Đoan Trang 

Trong suốt hai ngày nay (10-11/6/2018), guồng máy đàn áp của nhà nước công an trị như chỉ tập trung hoàn toàn vào nghĩ mưu tính kế để ăn thua đủ với dân.

Một kinh nghiệm lĩnh hội được từ quan thầy Bắc Kinh trong vụ thảm sát Thiên An Môn 1989 được áp dụng triệt để, đó là huy động lực lượng từ các địa phương khác đến làm chủ lực tấn công đàn áp. Thời 1989 ở Bắc Kinh, những người biểu tình mà đại đa số là sinh viên, các trí thức trẻ tuổi ở thủ đô đã kinh ngạc nhận thấy thành phần chính trong những kẻ đàn áp mình là… người từ đâu đó đến. Rất nhiều kẻ sát máu là quân nhân, công an thuộc các nhóm dân thiểu số ở vùng sâu, vốn khó mà có tình cảm với người thủ đô, nhất là trí thức trẻ.

Để đối phó với những người dân ôn hoà và rõ ràng là yếu thế ở Phan Rí, “Đảng và Nhà nước”, cụ thể hơn có lẽ là Bộ Chính trị và Đảng ủy Bộ Công an, đã nhanh chóng xua quân các nơi khác đến và không quên một công tác cực kỳ quan trọng: Nhồi sọ – tức là tuyên truyền, giáo dục – để lực lượng đàn áp đinh ninh rằng họ đang “đấu tranh tiêu diệt thế lực thù địch”, “bảo vệ trật tự xã hội”, “chống bạo động”… chứ hoàn toàn không phải là đang ra tay đàn áp đẫm máu những đồng bào tay không tấc sắt của mình.

Đồng thời với đó, dàn loa gồm Đài Truyền hình Việt gian, Đài Tiếng nói Việt gian… và nhiều cơ quan báo chí ăn cơm Đảng khác cũng ra rả giáo huấn người dân “yêu nước đúng cách”, “yêu nước theo quỹ đạo, đúng chuẩn mực”, “không để thế lực thù địch lợi dụng”… Chúng khéo léo lờ tịt đi nguyên nhân nào, những kẻ nào đã đẩy người dân đến nỗi bất mãn, căm hận hiện nay, chúng chỉ một mực nhấn mạnh chuyện thế lực thù địch “lợi dụng tình hình để kích động gây rối”, “sử dụng chiêu bài yêu nước để phá hoại”. Thậm chí mấy biên tập viên Việt gian còn vô liêm sỉ tới mức cố trèo được vào cái gọi là “sản phẩm báo chí” của chúng dăm ba câu khen ngợi Đảng và Nhà nước đã rất cầu thị, biết lắng nghe nguyện vọng của nhân dân mà hoãn việc thông qua Luật Đặc khu, để tiếp tục thảo luận cho thấu đáo hơn, sát với nguyện vọng của người dân hơn nữa.

Sử dụng chiêu bài “bảo vệ trật tự trị an”, tà quyền đang huy động tổng lực bộ máy đàn áp của chúng vào đối đầu với nhân dân – cả bằng xe tăng, trực thăng, súng đạn, lẫn bàn phím và những cái loa ngậm máu phun người.

Để đối phó với chúng, những người dân tay không tấc sắt có thể làm gì?

Thông tin, thông tin và thông tin. Sức mạnh của cộng sản là truyền thống và kỹ năng bưng bít thông tin, nhồi sọ dân chúng. Nỗi sợ của cộng sản, tương ứng với đó, là sự thật, sự công khai, minh bạch, sợ bị phơi áo, nhất là phơi áo ra bên ngoài, trên cộng đồng quốc tế.

Hãy lan tỏa thật mạnh mẽ thông tin về những chiêu trò đàn áp của tà quyền, những gì chúng đã, đang và sắp làm. Lan tỏa bằng bất kỳ cách nào bạn có thể: viết, share trên Facebook/ Twitter và các mạng xã hội khác; viết bằng tiếng Anh hay bất kỳ thứ tiếng nào khác để chia sẻ ở lớp học ngoại ngữ của bạn; bàn về chuyện Phan Rí, kể lại các câu chuyện Thái Bình, Đồng Tâm ngày nào, Phan Rí hôm nay… cho bạn bè, người thân, anh chị em trong cộng đồng/ tổ chức của bạn; kể cho những người bạn nước ngoài của bạn…

Hãy sống để kể lại. Những câu chuyện các bạn kể hôm nay thực ra có một tác dụng lớn vô cùng, vượt ra ngoài giá trị “cho vui” của nó: Đó chính là một thứ vũ khí tuyệt vời để chống độc tài. Kẻ ác (và ngu muội) có thể không ngán làm điều ác trong ngắn hạn, nhưng trong dài hạn, nhất là trong thâm tâm, chúng rất sợ những gì chúng làm bị ghi lại, chưa cần biết có phải là sẽ “đi vào lịch sử” hay không.

NGÀY LỊCH SỬ

Xuân Sơn Võ

Hôm nay VTV đã khẳng định, ngày mai, Luật an ninh mạng sẽ được thông qua. Cả hệ thống truyền thông đều diễn trò chơi chữ, họ gọi những cuộc biểu tình là tụ tập đông người. Thì ra, thu giá, tụ nước… chính là bản chất của họ.

Theo cách những gì hệ thống truyền thông nhà nước thể hiện hôm nay, sẽ khó có sự phục thiện nào từ chính quyền. Những chiêu trò giảm thời hạn cho thuê đất xuống dưới 99 năm, hoặc tạm ngưng thông qua luật đặc khu, chẳng qua chỉ là chiêu trò để thông qua luật an ninh mạng, nhằm bịt miệng người dân.

Càng ngày, chính quyền càng chọn con đường đi của nhà cầm quyền Trung quốc. Hãy nhìn những gì mà người Trung quốc lục địa, sản phẩm của chế độ XHCN mang màu sắc Trung quốc, đang thể hiện ở khắp nơi, tại Việt nam, tại bất cứ nước nào mà họ đến, chúng ta thấy con đường đi ấy dẫn đến đâu.

Đó là một xã hội mà sự phát triển của vật chất tỉ lệ nghịch với sự nhân bản và luôn hướng đến sự hủy hoại những giá trị văn minh của nhân loại. Ở đó, khi người ta càng có nhiều tiền bạc, vật chất, người ta càng bộc lộ sự ích kỉ, dã man, vô nhân đạo. Ở đó, mọi giá trị về tinh thần đều phải qui phục trước các giá trị vật chất.

