289 thành tựu của Trump trong gần 2 năm làm Tổng thống Mỹ

Ông Trump nhậm chức Tổng thống nước Mỹ đến nay đã được 20 tháng. Theo các số liệu thống kê cho thấy, trong thời gian chưa đầy 2 năm, ông đã thực hiện được 289 cam kết khi tranh cử, trong đó thành tựu của năm thứ 2 cao gấp đôi so với năm đầu tiên.

Theo trang tin Washington Examiner đưa tin hôm 12/10, trong số 289 thành tựu của chính phủ Trump, có 173 thành tựu lớn và quan trọng, 116 thành tựu nhỏ. Trong đó có một số thành tựu có ý nghĩa đặc biệt quan trọng, ví dụ như số thành viên của Băng đảng MS-13 bị bắt giữ trong 1 năm qua đã tăng 83%.

Những thành tựu này chia thành 18 lĩnh vực lớn khác như: tăng trưởng kinh tế, việc làm, thu nhập, chỉ số lạc quan, sự phát triển của doanh nghiệp, xóa bỏ quy định, giảm thuế, phát triển lao động, xây dựng cơ sở hạ tầng trong nước, y tế, chống ma túy và lạm dụng thuốc, tư pháp, trị an, an ninh biên giới và di dân, thương mại, năng lượng, chính sách ngoại giao, quốc phòng, chính sách quân nhân xuất ngũ.

Washington Examiner cho biết, những thành tựu mà Tổng thống Trump đạt được trong năm thứ 2 của nhiệm kỳ đã tăng hơn gấp đôi so với năm đầu, nhiều chương trình trong năm đầu vẫn đang ở giai đoạn đề án hoặc giai đoạn khởi động, thì sang năm thứ 2 đã được thực hiện thành công.

Trong thời gian chưa đầy 2 năm, Tổng thống Trump đã vượt qua những thành tựu mà cố Tổng thống Ronald Reagan đạt được trong cùng khoảng thời gian, không chỉ khích lệ các cử tri bầu cho Đảng Cộng hòa trong cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ vào đầu tháng 11/2018, mà còn tạo cơ sở vững chắc cho cuộc tranh cử tổng thống nhiệm kỳ thứ 2 vào năm 2020.

Grover Norquist – Chủ tịch của Americans for Tax Reform – một nhóm bảo thủ bảo vệ người nộp thuế Mỹ, nói: “Những thành công mà ông Trump đạt được trong các vấn đề như giảm thu thuế và chi phí quản lý, cải tổ quân đội, xóa nguy cơ chiến tranh và thay đổi tòa án, không thua kém gì so với những thành tựu mà các đời Tổng thống của Đảng Cộng Hòa đạt được.”

Ông John McLaughlin – Chuyên gia về khảo sát dân ý trong cuộc tranh cử năm 2016 của ông Trump cho biết: “Tổng thống Trump thực sự là một người lãnh đạo độc nhất vô nhị trong lịch sử nước Mỹ. Ông là người con sinh ra tại Quận Queen của thành phố New York, ông trở thành một người đứng đầu trong giới doanh nhân quốc tế, nhưng trong tình huống không có mấy người tin ông có thể làm được, ông đã kiếm được hàng tỷ Đô la Mỹ.”

John McLaughlin nói: “Họ đã nói với ông Trump, ông không thể nào trở thành Tổng thống được, không thể nào đánh bại được [giới tinh anh lũng đoạn Washington], nhưng ông đã làm được. Gần 2 năm qua, giới tinh anh thao túng chính trị luôn nói với ông Trump rằng ông không thể nào làm bất cứ việc gì tại Washington. Dù như vậy, ông vẫn có được những thành công. Ông chưa hề né tránh, và sẽ không rút lui, ông ấy luôn kiên trì, ông ấy đã thực sự thắng rồi”.

Trao đổi với tờ Washington Post, nhà báo Marc Thiessen và cũng là người soạn thảo các bài phát biểu cho cựu Tổng thống Bush đã tán đồng những thành tựu mà ông Trump đạt được, đồng thời cho biết ông Trump đã chứng minh bản thân mình đang thực hiện những cam kết khi tranh cử, về phương diện này là rất thành công. “Trên thực tế, trong 2 năm đầu nhiệm kỳ, ông Trump đã sưu tập được một bản kỷ lục phi thường về việc thực hiện cam kết của Tổng thống”, ông Marc Thiessen nói.

Donald J. Trump

@realDonaldTrump

PROMISES MADE, PROMISES KEPT! https://www.washingtonexaminer.com/washington-secrets/trumps-list-289-accomplishments-in-just-20-months-relentless-promise-keeping 

President Trump Speaks At Annual Meeting On Combating People Trafficking

Trump’s list: 289 accomplishments in just 20 months, ‘relentless’ promise-keeping

The Trump administration’s often overlooked list of achievements has surpassed those of former President Ronald Reagan at this time and more than doubled since the last tally of accomplishments after…

washingtonexaminer.com

Ngày 12/10, ông Trump chia sẻ lên Twitter bài viết của tờ Washington Examiner về 289 thành tựu của tổng thống Mỹ trong 20 tháng cầm quyền và kèm bình luận: “Hứa được, làm được!”

Dưới đây là một phần trong những thành tựu nổi bật của ông Trump:

Tăng trưởng kinh tế:

  • Quý 2 của năm 2018, kinh tế tăng trưởng đạt 4,2%.

Việc làm:

  • Từ khi trúng cử đến nay, việc làm mới của Mỹ tăng thêm hơn 4 triệu công việc.
  • Tổng số người có việc làm đã đạt đến mức cao nhất trong lịch sử.
  • Tỷ lệ thất nghiệp giảm còn 3,7%, thấp nhất trong 50 năm.
  • Tỉ lệ người gốc Phi thất nghiệp giảm còn 3,6%; tỉ lệ người Mỹ gốc Latinh thất nghiệp giảm còn 4,5%; tỉ lệ người gốc Châu Á thất nghiệp giảm còn 2%; tất cả đều đạt mức thấp nhất trong lịch sử.
  • Tỉ lệ nữ giới thất nghiệp giảm còn 3,6%, đây là mức thấp nhất từ năm 1953. Tỉ lệ thanh niên thất nghiệp giảm còn 9,2%, đạt mức thấp nhất từ năm 1966. Tỉ lệ quân nhân xuất ngũ thất nghiệp giảm còn 3%, đạt mức thấp nhất từ năm 2001.
  • Tỉ lệ người có học thức thấp (không có bằng cấp 3), người tàn tật thất nghiệp đạt mức thấp nhất trong lịch sử.
  • Việc làm đến nay vẫn luôn tăng trưởng, đã phá vỡ kỷ lục lịch sử.
  • Số việc làm đang thiếu người làm phá kỷ lục lịch sử, hơn nữa đây cũng là lần đầu tiên tổng số việc cần người vượt quá tổng số người cần việc.

Thu nhập:

  • Thu nhập trung bình của các hộ gia đình tăng lên tới 61.372 USD trong năm 2017, mức cao kỷ lục.
  • 3,9 triệu người không còn phải lĩnh tiền trợ cấp thực phẩm nữa.
  • Lương năm 2017 tăng 3,3% so với năm 2016, tăng cao nhất trong vòng một thập kỷ.
  • Tỉ lệ nghèo trong người gốc Phi và người gốc Latinh đã giảm xuống mức thấp nhất từng được ghi nhận.

Sự phát triển của doanh nghiệp:

  • Giảm thuế giúp đầu tư tăng cao. Hơn 450 tỷ USD đầu tư nước ngoài trở về Mỹ.
  • Ngành bán lẻ tăng trưởng mạnh.
  • Ngành sản xuất nhôm, thép mở lại mới.
  • Ba chỉ số chứng khoán lớn của Mỹ (Dow Jones, S&P 500, Nasdaq Index) tiếp tục thiết lập mức cao mới trong lịch sử.

Xóa bỏ quy định:

  • Trong năm đầu tiên của nhiệm kỳ, ông Trump đã thực thi cắt giảm quy định hành chính trên quy mô lớn.
  • Các cơ quan liên bang đã đạt được hơn 8 tỷ USD tiết kiệm chi phí dài hạn khi cắt giảm quy định.
  • Sử dụng Đạo luật Đánh giá Quốc hội để bãi bỏ quy định hơn gấp nhiều lần trong lịch sử.

Giảm thuế:

  • Ký đạo luật Việc làm và Giảm thuế năm 2017, hoàn thành kế hoạch giảm thuế quy mô lớn nhất lịch sử nước Mỹ.
  • 90% lao động kỳ vọng sẽ được giảm thuế để tăng lương.
  • Hơn 6 triệu lao động được tăng lương, chia lợi nhuận hoặc các phúc lợi khác do hệ quả trực tiếp của việc giảm thuế.
  • Hơn 100 công ty phục vụ cộng đồng trực tiếp giảm phí điện, nước, khí tự nhiên do giảm thuế.

Tư pháp và trị an:

  • Đề cử Thẩm phán Tòa án tối cao kiên định tuân theo hiến pháp, hoàn thành xác nhận Thẩm phán Tòa án tối cao đối với ông Neil Gorsuch và Brett Kavanaugh.
  • Ký sắc lệnh hành chính, đẩy mạnh tấn công tổ chức tội phạm và buôn bán ma túy.

An ninh biên giới và di dân:

  • Truy quét băng đảng tội phạm xuyên quốc gia MS-13 để bảo vệ an ninh cộng đồng và dân chúng.
  • Đẩy mạnh tấn công các vụ buôn lậu ma túy khu vực biên giới.

