Breaking News: Học sinh 14 tuổi xả súng kinh hoàng trong Trường ở Georgia khiến 4 người thiệt mạng, 9 người bị thương

Ba’o Dat Viet

September 5, 2024

Theo Cục Điều tra Tiểu Bang Georgia (GBI), tính đến 4 giờ 45 phút chiều giờ Miền Đông Hoa Kỳ ngày 4 tháng 9 thì có bốn người đã thiệt mạng và chín người khác bị thương trong một vụ xả súng vào buổi sáng thứ Tư tại Trường Trung học Apalachee ở Winder, Quận Barrow. Nghi phạm 14 tuổi hiện đang sống và đã bị bắt giữ, GBI cho biết.

Cảnh sát trưởng Quận Barrow, Jud Smith, xác nhận trong một cuộc họp báo ngắn rằng nhiều cơ quan thực thi pháp luật đã phản ứng kịp thời tại trường sau khi nhận được báo cáo về một kẻ xả súng lúc 10:30 sáng. Cục Điều tra Liên bang (FBI) và GBI đang tham gia điều tra vụ việc.

Cơ quan thực thi pháp luật dự kiến sẽ cung cấp thông tin cập nhật vào lúc 4:30 chiều. Đài FOX 5 Atlanta sẽ truyền hình trực tiếp cuộc họp báo này.

Trường đã được giải tỏa vào lúc 11:30 sáng, và các học sinh đã được cho về với gia đình. Trường Trung học Winder-Barrow cũng đã bị tạm thời phong tỏa như một biện pháp phòng ngừa, mặc dù không có mối đe dọa nào được tìm thấy.

Nhà Trắng xác nhận rằng Tổng thống Joe Biden đã được cố vấn an ninh nội địa, Liz Sherwood-Randall, thông báo về vụ xả súng này. Chính quyền của ông hiện đang phối hợp với các quan chức liên bang, tiểu bang và địa phương.

Nhà Trắng cũng cho biết Phó Tổng thống Kamala Harris đã được thông báo về vụ xả súng trước khi bà rời Căn cứ Liên hợp Andrews. Chiến dịch của bà Harris cho biết phó tổng thống dự kiến sẽ đề cập đến vụ xả súng trong phần mở đầu bài phát biểu của mình tại một nhà máy bia ở New Hampshire.

Theo U.S. News & World Report, có khoảng 1.900 học sinh đang theo học tại trường này. Đây là một trong hai trường trung học thuộc Hệ thống Trường Công lập Quận Barrow. Trường nằm cách Atlanta khoảng 40 dặm về phía đông bắc.


 

Đức Giáo Hoàng Phanxicô khởi đầu chuyến tông du Á Châu tại Indonesia

Ba’o Nguoi-Viet

September 3, 2024

JAKARTA, Indonesia (NV) – Đức Giáo Hoàng Phanxicô có mặt tại Indonesia hôm Thứ Ba, 3 Tháng Chín, khởi đầu chuyến tông du dài nhất trong triều đại giáo hoàng do ông trị vì, với hy vọng khích lệ cộng đồng Cơ Đốc Giáo và tôn vinh truyền thống hòa hợp liên tôn tại quốc gia có tín đồ Hồi Giáo đông đảo nhất thế giới, theo hãng tin AP.

Sau chuyến bay đêm từ Rome, Đức Giáo Hoàng Phanxicô xuống phi cơ trên xe lăn và tới khu vực đường băng để dự phần buổi lễ chào đón dưới bầu trời giăng kín sương, ẩm ướt và thường xuyên ô nhiễm tại Jakarta.

Hai đứa trẻ vận phục trang truyền thống trao cho Đức Giáo Hoàng một bó rau, trái cây, gia vị và bông.

Đức Giáo Hoàng Francis được nghênh đón tại phi trường quốc tế Soekarno Hatta International Airport ở Jakarta, Indonesia, ngày 3 Tháng Chín, 2024, khởi đầu chuyến tông du 11 ngày qua lục địa Á Châu (Hình: TIZIANA FABI/AFP/Getty Images)

Đức Giáo Hoàng Phanxicô dự tính nghỉ ngơi trong khoảng thời gian còn lại trong ngày, vì chuyến đi ngoằn ngoèo kéo dài 11 ngày qua các múi giờ còn đưa ông tới Papua New Guinea, Đông Timor và Singapore. Tuy nhiên, Vatican cho biết vị giáo hoàng 87 tuổi cũng gặp gỡ một nhóm người gồm có dân tỵ nạn, di dân và bệnh nhân tại dinh thự Vatican ở Jakarta.

Bên ngoài dinh thự, Đức Giáo Hoàng được các tín đồ nghênh đón nồng nhiệt, trông chờ được diện kiến vị giáo hoàng đầu tiên viếng thăm từ thời kỳ Thánh John Paul Đệ Nhị năm 1989.

Ngày đầu tiên Đức Giáo Hoàng Phanxicô hoạt động trọn vẹn bắt đầu vào Thứ Tư gồm có các chuyến viếng thăm các nhà lãnh đạo chính trị tại Indonesia và các phiên tọa đàm với giáo sĩ Indonesia đang giúp tăng cường sự phát triển của Giáo Hội Cơ Đốc Giáo tại Á Châu.

Tổng Thống Indonesia Joko Widodo có mặt để nghênh đón Đức Giáo Hoàng, phát biểu trong một tuyên bố phát sóng trên truyền hình rằng “Indonesia và Vatican cùng nhau cam kết trong việc thúc đẩy hòa bình và tình huynh đệ, cũng như giúp nhân loại trở nên sung túc.”

Diễn tiến đáng chú ý trong địa điểm dừng chân đầu tiên của Đức Giáo Hoàng Phanxicô đó là tham dự một cuộc họp liên tôn tại thánh đường Hồi Giáo Istiqlal trứ danh tại Jakarta vào Thứ Năm, trong đó có đại diện đến từ sáu tôn giáo được công nhận chính thức tại Indonesia: Hồi Giáo, Phật Giáo, Khổng Giáo, Ấn Độ Giáo, Cơ Đốc Giáo và Tin Lành.

Thánh đường Hồi Giáo lớn nhất Đông Nam Á tọa lạc đối diện công trường với nơi thờ tự Cơ Đốc Giáo chính tại thủ đô, Nhà Thờ Đức Mẹ Lên Trời, hai thánh địa này gần nhau tới mức có thể nghe thấy âm thanh cầu nguyện của tín đồ Hồi Giáo trong lúc cử hành Thánh Lễ.

Việc hai tôn giáo gần gũi không phải là ngẫu nhiên mà xuất phát từ mong muốn mạnh mẽ như một biểu tượng của tự do tôn giáo và tinh thần khoan dung được cất giữ thiêng liêng trong Hiến Pháp Indonesia. Các nhà thờ còn được nối với nhau bằng một “Đường Hầm Bằng Hữu” nơi Đức Giáo Hoàng Phanxicô sẽ viếng thăm cùng với giáo sĩ vĩ đại, Nasaruddin Umar, trước khi họ ký một tuyên bố chung.

Dầu cho Đức Giáo Hoàng Phanxicô muốn xoáy sâu vào truyền thống khoan dung tôn giáo tại Indonesia, thì hình ảnh của quốc gia này với tư cách là một quốc gia Hồi Giáo ôn hòa lại bị hủy hoại do làn sóng bùng nổ bạo lực. Năm 2021, có hai tín đồ Hồi Giáo cực đoan âm mưu đánh bom tự sát bên ngoài một nhà thờ Cơ Đốc Giáo đông đúc trên đảo Sulawesi tại Indonesia trong Thánh Lễ Chúa Nhật Lễ Lá, khiến ít nhất 20 người bị thương.

Mặc dù tín đồ Cơ Đốc Giáo chỉ chiếm 3% dân số Indonesia, nhưng dân số Indonesia thì lại đáng trầm trồ — với 275 triệu người — khiến quần đảo này trở thành nơi có cộng đồng Cơ Đốc Giáo lớn thứ ba Á Châu, sau Philippines và Trung Quốc.

Do đó, dự kiến sẽ có ​​hàng ngàn người đổ về dự phần các sinh hoạt có mặt Đức Giáo Hoàng Phanxicô trong tuần này, gồm có một buổi Thánh Lễ vào chiều Thứ Năm tại vận động trường chính ở Jakarta, dự trù ​​thu hút khoảng 60,000 người. Các viên chức thành phố kêu gọi người dân làm việc tại nhà trong ngày hôm đó do có hàng rào phong tỏa đường sá cùng rất nhiều tín đồ tụ tập.

Giữ gìn môi trường, giải quyết xung đột và phát triển kinh tế bằng đạo đức là những chủ đề chính của chuyến tông du, đồng thời Đức Giáo Hoàng Phanxicô có thể nhắc tới các khía cạnh đó trong phần phát biểu chính trước giới lãnh đạo Indonesia vào Thứ Tư.

Đức Giáo Hoàng Phanxicô từng biến hóa hành động giữ gìn môi trường thành một đặc điểm nổi trội trong triều đại giáo hoàng của ông và thường đưa ra phát biểu trong các chuyến tông du ngoại quốc nhằm thúc đẩy chương trình nghị sự liên quan tới nhu cầu chăm sóc van vật do Chúa tạo tác, ngăn chặn khai thác tài nguyên thiên nhiên và bảo vệ thành phần nghèo khó đang phải gánh chịu hậu quả từ biến đổi khí hậu và ô nhiễm.

Tại Jakarta, Đức Giáo Hoàng chứng kiến một đô thị có 11.3 triệu dân đang thoi thóp dưới những đám mây xám xịt gây ô nhiễm không khí do các nhà máy nhiệt điện than tạo ra, khí thải từ xe cộ, hoạt động đốt rác và từ các nhà máy. Tình trạng ô nhiễm không khí tại Jakarta thường xuyên cao hơn tám tới chín lần so với giới hạn của Tổ Chức Y Tế Thế Giới WHO.

Đức Giáo Hoàng Phanxicô là vị giáo hoàng thứ ba viếng thăm Indonesia sau Đức Giáo Hoàng Phaolô Đệ Tứ năm 1970 và Thánh John Paul Đệ Nhị năm 1989. Các chuyến tông du của họ nhấn mạnh rằng Indonesia quan trọng với Vatican ra sao, cả về đối thoại Kitô Giáo-Hồi Giáo lẫn ơn gọi Cơ Đốc Giáo, vì đây cũng là quốc gia đặt chủng viện lớn nhất thế giới đào tạo ra hàng trăm linh mục và nữ tu mỗi năm. (TTHN)


 

Thay Chánh Án Tòa Án Nhân Dân Tối Cao: Liệu Vụ Án Hồ Duy Hải Có Được Xem Xét Lại?

Ba’o Dat Viet

August 31, 2024

Việc thay đổi Chánh án Tòa án Nhân dân Tối cao tại Việt Nam đang thu hút sự chú ý đặc biệt của dư luận, nhất là khi liên quan đến vụ án đầy tranh cãi của Hồ Duy Hải. Vụ án này đã gây nhiều tranh cãi trong nhiều năm qua và vẫn là tâm điểm của những cuộc tranh luận gay gắt về tính công bằng và minh bạch trong hệ thống tư pháp Việt Nam.

Nguyễn Hòa Bình, người giữ chức Chánh án Tòa án Nhân dân Tối cao từ năm 2016, đã bị thay thế bởi ông Trương Hòa Bình vào tháng 8 năm 2024. Sự thay đổi này đã khiến nhiều người đặt câu hỏi liệu vụ án Hồ Duy Hải, một vụ án mà Nguyễn Hòa Bình từng ra phán quyết gây tranh cãi, có cơ hội được xem xét lại hay không.

Hồ Duy Hải bị kết án tử hình vào năm 2008 vì tội giết hai nữ nhân viên bưu điện tại tỉnh Long An. Tuy nhiên, từ đó đến nay, vụ án này đã trở thành một trong những trường hợp pháp lý gây tranh cãi nhất tại Việt Nam. Gia đình của Hồ Duy Hải và nhiều tổ chức nhân quyền đã liên tục khẳng định rằng có nhiều sai sót nghiêm trọng trong quá trình điều tra và xét xử, bao gồm việc sử dụng chứng cứ không rõ ràng và lời khai bị ép buộc.