Ngày mai, 12/06/2018, ngày đánh dấu sự ô nhục của dân tộc, khi luật an ninh mạng được thông qua. Kể từ ngày mai, đất nước này sẽ trở thành một đất nước mà ở đó cường quyền được pháp luật bảo trợ để bịt miệng bạn, bắt bạn phải nói điều họ muốn, và chỉ được nói điều họ muốn. Tôi tin rằng ngày mai, họ sẽ sớm công nhận hiệu lực của luật an ninh mạng.

Và rồi, luật đặc khu, và hàng loạt các luật khác, kể cả luật biểu tình, sẽ được thông qua (tối nay VTV thông báo là tháng 10 sẽ thông qua luật đặc khu). Tất cả những lo lắng của chúng ta về sự bành trướng của Trung quốc sẽ thành hiện thực. Khi ấy, có thể chúng ta sẽ chỉ được phép, thậm chí là bắt buộc phải đi biểu tình, để ca ngợi đảng, ca ngợi nhà cầm quyền Trung quốc.

Chỉ còn 10 ngày nữa là đến ngày Nhà báo Việt nam. Với những gì các báo thể hiện ngày hôm nay, tôi nghĩ nên đổi ngày Nhà báo Việt nam sang ngày 11/06 thì phản ánh đúng thực chất của báo chí Việt nam hơn.

Chê dân

Chê dân

FB Nguyễn Thông

Ảnh: internet

Tại sao cứ để dân phải phẫn nộ rồi mới giở giọng lên án, chê bai họ quá khích, bạo lực, vi phạm pháp luật, bị lợi dụng…, rằng “lòng yêu nước cũng cần phải tỉnh táo”, “hãy yêu nước một cách sáng suốt”, “đừng rơi vào bẫy của thế lực thù địch”.

Sáng nay tôi đọc được trên báo chí quốc doanh rất nhiều bài lên giọng dạy dỗ nhân dân, chê dân mà tác giả không dám chường mặt ra, chỉ ký những cái tên như kiểu Thiện Tâm, Thiện Văn, Dân Ý, Trung Thành; có cả vài bài trên mấy tờ báo bạo lực thì giở thói đe nẹt, dọa dẫm này nọ…

Tất cả đều nói lên rằng họ vẫn coi dân chả ra gì, mặc dù đã phần nào ngầm biết ngại sức mạnh của dân.

Đến thời buổi 4.0, 5.0 như vầy mà vẫn giọng điệu cũ dạy dỗ, dọa dân, vẫn đánh giá dân thuộc hạng ngu đục dễ bị lợi dụng, thật không hiểu nổi.

Cuộc xuống đường phản đối luật đặc khu xảy ra vào ngày hôm qua (10.6.2018), về thực chất là cuộc biểu dương sức mạnh của dân, nhằm mở mắt đảng, chính phủ, quốc hội để nhìn thấy những nguy cơ mà tiền nhân An Dương Vương đã mắc phải, “giặc ngồi sau lưng mà nhà vua không biết”. Xưa vua không biết, không có ai chỉ cho vua, dẫn tới thân bại danh liệt, mất nước; nay vua không biết thì dân chỉ cho mà biết, còn hờn trách dân nỗi gì.

Họ vẫn đang rêu rao giọng điệu dân không biết điều, chính phủ đã trình quốc hội, đề nghị lùi việc thông qua dự luật đặc khu tới kỳ họp sau, vậy mà vẫn cố tình đi biểu tình làm loạn. Chỗ này cần phải nói rõ rằng, thời gian qua, nếu không có những lên tiếng quyết liệt của dân chúng, nhất là các cựu chiến binh vào sinh ra tử, thì gần 500 vị nghị gật đã thông qua cái luật ấy rồi. Nay dân tiếp tục phản đối bởi họ không chấp nhận sự câu giờ, lùi này lùi nọ, mưu mẹo tiểu nhân. Bỏ thì bỏ hẳn bởi sự tai hại của luật đó, người bình thường ai cũng biết, chỉ những kẻ đầu óc ngớ ngẩn mới đòi giữ nó lại.

Nếu vừa rồi, chính phủ đề nghị bỏ hẳn, hoặc quốc hội ra quyết định biểu quyết bác bỏ luật đặc khu, tôi cam đoan vẫn có cuộc xuống đường, thậm chí còn rầm rộ mạnh mẽ hơn ngày hôm qua, nhưng đó là cuộc xuống đường ủng hộ, cùng chung ý chí giữa nhà cai trị và dân chúng.

Đừng nghĩ nắm truyền thông trong tay thì muốn nói thế nào cũng được. Thời nay khác rồi.

Biểu tình trên cả nước, Đà Nẵng ôn hòa mà rầm rộ…

Biểu tình trên cả nước, Đà Nẵng ôn hòa mà rầm rộ…

TTVN
RFA
2018-06-10
Biểu tình ở Phan Rí Cửa, tỉnh Bình Thuận hôm 10/6/2018

Biểu tình ở Phan Rí Cửa, tỉnh Bình Thuận hôm 10/6/2018

 Courtesy FB Hung PHan

Khác với những cuộc biểu tình chống bành trướng Trung Quốc trên biển Đông, lần này, hầu hết các tỉnh thành trên cả nước đều tổ chức biểu tình với qui mô lớn, nhỏ khác nhau. Trong cuộc biểu tình kêu gọi bỏ dự luật đặc khu và dự luật an ninh mạng lần này, ngoài những địa phương quen thuộc như Hà Nội, Sài Gòn, Nha Trang… Còn có thêm Vũng Tàu, Đồng Nai, Bình Thuận và Đà Nẵng. Có thể nói hai cuộc biểu tình ở Bình Thuận và Đà Nẵng được xem là đặc biệt nhất trong đợt biểu tình ngày 10 tháng Sáu năm 2018 này.

Nếu cuộc biểu tình Sài Gòn rầm rộ và đông nhất so với cả nước, con số có thể lên đến 10 ngàn người, thì cuộc biểu tình tại thành phố Phan Rí, Bình Thuận lại cho thấy khí thế sục sôi của người dân nơi đây, một chủ tịch huyện định ngăn cản biểu tình đã bị đoàn biểu tình phản ứng và xô đẩy dẫn đến nguy cấp, phải đưa vào bệnh viện Chợ Rẫy, Sài Gòn để cấp cứu. Riêng cuộc biểu tình tại thành phố Đà Nẵng được xem là mềm mại và chính quyền thành phố đã soạn sẵn một kịch bản cho biểu tình khá hợp tình hợp lý.

Tưởng chừng không có biểu tình

6h sáng, những người biểu tình đã có mặt rải rác ở khắp các ngã tư thành phố Đà Nẵng nhưng bên cạnh họ cũng có những tốp an ninh chìm, nổi theo dõi, bám sát họ. Các tuyến đường Trần Phú, Bạch Đằng đều có xe phá sóng, xe chống bạo động và xe bít bùng. Nhưng nhiều nhất vẫn là lực lượng cảnh sát giao thông và cảnh sát 113.