Thương mại:

  • Đạt được hiệp định thương mại tự do Bắc Mỹ mới với Canada và Mexico.
  • Lần lượt đạt được hoặc triển khai đàm phán thương mại mới với Hàn Quốc, Nhật Bản và Liên minh Châu Âu.
  • Thực thi biện pháp cứng rắn với Bắc Kinh vì hành vi thương mại không công bằng và xâm phạm sở hữu trí tuệ, thu thuế với các sản phẩm nhập khẩu từ Trung Quốc có tổng trị giá lên đến 250 tỷ USD.
  • Trợ cấp thiệt hại cho nông dân do chiến tranh thương mại với số tiền 12 tỷ USD.
  • Rút khỏi Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP) do gây tổn hại đến ngành sản xuất trong nước.
  • Trưng thu thuế đối với sản phẩm nhôm nhập khẩu, bảo vệ các ngành sản xuất liên quan của Mỹ và tăng cường an ninh quốc gia.

Năng lượng:

  • Rút khỏi hiệp định Chống biến đổi khí hậu Paris gây tổn thương cho ngành sản xuất của Mỹ, tránh phải bỏ ra 6 nghìn tỷ USD chi trả cho hơn 6,5 triệu người thất nghiệp.
  • Mỹ trở thành nước sản xuất dầu thô lớn nhất thế giới, sản lượng dầu mỏ đạt mức cao nhất trong lịch sử.
  • Lần đầu tiên Mỹ trở thành nước xuất khẩu ròng khí tự nhiên trong 60 năm qua.

Chính sách ngoại giao:

  • Rút khỏi Thỏa thuận hạt nhân Iran
  • Hội nghị thượng đỉnh lịch sử với Chủ tịch Bắc Hàn Kim Jong-un, mang lại sự khởi đầu hòa bình và phi hạt nhân hóa cho bán đảo Triều Tiên.
  • Công nhận Jerusalem là thủ đô của Israel, chuyển Đại sứ quán quán Mỹ tại Israel tới Jerusalem.
  • Tấn công toàn diện, tiêu diệt tổ chức khủng bố ISIS.
  • Tiến hành tấn công chính quyền Syria do sử dụng vũ khí hóa học nhắm vào dân thường.
  • Đối kháng với hành vi xấu của Nga.
  • Chế định chính sách mới đối với Cuba, khiến cho chính quyền Cuba phải chịu trách nhiệm với hành vi áp bức và xâm phạm nhân quyền.
  • Tiến hành biện pháp trừng phạt nghiêm khắc đối với các nhà độc tài Venezuela.
  • Giải cứu được hàng chục tù chính trị Mỹ bị các chính phủ nước ngoài giam giữ.

Quốc phòng:

  • Dự toán ngân sách quốc phòng năm 2018 đạt 700 tỷ USD, dự toán ngân sách quốc phòng năm 2019 là 716 tỷ USD.
  • Tuyên bố chiến lược an ninh quốc gia “Nước Mỹ trên hết”.
  • Bắt đầu khởi động một Lực lượng Không gian như một nhánh mới của quân đội và khởi động lại Hội đồng Không gian Quốc gia.
  • Khuyến khích các đồng minh trong Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương (NATO) tăng chi tiêu quốc phòng lên mức 2% GDP vào năm 2024.

Công việc đối với quân nhân xuất ngũ:

  • Ký đạo luật, phân bổ 86,5 tỷ USD cho Bộ Cựu chiến binh, đây là mức cao nhất trong lịch sử.
  • Ký nhiều đạo luật và mệnh lệnh hành chính, đảm bảo quân nhân xuất ngũ và người nhà của họ được điều trị y tế, giáo dục, công việc chất lượng cao, sức khỏe tâm lý, chăm sóc xã hội, tố tụng.

Huệ Anh

Bất chấp người dân chống đối, CSVN quyết làm ‘Khu Kinh Tế Vân Đồn’

Bất chấp người dân chống đối, CSVN quyết làm ‘Khu Kinh Tế Vân Đồn’

Trung tâm kinh tế của Vân Đồn – cảng Cái Rồng – nhìn ra vịnh Bái Tử Long và cách thành phố Hạ Long, tỉnh Quảng Ninh, khoảng 50 cây số. (Hình: Zing)

QUẢNG NINH, Việt Nam (NV) – Trong lúc Luật Đặc Khu chưa biết kết cục thế nào sau khi bị công luận phản đối kịch liệt, báo Quảng Ninh khiến người ta giật mình khi cho biết Ban Thường Vụ Tỉnh Ủy vừa tổ chức một cuộc họp để nghe và cho ý kiến về công tác triển khai lập quy hoạch tổng thể phát triển kinh tế và nhiệm vụ quy hoạch chung xây dựng “Khu Kinh Tế Vân Đồn.”

Sự kiện này do ông Nguyễn Văn Đọc, bí thư Tỉnh Ủy, chủ tịch Hội Đồng Nhân Dân tỉnh này chủ trì hôm 22 Tháng Mười, 2018, theo báo Quảng Ninh.

Như vậy, khái niệm này gần như không có gì khác với mô tả về Đặc Khu Kinh Tế Vân Đồn từng gây xôn xao dư luận mấy tháng trước.

Cũng theo báo Quảng Ninh, ông Đọc “yêu cầu đơn vị tư vấn cùng các đơn vị liên quan phải khẩn trương đẩy nhanh tiến độ hoàn thiện quy hoạch để sớm triển khai các bước tiếp theo.”

Dường như sau khi vấp phải sự phản đối kịch liệt của người dân, nhà cầm quyền CSVN hiện vẫn đang cân nhắc các bước kế tiếp về Luật Đặc Khu.

Một góc cảng Cái Rồng, trung tâm kinh tế của Vân Đồn. Cảng Cái Rồng là nơi trung chuyển hàng hóa và hành khách đi các đảo của tỉnh Quảng Ninh. (Hình: Zing)

Theo báo Tiền Phong hôm 23 Tháng Mười, Luật Đặc Khu “sẽ được trình Quốc Hội CSVN vào thời điểm thích hợp nhằm đáp ứng các yêu cầu về phát triển kinh tế gắn với bảo đảm quốc phòng, an ninh quốc gia, bảo đảm quyền và lợi ích của nhà nước, nhân dân và xã hội.”

Theo các nhà quan sát, “thời điểm thích hợp” ở đây được hiểu là Luật Đặc Khu sẽ được chỉ thị cho Quốc Hội CSVN thông qua trong kỳ họp đầu tiên ngay sau khi Luật An Ninh Mạng có hiệu lực thi hành từ ngày 1 Tháng Giêng, 2019.

Thời điểm đó đánh dấu việc bất kỳ người nào đưa ra ý kiến phản biện, phản đối Luật Đặc Khu trên mạng xã hội đều có nguy cơ bị trấn áp, thậm chí bị khép tội và phạt tù.

Hồi Tháng Sáu, 2018, khi cao trào biểu tình phản đối Luật Đặc Khu (và Luật An Ninh Mạng) diễn ra tại các thành phố, báo Dân Việt gây khó chịu dư luận khi dẫn lời ông Nguyễn Văn Thành, phó chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Quảng Ninh: “99.6 % người dân Vân Đồn đồng ý thành lập đặc khu kinh tế, còn Hội Đồng Nhân Dân thì nhất trí 100%.Việc lập đặc khu là mục tiêu phát triển lớn của tỉnh.”

Đến nay, nhiều blogger vẫn suy đoán rằng chính Trung Quốc đứng sau quyết tâm thông qua Luật Đặc Khu của nhà cầm quyền CSVN. Suy đoán này không phải là không có cơ sở, vì một bài trên Tân Hoa Xã từ hồi 2016 đã khẳng định cần $12 tỷ rót vào việc xây dựng Đặc Khu Kinh Tế Vân Đồn trước năm 2030.

Hãng truyền thông nhà nước Trung Quốc cho biết thêm: Quảng Ninh đến năm 2016 đã huy động được gần $1.8 tỷ để đầu tư vào hạ tầng sân bay, đường cao tốc… ở khu vực này.

“Chính phủ Việt Nam đã đồng ý thành lập ba đặc khu về nguyên tắc, gồm Vân Đồn ở tỉnh Quảng Ninh, Bắc Vân Phong ở Khánh Hòa và Phú Quốc ở Kiên Giang,” Tân Hoa Xã cho hay. (T.K.)

Nhật Bản sẽ ngừng viện trợ ODA đối với Trung Quốc

Tuy nhiên, sau khi Trung Quốc vươn lên để trở thành nền kinh tế lớn thứ hai thế giới, ngày càng có nhiều người Nhật đặt câu hỏi xem liệu hỗ trợ phát triển chính thức cho Trung Quốc có cần thiết duy trì tiếp tục hay không.

BỨC TRANH TỐI

BỨC TRANH TỐI

Đất nước loạn, mỗi ngày có 24 văn bản trái luật ban ra. Chẳng ai biết nó trái luật, cứ áp dụng để chà đạp luật pháp thoải mái, thích thì dùng, không thích thì xếp xó. Một nghị định cũ rích đã phát hành hàng chục năm trước nhưng chẳng thấy chính quyền này dùng đến bỗng nhiên nay đem ra xài, và lạ hơn là được sự hỗ trợ của báo đài loan báo rùm beng làm mạng xã hội dậy sóng. Lập tức dân ngửi thấy điều gì đó bất thường.

Nghị định, thông tư, chỉ thị cứ xuất ra vô tội vạ mà không một cơ quan nào phán quyết tính hợp pháp hay hợp hiến của nó. Những khi vụ án nào được khơi mào bởi báo chí nhà nước và làm dậy sóng xã hội, thì có cho vàng bọn tư pháp cũng không dám vào cuộc vì công lí, chúng nó ngóng chỉ thị. Vì nếu làm sai ý chỉ đạọ, tiêu tan sự nghiệp. Chính vì thế, cả bộ máy nhà nước được dựng nên ấy luôn luôn chỉ là thứ vũ khí cho đám quyền lực trung ương giao đấu nhau mà thôi chứ chẳng vì một xã hội trong sạch gì cả. Đừng có ngây ngô mà tin tưởng.