Năm 2020, Tòa án Nhân dân Tối cao dưới sự chủ trì của Chánh án Nguyễn Hòa Bình đã bác bỏ kháng nghị của Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao yêu cầu hủy bản án tử hình đối với Hồ Duy Hải. Quyết định này đã gây sốc và làm dấy lên làn sóng phẫn nộ trong dư luận, với nhiều người cho rằng Hồ Duy Hải đã bị xét xử không công bằng và có thể vô tội.

Sự thay đổi trong vị trí Chánh án Tòa án Nhân dân Tối cao mở ra cơ hội mới cho việc xem xét lại các vụ án có tính chất phức tạp và gây tranh cãi như vụ án Hồ Duy Hải. Dư luận đang đặt nhiều kỳ vọng rằng người kế nhiệm sẽ có cái nhìn khách quan và công bằng hơn, cũng như không bị ảnh hưởng bởi những áp lực chính trị hay các lợi ích cá nhân.

Theo ý kiến của một số chuyên gia pháp lý, việc thay đổi Chánh án có thể dẫn đến việc xem xét lại vụ án, đặc biệt nếu có những bằng chứng mới hoặc nếu quy trình xét xử trước đó được xác định là có sai sót. Tuy nhiên, họ cũng nhấn mạnh rằng việc này phụ thuộc rất nhiều vào thái độ và quyết định của người đứng đầu mới của Tòa án Nhân dân Tối cao.

Ngoài ra, vụ án Hồ Duy Hải cũng đã trở thành biểu tượng cho những vấn đề rộng lớn hơn trong hệ thống tư pháp Việt Nam, như sự thiếu minh bạch, việc xử lý thiếu công bằng và những áp lực chính trị có thể ảnh hưởng đến quá trình xét xử. Sự quan tâm của dư luận không chỉ dừng lại ở số phận của một cá nhân, mà còn phản ánh sự khao khát về một hệ thống pháp luật công bằng và minh bạch hơn.

Nếu vụ án Hồ Duy Hải được xem xét lại và bản án tử hình được hủy bỏ, đây sẽ là một bước ngoặt quan trọng, không chỉ đối với trường hợp của Hải mà còn đối với toàn bộ hệ thống tư pháp Việt Nam. Nó có thể tạo ra một tiền lệ pháp lý mới, giúp ngăn chặn những sai sót tương tự trong tương lai và đảm bảo rằng mọi công dân đều được xét xử một cách công bằng và đúng pháp luật.

Ngược lại, nếu vụ án vẫn giữ nguyên bản án cũ, điều này sẽ tiếp tục gây ra sự thất vọng và nghi ngờ về tính công bằng trong hệ thống tư pháp của quốc gia. Dù kết quả cuối cùng như thế nào, sự kiện thay đổi Chánh án Tòa án Nhân dân Tối cao vẫn sẽ là một dấu mốc quan trọng, được theo dõi sát sao không chỉ bởi người dân Việt Nam mà còn bởi cộng đồng quốc tế.


 

Cờ vàng: Nỗi ám ảnh và sự nhỏ nhen- JB Nguyễn Hữu Vinh-RFA

Ba’o tieng Dan

Blog RFA

JB Nguyễn Hữu Vinh

29-8-2024

Có lẽ, sau cuộc chiến Việt Nam kết thúc vào 30/4/175, mối quan hệ giữa người Việt Nam không cộng sản và người Cộng sản Việt Nam bị chi phối và ảnh hưởng nhiều nhất, ngăn trở lớn nhất đến cái gọi là “Hòa giải, hòa hợp dân tộc” mà người Cộng sản luôn hò hét, đó là lá cờ. Trực tiếp ở đây là giữa lá cờ vàng với ba sọc đỏ mà chế độ Việt Nam Cộng hòa lấy làm quốc kỳ và lá cờ đỏ sao vàng mà chế độ Cộng sản miền Bắc đã dùng cho đến nay.

Có thể nói, đó là một sự bất đồng sâu sắc khó hòa giải, khó có thể làm mờ được với thời gian qua đi đã hơn nửa thế kỷ và nhất là thái độ của mỗi bên với vấn đề này, nhất là với nhà cầm quyền Việt Nam.

Việc những người Việt xuất phát từ Việt Nam Cộng Hòa khó có thể dung hòa được vấn đề lá cờ, cũng có những nguyên nhân sâu xa của nó và có thể hiểu được.

Đó là là cờ mà họ đã thừa kế từ tiền nhân, từ lịch sử đất nước để lấy làm biểu tượng cho một quốc gia, mà ở đó, có một chính quyền, dù chính quyền đó chưa được hoàn hảo, thì đó cũng là một chính quyền manh nha của nền dân chủ ở Việt Nam. Một chính quyền do người dân bầu ra và họ quản lý đất nước, lãnh thổ đó với sự chính danh, với sự đồng thuận của người dân tại đó trong một giai đoạn lịch sử.

Đó là lá cờ biểu tượng cho một quốc gia đã từng sánh vai với các quốc gia lân bang, được công nhận bởi nhiều quốc gia lớn trên thế giới, đã đưa lại cho người dân một cuộc sống mà ở đó, giá trị của tự do, của dân chủ được thừa nhận và được phát triển hơn hẳn quốc gia lân bang ở phía Bắc.

Đó là lá cờ mà người dân Miền Nam đã đổ máu xương, đã dồn hết mọi nỗ lực để chiến đấu vì nó. Và khi thất trận, họ đã đành bỏ Tổ Quốc, bỏ nơi chôn rau cắt rốn, bỏ lại mồ mả cha ông để ra đi ôm theo mối hận ngàn đời và lá cờ trở thành biểu tượng của một quốc gia, một thời trong lịch sử đất nước, của nhiều đời người và giờ chỉ còn trong ký ức.

Thay cho lá cờ đó, là lá cờ đỏ, sao vàng. Đó là một lá cờ mang “màu cách mạng” – Cách mạng vô sản.

Lá cờ đó, là biểu trưng của một chế độ được hình thành từ cuộc Cách mạng tháng Cướp chính quyền. Thế rồi từ cướp chính quyền cho đến cướp ruộng đất và tài sản của mọi giai cấp khác trong cuộc đấu tranh “không có gì để mất, trái lại được thì được tất cả”.

Cũng trong phong trào đó, chế độ Miền Bắc tiến hành cái gọi là “Giải phóng Miền Nam”. Cụm từ “Giải phóng” đã trở thành điều trớ trêu trong ngôn ngữ Việt khi mà một quốc gia vô sản, nghèo hèn mạt rệp, đi giải phóng” một quốc gia giàu có và phồn vinh.

Và lá cờ đỏ đã trở thành nỗi ám ảnh của mọi người dân Miền Nam đã sống qua thời kỳ “được giải phóng”.

Có thể nói rằng, mâu thuẫn lớn lao giữa hai lá cờ là mâu thuẫn có thật, là một mối quan hệ khó xử lý, khó giải quyết. Thế nên, đã nửa thế kỷ trôi qua, vẫn còn đó vết hằn của sự thâm thù, của những hành vi thù địch và nhất là thái độ của cả hai bên.

Tuy nhiên, điều đáng nói ở đây, là thái độ ấy được thể hiện bởi ai và thể hiện như thế nào.

Nếu như, những người bên phía cờ vàng có thái độ thù địch, bất hợp tác và coi thường, tẩy chay cờ đỏ và những người phía cờ đỏ, thì đó cũng chỉ là những hành vi và thái độ của những cá nhân hoặc tập thể nào đó thể hiện thái độ của mình với những kẻ bỗng dưng vào “giải phóng” của họ từ tài sản đến tính mạng, con người, đất đai và Tổ Quốc.

Còn, phía cờ đỏ, sự thù địch lại bắt nguồn từ một nhà nước, một chính thể mà tự họ đã ca ngợi mình là quang minh, chính đại, là đạo đức, là văn minh.

Nếu như phía cờ vàng hận thù vì bỗng dưng bị cướp đi tất cả để buộc họ trở thành lưu vong thì còn hiểu được, chứ việc phía cờ đỏ hận thù cờ vàng thì quả là thậm vô lý khi mà họ chính là thủ phạm lại căm thù nạn nhân.

Và đó như một sự ghen ngược.

Đó là hai trạng thái và đối tượng khác nhau.

Những lời xin lỗi xuất phát từ nỗi sợ hãi

Những ngày gần đây, mạng xã hội xôn xao về việc một số ca sĩ Việt Nam đua nhau “Xin lỗi” trên các diễn đàn mạng. Những lời “Xin lỗi” được đưa ra và cộng đồng mạng đua nhau phán xét theo cách nhìn của mỗi người đã tạo ra một sự hỗn loạn hiếm thấy về một hiện tượng cũng hiếm có trên lĩnh vực văn hóa bình thường.

Đó là việc một số ca sĩ đã “nhỡ” đứng hát hoặc có hình ảnh liên quan đến lá cờ vàng có ba sọc đỏ và nay họ bị “Chiếu tướng” bởi cơ quan an ninh cộng sản, bởi cơ quan văn hóa nhà nước và nhất là “cộng đồng mõm” – nói theo ngôn ngữ dân gian – hò nhau “tẩy chay” họ để thể hiện cái gọi là “lòng yêu nước”.

Và thế là họ phải tự kiểm điểm, tự kiểm duyệt để rồi mấy hôm nay đưa lên mạng những lời xin lỗi thật thống thiết và đáng thương. Họ thanh minh thanh nga rằng do chưa nhận thức đủ, do hoàn cảnh trước đây nọ kia… đủ cả và khẳng định rằng họ là người yêu nước…

Ở đây, họ đã nhầm lẫn rất lớn – hay cố tình nhầm lẫn? – giữa khái niệm Tổ Quốc và đảng, bởi khi Đảng cố gắng để xóa nhòa ranh giới ấy, cố gắng để hợp nhất hai khái niệm ấy, thì trên thực tế, đảng là một thực thể hoàn toàn khác và nhiều khi đi ngược lại với khái niệm Tổ Quốc, Nhân Dân, Dân tộc. Thế nên, sự trung thành với Đảng khác với tình yêu quê hương, đất nước.

Điều kỳ lạ, là thậm chí một đoạn video của một đôi vợ chồng sang Mỹ có việc đã được cho ngủ nhờ một căn phòng mà ở đó, có cờ vàng, cũng đã trở thành đề tài, thành dự án cho Công an, văn hóa có công việc mà làm, cho cộng đồng 3 củ tha hồ ném đá, mà kêu gọi tẩy chay.

Đấy là câu chuyện buồn cười, bởi cho đến nay, chưa thấy bất cứ điều luật nào quy định việc đi ra nước ngoài, vào nhà người khác phải đứng nơi nào, ngồi hoặc nằm ở đâu thì mới được lòng đảng.

Trước đây, các linh mục, Giám mục Công giáo trước khi đi học hoặc công việc ở nước ngoài, đều được lực lượng an ninh tổ chức gặp gỡ trước đó, và phải vượt qua bài thi về ứng xử với “thế lực thù địch” ở nước ngoài do An ninh đặt ra qua câu chuyện, thì mới được cấp giấy tờ ra đi.

Thế nên, đã có câu chuyện một Giám mục khi ra đến Hải ngoại, đã không vào một khu thương mại người Việt vì có cờ vàng trên nóc nhà. Cuối cùng, người ta phải tháo lá cờ kia xuống để ngài vào thăm khu thương mại đó.

Thế nhưng, không phải ai cũng “ngoan” với nhà nước như vị Giám mục kia. Người ta còn nhớ câu chuyện Đức Giám mục Hoàng Đức Oanh, Giáo phận Kon Tum.

Trước khi đi sang Mỹ, nhà cầm quyền đã cho mời ngài đến nói chuyện. Trong câu chuyện họ đề nghị ngài không chụp hình ảnh hoặc ngồi dưới cờ vàng. Ngài đã thẳng thắn và dứt khoát như sau:

– Các ông có thể cho tôi đi hoặc không thì tôi trả lại hộ chiếu, còn tôi khi đi đến nhà người ta, phải tôn trọng họ. Tôi không thể bảo họ phải đặt bàn chỗ nọ, đặt ghế chỗ kia, hay họ phải sửa bàn thờ hướng này, đặt trên bàn thờ cái kia thì tôi mới vào. Họ mời tôi đến chứ không phải tôi đến để chỉnh sửa họ theo ý tôi. Thế nên, họ đặt cờ hay đặt cái gì là quyền của họ chứ không phải của tôi.