Chúng tôi quyết định tuần hành và bày tỏ chính kiến, chúng tôi phản đối dự luật đặc khu và phản đối dự luật an ninh mạng. – Nhà văn Nguyên Ngọc

Dường như không khí biểu tình ở Đà Nẵng diễn ra rất chậm, khi mà trên các trang mạng xã hội đã đăng tin hầu hết các cuộc biểu tình ở các tỉnh thành khác. Đến 9h sáng, vẫn chỉ thấy không khí vắng lặng, an ninh bố trí dày đặc thành phố. Các điểm nhạy cảm ở Đà Nẵng như Công viên 29 tháng 3, Đài tưởng niệm 2 tháng 9, cầu Rồng, chân cầu Sông Hàn và chợ Hàn… được bố trí thêm an ninh, xe cơ động và xe phá sóng.

9h sáng, trong không khí im vắng và tưởng chừng như tuyệt vọng của thành phố Đà Nẵng, nhà văn Nguyên Ngọc, chia sẻ: “Chúng tôi quyết định tuần hành và bày tỏ chính kiến, chúng tôi phản đối dự luật đặc khu và phản đối dự luật an ninh mạng. Dự luật đặc khu gây ảnh hưởng đến an nguy quốc gia trầm trọng và dự luật an ninh mạng bóp chết mất quyền tự do phát biểu, quyền được nói của người dân. Điều này kéo theo hệ lụy đất nước sẽ thiếu sáng tạo và mọi thứ sẽ bị đẩy lùi vào quá khứ trong khi chúng ta cần phải bước về tương lai. Một dân tộc mà đi ngược với văn minh nhân loại thì hậu quả của nó thật là kinh khủng…!”.

Tiến sĩ Dân tộc học Mai Thanh Sơn, người từng nhiều lần kêu gọi sinh viên Đà nẵng biểu tình nhưng bị các quan chức trong đại học Đà Nẵng ngăn chặn, chia sẻ: “Trước đây tôi từng kêu gọi sinh viên các trường đại học hưởng ứng lời kêu gọi của Phó Thủ tướng Chính phủ Vũ Đức Đam nhằm giữ cho bán đảo Sơn Trà được xanh, sạch, đẹp và đây mãi mãi là kho tạng trong lành của thành phố. Nhưng tôi bị một ông bên phòng công tác chị trị sinh viên ngăn chặn và khó chịu. Cuối cùng, tôi mới nhận ra là ngay cả việc kêu gọi biểu lộ lòng yêu môi trường theo sự khởi xướng của chính phủ cũng rất khó, huống chi kêu gọi sinh viên biểu tình yêu nước thì chắc khó hơn nhiều…”.

Biểu tình ôn hòa nhưng rầm rộ…

Tại Đà Nẵng, không khí vẫn trầm lắng, nhà văn Nguyên Ngọc quyết định làm một cuộc biểu tình mini tại trước quán cà phê với nỗi thất vọng như lời ông than thở là “thành phố này yên tĩnh quá!” thì bất ngờ có điện thoại báo tin đoàn biểu tình đã hình thành ở trước trụ sở Hội đồng nhân dân thành phố Đà Nẵng trên đường Bạch Đằng. Lúc đó, Đà Nẵng kẹt xe một cách lạ thường, chúng tôi vác máy chạy bộ lạn lách qua các con đường kẹt xe, luồn qua con hẻm giao giữa Trần Phú và Bạch Đằng thì gặp đoàn biểu tình đang giơ khẩu hiệu và hô to “Phản đối dự luật bán nước, phản đối dự luật bịt miệng, phản đối dự luật đặc khu và dự luật an ninh mạng!”.

Cuối cùng, tôi mới nhận ra là ngay cả việc kêu gọi biểu lộ lòng yêu môi trường theo sự khởi xướng của chính phủ cũng rất khó, huống chi kêu gọi sinh viên biểu tình yêu nước thì chắc khó hơn nhiều…”. – TS. Mai Thanh Sơn

Đoàn biểu tình tiếp tục tuần hành và hô khẩu hiệu đến trước chợ Hàn thì hầu như người nào hô to liền bị một tay bặm trợn xông vào gây sự, đánh đập, sau đó công an vào cuộc, bắt người gây sự bỏ lên xe và chở đi. Có đến hơn 10 lần diễn ra sự việc quấy rối, đánh người biểu tình và công an vào can thiệp. Đoàn biểu tình di chuyển theo dọc bờ sông Hàn, trên đường Bạch Đằng dưới sự giám sát của cả hàng trăm nhân viên công lực an ninh chìm, nổi và cảnh sát 113. Viên chỉ huy lực lượng 113 liên tục nói vào loa nhắc đoàn biểu tình giữ trật tự và đừng để bạo động xảy ra. Một số người đứng bên đường Bạch Đằng, ban đầu chỉ xem chơi, sau đó tham gia đoàn biểu tình để hô khẩu hiệu. Nhưng khi có “biến” thì họ lui lại làm “khán giả”.

Cùng lúc này, chúng tôi nhận được tin ở Hà Nội, đoàn biểu tình bị hành hung và bắt bớ… Cuộc biểu tình của đoàn thành phố Đà Nẵng kết thúc ở chân cầu Rồng sau nhiều sự cố kẻ lạ xông vào quấy phá người biểu tình. Thông điệp của đoàn biểu tình Đà Nẵng cũng như đoàn biểu tình Nha Trang, Hà Nội, Nghệ An và Đồng Nai đưa ra lần này là “bằng mọi giá bỏ qua luật đặc khu, bởi đó là thứ văn kiện bán nước, bỏ qua dự luật an ninh mạng vì đó là luật bịt miệng nhân dân”. Nhìn chung, không khí biểu tình lan tỏa và sục sôi tinh thần yêu nước!

Bạo động tại Bình Thuận: 100 người bị bắt giữ

Bạo động tại Bình Thuận: 100 người bị bắt giữ

2018-06-11

Bạo động đốt xe trước Ủy ban nhân dân tỉnh Bình Thuận. 10/6/2018.

Bạo động đốt xe trước Ủy ban nhân dân tỉnh Bình Thuận. 10/6/2018.

 AFP

Biểu tình chống hai dự luật Đặc Khu và An Ninh Mạng nổ ra tại một số thành phố ở Việt Nam trong các ngày 9, 10 và 11 tháng 6.

Bản tin của AFP vào chiều tối ngày 11 tháng 6 cho biết cơ quan chức năng Việt Nam bắt giữ ít nhất 100 người trong vụ biểu tình tại thị trấn Phan Rí Cửa, huyện Tuy Phong, tỉnh Bình Định. Cuộc biểu tình tại đây được biết đến sáng ngày 11 tháng 6 vẫn còn tiếp diễn sau khi vào tối trước đó xảy ra tình trạng người biểu tình dùng bom xăng tự chế phóng hỏa đốt một số trụ sở cơ quan Nhà nước; cũng như ném gạch đá vào lực lượng cảnh sát cơ động khiến hằng chục nhân viên công lực bị thương.