Bên trong nát thế, bên ngoài thì cũng chẳng còn tự chủ. Chính trị thì cột chặt với Trung Cộng. Bất chấp phản ứng của dân, những chính sách có lợi cho Trung Cộng cứ triển khai. Điều đó sẽ gây phẫn uất. Mà phẫn uất tăng hoài thì có ngày bùng nổ. Để giảm phẫn uất thì phải gieo vào đầu dân một ít hy vọng để xả xu páp. Thế là họ nghĩ ra đủ cách để lừa dân, lừa sao dân hy vọng thì phẫn uất sẽ bị kìm lại.

Mỗi khi quan chức lớn nào sang thăm Mỹ thì lập tức sang Bắc Kinh báo cáo. Điều này giống như Trung Cộng cho phép Hà Nội bắt tay Mỹ nhằm mục đích gieo sự hi vọng cho dân chứ đó chẳng phải là thiện chí của chính quyền Việt Nam. Chẳng có sự xích lại nào với Mỹ đâu, vì hàng loạt chính sách có lợi cho Tàu đang ráo riết triển khai trên đất nước Việt Nam mà.

Một khi lừa cho dân hy vọng thì chính quyền có lợi vì họ đã ru ngủ nhân dân. Và chắc chắn họ luôn tìm ra đủ cách vừa ru ngủ vừa đe dọa để sao cho mọi chính sách có lợi cho Trung Cộng thực hiện trôi chảy, chỉ vậy thôi. Kế hoạch nhỏ nào cũng trôi chảy thì kế hoạch lớn sẽ thành công. Như bác Hồ của họ đã nói “thành công, thành công, đại thành công” ấy thôi. Sau hàng loạt những thành công nhỏ của chính quyền CSVN, thì cũng sẽ có ngày đại thành công cho..Trung Cộng.

NHỮNG KẺ PHẢN TRẮC

Do Duy Ngoc
NHỮNG KẺ PHẢN TRẮC

Thuở hàn vi, tôi có một người bạn cùng đồng cam cộng khổ một thời gian. Có một thời tôi và người ấy sống bằng bánh mì từ thiện xin được ở trung tâm từ thiện Caritas của Công giáo. Sau 1975, bạn tôi trở thành cán bộ lãnh đạo của chế độ mới với một chức vụ khá to. Anh bạn này từ chối quá khứ và không công nhận mình có thời kỳ sống bằng bánh mì từ thiện. Tôi gọi anh này là kẻ phản trắc.

Trên báo chí và mạng xã hội mấy năm trước, tôi đọc được một câu chuyện kể một ông Tiến sĩ đang là lãnh đạo một cơ quan nhà nước. Một lần nọ, anh trở về trường nơi anh đã từng học thời trung học họp mặt nhân ngày kỷ niệm của trường. Anh ta đứng giữa sân khấu và nói to lên rằng:” Trong hội trường này ai đã từng là thầy giáo của tôi, đề nghị giơ tay”. Tôi cũng gọi anh Tiến sĩ này là kẻ phản trắc.

Trong chiến tranh, một anh bộ đội bị thương, lạc đơn vị, được người dân nuôi trong hầm, chăm sóc vết thương, lo lắng bữa ăn, áo mặc suốt thời gian dài. Sau 75, anh trở thành một cán bộ lãnh đạo bắt đầu từ địa phương nơi anh đã từng được cưu mang, sau đó về trung ương nhận một chức vụ khá cao. Suốt mấy chục năm nay, anh chưa bao giờ ghé lại thăm căn hầm xưa và những người đã tửng cứu giúp, cưu mang anh trong thời kỳ chiến tranh. Tôi cũng gọi đó là kẻ phản trắc.

Cũng cùng một trường hợp như trên, nhưng anh cán bộ đó có lần về nơi cũ trong một chuyến công tác tiền hô hậu ủng, cả đoàn xe hộ tống. Anh cán bộ lãnh đạo đến ngồi trong uỷ ban tỉnh và nói với lãnh đạo tỉnh kẻu người đã từng nuôi giấu anh trong lúc hiểm nguy thời chiến tranh dến gặp anh ở văn phòng uỷ ban. Tôi cũng xem anh này là kẻ phản trắc.

Năm 1968, trong cuộc tấn công Mậu Thân vào Sài Gòn, Ba của người bạn tôi ở Bảy Hiền cũng đã từng cứu một anh bộ đội miền Bắc. Băng bó vết thương cho anh, nuôi dưỡng anh một thời gian dài. Cũng vì hành động đó, ba của bạn tôi phải đi tù. Sau 1975, trong chiến dịch đánh tư sản, ba của người bạn tôi là chủ một nhà máy dệt ở Bảy Hiền cũng bị tịch thu tài sản. Người ra lệnh và trực tiếp tiếp quản nhà máy cũng chính là anh chàng bộ đội kia. Tôi gọi đấy là kẻ phản trắc.

Những người lãnh đạo thành phố này một thời đã cướp đất của dân Thủ Thiêm, đẩy dân vào cảnh màn trời chiếu đất, trở thành những kẻ không nhà. Họ xoá sạch ngôi nhà thân thiết của dân, họ đẩy dân vào chỗ chết, họ đã khiến nhiều người dân uất ức mà chết. Họ gây phẫn nộ trong dân bằng những việc dối lừa. Họ làm giàu trên nỗi khổ đau của dân. Khi mọi chuyện vỡ lở, họ tránh mặt, cho người khác đứng ra hứa hẹn, xin lỗi dân một cách vô cảm, kéo dài thời gian để hòng trốn tội. Tôi gọi lũ người ấy là bọn phản trắc.

Chùa chiền bây giờ được xây to, tượng Phật nào cũng lớn, sân chùa nào cũng la liệt Bồ Tát. Thầy tu nào cũng đi xe hơi sang trọng, ăn uống bỗ dưỡng, toàn dùng thiết bị đắt tiền. Mượn hào quang của Phật, mượn kinh kệ loè người, mượn của chùa để làm điều phi pháp, mượn áo Tăng để lừa bịp. Tôi gọi đó là lũ thầy chùa phản trắc.

Bà bạn hàng xóm của tôi thời tôi ở đường Trần Quang Diệu là một bà chủ khá giàu thời đó. Bà không có con nên nuôi một cô con nuôi. Bà thương cô như con ruột. Cho ăn học đàng hoàng đến nơi đến chốn, sống trên nhung lụa. Sau 75, bà cho tiền vàng cho cô ấy vượt biên, sau đó định cư ở Mỹ. Bà chuyển tiền cho cô ấy làm ăn buôn bán, trở thành người giàu có ở xứ người. Bà qua Mỹ, cô ta gởi bà vào nhà của người già không thân nhân, chẳng bao giờ thăm hỏi. Buồn quá, bà về lại Việt Nam rồi qua đời trong cô đơn, hàng xóm bỏ bà vào một quan tài từ thiện rẻ tiền và thiêu, tro rải đâu không biết. Cô ta cũng đã về ở Việt Nam nhưng lấy cớ tour du lịch đã đăng ký, cô ta không viếng thăm, chẳng thắp được cây nhang cho bà cụ, cũng không quấn được vành khăn tang. Tôi gọi cô này là người phản trắc.

Đọc trên báo thấy tin con giết cha vì tranh chấp đất đai, cháu giết bà vì không xin được tiền đánh bạc, con giết mẹ vì mẹ không cho tiền hút chích, vợ giết chồng để dễ dàng đến với tình nhân. Lũ người đó cũng là lũ phản trắc.

Theo từ điển thì phản trắc là loại người tráo trở, không thể tin được, không thể hợp tác được, là loại người luôn rắp tâm làm phản. Đồng nghĩa với phản phúc. Thời nay, loại người phản trắc ấy đầy dẫy khắp nơi, chỗ nào cũng có. Ở đâu mà lắm thế? Sao xã hội bây giờ toàn lũ phản trắc ấy?

Thế bây giờ có còn người tốt không? Còn chứ. Sao mà không có được. Thế họ đi đâu hết rồi? Họ đang ở đâu hết rồi? Họ đang cô đơn, họ đang lạc lõng. Họ đang ở trong lớp người cùng quẫn đang bị dồn vào chân tường. Họ phản kháng yếu ớt vì chẳng có quyền lực mà cũng chẳng có vũ khí. Một xã hội vắng bóng người tốt, đó là biểu hiện của sự thất bại của một chế độ.
24.10.2018
DODUYNGOC

Gục ngã và đơn độc Một sự giải phóng và một sự lưu đày!

Hoang Le Thanh is with Phan Thị Hồng.
Gục ngã và đơn độc

Một sự giải phóng và một sự lưu đày!

Will Nguyễn là một công dân Mỹ, gốc Việt, sinh ra, lớn lên tại TP Houston, bang Texas, Mỹ. Anh đã được giáo dục và tốt nghiệp tại những ngôi trường đại học lừng danh trên thế giới.

Ảnh 1: Hình ảnh một số tù nhân lương tâm, những nhà hoạt động xã hội và đấu tranh dân chủ đang/đã bị tù đày.

Ảnh 2: Will Nguyễn bị CA TPHCM kéo lê trên đường vào ngày 10/6/2018. Ảnh: Facebook

Will Nguyễn, có tên tiếng Việt là Nguyễn Anh Duy, anh về thăm tổ quốc cố hương và tham gia biểu tình, bị Cơ quan Cảnh sát Điều tra Công an TP. Hồ Chí Minh chính thức khởi tố, bắt tạm giam ngày 10/6 do tham gia biểu tình tuần hành ngày chủ nhật 10/6 phản đối Dự luật Đặc khu kinh tế và Luật An ninh mạng.

Trong thời gian 40 ngày tạm giam, các viên chức Tòa Tổng Lãnh sự Hoa Kỳ tại TP. HCM đã tổ chức thăm lãnh sự công dân Mỹ Will Nguyễn 3 lần. Will Nguyễn được sự quan tâm của các vị dân biểu, bộ trưởng ngoại giao và cả tổng thống Hoa Kỳ.