Và đến đó thì công an cũng… tịt.

Với các ca sĩ, khi đến cộng đồng người Việt hải ngoại để hát, để kiếm tiền, để mưu cầu nhiều thứ khác, tại sao phải buộc họ đứng chỗ nào hay ngồi chỗ nào?

Báo chí chưa nói rõ, sau khi xin lỗi vì đã đứng gần cờ vàng, các ca sĩ ấy có trả lại tiền, những đồng đola mà những chủ nhân cờ vàng ấy đã đưa cho họ hay không? Nhưng với tinh thần sám hối như hiện nay, rất có thể họ sẽ trả lại tất cả để thể hiện sự trung thành với đảng.

Còn nhà nước và đảng, những đồng tiền mà các ca sĩ, nghệ sĩ ấy đi hát dưới cờ vàng mang về nộp thuế, những cộng đồng cờ vàng làm nên lượng Kiều hối hàng chục tỷ đola kia, đảng có từ chối tiền của những người cờ vàng không?

Nếu không thì tại sao?

Làm ra, mang tiếng con người nhỏ nhen

Hẳn nhiên, câu chuyện này sẽ không tồn tại, nếu như gần đây cả hệ thống Công an cho đến Văn Hóa không làm những việc mà người ta nhìn vào thì thấy sự nhỏ mọn và thậm chí là sự đê tiện nếu đứng trên phương diện nhà nước, trên phương diện là cơ quan công quyền.

Như trên đã phân tích, nếu như đồng bào hải ngoại, những người xuất phát từ Miền Nam Cộng Hòa có thái độ thù địch thì đã đành và có thể hiểu được. Còn việc nhà cầm quyền, là một chính thể là thể hiện sự hằn thù một cách rõ rệt với cờ vàng thì quả thật là một vấn nạn rất lớn về nhận thức.

Người ta thấy điều này rất rõ ràng với hiện tượng ca sĩ hải ngoại về Việt Nam và ca sĩ Việt Nam đến Hải ngoại những tháng năm qua.

Ở đó, có hai thái độ khác nhau.

Người ta vẫn còn nhớ những trò bẩn bựa chẳng ai chấp nhận được nhưng là sách lược đối phó của nhà cầm quyền đối với vài ca sĩ, nghệ sĩ từ nước ngoài về Việt Nam biểu diễn. Dù đã đăng ký, đã được phê duyệt hẳn hoi, nhưng đến một lúc nào đó kẻ có quyền hoặc giật mình sợ hãi, hoặc cống nạp không đủ, lại quả không đẹp hay bất cứ một lý do nào đó không hài lòng, thì ngón đòn bẩn lập tức được sử dụng để phá hoại cuộc biểu diễn là bình thường.

Đó là câu chuyện vài năm trước, ca sĩ Khánh Ly với chương trình biểu diễn tại Hà Nội và Hải Phòng, với hàng tỷ đồng đầu tư và chuẩn bị hàng tháng trời, để rồi cuối cùng đến khi chuẩn bị biểu diễn thì Nhà hát Lớn Hà Nội … mất điện. Và cái vụ mất điện ấy kéo dài cho đến nay với một thông điệp rằng Khánh Ly sẽ không được biểu diễn tại VN trước đám đông từ 1.000 người trở lên.

Rồi không chỉ Khánh Ly mà cả Chế Linh cũng tương tự, những màn dạo đầu với những lời nói ngọt nhạt hòa hoãn, nào là muốn về quê hương để sau này gửi nắm tro tàn, rồi muốn xây một nhà lưu niệm mình tại Việt Nam,  rồi những động tác tưởng có thể lấy lòng quan chức cộng sản khi muốn về biểu diễn tại Việt Nam. Nhưng cuối cùng thì vẫn cứ… mất điện như chơi.

Thế nên, các ca sĩ buộc phải “qua sông thì phải lụy đò”, về Việt Nam hát thì phải phục tùng nhà cầm quyền Cộng sản, phải “đẽo lưỡi cho vừa giày” quan chức.

Thế nên, mới có câu chuyện “Trời vào thu Chiều Nay buồn lắm em ơi” làm dậy sóng mạng xã hội về thái độ hèn, về sự thiếu liêm sỉ khi một ca sĩ nổi tiếng tự sửa mồm mình cho vừa chân giày nhà nước.

Thế nên, mới có câu chuyện ca sĩ Khánh Ly đã gây bất bình cho hệ thống công an, văn hóa khi hát bài hát “Gia tài của mẹ” khi không được cấp phép nên đã bị đảng phạt cho chừa. Bởi làm sao mà đất nước Việt Nam này, gia tài của Mẹ lại là “một nước Việt buồn” cho được khi mà có sự lãnh đạo của đảng trong thời đại rực rỡ nhất?

Trong khi đó, các ca sĩ Việt Nam, lại có thể sang tận Hoa Kỳ để hét lên rằng: “Còn giặc Mỹ cọp beo, khi còn giặc Mỹ cọp beo. Em chưa ngừng tay vót chông và bủa vây”…

Hoặc có những ca sĩ vừa cầm cờ đỏ hò hét “theo đảng đến cùng” thì ngay sau đó đã sang Mỹ để tự do lấy bà vợ hơn mình 16 tuổi, làm giấy tờ định cư xong thì ly dị mà không hề bị săm soi, chẳng hề phải xin lỗi.

Hay những cô ca sĩ hò hét mùa xuân chiến khu náo nức chưa xong thì đã kêu gọi cộng đồng giúp đỡ để có thể đưa con về Mỹ vì bị nhà cầm quyền cấm xuất cảnh.

Chính phủ Mỹ vẫn không buộc họ xin lỗi, không hề phái công an điều tra hay bất cứ một hành động nào khó khăn cho họ. Những buổi biểu diễn của họ cũng không bị mất điện theo kế hoạch, cũng chẳng phải bị phạt vì hát bài hát chưa xin phép… hay vì những phát ngôn trong quá khứ hoặc lời thề “chưa diệt giặc Mỹ chưa về quê hương”.

Bởi, ngày xưa, với người đàn bà Hoạn Thư đã hành hạ mình đủ mọi tủi nhục, nhưng nàng Kiều vẫn nghĩ rằng:

Tha ra, thì cũng may đời
Làm ra, mang tiếng con người nhỏ nhen
.
(Kiều)

Thế nên, với một nàng Kiều, một cô gái đã “thanh y hai lượt, thanh lâu hai lần” vẫn còn nghĩ đến được những điều tử tế mà bỏ qua chuyện nhỏ mọn, lặt vặt trẻ con như báo thù, hận thù lẫn nhau.

Vậy cớ sao một nhà nước “chính nghĩa sáng ngời” có một đảng là “đạo đức, là văn minh” đang kêu gào “bỏ qua quá khứ, hướng tới tương lai” rồi chuyện “hòa giải, hòa hợp”… … lại có cách hành xử tệ hại thua hẳn cô gái điếm thời xưa sao?

Rất tiếc, đó lại là sự thật.

Và đó, cũng là sự nhỏ nhen của cả hệ thống được thể hiện qua sự hận thù vặt vãnh để người ta phải đặt ra câu hỏi: Làm sao có thể lớn lên được.

Và, người ta lại nhớ đâu đây câu thơ Tản Đà:

Dân hai nhăm triệu ai người lớn?
Nước bốn nghìn năm vẫn trẻ con.

(Tản Đà)


 

Việt Nam – quyền lực trong tay ai? (Phần 4)-Blog VOA -Trân Văn

Ba’o Tieng Dan

Blog VOA

Trân Văn

28-8-2024

Tiếp theo phần 1 — phần 2 và phần 3

Ông Nguyễn Tấn Dũng thời còn làm thủ tướng. Hình chụp tháng 1/2016, tại Hà Nội. Chỉ trong ba ngày từ 15/8/2024 đến 17/8/2024, thiên hạ thấy ông xuất hiện bên cạnh ông Tô Lâm hai lần. Nguồn: Reuters

Tháng 3/2024, ông Võ Văn Thưởng bị loại ra khỏi Bộ Chính trị, thôi làm Chủ tịch Nhà nước (CTNN). Tháng 4/2024, tới lượt ông Vương Đình Huệ bị loại ra khỏi Bộ Chính trị, thôi làm Chủ tịch Quốc hội. Sáu tuần sau (16/5/2024), bà Trương Thị Mai chia sẻ số phận của ông Thưởng, ông Huệ và thôi làm Thường trực Ban Bí thư. Đến thời điểm đó, nhân số Bộ Chính trị chỉ còn 12/18 vì trước đó đã có ba người khác bị loại khỏi Bộ Chính trị (Phạm Bình Minh, Trần Tuấn Anh, Nguyễn Xuân Phúc).

Tuy Bộ Chính trị còn 12 thành viên nhưng theo Qui định 214-QĐ/TW thì chỉ còn ba cá nhân đủ “tiêu chuẩn” đảm nhận vai trò Tổng Bí thư, Chủ tịch Nhà nước, Chủ tịch Quốc hội, Thủ tướng là các ông Nguyễn Phú Trọng, Phạm Minh Chính và Tô Lâm vì “tham gia Bộ Chính trị trọn một nhiệm kỳ trở lên” mà không cần Ban Chấp hành Trung ương đảng CSVN quyết định là “trường hợp đặc biệt” [1]. Cũng vì vậy, sau khi bà Mai bị tước sạch mọi thứ, ông Tô Lâm mới có thể trở thành ứng viên duy nhất cho vai trò CTNN.

Nếu ngày 19/5/2024, ông Bùi Văn Cường, Tổng Thư ký Quốc hội còn hồn nhiên trả lời báo giới: “Trong Nghị quyết Hội nghị Trung ương 9 chưa giới thiệu Bộ trưởng Bộ Công an vì thế Quốc hội chưa phê chuẩn hoặc miễn nhiệm chức danh này” [2] thì ba ngày sau (21/5/2024), trước phản ứng gay gắt từ nhiều giới về việc tại sao CTNN còn muốn kiêm nhiệm vai trò Bộ trưởng Công an, “đạo diễn” đã phải điều chỉnh “kịch bản”, ông Cường xin “bổ sung nội dung miễn nhiệm chức vụ Bộ trưởng Bộ Công an” vào nghị trình [3].

Song chuyện chưa ngừng ở đó! ông Trần Quốc Tỏ (Thượng tướng, Thứ trưởng Thường trực của Bộ Công an) nhân vật được phân công làm Quyền Bộ trưởng Công an thay thế ông Tô Lâm [4] chỉ tại vị được… hai tuần. Ngày 6/6/2024, đột nhiên ông Lương Tam Quang (một Thượng tướng cũng là Thứ trưởng Công an, người trước nay vẫn được xem là tâm phúc của ông Tô Lâm) được Thủ tướng giới thiệu, Quốc hội phê chuẩn làm Bộ trưởng Công an [5]. Từ khi có Cộng hòa XHCN Việt Nam, ông Quang là trường hợp đầu tiên được chọn làm Bộ trưởng Công an khi chưa phải là Ủy viên Bộ Chính trị. Hai tháng sau (16/8/2024), ông Quang tiếp tục được “bầu bổ sung” vào Bộ Chính trị [6] cho dù Qui định 214-QĐ/TW đã xác định, chỉ lựa chọn – đưa vào Bộ Chính trị những cá nhân đã có ít nhất một nhiệm kỷ làm Ủy viên BCH TƯ đảng CSVN và ông Quang không đạt điều kiện này. Tại sao ông Quang trở thành “trường hợp đặc biệt”? Đến đó, kịch vẫn chưa đến cao trào.