Tỉnh Bình Thuận vào chiều ngày 11 tháng 6 tổ chức buổi họp báo thông tin về vụ việc vừa nêu tại địa phương thuộc tỉnh. Cuộc họp báo do Cơ quan tuyên giáo của Tỉnh Bình Thuận chủ trì.

Ông Huỳnh Thái Dương Phó Ban Tuyên giáo Tỉnh ủy nói rằng ông không thể hình dung nổi tình trạng diễn ra tại Ủy ban nhân dân tỉnh vào tối 10/6 và ông nói có thể gọi đó là một cuộc bạo loạn.

Bí thư tỉnh ủy Bình Thuận là ông Nguyễn Mạnh Hùng cho rằng những hành vi đó là vi phạm pháp luật một cách nghiêm trọng.

Xin được nhắc lại là vào ngày chủ nhật 10/6 trên cả nước đã vùng nổ những cuộc biểu tình lớn tại Sài Gòn, Hà Nội, Đà Nẵng, Nha Trang và Bình Thuận, qui tụ đến hàng ngàn người tham gia để phản đối dự luật đặc khu cho nước ngoài thuê đất 99 năm. Dự luật này đã được hoãn thông qua hai ngày trước đó nhưng những cuộc biểu tình vẫn nổ ra, đại đa số là ôn hòa, nhưng cuộc biểu tình tại Phan Thiết và Tuy Phong tỉnh Bình Thuận đã trở thành bạo lực.

Truyền thông trong nước dẫn nguồn từ cơ quan chức năng rằng vào sáng ngày 10/6 người dân tại Tuy Phong, Bình Thuận đã tràn ra đường ngăn chận xe cộ để phản đối dự luật đặc khu mà Quốc hội Khóa 14 đưa ra vào đầu kỳ họp thứ năm đang diễn ra ở Hà Nội.

Đến tối 10/6, cũng theo báo chí trong nước hàng trăm người dân đã tràn vào trụ sở Ủy ban nhân dân tỉnh tại thành phố Phan Thiết, dùng bom xăng phóng hỏa và đập phá. Ngoài ra có nhiều xe hơi và xe gắn máy bị đốt cháy. Công an đã dùng vòi rồng để giải tán đám đông nhưng không thành. Cho đến rạng sáng ngày 11/6 công an phải tăng cường lực lượng để giải tán đám đông.

Đến trưa ngày 11/6 dân chúng lại đổ ra chận Quốc lộ 1 tại Ngã ba Cầu Nam, huyện Tuy Phong. Theo một quan chức của huyện thì dân chúng cũng đã đập phá cơ sở của cơ quan phòng cháy chữa cháy của huyện này.

Tại các thành phố khác ở Việt Nam gồm Sài Gòn, Hà Nội, Đà Nẵng, Nha Trang, Bình Dương cũng nổ ra những cuộc biểu tình chống hai dự luật Đặc Khu và An Ninh Mạng.

Một số người tham gia biểu tình cho biết họ vì lòng yêu nước mà tham gia biểu tình. Hoạt động tuần hành với các biểu ngữ phản đối được tiến hành trong tinh thần ôn hòa; tuy nhiên lực lượng chức năng cố tình ngăn trở và có xảy ra biện pháp trấn áp, bắt bớ người biểu tình và gây thương tích đổ máu.

Sài Gòn có bao giờ đẹp như thế này không

Tai Do and Tho Nguyen shared a post.
Image may contain: one or more people, crowd and outdoor

Lâm Mạnh DiFollow

Sài Gòn có bao giờ đẹp như thế này không ..

Trong mơ tôi cũng không dám nghĩ có ngày cả triệu người dân SG, các tỉnh thành miền Nam đã đứng lên thể hiện lòng yêu nước của mình.

SG đẹp lắm, người SG đẹp lắm. Bao nhiêu năm cho dù phải sống với chế độ CS tàn bạo, người SG vẫn giữ được cái hào khí, dũng khí đặc biệt mà chỉ ở nơi mảnh đất thân yêu này mới có ..

Hôm nay người SG không cần lãnh tụ, không cần tổ chức, họ tự đứng lên vì biết Tổ Quốc đang lâm nguy. Họ đi biểu tình trong trật tự và bất bạo động.

Tuy nhiên, thằng giặc VC đừng hiểu lầm. Nếu các ông vẫn ký kết bắt tay với kẻ thù dân tộc, tôi e rằng người SG sẽ không thể tha thứ cho cái đảng bán nước.

Các ông nên liệu hồn, trước khi quá trễ !

Ba đặc khu, ba đại hiểm họa

Ba đặc khu, ba đại hiểm họa  (VOA)


Vị trí Bắc Vân Phong trên bản đồ. Ảnh: Lê Anh Hùng
Vị trí Bắc Vân Phong trên bản đồ. Ảnh: Lê Anh Hùng

Suốt gần một tháng nay, Dự luật Đơn vị Hành chính – Kinh tế Đặc biệt đã trở thành một chủ đề thu hút sự quan tâm đặc biệt của dư luận người Việt trong và ngoài nước. Chưa bao giờ một dự luật được chính phủ trình ra Quốc hội lại khiến công chúng Việt Nam phản đối mạnh mẽ và rộng khắp đến vậy.

Sự kiện này làm người ta nhớ lại bầu không khí phản đối trong các tầng lớp nhân dân đối với dự án Bauxite Tây Nguyên 10 năm trước. Và giống như lần trước, lý do khiến công chúng bày tỏ sự lo ngại đặc biệt về ảnh hưởng của dự luật đối với an ninh quốc gia và tương lai giống nòi cũng chính là Trung Quốc, quốc gia láng giềng phương bắc to xác và xấu bụng của Việt Nam.

Đặc khu kinh tế của Việt Nam, mối quan tâm của Trung Quốc

Theo Cổng Thông tin Điện tử tỉnh Quảng Ninh, ngày 20/3/2014, tại thành phố Hạ Long, Ban Chỉ đạo Tổ chức Hội thảo quốc tế tỉnh Quảng Ninh (Việt Nam) và Trung tâm Nghiên cứu Đặc khu Kinh tế Trung Quốc thuộc Đại học Thâm Quyến, tỉnh Quảng Đông (Trung Quốc) đã tổ chức cuộc hội thảo quốc tế mang tên “Phát triển Đặc khu kinh tế – Kinh nghiệm và Cơ hội”. Tham dự cuộc hội thảo, ngoài một số “yếu nhân” từ Hà Nội do Phó Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân dẫn đầu, còn có lãnh đạo các tỉnh Quảng Ninh (nơi có Vân Đồn), Khánh Hòa (nơi có Bắc Vân Phong), Kiên Giang (nơi có Phú Quốc) và Lâm Đồng.