Mạng lưới Cựu sinh viên Yale – gồm nhiều người danh tiếng vang lừng trên khắp thế gưới – đã giúp thu hút giới truyền thông đưa tin về việc Will Nguyễn bị bắt giữ và âm thầm vận động.

Trong suốt hơn một tháng, các nhà lập pháp, dân biểu, Ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo đã lên tiếng trước công luận và sinh viên Đại học Yale đấu tranh không ngừng ‘ở hậu trường’ để đảm bảo rằng Will được trở về Mỹ an toàn.

Gục ngã và đơn độc

Trước tòa án, Will Nguyễn thừa nhận đã gây rối trật tự công cộng, anh bị trục xuất ngay lập tức ra khỏi Việt Nam. Trong tuyên bố sau cùng anh đã nói với tòa án rằng:

– “Tôi không muốn gì hơn là được trở về Việt Nam trong tương lai để giúp đất nước quê hương phát triển”.

Will Nguyễn viết:

– “Tôi đã không ở Việt Nam được lâu. Khi mặt trời lặn, tôi đã ở trên không, hướng tới Hoa Kỳ. Và khi tôi ngồi trên máy bay nhìn Thành phố Hồ Chí Minh từ từ biến mất ở chân trời xa, tôi cảm thấy như ngày 30 tháng 4 năm 1975 lại diễn ra lần nữa: Một sự giải phóng và một sự lưu đày”.

Will Nguyễn được sự quan tâm đến thế mà anh vẫn cảm thấy “Gục ngã và đơn độc”, và tâm trạnh anh cảm nhận như “một sự lưu đày”.

Hãy nghĩ đến những nhà hoạt động xã hội ở đất nước chúng ta, họ bị bắt, hành hạ, tra tấn dã man và họ hoàn toàn cô độc, thậm chí có thể bị mất mạng, chết oan ức ngay trong lúc hỏi cung.

Từ khi bị bắt cho đến khi gần ngày ra tòa, thời gian có khi dài đằng đặc cả năm trường, họ bị cách ly, bị hành hạ cả thể xác lẫn tinh thần, không cho phép gia đình thăm nuôi, gặp mặt. Thậm chí luật sư cũng không được cấp phép vào gặp thân chủ của mình, …

Nhưng những nhà hoạt động xã hội, những con người đấu tranh dân chủ của chúng ta: Họ không bao giờ gục ngã, và trong thâm tâm, họ biết rằng, họ không bao giờ đơn độc.

Xin ngã đầu kính trọng những con người – vì Tổ Quốc, vì Dân tộc Việt Nam – họ sẵn sàng chấp nhận, đã và sẽ hiên ngang bước chân vào chốn lao tù.

Hoang Le Thanh

Tham khảo:
– Will Nguyễn: Gục ngã và đơn độc
https://baotiengdan.com/2018/10/24/guc-nga-va-don-doc/

– Nguyễn Thúy Hạnh Một nắm khi đói bằng một gói khi no. Quỹ 50K giúp đỡ Tù Nhân Lương Tâm.
https://www.facebook.com/Melinh.liberty/posts/920531224813347

Image may contain: 40 people, people smiling
Image may contain: 1 person, shoes

Chuyện chú A Tỷ và Tiểu Thanh 

Chuyện chú A Tỷ và Tiểu Thanh 

Một câu chuyện rất ly kỳ, chỉ có thể xy ra tại Việt Nam

Chuyện chú A Tỷ và Tiểu Thanh

ĐCV: 

Đỗ Mười, cha đẻ của cải tạo tư sản Miền Nam vừa mới qua đời. Đâu đó trên mạng, người ta gọi ông là bồ tát. Chiến dịch đánh tư sản miền Nam đã khiến hàng trăm ngàn người khốn đốn, nhiều người thiệt mạng ở các vùng kinh tế mới hoặc trên đường vượt biên mà phần nhiều hệ lụy từ đây mà ra.

Chính sách của ĐCS mà ‘bồ tát’ Đỗ Mười trực tiếp chỉ huy thực hiện đã đẩy lùi nền kinh tế của miền Nam và qua đó là của cả Việt Nam lại hàng chục năm.

Dưới đây là một bài viết về văn học, nhưng thực tế những năm sau 75 và thập niên 80s thậm chí còn nhiều mảnh đời ngang trái, éo le hơn nhiều.

Chúng tôi xin đăng lại nhân lúc những tranh cãi về Đỗ Mười công và tội đang sôi nổi.

———————————-

Hồi mới vô Sài Gòn, tôi thuê căn nhà nhỏ trên kênh Nhiêu Lộc ở cùng với mấy người bạn. Đầu hẻm ở mặt tiền đường có một tiệm tạp hoá của một gia đình người Hoa. Có người gọi là tiệm chạp phô. Chắc là gọi theo tiếng Quảng.

Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên, lúc nào cũng mặc chiếc áo thun ba lỗ với cái quần chỉ ngắn đến đầu gối. Chú đi chiếc xe Honda Dame màu đỏ, loại bán cho quân nhân hồi xe Honda mới nhập vào miền Nam.

Có hai lí do mà đám sinh viên chúng tôi để ý đến tiệm tạp hoá này. Thứ nhất tiệm này cần mua gì cũng có, bán giá rẻ hơn nơi khác, dù chỉ vài đồng, nhưng sinh viên nghèo mà, rẻ hơn đồng nào đỡ đồng đó. Tiệm lại luôn mở cửa để bán hàng cho khách. Nhiều lần đi chơi đêm về khuya lắc lơ, muốn mua mấy gói mì hay chai bia con cọp, đập cửa rầm rầm, chú vẫn vui vẻ mở cửa bán hàng. 

Thứ hai là chú có cô con gái khá dễ thương. Tóc bím hai bên, da trắng hồng, lại hay mặc áo cắt theo kiểu người Hoa, nhìn ngộ lắm. Cô bé chắc nhỏ hơn tụi tôi vài tuổi. Thằng nào đi đâu về trước khi vào hẻm cũng liếc vào xem cô bé có ở tiệm không, dù chưa đứa nào tán được cô bé một câu. Chú tên A Tỷ, cô bé tên Tiểu Thanh. Biết tên cô bé là do công của tôi. Một lần vào tiệm mua đồ, chú A Tỷ lấy hàng, cô bé ngồi học bài ở gần kệ thu tiền, tôi thấy trên nhãn vở đề tên Tiểu Thanh bằng tiếng Hoa. Tôi là dân học Việt Hán, hai chữ này cũng dễ đọc nên tôi đọc được ngay. Tôi hỏi: Em tên Tiểu Thanh à? Cô bé ngước lên nhìn tôi, đôi mắt tròn xoe ngạc nhiên, cười rồi lại cúi xuống không trả lời.

Chú A Tỷ đưa hàng, tôi không có lý do gì nán lại đành đi về. Về nhà, tôi nổ với mấy đứa cùng phòng là đã nói chuyện được với cô bé, biết được tên cô bé, mấy đứa phục tôi lắm.

Chú A Tỷ cũng được mọi người chung quanh và cả những người ở trong xóm sâu thương yêu vì chú lúc nào cũng nhẹ nhàng, mua bán đàng hoàng, biết gia đình nào khó khăn có khi chú không lấy tiền, lại cho thêm vài món. Nhờ thế, chú buôn bán phát đạt, hàng hoá càng ngày càng phong phú. 

Tết đến, chú mang tặng những gia đình nghèo trong xóm “bờ kênh nước đen” gói quà có mứt, bánh và lạp xưởng. Họ biết ơn chú lắm nên mua gì cũng ra tiệm của chú. Ăn Tết xong chú sửa nhà, xây thêm hai tầng, cửa tiệm bây giờ không còn là tiệm tạp hoá nho nhỏ nữa mà là một cửa hàng rộng rãi với hàng hoá chất đầy. Đàng sau chú làm cái kho, chứa gạo, đường , sữa… đầy nhóc. Mà quên, chưa nói đến vợ chú. Đó là người đàn bà Hoa có khuôn mặt phúc hậu, ít nói nhưng hay cười. Cũng là người tốt như chú. Chiều chiều, ngồi bán hàng thấy mấy đứa nhỏ đi học về, bà hay kêu vào lúc cho cái bánh, khi cho cái kẹo nên mấy đứa nhỏ thương bà lắm. Lúc nào gặp bà cũng vòng tay chào rất lễ phép.

Từ hôm biết tên cô bé là Tiểu Thanh, tôi lại càng siêng ghé tiệm của chú mua đồ, có khi mấy đứa bạn cần mua gì tôi lại xung phong đi mua giúp. Nhưng cũng hiếm khi gặp cô bé, nhất là khi nhà có thêm tầng lầu, chắc là cô bé ngồi học trên đó. Mà hoạ hoằn có gặp, tôi cười chào thì cô bé cũng chỉ nhoẻn cái miệng rất xinh cười lại thôi, chứ chẳng nói được gì. 

Nhưng rồi tôi cũng gặp may một lần. Hôm đó trên đường từ Đại học Văn Khoa về, xe bus thả tôi xuống đầu đường Trương Minh Giảng. Vừa xuống xe thì gặp Tiểu Thanh đang loay hoay với chiếc xe đạp tuột xích. Trưa nắng gắt, cô bé sửa hoài mà không gắn được sợi xích vào ổ líp, mặt đầy mồ hôi, má ửng hồng vì nóng. Thế là tôi ra tay hiệp sĩ, sửa xe cho nàng rồi luôn tiện xin đi ké chở nàng về luôn. Từ đó, tôi thường gặp cô bé hơn qua những cuộc hẹn. Thì cũng chỉ đi loanh quanh bằng chiếc xe đạp của Tiểu Thanh, bởi lúc đấy tôi chẳng có xe xiếc gì, đi đâu cũng cuốc bộ hay đi xa hơn thì có xe bus vàng. Đi ngồi quán thì cũng chỉ là những quán chè, quán nước bên đường hay mấy quán gỏi đu đủ, bột chiên. 