Trong tháng 6/2024, còn một Thượng tướng, Thứ trưởng Công an là ông Nguyễn Duy Ngọc vốn cũng được xem là tâm phúc của ông Tô Lâm được điều động làm Chánh Văn phòng BCH TƯ đảng và hai tháng sau được bầu vào Ban Bí thư BCH TƯ đảng. Thêm một lần nữa, Qui định 214-QĐ/TW bị vô hiệu hóa. Nếu quy định này thật sự hữu dụng trong việc lựa chọn, sắp đặt nhân sự của BCH TƯ đảng, Ban Bí thư, Bộ Chính trị thì ông Ngọc không đủ “tiêu chuẩn” (Ủy viên Bộ Chính trị, thành viên Ban Bí thư phải là Ủy viên BCH TƯ đảng trọn một nhiệm kỳ trở lên). “Chỉnh đốn” khiến các Ủy viên Bộ Chính trị, Ủy viên BCH TƯ đảng rụng như sung, kể cả những người đủ “tiêu chuẩn” để trở thành Tổng Bí thư, CTNN, Chủ tịch Quốc hội, Thường trực Ban Bí thư, thành viên Ban Bí thư,… Mặt khác, cũng chính “chỉnh đốn” tạo ra những cơ hội vừa nằm ngoài qui định, vừa nằm ngoài khả năng tưởng tượng của nhiều người về khả năng vươn cao bất thường của một số cá nhân vừa là tướng công an, vừa có nguyên quán là… Hưng Yên!

***

Nếu đặt việc ông Trần Đình Triển bị tống giam bên cạnh các diễn biến về nhân sự trong vài tháng gần đây, sẽ rất khó có thể tìm cách lý giải khác, hợp lý hơn khả năng đó là một cuộc “trao đổi” nhằm đạt được sự… “thống nhất cao” về… “công tác nhân sự” chứa đựng hàng loạt yếu tố thuộc loại chưa từng có. Tương tự, việc dùng “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân” để “cất” ông Trương Huy San vào “kho” dường như hết sức… “hợp cảnh”. Trong bối cảnh “công tác nhân sự” hỗn loạn khó lường như vừa lược thuật, để một cá nhân dám công khai bảo rằng: Việt Nam nên học Trung Quốc ở những điều họ đúng: Bộ trưởng công an không phải là Ủy viên Bộ chính trị. Có lẽ Đảng Cộng sản Trung Quốc coi công an là công cụ của Bộ Chính trị chứ không để Bộ Chính trị trở thành con tin của công an… đồng thời còn lưu ý: Không có quốc gia nào có thể phát triển bền vững dựa trên sự sợ hãi… tiếp tục tự do, rõ ràng là hết sức nguy hiểm cho… “đại cục”.

Nếu… “công tác nhân sự” không phức tạp tới mức không cần phải tỏ ra tôn trọng các qui định mang tính nền tảng về lựa chọn, sắp đặt nhân sự như Qui định 214-QĐ/TW, nếu những cá nhân mới được lựa chọn, sắp đặt thực sự “là hạt nhân quy tụ và phát huy sức mạnh tổng hợp của hệ thống chính trị,” được toàn đảng, toàn dân “tin tưởng, tín nhiệm cao”, hẳn sẽ không có những sự kiện làm thiên hạ ngỡ ngàng, kiểu như, chỉ trong ba ngày từ 15/8/2024 đến 17/8/2024, thiên hạ thấy ông Nguyễn Tấn Dũng xuất hiện bên cạnh ông Tô Lâm hai lần. Lần thứ nhất là tại “Hội nghị với các đồng chí nguyên lãnh đạo đảng, nhà nước, Mặt trận Tổ quốc Việt Nam nhằm thông tin về tình hình những tháng đầu năm 2024, nhiệm vụ trọng tâm những tháng cuối năm 2024” tại trụ sở BCH TƯ đảng CSVN ở Hà Nội [7]. Lần thứ hai là tại “Chương trình kỷ niệm 55 năm Công an nhân dân thực hiện di chúc của Chủ tịch Hồ Chí Minh và trao tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân cho Công an TP.HCM” ở TP.HCM [8].

Ở lần thứ nhất, không ai biết vì sao khá nhiều “các đồng chí nguyên lãnh đạo đảng, nhà nước, Mặt trận Tổ quốc Việt Nam” vắng mặt. Họ không được mời hay không muốn tham dự? Tương tự như vậy là lần thứ hai và lần này, hình ảnh ông Dũng ngồi bên cạnh đồng chí Tô Lâm (Tổng bí thư kiêm Chủ tịch Nhà nước) như nhân vật thứ hai của hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tại Việt Nam đã khơi dậy nhiều đồn đoán. Đáng lưu ý là ngay sau đó bắt đầu có một số cá nhân sử dụng mạng xã hội để “giải oan” cho ông Nguyễn Tấn Dũng. Thậm chí khẳng định ông Dũng có “nhân cách lớn”!

Hệ thống chính trị, hệ thống công quyền ở Việt Nam có thật sự “đoàn kết, thống nhất”? Vì lẽ gì chỉ “đoàn kết, thống nhất” với những điều có lợi cho ông Tô Lâm?

(Còn tiếp)

________

Chú thích

[1] https://thuvienphapluat.vn/van-ban/Bo-may-hanh-chinh/Quy-dinh-214-QD-TW-2020-tieu-chuan-chuc-danh-can-bo-thuoc-dien-Ban-Chap-hanh-Trung-uong-433545.aspx

[2] https://laodong.vn/thoi-su/quoc-hoi-chua-phe-chuan-hoac-mien-nhiem-chuc-danh-bo-truong-bo-cong-an-1341846.ldo

[3] https://dangcongsan.vn/quoc-phong-an-ninh/quoc-hoi-se-mien-nhiem-chuc-vu-bo-truong-bo-cong-an-665525.html

[4] https://xaydungchinhsach.chinhphu.vn/thu-tuong-giao-thu-truong-tran-quoc-to-dieu-hanh-hoat-dong-bo-cong-an-119240522113618475.htm

[5] https://dantri.com.vn/xa-hoi/thuong-tuong-luong-tam-quang-giu-chuc-bo-truong-cong-an-20240605224425097.htm

[6] https://tuoitre.vn/bo-truong-bo-cong-an-luong-tam-quang-duoc-bau-vao-bo-chinh-tri-20240815145326629.htm

[7] https://xaydungchinhsach.chinhphu.vn/tong-bi-thu-chu-tich-nuoc-to-lam-chu-tri-hoi-nghi-gap-mat-cac-dong-chi-lanh-dao-nguyen-lanh-dao-dang-nha-nuoc-119240815153325303.htm

[8] https://tuoitre.vn/tong-bi-thu-chu-tich-nuoc-to-lam-trao-tang-danh-hieu-cho-cong-an-tp-hcm-2024081710592191.htm


 

Bị Sài Gòn làm khó về thuê đất, Mercedes-Benz cầu cứu Phạm Minh Chính

Ba’o Nguoi-Viet

August 23, 2024

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Hãng xe Mercedes-Benz Group AG vừa gửi “tâm thư” đến ông Phạm Minh Chính, thủ tướng Việt Nam, bày tỏ quan ngại về nguy cơ phải đóng vĩnh viễn nhà máy tại quận Gò Vấp, Sài Gòn.

Theo báo Tuổi Trẻ hôm 23 Tháng Tám, nguyên do là chỉ còn một tuần đến hạn chót về việc hãng xe này có được gia hạn thuê khu đất tại quận quận Gò Vấp thêm năm năm hay không.

Nhà máy của hãng xe Mercedes-Benz tọa lạc tại vị trí đắc địa ở quận Gò Vấp, Sài Gòn. (Hình: Ái Nhân/Tuổi Trẻ)

Mặc dù dự án Mercedes-Benz Việt Nam đến Tháng Tư, 2025 mới hết hạn, tuy nhiên do không bảo đảm hoàn thành thủ tục gia hạn dự án nên tập đoàn không thể tính toán được kế hoạch đầu tư, sản xuất tại nhà máy ở Việt Nam.

Cách đây ba năm, Mercedes-Benz Việt Nam đã đề nghị giới chức lãnh đạo ở Sài Gòn gia hạn dự án và thuê đất đến năm 2030, nhưng đến nay việc này vẫn chưa được giải quyết do “một số vướng mắc pháp lý liên quan lĩnh vực đầu tư, đất đai và quản lý tài sản công.”

Do vậy, từ cuối Tháng Ba, các bộ kit (linh kiện) tại Đức dùng để cung cấp cho thị trường Việt Nam đã bị ngừng sản xuất và sẽ không được tiếp tục sản xuất từ Tháng Bảy đến Tháng Mười Một.

Trong trường hợp không nhận được thông tin chắc chắn về việc gia hạn dự án trước hạn chót 31 Tháng Tám, Mercedes-Benz Việt Nam sẽ không đặt hàng các bộ kit từ Đức, mà phải sử dụng các phụ tùng còn sót lại trong kho để chuẩn bị cho việc đóng cửa nhà máy tại Sài Gòn.

Và do không chắc chắn được việc gia hạn, Mercedes-Benz Việt Nam phải giảm kế hoạch sản xuất, hoạt động cầm chừng.

“Số người lao động liên tục bị cắt giảm, hiện tại còn hơn 500 và sẽ tiếp tục cắt, công nhân chỉ làm hai ngày mỗi tuần. Khó khăn trên cũng góp phần vào tình hình kết quả kinh doanh thua lỗ của Mercedes-Benz Việt Nam gần đây,” báo cáo về vụ việc cho hay.

Điều kỳ lạ là trong lúc hãng Mercedes-Benz Group AG “cầu cứu” ông Phạm Minh Chính, thì ông Phan Văn Mãi, chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân ở Sài Gòn, lại đem sự việc này xin chỉ đạo của ông Tô Lâm, tổng bí thư kiêm chủ tịch nước.

Theo ghi nhận của tờ Tuổi Trẻ, ông Tô Lâm bình luận rằng mình “thấy rất vô lý.”

Không rõ ông Tô Lâm nói hãng Mercedes-Benz hay giới chức Sài Gòn “vô lý” khi xử lý vụ này.

Bên trong nhà máy của hãng xe Mercedes-Benz tại Sài Gòn. (Hình: CafeF)

Mercedes-Benz Việt Nam là công ty liên doanh giữa tập đoàn Samco (30% vốn) và Mercedes-Benz Group AG (chiếm 70% vốn).

Samco góp vốn bằng khu đất tại địa chỉ 693 Quang Trung, quận Gò Vấp, Sài Gòn, có diện tích 10.5 hécta làm nhà máy lắp ráp, sản xuất xe hơi.

Theo phúc trình của Sở Kế Hoạch và Đầu Tư, hãng Mercedes-Benz Việt Nam có mức tăng trưởng tốt. Trong các năm 2017-2021, hãng xe này nộp thuế 5,500 tỷ đồng ($220.1 triệu) mỗi năm cho ngân sách của Sài Gòn. (N.H.K) [qd]


 

Tại sao họ ra đi?- Đoàn Bảo Châu

Ba’o Tieng Dan

Đoàn Bảo Châu

22-8-2024

Tính trung bình trong 26 năm qua, mỗi năm có chừng 100 ngàn người Việt di cư ra nước ngoài và Việt Nam được xếp vào top 10 các quốc gia di cư ra nước ngoài nhiều nhất tại khu vực Đông Á – Thái Bình Dương. Điều này thì các bạn có thể hỏi ông bạn vô cùng uyên bác của tôi là bác Google.

Clip của một người quay mới mấy ngày trước từ biển Columbia tới Mỹ. Những người này ra đi với tinh thần vui vẻ chứ nhiều đoàn khác ít tiền hơn thì điều kiện khổ cực và mạng sống mong manh hơn nhiều.

Video Player

 

02:08

Câu này ông Phúc nói vào năm 2018, từ năm ấy đến nay số người vẫn đi nhiều. Họ trốn bằng nhiều con đường khác nhau, thậm chí bằng cách nguy hiểm như container mà đã gây ra cái chết kinh hoàng của 39 người Việt vào tháng 10.2019. Con số người Việt vượt biên sẽ gấp nhiều lần nếu các nước khác có chính sách mở cửa tị nạn.

Mà năm ấy, ông Phúc dựa vào đâu để kết luận như đinh đóng cột như vậy? Mà sao không thấy công dân các nước khác sang định cư ở Việt Nam nhỉ?

Theo suy nghĩ của tôi thì đất lành chim đậu, nếu người dân tin tưởng vào sự lãnh đạo sáng suốt của đảng thì họ nên yên tâm an cư lạc nghiệp chứ sao lại đi tìm tương lai ở bến bờ khác làm gì, mà ở những nơi ấy thì đào đâu ra đảng cộng sản để dẫn đường cho họ, họ sẽ lạc lối mất thôi.