Trước đó 7 tháng, ngày 21/8/2013, thường trực Tỉnh uỷ Quảng Ninh đã có buổi làm việc với đoàn chuyên gia Trung tâm nghiên cứu đặc khu kinh tế Trung Quốc thuộc Trường Đại học Thâm Quyến để chuẩn bị cho cuộc hội thảo. Phía Trung Quốc thậm chí còn “sát sao” đến mức thảo luận với phía Việt Nam về cả kinh phí tổ chức hội thảo. Hai ngày sau, ngày 23/8/2013, với sự hiện diện của Bí thư Tỉnh uỷ Quảng Ninh Phạm Minh Chính, tỉnh Quảng Ninh và Trung tâm Nghiên cứu Đặc khu Kinh tế Trung Quốc thuộc Trường Đại học Thâm Quyến đã ký kết bản ghi nhớ hợp tác tổ chức cuộc hội thảo.

Tháng 8/2012, sau khi đề nghị với Trung ương để phát triển Móng Cái, Vân Đồn thành đặc khu kinh tế, Bí thư Tỉnh uỷ Quảng Ninh Phạm Minh Chính (nay là Trưởng ban Tổ chức Trung ương, Phó ban Chỉ đạo Quốc gia về Xây dựng các đơn vị hành chính – kinh tế đặc biệt) thậm chí còn đề xuất cho thuê đất đặc khu với thời hạn lên tới… 120 năm.

Sự hiện diện của lãnh đạo Khánh Hoà và Kiên Giang tại cuộc hội thảo “Phát triển Đặc khu kinh tế – Kinh nghiệm và Cơ hội” diễn ra ở Hạ Long cho thấy Bắc Kinh không chỉ quan tâm đến Vân Đồn, mà cả Bắc Vân Phong và Phú Quốc. “Người Trung Quốc làm gì cũng có tính toán.” Song cái sự “tính toán” của họ lại chẳng đem đến điều gì tốt lành cho Việt Nam ngoài những hiểm hoạ “đặc sắc Trung Quốc”.

Hiểm hoạ “đặc khu kinh tế Vân Đồn”

Bài học Crưm của Ukraina hoàn toàn có thể lặp lại với Việt Nam trong trường hợp Vân Đồn trở thành đặc khu kinh tế. Vân Đồn chỉ cách Trung Quốc vài chục km, và làn sóng người Trung Quốc di cư sang đây rồi sinh đẻ con đàn cháu đống hết thế này đến thế hệ khác là một viễn cảnh mà ai cũng có thể nhìn thấy.

Đến thời điểm nào đó, khi số lượng người Hoa tại Vân Đồn đông hơn cả người Việt, họ có thể đưa ra yêu sách ly khai hòng tạo cớ cho Bắc Kinh can thiệp quân sự.

Chưa hết, khi chiến tranh nổ ra, nếu kiểm soát được Vân Đồn, nơi có một sân bay quốc tế đang được Sun Group xây dựng, kết hợp với sân bay quân sự trên đảo Hải Nam, Bắc Kinh sẽ dễ dàng khống chế được toàn bộ vùng trời vùng biển Đông Bắc Việt Nam.

Hiểm hoạ “đặc khu kinh tế Bắc Vân Phong”

Vân Phong là khu vực có địa thế “núi thò chân ra biển”, tức là một bên là núi, một bên là biển. Quốc lộ 1A là tuyến đường duy nhất nối liền giao thông Bắc – Nam chạy qua đây. Vì thế, khi hữu sự, chỉ cần một lực lượng tại chỗ vừa phải là đủ sức khiến giao thông Bắc – Nam bị chia cắt, tê liệt.

Từ Bắc Vân Phong chạy theo quốc lộ 26 chỉ chừng 130km là đã tới Tây Nguyên, nóc nhà Đông Dương, nơi mà các nhà quân sự từng ví von là ai làm chủ được nó thì sẽ làm chủ được cả Đông Dương. Tại đây, một loạt “quả bom bùn đỏ” của hai dự án khai thác Bauxite ở Nhân Cơ (Đak Nông) và Tân Rai (Lâm Đồng) đều do nhà thầu Trung Quốc làm tổng thầu đang sẵn sàng chờ Bắc Kinh kích hoạt. Cả vùng Đông Nam Bộ có thể bị nhấn chìm trong biển bùn đỏ nếu các quả bom này được kích nổ.

Cách Tây Nguyên không xa là Campuchia, nơi đội quân nằm vùng của Trung Quốc núp dưới vỏ bọc các “dự án kinh tế” đã túc trực và áp sát biên giới Việt Nam từ lâu.

Vịnh Vân Phong là vùng biển có độ sâu trung bình từ 20-27m, đủ sức đón mọi loại tàu bè lớn nhỏ. Đặc biệt, nhờ sự che chắn của các đảo và bán đảo, nên đây là một vịnh kín gió, có giá trị chẳng khác gì một Cam Ranh thứ hai. Diện tích mặt biển vịnh Vân Phong thậm chí còn lớn gấp 3 lần vịnh Cam Ranh.

Khi hữu sự, đội quân nằm vùng tại Bắc Vân Phong sẽ kết hợp với lực lượng từ ngoài biển ồ ạt đánh vào, lực lượng bên kia biên giới thần tốc đánh sang, Việt Nam sẽ bị chia cắt và mất kiểm soát từ Tây Nguyên xuống Vân Phong.

Kiểm soát được vịnh Vân Phong, Trung Quốc có thể uy hiếp được tàu bè ra vào vịnh Cam Ranh (“bảo bối” lợi hại nhất của Việt Nam trong chiến lược bảo vệ Biển Đông và chỉ cách Cam Ranh chừng 65km), đồng thời đe doạ và vô hiệu hoá các cơ sở quân sự của Việt Nam và đồng minh tại Cam Ranh.

Hiểm họa “đặc khu kinh tế Phú Quốc”

Không ít người cho rằng trong 3 đặc khu kinh tế tương lai thì Vân Đồn bất an nhất vì gần Trung Quốc nhất (chỉ chừng 100km) và Phú Quốc an toàn nhất, bởi nó cách xa Trung Quốc hơn cả.

Tuy nhiên, trên thực tế, trong khi Phú Quốc cách bờ biển Kiên Giang 46km thì nó lại chỉ cách bờ biển Campuchia vỏn vẹn 26km. Từ năm 2016, Phnom Penh đã cho Trung Quốc thuê 20% chiều dài bờ biển (90km) trong 99 năm để xây dựng căn cứ quân sự. Theo ông Geoff Wade, một chuyên gia về châu Á từ Đại học Quốc gia Australia, cảng nước sâu mà Bắc Kinh đang xây dựng tại Campuchia có thể chứa hầu hết các tàu khu trục và chiến hạm khác của hải quân Trung Quốc.