Có lẽ cô bé cũng biết tôi là sinh viên nghèo nên em chẳng bao giờ có ý kiến chi. Nói chuyện với nhau thì cũng là chuyện nắng mưa, chuyện học hành, luẩn quẩn lần nào cũng từng đấy chuyện. Tôi cũng hay hỏi em về những chữ Hán, những bài thơ Đường dù lúc đấy em mới học lớp mười một theo chương trình của Đài Loan. Tình thì cũng đã bén rồi, nhưng cả hai chẳng ai đề cập đến. Đến cái nắm tay, cái vuốt ve cũng chưa có dù cả hai đã có mấy lần vào Rex xem phim. Thế nhưng mấy đứa trong phòng thường được nghe tôi kể xạo như trong tiểu thuyết Quỳnh Giao, lãng mạn lắm, tình cảm lắm, thằng nào cũng phục lăn, lè lưỡi thèm thuồng.

Cuối năm đấy, tôi có được một học bổng của Bộ Giáo Dục đi du học ở Pháp. Mừng vì được đi nước ngoài học nhưng cũng buồn vì xa Tiểu Thanh dù tình cảm cũng đang lửng lơ nửa vời. Tôi và Tiểu Thanh ngồi với nhau ở kem Bạch Đằng, đây là lần đầu tiên tôi xài sang thế. Và cũng lần đầu tôi cầm tay Tiểu Thanh để thông báo cho nàng tôi sắp đi học xa. Tiểu Thanh vẫn để yên bàn tay của em trong bàn tay tôi và em khóc. Tôi hỏi: Em chờ anh được không? Em bảo: Em chờ, bao lâu em cũng chờ. Ba em đang chuẩn bị cho em sang Đài Loan học Đại học, nhưng chắc em không đi. Em không muốn sống xa Ba Má, không nỡ để Ba Má ở một mình. Em ở lại Việt Nam chờ anh về.

Và thế là tôi đi. Hành trang tôi mang theo chẳng có gì chỉ là chiếc va li nhỏ. Tiểu Thanh gởi tôi món quà là chiếc khăn tay có thêu tên tôi và tên nàng và một lá bùa nhỏ gói trong chiếc khăn màu đỏ rực. Nàng bảo đó là lá bùa hộ mệnh giúp tôi luôn được mạnh khoẻ và sẽ thành công. Mấy năm ở Pháp, tuần nào tôi cũng gởi thư về cho nàng, và tuần nào tôi cũng nhận được thư của Tiểu Thanh. Tôi cũng thường gởi quà cho em, sinh viên nghèo, học bổng chẳng là bao chỉ đủ chi tiêu tằn tiện nên quà cũng chỉ là những món đồ kỷ niệm ít tiền, nhưng Tiểu Thanh rất vui. Nàng cũng báo tin là Ba Má nàng đã chấp nhận không qua Đài Loan học nữa. Và Tiểu Thanh trông ngóng tôi về.

Giáng sinh năm 1974, tôi về nước. Tiểu Thanh bây giờ là một cô gái hăm mốt tuổi, xinh hơn nhiều trong ý nghĩ của tôi. Chú A Tỷ vẫn vậy, vẫn cái áo thun ba lỗ và chiếc quần ngắn ngang đầu gối và vẫn cỡi chiếc xe Honda Dame màu đỏ. Tôi và Tiểu Thanh bàn cách để nói chuyện với chú A Tỷ xin cưới Tiểu Thanh làm vợ. Bởi phong tục người Hoa không muốn con gái lấy trai Việt, nên đó là cản trở lớn nhất của chúng tôi. Chưa có dịp để nói chuyện thì chiến sự càng ngày càng gay cấn. Và rồi 30.4.75, bộ đội miền Bắc chiếm được Sài Gòn. Chú A Tỷ vẫn bình thản vì chú bảo mình làm ăn lương thiện, chế độ nào cũng cần phải ăn để sống, chú cũng chẳng tham gia chính quyền cũ, chú sống tốt với mọi người, chú không có kẻ thù, chú không có gì phải ngại chính quyền chế độ mới. 

Nhưng rồi tai hoạ ập xuống gia đình chú. Vợ chú bị đau ruột thừa, vào bệnh viện, tình hình đang lộn xộn, bác sĩ cũ lớp thì di tản, lớp thì còn đang e ngại, lớp thì đi học tập chưa về, đa số là các bác sĩ và y tá trong rừng ra và ngoài Bắc vào. Chẳng biết họ chữa làm sao mà thím A Tỷ bị vỡ phúc mạc, chết trên bàn mổ. Tiểu Thanh khóc sưng cả mắt, chú A Tỷ thì như người mất hồn cứ đi ra đi vào và hỏi sao lại thế, sao lại thế? Lúc đấy xã hội lộn xộn lắm, ai cũng thu mình lại, dấu mình đi vì sợ. Bang hội của chú cũng đến giúp tang ma. Tôi cùng bạn bè và bà con trong xóm cũng lặng lẽ đến để đám tang được trọn vẹn. Chú A Tỷ ngơ ngẩn cả tháng trời, Tiểu Thanh cũng buồn bỏ cả ăn uống, người gầy rạc đi. Thế là chúng tôi chưa có dịp để nói chuyện cưới xin, mà phải đợi ít năm nữa sau khi mãn tang mới bàn tính được.

Nhưng tai hoạ không chỉ dừng lại đó, mấy tháng sau gần ngày tết Trung thu năm 75, lúc đó khoảng bảy giờ tối, Tiểu Thanh hốt hoảng đạp xe đến báo cho tôi hay là bộ đội vào nhà, đang kiểm kê và niêm phong hàng hoá, kết tội chú A Tỷ là tư sản bóc lột, làm giàu trên xương máu nhân dân. Tôi chở nàng chạy về thì thấy bộ đội súng ống kè kè đi với một đám tay đeo băng đỏ cũng rần rộ súng ống đang lùng sục trong cửa hàng, mặt ai cũng đằng đằng sát khí. Chú A Tỷ thì vẫn áo ba lỗ và quần ngắn thường ngày, ngồi gục đầu như tượng, họ bảo ký vào đâu thì ký vào đó, không nói một lời. Tiểu Thanh thì run rẩy đứng tựa vào người tôi, đôi mắt mở to, uất hận đầy nước mắt nhưng cũng chẳng nói gì.

Đến nửa đêm thì họ đọc quyết định tịch thu hàng hoá và căn nhà, ra lệnh gia định chuẩn bị để đi vùng kinh tế mới. Lúc đó chú A Tỷ ngã ra bất tỉnh, Tiểu Thanh cũng gục trên vai tôi, mặt xanh như xác chết. Cả một đời gầy dựng, cả một đời làm ăn lương thiện chỉ một lời quyết định, người ta đã lấy hết, tịch thu hết lại còn kết án là kẻ bóc lột, đuổi đi vùng kinh tế mới.

Chú A Tỷ vừa lay tỉnh, chú nhìn quanh, hét lên một tiếng lớn, đầy căm hờn như tiếng thú trong cơn tuyệt vọng cùng đường rồi lại ngã ra sàn bất tỉnh lần nữa. Tiểu Thanh cũng thét lên tiếng thét ai oán: Ba ơi! rồi gục trên thân thể lạnh giá của cha. Tình trạng thảm thương đó chẳng làm động lòng đám người thi hành lệnh, họ vẫn mặt lạnh như tiền, súng gờm gờm trên tay như sẵn sàng nhả đạn những ai có hành động phản kháng. Hàng hóa ngổn ngang, không khí như nén lại. Tôi bất lực chẳng biết phải làm gì ngoài việc cứ xức dầu cho chú A Tỷ.

Sáng hôm sau, đoàn xe đến chở người đi vùng kinh tế mới. Tiếng loa oang oang như nhói vào tai, bộ đội, du kích súng ống kè kè đưa từng hộ gia đình lên xe. Những người bị đưa đi ngơ ngác nhìn, đau khổ nhìn, uất ức nhìn nhà cửa, tài sản của mình đóng dấu niêm phong với dấu đỏ loè loẹt như những vết máu. Tôi ngồi theo xe cùng chú A Tỷ và Tiểu Thanh, đồ đạc chỉ được phép lấy mang theo là mấy cái nồi niêu, xong chảo và mùng mền chiếu gối. Tài sản bao nhiêu năm giờ chỉ là một đống đồ chẳng giá trị gì. Chú A Tỷ vẫn im lặng gục đầu. Tiểu Thanh vẫn đầy nước mắt, ngơ ngác không biết ngày mai sẽ ra sao? Nhiều người quay đầu nhìn lại, họ biết tất cả sẽ chẳng còn gì, tất cả đã bị tịch thu.

Xe chạy gần một ngày, qua những đoạn đường đầy bụi, xe dằn xốc liên tục, mặt mũi ai cũng bơ phờ đầy bụi đỏ. Đến chiều khi mặt trời đỏ như máu đang dần xuống ở đầu ngọn cây thì đoàn xe dừng lại. Mọi người bị lùa xuống một khoảng rừng thưa, trước là một bãi đất đầy cỏ dại ngút ngàn, khô cằn, hoang vu trong hoàng hôn. Có lác đác mấy lều tạm bợ đã được dựng sẵn. Loa lại kêu từng hộ gia đình vào lều, nhìn cảnh tượng như cảnh nhập trại tù binh của người Do Thái thời phát xít Đức. Buổi cơm tối được nấu tạm bợ trong chập choạng mờ tối với những ánh lửa hiu hắt. Nhưng chẳng ai nuốt nổi. Cả ngày đi đường quá mệt, tâm trạng lại rối bời, lại nhìn cánh rừng mà mốt mai phải sống ở đây, ai cũng lắc đầu ngao ngán. Nghe mọi người bảo đây là vùng Đắc Nông, Phước Long gì đó. Nghe như chốn xa vạn dặm nào. Tôi thu xếp cho Tiểu Thanh và chú A Tỷ có một chỗ tạm ngụ, sáng hôm sau tôi lại bu mấy xe đò chạy than về lại thành phố.