Thôi, giả vờ ngây thơ nói vui một chút chứ trường hợp này tôi xin được nói thẳng suy nghĩ của mình. Tôi tin là ông Phúc đoán mò.

Và cũng xin khẳng định là tôi, một công dân có quyền nghi ngờ hay tin tưởng lời nói của một người khác, cho dù người ấy là dân thường hay quan chức nếu tôi không thấy cơ sở thuyết phục. Nói lên lòng tin hay sự nghi ngờ, nói lên sự thật, nỗi niềm trăn trở trước thực tại là quyền tối thiểu của công dân. Nói vậy để DLV đừng chụp mũ, gán ghép tội “nói xấu lãnh đạo”. Trò trẻ con ấy nên bỏ đi.

Một con người muốn trưởng thành thì cần nhìn thẳng vào bản thân mình, một quốc gia cũng vậy, đừng tự ru ngủ và tự mãn cho mình là đỉnh cao nhân loại. Hãy hỏi một câu đơn giản là tại sao 100 ngàn người Việt di cư mỗi năm?

Các ông không thể làm được gì ra hồn khi không có cái tư duy thẳng thắn minh bạch trước mọi chuyện. Nhưng thôi, tôi biết đòi hỏi điều ấy ở các ông là một điều xa xỉ, các ông sẽ không nêu câu hỏi và cũng không trả lời đâu. Các ông còn đang say sưa tự ru ngủ mà.

Tôi nêu ra đây mấy lý do tại sao họ ra đi nhé.

  1. Môi trường kinh doanh lởm. Nếu ngày nào các doanh nghiệp ở Việt Nam dám phép nói thẳng thì các ông mới hiểu hết nỗi khổ của họ. Như bà Phạm Chi Lan đã nói thì số tiền để doanh nghiệp bôi trơn là khủng khiếp. Tiền rơi vào túi quan chức chứ đâu. Mà quan chức thì toàn đảng viên. Vậy lòng tin của người dân có đặt vào những kẻ ăn chặn, những kẻ coi mình là bò sữa để vắt không?
  2. Môi trường sống bẩn khiến người dân hoảng hồn. Ung thư tứ tung và ngày càng tệ hại hơn. Nguyên nhân cũng bởi cơ quan chức năng làm không ra gì. Đến cán bộ cho phép bao tấn chất độc về mà còn ngây ngô nói là không biết đấy là chất độc cơ mà. Vậy chắc phải hỏi người dân thì mới biết?
  3. Tai nạn: Tai nạn giao thông thì rõ rồi nhưng còn đủ tai nạn kiểu khác. Dây điện rơi ra trước trường học, bảo vệ trường, người đi đường coi như bị mù, không có con mình, người thân mình đi qua chỗ ấy thì kệ mẹ nó. Kết quả là mấy đứa trẻ gặp nạn. Người Việt xấu xí hết sức ở khía cạnh này. Nói đúng là ích kỷ đến bất lương. Tôi lợm giọng khi viết đến đây.

Tai nạn khi cổng chào bằng thép mà móng toàn đất, những con đường bao nghìn tỉ mà đầy ổ voi thì có tu luyện võ thuật một trăm năm cũng vật ra đường, đầu đập xuống đất hay xe tải cán qua người. Chết thì đại biểu quốc hội phán bảo do đi không nhìn, không phải do đường mà chết.

  1. Điều này thực ra liên quan tới tất cả các điều ở trên là đạo đức xã hội xuống cấp chưa từng có, nhìn đâu cũng thấy tham nhũng, bất công, môi trường giáo dục, nơi ươm trồng con người thì thối hoăng với bao vụ tai tiếng, công lý chẳng phải là diễn viên hài mà nhiều vụ còn là một thằng khốn nạn chuyên chụp mũ, kết tội người yêu nước một cách thô bỉ.

Viết đến đây, lòng tôi buồn vô hạn và cảm giác rất gần với sự tuyệt vọng. Là người dân, chúng tôi dựa vào lãnh đạo để dẫn dắt. Ông Phúc từng là lãnh đạo cấp cao chót vót mà toàn phát biểu bôi hồng, rất xa thực tế với toàn kiểu mĩ từ như: “đầu tầu, mũi nhọn, thủ phủ, cường quốc, công chúa ngủ trong rừng, Vernice, Paris…” thì đến bao giờ hiện trạng này mới được cải thiện?

Dân đen chúng tôi giờ đây mệt quá. Chúng tôi chỉ cần một người lãnh đạo nói thật mà khó quá, xa vời quá. Chúng tôi không cần “đầu tầu” với “thủ phủ”, chúng tôi cần những cái đầu và con tim nhìn thấy sự thật và biết cải thiện hiện trạng.

Mạng xã hội là nơi duy nhất những tiếng nói phản biện thẳng thắn được đưa lên, nơi bấu víu hy vọng mỏng manh để tạo ra sự thay đổi tích cực mà các ông áp dụng luật an ninh mạng để hạn chế, kiểm soát thì đất nước này sẽ be bét đến đâu, tệ hại đến đâu trong thời gian tới?

Thôi, tôi mệt rồi, tạm phát biểu thế đã. Tôi hy vọng tiếng nói nhỏ bé này của tôi đến được tai một số vị và bớt đi những phát biểu tô hồng sai lệch một trời một vực với thực tế.


 

Mạng đồn rần rần: Nguyễn Xuân Phúc sắp bị bắt

Ba’o Nguoi-Viet

August 7, 2024

Ông Tư Sài Gòn/SGN

Tin đang lan truyền trên các trang mạng, xuất phát từ trang Thoibao.de cho biết ông Nguyên Xuân Phúc, nguyên thủ tướng Chính Phủ, chủ tịch nước Việt Nam đang bị Uỷ Ban Kiểm Tra Trung Ương gọi lên làm việc liên quan đến tài liệu chứng minh nhận hối lộ của Trương Mỹ Lan và Cao Minh Trí (giám đốc truyền thông Trường Phổ Thông Duy Tân) và Phan Quốc Việt (chủ tịch, tổng giám đốc Công Ty Cổ Phần Công Nghệ Việt Á). Cả hai người này vẫn đang bị điều tra mở rộng.

Tin đồn còn cho biết thêm, hiện nay ông Nguyễn Xuân Phúc và vợ là bà Trần Nguyệt Thu bị cấm xuất cảnh.

Để tránh bị phát giác, bà Thu đã nhờ bà Bùi Thị Thu Hà là vợ Thiếu Tướng Đàm Thanh Thế đứng tên dùm khối tài sản nhiều ngàn tỷ. Đàm Thanh Thế là người có họ hàng, anh em phía mẹ của ông Phúc.

Hồi cuối năm 2013, Đàm Thanh Thế xin biệt phái từ ngành công an để chuyển sang làm vụ trưởng trong Văn Phòng Chính Phủ, thư ký riêng cho ông Nguyễn Xuân Phúc (lúc đó ông Phúc là phó thủ tướng, Trưởng Ban Chỉ Đạo 389).

Tháng Bảy 2016 sau khi Nguyễn Xuân Phúc lên làm thủ tướng, Đàm Thanh Thế được bổ nhiệm giữ chức Chánh Văn Phòng Thường trực BCĐ 389. Đây là cơ quan trung ương quyền lực, chỉ đạo các hoạt động chống buôn lậu, gian lận thương mại, hàng giả của Chính Phủ. Có thể nói, Đàm Thanh Thế nắm giữ một vị trí trung gian rất “màu mỡ,” có quyền lực rất lớn, kiếm được rất nhiều tiền trong hơn 5 năm ở đây.

Khi đang làm thủ tướng, ông Phúc dùng Phó Thủ Tướng Trương Hoà Bình và Trung Tướng Trần Văn Vệ – tổng cục trưởng Tổng Cục Cảnh Sát, khởi tố bắt giam nhiều cán bộ, doanh nghiệp để trả thù cá nhân, cũng như tiêu diệt đường chính trị của họ nhằm rộng đường thăng tiến của mình.

Điển hình như vụ án liên quan đến Vũ Nhôm (Phan Văn Anh Vũ) khi chứng cứ kết tội dựa vào suy đoán của cơ quan tố tụng, người bán đất công vụ là nhà nước là nguyên nhân phạm tội thì không xét xử mà lại kết tội người mua. Tại tòa án ngày 1 Tháng Bảy 2020, Vũ Nhôm hỏi quan toà: “Có chứng cứ nào khẳng định bị cáo cấu kết với lãnh đạo Đà Nẵng…” Quan toà trả lời: “Dựa vào kết luận điều tra và cáo trạng đủ chứng minh có sự cấu kết…” Nhưng quan tòa không đưa ra chứng cứ gì, mà chỉ suy đoán.

Thực trạng này phản ánh nền tư pháp của Việt Nam không dựa trên hiến pháp, công lý hay sự thật mà tùy thuộc vào ý chí chủ quan của lãnh đạo và việc mua bán công lý.

Hơn nữa, ông Phúc còn cướp Cảng Quy Nhơn – Công ty Cổ Phần Cảng Quy Nhơn do doanh nghiệp tư nhân ông Lê Hồng Thái quản lý để chuyển giao cho con rể của ông Phúc là Vũ Chí Hùng, còn nguồn tiền đầu tư ông Phúc yêu cầu Đỗ Quang Hiển (Bầu Hiển) chi ra.

Ông Phúc còn dùng Trung Tướng Trần Văn Vệ để khởi tố bắt giam nhiều phe cánh của Tô Lâm và Trần Đại Quang. Chẳng hạn như vụ án của Đại Tá Nguyễn Duy Linh, cục phó Cục Tình Báo Bộ Công An, con trai Thượng Tướng Nguyễn Văn Hưởng – tổng cục trưởng Tổng Cục An Ninh – “thủ trưởng” cũ của Tô Lâm.

Đây được xem là một trong những nguyên nhân chủ yếu dẫn đến mâu thuẫn giữa ông Phúc và ông Lâm.

(từ trái qua: Trung tướng Trần Văn Vệ, Đại tá Nguyễn Duy Linh và Thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng)

Năm 2019, ông Phúc “bật đèn xanh” cho Tướng Trần Văn Vệ “sờ gáy” Đại Tá Nguyễn Duy Linh và Hồ Hữu Hoà, về tội “nhận hối lộ” và “môi giới hối lộ.” Hồ Hữu Hoà vốn là thầy phong thuỷ, nên thân quen với nhiều uỷ viên Bộ Chính Trị và các tướng lĩnh công an. Sau Hòa chuyển sang nhận nhiệm vụ mới trong giới công giáo, với sự giúp đỡ của Giáo phận Vinh của giám mục Nguyễn Hữu Long.

Đại Tá Nguyễn Duy Linh nhận hối lộ từ Phan Văn Anh Vũ, tức Vũ “nhôm” với số tiền nhiều triệu USD. Nhưng nhờ bộ trưởng Tô Lâm, nên Nguyễn Duy Linh chỉ bị cáo buộc nhận hối lộ 5 tỷ đồng, và bị tuyên án 14 năm tù. Theo giới thạo tin, Nguyễn Duy Linh mang tiếng ngồi tù, nhưng cũng chỉ như đi nằm viện nghỉ dưỡng.

Nguyễn Duy Linh là con trai duy nhất của Tướng Hưởng, một “bố già” khét tiếng trong ngành công an. Theo tin đồn, do nhục nhã và cay cú, Tướng Hưởng thề sẽ bắt bằng được ông Phúc.

Sắp tới ông Phúc có thể bị khởi tố tội nhận hối lộ, còn Trung Tướng Trần Văn Vệ có thể bị khởi tố vì liên quan đến tội bỏ lọt tội phạm và bảo kê đánh bạc.


 

MỘT CHÚT BẤT CẨN THÔI -Truyen ngan HAY

Công Tú NguyễnChuyện tuổi Xế Chiều

MỘT CHÚT BẤT CẨN THÔI .

Tôi đi vòng trong một siêu thị và chứng kiến cảnh người thu-ngân đang trao lại một số tiền cho cậu bé. Cậu chỉ độ 5 hay 6 tuổi.