Khi thời cơ đến, bên cạnh lựa chọn can thiệp quân sự để ủng hộ “yêu sách ly khai” của người Hoa ở Phú Quốc, Bắc Kinh còn một lựa chọn nữa là núp bóng quân đội Campuchia đánh chiếm hòn đảo để đòi chủ quyền cho Phnompenh.

Lúc này, sân bay Vân Đồn và sân bay Hải Nam sẽ giúp Trung Quốc khống chế toàn bộ vùng trời vùng biển Đông Bắc Việt Nam, còn sân bay Phú Quốc cùng sân bay Hải Nam, sân bay Phú Lâm (Hoàng Sa) và sân bay Gạc Ma (Trường Sa) sẽ giúp họ kiểm soát nốt vùng trời vùng biển còn lại của Việt Nam.

Ngày 15/6 tới đây, Quốc hội Việt Nam sẽ bấm nút hoặc thông qua hoặc bác bỏ Luật Đặc khu. Tương lai Việt Nam đang thực sự đứng trước một thời khắc vô cùng hệ trọng.

CÁC BẠN CÔNG AN, QUÂN ĐỘI HÃY NHÌN TOÀN CẢNH LỊCH SỬ NHÉ!

Nguyễn Vĩnh Thiết

Có thể nói, dân tộc Việt Nam đứng vững ngàn năm trước Trung Quốc là nhờ cái tinh thần chống Trung Quốc. Thời đại nào cũng có những cuộc chiến với quân Tàu. Dân tộc đã cầm cự được ngàn năm, và hôm nay cần phải tiếp tục tiếp nối.

Thời đại CS nắm quyền là thời đại Bắc Kinh nắm đầu Hà Nội nhiều nhất. Và nếu xét từ ngày CS nắm giữ quyền lực đến nay, ta nhìn rất rõ những bước tiến của Bắc Kinh và bước nhượng bộ của Hà Nội.

Từ những ngày mới giành lấy chính quyền, năm 1946 Hồ Chí Minh không biết vô tình hay cố ý để cho Trung Hoa Dân Quốc của Tưởng Giới Thạch lấy mất đảo Ba Bình ở Trường Sa như lấy một vùng đảo hoang. Khi đã lấy được đảo như là có căn cứ nới rộng lãnh hải, tháng 2 năm 1948 Tưởng cho vẽ đường 11 đoạn ( tiền thân đường 9 đoạn ngày nay). Đường này chiếm 75% Biển Đông.

Đến 1949, Tưởng Giới Thạch thua Mao Trạch Đông phải tháo chạy ra Đài Loạn và ôm theo chủ quyền đảo Ba Bình cho Đài Loan. Khi tiếp quản Trung Quốc đại lục, Mao thực hiện bước tiếp theo là chiếm thêm đảo ở Biển Đông để củng cố mộng bành trướng. Năm 1953 Mao cho bỏ 2 đoạn thành đường 9 đoạn như hôm nay.

Ngày 04/09/1958 chính phủ của thủ tướng Chu Ân Lai ra thông báo chủ quyền trên Biển Đông. Thông báo có 2 ý. Thứ nhất là tuyên bố 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền Trung Quốc và khu vực 12 hải lí tính từ bờ là thuộc vùng lãnh hải Trung Quốc. Vậy rõ ràng ý thứ nhất là cướp nước, ý thứ 2 là thông lệ quốc tế. Không hiểu sao 10 ngày sau, tức ngày 14/09/1958 Phạm Văn Đồng ra công hàm trao cho Chu Ân Lai công nhận tuyên bố của họ. Rõ ràng ai cũng thấy, đây là sự phối hợp để chuyển giao chủ quyền. Đằng sau sự nhượng quyền dễ dàng này là gi?

Năm 1974 Trung Cộng chiếm Hoàng Sa từ tay VNCH, Hà Nội khoanh tay đứng nhìn và hỗ trợ Trung Cộng bằng cách trên bờ đánh tới tấp vào VNCH. Hoàng Sa mất từ đó. Đến thập niên 80 của thế kỷ trước, Trung Quốc tiến chiếm nhiều đảo ở Trường Sa. Trong đó nổi tiếng là vụ chính quyền Hà Nội lệnh 64 chiến sĩ đứng cho hải quân Trung Cộng lia súng. Đến 1990 thì sang Thành Đô xin thuần phục.

Đường 9 đoạn Trung Cộng cho nới rộng làm cho lãnh hải Việt Nam ngày càng hẹp lại. Ngày 23/07/2017 Việt Nam thuê Repsol khoan khai thác dầu tại bãi Tư Chính, Trung Cộng đe doạ bằng miệng thì ĐCS cho rút khoan tháo chạy. Điều đó có nghĩa là CSVN chấp nhận đường lưỡi bò của Trung Cộng lấn vào bờ một cách dễ dàng. Mới đây, ngày 23/03/2018 khi đang hợp đồng với Repsol khoan tại bãi Rồng Đỏ từ xưa giờ vốn dĩ thuộc Việt Nam. Tương tự lần trước, bị Trung Cộng cảnh báo mồm thì Hà Nội cũng rút khoan tháo chạy để đường 9 đoạn tiếp tục lấn.

Như vậy dưới biển Trung Cộng cho nới rộng đường 9 đoạn tiến vào bờ biển Việt Nam. Trên bờ chính quyền CS quyết đè bẹp ý dân để thông qua luật đặc khu cho ngoại bang thuê 99 năm và cho tòa án ngoại bang xử án ngay trên lãnh thổ Việt Nam. Hiện nay dường 9 đoạn đã chiếm 80% Biển Đông và đang nới rộng. Họ nới về phía Việt Nam không hề bị trở ngại gì.

Nhìn lại từ lúc đảo Ba Bình mất đến nay, tức mất hoàn toàn Biển Đông là mất thời gian bao lâu? 1946-2018 chỉ 72 năm. Từ một điểm Ba Bình tí hon trên Biển Đông thành làm chủ hoàn toàn biển Đông, Tàu đã mất 72 năm để thực hiện mưu đồ. Vậy hôm nay Trung Cộng bắt đầu từ 3 điểm tí hon trên lãnh thổ Việt Nam là Vân Đồn – Bắc Vân Phong – Phú Quốc thì bao lâu nó lấy hết Việt Nam? Nó dự trù 99 năm, nhưng chắc chắn nó sẽ rút ngắn thời gian để lấy Việt Nam trước khi CS sụp đổ.