Lúc này tôi đã nộp đơn xin đi làm mấy cơ quan, nhưng chẳng chỗ nào nhận. Họ bảo lý lịch của tôi có nhiều điểm bất minh, cần làm rõ. Đặc biệt là sao tôi lại trở về Việt Nam vào tháng 12 năm 1974. Họ cho công an điều tra xem tôi trở về để làm gì? Có nhận nhiệm vụ gì của tổ chức nào không v..v? Cũng may, cuối cùng tôi cũng được Sở Giáo dục nhận, nhưng cũng do lý lịch, họ đẩy tôi về dạy học ở Củ Chi. Có lẽ lúc này nhà nước đang thiếu giáo viên quá. Nhìn ngôi trường, tôi quá ngao ngán. Đó là một ngôi trường quê, chỉ có một dãy khoảng năm phòng làm lớp học, một dãy nhà lợp tole khác gồm hai phòng làm phòng ban giám hiệu và kho chứa đồ. Ban đêm thầy cô giáo xếp bàn làm giường, giăng mùng nằm ngủ. Các tiện nghi sinh hoạt thiếu thốn trầm trọng. Tôi tự nhủ cố gắng cho qua rồi tính tiếp.

Tôi không có giờ dạy ngày thứ hai, nên hai tuần một lần thứ bảy tôi qua mấy chặng xe lên Đắc Nông thăm Tiểu Thanh và chú A Tỷ, sáng thứ hai hoặc tối chủ nhật lại bu mấy chặng xe về. Có mấy thứ nhu yếu phẩm cỏn con, có khi chỉ vài muỗng bột ngọt, miếng vải mùng, nhúm hạt tiêu, vài ba gói thuốc lá đen, tôi cũng để dành mang lên cho họ. Họ sống khó khăn quá. Toàn dân thành phố mà bây giờ phải vào rừng chặt cây dựng nhà, học cách trồng cây, gieo mạ, cấy lúa trên miếng đất khô cằn. Lác đác đã có người trốn về. Nhưng về thành phố rồi làm gì, ở đâu? Họ biến thành những kẻ đầu đường xó chợ. Lương thiện thì đi ăn xin, bất lương thì đi ăn trộm, móc túi để sống. Tôi thấy Tiểu Thanh và chú A Tỷ ở đây không ổn rồi, tôi đang tính cách để đưa họ về lại thành phố mà tính mãi chưa ra. Tính chưa xong thì lần thứ ba tôi lên lại Đắc Nông, tôi chứng kiến Tiểu Thanh bị rắn độc cắn cùng hai người khác khi đi rừng. Ba nạn nhân được dân chúng gánh về bệnh viện bằng cái võng và thân cây tre làm đòn khiêng. 

Chẳng có phương tiện nào khác. Tôi vừa chạy theo vừa niệm khẩn cầu Quan Thế Âm Bồ Tát, nhưng người không đoái hoài. Và cả ba đã chết trên đường đi. Nửa người của Tiểu Thanh tím đen vì nọc độc, mắt Tiểu Thanh không nhắm, mở trừng trừng như muốn nhìn thấu nỗi oan khiên. Chú A Tỷ một lần nữa ngã quỵ, chú bây giờ như bộ xương khô, đôi mắt lạc thần, khuôn mặt như kẻ điên dại. Tiểu Thanh được chôn trong nghĩa địa vừa mới hình thành, lác đác đã có gần chục nấm mồ mới mọc, cỏ chưa kịp xanh vì tuần nào cũng có người chết. Kẻ bị rắn cắn, người bị cây đè, người khác bị bom mìn còn sót nổ khi cuốc đất, người thì thấy bế tắc quá, tự tử chết, đủ cách để chết.

Tôi khuyên chú A Tỷ trốn về, nhưng chú bảo bây giờ còn mộ Tiểu Thanh ở đây, con mới mất, chú đi không đành, ở lại để chiều chiều, sáng sáng thắp cho nó cây nhang, đêm đêm chuyện trò với nó, kẻo nó buồn, nó tủi thân. Tôi chỉ biết khóc, tội nghiệp Tiểu Thanh quá. Và tội cho chú A Tỷ nữa. Cũng tội nghiệp cho mọi người bị lùa lên đây. Họ làm gì nên tội. Đã lấy tài sản một đời gom góp của họ, đã cướp nhà của họ, có người chồng đã đi vào trại cải tạo không có ngày về, sao lại đày đoạ họ đến đây với rừng rú, với hoang địa, với đói nghèo và cận kề cái chết như thế này? Cùng một dòng máu đỏ da vàng mà sao người ta tàn nhẫn thế, ác nhân thế? Mà thật ra có thù hằn gì nhau đâu mà phải trả thù. Họ có tội gì đâu mà bắt họ đền tội.

Tôi vẫn tiếp tục đi dạy học ở trường quê đấy. Hàng ngày phải gào giọng rao giảng những điều giả dối, hàng ngày phải tuôn ra những lời ca tụng thời đại đẹp nhất trong lịch sử, ca ngợi những con người đang đày đoạ nhân dân mình trong đói nghèo và lạc hậu. Thỉnh thoảng đôi tuần, tôi lại bu xe về Đắc Nông thăm chú A Tỷ. Có nhiều đêm hai chú cháu nằm nói chuyện suốt đêm trong nước mắt. Chú bảo “chú biết con và Tiểu Thanh thương nhau, nếu ngày xưa chắc hôn sự khó thành, nhưng thời buổi đảo điên này, chú định bỏ qua lệ ấy mà tác thành cho hai đứa, không ngờ mẹ nó chết rồi đến nó cũng không sống được. Chú quý con lắm, thôi thì số phận đã thế thì mình phải chịu phần số thế thôi”. Rồi chú lại khóc. Chú ôm chặt vai tôi mà khóc, nước mắt đẫm vai tôi, rồi chú uống rượu, uống nhiều lắm dù trước đây chú chưa bao giờ biết đến rượu bia.

Mấy tháng cuối năm học, luyện cho học trò thi tốt nghiệp, rồi bận gác thi, chấm thi, tôi không ghé thăm chú được. Lúc công việc đã vãn, lên thăm thì nghe người ta bảo chú bị lên cơn điên, đưa vào bệnh viện huyện rồi chú trốn về mất biệt, không biết đi đâu. Tôi về thành phố, tìm khắp không gặp chú. Cuối cùng tôi nghĩ bụng chắc chú về khu nhà cũ. Đúng y như thế. Chú về căn nhà cũ, tối nằm ở vỉa hè trước nhà, ngày đi lượm ve chai, đói ai cho gì ăn đấy. 

Căn nhà của chú cấp cho gia đình cán bộ ngoài Bắc vào. Cũng có vài lần họ đuổi chú đi, nhưng chú lại về, ngủ ở đấy mặc họ la hét, chửi rủa, riết rồi họ chán, họ im. Lâu lâu có dịp về thành phố, tôi lại tìm đến chú, hai chú cháu ra quán, kêu vài món, vài ly bia hơi nhạt nhẽo, lần nào chú cũng khóc. Chú càng ngày càng gầy, áo quần rách rưới. Giờ chú không còn mặc áo thun ba lỗ với chiếc quần ngắn đến đầu gối nữa. Chú mặc bất cứ thứ gì kiếm được hoặc của mọi người mang đến cho. Dân ở khu đấy đã từng biết chú cũng hay giúp chú miếng ăn khi đói, viên thuốc khi bệnh. Nhưng mà lúc đấy ai cũng khó khăn,ai cũng túng bấn, không có gạo trắng để ăn, lương thực toàn bo bo với bột khoai mì với vài ba ký gạo hẩm. Nhiều khi nhiều người muốn giúp chú mà cũng chẳng có gì để giúp.

Mùa mưa năm 1977, không hiểu sao Sài Gòn cứ mưa mãi thế. Nhiều lúc mua từ nửa khuya cho đến hết ngày. Mưa như trút nước. Mưa như trời giận dữ loài người. Lại thêm bệnh ghẻ ngứa. Không biết sao mà người bị bệnh đó lắm thế. Mọi người cứ gãi sồn sột. Gãi đến tróc da, chảy máu. Con nít ngứa khóc suốt đêm, người lớn ngứa không ngủ được. Vào bệnh viện toàn cho thuốc xuyên tâm liên. Bệnh gì cũng xuyên tâm liên. Xuyên tâm liên là thuốc tiên, chữa bá bệnh.

Buổi chiều hôm đấy trời mưa, một trận mưa lịch sử. Đường sá Sài Gòn ngập lên đến bụng, cả thành phố như một biển nước. Lại thêm gió ào ạt, nghe đâu có bão rớt. Lo cho chú A Tỷ, đêm hôm sau tôi ghé chú vì chú chỉ về đó ban đêm. Đến nơi không thấy chú, hỏi thăm thì mọi người bảo chú chết rồi, chết đêm qua, trong cơn mưa bão. Xác chú dập dềnh suốt đêm trước cửa nhà. Sáng sớm bà giúp việc mở cửa định tát nước ra thì thấy xác chú lừng lững trôi vào nhà. Bà giúp việc hoảng quá la hét rầm trời bỏ chạy. Bà chủ nhà trên lầu bước xuống thấy xác chú vào đến giữa nhà, xoay mòng mòng theo con nước dội vào nhà khi có xe qua, bà sợ quá hét lên một tiếng rồi ngất xỉu. Ông chủ nhà là một cán bộ lãnh đạo của thành phố cũng từ trên lầu chạy xuống, thấy xác chú quay tròn giữa phòng khách thì cũng cứng đơ người, sai bà giúp việc lấy cây đẩy ra, nhưng càng đẩy ra, xác lại giạt vào. Ông ta hoảng quá gọi công an. Một giờ sau công an có mặt, xác vẫn xoay tròn. Công an làm biên bản, gọi xe cứu thương đến nhận xác. Lúc đấy, nước bắt đầu rút, xác chú A Tỷ xoay đến chân câu thang, nằm lại đó, đôi chân như muốn bước lên. Người ta chở xác chú đi đâu không rõ.