Người thu- ngân nói, “Rất tiếc là em không có đủ tiền để mua con búp-bê này”.

Đoạn cậu bé quay sang bà cụ đứng cạnh: “Bà à, bà có chắc là con không có đủ tiền không, bà?”

Bà cụ đáp: Con à, con biết là con không có đủ tiền để mua con búp-bê này mà”.

Rồi bà cụ bảo cậu bé cứ đứng đó chừng 5 phút để bà đi một vòng trong tiệm. Rồi bà lẩn đi ngay.

Cậu bé vẫn cầm con búp-bê trong tay.

Cuối cùng , tôi bước đến cậu bé và hỏi là cậu muốn tặng con búp-bê này cho ai.

“Đây là con búp bê mà em gái của con yêu thích lắm và ước ao có được trong Giáng Sinh này. Em ấy tin là Ông già Noel sẽ mang quà này lại cho em ấy.”

Tôi trả lời cậu bé rằng “thế nào Ông già Noel rồi cũng sẽ mang lại cho em con, con đừng lo.”

Nhưng cậu trả lời buồn bã. “Không, Ông già Noel không mang đến chỗ em đang ở được. Con phải trao con búp-bê này cho mẹ con, rồi mẹ con mới có thể trao lại cho em con khi mẹ đến đó.”

Đôi mắt cậu bé thật buồn khi nói những lời này.

“Em con đã trở về với Chúa. Ba con bảo là mẹ cũng sắp về với Chúa, bởi vậy con nghĩ là mẹ có thể mang con búp-bê này theo với mẹ để trao lại cho em con.”

Tim tôi như muốn ngừng đập.

Cậu bé nhìn lên tôi và nói: “Con nói với ba là hãy bảo mẹ đừng có đi vội. Con muốn mẹ con hãy chờ con đi siêu thị về rồi hãy đi.”

Rồi cậu lấy ra cho tôi xem một tấm ảnh trong đó cậu đang cười thích thú.

“Con muốn mẹ mang theo tấm ảnh này của con để mẹ sẽ không quên con.

Con thương mẹ con và mong ước mẹ không phải bỏ con để đi, nhưng ba con nói là mẹ phải đi để ở cạnh em của con.”

Rồi cậu lặng thinh nhìn con búp-bê buồn bã.

Tôi vội vàng tìm ví bạc trong túi và nói với cậu bé: “hãy thử coi lại xem, biết đâu con lại có đủ tiền mua con búp-bê này thì sao!”

“Dạ”, cậu bé đáp, “con mong là có đủ tiền”. Không cho cậu bé thấy, tôi kẹp thêm tiền vào mớ tiền của cậu bé, và chúng tôi cùng đếm. Chẳng những đủ số tiền cho con búp-bê mà còn dư thêm một ít nữa.

Cậu bé nói: “Cảm ơn Chúa đã cho con đủ tiền!”

Rồi cậu nhìn tôi và nói thêm, “tối qua trước khi đi ngủ, con đã hỏi xin Chúa hãy làm sao cho con có đủ tiền để mua con búp-bê này để mẹ con có thể mang đi cho em con. Chúa đã nghe lời cầu xin của con rồi..”

“Con cũng muốn có đủ tiền mua hoa hồng trắng cho mẹ con, nhưng không dám hỏi Chúa nhiều. Nhưng Ngài lại cho con đủ tiền để mua búp-bê và hoa hồng trắng nữa..”

“Mẹ con yêu hoa hồng trắng lắm.”

Vài phút sau bà cụ trở lại, và tôi cũng rời khỏi tiệm.

Tôi làm xong việc mua sắm trong một trạng thái hoàn toàn khác hẳn với khi bắt đầu vào tiệm. Và tôi không thể rứt bỏ hình ảnh của cậu bé ra khỏi tâm trí tôi.

Đoạn tôi nhớ lại một bài báo trong tờ nhật báo địa phương cách đây hai hôm. Bài báo viết về một tài xế say rượu lái xe vận tải đụng vào xe của một thiếu phụ và một bé gái nhỏ.

Đứa bé gái chết ngay tại hiện trường, còn người mẹ được đưa đi cứu cấp trong tình trạng nguy kịch. Gia đình phải quyết định có nên rút ống máy trợ-sinh khỏi bệnh nhân hay không vì người thiếu phụ này không còn có thể hồi tỉnh ra khỏi cơn hôn mê.

Phải chăng đấy là gia đình của cậu bé?

Hai ngày sau khi gặp cậu bé, tôi đọc thấy trên báo là người thiếu phụ đã qua đời. Tôi bị một sự thôi thúc và đã mua một bó hoa hồng trắng và đi thẳng đến nhà quàn nơi tang lễ của người thiếu phụ đang diễn ra và mọi người đến nhìn mặt người quá cố lần cuối cùng.

Cô nằm đó, trong cỗ áo quan, cầm trong tay một cành hồng màu trắng với tấm ảnh của cậu bé và con búp-bê được đặt trên ngực của cô.

Tôi rời nơi đó, nước mắt đoanh tròng, cảm giác rằng đời tôi đã vĩnh viễn thay đổi. Tình yêu của cậu bé dành cho mẹ và em gái cho đến ngày nay thật khó mà tưởng tượng. Và chỉ trong một phần nhỏ của một giây đồng hồ, một gã lái xe say rượu, hay người lái xe bất cẩn, đã lấy đi tất cả những gì thân thiết nhất của đời cậu.


 

Đó là Sơn Nam ! – Hồi ký Lê Phú Khải (Trích)

Nghệ Lâm Hồng

Đó là Sơn Nam !

Hồi ký Lê Phú Khải (Trích)

Sơn Nam kể với tôi: Hồi tao mới lên Sài Gòn kiếm sống, một lần bà già tao từ quê lên hỏi: Mày lên đây làm gì để sống? – Viết văn. Bà già hỏi lại: Viết văn là làm gì? Tao thưa: Viết văn là có nói thành không, không nói thành có (!). Bả nổi giận mắng: Mày là thằng đốn mạt. Tao không cãi, chỉ làm thinh! Sau chừng như thương con quá, bà lại hỏi: Thế viết văn có sống được không? Tao bảo: Viết một giờ bằng người ta đạp xích lô cả ngày! Bả thấy vậy không hỏi gì nữa rồi lặng lẽ ra về.

Sơn Nam đã viết văn từ đó đến nay, 50 năm có lẻ. Tập truyện nổi tiếng nhất của ông là Hương rừng Cà Mau đã tái bản nhiều lần. Ông được độc giả tấn phong là nhà “Nam bộ học” với hàng loạt tác phẩm khảo cứu: Lịch sử khẩn hoang miền Nam, Đồng bằng sông Cửu Long, Văn minh miệt vườn, Cá tính miền Nam, Bến Nghé xưa … Ông rành về phong tục, lễ nghi, ẩm thực của dân Nam bộ. Mỗi buổi sáng, ông thường uống cà phê ở quán sân Nhà truyền thống quận Gò Vấp đường Nguyễn Văn Nghi. Ai có việc gì cần hỏi về đất nước con người Nam bộ thường ghé tìm ông ở đó. Kể cả mời ông đi tế lễ ở đình chùa! Có người làm ăn khá giả tìm ông để biếu ít tiền uống cà phê (!)

Dạo nhà xuất bản Trẻ thành phố Hồ Chí Minh tổ chức kỷ niệm 20 năm thành lập, có mời ông với tư cách là cộng tác viên ruột lên phát biểu trong buổi lễ long trọng đó. Ông nói ngắn gọn: “Tôi sức yếu quá, nếu khỏe như Huỳnh Đức thì đã đi đá banh rồi. Lại xấu trai nữa, nếu không đã đi đóng phim như Chánh Tín từ lúc còn trẻ. Vừa ốm yếu lại vừa xấu trai nên đành đi viết văn vậy. Bây giờ Nhà xuất bản Trẻ làm ăn khấm khá, các anh chị có cơm ăn, tôi cũng có chút cháo!” Mọi người cười rộ.

…Dạo Sài Gòn kỷ niệm 300 năm, Sơn Nam có theo một đoàn phim ra Quảng Bình dự lễ tưởng niệm Tướng quân Nguyễn Hữu Cảnh người Quảng Bình có công khai phá đất Nam bộ. Khi làm lễ, Sơn Nam giở gói đồ khăn đóng áo dài của mình đem từ Sài Gòn ra, mặc vô và tế lễ rất đúng bài bản. Các cụ Quảng Bình khen nức nở: Trong Nam người ta có lễ hơn cả mình ngoài này! Sơn Nam nói: Trong Nam cũng có nhiều thằng lưu manh lắm, nhưng cử người đi xa, phải cử thằng có lễ chớ! Các cụ Quảng Bình ngẩn người!

Trong giới nhà văn, Sơn Nam là tác giả được một nhà xuất bản lớn ở thành phố Hồ Chí Minh mua bản quyền hầu hết tác phẩm. Khi tôi hỏi nhà văn giá bao nhiêu ông lắc đầu: “bí mật” (!)

Những lần trà dư tửu hậu với Sơn Nam như thế, tôi thường mời ông ăn trưa, vì biết ông đi bộ đến quán cà phê rồi ở đó đến tối mới về. Vào quán, bao giờ ông cũng kêu: Cho cái món gì rẻ nhất, ngon nhất, và ngồi được lâu nhất (!)

Sơn Nam để lại cho đời một sự nghiệp sáng tạo thật đồ sộ. Bao gồm nhiều đầu sách khảo cứu, truyện ngắn, tiểu thuyết. Đọc Sơn Nam người ta kinh ngạc về sự độc đáo của văn phong. Ông viết như nói, như một ông già Nam bộ kể chuyện đời trong quán cà phê. Nhưng sức nặng của thông tin và cảm xúc của người viết khiến lời văn biến hóa khôn lường. Đừng có ai đi tìm thể loại hay bố cục trong một truyện ngắn hay một cuốn sách của Sơn Nam. Nhưng đã chạm đến nó là phải đọc đến trang cuối. Vì càng đọc càng thấy yêu nhân vật của ông. Càng thấy yêu mảnh đất Nam bộ, miền cực nam của đất nước.

Lần cuối cùng tôi gặp Sơn Nam là cách đây vài tháng, tại nhà riêng của ông ở một con hẻm đường Đinh Tiên Hoàng. Hôm đó tôi đem một cái nhuận bút của báo Cà Mau về cho ông. Không ngồi dậy được, ông phải nằm tiếp khách. Bất ngờ ông hỏi tôi: Một tỷ là bao nhiêu tiền hả mày? Câu này ông đã hỏi tôi một lần, nghĩ là ông hỏi giỡn, nên lần đó tôi không trả lời. Nay ông lại hỏi, nên tôi thưa: Là một nghìn triệu “bố” ạ! Ông trợn mắt: Dữ vậy? Tôi nói: Không tin “bố” hỏi con gái “bố” kia kìa.

Khi biết rõ một tỷ là một nghìn triệu, nét mặt nhà văn nặng trĩu ưu tư. Có lẽ ông đang nghĩ đến những vụ tham ô, lãng phí cả trăm tỷ, ngàn tỷ mà ông đọc được trong những xấp báo đang để quanh người ông kia!

Nếu ai hỏi tôi về Sơn Nam, tôi sẽ trả lời: Sơn Nam là một nhà văn rất vui tính, đã… chết vì quá buồn!

14-8-2008

Sơn Nam đã đi xa. Nhiều người bây giờ còn nhớ câu nói dí dỏm của ông: “Làm văn chương là nghèo rồi. Nếu làm nghề này mà giàu được thì Ba Tàu Chợ Lớn đã làm rồi!”

Lúc còn sống, Sơn Nam ý thức một cách rõ ràng về cái sự nghèo của nhà văn. Bây giờ thì Sơn Nam của chúng ta không còn nữa. Nhưng nghĩ cho kỹ thì ông không nghèo. Trái lại, rất giàu có là đàng khác. Ngắm ngôi nhà lưu niệm Sơn Nam tọa lạc trên một thế đất 2000 mét vuông, nhìn ra phong cảnh cỏ cây, sông nước và những gì có trong ngôi nhà đó, người ta phải suy nghĩ như thế.