Tình trạng Việt Nam là đang bị lọt vào tay Trung Cộng với sự giúp sức của những lãnh đạo cao cấp nhất của ĐCS. Vậy thái độ những quan chức cấp cao CS như thế nào? Để biết sự chuẩn bị đám này hãy nhìn vào Nguyễn Đức Kiên đang là Phó Chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế Quốc hội thì sẽ rõ. Con cái đã được đưa đi định cư Đức, con gái lấy chồng Đức. Nghĩa là cả gia đình ông đã rời khỏi con tàu đang đắm. Và tất cả quan chức CS có năng lực tài chính đều làm một bài y hệt như thế. Trong khi trong nước Nguyễn Đức Kiên ủng hộ nhiệt tình hình thành 3 điểm đặc khu, dù trái ý dân ông ta cũng quyết. Ông ta chính xác là đang làm việc theo lệnh để kiếm chác mớ tiền ôm chạy sang Đức khi hết quyền, bỏ lại con tàu Việt Nam chết chìm mặc kệ. Đấy là bài chung cho quan chức CS đang cố bòn rút tiền dân.

Thực ra đảng viên ĐCS làm chức lớn mới có năng lực tài chính, và họ đều đã chuẩn bị chu đáo để sẵn sàng tháo chạy khi con tàu đắm. Còn những người công an và quân đội cầm súng để bảo vệ chế độ thì sao? Chính các bạn không có năng lực tài chính như họ. Nên các bạn phải chết chìm cùng với con tàu Việt Nam đang đắm. Và nhân dân Việt Nam cũng không đủ năng lực tài chính để sang Âu Mỹ được. Nghĩa là đất nước chết chìm thì các bạn lính công an và quân đội phải chết chìm chung với toàn dân. Cho nên, chính các bạn cần phải hiểu đúng vấn đề. Phải bảo vệ dân, vì chỉ có dân mới sống chết cùng với các bạn trên mảnh đất chữ S này. Hãy thức tỉnh để hành động đúng, cứu mình, cứu nhân dân, cứu đất nước và trừng trị bọn bán nước ôm tiền tháo chạy sang Mỹ hưởng thụ.
Fb : Đỗ Ngà

Hình ảnh : Bình Thuận đêm 10/6

Image may contain: 1 person, smiling, standing and outdoor
Image may contain: one or more people and outdoor

KHÔNG THỂ CHỊU SỰ CẤM ĐOÁN MÃI

Đỗ Ngà
KHÔNG THỂ CHỊU SỰ CẤM ĐOÁN MÃI

Trong bóng đá có một loại chiến thuật, đó là lấy tấn công làm phòng thủ. Phương pháp này nghĩa là gì? Nghĩa là muốn an toàn và đảm bảo chiến thắng, thì phủ đầu đối thủ để nó chỉ còn biết chống đỡ mà bỏ hẳn mặt trận tấn công.

Khi xem lại những trật thượng đài của Mike Tyson thời đỉnh cao phong độ. Lúc đó người ta ví anh ta là Tay đấm thép. Mỗi lần thượng đài, thời gian anh ta hạ đối thủ chỉ tính bằng đơn giây. Thế nhưng 1996 anh ta thượng đài với Evander Holyfield, và Mike Tyson đã bị Knock out ở hiệp thứ 11. Kể từ đó Mike Tyson xuống phong độ, thua nhiều trận liên tiếp cũng bằng knock out và sau đó giải nghệ. Để hạ được đối thủ hung hăng đừng rụt đầu để nó tấn công, mà phải phủ đầu nó như nó đã từng làm.

Vâng, sức mạnh của con người có hình cây cầu vượt. Lúc tiềm năng cho đến đỉnh cao thì đó là chặng mình lấn át đối thủ, nhưng đã qua thời đỉnh cao thì nó tuộc dốc. Tương tự vậy, sức mạnh ĐCS với dân cũng thế. Thời kì trước, Bộ Chính Trị hách dịch muốn quyết gì thì quốc hội gật điều đó. Mà Quốc hội gật thì dân không được ứ lên một tiếng nào cả. Thời kì đó, nhân dân như là kẻ vô thừa nhận trong đất nước này, ngồi im cho Trung Ương Đảng và Bộ Chính Trị quyết định số phận của mình. Bộ chính trị sai khiến nhà nước, nhà nước áp đặt lên đầu dân và dân chỉ chịu trận mà không dám ứ lên tiếng nào cả. Bộ chính trị lúc đó đánh phủ đầu dân. Bộ Chính Trị so với toàn dân là mạnh vô đối.

Nhưng hôm nay, sự hách dịch Bộ Chính Trị bị vấp phải sự phản kháng dữ dội của nhân dân. Bộ chính trị phải xem lại. Phong độ của toàn dân đang lên, và phong độ của Bộ Chính Trị ngày một giảm. Toàn dân giờ đang yếu thế nhưng sẽ mạnh, Bộ Chính Trị đang ở thế mạnh nhưng sẽ yếu. Thời khắc gió đổi chiều sẽ đến. Ngày trước Bộ Chính Trị quen phủ đầu toàn dân thì nay đã vấp sự khó khăn. Thời kì giằng co này sẽ tồn tại một thời gian và sau đó chuyển sang lúc nhân dân phủ đầu Bộ Chính Trị, lúc mà dân ý thức được quyền lực của mình. Và cũng sẽ phải tới ngày Bộ Chính Trị vong và ĐCS sụp.

Kẻ thù nhân là Bộ Chính Trị và Trung Ương Đảng, chứ những quan quèn, lính lát thì chẳng phải là kẻ thù nhân dân. Họ chỉ là công cụ của đám đầu não kia. Như cái cuốc cái xẻng, người nông dân dùng xong thì vứt. Cho nên toàn thể công an và quân đội cũng chỉ thế thôi. Các anh sinh ra trên nước Việt, được nhân dân nuôi các anh bằng thuế của họ. Vậy mà đi nghe lời đám sếp đối đầu hiểm nguy cho bọn nó sung sướng. Vạn thằng lính lát thì tương lai chừng ngàn thằng lên sếp, còn lại chỉ được dùng làm công cụ xong rồi vứt, chả có tương lai gì cả.

Khi dân mạnh, biết phủ đầu chính quyền, thì lúc đó những người lính làm công cụ sẽ chịu thiệt hại. Cho nên hôm nay, các bạn đừng ác với dân.

Về phần dân, cũng nên ý thức rằng, chính chúng ta, người dân mới có sức mạnh chứ không phải để sức mạnh của 19 ông vua tập thể kia giành hết quyền lực. Khi ở Nha Trang biểu tình, thì Phú Yên và Ninh Thuận cũng nổ ra để chia lửa. Nếu Sài Gòn nổ ra thì Tây Ninh, Bình Dương, Đồng Nai, Long An cũng nổ ra để chia lửa. Và cứ như thế thì phong trào giành lại quyền làm chủ của mình mới khả thi. Đừng đợi chờ sự ban phát của kẻ cướp, phải tính chuyện bắt nó trả cho mình.