Từ đấy, người ta đồn nhà ấy có ma. Đêm đêm có người đàn ông đi lên đi xuống cầu thang. Có người còn kể thấy chú đứng ở balcon, mặc áo thun ba lỗ với chiếc quần ngắn đến đầu gối nhìn xuống đường. Gia đình cán bộ hãi quá, xin đổi nhà khác. Những gia đình đến sau đấy cũng ở không yên, đêm thì nghe tiếng khóc, đêm thì nghe tiếng người đi, đêm thì thấy bóng người ngồi thu lu trên ghế. Người không ở được, nhà nước chuyển thành văn phòng của ủy ban phường, sau đó thành đồn công an phường. Mấy anh công an kể đêm nào cũng thấy ma.

Đến thời kỳ đổi mới, nhà nước bán cho một công ty nước ngoài đập bỏ xây cao ốc. Không biết chú còn vất vưởng ở đó không hay đầu thai kiếp khác rồi. Và cũng từ đấy, ngôi nhà, cơ nghiệp cả đời của chú A Tỷ đã biến mất, chẳng còn dấu tích gì trên cõi đời này nữa.

Saigon, Tháng mười 2018

Đỗ Duy Ngọc (Facebook)

From: TRUONG LE  

Cuộc xâm lăng thầm lặng” của Trung Quốc tại Úc và cảnh báo cho Canada

Cuộc xâm lăng thầm lặng” của Trung Quốc tại Úc và cảnh báo cho Canada

 Canada đang có nguy cơ trở thành ‘chư hầu’ của Trung Quốc trừ khi chính quyền Canada chấm dứt sự ngây thơ, khờ dại những chiến dịch “xâm lăng thầm lặng” của Đảng cộng sản Trung Quốc vốn đang làm xói mòn nền dân chủ và chủ quyền. Đó là bài học từ cuốn sách mới của giáo sư Clive Hamilton “Silent Invasion” (Tạm dịch: Cuộc xâm lăng Thầm lặng), trong đó trình bày chi tiết ảnh hưởng thâm nhập khắp của Trung Quốc đối với Úc, một trong những đồng minh thân cận nhất của Canada. Các chiến dịch của Bắc Kinh đã khiến cho nhiều quan chức Úc ủng hộ những quan điểm của Bắc Kinh, theo Epoch Times hôm 18/10.

Giáo sư Úc Clive Hamilton phát biểu về cuốn sách “Cuộc xâm lược Thầm lặng” trước khán giả tại Viện Macdonald-Laurier ở Ottawa hôm 16/10. (Ảnh: Donna He/Epoch Times)

Trong cuốn sách, tác giả Hamilton, một giáo sư chuyên dạy về đạo đức công tại Đại học Charles Sturt ở Canberra, Úc đã trình bày tất cả những chi tiết đáng sợ về cách mà Mặt trận Thống nhất Trung Quốc âm thầm thâm nhập vào mọi khía cạnh của xã hội Úc, nhằm phá vỡ liên minh Mỹ – Úc.

Giáo sư Halmiton là một trong nhóm 4 người chủ tọa cuộc thảo luận tại một sự kiện do Viện Macdonald-Laurier (MLI), một cơ quan tư vấn chính sách công, tổ chức ở Ottawa, Canada, hôm 16/10…

Cuốn sách ‘Cuộc xâm lăng Thầm lặng’ đã trình bày chi tiết về cách mà Trung Quốc cho là họ có quyền chiếm lấy thế giới, cách mà Trung Quốc tự phô diễn mình là một nạn nhân lịch sử của các cường quốc khác như Nhật Bản và Mỹ.

Ủy ban Mặt trận Thống nhất Trung Quốc, một cơ quan thuộc Đảng cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), làm việc để tác động đến sự lựa chọn, phương hướng và sự trung thành của các mục tiêu nước ngoài mà họ nhắm đến, bằng cách khuất phục những ‘nhận thức tiêu cực’, và thúc đẩy những nhận thức ủng hộ sự cai trị của ĐCSTQ ở Trung Quốc, giáo sư Hamilton giải thích.

Cuốn sách của giáo sư Hamilton suýt nữa không xuất bản được khi mà 3 nhà xuất bản của Úc đã từ chối do lo ngại sự trả đũa từ Trung Quốc. Tuy nhiên, cuối cùng cuốn sách này đã xuất bản được vào tháng 2/2018.

Tại hội thảo hôm 16/10, các chủ tọa đã tập trung thảo luận vào biện pháp quan trọng nhất để bảo vệ Canada khỏi “cuộc xâm lăng” tương tự từ Trung Quốc. Đó là nâng cao nhận thức nhiều hơn nữa về mối đe dọa ngày càng gia tăng từ Trung Quốc.

Giáo sư Hamilton tuyên bố: “Về cơ bản, điều thực sự quan trọng là bản chất của những hoạt động gây ảnh hưởng của ĐCSTQ ở Canada, phải được phơi bày và vạch trần tại tất cả các chi nhánh của nó. Và trên hết, điều quan trọng là người Canada gốc Hoa phải dũng cảm trước mối đe dọa bị trả thù, và nói ‘chúng tôi là những người Canada trung nghĩa, chúng tôi không muốn ĐCSTQ gây ảnh hưởng đến Canada. Chúng tôi đến đây để thoát khỏi ảnh hưởng của nó”.

Âm mưu dài hạn

Điều gây sốc ở đây là ĐCSTQ không chỉ nhìn vào ngắn hạn, khoảng 5 năm sau trong tương lai, mà họ mưu tính cho dài hạn, cho các thế hệ trong tương lai. Ban công tác Mặt trận Thống nhất Trung Quốc tìm cách nhận diện các nhà lãnh đạo công nghiệp tương lai khi họ còn trẻ, ‘tu dưỡng’ những người này sao cho họ ủng hộ nhiều hơn đối với các mục tiêu của Trung Quốc, khi họ vươn tới, nắm giữ các chức vụ trong chính quyền của nước sở tại.

Những giới tinh hoa Úc bị nhắm đến, được mời đến các sự kiện thịnh soạn như đón mừng Tết Nguyên Đán của Trung Quốc, sao cho quan điểm của ĐCSTQ trở nên thân quen đối với họ..

Kết quả là các nhà lãnh đạo ngành công nghiệp Úc này, và các giới tinh hoa khác, đang khiển trách những người nắm quyền tại chính nước Úc vì những hành động hoặc tuyên bố gần đây không thân thiện với chính quyền Trung Quốc.

Ví dụ, Bắc Kinh muốn người Úc ủng hộ quan điểm của Trung Quốc rằng Đài Loan không được coi là một quốc gia độc lập, và rằng Ấn Độ không có quyền đỏi hỏi đối với các khu vực tranh chấp với Trung Quốc ở dãy Himalaya.

Khi người Canada xem xét kỹ những gì đang diễn ra, họ sẽ khám phá ra điều tương tự đang xảy ra ở đây”, giáo sư Hamilton nhận xét.

Trong năm 2016, Thủ tướng Canada Justin Trudeau đã bị chỉ trích vì đã tham dự buổi gây quỹ với một doanh nhân giàu có Trung Quốc, người có quan hệ mật thiết với Bắc Kinh. Cá nhân này sau đó đã quyên góp một khoản tiền lớn cho Tổ chức Pierre Elliott Trudeau, một tổ chức từ thiện, phi đảng phái của Canada.

Vươn vòi bạch tuộc

Giáo sư Hamilton cho rằng ảnh hưởng của ĐCSTQ được nhận thấy trong nhiều khía cạnh của xã hội Úc, nơi mà các yếu tố ủng hộ Bắc Kinh kiểm soát 90% đài phát thanh và báo chí.

Một số trường đại học Úc còn coi mối quan hệ của họ với Bắc Kinh quan trọng hơn cả quyền tự do biểu đạt tư tưởng của các giảng viên.

Các doanh nhân giàu có Trung Quốc, những người có mối liên hệ với ĐCSTQ, đã trở thành những nhà tài trợ lớn nhất cho cả hai đảng chính trị lớn của Úc.

Những người Trung Quốc thiểu số ở Úc, ủng hộ Bắc Kinh, được khuyến khích tham gia chính trị và tranh cử cho các cuộc bầu cử liên bang hoặc tiểu bang tại Úc.

Một trường hợp đáng sợ đặc biệt được giáo sư Hamilton trích dẫn, là các nhà khoa học thuộc Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA) hiện đang làm việc tại các trường đại học Úc để nghiên cứu quân sự, tất cả đều nhận được tài trợ của Úc.

Những người chỉ trích ảnh hưởng của Trung Quốc tại Úc thì bị ‘dán mác’ là phân biệt chủng tộc và bài ngoại. “Việc buộc tội những người chỉ trích Trung Quốc là phân biệt chủng tộc và bài ngoại là một thủ đoạn có hiệu quả, bởi vì nó dựa trên lịch sử tệ hại của ‘Úc trắng’ (White Australia), bao gồm quan điểm chống Trung Quốc đã từng ở thời kỳ các mỏ vàng trước đây”, giáo sư Hamilton nhận xét.

Úc đã nếm trải tất cả các vấn đề mà Canada đang phải đối mặt: Tự do thương mại với Trung Quốc, bị thôn tính bởi các doanh nghiệp nhà nước Trung Quốc, gián điệp mạng thông qua công ty Huawei, và ảnh hưởng ngày càng gia tăng của Trung Quốc nhằm gây bất ổn cho nền dân chủ. Úc được cho là đã đối mặt với các mối đe dọa ngấm ngầm của Trung Quốc 2 đến 3 năm trước Canada.

Ông Michel Juneau-Katsuya, cựu giám đốc khu vực châu Á – Thái Bình Dương của Cục An Ninh Tình báo Canada (CSIS) nhận định: “Sự ngây thơ của chúng tôi là một sự ngu xuẩn không thể chấp nhận được”.