Ngày 13 tháng 7 năm Canh Dần, tức ngày 22 tháng 8 năm 2010, nhà lưu niệm Sơn Nam được vợ chồng chị Đào Thúy Hằng, con gái của nhà văn khánh thành nhân ngày giỗ thứ hai của ông, tại ấp 4 xã Đạo Thạnh ngoại ô thành phố Mỹ Tho, tỉnh Tiền Giang. Là một công trình văn hóa “phi chính phủ” nên ngày khánh thành không có giấy mời in ấn, dấu mộc nhiêu khê. Chỉ nhắn bằng điện thoại, ai biết thì tới.

Nhà xây ba gian hai chái, hàn hiên rộng, thoáng mát, có cửa lá sách thông với ba gian bên trong. Một kiểu nhà ba gian hai chái ở miền Bắc, được các phú hào ở Nam bộ cải tiến cho hợp với miền Nam xứ nóng quanh năm. Đặc biệt, mái ngói hai tầng làm cho ngôi nhà rất bề thế. Anh Nghị, con rể nhà văn cho hay, chính anh lái máy ủi để ủi đất tạo thế một quả đồi thấp làm nền cho ngôi nhà. Vì thế, đứng từ thềm nhà nhìn ra, thấy được cả phong cảnh cỏ cây, sông nước phía trước. Để có được phong cảnh này, vợ chồng chị Hằng đã phải chắt chiu mua lại từng mảnh đất nhỏ của 5-6 chủ đất phía trước nhà trong gần hai năm. “Ông bà ta chỉ xây dựng phong cảnh một ngôi chùa, chứ không xây dựng một ngôi chùa.” Nguyễn Đình Thi đã có nhận xét xác đáng như vậy về kiến trúc đình chùa nước ta. Điều này rất đúng với nhà lưu niệm Sơn Nam.

Ấn tượng nhất là ngay lối trước sân, phía bên phải là tượng Sơn Nam tạc trên một phiến đá dựng đứng, bên trái là bút tích, cũng được tạc trên đá: bài thơ duy nhất của ông, không đề, mà ông lấy làm lời tựa cho cuốn Hương rừng Cà Mau trong đó có hai câu kết mà bao nhiêu người thuộc:

Phong sương mấy độ qua đường phố

Hạt bụi nghiêng mình nhớ đất quê.

Tôi đặc biệt thích thú một cái máy chữ cổ, do một sinh viên có tên là Bùi Thế Nghiệp tặng nhà lưu niệm, kèm theo lá thư Sơn Nam viết lúc tặng anh cái máy. Số là, sinh viên Nghiệp là bạn đọc hâm mộ nhà văn.. Cậu thường chở nhà văn đi chơi (Sơn Nam không biết đi xe đạp, xe máy – LPK). Lúc nhà văn bệnh nặng vào năm 2005, Nghiệp đến xin nhà văn một kỷ vật gì đó, phòng khi ông đi xa. Nhà văn đã cho anh cái máy chữ kèm theo lá thư nhỏ chứng nhận đây là máy chữ của Sơn Nam tặng. Nay đọc báo biết có nhà lưu niệm Sơn Nam, Nghiệp đến tặng lại.

Với những nhà lưu niệm do người dân tự tạo nên như nhà lưu niệm Sơn Nam, ai dám bảo đồng bằng sông Cửu Long là “vùng trũng” văn hóa?

L.P.K.


 

Thích Chân Quang và xứ sở gồm toàn những chuyện khó ngờ!- Trân Văn- VOA

Ba’o Tieng Dan

21/08/2024

Blog VOA

Trân Văn

Thượng tọa Thích Chân Quang trong ngày nhận bằng tiến sĩ luật. (Ảnh: Cổng Thông Tin Điện Tử Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam)

Những thông tin và sự kiện liên quan đến Thượng tọa Thích Chân Quang (thế danh Vương Tấn Việt, sinh năm 1959), trụ trì Thiền tôn Phật Quang tọa lạc ở thị xã Phú Mỹ, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu) tiếp tục khiến công chúng sửng sốt.

Sau khi Sở Giáo dục – Đào tạo (GDĐT) TP.HCM khẳng định, ông Việt không có tên trong danh sách thí sinh đã tham dự kỳ thi tốt nghiệp Bổ túc văn hóa (BTVH) cấp ba khóa 1989, trong khi ông Việt từng sử dụng một văn bằng, chứng nhận ông đã hoàn tất chương trình BTVH cấp ba năm 1989 của TP.HCM để lập tự, làm trụ trì, học hai đại học, được chọn làm nghiên cứu sinh, nhận học vị Tiến sĩ Luật,… Thượng tọa Thích Thiện Thuận, Phó ban Trị sự của Giáo hội Phật giáo Việt Nam (GHPG VN) ở tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu (BRVT) lập tức loan báo: Thượng tọa Thích Chân Quang không phải là chức sắc trong GHPG VN, GHPG VN tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu chỉ quản lý thượng tọa Thích Chân Quang với tư cách hành chính [1]. Đại học Hà Nội nơi từng cấp cho ông Việt văn bằng Cử nhân Anh ngữ (2001) để ông lấy thêm văn bằng Cử nhân Luật, tham gia chương trình nghiên cứu sinh rồi nhận học vị Tiến sĩ Luật ở Đại học Luật Hà Nội cũng vội vàng loan báo: Không còn lưu hồ sơ tuyển sinh của ông Vương Tấn Việt [2]

Giống như Quốc Ấn Mai với nhận xét: Giờ quay lưng y chang gà quẹt mỏ [3] – Kiều My, một thành viên của nhóm Chuyện tuổi Trung niên trên Facebook – cũng có cảm nhận tương tự: Ngay cả giới thầy tu cũng chơi trò đá bóng, phủi trách nhiệm [4]! Đó cũng là lý do khiến Nguyễn Thanh Bình cám cảnh, nhắn ông Thích Chân Quang: Lúc hoạn nạn mới biết ai là bạn mình thầy ạ. Lúc thầy nhận bằng tiến sĩ thì người ta bu quanh quỳ lạy, tâng bốc thầy lên tận trời xanh, nào là bậc chân tu hiền sĩ, Tấn Việt là nước Việt …tiến lên. Bây giờ khi biết thầy chưa xong bổ túc cấp ba, người ta quay xe hết rồi thầy ạ [5].

Tuy nhiên với công chúng, những thông tin, sự kiện liên quan đến ông Vương Tấn Việt/Thượng tọa Thích Chân Quang không đơn thuần chỉ là “thế thái, nhân tình”! Chẳng phải tự nhiên mà Duong Thang thắc mắc: Ông Thích Trúc Thái Minh tài cao đến thế, thậm chí có khả năng ‘trục vong’ khỏi các thai nhi vậy mà không chịu ra tay trục vong giúp ông Vương Tấn Viêt/Thích Chân Quang để ông này bị vong quấy nhiễu, bị nghiệp quật, bị ma đưa lối quỷ đưa đường… đang yên, đang lành, nguồn thu đang cực kỳ ổn bỗng đi dùng bằng giả để kiếm hai bằng đại học, một bằng cao học, một bằng tiến sĩ… Giờ thì không chỉ sẽ bị tước hết các loại bằng, danh tiếng bị hủy hoại mà chiểu theo pháp luật hiện hành về việc xài bằng giả, nguy cơ bị đi tù là rất cao và cũng liên lụy đến vô số người, chẳng hạn như Giáo sư Hoàng Chí Bảo ‘đáng kính’.

Duong Thang nửa đùa, nửa thật: Tại sao có một đồng đạo cao tay như Thích Trúc Thái Minh mà ông Thích Chân Quang không nhờ vả nhỉ? Chuyện phi thường như một sợi tóc 4.000 năm tuổi mà ông ấy còn lôi ra trưng bày … thì việc hô ‘biến’, cho ra một văn bằng BTVH xịn chỉ mới từ 1989 có là gì đâu. Cũng có thể vì đầu năm nay ông Thích Chân Quang quên không nhờ ông Thích Thanh Quyết dâng sao giải hạn cho chính mình. Nếu có nhờ chắc giờ này hạn nào, nặng đến mấy cũng được ông Quyết hóa giải cho bằng hết. Song nên lưu ý, nếu nhờ ông Quyết ‘dâng sao giải hạn’ thì nhớ gửi từ 500.000 trở lên nhé, dưới là thày Quyết ‘lỗ chỏng vó’ đấy [6].

Khác với nhiều người, Cuong Huy Ngo long trọng ‘cám ơn ông Thích Chân Quang’ vì: Cái giả dối của ông đã giúp cho cả nước nhìn ra một sự thật, mà trước kia hễ đụng vào sự thật đấy khi chưa có sự phát giác ra cái giả dối của ông thì kẻ đụng đến ít nhất là bị chửi khó tìm ra lối thoát, thậm chí còn bị đe dọa bỏ tù. Vậy không cảm ơn ông sao được? Cái sự thật về nhiều giáo sư, phó giáo sư, tiến sỹ chỉ biết đọc những quy định trên giấy của nhà nước, thậm chí không hiểu đúng và diễn giải lại chúng bằng những lời lẽ thông thường để truyền đạt cho học trò nhưng lại gọi đó là dạy luật. Cái sự thật về nhiều giáo sư, phó giáo sư, tiến sỹ bị hút hồn trở thành ngơ ngẩn, trở thành đơ bởi vẻ bề ngoài hào nhoáng, địa vị xã hội cao, hay những lời lẽ uốn lượn vô tri mê hoặc… để không còn nhận ra được sự giả dối mà người thường chỉ cần bâng quơ cũng đủ thấy. Cái sự thật về việc ‘dồn hết cả trứng’ vào một khóa học trò tốt nghiệp được giữ lại trường và hiện nắm giữ các vị trí chủ chốt. Cái sự thật về cơ quan nào đó có thẩm quyền thiếu sâu sát để tin tưởng nhầm mà suýt nữa thì phá hỏng cả hệ thống đào tạo luật bằng việc trao cầm trịch xác định chuẩn đào tạo. Cái sự thật về nhiều người được phong hàm giáo sư, phó giáo sư mà điếc về nghiên cứu khoa học tới mức ca ngợi đứt lưỡi một công trình giả nhân, giả nghĩa có tính phản động chống lại điều kiện tồn tại bình thường của nhân loại [7].

***

Trước những thông tin, sự kiện càng ngày càng khiến thiên hạ vừa kinh ngạc, vừa cảm thấy não nề vì toàn những sự thật chưa từng tưởng tượng, Nguyễn Văn Phước than: Vương Tấn Việt – Thích Chân Quang đã làm bằng giả tốt nghiệp cấp ba! Chỉ có thể ở Việt Nam – chưa tốt nghiệp cấp ba mà lấy bằng Tiến sĩ! Và ở Việt Nam còn nhiều trường hợp như vậy nữa? Ai? Những ai [8]? Gọi những thông tin, sự kiện liên quan đến ông Vương Tấn Việt – Thượng tọa Thích Chân Quang là ‘drama hài’, sau những ‘tập’ như: Mất hồ sơ, Không thuộc giáo hội, Con nhang Giáo sư Tiến sĩ quay xe, Cù Mai Công dự đoán: Drama hài còn nhiều tập. Đón xem hồi sau sẽ rõ [9]!