Đất nước này vốn dĩ đã bị nhiều cuộc cắt bán mà không hề thông qua ý dân. Mà để bán buôn trót lọt, họ phải loại bỏ quyền lực nhân dân trong cơ cấu quy định của luật pháp. Cấm tự do ngôn luận mà cụ thể là luật an ninh mạng. Cấm dân biểu tình dù hiến pháp có cho phép. Cấm tự do báo chí. Loại bỏ quyền bầu cử tự do. Cấm lập đảng lập hội. Loại bỏ luật trưng cầu dân ý. Như vậy là dân mất sạch quyền lực của mình.

Đất nước này là con tàu đang chở 93 triệu dân, nó phải được lái theo ý của 93 triệu dân. Khi 93 triệu dân không có chút quyền lực gì, thì phải phá bỏ sự cấm đoán của ĐCS để lấy lại quyền lực cho mình. Hôm nay 93 triệu người chịu nô lệ, thì ngày mai con cháu chúng ta sẽ lên đến trên trăm triệu người phải gánh chịu hậu quả của cha ông nó để lại. Hôm nay chúng ta sai một li, ngày mai đất nước sẽ bị đẩy đi quá tầm cả dặm và rất có thể khi đó sẽ vô phương cứu chữa.

Nếu không giành lấy quyền lực cho mình bằng mọi giá, thì đấy là hành động bán đứng trăm triệu con cháu chúng ta vì sự hèn nhát. Đừng để thế hệ chúng ta mang tiếng là bán đứng thế hệ con cháu. Cho nên phải giật lại quyền. Tức phải biểu tình đòi yêu sách như là một phần của đời sống và không được né tránh. Phải biết phủ đầu, đừng rụt đầu, vì rụt đầu thì chúng ta sẽ mất tất cả và mất luôn tương lai của con cháu, và cũng sẽ kết thúc luôn tương lai của một quốc gia có ngàn năm độc lập với phương Bắc. Phải giật lại quyền, đó là nhiệm vụ!

Vài lời cảm nhận ngày biểu tình

Vài lời cảm nhận ngày biểu tình

FB Đỗ Ngà

Người biểu tình chống dự luật đặc khu tại Sài Gòn sáng 10/6. Ảnh: internet

Hòn tuyết lăn, là một hình ảnh của sự cộng dồn. Từ một nắm tuyết tròn, cho nó lăn từ trên đỉnh núi tuyết, thì đến chân núi, hòn tuyết này có thể lớn bằng khối cầu đường kính cả mét. Nghĩa là trên đường lăn của nó, nó sẽ cuốn tuyết trên đường đi nên hòn tuyết ngày càng phình to.

Để có hòn tuyết lăn, ta phải có đặc điểm sau. Ngọn đồi phủ đầy tuyết và cục tuyết tròn nhỏ ban đầu. Khi đủ rồi, người ta nặn cục tuyết tròn và cho nó lăn thì dưới chân đồi sẽ được đón nhận hòn tuyết khổng lồ.

Hôm nay tôi tham gia biểu tình và quan sát. Có 2 ý mà tôi muốn nói, thứ nhất là biểu tình xảy ra tuy rộng nhưng mỏng. Khi nói chuyện, tôi biết dân đã biết rất nhiều. Dân biểu tình được cô lập theo từng nhóm cho công an, dân phòng và trật tự đô thị canh giữ. Mục đích là chia nhỏ để diệt. Đó là chiến thuật thấy rõ của công an cộng sản.

Xung quanh lõi biểu tình gồm một nhóm người hô khẩu hiệu trương băng băng rôn, thì vùng lân cận cũng có một số rất đông, tạm gọi là vùng vỏ. Cấu tạo vỏ này là một mớ hỗn tạp gồm đảm an ninh chìm, côn đồ tay sai và dân hiếu kì. Tạm nói là hiếu kì nhưng tôi thấy trong nhóm người này là một loại lực lượng tiềm năng cho sự bất ngờ. Nếu phong trào mạnh, tinh thần dân lên cao những người này sẽ gia nhập vào nhóm biểu tình theo dạng hòn tuyết lăn để những nhóm này phình to bất ngờ.

Khi ý thức người dân đã chuẩn bị sẵn sàng, sự khốn nạn của ĐCS đẩy phẫn uất nhân dân lên đến đỉnh điểm thì chỉ cần mồi là có biến. Ban đầu sự thống nhất của một nhóm biểu tình làm mồi. Sau đó những người hưởng ứng bạ đâu nhập nhóm đó làm số lượng tăng nhanh. Càng về sau các nhóm phình to và phá vỡ hàng rào công an, dân phòng, và di chuyển. Nhóm nào cũng phình to, và thế là gặp nhau nhập lại lành nhóm khổng lồ. Cứ thế nó cộng dồn và đến thời điểm thích hợp nó sẽ thành thác lũ phá vỡ mọi rào cản.

Trong tình hình ý thức dân lớn mạnh, người dân bớt sợ hãi và theo sát nhóm biểu tình sẵn sàng nhập nhóm, thì lúc đó công an sẽ thế nào? Họ cũng chỉ có một cách là chia nhỏ để diệt. Nhưng dân biểu tình đông thì chiêu này sẽ gậy ông đập lưng ông. Chính công an chia thành nhiều nhóm khống chế nhóm nhỏ biểu tình, khi mà nhóm nhỏ phình to nó sẽ chôn chân công an không thể huy động từ điểm này qua điểm khác. Lúc đó công an bị dân xé nhỏ khó mà tập hợp lực lượng. Lúc này cửa thắng của dân sẽ lớn.

Trước tình hình dân phẫn uất, tôi thấy tội cho các em công an. Nhìn những đứa mới ra trường mặt bún ra sữa mà đi đối đầu trực tiếp với biểu tình thì e có thể bị dân đánh cho nhừ đòn nếu nghe theo mệnh lệnh bất nhân của sếp. Ngày đó cũng sẽ tới với những bạn trẻ công an, những người mà chạy chọt hàng trăm triệu để vào ngành có khi là vào để chết thay cho mâý ông sếp giàu có mua nhà Mỹ.

Hôm nay dân đã biết xuống đường, tuy mỏng nhưng trải rộng. Chắc chắn một điều, ngày mai sẽ dữ dội hơn, vì ĐCS đang ngày một bóc lột dân thậm tệ và bán nước trắng trợn. Làm công an lúc đó là đi chết thay cho bọn sếp ác ôn. Bạn trẻ vào công an nên nghĩ lại nhé. Chẳng thể dùng súng chĩa vào dân kiếm sống mà trường tồn đâu nhé. Nghĩ xa chút để mà sống thọ.