“Chiếm được Canada” là cực kỳ hữu ích cho Trung Quốc vì quốc gia bắc Mỹ này rất giàu tài nguyên và Canada là nơi có thể tiếp cận NATO [Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương] và NORAD [Bộ chỉ huy Phòng không Bắc Mỹ], nơi những thông tin quân sự và tình báo được chia sẻ.

Tại sự kiện, ông Richard Owens, phó giáo sư luật Đại học Toronto và là Học giả Cao cấp của Viện nghiên cứu Macdonald-Laurier (MLI), đã kêu gọi hành động nhiều hơn nữa, để chống lại cuộc tấn công ‘đế quốc’ của Trung Quốc, gọi đó là hành động của kẻ cướp.

Bà Duanjie Chen, một học giả cao cấp gốc Hoa tại Viện nghiên cứu MLI, cho rằng ĐCSTQ không được phép tác động đến cộng đồng người Hoa ở Canada.

Chúng ta cần phải hòa nhập những người nhập cư Trung Quốc vào cơ cấu xã hội của chúng ta”, bà Chen kêu gọi. Những người nhập cư Trung Quốc thường xuyên sống trong các cộng đồng khép kín, và dễ dàng trở thành những nạn nhân của ĐCSTQ thông qua các phương tiện truyền thông do nhà nước Trung Quốc kiểm soát.

Đây là đặc trưng điển hình của ĐCSTQ, trong đó khai thác một điểm yếu trong nền dân chủ phương Tây, để đạt được những mưu đồ của mình.

Cho rằng vì sự kiểm soát của ĐCSTQ là rất nặng nề, nên người dân Trung Quốc không có ý thức mạnh mẽ về tinh thần thượng tôn pháp luật, và họ làm những gì mà chính quyền cộng sản nói, bà Chen nhận xét: “Ngay cả khi một người nào đó từ Trung Quốc đánh cắp bí mật của chúng tôi, họ không cảm thấy có điều gì sai trái. Họ cảm thấy họ đang đóng góp rất lớn cho quê hương, cho Đảng”.

Thương mại và gián điệp

Giáo sư Hamilton cho rằng khi các chính trị gia Úc thân thiện với Bắc Kinh, đưa ra những lý do để ủng hộ cho chính sách đối ngoại độc lập hơn, có nghĩa là họ muốn khiến Úc rời xa Mỹ, và ưa thích Trung Quốc.

Sau khi ký Hiệp định Thương mại Mỹ – Mexico – Canada (USMCA), Thủ tướng Canada Trudeau thông báo ông muốn nối lại các cuộc đàm phán thương mại với Trung Quốc.

Tôi nghĩ tất cả chúng ta đều nhận ra rằng việc đa dạng hóa thương mại của chúng ta là cực kỳ quan trọng và chúng ta rất vui được tiếp tục hợp tác với người Trung Quốc”, Thủ tướng Trudeau phát biểu trong một cuộc phỏng vấn gần đây với tờ ‘Globe and Mail’.

Tuy nhiên, kinh nghiệm tự do thương mại của Úc với chế độ cộng sản Trung Quốc cho thấy đây khó có thể là một trò chơi đôi bên cùng có lợi.

Chắc chắn Úc đã trở thành một nơi ‘tự do, không có hạn chế’ đối với đầu tư của Trung Quốc, nhưng tất cả những trở ngại đối với các nhà đầu tư Úc ở Trung Quốc, thì vẫn còn đó”, giáo sư Hamilton nhận định.

Ngoài ra, còn có vấn đề đang bị che giấu là nhân công giá rẻ của Trung Quốc khiến người Úc bị mất việc làm. Các chính trị gia thân thiện với Bắc Kinh, những người chịu trách nhiệm thương thảo hiệp định thương mại của Úc với Trung Quốc, đã bị tác động.

Cuốn sách “Cuộc xâm lăng Thầm lặng” của Giáo sư Úc Clive Hamilton, đã phá vỡ chiến lược gây ảnh hưởng đến giới tinh anh Úc của Bắc Kinh…

Theo cuốn sách của giáo sư Hamilton, Bộ trưởng thương mại Úc Andrew Robb, người đã thúc ép buộc thỏa thuận thương mại song phương với Trung Quốc phải hoàn thành, đã sớm rời bỏ công việc chính trị để làm việc cho công ty Trung Quốc và hưởng mức lương 880.000 đô la Úc mỗi năm.

Thỏa thuận với Trung Quốc không thực sự hoàn toàn là một thỏa thuận thương mại, mà còn là một thỏa thuận đầu tư, có lợi nhiều cho Trung Quốc, trong đó củng cố các yếu tố khác của kế hoạch lớn Một vành đai, Một con đường và Ngân hàng Đầu tư Hạ tầng châu Á (AIIB)”, giáo sư Hamilton lưu ý.

Sáng kiến Một vành đai, Một con đường là dự án cơ sở hạ tầng hàng đầu của Bắc Kinh, trải rộng khắp châu Á, châu Phi và châu Âu.

Sơ đồ Chiến lược Một Vành Đai Một Con Đường của Trung Quốc. (Nguồn: Xinhua Finance Agency, 2015).

Mọi người hãy nhớ lại rằng Canada đã rất mong muốn trở thành quốc gia Bắc Mỹ đầu tiên ký kết gia nhập Ngân hàng AIIB do Trung Quốc đứng đầu.

Vào tháng 3/2012, công ty Huawei của Trung Quốc đã bị cấm cung cấp thiết bị cho Dự án Mạng lưới Băng thông rộng Quốc gia (NBN) của Úc. Cơ quan tình báo Úc đã thông báo bằng chứng đáng tin cậy rằng gã khổng lồ viễn thông Trung Quốc này có mối liên hệ với Tổng cục 3 của PLA, một cơ quan gián điệp mạng quân sự của Trung Quốc.

Trong cuốn sách, giáo sư Hamilton đã dẫn chứng tài liệu rằng công ty Huawei thành lập một Ủy ban Úc, như một ‘tấm bình phong’ để tạo ra một hình ảnh công chúng đáng tin cậy.

Cựu Bộ trưởng thương mại Úc Andrew Robb, người được cho là chịu ảnh hưởng của Trung Quốc. (Ảnh: The Australian).

Dưới tác động của Trung Quốc, một số chính trị gia cao cấp của Úc đã chỉ trích lệnh cấm trên đối với công ty Huawei. Một trong số đó là cựu bộ trưởng thương mại Robb, người đã được Trung Quốc chi trả toàn bộ chi phí cho cho chuyến thăm đến trụ sở chính của Huawei ở Thâm Quyến, Trung Quốc.

Làn sóng chống Trung tại nước Úc

Xem xét vị trí lân cận của Úc với Trung Quốc, Úc đã giữ vai trò đi đầu trong việc ngăn chặn làn sóng gây ảnh hưởng của Bắc Kinh. Giáo sư Hamilton nhận định, đã có một sự thay đổi đáng kể về quan điểm của chính phủ Úc trong 2 năm qua.

Luật can thiệp nước ngoài mới của Úc qui định phạt tù từ 10 đến 15 năm đối với bất kỳ mưu toan che dấu gây ảnh hưởng đến các quy trình của chính phủ, hoặc ảnh hưởng đến việc thực hiện các quyền dân chủ.

Mặc dù bộ luật này vẫn chưa được kiểm nghiệm tại các tòa án, nhưng giáo sư Hamilton có thể trích dẫn nhiều ví dụ, nơi có thể kêu gọi áp dụng bộ luật.

Giáo sư Hamilton cho rằng Bắc Kinh đang xem xét lại các chiến lược của họ trong bối cảnh có sự phản kháng của Úc và Liên minh Tình báo Ngũ nhãn (Five Eyes), gồm 5 nước: Úc, Anh, Mỹ, New Zealand và Canada.

Trong một cuộc phỏng vấn báo chí, giáo sư Hamilton nhận xét: “Họ [Bắc Kinh] đột nhiên thấy rất nhiều cách tác động đã trở nên khó khăn hơn, vì vậy họ luôn tìm kiếm điểm yếu nhất“.

Trong một số khía cạnh, Canada có thể là một điểm yếu nhất. Ông Michel cảnh báo, nếu Canada không ngăn chặn công ty Huawei, các thành viên khác trong ‘Ngũ Nhãn’ sẽ không sẵn lòng chia sẻ thông tin tình báo với Canada, đây là chưa nói đến việc nó đe dọa nền tảng của mối quan hệ giữa 5 nước.

Đây không phải là vấn đề liệu Canada có thể ngăn chặn ảnh hưởng của Bắc Kinh hay không, mà là họ phải làm như vậy, “trừ khi Canada muốn hoàn toàn đầu hàng và nói: ‘chúng tôi dự kiến trong 5 hoặc 10 năm tới, chúng tôi sẽ trở thành chư hầu của Trung Quốc’”, giáo sư Hamilton nhận định.

Chiến tranh không chỉ được tiến hành bằng xe tăng và tên lửa. Trung Quốc đang sử dụng hiệu quả các chiến lược để xâm chiếm đất đai, và khuất phục các nước theo tham vọng của họ. Úc đã nhận ra điều này và Canada có thể sẽ không còn đứng trên đôi chân của mình.

Đây là một hồi chuông cảnh tỉnh đối với thế giới. Mỗi chính trị gia cần phải đọc nó”, bà Chen nhận xét về cuốn sách “Cuộc xâm lăng thầm lặng” của giáo sư Hamilton.

Giáo sư Hamilton cũng muốn nhấn mạnh sự khác biệt giữa Trung Quốc, một đất nước, với chế độ cộng sản cầm quyền Bắc Kinh.

Người Úc muốn có một mối quan hệ lành mạnh, hài hòa và bền vững với Trung Quốc, nhưng không phải với cái giá của chủ quyền hoặc quyền dân chủ của chúng tôi“, giáo sư Hamilton kết luận.

Duy Minh

From: Tri Vu