Chú thích

[1] https://thanhnien.vn/vu-bang-cap-cua-thuong-toa-thich-chan-quang-ghpgvn-tinh-ba-ria-vung-tau-noi-gi-185240814164636328.htm

[2] https://tuoitre.vn/truong-dh-ha-noi-khong-con-luu-ho-so-tuyen-sinh-cua-ong-vuong-tan-viet-20240814221555699.htm

[3] https://www.facebook.com/quocan.mai/posts/pfbid0D7jxwkeWd5SmKKV4tc8hgGYMRdgrQ3XapbhxRMXQFsrdDAJwSRKTe1eKwZ1LQUUgl

[4] https://www.facebook.com/groups/267411247747886/posts/1290564298765904/

[5] https://www.facebook.com/binh.thanh.963/posts/pfbid02fkBy6fD8CANGt5LgBfirW3qqLry7deR5kcuvgefzgUvKPPUqxMBWWrf9LUVbUJnml

[6] https://www.facebook.com/duong.thang.10/posts/pfbid02b3bqcoPeyo76bQ3Yuqs6RmftURi92fGHYw7ie6TH8Fm114ZESSVPfzqEBwoXC8Hrl

[7] https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=pfbid02XUktawvWefeNXEFDf5EackxaXh7j1JuHWxqsPAL3ykHC3C75e6o5bWKAH6Fg4Ackl&id=100010780718014

[8] https://www.facebook.com/nguyenvanphuocfirstnews/posts/pfbid02Lrp5ZuDceUwv11p7vAT5vpvoFJ8dCAZFDKz9ATVCaWbe4GAUSqXr2Whe5PWifLFQl

[9] https://www.facebook.com/he.via.54/posts/pfbid05HePoppWd1RsUjYn6bZMeTN381UnPgzVkMfvx9zyX6vUeQ3onid34eQZvkBntyUFl


 

Đảng Dân Chủ hồi sinh- Trúc Phương/Người Việt

Ba’o Nguoi-Viet

August 20, 2024

Trúc Phương/Người Việt

Hàng chục ngàn đảng viên Dân Chủ đang đổ về Chicago dự Đại Hội Toàn Quốc Đảng Dân Chủ (DNC) (từ ngày 19 đến 22 Tháng Tám), trong không khí tràn ngập cảm xúc và hưng phấn tột độ. Sự kiện này khép lại sự nghiệp chính trị của một thế hệ chính trị gia lão làng mà đại diện là Tổng Thống Joe Biden, mở ra chương mới cho thế hệ kế tiếp với nhân vật trung tâm là Phó Tổng Thống Kamala Harris.

Tổng Thống Joe Biden (phải) nắm tay bà Kamala Harris, phó tổng thống và là ứng cử viên tổng thống đảng Dân Chủ, tại Đại Hội Toàn Quốc Đảng Dân Chủ (DNC) ở Chicago, Illinois, hôm 19 Tháng Tám. (Hình: Robyn Beck/AFP via Getty Images)

“Đây là một bước ngoặt đáng chú ý,” nhận xét của ông Howard Dean, cựu chủ tịch Ủy Ban Dân Chủ Quốc Gia và cựu thống đốc Vermont. “Đảng Dân Chủ đang hồi sinh.”

Một sự kiện lịch sử của Dân Chủ trong ít nhất một thập niên

Trong vòng chưa đầy một tháng, chính xác là 29 ngày, kể từ quyết định quan trọng từ bỏ nỗ lực tái tranh cử của ông Joe Biden, bà Kamala Harris đã đoàn kết gần như toàn bộ đảng Dân Chủ và khôi phục lại sự thu hút của đảng đối với các cử tri trẻ và cộng đồng người da màu. Cuộc đua tổng thống vẫn diễn ra cực kỳ căng thẳng nhưng tình thế không còn bi quan đối với Dân Chủ. Khảo sát tại một số bang chiến địa cho thấy Dân Chủ thậm chí nhỉnh hơn Cộng Hòa.

Sự ủng hộ bà Harris ngày càng sôi động, gây bất ngờ cho tất cả, đặc biệt dẫn đến sự ngạc nhiên khó chịu của đảng đối thủ. Hoạt động gây quỹ của Dân Chủ đang diễn ra với tốc độ kỷ lục. Tiền chảy vào túi tranh cử Dân Chủ nhiều như nước. Giới nghệ sĩ, thiết kế thời trang, những người nổi tiếng có sức ảnh hưởng mạng xã hội, kỹ thuật gia thung lũng Silicon… đều lên tiếng ủng hộ bà Kamala Harris.

Ông Ben Wikler, chủ tịch Đảng Dân Chủ Wisconsin, kể: “Người ta có thể thấy đám đông kinh khủng chen chúc trong các cuộc mít tinh bày tỏ ủng hộ Kamala Harris nhưng điều bạn không thấy là có đến hàng ngàn người ghi danh làm tình nguyện viên, sẵn sàng đi gõ cửa từng nhà nhằm giới thiệu thêm về Phó Tổng Thống Harris và Thống Đốc [Tim] Walz của Minnesota.”

Bà Harris đã chính thức được đề cử đại diện đảng Dân Chủ, trong cuộc bỏ phiếu trực tuyến được tổ chức đầu Tháng Tám. Việc bà chọn ông Walz làm liên danh tranh cử, đã nhận được sự hoan nghênh ủng hộ từ cả hai phe trong nội bộ Dân Chủ – một sự kiện hiếm hoi đến mức nữ dân biểu cấp tiến Alexandria Ocasio-Cortez nói đùa rằng đảng Dân Chủ đang thể hiện “mức độ dàn trận đáng lo ngại.”

Sự nhiệt tình hào hứng với làn gió mới mà Harris-Walz mang lại trong số những người theo đảng Dân Chủ đã tăng vọt từ 46% vào Tháng Hai, khi ông Biden loan bố tái tranh cử, lên 85% vào Tháng Tám, theo cuộc khảo sát của Đại Học Monmouth. Ngay cả trong thành phần cử tri độc lập, sự háo hức quan tâm dành cho Dân Chủ cũng lan rộng, từ 34% lên 53% trong cùng kỳ.

Tại United Center, sân nhà của đội Chicago Bulls (thuộc NBA), người ta nghe các bài phát biểu từ các chính trị gia lão làng lẫn những nhà lãnh đạo đang lên của Dân Chủ. Tổng Thống Joe Biden có bài phát biểu “truyền đuốc” vào Thứ Hai, 19 Tháng Tám. Theo truyền thống, Thống Đốc Tim Walz nhận đề cử phó tổng thống vào tối Thứ Tư, 21 Tháng Tám; và Phó Tổng thống Kamala Harris có bài phát biểu nhận đề cử tổng thống vào Thứ Năm, 22 Tháng Tám.

Ba khoảnh khắc tạo nên “hiện tượng” Kamala Harris

Ông Simon Rosenberg, chiến lược gia của đảng Dân Chủ, điểm lại những gì diễn ra trong gần một tháng qua (từ khi ông Joe Biden tuyên bố rút lui, vào ngày 21 Tháng Bảy).

Theo ông Simon Rosenberg, cuộc đua tổng thống được định hình lại từ ba khoảnh khắc quan trọng. Đầu tiên là việc cựu Tổng Thống Donald Trump chọn Thượng Nghị Sĩ JD Vance (Cộng Hòa-Ohio) làm liên danh. Giới quan sát tin rằng sự chọn lựa này là sai lầm chết người của ông Trump nói riêng và phe Cộng Hòa nói chung. Khoảnh khắc tiếp theo là ông Biden tuyên bố rút lui và chỉ định bà Harris thay thế ông. Khoảnh khắc thứ ba là sự bật dậy dữ dội của bà Kamala Harris.

Bà bước ra đường đua với tinh thần khát khao dữ dội. Bà nhấn mạnh rằng bà tham gia cuộc đua không phải để “đập Trump” mà để mang lại một tương lai khác cho nước Mỹ. Bà nói rằng nước Mỹ cần nhìn về phía trước… Chưa bao giờ, ít nhất trong 10 năm nay, đảng Dân Chủ chứng kiến một không khí phấn chấn như vậy. Trong lần đầu tiên xuất hiện cùng nhau với tư cách ứng cử viên của Dân Chủ, ông Tim Walz đã cám ơn bà Kamala Harris vì bà đã “mang lại niềm vui” (“bringing back the joy”).

Bà Harris không là ứng cử viên tổng thống đầu tiên đưa ra thông điệp tươi sáng. Cố Tổng Thống Ronald Reagan từng đề cập “bình minh lại về trên nước Mỹ” (“It’s Morning Again in America”); và cựu Tổng Thống Barack Obama thì đưa ra “Hy vọng” và “Thay đổi.”

Tuy nhiên, ông Simon Rosenberg nhấn mạnh rằng việc tranh cử bằng thông điệp tươi sáng trong bối cảnh nước Mỹ hiện tại là vô cùng quan trọng. Nó đưa đến tầm nhìn lạc quan, hướng tới tương lai, trở thành chìa khóa có thể giúp đánh bại một kẻ mà đảng Dân Chủ coi là mối đe dọa vô cùng nguy hiểm đối với nền dân chủ quốc gia; đặc biệt trong không khí các đảng phái chính trị cực hữu đang ngoi lên giành quyền lực ở nhiều nơi trong thế giới Tây phương.

Phản ứng tích cực trong bốn tuần qua là dấu hiệu cho thấy bà Kamala Harris đã đi đúng hướng, khi khai thác được mong muốn sâu sắc thoát khỏi sự u ám và ảm đạm bao trùm nền chính trị và xã hội Mỹ suốt một thập niên – nhận xét của bà Jennifer Mercieca, giáo sư truyền thông thuộc Đại Học Texas A&M và là tác giả cuốn “Demagogue for President: The Rhetorical Genius of Donald Trump.” “Tất cả thông tin bi quan, gieo rắc nỗi sợ hãi, tất cả những căng thẳng và chấn thương mà chúng ta trải qua trong tám năm qua thực sự đã làm mọi người kiệt sức,” bà Jennifer Mercieca (dẫn lại từ The Guardian ngày 18 Tháng Tám).

Phe Cộng Hòa rúng động

Sự trỗi dậy của Dân Chủ đang tạo ra dư chấn lan rộng sang Cộng Hòa. Từng tự tin “thắng chắc” khi đối thủ của họ là ông già hết hơi ông Joe Biden, giờ đây, họ nháo nhào tìm cách đối phó Kamala Harris. Mới đây, Dân Biểu Mike Johnson (Cộng Hòa-Louisiana), chủ tịch Hạ Viện, đã phát đi thông điệp cảnh báo trong một cuộc gọi riêng với một số đảng viên Cộng Hòa, rằng “những con số khảo sát mới cho thấy tình hình rất đáng lo ngại” (dẫn lại từ POLITICO ngày 18 Tháng Tám).

Trong cuộc gọi, Dân Biểu Richard Hudson (Cộng Hòa-North Carolina), chủ tịch Ủy Ban Quốc Hội Cộng Hòa Quốc Gia, nói rằng những thay đổi đáng kể trong các cuộc thăm dò với sự thắng thế của Dân Chủ cho thấy rõ rằng, cánh Dân Chủ “đã thực sự lên đến đỉnh của họ vào đúng thời điểm.” Ông Hudson cũng nhắc rằng khoảng cách tài chính giữa Cộng Hòa với Dân Chủ đang trở thành điều đáng lo ngại.

Những diễn biến tranh cử trên đường đua tổng thống 2024, từ khi xuất hiện làn gió mới Kamala Harris, cho thấy thêm rằng ông Trump không chỉ quá già (điều mà ông luôn xỉa xói ông Biden) mà còn quá cũ. Ông Trump không đại diện cho điều gì mới. So với chiến dịch tranh cử 2016, Trump 2024 vẫn y hệt. Trong cuộc tranh luận với ông Joe Biden (ngày 27 Tháng Sáu, 2024), người ta thấy ông Trump, 78 tuổi, vẫn tràn đầy năng lượng. Ông vẫn giữ được vẻ sung sức một cách đáng ngạc nhiên. Trong các cuộc vận động tranh cử và trong những cuộc phỏng vấn, ông vẫn “cãi lộn” tốt, vẫn chửi mắng giỏi, vẫn càu nhàu đều trên Truth Social; và vẫn “sáng tạo” trong việc đặt những tên tục nhất và xấu nhất cho các đối thủ.

Tuy nhiên, tất cả cho thấy ông Donald Trump vẫn là phiên bản của chính mình. Mùa bầu cử 2016, ông mang lại luồng gió mới. Ông đại diện cho một kiểu người khác thường, phá vỡ mọi thể chế khuôn định. Ông đập nát mọi tư duy truyền thống. Ông đi một con đường chưa có ai đi hoặc chưa ai dám đi. Lần này, sau tám năm, người ta đã quá quen với ông Trump. Bài vở của ông đều được nhiều người thuộc lòng. Chẳng ai còn thấy gì mới lạ ở ông Trump nữa.

Với tất cả cử tri Mỹ, Dân Chủ lẫn Cộng Hòa, từng bày tỏ chán ngán cuộc đấu chán ngắt giữa hai ông già Biden-Trump và họ thèm khát một sự thay đổi; thì giờ đây, họ đã nhìn thấy sự thay đổi đó đang đến, không phải từ ông Trump. [qd]